Đại Mộng Chủ
Tập 157 : Thân phận chân thật (c781-c785)
❮ sautiếp ❯Chương 781: Thân phận chân thật
Vạn Tuế Hồ Vương kịp phản ứng, lập tức quay người vái chào Thẩm Lạc, nói: “Thẩm đạo hữu, ân tình lần này không thể báo đáp, ngày sau nếu cần, Ngọc Hồ bộ tộc ta sẽ toàn lực tương trợ.”
“Tiền bối nói quá lời.” Thẩm Lạc tranh thủ đỡ lão dậy.
“Thẩm đạo hữu, chuyện lúc trước đáp ứng ngươi, ta nhất định sẽ làm, ngày sau gia nhập đại quân thảo phạt, nhất định toàn lực đối kháng Ma tộc.” Ngưu Ma Vương ôm ngang Ngọc Diện công chúa, ngữ khí trịnh trọng nói.
“Tiền bối, thương thế của ngươi…” Thẩm Lạc nhíu mày, phát giác chỗ mi tâm gã có từng tia từng sợi hắc khí quanh quẩn, trong lòng không khỏi có chút lo lắng, lập tức truyền âm hỏi.
“Ma huyết độc nằm ngoài dự đoán của ta, Tam Muội Chân Hỏa của Hồng Hài Nhi cũng không thể ngăn cản nó khuếch tán, trước mắt đã thuận theo pháp mạch chảy ra toàn thân.” Ngưu Ma Vương không giấu diếm, nói thật.
“Có biện pháp trị liệu không?” Thẩm Lạc tiếp tục hỏi.
“Ta chỉ có thể mau chóng bế quan, dựa vào công pháp bản thân ngăn cản, nếu không có linh tài tiên dược trị liệu, chỉ sợ xâm nhiễm toàn thân cũng chỉ là vấn đề thời gian.” Ngưu Ma Vương nói đến đây, lại nhìn thoáng qua nữ tử trong ngực.
Thẩm Lạc thấy thế, cũng không biết nên nói gì.
“Hồ Vương tiền bối, trước mắt Thẩm mỗ không cần gì khác, chỉ muốn mượn mật thất chữa thương dùng một lát.” Sau đó, hắn quay người nói với Vạn Tuế Hồ Vương.
Vạn Tuế Hồ Vương cũng không nói hai lời, lúc này tự mình dẫn Thẩm Lạc đi mật thất mình bế quan, lưu lại mấy viên đan dược chữa thương cao giai của bí tàng Hồ tộc, lúc này mới rời đi.
Kỳ thật thương thế Thẩm Lạc đã khôi phục không sai biệt lắm, giờ phút này khoanh chân ngồi ở trong mật thất, chỉnh lý lại suy nghĩ của mình, thân phận nữ tử Ma tộc kia thật làm hắn rất để ý.
“Thôi, trước liên hệ bọn Nguyên đạo nhân xem, báo lại chuyện nơi đây, có lẽ bọn họ có tin tức nàng này cũng không chừng…” Thẩm Lạc trầm ngâm, đưa tay lấy ra Thiên Sách.
Thần niệm hắn khẽ động chui vào Thiên Sách, phát hiện ma diễm màu đen lúc trước thu nhiếp vào, đã biến thành một hỏa cầu hắc diễm to lớn, lơ lửng trong mảnh không gian màu vàng.
Trước mắt Thẩm Lạc cũng không biết xử lý những ma diễm này thế nào, thấy nó thành thành thật thật bị Thiên Sách trói buộc, nên mặc kệ nó trước, sau đó thần niệm hắn khẽ động, thân hình bị hút vào trong Thiên Sách, xuất hiện trong đại sảnh màu vàng kia.
Thẩm Lạc thi triển triệu hoán, sau một lát, bọn lão giả mặc bạch bào nhao nhao xuất hiện.
“Thẩm đạo hữu, trong khoảng thời gian này một mực không liên lạc được ngươi, tình huống bên kia của ngươi thế nào?” Lão giả mặc bạch bào thấy mọi người tập trung, lập tức hỏi.
Nam tử mặc ngân giáp cùng nam tử mặc hoàng bào cũng nhìn lại.
“Ta đã thành công cứu về Hồng Hài Nhi, quay trở về Tích Lôi sơn, bất quá Tích Lôi sơn cũng phát sinh không ít chuyện, tình huống nguy cấp, cho nên không thể kịp thời câu thông với mọi người.” Thẩm Lạc giải thích.
“Thẩm đạo hữu quả nhiên lợi hại, thuận lợi cứu ra Hồng Hài Nhi.
Tích Lôi sơn bên kia đã xảy ra chuyện gì?” Lão giả mặc bạch bào khen một tiếng, sau đó hỏi.
Thẩm Lạc kể lại tình huống Tích Lôi sơn bên này, cường điệu miêu tả giao thủ với nữ tử Ma tộc kia.
“Hổ thẹn, không ngờ Ma tộc đã đi trước một bước tìm ra Ngọc Diện công chúa, may mắn Thẩm đạo hữu thuận lợi cứu nàng ra.” Nam tử mặc ngân giáp có chút hổ thẹn nói.
“Hiện bây giờ trong Tam giới thế lực Ma tộc khổng lồ nhất, Hoa đạo hữu không cần như vậy.
Thái độ Ngưu Ma Vương kia hiện tại thế nào? Có bằng lòng kết minh cùng chúng ta không?” Lão giả mặc bạch bào vẫn như trước luôn bộ dạng hiền lành, trấn an nam tử mặc ngân giáp một câu, sau đó hỏi Thẩm Lạc.
“Vấn đề cũng không lớn, chỉ là hiện tại Ngưu Ma Vương đã trúng ma huyết độc, ta còn chưa nói chuyện này với hắn.
Hôm nay triệu tập mọi người, một mặt là báo cáo tình huống bên này, một mặt khác là muốn thỉnh giáo mấy vị một chút, có biện pháp giải ma độc của Ngưu Ma Vương không?” Thẩm Lạc chắp tay hỏi.
“Ma huyết độc?” Lão giả mặc bạch bào nhíu mày, tựa hồ tạm thời không có biện pháp gì tốt.
Nam tử mặc ngân giáp cũng nhất thời không nói.
Thẩm Lạc nhìn thấy phản ứng hai người, lông mày cau lại.
“Chỗ ta có một viên Phật Tâm Thiên Bảo Đan, Thẩm đạo hữu có thể cầm đi thử một chút.” Nam tử mặc hoàng bào đột nhiên mở miệng, lấy ra một cái hồ lô màu vàng truyền tống tới.
“Phật Tâm Thiên Bảo Đan! Đây là đan dược bí truyền Tây Thiên Đại Lôi âm Tự, chuyên giải các loại kịch độc thuộc tính âm, ma! Bất quá đan này cần một vị tài liệu cần thiết là Thiên Bảo Kim Liên đã tuyệt tích từ trước đại kiếp.
Phật Tâm Thiên Bảo Đan hiện tại cũng không còn chế tạo, trong tay Lôi đạo hữu lại có một viên?” Lão giả mặc bạch bào kinh ngạc hỏi.
“Tại hạ cũng là cơ duyên xảo hợp, mới đạt được viên Phật Tâm Thiên Bảo Đan này.” Nam tử mặc hoàng bào tựa hồ không muốn nói nhiều về lai lịch đan dược, hàm hồ nói.
“Đa tạ Lôi đạo hữu.” Thẩm Lạc thấy đan dược này có lai lịch lớn như thế, trên mặt vui mừng, nhận lấy sau đó nói cám ơn.
“Liên quan tới nữ tử Ma tộc kia, tự xưng Thanh Linh Huyền Nữ, nghe những người khác xưng hô là Tôn Giả, không biết mấy vị có biết lai lịch của nàng?” Hắn tiếp tục dò hỏi.
“Thanh Linh Huyền Nữ… Dưới trướng Xi Vưu có mười hai Tôn Giả, dựa theo mười hai cầm tinh để sắp xếp.
Nghe Thẩm đạo hữu miêu tả, nàng này hẳn là Thìn Long Tôn Giả.” Lão giả mặc bạch bào trầm ngâm nói.
“Thìn Long Tôn Giả? Nàng là Long tộc chuyển hoá thành Ma tộc?” Thẩm Lạc nhớ lại thần thông nữ tử kia, xác thực liên quan đến rồng.
“Cái này ta cũng không rõ.” Lão giả mặc bạch bào lắc đầu.
“Lai lịch nàng này ta biết, Hoa mỗ đã từng quen biết Thìn Long Tôn Giả này, nàng chính là hỗn huyết Nhân Long, bản danh họ Mã, nghe nói xuất thân Đại Đường, không biết tại sao lại đầu phục Ma tộc.” Nam tử mặc ngân giáp nói.
“Nhân Long hỗn huyết, họ Mã, xuất thân Đại Đường!” Thẩm Lạc biến sắc.
Nhiều tin tức như vậy, hắn nếu không suy đoán ra lai lịch nàng thì cũng quá ngu xuẩn đi.
“Nàng là Mã Tú Tú? Khó trách Mã chưởng quỹ ở cùng với nàng, lúc giao thủ với ta còn dùng hắc khí che giấu thân hình, trên cổ tay nàng có một ấn ký hoa mai, chẳng lẽ nàng chính là ma hồn chuyển thế ở Trường An?” Trong đầu Thẩm Lạc suy nghĩ lẫn lộn, sắc mặt âm tình bất định.
Cũng may có kim vụ cách trở, những người khác không nhìn thấy biểu hiện trên mặt hắn lúc này.
“Thìn Long Tôn Giả này có thực lực rất mạnh, ngươi sử dụng thủ đoạn cướp từ trong tay nàng một hồn một phách Ngọc Diện công chúa, nàng chưa chắc sẽ từ bỏ ý đồ.
Ngươi về lập tức dùng Phật Tâm Thiên Bảo Đan chữa trị tốt cho Ngưu Ma Vương, trước mắt trên Tích Lôi sơn chỉ có Ngưu Ma Vương mới có thể chống đỡ được nàng.” Nam tử mặc ngân giáp nhắc nhở.
“Ta sẽ cẩn thận.” Thẩm Lạc khẽ thở một hơi, bình tĩnh lại tâm thần, gật gật đầu.
“Trừ chuyện vừa rồi, ta còn có một việc muốn nói cho mọi người.
Ngưu Ma Vương nắm trong tay một phần Thiên Sách tàn phiến.” Hắn nhìn ba người kia một chút, chậm rãi nói.
Thân thể nam tử mặc ngân giáp cùng nam tử mặc hoàng bào chấn động, mặc dù thấy không rõ mặt hai người, vẫn có thể cảm giác được bọn họ thập phần chấn kinh.
“Ha ha, quả là thế?” Lão giả mặc bạch bào ngược lại rất bình tĩnh, cười khẽ nói.
“Nguyên đạo hữu đã sớm biết việc này?” Thẩm Lạc nhìn về phía đối phương.
“Trước đó đã suy đoán, lúc trước để Thẩm đạo hữu đi Tích Lôi sơn tiếp xúc Ngưu Ma Vương, một mặt là lôi kéo hắn gia nhập liên minh, một phương diện khác cũng là muốn điều tra việc này, quả nhiên không ngoài sở liệu của ta.” Lão giả mặc bạch bào chậm rãi nói.
Thẩm Lạc nghe lời này, lông mày không khỏi nhíu một cái.
Chương 782: Cho thấy ý đồ đến
“Chuyện này quan hệ trọng đại, ta cũng không nắm chắc, cho nên không nói trước cho Thẩm đạo hữu, xin chớ trách.” Lão giả mặc bạch bào khẽ gật đầu tạ lỗi với Thẩm Lạc.
“Không sao.” Thẩm Lạc khoát tay áo.
“Như vậy, năm phần Thiên Sách tàn phiến sẽ tập hợp đủ, Thẩm đạo hữu không chỉ thuyết phục Ngưu Ma Vương gia nhập liên minh, còn tra ra khối Thiên Sách cuối cùng hạ lạc, có thể nói là cư công chí vĩ, tại hạ cảm thấy hẳn là nên ban thưởng.
Hoa đạo hữu cùng Lôi đạo hữu cảm thấy thế nào?” Lão giả mặc bạch bào nhìn về phía nam tử mặc ngân giáp cùng nam tử mặc hoàng bào.
Hai người nhìn nhau một chút, gật đầu nhẹ.
“Hảo ý ba vị ta xin tâm lĩnh, chỉ là Thẩm mỗ còn chưa chân chính thuyết phục Ngưu Ma Vương gia nhập chúng ta, chờ sự tình triệt để hoàn thành rồi hẵng nói.” Thẩm Lạc không đợi hai người mở miệng, đoạt trước nói.
Trước mắt hắn tu luyện coi như trôi chảy, không có đồ vật cần thiết, không muốn lãng phí cơ hội khó có này.
“Cũng tốt, vậy mỗi người chúng ta thiếu Thẩm đạo hữu một cái nhân tình, Thẩm đạo hữu có thể tùy thời yêu cầu hoàn lại.” Lão giả mặc bạch bào gật đầu nói.
“Chuyện cũng đã kết thúc, bảo vật trước đó tại hạ mượn cũng nên hoàn trả lại.” Thẩm Lạc mừng thầm trong lòng, trên mặt lại không biểu lộ ra, lật tay lấy ra khăn gấm màu vàng, xích diễm thủ châu, cùng Huyền Băng Mặt Nạ trả lại cho lão giả mặc bạch bào cùng nam tử mặc ngân giáp.
Hai người cũng không khách sáo, thu vào.
Tiếp theo mấy người thương thảo một phen chi tiết việc lôi kéo Ngưu Ma Vương, rất nhanh kết thúc hội nghị, Thẩm Lạc trở về hiện thực.
Hắn không ở tại mật thất lâu, lập tức đứng dậy đi ra ngoài, rất mau tới chỗ ở Ngưu Ma Vương.
“Thẩm tiền bối!” Một đầu ngưu yêu màu trắng Đại Thừa kỳ thủ hộ tại chỗ này, thần sắc nghiêm trọng, nhìn thấy Thẩm Lạc tới, vội vàng thi lễ một cái.
“Bình Thiên Đại Thánh thế nào rồi?” Thẩm Lạc nhìn thoáng qua cửa lớn đóng chặt, hỏi.
“Đại vương cùng Hồ Vương đã liên tiếp thử nhiều phương pháp khử độc, nhưng vẫn không có hiệu quả.” Ngưu yêu màu trắng ảm đạm lắc đầu.
“Thẩm mỗ vừa mới đạt được một viên đan dược chuyên giải ma độc, có lẽ hữu dụng với Đại Thánh, thỉnh cầu các hạ thông báo giúp ta một tiếng.” Thẩm Lạc nói.
“Thật chứ? Ta đi vào thông báo ngay, tiền bối chờ một lát.” Ngưu yêu màu trắng nghe vậy đại hỉ, nói một tiếng liền đi vào.
Cũng không lâu lắm, ngưu yêu đi ra.
“Đại vương mời ngài vào.” Ngưu yêu thi lễ với Thẩm Lạc một cái, mở cửa phòng.
Thẩm Lạc khẽ gật đầu, đi vào.
Một mùi thuốc nồng nặc trong phòng, Ngưu Ma Vương đang nằm trên giường, bờ môi tím tái, trên mặt hiện ra độc ban lớn cỡ đồng tiền, đủ mọi màu sắc, nhìn thấy mà giật mình, nhìn có chút doạ người.
Vạn Tuế Hồ Vương cùng một thiếu nữ áo trắng canh giữ ở bên cạnh, là Ngọc Diện công chúa, nhìn tình huống đã khôi phục bình thường.
Vẻ mặt hai người đều buồn thiu.
“Thẩm huynh, ngươi đã đến.” Ngưu Ma Vương ngẩng đầu nhìn về phía Thẩm Lạc, miễn cưỡng cười nói.
“Ngưu huynh, tình huống của ngươi sao lại chuyển biến xấu đến trình độ này?” Thẩm Lạc nhìn thấy Ngưu Ma Vương như vậy, cũng lấy làm kinh hãi.
“Ai, không ngờ ma huyết độc này lợi hại như vậy, ta phí hết tâm tư không những không khu trừ được nó, ngược lại kịch độc bắt đầu thôn phệ nguyên khí trong cơ thể ta, loại kịch độc này chỉ sợ là khó mà chữa khỏi.” Ngưu Ma Vương hữu khí vô lực nói.
“Ngưu huynh không nên bi quan như vậy, ta vừa mới đạt được một viên đan dược giải độc, có lẽ dùng được.” Thẩm Lạc lấy ra hoàng bì hồ lô kia, từ bên trong đổ ra một viên đan dược màu vàng óng, phía trên mang theo bảy đạo đan văn, tạo thành một đóa hoa sen màu vàng.
Hoa sen vàng tản mát ra một vòng phật quang nhàn nhạt, như có linh tính chậm rãi chuyển động, phảng phất có sinh mệnh.
“Đan dược phật môn!” Sắc mặt Ngưu Ma Vương trầm xuống.
“Đây là Phật Quang Xá Lợi Tử!” Vạn Tuế Hồ Vương nhận ra viên thuốc này, mừng rỡ nói.
“Phụ vương, đan này thật hữu dụng với độc kia sao?” Ngọc Diện công chúa nghe vậy cũng vui mừng, lại có chút không yên tâm hỏi.
“Đương nhiên, đan này là thánh dược giải độc Tây Thiên Linh Sơn ngàn năm đã tuyệt tích, chuyên giải ma độc, khẳng định có hiệu quả!” Vạn Tuế Hồ Vương nói.
Ngọc Diện công chúa đại hỉ, cầm đan dược tính đưa cho Ngưu Ma Vương ăn vào.
Ngưu Ma Vương không hả miệng, sắc mặt u ám.
“Sao vậy? Hồng Hài Nhi và Ngọc Diện đã trở về, ngươi còn ghi hận chuyện cũ năm đó sao? Huống chi Thẩm đạo hữu phí hết tâm tư mới tìm được thánh dược giải độc này, ngươi còn bày ra tác phong đáng tởm này nữa?” Vạn Tuế Hồ Vương lạnh giọng quát.
“Ngưu huynh, ta biết ngươi và người phật môn có oán, chỉ là Ngọc Diện công chúa đã trở về, trong Ma tộc còn có một cao thủ Thái Ất cảnh chưa ra, ta cùng hắn giao thủ sơ qua, căn bản không địch lại, dùng diệu kế mới từ trong tay người kia đoạt lại một hồn phách Ngọc Diện công chúa.
Nếu như người này công tới, chúng ta tuyệt không phải đối thủ, chỉ có dựa vào Ngưu huynh ngươi, xin ngươi lấy đại cục làm trọng.” Thẩm Lạc cũng mở miệng khuyên nhủ.
Thần sắc Ngưu Ma Vương khẽ biến, im lặng một hồi, há miệng ăn vào Phật Quang Xá Lợi Tử.
Trong phòng đột nhiên truyền ra quái thanh, giống như long ngâm lại như lôi minh, liên miên bất tuyệt, sau một lát trong khe hở đại môn lộ ra kim quang rạng rỡ, xán lạn giống như ánh bình minh, thụy khí ngàn trượng, thải quang tràn đầy, khiến cho người hoa mắt.
“Chuyện gì xảy ra?” Ngưu yêu màu trắng kinh hãi.
Những kim quang thụy khí này kéo dài trọn vẹn một khắc đồng hồ, mới chậm rãi tán đi, trong phòng khôi phục bình tĩnh.
“Vừa rồi chẳng lẽ là dị tượng giải độc mà Thẩm tiền bối cho đại vương? Không biết tình huống thế nào?” Ngưu yêu màu trắng hữu tâm thám thính tình huống bên trong, nhưng không dám tùy tiện đi vào.
Trong phòng, kim quang trên người Ngưu Ma Vương nhanh chóng tiêu tán, độc ban bên ngoài thân hoàn toàn biến mất, làn da cũng khôi phục bình thường, thậm chí, dưới da gã ẩn ẩn ôn nhuận kim quang, nhìn so với trước lúc trúng độc tốt hơn nhiều.
“Không hổ là thánh dược Linh Sơn, ma độc trong cơ thể cơ hồ đã diệt hết, lưu lại một chút cũng không đáng lo, từ từ vận công là có thể khu trừ, đa tạ Thẩm huynh.” Ngưu Ma Vương đã quyết định phục dụng đan dược, cũng buông xuống thành kiến ngày xưa, thoải mái nói.
“Ngưu huynh không cần khách khí, đan dược hữu dụng là tốt rồi.” Trái tim Thẩm Lạc cũng buông xuống.
“Nhạc phụ đại nhân, Ngọc Diện, các ngươi tạm rời đi trước một chút, nghiêm phòng Ma tộc, ta có một số việc muốn đàm luận với Thẩm huynh.” Ngưu Ma Vương nói với Vạn Tuế Hồ Vương cùng Ngọc Diện công chúa.
Hai người nhìn nhau một chút, cũng không hỏi thăm gì, đi ra ngoài.
“Thẩm huynh, mời ngồi.” Ngưu Ma Vương ngồi dậy, chỉ vào một băng ghế đá bên cạnh nói.
Thẩm Lạc cũng không khách khí, ngồi xuống.
“Thẩm huynh, Phật Quang Xá Lợi Tử này vô cùng trân quý, ngươi lấy được từ chỗ nào?” Ngưu Ma Vương nhìn chằm chằm Thẩm Lạc, hỏi.
“Đan này trân quý, không phải ta có khả năng có được, lai lịch của nó, chắc hẳn Ngưu huynh đã đoán ra.” Thẩm Lạc cười nhạt nói.
Ngưu Ma Vương im lặng không nói, ánh mắt chớp động không ngừng.
“Ngưu huynh, người trong tiên phật năm đó có chút thù hận với ngươi, chẳng qua hiện nay Thiên Đình đã bị hủy diệt, Linh Sơn cũng bị hủy, ân oán trước kia hay là để cuốn theo gió đi.
Bây giờ địch nhân sinh linh Tam Giới chính là Ma tộc, người bảo hộ đồng tộc còn sót lại là chúng ta, không thể đổ cho người khác, bắt tay kháng ma mới là con đường ra duy nhất.” Thẩm Lạc thấy đối phương mặc dù không nói chuyện, nhưng cũng không tỏ vẻ kháng cự, khuyên nhủ.
Chương 783: Thân phận
“Thẩm huynh không chối từ vất vả, cứu trở về Hồng Hài Nhi cùng Ngọc Diện, hôm nay lại cứu ta một mạng, lão Ngưu cũng không phải là người không có tâm địa.
Tốt! Ta đáp ứng yêu cầu của ngươi, bắt tay cùng chống chọi Ma tộc.” Ngưu Ma Vương hít sâu một hơi, chầm chậm mở to mắt, nghiêm mặt nói.
“Ngưu huynh hiểu rõ đại nghĩa, Thẩm mỗ thay mặt chung sinh Tam Giới ở đây cảm tạ.” Thẩm Lạc đại hỉ, nói.
“Nếu thế, còn xin Thẩm huynh dẫn kiến ta với những người kia.” Ngưu Ma Vương lôi lệ phong hành nói.
“Cái này đương nhiên, bất quá những người kia phân tán tại các nơi Tam Giới, ta liên lạc với bọn hắn đều là dùng Thiên Sách, trong tay Ngưu huynh cũng có một phần Thiên Sách, ta truyền thụ cho ngươi cách tiến vào Thiên Sách tàn cảnh.” Thẩm Lạc cũng không chối từ, lấy ra Thiên Sách của mình, nói cho Ngưu Ma Vương cách tiến vào Thiên Sách tàn cảnh.
Ngưu Ma Vương nhìn Thiên Sách trong tay Thẩm Lạc một chút, cũng lật tay lấy ra cái của mình, dựa theo cách Thẩm Lạc nói, chầm chậm vận chuyển yêu lực.
Trước mắt gã hoa lên một cái, rất nhanh tiến vào trong một không gian màu vàng, khắp nơi đây nhộn nhạo sương mù màu vàng, một bức vụ tường màu vàng cao lớn vô biên đứng vững ở phía trước, chính là Thiên Sách tàn cảnh.
Vào thời khắc này, cách Ngưu Ma Vương mấy trượng loé lên bóng người, hiện ra thân ảnh Thẩm Lạc.
“Nơi này gọi là Thiên Sách tàn cảnh, ta cùng mấy người khác sở hữu Thiên Sách đều giao lưu ở chỗ này, bọn hắn ở các nơi Tam Giới, nhưng bất luận ở nơi nào, đều có thể tiến vào nơi đây giao lưu, thậm chí trao đổi vật phẩm.” Thẩm Lạc giải thích.
“Còn có thể trao đổi vật phẩm?” Ngưu Ma Vương lộ vẻ kinh ngạc.
“Đúng vậy, nếu không trong thời gian ngắn, ta đi đâu tìm được Phật Quang Xá Lợi Tử chứ.” Thẩm Lạc cười nói.
“Thiên Sách quả nhiên không hổ là chí bảo Thiên Đình, cho dù là tàn phiến cũng có thần thông như vậy.” Ngưu Ma Vương ngắm nhìn bốn phía, mặt lộ vẻ sợ hãi thán phục.
“Ngưu huynh tựa hồ biết rất ít về Thiên Sách tàn phiến, lúc trước người cho ngươi tàn phiến không nói với ngươi những thứ này sao?” Ý niệm trong đầu Thẩm Lạc chuyển động, thăm dò hỏi
Ngưu Ma Vương nhìn Thẩm Lạc một chút, không trả lời.
“Ha ha, là Thẩm mỗ nói nhiều, ta triệu tập những người khác tới ngay.” Thẩm Lạc cười ha ha, triệu hoán những người khác.
Sau một lát, trong Thiên Sách tàn cảnh chớp động kim ảnh, bọn lão giả mặc bạch bào tuần tự xuất hiện.
“Chư vị, ta giới thiệu với mọi người một chút, vị này chính là người thứ năm sở hữu Thiên Sách tàn quyển, Bình Thiên Đại Thánh.” Thẩm Lạc mở miệng giới thiệu.
“Ha ha, Bình Thiên Đại Thánh, Nguyên mỗ kính đã lâu.” Lão giả mặc bạch bào mở miệng đầu tiên.
Nam tử mặc ngân giáp cùng nam tử mặc hoàng bào cũng ôm quyền hành lễ, tự mình báo tục danh.
“Kính đã lâu, loại lời này lão Ngưu cũng không muốn nói, thân phận của chư vị ta hoàn toàn không biết gì cả.
Lão Ngưu ta hôm nay xuất hiện ở đây, đều vì nể tình mặt mũi Thẩm đạo hữu.
Về phần ba vị, ta và các ngươi vốn không quen biết, nếu muốn hợp tác, tối thiểu ba vị phải tỏ rõ thân phận của mình đi.” Ánh mắt Ngưu Ma Vương lướt qua thân ba người, bình thản nói.
Ba người lão giả mặc bạch bào khẽ giật mình, nhìn thoáng qua nhau.
Thẩm Lạc thầm khen tâm tư Ngưu Ma Vương nhạy bén, mượn thời cơ này ép hỏi thân phận ba người.
Chính hắn trước đó không có phần tâm tư này, đần độn liền gia nhập vào, bất quá khi đó ba người lão giả mặc bạch bào cũng không biết thân phận lai lịch của hắn, mọi người tám lạng nửa cân, đều ngang tay.
“Bình Thiên Đại Thánh nói lời này mặc dù có lý, chỉ là chuyện liên thủ kháng ma quan hệ trọng đại, biết thân phận chúng ta mặc dù sẽ tăng lên tín nhiệm với nhau, nhưng khả năng bại lộ thân phận cũng tăng lên nhiều.
Nói cực đoan một chút, lỡ trong chúng ta nếu có người rơi vào tay Ma tộc, thân phận những người khác cũng sẽ bại lộ theo, Nguyên mỗ cảm thấy nói ra không phải là chuyện tốt.
Bình Thiên Đại Thánh ngươi thấy thế nào?” Lão giả mặc bạch bào im lặng một lát, nói.
“A, vậy thân phận lão Ngưu này, chư vị đều đã biết, việc này nên xử lý thế nào?” Ngưu Ma Vương cười lạnh một tiếng, cũng không đồng tình thuyết pháp này.
“Đối với việc này, Bình Thiên Đại Thánh quả thật hơi ăn thiệt thòi.
Như vậy đi, ba người chúng ta mặc dù không để lộ ra thân phận, bất quá chúng ta sẽ nói rõ thế lực chính mình nắm giữ cho Bình Thiên Đại Thánh một chút, sau đó mỗi người lại tặng Đại Thánh một phần lễ gặp mặt, xem như nhận lỗi, ngươi xem thế nào?” Lão giả mặc bạch bào cùng nam tử mặc ngân giáp, nam tử mặc hoàng bào im ắng trao đổi một phen rồi nói.
Ngưu Ma Vương suy nghĩ, trầm ngâm một lát rồi gật đầu nói: “Tốt, xem ở mặt mũi Thẩm đạo hữu, cứ làm như như thế đi.”
“Đa tạ Đại Thánh thông cảm, vậy bắt đầu từ Nguyên mỗ đi.
Nguyên mỗ chính là Địa Tiên, giao lưu rất nhiều với các môn phái tu tiên ở nhân gian, cũng nắm giữ không ít tài nguyên tu luyện, Bình Thiên Đại Thánh nếu cần dùng đến Nguyên mỗ, cứ mở miệng.” Lão giả mặc bạch bào đại hỉ, nói ra đầu tiên.
Thẩm Lạc nghe lời này, trên mặt hiện ra một tia kinh ngạc.
Hắn xem thấy trên điển tịch về Địa Tiên, Địa Tiên là sau khi tu thành Tiên Đạo, Tiên Nhân ở tại Nhân giới có được động thiên phúc địa.
Loại Tiên Nhân này có thực lực phi thường cường đại, môn đồ dưới trướng đông đảo, không bị Thiên Đình quản hạt, tiêu dao tự tại.
Chẳng hạn như, Bồ Đề tổ sư Phương Thốn sơn kỳ thật cũng là một vị Địa Tiên đắc đạo.
“Nguyên lai Nguyên đạo hữu chính là một vị Địa Tiên đắc đạo, hữu lễ.” Sắc mặt Ngưu Ma Vương hòa hoãn hơn nhiều, thi lễ một cái với lão giả.
Địa Tiên Nhân giới bình thường đều không tranh quyền thế, tĩnh tâm tu đạo, quan hệ với những Yêu Vương không xấu, thậm chí có chút giao tình với Yêu Vương bọn gã.
“Hoa mỗ chính là Tiên Tướng Thiên Đình, sau khi Thiên Đình bị Xi Vưu hủy diệt, Thiên Tiên còn sót lại trước mắt cơ bản đều ở bên cạnh ta.” Nam tử mặc ngân giáp mở miệng nói.
Ngưu Ma Vương nghe nói Thiên Đình bị hủy diệt, cười lạnh một tiếng, rất có cảm giác cười trên nỗi đau của người khác.
Nam tử mặc ngân giáp nhìn chằm chằm Ngưu Ma Vương, Ngưu Ma Vương không hề nhượng bộ chút nào nhìn ngược lại, không khí bên trong tàn cảnh lập tức khẩn trương lên.
“Khục! Nếu chúng ta muốn bắt tay hỗ trợ, cộng đồng ngăn cản Ma tộc, một chút ân oán trước kia cũng không nên nhắc lại nữa, nếu không còn chưa bắt đầu đối phó Ma tộc, chính chúng ta đã rùm beng trước, đây cũng quá không ra gì.” Thẩm Lạc vội ho một tiếng, đi ra hoà giải.
“Không sai, hai vị hay là nên nhượng bộ một bước.” Lão giả mặc bạch bào cũng khuyên.
Ngưu Ma Vương hừ lạnh một tiếng, dời ánh mắt đi, nam tử mặc ngân giáp cũng thu hồi ánh mắt.
“Nguyên lai Hoa đạo hữu là Tiên Tướng Thiên Đình, không biết Thiên Đình bây giờ còn giữ được bao nhiêu phần chiến lực?” Thẩm Lạc nhìn về phía nam tử mặc ngân giáp, hỏi.
“100.000 Thiên Tướng ở trong danh sách Thiên Binh tổn thất hơn phân nửa, bây giờ chỉ còn không đến một thành.
Còn các Thần Tướng khác không có ở trong danh sách Thiên Sách hoặc là bị Ma tộc chém giết, hoặc là lưu lạc các nơi, trước mắt ta đang nghĩ cách liên lạc bọn họ.
Chỉ là hiện giờ Ma tộc đương đạo, tiến triển cũng không thuận lợi.” Nam tử mặc ngân giáp thở dài.
“Vậy không biết Cửu Thiên Ứng Nguyên Lôi Thanh Phổ Hóa Thiên Tôn có cùng một chỗ với Hoa đạo hữu không?” Thẩm Lạc hỏi.
“Cửu Thiên Ứng Nguyên Lôi Thanh Phổ Hóa Thiên Tôn! Ngày đó Thiên Đình bị công hãm, ta đã mất liên lạc với hắn, hắn còn sống sao? Thẩm đạo hữu ngươi biết tung tích của hắn?” Nam tử mặc ngân giáp vừa mừng vừa sợ hỏi.
“Hắn còn sống, Thiên Sách tàn phiến trong tay ta có thể liên lạc được hắn.” Thẩm Lạc hơi trầm ngâm, cũng không nói dối.
Chương 784: Hôn mê bảy ngày
“Vậy là tốt rồi, Cửu Thiên Ứng Nguyên Lôi Thanh Phổ Hóa Thiên Tôn có thực lực cường đại, chính là Thần Tướng trọng yếu của Thiên Đình ta, xin Thẩm đạo hữu sử dụng lực lượng của hắn thích đáng.” Nam tử mặc ngân giáp nhẹ nhàng thở ra, lập tức dặn dò.
Thẩm Lạc khẽ cười khổ, hắn tự nhiên là muốn sử dụng gã, nhưng Cửu Thiên Ứng Nguyên Lôi Thanh Phổ Hóa Thiên Tôn trước mắt cũng không chịu giúp đỡ hắn, thật không biết Lý Tịnh vì sao lại định ra hắn nhất định phải chiến thắng Thiên Tướng mới có thể thần phục.
Hắn vốn cho rằng Cửu Thiên Ứng Nguyên Lôi Thanh Phổ Hóa Thiên Tôn nếu ở cùng một chỗ với nam tử mặc ngân giáp, có thể ước thúc một chút đối phương, hiện tại xem ra không thể trông cậy vào rồi.
“Lôi mỗ là phật đồ Tây Thiên Linh Sơn, sau trận đại chiến giữa Linh Sơn và Xi Vưu, tình huống không khác gì Thiên Đình.
Tỳ Khâu, La Hán, Bồ Tát còn thừa không được mấy người, trước mắt cơ bản đều ở chỗ ta.” Nam tử mặc hoàng bào bên cạnh cũng nhàn nhạt mở miệng.
“Ngưu huynh, viên Phật Quang Xá Lợi Tử kia chính là Lôi đạo hữu tặng cho.” Thẩm Lạc chen vào nói.
“Đa tạ.” Ngưu Ma Vương nhìn đối phương một chút, chắp tay cảm tạ.
“Bình Thiên Đại Thánh không cần khách khí.” Nam tử mặc hoàng bào đáp lễ lại.
“Thân phận Thẩm mỗ, các vị cũng đã hiểu rõ, bất quá khác với bốn vị, tại hạ là một tán tu, nhưng cũng chính vì vậy, Thẩm mỗ không bị ước thúc, có thể tự tại hành động.
Về sau chư vị có chuyện gì quan trọng, không tiện xuất thủ, cứ mở miệng.” Thẩm Lạc nói cuối cùng.
“Tốt tốt tốt! Ma tộc mặc dù thế lớn, chỉ cần năm người chúng ta đồng lòng bắt tay, cũng không phải hoàn toàn không có phần thắng!” Lão giả mặc bạch bào cười ha ha nói.
Ngưu Ma Vương, nam tử mặc ngân giáp, nam tử mặc hoàng bào tuần tự gật đầu.
Lần này triệu tập, bất quá là để Ngưu Ma Vương gặp mặt mấy người khác, năm người cũng không nói chuyện nhiều, rất nhanh liền kết thúc.
Thẩm Lạc cùng Ngưu Ma Vương quay trở về hiện thực.
Ngưu Ma Vương đã giải ma độc, vừa về lập tức ra ngoài, cẩn thận canh phòng Ma tộc xâm chiếm.
Thẩm Lạc ngược lại không có chuyện gì, quay trở về động phủ của mình.
Ngưu Ma Vương khỏi bệnh, hắn cũng nhẹ nhàng thở ra, khoanh chân ngồi xuống, vừa chữa thương, vừa cảm giác tình huống luồng khí xoáy xám trắng thể nội.
Nhưng giờ phút này, trước mắt Thẩm Lạc đột nhiên tối đen, ý thức nhanh chóng trở nên mơ hồ, rất nhanh triệt để mất đi tất cả tri giác.
Không biết qua bao lâu, ý thức hắn tán loạn từ từ ngưng tụ, dần dần tỉnh táo lại.
Một cỗ đau nhức kịch liệt từ các nơi toàn thân truyền đến, giống như thân thể bị người vặn bảy tám vòng, lại bị ném vào trong vạc dấm ngâm ba năm.
“Đau quá…” Hắn kêu lên một tiếng đau đớn, miễn cưỡng ngưng tụ lực lượng còn sót lại mở to mắt ra.
Đập vào mắt là một toà đỉnh điện màu vàng, một chữ “Phật” lớn chừng cái đấu treo cao chính giữa, vây quanh phật tự này là từng vòng từng vòng hoa văn màu vàng, cùng rất nhiều La Hán Bồ Tát, hiển nhiên là một chỗ phật điện.
“Thẩm huynh, ngươi đã tỉnh!” Một gương mặt đột nhiên xuất hiện ở phía trên, chính là Bạch Tiêu Thiên, khiến Thẩm Lạc giật nảy mình.
“Xem ra đã rời mộng cảnh rồi.” Trong lòng của hắn thở dài một cái.
“Thẩm huynh? Ngươi không sao chứ?” Bạch Tiêu Thiên nhìn thấy hai mắt Thẩm Lạc nhìn đăm đăm nóc nhà, vội vàng đưa tay vung vẩy trước mắt hắn, gấp giọng hỏi.
“Ta còn chưa chết, đừng vung nữa, nhìn hoa cả mắt.” Thẩm Lạc tức giận nói.
Mở mắt xong, khí lực trên người hắn nhanh chóng bắt đầu khôi phục, nói muốn ngồi dậy.
“Không được, thân thể ngươi quá hư nhược, cần tĩnh dưỡng, không thể loạn động.” Bạch Tiêu Thiên lập tức đè xuống bả vai Thẩm Lạc.
Thẩm Lạc cảm ứng tình huống thể nội, sắc mặt hơi đổi.
Trong cơ thể hắn rối loạn, kinh mạch rối loạn, khí huyết hao tổn, nặng hơn bất kỳ lần triệu hoán mộng cảnh nào lúc trước.
Bị thương nặng ngược lại là thứ yếu, làm cho hắn kinh hãi nhất là thọ nguyên tổn thất rất nhiều, tiến giai Xuất Khiếu kỳ tăng thêm thọ nguyên lần này gần như tổn thất không còn, chỉ còn không đến năm năm.
Trong lòng Thẩm Lạc lạnh buốt một mảnh, cơ hồ có chút tuyệt vọng.
“Thẩm huynh ngươi đã thi triển bí thuật gì? Uy lực mặc dù lớn, nhưng phản phệ quá mức lợi hại, cơ hồ muốn mệnh của ngươi.” Bạch Tiêu Thiên hỏi.
“Nếu không như vậy, chúng ta làm sao có thể địch lại Triêm Quả kia.” Thẩm Lạc bất đắc dĩ nói.
“Ngươi tỉnh lại là tốt rồi, nghỉ ngơi thật tốt, ta ở bên ngoài, có chuyện gì cứ gọi ta.” Bạch Tiêu Thiên biết Thẩm Lạc bị thương nặng, cũng không biết phải an ủi thế nào, nói một tiếng, quay người muốn đi ra ngoài.
“Chờ một chút, ta hôn mê mấy ngày rồi?” Thẩm Lạc gọi lại Bạch Tiêu Thiên.
“Đã qua bảy ngày.” Bạch Tiêu Thiên nói.
“Bảy ngày, ta hôn mê lâu như vậy! Hôm đó sau khi ta hôn mê thì thế nào? Triêm Quả đã vẫn lạc sao?” Thẩm Lạc khẽ nhếch miệng, lập tức hỏi.
“Đúng vậy, Triêm Quả tự vẫn chết.” Bạch Tiêu Thiên kể lại tình huống sau khi Thẩm Lạc hôn mê.
Về phần phong ấn bị phá toái kia, sau khi Triêm Quả chết không lâu, đột nhiên tự động chữa trị, sau đó biến mất không thấy gì nữa.
“Phong ấn tự chữa trị?” Thẩm Lạc hơi nhướng mày.
Pháp trận phong ấn kia cực kỳ phức tạp, chính là Tiên Nhân Thiên Đình bố trí, phong ấn thông đạo Ma giới, sao lại tự chữa trị?
“Chẳng lẽ là người Thiên Đình cảm ứng được pháp trận bị hủy, lại lần nữa phong ấn nó?” Hắn đột nhiên nghĩ đến một khả năng, càng nghĩ càng thấy rất có thể.
“Thi thể Triêm Quả kia đâu?” Thẩm Lạc lại nghĩ tới một chuyện, hỏi.
Về Triêm Quả kia, hắn cũng không có nhiều hận ý, Triêm Quả cũng là một kẻ đáng thương, chỉ là hôm đó Triêm Quả có thể trực tiếp hấp thu ma khí, tăng tu vi lên tới cấp độ kia, người này tuyệt đối không phải người phổ thông bị ma khí xâm nhiễm, nếu như thi thể vẫn còn, hắn muốn kiểm tra một chút, xem có phát hiện manh mối gì không.
Từ đủ loại tình huống trước đó, ma hồn chuyển thế tại Tây Vực mà Lý Tịnh nói, tám chín phần chính là Triêm Quả.
“Thi thể trong đại điện Thánh Liên Pháp Đàn, Thiền nhi và chư tăng Tây Vực đang chủ trì pháp hội siêu độ Triêm Quả, cùng những tăng chúng viên tịch kia.” Bạch Tiêu Thiên nói.
Thẩm Lạc nghe nói thi thể vẫn còn, sắc mặt buông lỏng, nhưng lập tức ý thức được một chuyện khác.
“Thiền nhi tại Thánh Liên Pháp Đàn tự! Một mình hắn ở nơi đó há không nguy hiểm?” Hắn vội la lên.
“Ngươi yên tâm đi.
Sau khi bọn người Lâm Đạt, Triêm Quả, Bảo Sơn đền tội, Ô Kê quốc đã niêm phong Thánh Liên Pháp Đàn khắp cả nước, phàm là tăng lữ tu luyện qua tà pháp đều đã bị bắt, chúng ta giờ phút này cũng đang trong Thánh Liên Pháp Đàn tại Xích Cốc thành, nơi này hiện tại đã không còn nguy hiểm, mà phật châu ở bên người Kim Thiền đại sư, nên cũng không vấn đề.” Bạch Tiêu Thiên nói.
“Tuy vậy, ngươi vẫn nên đi qua trông coi hắn, một mình ta không sao.” Thẩm Lạc nhẹ nhàng thở ra, vẫn nói.
“Nói cũng đúng, vậy ngươi an tâm nghỉ ngơi, ta đi xem một chút.” Bạch Tiêu Thiên bị Thẩm Lạc nói cũng có chút bất an, gật đầu đi ra ngoài.
Thẩm Lạc thu tầm mắt lại, thầm vận công pháp vô danh, điều động pháp lực thể nội còn sót lại khôi phục thương thế.
Chỉ tiếc hiện tại tình huống thể nội hắn thực sự quá tệ, có thể điều động pháp lực cực kỳ bé nhỏ.
Không cách nào vận chuyển pháp lực, dù phục dụng đan dược chữa thương cũng vô dụng.
Vào thời khắc này, hư không bên cạnh Thẩm Lạc ba động cùng một chỗ, một thân ảnh huyết hồng nổi lên, đúng là Hấp Huyết Quỷ Linh thú hắn mới thu phục không lâu.
Thẩm Lạc trước đó cùng Triêm Quả đại chiến, sau đó hôn mê, căn bản không kịp mở ra thông linh thủy động, đưa nó đưa trở về, Hấp Huyết Quỷ vẫn một mực đợi ở bên ngoài.
Sở dĩ Thẩm Lạc đuổi Bạch Tiêu Thiên đi, chính là cảm ứng được Hấp Huyết Quỷ tiềm phục bên cạnh.
Chương 785: Ô Kê quốc tạ ơn
“Nơi này khiến cho ngươi cảm thấy không thoải mái, muốn trở về?” Thẩm Lạc nhìn Hấp Huyết Quỷ, không kinh hoảng, cười yếu ớt hỏi.
“… Là.” Hấp Huyết Quỷ ứng thanh đáp.
“Ta hiểu rõ, chỉ là bây giờ ta bị thương quá nặng, cần điều trị hai ngày, mới có dư lực đưa ngươi trở về.” Thẩm Lạc có chút bất đắc dĩ nói.
Hấp Huyết Quỷ nhìn thân thể Thẩm Lạc, đột nhiên cúi người há miệng cắn lấy cánh tay hắn.
“Ngươi làm gì?” Thẩm Lạc hơi nhướng mày.
Còn chưa dứt lời, một cỗ khí huyết lạnh buốt rót vào thân thể của hắn, cấp tốc chảy khắp toàn thân.
Cỗ khí huyết này mặc dù không tương xứng với hắn, nhưng cũng khiến khí huyết hư thoát được hóa giải rất nhiều, mà cỗ khí huyết này còn ẩn chứa hiệu quả chữa thương không tệ, một ít kinh mạch bị tổn thương cũng khép lại không ít.
“Ngươi đây là?” Thẩm Lạc lộ vẻ kinh ngạc.
“Ta ngoài di chuyển nhanh chóng, hút máu… Còn có thể truyền tinh huyết bản thân cho người khác… Có thể chữa thương…” Hấp Huyết Quỷ nói đứt quãng.
“Thì ra là thế, vậy đa tạ.” Thẩm Lạc mừng rỡ, thầm vận công pháp vô danh.
Trải qua Hấp Huyết Quỷ trị liệu, hắn có thể vận dụng pháp lực thể nội tăng lên nhiều, miễn cưỡng đạt tới một thành, đủ để thi triển thông linh thuật.
Hắn thầm vận Thông Linh Dịch Yêu thuật, mở ra thủy động truyền tống.
Hấp Huyết Quỷ hóa thành một đạo huyết quang chui vào trong đó, biến mất không còn tăm tích.
Thẩm Lạc nhẹ nhàng thở ra, vội vàng tán đi Thông Linh Dịch Yêu thuật, nhắm mắt vận công chữa thương.
Có thể vận dụng một thành pháp lực, chữa thương liền thuận tiện, hắn lấy ra một viên Liệu Thương Nhũ Linh Đan ăn vào, vận khởi pháp lực luyện hóa, đồng thời thầm vận Đại Khai Bác Thuật chữa thương.
Trên người hắn rất nhanh sáng lên lưỡng sắc quang mang xanh trắng, kinh mạch rối loạn dần dần thông thuận, thương thế cũng khôi phục nhanh chóng.
Hai ngày sau, thương thế Thẩm Lạc mặc dù còn chưa khỏi hẳn, hành động cũng đã không ngại.
Trong chính điện Thánh Liên Pháp Đàn tọa lạc một tòa đài sen màu vàng lớn chừng mấy trượng, trên đài sen giờ phút này đang thiêu đốt lửa nóng hừng hực, rung động keng keng.
Trong liệt diễm đặt hai đoạn thân thể tàn phế, chính là Triêm Quả, đã miễn cưỡng ghép lại cùng nhau.
Chung quanh liệt diễm thiêu đốt, nhưng hai đoạn thân thể tàn phế này lại không chút dấu hiệu hòa tan.
“Thật sự cổ quái, Triêm Quả này đã chết, sao thi thể còn rắn chắc như thế, liệt hỏa đốt cũng không hủy?” Bạch Tiêu Thiên đứng ở bên cạnh, nhíu mày nói.
Trừ Bạch Tiêu Thiên, Thẩm Lạc, Kim Thiền, còn có không ít cao tăng ba mươi sáu nước Tây Vực, Ô Kê quốc quốc vương, cùng Kỳ Liên Mỹ đứng ở chỗ này.
Thẩm Lạc đánh giá thi thể Triêm Quả, trong mắt hiện lên một tia duệ mang.
Trải qua rèn luyện mộng cảnh lần trước, linh giác của hắn và thần thức cảm ứng đã có bước tiến dài, bén nhạy chú ý tới trên thi thể Triêm Quả có một cỗ lực lượng vô hình bao phủ, ngăn cách hoả diễm chung quanh.
Nguồn lực lượng này vô hình vô chất, phi thường mịt mờ, bất quá hắn cảm thấy nó có quan hệ đến ma khí.
“Nếu hỏa diễm không cách nào hủy đi, vậy chỉ dùng lực lượng khác, tóm lại không thể để đó, nếu không sợ sẽ có hậu hoạn.” Một cao tăng Tây Vực nói.
Những người khác nhao nhao gật đầu, đại chiến trước đó vẫn còn khiếp sợ đủ loại thủ đoạn quỷ dị khởi tử hoàn sinh của Ma tộc.
Thẩm Lạc hơi biến sắc mặt, đang muốn mở miệng ngăn cản.
“Tiểu tăng cảm thấy không quá thỏa đáng, thi thể này bị một ma hồn vô cùng lợi hại phụ thân, cẩn thận tìm tòi nghiên cứu có lẽ từ đó tìm ra một chút manh mối Ma tộc.
Chư vị nếu không yên lòng đặt nó ở Ô Kê quốc, vậy để tiểu tăng mang về Đại Đường xử trí, thế nào?” Thiền nhi mở miệng nói trước.
Chư tăng Tây Vực nghe vậy, đều sửng sốt một chút, sau đó nhìn nhau.
Triêm Quả dẫn xuất nhiễu loạn tại Xích Cốc thành lớn như vậy, thi thể nếu cứ như vậy bị ngoại nhân mang đi, có phần không thỏa đáng.
Bất quá trải qua đại chiến trước đó, danh khí Thiền nhi tại Ô Kê quốc nay đã phi thường tăng lên, cơ hồ xem như Phật sống tại thế, đệ tử phật môn trong Xích Cốc thành, cùng bách tính Xích Cốc thành bình thường đều cực kỳ tôn sùng Thiền nhi, lời nói của nó, bọn họ không thể không thận trọng cân nhắc.
Mà thi thể Triêm Quả được mang đi, bọn họ cũng không cần lo lắng gì, nên nhao nhao gật đầu.
“Nếu thế, vậy làm phiền Thiền nhi Thánh Tăng.” Ô Kê quốc vương cũng biểu thị đồng ý.
Y mặc kệ xử trí thi thể Triêm Quả thế nào, chỉ cần đừng ảnh hưởng đến Ô Kê quốc là được.
“Đa tạ.” Thiền nhi thi lễ với đám người một cái, sau đó vung tay lên.
Một mảnh kim quang tuột tay bắn ra, quấn lấy thi thể Triêm Quả trong hỏa diễm, thu vào.
Thẩm Lạc biết Thiền nhi đã khôi phục một phần pháp lực, bất quá nhìn Thiền nhi như vậy, tựa hồ đã khôi phục rất nhiều ký ức của Kim Thiền Tử, vận dụng pháp lực rất là thành thạo.
“Pháp hội siêu độ đã kết thúc, ba người chúng ta cũng phải cáo từ rồi.” Thiền nhi thi lễ với Ô Kê quốc vương và tăng nhân chung quanh một cái, cáo từ.
“Ba vị đừng vội, các ngươi trợ giúp Ô Kê quốc phá vỡ âm mưu của Ma tộc, còn chưa tạ ơn ba vị.
Ta đã chuẩn bị tiệc mừng trong cung, xin mời ba vị đến dự.” Ô Kê quốc vương vội vàng khuyên.
“Đa tạ ý tốt bệ hạ, bất quá chúng ta đều là người ngoài, yến hội cũng không cần.” Thiền nhi lắc đầu cự tuyệt.
“Không sai, hảo ý bên hạ, chúng ta tâm lĩnh.” Thẩm Lạc cũng mở miệng nói.
Hiện tại thọ nguyên của hắn thiếu nghiêm trọng, cần trở về Trường An thành gấp để tìm kiếm đồ vật tăng tuổi thọ, nửa khắc đồng hồ cũng không muốn chậm trễ ở chỗ này.
Ô Kê quốc vương thấy thần sắc ba người, biết bọn hắn xác thực không muốn tham gia yến hội náo nhiệt, cũng không cưỡng cầu.
“Nếu ba vị nói thế, vậy yến hội coi như xong.
Bất quá không báo đáp đại ân ba vị, trong lòng cô vương khó mà bình an.
Như vậy đi, Thánh Liên Pháp Đàn đã bị diệt trừ, bọn hắn thu các đồ vật tu luyện đều đặt trong bảo tàng hậu điện, ba vị cứ đi qua tùy ý tuyển chọn một chút, xem như một chút tâm ý Ô Kê quốc ta.” Ô Kê quốc vương nói.
Thẩm Lạc đang gấp, tâm cũng động, Bạch Tiêu Thiên cũng lộ vẻ chờ mong.
“Tiểu tăng thì không cần, Thẩm đạo hữu cùng Bạch đạo hữu các ngươi nếu muốn đi, cứ đi qua xem một chút đi.” Thiền nhi chú ý tới thái độ Thẩm Lạc cùng Bạch Tiêu Thiên, nói.
“Vậy cung kính không bằng tuân mệnh.” Thẩm Lạc chắp tay nói.
“Phụ vương và mọi ngươi ở đây nói chuyện, ta mang Thẩm tiên sư đi qua xem một chút.” Kỳ Liên Mỹ bên cạnh nói.
“Cũng tốt.” Ô Kê quốc vương gật đầu.
Kỳ Liên Mỹ mang theo Thẩm Lạc cùng Bạch Tiêu Thiên bước vào chỗ sâu Thánh Liên Pháp Đàn tự, rất nhanh tới đến trước một tòa đại điện.
“Đồ vật đều ở bên trong, hai vị chờ một lát.” Kỳ Liên Mỹ nói một tiếng, lấy ra một tấm lệnh bài nhoáng một cái.
Một đạo bạch quang đánh vào trên cửa đá đại điện, trên cửa đá dập dờn một trận bạch quang, sau đó từ từ mở ra.
Trong đại điện đặt mấy chục giá gỗ cao lớn, mỗi giá đỡ đều có bốn năm tầng, mỗi tầng chất đầy các loại đồ vật, có khoáng thạch, linh thảo, cũng có rất nhiều phù khí, pháp khí các loại, chỉ là những vật này đặt rất tùy ý, không sửa soạn qua, nhìn có chút lộn xộn.
“Những vật này đều vừa mới lấy từ các nơi Thánh Liên Pháp Đàn về, còn chưa kịp phân loại, hai vị tùy ý xem một chút đi, muốn lấy bao nhiêu cũng được.” Kỳ Liên Mỹ khoát tay mời, cực kỳ hào phóng nói.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










