Đại Mộng Chủ
Tập 178 : Lục Nhĩ Mi Hầu (c886-c890)
❮ sautiếp ❯Chương 886: Lục Nhĩ Mi Hầu
“Bang.”
Theo một tiếng kim loại giao kích vô cùng to lớn vang lên, cự phủ chém xuống đầu Hỗn Thiết Côn, bắn ra một mảnh hoả tinh màu vàng.
Hai cỗ lực lượng hùng hậu không gì sánh được, kịch liệt va chạm lập tức nổ tung một vòng khí lãng to lớn, đánh thẳng vào bốn phía hư không, khuếch tán ra chung quanh.
Một cỗ gió lốc cuồng bạo thổi đến, thân hình Thẩm Lạc bỗng nhiên lảo đảo một cái, cơ hồ đứng thẳng không nổi.
Hắn vội vàng vận chuyển Hoàng Đình Kinh, lấy Long Tượng lực chống đỡ, mới miễn cưỡng che lại bọn Tiểu Ngọc sau lưng.
Nhìn hai thân ảnh to lớn Ngưu Ma Vương cùng Cửu Minh phía trước, trong lòng hắn rung động không thôi.
Cho dù là tu sĩ Thái Ất cảnh, cũng có phân chia mạnh yếu, hai người trước mắt không thể nghi ngờ chính là cường giả Thái Ất đỉnh tiêm.
Đúng lúc này, Ngưu Ma Vương bỗng nhiên quát lớn, quanh thân bắt đầu sáng lên từng vòng từng vòng vầng sáng màu đen, trong hai mắt cũng nổi lên màu đỏ như máu, quanh thân bốc lên hơi nước, bay lên trận trận vụ khí màu trắng.
Xương cốt gã rung động “Đôm đốp”, Hỗn Thiết Côn vôn bị Cửu Minh áp chế đột nhiên bạo khởi, một cỗ lực đạo cường đại không gì sánh được phóng lên tận trời, trực tiếp đẩy cự phủ Cửu Minh ra, đâm thẳng tới màn trời.
Hỗn Thiết Côn khuấy động thiên địa nguyên khí, phát ra từng tầng từng tầng xích hồng quang mang, chiếu rọi phiến thiên vân hư giả kia một mảnh huyết hồng, như ráng chiều hỏa thiêu phủ kín toàn bộ màn trời.
Giờ khắc này, Đại Lực Ngưu Ma Vương đã hiện rõ tên tuổi.
Thẩm Lạc quay lại nhìn thoáng qua đám người sau lưng, trong lòng do dự một chút, lông mày nhăn thành cục.
Bất quá, hắn rất nhanh liền quyết đoán, cuối cùng vẫn không thể nào cứ như vậy từ bỏ những người khác, chỉ đem Ngọc Diện công chúa thoát đi.
Cổ tay Thẩm Lạc chuyển một cái, Hoảng Kim Thằng lập tức từ trong tay áo nhô ra, quấn lấy hơn mười người sau lưng thành xâu chuỗi, trên hai tay truyền ra một trận cảm giác nóng rực, sắp thi triển Chấn Sí Thiên Lý độn thuật.
Nhưng ngay lúc này, trong trời cao nảy sinh dị biến.
Chỉ thấy thiên vân bị thiêu đốt kia bị Phong Thiên đại trận giam cầm, liền bị một côn Ngưu Ma Vương đâm xuyên, một bóng người đột ngột xuất hiện ở phía sau gã.
Người này thân hình còng xuống, hình thể gầy gò, vóc người so với Ngưu Ma Vương giống như sơn nhạc cùng ngoan thạch, nhưng trên thân phát ra yêu lực khủng bố, lại làm cho trong lòng Thẩm Lạc hoảng hốt.
Hắn vừa định há miệng nhắc nhở, đột nhiên cảm thấy thân ảnh kia có chút quen thuộc, trên thân nó tuy có áo giáp che đậy thân thể, nhưng chỗ trần trụi lại mọc đầy lông tóc, tay chân vừa rộng vừa dài, nhìn xem rõ ràng không phải Nhân tộc, mà là loài khỉ.
“Tề Thiên Đại Thánh?” Trong lòng Thẩm Lạc không khỏi kêu lên.
Nhưng tiếp theo một cái chớp mắt, đã thấy yêu hầu kia cầm một thanh trường mâu đen kịt, ý cười đầy mặt đâm vào sống lưng Ngưu Ma Vương.
Một kích này không phải là từ sau xuyên qua phía trước, mà là từ trên xuống dưới, dọc theo cột sống Ngưu Ma Vương.
“Rống…”
Ngưu Ma Vương phát ra một tiếng hét lớn, miệng vết thương sau lưng có vô số sương mù màu đen bốc lên, vốn khí thế đã sắp phá thiên lập tức dừng một chút, cả người trở nên hôi bại.
Chỉ chốc lát sau, tựa như gã tán đi khí lực toàn thân, thân hình bắt đầu nhanh chóng rút về, rất nhanh khôi phục lại bình thường.
Mà trường mâu đâm vào cột sống kia theo thân thể của gã từ từ nhỏ dần, bị ép ra ngoài từng chút một.
Yêu hầu kia đi ra phía trước, đưa tay nhặt lên trường mâu ưỡn một cái, đưa đến cổ họng Ngưu Ma Vương, nhếch miệng lộ ra răng nanh trắng hếu, cười hỏi: “Hắc hắc, lão Ngưu, đã lâu không gặp…”
Toàn thân Ngưu Ma Vương vẫn còn run rẩy, Hỗn Thiết Côn cũng rơi vào bên cạnh, gã siết chặt nắm đấm, đánh giá yêu hầu kia vài lần, lập tức nở nụ cười.
“Ngươi cười cái gì?” Yêu hầu thấy Ngưu Ma Vương cười lộ ra vẻ mỉa mai, hỏi.
“Hừ, đã qua bao nhiêu năm, Lục Nhĩ Mi Hầu, ngươi vẫn không có tiền đồ.” Ý cười Ngưu Ma Vương không giảm, nói ra.
Yêu hầu nghe vậy, thần sắc khẽ biến, trên mặt lập tức hiện ra vẻ dữ tợn.
“Ta mặc dù cùng con khỉ kia không hợp nhau, nhưng thực tình không nhìn trúng ngươi, làm sao? Ngươi bây giờ đã nhập ma đạo, còn muốn học hắn? Nếu thật muốn học hắn, làm sao cũng nên học raĐấu Chiến Thắng Phật đi?” Ngưu Ma Vương tiếp tục giễu cợt.
“Học hắn? Xú hầu tử kia đã không biết mục nát ở trong cái xó nào, ta làm sao phải học hắn?” Lục Nhĩ Mi Hầu ngửa đầu nhìn bầu trời một cái, vẻ phẫn nộ trên mặt dần dần biến mất, hồi phục lại bình tĩnh nói.
Ngưu Ma Vương thấy vậy, trong mắt cũng hiện lên vẻ ngạc nhiên.
“Làm sao? Thật bất ngờ à? Ta cũng đã sớm không phải bóng dáng con khỉ kia, sao lại bị ngươi chọc giận?” Lục Nhĩ Mi Hầu nhíu mày lại, vừa cười vừa nói.
“Nghe nói Ma tộc phục sinh ngươi xong, ngươi liền gia nhập trong đó, làm cái gì cẩu thí mười hai Tôn Giả, chỉ bằng điểm này, ngươi cũng không làm được bóng dáng con khỉ kia.” Ngưu Ma Vương phun một ngụm máu tươi, cười lạnh nói.
“Đừng cố chọc giận ta, đối với ngươi cũng không có chỗ tốt?” Ánh mắt Lục Nhĩ Mi Hầu lạnh dần, nói.
Ngưu Ma Vương lại ra vẻ hồn nhiên vô tình.
“Ta biết ngươi không sợ chết, bất quá dù là ngươi, cũng có người để quan tâm?” Lục Nhĩ Mi Hầu nói, ngẩng đầu nhìn Hồng Hài Nhi đang giao chiến, lại liếc mắt nhìn Ngọc Diẹn công chúa được Thẩm Lạc bảo hộ sau lưng.
“Ngươi muốn làm gì cứ nhắm vào ta, dùng tính mệnh người khác áp chế ta, sẽ chỉ làm ta càng thêm xem thường ngươi.” Ngưu Ma Vương nói.
“Ta cũng không muốn làm chuyện nhục phụ nữ trẻ em, ngươi ngoan ngoãn giao ra Thiên Sách, ta chí ít có thể cam đoan hai người bọn họ còn sống rời khỏi đây.” Lục Nhĩ Mi Hầu nói.
“Sống hay không sống, chỉ sợ không phải ngươi có thể quyết định?” Lúc này, thanh âm Cửu Minh bỗng nhiên truyền đến.
Lục Nhĩ Mi Hầu nghe vậy, lông mày nhíu lại nhìn về phía y, trong mắt lại nhiều hơn một phần sát ý.
“Đừng quên, lần này tiến đánh Tích Lôi sơn người chủ sự là ta, ngươi chỉ hỗ trợ bên cạnh.” Cửu Minh cười lạnh một tiếng, không tránh né chút nào đối mặt gã, nói ra.
Lục Nhĩ Mi Hầu nghe vậy, trong mắt ẩn giận không phát, có vẻ hơi do dự.
Bất quá rất nhanh, gã thu tay lại, thu hồi trường mâu đang dí vào cổ Ngưu Ma Vương, trực tiếp bỏ đi.
Cửu Minh thấy thế, nhắm mắt lại, trên mặt cũng hiện ra một vòng tức giận, trước mắt Ngưu Ma Vương đã bị thương nặng, có Lục Nhĩ Mi Hầu bên cạnh hay không cũng không quan trọng, chuyện phía sau một mình y xử lý là đủ.
“Trước đó một mực lôi kéo ngươi, nhưng ngươi tâm cao khí ngạo, chướng mắt Ma tộc chúng ta.
Hiện tại thế nào, có lời gì nói?” Y chậm rãi đi đến trước Ngưu Ma Vương, mở miệng hỏi.
“Dựa vào Lục Nhĩ Mi Hầu đánh lén mới có thể thủ thắng, ta có gì để nói với ngươi?” Ngưu Ma hỏi ngược lại.
“Thắng làm vua thua làm giặc, đây là đạo lý Trác Lộc chiến năm đó dạy cho chúng ta, chẳng lẽ ngươi còn không biết?” Cửu Minh lại mảy may không thèm để ý, nói.
“Bớt nhiều lời, muốn động thủ thì cứ tới, Thiên Sách ta sẽ không giao cho ngươi.” Ngưu Ma Vương cười lạnh nói.
“Gấp làm gì, cho dù muốn giết, ngươi cũng sẽ là kẻ chết cuối cùng.
Những Yêu tộc Hồ tộc đi theo ngươi, từng tên sẽ chết trước mắt của ngươi.” Cửu Minh cười cười, nói.
Nói xong, y đưa tay cách không một trảo, một nữ tử hồ tộc bên cạnh Ngọc Diện công chúa bị một cỗ lực lượng vô hình kéo tới, trong nháy mắt bay vào tay Cửu Minh.
Y bóp lấy cổ nữ tử, tiện tay nhẹ nhàng vặn một cái, liền bẻ gãy cổ nữ tử, như đang thị uy ném vào trước người Ngưu Ma Vương.
Chương 887: Hung hãn không sợ chết
Khoé mắt Ngưu Ma Vương khẽ nhăn một cái, biết y cố ý bắt người bên cạnh Ngọc Diện, nhưng vẫn không nói gì.
Cửu Minh cũng không nóng nảy, lần nữa tiện tay trảo một cái, lại hút một người vào trong tay, giết chết như trước ném tới bên cạnh Ngưu Ma Vương.
“Đừng uổng phí sức lực..” Ngưu Ma Vương thản nhiên nói.
“Đã nói rồi, không cần gấp, chúng ta từ từ sẽ đến.” Cửu Minh không thèm để ý chút nào, nói ra.
Y đưa tay hư không một trảo, đột nhiên chụp lấy Tiểu Ngọc núp sau lưng Ngọc Diện công chúa.
Lập tức nàng cảm thấy một cỗ lực lượng khó mà chống cự đánh tới, trong miệng kinh hô một tiếng, thân thể bị hút qua.
Đúng lúc này, một đạo côn ảnh màu vàng bỗng nhiên từ giữa không trung đập xuống, ở trong tản ra ba động pháp lực cường đại đánh gãy cỗ lực đạo kia.
Cùng lúc đó, thân ảnh Thẩm Lạc lướt ngang ra, ngăn trước người Tiểu Ngọc.
“Thẩm đại ca…” Tiểu Ngọc tràn đầy kinh hoảng, lẩm bẩm nói.
Thẩm Lạc không quay lại nhìn nàng, chỉ gắt gao nhìn chằm chằm Cửu Minh phía trước, không dám phân thần.
“Lúc này, còn muốn chết sao? A… Là một Nhân tộc.” Cửu Minh thấy rõ hình dạng Thẩm Lạc, kinh ngạc nói.
Sonf mi Thẩm Lạc gấp gáp, trong lòng do dự nên dùng Thiên Sách hay không.
Một khi mượn lực lượng Thiên Sách, chưa hẳn có thể ngăn cản người này công kích thì không nói, còn có thể biến mình thành cái đinh trong mắt Ma tộc, lần này cho dù có thể may mắn đào thoát, tình cảnh ngày sau cũng nhất định càng thêm gian nan.
Cửu Minh thấy Thẩm Lạc không nói gì, chỉ gắt gao nhìn chằm chằm mình, trong lòng không khỏi cảm thấy buồn cười.
Y cảm thấy thần tình kia, tựa như con mồi đang nhìn chòng chọc mũi tên trong tay thợ săn, chỉ cần mình đủ chăm chú là sẽ có cơ hội đào mệnh.
“Bọ ngựa đấu xe, hung hãn không sợ chết.” Cửu Minh giễu cợt một tiếng, nhấc chưởng chộp tới Thẩm Lạc.
Thẩm Lạc lập tức cảm thấy quanh thân bị một cỗ lực lượng cường đại khóa lại, tiếp theo thân thể nghiêng một chút, bay về phía Cửu Minh.
Tiểu Ngọc sau lưng chụp lấy Thẩm Lạc, nhưng chụp vào hư không nên ngã sấp xuống dưới.
Lúc Thẩm Lạc sắp bay đến phụ cận, một đạo hào quang màu vàng từ trong tay áo đột ngột nhô ra, thuận theo cỗ hấp lực cường đại kia bắn thẳng đến, trong nháy mắt đã tới trước Cửu Minh, quấn theo cánh tay của y.
“Hoảng Kim Thằng…”
Trong mắt Cửu Minh lóe lên vẻ ngạc nhiên, cánh tay đột nhiên chấn động, một cỗ kình khí vô hình trong nháy mắt từ trên cánh tay chấn động ra, làm ống tay áo gã chống phồng lên.
Hoảng Kim Thằng quấn lên, còn chưa kịp trói buộc, đã bị nguồn lực lượng này đẩy ra.
Cùng lúc đó, Thẩm Lạc thừa dịp cỗ hấp lực kia hơi giảm, lập tức vê một tấm Độn Địa Phù, “Vèo” một tiếng chui vào lòng đất, biến mất không thấy gì nữa.
Cửu Minh nắm lấy Hoảng Kim Thằng, lúc này mới phát hiện Thẩm Lạc đã bỏ chạy.
Nhưng rất nhanh, lông mày y không khỏi nhíu lên một chút, vừa cười vừa nói: “Cho ngươi cơ hội chạy trốn, thì nên trốn sạch sẽ lưu loát, ngươi lại tiềm ẩn ở một nơi bí mật gần đó, không phải muốn chết sao?”
Nói xong, y đột nhiên nâng lên một cước, giẫm lên mặt đất.
Nương theo một tiếng vang thật lớn, cả vùng đại địa chấn động kịch liệt, từng khe rãnh dày đặc từ trên mặt đất nứt toác ra, một bóng người từ trong khe nứt lớn nhất đột nhiên bay ra, thình lình chính là Thẩm Lạc.
Không đợi hắn rơi xuống đất, Cửu Minh lần nữa ra tay, một chưởng vỗ xuống hắn.
Nhưng giờ phút này, Ngưu Ma Vương một mực ngã xuống, bỗng nhiên toàn thân bốc lên huyết quang, thân hình bạo khởi, dùng đôi sừng cong trên đỉnh đầu đâm tới Cửu Minh.
Sau lưng gã, trong hư không thình lình hiện lên một hư ảnh trâu đen khổng lồ, hung hăng va chạm về phía Cửu Minh.
“Ầm” một tiếng vang lên, Cửu Minh bị cỗ lực đạo cường đại này va chạm, thân thể không tự chủ lảo đảo một cái, kém chút té ngã.
Mà Thẩm Lạc vừa rồi bị y ép ra mặt đất cũng không thừa cơ đánh tới, mà chẳng biết lúc nào đã thu hồi Trấn Hải Tấn Thiết Côn, hai tay bắt đầu nhanh chóng kết ấn, ngửa đầu nhìn lên không trung.
“Tam Tinh Diệt Ma, rơi!” Hai mắt Thẩm Lạc sáng lên một đạo thần thái, hai tay đột nhiên kéo xuống phía dưới một cái, cao giọng quát.
Hắn vừa nói xong, trong tinh hà xa xôi, tựa hồ có một cỗ lực lượng tối tăm dẫn dắt, ngôi sao lưu chuyển, quang mang rạng rỡ.
Ngay sau đó, chỗ sâu bầu trời bị Phong Thiên đại trận phong tỏa, bỗng nhiên sáng lên tia sáng chói mắt, ba ngôi sao màu vàng to lớn vô cùng đột phá hư không hạ xuống, chiếu rọi toàn bộ Tích Lôi sơn thành một mảnh sáng như tuyết.
Quỹ tích chúng rơi xuống kéo theo ba đạo kim diễm quang ngấn thậ dài, sáng chói không gì sánh được.
Khác với lúc trước, lần này cũng không phải là ba ngôi sao dần dần rơi, mà ba ngôi sao cùng tiến, đồng loạt giáng xuống bên này.
Lúc tới gần Phong Thiên đại trận, ba ngôi sao cùng kết giới đại trận phát sinh ma sát kịch liệt, ánh sáng trên đó sáng lên bạo tăng gấp đôi, từ quang mang kim hoàng biến thành quang huy nóng sáng.
“Ầm ầm” tiếng vang, như muốn phá vỡ màng nhĩ, khiến cho người nghe cảm thấy như thiên khung sụp đổ.
Đám người giao chiến phía dưới không khỏi nhao nhao dừng tay, ngửa đầu nhìn lên không trung.
Cửu Minh ngửa đầu nhìn thoáng qua màn trời, sau đó ánh mắt rơi trên người Thẩm Lạc, có chút ngạc nhiên nói: “Tiểu tử Nhân tộc ngươi lại còn biết thần thông Tam Tinh Diệt Ma, vậy không thể để ngươi sống tiếp nữa.”
Nói xong, y sải bước ra, thẳng đến Thẩm Lạc.
Thẩm Lạc không dám ngạnh kháng, vội vàng thi triển Tà Nguyệt Bộ tránh ra, cùng lúc đó, hắn lấy ra Trấn Hải Tấn Thiết Côn, bảo hộ bên người.
Nhưng thân hình hắn vừa mới di động, Cửu Minh đã đến trước người, một quyền đập xuống ngực hắn.
Dịch tại bạch ngọc sách.
Thẩm Lạc căn bản không né tránh kịp, chỉ có thể lấy tay ngăn trước người.
Chỉ nghe “Két” một tiếng vang lên, cánh tay Thẩm Lạc ứng thanh đứt gãy, thân thể cũng bị cự lực này đánh bay ra sau.
Hắn tính đứng lên, trong nháy mắt Cửu Minh đã đến trước người, nâng lên một cước, trùng điệp giẫm lên ngực của hắn.
Trong khoảnh khắc đó, Thẩm Lạc đã vận khởi công pháp Hoàng Đình Kinh chống cự, nhưng chỗ ngực vẫn truyền đến một tiếng vang giòn, trực tiếp hạ xuống một cái hố sâu.
Đau đớn giống như thủy triều cuốn tới, cho dù Thẩm Lạc cũng cảm thấy khó có thể chịu đựng được.
Đúng lúc này, trên bầu trời bỗng nhiên truyền đến một tiếng oanh minh to lớn, một ngôi sao va chạm cùng Phong Thiên đại trận, tiêu hao đại lượng lực lượng, trực tiếp vỡ nát ra.
Kịch liệt bạo tạc trùng kích, làm Phong Thiên đại trận nổ tung ra một vết rách, mặt khác hai ngôi sao kia kéo theo đuôi lửa màu vàng, rốt cuộc giáng xuống.
Trong nháy mắt đột phá Phong Tỏa đại trận, hai ngôi sao màu vàng rốt cuộc khóa chặt Cửu Minh, rơi thẳng xuống y.
Cửu Minh chau mày, một cước đá bay Thẩm Lạc, hai chân đột nhiên giẫm lên mặt đất một cái, nâng lên một quyền đập tới hai ngôi sao trên bầu trời
“Ầm.”
Một đạo quyền ảnh màu vàng bay lên không, đón gió căng phồng lên gấp trăm lần, đập vào một ngôi sao trong đó.
Ngôi sao màu vàng ầm vang chấn động, kim diễm mặt ngoài tăng vọt gấp đôi, thế hạ xuống dừng lại một chút, nhưng rất nhanh lại tiếp tục rơi xuống.
Cửu Minh thấy thế, trong mắt lóe lên vẻ ngạc nhiên, trên thân loé lên quang mang, cơ bắp xương cốt bắt đầu tăng vọt lên, rất nhanh hóa thành một cự nhân cao hơn mười trượng, hai bàn tay giơ cao lên, đón đỡ hai ngôi sao màu vàng.
“Ầm ầm.”
Hai tiếng nổ kịch liệt truyền đến, Cửu Minh vậy mà lấy thế nâng bầu trời, một trái một phải giơ lên hai ngôi sao màu vàng.
Chỉ là hai đầu gối y hơi gấp lại, cánh tay run rẩy, hiển nhiên chịu lực không nhẹ.
Chương 888: Bảo hổ lột da
“Vu” tiếng gió đại tác.
Hai ngôi sao như hai đoàn thiên hỏa không ngừng thiêu đốt trong lòng bàn tay Cửu Minh, trận trận lực lượng diệt không ngừng ép xuống, cuối cùng ép cho thân hình y thấp hơn một phần.
“Ầm ầm” hai tiếng nổ đùng, gần như đồng thời vang lên.
Hai ngôi sao diệt ma rốt cuộc bị hao hết lực lượng cuối cùng, ầm vang vỡ ra.
Cửu Minh bị cỗ lực lượng cuồng bạo này chấn động, lảo đảo lùi lại hai bước, nhưng lập tức đứng vững vàng lại.
“Chút uy lực Tam Tinh Diệt Ma ấy, so với năm đó Bồ Đề lão tổ thi triển đơn giản khác nhau một trời một vực.” Y nhìn thoáng qua hai tay huyết hồng bị thiêu đốt, sau đó nhìn về phía Thẩm Lạc, trên mặt lộ ra nụ cười mỉa mai.
Một khắc này, nụ cười khinh thị trên mặt y, in dấu thật sâu trong lòng Thẩm Lạc.
Đối mặt cường giả như Cửu Minh, cuối cùng hắn vẫn quá mức nhỏ yếu.
“Ngưu Ma Vương, sự kiên nhẫn của ta đã bị tiểu tử Nhân tộc này làm hao hết, ngươi nếu không chịu giao ra Thiên Sách, ta cũng không giết từng tên nữa, lần này ta giết sạch bọn hắn.” Ánh mắt Cửu Minh âm lãnh, chậm rãi nói.
Nói xong, một bàn tay y chậm rãi dựng lên, trong lòng bàn tay xuất hiện lôi điện màu đỏ sậm giao thoa tại đầu ngón tay, “Phích lịch” rung động, từ đó tản mát ra một cỗ uy áp đáng sợ.
Chỉ thấy ngón tay y chà một cái, một đạo lôi điện màu đỏ bắn ra, hóa thành một vệt ánh sáng đánh vào dưới bụng Thẩm Lạc.
Phần bụng Thẩm Lạc lập tức bị lôi điện vỡ ra một vết rách, da thịt bị cháy, nhìn thấy mà giật mình.
Thấy mặt mũi Thẩm Lạc tràn đầy thống khổ ngã trên mặt đất, trong mắt Cửu Minh tràn đầy vẻ đắc ý, đầu ngón tay lại chà một cái, điện quang lập tức tùy ý nhảy lên trong lòng bàn tay.
“Dừng tay đi, Thiên Sách, ta cho ngươi.
Tất cả hậu quả ta gánh chịu, buông tha những người khác đi.” Ngưu Ma Vương cắn răng nói.
“Hắc hắc, ngươi nếu nói sớm một chút, có lẽ ta sẽ đồng ý, nhưng bây giờ… Trừ Thiên Sách, ta còn muốn tiểu tử kia.” Cửu Minh đưa tay chỉ Thẩm Lạc, cười nói.
“Cửu Minh, ngươi chớ có được một tấc lại muốn tiến một thước, cùng lắm thì ta sẽ phá hủy Thiên Sách, chúng ta cá chết lưới rách, ngọc thạch câu phần.” Ánh mắt Ngưu Ma Vương trầm xuống, oán hận nói.
Cửu Minh nghe vậy, trong mắt lóe lên vẻ do dự, tựa hồ đang cân nhắc có nên bức bách tiếp Ngưu Ma Vương hay không.
“Thôi, dù sao ta đã để mắt tới tiểu tử kia, hắn trốn được lần này, cũng trốn không thoát lần sau.
Ta đáp ứng điều kiện ngươi, giao Thiên Sách ra đi.” Cửu Minh thở dài, nói.
“Bảo bọn hắn dừng tay hết đi.” Ngưu Ma Vương nói.
Cửu Minh liếc qua hai tộc yêu ma nơi xa còn đang giao chiến, trong miệng quát lớn một tiếng: “Tất cả yêu ma nghe lệnh, dừng tay.”
Một tiếng này vang dội như sấm nổ, trong nháy mắt truyền khắp toàn bộ Tích Lôi sơn.
Tất cả yêu ma nghe vậy, nhao nhao ngừng truy sát Ngọc Hồ bộ tộc.
Ngọc hồ tộc nhân còn sót lại không nhiều lúc này mới nhao nhao tụ lại cùng nhau, tụ tập về phía Ngưu Ma Vương bên này.
Thẩm Lạc lấy Đại Khai Bác Thuật chữa trị thương tích dưới bụng, được Tiểu Ngọc nâng đỡ lên, lại xem xét Ngọc Hồ tộc nhân chung quanh, trong lòng không khỏi sinh ra vẻ bi thương.
Vốn hơn mấy ngàn Ngọc Hồ bộ tộc, trải qua cuộc chiến này, cũng chỉ còn lại rải rác hơn ba trăm người, tất cả đều bị thương, thần sắc uể oải, nhìn thê thảm không gì sánh được.
“Phụ vương.” Hồng Hài Nhi thấy Ngưu Ma Vương bị trọng thương, lập tức lao đến.
Vạn Tuế Hồ Vương bị thương rất nặng, cũng được tộc nhân nâng đỡ vây quanh.
“Ta cũng không muốn nói nhiều, các ngươi chỉnh đốn một chút, mau mau rời Tích Lôi sơn đi.” Ngưu Ma Vương mở miệng nói.
“Hứa hẹn cùng Ma tộc, không khác bảo hổ lột da, Ngọc Hồ bộ tộc ta kéo dài bách thế, cuối cùng cũng có một kiếp này, bất quá là tử chiến thôi, có ai sợ chứ?” Vạn Tuế Hồ Vương nhíu mày lại, nói ra.
“Không sợ.” Đám người Hồ tộc sau lưng, trăm miệng một lời.
“Không phải là chuyện sợ hay không, chỉ là uổng công mất mệnh, không có ý nghĩa.” Ngưu Ma Vương lắc đầu nói.
“Thừa dịp ta còn chưa đổi ý, các ngươi những lâu la này, tranh thủ thời gian cút hết đi.” Cửu Minh tùy ý cười nói.
Lời này vừa ra, đám Ngọc Hồ bộ tộc giận tím mặt, từng kẻ trợn mắt nhìn nhau.
“Người không phải đầu não thì không rõ, đừng làm chuyện vô vị, dẫn bọn hắn đi thôi, chiếu cố tốt Ngọc nhi.” Ngưu Ma liếc mắt nhìn chằm chằm Vạn Tuế Hồ Vương, mở miệng nói.
Vạn Tuế Hồ Vương nghe vậy, trầm mặc nửa ngày, mới chậm rãi nhẹ gật đầu.
“Ta không tin Cửu Minh giữ lời, chỉ có thể ở nơi này kéo dài chút thời gian, nếu một khi xuất hiện biến cố, ngươi hãy dùng độn thuật mang Ngọc nhi bọn hắn tận lực rời xa.
Nếu có thể, dẫn bọn hắn còn sống đi tìm Trấn Nguyên Đại Tiên tìm kiếm che chở.” Trong đầu Thẩm Lạc bỗng nhiên vang lên thanh âm Ngưu Ma Vương truyền âm.
“Ta… Ta đáp ứng ngươi.” Thẩm Lạc thở dài một tiếng, trả lời.
Ngưu Ma Vương nghe xong, khóe mắt thoáng lộ ra một phần ý cười, lại kêu Hồng Hài Nhi tới trước người, căn dặn nó.
Một màn này, nhìn thực sự giống như phó thác hậu sự, khiến cho lòng người chua xót.
“Ngươi đã làm tốn quá nhiều thời gian, đừng có được một tấc lại muốn tiến một thước.” Cửu Minh nói.
Ngưu Ma Vương nghe vậy, quay đầu, lạnh lùng nhìn thoáng qua, cổ tay chuyển một cái, trong lòng bàn tay hiện ra một cuốn sách màu vàng.
Cửu Minh liếc nhìn cuốn sách màu vàng, thần sắc trên mặt lập tức xảy ra biến hóa.
“Thiên Sách ngay ở chỗ này, nói sẽ cho ngươi, sẽ không đổi ý, ngươi gấp cái gì?” Ngưu Ma Vương hỏi.
Cửu Minh hừ lạnh một tiếng, không nói gì nữa.
“Đại vương, Ngọc nhi lưu lại cùng ngài.” Ngọc Diện công chúa theo bên cạnh Ngưu Ma Vương, bình tĩnh nói.
Ngưu Ma Vương vuốt nhẹ tóc của nàng, ôn nhu nói: “Nàng đi cùng bọn Hồ Vương trước đi, ta sẽ đuổi kịp theo sau các ngươi, mang theo nàng, ta rất khó thoát thân.”
“Đại vương bị thương nặng như thế, Ma tộc làm sao có thể bỏ qua cho đại vương? Đại vương cần gì lừa gạt ta? Ngọc nhi một kiếp này có thể trong sự ngơ ngơ ngác ngác tỉnh lại, ở cùng đại vương những ngày qua đã rất thỏa mãn, hiện tại chỉ cầu có thể cùng đại vương đồng sinh cộng tử, chết cũng không tiếc.” Ngọc Diện công chúa nghe vậy, thần sắc không đổi, tiếp tục nói.
“Ngọc nhi…” Vạn Tuế Hồ Vương nghe vậy, nhịn không được kêu lên.
Ngưu Ma Vương đầy mắt cưng chiều, ôm Ngọc Diện công chúa vào trong ngực, đưa tay vỗ nhẹ phần gáy của nàng.
Hai mắt nàng liền tối đen, ngất đi.
“Dẫn bọn hắn đi thôi…” Gã giãy dụa đứng dậy, giao Ngọc Diện công chúa cho Vạn Tuế Hồ Vương.
Vạn Tuế Hồ Vương ôm ngang ái nữ, im lặng nhẹ gật đầu.
Sau đó, lão hiệu lệnh chúng tộc nhân, tự mình điều động pháp khí phi hành, nhao nhao bay lên không trung.
Thẩm Lạc nhìn về phía Ngưu Ma Vương rồi ôm quyền, dắt tay Tiểu Ngọc bay vào không trung.
Hồng Hài Nhi cúi đầu đứng tại chỗ thật lâu, cuối cùng dưới giọng la mắng phẫn nộ của Ngưu Ma Vương, đi theo đám người phi thăng lên.
Chờ đám người bay ra cao mấy trăm trượng, phía dưới bỗng nhiên có một tầng màn sáng sáng lên, lần nữa bao phủ lại Tích Lôi sơn, đúng là Phong Thiên đại trận trước đó bị Tam Tinh Diệt Ma phá hư, lần nữa chữa trị khép kín.
“Ta đã đúng hẹn thả bọn hắn đi, hiện tại đến ngươi biểu hiện thành ý.” Cửu Minh liếc bầu trời một cái, mở miệng nói.
Chương 889: Đều lưu hậu thủ
“Không vội, cho bọn hắn chút thời gian đi xa đã.” Ngưu Ma Vương nhếch miệng cười cười, nói.
Cửu Minh nghe vậy, lông mày nhíu lại, nhưng cũng không nói gì thêm.
Sau một lúc lâu, hai mắt y ngưng tụ, mở miệng nói: “Được rồi, đừng có đùa nữa, hiện tại giao Thiên Sách ra đi.”
Ngưu Ma Vương do dự một chút, tay vung lên, đẩy Thiên Sách về phía Cửu Minh.
Thiên Sách hóa thành một đạo độn quang bay thẳng đến Cửu Minh.
Cửu Minh thấy thế, không lập tức đón lấy Thiên Sách, mà vô thức tránh sang một bên, chỉ dùng một cỗ pháp lực hút bộ Thiên Sách tàn phiến kia, chậm rãi kéo đến tay mình.
Trên hai tay của y phóng ra pháp lực nâng lấy Thiên Sách, quan sát tỉ mỉ một phen, xác nhận nó là chính phẩm, ý cười trên mặt t dần nồng đậm lên.
“Ha ha, tốt! Cuối cùng cũng tới tay.” Cửu Minh cười vang nói.
“Bây giờ nói đi, muốn xử trí ta thế nào?” Ngưu Ma Vương mở miệng hỏi.
“Dù ngươi có chiến lực không tệ, đáng tiếc ta không tin ngươi sẽ quy hàng, đương nhiên sẽ không ôm ý nghĩ ngây thơ thu nạp ngươi, cho nên kết cục của ngươi là cái chết, không bằng làm khôi lỗi cho ta, thế nào?” Cửu Minh hỏi.
“Không hứng thú, so với làm cái xác không hồn kia, ta lại muốn tự hành binh giải hơn.” Ngưu Ma Vương nói.
“Cũng không phải không được, bất quá trước đó, phải nói cho ngươi biết, ở bên ngoài ta còn lưu lại hậu thủ, bọn hắn kỳ thật không trốn thoát được.” Trên mặt Cửu Minh hiện lên vẻ tươi cười chiến thắng, chậm rãi nói.
“Không sao, chỉ cần ngươi ở chỗ này là đủ rồi.” Ngưu Ma Vương nghe vậy, thần sắc như thường nói.
Cửu Minh nghe vậy, bỗng nhiên phát giác có chút không đúng, lập tức nhìn lại Thiên Sách trong tay mình.
Đúng lúc này, trên Thiên Sách bỗng nhiên đại phóng kim quang, trên đó bay ra liên tiếp minh văn màu vàng, tựa hồ là từng danh tự chữ triện văn cổ.
Theo những cái tên này bay ra Thiên Sách, trong hư không bành trướng kim quang, những danh tự kia trở nên càng ngày càng sáng, từng chữ hóa thành từng bóng người kim quang, tất cả cầm binh đao đánh giết về phía Cửu Minh.
“Thiên Binh Thiên Tướng…” Cửu Minh thấy thế, cảm thấy ngạc nhiên.
Một tay y khống chế lại Thiên Sách, tay kia đột nhiên vung lên, liên tiếp thanh âm điện quang phích lịch vang lên.
Từng luồng từng luồng lôi điện màu đỏ bay ra, lập tức hóa thành một mảnh lưới điện dày đặc, mãnh liệt cuốn ra bốn phương tám hướng, những nơi đi qua núi đá băng liệt, cát bụi đá bay, hết thảy đều sụp đổ.
Hư ảnh kim quang những Thiên Binh Thiên Tướng kia bị lôi điện đỏ sậm này bổ trúng, cơ hồ tất cả cũng không hợp lực lại, bị đánh tan toàn bộ.
Nhưng mà hư ảnh Thiên Binh bên này bị đánh tan, phía trên Thiên Sách bên kia lại có bóng người toát ra, tiếp tục kẻ trước ngã xuống, kẻ sau tiến lên nhào về phía Cửu Minh.
Cửu Minh liên tiếp đánh giết ba đợt công kích, rất nhanh phát hiện những bóng người kim quang kia xuất hiện lại tái diễn thân ảnh, một cái chớp mắt lúc trước bị chính mình quấy tán, tiếp theo một cái chớp mắt sau lại rất nhanh từ trong Thiên Sách xông ra.
“Trách không được chủ nhân để ý vật này như vậy, quả nhiên huyền diệu.
Đáng tiếc thứ này tàn khuyết không đầy đủ, triệu hoán ra Thiên Binh Thiên Tướng cũng không trọn vẹn, chiến lực thực sự yếu đến đáng thương.” Y vừa nói, vừa nhìn lại Ngưu Ma Vương.
Kết quả, chỉ thấy Ngưu Ma Vương khoanh chân ngồi dưới đất, nơi khóe mắt chảy xuống máu tươi, toàn thân che phủ một tầng quang mang màu đỏ sậm, xem ra thân thể trọng thương đã chống đỡ không nổi Thiên Sách tiêu hao quá lớn này.
Quả nhiên, chỉ chốc lát sau, tốc độ Thiên Binh trong Thiên Sách “Phục sinh” trở nên chậm chạp lại.
“Lúc trước không sử dụng vật này, cũng là lo lắng tiêu hao quá kịch liệt, không cách nào chống lại ta à?” Cửu Minh cười nói.
Ngưu Ma Vương không trả lời, tay vẫn bấm pháp quyết, trong lặng lẽ phát sinh biến hóa.
Đúng lúc này, cặp mắt của gã bỗng nhiên mở ra, phía trên ánh mắt vằn vện tia máu, giống như đột nhiên bị rút khô tất cả pháp lực, thân hình gã mạnh mẽ lắc lư, kém chút té ngã.
Chỉ thấy gã tự ổn định thân hình, bỗng nhiên hai tay chỉ lên phía trên Thiên Sách.
Một đạo huyết hồng quang mang chói mắt từ đó bắn ra, thẳng đến Thiên Sách.
Cảm nhận được trên Thiên Sách truyền ra sóng pháp lực, Cửu Minh cũng không nhịn được biến sắc.
Rốt cuộc y minh bạch, Ngưu Ma Vương sở dĩ dùng những tàn hồn Thiên Binh này không ngừng quấy rối mình, cũng không phải là đang làm chuyện vô dụng không công, mà là kéo dài thời gian, tranh thủ cơ hội đồng quy vu tận với mình.
Ngưu Ma Vương rõ ràng là muốn tự bạo Thiên Sách.
Trên mặt Cửu Minh hiện vẻ phẫn nộ, lập tức ném Thiên Sách ra.
Nhưng lúc này trên Thiên Sách lại sinh ra một cỗ lực lượng vô hình, một mực khóa lại cánh tay y, căn bản không thể vứt bỏ.
Thấy đoàn hào quang màu vàng trong Thiên Sách càng ngày càng thịnh, song mi Cửu Minh quét ngang, nâng lên một thủ chưởng khác, đột nhiên chém xuống cánh tay mình.
“Rẹt…”
Nương theo một đạo huyết quang bắn ra, cánh tay Cửu Minh bị Thiên Sách khóa lại ứng thanh đứt gãy, rơi đến giữa không trung, bị y nhấc chân đá một cái, bay thẳng về phía Ngưu Ma Vương.
Ngưu Ma Vương thấy thế, trong mắt lóe lên vẻ thất vọng, nhưng cũng không có ý định đình chỉ tự bạo.
Dù sao một khi kết thúc, gã sẽ không còn lực lượng khởi động tự bạo nữ, khi đó dù muốn chết, cũng không phải do mình làm chủ.
Nhưng trong lúc ngàn cân treo sợi tóc này, chỗ sâu trên thiên khung, bỗng nhiên truyền đến một tiếng oanh minh rung trời.
Phong Thiên đại trận bao phủ vùng thiên địa này đột nhiên sụp đổ, trên mái vòm bạo liệt ra một lỗ hổng khổng lồ, một hình trụ màu đen tráng kiện từ chỗ thủng chui vào, theo sát phía sau là một nửa chiếc cự hạm chiến thuyền lớn trăm trượng cũng xuyên qua tiến vào.
Theo từng tiếng oanh minh bạo liệt không ngừng vang lên, cả tòa Phong Thiên đại trận rốt cuộc triệt để sụp đổ, toàn thân chiến hạm khổng lồ đen kịt, mặt ngoài vẽ đường vân đỏ sậm hiện lên ở giữa bầu trời.
Kiểu dáng cự hạm tương tự chiến hạm vương triều phàm tục, chỉ là trên thân thuyền mơ hồ có thể thấy được từng tầng từng tầng vảy giáp màu đen, nhìn giống như là bao lấy một tầng giáp da dị thú, phía dưới lóe lên ba vòng quang ảnh, nâng toàn bộ thân thuyền trong hư không.
“Mau lên đây…” Một tiếng hét rõ to từ trên thuyền truyền xuống.
Ngưu Ma Vương nghe tiếng, lập tức ngừng tự bạo, ngửa đầu nhìn lên.
Chỉ thấy nửa người Thẩm Lạc đang ló ra từ một bên mạn thuyền, vẫy tay về phía gã.
Mặc dù không rõ chuyện gì xảy ra, Ngưu Ma Vương vẫn một tay chụp lấy cánh tay cụt của Cửu Minh cùng Thiên Sách, thân hình nhảy lên một cái, bay thẳng về phía chiến hạm trên không trung.
“Chạy đi đâu?”
Cửu Minh quát lớn một tiếng, thân hình đột ngột từ mặt đất bay lên, trong tay nắm chặt một thanh Phá Phách Phủ, đuổi sát theo Ngưu Ma Vương.
Cùng lúc đó, tất cả yêu ma trên mặt đất cũng bắt đầu nhao nhao nhảy lên, bay về phía chiến hạm trên bầu trời.
Chỉ là không đợi bọn chúng bay ra trăm trượng, bốn phía mạn thuyền bỗng nhiên toát ra từng bóng người màu đen, trực tiếp từ trên thân thuyền nhảy xuống, tiến đón truy binh phía dưới.
Phục sức những người này thập phần thống nhất, kiểu dáng đều là quần áo ngắn, màu sắc đều đen như mực, trên đầu mang theo một đỉnh mũ rộng vành bằng tre, trên thân không tản mát ra nửa điểm sóng pháp lực, vừa tiếp xúc đã bức lui hơn phân nửa truy binh.
Khi nhóm bóng người màu đen đầu tiên công sát xuống dưới, trên mạn thuyền rất nhanh lại xuất hiện một nhóm bóng người, lần nữa nhảy xuống thân thuyền, chém giết cùng truy binh.
Lúc này, Ngưu Ma Vương đã bay đến thân thuyền, thấy sắp leo lên thuyền, nhưng Cửu Minh cũng đã đuổi kịp.
Chương 890: Thiên Cơ thành
Cửu Minh giương đại phủ lên, bổ xuống Ngưu Ma Vương, trên thân rìu đại phóng huyết quang, hóa thành một huyết sắc phủ ảnh dài trăm trượng, xé rách hư không, đuổi theo bổ về phía Ngưu Ma Vương.
Thấy Ngưu Ma Vương sẽ bị phủ ảnh đánh rớt, trên thuyền bỗng nhiên truyền đến một trận dị động.
Phù văn màu đỏ sậm trên thân thuyền nhao nhao sáng lên, ba tầng pháp trận hình khuyên dưới thân thuyền “Ù ù” chuyển động, một đạo quang trụ màu đen từ đó đột nhiên phun ra ngoài.
“Ầm ầm.”
Một tiếng oanh minh kichk liệt, rung khắp cả thiên khung, quang trụ màu đen đánh vào trên huyết hồng phủ ảnh, bỗng nhiên vỡ ra.
Một cỗ khí lãng to lớn từ trung tâm vụ nổ nổ bể ra, hóa thành hai cỗ phong áp cuồng bạo ép về hai phía thiên địa.
Cửu Minh phía dưới bị nguồn lực lượng cường đại này ép đến, lập tức nửa bước khó đi.
Mà phía trên chiến thuyền cự hạm lại bị nguồn lực lượng này trùng kích vào, trực tiếp dốc lên vạn trượng không trung.
Mà Ngưu Ma Vương trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, bị Thẩm Lạc lấy Hoảng Kim Thằng cuốn lấy eo kéo lên thuyền.
Ngưu Ma Vương vừa rơi trên boong thuyền, Ngọc Diện công chúa đã nhào tới đâm vào trong ngực của gã.
Mấy người Hồng Hài Nhi cùng Vạn Tuế Hồ Vương cũng xông tới.
“Đây là có chuyện gì?”
Ngưu Ma Vương nhìn thấy tất cả mọi người trốn đi vẫn bình an vô sự, trong lúc nhất thời có chút khó tin.
“Là đạo hữu Thiên Cơ thành đã cứu chúng ta.” Vạn Tuế Hồ Vương giải thích.
“Thiên Cơ thành không phải đã bị Ma tộc hủy đi sao?” Ngưu Ma Vương nghe vậy, sửng sốt một hồi lâu, mới thì thào hỏi.
Lúc này, một trận thanh âm nhấp nhô từ đằng xa truyền đến, đám người tự động phân ra, chừa lại một thông đạo ở giữa.
Chỉ thấy một thanh niên nam tử tựa như tàn tật, ngồi trên một khung xe lăn thanh đồng cùng gỗ đàn hương ghép thành, chậm rãi di động tới bên này.
Nam tử nhìn khoảng hai ba mươi tuổi, dung mạo cực kỳ tuấn mỹ, mái tóc đen nhánh trên đầu buộc ngọc quan cao cao, mặc một kiện trang phục màu đen, cả người nhìn rất có khí chất lạnh lùng.
Phía sau xe lăn cũng không có người đẩy, phía trên cũng không thấy có bất kỳ ba động linh lực nào truyền ra, chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy phía dưới có các loại bánh răng chuyển động, truyền đến trận trận tiếng kim loại ma sát nhỏ.
“Thiên Cơ thành đã bị hủy, bất quá Thiên Cơ thành ta chưa bị diệt.
Lần này ta được Trấn Nguyên Tử tiền bối nhờ, mới đến cứu, may mắn chưa quá muộn.” Thanh niên nam tử chầm chậm nói ra.
“Không biết đạo hữu xưng hô thế nào, ân cứu giúp thực sự khó báo…” Ngưu Ma Vương ôm quyền nói.
“Gọi ta Yến Trạch là đủ.
Chư vị vừa rồi trải qua một phen đại chiến, cứ ở trên hạm này tu dưỡng thật tốt, ta muốn chuyên tâm khống chế, mau rời khỏi nơi này.” Thanh niên nam tử lạnh nhạt nói một câu, quay người muốn đẩy xe lăn rời đi.
“Vậy những người phía dưới làm sao bây giờ?” Ngưu Ma Vương nhíu chặt lông mày, nhịn không được hỏi.
“Không cần quản bọn chúng.” Yến Trạch chỉ bỏ lại một câu, trực tiếp rời đi.
Không đợi đám người hiểu rõ chuyện gì xảy ra, cả chiếc cự hạm lần nữa lên cao, bay vào trong thiên vân, trực tiếp lấy tầng mây làm biển, kích thích trận trận sóng lớn cuồn cuộn, mau chóng bay đi.
Từng bóng người màu đen đầu đội mũ rộng vành nhảy xuống giao chiến yêu ma, lúc này mới lộ ra không phải đầu người, mà là từng khối gỗ tròn không phải mặt người.
Chờ tất cả bóng người màu đen bị bổ đến thất linh bát lạc, mới phát hiện những bóng người này đều là khôi lỗi nhanh nhẹn linh hoạt, dựa vào lá bùa cùng một loại đá màu đen thôi động mà thôi.
Phía trên thiên vân, cự hạm một mực lao vùn vụt, rất nhanh ra khỏi địa giới Tích Lôi sơn mạch.
Trên boong thuyền, cơ hồ tất cả mọi người đang nhắm mắt khoanh chân, ngồi xuống vận công, chữa thương trên người.
Một mình Thẩm Lạc đứng bên mạn thuyền, nhìn vạn dặm biển mây, trong lòng suy nghĩ ngàn vạn.
“Đang suy nghĩ gì đấy?” Lúc này, thanh âm Vạn Tuế Hồ Vương bỗng nhiên vang lên bên tai hắn.
“Trong Ma tộc, tồn tại cường đại như Cửu Minh còn có bao nhiêu người?” Thẩm Lạc lấy lại tinh thần, mở miệng hỏi.
“Năm đó Viêm Hoàng Nhị Đế liên thủ, cùng Xi Vưu giao chiến, hắn từng có tám mươi mốt vị huynh đệ, Cửu Minh chính là một thành viên trong đó.
Bất quá, hắn luôn luôn xem Xi Vưu là chủ nhân, cho nên hậu thế rất ít người biết.”
Vạn Tuế Hồ Vương nói.
“Tám mươi mốt người?” Thẩm Lạc kinh ngạc hỏi.
“Năm đó đã chết trận không ít, bây giờ may mắn còn sống sót tất nhiên cũng sẽ không nhiều.” Vạn Tuế Hồ Vương nói ra.
“Cửu Minh là hung ma đã cường đại như thế, Xi Vưu cường đại, đơn giản làm cho người không cách nào tưởng tượng.” Thẩm Lạc nghe vậy, cảm khái nói.
“Đúng vậy, không chỉ ngươi không cách nào tưởng tượng, dù ta là lão gia hỏa, cũng khó có thể tưởng tượng.
Bất quá năm đó hai vị Thuỷ Tổ Nhân tộc có thể đánh bại hắn, chứng minh cuối cùng hắn cũng không phải vô địch, vậy sẽ có cơ hội.” Vạn Tuế Hồ Vương nói ra.
Lúc nói chuyện, ánh mắt của lão rơi vào trên thân Thẩm Lạc, ánh mắt biến hoá một chút.
Thẩm Lạc trầm mặc một lát, trên mặt hiện vẻ đồng tình, lại có chút tuyệt vọng không dễ nhận thấy.
“Trước mắt thực sự ta quá yếu, làm sao mới có thể trở nên càng mạnh?” Hai tay của hắn bỗng nhiên giữ chặt mạn thuyền, mở miệng hỏi.
Vạn Tuế Hồ Vương thấy thế, đầu tiên là hơi kinh ngạc, sau đó trong mắt lóe lên vẻ vui mừng, mở miệng nói: “Ngươi đã xuất thân Phương Thốn sơn, vì sao không thể học được thần thông Thất Thập Nhị Biến?”
“Cái này… Một lời khó nói hết.” Thẩm Lạc thở dài.
“Ngươi cũng đã biết, Thất Thập Nhị Biến cũng không đơn thuần là một môn thần thông biến hoá?” Vạn Tuế Hồ Vương tiếp tục hỏi.
“Không chỉ là thần thông biến hoá, đó còn là cái gì?” Thẩm Lạc kinh ngạc hỏi.
“Trong truyền thuyết, Thất Thập Nhị Biến còn có một cái tên, gọi là “Bát Cửu Huyền Công”, tham Bát Cửu thuật, cùng biến hóa, một khi chân chính dung hội quán thông chính là một môn thần thông bao hàm toàn diện tạo hóa.” Vạn Tuế Hồ Vương giải thích.
Thẩm Lạc nghe xong, đôi mắt phát sáng lên, chỉ là rất nhanh, hắn hơi nhụt chí, trong lòng tiếc nuối năm đó vì sao không thể học được môn thần thông này từ Phương Thốn sơn.
“Tiền bối, ngài có biết trên đời này còn có nơi nào, có thể tìm ra Thất Thập Nhị Biến này không?” Thẩm Lạc hỏi.
“Thất Thập Nhị Biến vốn là bí thuật bất truyền của Phương Thốn sơn, chỉ có đệ tử thân truyền Bồ Đề lão tổ mới có cơ hội tập được, trên đời chỉ sợ cũng chỉ có người Phương Thốn sơn có thể tập được.” Vạn Tuế Hồ Vương nói.
Thẩm Lạc nghe vậy, thầm nghĩ trong lòng, hẳn là lại về một chuyến Phương Thốn sơn?
“Bất quá, Phương Thốn sơn đã sớm hủy diệt nhiều năm, nửa đường lại trải qua hơn lần kiếp nạn, cho dù còn để lại, chỉ sợ đã không còn từ lâu.” Vạn Tuế Hồ Vương thở dài nói.
Thẩm Lạc nghe vậy, cẩn thận nhớ lại tình cảnh năm đó tiến vào Phương Thốn sơn, trong lòng cảm thấy cái chỗ kia, đã không thể có Thất Thập Nhị Biến để lại.
“Tiền bối, có biết Bồ Đề lão tổ năm đó có từng truyền công pháp này cho đệ tử nào, bọn hắn còn có hậu tộc truyền thừa không?” Thẩm Lạc vẫn chưa từ bỏ ý định, hỏi thăm.
“Phương Thốn sơn truyền thừa luôn luôn bí ẩn, đệ tử chân chính được Bồ Đề lão tổ chân truyền thường thường bị ngài yêu cầu không được đề cập trước mặt ngoại nhân, ta chỉ biết một người, chính là kẻ năm đó cùng một chỗ hại chết nữ nhi của ta, xú hầu tử Tôn Ngộ Không.” Vạn Tuế Hồ Vương không chút suy nghĩ. mở miệng nói.
Thẩm Lạc nghe vậy, trong lòng giống như đột nhiên sáng lên một ngọn đèn.
Lúc trước tại Hoa Quả sơn, hắn từng từ trong mật thất Tôn Ngộ Không lưu lại đạt được cơ duyên, sao lại không đi dọc theo dấu chân của gã tìm xem, có lẽ có thể phát hiện gì khác.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










