Đại Mộng Chủ
Tập 213 : Nhận tổ quy tông (c1061-c1065)
❮ sautiếp ❯Chương 1061: Nhận tổ quy tông
“Tiểu Mao Sơn!” Tần Minh bỗng nhiên ngẩng đầu, dò xét nam tử trung niên râu tím một chút, trong mắt vẫn hiện lên một tia hoài nghi.
“Nếu ngươi không tin, vậy hảo hảo kiểm tra một chút tấm lệnh bài này.” Nam tử trung niên râu tím lật tay lấy ra một tấm lệnh bài, ném tới, cơ hồ giống như đúc lệnh bài quan chủ Xuân Thu quan.
“Đây là lệnh bài Tiểu Mao Sơn không sai, trong điển tịch tông môn ta đã thấy qua.
Tần Minh bái kiến tiền bối, lúc trước có chỗ thất lễ xin thứ tội!” Tần Minh tiếp nhận lệnh bài nhìn kỹ vài lần, hai tay nâng lên cung kính đưa trở về, giữa thần sắc không còn hoài nghi, sợ hãi nói.
Trong điển tịch Xuân Thu quan có ghi chép chuyện Tiểu Mao Sơn, lệnh bài thân phận này thiên chân vạn xác, tuyệt không phải đồ giả.
“Không cần khách sáo, dẫn ta đi gặp một chút vị đạo hữu kia.” Trần Sư Nguyên nhìn thấy Tần Minh như vậy, hài lòng gật đầu, cầm lại lệnh bài nói.
“Vâng, tiền bối xin mời đi theo ta.” Tần Minh mang theo Trần Sư Nguyên đi tới phía sau núi, ngoài động phủ Thẩm Lạc.
Dị tượng lam quang phóng lên tận trời không kéo dài quá lâu, đã biến mất, nhưng chung quanh động phủ lại xuất hiện mảng lớn sương mù màu trắng, tầng tầng lớp lớp, bao phủ động phủ và cả những ngọn núi xung quanh vào trong.
Tần Minh muốn tới gần, nhưng trong sương mù màu trắng tràn ngập một cỗ lực cản cường đại, chỉ đi vào một hai trượng đã không thể tiếp tục đi tới.
Lão cảm thấy quýnh lên, há miệng muốn la lên.
“Vị đạo hữu này vừa mới đột phá cảnh giới, đang cũng cố tu vi, cho nên mới kích phát ra cấm chế thủ hộ phía ngoài, chúng ta ở chỗ này chờ đi.” Trần Sư Nguyên đưa tay ngăn trở Tần Minh.
“Được.” Tần Minh đương nhiên sẽ không có ý kiến.
“Hiện tại cũng không có việc gì làm, Tần quan chủ không bằng kể vài chuyện về lai lịch vị đạo hữu này đi? Chẳng lẽ là vị tiền bối nào ở Xuân Thu quan?” Trần Sư Nguyên mỉm cười hỏi.
Cấm chế sương trắng phía trước dị thường huyền diệu, lấy ánh mắt kiến thức của gã vậy mà cũng hoàn toàn nhìn không ra lịch, nên đánh giá người bên trong lại cao hơn mấy phần, khẩu khí nói chuyện cũng khách khí hơn.
“Tiền bối không cần xưng hô với tại hạ như vậy, trực tiếp gọi ta Tần Minh là được.
Về phần người trong động phủ chính là một vị sư đệ ta năm đó, tên là Thẩm Lạc, những năm này một mực xông xáo bên ngoài, không biết thu được kỳ ngộ gì, tu vi đột nhiên tăng mạnh, vài ngày trước vừa mới trở về.” Tần Minh không giấu diếm, kể hết ra.
“Cái gì! Hắn là sư đệ của ngươi? Nhìn thọ nguyên người không hơn hai trăm tuổi, chẳng lẽ sư đệ ngươi chỉ dùng hai trăm năm đã tu luyện đến Đại Thừa trung kỳ?” Trần Sư Nguyên lấy làm kinh hãi, la lên thất thanh.
Tu vi Tần Minh yếu ớt, mặc dù cũng cảm thấy tu vi Thẩm Lạc tăng lên cực nhanh, lại không quá rõ tốc độ này kinh người thế nào, nhìn thấy Trần Sư Nguyên như vậy, trong lòng lão cũng không nhịn được nói thầm.
Chỉ là hai người không biết là, trong lúc đó Thẩm Lạc còn ngủ say một trăm năm, nếu như bọn họ biết, không biết sẽ kinh ngạc đến loại trình độ nào.
Trần Sư Nguyên dù sao cũng là tu sĩ Đại Thừa kỳ, thần sắc rất nhanh khôi phục bình tĩnh, nhìn sương trắng lượn lờ quanh động phủ, trầm ngâm không nói.
“Tiền bối, không biết lần này ngài đến Xuân Thu quan cần làm chuyện gì?” Tần Minh nhìn Trần Sư Nguyên, chần chờ nửa ngày, rốt cuộc vẫn hỏi.
“Cũng không có đại sự gì cả, ta theo lệnh chưởng giáo Tiểu Mao Sơn, đi khắp nơi xem xét tình huống những chi nhánh lưu lạc ở bên ngoài.” Trần Sư Nguyên cũng không nhìn Tần Minh, tùy ý nói.
“Xem xét chi nhánh?” Trong mắt Tần Minh lóe lên vẻ kích động.
Xuân Thu quan là chi nhánh Tiểu Mao Sơn nhất mạch, lịch đại quan chủ đều khao khát cầu có thể trở về thượng tông.
Chỉ tiếc thực lực Xuân Thu quan quá mức nhỏ yếu, căn bản vô duyên gặp bất luận đệ tử Tiểu Mao Sơn nào, đừng nói là trở về tông môn.
Thế nhưng hôm nay, rốt cuộc Xuân Thu quan gặp được một vị.
“Tiền bối đại giá quang lâm Xuân Thu quan, tại hạ không biết tới đón, những linh tài này là tích luỹ Xuân Thu quan ta bao năm qua, hôm nay đưa cho tiền bối, xem như một phần lễ gặp mặt, xin tiền bối vui vẻ nhận cho.” Tần Minh hơi cắn răng, lấy ra mấy thứ linh tài trân quý nhất trong pháp khí trữ vật của Thẩm Lạc tặng, đưa đến trước người Trần Sư Nguyên, thanh âm cung kính nói.
“Tần quan chủ đây là ý gì?” Trần Sư Nguyên nhìn lướt qua vật trong tay Tần Minh, không nhận lấy, khóe mắt vẩy một cái hỏi ngược lại.
“Tiền bối là sứ giả đến từ Tiểu Mao Sơn, tại hạ cũng không quanh co lòng vòng.
Xuân Thu quan nhất mạch từ lúc sáng lập ra môn phái đã một mực có tâm nguyện, đó chính là nhận tổ quy tông, quay về Tiểu Mao Sơn.
Tu vi tiền bối cao thâm, tại Tiểu Mao Sơn chắc hẳn cũng ở cao vị, không biết có thể giúp Xuân Thu quan ta một chút sức lực không? Những lễ vật này nếu không đủ, tiền bối cứ mở miệng, trên dưới Xuân Thu quan chúng ta tất nhiên dốc hết toàn lực đi làm.” Tần Minh cung kính nói.
“Để Xuân Thu quan nhận tổ quy tông? Cũng không phải không thể.” Ánh mắt Trần Sư Nguyên khẽ động, chậm rãi nói.
“Thật chứ? Tiền bối có yêu cầu gì, cứ nói đừng ngại!” Tần Minh đại hỉ, quỳ lạy trên mặt đất.
“Những linh tài này ta không muốn, ngươi cứ giữ lấy đi, đợi chút nữa ta muốn thương nghị cùng Thẩm Lạc đạo hữu một chuyện.
Việc này sẽ có lợi cho Xuân Thu quan cùng Tiểu Mao Sơn, chỉ cần Tần quan chủ có thể giúp ta thúc đẩy việc này, ta cam đoan Xuân Thu quan có thể quay về Tiểu Mao Sơn.” Trần Sư Nguyên nói như thế.
“Không biết tiền bối muốn thương nghị với Thẩm sư đệ chuyện gì?” Tần Minh biểu lộ sững sờ, nhưng không lập tức đáp ứng, cẩn thận dò hỏi.
Bây giờ Thẩm Lạc là trụ cột Xuân Thu quan, còn trọng yếu hơn cả việc để Xuân Thu quan trở về Tiểu Mao Sơn, tuyệt đối không thể làm ra chuyện thiệt mình.
Trần Sư Nguyên nhìn Tần Minh một chút, bờ môi khẽ nhúc nhích truyền âm với lão.
Sắc mặt Tần Minh âm tình bất định, sau một hồi lâu mới chậm rãi mở miệng: “Chuyện tiền bối nói, xin thứ cho vãn bối không cách nào đồng ý tương trợ, chuyện kia dù sao liên quan đến an nguy Thẩm sư đệ, hắn có nguyện ý hay không, phải xem ở ý nguyện của hắn, ta sẽ không áp đặt lên hắn.”
“Ngươi nói cái gì?” Trần Sư Nguyên bỗng nhiên nhìn về phía Tần Minh, trong mắt hiện lên lãnh mang.
Thân thể Tần Minh run lên, nhưng không nói chuyện, chỉ cúi đầu đứng ở một bên.
“Rất tốt.” Trần Sư Nguyên rất nhanh thu hồi ánh mắt, nhàn nhạt nói một câu.
Tiếp theo hai người không nói chuyện nữa, ngoài động phủ lâm vào trầm mặc cứng nhắc.
Trong động phủ, Thẩm Lạc chậm rãi thu liễm pháp lực mênh mông thể nội, mở mắt ra, trong mắt hiện lên vẻ vui mừng.
Lần này tiến giai, quá trình phi thường thuận lợi.
Hắn vừa thu nạp Thuỷ linh lực trong Nhất Nguyên Chân Thủy, vừa tinh luyện pháp lực, bằng vào kinh nghiệm trong mộng cảnh, nước chảy thành sông đột phá Đại Thừa trung kỳ.
Bất quá giọt Nhất Nguyên Chân Thủy kia cũng đã tiêu hao sạch sẽ, trong tay hắn chỉ còn hai kiện Hỗn âm Nguyên Tinh và yêu đan Bích Ngọc Giao Long, nhiều nhất có thể chống đỡ hắn tu luyện tới Đại Thừa hậu kỳ, về sau tu luyện, còn phải chờ hắc hùng tinh đem Thủy linh vật mới tới.
Thẩm Lạc cũng không lo lắng chuyện hắc hùng tinh, bằng tu vi Chân Tiên hậu kỳ của gã, tìm đến mấy thứ ẩn chứa Thủy linh lực cũng không khó.
“Lần bế quan này chừng hai tháng, không biết tình huống Xuân Thu quan thế nào, hay là đi ra xem một chút.” Hắn nói thầm một tiếng, đứng lên.
“Ồ!” Thần thức Thẩm Lạc khuếch tán ra, lập tức cảm ứng được Tần Minh và Trần Sư Nguyên ở phía ngoài.
“Người kia là ai? Tu vi thật là cao thâm, đã đạt đến Đại Thừa hậu kỳ!” Ánh mắt hắn nhắm lại đứng lên.
Xuân Thu quan đã xuống dốc, làm sao lại dẫn tới một cao thủ Đại Thừa kỳ như vậy?
Chương 1062: Một điều kiện
Ngoài động phủ.
Ngay lúc hai người Trần Sư Nguyên và Tần Minh lâm vào trầm mặc, sương mù màu trắng quanh động phủ thối lui qua hai bên, hiện ra một đầu thông đạo, đồng thời thanh âm một nam tử vang lên: “Không biết đạo hữu phương nào giá lâm, Thẩm mỗ không kịp nghênh đón, xin thứ tội.”
Khoé miệng Trần Sư Nguyên hơi vểnh lên, cũng không nhìn Tần Minh, nhanh chân đi vào thông đạo động phủ.
Mà Tần Minh cũng không ở bên ngoài, cất bước đi theo.
Hai người rất mau tới phòng khách chính của động phủ, Thẩm Lạc đã chờ ở nơi này từ sớm, trên bàn cũng đặt ba chén linh trà. “Không biết cao tính đại danh đạo hữu? Động phủ đơn sơ, chiêu đãi không chu đáo, xin chớ trách, mời ngồi.”
Thẩm Lạc đánh giá Trần Sư Nguyên một chút, làm động tác mời. “Các hạ là Thẩm Lạc đạo hữu à, Tần quan chủ vừa rồi đã giới thiệu ngươi với ta, không đến hai trăm năm đã tu luyện tới Đại Thừa trung kỳ, Thẩm đạo hữu quả nhiên là kỳ tài ngút trời.”
Trần Sư Nguyên không trả lời câu hỏi Thẩm Lạc, cười ha ha nói. “Thẩm sư đệ, vị này là Trần Sư Nguyên tiền bối, đến từ Tiểu Mao Sơn.”
Tần Minh bên cạnh giới thiệu. “Tiểu Mao Sơn!” Ánh mắt Thẩm Lạc chớp động một chút.
Đối với tông môn này, hắn cũng mộ danh đã lâu. “Nguyên lai Trần đạo hữu là tu sĩ thượng tông Tiểu Mao Sơn, thất kính.
Không biết Trần đạo hữu đến Xuân Thu quan ta có chuyện quan trọng gì không?” Thần sắc Thẩm Lạc rất nhanh khôi phục bình tĩnh, chắp tay hỏi.
Trần Sư Nguyên là người thượng tông Tiểu Mao Sơn, những ngày qua dạo chơi các nơi, gặp gỡ một ít chi nhánh.
Chi nhánh tông phái nào nhìn thấy gã không phải kinh sợ, tất cung tất kính.
Thái độ Thẩm Lạc bình tĩnh như vậy, phảng phất không để ở trong lòng, khiến gã có chút không vui.
Đương nhiên, ở trong đó còn có nguyên nhân Tần Minh cự tuyệt gã, khiến Trần Sư Nguyên nổi lên một chút chán ghét với chi nhánh Xuân Thu quan này. “Ta phụng mệnh tông môn, dò xét một ít chi nhánh lưu lạc ở bên ngoài, vài ngày trước đi tới Đăng Châu, nghe nói Xuân Thu quan đánh chết Huyền âm đạo nhân Thiên âm môn, cho nên tới xem một chút.”
Trần Sư Nguyên từ tốn nói.
Thẩm Lạc nghe lời này, hơi nhướng mày.
Chuyện Quỷ Tướng đánh giết tu sĩ Thiên âm môn, nhanh như vậy đã bại lộ? Hắn nhìn về phía Tần Minh, Tần Minh nhẹ gật đầu, sắc mặt Thẩm Lạc lập tức trầm xuống, nhưng vào lúc này, bên tai truyền đến thanh âm Quỷ Tướng: “Chủ nhân, là ta không tốt, gây ra phiền toái cho ngài.”
Thẩm Lạc hừ lạnh một tiếng, không phản ứng với Quỷ Tướng trong túi càn khôn.
Nếu như hiện tại hắn lẻ loi một mình xông xáo, giết một tu sĩ tông môn thì cứ giết, nhưng bây giờ có Xuân Thu quan tại đây, có rất nhiều chuyện không thể không lo lắng. “Thực lực Thiên âm môn tuy mạnh, nhưng chi nhánh Tiểu Mao Sơn ta cũng không phải tùy tiện có thể khi nhục.”
Trần Sư Nguyên để ý biến hoá trong mắt Thẩm Lạc và Tần Minh, khẽ cười nói. “Lần này Trần đạo hữu đến đây, là vì để Xuân Thu quan quay về Tiểu Mao Sơn?” Thẩm Lạc nghe lời này, hỏi.
Hắn biết tâm nguyện Xuân Thu quan vẫn luôn muốn quay về Tiểu Mao Sơn, nếu quả thật có thể làm được, không chỉ có thể làm tròn tâm nguyện lịch đại tổ sư Xuân Thu quan, cũng có thể mượn nhờ lực lượng Tiểu Mao Sơn che chở bọn người Tần Minh. “Để Xuân Thu quan trở về Tiểu Mao Sơn không khó, bất quá nếu bị Thiên âm môn để mắt tới, nếu muốn chưởng giáo Tiểu Mao Sơn đồng ý che chở đặc biệt, cũng không phải dễ.”
Trần Sư Nguyên nâng chung trà lên uống một ngụm linh trà, thâm ý nói. “Trần đạo hữu có yêu cầu gì cứ nói đừng ngại.”
Thẩm Lạc sao không rõ ý tứ đối phương, chắp tay nói. “Yêu cầu thì không dám nói, chỉ là Tiểu Mao Sơn gần đây có một chuyện gấp cần xử lý, không khéo là người trong môn không tiện ra tay.
Nếu như Thẩm đạo hữu có thể hỗ trợ, mặc kệ là để Tiểu Mao Sơn phong chính Xuân Thu quan, hay là che chở uy hiếp đến từ Thiên âm môn, đều là chuyện dễ như trở bàn tay.”
Trần Sư Nguyên đặt chén trà xuống, cười nói.
Tần Minh bên cạnh nghe lời này, muốn nói lại thôi.
Thẩm Lạc để ý thần sắc Tần Minh, ánh mắt khẽ động, nghiệm mặt nói với Trần Sư Nguyên: “Không biết là chuyện gì? Nếu như Thẩm mỗ có thể giúp được, tất nhiên sẽ không chối từ.”
“Không biết Thẩm đạo hữu có nghe nói ở Trường An thành sắp tổ chức Tam Giới võ hội không?” Trần Sư Nguyên hỏi. “Có nghe thấy, bất quá cũng không quá rõ, xin Trần đạo hữu chỉ giáo.”
Thẩm Lạc thoáng có chút kinh ngạc, nói. “Tam Giới võ hội là cộng đồng các tông môn Tam Giới Nhân Ma Tiên tổ chức một trận đại hội giao đấu, các môn các phái phái ra đại biểu tham gia, dị thường coi trọng, người chiến thắng cuối cùng không chỉ có phần thưởng phong phú, tông môn càng được cộng đồng Tam Giới giúp đỡ, cho dù là tiểu môn tiểu tông, cũng có thể nhảy lên trở thành đại phái Tam Giới.”
Trần Sư Nguyên tự nhiên nói ra. “Ban thưởng cuối cùng lại phong phú như vậy!” Thẩm Lạc hơi giật mình.
Người chiến thắng đoạt được phần thưởng thì không nói, tông môn càng đạt được Tam Giới giúp đỡ, đây chính là chuyện không thể coi thường. “Ma kiếp qua đi, rất nhiều tông môn bị thương không nhẹ, tổ chức võ hội, cũng là vì có thể mau chóng chấn hưng Tam Giới, khôi phục tổn thương ma kiếp.”
Trần Sư Nguyên giải thích. “Thì ra là thế.”
Thẩm Lạc gật đầu. “Ban thưởng võ hội mặc dù phong phú, quá trình Tam Giới võ hội cũng có chút thảm liệt, người tham gia không chỉ phân ra thắng bại, cũng phải phân sinh tử, khác rất lớn võ hội bình thường.”
Trần Sư Nguyên còn nói thêm. “Đã phân thắng bại, lại phân sinh tử!” Thẩm Lạc hơi nhướng mày. “Người tu tiên chúng ta, sớm đã không để ý sinh tử, điều này cũng không có gì, so sánh với võ hội ban thưởng, tính mệnh một hai người căn bản không có ý nghĩa.
Mà một ít tông môn có hiềm khích lại thừa dịp này để giải quyết, có cừu báo cừu, có oán báo oán, việc này cũng có thể xem như tiện thể giải quyết.”
Trần Sư Nguyên lại cười nói.
Thẩm Lạc không nói gì, im lặng đứng ở một bên. “Trong lúc võ hội, người Tam Giới có thể thông qua Huyền Thiên kính do Thiên Cơ thành chế tạo, quan sát toàn bộ hành trình, cũng xem được náo nhiệt.”
Trần Sư Nguyên tựa hồ không nhìn thấy thần sắc Thẩm Lạc, tiếp tục vừa cười vừa nói. “Trần đạo hữu tìm đến tại hạ, chẳng lẽ là muốn ta thay thế Tiểu Mao Sơn, tham gia Tam Giới võ hội lần này?” Thẩm Lạc hỏi. “Không sai, Thẩm đạo hữu có bằng lòng hay không?” Trần Sư Nguyên gật đầu, tha thiết nhìn Thẩm Lạc.
Sắc mặt Thẩm Lạc ngưng trọng, trong lòng trầm ngâm không nói.
Võ hội giống như khỉ làm xiếc này, dựa theo bản ý của hắn, khẳng định là không muốn tham gia, chỉ là nếu không tham gia, không chỉ Xuân Thu quan vô vọng được phong chính, sẽ còn lọt vào uy hiếp của Thiên âm môn.
Nếu hắn một mực ở tại Xuân Thu quan ngược lại cũng thôi đi, nhưng ngày sau hắn khó đảm bảo sẽ không rời Thanh Hoa sơn, đến lúc đó Xuân Thu quan làm sao bây giờ? Thẩm Lạc nghĩ tới đây, nhịn không được nhìn Tần Minh một chút. “Thẩm sư đệ, chuyện võ hội liên quan đến tính mệnh cá nhân của ngươi, không cần cân nhắc chuyện Xuân Thu quan.”
Tần Minh nghiêm mặt nói.
Thẩm Lạc nghe vậy, khóe miệng bỗng nhúc nhích, đứng dậy đi vào cửa động phủ, nhìn lại bên ngoài.
Trong kiến trúc mơ hồ của Xuân Thu quan, lấy lực lượng tai mắt của hắn, cũng có thể nghe được phía trước núi có tình cảnh náo nhiệt.
Xuân Thu quan yên lặng trăm năm, thật vất vả mới một lần nữa hưng thịnh, nếu lại trầm luân, chỉ sợ vĩnh viễn không thể xoay mình.
Bây giờ ma hoạn đã trừ, chính mình năm đó nhận nhiệm vụ lúc sư thúc tổ lâm nguy nhờ trọng chấn sơn môn, tự nhiên cũng phải hành động mới được.
Chương 1063: Bị hố
“Tốt, ta đáp ứng thay thế Tiểu Mao Sơn, tham gia Tam Giới võ hội lần này.” Trong đầu Thẩm Lạc hiện ra lời hứa với sư thúc tổ năm đó, rốt cuộc đã quyết định chủ ý, xoay người lại nói.
“Tốt! Thẩm đạo hữu quả nhiên là người sảng khoái, vậy Trần mỗ ở đây cam đoan để Xuân Thu quan nhận tổ quy tông, quay về Tiểu Mao Sơn nhất mạch, đồng thời che chở uy hiếp đến từ Thiên âm môn!” Trần Sư Nguyên đại hỉ, bỗng nhiên đứng dậy, vỗ ngực nói.
Tần Minh rủ tầm mắt xuống, trong lòng kích động, âm thầm cảm kích ân đức Thẩm Lạc.
“Tam Giới võ hội bao lâu nữa thì tổ chức?” Thẩm Lạc hỏi.
“Còn chừng mười ngày sẽ tổ chức, Thẩm đạo hữu có thể tranh thủ chuẩn bị một chút, nếu cần tại hạ hỗ trợ, cứ nói.” Trần Sư Nguyên lấy ra một trận bàn truyền âm, đưa tới.
“Đa tạ.” Thẩm Lạc cũng không khách sáo, nhận lấy.
Hai người lại nói chuyện một phen chuyện quan trọng ở Tam Giới võ hội, Trần Sư Nguyên nói muốn đi xem chi nhánh khác, sau đó cáo từ rời đi.
Thẩm Lạc cũng không giữ lại, tự mình đưa tiễn gã ra ngoài.
“Thẩm sư đệ, Tam Giới võ hội khá nguy hiểm, ngươi có nắm chắc không?” Đưa mắt nhìn Trần Sư Nguyên rời đi, Tần Minh nhịn không được hỏi.
“Tần sư huynh yên tâm, ta tự có phân tấc.” Thẩm Lạc vừa cười vừa nói.
Tần Minh thấy vậy, trái tim căng thẳng lúc này mới thoáng buông xuống mấy phần, chỉ là hai đầu lông mày vẫn tràn đầy lo lắng.
Hai người nói chuyện phiếm vài câu, Tần Minh cũng cáo từ rời đi.
Thẩm Lạc đi tới đi lui trong sảnh chốc lát, lúc này bỗng nhiên xoay người lại, lần nữa tiến vào mật thất.
Ngày kế tiếp, Thẩm Lạc rời Xuân Thu quan, rất nhanh quay trở về Trường An.
Trường An thành vẫn náo nhiệt như cũ, trong thành đã sớm kín người hết chỗ, bên ngoài thành cũng vừa mới dựng lên nhiều lều vải và phòng ốc đơn giản, kéo dài trăm dặm, úy vị tráng quan.
Chỗ cửa thành dán thông báo công bố thời gian và địa điểm tổ chức Tam Giới võ hội, nhưng không công bố quy trình thi đấu và quy tắc.
Thẩm Lạc nhìn ra ngoài một hồi, cất bước đi vào trong thành.
Trong cửa thành người người nhốn nháo, cảnh tượng náo nhiệt hơn so với lúc hắn rời đi.
Thẩm Lạc xuyên qua đường lớn, thực sự không chịu được cảnh dòng người chen chúc chung quanh, đi vào một con đường ít người.
“Thẩm Lạc. . .”
Kết quả, hắn vừa mới cất bước đi vào, một thanh âm quen thuộc cách đó không xa truyền đến.
Thẩm Lạc ngẩng đầu lên, nhìn thấy một tòa tửu lâu hai tầng ngay tại góc cua gần đó, Bạch Tiêu Thiên đang một tay bưng chén rượu, ló ra nửa người, cười ngoắc hắn.
Hắn vừa định đáp lời, bên cạnh Bạch Tiêu Thiên cũng nhô ra một cái đầu, trên mặt cũng tràn đầy tươi cười.
“Tiêu Vân?” Thẩm Lạc kinh ngạc nói.
“Thẩm đại ca, mau lên đây.” Bạch Tiêu Vân nhiệt tình chào mời.
Thẩm Lạc cười cười, quay người tiến vào tửu lâu, rất mau tới lầu hai ngồi xuống.
“Thẩm đại ca, từ biệt tại Kiến Nghiệp thành năm đó, đến giờ chúng ta vẫn chưa gặp lại?” Bạch Tiêu Vân rót cho Thẩm Lạc một chén rượu, hơi xúc động nói.
Thẩm Lạc nhớ lại thì đúng là như vậy, về sau hắn gặp lại Bạch Tiêu Vân cũng đều là trong mộng cảnh.
Bạch Tiêu Vân bây giờ so với lúc ở Bạch gia Kiến Nghiệp thành đã thành thục hơn không ít, vẻ ngây thơ trên mặt đã hoàn toàn không còn, nhìn cũng trầm ổn hơn nhiều, bất quá so với Bạch gia lão tổ trong mộng cảnh, vẫn thực sự chưa so sánh được.
Thẩm Lạc nhìn hình dạng của gã, trong lúc nhất thời cũng có chút xuất thần.
“Nghĩ gì thế. . .” Bạch Tiêu Thiên vỗ vào trên bả vai hắn, cười mắng.
“Chỉ chớp mắt, Tiêu Vân đã trưởng thành không ít.” Thẩm Lạc chợt hoàn hồn, ngẩn người nói.
Nghe lời ấy, sắc mặt Bạch Tiêu Vân cứng đờ, có chút im lặng nói: “Thẩm đại ca, dù sao ta cũng đã là người hơn trăm tuổi, huynh đừng xem ta là tiểu mao đầu nữa chứ . . .”
“Ha ha. . .
Bạch huynh, ngươi không phải bế quan chuẩn bị phá cảnh à? Sao nhanh như vậy đã đi ra rồi?” Thẩm Lạc nghe vậy, cười cười, quay đầu hỏi.
“Lần trước đã sắp phá cảnh, vì gặp ngươi mới đè ép cảnh giới, sớm đi ra.
Về sau không bao lâu thì phá cảnh, tăng thêm Tiêu Vân gia hỏa này cũng quay trở về, liền thuận thế xuất quan.
Lần trước không phải ngươi truyền tin nói mở lại Xuân Thu quan à . . .
A, nói đến phải gọi ngươi một tiếng Thẩm quan chủ mới đúng.” Bạch Tiêu Thiên nghiêm túc nói.
Thẩm Lạc nghe vậy, đưa tay sửa sang lại y quan, đại mã kim đao ngồi xuống, con mắt nhìn thẳng về phía Bạch Tiêu Thiên.
Bạch Tiêu Thiên hơi sững sờ, có chút không kịp phản ứng.
“Ca, Thẩm đại ca muốn huynh chào quan chủ đấy.” Bạch Tiêu Vân nín cười, che miệng nói.
Bạch Tiêu Thiên lúc này mới kịp phản ứng, ánh mắt u oán nhìn Thẩm Lạc một chút, thật đúng là đứng dậy thi lễ một cái.
Y dù sao đã từng là môn hạ Xuân Thu quan.
“Bái ta làm gì, có thời gian trở về, thắp nén hương là được.” Thẩm Lạc ra vẻ kinh ngạc, cười xấu xa nói.
Bạch Tiêu Thiên đột nhiên cảm thấy có chút u oán, ngồi xuống mở quạt xếp ra, nhanh chóng quạt, khiến Bạch Tiêu Vân phình bụng cười to.
“Lần này ngươi về Trường An, không phải là vì tham gia náo nhiệt, đi xem Tam Giới võ hội chứ?” Bạch Tiêu Thiên ngừng lại một chút, mở miệng hỏi.
“Không phải xem, mà là tham gia.” Thẩm Lạc nhẹ gật đầu, nói.
“Ngươi muốn tham gia Tam Giới võ hội?” Bạch Tiêu Thiên hơi nhướng mày, tiếng nói cũng lên cao.
Bạch Tiêu Vân bên cạnh cũng nhíu chặt mày, nhìn lại.
“Làm sao vậy, có gì không đúng sao?” Thẩm Lạc nghi ngờ hỏi.
“Tại sao ngươi muốn tham gia chuyện này?” Bạch Tiêu Thiên khó hiểu hỏi.
Thẩm Lạc đã nghe ra, Bạch Tiêu Thiên không muốn hắn tham dự võ hội, mặc dù cảm thấy có chút kỳ quái, nhưng vẫn giải thích: “Cũng không phải là ta muốn tham gia, là thượng tông Tiểu Mao Sơn nhất mạch phái người tới tìm ta. . .”
Nghe Thẩm Lạc nói xong, sắc mặt Bạch Tiêu Thiên vẫn như cũ không thoải mái, hỏi: “Liên quan tới Tam Giới võ hội, ngươi biết bao nhiêu?”
Thẩm Lạc nhíu mày, kể lại chuyện Tiểu Mao Sơn nhất mạch nói cho hắn biết.
“Ngươi nha, lần này có thể bị người hố rồi.” Bạch Tiêu Thiên xếp lại quạt, đặt chén rượu xuống, thần tình nghiêm túc nói.
“Có ý gì, Tam Giới võ hội này hẳn là còn có nội tình khác?” Thẩm Lạc nghi ngờ hỏi.
Bạch Tiêu Thiên lắc đầu, nói: “Không tính là nội tình khác, chỉ là có ít tin tức chỉ lưu truyền trong nội bộ tông môn, những tên Tiểu Mao Sơn kia hiển nhiên tận lực che giấu đi, không nói cho ngươi biết.
“Tin tức gì?” Thẩm Lạc cau mày hỏi.
“Liên quan tới quá trình thi đấu võ hội này, bọn hắn không đề cập tới, đúng không?” Bạch Tiêu Thiên hỏi.
“Bọn hắn nói bởi vì đây là lần đầu tổ chức võ hội, tất cả quy tắc ảnh hưởng sâu xa, giữa các tộc khác nhau tương đối lớn, cho nên quy tắc thi đấu cụ thể phải chậm một chút mới xác định được.” Thẩm Lạc gật đầu nói.
“Vấn đề nằm ở chỗ đó, trên thực tế tính lại thời gian bọn hắn đi thông tri ngươi, các quy tắc kỳ thật đã chế định, chỉ là không công bố khắp thiên hạ.
Trong đó chuyện trọng yếu nhất, chính là võ hội năm nay phải ký kết giấy sinh tử, một khi tiến vào trong bí cảnh, sinh tử tự chịu.” Bạch Tiêu Thiên nói.
“Các loại võ hội lúc trước, phần lớn tới điểm đến là dừng, mặc dù ngẫu nhiên cũng sẽ có chuyện ngoài ý muốn phát sinh dẫn đến thương vong.
Nhưng phải ký kết giấy sinh tử như lần này ngược lại chưa từng nghe nói, chẳng lẽ quy tắc võ hội lần này lại cổ vũ chuyện chém giết?” Thẩm Lạc suy nghĩ một phen, hỏi.
Chương 1064: Lòng hiếu thắng
“Trong quy tắc điều văn công bố, ngược lại không chính thức cổ vũ chém giết, nhưng trong lần thí luyện này ẩn giấu không ít ban thưởng, người tiến vào sẽ toàn lực tranh đoạt, lại ký giấy sinh tử, chém giết tranh đoạt nhất định sẽ rất thảm liệt.” Bạch Tiêu Thiên nói.
“Ta lại cảm thấy không nguy hiểm như huynh nói, lần thí luyện bí cảnh này không hẳn phải chém giết nhau, cho đến người cuối cùng đoạt được chìa khoá mở ra bí cảnh là kết thúc.
Đến lúc đó chỉ cần có thể sống sót, vậy sẽ đạt được ban thưởng không tệ.” Bạch Tiêu Vân cũng không đồng ý cách nhìn của Bạch Tiêu Thiên.
“Nếu vậy, sau khi tiến vào chỉ cần tránh tranh đấu, đợi đến thí luyện kết thúc, cũng chưa hẳn không thể.” Thẩm Lạc trầm ngâm nói.
“Nào đơn giản như vậy? Nếu sống sót thì được, nhưng ban thưởng nhiều ít, lại liên quan đến điểm tích lũy trên người ngươi.
Mà muốn thu hoạch được điểm tích lũy, phải thông qua đánh giết người khác, cướp đoạt điểm tích lũy.” Bạch Tiêu Thiên lắc đầu nói.
Thẩm Lạc nghe vậy, lông mày không khỏi nhíu lại.
Giống như hắn, người bị mơ mơ hồ hồ lừa tới tham gia cũng có, nhưng đa phần là người biết được quy tắc, chủ động lựa chọn tham gia.
Mục đích bọn họ tiến vào bí cảnh không cần nói cũng biết, làm sao lại không hạ sát thủ với hắn?
Chỉ sợ muốn bo bo giữ mình, không tranh đấu với người thập phần khó khăn.
“Đúng rồi, người dự thi có phải đều giống ta, đều là tu sĩ Đại Thừa kỳ?” Thẩm Lạc hỏi.
“Lần võ hội này, hạn mức dự thi cao nhất là Đại Thừa hậu kỳ, hạn tối thiểu… Không có.” Bạch Tiêu Thiên nói.
“Không có hạn tối thiểu?” Thẩm Lạc ngạc nhiên hỏi.
“Mặc dù không có hạn tối thiểu, nhưng cũng không thể có tu sĩ Luyện Khí kỳ không muốn sống chạy tới chịu chết, cho nên dự thi chủ yếu hơn phân nửa vẫn là tu sĩ Đại Thừa kỳ.
Mà nghe nói lần này ban thưởng có đan dược và phù lục giúp Đại Thừa hậu kỳ đột phá đến Chân Tiên, cho nên có thể sẽ dẫn tới tu sĩ Đại Thừa hậu kỳ tham gia.” Bạch Tiêu Thiên nói ra.
“Không ngờ Tam Giới võ hội lần đầu này lại náo nhiệt như thế…”Thẩm Lạc thở dài.
“Chính vì đây là lần thứ nhất, mới có nhiều quy tắc điều văn ngoài ý muốn như vậy.
Nghe nói Tam Giới võ hội sau này sẽ thay phiên tổ chức ở các tộc Nhân Tiên Ma, nhưng đại thể hình thức đều do võ hội năm nay xác định.” Bạch Tiêu Thiên nói tiếp.
“Cho nên lần Tam Giới võ hội này, xem như một lần thử nghiệm thế lực khắp nơi.
Mà ta rất không trùng hợp, chính là con cá bị Tiểu Mao Sơn bắt vào thử nước kia.” Thẩm Lạc thở dài một tiếng, có chút im lặng nói.
“Nói vậy cũng không sai.
Dự tính ban đầu của Tam Giới võ hội này, bản thân là một trận đánh cờ của các thế lực Tam Giới, ảnh hưởng kỳ thật không chỉ bản thân người dự thi.” Bạch Tiêu Thiên tiếp tục nói.
“Không khó lý giải, Tiểu Mao Sơn có thể trăm phương ngàn kế lừa gạt ta tiến vào, tất nhiên có mưu cầu chỗ tốt.
Cho nên nếu ta có thể chiến thắng, địa vị Tiểu Mao Sơn nhất mạch trong đạo thống cũng có thể tăng lên không ít.” Thẩm Lạc cười nói.
“Đây là tự nhiên, ngươi nếu có thể cướp đoạt được chìa khoá bí cảnh, trở thành người thắng trận mở lối ra bí cảnh, là có thể đạt được tứ tộc Nhân, Tiên, Ma và Yêu cộng đồng giúp đỡ.
Đến lúc đó ở trên đỉnh phong, được cho pháp bảo, ban thưởng công pháp cũng không nói chơi, Xuân Thu quan thậm chí có thể từ trước tới giờ là tiểu môn phái vô nhập lưu, nhảy lên trở thành tông môn trung đẳng.
Tiểu Mao Sơn là thượng tông, tự nhiên cũng thu hoạch không ít.” Bạch Tiêu Thiên lại mở quạt xếp, nhẹ vẫy nói.
“Nói thế, cũng làm cho ta nổi lên một chút lòng hiếu thắng, cũng đáng đi tranh đoạt một phen?” Thẩm Lạc nhẹ vê cằm, chậm rãi nói.
“Cũng không dễ dàng như vậy, tứ tộc Tam Giới Nhân Yêu Ma Tiên mặc dù đã kết thành đồng minh, dù sao cũng không phải đồng tộc, giữa họ vẫn tồn tại đủ loại tranh chấp, chỉ là bị giới hạn quan hệ liên minh, không thể trực tiếp phát sinh xung đột quy mô lớn, cho nên mới thiết hạ Tam Giới võ hội này.
Lần Tam Giới võ hội này, bên chiến thắng trong vòng trăm năm sau, sẽ được chủ đạo quyền lợi giải quyết trong tranh chấp các tộc, tương đương với thu được một quyền trọng tài.” Bạch Tiêu Thiên nói.
“Nguyên lai phía sau còn có thâm ý như vậy.
Nếu thế, trong người các tộc tham gia, nhất định có đòn sát thủ để đoạt giải quán quân.” Thẩm Lạc cau mày nói.
“Không sai, trong Nhân tộc chúng ta có một vị tu sĩ Đại Thừa hậu kỳ bế quan nhiều năm, xuất thân Phương Thốn sơn, nghe nói cũng là nhân vật hung ác, năm đó từng lấy tu vi Đại Thừa sơ kỳ vượt cấp đánh giết hai tên Yêu tộc Đại Thừa trung kỳ, bản thân chỉ chịu vết thương nhẹ, chỉ là vài chục năm qua một mực bế quan, ý đồ đột phá bình cảnh, bước vào Chân Tiên cảnh.” Bạch Tiêu Thiên nói.
“Ca, huynh nói… Không phải là Hoàng Dịch sư huynh đã đánh thắng huynh đấy chứ?” Bạch Tiêu Vân nghe vậy, ho khan hai tiếng, hỏi.
“Ta và Thẩm đại ca ngươi nói chuyện, để ngươi xen vào à.” Bạch Tiêu Thiên nghe vậy, sắc mặt cứng đờ, cả giận nói.
“Tình huống thế nào, lại còn đánh thắng Bạch huynh ngươi?” Thẩm Lạc nghe vậy, ngược lại nổi lên hào hứng, vội hỏi.
“Nhắc lại ta lại cảm thấy xấu hổ, vậy ngươi nói đi.” Bạch Tiêu Thiên có chút im lặng.
“Việc này ta rõ ràng, lần kia ca ca ta cùng trưởng lão trong chùa đi Phương Thốn sơn tham gia biện luận Phật Đạo.
Lúc đầu chỉ nghe một ít kinh, xem các sư trưởng luận đạo, ai biết các trưởng bối luận đạo còn không phân ra cao thấp, một đám đệ tử không chịu ngồi yên ngược lại ra bên ngoài phân thắng bại.
Ca ca ta một mình đánh thắng mấy đệ tử Phương Thốn sơn, lúc đang hưng thịnh đầu ngọn gió, Hoàng Dịch sư huynh kia xuất thủ, kết quả ca ca ta rắn rắn chắc chắc bị đánh cho một trận.” Bạch Tiêu Vân một mặt hưng phấn, vội vàng kể lại.
“Bạch huynh, không phải ta đã nói với ngươi, tại địa bàn người chớ kiêu ngạo như vậy, một người đánh thắng mấy đệ tử nhà người ta, không oán bị người nhà thu thập lại.” Thẩm Lạc cười nói.
“Đó cũng là đệ tử Phương Thốn sơn khiêu khích ta trước, ta mới ra tay đó chứ? Nếu ở Hóa Sinh tự, ta còn có thể bận tâm chủ nhà nể hắn ba phần, nhưng tại địa giới bọn hắn, cũng không thể bị người khi dễ mà không dám lên tiếng?” Bạch Tiêu Thiên trừng mắt nói.
Nói xong, y lại có chút hậm hực nói: “Bất quá nói thật, Hoàng Dịch kia hoàn toàn chính xác rất mạnh.”
“Nếu là tu sĩ Nhân tộc chúng ta, mạnh một chút cũng tốt.” Thẩm Lạc nghe vậy, cười nói.
“Gia hỏa này có tính cách quái gở, làm việc quái dị, ngươi nếu gặp vẫn nên tránh đi.” Bạch Tiêu Thiên dặn dò.
Thẩm Lạc cười gật đầu đáp ứng.
“Tam Giới võ hội này mới lập, ý tưởng lập ra cũng không biết là tốt hay xấu.” Trầm mặc một lát, hắn nhịn không được thở dài.
“Thẩm huynh, kỳ thật chuyện này cũng tốt, dựa theo ý Ma tộc và Yêu tộc ban đầu, tốt nhất là trực tiếp liều mình chém giết, người dự thi tử đấu với nhau, cuối cùng chỉ có một người sống sót đi ra, người thắng hưởng thụ hết thảy vinh quang đặc biệt.” Bạch Tiêu Thiên nói.
Lông mày Thẩm Lạc nhíu lên, đáy lòng dâng lên một tia phản cảm.
“Cũng may Nhân tộc ngay từ đầu đã phản đối, dù sao so với tam tộc Tiên Ma Yêu, Nhân tộc yếu đuối hơn một phần, cũng không bằng yêu ma vốn thiên tính hiếu chiến.
Cuối cùng, Tiên tộc cũng biểu thị phản đối, mới đổi qua phương án bây giờ.” Bạch Tiêu Thiên tiếp tục nói.
“Trải qua lần này, ta cũng có mong muốn chiến thắng vị trí này.” Thẩm Lạc nói.
“Thế nào, bị Tiểu Mao Sơn lợi dụng, lại muốn mượn cơ hội này làm Xuân Thu quan lớn mạnh, để bù lại?” Bạch Tiêu Thiên cười nói.
“Xuân Thu quan dù sao cũng là đạo thống Tiểu Mao Sơn nhất hệ, bù thì coi như xong, nhưng sau đó cũng không thể để nó kiềm chế.” Thẩm Lạc nghiêm mặt nói.
Chương 1065: Mục đích thật sự
“Ngươi thật muốn tranh đoạt vị trí quán quân sao?” Bạch Tiêu Thiên thấy hắn nổi lên lòng hiếu thắng, không khỏi có chút lo lắng hỏi.
Dù sao người thắng chỉ có một người, trình độ cạnh tranh kịch liệt không khó đoán trước, Thẩm Lạc mặc dù không yếu, nhưng so tu vi, muốn chiến thắng Đại Thừa hậu kỳ vẫn rất khó.
Huống hồ tu sĩ các tộc dự thi, trong đó khẳng định không thiếu người như Hoàng Dịch, Thẩm Lạc muốn tranh đoạt, phong hiểm không nhỏ.
“Yên tâm đi, ta cũng không phải là tiểu tử mới ra đời, không biết nặng nhẹ? Sau khi đi vào ta sẽ tùy cơ ứng biến, sẽ không lỗ mãng.” Thẩm Lạc vỗ một bàn tay lên gã một cái, cười nói.
“Ai, lần này sư phụ ra lệnh cấm chỉ, không cho phép ta đi tham gia náo nhiệt, nếu không ta sẽ đi cùng ngươi xem sao.” Bạch Tiêu Thiên thở dài một tiếng, nói.
“Ca, sư phụ huynh không để cho huynh đi, sư phụ ta cũng không cấm ta đi.
Thẩm đại ca, nếu không ta…”
“Không được.”
Bạch Tiêu Vân còn chưa nói xong, đã bị Thẩm Lạc và Bạch Tiêu Thiên đồng thời cắt ngang.
“Ngươi bây giờ mới là Xuất Khiếu trung kỳ, xem náo nhiệt gì, vội vàng đi tặng đầu cho người sao?” Bạch Tiêu Thiên tức giận nói.
“Nghe ca ngươi, ta sẽ không có việc gì.” Thẩm Lạc cười cười, nói bổ sung.
“Được…”
Bạch Tiêu Vân thấy hai người Thẩm Lạc một kẻ hát mặt đỏ, một kẻ hát mặt trắng, thái độ xác thực rõ ràng, lập tức mất cả hứng thú tranh cãi.
Thời gian nhoáng một cái đã qua nửa tháng.
Càng ngày càng nhiều tin tức liên quan tới Tam Giới võ hội truyền ra, trong Trường An thành cũng xôn xao theo.
Trong thành ngoài thành tu sĩ và bách tính đến xem náo nhiệt, trà dư tửu hậu nói chuyện đều liên quan tới tin tức Tam Giới võ hội, rất nhiều thương hội trong thành đã mở bàn cược, để cho bọn người đến đặt cược một tu sĩ nào đó có thể trở thành người thắng Tam Giới võ hội sau cùng.
Trong đó không được xem trọng nhất, tự nhiên là Nhân tộc.
Vĩnh Dương phường ở thành nam Trường An thành, có một tòa Thanh Phong quan không quá thu hút, cửa quan quanh năm đóng chặt, hiếm khi mở ra ngoài.
Giờ phút này, bên ngoài cửa sổ sơn màu hồng, một nam tử áo xanh cầm vòng hàm đồng thú trên cửa, gõ vài tiếng.
Một hồi tiếng bước chân dồn dập từ trong cửa truyền đến, ngay sau đó, một tiếng “Kẹt kẹt” vang lên, cửa gỗ rất nhanh mở ra.
“Phúc Sinh Vô Lượng Thiên Tôn, Thẩm sư huynh, mời vào.” Một tên đạo đồng có khuôn mặt ngây thơ từ trong cửa đi ra, dựng thẳng chưởng chắp tay, nói.
“Ngươi nhận ra ta?” Nam tử ngoài cửa chính là Thẩm Lạc, có chút ngạc nhiên hỏi.
“Thanh Phong quan chúng ta ngày thường không đãi khách, bình thường cũng sẽ không có ngoại nhân tới.
Mà ngày trước sư phụ đã dặn, nói ngài sẽ tới.” Đạo đồng giải thích.
Thẩm Lạc hiểu rõ, không nói thêm gì nữa, theo đạo đồng đi vào trong viện.
Thanh Phong quan xây ở khu vực tấc đất tấc vàng Trường An thành, chiếm diện tích không lớn, bất quá chim sẻ tuy nhỏ, ngũ tạng đều đủ, Linh Quan điện, Tam Thanh điện đều có không ít.
Thẩm Lạc dưới đạo đồng dẫn dắt, rất mau tới phía sau Tam Thanh điện, liếc mắt liền thấy đạo nhân râu tím Trần Sư Nguyên đang dâng hương Tam Thanh tổ sư ở trong điện.
Lúc trước chính gã tiến về Xuân Thu quan, báo Thẩm Lạc tới tham gia Tam Giới võ hội.
Bên cạnh Trần Sư Nguyên còn đứng đấy một lão giả gầy còm mặc đạo bào xám, thần sắc kính cẩn, nhìn hẳn là quan chủ toà Thanh Phong quan này.
“Thẩm đạo hữu, mau mời vào.” Trần Sư Nguyên dâng xong hương, xoay người, thấy Thẩm Lạc đứng ở ngoài cửa, vội gọi.
Khoé miệng Thẩm Lạc nhếch một chút, cất bước đi vào.
“Giới thiệu quan chủ, vị này chính là Thẩm Lạc đạo hữu ở Xuân Thu quan trong thế tục.”
Trần Sư Nguyên giới thiệu cho quan chủ khô gầy kia xong, lại nói với Thẩm Lạc: “Thẩm đạo hữu, vị này là quan chủ Thanh Phong quan Vu Hải, các ngươi thường ở tại Trường An, ngày sau có thể qua lại nhiều hơn.”
“Thẩm đạo hữu, kính đã lâu kính đã lâu.
Lại nói, ta với La đạo trưởng Xuân Thu quan chính là sư huynh đệ, từng cùng một chỗ đi theo Bạch Sơn đạo trưởng tu tập đạo pháp.” Trên mặt Vu Hải dào dạt ý cười, chủ động làm quen.
“Thật sao? Năm đó La chân nhân có ân dạy bảo ta, cũng chưa từng nghe ngài nhắc đến.” Thẩm Lạc chỉ lễ phép chắp tay, trả lời.
Lúc trước Xuân Thu quan gặp nạn, làm sao không thấy ngươi đến lôi kéo làm quen? Còn sư huynh đệ… Trong lòng Thẩm Lạc oán thầm không thôi.
Vu Hải nghe vậy, thần sắc cười xấu hổ.
“Ha ha, Thẩm đạo hữu, ta biết trong lòng ngươi có oán khí, việc kia… Liên quan tới Tam Giới võ hội, lúc trước ta không nên cố ý giấu diếm, ở chỗ này ta cúi đầu bồi tội.” Nói xong, Trần Sư Nguyên ôm quyền thi lễ với Thẩm Lạc một cái.
Thẩm Lạc nhìn gã, mí mắt nhướng lên, không nói gì.
“Trong việc này còn có chút bí ẩn, lúc ấy không tiện nói thẳng, hôm nay liền dứt khoát nói với ngươi, chỉ hi vọng Thẩm đạo hữu có thể thông cảm một hai.” Trần Sư Nguyên lần nữa ôm quyền.
“Nói một chút.” Thần sắc Thẩm Lạc không thay đổi nói.
Vu Hải ở bên cạnh, thấy vậy khẽ nhíu mày.
“Lần này cần Thẩm đạo hữu tham gia Tam Giới võ hội, cũng không bắt buộc đạo hữu tranh đoạt thứ nhất, chỉ hi vọng đạo hữu có thể hỗ trợ diệt trừ một người.
Sau đó đạo hữu có thể ẩn thân hình, chờ đợi thí luyện kết thúc là được, không có quá nhiều nguy hiểm.” Trần Sư Nguyên mở miệng nói.
“Vì giết người?” Thẩm Lạc cau mày hỏi.
“Thẩm đạo hữu, người này cũng không phải hạng người lương thiện gì, chính là quan môn đệ tử của trưởng lão Chấp pháp Đường Thủ Dương sơn, từng lấy cớ trừ yêu tại địa giới Tiểu Mao Sơn, tru diệt hai thôn xóm bách tính, chỉ vì huyết luyện một kiện pháp bảo, bị môn hạ đệ tử chúng ta ngăn cản, lại ra tay giết hại đệ tử Tiểu Mao Sơn chúng ta, trong đó bao gồm ấu tử sơn chủ chúng ta.” Trần Sư Nguyên trầm giọng nói.
Tên Thủ Dương sơn Thẩm Lạc đã nghe qua, cũng là tông môn nhị đẳng Đại Đường cảnh nội, rất có thực lực, tương đương Tiểu Mao Sơn, mặc dù không so được với đại tông môn như Phương Thốn sơn, Ngũ Trang quan, nhưng cũng không thể khinh thường.
“Hắn là đệ tử Thủ Dương sơn, vì sao phải ngàn dặm xa xôi đi đến địa giới Tiểu Mao Sơn sinh sự?” Thẩm Lạc hỏi.
“Cái này… Liên quan đến ân oán hơn mấy đời của trưởng bối sư môn, không tiện nhiều lời, cũng chính vì chuyện này, không thể nào trực tiếp đi Thủ Dương sơn bắt bọn hắn giao ra hung thủ.” Thần sắc Trần Sư Nguyên có chút mất tự nhiên nói.
Thẩm Lạc lộ vẻ chần chờ, trong lòng đã hiểu, nói cho cùng vẫn là tranh đấu tông môn, nhất định đối phương vẫn không chịu nói, ra vẻ mình quang minh chính đại cỡ nào.
“Thẩm đạo hữu, ta biết trong lòng ngươi phân vân, bất quá, trong thí luyện ngươi nhìn thấy pháp bảo tên kia, sẽ biết ta nói không giả.
Lần này nếu ngươi có thể giết hắn, chúng ta nguyện ý xuất ra bản « Thuần Dương Bảo Điển » hoàn chỉnh trao tặng Xuân Thu quan làm điển tàng truyền thừa.” Trần Sư Nguyên nói.
“Có ý tứ gì, ngươi nói bản « Thuần Dương Bảo Điển » truyền thừa của Xuân Thu quan bây giờ cũng không phải bản hoàn chỉnh?” Thẩm Lạc cau mày hỏi.
“Không sai.
Thuần Dương Bảo Điển trong Xuân Thu quan bây giờ, có Thuần Dương Kiếm Quyết, cũng có phương pháp luyện chế và uẩn dưỡng Thuần Dương Kiếm Phôi, nhưng lại thiếu đi phương pháp trọng yếu nhất là mài kiếm và kiếm thức Thuần Dương.” Trần Sư Nguyên gật đầu nói.
Thẩm Lạc nghe vậy, như có điều suy nghĩ.
Hắn cũng chú ý tới uy lực Thuần Dương Kiếm Phôi chưa đủ, trước kia vốn tưởng tu vi mình còn thấp, uẩn dưỡng không đủ, hiện tại xem ra còn có nguyên do khác.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Thế Giới Tiên Hiệp [Dịch] Thế Giới Tiên Hiệp](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/03/Audio-The-Gioi-Tien-Hiep-Truyen-Audio.jpg)



![[DỊch] Đạo Quân [DỊch] Đạo Quân](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/03/Dao-Quan.webp)



