Đại Mộng Chủ
Tập 141 : Thời khắc sống còn (c701-c705)
❮ sautiếp ❯Chương 701: Thời khắc sống còn
“Dám làm hỏng đại sự của ta, muốn chết!”
Đúng lúc này, Bảo Sơn quát lớn một tiếng, tay cầm một cây phật môn phương tiện sạn, ném mạnh tới Bạch Tiêu Thiên.
Lưỡi búa phương tiện sạn đại phóng ô quang, chưa tới gần đã có từng tầng từng tầng quang nhận hình vòng cung như gợn nước sinh ra, chém tới Bạch Tiêu Thiên.
Bạch Tiêu Thiên muốn duy trì “Vãng Sinh Lộ” không tiêu tán, căn bản không thể chuyển tay ứng đối, chỉ có thể tế ra một kiện pháp khí kim chung.
“Đông…”
Theo một tiếng chuông cổ vang lên, món pháp khí kim chung kia treo trên đỉnh đầu của y, một mảnh kim quang chiếu xuống, ngoài thân tạo thành một hư ảnh kim chung to lớn, gào thét xoay tròn.
Trên kim chung khắc minh văn, chỉ là chữ viết nhỏ như hạt gạo, khắc lấy Bất Động Minh Vương Chú phật môn.
“Đông” một tiếng vang thật lớn.
Tầng thứ nhất nửa cung tròn quang nhận đánh vào trên hư ảnh kim chung, tiếp theo liền có liên tiếp tiếng chuông không ngừng vang lên, tầng tầng quang nhận như gió táp mưa rào rơi vào trên hư ảnh kim chung.
Quang mang trên hư ảnh kim chung run rẩy, bản thể kim chung treo trên đỉnh dầu Bạch Tiêu Thiên cũng đung đưa không ngừng.
Nhưng tiếng chuông mặc dù loạn, kim chung mặc dù dao động, Bạch Tiêu Thiên thủy chung bất động, thề phải độ hoá u hồn còn sót lại trên quảng trường.
“Ầm.”
Rốt cuộc bản thể phương tiện sạn đập vào trên hư ảnh kim chung, tiếng oanh minh vang vọng quảng trường.
Hư ảnh kim chung ứng thanh vỡ tan, nổ tung vô số mảnh vỡ hư quang.
Trong một mảnh phân loạn, một đạo thân ảnh u hồn cuối cùng dưới Vãng Sinh Lộ đã tiêu tán, rốt cuộc Bạch Tiêu Thiên có thể giải thoát, hai tay biến đổi pháp quyết, bóp một cái Bất Động Minh Vương Ấn.
Chỉ nghe “Ông” một tiếng rung, bản thể kim chung đại phóng quang mang.
Hư ảnh kim chung phá toái tiêu tán, một tôn pháp tướng như hư ảnh Minh Vương lâm thế, bao phủ ngoài thân Bạch Tiêu Thiên, toả ra trận trận kim quang loá mắt.
Phương tiện sạn bị kim quang xông lên, “Ầm” một tiếng bị chấn động mạnh trở về.
Bạch Tiêu Thiên đứng lên, đưa tay thu hồi kinh tràng, đuổi theo Bảo Sơn, nhấc chưởng bổ xuống.
Hư ảnh Minh Vương ngoài thân y cũng cất bước theo, một chưởng bổ về phía Bảo Sơn.
Bảo Sơn thấy thế, trong miệng bỗng nhiên phun ra một ngụm máu tươi, vẩy vào trên phương tiện sạn bay ngược trở về, tay kết pháp quyết chỉ về phía trước.
Phương tiện sạn tựa như phi kiếm thay đổi thân hình, lại vội xông về phía Bạch Tiêu Thiên.
Trong nháy mắt phương tiên sạn nhuốm máu, liền hóa thành màu đỏ như máu, mặt ngoài cũng dâng lên một tầng huyết diễm, đánh vào cự chưởng Minh Vương.
Huyết diễm kia không biết là vật gì, vậy mà trong nháy mắt phá vỡ bàn tay Minh Vương, bay đến phía Bạch Tiêu Thiên.
Bạch Tiêu Thiên lập tức lùi ra sau, hai tay nhanh chóng kết ấn, dự định chặn lại phương tiện sạn.
Ai ngờ phương tiện sạn hết sức nhanh chóng, vậy mà đột nhiên gia tốc, trực tiếp cắt thủng lồng ngực Minh Vương, thẳng đến tim Bạch Tiêu Thiên.
Quần áo trước ngực Bạch Tiêu Thiên bị dính huyết diễm, trong nháy mắt hóa thành tro tàn, cơ bắp lồng ngực sung mãn cũng lộ ra.
Chỉ là trong nháy mắt lồng ngực cởi trần lộ ra, quanh thân y đột nhiên lan tràn kim quang, một thân da thịt trong nháy mắt như vàng lỏng hóa thành màu kim hoàng.
“Kim Cương Hộ Thể.” Bạch Tiêu Thiên quát lớn một tiếng.
Kim Cương Hộ Thể này chính là bí truyền phòng thân của Hóa Sinh tự, không phải đệ tử hạch tâm thì không thể học được.
Chỉ nghe “Keng” một tiếng, phương tiện sạn nhuộm huyết diễm kia phảng phất đập vào trên tinh kim, lần nữa bị bắn ngược trở về.
Bảo Sơn thấy thế, trong lòng hơi kinh hãi, Huyết Diễm Phong Nhận của mình từ trước đến nay gặp địch tất phá, cùng giai chưa bao giờ có người đỡ được, không ngờ hôm nay lại bị Bạch Tiêu Thiên lấy nhục thân đón đỡ.
Lão đưa tay đón phương tiện sạn, đôi mắt không khỏi co rụt lại.
Chỉ thấy Bạch Tiêu Thiên với Kim Cương Khu, thân pháp nhanh đến cực điểm, tăng tốc vọt tới trước, bay thẳng lên, lại như ngự kiếm giẫm trên phương tiện sạn của lão, cùng bay tới.
Bảo Sơn vừa định điều khiển phương tiện sạn chuyển hướng, Bạch Tiêu Thiên đã trùng điệp giẫm mạnh trên phương tiện sạn, thân hình nhẹ nhàng không gì sánh được lướt thẳng nhập không, tiếp đó giống như Thái Sơn áp đỉnh đập ầm ầm xuống lão.
Cảm nhận được cỗ cảm giác áp bách to lớn kia, trong lòng Bảo Sơn không khỏi kinh hoảng, không dám đón đỡ một kích này, mà tay bấm một cái độn quyết, chùn người xuống, trực tiếp chui vào dưới mặt đất đào tẩu.
Con ngươi Bạch Tiêu Thiên co rụt lại, hóa quyền thành chưởng, vỗ xuống dưới mặt đất.
“Ầm ầm” một tiếng vang thật lớn!
Theo một cỗ khí lãng phảng phất thực chất dội thẳng xuống, toàn bộ sa mạc chấn động theo, mặt đất lập tức hạ xuống một đạo chưởng ấn lớn chừng trăm trượng.
Cồn cát gần rìa chưởng ấn đột nhiên nâng lên, một bóng người chật vật bị đánh bay ra, tự nhiên chính là Bảo Sơn.
Bạch Tiêu Thiên tựa như đã sớm đoán vị trí của lão, không đợi lão rơi xuống, thân hình đã trước một bước chờ ở bên kia, đấm tới một quyền, “Phốc phốc” quán xuyên ngực lão.
Bảo Sơn trợn hai mắt lên, khắp khuôn mặt là vẻ hoảng sợ, thân thể co quắp mấy lần, không còn động đậy được nữa.
Thần thái hai mắt lão rút đi, con mắt lồi ra ngoài, chết không nhắm mắt.
Bạch Tiêu Thiên ném thi thể lão đi, hào quang màu vàng óng trên thân nhanh chóng thối lui, thở một hơi, khóe miệng và lỗ tai đều có vết máu như tiểu xà uốn lượn chảy ra.
Công pháp Kim Cương Hộ Thể tu luyện khó khăn, trước mắt y có khả năng duy trì rất ngắn, vừa rồi cũng ráng chống đỡ lấy một hơi, không để ý phản phệ nội thương, mới miễn cưỡng chèo chống cho tới bây giờ.
“Thẩm Lạc, Kim Thiền đại sư, các ngươi đợi ta thêm một lát…” Bạch Tiêu Thiên khoanh chân ngồi xuống, nuốt một viên đan dược, ánh mắt lướt qua Thiền nhi, sau đó nhìn về phía Thẩm Lạc.
Lúc này, Thẩm Lạc và Long Đàn đang chém giết đến khẩn yếu quan đầu.
Long Đàn được bí thuật Lâm Đạt phục sinh, một thân khí tức pháp lực càng mạnh hơn trước đó, ngoài thân lại che đậy một tầng giáp đen kiên cố không gì sánh được, Thẩm Lạc hoàn toàn rơi xuống hạ phong, bị bức không ngừng lùi lại.
Mà bên kia, Lâm Đạt liên tiếp chống được hai đạo lôi kiếp, đạo lôi kiếp thứ bảy cũng theo sát hàng lâm xuống.
Mây đen trên trời đã biến thành đen đặc, bốn phía sắc trời tối tới cực điểm, cơ hồ không khác gì đêm tối, trong hư không không có nửa điểm tiếng gió, bốn phía trừ người phát ra tiếng đánh nhau, không còn nửa điểm tiếng vang gì khác.
Một loại yên lặng, nghiêm trọng làm cho người bất an bao phủ khắp nơi.
Trên bầu trời, bốn tôn Chấp Pháp Thiên Binh kia lạnh lùng, đột nhiên biến hoá một chút, từng kẻ cau mày lại, vậy mà hiển lộ ra mấy phần tức giận.
Lâm Đạt nhìn tầng mây đen kịt trên đầu, tựa hồ có đạo đạo lôi quang ẩn ẩn chớp động, ở trong cũng không có thanh âm phích lịch, loại không khí mưa gió nổi lên lại yên lặng trang nghiêm dị thường này, để trong lòng của y sinh ra một tia sợ hãi.
“Xem ra cần phải làm trước thời hạn rồi.” Trong miệng y trầm ngâm một tiếng.
Nói xong, bàn tay y vung lên trước người, trong lòng bàn tay lập tức toé hiện huyết quang, một mảnh huyết hoa đỏ thẫm vẩy xuống treo trên bầu trời không rơi, bị y vung tay đánh tan ra.
Giọt giọt huyết hoa bắn ra, bắn nhanh về phía bốn phương tám hướng, tốc độ cực nhanh rơi vào trên những lồng ánh sáng màu đỏ ngoài pháp đàn kia, không chút trở ngại nhẹ nhõm dung nhập vào.
Trong đó càng có một ít giọt máu, vô cùng tinh chuẩn rơi vào mi tâm cao tăng trong pháp đàn.
Chúng cao tăng tự nhiên biết đây không phải chuyện gì tốt, nhao nhao đưa tay lau, kết quả còn không đợi ống tay áo chạm đến, giọt máu kia đã dung nhập vào trong máu thịt của bọn họ, chỗ mi tâm lưu lại một vết tích như dấu son.
Chương 702: Kim Thiền chuyển thế
“Ầm ầm…”
Trong trời cao lại vang lên một trận thanh âm cổn lôi, đạo lôi kiếp thứ bảy sắp giáng xuống!
Lâm Đạt nhíu chặt lông mày, thần sắc nghiêm túc không gì sánh được, hai tay trước người nhanh chóng kết ấn như bánh xe, đài sen huyết tinh dưới thân bắt đầu sáng lên đạo đạo quang mang.
“Tạo hóa ngàn vạn, công đức vô lượng.”
Chỉ nghe y quát khẽ một tiếng, mặt quỷ quanh thân nhao nhao rút về, từng cái như pho tượng ngưng kết trên người y, không còn giương nanh múa vuốt như vừa rồi, nhìn như tử vật vậy.
Đài sen huyết tinh dưới thân Lâm Đạt quay tròn, bắt đầu toả ra hào quang rực rỡ, trên đó sinh ra từng đầu tinh tuyến tinh tế như nhuỵ hoa, uốn lượn giãy dụa mò về bốn phương tám hướng, nối từng tòa pháp đàn lại.
Trên mỗi một tòa pháp đàn, đều hiện lên từng mai từng mai phù văn đỏ như máu, trong tinh tuyến xen lẫn uốn lượn nhảy lên, một cỗ khí tức cổ quái bắt đầu lan tràn ra trên quảng trường.
“Có chuyện gì vậy?” Đà Lạn thiền sư phát hiện dị dạng trước tiên, trong miệng kinh hô một tiếng.
Chỉ thấy áo bào quanh thân lão không gió tự bay, một tầng hào quang màu trắng nhàn nhạt từ bên ngoài thân tràn ra, như vô số đom đóm bao phủ chung quanh lão, bao phủ cả người lão vào trong đó.
“Đây… Đây là thứ gì?” Ngay sau đó, lại có người hoảng sợ kêu lên.
Cách Đà Lạn thiền sư không xa, lại có một tên thiền sư trên thân sáng lên hào quang.
Chỉ chốc lát sau, phía trên cao đàn toàn bộ quảng trường cơ hồ đều tỏa ra ánh sáng, có trắng nhạt như nguyệt quang, có sáng tỏ như đèn lửa, có rải rác như ánh sao, có tựa như đại nhật treo trên bầu trời, có sau lưng ngưng tụ ra một viên luân.
Duy chỉ có một mình Thiền nhi, trên thân không sáng lên ánh quang mang.
“A, sao lại như vậy? Hẳn là nhìn lầm?” Lâm Đạt liếc qua Thiền nhi, trong lòng nghi ngờ nói.
“Thì ra là công đức hiện ra, người với người thì khác nhau.” Ánh mắt Thiền nhi băn khoăn nhìn bốn phía, thấy quang mang trên thân mọi người, cảm thấy lạ lẫm nói.
Nó vừa nói xong, đám người nhao nhao tỉnh ngộ lại, nguyên lai những ánh sáng này chính là công đức bọn họ tu hành góp nhặt nhiều năm.
“Ánh mắt không tệ, đáng tiếc là một phế nhân.” Lâm Đạt thấy trên thân nó không có công đức, không khỏi thất vọng nói.
Nói xong, y không xem đám người nữa, mà chắp tay trước ngực, cúi đầu ngâm tụng kinh văn.
Thần thái y một lòng, bộ dáng thành kính, nếu không có một loạt biến cố lúc trước, tất cả mọi người nghĩ y là phậ tử thành tín nhất, chuyên chú nhất.
Theo thanh âm ngâm tụng vang lên, trên thân Lâm Đạt bắt đầu tỏa ra ánh sáng, bất quá phật quang y có màu hơi đỏ, so với đám người càng thêm bàng bạc sáng tỏ, từng giờ từng phút ngưng tụ cách người mình, thình lình tạo thành một tôn Bồ Tát cao khoảng mười trượng.
Bộ dạng tôn Bồ Tát này giống Văn Thù Bồ Tát mấy phần, thần sắc thương xót, trìu mến nhìn chúng sinh.
Bồ Tát vừa mới ngưng tụ thành công, trên bầu trời bỗng nhiên hiện lên một đạo bạch quang, trong nháy mắt chiếu sáng phương viên trăm dặm sáng như tuyết, một tiếng vang to lớn vô cùng vang lên, tựa như muốn nổ thiên khung ra một lỗ thủng vậy.
Một đạo lôi điện tuyết trắng tinh khiết không gì sánh được, như thác nước Cửu Thiên từ trời rơi xuống, trút xuống Lâm Đạt.
Lâm Đạt đưa tay đánh lên một chưởng, hư ảnh Bồ Tát ngoài thân lập tức vê thành một thủ ấn tâm chú đẩy lên không trung, lòng bàn tay to lớn như một thanh dù che mưa chống trên đỉnh đầu Lâm Đạt, tiếp đón lôi điện đánh xuống.
Nhưng mà, uy lực đạo lôi kiếp này vượt quá tưởng tượng, trong nháy mắt nó rơi vào lòng bàn tay Bồ Tát, liền đánh xuyên qua, ngàn vạn tia điện giao thoa xuống, tiếp tục nện xuống phía Lâm Đạt.
Lâm Đạt thấy thế, vội vàng kết pháp quyết, hư ảnh một thủ chưởng Bồ Tát khác bổ cứu lên, lần thứ hai cản lại lôi điện.
Bất quá, lôi điện từ trong lòng bàn tay tràn ra, rơi vào trên thân hư ảnh Bồ Tát, vẫn như cũ giống như hoả tinh rơi trên sa y, lập tức đốt ra vô số lỗ thủng, Lâm Đạt ở trong đó tự nhiên cũng cảm thấy thống khổ.
So sánh lôi điện như giang hà mãnh liệt, hai bàn tay này như hai con đê nho nhỏ, chỉ có thể miễn cưỡng ngăn cản, cuối cùng chạy không thoát bị xông phá.
Lâm Đạt tự nhiên không thể bỏ mặc như vậy, trong miệng quát khẽ một tiếng, chỗ mi tâm toé hiện một đạo huyết quang, đài sen huyết tinh dưới thân toả ra ánh sáng chói lọi, trên đó kết nối với huyết sắc tinh tuyến cũng nhao nhao phát sáng lên.
Các vị cao tăng trên pháp đàn cảm thấy chỗ mi tâm nóng rực một trận, quang mang công đức cụ tượng bao phủ quanh người nhao nhao thuận theo huyết sắc tinh tuyến chảy xuôi ra, tụ hợp vào đài sen huyết tinh dưới thân Lâm Đạt.
Trong tích tắc, trên đài sen huyết tinh quang mang đại tác, cánh sen huyết hồng lót bên ngoài, lập tức bao phủ lên một tầng bạch quang mơ hồ, mà bạch quang trên thân hư ảnh Bồ Tát kia cũng ngưng tụ ra một tầng tố sa thiền y.
Những lôi điện tung tóe rơi vào tố sa thiền y kia, lập tức uy thế đại giảm, không thể đốt xuyên áo này.
Lâm Đạt thấy thế trong mắt lóe lên vẻ vui mừng, vội vàng gấp rút hấp thụ công đức chúng tăng.
Cao tăng như Đà Lạn còn tốt, vốn công đức thâm hậu, còn có thể duy trì một lát, nhưng những thiền sư căn cơ còn thấp, công đức ngoài thân rất nhanh bị hấp thụ sạch sẽ, sinh mệnh lực cũng bắt đầu nhanh chóng trôi qua.
Một thiền sư vốn bộ dạng trung niên, làn da bắt đầu nhanh chóng khô cạn, lông mày sợi râu nhanh chóng dài ra rồi biến thành trắng cho đến khi tróc ra, thân hình không ngừng co vào, cuối cùng biến thành một bộ xương khô.
Thiền nhi không có công đức hiển hóa ra ngoài, mi tâm cũng nóng rực lên, sinh mệnh lực cũng bắt đầu xói mòn.
Nó không biết ứng đối ra sao, chỉ có thể bảo vệ linh đài, miệng tụng tâm kinh.
Đúng lúc này, chẳng biết tại sao, viên Xá Lợi Tử trước ngực nó đột nhiên sáng lên hào quang màu vàng, bao quanh thân nó lại, trong nháy mắt quang mang nồng đậm kia sáng lên, tựa như ban ngày nổi lên, che đậy tất cả hao quang cao tăng chung quanh lại.
“Cái đó là…” Đà Lạn thiền sư cả kinh kêu lên.
“Đó là công đức sao? Sao lại bàng bạc như vậy…”
“Không thể, sao lại thế…”
Trong lúc mọi người đang bối rối, sau lưng Thiền nhi ngưng tụ ra một Kim Thiền to lớn vô cùng.
“Kim Thiền Tử chuyển thế, quả nhiên là Kim Thiền Tử chuyển thế, ta đoán không lầm! Có ngươi tại đây, lo gì độ kiếp không thành, ha ha…” Lâm Đạt thấy thế, cao hứng gần như thất thố.
Lúc trước y đã sớm suy đoán thân phận Thiền nhi, ở trong thành dự định xuất thủ với Thiền nhi, bất quá bị Hoa Hồ Điêu quấy rối phá hủy, cuối cùng không thể đuổi tới Phong Tẫn sơn xuất thủ.
Sau đó Lâm Đạt biết được Thiền nhi đã điểm hóa Triêm Quả, trong lòng càng tin tưởng vững chắc Thiền nhi chính là Kim Thiền Tử chuyển thế, thế là tương kế tựu kế, dẫn Thiền nhi đến đây tham gia Đại Thừa pháp hội.
“Có Kim Thiền Tử chuyển thế tại đây, những người khác không còn tác dụng nữa, ha ha…”
Lâm Đạt vung tay lên, triệt hồi khống chế pháp đàn những người khác, cách không chụp về phía Thiền nhi, liền nhiếp thân thể nho nhỏ từ bên kia pháp đàn tới, treo trên bầu trời khống chế trước người.
Quanh thân Thiền nhi tắm rửa trong kim quang, trong đầu bỗng nhiên nổi lên rất nhiều trí nhớ kiếp trước, thần sắc trên mặt lạ thường bình tĩnh.
Lâm Đạt kết pháp quyết, dẫn một cái trên thân nó, Công Đức Phật Quang màu vàng kia liền cuồn cuộn chảy xuôi ra, bao phủ đài sen huyết sắc dưới thân y, nhuộm thành màu vàng óng, mà hư ảnh Bồ Tát kia cũng ngưng tụ kim quang, mặc vào một tầng cà sa màu vàng.
Có vô lượng công đức này che chở, hào quang màu vàng chiếu rọi ra đảo ngược thiên khung, cùng ngân quang lôi điện kia va chạm, nhanh chóng tiêu hao nhau, mà mây đen chỗ sâu màn trời tựa hồ cũng bị kim quang tiêu hóa, trở nên mờ đi rất nhiều.
Trong lúc vô hình, ý diệt sát của Thiên Đạo đối với Lâm Đạt cũng giảm bớt mấy phần.
Chương 703: Hồi phục hư vô
“Ha ha… Trời cũng giúp ta… Ha ha!”
Lúc này Lâm Đạt cảm thấy nắm chắc thắng lợi trong tay, không khỏi cười như điên.
Một bên khác, Thẩm Lạc nhìn những biến cố xảy ra, trong lòng lo lắng vạn phần.
Còn Long Đàn thì từng bước ép sát, khiến cho hắn căn bản không dứt ra để tới cứu viện Thiền nhi.
“Ngươi không phải muốn cứu tiểu hòa thượng kia sao? Ta để ngươi tận mắt nhìn hắn thay thế sư tôn chịu thiên kiếp, hôi phi yên diệt! Thống khoái, thống khoái!” Long Đàn nhìn tình huống pháp đàn bên kia, nhịn không được có chút đắc ý vênh váo nói.
Nói xong, vậy mà lão không nóng lòng tiến công nữa, mà đứng im một bên, ung dung nhìn Thẩm Lạc.
Thẩm Lạc lo lắng vạn phần, ánh mắt lướt qua Thiền nhi và Long Đàn, tựa hồ đang cân nhắc có nên mạo hiểm tránh Long Đàn, trực tiếp đi lên thi cứu Thiền nhi không?
Chỉ hơi chần chờ, thân hình Thẩm Lạc bắt đầu chuyển động, dưới chân hắn chớp động ánh trăng, thân hình từ bên phải lướt cực nhanh thẳng đến chỗ pháp đàn Thiền nhi.
Long Đàn thấy thế, trong mắt lóe lên ý cười, lão đang chờ đến lúc Thẩm Lạc bí quá hoá liều.
Trong nháy mắt Thẩm Lạc chuyển động, thân ảnh Long Đàn cũng biến mất tại chỗ.
Tiếp theo một cái chớp mắt, lão đột nhiên xuất hiện trước người Thẩm Lạc, một bàn tay đột nhiên nhô ra, trong lòng bàn tay huyết nhục tách ra, vô số cây tinh ti màu đen mảnh khảnh đột nhiên nhô ra, như ngàn vạn cương châm đâm thẳng tới hắn.
Đỉnh đầu Thẩm Lạc loé lên quang mang, Bát Huyền Kính lần nữa toả ra màn sáng, bảo hộ hắn ở trung tâm.
Nhưng mà, khi tinh ti màu đen kia tiếp xúc đến màn sáng, trong nháy mắt một màn quỷ dị xuất hiện, vậy mà trực tiếp xuyên thấu qua màn sáng đâm tới ngực Thẩm Lạc.
Thẩm Lạc vội vàng không kịp chuẩn bị, bị tinh ti đâm vào thân thể, lập tức cảm thấy toàn thân lạnh lẽo, huyết dịch bắt đầu thuận theo tinh ti màu đen, vọt mạnh qua thể nội Long Đàn.
Cùng lúc đó, pháp trượng màu đen trong tay Long Đàn điểm đến mi tâm Thẩm Lạc, khiến cho thần hồn hắn kịch liệt chấn động, thân thể đột nhiên lắc lư mấy cái, liền đứng bất động tại chỗ.
“Thẩm Lạc…” Bạch Tiêu Thiên thấy thế, kinh hô một tiếng.
Y không lo tiếp tục khôi phục, thân hình lướt thẳng lên, bay vút tới Thẩm Lạc bên này.
Một bên khác, Triệu Phi Kích cũng bức lui đối thủ, đuổi sát qua.
Nhưng mà, bọn họ đi tới nửa đường, chợt thấy tay phải Thẩm Lạc tỏa ra ánh sáng, lòng bàn tay lật ra ngoài hướng xuống dưới, bắt đầu ngưng tụ ra một vòng xoáy nước hẹp dài.
Trung tâm vòng xoáy, một đạo yêu khí phấn hồng lan tràn ra, ngay sau đó liền có một con chuột biển màu hồng phấn to lớn từ đó bay ra, một đôi mắt nhỏ u lục quay tít một vòng, đột nhiên há miệng phun một cái.
Chỉ thấy một cỗ sương mù màu hồng phấn nồng đậm ào ạt bay ra, tuôn về phía đầu Long Đàn.
Long Đàn phản ứng cực nhanh, thấy thế lập tức phong bế hô hấp, thân hình nhảy ra sau, kéo dài khoảng cách với Thẩm Lạc.
Nhưng ngay lúc này, một đạo kiếm quang đỏ ngầu đột nhiên lóe lên, thẳng đến mi tâm của lão.
Long Đàn nhìn kiếm quang cực nhanh kin đến, ánh mắt đột nhiên trở nên bắt đầu mơ hồ, trong đầu não hôn mê một trận, hai tay miễn cưỡng ngưng tụ ra pháp lực, huy chưởng đánh tới kiếm quang kia, nhưng phát hiện kiếm quang kia đột nhiên trở nên vặn vẹo, lại không thể đánh trúng.
Lúc này lão mới ý thức được, dù vừa rồi lão rất nhanh, nhưng vẫn trúng độc, mà khí độc kia chính là thông qua xâm nhiễm huyết dịch Thẩm Lạc, lại theo tinh tuyến màu đen chảy qua lòng bàn tay, tiến nhập vào trong cơ thể của lão.
Bất quá hiểu ra những điều này đã trễ, đạo kiếm quang màu đỏ kia trong nháy mắt quán xuyên mi tâm của lão, Hồng Liên Nghiệp Hỏa bắt đầu cháy rừng rực trong thức hải lão.
Chuột biển sau khi rơi xuống đất, lập tức đi tới bên cạnh Thẩm Lạc, há miệng khẽ hấp vết thương Thẩm Lạc, sau đó “Phì” một tiếng, nôn ra một bên.
“Khí độc âm hàn hỗn tạp của tên kia, thật buồn nôn.” Mậu Xuân có chút chán ghét nói.
“Đa tạ.” Thẩm Lạc khôi phục lại, ôm quyền cám ơn.
“Ha ha, thời điểm then chốt còn phải nhìn bản đại gia.” Mậu Xuân nghe vậy, có chút kiêu ngạo nói.
Tiếng nói của nó vừa dứt, không trung bỗng nhiên truyền đến một tiếng vang “Ầm ầm” thật lớn, dọa cho nó giật mình.
“Ai nha, cái chỗ chết tiệt này lại khô ráo như thế, nhanh đưa bản đại gia trở về.” Mậu Xuân co rụt cổ lại, cuống cuồng không kịp nói.
“Làm phiền, vậy ta đưa đạo hữu trở về.” Thẩm Lạc vội vung tay lên, thi triển Thông Linh Dịch Yêu thuật, đưa nó trở về.
Lúc này, Bạch Tiêu Thiên cùng Triệu Phi Kích đã chạy qua, ba người đồng thời lao đến phía pháp đàn Thiền nhi.
Một bên khác, còn sót lại ba tên thiền sư Thánh Liên Pháp Đàn, cũng gấp trở về ngăn cản lại.
“Chúng ta ngăn bọn chúng, ngươi nhanh đi cứu Thiền nhi.” Bạch Tiêu Thiên thấy thế, nói với Thẩm Lạc.
Thẩm Lạc nhẹ gật đầu, một mình đến giữa quảng trường, khi thấy đạo thiên lôi thứ tám giữa không trung đã ngưng tụ thành hình, hóa thành một lùm điện quang màu vàng, mang theo Hạo Nhiên Chính Khí từ thiên khung giáng xuống.
Mà Lâm Đạt đang không ngừng hấp thụ phật quang công đức trên người Thiền nhi, tràn đầy ngoài thân pháp tướng Bồ Tát.
Thiền nhi cùng y treo trên bầu trời ngồi đối diện nhau, ngoài thân nó bao phủ một lồng ánh sáng màu máu, vẫn như cũ duy trì trạng thái nhắm mắt, chỉ là trên mặt đã trở nên trắng bệch không gì sánh được.
“Thiền nhi sư phụ…” Thẩm Lạc nhịn không được cao giọng la lên.
Hai tay hắn khống chế Thuần Dương Kiếm Phôi, không cố kỵ vọt tới phía Lâm Đạt.
“Không…” Lâm Đạt đang bận ứng đối thiên kiếp, khóe mắt liếc qua thấy một màn này, lập tức giận dữ không thôi.
Tiếp theo một cái chớp mắt, trên Thuần Dương Kiếm Phôi bốc cháy lên xích diễm cường liệt nhất từ trước đến nay, trong nháy mắt đâm vào huyết sắc lồng sáng kia, tựa như tuyết đọng bị đốt nóng, khiến cho nó nhanh chóng bị hòa tan.
Lồng ánh sáng màu máu biến mất không thấy gì nữa, Thiền nhi nghe được Thẩm Lạc gọi, hai mắt chậm rãi mở ra.
“Lúc đầu không tướng, hồi phục hư vô…” Trong con mắt của nó chiếu ra hào quang lưu ly, ngoài thân phát tán hào quang màu vàng bắt đầu nhanh chóng co vào quay về, đạo hư ảnh Kim Thiền kia cũng biến mất theo không thấy.
Hư ảnh Bồ Tát ngoài thân Lâm Đạt không có công đức Thiền nhi duy trì, Kim Thân bị tước đoạt, sát khí mọc lan tràn.
Đạo lôi kiếp thứ tám sắp rơi xuống cảm ứng được biến hoá phía dưới, âm thanh sấm sét càng thêm mãnh liệt, uy lực lôi đình gia tăng mấy lần, khiến mây đen không trung tán đi một mảnh, lộ ra một mảnh điện quang lôi trì.
Lâm Đạt thấy thế hoảng hồn, căn bản không để ý tới bắt lại Thiền nhi, chỉ có thể khống chế pháp đàn khác, lấy đông đảo công đức cùng sinh mệnh cao tăng còn sót lại, đến che chở mình độ một kiếp này.
Nhưng vào lúc này, một đạo ánh sáng màu đen bỗng nhiên từ xa ngàn trượng bên ngoài bắn nhanh đến, hóa thành một đạo xiềng xích màu đen quấn quanh dày đặc phù văn, trực tiếp quấn gã và cả đài sen huyết tinh cùng một chỗ, trói ở giữa không trung.
“Là ai?”
Lâm Đạt kinh sợ tới cực điểm, pháp lực toàn thân không mảy may thu liễm, toàn lực phóng ra ngoài, bên ngoài cơ thể ngưng tụ thành hỏa diễm màu máu, mãnh liệt đốt xiềng xích màu đen, trong lúc nhất thời khó mà đốt cháy nó được.
Thiên uy đã sớm đọng lại hồi lâu, rốt cuộc đè nén không được, hóa thành lôi trì trút xuống, che khuất cả người gã.
“Ầm ầm…”
Giữa thiên địa không có bất luận tiếng vang gì, hàng trăm hàng ngàn đạo tiên tác lôi điện tùy ý xuyên xuống, thoả thích quất vào mặt đất mảnh hoang mạc này.
Chương 704: Hắc thủ phía sau màn
Thẩm Lạc vội vàng phi thân lên, kéo Thiền nhi ra, các thiền sư xung quanh cũng nhao nhao tranh thủ thời gian thoát đi.
Đám người chạy ra hơn nghìn trượng, mới dám dừng lại, nhìn lại bên kia.
Chỉ thấy trong lôi quang đầy trời, thân hình Lâm Đạt nhanh chóng bành trướng, quanh thân tràn ngập hắc vụ mãnh liệt, từng gương mặt quỷ dữ tợn thoát thể ra, như từng đạo u hồn kéo theo quỷ vụ màu đen vờn quanh người y.
“Không…” Lâm Đạt cuồng hô không thôi.
Kim lôi chung quanh không dừng lại chút nào, nhắm đánh từng gương mặt quỷ U Minh kia đến chia năm xẻ bảy, hóa thành hơi khói màu đen, triệt để tiêu tán ra.
Trên trời cao, trung tâm lôi trì, một đạo lôi trụ màu vàng như trụ lớn kình thiên đánh xuống, ngay chính giữa đỉnh đầu Lâm Đạt.
Hào quang màu vàng chói mắt như mưa to cọ rửa, thân hình của y trong kim quang trong nháy mắt bị xé nát, hóa thành bụi biến mất không thấy gì nữa, chỉ còn một viên đan hoàn màu đen như tinh thạch to bằng hạt long nhãn bị lôi điện bổ trúng nhưng không nát, bay ra.
Kim quang lôi trụ đột nhiên đánh vào trên đại địa, kịch liệt trùng kích làm cho đại mạc mênh mông tóe lên sóng cát trăm trượng, cỗ lực lượng không cách nào tiêu giảm kia phảng phất rót vào trong địa mạch, dẫn tới thanh âm nổ đùng không ngừng.
“Rầm rầm rầm… Ầm ầm…”
Phía dưới đại mạc, một trận bạo tạc mạnh mẽ, như chuỗi hạt kéo dài vào chỗ sâu sa mạc, không ngừng nổ tạo nên trên mặt đất từng cơn sóng cát, một vết nứt dài trăm trượng nổi lên.
Không biết qua bao lâu, tất cả thanh âm thu lại, mây đen trên trời cũng theo lôi kiếp kết thúc, tất cả biến mất không thấy gì nữa.
Thánh Liên Pháp Đàn còn sót lại ba người vốn nhìn ngây ngốc, giờ phút này lấy lại tinh thần, nào còn dám lưu lại, nhao nhao chạy tán loạn.
Triệu Phi Kích cùng Bạch Tiêu Thiên cũng không miễn cưỡng đuổi theo, mà bay vút đến Thẩm Lạc bên này.
Đến nửa đường, Triệu Phi Kích bỗng nhiên trong lòng sinh cảm ứng, liếc thấy viên hắc đan nửa giấu trong sa mạc kia, tiện tay vẫy một cái, thu nhập vào trong tay.
“Thế nào, các ngươi không sao chứ?” Bạch Tiêu Thiên dò hỏi.
Thẩm Lạc từ từ thả tay Thiền nhi ra, lắc đầu, đang muốn nói chuyện, thần sắc đột nhiên biến đổi, quay đầu nhìn về phía hẻm núi bị nứt kia.
Ở nơi cuối cùng, thình lình xuất hiện một cửa hang đen kịt rộng hơn một trượng, bốn phía bày một toà pháp trận phong ấn có chín cây cột đá, giờ phút này đã gãy mất hơn phân nửa.
“Ầm ầm”, chỗ sâu cửa hang truyền đến một tiếng vang trầm.
Một cỗ vân khí màu đen nồng đậm lập tức giống như suối phun, từ chỗ phong ấn vỡ tan tuôn ra.
Hắc khí phi thường sền sệt, nồng đậm, nhìn nặng nề hơn so với nước, lúc chảy tản mát ra một cỗ ô trọc, khí tức âm sát.
Thấy kịch biến như thế, sau khi bọn Thẩm Lạc kinh ngạc, vội vàng lách mình tránh né.
Bất quá một trung niên hoà thượng đứng phụ cận, mà bản thân bị trọng thương phản ứng chậm chạp, không kịp né tránh, bị hắc khí đụng phải hai chân, làn da hai chân lập tức biến thành màu đen, đồng thời nhanh chóng lan tràn lên phía trên.
Trung niên hòa thượng phát ra tiếng kêu hoảng sợ, đồng thời toàn thân đại phóng kim quang, ý đồ ngăn cản hắc khí ăn mòn.
Nhưng hắc khí chẳng những không ngừng lại, ngược lại những kim quang kia đụng một cái đến hắc khí, lập tức bị thôn phệ vào.
Toàn thân hoà thượng nhanh chóng biến thành màu đen, phát ra tiếng kêu cũng thay đổi thành ôi ôi rít lên, hình thể điên cuồng biến lớn, bên ngoài thân mọc ra lân phiến như đồng tiền, đen nhánh tỏa sáng, trên tay chân dài ra cốt thứ yêu dị màu đỏ như máu.
Trong nháy mắt, tăng nhân này biến thành ma vật to lớn cao hai ba trượng, hai mắt cũng thay đổi thành màu đỏ như máu, không còn chút nhân tính, để cho người ta nhìn không lạnh mà run.
Mọi người tại đây đều kinh hãi, nhìn hắc khí kia như tị xà hạt, tránh càng xa ra.
Thẩm Lạc đang muốn lui lại, con mắt nhìn qua đột nhiên nhìn thấy một bóng người chẳng những không lui lại, ngược lại bay đến hướng phong ấn.
Tâm niệm hắn thay đổi thật nhanh, lật tay tế ra Huyền Hoàng Nhất Khí Côn xoay người đánh tới, một đạo côn ảnh huyền hoàng như điện xạ ra, bổ tới đạo thân ảnh kia.
Những nơi côn ảnh đi qua, hư không nổi lên gợn sóng như nước, càng phát ra tiếng rít doạ người.
Người kia kinh nghi hừ lạnh một tiếng, phất tay áo lên, một cỗ quang mang xám trắng bắn ra, hóa thành một cốt phiên xám trắng.
Toàn thân cờ này do bạch cốt luyện chế thành, không biết là xương người hay là xương thú, mặt ngoài chớp động một tầng sương mù tối mịt, còn có rất nhiều phù văn màu xám trắng như ẩn như hiện.
Mà đỉnh Bạch Cốt Phiên khảm nạm năm khô lâu hình người, trong miệng răng nanh loạn xạ, phát ra tiếng cười âm hiểm làm cho người rùng mình, khiến người nghe tâm thần không thể tập trung, khí huyết quay cuồng.
Năm cái đầu lâu cùng rít lên một tiếng, trên Bạch Cốt Phiên đại thịnh hắc quang, ngăn trước Huyền Hoàng Nhất Khí Côn, cả hai ầm vang chạm vào nhau.
Chỉ nghe một tiếng vang thật lớn, Bạch Cốt Phiên nhìn phòng ngự cường đại dị thường lại ứng thanh mà nát, mảng lớn toái cốt bay loạn như mưa.
Huyền Hoàng Nhất Khí Côn hơi dừng lại, sau đó tiếp tục đánh về phía thân ảnh màu đen kia.
Nhưng giờ phút này, phía trước bóng đen thoáng hiện, một thân ảnh màu đen cao lớn lướt ngang tới, chính là tăng nhân trung niên ma hoá kia, hai tay đại phóng hắc quang, hai ma trảo màu đen to bằng cái thớt nổi lên, chụp vào Huyền Hoàng Nhất Khí Côn.
“Ầm” một tiếng vang trầm, Huyền Hoàng Nhất Khí Côn đánh vào thân tăng nhân trung niên.
Tăng nhân trung niên cũng như Bạch Cốt Phiên bạo liệt ra, bất quá lực lượng Huyền Hoàng Nhất Khí Côn cũng bị hao hết, ngừng lại.
Đạo nhân ảnh kia tiếp tục bay tới phía trước, nhoáng một cái rơi vào chỗ phong ấn lụi bại, đứng trong hắc khí cuồn cuộn, hiện thân, thình lình lại là Triêm Quả.
“Triêm Quả, ngươi làm cái gì vậy?” Thẩm Lạc lộ vẻ kinh ngạc.
Triêm Quả đứng trong hắc khí, vậy mà phảng phất như vô sự, cũng không bị trọc khí màu đen ăn mòn.
“Đây hết thảy đều là ngươi giở trò quỷ?” Thẩm Lạc nhìn thấy cảnh này, trầm giọng quát.
Triêm Quả không để ý đến Thẩm Lạc, mặt không thay đổi hai tay bấm niệm pháp quyết dẫn một cái, hơn phân nửa hắc khí chung quanh lập tức hóa thành từng xúc tu màu đen to lớn, như thiểm điện từ chỗ sâu mấy chục trượng, chụp vào mọi người chung quanh.
Mà còn lại non nửa, thì nhào về phía phong ấn, nhanh chóng ăn mòn đường vân phong ấn, nhưng linh quang trên những đường vân kia dị thường cứng cỏi, hắc khí mặc dù kiệt lực xâm nhiễm, lại không có hiệu quả gì.
Bởi vì đám người phụ cận vừa mới né ra một khoảng cách, lần này xúc tu màu đen mặc dù càng thêm nhanh chóng, nhưng không bắt được ai, bất quá thi thể Long Đàn, Bảo Sơn phụ cận lại bị xúc tu màu đen cuốn tới, chui vào trong hắc khí.
Mà Thẩm Lạc cũng bị hai đầu xúc tu màu đen nhắm chuẩn, hung ác cuốn tới.
Nhưng hắn không để ý tới xúc tu màu đen, ánh mắt nhìn về phía phong ấn bị ăn mòn, sắc mặt khó coi, đồng thời lật tay tế ra Ngũ Hỏa Phiến, vỗ một cái.
Theo một tiếng phượng hót trùng thiên, một con hỏa hồng Phượng Hoàng từ trong quạt bay ra, ngoại hình không huy hoàng như Ngũ sắc Phượng Hoàng mà Ngũ Hỏa Phiến trước đó phát ra, nhưng tản ra linh áp đáng sợ, trong Hỏa Phượng càng lộ ra một cỗ nhiệt độ cực kỳ cao, cùng hai đầu xúc tu màu đen đụng vào nhau.
Hai đầu xúc tu màu đen cùng hỏa hồng Phượng Hoàng đụng một cái, lập tức phảng phất băng tuyết gặp lửa, nhanh chóng hòa tan.
Sau đó hỏa hồng Phượng Hoàng mở hai cánh ra, đột phá từng đạo hắc khí ngăn cản, lao thẳng tới Triêm Quả.
Đồng thời, Thẩm Lạc lật tay lấy ra một xấp Lạc Lôi Phù, quăng tới phía trước.
Những phù lục này loé lên quang mang, đều vỡ vụn ra.
Giữa không trung lôi quang chớp liên tục, từng đạo thiểm điện thô to trống rỗng hiện ra, lít nha lít nhít chừng hơn mười đạo, tạo thành một rừng lôi điện, đánh xuống Triêm Quả, cơ hồ cùng Hỏa Phượng màu đỏ đồng thời đánh lên người gã.
Chương 705: Bán ma
Ầm ầm!
Theo liên tiếp tiếng vang kinh thiên động địa, hồng quang màu đỏ như liệt nhật cùng lôi quang màu bạc chói mắt che khuất thân thể Triêm Quả, tiếng hỏa diễm bạo liệt, tiếng lôi điện oanh minh đan vào một chỗ, khiến phương viên vài chục trượng hóa thành một mảnh hải dương lôi hoả, tựa hồ huỷ diệt hết tất cả hắc khí.
Mọi người nơi xa thấy cảnh này, đều phát ra tiếng than thở.
Bạch Tiêu Thiên nhìn thấy cảnh này, cũng mặt lộ vẻ thán phục.
Tu vi của y mặc dù cao hơn Thẩm Lạc một tiểu cảnh giới, nhưng bàn về thủ đoạn công kích cùng trong thời gian ngắn bộc phát uy năng, vẫn kém không ít.
Nhưng giờ phút này, một tiếng hừ lạnh từ trong hải dương lôi điện truyền ra, mặt đất chấn động mãnh liệt, từng luồng từng luồng hắc khí cô đọng hơn trước rất nhiều từ trong hải dương lôi điện chen chúc tuôn ra, vậy mà không bị lôi điện hoả diễm chung quanh ảnh hưởng, cuồn cuộn ngưng tụ, trong chớp mắt hình thành một ma thủ màu đen dữ tợn.
Ma thủ cao hai ba mươi trượng, trên trán mọc ra ba cái sừng nhọn, một tầng lân phiến đen kịt bao trùm mặt ngoài đầu lâu, hai mắt đỏ sậm, răng nanh thật dài lộ ra ngoài, nhìn phi thường dữ tợn đáng sợ.
Ma thủ há miệng hút vào, lập tức phát ra một cỗ lực thôn phệ bàng bạc, thình lình hút lôi điện hỏa diễm chung quanh vào.
Thân ảnh Triêm Quả hiện ra bên cạnh ma thủ màu đen, chỉ là ngoại hình gã đại biến, thân thể biến lớn mấy lần, hóa thành một cự nhân cao chừng bốn, năm trượng, làn da cũng thay đổi thành màu đen kịt, bên ngoài thân mọc ra một tầng lân phiến màu tím đen, nhìn không khác tăng nhân trung niên lúc trước.
Chỉ là hai mắt Triêm Quả mặc dù có chút phiếm hồng, nhưng vẫn duy trì thanh minh, không mất thần trí.
Ma khí ngập trời từ trên thân Triêm Quả tản ra, vượt xa Xuất Khiếu kỳ, có thể so với Đại Thừa kỳ.
Mọi người chung quanh nhìn thấy tình huống này, thần sắc lần nữa đại biến.
“Người này muốn phá vỡ phong ấn nơi này, phóng thích trọc khí Địa giới, thậm chí là ma vật đến nhân gian! Không thể để hắn đắc thủ, nếu không hậu quả khó mà lường được!” Thẩm Lạc không lập tức xuất thủ, lách mình lui lại, đồng thời quay người quát với đám người nơi xa.
Giờ phút này Triêm Quả ma hóa, thực lực rất đáng sợ, một mình hắn không thể đối phó, trừ phi triệu hoán tu vi mộng cảnh.
Đám người nơi xa nghe vậy, hai mặt nhìn nhau, cũng không lập tức hưởng ứng Thẩm Lạc kêu gọi, chỉ có Bạch Tiêu Thiên bay vụt đến gần Thẩm Lạc.
Trừ người Thánh Liên Pháp Đàn, những tăng nhân đều đến từ quốc gia Tây Vực khác, vừa rồi còn bị Lâm Đạt tính toán, suýt nữa mất mạng, hiện tại làm sao chịu xuất thủ vì Xích Cốc thành.
Một ít người nhát gan thậm chí bắt đầu lui lại, dự định chạy khỏi nơi này.
“Ma vật! Ma vật hơn một trăm năm trước lại giáng thế!” Đà Lạn thiền sư nhìn thấy Triêm Quả như vậy, kinh hãi rống to.
“Đà Lạn thiền sư, ngươi nói cái gì? Cái gì ma vật hơn một trăm năm trước? Tây Vực chúng ta đã từng xuất hiện loại ma đầu này sao?” Tăng nhân bên cạnh vội vàng hỏi.
“Đã xuất hiện, khi đó nhiều loại ma đầu này đột nhiên xông ra, giết rất nhiều người, về sau tiên nhân Thiên Đình giáng lâm, mới tiêu diệt được bọn chúng! Mau giết hắn, nếu không sẽ có càng nhiều ma vật xuất hiện! Toàn bộ Tây Vực cũng sẽ bị hủy!” Đà Lạn thiền sư chỉ vào Triêm Quả hô to, một vệt kim quang từ trên người lão bắn ra, đánh về phía Triêm Quả.
Đà Lạn thiền sư có danh vọng khá cao, không ít tăng nhân chung quanh thấy vậy cũng tế ra pháp khí, đánh về phía Triêm Quả.
Thẩm Lạc đại hỉ, Ngũ Hỏa Phiến trong tay lần nữa hung hăng vỗ một cái, một con Hỏa Phượng màu đỏ bắn ra, nhào về phía Triêm Quả.
Cùng lúc đó, kiếm quang màu đỏ hiện lên trước người hắn, Thuần Dương Kiếm Phôi thoáng hiện ra.
Năm ngón tay hắn bắt được, cổ tay rung lên, Thuần Dương Kiếm Phôi lập tức hóa thành mấy chục kiếm ảnh xích hồng, như kiếm sơn bắn về phía Triêm Quả.
Mà Bạch Tiêu Thiên cũng lật tay tế ra cây quạt màu vàng kia, vỗ một cái, một mảnh cuồng phong màu vàng gào thét tuôn ra, lập tức hóa thành một đạo phong trụ màu vàng cao mấy chục trượng, quét tới, thanh thế doạ người.
Triêm Quả thấy cảnh này, trên thân loé lên hắc quang, hai tay bấm niệm pháp quyết vung lên.
Ma thủ màu đen mở miệng lớn, phun ra một mảnh hắc khí nồng đậm như mực, hình thành một đạo khí tường màu đen, va chạm cùng công kích của tất cả mọi người.
“Ầm ầm” liên tiếp tiếng nổ vang, tất cả mọi người công kích đều bị đẩy lui, càng có một cỗ lực lượng âm hàn xâm nhập đến, khiến đám người tê liệt nửa người, pháp lực vận chuyển cũng xuất hiện trì trệ.
Một số pháp khí còn dính nhiễm không ít hắc khí, linh khí những pháp khí này ba động kịch liệt, tựa hồ đang bị những hắc khí này ô nhiễm, chủ nhân pháp khí vội vàng thi pháp khu trừ, một hồi lâu mới diệt trừ được.
Trái lại đạo khí tường màu đen kia chỉ khẽ run lên, lập tức khôi phục bình tĩnh.
“Hừ! Chỉ là con sâu cái kiến, cũng dám mưu toan ngăn cản hoả lực cường đại của Ma tộc!” Triêm Quả cười lạnh nói.
Sắc mặt mọi người khó coi, tự mình vận công giải trừ lực lượng âm hàn xâm nhập, nhất thời không còn dám xuất thủ.
“Chớ để hắn lừa, Triêm Quả cũng không triệt để biến thành Ma tộc, hắn chỉ dựa vào thể chất Bán Ma cưỡng ép thôi động ma khí ngăn cản chúng ta công kích, giờ phút này trong cơ thể hắn nguyên khí hỗn loạn, chỉ là phô trương thanh thế mà thôi!” Một thanh âm vang lên, lại là Thẩm Lạc lạnh lùng quát.
Hắn nhìn chằm chằm Triêm Quả, trong hai tròng mắt hiện ra một hư ảnh mắt rắn, bắn ra ngân quang dài vài tấc.
Sắc mặt Triêm Quả trầm xuống, bỗng nhiên nhìn về phía Thẩm Lạc, trong mắt loé lên sát cơ.
Mà những người khác nghe Thẩm Lạc nói, lại nhìn thấy thần sắc Triêm Quả biến hóa, lập tức giật mình, lần nữa phát động công kích.
Các loại pháp khí cùng bí thuật công kích kéo theo đuôi ánh sáng thật dài, như lưu tinh đánh về phía Triêm Quả, phát ra tiếng rít chói tai, so với đợt công kích thứ nhất càng thêm mãnh liệt.
Thần sắc Triêm Quả âm trầm, ma văn tím đen trên thân toả sáng hào quang, hai tay như bánh xe bấm niệm pháp quyết.
Khí tường màu đen chung quanh quay cuồng mãnh liệt, đón lấy công kích của đám người.
Liên tiếp tiếng vang qua đi, đám người công kích lần nữa bị chấn khai, nhưng khí tường màu đen cũng kịch liệt quay cuồng, hiển nhiên đã sắp chống đỡ không nổi.
Mà thân thể Triêm Quả cũng đại chấn, bất quá gã cũng không đình chỉ, tiếp tục bấm niệm pháp quyết thi pháp, ổn định khí tường màu đen.
“Chư vị, ma đầu này sắp không chịu nổi rồi, lại thêm một phần lực!” Bạch Tiêu Thiên hét lớn một tiếng, há miệng phun ra một đoàn kim quang dung nhập vào trong quạt xếp màu vàng.
Trên quạt xếp vẽ hình phật tụng kinh đại phóng kim quang, một tôn Kim Cương Phật Đà thình lình từ trên mặt quạt bắn ra, nhào về phía Triêm Quả.
Thanh thế Kim Cương Phật Đà này so với gió lốc màu vàng vừa rồi không lớn lắm, nhưng Phật Đà lại tản mát ra một cỗ uy thế dị thường, những nơi đi qua hư không phát ra tiếng ô ô.
Hai tay y kết Kim Cương pháp ấn, toà kinh tràng trước đó lần nữa nổi lên, kim quang đại thịnh đập xuống khí tường màu đen.
Thẩm Lạc vì tiết kiệm pháp lực, không tiếp tục thôi động Ngũ Hỏa Phiến, ngược lại vận chuyển Thuần Dương Kiếm Quyết.
Trên Thuần Dương Kiếm Phôi loé lên hồng quang, từng lùm Hồng Liên Nghiệp Hỏa nổi lên, trải rộng trên thân kiếm, cả thanh kiếm trong chốc lát biến thành một thanh hỏa kiếm.
Sau đó hắn phất tay áo vung lên, kiếm rít đại tác, một toà kiếm sơn hoả diễm hiển hiện ra, trảm lên khí tường màu đen.
Mà những người khác cũng tự mình phát động công kích cường đại hơn, đánh vào trên khí tường màu đen.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Dịch] Thâu Hương [Dịch] Thâu Hương](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/02/Dich-Thau-Huong-Audio-Truyen.jpg)
![[Dịch] Ta Thiên Mệnh Đại Nhân Vật Phản Phái [Dịch] Ta Thiên Mệnh Đại Nhân Vật Phản Phái](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/06/Dich-Ta-Thien-Menh-Dai-Nhan-Vat-Phan-Phai-SE-Audio-Truyen.jpg)



