Đại Mộng Chủ
Tập 228 : Huyết ảnh (c1136-c1140)
❮ sautiếp ❯Chương 1136: Huyết ảnh
Cùng lúc đó, tầng một dưới mặt đất Võ Thần đàn.
Thẩm Lạc ngồi xếp bằng, thanh quang vờn quanh người, cả người thông thấu như lưu ly phỉ thuý, ở bên ngoài cơ thể hắn bao phủ một màn sáng màu xanh hình bán cầu, đẩy tất cả ma khí lui ba thước, không thể tới gần người.
Mà trên đỉnh đầu hắn còn lơ lửng khối Thanh Linh Mộc Ấn kia, phía trên chớp động quang mang bóng cây, chập chờn không thôi.
Từ trên thân Thẩm Lạc tản mạn ra linh lực thần mộc, linh khí chung quanh được hắn hút vào, không lãng phí nửa điểm.
Sau một lát, hai mắt hắn bỗng nhiên mở ra, trong mắt lóe lên một vòng tinh quang, nhếch miệng cười vui sướng.
Hắn chẳng thể ngờ, đi Thần Mộc tộc lần này, đã giúp hắn nhanh chóng phá vỡ bình cảnh, tiến cấp tới Đại Thừa hậu kỳ.
Thẩm Lạc phun ra một ngụm trọc khí, chậm rãi đứng lên, màn sáng màu xanh bao quanh tự tiêu tán, khối Thanh Linh Mộc Ấn kia cũng rơi xuống, được hắn tiếp trong tay.
Ma khí chung quanh chậm rãi tới gần, lại bị thanh quang bên ngoài thân hắn tán phát ra ngăn lại, mặc dù vẫn có thể chảy vào một chút, xâm nhập làn da hắn, nhưng lại không nghiêm trọng như trước.
So với Đại Thừa trung kỳ, lúc này pháp lực thể nội hắn tràn đầy gần như gấp đôi, cảm giác toàn thân tràn đầy sinh cơ nồng đậm.
Hắn vội vàng dò xét pháp mạch và đan điền, kết quả lại có chút thất vọng, ma khí Xi Vưu giấu ở chỗ sâu thể nội vẫn như bệnh da trâu một mực theo hắn, không thể bị trừ tận gốc.
Ngay lúc hắn dự định đứng dậy, dị biến lần nữa phát sinh.
Những ma khí tụ lại chung quanh hắn kia, đột nhiên bắt đầu co vào, tụ lại chỗ phù văn màu đỏ tươi trên mặt đất.
Thẩm Lạc ngưng thần nhìn lại, chỉ thấy phù văn lúc trước không ngừng toát ra ma khí, giờ phút này đang không ngừng hấp thu ma khí, chỉ là ma khí bị hút tới cũng không biến mất, mà nhanh chóng ngưng tụ thành một đoàn hắc cầu.
Hắc cầu không ngừng co vào đè nén, hình thể từ lúc mới bắt đầu to bằng cái thớt, dần dần co vào lớn cỡ quả dưa hấu, sau đó dần dần co vào lớn cỡ nắm tay.
Mà theo ma khí không ngừng áp súc, không gian xung quanh dần dần khôi phục thanh minh, chỉ còn lại một viên đan dược đen kịt lớn chừng trái nhãn lơ lửng ở trong hư không.
Thẩm Lạc cẩn thận xem xét, phát hiện trên viên đan dược kia, thình lình có một đạo ma văn hình dạng xoắn ốc chiếm cứ.
Trong lòng của hắn dần dần sinh cảm giác không ổn, dưới chân tản ra ánh trăng, thân hình trong nháy mắt xuất hiện ở phía trước, bàn tay bao lấy Hồng Liên Nghiệp Hỏa, chụp tới viên đan.
Lúc viên đan dược sắp rơi vào trong tay hắn, phù văn màu đỏ tươi trên mặt đất đột nhiên chớp động quang mang, một đạo huyết quang chém ngang tới mặt Thẩm Lạc.
Thẩm Lạc vội vàng triệt thoái ra sau một bước, thân thể ngửa về sau tránh thoát.
Lúc này, mắt cá chân hắn đột nhiên truyền đến một trận bỏng rát.
Thẩm Lạc cúi đầu nhìn lướt qua, liền thấy một bàn tay hơi mờ màu đỏ như máu từ lòng đất ló ra, đang gắt gao nắm lấy mắt cá chân hắn.
Trong lòng bàn tay huyết sắc kia tựa hồ có ma khí mãnh liệt ăn mòn, khiến quần nơi mắt cá chân hắn bị ăn mòn tan chảy, đang không ngừng làm bỏng bắp chân của hắn, khiến “Xì xì” bốc lên hơi trắng.
Thẩm Lạc “Hừ” lạnh một tiếng, Thuần Dương phi kiếm ý tùy tâm động, đã sớm giữa không trung xẹt qua một đạo kiếm quang, “Vèo” một tiếng chặt đứt quỷ trảo từ lòng đất nhô ra kia.
Thoát khốn xong, Thẩm Lạc lập tức lui lại, kéo dài khoảng cách.
Hắn nhìn lại chỗ mắt cá chân của mình, phát hiện nơi đó còn lưu lại một huyết thủ ấn nhìn thấy mà giật mình.
Lúc này, huyết thủ đứt gãy rơi xuống trên đất kia, hóa thành một vũng máu, rất nhanh chảy vào trong phù văn màu đỏ tươi kia.
Phù văn màu đỏ tươi cũng bắt đầu dần dần hòa tan, lan ra phiến khu vực kia, hóa thành một bãi nước huyết hồng hình dạng cổ quái.
Thẩm Lạc thấy thế, không chút do dự, lúc này tay vung lên.
Thuần Dương phi kiếm oanh minh, lập tức xẹt qua một đường vòng cung xích hồng, đâm vào trong vệt nước kia.
Nhưng vệt nước kia không bị ảnh hưởng chút nào, ngược lại sáng lên hồng quang, dần dần bành trướng ra.
Chỉ chốc lát sau, một bóng dáng huyết hồng có mấy phần giống người từ dưới đất run run rẩy rẩy đứng lên, cổ nó lắc lắc, tựa như đang khiêu khích “Nhìn” về hướng Thẩm Lạc.
Trên gương mặt nó ngũ quan mơ hồ, nhìn không ra mắt mũi ở nơi nào, chỉ có một tấm miệng rộng từ gò má trái một mực kéo dài đến má phải, lộ ra một đường cong hình trăng lưỡi liềm, nhìn thập phần khiếp người.
Thẩm Lạc nhíu mày, đưa tay vẫy một cái, Thuần Dương phi kiếm lần nữa bay ngược lên, lại dễ như trở bàn tay đâm xuyên qua bóng người màu đỏ ngòm kia, nhưng lại không tạo thành bất cứ thương tổn gì.
Thấy vậy, bóng người màu đỏ ngòm kia tựa hồ càng tùy tiện, đưa tay quơ qua hướng Thẩm Lạc, độ cong miệng vỡ ra kéo dài thêm mấy phần.
Nhưng vào lúc này, chỗ nó bị phi kiếm Thẩm Lạc đâm thủng đột nhiên “Vù” một tiếng, cháy lên một ngọn lửa xích hồng.
Trong nháy mắt ngọn lửa dâng lên, khuôn mặt bóng người màu đỏ lập tức bị bóp méo, tựa hồ bị trọng thương.
Nó cuống quít đưa bàn tay ra, một phát bắt được ma hoàn đen kịt lơ lửng trước người do ma khí ngưng tụ thành kia, trực tiếp nuốt vào trong bụng.
Tiếp theo một cái chớp mắt, cuồn cuộn ma khí ở trong cơ thể nó cấp tốc phồng lên, chẳng những chống thân thể khẳng khiu của nó bành trướng lên, càng bao phủ bụi Hồng Liên Nghiệp Hỏa kia.
Hồng Liên Nghiệp Hỏa dập tắt, bóng người màu đỏ ngòm kia đã biến lớn cao hơn mười trượng, toàn thân từ huyết sắc thông thấu, chuyển thành đen kịt.
Nhưng ngay sau đó, thân hình của nó bắt đầu nhanh chóng co vào, dần dần biến thành lớn cỡ thường nhân.
Thẩm Lạc nhìn lên, tên kia đã hóa thành một nam tử đầu trọc màu da đen kịt, toàn thân trần trụi.
Cặp mắt và cái mũi nó như người thường, không có lông mày, miệng vẫn to lớn như lúc trước, hai cái lỗ tai thật dài, một mực kéo đến bờ vai.
Nam tử đầu trọc nhìn chằm chằm Thẩm Lạc, miệng rộng vỡ ra, bên trong lộ ra hai hàng răng nhỏ bén nhọn, tiếng nói khàn khàn, ngữ điệu mơ hồ không rõ hô hai chữ “Huyết thực”.
“Tên này nhìn cũng không giống Hư Ma mà Vu tiền bối nói nha.” Thẩm Lạc cũng đang đánh giá nó, trong lòng cũng không hiểu chút nào.
Ngay lúc Thẩm Lạc âm thầm cân nhắc, trước mắt đột nhiên hoa lên một cái, thân ảnh ma vật đầu trọc kia đột nhiên từ trước mắt hắn biến mất.
Ngay sau đó, hắn đột nhiên cảm nhận được một cỗ khí tức cường đại làm hắn hít thở không thông trống rỗng xuất hiện trên đỉnh đầu hắn.
“Chân Tiên. . .”
Thẩm Lạc cảm nhận được ba động cường đại cỗ khí tức kia, trong lòng khiếp sợ không thôi.
Hắn thi triển Tà Nguyệt Bộ xoay người nhưng biết đã muộn, căn bản trốn không thoát một kích đánh lén của ma vật kia
Trong lúc vội vàng, hắn cũng chỉ kịp gọi khối Thanh Linh Mộc Ấn kia ra, thôi động pháp lực bảo hộ trên đỉnh đầu.
Ma vật đầu trọc kia trong nháy mắt tới gần, trong mắt tràn ngập giết chóc, một cánh tay dị hoá thành một lưỡi đao hai màu xích hắc, bổ xuống đầu Thẩm Lạc.
“Chết. . .”
Trong miệng rộng ma vật toét ra, lưỡi dài màu đỏ tươi nhô ra, liếm láp bên môi.
Trong mắt nó, Thẩm Lạc đã là vật trong túi của nó.
Giữa Đại Thừa và Chân Tiên nhìn như chỉ kém một bước, kì thực cách biệt một trời.
Trong mộng cảnh, Thẩm Lạc đã từng lĩnh hội qua trạng thái cao cảnh là Chân Tiên và Thái Ất, nên hết sức rõ ràng chuyện này, cho nên trong lòng cũng không khỏi sinh ra một tia tuyệt vọng.
Đúng lúc này, cảnh tượng khó tin xuất hiện.
Chương 1137: Tràn ngập nguy hiểm
“Vù”.
Một mảnh thanh mang từ phía trên Thẩm Lạc và ma vật sáng lên, hóa thành một cột sáng màu xanh xuyên xuống, đánh vào thân ma vật.
Ma vật vừa mới vọt lên, lập tức bị thanh quang ép tới trùng điệp té ngã trên mặt đất.
“Ầm.”
Mặt đất rung mạnh, ma vật không ngừng bị thanh quang hạ xuống gắt gao áp chế, hoàn toàn không thể nào đứng dậy.
Thẩm Lạc lần theo cột sáng nhìn lên, chỉ thấy mái vòm vốn biến mất trong bóng tối, giờ phút này lấp lóe thanh quang, thình lình hiện lên phù văn một toà pháp trận vô cùng to lớn.
Hắn lập tức hiểu ra, tòa phù văn pháp trận này chính là pháp trận áp chế tầng một của Võ Thần đàn.
Một khi ma vật có tu vi cường đại tiến vào tầng này, sẽ làm pháp trận tự vận chuyển, phóng thích uy năng trấn áp nó.
Ma vật bị cột sáng màu xanh áp chế gắt gao, trong miệng không ngừng phát ra tiếng gào khàn khàn, giãy dụa không thôi.
Bất quá, pháp trận cường đại không để nó phản kháng, cho dù bộc phát lực lượng Chân Tiên, cũng vẫn không thể nào tránh thoát.
Thẩm Lạc vui mừng, bàn tay hư không nắm chặt Thuần Dương phi kiếm, đang muốn tiến lên đánh chết, lại phát hiện khí tức ma vật kia bắt đầu nhanh chóng hạ xuống.
Trong lòng của hắn kinh ngạc, còn chưa biết chuyện gì xảy ra, đã thấy ma khí màu đen trên thân ma vật không ngừng tràn ra ngoài, bị thanh quang chôn vùi.
Khí tức thân nó cũng đang không ngừng biến yếu, đúng là từ Chân Tiên cảnh hạ xuống Đại Thừa đỉnh phong.
Cột sáng pháp trận trấn áp kia kia cũng dần dần co vào, cho đến khi biến mất không thấy gì nữa.
“Chuyện gì xảy ra?” Thẩm Lạc có chút mộng bức.
Ma vật nằm rạp trên mặt đất kia, phía sau lưng cơ hồ bị cột sáng đè gãy, phía trên lưu lại một lỗ hổng huyết hồng lớn làm cho người nhìn thấy mà giật mình, bên trong có thể thấy từng mầm thịt như con giun đỏ thẫm phiếm đen, đang nhanh chóng chữa trị vết thương.
Bất quá một lát, sau lưng ma vật kia đã khôi phục như thường, từ dưới đất bò dậy, nhếch miệng nở nụ cười với hắn.
“Hẳn là đại trận này chỉ nhằm vào ma vật Chân Tiên trở lên?” Trong lòng Thẩm Lạc suy đoán.
Nếu thật sự như thế, Thẩm Lạc đúng là không biết mình nên cao hứng, hay là nên lo lắng?
Đúng lúc này, hư không trước người hắn đột nhiên truyền đến một cơn chấn động, ma vật kia lần nữa biến mất tại chỗ không thấy.
Bất quá lần này, Thẩm Lạc đã sớm phòng bị, ma vật kia cũng không còn là Chân Tiên cảnh lặng yên không một tiếng động như trước, hắn lập tức nhận ra động tĩnh của ma vật.
Thẩm Lạc không quay người, Thuần Dương phi kiếm trên tay cũng đã rời khỏi tay, từ dưới nách hắn bắn nhanh ra, đâm thẳng lên.
Ma vật kia đang chém xuống sau lưng Thẩm Lạc, vẫn là mánh khoé lúc trước, một cánh tay hóa thành một lưỡi đao hai màu xích hồng bổ xuống ót Thẩm Lạc.
Thấy Thuần Dương phi kiếm bắn thẳng đến, lưỡi đao trong tay nó rơi xuống khẽ chuyển đón đỡ phi kiếm.
Cả hai va chạm, phát ra thanh âm ầm vang, tóe lên rất nhiều đốm lửa.
Khí thế Thuần Dương phi kiếm lao tới trước chưa đổi, lại bị lưỡi đao đỡ, thoáng chệch phương hướng lúc trước, sượt qua cổ ma vật bay vụt ra sau.
Cánh tay ma vật biến thành trường đao cũng không thể cải biến phương hướng, tất nhiên không thể chém đến hướng Thẩm Lạc.
Nhưng đao thế này không cách nào cải biến, cánh tay kia lại quỷ dị đưa ra phía trước, bàn tay hóa thành một thanh trường mâu màu đen mũi nhọn huyết hồng, đâm thẳng đến hậu tâm Thẩm Lạc.
Có thời gian trì hoãn vừa rồi, Thẩm Lạc đã điều chỉnh tư thế, đột nhiên quay lại, trong tay đã sớm cầm chặt Huyền Hoàng Nhất Khí Côn, tụ lực một côn quét ngang ra.
Hoàng Đình Kinh điên cuồng vận chuyển trong cơ thể, trên Huyền Hoàng Nhất Khí Côn lập tức sáng lên kim quang, đập ầm ầm lên trên trường mâu của ma vật, đánh cho hai tay nó chấn động, thân thể cũng bay ra sau.
Hai tay Thẩm Lạc cũng tê rần, bị cự lực phản chấn.
Bất quá cũng may Huyền Hoàng Nhất Khí Côn rung lên một trận, xóa bỏ hơn phân nửa cỗ lực đạo kia.
Ma vật bay ngược lên giữa không trung, đang muốn ổn định thân hình, sau lưng lại truyền đến một tiếng kiếm minh.
Toàn thân Thuần Dương phi kiếm dâng lên hỏa diễm xích hồng, mũi kiếm bắn ra một đạo kiếm quang thật dài bổ xuống, ở trong hư không xuất liên tục một đạo hoả tuyến xích hồng, cháy hừng hực chém xuống dưới.
Hai tay ma vật nâng lên trên đỉnh đầu, trường đao và hắc mâu giao thoa cùng một chỗ, nghênh đón chiêu Thuần Dương Phi Kiếm kia.
“Bang.”
Một tiếng duệ minh vang lên, mũi kiếm trùng điệp rơi xuống, ma vật từ giữa không trung nện xuống đất, trên hai tay bị Hồng Liên Nghiệp Hỏa đốt bị thương, “Xì xì” bốc lên khói trắng.
Mặt đất bị nện rung mạnh, ma vật kia lại tựa như không bị trọng thương, rất nhanh lại từ trên mặt đất bò lên.
Nó nghiêng đầu nhìn Thẩm Lạc một lát, tựa hồ cảm thấy tên trước mắt không giống với mấy tên Thần Mộc tộc giao chiến lúc trước.
Lúc này, hai cánh tay của nó bắt đầu xảy ra biến hóa, một trường đao, một trường mâu, biến thành hai thanh loan đao.
Một đôi chân nó cũng bắt đầu phát sinh dị hoá, bắp chân trở nên dài hơn đùi, lại biến nhỏ co vào, nhìn không giống đùi người chút nào, ngược lại giống với thú.
Lúc này, thân thể của nó đột nhiên chùn xuống, hai chân đột nhiên đạp xuống đất mặt, thân hình hóa thành một đạo tàn ảnh, trong nháy mắt xuất hiện trước người Thẩm Lạc.
Thẩm Lạc căn bản không kịp phản ứng, Huyền Hoàng Nhất Khí Côn đưa lên, nhưng không kịp đón đỡ, ngực liền truyền đến một thanh âm duệ vật xẹt qua.
Ngay sau đó, hắn cảm thấy một cỗ cự lực áp bách tới lồng ngực, làm hắn bị đánh bay ra sau.
Thân hình hắn bay ngược giữa không trung, khóe mắt liếc qua lại nhìn thấy bên người có một đạo tàn ảnh xẹt qua, ma vật kia vậy mà đã đợi ở phía sau hắn, hai thanh loan đao trên cánh tay giao thoa, chỉ còn chờ chém hắn thành ba đoạn.
Thẩm Lạc đương nhiên sẽ không để chuyện này xảy ra, trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, trường côn đảo ngược lại, dùng một chiêu hồi mã thương đâm ngược ra sau lưng.
Trường côn đâm ra, nhìn như là tiến quân thần tốc, kì thực thân côn theo cánh tay Thẩm Lạc hoàn chuyển run run, lại thi triển Bát Thiên Loạn Bổng.
Từng đạo tàn ảnh trường côn cấp tốc ngưng ra, ép ngược lại thân thể Thẩm Lạc, ngăn trở hắn bay ngược ra sau.
Thẩm Lạc treo giữa không trung, ổn định thân hình, nhìn lại trên thân, mới phát hiện chỗ trước ngực Cửu Lê Ma Giáp xuất hiện một vết đao dài hơn một xích, mặc dù không phá vỡ áo giáp, lại xé mở một lỗ hổng tầng phòng ngự phía ngoài.
Cùng lúc đó, ma khí tồn tại trong ma giáp đúng là bị tiêu hao một phần ba.
Điều này mang ý nghĩa, đối mặt công kích của ma vật với cường độ như trước, Cửu Lê Ma Giáp chỉ có thể tiếp nhận nhiều nhất thêm hai lần nữa.
Lần thứ ba sẽ rất có khả năng bị một đao trảm phá, tổn thương tới thân thể của hắn.
Thần sắc Thẩm Lạc ngưng trọng, một tay nắm Huyền Hoàng Nhất Khí Côn, chỉ hướng ma vật.
Ma vật kia thấy thế, hai chân đạp một cái, thân hình trong nháy mắt vọt lên, song đao trên tay nhanh chóng vũ động, từng đạo đao quang bay múa ra, tầng tầng lớp lớp dày đặc như bông tuyết.
Thẩm Lạc không dám phớt lờ, Bát Thiên Loạn Bổng cực tốc vũ động, vô số côn ảnh giao thoa, giao kích cùng đao quang kia.
Côn pháp Bát Thiên Loạn Bổng tự nhiên cao hơn một bậc, nhưng tu vi khí lực ma vật này lại mạnh hơn một phần, một đạo đao quang thường thường có thể chặt đứt hai đạo, thậm chí ba đạo côn ảnh, vậy mà có dấu hiệu đánh vỡ côn thế Bát Thiên Loạn Bổng.
Chương 1138: Diệt ma
Trong chớp mắt, Thẩm Lạc và ma vật kia đã đấu hơn trăm hiệp, Bát Thiên Loạn Bổng của Thẩm Lạc lần nào cũng chưa kịp ngưng tụ ra đủ số lượng côn ảnh, đã bị ma vật chém cho thất linh bát lạc, không cách nào hợp côn một kích trọng thương ma vật.
Lúc này, song đao trên tay ma vật đột nhiên chia hai bên trái phải, giao thoa chém ngang ra, đánh tan tất cả côn ảnh trước người Thẩm Lạc.
Thân hình nó vội xông tới, trong nháy mắt đi tới trước người Thẩm Lạc, hai tay hóa thành loan đao từ giữa không trung chém vụt xuống.
Thần sắc Thẩm Lạc đột biến, vội vàng hoành côn đón đỡ.
“Bang.”
Một tiếng duệ vang truyền đến, song đao trùng điệp đánh lên Huyền Hoàng Nhất Khí Côn.
Thẩm Lạc từ giữa không trung bị đánh rơi xuống, hai tay nắm chặt trường côn, thân thể bị ép tại chỗ không cách nào động đậy.
Ma vật thấy thế, nhếch miệng cười “Khanh khách”, hai tai dài rủ xuống vai giống như trường xà sống lại, uốn lượn dài ra, thuận theo hai tay Thẩm Lạc quấn quanh lên, thẳng đến mặt của hắn.
Lúc hai tai dài mò gần đến mũi miệng của hắn, Thẩm Lạc đột nhiên xoay người, cúi đầu xuống.
Phía sau hắn, một đạo kiếm quang đỏ ngầu bắn thẳng ra, tốc độ cực nhanh bắn thẳng đến mi tâm ma vật.
Hai mắt ma vật co rụt lại, hiển nhiên cũng không đoán được một kích này.
Đối mặt Thuần Dương phi kiếm bay thẳng đến, nó lại không quá bối rối, trong miệng rộng toét ra, đột nhiên bắn ra một cái lưỡi dài giống như thằn lằn, trong nháy mắt bao lấy phi kiếm.
Trên Thuần Dương phi kiếm tăng vọt hồng quang, Hồng Liên Nghiệp Hỏa trong nháy mắt dâng lên, muốn lan tràn ra.
Lưỡi dài kia lại không chịu buông ra, ngược lại cuốn một cái, bao Thuần Dương phi kiếm lại.
Lúc này Thẩm Lạc mới chú ý tới, phía dưới lưỡi dài này thình lình có một đạo phù văn xích hồng, chính là đạo phù văn trên mặt đất lúc trước.
Vành tai cuốn lấy hai tay Thẩm Lạc kéo dài lên, vòng qua miệng mũi, đâm thẳng đến hai lỗ tai của hắn.
Nếu là hai mắt, Thẩm Lạc còn có thể nhắm mắt để ngăn cản một hai, nhưng hai tai thì hắn lại không có biện pháp gì.
Lúc hai nhục thùy kia sắp đâm vào tai Thẩm Lạc, động tác ma vật đột nhiên cứng đờ.
Một thanh Trảm Ma Tàn Kiếm, từ trong đan điền Thẩm Lạc đâm xuyên ra, đâm thẳng vào bụng dưới ma vật.
Tiếp theo một cái chớp mắt, thuần dương lực trong Trảm Ma Tàn Kiếm như một vầng bạch nhật phát sáng trong bụng nó.
Từng đạo Thuần Dương lực hóa thành vô số tia sáng bắn ra bốn phía, điên cuồng quấy trong bụng của nó, khiến cho bụng dưới nó bắt đầu nhanh chóng bành trướng, rất nhanh phồng lên như hoài thai mười tháng.
“Bành.”
Theo một tiếng bạo hưởng, bụng dưới ma vật nổ bể ra, đại lượng ma khí trào ra ngoài, dần dần tiêu tán.
Thẩm Lạc thấy thế đại hỉ, trên thân bắt đầu tỏa ra ánh sáng, ý đồ giãy giũa thoát khốn.
Nhưng loại vui sướng này không duy trì quá lâu, liền bị một màn trước mắt làm hắn sợ ngây người.
Chỉ thấy trong đầu ma vật có một đạo hồng quang xông đến phần bụng, “Ầm” một tiếng, đánh cho Trảm Ma Tàn Kiếm bay ra ngoài cơ thể nó.
Ngay sau đó, bụng của nó bắt đầu tự lấp đầy, rất nhanh khôi phục nguyên trạng.
Rất hiển nhiên, chỗ yếu hại ma vật này không phải ở vị trí đan điền.
Thẩm Lạc thấy vậy, Hoàng Đình Kinh thể nội thôi động đến cực hạn, Long Tượng lực bắt đầu bắn ra.
Ma vật lúc trước một mực áp chế Thẩm Lạc, không ngờ trên người hắn còn có lực lượng cường đại như thế, bị kim quang toàn thân Thẩm Lạc xông lên, đúng là giam cầm không nổi, bị hắn tránh thoát.
Thẩm Lạc xoay người nhảy xuống, đưa tay triệu hồi Trảm Ma Tàn Kiếm, một lần nữa thu hồi vào đan điền.
Ma vật kia thấy thế, lưỡi dài lại cuốn một cái, nuốt Thuần Dương phi kiếm vào trong bụng.
“A, ngươi cũng dám ăn nó?” Thẩm Lạc thấy thế, không những không giận mà còn cười.
Nói xong, tâm niệm hắn khẽ động, trong miệng ma vật lập tức có hỏa diễm xích hồng bốc cháy lên.
Ma vật gào lên thê thảm, vội vàng há miệng phun một cái, phun Thuần Dương phi kiếm và cả đoàn Hồng Liên Nghiệp Hỏa ra ngoài.
Thẩm Lạc vung tay lên, triệu hồi Thuần Dương phi kiếm về bên cạnh, nhìn lại hướng ma vật mở ra miệng to như chậu máu kia, chỉ thấy bên trong vẫn còn mảng lớn vết tích bị Nghiệp Hỏa đốt bỏng.
Trong lòng của hắn khẽ động, lập tức đã định chủ ý.
Ma vật nôn sạch sẽ Nghiệp Hỏa trong miệng ra, lúc này giống như bị đốt lên lửa giận, trên mặt lộ ra vẻ dữ tợn.
Nó bước nhanh đuổi theo Thẩm Lạc, trong hai mắt tràn ngập huyết sắc, phía sau lưng đột nhiên mọc lên một cái bao lớn đỏ sậm hình dạng cực bất quy tắc.
Trong lòng Thẩm Lạc cảnh giác, không tùy tiện nghênh đón, mà lui về phía sau kéo dài khoảng cách với nó.
Kết quả, hắn vừa mới lùi lại, tốc độ ma vật kia đột nhiên tăng nhanh, trong nháy mắt đuổi đến cách Thẩm Lạc mấy trượng.
Bao lớn đỏ sậm sau lưng nó đột nhiên vỡ ra, một cái đầu lâu dữ tợn với cổ thật dài từ bên trong nhô ra, há miệng phun một cái về phía Thẩm Lạc.
“Vèo.”
Một đạo huyết tiễn màu đỏ lớn bằng cánh tay từ đó bắn ra, mặt ngoài bốc lên từng sợi khói trắng ăn mòn, thẳng đến mặt Thẩm Lạc.
Huyết tiễn bay với tốc độ cực nhanh, trong chớp mắt đã đến trước mắt Thẩm Lạc.
Thẩm Lạc thấy thế, ánh mắt ngưng tụ, chuyển từ tránh lui thành xông tới.
Cùng lúc đó, Thanh Linh Mộc Ấn nở rộ hào quang, hiện lên trước người Thẩm Lạc.
“Ầm” một tiếng nổ vang!
Huyết tiễn đánh lên trên Thanh Linh Mộc Ấn, lập tức nổ bể ra.
Vô số giọt máu như mưa rơi hắt vẫy ra, che phủ Thẩm Lạc và phía trước hắn vào.
Lúc Thẩm Lạc không thể tránh thoát, sắp bị huyết vũ xối trúng, trên Thanh Linh Mộc Ấn đột nhiên quang mang đại tác, một bóng Thần Thụ đột nhiên mở ra, toả ra một mảnh lục quang nhu hoà, bao tất cả huyết vũ lại, thu vào.
Bởi vì lúc trước Thẩm Lạc tiến giai, mộc ấn này cũng hấp thu đại lượng tinh nguyên Thần Thụ, sức phòng ngự cũng đại thịnh.
Vốn chỉ có thể ngăn cản một lần Chân Tiên công kích, bây giờ đã có thể tiếp nhận hai lần.
Thẩm Lạc dễ như trở bàn tay xuyên qua, trường côn trên tay lắc một cái, vô số côn ảnh hắt vẫy ra, bao phủ ma vật tại trung tâm.
Ma vật tung một kích không trúng, đầu lâu phía sau duỗi ra trực tiếp mở ra miệng to như chậu máu, như mãng xà mổ tới, cắn tới Thẩm Lạc.
Thẩm Lạc thấy thế, trường côn trong tay bỗng nhiên chuyển động, tất cả côn ảnh bắt đầu nhanh chóng co vào, trong chớp mắt miệng máu ma vật cắn xuống, một lần nữa hợp lại làm một, bộc phát ra một cỗ khí thế cường đại không gì sánh được, giáng xuống.
“Ầm.”
Một tiếng trầm muộn vang lên.
Đầu ma vật kia như dưa hấu chín muồi nổ bể ra, bên trong vậy mà có đại lượng vết máu bắn ra.
Lần này khoảng cách thực sự quá gần, Thẩm Lạc căn bản không kịp tránh né.
Nhưng trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, hai bóng người từ tả hữu bay vụt tới, vừa vặn ngăn trước người hắn.
Hai thân ảnh kia không phải vật gì khác, chính là hai bộ khôi lỗi một lôi một hỏa kia.
Đại lượng giọt máu bắn tung tóe trên người chúng, lập tức bốc lên từng cỗ khói trắng nồng đậm, hai bộ khôi lỗi đúng là không thể chèo chống qua thời gian ba cái hô hấp, đã bị hòa tan nghiêm trọng, từ giữa không trung rớt xuống.
Thẩm Lạc thất kinh, động tác trên tay lại không chậm, Huyền Hoàng Nhất Khí Côn đã đâm thẳng xuống, như thương mâu đính sau lưng ma vật, từ giữa không trung đánh nó rơi xuống.
Lúc ma vật rơi xuống đất, hai tai dài lần nữa tăng vọt bắn ra, tốc độ so với lúc trước còn nhanh hơn mấy phần.
Thẩm Lạc không kịp né tránh bị ma vật cuốn lấy mắt cá chân, bỗng nhiên kéo một cái, rơi xuống sau lưng ma vật.
Nhưng vào lúc này, một màn quỷ dị xuất hiện.
Chương 1139: Tranh chấp
Ma vật kia rõ ràng nằm trên mặt đất, một cái đầu vỡ vụn hơn phân nửa đột ngột vặn ngược ra sau, miệng há ra.
Một cái lưỡi dài huyết sắc như huyết mâu bắn ra, trong nháy mắt đánh vào trên Cửu Lê Ma Giáp.
Nhưng trong nháy mắt, lưỡi dài huyết sắc kia lại giống như đột nhiên hư hóa, xuyên thấu qua ma giáp và lồng ngực Thẩm Lạc, ló ra sau lưng hắn.
Thẩm Lạc hô hấp đột nhiên xiết chặt, toàn thân truyền đến một cảm giác tê liệt.
Trước ngực của hắn lập tức có một tầng huyết khí xen vào hư thực, từ trong ma giáp tràn ngập ra, trong nháy mắt hủ thực quần áo và huyết nhục lồng ngực hắn.
Thẩm Lạc cảm thấy đan điền và lực lượng trong pháp mạch giống như bị đông cứng, không thể điều động nửa phần, mà chỗ ngực đang bị ăn mòn, dần dần hiện ra bạch cốt, nhưng hắn lại không cảm thấy đau đớn.
Giờ phút này, hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn thân thể của mình, đang bị kéo đến thân ma vật, nhưng lại bất lực không thể làm gì.
Ma vật mở lớn miệng máu, tựa hồ đã chuẩn bị kết cuộc sau cùng cho hắn từ lâu.
“Không. . .”
Thẩm Lạc cắn chặt răng, nhưng từ đầu đến cuối lại không chịu nhận mệnh, trong lòng cuồng hô.
Đúng lúc này, trong cơ thể của hắn có một tia phản ứng, Thẩm Lạc lập tức đại hỉ.
Nhưng rất nhanh, hắn lâm vào tuyệt vọng.
Đáp lại không phải là pháp lực của hắn, không phải pháp bảo, mà là ma khí vốn đã ẩn núp bên trong.
Tiếp theo một cái chớp mắt, cặp mắt của hắn lần nữa bắt đầu phiếm hồng, trong mỗi một lỗ chân lông toàn thân cũng bắt đầu có ma khí màu đen tuôn ra.
Đó là ma khí mang theo khí tức Xi Vưu.
Lúc này, một màn xuất hiện khiến cho người không tưởng tượng được.
Huyết vụ trước đó còn điên cuồng tàn phá bừa bãi, giờ phát giác được ma khí Xi Vưu, trong nháy mắt vậy mà đình chỉ lan tràn.
Mà giờ khắc này, trước ngực Thẩm Lạc nếu không có có Cửu Lê Ma Giáp che lại thì đã có thể nhìn xuyên thấu qua giáp ngực khe xương của hắn, thấy bên trong bị huyết sắc y mô bao quanh trái tim.
“Chuyện gì xảy ra? Cảm giác tê dại đã biến mất?”
Thẩm Lạc không kịp ngẫm nghĩ nữa, trong nháy mắt đoạt lại quyền khống chế thân thể, xoay người lên, một côn chọc ngược ma vật lên giữa không trung.
Cùng lúc đó, Thuần Dương phi kiếm cũng từ đằng xa bắn nhanh tới, vọt tới miệng ma vật.
Lưỡi dài ma vật chợt bắn ra, cuốn tới Thuần Dương phi kiếm.
Ngay lúc lưỡi dài sắp tiếp xúc phi kiếm, trong nháy mắt trên Thuần Dương phi kiếm loé lên xích quang, thân kiếm rung lên một hồi, đột nhiên một phân thành hai, hóa thành hai thanh phi kiếm màu đỏ giống nhau như đúc.
Hai thanh phi kiếm mặc kệ khí tức hay là bộ dáng, đều không khác nhau chút nào.
Ma vật trong lúc nhất thời cũng chia ra, mũi nhọn lưỡi dài lại như lưỡi trường xà một phân thành hai, chia ra quấn tới hai thanh phi kiếm.
Hai thanh phi kiếm vì tránh lưỡi dài, đồng thời cải biến phương hướng, chia ra hai bên trái phải, bay nghiêng lên trên.
Lưỡi dài ma vật cũng đuổi theo hai kiếm, bay lên trên không.
Tuy nhiên, phù văn giấu dưới lưỡi cũng ngay lúc này hiển lộ ra.
“Ngay lúc này!” Thẩm Lạc thấy thế, ánh mắt bỗng nhiên ngưng tụ.
Chuôi Thuần Dương phi kiếm thứ ba từ nơi bí ẩn đột ngột bay ra, chớp nhoáng bắn về phía trong miệng ma vật.
Lúc này dù ma vật dù thu hồi đầu lưỡi, hay là ngậm lại miệng máu, cũng đã chậm.
Kiếm quang đỏ ngầu trong nháy mắt xuyên vào, đâm vào trên phù văn dưới lưỡi dài.
Thẩm Lạc không lo được vừa rồi đã tới cực hạn, sử dụng Thuần Dương Hóa Ảnh Kiếm phân hoá ba đạo kiếm ảnh, lần nữa quát lớn:
“Thuần Dương Phần Kiếm. . .”
Tiếng nói vang lên, Thuần Dương phi kiếm đâm vào miệng ma vật “Vù” một tiếng, bốc cháy lên Hồng Liên Nghiệp Hỏa.
“Két” một tiếng vang nhỏ truyền đến.
Phù văn trên lưỡi dài ma vật vỡ vụn, lưỡi dài nhô ra cũng giống như mất đi lực lượng, xuội lơ rớt xuống.
Hai thanh phi kiếm kia bay ngược trở về, cùng chuôi phi kiếm thứ ba tương hợp.
Ba kiếm hợp nhất, Hồng Liên Nghiệp Hỏa trong miệng ma vật trong nháy mắt tăng vọt, từ trong đến ngoài bao phủ hoàn toàn ma vật vào trong.
Thẩm Lạc lảo đảo lui lại, cuối cùng ngã ngồi trên mặt đất.
Trong cơ thể hắn, ma khí bạo động chưa ngừng nghỉ, trong đôi mắt màu đỏ như máu lần nữa lan tràn, mắt thấy là sẽ che đậy ánh mắt, toàn thân tràn ngập ma khí cũng nhao nhao tụ lại ngực hắn.
Nó đúng là thừa dịp ngực Thẩm Lạc bị thương nặng, trực tiếp xâm lấn trái tim của hắn.
Thẩm Lạc thấy thế, quyết tâm liều mạng, lập tức đưa tay vẫy một cái.
Trên Thuần Dương phi kiếm còn thiêu đốt lửa cháy hừng hực, bị hắn nắm trong tay, cởi bỏ Cửu Lê Ma Giáp đã bị thương không nhẹ, trực tiếp cầm thân kiếm, đâm tới phía ngực của mình.
“Tê. . .”
Trước ngực Thẩm Lạc máu thịt be bét, bị hỏa diễm trên thân kiếm thiêu đốt, lập tức dâng lên một đám khói trắng.
Ma khí chung quanh tụ lại cũng lập tức bị Hồng Liên Nghiệp Hỏa xua tan.
Thẩm Lạc chậm một hơi, lập tức khoanh chân ngồi xuống, dẫn đạo Hồng Liên Nghiệp Hỏa trải rộng toàn thân, tiếp theo lại lần nữa thôi động Trảm Ma Tàn Kiếm trong đan điền, bắt đầu trấn áp ma khí thể nội.
Trong thạch ốc Võ Thần đàn.
Vẻ mặt đám người Thần Mộc tộc vô cùng khẩn trương, tất cả đều nhìn chằm chằm vòng tròn biến hoá trong đại trận.
“Sao rồi?” Vu Man Nhi có chút lo lắng hỏi.
“Vừa rồi cỗ ma khí mãnh liệt kia đã biến mất, chẳng lẽ là Thẩm Lạc đã chiến thắng Hư Ma?” Vân Trung Nguyệt chần chờ nói.
“Khó có khả năng, vừa rồi ma khí phản ứng mãnh liệt như vậy, thậm chí pháp trận trấn áp cũng bị kinh động, có thể thấy được số lượng Hư Ma đi lên không ít, một mình Thẩm Lạc làm sao chống được?” Vân Trung Đình không quá tin, nói.
“Thế nhưng trước mắt ma khí rõ ràng đã biến mất đi, chúng ta không phải là nên cứu Thẩm đại ca ra sao?” Vu Man Nhi nghe vậy, vội vàng hỏi.
“Bây giờ còn chưa được, ma khí xác thực đã tiêu tán đi nhiều, ma khí cường đại phản ứng trước đó cũng đã biến mất, nhưng dù sao còn chưa hoàn toàn thanh trừ sạch sẽ, dưới tình huống không chắc vạn vô nhất thất, không thể tùy tiện mở ra.” Vân Trung Đình cự tuyệt.
“Sư phụ. . .” Vu Man Nhi không đành lòng, cầu xin sư phụ giúp đỡ.
“Man Nhi, Đại trưởng lão nói rất đúng, hãy xem thêm một lúc.” Vu Khuê Hổ chậm rãi lắc đầu.
Khương Thần Thiên ngược lại một mực không nói chuyện, nhưng ánh mắt lại nhìn chằm chằm vòng tròn trong pháp trận, bỗng nhiên kêu lên:
“Các ngươi xem, hiện tại ma khí phản ứng rõ ràng đã khác biệt trước đó.”
Đám người nghe vậy, ánh mắt nhao nhao tập trung qua.
Giờ phút này, ở khu vực thanh quang trong pháp trận, có thể nhìn thấy khu vực màu đen chỉ còn lại một điểm nhỏ màu đen.
“Không sai, ngay từ đầu ma khí phân tán ra, diện tích mặc dù lớn, nhưng màu sắc không đậm như vậy.” Vân Trung Đình xem xét một lát, gật đầu nói.
“Vậy điều này thể hiện cái gì?” Vân Trung Nguyệt khó hiểu hỏi.
“Nếu như ta đoán không sai, điểm đen kia, chính là ma khí trong cơ thể Thẩm đạo hữu toát ra, mà không phải là ma khí vốn tràn khắp không gian tầng một.” Khương Thần Thiên suy đoán.
“Cái này cũng chưa hẳn không phải là ma vật kia tụ tập ma khí tinh luyện làm một điểm?” Vân Trung Nguyệt cau mày nói.
“Nếu ma khí ngưng tụ tinh luyện thành một điểm như vậy, vì sao nó không thử nghiệm phá hư pháp trận?” Khương Thần Thiên hỏi ngược lại.
Lúc đám người còn đang tranh luận, Vu Man Nhi bên cạnh đã nhắm mắt lại không biết từ khi nào, lần nữa trao đổi cùng Thần Thụ.
Chương 1140: Mời thông gia
Không bao lâu, hai mắt Vu Man Nhi đầy mắt mừng rỡ mở ra, cuồng hô:
“Sẽ không sai, điểm ma khí này là của Thẩm đại ca, không phải của không gian tầng một.
Ma khí trong không gian tầng một đã không còn cảm giác được.”
Đám người thấy vậy, lúc này mới thoáng buông xuống đề phòng.
“Không ngờ hắn lại có thể làm được.” Vân Trung Đình có chút khó tin nói.
“Đã vậy, mở phong ấn ra đi, cứu Thẩm đạo hữu ra trước đã.” Khương Thần Thiên vội nói.
“Nên vậy.” Vu Khuê Hổ suy nghĩ một lát, gật đầu nói.
“Đừng nóng vội, Thẩm đại ca tựa hồ bị ma khí thể nội xâm thể phản phệ, đang vội vàng chữa trị tổn thương, trấn áp ma khí.
Chư vị vẫn nên chờ hắn trấn áp ma khí xong rồi hãy làm.” Lúc này, Vu Man Nhi đột nhiên lên tiếng khuyên can.
“Cũng tốt.” Vân Trung Đình gật đầu nói.
Trên thực tế, Vu Man Nhi che giấu một chuyện không nói, đó chính là Thẩm Lạc giờ phút này không chỉ trấn áp ma khí, còn đang không ngừng hấp thụ tinh nguyên Thần Thụ.
Qua hồi lâu sau, phong ấn nặng nề rốt cuộc một lần nữa mở ra, Thẩm Lạc để thân trần từ tầng một dưới mặt đất phi thân lên, nhảy ra mặt đất, về tới trong thạch ốc.
Nhưng nghênh đón hắn lại không phải khuôn mặt tươi cười, mà là một tiếng quát lớn.
Theo tiếng quát vang lên, vòng tròn trong pháp trận dâng lên một trận kim quang, bao phủ Thẩm Lạc tại trung tâm.
Thẩm Lạc lập tức cảm thấy một cỗ áp lực nặng nề từ tứ phương áp bách tới, thân thể đột nhiên chấn động, vốn thương thế chưa lành hắn, lập tức bị ép khom người xuống.
“Các ngươi làm cái gì vậy?” Thẩm Lạc lộ vẻ tức giận, cứng cổ, ngửa đầu hỏi.
“Tra xét rõ ràng.” Vân Trung Đình không nhìn hắn, lạnh giọng nói.
Vừa dứt lời, đại trận bốn phía vận chuyển, kim quang bắt đầu vờn quanh thân Thẩm Lạc.
Thẩm Lạc cảm nhận được một cỗ lực lượng cường đại đảo qua cơ thể hắn, mặc dù uy áp không nhẹ, nhưng tựa hồ cũng không có ý làm thương tổn hắn.
Sau một lát, Vân Trung Nguyệt mở miệng nói: “Không có vấn đề gì, ma khí thể nội không khác lúc tiến vào đại trận, không tồn tại tai hoạ ngầm.”
Vân Trung Đình nghe vậy, khoát tay áo, đại trận bốn phía bắt đầu ngừng vận chuyển.
Cỗ lực đạo áp bách trên người Thẩm Lạc rốt cuộc dần dần tiêu tán.
Thẩm Lạc nhìn Vân Trung Đình một chút, một lần nữa đứng thẳng lên, hoạt động gân cốt một chút, toàn thân lập tức phát ra thanh âm “Đôm đốp” như đậu vỡ.
“Thẩm đại ca.” Vu Man Nhi khẽ gọi một tiếng, tiến lên đón.
Thẩm Lạc thấy thế, vội vàng lấy ra một kiện trường bào mới tinh bọc lại trên thân.
“Thẩm đại ca, ngươi không sao chứ?” Gương mặt Vu Man Nhi ửng đỏ, dậm chân nói.
“Không có việc gì, chuyện lúc trước đáp ứng đều đã làm được.” Thẩm Lạc gật đầu nhẹ, nói.
“Địa Mẫu Nguyên Dịch đã lấy được?” Khương Thần Thiên đi lên phía trước, dò hỏi.
Thẩm Lạc nhẹ gật đầu.
“Bốp”, Khương Thần Thiên đập vào trên bả vai hắn một cái, kêu lên: “Tốt.”
“Nhằm đề phòng vạn nhất có chuyện gì xảy ra, chuyện vừa rồi, mong rằng Thẩm đạo hữu bỏ qua cho.” Vu Khuê Hổ cũng đi lên phía trước, xin lỗi.
Thẩm Lạc có thể còn sống trở về, tu vi tiến vào Đại Thừa hậu kỳ, đồng thời lấy được Địa Mẫu Nguyên Dịch, trong lòng tất nhiên là vui sướng càng nhiều, cũng không quá để ý chuyện này.
“Không sao.
Tiền bối, có thể cho vãn bối ở trong tộc tu hành hai ngày, cũng cố cảnh giới hay không?” Hắn khoát tay áo, nói.
“Đương nhiên không gì không thể.” Vu Khuê Hổ nói.
“Trước thong thả đã, có thể làm phiền Thẩm tiểu hữu kể lại kinh lịch lúc trước ở trong Võ Thần đàn không?” Vân Trung Đình cắt ngang hai người nói chuyện, hỏi.
Lúc trước ma khí trong Võ Thần đàn biến hoá phức tạp, trong lòng lão vẫn còn lo lắng
Thẩm Lạc hơi suy nghĩ một chút, cảm thấy trừ chuyện mình đi lấy Địa Mẫu Nguyên Dịch không thể nói rõ ra bên ngoài, những chuyện khác cũng không có gì phải giấu diếm, lúc này nhẹ gật đầu.
Thế là đám người vây lại một chỗ, nghe hắn cẩn thận kể lại đủ loại mạo hiểm lúc trước.
“Tộc trưởng, ngươi thấy thế nào?” Sau khi nghe xong, Vân Trung Đình nhìn về phía Vu Khuê Hổ, hỏi.
“Dựa theo Thẩm tiểu hữu nói, hắn đụng phải chỉ sợ không phải là Hư Ma, mà có thể mượn huyết phù hoá hình Huyết Ma, nếu thế, chỉ sợ lực lượng sợi ma hồn Xi Vưu kia lại tăng mạnh không ít.” Vẻ mặt Vu Khuê Hổ nghiêm túc nói.
“Hai vị tiền bối, các người nói lời này là ý gì?” Thẩm Lạc mơ hồ nghe được một chút không ổn, hỏi vội.
“Nghe ngươi kể, phân hồn ma hồn Xi Vưu lại tăng trưởng, tức lực lượng bản thể chỉ sợ cũng tăng trưởng không ít.” Vân Trung Đình trầm giọng nói.
“Cái này. . .
Không có khả năng.” Khương Thần Thiên đầu tiên đưa ra lời phản đối.
“Phong ấn Xi Vưu rõ ràng đã được gia cố, là Thiên Cung phái đại năng tự tay đi làm, sẽ không sai.”
Thẩm Lạc nghe xong, lại lặng lẽ một hồi.
Từ trong mộng cảnh tỉnh lại, hắn đã từng ngắn ngủi tin tưởng ma hoạn thật đã tiêu trừ.
Nhưng thời gian qua kinh lịch đủ loại, lại làm cho hắn ngày càng dự cảm không tốt, ma hoạn chỉ sợ vẫn còn như cũ, mà thế gian hiện nay đã mất đi cảnh giác với nguy hiểm này.
Hôm nay nhìn thấy người Thần Mộc tộc, ngược lại làm cho hắn càng thêm cảnh giác.
“Hừ, ma hồn Xi Vưu mặc dù phân tán ra không ít, lại liên hệ mật thiết với bản thể, ma hồn biến hóa sẽ khiến bản thể ảnh hưởng, trăm ngàn năm qua tới giờ vẫn không sai.” Vân Trung Đình hừ lạnh một tiếng, nói.
“Hai vị tiền bối, ta cảm thấy các ngươi lo lắng không phải không có lý.
Bất kể thế nào, Võ Thần đàn Thần Mộc tộc bên này không được sơ thất, chỉ sợ ngày sau còn phiền quý tộc gian khổ bảo vệ.” Thẩm Lạc thở dài.
“Đây là tự nhiên.” Nghe được lời này, thần sắc Vân Trung Đình thoáng dừng một chút, vậy mà có chút động dung.
Dù Thần Mộc tộc trấn thủ Võ Thần đàn, là vì tuân thủ tổ huấn, vì thực hiện lời hứa, nhưng khi nghe được ngoại nhân lý giải và khen ngợi, trong lòng vẫn nổi lên gợn sóng.
“Đại trưởng lão, liên quan tới chuyện Thần Mộc Lâm triệt để mở ra, tuyển nhận đệ tử ngoại tộc. . .” Vu Khuê Hổ nhăn mày lại, dò hỏi.
“Tộc trưởng, ta biết ngươi mưu đồ việc này đã lâu, nhưng từ xưa đến nay, Thần Mộc tộc nhân chúng ta cho tới bây giờ đều tự lực cánh sinh. . .
Nếu dẫn ngoại nhân vào, đệ tử trong tộc khó tránh khỏi bị thói quen ngoại giới xâm nhiễm. . .” Vân Trung Đình do dự nói.
“Đại trưởng lão, ngoại giới quả thật có chướng khí mù mịt, nhưng cũng có nhân kiệt địa linh, Thẩm đạo hữu trước mắt không phải là ví dụ chứng minh tốt nhất sao? Nếu Thần Mộc tộc chúng ta có thể thu nạp càng nhiều thanh niên tài tuấn như Thẩm đạo hữu, lo gì thủ không được Võ Thần đàn? Sao phải lo lắng truyền thừa tộc nhân ngày càng khó khăn?” Vu Khuê Hổ khuyên nhủ.
Vân Trung Đình trầm mặc một lát, bỗng nhiên ánh mắt cổ quái nhìn về phía Thẩm Lạc, hỏi:
“Nếu vậy, Thẩm Lạc, ngươi có muốn lưu lại Thần Mộc tộc chúng ta, thông gia cùng Man Nhi, như thế nào?”
“Không thể không thể, vãn bối đã có hôn ước, không thể cô phụ Man Nhi cô nương.” Thẩm Lạc nghe vậy, thần sắc đột biến, vội vàng khoát tay.
“Đại trưởng lão, ngài đang nói gì đó.” Vu Man Nhi cũng lập tức mặt đỏ lên.
Đám người thấy thế, đều lộ ra mấy phần ý cười, không khí trong thạch ốc ngược lại dễ chịu hơn mấy phần.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









![[Dịch] Trò Chơi Cùng Các Tiên Tử [Dịch] Trò Chơi Cùng Các Tiên Tử](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/02/Dich-Tro-Choi-Cung-Cac-Tien-Tu-Audio-Truyen.jpg)
