Đại Mộng Chủ
Tập 243 : Cố ý vu oan (c1211-c1215)
❮ sautiếp ❯Chương 1211: Cố ý vu oan
“Chuyện gì xảy ra?” Phủ Đông Lai ngạc nhiên, nhìn về phía Thẩm Lạc.
“Kỳ thật trong nhẫn trữ vật ngươi cũng không có âm Dương Nhị Khí Bình, là Lục Nha Tượng Vương lúc luyện hóa nhẫn trữ vật ngươi, giả bộ từ trong nhẫn trữ vật ngươi lấy ra âm Dương Nhị Khí Bình thôi.” Thẩm Lạc chậm rãi nói.
Phủ Đông Lai đầu tiên là biến sắc, ngay sau đó cau mày, sau một hồi lâu, gã mới không hiểu hỏi:
“Nhị đại vương cố ý vu oan cho ta? Vì sao?”
“Cái này ta cũng không rõ, có lẽ liên quan đến sư tôn ngươi muốn thoát ly Sư Đà lĩnh, tự lập Sư Đà thành.” Thẩm Lạc suy đoán.
Phủ Đông Lai nghe vậy, lâm vào trầm mặc.
Gã cảm thấy Thẩm Lạc nói rất có thể chính là chân tướng, mà chuyện của gã, cũng hoàn toàn chính xác trở thành cái cớ để hai vị đại vương kia kiếm chuyện với sư tôn gã.
“Nếu thế, vậy bọn hắn muốn đối phó, khẳng định chính là sư tôn của ta.” Phủ Đông Lai giật mình nói.
“Tam Thủ Hỏa Sư này là đại tướng dưới trướng Thanh Mao Sư Vương, chuyện âm Dương Nhị Khí Bình có thể là Lục Nha Tượng Vương xuất thủ tác quái.
Nếu thật là hai đại vương đồng thời liên thủ, nhằm vào sư tôn ngươi, chỉ sợ việc này cũng chỉ là một việc nho nhỏ ban đầu, về sau nhất định còn có động tác khác.” Thẩm Lạc cũng không nhịn được lo lắng nói.
“Nếu thật sự là như thế, Sư Đà lĩnh phân gia sắp đến, chỉ sợ chẳng mấy chốc sẽ xảy ra chuyện.
Không được, ta phải mau chóng trở về Sư Đà thành, cáo tri việc này cho sư tôn mới được.” Phủ Đông Lai nghe vậy, lo lắng nói.
“Đừng nóng vội, Phủ huynh, trước mắt trên tay ngươi còn có chứng cứ gì không? Chỉ dựa vào lời tiểu yêu này, cho dù sư tôn ngươi tin tưởng ngươi, những người khác sẽ tin sao? Ngược lại lúc đó bị người ta cắn ngược lại một cái, hại … không chỉ chính mình, cũng làm cho tiểu yêu vô tội này mất mạng.” Thẩm Lạc tranh thủ thời gian ngăn gã lại.
Phủ Đông Lai đang muốn nói chuyện, đột nhiên mặt lộ vẻ thống khổ, hai mắt bắt đầu phiếm hồng, do lúc trước vận dụng pháp lực khiến Tán Hồn Đinh phát tác, lúc này hai chân mềm nhũn.
Thẩm Lạc vội vàng dìu gã ngồi xuống, đè lại bờ vai của gã, độ nhập pháp lực, giúp gã lắng lại dư ba Tán Hồn Đinh.
Sau một lúc lâu, huyết hồng trong mắt Phủ Đông Lai dần dần rút đi, loại ba động cổ quái trên thân cũng lắng xuống theo.
Giờ phút này, gã cũng đã tỉnh táo lại, nói với Thẩm Lạc: “Ngươi nói đúng, ta không thể lỗ mãng tiến về Sư Đà thành, cho dù là đệ tử sư tôn, nhưng bị cho là phản đồ, sẽ chỉ lọt vào truy sát mà thôi.”
“Ngươi nghĩ kỹ là tốt rồi.” Thẩm Lạc nhẹ nhàng thở ra.
“Ta chỉ cần bí mật tiềm ẩn trở về, ít nhất phải nhìn thấy sư tôn, báo tình huống này cho ngài biết.
Về phần ngài có tin hay không không quan trọng, nhưng có thể sinh ra mấy phần phòng bị.” Phủ Đông Lai tiếp tục nói.
“Ngươi. . .
Ngươi đôi khi rất thông minh, có đôi khi thật đúng là toàn cơ bắp, dù trở về, ngươi phải tìm được thứ hữu dụng mới được, nếu không chỉ sợ sư tôn ngươi cũng chưa hẳn sẽ tin ngươi.” Thẩm Lạc im lặng nói.
Phủ Đông Lai nghĩ nghĩ, cũng cảm thấy có đạo lý, mở miệng hỏi: “Vậy Thẩm huynh ngươi, có biện pháp gì không?”
“Biện pháp. . .
Ngược lại là có một cái, nhưng trước đó cần phải thu xếp tốt tiểu gia hỏa này.” Thẩm Lạc nhìn về phía tiểu yêu, nói.
“Ừm.” Phủ Đông Lai đồng ý nói.
Hai người hỏi thăm một phen, biết được tiểu yêu tại Sư Đà lĩnh này đã vô thân vô cố, đành phải đưa nó ra khỏi địa giới Sư Đà lĩnh, tìm một nơi sơn lâm hiếm người lui tới an bài nó tại đó.
Đây cũng không phải là hai người Thẩm Lạc cố ý như vậy, mà là chính tiểu yêu kia yêu cầu.
Tiểu yêu tên là Tiểu Toàn Phong này nhìn như yếu đuối, tâm trí lại khá kiên nghị, nếu không thì lúc bọn người phụ thân nó bị diệt sát nó cũng không thể còn sống, càng không thể một mình ở trong Huyền Dương địa quật tồn tại đến nay.
Tiểu yêu suy nghĩ rất đơn giản, không muốn rời nơi sinh ra lớn lên đến nay, nhưng địa giới Sư Đà lĩnh thực sự nguy hiểm trùng điệp, trước mắt đưa nó ra ngoài trăm dặm Sư Đà lĩnh mới là an toàn nhất.
Trên đường trở về, Phủ Đông Lai dò hỏi Thẩm Lạc: “Bây giờ nói đi, biện pháp ngươi nói là gì?”
Thẩm Lạc cười thần bí, lấy từ trong tay áo ra một bình ngọc đẹp đẽ, mở miệng bình ra, một trận thanh hương phiêu tán ra, ngay sau đó có một tiểu trùng màu trắng lớn chừng hạt gạo từ trong bay ra.
Thẩm Lạc lấy từ trong tay áo ra một sợi tóc màu đỏ, lung lay trước mặt tiểu bạch trùng.
Tiểu bạch trùng bay quanh trên sợi tóc mấy vòng.
Ngay sau đó, trong miệng Thẩm Lạc vang lên một trận thanh âm ngâm tụng, ngữ điệu thanh âm rất khác pháp chú bình thường.
Phủ Đông Lai cảm thấy chưa từng nghe qua, tiểu trùng kia nghe được thì thập phần vui vẻ, thân hình hóa thành một đạo lưu quang, nhanh chóng biến mất trước mắt hai người.
“Thẩm huynh, ngươi đây là. . .” Phủ Đông Lai bị một hồi thao tác này của hắn, khiến cho không thể đoán ra.
“Đây là cổ trùng truy tung ta lấy được từ Thần Mộc Lâm, vừa rồi ta cho nó ngửi mùi Tam Đầu Hỏa Sư kia, giờ phút này nó đang giúp chúng ta đi tìm Tam Đầu Hỏa Sư kia.” Thẩm Lạc giải thích.
“Tìm Hùng Nhiễm, vì sao phải tìm tên này?” Phủ Đông Lai có chút khó hiểu hỏi.
“Cái này vẫn chưa rõ sao? Tên kia trăm phương ngàn kế ở trong Huyền Dương địa quật mai phục ngươi một trận, kết quả không thể giết ngươi, còn phát hiện bên cạnh ngươi còn có ta trợ giúp, ngươi nói tiếp theo hắn sẽ làm gì?” Thẩm Lạc hỏi.
“Ngươi xuất hiện, với hắn là biến số không nhỏ, nếu sau lưng của hắn có hai vị đại vương sai sử, vậy hắn nhất định sẽ tiến đến tìm gặp bọn họ bẩm báo việc này.” Phủ Đông Lai nói.
“Không sai, ta muốn chính là cái này.” Thẩm Lạc cười “Hắc hắc” một tiếng.
Phủ Đông Lai thấy thần sắc hắn tự nhiên, tựa hồ rất có lòng tin, cũng không khỏi yên tâm thêm mấy phần.
“Đi thôi, nếu để lâu, khoảng cách kéo dài quá xa, sẽ không thể dùng bí thuật.” Thẩm Lạc nói.
Trong khi nói chuyện hắn biến thành độn quang, bay đi.
“Nếu muốn theo dõi Hùng Nhiễm, vì sao không sớm chút, lúc này đã qua lâu như vậy, chỉ sợ cổ trùng kia chưa chắc có thể tìm tới hắn?” Phủ Đông Lai rất mau đuổi theo, không hiểu hỏi.
“Tam Thủ Hỏa Sư kia nhìn như tính cách dữ dằn, trên thực tế lại hết sức cẩn thận, nếu lúc ấy chúng ta vụng trộm theo đuôi, lấy tu vi cảnh giới của hắn, chưa hẳn không thể phát hiện mánh khóe.
Mà chúng ta cố ý không theo đoạn thời gian này, đã cho hắn thời gian điều trị thương thế, cũng cho hắn thời gian dò xét có người theo dõi hay không.
Bây giờ đi truy tung, hắn nhất định không phát hiện được.
Còn cổ trùng truy tung này . . .
Ngươi có thể yên tâm, sẽ không bị bỏ lại.” Thẩm Lạc cười “Hắc hắc” một tiếng, nói.
Nói xong, hai người không tiếp tục nói chuyện nữa, bắt đầu gia tăng tốc độ, thân hình cũng biến mất trong rừng rậm.
Ước chừng một khắc đồng hồ sau.
Một chỗ dưới vách núi gần Sư Đà lĩnh, Hùng Nhiễm nhíu chặt lông mày, đi tới đi lui dưới vách núi, tựa hồ đang chờ người nào, nhìn có mấy phần nôn nóng.
Lúc trước Hùng Nhiễm không hiểu thấu, bị Thẩm Lạc không biết từ nơi nào xuất hiện xuất thủ đả thương, trong lòng vốn đang phiền muộn dị thường.
Giờ phút này đợi đã lâu, vẫn không thấy người kia tới, sắc mặt của y càng trở nên khó coi.
Ngay lúc y nhịn không được, muốn phát tiết lửa giận, một quyền đánh tới vách đá sau lưng, một tiếng ho nhẹ bỗng truyền tới.
Thân thể Hùng Nhiễm lập tức cứng đờ, vẻ buồn bực tức giận trên mặt trong nháy mắt tan thành mây khói, ngược lại hóa thành một mặt dào dạt ý cười, chỉ khẽ chớp mắt, cho thấy giờ phút này kỳ thật y thập phần khẩn trương.
“Bái kiến đại vương.” Hùng Nhiễm lập tức ôm quyền chào.
Người tới toàn thân phủ trong áo bào đen, trên đầu mang theo mũ trùm đầu viền sâu, giấu toàn khuôn mặt trong bóng tối.
Bọn họ ai cũng không chú ý tới, trong đất bùn mềm xốp dưới vách núi, khảm một tiểu trùng máu trắng tựa như hạt gạo, càng không biết trên một gốc cổ thụ cao trăm trượng cách xa đó mấy chục dặm, đang nằm sấp hai người trên cây, lỗ tai dán trên một con ốc biển lớn chừng bàn tay, nghe động tĩnh bọn họ bên này.
Chương 1212: Mạo hiểm bẩm báo
“Không phải đã nói, trước khi khởi sự đừng gặp mặt, vì sao còn đưa tin cho ta?” Người áo bào đen kia mở miệng hỏi, tiếng nói dị thường khàn khàn.
“Hồi bẩm đại vương, là hổ đầu quái Phủ Đông Lai kia. . .
Hắn, hắn. . .”
“Hắn không để ý nỗi khổ Tán Hồn Đinh, đi Huyền Dương địa quật điều tra?” Người áo đen trầm giọng hỏi.
“Là . . .” Hùng Nhiễm trả lời.
“Ngươi chưa bắt được hắn?” Ngữ điệu người áo đen lớn lên, hiển nhiên có mấy phần ngạc nhiên, lại có mấy phần trách cứ.
“Lúc đầu hắn chạy không thoát, nhưng khúc cuối lại có người giúp đỡ.” Hùng Nhiễm vội vàng giải thích.
“Giúp đỡ? Tám trăm dặm Sư Đà lĩnh này, lại có người giúp hắn?” Ngữ khí người áo đen tăng lên mấy phần.
Hiển nhiên, y cảm thấy đây là Hùng Nhiễm tìm lý do biện bạch.
Ngoài mấy chục dặm, Thẩm Lạc trên cây nghe lời này, cảm thấy có chút khó hiểu, nhịn không được hỏi: “Phủ huynh, ngươi ở tại Sư Đà lĩnh này nhân duyên lại kém như vậy sao?”
“Luôn làm trái với người khác, nhân duyên có thể tốt hơn sao? Dù là các sư huynh đệ sư môn ta, cũng luôn luôn không hợp nhau.” Phủ Đông Lai cười khổ nói.
Thẩm Lạc nghe vậy, hiểu ra, Phủ Đông Lai ở trong đám yêu ma, hoàn toàn chính xác thuộc về dị loại.
“Bất quá, nếu không như vậy, ngươi ta cũng sẽ không trở thành bằng hữu.” Thẩm Lạc cười nói.
Lúc này, trong ốc biển loé len huỳnh quang nhàn nhạt, lại có thanh âm truyền tới.
“Không phải là đệ tử Ma tộc, là một Nhân tộc.
Lúc trước ta không nhớ, bây giờ trở về nhớ lại, mới phát hiện chính là gã Nhân tộc lúc trước tại Tam Giới võ hội hợp tác với Phủ Đông Lai, hình như là Thẩm Lạc.” Hùng Nhiễm nói.
Thẩm Lạc nghe vậy, cũng có chút ngạc nhiên, tên kia chỉ dựa vào Huyền Thiên Kính chiếu ảnh tại Tam Giới võ hội, lại có thể nhận ra hắn.
“Là hắn? Vậy cũng có chút kỳ quái, lấy tính cách Phủ Đông Lai, không giống sẽ cầu viện ngoại binh, hay là ngươi muốn thoát tội nên lừa gạt ta?” Nam tử mặc hắc bào lần nữa hỏi lại.
“Đại vương, thuộc hạ tuyệt đối không dám lừa gạt.
Thuộc hạ nếu có nửa câu nói ngoa, tự nhiên nghiền xương thành tro, hồn phi phách tán.” Hùng Nhiễm vội vàng phát thệ.
“Ta nghĩ ngươi cũng không dám.
Hắn có tra ra được gì không?” Nam tử mặc hắc bào hỏi.
“Cái này, thuộc hạ cũng không biết, bất quá có thể khẳng định là, hắn sẽ không lấy ra được chứng cứ hữu dụng gì cả.” Hùng Nhiễm vẫn rất tự tin về điểm này.
“Hừ, ngay cả một tên tàn binh trúng Tán Hồn Đinh cũng bắt không được, cũng đừng ở chỗ này nói phét.
Ta thật hoài nghi, ngươi có tư cách ngồi lên vị trí kia hay không?” Người áo đen hừ lạnh một tiếng, chậm rãi nói.
“Đại vương, về vị trí kia, thuộc hạ tuyệt không dám ngấp nghé, chỉ cần có thể hiệu trung dưới trướng ngài, tận một phần sức mọn cho việc phục hưng đại nghiệp Ma tộc, thuộc hạ đã đủ hài lòng.” Hùng Nhiễm vội vàng biểu lộ trung tâm.
“Đừng lo lắng, vị trí kia nói cho ngươi, sẽ không thay đổi.
Chỉ là về sau cục diện Tam Hùng ở Sư Đà lĩnh sẽ thay đổi, mà về sau trên dưới Sư Đà lĩnh cũng sẽ chỉ có một thanh âm.” Người áo đen nhìn gã một cái, nói.
“Đa tạ đại vương đề bạt, thuộc hạ nhất định lo lắng hết lòng, toàn lực vì Ma tộc ta, đến chết mới thôi.” Hùng Nhiễm kích động nói.
“Được rồi, âm Dương Nhị Khí Bình có bảo tồn thỏa đáng không?” Người áo đen hỏi.
“Thuộc hạ không mang theo bên người, cẩn thận cất giữ, đợi đến ngày nghi thức phân tông, nhất định cho tất cả đại vương một kinh hỉ to lớn.” Hùng Nhiễm cười “Hắc hắc” nói.
“Pháp quyết thôi động âm Dương Nhị Khí Bình ngươi phải nhớ kỹ, huynh đệ ba người chúng ta không ai là kẻ ăn chay cả, đến lúc đó ngươi nếu xảy ra vấn đề, dẫn đến sự tình thất bại, hậu quả là gì, chính ngươi rõ ràng nhất.” Người áo đen nói.
“Thuộc hạ minh bạch.” Hùng Nhiễm lau lau mồ hôi lạnh trên thái dương, sợ hãi nói.
Người áo đen lại thấp giọng nói mật ngữ với gã một phen, sau đó tự mình rời đi.
Ngoài mấy chục dặm, Thẩm Lạc và Phủ Đông Lai tựa ở trên cành cây, đang tiêu hoá nội đung vừa mới nghe được.
“Xem ra bọn hắn muốn động thủ trên nghi thức phân tông, sư tôn ta đang gặp nguy hiểm.” Phủ Đông Lai nhíu chặt lông mày, mở miệng nói.
“Ngươi muốn làm gì?” Thẩm Lạc hỏi.
“Trở về Sư Đà thành, báo cho sư tôn biết.” Phủ Đông Lai nói.
“Hay là đi theo Hùng Nhiễm, tìm về âm Dương Nhị Khí Bình đã?” Thẩm Lạc hỏi.
“Không còn kịp rồi, nghi thức phân tông vào ngày mai, trong thời gian ngắn như vậy, chúng ta không nắm chắc có thể tìm về âm Dương Nhị Khí Bình.” Phủ Đông Lai lắc đầu, nói.
Thẩm Lạc nghe vậy, cúi đầu trầm ngâm.
“Thẩm huynh, không bằng chúng ta chia binh hai đường, ngươi đi theo dõi Hùng Nhiễm, điều tra chỗ âm Dương Nhị Khí Bình, ta về Sư Đà thành gặp mặt sư tôn.” Phủ Đông Lai đề nghị.
“Được.” Thẩm Lạc nghe vậy, do dự một chút, vẫn gật đầu.
Hai người chia ra, Phủ Đông Lai một đường vội vàng về Sư Đà thành, căn bản không chú ý tới, phía sau bờ vai gã, bò lên một tiểu trùng màu trắng như hạt gạo nhỏ, không chút thu hút.
Tới gần chạng vạng tối, Phủ Đông Lai đã xuyên qua rừng rậm trùng điệp, đi tới trước một tòa thành trì màu đen.
Thành trì cao ngất trăm trượng, dưới trời chiều tàn huyết, kéo ra một đạo bóng râm thật dài, đầu tường là mái chắn, trong ánh sáng mờ tối, giống như răng dã thú chập chùng giao thoa.
Phủ Đông Lai nhìn bầu trời trên đầu thành, mây đen quanh năm không tiêu tan ép xuống, cách đầu tường cũng bất quá trăm trượng.
Đám mây dày đặc quay cuồng không ngừng, bên trong hình như có vô số oán hồn ác quỷ, im ắng gào thét.
Gã thở dài, không lựa chọn bay vào thành, mà từng bước một đi đến trước trọng binh trấn giữ cửa thành.
Bọn yêu vật trấn giữ cửa thành, liếc mắt một cái liền nhận ra phản đồ Ma tộc này, liền “Phần phật” một tiếng chạy tới bao vây gã lại.
Phủ Đông Lai không có ý phản kháng, thúc thủ chịu trói nói: “Dẫn ta đi gặp đại vương.”
Nói xong, bầy yêu áp giải gã tiến vào thành trì, đi tới phủ thành chủ.
Một đầu đại yêu Hùng Bi, đi chân trần từ trong phủ vọt ra, cười toe toét một tấm miệng rộng, nhìn Phủ Đông Lai cười nhạo không thôi.
Trên ánh mắt nó có ba vết sẹo nghiêng nhìn thấy mà giật mình, theo con mắt nó nheo lại, có chút lay động.
“Phủ Đông Lai, ngươi lại còn dám trở về?” Hùng Bi đại yêu cười lạnh hỏi.
“Hùng Xung, dẫn ta đi gặp sư tôn.” Phủ Đông Lai không cảm xúc, nói.
“Ngươi cho rằng ngươi vẫn là đệ tử được sư tôn coi trọng nhất sao? Ngươi cho rằng một tên phản đồ như ngươi, cũng có thể tùy ý đi gặp sư tôn sao?” Hùng Xung nhăn mày lại, hỏi.
“Ngươi không rõ, sư tôn ngài đang gặp nguy hiểm.” Phủ Đông Lai cau mày nói.
“Ha ha, quả thực là chuyện cười lớn, một tên phản đồ chạy về nói cho chúng ta biết, sư tôn gặp nguy hiểm.
Ngươi cảm thấy chúng ta rất ngu xuẩn sao? Ngươi nghĩ chúng ta có tin hay không?” Hùng Xung đầu tiên là chế giễu, tiếp theo phẫn nộ nói.
Phủ Đông Lai thấy có nói cũng không thông, lúc này trên thân tuôn ra trận trận sóng pháp lực, đột nhiên mở miệng quát:
“Sư tôn, đệ tử Phủ Đông Lai, có chuyện quan trọng bẩm báo.”
Một tiếng hét to này như hổ gầm sơn lâm, trong cuồn cuộn sóng âm hỗn tạp cùng pháp lực hùng hồn, chấn động khiến tâm thần đám tiểu yêu xung quanh khuấy động, hai mắt mê muội, nhao nhao đứng không vững.
Dù là Hùng Xung cũng vô thức lui về phía sau một bước, trong lòng không khỏi nghi hoặc, Phủ Đông Lai này không phải trúng Tán Hồn Đinh sao?
Tu vi của nó vốn cũng không bằng Phủ Đông Lai, biết Phủ Đông Lai trúng Tán Hồn Đinh, mới dám đi ra giằng co với gã như vậy, nếu lúc bình thường, nó đúng là không có lực lượng dám khiêu chiến với Phủ Đông Lai.
Chương 1213: Phủ Đông Lai nghi hoặc
Phủ Đông Lai quát lớn một tiếng này, sóng âm kéo dài mười mấy hơi thở, mới dần dần lắng lại.
Trong cả tòa Sư Đà thành quanh quẩn thanh âm của gã, nhưng thật lâu cũng không có người đáp lại.
“Đừng uổng phí sức lực, trước mắt sư tôn không ở tại Sư Đà thành, giờ Ngọ đã chạy tới Sư Đà lĩnh.” Hùng Xung thoáng bình tĩnh tâm trạng, mở miệng nói.
“Cái gì?” Phủ Đông Lai lập tức kinh hãi.
Hùng Xung thấy gã biểu hiện như thế, trong lòng cũng không khỏi nghĩ thầm, hẳn là sư tôn thật sự nguy hiểm?
Chỉ là hơi động não, y đã cảm thấy đây là thiên phương dạ đàm, đừng nói tám trăm dặm Sư Đà lĩnh này là đị bàn nhà mình, dù rời khỏi nơi này, phóng nhãn toàn bộ Tam Giới, có mấy ai dám bất lợi với sư tôn?
Trong lòng Phủ Đông Lai lo lắng, tất nhiên là không muốn chậm trễ nữa công phu, quay người định rời đi.
“Phủ Đông Lai, ngươi coi Sư Đà thành này là nơi nào, muốn tới thì tới, muốn đi thì đi.
Người đâu, bắt lấy hắn.” Hùng Xung quát lớn một tiếng.
Bốn phương tám hướng lập tức có mấy trăm tiểu yêu phóng tới phía Phủ Đông Lai.
Phủ Đông Lai không để ý tới, tay vung lên, từng đạo phong nhận cường đại lập tức quét ra, nhao nhao đánh bay đám tiểu yêu.
Thân hình gã chuyển động, quanh thân bắt đầu có gió lốc bao phủ, muốn hóa hồng rời đi.
Lúc này, một tiếng rít truyền đến, thân thể cao lớn Hùng Xung vọt mạnh tới, nâng lên một chưởng bổ xuống gã.
Phủ Đông Lai không dám chậm trễ, tạm dừng trốn chạy, tay huy chưởng đón đỡ.
“Ầm” một tiếng vang thật lớn!
Một cỗ lực đạo to lớn bộc phát giữa hai người, lực trùng kích cường đại đánh cho đám tiểu yêu bay bốn phía.
Phủ Đông Lai và Hùng Xung đồng thời bị va chạm thối lui mấy chục trượng, thân hình mới đứng vững.
“Ha ha, quả nhiên thực lực ngươi đại tổn, đã không phải là đối thủ của ta.” Hùng Xung nhìn dưới chân Phủ Đông Lai cày ra hai rãnh sâu hoắm, không khỏi cười như điên nói.
Phủ Đông Lai hừ lạnh một tiếng, đang muốn tiến lên, chỗ ngực lại truyền đến một trận bén nhọn đau nhức kịch liệt.
Từng đạo khí tức tím đen từ trước ngực gã tràn ra, lại là Tán Hồn Đinh phát tác.
Thấy vậy, Hùng Xung càng mừng rỡ, thu hồi pháp lực, xa xa nhìn Phủ Đông Lai, cười khẩy nói:
“Bây giờ ngươi đã là chó nhà có tang mà thôi, không cần ta xuất thủ, ngươi cũng không ra được địa giới Sư Đà thành này.
Người đâu, bắt hắn lại cho ta, nhốt vào tử lao, chờ đại vương trở về xử trí.”
“Vâng.”
Đám tiểu yêu vốn co vòi, thấy dị dạng trên thân Phủ Đông Lai, phát hiện khí tức gã đang nhanh chóng hạ xuống, lập tức đại hỉ, từng tên tranh nhau chen lấn nhào tới.
Lúc bầy yêu sắp bao phủ gã, trên bầu trời bỗng có một đạo quang mang rủ xuống, một bóng người lao thẳng xuống, một quyền đánh vào trên mặt đất.
“Ầm” một tiếng nổ đùng vang lên!
Một tầng sóng ánh sáng màu vàng từ mặt đất phản chấn lên, như một vòng bọt nước màu vàng va chạm lan ra, trong nháy mắt hất tung mấy trăm tiểu yêu ngã trên mặt đất.
“Người nào?” Hùng Xung nhìn vị khách không mời mà đến kia, nghiêm nghị quát.
Phủ Đông Lai cũng một mặt ngạc nhiên, nhìn bóng lưng ngăn trước người mình, vừa mừng vừa sợ nói:
“Thẩm huynh, sao ngươi lại tới đây?”
Người tới tự nhiên chính là Thẩm Lạc, hắn nghiêng người nhìn Phủ Đông Lai một chút, bất đắc dĩ nói: “Ta biết khuyên ngươi cũng vô dụng, nên cũng chỉ có thể đi theo ngươi, bất quá, cũng may là ta đi theo.”
Hùng Xung nhìn thân ảnh Thẩm Lạc, mơ hồ nhớ tới hắn là ai, trong lòng càng cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.
Một kẻ chỉ là Nhân tộc, dám xâm nhập Sư Đà thành tới cứu Phủ Đông Lai thân là Ma tộc?
“Ngươi không sao chứ?” Thẩm Lạc đỡ Phủ Đông Lai lên, thấp giọng hỏi.
“Tán Hồn Đinh phát tác, không có gì đáng ngại. . .” Phủ Đông Lai nhịn cơn đau nhức kịch liệt ngay ngực, nói.
“Rời khỏi nơi này trước rồi lại nói.” Thẩm Lạc sao không nhìn ra gã miễn cưỡng, nói.
Hùng Xung thấy Thẩm Lạc hoàn toàn coi nhẹ chính mình ở đây, lập tức giận tím mặt, tay nắm hư không một cái, trong lòng bàn tay hiện ra một thanh Trảm Nguyệt Trường Đao, phách trảm xuống đầu hai người Thẩm Lạc.
Thẩm Lạc thấy thế, bước ra một bước, tay vung lên, Huyền Hoàng Nhất Khí Côn quét lên.
Một đao một côn va chạm vào nhau, bộc phát ra một trận ba động kịch liệt.
Lúc này, Hùng Xung bị đánh bay ra sau mấy chục trượng, mà Thẩm Lạc lại đứng tại chỗ, không nhúc nhích tí nào.
Hắn nhìn ma vật Hùng Xung kia một chút, đáy mắt sinh ra vẻ khinh bỉ, sau đó thu hồi Huyền Hoàng Nhất Khí Côn, mang theo Phủ Đông Lai nghênh ngang rời Sư Đà thành.
Hai người bay ra hơn trăm dặm, sau đó hạ xuống sơn lâm, thu liễm lại khí tức.
“Thẩm huynh, sư tôn ta. . .”
Phủ Đông Lai còn chưa nói hết, đã bị Thẩm Lạc cắt ngang.
“Ta biết, sư tôn ngươi đã đi Sư Đà lĩnh, ngươi không muốn chậm trễ công phu, muốn lập tức khởi hành chạy tới bên kia, có phải thế không?” Thẩm Lạc hỏi.
“Không sai.” Phủ Đông Lai lập tức gật đầu.
“Không được.
Trước khi Tán Hồn Đinh khôi phục lại bình tĩnh, ngươi hãy thành thành thật thật ở chỗ này khôi phục, cái nào cũng đừng nghĩ đến.” Thẩm Lạc quả quyết cự tuyệt.
“Thế nhưng . . .” Phủ Đông Lai còn muốn tranh luận.
“Không nhưng nhị gì cả, ngươi tranh thủ thời gian trấn áp Tán Hồn Đinh, thời gian dài cũng có hại đối với thần hồn của ngươi.
Ngươi yên tâm, chúng ta nhất định sẽ đến kịp.” Thẩm Lạc lần nữa cắt ngang.
Phủ Đông Lai thấy Thẩm Lạc nghiêm túc, biết hắn sẽ không cải biến tâm ý, đành phải bắt đầu khoanh chân ngồi tĩnh tọa.
Sau một lát, khí tức tím đen chỗ ngực gã dần dần tiêu tán, nhưng loại đau đớn xâm nhập tạng phủ kia vẫn còn chưa hoàn toàn dịu xuống, gã vẫn thu pháp quyết, đứng lên.
“Thẩm huynh, ta không sao, chúng ta tranh thủ thời gian lên đường đi.”
Thẩm Lạc nhìn cơ bắp khoé mắt gã hơi nhảy lên vì đau đớn, trong lòng thở dài một tiếng, bất đắc dĩ nói: “Được.”
Phủ Đông Lai nghe vậy, lập tức muốn thi triển độn thuật, lại lần nữa bị Thẩm Lạc ngăn lại.
“Lần này, ta mang ngươi đi.”
Nghe Thẩm Lạc nói thế, Phủ Đông Lai mặc dù còn nghi hoặc, nhưng biết Thẩm Lạc có pháp bảo phi hành áp đáy hòm, nên vẫn ngừng động tác lại.
“Tốt.” Gã theo lời từ bám vào phía sau hai đầu cánh tay Thẩm Lạc, nói.
Tâm niệm Thẩm Lạc vừa động, bắt đầu thôi động bí thuật Chấn Sí Thiên Lý.
Hai cánh tay của hắn như cánh chim mở ra, một cảm giác ấm áp từ trong cánh tay lưu chuyển ra, trên cánh tay bắt đầu có lưỡng sắc quang mang vàng bạc lan tràn.
“Đi.”
Chỉ nghe hắn quát nhẹ một tiếng, hai tay khẽ vỗ, thân hình trong nháy mắt đột ngột từ mặt đất phóng lên, bay về phía xa.
Trong không khí nơi đây chỉ để lại một luồng khí xoáy phá không, đã không còn thấy bóng dáng hai người.
Trong chốc lát, trong hư không cách đó mấy trăm dặm, một đạo quang mang vàng bạc giao thoa lóe lên, từ không trung rũ xuống.
Thân ảnh Thẩm Lạc và Phủ Đông Lai một lần nữa hiển hiện.
Sau khi rơi xuống đất, thần sắc Phủ Đông Lai cổ quái nhìn chằm chằm Thẩm Lạc dò xét.
Thẩm Lạc thấy vậy sau sống lưng cũng phát lạnh.
“Thế nào?” Hắn nhịn không được hỏi.
“Thẩm huynh, chẳng lẽ ngươi là đệ tử Nhân tộc mà sư tôn ta âm thầm thu nhận?” Phủ Đông Lai nhíu mày hỏi.
“Ngươi cảm thấy có khả năng sao?” Thẩm Lạc liếc mắt, hỏi ngược lại.
“Ánh, rất không có khả năng, sư tôn ta luôn luôn . . .
Không có hảo cảm với Nhân tộc.” Gã tính nói chán ghét.
“Vậy thì không phải rồi.” Thẩm Lạc im lặng nói.
“Nhưng ngươi làm sao biết bí thuật Chấn Sí Thiên Lý bất truyền của sư tôn ta?” Phủ Đông Lai gãi gãi ót, không hiểu chút nào hỏi thăm.
Chương 1214: Phân tông
“Cái gì mà Chấn Sí Thiên Lý? Đây là Vạn Lý Cao Tường, có liên quan gì đến sư tôn ngươi?” Thẩm Lạc tự nhiên không thể thừa nhận.
Hắn cũng không phải cố ý giấu diếm, chỉ là có những chuyện không thể giải thích cho Phủ Đông Lai nghe, cũng không thể nói cho gã biết, chẳng lẽ nói đây ta xuyên qua mấy trăm năm sau, lấy được từ trên thi thể sư tôn ngươi.
“Được rồi, mặc kệ là cái gì, nếu không có ngươi, chúng ta cũng không thể nhanh như vậy đã chạy tới.” Phủ Đông Lai cũng không so đo.
“Bây giờ, sư tôn ngươi đã trở về Sư Đà lĩnh, hẳn là đang trong Sư Vương động kia, muốn gặp y chỉ sợ rất khó, ngươi định làm thế nào?” Thẩm Lạc chuyển chủ đề, hỏi.
“Giờ phút này Sư Đà lĩnh phòng bị rất nghiêm mật, muốn vụng trộm tiến vào sợ là rất khó.
Bất quá lấy an toàn sư tôn làm trọng, dù cho phong hiểm, cũng không thể không đi.” Sắc mặt Phủ Đông Lai ngưng tụ, nói.
Thẩm Lạc nghe vậy, không khỏi che trán nói:
“Phủ huynh, ngày bình thường ngươi cũng coi như trầm ổn thông minh, nhưng hôm nay sao lại lỗ mãng vậy?”
“Thẩm huynh ngươi không biết, sư tôn là sư cũng như cha ta, có ân dưỡng dục dạy bảo, ta tuyệt không thể để ngài xảy ra chuyện.” Phủ Đông Lai trịnh trọng nói.
“Mạo hiểm xúc động, sẽ chỉ hại người hại mình.
Trước mắt vẫn còn có thời gian, kỳ thật chúng ta còn có lựa chọn tốt hơn.” Thẩm Lạc nói.
“Lựa chọn gì?” Phủ Đông Lai nghe vậy, vội vàng hỏi.
“Lúc nào thì Sư Đà lĩnh lỏng lẻo nhất?” Thẩm Lạc hỏi.
Phủ Đông Lai nghe vậy, nghĩ nghĩ sau đó trả lời: “Sư Vương động không giống với nơi khác ở Sư Đà lĩnh, cả mười hai canh giờ, lúc nào cũng phòng ngự nghiêm mật, ta thấy không có lúc nào lỏng lẻo cả.”
“Đó là lúc ngày thường.
Nhưng ngày mai Sư Đà lĩnh tổ chức nghi thức phân tông, đến lúc đó hẳn là lúc dễ dàng nhất lợi dụng sơ hở.” Thẩm Lạc nói.
“Không sai, đến lúc đó sự chú ý của mọi người sẽ bị đại hội hấp dẫn, khi đó mới là lúc lỏng lẻo nhất, chờ đến lúc đó, chúng ta còn có cơ hội nói chân tướng cho sư tôn sao?” Phủ Đông Lai trầm ngâm nói.
“Chúng ta nói cho y biết cũng không chỉ là chân tướng, còn có chứng cứ.” Thẩm Lạc cười cười, nói.
Sáng sớm hôm sau.
Bên ngoài Sư Vương động, một toà tế đàn cao ba thước đã được dựng lên, chung quanh hơn ba mươi tên Yêu Tướng tâm phúc, hơn bảy mươi đệ tử đích truyền, mười chín đội đầu mục tuần tra đường núi, tất cả mang theo năm trăm yêu binh tâm phúc, đã chỉnh tề chờ đợi ở bên.
Những yêu chúng này dưới trướng ba Ma Vương khác nhau, nên tự mình tập kết thành ba chi đội ngũ, duy trì một chút khoảng cách với nhau, phân biệt rõ ràng.
Trong đó, đội ngũ thuộc hạ Lục Nha Tượng Vương ở bên trái, đội Thanh Mao Sư Vương ở chính giữa, mà Kim Sí Bằng Vương thì bên phải.
Đội ngũ bên phải, giữa năm trăm yêu binh, hỗn tạp hai bóng người.
Bọn hắn rất khác với đám yêu binh chung quanh thấp giọng nói nhỏ với nhau, tuy kề vai sát cánh, lại duy trì vẻ trầm mặc khó có được, cho dù bên cạnh có người chủ động hỏi, hai người cũng không dời mắt, không thèm để ý tới.
Yêu binh Sư Đà lĩnh có vài chục vạn tên, có thể tới đây tham gia điển lễ, không thể nghi ngờ đều là các đầu mục tâm phúc.
Bất quá, giữa chúng cũng hoàn toàn không thể quen biết hết, cho nên thấy hai người này không đáp lời, cũng chỉ cho là tính tình lãnh đạm, không quá để ý.
Dù sao bọn chúng cũng không thể tin được, có người dám can đảm ở thời điểm này dám lẫn vào Sư Đà lĩnh.
Đương nhiên, Thẩm Lạc và Phủ Đông Lai ngênh ngang lẫn vào lại không nghĩ như vậy.
“Thẩm huynh, như vậy có thể thực hiện không?” Phủ Đông Lai truyền âm hỏi.
“Bắt tặc cầm tang, chúng ta không xuất ra chứng cớ, chỉ bằng vào lời nói, kỳ thật căn bản không ngăn cản được sư tôn ngươi.
Một hồi nhớ tuyệt đối đừng xúc động, tranh thủ thời cơ làm việc.” Thẩm Lạc trả lời.
Phủ Đông Lai im lặng nhẹ gật đầu.
Lúc này, một hồi tiếng trống trận dày đặc vang lên
Trong Sư Vương động, ba bóng người cao lớn chậm rãi đi ra, đi tới hướng tế đàn.
Trong đó người cầm đầu, thân hình khôi ngô thẳng tắp, bên trong mặc giáp da màu xanh, áo khoác mao lĩnh, khuôn mặt góc cạnh rõ ràng với vẻ vũ dũng cương nghị, một đầu tóc dài xanh đen hơi quăn cũng không buộc lên, mà để tự nhiên buông thẳng sau đầu.
Cặp mắt của y hiện ra ánh sáng vàng nhạt, bên trong như có ánh sao màu vàng.
Ở bên trái thoáng rớt lại phía sau nửa thân người, đi theo là một tên nam tử cao lớn mặc áo giáp màu bạc, vẫn như cũ duy trì bộ dạng Ma tộc, rõ ràng là một Ma Tượng có sáu cái răng dài lồi ra ngoài.
Phía bên phải đi song song với gã là một tên nam tử mũi ưng tuấn lãng, thân mang áo khoác hắc vũ, trên mặt từ đầu đến cuối mang theo ý cười nhàn nhạt.
Phía sau bọn họ, còn đi theo một loạt mười tên Yêu Tướng, ở trong có nam tử lân giáp đầu báo thân người, lại có Độc Nhãn Thanh Lang thân hình cao lớn, còn có nữ yêu xà văn thân hình thướt tha, mà Hùng Nhiễm cũng thình lình đứng ở trong đó.
Một nhóm người này đứng trên đài cao, lập tức dẫn tới yêu chúng phía dưới hò hét như núi kêu biển gầm.
“Tham kiến đại vương. . .”
“Đại vương oai hùng. . .”
Chúng yêu hô la, đều là tán tụng, Thẩm Lạc nghe được không còn gì để nói.
Sau một lúc lâu, Thanh Mao Sư Vương mới đưa tay lăng không ấn xuống, lúc này mới ngừng lại màn mạn thiên phi vũ vuốt mông ngựa này.
“Hôm nay là ngày tốt giờ lành, ngày Sư Đà lĩnh ta phân tông, do đó thiết đàn tế cáo thiên địa, mặc dù cắt bào đoạn ghế, nhưng không hao tổn tình nghĩa huynh đệ, ngày sau Sư Đà lĩnh và Sư Đà thành phân chia hai môn, nhưng vẫn như cũ là một tông đồng khí liên chi.” Sắc mặt Thanh Mao Sư Vương nhìn không ra buồn vui, tiếng như hồng chung quát.
Chúng yêu binh yêu tướng, cũng nhao nhao hét to hưởng ứng.
“Đại ca, Nhị ca yên tâm, ngày sau Sư Đà thành vẫn như cũ lấy Sư Đà lĩnh như thiên lôi sai đâu đánh đó, nếu đại ca nhị ca cần, Sư Đà thành ta nhất định dốc sức tương trợ, tuyệt không hai lời.” Kim Sí Đại Bằng tiến lên nói.
Thanh Mao Sư Vương nhẹ gật đầu, Lục Nha Tượng Vương lại hừ lạnh một tiếng.
“Lão nhị, trước mặt đám tiểu yêu, chớ có làm mất mặt lão Tam.
Theo ta thấy, phân gia cũng không hoàn toàn là chuyện xấu.
Ngươi nếu có tâm lập tông khác, đại ca cũng không ngăn trở, như vậy cũng coi là vì ma tộc Sư Đà lĩnh nhất mạch chúng ta khuếch trương kéo dài, cống hiến thêm.” Thanh Mao Sư Vương hạ giọng khuyên nhủ.
“Biết rồi, đại ca.
Bất quá, ta sẽ không rời Sư Đà lĩnh, nơi này là nhà của ta, là căn cơ của ta, tuyệt sẽ không đơn giản mà đổi màu cờ, lập môn hộ khác.” Lục Nha Tượng Vương có ý trào phúng, nói.
“Nhị ca. . .” Kim Sí Đại Bằng bất đắc dĩ nói.
“Đừng gọi, ta đảm đương không nổi.” Lục Nha Tượng Vương không chút nào lĩnh tình.
“Tốt, đừng làm rộn khó chịu nữa, sợ các ngươi trên đại điển gây náo không yên tĩnh, mới không mời các tông môn đến xem lễ.
Làm sao? Còn muốn yêu binh yêu tướng nhà mình xem náo nhiệt hả?” Ngữ khí Thanh Mao Sư Vương tăng thêm mấy phần nói.
Nghi thức Sư Đà lĩnh phân tông rất đơn giản, đầu tiên là huynh đệ ba người cùng dâng hương lễ kính thiên địa, sau đó từ trong chậu than tông môn truyền thừa phân ra một sợi tân hỏa, do Kim Sí Đại Bằng mang về Sư Đà thành cung phụng là đủ.
Hết thảy tiến hành rất thuận lợi.
Thẩm Lạc và Phủ Đông Lai lại dị thường khẩn trương, hai mắt một mực gắt gao nhìn chằm chằm đám người trên đài, đặc biệt là Tam Thủ Hỏa Sư Hùng Nhiễm.
Mà giờ khắc này, thần sắc Hùng Nhiễm cũng mất tự nhiên, ánh mắt một mực qua lại sau lưng Kim Sí Đại Bằng, có vẻ hơi khẩn trương.
Chương 1215: Trần oan
“Thiên bẩm tân hỏa, truyền thừa không ngừng, lúc này có phân, hai thể đồng tâm.”
Thanh Mao Sư Vương tụng một câu, đi ra phía trước, chập ngón tay lại như dao nhẹ nhàng vạch một cái trong chậu than điêu khắc man sư, đầu voi cùng đại bằng màu vàng, một lùm hỏa diễm từ trong chậu tách ra.
Lục Nha Tượng Vương đi lên một bước, tới bên trái Sư Vương.
Kim Sí Đại Bằng cũng vội vàng đi theo, đi tới bên phải, lật tay lấy ra một cái ly bạc, xem là muốn chia hỏa diễm ra.
Ngay lúc Kim Sí Đại Bằng đi lên trước, trong chúng Yêu Tướng phía sau cũng có một người đi ra, chính là Hùng Nhiễm!
“Không ổn, hắn muốn động thủ.” Trong lòng Phủ Đông Lai căng thẳng.
“Đừng nóng vội, tu vi sư tôn ngươi thâm hậu, chỉ dựa vào một mình Hùng Nhiễm không gây thương tổn được y.
Trước mắt thế cục không rõ, đừng vội xúc động.” Thẩm Lạc thấy thân hình gã muốn động, vội vàng kéo lại, truyền âm nói.
Thân hình Phủ Đông Lai dừng lại, có chút do dự.
Nhưng vào lúc này, nhẫn trữ vật trên tay Hùng Nhiễm bỗng nhiên lóe lên một cái, dường như muốn xuất ra pháp bảo gì đó.
“Không được, không thể chờ.”
Phủ Đông Lai không để ý Thẩm Lạc khuyên can, tránh thoát bàn tay của hắn, thân hình trong nháy mắt hóa thành một đạo gió lốc cuốn lên đài cao.
Đám người chưa kịp phản ứng, chỉ thấy thân hình gã đã đứng vững, cầm nã thủ chế trụ cổ tay Hùng Nhiễm.
Chúng yêu dưới đài trong lúc nhất thời không rõ chuyện gì xảy ra, nhao nhao kinh hô.
Thanh Mao Sư Vương quay đầu nhìn lại, thấy là Phủ Đông Lai đang cưỡng chế Hùng Nhiễm, hai mắt dâng lên lửa giận, một cỗ khí tức cực kỳ cường hãn trong nháy mắt từ quanh thân bắn ra.
“Phủ Đông Lai, ngươi còn dám trở về?” Sư Vương gầm lên giận dữ, thanh chấn sơn lâm.
Chúng yêu chung quanh nghe mà sợ hãi, trong đó người tu vi thấp, cơ hồ đứng không vững.
“Đông tới. . .”
Trong lúc nhất thời Kim Sí Đại Bằng quên cả tiếp nhận hỏa diễm, cũng một mặt kinh ngạc nhìn người từng là đệ tử mình.
Lục Nha Tượng Vương càng giận tím mặt, căn bản không để ý đến Hùng Nhiễm chết sống, nâng lên một chưởng muốn bổ xuống Phủ Đông Lai.
“Đệ tử bị oan.” Phủ Đông Lai hét to một tiếng.
Lục Nha Tượng Vương mắt điếc tai ngơ, vẫn như cũ tung chưởng đánh xuống.
“Dừng tay.” Kim Sí Đại Bằng vội vàng mở miệng quát bảo ngưng lại.
Lục Nha Tượng Vương vẫn không có ý dừng lại, mắt thấy là bàn tay sẽ đập lên trán Phủ Đông Lai.
Lúc này, một mảnh ánh trăng bỗng nhiên chớp động trên tế đàn, lại là một bóng người nhảy lên trên, từ bên cạnh kéo bả vai Phủ Đông Lai, khiến cho gã tránh ra sau.
Lục Nha Tượng Vương tung một chưởng kia trùng điệp đập xuống, lại vừa vặn không thể đánh trúng Phủ Đông Lai, khiến một chưởng vỗ trúng vai Hùng Nhiễm.
Một trận thanh âm nứt xương vang lên, đầu vai Hùng Nhiễm sụp đổ, một cánh tay rũ xuống, hiển nhiên đã xương gãy gân đứt.
“A. . .”
Trong miệng gã phát ra một tiếng kêu thảm.
“Người nào lỗ mãng dám can đảm đến Sư Đà lĩnh ta?” Thanh Mao Sư Vương gầm lên giận dữ, nhìn về phía Thẩm Lạc.
Y rất nhanh nhận ra, người trước mắt chính là tu sĩ Nhân tộc giao hảo cùng Phủ Đông Lai, trong mắt thêm ra chút thần sắc kinh nghi.
“Vãn bối Thẩm Lạc.” Thẩm Lạc hào phóng nói.
Hắn cũng không báo xuất xứ sư môn, cũng không kéo Đại Đường quan phủ vào, chỉ đơn giản nói ra tên.
“Dám can đảm nhúng tay vào chuyện Ma tộc chúng ta, ngươi không kiên nhẫn muốn sống nữa sao?” Thanh Mao Sư Vương cau mày nói.
“Chuyện Ma tộc các ngươi nát nhừ ta tự nhiên không muốn dính vào, nhưng Phủ Đông Lai bị người hãm hại, ta há có thể khoanh tay đứng nhìn.” Thần sắc Thẩm Lạc bình tĩnh, không kiêu ngạo không tự ti nói.
“Hắn chính là phản đồ Ma tộc, việc này đã kết luận, há để cho ngươi ở chỗ này, a. . .” Hùng Nhiễm vừa mở miệng nói vài câu, còn chưa nói hết lời, đã bị một tiếng kêu thảm thay thế.
Phủ Đông Lai trở tay vặn ngược tay y ra sau, tay kia giữ lại cổ của y, trên ngón tay cái nhô ra móng nhọn, như mũi chùy móc vào một chỗ huyệt vị trọng yếu, đã đâm vào da thịt y một chút.
Dưới móng nhọn kia, một cây kim nhọn do pháp lực ngưng tụ thành, đang xuyên qua lá phổi đâm vào tim Hùng Nhiễm.
“Đông Lai, đừng làm ẩu.” Lúc này, Kim Sí Đại Bằng đột nhiên mở miệng quát.
Sắc mặt y nghiêm túc, hiển nhiên rất bất mãn với việc hai người Phủ Đông Lai cắt ngang nghi thức phân tông.
“Sư tôn, nếu không vạn bất đắc dĩ, đệ tử tuyệt sẽ không có hành vi đường đột như vậy.
Đệ tử thật sự là có oan tình trọng đại cần nói . . .”
“Có lời gì, cũng phải chờ nghi thức kết thúc rồi hãy nói.” Kim Sí Đại Bằng quả quyết quát bảo ngưng lại.
“Sư tôn, việc này can hệ trọng đại, quyết không thể đợi thêm, ngài nghe đệ tử nói một lời. . .” Phủ Đông Lai cắn răng làm trái sư mệnh.
“Phủ huynh.” Thẩm Lạc hét to một tiếng.
Lời nói Phủ Đông Lai tức thì bị cắt ngang, hơi kinh ngạc nhìn về phía Thẩm Lạc, đã thấy hắn trừng mắt nhìn mình.
Mặc dù trong lòng gã nghi hoặc, nhưng cũng lập tức hiểu ý, ngừng câu chuyện lại.
“Chư vị đại vương, bởi vì Phủ Đông Lai bị oan không thấu, khiến cho giữa mấy vị cũng sinh ra hiềm khích, chẳng lẽ các người không muốn biết kẻ cầm đầu này là ai chăng?” Thẩm Lạc tiếp lấy lời nói của Phủ Đông Lai, tiếp tục nói.
“Ngươi biết cái gì?” Sắc mặt Thanh Mao Sư Vương run lên, lạnh giọng hỏi.
“Nhân tộc lớn mật, chớ nói bậy.” Lục Nha Tượng Vương gầm thét lên.
Thần sắc Kim Sí Đại Bằng cũng biến hóa, hai tay giấu trong ống tay áo, ngưng mi nhìn về phía Thẩm Lạc.
Thẩm Lạc nhìn thấy động tác mấy người, nhưng không mảy may để ý, tiếp tục mở miệng nói:
“Chính là hắn, Tam Thủ Hỏa Sư Hùng Nhiễm!”
Một tiếng quát lớn này vang lên, không chỉ mấy người Thanh Mao Sư Vương đứng tại đương trường, ngay cả Phủ Đông Lai cũng không kịp phản ứng.
Bất quá, rất nhanh gã cũng suy nghĩ minh bạch ra.
Bởi vì gã xúc động nhất thời, không thể chờ đợi đến biến cố phát sinh, liền ngăn trở hết thảy, đã mất đi chứng cứ Lục Nha Tượng Vương và Thanh Mao Sư Vương liên thủ đối phó Kim Sí Đại Bằng.
Cho nên trước mắt, bọn hắn chỉ có thể chứng minh do một mình Hùng Nhiễm làm, mà không thể nào nói ra toàn bộ sự thật.
Bất quá dù vậy, Phủ Đông Lai cũng cảm thấy đáng giá, chỉ cần có thể cứu sư tôn, chờ gã rửa sạch hiềm nghi, lại báo toàn bộ chân tướng cho Kim Sí Đại Bằng biết, đến lúc đó càng có thể tin hơn.
“Ngươi nói hắn là kẻ cầm đầu, có chứng cứ không?” Thanh Mao Sư Vương thấy hắn xác nhận do bộ hạ của mình làm, sắc mặt trở nên khó coi, hỏi từng chữ từng câu.
“Nếu ta không xuất ra chứng cứ, làm sao tẩy thoát tội danh Phủ Đông Lai? Mà nghiêm trị nghi phạm chân chính?” Thẩm Lạc hỏi.
“Chỉ cần ngươi xuất ra chứng cứ rõ ràng, chúng ta nhất định sẽ không nhân nhượng, còn nếu không bỏ ra nổi, chỉ là không duyên cớ vu cáo, ta nhất định phải làm cho ngươi bỏ ra đại giới thê thảm.” Thanh Mao Sư Vương lạnh giọng nói.
“Đại ca, Nhân tộc không thể tin được.” Lục Nha Tượng Vương bên cạnh khuyên can.
Thanh Mao Sư Vương nhìn về phía Tam Thủ Hỏa Sư, trong ánh mắt có hỏi thăm, lại có do dự.
“Sư tôn, chớ nghe hắn ly gián, đệ tử trong sạch . . .” Hùng Nhiễm vội vàng kêu lên.
“Ngươi dám nói ngươi trong sạch? Ngươi dám nói âm Dương Nhị Khí Bình kia bây giờ không có ở trong nhẫn trữ vật của ngươi?” Thẩm Lạc nghiêm nghị quát.
Nghe lời ấy, thần sắc Hùng Nhiễm đột biến, nhưng rất nhanh kịp phản ứng, la lên:
“m Dương Nhị Khí Bình rõ ràng đã bị Phủ Đông Lai trộm đi, các ngươi đúng là vừa ăn cướp vừa la làng, cố ý vu oan hại ta.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Sát Lục Hệ Thống Sát Thần [Dịch] Sát Lục Hệ Thống Sát Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/05/Dich-Sat-Luc-He-Thong-Sat-Than-Audio-Truyen.jpg)






![[Dịch] Ta Lấy Thần Minh Làm Thức Ăn [Dịch] Ta Lấy Thần Minh Làm Thức Ăn](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/02/Dich-Ta-Lay-Than-Minh-Lam-Thuc-An-Audio-Truyen.jpg)
