Đại Mộng Chủ
Tập 132 : Lão hữu (c656-c660)
❮ sautiếp ❯Chương 656: Lão hữu
Dịch: Vì anh vô tình
Nhóm dịch: Phàm Nhân Tông
Thẩm Lạc từ Sùng Huyền đường bước ra, đi thẳng đến phủ nha, muốn gặp Lục Hóa Minh, có một số việc hắn phải kể rõ trước mặt Trình Giảo Kim.
Sau khi Thẩm Lạc xuyên qua hai cái sân nhỏ, chợt nghe thấy tiếng đánh nhau từ phía trước truyền đến, trong lòng cảm thấy kỳ dị.
Còn có người dám ở địa phương này làm loạn ư?
Đang lúc hắn tưởng rằng người nào đang luận bàn đạo pháp, thì thấy một bóng người từ trong viện ở phía trước bị đánh bay ra, khi sắp phải đâm vào bức tường trước viện..
Hắn vội vàng đưa tay lên, ngưng tụ thành một mảnh sóng nước giữ người kia lại, nhìn kỹ mới phát hiện người bị đánh bay, chính là Cổ Hóa Linh.
“Cuồng đồ to gan, nơi này là quan phủ Đại Đường ba ch ngọ c sá ch, không phải là nơi ngươi có thể giương oai.” Lúc này, tiếng Lục Hóa Minh gầm thét từ tiền viện truyền đến, trong âm thanh có mấy phần tức giận.
Thẩm Lạc nhíu mày, đang muốn đi vào hỗ trợ, thì nghe được giọng nói có chút quen thuộc truyền ra:
“Đại Đường quan phủ khi nào thành nơi ẩn núp của yêu nghiệt, ngươi có biết yêu nữ kia từng làm qua chuyện gì sao? Ngay ở chỗ này giả mạo quyền thế, còn không tranh thủ thời gian cút ngay, đừng làm chậm trễ ta diệt yêu.”
“Thanh âm này…” Lông mày của Thẩm Lạc nhíu lại, đôi mắt hơi sáng lên.
Đúng lúc này, bên trong lại truyền tới âm thanh va chạm của thuật pháp, dĩ nhiên là do Lục Hóa Minh và người kia nổi lên xung đột, đang giao thủ với nhau.
Thẩm Lạc vội vàng lách mình đi vào, thì thấy giữa không trung đang lơ lửng hai người, riêng phần mình thi pháp, đánh ra hai đạo ánh sáng lóa mắt khác biệt, kịch liệt đụng vào nhau.
Ánh mắt của hắn đảo qua Lục Hóa Minh, rơi vào trên thân người đứng đối diện.
Người kia mặc một bộ trường bào trắng như tuyết, dáng người cao ráo, dung mạo anh tuấn, chính là Bạch Tiêu Thiên.
Thẩm Lạc do dự một chút, thân hình lóe lên, bay đến ngăn giữa hai người.
Cánh tay vung lên, một đoàn hơi nước màu lam lập tức ngưng tụ, đụng vào hai chùm sáng chói mắt kia.
“Phanh” một tiếng vang lên!
Hơi nước màu lam đánh trúng hai đoàn quang mang, cưỡng ép cải biến phương hướng công kích.
Làm cho chúng bay thẳng lên phía không trung, sau đó nổ bể ra, thanh âm to lớn chấn động đến toàn bộ quan phủ.
Trên bầu trời hai người đồng thời cúi đầu nhìn lại, thì phát hiện là Thẩm Lạc đang ngăn cản bọn họ giao đấu.
Ngay sau đó, Bạch Tiêu Thiên đột nhiên từ trên không trung hạ xuống, mắt đầy ngạc nhiên đánh giá Thẩm Lạc một vòng.
Y giống như có chút không dám tin tưởng tiến lên, vỗ nhẹ trên bả vai hắn để thăm dò.
“Thẩm Lạc, thật sự là ngươi ư!” Lông mày đang xiếc chặt trong nháy mắt giãn ra, kinh hỉ kêu lên.
“Không phải ta còn có thể là ai, Bạch huynh, đã lâu không thấy.” Mặt của Thẩm Lạc lộ ý cười, vui vẻ nói.
“Trước đó trong nhà gửi thư, nói ngươi về quê, sau đó lại không có tin tức, ta còn lo lắng cho ngươi xảy ra chuyện gì, không nghĩ tới ngươi đúng là đến kinh thành tới.
Ngươi tên này… Vừa rồi… Tu vi của ngươi, đã đến Xuất Khiếu kỳ à?” Bạch Tiêu Thiên mới nói được một nửa, đột nhiên nhớ tới màn vừa rồi, nhịn không được sợ hãi than.
“Xuất Khiếu sơ kỳ, so với cảnh giới Xuất Khiếu trung kỳ của ngươi vẫn kém hơn.” Thẩm Lạc cười nói.
“Ta đến Hóa Sinh tự, nhưng một ngày đều không có thư giãn cố gắng tu luyện, ngược lại ngươi, chẳng lẽ cũng bái nhập tông môn lợi hại nào đó, hay là gặp được tiên sư ẩn thế tránh sự đời bac h ng oc sac h, nếu không làm sao có biến hóa to lớn như thế?” Bạch Tiêu Thiên hỏi liên thanh.
Thẩm Lạc mỉm cười, chỉ lắc đầu, không nói gì.
Lục Hóa Minh ở bên thấy vậy một mặt choáng váng.
“Thẩm Lạc, ngươi nhìn xem nàng là ai?” Lúc này, săc mặt của Bạch Tiêu Thiên bỗng trầm xuống, đưa tay chỉ ra phía sau lưng Thẩm Lạc, nói.
Thẩm Lạc không cần quay đầu lại, cũng biết là đang nói Cổ Hóa Linh.
Còn không đợi hắn nói chuyện, một cỗ pháp lực mãnh liệt trên thân Bạch Tiêu Thiên khuấy động ra, bộ dạng như muốn tiến lên hỏi tội.
Lục Hóa Minh phát giác thấy không thích hợp, thân hình lóe lên, ngăn tại trước người Cổ Hóa Linh.
Thẩm Lạc thì kéo tay Bạch Tiêu Thiên lại.
“Thẩm Lạc, ngươi…” Bạch Tiêu Thiên thấy thế, trong mắt lóe lên vẻ không hiểu.
“Tiêu Thiên, ở trong này có một số việc, ta phải nói cho ngươi đã, sau đó ngươi quyết định rồi muốn làm thế nào cũng được.” Thẩm Lạc lắc đầu.
Tiếp đó hắn kể lại tất cả mọi chuyện của Hắc Phượng Yêu và tổ chức thần bí kia cho Bạch Tiêu Thiên nghe.
“Cho dù như vậy, nàng cũng khó thoát khỏi tội.” Bạch Tiêu Thiên sau khi im lặng nghe xong, vẫn là nói ra.
“Không sai, có điều hiện tại cũng không phải là thời điểm giết nàng, chúng ta muốn tìm được manh mối của tổ chức sau lưng nàng, nhất định phải tạm thời bỏ qua việc báo thù rửa hận.” Thẩm Lạc đè bả vai Bạch Tiêu Thiên xuống, truyền âm nói.
“Thôi, đã ngươi nói thế, thì trước tiên tha cho nàng một lần.” Bạch Tiêu Thiên quay đầu liếc qua Cổ Hóa Linh, nghĩ đến lúc trước khi mình ra tay, đối phương dường như cũng không chống cự, trong lòng thầm thở dài một hơi.
Lục Hóa Minh thấy sát khí trên người nó sát thu lại, lúc này mới thở dài một hơi, truyền âm hỏi Thẩm Lạc:
“Bằng hữu của ngươi sao vậy? Tại sao vừa thấy mặt đã muốn đánh muốn giết?”
“Y cũng giống như ta, là một trong nhưng người còn sống sót của Xuân Thu quan.” Thẩm Lạc trả lời.
Lục Hóa Minh nghe vậy, thì thừ người, lập tức bất đắc dĩ quay lại, hỏi: “Ngươi không sao chứ?”
Cổ Hóa Linh cuối mặt chỉ là im lặng lắc đầu, cũng không nói gì.
“Ngươi cái tên này, đã đến Trường An thành, cũng không tới Hóa Sinh tự tìm ta, đúng là quá đáng?” Thần tình của Bạch Tiêu Thiên như sau cơn mưa trời lại sáng, nhấc khuỷu tay huých Thẩm Lạc một cái.
“Đoạn thời gian này, không quá yên bình, căn bản không rảnh để đi tìm ngươi, hơn nữa cũng không muốn quấy rầy việc tu hành của ngươi.” Thẩm Lạc bất đắc dĩ nói.
“Thiên tài như ta, còn sợ ngươi quấy rầy sao?” Bạch Tiêu Thiên đắc ý cười một tiếng.
Thẩm Lạc hồi tưởng lại việc trong mộng cảnh, tận mắt nhìn đến Bạch Tiêu Thiên tự bạo mà chết, nhịn không được khuyên nhủ:
“Tính tình của ngươi cũng nên sửa đổi một chút, trên con đường tu hành cần phải chuyên tâm một chút, đừng đợi đến lúc độ kiếp không thành biến thành Bán Tiên lại hối hận.”
“Ngươi cái tên này thật quá coi trọng ta, độ kiếp? Bán Tiên? Ta mặc dù là một thiên tài, cũng không dám khoe khoang như vậy… Hơn nữa, khẩu khí của ngươi từ khi nào trở nên cuồng ngạo vậy? Theo giọng điệu của ngươi, Bán Tiên đều không quá để ngươi xem trọng?” Bạch Tiêu Thiên nghe vậy sững sờ, cười nói.
“Ta không nói đùa với ngươi, trên con đường tu hành không thể lười biếng.” Thẩm Lạc nghiêm mặt nói.
“Ngươi cái tên này, cũng vì không biết ta ở trong Hóa Sinh tự đã chịu không bao nhiêu đau khổ, mới dám nói ta tu hành lười biếng ba ch ng oc sa ch… Có điều nhìn bộ dáng ngươi như vậy, chỉ sợ đã chịu không ít thiệt thòi?” Bạch Tiêu Thiên thấy thần sắc của hắn trịnh trọng, thì thu lại bộ dạng vui đùa, nói.
Hai người nói xong, nhìn nhau cười một tiếng, vui vẻ.
Thẩm Lạc lập tức kêu Lục Hóa Minh lại, giới thiệu bọn họ với nhau, hai người cũng coi như không đánh thì không quen biết.
Sau khi trò chuyện Thẩm Lạc mới biết, thì ra Bạch Tiêu Thiên cũng đi theo hai vị cao tăng Hóa Sinh tự đến đây để tham gia Thủy Lục Pháp Hội.
Do y sợ đi theo sư thúc sư bá mà cứ phải im lặng, nên mới đến bên này đi dạo, kết quả gặp hai người Cổ Hóa Linh.
“Bạch huynh, chúng ta còn có chút việc, muốn đi gặp mặt Trình quốc công, trước hết xin cáo từ.” Sau một lúc tán gẫu, Lục Hóa Minh ôm quyền nói.
“Đều tại Trường An, sau khi hết bận lại gặp.” Thẩm Lạc cũng mở miệng nói.
“Được rồi, các ngươi có việc cứ đi trước, ta cũng nên đi Sùng Huyền đường bên kia rồi.” Bạch Tiêu Thiên cười nói.
Chương 657: Tìm một người con gái
Dịch: Vì anh vô tình
Nhóm dịch: Phàm Nhân Tông
Sau khi mấy người từ biệt, ba người Thẩm Lạc đi vào một tòa tinh xá hai tầng ở bên ngoài, từ xa đã có một chút mùi rượu truyền tới.
“Mùi rượu nồng hơn so với ngày thường, nhất định là có người đưa rượu ngon cho sư phụ, lần này có lộc ăn…” Lục Hóa Minh nhíu mũi lại hít hà, rất nhanh liếm môi nói một cách khẳng định.
Gã vừa dứt lời, thì âm thanh của Trình Giảo Kim từ trong phòng truyền đến: “Thằng ranh con, còn chưa trở về đã nhớ thương rượu của ta, còn không mau vào đây..”
Bọn người Lục Hóa Minh nghe vậy, lập tức đẩy cửa ra, tiến vào trong lâu.
Thẩm Lạc vừa vào trong thì thấy Trình Giảo Kim đang ngồi ở một bên bàn trà trong phòng, trước người là một cái bầu rượu gốm đen.
Lão uống đến mặt mũi ửng đỏ, bên cạnh là lão già mặc áo bào màu hồng, chính là Hoàng Mộc thượng nhân.
Thế nhưng Hoàng Mộc thượng nhân cũng không uống rượu, trong tay cầm một chén trà xanh, tản ra mùi thơm nhàn nhạt.
“Thì ra là Hoàng Mộc tiền bối cũng ở đây” Lục Hóa Minh thấy vậy, ba người liền vội vàng hành lễ.
“Hai vị tiểu hữu vất vả.” Hoàng Mộc thượng nhân vừa cười vừa nói, ánh mắt lại rơi vào trên người Cổ Hóa Linh.
“Sư phụ, tiền bối, lần này chuyến đi đến Kim Sơn tự ba ch ngoc sa ch…” Lục Hóa Minh thấy thế, chủ động mở miệng, mang sự tình Kim Sơn tự kể một lần, nói sơ cho bọn họ biết..
“Không ngờ “Giang Lưu” đại sư, lại là phật châu thành tinh, còn dám mạo danh là Kim Thiền Tử chuyển thế… Nếu không phải nhờ các ngươi, không chỉ Kim Sơn tự, mà triều đình cũng không biết sẽ bị nó lừa gạt đến bao giờ.” Hoàng Mộc thượng nhân thở dài.
“Tiền bối, liên quan tới tổ chức thần bí kia, các ngươi có tin tức không?” Thẩm Lạc mở miệng hỏi.
“Ý của các ngươi là tổ chức Yêu tộc kia, thật ra chúng ta cũng đã chú ý tới một chút chút dấu vết để lại.
Nhưng bọn chúng làm việc quỷ quyệt bí ẩn, lại cực kỳ tàn nhẫn, hiện giờ chỉ phát hiện được nhiều vụ thảm án như diệt tông hủy môn, trừ Xuân Thu quan ra, không một tông môn nào có người sống sót.
Cho nên không tìm được manh mối thực chất gì, tạm thời cũng không có điều gì nói cho các ngươi biết, nhưng một khi có manh mối hay tiến triển, nhất định sẽ nói trước với các ngươi một tiếng.” Trình Giảo Kim để bầu rượu xuống, vuốt chòm râu còn dính rượu, nói.
“Vậy xin đa tạ tiền bối, vãn bối còn có một việc muốn nhờ cậy tiền bối.” Thẩm Lạc ôm quyền nói ra.
“Cứ nói đừng ngại.” Trình Giảo Kim nói.
“Vãn bối muốn nhờ tiền bối vận dụng lực lượng của quan phủ, giúp vãn bối tìm một người ở kinh thành.” Thẩm Lạc nói.
“Người nào?” Trình Giảo Kim nghi ngờ nói.
Lục Hóa Minh cũng rất hiếu kỳ, lúc trước gã chưa từng nghe Thẩm Lạc đề cập qua muốn tìm người nào.
“Một nữ tử cổ tay có ấn ký hoa mai…” Thẩm Lạc mở miệng nói.
Trình Giảo Kim dựng thẳng lỗ tai chờ một lúc, thấy Thẩm Lạc nửa ngày không mở miệng nữa, mới kinh ngạc nói: “Nói hết rồi?”
Thẩm Lạc gật đầu nhẹ.
“Dù là không biết nàng là người phương nào, thì cũng nên biết họ tên gì? Bao nhiêu tuổi? Cao thấp mập lùn, tướng mạo đặc biệt hay như thế nào chứ?” Trình Giảo Kim nhíu mày hỏi.
“Chỉ biết nàng hiện ở Trường An, còn lại… Hoàn toàn không biết.” Thẩm Lạc lắc đầu, bất đắc dĩ nói.
Lúc trước Lý Tịnh nói cho hắn biết, năm phân hồn Xi Vưu chuyển thế một người trong đó ngay tại Trường An, khi biết được đầu mối chỉ như vậy, phản ứng của hắn cùng mấy người trước mắt cũng không khác lắm.
Thế nhưng, để quan phủ Đại Đường ra mặt tìm một người như vậy, dù sao cũng nhanh hơn nhiều so với chính hắn tự mò kim đáy biển.
“Chuyện này… Ta có thể hỏi thêm một câu, người cùng người này có quan hệ ra sao, ngươi vì sao lại muốn tìm nàng?” Trình Giảo Kim hỏi.
Thẩm Lạc do dự một chút, vẫn không biết làm sao để giải thích rõ cho lão.
Dù sao chuyện năm đạo phân hồn của Xi Vưu chuyển thế, là chuyện vô cùng bí mật, người khác nếu hỏi hắn làm thế nào biết được việc này, cũng không biết phải giải thích như thế nào.
Mượn gối ngọc mộng nhập Thái Hư, vượt qua thời không? Còn gặp tàn hồn Thác Tháp Thiên Vương? Chuyện thế này, chỉ cần là người bình thường, sợ đều không có biện pháp tin tưởng.
“Đây là một người vô cùng quan trọng với vãn bối.” Thẩm Lạc chỉ có thể nói như thế.
“Người vô cùng trọng yếu, chẳng lẽ là giai nhân tình cờ gặp được? Tuy nói giúp ngươi không phải không được, nhưng lạm dụng việc công làm việc tư dù sao cũng không tốt…” Mặt Lục Hóa Minh lộ ra ý cười “Ta đều hiểu”, chế nhạo nói.
Thẩm Lạc nghe vậy, không có thừa nhận, cũng không có phủ nhận.
“Thôi, việc này cũng không có gì, ta sẽ đánh tiếng cùng Hộ bộ bên kia, giúp ngươi tìm kiếm thử xem.
Chỉ cần ở trong Trường An thành, ba ch n goc s ach muốn tìm được cũng không phải không có khả năng.” Trình Giảo Kim vỗ đùi, nói.
“Đa tạ tiền bối.” Thẩm Lạc lập tức ôm quyền nói.
Mọi người nói xong, tràng diện trong lâu cũng có chút tĩnh lặng.
Sau đó ánh mắt của mọi người không hẹn mà gặp, đều nhìn đến Cổ Hóa Linh đang trầm mặc không nói một lời, nên xử trí nàng như thế nào?
“Sư phụ, nàng…” Lục Hóa Minh do dự một chút, mở miệng nói.
Trình Giảo Kim lại phất tay với gã, ra hiệu không cần nói, ngược lại hướng Cổ Hóa Linh hỏi:
“Cô nương, bản thân ngươi có dự định gì?”
“Ta sẽ vì hành động của mình gánh chịu mọi thứ, chỉ hi vọng chư vị có thể cho ta có cơ hội giết chết Yêu Phong, còn lại ta đều không có cầu mong gì khác.” Cổ Hóa Linh mở miệng nói.
“Lời nói Yêu tà, không thể tin tưởng, ta thấy nên đưa nàng nhốt lại rồi tính.” Mắt của Hoàng Mộc thượng nhân đầy cảnh giác nói.
“Việc này liên quan đến Yêu Phong và tổ chức kia, ta thấy hay là mời quốc sư tra hỏi sau đó mới quyết định đi, trước lúc này, ngươi tạm thời ở tại bên Đằng Viên, không được tùy ý rời đi.” Trình Giảo Kim suy nghĩ một lúc, mở miệng nói ra.
Cổ Hóa Linh nhẹ gật đầu, không có dị nghị gì.
“Thẩm Lạc, lần này chuyến đi Kim Sơn tự, ngươi lại lập được công lao, lão Trình ta cũng không biết nên làm như thế nào đáp tạ ngươi.
Nghe nói pháp khí hộ thân của ngươi đã bị hủy hai kiện, vậy ta đưa ngươi một kiện, xem như bồi thường.” Trình Giảo Kim mở miệng nói.
“Việc thỉnh cầu lúc trước, coi như là bồi thường, tiền bối chớ có tốn kém nữa.” Thẩm Lạc vội vàng khoát tay
“Thứ này đối với ta đã không có gì hữu dụng, cho ngươi ngược lại là phù hợp.” Đang lúc Trình Giảo Kim nói chuyện, vung tay lên, trong lòng bàn tay lập tức hiện ra một tấm gương đồng tám góc.
Thân kính màu xanh đậm, nhìn như do thanh đồng luyện thành, mặt ngoài sinh ra bảy mặt kính dựng thẳng, đem gương đồng hình tròn chia đều làm tám phần.
Mỗi một phần đều có khắc họa một đạo phù văn phong cách cổ xưa.
“Bát Huyền Kính… Sư phụ, ngươi thế này có chút không quá công bằng, ngược lại Thẩm Lạc là đồ đệ của ngươi, hay ta là đồ đệ của ngươi?” Lục Hóa Minh thấy vậy, đôi mắt sáng lên, lập tức kêu lên..
Cùng lúc đó, Thẩm Lạc lại nghe được tiếng Lục Hóa Minh truyền âm: “Thẩm huynh, sư phụ ta lần này thế nhưng là thật hạ tiền vốn, khối Bát Huyền Kính này chính là pháp bảo tùy thân năm người luôn mang theo khi tu hành bạc h n gọc sách.
Mặc dù công hiệu đơn giản, chỉ có năng lực phòng ngự, uy lực lại không yếu, ngăn lại một kích của Đại Thừa sơ kỳ tu sĩ bình thường không thành vấn đề, nên tranh thủ thời gian nhận lấy.”
“Đa tạ tiền bối ban thưởng bảo vật.” Thẩm Lạc vốn còn có chút do dự, nghe Lục Hóa Minh nói kiểu này, mặt mày lập tức giãn ra nói.
Trình Giảo Kim thấy thái độ của Thẩm Lạc chuyển biến nhanh như vậy, không khỏi hơi sững sờ, lập tức cười nói:
“Bát Huyền Kính này dù sao cũng là pháp bảo, ta dạy ngươi một bộ khẩu quyết chuyên môn luyện hóa, có thể giúp ngươi luyện hóa hết mười tám tầng cấm chế trên đó.
Sau này khống chế có thể sẽ tiêu hao nhiều pháp lực một chút, nhưng nếu tu vi tăng lên, thì những việc này đều không phải là vấn đề.”
Lão nói xong, cầm Bát Huyền Kính ném qua cho Thẩm Lạc, đồng thời lấy tiếng lòng truyền khẩu quyết cho hắn.
“Đa tạ tiền bối.” Thẩm Lạc đón lấy Bát Huyền Kính, cung kính nói cám ơn.
Chương 658: Dạ đàm
Dịch: Độc Lữ Hành
Nhóm dịch: Phàm Nhân Tông
Không bao lâu, Thẩm Lạc cáo từ rời đi trước, quay trở về tiểu viện tại tây nam quan phủ.
Trở lại phòng, hắn nghỉ sơ qua, rồi lấy ra Bát Huyền Kính kia, dựa theo khẩu quyết luyện hoá của Trình Giảo Kim truyền thụ, bắt đầu luyện hóa.
Đoạn khẩu quyết này kết hợp với đặc điểm bảo vật này, chuyên sử dụng cho nó, nên tốc độ Thẩm Lạc luyện hóa vô cùng nhanh, chỉ hao tốn mấy canh giờ, lúc chạng vạng tối đã luyện hóa xong.
Tay hắn kết pháp quyết, vung về phía Bát Huyền Kính, một đạo pháp lực chợt rót vào trong đó.
Trên Bát Huyền Kính run lên thanh quang, thản nhiên bay đến trên đỉnh đầu hắn, trên mặt kính loé lên hào quang, chiếu xuống phía dưới một mảnh quang mang sáng tỏ, ở chung quanh hắn ngưng tụ thành tám màn sáng màu xanh như mặt kính.
Trên mỗi một mặt màn sáng hiển hiện một đạo phù văn, từng cỗ ba động linh lực mãnh liệt truyền đến.
Thẩm Lạc thấy thế, đôi mắt hơi sáng lên, trên tay lần nữa biến đổi pháp quyết, đại lượng pháp lực thể nội lập tức tuôn ra.
Bảo kính trên đỉnh đầu đột nhiên hiện ra một phù văn cổ sơ, toàn bộ mặt kính lập tức sáng lên hào quang màu vàng.
Kim mang chói mắt chiếu rọi xuống, bao phủ tám mặt màn sáng màu xanh, trong nháy mắt hóa thành tám màn sáng màu vàng, phù văn trên đó vặn vẹo biến hóa, hóa thành tám đầu dị thú trấn sơn trong truyền thuyết.
Tám con dị thú này hiển hiện xong, uy lực trấn thủ của Bát Huyền Kính lập tức đạt đến đỉnh phong.
Thẩm Lạc rốt cuộc minh bạch lúc trước Lục Hóa Minh nói, có thể tiếp nhận một kích toàn lực của tu sĩ Đại Thừa sơ kỳ phổ thông, tuyệt không phải nói bừa.
“Quả nhiên là bảo bối tốt.” Thẩm Lạc không khỏi tán thưởng một tiếng.
Hắn phất tay thu hồi Bát Huyền Kính, cổ tay chuyển một cái, trước người loé lên hào quang, mấy vật hiện lên trước người hắn, theo thứ tự là bộ « Bách Quỷ Uẩn Thân Đại Pháp » kia, linh đang lớn chừng hột đào, cùng một pho tượng Thất Tinh Bảo Giáp khắc đầu lâu dị thú.
Lấy ra mấy vật này, hắn dò xét sơ qua, tay vỗ túi Càn Khôn Đại bên hông.
Theo một trận quỷ vụ tràn ngập ra, Quỷ Tướng Triệu Phi Kích xuất hiện.
Trải qua những ngày ở chung, Thẩm Lạc tín nhiệm gã tăng lên không ít, đặc biệt là trận chiến Hắc Phượng thung lũng lúc trước, Triệu Phi Kích nói mấy lời khiến hắn có chút cảm động.
“Chủ nhân.” Triệu Phi Kích hiện ra, ôm quyền nói.
“Phi Kích, những thứ này có chút tác dụng với ngươi, hôm nay tặng cho ngươi.” Thẩm Lạc khoát tay áo, để gã đứng dậy, lúc này mới mở miệng nói.
Triệu Phi Kích nghe vậy, ánh mắt quét qua những vật trước người, trên mặt lập tức hiện lên vẻ vui mừng.
“Đa tạ chủ nhân trọng thưởng.” Gã lập tức cúi một đầu gối, ôm quyền nói.
“Ngươi gần đây có khôi phục ký ức gì không? Nhìn dáng vẻ ngươi hơi một tí liền bái này, khi còn sống không phải tướng sĩ binh nghiệp thì chính là giặc cỏ sơn phỉ?” Thẩm Lạc thấy bộ dáng gã, nhịn không được hỏi.
“Chủ nhân nói đùa, cũng chưa khôi phục ký ức, ngược lại trong lúc mơ hồ nhớ lại một chút tràng diện chinh chiến chém giết, có lẽ là xuất thân binh nghiệp.” Triệu Phi Kích thẹn đỏ mặt nói.
“« Bách Quỷ Uẩn Thân Đại Pháp » này chính là một bộ công pháp quỷ tu, mở ra nhìn xem, có thể tu luyện không?” Thẩm Lạc hơi sững sờ, lập tức vừa cười vừa nói.
“Vâng.”
Triệu Phi Kích lên tiếng, tiếp nhận bộ quỷ thư da người kia, bắt đầu cẩn thận lật xem.
Bất quá, càng lật về sau, thần sắc gã càng kích động, hai tay gắt gao nắm lấy bộ công pháp quỷ tu kia, toàn thân run rẩy khó mà kiềm chế.
“Thế nào, công pháp này có thích hợp với ngươi không?” Thẩm Lạc mỉm cười, biết mà còn hỏi.
“Công pháp này thích hợp tu thẳng một đường đến Quỷ Tiên, chủ nhân truyền ta công pháp này, đúng là ân tái tạo.” Triệu Phi Kích lập tức quỳ rạp xuống đất, bái tạ không thôi.
“Bách Quỷ Uẩn Thân Đại Pháp này ta đã xem qua, thuật pháp tu luyện nhìn như hung dữ tà ác, nhưng người tu hành nếu giữ mình từ chính, lúc chứa đựng quỷ vật, không mưu toan tính mệnh người khác, chỉ phệ ác quỷ hung hồn, cũng có thể là chính đạo.
Ngày khác một khi có thể độ kiếp trở thành Quỷ Tiên, liền có thể siêu thoát hung linh ác quỷ, tương đương với giúp đỡ bách quỷ, cũng là công đức vô lượng.” Thẩm Lạc không gấp để gã đứng dậy, mà chậm rãi nói.
“Thuộc hạ nhất định cẩn tuân chủ nhân dạy bảo, chỉ lấy ác quỷ hung hồn làm mục tiêu, tuyệt không hại người khác.
Nếu làm trái lời thề này, sẽ bị trời giáng ngũ lôi oanh, hồn phiêu phách tán.” Triệu Phi Kích đưa tay chỉ thiên, lập trọng thệ.
“Tốt, ngươi đứng lên đi, viên Khiếu âm Linh này có thể mê hoặc lòng người.
Thất Tinh Bảo Giáp này cũng là kiện pháp khí phòng ngự không tệ, hôm nay ban cho ngươi, phải xem ngươi ngày sau cần cù tu hành, đừng quên lời thề hôm nay.
Nếu không không cần thiên lôi quán đỉnh, chính ta cũng không tha cho ngươi.” Thẩm Lạc vung tay lên, đưa linh đang kia cùng Thất Tinh Bảo Giáp đến trước người Quỷ Tướng.
Triệu Phi Kích tiếp nhận hai pháp khí này, đã không biết nói lời cảm tạ thế nào, chỉ có thể đôi mắt phiếm hồng, hai tay ôm quyền, lại nằng nặc thi lễ với Thẩm Lạc.
Đúng lúc này, Thẩm Lạc bỗng nhiên nhíu mày, phát giác có người tiến vào tiểu viện, lập tức bảo Triệu Phi Kích một tiếng, để gã trở lại túi càn khôn bên hông.
Thẩm Lạc nhìn ra ngoài cửa, không đợi người kia gõ cửa, liền vung tay lên, tự mình mở cửa ra.
Sắc trời đã tối.
Bên ngoài cửa phòng, Bạch Tiêu Thiên mang theo hai bầu rượu trắng, một tay nhấc theo một tấm da trâu bọc lấy mỡ đôn, không khách khí chút nào bước qua bậc cửa, đi vào bên cạnh bàn.
“Chờ tiểu tử ngươi đi tìm ta đúng là chuyện đùa, không phải sao, ta còn phải cầm rượu thịt ngon tới tìm ngươi đây.” Bạch Tiêu Thiên tùy tiện ngồi xuống, phàn nàn nói.
Trong khi nói chuyện, gã nhanh nhẹn mở ra bọc giấy da trâu, một cỗ hơi nóng từ đó bay lên, mùi thịt nồng đậm lan tràn ra toàn bộ căn phòng.
Thẩm Lạc nhìn một màn này, trong thoáng chốc tựa như lại về tới Xuân Thu quan năm đó.
Khóe miệng của hắn mỉm cười, phất tay đóng cửa lại.
“Ta còn chưa kịp đi tìm ngươi.” Thẩm Lạc cười hắc hắc, ngồi xuống đối diện Bạch Tiêu Thiên, tự mình rót rượu cho cả hai.
Hai người cụng chén, rồi uống vào một chén.
“Ngươi đừng nói, rượu của Trường An thành này, mạnh hơn Xuân Hoa huyện, Kiến Nghiệp thành cũng không thể so.
Bất quá hương vị vịt quay này, thiếu chút ý tứ, vẫn kém Hồng Vận lâu trên trấn kia.” Bạch Tiêu Thiên ăn một miếng thịt, nói.
“Sao, trong Hóa Sinh tự không cho phép ngươi ăn mặn?” Thẩm Lạc ngược lại không tỏ gì khác biệt, cười nói.
“Trong chùa tự nhiên không cho phép, bất quá khi ta không bận rộn, không có việc gì liền vụng trộm chạy ra ngoài, cũng không bị đói.” Bạch Tiêu Thiên tự nhiên nói.
Hai người xa cách từ lâu trùng phùng, ngươi một lời ta một câu, trò chuyện kinh lịch những năm qua, đều thổn thức không thôi.
“Đúng rồi, Tiêu Vân rời nhà trốn đi, là đi Hóa Sinh tự sao?” Thẩm Lạc bỗng nhiên nhớ tới một chuyện, hỏi.
“Ừm, tiểu tử kia vận khí không tệ, tiến vào chùa không bao lâu thì được Không Sắc sư thúc nhìn trúng, thu làm đệ tử thân truyền.
Về sau nghe từ miệng hắn biết được, tiểu tử kia sở dĩ có những biến hóa đó, tất cả đều do ảnh hưởng của ngươi, thực để cho ta ngạc nhiên đó.” Bạch Tiêu Thiên gật đầu nhẹ, nói.
Thẩm Lạc nghe vậy, cười không nói.
“Trong chuyện này, ta hẳn phải cám ơn ngươi.” Bạch Tiêu Thiên giơ ly rượu lên, kính nói.
“Được rồi, nói cái gì cám ơn với không cám ơn, ta muốn mắng chửi người.” Thẩm Lạc cụng một chén, cười nói.
Uống thôi, Bạch Tiêu Thiên hỏi: “Tối mai giờ Tuất, Thủy Lục Pháp Hội chính thức cử hành, lúc nửa đêm cửa bắc Trường An thành sẽ mở ra, đến lúc đó sẽ dẫn độ quỷ hồn ra khỏi thành, ngươi có muốn đi xem một chút không?”
“Ta cũng trải qua lần quỷ hoạn Trường An này, hẳn là nên đi đưa tiễn những bách tính Trường An này một đoạn đường.” Thẩm Lạc do dự một chút, gật đầu nói.
“Lần này đám người Trường An thành bỏ mình, đến lúc đó tràng diện đoán chừng sẽ rất tráng quan.” Bạch Tiêu Thiên nói.
“Một trận bi kịch nhân gian, cuối cùng cũng kết thúc, đáng để tráng quan một lần.” Thẩm Lạc nói xong, uống một hơi cạn sạch.
Chương 659: Thuỷ Lục đại hội
Dịch: Độc Lữ Hành
Nhóm dịch: Phàm Nhân Tông
Ngày kế tiếp.
Toàn bộ Trường An thành từ hoàng cung đến quan phủ, từ dinh thự quan lớn đến ốc xá bách tính, tất cả đường phố đều phủ lên đèn lồng màu trắng, toàn thành đồ trắng.
Ban ngày, cấm khói lửa một ngày, cử thành không được nhóm lửa.
Đến chạng vạng tối giờ Tuất, trong thành vang lên trận trận tiếng chuông muộn, từng phường thị đã sớm đóng cửa, cấm đi lại ban đêm, bách tính chỉ có thể hoạt động trong phường, không được đi vào tuyến đường chính trong thành.
Mà trên quảng trường trước hoàng thành, mấy trăm tên tăng lữ Tướng Quốc tự đang ngồi xếp bằng trên đất, trước mỗi người đều đặt một ngọn đèn hình hoa sen, tay bưng lấy mõ, vừa gõ vừa ngâm tụng Vãng Sinh Chú.
Trên tế đàn giữa quảng trường, dựng thẳng một toà pháp đàn làm bằng gỗ, cao chừng ba trượng, phía trên đứng sáu vị cao tăng đến từ Bảo Tướng tự, Hóa Sinh tự cùng Kim Sơn tự, đồng loạt tay vê phật châu, ngâm tụng kinh văn.
Trong đó, Thiền nhi với bộ dáng non nớt cũng đổi lại một bộ Cẩm Lan Cà Sa, bởi vì tuổi tác còn trẻ, trong mấy người nhìn rất nổi bật.
Tụng kinh một mực kéo dài trọn vẹn một canh giờ.
Thẳng đến giờ Hợi, pháp sự mới kết thúc, chúng tăng bắt đầu cầm đèn hoa sen đi các tuyến đường chính trong thành, ven đường triệu hoán vong hồn những bách tính chết thảm ở các nơi trong thành.
Theo điểm điểm lửa đèn sáng lên các nơi trong thành, từng thân ảnh oán hồn kinh khủng bắt đầu nổi lên, có con ý thức đã tan rã, mờ mịt phiêu phù ở sau lưng tăng chúng, có con đang gào thét khóc lóc kể lể, thanh âm như người nói thầm, lít nha lít nhít.
Mặt khác, còn có một số oán hồn đã hóa thành du hồn ác linh, muốn tập kích tăng chúng, lại bị đèn hoa sen tản ra quang mang đánh lui.
Những đèn hoa sen này đều là đèn trường minh lấy từ trong Bảo Tướng tự ra, bên trong thiêu đốt là dầu thắp của ngàn vạn tín đồ, ác linh mấy lần trùng kích vào, không những không thể gây tổn thương cho tăng chúng, ngược lại bị quang huy lửa đèn tịnh hóa, sát khí màu đen quanh thân dần dần tróc ra từng mảng, từ từ lộ ra diện mục thật.
Bất quá, những âm sát khí này vốn nồng đậm, như gần giếng nước và hầm băng, đèn trường minh không thể tịnh hoá những ác quỷ này, cuối cùng bị tu sĩ do quan phủ an bài xuất thủ diệt sát.
Tới gần nửa đêm, Thẩm Lạc và Bạch Tiêu Thiên cùng một ít quan viên triều đình, đứng trên đầu cửa thành Bắc, trông về phía xa.
Chỉ thấy trong thành mặc dù không cho phép bách tính ra phường, nhưng trong phường vẫn có thể thấy được điểm điểm ánh lửa sáng lên, là dân chúng tự phát tế điện thân nhân qua đời trong trận kiếp nạn này.
Không biết từ trong phường nào, dẫn đầu có một chiếc đèn Khổng Minh bằng giấy từ từ bay lên không, theo sát phía sau, một chiếc lại một chiếc đèn ký thác niềm thương nhớ của người sống bay lên trong từng phường thị.
Chén chén lửa đèn màu trắng nhảy vào không trung, cao thấp đan xen nhau, cùng ngôi sao trên trời cộng hưởng với nhau, tựa như cầu nối câu thông giữa thiên nhân, chậm rãi nhẹ nhàng di chuyển về hướng thành bắc.
Ánh mắt Thẩm Lạc chậm rãi rơi xuống, liền thấy gần cửa thành, tăng nhân cầm đèn hoa sen đang đi hai bên đường tới, chính giữa đại lộ chỉ còn lại một cô ảnh nho nhỏ, người khoác cà sa, tay cầm phật châu, cúi đầu tụng kinh.
Ở sau lưng nó, lít nha lít nhít hàng trăm ngàn âm hồn quỷ vật trôi nổi, theo cước bộ của nó đi ra phía ngoài thành.
Mười mấy vạn âm hồn tụ tập tại một chỗ, dù không có âm linh ác niệm, nhưng ngưng tụ âm sát khí đã đạt tới mức làm người nghe kinh hãi, người tầm thường căn bản không thể chống đỡ.
Nhưng mà, thời khắc này tren thân Thiền nhi tản ra một tầng ánh sáng màu trắng mông lung, nhu hòa như nguyệt quang, lại mang theo từng tia ấm áp, tựa như một ngọn nến trong đêm lạnh, chiếu sáng đường đi cho những âm linh này.
Thiền nhi chậm rãi xuyên qua cửa Trường An thành, trong nháy mắt bước ra cổng tò vò, dưới chân bỗng nhiên tụ quang mang, hiện ra một đóa hoa ảnh Kim Liên, sau mỗi một bước của nó, trên mặt đất sẽ có Kim Liên hiển hiện.
Giờ khắc này, nó như Kim Thiền đệ tử Phật Đà chuyển thế, thân có phật quang, phổ độ chúng sinh.
Đám người đầu tường thấy thế, cảm thấy như tiên phật hiển linh, nhao nhao quỳ bái.
Chỉ thấy Thiền nhi dẫn vạn quỷ đi ra cửa thành, đi ra ngoài thành trăm trượng, hai bên đường bỗng nhiên dâng lên tầng tầng sương đêm, trong sương mù mơ hồ có từng đoá từng đoá hoa vô diệp nở rộ, chập chờn dị thường.
Thẩm Lạc nhận ra, những đóa hoa kia chính là Bỉ Ngạn hoa ở âm Minh chi địa mới có.
Thiền nhi đi đến ngoài mê vụ trăm trượng, dừng bước, không di động nữa, chỉ chắp tay trước ngực, quang mang trên thân càng phát sáng lên.
Những âm hồn theo nó một đường đến kia, nhao nhao bồng bềnh đi tới phía trước, như dòng sông phân nhánh lách qua thân thể của nó, đi vào phía trong sương mù, từng thân ảnh biến mất.
Nhưng đúng vào lúc này, phật châu đeo trước ngực Thiền nhi bỗng nhiên loé lên dị quang, một mảnh huyết sắc vụ khí mãnh liệt tuôn ra, lan tràn về bốn phương tám hướng, bao phủ Thiền nhi cùng mấy trăm quỷ hồn vào.
“Không tốt, xảy ra chuyện.” Thẩm Lạc thấy thế, thần sắc bỗng nhiên biến đổi, thân hình trực tiếp nhảy ra đầu tường.
Bước chân hắn giẫm lên tường thành bay thẳng xuống, trên tường thành trùng điệp giẫm một cước, thân hình bay vọt lên, cả người như chim ưng bay thẳng nhập vào trong âm hồn, lướt tới phía Thiền nhi.
Âm hồn bốn phía bị huyết vụ ảnh hưởng, trong nháy mắt vốn ngay ngắn trật tự bỗng phát sinh nghịch chuyển, đại lượng âm hồn vốn con ngươi màu u lục, bỗng nhiên trở nên một mảnh huyết hồng, trực tiếp từ u hồn hóa thành ác quỷ.
Phát giác trong thành có bàng bạc khí tức sinh hồn, những tử linh chuyển hóa làm ác quỷ này, lập tức như dã thú đói khát điên cuồng vội xông trở về cửa thành.
Những nơi chúng đi qua, tựa như ôn dịch lan tràn, đại lượng u hồn trong nháy mắt biến thành ác quỷ, trong lúc nhất thời toàn bộ cửa thành đều lâm vào hoàn cảnh mất khống chế.
Chúng tăng Bảo Tướng tự trong thành lập tức cầm pháp khí, xông ra ngoài cửa thành.
Mấy người Giả Thích trưởng lão cũng bay đến đoạn đầu thành, trong miệng ngâm tụng Vãng Sinh Chú cùng Tĩnh Tâm Chú, ý đồ trấn an những u hồn này.
Nhưng đám u hồn bị huyết vụ kia truyền nhiễm giống như căn bản không nghe thấy những phật kinh này, vẫn như cũ đánh ngược trở về, khiến cho càng ngày càng nhiều âm hồn biến thành ác linh.
“Đệ tử Bảo Tướng tự, bày trận.” Lục Đức thiền sư thấy thế, hét lớn một tiếng.
Tất cả tăng chúng Bảo Tướng tự nhao nhao tung người nhảy ra, hoành xếp một loạt, dựng lên một bức tường người, ngăn cách toàn bộ đại quân quỷ vật, một mặt ngăn cản âm hồn phía sau ra khỏi thành, một mặt ngăn cản ác quỷ phía trước xông vào.
Chỉ thấy những tăng chúng này nhao nhao gõ mõ cùng các loại pháp khí, trong miệng vốn ngâm tụng Vãng Sinh Chú chuyển thành Hàng Ma Chú, tất cả thanh âm hỗn tạp, hóa thành trận trận phạn âm trang nghiêm.
Tiếng phạn âm càng lúc càng lớn, càng to lên, dần dần thành biển động, hóa thành từng đợt sóng âm hơi mờ, mãnh liệt đánh tới ác quỷ.
Những ác quỷ kia xông vào phạm vi sóng âm, trong nháy mắt như đụng vào một bức tường khí vô hình, khí thế lao tới trước bỗng nhiên dừng một chút.
Nhưng mà ác quỷ hung lệ, khí thế lao tới trước bị ngăn trở, càng hung tính đại phát, hung hãn không sợ chết tiếp tục va chạm, lực đạo càng lớn hơn.
Mỗi một lần chúng va chạm, tường khí vô hình kia liền chấn động kịch liệt, những tăng chúng thôi động pháp trận bức tường âm thanh bị trùng kích.
Sau mấy lần, có người tu vi không cao đã kêu rên không thôi, khóe miệng rướm máu.
Chương 660: Tìm tòi nghiên cứu
Dịch: Độc Lữ Hành
Nhóm dịch: Phàm Nhân Tông
Trên đầu thành, “Thương lang” một tiếng duệ vang, một thanh âm mũi kiếm phát ra, thân ảnh Bạch Tiêu Thiên cũng từ trên không bay xuống, phóng tới phía bầy ác quỷ.
“Tiêu Thiên, đây đều là sinh hồn bách tính Trường An, nhất thời bị ma huyết ô nhiễm dẫn đến hồn niệm bất an, hỗ trợ ngăn cản là được, không thể tùy ý giết.” Thiền sư lớn tuổi Hóa Sinh tự tên là “Không Độ” thấy thế, lập tức lên tiếng nhắc nhở.
Nói xong, lão dẫn đầu chúng tăng, tay vung lên, một bộ bối diệp phật kinh bay tới, “Rầm rầm” kéo dài ra, như một tấm thi họa trải rộng ra, quấn quanh hơn trăm ác quỷ vào, ở trong phát ra một mảnh kim quang trùng thiên.
Trong bức họa, đám ác quỷ không khỏi ngửa mặt lên trời gào thét, trong miệng mũi đều có huyết khí màu đỏ tươi tiêu tán ra, từng con điên cuồng dần dần thu liễm, bắt đầu khôi phục bình tĩnh.
Cùng lúc đó, vô số chữ phạn cổ trên bối diệp phật kinh bay ra, thu nạp huyết khí những u hồn kia, như đom đóm bay vào không trung, thiêu đốt thành nhiều đốm lửa, tiêu tán ra.
Ngay sau đó, Lục Trần thiền sư vung tay lên, một tòa Bát Bảo kinh tràng từ trên trời giáng xuống, rơi xuống ngoài cửa thành, trên đó tản ra đạo đạo ngũ thải lưu ly, chiếu rọi qua khu vực nào, tất cả ác quỷ đều bị giam cầm, không thể nhúc nhích.
Giả Thích trưởng lão ho nhẹ một tiếng, cũng phi thân xuống, rơi vào trước đám người, thân hình bay vào trong đám ác quỷ, tay nắm một khối bảo kính phật môn, chiếu rọi từng ác quỷ điên cuồng kia.
Mỗi một nơi quang mang rơi xuống, thân hình đám ác quỷ bị chiếu liền trì trệ, dừng ngay tại chỗ không thể động đậy.
Tay Bạch Tiêu Thiên kết kiếm quyết vung lên, từng đạo kiếm quang màu vàng từ trời rơi xuống, như từng tấm chắn tiếp giáp nhau, cách trở hai bên con đường vào thành, ngăn cản những ác quỷ tính lách qua hai bên cửa thành.
Các tu sĩ quan phủ cũng nhao nhao xuất thủ, tạm thời ổn định trận cước, ngăn cản quỷ triều phản công.
Một bên kia, Thẩm Lạc đâm đầu thẳng vào khu vực tràn ngập huyết vụ, bên tai lập tức truyền đến trận trận tiếng thì thầm như Ác Ma, trước mắt cũng biến thành một mảnh huyết hồng.
Bất quá làm hắn ngạc nhiên chính là, trước mắt cũng không xuất hiện bầy quỷ tranh ăn nhào về phía Thiền nhi, ngược lại hắn vừa mới tới gần, những quỷ vật kia giống như thấy được đồ ăn, nhao nhao phóng tới hắn.
Trong lòng Thẩm Lạc rõ ràng, những âm hồn này bị huyết vụ kia ảnh hưởng mới như vậy, đương nhiên sẽ không hạ sát thủ với kẻ ra tay, vội chuyển động thân hình, dưới chân tản ra ánh trăng, thi triển Tà Nguyệt Bộ, xuyên thẳng qua những âm hồn quỷ vật này.
Chờ hắn xuyên qua trùng điệp âm hồn, liền thấy được Thiền nhi tận cùng bên trong, không khỏi sững sờ.
Chỉ thấy hai chân nó khoanh lại ngồi dưới đất, thần sắc ngây ngốc ngửa đầu, nhìn về phía không trung, nơi khóe mắt treo hai dòng nước mắt.
Đối diện nó, nổi lên một bóng người cao lớn màu trắng, thân mang cà sa tuyết trắng, đầu đội Ngũ Phật quan thêm mũ Bì Lư, dung mạo trẻ tuổi tuấn tú, trên mặt treo vẻ tươi cười hiền lành, cúi đầu cách không đối mặt với Thiền nhi.
Chính bóng người này tán phát ra tầng quang mang mông lung kia, bảo hộ Thiền nhi không bị âm quỷ ăn mòn.
Tựa hồ chú ý tới ánh mắt Thẩm Lạc, hư ảnh tăng nhân kia xoay người lại, xa xa dựng thẳng chưởng thi lễ một cái với hắn, trong miệng tựa hồ im lặng tụng một tiếng phật hiệu.
Ngay sau đó, bóng người kia bỗng nhiên bấm pháp quyết, năm ngón tay nắm hư không một cái.
Bốn phía lập tức tiếng gió đại tác, cuồn cuộn huyết vụ lập tức nhao nhao cuốn ngược về, ngưng tụ lại trong tay hư ảnh tăng nhân kia, cho đến khi ngưng thực tới cực điểm, hóa thành một chuỗi chín hạt huyết sắc phật châu, bị một sợi tơ vàng xâu chuỗi cùng nhau.
Tay tăng nhân vê huyết sắc phật châu, trên thân sáng lên ngũ thải lưu quang, mang theo trận trận phật quang chính khí, ngưng tụ lại phật châu trong tay, thân hình dần dần trở nên trong suốt mờ đi.
Cho đến khi tất cả lưu ly quang mang tụ hợp vào trong chuỗi hạt huyết sắc, cả hai cùng hao mòn, cho đến khi tất cả đều biến mất hầu như không còn.
Trong nháy mắt huyết sắc phật châu biến mất, đất trời bốn phía trở lại thanh minh, lúc trước âm hồn bách tính Trường An bị u mê, huyết sắc trong mắt cũng tiêu tán theo, một đôi mắt quay về màu u lục, chỉ là hồn lực bị tiêu hao không ít, có vẻ hơi mê mang hỗn độn.
“A Di Đà Phật…”
Đúng lúc này, một tiếng phật tụng vang lên, Thẩm Lạc bỗng nhiên quay đầu, liền thấy Thiền nhi đã một lần nữa đứng lên, thân hình tiếp tục đi tới âm Minh mê vụ phía trước, trong miệng tiếp tục niệm Vãng Sinh Chú.
Từng tiếng tụng nhẹ này vang lên, lần nữa hóa thành thanh âm chỉ đường, dẫn dắt âm hồn bách tính Trường An một lần nữa đi tới âm Minh mê vụ.
Đám người thấy thế, lúc này mới nhao nhao thở dài một hơi, rút lui.
Thân hình Thẩm Lạc lóe lên, đi tới bên cạnh Thiền nhi, đứng sóng vai với nó, trong lúc vô hình hộ đạo nó một đoạn đường.
Một trận thịnh đại Thủy Lục Pháp Hội, bởi vì khó khăn trắc trở, thẳng đến cuối giờ Sửu mới kết thúc.
Đêm khuya, Thẩm Lạc trở lại trụ sở, trong đầu từ đầu đến cuối nhớ về hình ảnh thiên đăng bay lên không bầu trời Trường An, cùng vạn quỷ hỗn loạn ở cửa thành Bắc, tâm tình thật lâu không thể bình phục.
Hắn khoanh chân ngồi trên bồ đoàn, ngồi đó thật lâu, tâm niệm vừa động, lấy gối ngọc ra ngoài.
Bàn tay hắn khẽ vuốt trên gối ngọc, tâm thần đắm chìm vào trong đó, rất nhanh cảm nhận được Thiên Sách lơ lửng ở trong đó.
Từ lúc ngoài ý muốn gọi ra Thiên Sách đối địch, đồng thời triệu hoán tu vi trong mộng cảnh đến hiện thực, Thẩm Lạc một mực thử nghiệm câu thông Thiên Sách, chỉ là không có hiệu quả.
Bất quá, theo lúc trước Lý Tịnh nói, câu thông Thiên Sách bằng thần hồn, bây giờ hắn không cách nào câu thông, rất có thể là vì lực lượng thần hồn không đủ mạnh, hoặc là ba động thần niệm không đủ mạnh.
Trước đây có thể triệu hoán Thiên Sách, cơ hồ tất cả đều là lúc hắn gặp nạn, sinh mệnh đến thời khắc cuối, khi đó mãnh liệt cầu sinh cùng thần hồn ba động, hơn phân nửa chính là mấu chốt có thể thành công câu thông Thiên Sách.
Vừa nghĩ đến đây, Thẩm Lạc thoáng bình phục tâm tình, bắt đầu tay đè trên gối ngọc, tập trung tinh thần vào trong đó, tận lực cụ tượng hóa làm một hạt tâm thần hỏa diễm, lướt tới Thiên Sách lơ lửng trong gối ngọc.
Theo tâm thần hỏa diễm tới càng lúc càng gần, Thiên Sách lơ lửng trong gối ngọc kia cũng trở nên càng lúc càng lớn, cơ hồ như một tòa cung điện treo ở phía trước.
Tâm niệm Thẩm Lạc thử thăm dò vào trong đó, như gõ cửa sờ nhẹ mấy lần.
Thiên Sách chỉ tản ra quang mang nhàn nhạt, dùng tâm thần Thẩm Lạc cẩn thận thử, nhưng không có nửa điểm phản ứng.
Thẩm Lạc hơi chút do dự, tâm thần trên hỏa diễm quang mang đột nhiên sáng lên, cơ hồ phân ra bảy phần tâm thần tìm kiếm phía trong Thiên Sách, lần này tựa như ác khách đến nhà, đập ầm ầm lên cửa.
Nhưng mà, vầng sáng trên Thiên Sách thoáng chớp động mấy lần, vẫn như cũ không phản ứng.
“Vẫn không được?” Tâm niệm Thẩm Lạc vừa động, trong lòng liền hạ quyết tâm.
Ngay sau đó, thần niệm hắn biến thành hỏa diễm kia lập tức dâng lên, hóa thành một đoàn hỏa diễm hừng hực, không giữ lại chút nào đột nhiên va chạm với Thiên Sách.
“Ầm…” Như có một tiếng sấm rền nổ vang trong lòng hắn, tâm thần toàn lực đụng vào Thiên Sách kia.
Lần này, trên Thiên Sách rốt cuộc xảy ra biến hóa, mặt ngoài đại phóng kim quang.
Thiên Sách chậm rãi kéo dài ra, văn tự trên đó nhao nhao chớp sáng tối, một danh tự cuối cùng nhất chợt sáng lên, thoát ly khỏi Thiên Sách, lơ lửng ở trong hư không.
“Thẩm Lạc.”
Dưới thần niệm của hắn mặc niệm ra hai chữ lớn cổ triện kia, trong nháy mắt một cỗ lực hút cường đại không gì sánh được bỗng nhiên từ trên Thiên Sách truyền ra, trong nháy mắt lôi kéo thần niệm hắn vào.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










