Đại Mộng Chủ
Tập 208 : Mũi tên vàng (c1036-c1040)
❮ sautiếp ❯Chương 1036: Mũi tên vàng
“Thế mà có thể mượn dùng Thiên Đạo lực. . .” Xi Vưu thấy thế, hơi kinh ngạc.
Chỉ là y lập tức lộ ra nụ cười khinh miệt, không còn nóng lòng thoát ra khỏi Ngũ Nhạc vây khốn, hai tay nắm chặt Khai Thiên Chiến Phủ, toàn thân ngưng tụ ô quang, lưỡi búa hướng lên trời, một kích chém tới.
“Ầm ầm ầm.”
Trong một trận thanh âm liên tục nổ đùng đoàng, tầng tầng kim quang bị chặt đứt, Thiên Đạo lực vậy mà không thể ngăn cản một búa của y.
Mấy người Thẩm Lạc thấy cảnh này, trong lòng rung động không thôi, đồng thời cũng hiểu được, Ngưu Ma Vương trước đây có thể ngăn lại một kích kia, không dễ cỡ nào.
Trấn Nguyên Tử thấy thế, thần sắc không thay đổi, quang mang đen trắng trong đôi mắt bắt đầu phát sáng lên, trong hư không dưới người lão, có quang mang hai màu trắng đen ngưng tụ, hợp thành một âm Dương Song Ngư Đồ cự đại không gì sánh được.
Đồ này nhìn như hư ảo không thật, Song Ngư trên đó lại hoàn chuyển không chừng, tản ra từng đợt khí tức nguyên thủy cổ sơ.
Theo hai tay lão ép xuống, âm Dương Song Ngư Đồ kia cũng không ngừng rơi xuống phía dưới.
Những nơi đi qua, kim quang không ngừng hợp ở trong đó, càng ngày càng trở nên ngưng thực.
Hạ xuống trăm trượng, rốt cuộc âm Dương Song Ngư Đồ cùng phong mang lưỡi búa kia chạm vào nhau.
Nhưng mà, ngoài ý liệu là cả hai va chạm cũng không phát sinh bất luận tiếng nổ gì cả, trong nháy mắt lưỡi búa rơi vào hắc ngư, tựa như trâu đất xuống biển biến mất không thấy.
Mà vị trí mắt cá bạch ngư âm Dương lóe lên hắc quang, phong mang lưỡi búa vừa rồi biến mất không thấy kia, lại một lần nữa bay ra, ngược lại rơi xuống Xi Vưu phía dưới
“Thiên Đạo hoàn chuyển, âm Dương liên tiếp, trách không được dám đến thử.” Rốt cuộc thần sắc Xi Vưu xảy ra biến hóa.
Y lần nữa chém ra một búa, một đạo hắc mang phóng lên tận trời, đánh nát phong nhận vừa mới quay lại, tiếp theo hai tay y chấn động, ngửa mặt lên trời phát ra tiếng gầm giận dữ.
Phảng phất như một trận kinh lôi nổ vang trên Cửu Thiên.
Màng nhĩ mấy người Thẩm Lạc đau nhức kịch liệt, thần hồn chấn động, vội vàng thi pháp bảo vệ thức hải.
Thất khiếu Nhiếp Thải Châu chảy máu, nhưng vẫn lù lù bất động, tiếp tục thi pháp cứu chữa Ngưu Ma Vương, một khi nàng gián đoạn thần thông, việc cứu giúp Ngưu Ma Vương sẽ không có kết quả.
Thần hồn Thẩm Lạc vững chắc hơn không ít so với mấy người, cố nhịn khó chịu, lách mình đi tới bên cạnh hai người, hai ngón tay điểm một cái lên mi tâm nàng và Ngưu Ma Vương, phân tán lực lượng thần hồn xuất ra, giúp cả hai chống cự xâm nhập.
Một bên khác, Xi Vưu quát lớn một tiếng, đột nhiên ngừng lại thế hạ xuống của âm Dương Song Ngư Đồ.
Y vốn là Viễn Cổ Chiến Thần, trong mắt càng dấy lên một vòng hiếu chiến, thân thể cao lớn lại tăng vọt lên.
Chỉ thấy miệng lớn của y mở ra, một cỗ hấp lực cường đại từ đó truyền ra, đúng là một ngụm cắn về phía âm Dương Song Ngư Đồ.
Đám người thấy thế, kinh hãi không thôi.
Tiếp theo một cái chớp mắt, thiên địa phảng phất đột nhiên tối xuống, trong nháy mắt miệng lớn thôn thiên kia rơi xuống, âm Dương Song Ngư Đồ biến mất, bị y ngạnh sinh nuốt vào trong bụng.
Biến mất theo, còn có hào quang màu vàng đầy trời, là Thiên Đạo lực áp chế y.
Ma tộc Thủy Tổ, Viễn Cổ Chiến Thần, lại cường đại như vậy, cho dù là Thẩm Lạc, giờ phút này cũng sinh ra một cảm giác vô lực.
Mà trên bầu trời, quang mang đen trắng trong đôi mắt Trấn Nguyên Tử đã biến mất, khôi phục bộ dáng lúc đầu, bị một bàn tay Xi Vưu đập qua, thân ảnh biến mất trong tầm mắt mọi người.
“Răng rắc. . .”
Một đạo điện quang tuyết trắng sáng lên, lôi minh trên trời cao nổ rung trời.
Thẩm Lạc ngửa đầu nhìn lên, trong lòng không khỏi thở dài, chỉ thấy trên màn trời trải rộng từng vết rách khủng bố, sau đó hiển lộ ra chính là thiên địa chân thực bản nguyên.
Lúc trước Thiên Sách được chữa trị, cuối cùng vẫn không thể khiến cho nó khôi phục trạng thái ban đầu, không những không cách nào phát huy toàn bộ uy năng uy lực thiên đạo, giờ phút này bị cường lực Xi Vưu công kích lại còn hiện ra vết tích băng liệt.
“Thiên Sách bị phá toái, chỉ đơn giản chữa trị mà muốn trấn áp ta, thật không biết các ngươi quá ngây thơ, hay là quá ngu xuẩn?” Xi Vưu nhìn thoáng qua thương khung, lại liếc nhìn mấy người Thẩm Lạc, cười nhạo nói.
Nói xong, y ném chiến phủ xuống dưới mặt đất, lưỡi búa “Bang” một tiếng, đâm vào trong nham thạch, cả ngọn núi lớn rung mạnh ầm vang, từ đó vỡ ra một vết nứt dài ngàn trượng, dù chưa sụp đổ, nhưng nhìn thấy mà giật mình.
Xi Vưu không thèm nhìn ngọn núi bị gì, hai tay đưa lên trên không, cả mảnh trời đột nhiên chấn động.
Thẩm Lạc vội vàng ngửa đầu nhìn lên, chỉ thấy trong kẽ nứt không trung kia, có từng sợi ma khí màu đen tụ lại, rất nhanh hóa thành hai bàn tay kình thiên to lớn vô cùng, tả hữu kéo ra biên giới kẽ nứt, giống như muốn xé vỡ thiên khung này.
“Không thể để cho hắn chạy thoát, nếu không sẽ không còn hi vọng.” Dương Tiễn thấy thế, cắn răng gầm lên.
Nói xong, thân hình gã bay lên, hai tay bấm niệm pháp quyết, trong miệng ngâm tụng chú ngữ, lại thi triển thần thông Pháp Thiên Tượng Địa, thân hình cực tốc tăng vọt lớn ngàn trượng, đứng ở trên ngọn núi phía đông.
Tay gã nắm Tam Tiên Lưỡng Nhận Đao khẽ múa hư không, trận trận quang mang màu bạc ngưng tụ trên lưỡi đao, bổ xuống Xi Vưu.
Xi Vưu giơ cao hai tay, giờ phút này đang bận xé rách thiên khung, nhìn như không xuất thủ ngăn cản, nhưng thấy đao quang Dương Tiễn đánh xuống, ma văn màu đen sáng lên toàn thân, huyết nhục bắp thịt cuồn cuộn trên lưng nhúc nhích, trong nháy mắt mọc ra hai cánh tay tráng kiện.
Một tay y nhấc lên cự phủ đăng nằm trên mặt đất đưa ngang bên người, ngăn trở phong nhận Dương Tiễn, lòng bàn tay khác hiện ra ô quang, ngưng tụ thành một viên cầu màu đen to bằng cái thớt, mãnh liệt ném tới Dương Tiễn.
Trên viên cầu màu đen rung động “Đôm đốp”, từng tia từng sợi tia điện màu đen quấn quanh, khí tức nội liễm đáng sợ.
Dương Tiễn tự nhiên biết đây không phải là vật bình thường, trong mắt dọc ở mi tâm bắn ra một vệt kim quang, đánh thẳng vào trên viên cầu màu đen kia.
Cả hai vừa mới tiếp xúc, lập tức đồng thời nổ bể ra.
Kim quang mắt dọc chỉ một thoáng đã tiêu tán ra, mà viên cầu màu đen kia lại cực tốc bành trướng, rất nhanh từ to bằng cái thớt chuyển thành to bằng gian phòng, tiếp theo lớn giống như ngọn núi.
Trên đó quấn quanh tia điện màu đen, hóa thành roi điện trăm trượng, đánh cho hư không xung quanh chấn động không thôi.
Thấy viên cầu màu đen bành trướng đến cực hạn sắp triệt để bộc phát, thần sắc Dương Tiễn cũng không nhịn được cả biến.
Gã không chút do dự, dưới chân chớp động hư quang, vội vàng lùi nhanh ra sau, đồng thời thu hồi Tam Tiên Lưỡng Nhận Đao, từ bên hông lấy xuống cây cung kéo căng dây, bắn ra một tiễn về phía Xi Vưu.
“Vèo.”
Một tiếng xé gió vang lên, một mũi tên màu vàng đặc chế ở trong hư không xẹt qua một vệt quang ngấn, trong nháy mắt xuyên thấu viên cầu màu đen sắp mất khống chế bạo tạc kia.
Viên cầu màu đen đã hóa thành lớn như ngọn núi kia, giờ phút này lại giống như quả cầu da xì hơi, bắt đầu nhanh chóng sụp đổ, ô quang và điện mang trên đó bị mũi tên màu vàng lôi kéo ra một cái đuôi thật dài, đâm thẳng về phía Xi Vưu.
Xi Vưu quay đầu nhìn thoáng qua, tựa hồ cũng có chút ngạc nhiên, nâng lên cự phủ bổ xuống phía mũi tên màu vàng đang lao tới.
Nhưng lúc mũi tên sắp đụng nát trên lưỡi búa, phù văn trên cán búa đột nhiên sáng lên, mũi tên vậy mà thoáng lệch ra, ma sát trên thân rìu tạo ra một chuỗi hoả tinh màu vàng, bay về phía đầu lâu Xi Vưu.
Cho dù là Xi Vưu, tại thời khắc này, cũng đột nhiên sinh ra cảm giác kinh dị, y quả quyết từ bỏ tiếp tục xé rách thiên khung, thu hồi một chưởng, một tay nắm lấy tay kia cản lại mũi tên bay đến gần mắt trái y.
“Ông.”
Trên mũi tên màu vàng phảng phất truyền đến một tiếng tranh minh không cam lòng, mũi nhọn bỗng nhiên đại phóng kim mang, như kiêu dương vỡ ra.
“Ầm ầm” một tiếng vang thật lớn!
Kiêu dương màu vàng trong nháy mắt nở rộ, đất trời bốn phía bị quang mang trắng lóa như tuyết che đậy, mấy người Thẩm Lạc trong nháy mắt như bị mù, không thể thấy rõ cảnh tượng trước mắt.
Chương 1037: Tuyệt vọng
Thẩm Lạc vận chuyển Hỏa Nhãn Kim Tinh, nhưng cũng chỉ có thể nhìn thấy hình dáng mơ hồ trong bạch quang, tay Dương Tiễn vẫn cầm cung không buông xuống, chỉ có máu tươi không ngừng từ trên tay của gã nhỏ giọt xuống.
Mà thân ảnh to lớn giống như núi kia, vẫn như cũ vững vàng đứng lặng tại đó, không biến hóa chút nào.
Sau một hồi lâu, kim quang kết thúc, Xi Vưu vẫn đứng tại chỗ, chỉ là nửa cái cánh tay y đã hóa thành huyết cốt trần trụi ở bên ngoài, da thịt phía trên bị tạc sạch sẽ.
Nửa gương mặt y là huyết nhục, nửa là huyết cốt màu hồng, nhìn thập phần dữ tợn đáng sợ.
“Chỉ là môt cây Phá Ma Tiễn mà thôi, tuy là tinh huyết bản thân, nhưng có thể làm được đến tình trạng này, cũng đã không dễ.” Xi Vưu nhìn thoáng qua Dương Tiễn nơi xa kịch liệt thở dốc ho ra máu, không khỏi tán thán.
Nói xong, vết thương trên cánh tay và gương mặt y bắt đầu bốc lên trận trận vụ khí màu trắng, đại lượng huyết nhục lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được trùng sinh khôi phục, mấy hơi thở công phu vết thương đã được lấp đầy, khôi phục như lúc ban đầu.
Dương Tiễn thấy thế, “Bạch bạch” lùi lại hai bước, chỉ một thoáng lòng như tro nguội.
“Do thực lực của ta không hoàn toàn khôi phục, nên cho các ngươi quá nhiều thời gian giày vò, đã đến lúc kết thúc cuộc nháo sự này rồi.” Xi Vưu giống như đã mất đi tất cả kiên nhẫn, không còn chấp nhất xé mở màn trời nữa, quay người nhìn về phía bọn sâu kiến đang chống cự y.
Nói xong, thân thể cao lớn của y quay lại, một bàn tay từ trời vỗ xuống phía mấy người Thẩm Lạc.
Trong nháy mắt, một mảnh bóng râm khổng lồ bao phủ tới.
Mấy người Thẩm Lạc vừa định hành động, bỗng một cỗ lực lượng khổng lồ khó nói nên lời từ bên trên đè ép xuống.
Nhiếp Thải Châu lập tức cảm thấy giống như lưng đeo sơn nhạc trên vai, nhất thời nửa bước cũng khó dời.
Ngưu Ma Vương được nàng kéo trở về từ đường ranh sinh tử, giờ phút này còn chưa khôi phục bao nhiêu nguyên khí, trực tiếp bị đè trên mặt đất, khó mà đứng dậy.
Thẩm Lạc thấy thế, lập tức đi tới trước mặt hai người, pháp lực toàn thân điên cuồng vận chuyển, Hoàng Đình Kinh thôi động đến cực hạn, sáu đầu cự tượng màu vàng hiển hiện ngoài thân, trên lưng càng chiếm cứ sáu đầu trường long màu vàng, như từng bức tường cao màu vàng kiên cố không gì sánh được, chống cự vùng thiên địa này.
Áp lực trên thân Nhiếp Thải Châu và Ngưu Ma Vương lập tức buông lỏng, từ dưới đất đứng lên.
“Các ngươi rời đi trước đã.” Thẩm Lạc quát khẽ một tiếng.
Nhiếp Thải Châu đầy mắt lo âu nhìn hắn một cái, lúc này mới mang Ngưu Ma Vương bỏ chạy ra xa.
“Bồ Đề lão tổ làm ra thứ đồ chơi này . . .
Xem ngươi còn có thể chống cự bao lâu.” Xi Vưu thấy thế, cười lạnh nói.
Nói xong, ma văn trên cánh tay y lần nữa sáng lên ô quang, trên cánh tay thình lình hiện ra từng vòng từng vòng vầng sáng màu đen.
Mỗi một quang hoàn sáng lên, cự chưởng trên bầu trời sẽ ép xuống một phần, trên thân Thẩm Lạc phảng phất nhiều thêm một ngọn núi.
“Rầm rầm rầm”, liên tiếp bảy tiếng nổ vang truyền đến, trên cánh tay kia hiện ra bảy vầng sáng màu đen.
Thất trọng sơn nhạc rơi xuống cự lực, dù là Thẩm Lạc cũng chống đỡ không nổi, sáu đầu Kim Long băng liệt trước, vô số lân phiến màu vàng như tơ bông bắn ra, ở trong hư không tiêu tán vô hình.
Ngay sau đó, sáu con voi lớn cũng như đồ sứ phá toái, toàn thân hiện ra đạo đạo đường vân rạn nứt, cũng sắp bị phá toái.
Thẩm Lạc thấy hai người Nhiếp Thải Châu đã thoát khỏi mảnh khu vực này, yên lặng nuốt xuống máu tươi trong cổ, hai tay lần nữa chấn động, lấy thế nhất cử nâng bầu trời lên.
Sáu con cự tượng màu vàng kia phảng phất giãy giụa lúc sắp chết, đúng là cất vó nghênh thiên xông tới đụng lên phía trên.
“Ầm” một tiếng vang thật lớn!
Sáu đầu cự tượng màu vàng trong nháy mắt băng liệt, Thẩm Lạc phía dưới cũng không chịu được nữa, bỗng nhiên phun ra một ngụm máu tươi.
Bất quá, trong nháy mắt đó, hai cánh tay của hắn sáng lên lưỡng sắc quang mang vàng bạc, Chấn Sí Thiên Lý trong nháy mắt phát động.
“Còn muốn chạy? Nằm mơ!” Xi Vưu quát một tiếng chói tai.
Nói xong, trong miệng y vang lên một trận ma âm nhẹ, tầng tầng sóng âm nhộn nhạo lên, trong nháy mắt che phủ khắp nơi.
Thẩm Lạc cảm thấy ngoài thân giống như bị từng tầng từng tầng sợi tơ vô hình trói buộc, thần thông Chấn Sí Thiên Lý đã chuẩn bị sẵn sàng, nhưng không thể thi triển được.
Ngay cả hai người Nhiếp Thảo Châu đã chạy trốn tới phương xa, cũng giống như bị lực lượng vô hình trói buộc, bước đi càng khó khăn.
“Lực lượng của hắn đang khôi phục từng bước một.” Dương Tiễn gần như tuyệt vọng nói.
“Chờ giết các ngươi xong, ta sẽ triệt để hủy đi Thiên Sách trấn áp Tam Giới vô tận tuế nguyệt này, trật tự giữa thiên địa sẽ trọng cải, đúc lại Thiên Đạo. . .
Không, đúc lại Ma Đạo.
Đến lúc đó, thiên địa linh khí đoạn tuyệt, ma khí hoàn chuyển, người người lấy thực lực vi tôn, lại không phân chia chủng tộc, thỏa thích chém giết xưng bá, mới là cõi yên vui Tam giới.” Xi Vưu cất tiếng cười to nói.
Nói xong, quang mang trên bàn tay y tăng vọt, lại không trở ngại ép xuống Thẩm Lạc.
Hai mắt Thẩm Lạc ngưng huyết, một thân tinh huyết tại thời khắc này sôi trào lên, việc đã đến nước này, đã không còn đường lui nữa, vậy liều chết chiến một trận, chỉ cầu nhẹ nhàng vui vẻ, chỉ cầu thống khoái.
Hắn bấm niệm pháp quyết, vung lên trên, một viên minh châu màu thủy lam bay lên cao, giữa không trung phóng xuất ra cấm chế lực bàng bạc như biển, một đợt tiếp một đợt cuốn ngược lên màn trời.
Tầng tầng lam quang va chạm trên cự chưởng, như thủy triều vỗ bờ, chỉ có thể tóe lên đóa đóa bọt nước, chợt nhao nhao phá toái, căn bản không thể ngăn cản thế nó ép xuống.
Thấy vậy, Thẩm Lạc quyết tâm liều mạng, trong miệng chợt quát một tiếng: “Phá”.
Tiếp theo một cái chớp mắt, Định Hải Châu treo ở trên bầu trời sáng lên quang mang loá mắt không gì sánh được, trực tiếp nổ bể ra.
Lam quang bắn ra lan tràn trăm dặm, không gian bị nó che đậy phảng phất đột nhiên đông kết, bàn tay to lớn kia lâm vào trong ánh sáng màu lam, phảng phất bị một mảnh hải dương mênh mông đè ép, trong lúc nhất thời không thể nào ép xuống, cũng vô pháp rút đi.
Hai tay Thẩm Lạc chấn động, Chấn Sí Thiên Lý lần nữa thi triển, nhưng không bứt ra đào tẩu, mà vọt thẳng lên, đi tới trên đầu lâu Xi Vưu, hai tay nắm chặt trường côn, thân hình như điện, ở trên không nhảy múa.
Bát Thiên Loạn Bổng thi triển ra, tầng tầng côn ảnh như tuyết rơi xuống che đậy thiên khung.
“Rơi.”
Chỉ nghe Thẩm Lạc quát lớn một tiếng, quanh thân lộ ra hào quang màu vàng, Thiên Đạo lực trên bầu trời tại thời khắc này cũng bị hắn điều động, từ bên trên phóng xuống, chiếu rọi trên bổng ảnh đầy trời, chiết xạ ra một mảnh ngũ thải huyễn quang.
Tiếp theo một cái chớp mắt, tầng tầng bổng ảnh bắt đầu cấp tốc co vào, ngàn vạn hư ảo quy về chân thực, rốt cuộc ngưng tụ thành một, tụ tập trên Trấn Hải Tấn Thiết Côn trong tay Thẩm Lạc.
Thân côn được ngũ thải huyễn quang quấn quanh, ngưng tụ ra một cây ngũ sắc côn ảnh dài trăm trượng, ầm ầm rơi xuống.
Trấn Hải Tấn Thiết Côn vốn là độn khí, tại thời khắc này bộc phát ra phong mang kinh người, như mũi kiếm xé rách hư không, tựa như muốn xé rách Sơn Hà Xã Tắc Đồ kia, rơi vào trên đầu lâu Xi Vưu.
“Răng rắc.”
Một đạo kinh lôi nổ vang, đầu lâu Xi Vưu to lớn trong nháy mắt phân liệt, một khe rãnh khổng lồ từ đỉnh đầu y sinh ra, như địa chấn băng liệt nứt sâu xuống, thân thể của y tách ra!
Một bên khác, toàn thân Thẩm Lạc bốc lên màu máu, ngũ sắc tinh quang trên Trấn Hải Tấn Thiết Côn băng liệt từng khúc, thân côn cũng hiện ra đạo đạo vết rạn, “Két” một tiếng, vỡ nát.
Hắn giống như bị rút khô tất cả khí lực, thân thể không thể chèo chống từ trên cao rơi thẳng xuống.
Dương Tiễn thấy thế, đã sớm lao vùn vụt tới, một tay nắm lấy bờ vai giữ hắn lại.
Thẩm Lạc cảm thấy ánh mắt mơ hồ, đau đầu muốn nứt, gian nan hỏi:
“Thành. . .
Thành chưa?”
Một kích vừa rồi, đã là một kích cường hãn nhất trong đời hắn bộc phát ra, pháp lực của hắn và thần thức lực cơ hồ không giữ lại chút nào quán chú vào trong một côn đó, hắn đã tận lực.
“Ngươi làm được, ngươi đã làm được. . .” Dương Tiễn có chút khó kiềm chế, kích động nói.
Thẩm Lạc nghe vậy, thất khiếu bắt đầu chậm rãi rướm máu, khóe miệng lộ ra một vòng ý cười.
“Có thể bức ta đến bước này, chí ít là Trấn Nguyên Tử kia, không ngờ lại là Nhân tộc nhà ngươi.” Lúc này, một thanh âm làm người tuyệt vọng lại vang lên.
Chương 1038: Phật Quang Xá Lợi
Sắc mặt Dương Tiễn cứng đờ, gian nan nghiêng đầu nhìn, lại thấy thân thể một phân thành hai của Xi Vưu, toàn thân bị ma khí quấn quanh, ma văn màu đen trên người y giờ phút này đang tỏa ra hào quang màu vàng, giữa hai bên nhục thân có từng tầng từng tầng huyết nhục như mạng nhện kết nối, nhanh chóng ngọ nguậy hợp lại.
Không bao lâu, Xi Vưu đã khôi phục nguyên trạng.
Dương Tiễn rơi vào tuyệt vọng, chênh lệch giữa bọn hắn và Viễn Cổ Bất Tử Chiến Thần này thực sự quá lớn, căn bản khó mà vượt qua.
Trong lòng Xi Vưu không có quá nhiều chập chùng, chinh chiến qua nhiều tuế nguyệt y đã gặp quá nhiều địch nhân rất mạnh, những kẻ thua và thắng y, bây giờ đã không còn nữa.
“Các ngươi cuối cùng cũng sẽ trở thành bụi đất dưới bánh xe lịch sử . . .”
Nói xong, y xách chiến phủ, bổ xuống Dương Tiễn và Thẩm Lạc.
Giữa thiên địa tựa hồ không ai có thể ngăn cản y mảy may.
“A Di Đà Phật. . .”
Đúng lúc này, một tiếng phật tụng vang lên, tựa như gần trong gang tấc, lại như xa cuối chân trời.
Xi Vưu nghe một tiếng phật tụng này, tay đang huy động cự phủ, cũng không nhịn được dừng giữa không trung, ánh mắt nhìn ra một hướng nơi xa.
Tại dưới chân một ngọn núi xanh ngắt, dưới một gốc cây hoè cành lá rậm rạp, đứng lặng một căn nhà lá thấp bé, giờ phút này khói bếp lượn lờ, khiến sơn thủy nơi đây tăng thêm mấy phần khói lửa.
Một tăng nhân trẻ tuổi mang tăng bào xanh nhạt, một tay cầm Cửu Hoàn Tích Trượng, một tay nâng Tử Kim Bát Vu chậm rãi đi ra, vẻ mặt hiền lành nhìn về phía Xi Vưu.
Cả hai rõ ràng cách xa nhau ngàn dặm, lại giống như xuyên qua vô tận hư không, đối mặt cùng nhau.
“Kim Thiền Tử. . .” Xi Vưu mơ hồ nhớ lại khí tức tăng nhân trẻ tuổi này.
“Bần tăng pháp danh Huyền Trang, chờ thí chủ đã lâu.” Tăng nhân trẻ tuổi mỉm cười, cầm trượng nắm bát đi tới, vừa sải bước ra đã vượt sơn hà trăm dặm.
Cùng lúc đó, tại một dãy núi liên miên cực xa ở phương đông, thế núi uốn lượn kỳ lạ, tựa như một người nằm nghiêng chống khuỷu tay, đang sáng lên một trận kim quang, ầm vang nổ bể ra.
Trên núi đá tại trung tâm sơn mạch bị phá toái, một con khỉ mặt lông mặc hoàng bào, eo buộc váy da hổ, lười biếng duỗi lưng một cái, ngay tại chỗ lộn một cái, trực tiếp xoay người bay lên, đằng nhập cửu tiêu.
Một đôi mắt gã linh động nhấp nháy mấy lần, trên vai khiêng một cây trường côn màu vàng, khống chế đám mây chạy như bay tới bên này, trong miệng còn cao giọng hô to: “Ngốc tử, còn ngủ chưa dậy sao?”
Nơi tiếng nói vang tới là mười mấy vạn dặm xa xa phía nam, trong một mảnh sa mạc chói chang, mọc ra một ruộng dưa xanh mơn mởn, một lão nông mập mạp đang nằm trên ghế xích đu dưới chòi hóng mát cạnh ruộng dưa, một tay bưng lấy một miếng dưa hấu thơm ngon, một tay nắm cây quạt hương bồ che ở trên mặt, dường như đột nhiên bừng tỉnh, bỗng nhiên ngồi dậy.
Lão nông ném quạt hương bồ, gặm lung tung miếng dưa hấu trên tay, sau đó ném nó qua một bên.
“Ai u, được làm việc rồi . . .”
Trong miệng gã lầu bầu một tiếng, đi ra chòi hóng mát, tiện tay nhấc lên một cây cào sắt đang tựa trên cây cột, thân hình trong nháy mắt tăng vọt vạn lần, nhếch miệng cười một tiếng, lộ ra miệng đầy răng nanh tuyết trắng.
“Ngao. . .”
Một tiếng long ngâm từ phương tây truyền đến, trong một khe nước không quá thu hút, sóng nước quay cuồng giống như nộ hải cuồng đào, một trường long tuyết trắng phóng lên tận trời, hóa lớn ngàn trượng, cuốn theo mây mù, thẳng đến Xi Vưu bên này.
Mà tại phương bắc, trong một mảnh đầm lầy sương mù lượn lờ, hắc thủy quay cuồng, thanh thế ngập trời, một bóng người chui dưới nước ra, chân đạp trên bùn cát sóng nước quay cuồng, thân hình lao vùn vụt nhanh không gì sánh được.
Người thứ nhất đến nơi, chính là Huyền Trang pháp sư Đường Tam Tạng.
Y bước hơn mười bước đã tới, rơi ở bên cạnh Dương Tiễn, dựng thẳng chưởng thi lễ chào: “Chân Quân, đã lâu không gặp. . .”
“Tam Tạng pháp sư, các ngươi đây là. . .” Dương Tiễn giờ phút này đã không biết làm sao biểu đạt tâm tình của mình.
“Xem như Địa Tạng Vương Bồ Tát và Ngã Phật Như Lai an bài từ trước.
Thẩm thí chủ thế nào rồi?” Đường Tam Tạng hỏi.
“Giang Lưu tiểu hòa thượng, hắc hắc. . .
Ta còn chưa chết đâu.” Thẩm Lạc lúc trước một mực ra sức điều tức khôi phục, giờ phút này mới mở miệng nói.
“Thẩm thí chủ cát nhân thiên tướng, là người có thiên đại tạo hóa trong người.” Đường Tam Tạng dựng thẳng chưởng thi lễ, nói.
“Kế tiếp có thể giao cho các ngươi rồi.” Thẩm Lạc lộ ra một vòng ý cười, nói.
“Thẩm thí chủ nói đùa, muốn phá cục diện này, vẫn cần các ngươi hỗ trợ.” Đường Tam Tạng nói.
“Tam Tạng pháp sư, chúng ta nên làm như thế nào?” Dương Tiễn hỏi vội.
Đường Tam Tạng đang muốn nói chuyện, Xi Vưu đã lần nữa công tới, một búa chém xuống bọn hắn.
Trên bầu trời có một cỗ áp bách cường đại bao phủ xuống, dẫn tới hư không chấn động không ngừng.
Đường Tam Tạng chỉ nhìn thoáng qua, tiếp theo nói: “Vô Cực Huyền Hoàng Trận vốn phong ấn Xi Vưu đã không thể nào áp chế hắn, muốn một lần nữa phong cấm, chỉ có thể dựa vào Sơn Hà Xã Tắc Đồ và Thiên Sách dung hợp vào lực lượng thiên địa, mà trong quá trình này còn cần thần thông Tam Tinh Diệt Ma làm dẫn, quán thông thiên địa mới được.”
Tiếng nói của gã vừa dứt, cự phủ Xi Vưu từ giữa trời rơi xuống, cách bọn hắn không đến trăm trượng.
Lúc này, phía trên đại địa có một tiếng ngột ngạt vang lên, một trụ lớn màu vàng từ sau lưng mấy người dâng lên trùng thiên, “Đông” một tiếng vang thật lớn, đỡ dưới lưỡi búa, chống đỡ nó lên.
Cự phủ Xi Vưu nhất thời khó mà tiến thêm được nữa.
“Để lão Tôn ta đến bồi ngươi chơi.” Một tiếng vui cười truyền đến, một con khỉ màu vàng toàn thân khí thế như hồng, theo trụ lớn màu vàng bay thẳng lên, ưỡn thẳng đầu, trùng điệp đâm vào trên phong nhận cự phủ.
“Bang.”
Một tiếng kim thạch giao kích vang lên cực lớn, cây côn hóa thành trụ lớn kình thiên chống đỡ lấy Khai Thiên Chiến Phủ, sinh sinh bị một đầu côn Tôn Ngộ Không đâm đến bay ngược lên.
“Ăn lão Trư ta một bừa cào.”
Lúc này, lại một tiếng rống giận rung trời, Tịnh Đàn sứ giả Trư Bát Giới cao vạn trượng cũng đã đuổi tới, thanh cào sắt trong tay cũng hóa lớn vạn trượng, bửa xuống đầu Xi Vưu.
Chiến phủ Xi Vưu luân chuyển bổ lên trên, một đạo quang nhận bán nguyệt màu đen bao phủ trên lưỡi búa tà phi nhập không, đón lấy cào sắt của Trư Bát Giới.
Trên cào sắt, chín cái đinh xỉ lấp lóe hàn quang, lúc đập xuống hiện rõ sắc bén, va chạm cùng lưỡi búa, bộc phát ra trận trận oanh minh, chín đạo cương khí không ngừng ép xuống, đúng là sinh sinh ép lưỡi búa Xi Vưu hạ xuống.
“Lực đạo thật mạnh.” Dương Tiễn thấy cảnh này, cũng không nhịn được tán thưởng.
Trong trí nhớ của y, Trư Bát Giới không có lực lượng cường đại như vậy.
“Những năm qua ẩn thân ở trong Sơn Hà Xã Tắc Đồ này, Bát Giới luôn luôn bại hoại không còn lười biếng, tu luyện Thiên Cương Khí đã tiến bộ không nhỏ.” Đường Tam Tạng tựa hồ đoán được ý nghĩ của Dương Tiễn, giải thích một câu.
Nói xong, gã lấy ra một viên đan dược màu vàng, đưa tới.
Thẩm Lạc tiếp nhận xem xét, chỉ thấy đan dược mặc dù phát tán kim mang, chỉnh thể lại có cảm giác thông thấu lưu ly, trên đó có thể thấy được một đài sen màu vàng, phía trên mơ hồ thấy một hư ảnh Phật Đà ngã phu ngồi.
“Đây là. . .
Phật Quang Xá Lợi Tử?” Thẩm Lạc không dám chắc hỏi.
Chương 1039: Nhập đồ
“Không sai, đây là năm đó Ngã Phật Như Lai ban cho, ta một mực không dám phục dụng.
Nếu ngươi ăn vào, dù chưa thể hấp thu toàn bộ dược lực, cũng có thể khôi phục chí ít tám thành nguyên khí.” Đường Tam Tạng nói.
Thẩm Lạc nghe vậy, mặt lộ vẻ chần chờ.
“Vật trân quý phải dùng tại chỗ trân quý, tiếp đó, thầy trò chúng ta sẽ mượn nhờ lực lượng Sơn Hà Xã Tắc Đồ ngăn lại Xi Vưu, việc phong ấn hắn, còn cần các ngươi tới làm, Tam Giới thành bại tồn vong nhất cử ở đây.” Đường Tam Tạng thở dài, vỗ tay nói.
Thẩm Lạc gật đầu nhẹ, cũng không nói thêm gì nữa, lúc này nhắm mắt khoanh chân ngồi xuống, nuốt đan dược vào trong bụng.
Kim đan vào bụng, một cỗ lực lượng ấm áp tan ra, hóa thành một dòng nước nóng tụ hợp vào trong đan điền Thẩm Lạc, theo dược lực nhanh chóng vận hóa, bắt đầu nơi bụng hắn sáng lên một đạo ánh sáng màu vàng.
Quang mang sáng lên, quanh thân Thẩm Lạc sáng một mảnh như tuyết, bên ngoài cơ thể kim quang tụ lại, hiện ra một hư ảnh Phật Tổ, sau đó hợp vào thân hắn, toàn thân hắn tản mát ra một lực lượng ấm áp nhu hoà.
Giờ khắc này, Thẩm Lạc cảm thấy chính mình như rong chơi trong gió xuân ôn hoà và ánh nắng ấm áp, thể xác tinh thần đều buông lỏng tới cực điểm, Đại Khai Bác Thuật cũng vô thức tự vận chuyển, các tổn thương bí ẩn nhỏ bé ở các nơi trong cơ thể trong lúc vô thanh vô tức tự chữa trị.
Tới làm bạn, đan điền và pháp mạch của hắn lần nữa được thiên địa nguyên khí bàng bạc tràn ngập, pháp lực khôi phục nhanh chóng theo.
“Vậy mà lại tương hợp với quang mang xá lợi, ngược lại lúc trước là ta quá lo lắng rồi.” Đường Tam Tạng thấy thế, ánh mắt lộ vẻ vui mừng, có chút ngạc nhiên nói.
Vừa nói xong, bỗng nghe một tiếng oanh minh truyền đến, lại là Trư Bát Giới bị Xi Vưu dùng một búa đánh bay ra xa ngàn trượng, sau đó Sa Tăng và Tiểu Bạch Long chạy tới cũng bị đánh lui.
Thời khắc này Xi Vưu đã nổi giận, theo thực lực không ngừng khôi phục, thủ đoạn công kích càng thêm hung ác.
Tâm tự Dương Tiễn đã định, bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn lên không trung, liền thấy Trấn Nguyên Tử đã trở về chẳng biết từ lúc nào, đang phi thân nhập lên không trung, treo tại chỗ màn trời bị xé rách, toàn thân loé lên hào quang màu vàng, chữa trị vết nứt kia.
Gã do dự một chút, cũng phi thân đi vào hư không, tới cùng một chỗ tu bổ Thiên Đạo.
Đường Tam Tạng thấy cảnh này, rất là vui mừng, thân hình khẽ động, lại tới bên cạnh Ngưu Ma Vương và Nhiếp Thải Châu, lấy ra một viên đan dược màu son đưa cho Ngưu Ma Vương.
“Đây là Thiên Niên Bảo Tâm Đan, chuyên chữa trị khí huyết nhục bị tổn thương, ngươi ăn vào chữa trị thương thế trước đã, ta phải đi giúp các đồ đệ.” Đường Tam Tạng vội vàng nói một câu, lập tức phi thân lên, thẳng đến chỗ Xi Vưu.
Ngưu Ma Vương gât gật đầu với Nhiếp Thải Châu, ra hiệu nàng không cần chữa thương cho mình nữa, nuốt xuống đan dược, bắt đầu tự điều trị thương thế.
Nhiếp Thải Châu nhìn thoáng qua Thẩm Lạc, lại liếc mắt nhìn đại chiến bên kia, lo lắng không thôi.
Giờ phút này, chiến trường bên ngoài Sơn Hà Xã Tắc Đồ đã triệt để biến thành Tu La Tràng, ít đi năm người Thẩm Lạc, chiến lực liên quân tam tộc Nhân Tiên Yêu bị suy yếu nghiêm trọng.
Đại quân Ma tộc so về số lượng hay là chiến lực, đối với bọn họ, đều là nghiền ép, khắp nơi đều có người đang không ngừng chiến tử.
Trong ngoài Trường An thành tiếng la giết rung khắp thiên khung, máu tươi chảy khắp mặt đất, vô cùng thê thảm.
Bọn người Na Tra đẫm máu chiến đấu, nhưng cuối cùng cũng khó chống đỡ thế phải thất bại, bị ép tới không thở nổi.
Chỉ là đến giờ phút này, bọn họ đã không thể lui, chỉ có thể tử chiến đến cùng.
Đối mặt phản công điên cuồng gần như trước khi chết này, Ma tộc bên này cũng tổn thất to lớn, đại lượng tu sĩ cấp Chân Tiên chiến tử, ngay cả Thái Ất cảnh cũng tổn thất không ít, mười hai Tôn Giả chiến tử hơn phân nửa.
Mà giờ khắc này, càng làm cho bọn chúng cảm thấy bất an là, Xi Vưu bị hút vào trong Sơn Hà Xã Tắc Đồ đã rất lâu, liên hệ giữa y và ngoại giới cơ hồ hoàn toàn gián đoạn.
Cho dù là Khổng Tuyên, giờ phút này cũng vô pháp phát giác được khí tức Xi Vưu.
“Tiếp tục như thế tuyệt đối không ổn, chúng ta cho dù ở bên ngoài đồ sát sạch sẽ những đại quân phản kháng này, chỉ cần Xi Vưu đại nhân bị bọn hắn phong ấn, vậy thắng lợi bên ngoài căn bản không có ý nghĩa.” Toàn thân Cửu Đầu Trùng đẫm máu, gầm thét với mấy người.
“Ngươi vẫn không có lòng tin với Xi Vưu đại nhân à?” Khổng Tuyên tỏ vẻ không quan trọng, nhíu mày hỏi.
Cửu Đầu Trùng nghe vậy, thần sắc cứng đờ, nhất thời cũng không biết nên nói cái gì cho phải.
“Nói những thứ này cũng vô dụng, bọn hắn lần này dám can đảm mạo hiểm phản công, cố nhiên là bị chúng ta dồn đến cùng đồ mạt lộ, nhưng chúng ta cũng không thể lơ là, huống hồ. . .
Thẩm Lạc kia cũng không thể tính theo lẽ thường.” Lúc này, Mã Tú Tú bỗng nhiên mở miệng nói.
“Vậy theo ý của các ngươi, phải làm như thế nào?” Khổng Tuyên hỏi.
“Phải nghĩ biện pháp tiến vào trong Sơn Hà Xã Tắc Đồ, ít nhất phải biết Xi Vưu đại nhân bây giờ thế nào.” Mã Tú Tú cau mày nói.
Khổng Tuyên nhìn thoáng qua trên không Trường An thành, nơi đó rỗng tuếch, trước đó bức tranh trải rộng ra ngàn trượng đã sớm biến mất không thấy.
“Đi vào, nói nghe thì dễ? Trong Sơn Hà Xã Tắc Đồ tự thành thế giới, bây giờ đã trốn vào giữa hư không, chỉ sợ không dễ tìm vào.” Hoàng Long chân nhân nhíu mày lại, nói.
“Sơn Hà Xã Tắc Đồ mặc dù trốn vào hư không, nhưng dù sao nó cũng không phải là giới vực chân chính, đại đạo căn bản phải tương liên cùng Tam Giới này, ta có thể tìm tới cửa vào hư không, chỉ là muốn mở ra rất khó, muốn đi vào càng khó hơn.” Khổng Tuyên chà cằm, nói.
“Nếu vậy, ngươi có thể làm được?” Hoàng Long chân nhân có chút ngạc nhiên, hỏi.
“Ngũ Sắc Thần Quang của ta có thể phá hết thảy Ngũ Hành thuật pháp, bản chất Sơn Hà Xã Tắc Đồ cũng là do Ngũ Hành linh khí căn bản tạo thành, nếu ta toàn lực hành động, phá vỡ cửa vào hư không vẫn có thể làm được.” Khổng Tuyên nói.
“Chuyện này là thật?” Cửu Đầu Trùng kinh hỉ nói.
Khổng Tuyên luôn luôn nhìn gã không thuận mắt, liếc mắt, tiếp tục nói: “Bất quá nếu vậy, trên cơ bản ta phải rời khỏi chiến đấu, mở ra hư không tiêu hao quá lớn, trong thời gian ngắn về sau không có sức tái chiến.”
“Vậy không sao, những tàn binh bại tướng kia không đủ gây sợ.” Cửu Đầu Trùng lập tức nói.
“Trừ điều đó ra, mở ra cửa vào hư không, chỉ sợ cũng chỉ có thể đưa một người vào, nhiều thì khó đảm bảo cửa vào vững chắc. . .
Trên thực tế, dù chỉ là một người, lúc tiến vào cũng gặp phong hiểm không nhỏ.” Khổng Tuyên trầm ngâm nói.
“Ngươi không vào à?” Cửu Đầu Trùng cau mày hỏi.
Trong mấy người bọn họ lấy tu vi Khổng Tuyên có chiến lực cao nhất, nếu y đi vào, tự nhiên ổn thỏa nhất.
“Ngươi cho rằng đối kháng lực lượng Sơn Hà Xã Tắc Đồ nhẹ nhàng như vậy sao? Nếu dễ dàng như vậy, Xi Vưu đại nhân đã sớm thoát ra rồi.
Vừa duy trì cửa vào hư không vững chắc, vừa phân thần đưa mình vào, có thể làm được thì ngươi làm đi.” Khổng Tuyên nhìn Cửu Đầu Trùng như tên ngốc, hơi giận nói.
Sắc mặt Cửu Đầu Trùng tái xanh, trong lòng tất nhiên đã nổi nóng, nhưng cũng không tiện phát tác.
“Các ngươi ai sẽ vào?” Khổng Tuyên nhìn về phía mấy người.
“Ngươi đã nói như vậy, ta mới không vào, vạn nhất ngươi run tay, chèn chết ta tại cửa vào hư không, ta tìm ai đòi lí lẽ chứ?” Hoàng Long chân nhân không e dè, trực tiếp cự tuyệt.
Lúc đầu Cửu Đầu Trùng muốn đi vào, nhưng nghe Hoàng Long chân nhân nói như thế, lúc này cũng tỏ vẻ do dự.
Chương 1040: Chiến đấu trong đồ quyển
“Để ta đi.” Lúc này, Mã Tú Tú mở miệng nói.
“Ngươi đã nghĩ kỹ?” Khổng Tuyên nhướn mày, hỏi.
“Cửu Đầu Trùng đạo hữu còn cần tọa trấn nơi đây chỉ huy đại quân, cũng chỉ có ta thích hợp bứt ra đi làm chuyện này, thật vất vả mới đạp đổ Thiên Đình, quyết không thể để bọn hắn có nửa điểm tro tàn lại cháy.” Mã Tú Tú nói ra.
Cửu Đầu Trùng nghe vậy, gật đầu nhẹ, trong mắt lóe lên mấy phần mừng rỡ.
“Tốt, ngươi đã nói như vậy thì quyết vậy đi.
Một hồi ta thi pháp, ngươi chuẩn bị sẵn sàng, Hoàng Mi ở một bên hộ pháp phối hợp tác chiến, bảo đảm chúng ta không bị quấy rối.” Khổng Tuyên cũng gật gật đầu, nói.
“Vậy ta thì sao?” Cửu Đầu Trùng hỏi.
“Không phải nói, để ngươi đi chỉ huy đại quân sao? Cút nhanh đi giết người đi, ngươi không có chuyện ở nơi này.” Khổng Tuyên không lưu tình chút nào nói.
Trong mắt Cửu Đầu Trùng bốc lên lửa giận, thần sắc biến hóa một lúc, quay người rời đi.
Khổng Tuyên nhìn bóng lưng của gã, giễu cợt một tiếng.
“Tiền bối, dù sao cùng một phe cánh, tiền bối cũng không nên trêu chọc hắn.” Mã Tú Tú nhịn không được nói.
“Ngươi đang dạy ta làm việc sao?” Khổng Tuyên nhíu mày lại.
“Không dám.” Mã Tú Tú ôm quyền nói.
Trong mũi Khổng Tuyên xì khẽ một tiếng, thân hình lao lên cao, bay vào không trung ngàn trượng, toàn thân lấp loé ngũ thải quang mang, phía sau chợt như khổng tước xòe đuôi sáng lên một đạo quang hồ hình quạt, bên trong có thể thấy được từng đoàn từng đoàn ngũ sắc quang đoàn chớp động.
Chỉ thấy sắc mặt y ngưng tụ, một tay bấm niệm pháp quyết, chỉ hư không phía trước một cái.
Đầu ngón tay y có một đạo ngũ thải hào quang bắn ra, đánh vào hư không phía trước, phát ra một tiếng oanh minh ngột ngạt.
Ngay sau đó, chỉ thấy hư không phía trước truyền đến một trận ba động gợn nước, trong hư không vốn không có vật gì bắt đầu phát sinh vặn vẹo, một vòng xoáy xoắn ốc cực nhỏ bắt đầu hiển hiện ra.
“Đi.”
Theo Khổng Tuyên quát lớn một tiếng, từng chùm ngũ thải quang mang sau lưng đột nhiên sáng lên, từ đó bắn ra từng đạo Ngũ Sắc Thần Quang, như cầu vồng treo trên không, đánh vào trong vòng xoáy cực nhỏ kia.
Vòng xoáy bị Ngũ Sắc Thần Quang đánh vào, trong nháy mắt kịch liệt chấn động, chợt gia tốc xoay tròn, vòng xoáy vốn chỉ lớn bằng đầu ngón tay bắt đầu từng chút từng chút mở rộng ra, tốc độ mặc dù nhanh không ít, nhưng biên độ vẫn như cũ không lớn.
Mã Tú Tú cũng phi thân đi tới giữa không trung, hai mắt nhìn chằm chằm vòng xoáy kia, chỉ chờ nó khuếch trương vững chắc sẽ chui vào.
Trên mặt đất, Na Tra đâm một thương xuyên thân một tên tu sĩ Ma tộc, đã nhận ra một tia dị dạng, lập tức ngửa đầu nhìn lên không trung, kết quả thấy được vòng xoáy phi tốc xoay tròn kia.
Mặc dù không rõ Khổng Tuyên đang làm gì, gã vẫn mơ hồ cảm thấy có chút không đúng, đầu thương lắc một cái, đánh thi thể tên Ma tộc kia tan tác, dưới chân có hai đoàn ánh lửa cực tốc xoay tròn, mang theo gã bay thẳng nhập không.
Chỉ là chưa kịp tiếp cận, một bóng người đã chắn ngang ở giữa không trung, ngăn cản gã.
“Na Tra, đường này không thông, ngươi nên trở về đi.” Hoàng Long chân nhân nhếch miệng cười một tiếng, nói.
Na Tra không nói nhảm nửa câu, trường thương trong tay ưỡn một cái, đâm thẳng tới.
Hoàng Long chân nhân phất tay lấy ra binh khí côn bổng chống chọi trường thương, còn chưa kịp phản công, sau lưng bỗng có tiếng gió đại tác, một vòng thép màu vàng bay đập tới phía hậu tâm của lão.
Lúc sắp đánh trúng, Hoàng Long chân nhân đột nhiên co rụt thân thể lại, trực tiếp buông lỏng binh khí ra, linh xảo xoay người nhảy lên, tránh một kích Càn Khôn Quyển này.
Ngay sau đó, hai chân lão đột nhiên đạp xuống, lực đạo to lớn hạ xuống, trực tiếp dẫm Na Tra rơi xuống mặt đất.
Sau đó, lão đuổi sát theo, giao chiến cùng nhau.
Trong Sơn Hà Xã Tắc Đồ, sư đồ năm người Tôn Nộ Không đang hợp lực vây công Xi Vưu.
Đường Tăng xa xa ngâm tụng phật niệm một tiếng, hai tay hợp lại trước người, phía trên đại địa trống rỗng xuất hiện hai chưởng ấn màu vàng to lớn vô cùng, tả hữu khép lại, đè ép Xi Vưu tại trung tâm.
Thân hình Trư Bát Giới ở phía sau y, trên Thượng Bảo Thấm Kim Bá đại phóng kim quang, nện bừa cào xuống sống lưng Xi Vưu, trực tiếp phá vỡ ma quang hộ thể của y, chỉ là đinh ba cửu xỉ đính bên ngoài thân, lại không thể đâm xuyên da của y.
Sa Tăng đứng trước Xi Vưu, Hàng Yêu Bảo Trượng trên tay đại phóng quang mang, ở giữa không trung cực tốc biến lớn, rất nhanh hóa thành trăm trượng đâm tới tim Xi Vưu.
Tiểu Bạch Long lượn vòng trên không trung, trong miệng phun hàn băng, hóa thành hàn khí tuyết trắng quấn quanh thân Xi Vưu, thẩm thấu vào trong cơ thể y.
Tôn Ngộ Không thì đứng lơ lửng trên không, Kim Cô Bổng trên tay đã hóa thành trụ lớn kình thiên, đập xuống đầu Xi Vưu.
Đối mặt sư đồ năm người đồng thời công kích, Xi Vưu chỉ đưa búa lên đỉnh đầu, ngăn trở một kích của Tôn Ngộ Không, đối với công kích của mấy người còn lại, cũng không toàn lực ngăn cản.
“Ầm ầm” một tiếng vang thật lớn!
Thân hình Xi Vưu rung mạnh, thân thể cao lớn trùng điệp bị ép xuống phía dưới, trên thân thể cực kỳ cường hãn cũng không có nhiều thương thế, ngược lại tòa Trung Nhạc đại sơn dưới chân chống đỡ không nổi, sụp đổ xuống.
Ngọn núi vừa sụp, khói bụi nổi lên bốn phía, che đậy trăm dặm.
Hai mắt Tôn Ngộ Không loé lên kim quang, thần sắc đột biến, quát lớn: “Không tốt, mau lui lại.”
Y vừa dứt lời, một tiếng gầm lên giận dữ từ trong bụi mù đột nhiên truyền ra, cuốn theo cuồn cuộn sóng âm trùng kích ra, còn có một tầng vòng tròn quang nhận trong đỏ hiện đen, lóe lên chặt đứt tầng tầng khói bụi.
May mắn được Tôn Ngộ Không nhắc nhở, Trư Bát Giới trong nháy mắt co thân hình lại, chỉ là tóc trên đỉnh đầu bị chém rụng một túm, nếu không giờ phút này chỉ sợ đã đầu một nơi thân một nẻo.
Vòng tròn quang nhận kia khuếch trương ra ngàn dặm rốt cuộc uy thế mới dần biến mất, mà không gian cao trăm trượng vẫn lưu lại một vết chém mắt thường có thể thấy được, hồi lâu vẫn chưa tiêu tán.
Theo khói bụi dần dần tan đi, đám người lại nhìn về phía Xi Vưu, phát hiện y đã thu hồi ma khu vạn trượng, hóa thành cao khoảng một trượng, tay cầm chiến phủ, khóe miệng mỉm cười, mắt lạnh nhìn đám người.
“Phiền toái rồi . . .”
Đường Tăng nhìn về phía đại địa dưới chân Xi Vưu, thần sắc không khỏi trở nên ngưng trọng.
Chỉ thấy ngay chỗ ngũ phong tề tụ kia, giờ phút này cỏ cây tàn lụi, vạn vật khô héo, đại địa giống như giội lên một tầng mực nước, bị xâm nhiễm thành màu đen.
Tại biên giới khu vực đen kịt kia, một tầng ô quang giống như vật sống phun trào không ngừng, đang khuếch trương ra phía ngoài.
“Trách không được lúc trước hắn vẫn đứng ở bên đó, ngạnh kháng công kích của chúng ta, nguyên lai là một mực ý đồ ăn mòn Sơn Hà Xã Tắc Đồ.” Tôn Ngộ Không chau mày nói.
“Sư phụ, tiếp tục như thế, Sơn Hà Xã Tắc Đồ cũng sẽ gánh không được.” Trư Bát Giới một mặt khổ sở nói.
“Thiên Đạo lực quá yếu, không thể cùng đại địa chèo chống được, sơn thủy hữu tình, thiên địa hoàn chuyển đại thế khó thành, Xi Vưu thức tỉnh thời gian càng dài, chiến lực khôi phục càng mạnh, chỉ sợ chúng ta sẽ ngăn không được.” Sa Tăng cũng mở miệng nói.
Đường Tam Tạng nhìn mấy người Thẩm Lạc một cái, chậm rãi nói: “A Di Đà Phật, chúng ta dung nhập vào trong Sơn Hà Xã Tắc Đồ này, không phải là vì ứng đối loại tình huống này sao? Tranh thủ chút thời gian cho bọn hắn đi.”
“Tranh thủ thời gian, các ngươi làm được sao? Lúc trước vì cướp đoạt mảnh sơn hà này, mới khiến cho ngươi giày vò lâu như vậy, chỉ là mấy tên vãn bối, khẩu khí lại lớn như vậy?” Xi Vưu hoạt động gân cốt một chút, mở miệng cười nói.
Nói xong, thân ảnh của y đã như sương mù tiêu tán ngay tại chỗ, tiếp theo một cái chớp mắt, một tiếng kêu thảm truyền đến.
Tiểu Bạch Long trên bầu trời đột ngột rơi xuống, nện xuống mặt đất.
Trên đại địa ầm vang rung mạnh, hãm xuống dưới một cái hố cự đại, Tiểu Bạch Long đã hôn mê, toàn thân đẫm máu, lân phiến tung toé đầy đất.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Tây Du] Ta Chính Là Bách Nhãn Ma Quân [Tây Du] Ta Chính Là Bách Nhãn Ma Quân](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/07/Tay-Du-Ta-Chinh-La-Bach-Nhan-Ma-Quan-Audio-Truyen.jpg)






