Đại Mộng Chủ
Tập 118 : Thoát khốn (c586-c590)
❮ sautiếp ❯Chương 586: Thoát khốn
Dịch: Độc Lữ Hành
Nhóm dịch: Phàm Nhân Tông
“Ha ha! Rốt cuộc ta lại thấy ánh mặt trời!” Một tiếng cười to thê lương từ trong bụi mù phía trước truyền ra.
Trong tai mọi người bên ngoài ông ông tác hưởng, giống như có vô số cây châm nhỏ đâm vào lỗ tai, nhịn không được thân thể run rẩy, răng va vào nhau, vội vàng lui về phía sau.
“Ầm” một tiếng!
Một bóng đen khổng lồ từ trong bụi mù nhảy ra, rơi ầm ầm trên mặt đất, là một cự hán màu đen cao vài trượng, bắp thịt toàn thân u từng cục, như rễ cây đại thụ, hai mắt trợn trừng, lông mày tóc đều như hỏa diễm, cả người nhìn hung hãn bức người.
Mà trên vai cự hán còn quấn quanh một đầu trường long màu đỏ, song mục kim đồng, khàn giọng gầm nhẹ với bọn Thẩm Lạc không thôi.
Thẩm Lạc nhìn người này một cái, toàn thân lập tức run rẩy một trận, giống như đối mặt một đầu Hồng Hoang cự thú.
Sắc mặt bọn Ngao Hoằng cũng đại biến, Ngao Trọng càng hiện lên vẻ sợ hãi, ánh mắt liếc về phía cầu thang thông hướng thượng tầng.
“Nhi tử lão Long Vương Đông Hải? Thật sự là không nên thân, mới gặp chút khó khăn đã muốn kẹp rắm bỏ chạy.” Cự hán mặt đen lộ vẻ trào phúng.
Hôm nay Ngao Trọng liên tục gặp cách trở, tâm thần khuấy động đã có ý lùi bước.
Gã bị cự hán trước mặt châm chọc, trong nháy mắt mặt trở nên đỏ như máu, bay nhào đến hướng cự hán.
Trên chiến thương màu vàng trong tay gã dâng lên hoàng mang chói mắt, nhoáng một cái hóa thành hơn mười đạo thương ảnh như thực chất, đâm tới các vị trí cơ thể đại hán.
Những nơi thương ảnh đi qua, hư không bị vạch ra từng đạo bạch ngấn mơ hồ, tựa hồ bị phá vỡ.
“Coi như có chút bản sự.” Khoé miệng cự hán mặt đen lộ vẻ tươi cười, tay phải đưa ra.
Hơn mười đạo thương ảnh trong nháy mắt phiêu tán, chỉ thấy chiến thương màu vàng bị bàn tay cự hán bắt trúng.
Ngao Trọng lộ vẻ kinh hãi, ra sức rút chiến thương về.
Cùng lúc đó, trên người gã đại thịnh lam quang, một đầu long ảnh to lớn màu lam từ thể nội bay vút lên, giữa không trung xoay quanh, miệng lớn phun xuống một cái.
Vô số tia sáng màu lam từ trong miệng rồng bắn ra, phát ra tiếng rít chói tai, đánh về phía cự hán mặt đen, chính là Ngao Hoằng đã từng thi triển qua Long Quyển Vũ Kích.
Cự hán cười ha ha, tay vung lên.
Ngao Trọng cảm thấy một cỗ lực đạo cực kỳ to lớn vọt tới, bộp một tiếng, chiến thương màu vàng bị trực tiếp đứt đoạn, cả người cũng thân bất do kỷ bay ra sau.
Mà đầu Thần Long màu đỏ trên vai cự hán khẽ ngẩng lên, há miệng lên không trung hút vào.
Một cỗ hấp lực ngập trời trống rỗng xuất hiện, trong hư không nổi lên đạo đạo gợn sóng, long ảnh màu lam trên không trung, đầy trời mưa bụi đột nhiên mất đi khống chế, đều hội tụ lại miệng Thần Long màu đỏ kia, bị nó một ngụm nuốt vào.
Thần Long màu đỏ lập tức há miệng phun một cái, một đạo thuỷ nhận màu lam lớn vài trượng bắn ra, chém về phía Ngao Trọng.
Khẽ hấp khẽ nhả này nhanh như thiểm điện, tu vi mạnh như Ngao Trọng cũng không thể thấy rõ, chỉ cảm thấy chính mình thi triển Long Quyển Vũ Kích đột nhiên biến mất không thấy gì nữa, sau đó liền có một đạo thủy nhận màu lam như điện xạ tới.
Hai tay gã vội vàng vung lên, một mặt khiên tròn màu vàng xuất hiện trước người, trên khiên giăng đầy một tầng lân phiến màu vàng, lại là vảy rồng, nhìn không thể phá vỡ.
Khiên tròn màu vàng vừa xuất hiện liền nhanh chóng phồng lớn, trong nháy mắt biến lớn gần trượng, nhanh chóng xoay tròn không ngừng, ngăn trước thủy nhận màu lam.
Nhưng thủy nhận màu lam không mảy may dừng lại, như không có gì chém qua khiên tròn.
Khiên tròn vảy rồng nhìn không thể phá vỡ lại giống như bùn nặn, im ắng một phân thành hai, rơi trên mặt đất.
Ngao Trọng quá sợ hãi, lách mình tránh né, nhưng tốc độ thủy nhận màu lam trảm phá khiên tròn vảy rồng không chậm lại chút nào, khoảng cách cả hai đến gần, một cái chớp động đã đến trước người gã.
Ngao Trọng không kịp trốn tránh, mắt thấy sẽ bị thủy nhận chém giết tại chỗ.
Một bóng người trống rỗng xuất hiện bên cạnh Ngao Trọng, đẩy gã ra, khó khăn lắm tránh thoát một kích thủy nhận, nhưng đạo nhân ảnh kia lại bị thủy nhận đánh trúng, bị chém thành hai đoạn, ngã trên mặt đất.
“Nhị ca!” Ngao Hoằng cũng không thấy rõ vừa rồi xảy ra chuyện gì, chỉ thấy Ngao Trọng gặp nạn, lập tức bay nhào tới.
Thần thức Thẩm Lạc cường đại vô địch, vừa rồi thấy rõ hết thảy, con ngươi co rụt lại, sinh ra ý sợ hãi cự hán màu đen cùng Thần Long màu đỏ trên vai gã.
Hắn hơi chần chờ, bất quá vẫn thả người đuổi theo.
Ngao Trọng trở về từ cõi chết, quay đầu nhìn lại, người liều chết cứu gã một mạng chính là Ngao Hân.
Ngao Hân chặn ngang bị chém làm hai, máu tươi chen chúc ra, trọng yếu nhất là thủy nhận màu lam vừa lúc phá hủy đan điền Ngao Hân.
Ngao Hân là người bộ tộc Hỏa Giao, trời sinh thể chất đặc dị, thần hồn không nằm tại đầu, mà tồn tại ở trong đan điền, nên cũng bị chém giết.
“Ngao Hân!” Ngao Trọng vội vàng chạy vội qua.
“Điện hạ… Ngài không việc gì… Ta… An tâm…” Trong miệng Ngao Hân máu tươi chen chúc ra, thần hồn nhanh chóng phiêu tán, gian nan cười một tiếng nói.
“Ngươi vì sao lại ngốc như vậy! Lại thay ta cản một kích này, ta chính là Chân Long, dù bị chém đứt đầu, chỉ cần thần hồn không hủy, sẽ không vẫn lạc!” Ngao Trọng một mặt bi thống.
Ngao Hân là cận vệ gã, nhưng gã biết Ngao Hân không chỉ coi mình là chủ nhân, mà một lòng tình ý trút xuống người mình.
Nhưng Ngao Hân là bộ tộc Hỏa Giao, địa vị cách xa Đông Hải Long tộc, cho nên nàng chưa từng biểu lộ tình ý của mình, chỉ yên lặng thầm yêu.
Mà Ngao Trọng đối với Ngao Hân, cũng không phải không có tình cảm chút nào.
“Điện hạ ngài là thân thể vạn kim… Có thể dùng một mạng ta, đổi lấy ngài bình an… Đã đủ…” Thanh âm Ngao Hân càng ngày càng yếu, cuối cùng quy về hư vô, nhắm mắt lại.
“A…” Ngao Trọng thấy cảnh này, ngửa mặt lên trời gào thét đau đớn.
Trong tay Ngao Hoằng chớp động kim quang lôi quang, lại lần nữa thi triển Lôi Lãng Xuyên Vân, vô số lôi điện phá không tới, bổ về phía cự hán mặt đen.
“Lôi Lãng Xuyên Vân? Lão Long Vương cuối cùng cũng có nhi tử không tệ, chỉ tiếc ngươi căn bản không phát huy ra uy lực thần thông này, để ta tới dạy ngươi hai chiêu, cho ngươi biết cái gì là Lôi Lãng Xuyên Vân chân chính!” Cự hán mặt đen nhìn về phía Ngao Hoằng, đầu ngón tay đại phóng lôi quang, lăng không vạch một cái trước người.
Một vết rách không gian màu đen dài chừng mười trượng nổi lên, lôi điện đầy trời đánh xuống lại như trăm sông vào biển bị vết nứt màu đen thôn phệ, không tạo thành mảy may tổn thương cự hán chút nào.
“Cái gì!” Ngao Hoằng kinh hãi.
“Đi!” Cự hán mặt đen bấm tay một cái, trong vết nứt màu đen đại phóng lôi quang, từ đó bay ra vô số lôi cầu to bằng cái thớt, bắn về phía Ngao Hoằng.
Mỗi một đoàn lôi cầu đều bộc phát ra ba động lôi điện kinh người, càng phát ra tiếng sấm to lớn, toàn bộ bình đài ông ông tác hưởng, uy thế so với Ngao Hoằng đâu chỉ gấp mười lần.
Ngao Hoằng vội vàng không kịp chuẩn bị, trốn tránh cũng đã không kịp, mắt thấy sẽ bị vạn lôi bao phủ.
Vào thời khắc này trước người gã hoa lên một bóng người, thân ảnh Thẩm Lạc trống rỗng xuất hiện, một đạo kim ảnh hiện lên.
Lôi cầu đáng sợ đầy trời đột nhiên hư không tiêu thất, chỉ có phía xa xa còn lưu lại mấy cái.
“Ồ!” Cự hán mặt đen thấy cảnh này, trên mặt không khỏi hiện lên vẻ kinh ngạc.
“Trả lại cho ngươi!” Thẩm Lạc khẽ quát một tiếng, trên thân lần nữa lóe lên kim ảnh, trước người lơ lửng khẽ động, vô số lôi cầu trống rỗng xuất hiện, đánh tới cự hán mặt đen.
Hắn liên tục thôi động Thiên Sách thu nhiếp, từ từ tìm ra phương pháp thu nhiếp và thả ta đồ vật trong không gian màu vàng.
Lông mày cự hán mặt đen cau lại, thân hình thoắt một cái lui về sau mấy trượng.
Mà Thần Long màu đỏ trên bả vai gã há miệng phun một cái, một mảnh lam quang bắn ra, trước người cự hán hình thành một màn nước to lớn, vô số vòng xoáy hiện lên, ông ông tác hưởng.
Lôi cầu đầy trời đánh vào trên màn nước màu lam, vậy mà đều bị vòng xoáy trên màn nước nuốt vào, biến mất trong nháy mắt không thấy.
Thẩm Lạc nhìn thấy cảnh này, sắc mặt hơi trầm xuống, hai tay vung lên gấp.
Trên người hắn đại phóng kim quang, kim ảnh trước người chớp liên tục, mấy chục bóng người vàng óng trống rỗng xuất hiện, đúng là rất nhiều Thiên Binh Thiên Tướng trước đó hắn đã giao thủ qua.
Thân thể Thiên Binh Thiên Tướng này hiện ra trạng thái hơi mờ, giống như hư ảnh, nhưng tản ra khí tức lại không yếu mảy may.
Chương 587: Thiên binh thiên tướng
Dịch: Độc Lữ Hành
Nhóm dịch: Phàm Nhân Tông
Trong Thiên Binh Thiên Tướng, người cầm đầu là một nam tử thon gầy sau lưng mọc lên hai cánh lông vũ màu xanh, thân mặc áo giáp màu bạc, tay nắm một cây trường côn màu vàng, thình lình chính là Chân Tiên Lôi Bộ Thiên Tướng mà lúc trước hắn hao hết tâm lực mới miễn cưỡng đánh bại.
Sau lưng Lôi Bộ Thiên Tướng đứng đấy hai mươi Thiên Binh, tu vi đều là Đại Thừa kỳ.
“Làm sao có thể, ngươi có thể gọi Thiên Binh Thiên Tướng ra? Rốt cuộc ngươi là ai?” Ánh mắt cự nhân mặt đen ngưng tụ, nhìn chăm chú Thẩm Lạc, nhưng không lập tức xuất thủ.
“Ngao huynh, người này có thực lực hơn xa bọn ta, liều mạng thì chắc chắn chúng ta sẽ ăn thiệt thòi, ngươi có thể thông tri Long Vương đại nhân phái người đến tương trợ không?” Thẩm Lạc không trả lời cự nhân mặt đen tra hỏi, truyền âm nói với Ngao Hoằng.
“Không được, vì phòng ngừa yêu ma Long Uyên chạy ra, toàn bộ Long Uyên bị cấm chế bao phỉ, thân ở trong đó căn bản không thể đưa tin ra ngoại giới.
Thẩm huynh, việc này vốn không liên quan đến ngươi, ngươi nên rời trước, đi long cung thông tri cho phụ hoàng tới cứu chúng ta, để ta chặn lại Vũ Sư này.” Ngao Hoằng truyền âm trả lời, ưỡn một cái long thương trong tay, muốn tiến lên.
“Ngươi đã thụ thương, mà vừa rồi liên tiếp thi triển đại thần thông, pháp lực còn thừa không nhiều, lấy gì ngăn cản hắn?” Thẩm Lạc vội vàng truyền âm.
“Hừ, hai vị không cần giả mù sa mưa thương lượng đối sách như vậy, nếu ta đã rời khỏi nhà giam, hôm nay các ngươi đều phải chết ở đây!” Cự hán mặt đen hừ lạnh một tiếng, nói.
Thẩm Lạc cùng Ngao Hoằng giật mình, bọn hắn bí mật truyền âm, lại bị đối phương nghe lén được.
Cự hán vừa dứt lời, sải bước tiến lên, bên ngoài thân toả ra một tầng hắc quang thâm thúy, một cỗ uy áp cực kỳ khổng lồ từ trên thân gã bộc phát ra.
Thẩm Lạc và Ngao Hoằng biến sắc, thân thể như bị vạn trượng cự phong đè ép, động đậy một chút cũng cảm thấy khó khăn, pháp lực vận chuyển trì trệ gấp mười lần.
Thần Long màu đỏ trên bả vai cự hán há miệng phun một cái, mấy chục đạo thủy nhận màu lam như vừa rồi nổ phóng ra, bắn về phía hai người.
Thẩm Lạc động đậy gian nan, pháp lực vận chuyển cũng khó khăn, không cách nào thôi động Thiên Sách thu nhiếp những thủy nhận này, may mắn hắn đã sớm triệu hoán những Thiên Binh kia ra, tâm thần khẽ động liền có thể câu thông.
Mà những Thiên Binh này đều là hư ảnh không có ý thức, cũng không bị uy áp cự hán ảnh hưởng.
Hắn đang muốn thôi động Thiên Binh đối địch, nhưng ngay lúc này, toàn bộ bình đài đột nhiên rung chuyển không có dấu hiệu báo trước.
Vạn đạo kim quang đột nhiên từ bên ngoài truyền tới, chiếu sáng trên không gian bình đài, sau đó những kim quang này đột nhiên ngưng tụ hóa thành một bổng ảnh màu vàng thô to vài chục trượng, khẽ quét qua trước mặt Thẩm Lạc cùng Ngao Hoằng.
Mấy chục đạo thủy nhận màu lam đánh tới bị bổng ảnh màu vàng đảo qua, tuỳ tiện bạo liệt ra, hóa thành vô số giọt nước tản mát ra.
Mà bổng ảnh màu vàng không chút dừng lại, mang theo khí thế không thể địch nổi, quét tới phía cự hán mặt đen.
Cự hán mặt đen biến sắc, trên hai tay hiện lên hắc quang, vậy mà trong nháy mắt hóa thành hai cái vuốt rồng khổng lồ, quét về phía trước một kích.
Hai đoàn hư ảnh vuốt rồng màu đen lớn mấy trượng trống rỗng xuất hiện, hung hăng đánh vào trên bổng ảnh màu vàng.
Một tiếng vang kinh thiên động địa.
Móng vuốt nhọn hoắt màu đen cùng hào quang màu vàng xen lẫn kịch liệt, sau đó hai cái vuốt rồng lóe lên tán loạn mà diệt, thân thể cự hán mặt đen cũng đại chấn, lui về sau mấy bước.
Bất quá bổng ảnh màu vàng cũng chớp động hai lần, biến mất không còn tăm tích.
Uy áp nặng nề trên thân hai người Thẩm Lạc bị càn quét không còn, thân thể hai người khôi phục, quay đầu nhìn lại phía sau mặt hiện vẻ kinh ngạc.
Chỉ thấy Ngao Trọng đứng ngay rìa bình đài đã thu liễm vẻ bi thương, cầm trong tay một lệnh bài màu vàng, đặt trên Trấn Hải Tấn Thiết Côn kia.
Lệnh bài màu vàng kia chính là Long Vương lệnh bị Thâm Hải Cự Yêu cướp đi, chẳng biết lúc nào đã về tới tay Ngao Trọng.
Long Vương lệnh giờ phút này đã biến thành trạng thái hơi mờ, nửa dung nhập vào trong Trấn Hải Tấn Thiết Côn, vạn đạo hào quang màu vàng kia chính là từ trên thân côn nở rộ ra.
“Cái này… Long Vương lệnh có thể điều động lực lượng Trấn Hải Tấn Thiết Côn?” Thẩm Lạc kinh ngạc hỏi.
“Không sai, Long Vương lệnh là phụ thân đại nhân tự tay luyện chế, bên trong ẩn chứa tinh huyết lực của phụ thân.
Cấm chế trong long cung, dùng Long Vương lệnh cơ hồ có thể thôi động, mà lực cấm chế trong Trấn Ma Bia này, kỳ thật chính là Trấn Hải Tấn Thiết Côn thu nhỏ, dùng Long Vương lệnh hoàn toàn có thể điều động.
Đáng chết! Trước đó tại sao ta không nghĩ đến vấn đề này!” Ngao Hoằng nửa ảo não nửa mừng rỡ nói.
Thẩm Lạc nghe lời này, trên mặt cũng hiện lên vẻ vui mừng.
Trấn Hải Tấn Thiết Côn này không biết là bảo vật đẳng cấp gì, uy lực mạnh mẽ đáng sợ như vậy, vượt xa Lục Trần Tiên của hắn.
Nếu có thể mượn dùng thần lực côn này, có lẽ đối phó được Vũ Sư.
Hắn lo lắng có nên xuất thủ hay không, nhưng nhìn rõ tình huống Ngao Trọng xong, lập tức lách mình lui lại gần bình đài, cách xa cự hán mặt đen.
Hai mươi mấy tên Thiên Binh Thiên Tướng kia cũng bay vụt tới, rơi vào bên cạnh hắn.
Ngao Hoằng hơi sững sờ, lập tức khóe mắt liếc qua nhìn thấy Ngao Trọng, cũng biến sắc vọt đến bên cạnh.
Về phần Thanh Sất vốn ở bên ngoài, giờ phút này càng trốn đến cầu thang thông hướng thượng tầng.
“Ma đầu! Ngươi giết Ngao Hân, hôm nay đền mạng cho nàng đi!” Ngao Trọng không để ý đến Thẩm Lạc cùng Ngao Hoằng, hai mắt đỏ như máu nhìn về phía cự hán mặt đen, nhìn tựa hồ hoàn toàn mất đi lý trí, bàn tay đặt trên Long Vương lệnh mạnh mẽ dùng sức.
Ầm ầm!
Trên Trấn Hải Tấn Thiết Côn đại thịnh kim quang, hai đạo bổng ảnh màu vàng giống trước đó lần nữa nổi lên, tản mát ra uy thế vô tận, hung hăng đánh về phía cự hán mặt đen.
Cự hán mặt đen thấy vậy, hai cái vuốt rồng nắm vào hư không, hai chùm sáng màu đen lớn gần trượng xuất hiện trước người gã, bên trong cuồn cuộn hắc quang, phát ra tiếng kêu như biển động.
“Đi!” Cự hán khẽ quát một tiếng, hai tay vung lên.
Hai chùm sáng màu đen lập tức bắn ra, đón lấy hai đạo bổng ảnh màu vàng.
Mà Thần Long màu đỏ nơi bả vai gã cũng mở miệng phun ra một cột sáng màu lam, đánh về phía bổng ảnh màu vàng.
Một tiếng động khiến hư không rung động qua đi, ba loại linh quang màu vàng, đen, lam đồng thời bạo liệt ra, nhưng không triệt để tản ra, còn xung đột kịch liệt, một hồi màu vàng chiếm thượng phong, một hồi lưỡng sắc quang mang hắc lam áp đảo kim quang, tình hình nhìn có chút quỷ dị.
Ngao Trọng gầm nhẹ một tiếng, bấm niệm pháp quyết với Long Vương lệnh, trên Trấn Hải Tấn Thiết Côn chớp động kim quang, lại có hai đạo bổng ảnh màu vàng hiển hiện, mặc kệ tam sắc quang mang còn đang xung đột, lần nữa đánh về phía cự hán mặt đen.
Mặt cự hán mặt đen trầm như nước, nhưng cũng không có biện pháp, chỉ có thể xuất thủ ngăn cản.
Trong lúc nhất thời, trên bình đài vang lên liên tục, tam sắc quang mang kịch liệt xung đột.
Quang mang tứ tán đảo qua phụ cận vách núi, vách núi kiên cố không gì sánh được nhẹ nhõm bị quét xuống mảng lớn.
Ngao Trọng tựa hồ vì Ngao Hân vẫn lạc mà tâm thần thất thường, cơ hồ thôi động Trấn Hải Tấn Thiết Côn công kích cự hán mặt đen không theo tiết tấu nào.
Thẩm Lạc cùng Ngao Hoằng tránh trái né phải tránh tam sắc quang mang tản mát ra, nhưng cũng không hề rời đi.
Uy lực Trấn Hải Tấn Thiết Côn vô tận, Ngao Trọng dựa vào côn này chiếm được thượng phong, nhưng thực lực Vũ Sư kia cường đại dị thường, tay không ngăn cản từng cơn sóng liên tiếp công kích của Ngao Trọng, mặc dù rơi vào hạ phong, nhưng nhất thời còn chưa rơi vào nguy hiểm bại vong.
Chương 588: Trấn Hải Tấn Thiết Côn
Dịch: Độc Lữ Hành
Nhóm dịch: Phàm Nhân Tông
Thẩm Lạc vừa né tránh, vừa nhìn tình cảnh trước mắt, trong lòng nổi lên một cảm giác cổ quái.
Tình hình chiến đấu trước mắt kịch liệt dị thường, Vũ Sư kia nhìn như đỡ trái hở phải, nhưng hắn luôn có một loại dự cảm, tựa hồ chiến cuộc trước mắt là Vũ Sư kia cố ý gây nên.
“Thẩm huynh, thế nào?” Ngao Hoằng chú ý tới thần sắc biến hoá của Thẩm Lạc, truyền âm hỏi.
Thẩm Lạc đang muốn trả lời, nhưng ngay giờ phút này, một tiếng duệ khiếu trùng thiên từ trên Trấn Hải Tấn Thiết Côn bộc phát, trên thân côn hiện ra một đồ án hình vuông lớn gần trượng, do vô số văn tự màu vàng to to nhỏ nhỏ tạo thành.
Những văn tự màu vàng này nhẹ nhàng run rẩy, tản mát ra ba động linh tính cường đại, càng toả ra kim quang loá mắt, nhìn cực kỳ thần bí.
“Ha ha! Rốt cuộc xuất hiện!” Cự hán mặt đen phát ra tiếng cười to hưng phấn, thân hình khổng lồ vừa mới động liền hóa thành một bóng đen giống như giấy mỏng, từ khe hở ba đạo bổng ảnh màu vàng bắn về phía Ngao Trọng.
“Nhị ca cẩn thận!” Ngao Hoằng nhìn thấy cảnh này, kinh hãi, long thương trong tay đại phóng kim quang, mấy chục đạo thương ảnh nổ bắn ra, đâm về phía bóng đen do cự hán biến thành.
Thẩm Lạc không đuổi theo, con mắt nhìn chằm chằm văn tự trên Trấn Hải Tấn Thiết Côn, trong mắt hiện ra vẻ kích động.
Hắn hơi chần chờ, nhưng nhìn thấy Vũ Sư bay nhào đến, trên mặt lướt qua một tia giật mình, lập tức bay vụt đến gần Trấn Hải Tấn Thiết Côn, há miệng phun ra một ngụm tinh huyết, đồng thời hai tay nhanh chóng bấm niệm pháp quyết.
Tinh huyết “Ầm” một tiếng nổ tung, hóa thành một đoàn huyết sắc sương mù dung nhập vào trong đồ án màu vàng trên Trấn Hải Tấn Thiết Côn.
Tầng cao nhất đồ án lập tức nổi lên trận trận huyết quang, trong đó ẩn hiện rất nhiều phù văn nhỏ bé, nhanh chóng lan tràn xuống dưới.
Bản dịch được dịch tại Bạch ngọcc sách.
Mời bạn đọc đến đúng trang dịch để ủng hộ diễn đàn và dịch giả.
Vũ Sư nhìn thấy cảnh này, trong miệng gầm lên giận dữ.
Gã bị Trấn Hải Tấn Thiết Côn trấn áp vô số năm tháng, sớm đã âm thầm nghiên cứu bảo vật này.
Tất cả mọi người Đông Hải Long Cung, bao gồm cả Đông Hải Long Vương đều không biết, gã mặc dù xưng thần thông là hô phong hoán vũ, kỳ thật vẫn là một Luyện Khí sư cao minh, vụng trộm nghiên cứu Trấn Hải Tấn Thiết Côn đã đạt được thành tựu rất lớn.
Mấy ngày gần đây, Vũ Sư được ngoại nhân tương trợ, mượn cơ hội này rốt cuộc chạm tới cấm chế hạch tâm cây côn này.
Chỉ cần có thể luyện hoá cấm chế hạch tâm Trấn Hải Tấn Thiết Côn, là gã có thể nắm giữ dị bảo này.
Gã bị Trấn Hải Tấn Thiết Côn trấn áp vô số năm, sau khi thống hận nó, cũng hiểu ra uy lực thông thiên của nó.
Nếu có thể nắm giữ bảo vật này, chớ nói Đông Hải, dù xưng bá tất cả hải vực cũng không nói chơi, quay về dưới trướng Xi Vưu đại nhân, địa vị cũng sẽ tăng lên rất cao.
Nhưng mà muốn kích phát ra cấm chế hạch tâm Trấn Hải Tấn Thiết Côn, chỉ dựa vào lực lượng một mình gã thì làm không được, cho nên vừa rồi gã làm bộ bị Ngao Trọng áp chế, dẫn Ngao Trọng không ngừng thôi động Trấn Hải Tấn Thiết Côn, Vũ Sư cũng trong bóng tối thi pháp tương trợ, rốt cuộc dẫn động ra cấm chế hạch tâm Trấn Hải Côn.
Nhưng Thẩm Lạc lại vượt lên trước một bước ra tay, gã làm sao có thể nhịn được.
Trên bóng đen do Vũ Sư biến thành nổi lên vầng sáng như gợn sóng, tốc độ lập tức tăng gấp bội, cơ hồ trong nháy mắt xuyên qua đông đảo thương ảnh của Ngao Hoằng, trong nháy mắt bay nhào đến trước người Ngao Trọng.
Lúc này Ngao Trọng mặc dù lâm vào trạng thái nửa điên cuồng, nhưng cũng phát giác được nguy hiểm đang đến, liền thúc giục Long Vương lệnh.
Hai đạo kim quang từ trong Trấn Hải Tấn Thiết Côn bắn ra, giao nhau đánh về phía Vũ Sư.
Nhưng tốc độ Vũ Sư quá nhanh, nhoáng một cái đã tránh thoát hai đạo kim quang công kích, một chưởng vỗ tới.
Chỉ nghe “Ầm” một tiếng vang lớn, ngực Ngao Trọng bị một cái vuốt rồng màu đen đánh trúng, xương ngực kêu lốp bốp một trận, không biết gãy mất bao nhiêu cái xương, cả người bị đánh bay ra sau, lâm vào hôn mê.
“Nhị ca!” Ngao Hoằng thấy cảnh này, không lo công kích Vũ Sư nữa, vội vàng phất tay tiếp được Ngao Trọng, sau đó nhanh chóng thối lui.
Vũ Sư cũng không truy kích hai người, phun ra một ngụm huyết dịch màu đen, hai tay nhanh chóng bấm niệm pháp quyết.
Huyết dịch màu đen cũng bạo liệt ra, hóa thành một đoàn hắc quang dung nhập vào đồ án màu vàng trên Trấn Hải Tấn Thiết Côn.
Một tầng hắc quang hiện lên dưới đáy đồ án màu vàng óng, nhanh chóng thẩm thấu lên trên, tốc độ so với Thẩm Lạc điều khiển huyết quang còn nhanh hơn không ít.
Đồ án màu vàng óng bị hai cỗ quang mang che giấu, văn tự phía trên cũng bị che khuất, những người khác rốt cuộc không thấy được nữa.
“Tiểu tử này cũng cơ linh, vậy mà biết đồ án màu vàng óng này chính là cấm chế Trấn Hải Tấn Thiết Côn! Bất quá lấy tu vi như ngươi cũng dám cướp đồ với lão phu, muốn chết!” Trong mắt Vũ Sư chớp động hung quang, cười lạnh truyền âm.
Thần Long màu đỏ trên bả vai gã há to miệng, miệng rồng đại phóng lam quang, sau một khắc vô số mưa bụi màu lam nổ bắn ra, chụp tới Thẩm Lạc.
Mưa bụi màu lam nhìn như nhỏ yếu, lại tản mát ra khí tức lăng lệ không gì sánh được, ở trong hư không lưu lại đạo đạo bạch ngấn.
Thẩm Lạc không để ý đến những mưa bụi màu lam kia, hai tay nhanh chóng bấm niệm pháp quyết, luyện hóa đồ án màu vàng óng.
Lúc mưa bụi đầy trời bay vụt tới, trên người hắn hiện lên một đạo kim ảnh, tất cả mưa bụi màu lam đều biến mất không thấy gì nữa.
Vũ Sư nhìn thấy cảnh này, lông mày nhíu lại.
“Đi!” Tâm niệm Thẩm Lạc vừa động, những Thiên Binh Thiên Tướng bên cạnh hắn bắn ra, từng đạo đao ảnh kiếm mang tản mát ra ba động pháp lực cường đại đánh về phía Vũ Sư.
Đồ án màu vàng óng kia chính là cấm chế linh bổng Trấn Hải Tấn Thiết Côn, những văn tự màu vàng kia là pháp môn tế luyện.
Hắn mặc dù không biết làm gì để chúng xuất hiện, bất quá chỉ cần luyện hoá nó trước Vũ Sư, liền có thể khống chế món bảo vật Trấn Hải Tấn Thiết Côn này.
Trên mặt Vũ Sư loé lên vẻ giận dữ, Xích Long nơi vả vái há miệng phun một cái, một mảnh thủy quang màu lam bắn ra, trong nháy mắt ngưng tụ thành màn sáng màu xanh lam đã xuất hiện lúc trước, vô số vòng xoáy chớp động ở phía trên đó.
Rất nhiều Thiên Binh công kích rơi vào trên màn sáng màu xanh lam, lập tức bị vòng xoáy trên màn sáng hấp thu.
Nhưng giờ phút này, đỉnh đầu Vũ Sư loé lên lôi quang màu bạc, thân ảnh Lôi Bộ Thiên Tướng kia nổi lên, trên thân côn hoàng kim sáng rõ đường vân, từng đạo lôi điện hai màu tím xanh tráng kiện mãnh liệt tuôn ra, quấn quanh ở trên thân côn, phát ra tiếng oanh minh rung trời.
Hoàng kim côn hóa thành một đạo hư ảnh tím xanh, mãnh kích trên màn sáng màu xanh lam.
“Xoẹt” một tiếng, màn sáng màu xanh lam bị xé rách một chút, tốc độ hoàng kim côn hơi dừng lại, nhưng vẫn như cũ nhanh như lôi điện đánh về phía Vũ Sư.
Lông mày Vũ Sư cau lại, không lo tế luyện nữa, cánh tay mơ hồ một cái, một nắm đấm đen kịt từ trong tay áo xông lên không một kích.
Những nơi đi qua, hư không lưu lại một đạo bạch ngấn thô to, cùng hoàng kim côn đụng vào nhau.
Một tiếng nổ vang rung trời!
Hoàng kim côn ứng thanh đứt ra, thân thể Lôi Bộ Thiên Tướng cũng bị một quyền đánh thành hai đoạn, trực tiếp bạo liệt ra, hóa thành một mảnh ngân quang phiêu tán.
Vũ Sư khinh miệt hừ lạnh một tiếng, nhưng không tiếp tục xuất thủ, mà lập tức toàn lực luyện hóa Trấn Hải Tấn Thiết Côn.
Cái đuôi Xích Long nơi bả vai rũ xuống, màn nước màu lam chung quanh dập dờn, khu vực bị Lôi Bộ Thiên Tướng đánh nát nhanh chóng được chữa trị.
Nhưng ngay giờ phút này, hư không trước người Thẩm Lạc hiện lên ngân quang, Lôi Bộ Thiên Tướng kia lần nữa hiển hiện.
Những Thiên Binh Thiên Tướng này chỉ là phân thân Thiên Sách triệu hồi ra, dù bị giết chết, cũng có thể lập tức trùng sinh, chỉ là sẽ tiêu hao một phần pháp lực Thẩm Lạc mà thôi.
Vốn ngưng tụ một phân thân Chân Tiên Thiên Tướng, cần rất nhiều pháp lực.
Nhưng Thiên Sách này không biết là bảo vật đẳng cấp gì, mặc kệ là ngưng tụ Thiên Binh Thiên Tướng, hay là thi triển thần thông thu nhiếp, Thiên Sách không chỉ hấp thu pháp lực Thẩm Lạc, cấm chế bên trong càng biết tự động hấp thu thiên địa linh khí ngoại giới, mà lại hấp thu thiên địa linh khí còn nhiều hơn so với pháp lực Thẩm Lạc.
Bởi vì duyên cớ này, hắn ngưng tụ ra một Lôi Bộ Thiên Tướng, tiêu hao pháp lực cũng không quá nhiều.
Mà pháp mạch Thẩm Lạc bây giờ chừng ba mươi ba đầu, pháp lực thâm hậu không gì sánh được, liên tục ngưng tụ Lôi Bộ Thiên Tướng mười lần tám lần cũng không nói chơi.
Về phần thần thông Thiên Sách thu nhiếp, tiêu hao pháp lực càng nhỏ hơn, không bằng một phần ba ngưng tụ Lôi Bộ Thiên Tướng, đối với Thẩm Lạc càng không áp lực chút nào
Chương 589: Cộng minh
Dịch: Độc Lữ Hành
Nhóm dịch: Phàm Nhân Tông
“Cái gì!”
Vũ Sư nhìn thấy một màn trước mắt này, mặt lộ vẻ kinh ngạc.
Lôi quang màu bạc lóe lên, Lôi Bộ Thiên Tướng biến mất không thấy gì nữa, sau đó trống rỗng xuất hiện trên đỉnh đầu Vũ Sư, hoàng kim côn trong tay toả ra hai màu lôi quang tím xanh, lần nữa một kích xuống, đánh nát màn nước.
Dư thế Hoàng kim côn không suy bại mà tiếp tục đánh xuống đầu Vũ Sư, công kích giống trước đó như đúc.
Vũ Sư vừa sợ vừa giận, nhưng gã cũng không có cách nào khác, Xích Long trên vai cũng không có năng lực vật lộn, chỉ có thể lần nữa đình chỉ tế luyện, đấm ra một quyền, lại giết chết Lôi Bộ Thiên Tướng.
Một bên kia, Ngao Hoằng đưa Ngao Trọng đến cầu thang thông hướng thượng tầng, giao cho Thanh Sất chăm sóc, lập tức quay trở về bình đài.
Lúc trước y cũng không lưu ý đến hạch tâm cấm chế Trấn Hải Tấn Thiết Côn xuất hiện, mặc dù không biết Thẩm Lạc và Vũ Sư ở bên cạnh Trấn Hải Tấn Thiết Côn làm gì, nhưng y tự nhiên là đứng bên phe Thẩm Lạc.
Nhìn thấy Lôi Bộ Thiên Tướng bị đánh giết, y lập tức lật tay tế ra long thương màu vàng, quanh người ông một tiếng hiện ra một đạo kim quang hình rồng, long thương trong tay cũng điên cuồng phát ra kim quang.
Một tiếng duệ khiếu bén nhọn không gì sánh được, cả hai hòa làm một thể, hóa thành một đạo kim quang hình thương, như lưu tinh phá không đâm về phía Vũ Sư.
Kim quang hình thương nhìn lăng lệ cực kỳ, những nơi đi qua hư không rung động ầm ầm, tốc độ cũng nhanh đến mức kinh người, lóe lên đã vượt qua mấy chục trượng, bay vụt đến trước người Vũ Sư.
Vũ Sư vừa mới đánh giết Lôi Bộ Thiên Tướng xong, vội vàng không kịp chuẩn bị, bị kim quang hình thương đâm trúng cánh tay.
“Xoẹt” một tiếng, cánh tay Vũ Sư bị đâm ra một lỗ máu thật lớn, máu tươi hắt vẫy ra, toàn bộ cánh tay kém chút bị xuyên thủng, quá trình tế luyện cũng triệt để bị cắt ngang.
Bản mệnh hắc quang của gã vừa mới chiếm cứ ba phần mười đồ án hạch tâm cấm chế, giờ phút này đình trệ tại nơi đó, ẩn ẩn có dấu hiệu hỏng mất.
Mà Thẩm Lạc thúc giục bản mệnh huyết quang đã lan tràn hơn phân nửa, vẫn còn tiếp tục hướng xuống phía dưới.
Bất luận là bản mệnh huyết quang của Thẩm Lạc, hay là bản mệnh hắc quang của Vũ Sư, lúc hoàn toàn bao phủ hạch tâm cấm chế đồ án, chính là lúc cấm chế bị triệt để luyện hoá.
Vũ Sư nhìn thấy bản mệnh hắc quang ba động, lập tức kinh hãi, không lo để ý tới cánh tay bị thương, hai tay liên tục bấm niệm pháp quyết, lúc này mới khiến hắc quang ổn định lại.
Nhưng không đợi gã tiếp tục thi pháp, đỉnh đầu hiện lên lôi quang màu bạc, Lôi Bộ Thiên Tướng lần nữa nổi lên, hoàng kim côn quấn quanh lôi quang tím xanh, lần nữa một kích xuống.
Mà Ngao Hoằng tiếp tục thi triển thần thông thân thương hợp nhất, hóa thành một đạo thương ảnh màu vàng, như Giao Long xuất động phóng tới gã.
“Từng kẻ các ngươi đều đáng chết!” Vũ Sư nổi giận, thân thể đại thịnh hắc quang, lóe lên hóa thành một đầu Thần Long màu đen lớn mấy chục trượng.
Toàn thân Thần Long mọc đầy vảy đen, trên lân phiến còn mang theo đạo đạo đường vân màu tím, đầu sinh một đôi sừng rồng màu tím, nhìn có chút thần tuấn.
Chỉ là khí tức con Hắc Long này cũng rất cổ quái, vậy mà phát ra thần thánh cùng tà ác, hai cỗ khí tức hoàn toàn tương phản.
Khí tức thần thánh là đặc thù của Long tộc, cỗ khí tức tà ác kia không phải gì khác, chính là ma khí.
Trên sừng rồng đỉnh đầu Hắc Long hiện lên một đạo tử quang, một cỗ khí tức Thần Long từ phía trên bắn ra, rót vào thể nội đầu Xích Long kia.
Xích Long như được ăn thuốc đại bổ, thân thể lập tức biến lớn mấy lần, há miệng phun ra một cột sáng màu lam lớn hơn trước mấy lần, dung nhập vào trong màn nước chung quanh.
“Rầm rầm” tiếng nước chảy đại thịnh, màn nước màu lam bao phủ chung quanh lập tức dày thêm mấy lần.
Hoàng kim côn của Lôi Bộ Thiên Tướng cùng thương ảnh Ngao Hoằng gần như đồng thời đánh vào trên màn nước, những Thiên Binh kia cũng xuất thủ tương trợ, các loại công kích rơi trên màn nước màu lam.
“Ầm ầm” liên tiếp tiếng vang nổ tung, màn nước màu lam ong ong rung động mạnh, phía trên bọt nước văng khắp nơi, từng vòng từng vòng sóng ánh sáng màu lam lan ra bốn phía, nhưng cũng không bị công phá.
Trong mắt Hắc Long do Vũ Sư biến thành loé lên hung quang, tựa hồ muốn làm gì, nhưng nhìn Thẩm Lạc bên kia tiếp tục đẩy tới bản mệnh huyết quang, miễn cưỡng đè xuống sát ý trong lòng, tập trung ý chí, toàn lực bấm niệm pháp quyết tế luyện hạch tâm cấm chế.
Trên hạch tâm cấm chế đại thịnh hắc quang, nhanh chóng lan tràn lên phía trên, cùng huyết quang Thẩm Lạc sắp đụng vào nhau.
Đến lúc đó, hai người chân chính đọ sức!
Thẩm Lạc thấy công kích của Lôi Bộ Thiên Tướng cùng Ngao Hoằng vô hiệu, lông mày cau lại, biết không cách nào lại quấy nhiễu Vũ Sư, thế là cũng thu hồi tâm tư, thu hồi Lôi Bộ Thiên Tướng cùng một đám Thiên Binh về bên cạnh, toàn lực vận chuyển pháp môn tế luyện.
Mấy hơi thở sau, hạch tâm cấm chế trên đồ án, hai màu quang mang giao hội cùng nhau, lập tức xung đột kịch liệt, huyết quang hắc mang cuồng thiểm.
Vừa đụng vào nhau, Thẩm Lạc lập tức cảm nhận được áp lực cực lớn.
Tu vi Vũ Sư hơn xa hắn, bản mệnh hắc quang dị thường hùng hồn hữu lực, nghiêm mặt liều mạng, hắn lập tức rơi vào hạ phong, nếu không phải hắn đã luyện hoá Trấn Hải Tấn Thiết Côn hơn phân nửa, pháp lực một mực cắm rễ trong cấm chế, đã sớm bị đối phương bức lui.
Mặc dù tình huống bất lợi, Thẩm Lạc tạm thời cũng không có biện pháp nào khác, chỉ có thể toàn lực vận chuyển pháp môn tế luyện, ngăn cản hắc quang trùng kích.
Thẩm Lạc không biết là, Vũ Sư giờ phút này cũng có nỗi khổ không nói được.
Tu vi của gã mặc dù cao hơn Thẩm Lạc, nhưng bị phong ấn vô số năm, ngoài nhà tù có Trấn Ma Bia trấn áp, cấm chế Trấn Ma Bia kết nối Trấn Hải Tấn Thiết Côn, triệt để ngăn cách nhà tù cùng ngoại giới, căn bản không thể hấp thu được thiên địa linh khí bổ sung, thân thể nguyên khí gã hao tổn nghiêm trọng, sớm đã là cái xác rỗng, căn bản không thể đè sập Thẩm Lạc.
Vũ Sư chỉ có thể toàn lực thôi động tế luyện thuật, vừa hấp thu thiên địa linh khí chung quanh bổ sung, tranh thủ mau chóng khôi phục một chút nguyên khí.
Ngao Hoằng thấy cảnh này, ẩn ẩn đoán được cái gì.
Nhưng hiện tại y đã không có cách nào nhúng tay, chỉ có thể đứng bên cạnh.
Trên hạch tâm cấm chế, quang mang đỏ thẫm giằng co một lát, rốt cuộc vẫn bị bản mệnh hắc quang của Vũ Sư chiếm thượng phong, dần dần bị bức lui.
Ánh mắt Thẩm Lạc trầm xuống, hít sâu một hơi, toàn lực vận chuyển pháp môn tế luyện, đồng thời vận khởi Hoàng Đình Kinh.
Trên thân đại phóng kim quang, thân thể biến thành nửa người nửa thú lần nữa biến lớn ba thành.
Hắn lập tức vỗ một tay, đặt trên Trấn Hải Tấn Thiết Côn, pháp lực thể nội hùng hồn cuồn cuộn rót vào thân côn, ý đồ thông qua loại phương thức này tăng cường liên hệ cùng côn này, phụ trợ tế luyện hạch tâm cấm chế.
Bất quá Vũ Sư nhìn thấy cử động của Thẩm Lạc, trên mặt lại lộ vẻ trào phúng.
Cấm chế trong Trấn Hải Tấn Thiết Côn cực kỳ nghiêm cẩn, nếu không có chất xúc tác cùng loại Long Vương lệnh mà rót pháp lực rót vào trong sẽ tự mình chuốc lấy đau khổ, sẽ bị cấm chế trong đó phản chấn quay về, thậm chí thụ thương.
Nhưng tình cảnh Vũ Sư chờ đợi cũng không xuất hiện, pháp lực Thẩm Lạc thuận lợi rót vào trong Trấn Hải Tấn Thiết Côn.
Không chỉ như vậy, Tấn Thiết Côn còn rung động vù vù, phía trên hiện ra từng đạo linh văn màu vàng, bắn ra ngoài từng đạo tường quang màu vàng như cầu vồng.
Toàn bộ không gian Long Uyên đều chớp động lên thần quang màu vàng, trong lúc nhất thời vạn đạo thụy khí bay thẳng mây xanh, vô số cánh hoa màu vàng rải xuống, hoa vũ rực rỡ.
“Làm sao có thể!” Vũ Sư nhìn thấy cảnh này, mặt mũi tràn đầy khó tin.
Mà Thẩm Lạc nhìn thấy tình cảnh trước mắt, cũng ngẩn cả người.
Hắn vận khởi pháp lực rót vào Trấn Hải Tấn Thiết Côn cũng không phải là nhất thời nảy sinh ý định, mà là suy nghĩ thật lâu mới làm.
Ban đầu hắn động thủ tế luyện, liền phát giác giữa Hoàng Đình Kinh và Trấn Hải Tấn Thiết Côn ẩn ẩn có chút cộng minh, tựa hồ giữa cả hai tồn tại loại liên hệ nào đó.
Nhưng tình huống trước mắt, lại làm cho hắn kinh ngạc không gì sánh được.
Chương 590: Diệt cỏ tận gốc
Dịch: Độc Lữ Hành
Nhóm dịch: Phàm Nhân Tông
Theo từng đạo tường quang thụy khí màu vàng dập dờn ra, chiếu xạ nơi này thành một thế giới màu vàng, càng có trận trận tiếng phạm xướng vang lên, tràn ngập toàn bộ không gian bình đài, nếu không có quái thạch lởm chởm chung quanh, cách không xa trong vực sâu là quái phong quay cuồng, cơ hồ khiến người coi là Tiên gia thắng cảnh.
Thẩm Lạc tắm rửa trong kim quang này, tâm thần căng cứng tựa hồ đạt tới một loại trấn an nào đó, tâm tình thư sướng một hồi, tốc độ vận chuyện Hoàng Đình Kinh thể nội bất tri bất giác tăng nhanh không ít.
“A!” Vào thời khắc này, tiếng kêu thảm thiết thê lương truyền tới từ phía bên cạnh, lại là Vũ Sư phát ra.
Chỉ thấy ma khí trên người gã tiếp xúc với tường quang màu vàng, lập tức giống như dầu lăn gặp nước, trực tiếp bạo liệt phiêu tán.
Thể nội Vũ Sư cũng vang lên từng tiếng trầm đục, không ngừng có máu tươi từ vảy rồng chảy ra.
Thẩm Lạc nhìn thấy tình huống Vũ Sư, mặc dù không biết chuyện gì xảy ra, nhưng đây chính là cơ hội ngàn năm một thuở, hắn vội vàng tiếp tục thôi động pháp môn tế luyện, muốn thừa cơ thu hồi đất đã mất.
Ngay giờ phút này, những tường quang màu vàng tại phụ cận bình đài lập loè kia đột nhiên đều bay vụt đến, nhao nhao dung nhập vào thân thể của hắn.
Thẩm Lạc cảm giác từng luồng từng luồng tinh lực tinh thuần không gì sánh được rót vào thể nội, lúc trước tiêu hao pháp lực nhanh chóng khôi phục, Hoàng Đình Kinh vận chuyển cũng trong nháy mắt tăng nhanh gấp mười lần, một tầng hào quang màu vàng xuất hiện chung quanh thân thể hắn, bảo quang lấp lánh, thần quang màu vàng quay cuồng, như là một mảnh biển mây màu vàng vậy.
Cấm chế hạch tâm Trấn Hải Tấn Thiết Côn, trong quang mang huyết sắc tế luyện của Thẩm Lạc cũng hiện ra đạo đạo hào quang màu vàng, cả hai hoà lẫn, bay thẳng xuống.
Mà Vũ Sư giờ phút này đã bị thương nặng, hắc quang trên hạch tâm cấm chế lần nữa trở nên bất ổn.
Huyết kim quang như thác nước trút xuống, nhanh chóng bức lui hắc quang đã nhiễu loạn, mấy hơi thở sau đã triệt khu trục ra khỏi hạch tâm cấm chế.
“Ầm ầm” một tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên, phảng phất mang theo vẻ cuồng hỉ từ ngàn năm vạn năm đến nay, Trấn Hải Tấn Thiết Côn bỗng nhiên toả ra một cơn sóng ánh sáng màu vàng hùng vĩ, khuếch tán ra bốn phương tám hướng.
Sóng ánh sáng màu vàng đụng một cái đến Thẩm Lạc, tự động phân tán vỡ ra, không tạo thành tổn thương chút nào với hắn.
Nhưng Vũ Sư bị sóng ánh sáng màu vàng tác động đến, màn nước màu lam quanh người ứng thanh vỡ vụn, lập tức thân thể như gặp phải thiên thạch va chạm, bị hung hăng đánh bay ra sau, đâm vào trên vách núi đá, vậy mà khảm nạm vào trong vách núi, vô số đá vụn rơi xuống.
Thẩm Lạc lộ sợ hãi lẫn vui mừng, sau khi hít sâu một hơi, trong miệng lẩm bẩm, thôi động cấm chế lực luyện hoá.
Thân Trấn Hải Tấn Thiết Côn vô cùng to lớn nhanh chóng thu nhỏ lại, trong vòng mấy hơi thở đã biến thành một cây trường côn to bằng cổ tay dài hơn một trượng.
Hai đầu trường côn có màu hoàng kim, ở giữa đen kịt, thân côn bắn ra một lớp ánh sáng vàng nhàn nhạt, nhìn rất là bình thường, nhưng giờ phút này có thể phát hiện những kim quang kia là do vô số phù văn màu vàng nhỏ bé không gì sánh được ngưng tụ thành.
Những phù văn màu vàng này khác với phù văn phổ thông, mỗi một cái đều lập loè tỏa sáng, mặt ngoài mơ hồ có thể nhìn thấy từng tia từng tia ngân bạch tế văn, nhảy lên không thôi.
Một cỗ uy áp phô thiên cái địa đáng sợ từ thân côn tản ra, hư không phụ cận càng trở nên vặn vẹo mông lung, Hắc Yểm Toàn Phong trong vực sâu cũng bị bức lui một khoảng cách.
Không chỉ như vậy, lấy côn này làm trung tâm, toàn bộ thiên địa linh khí trong không gian Long Uyên hỗn loạn không thôi, giống như cái phễu tụ đến trường côn.
Thẩm Lạc mặc dù nắm côn này, nhưng trong côn ẩn chứa lực lượng to lớn cực kỳ, khiến hắn có loại cảm giác nắm một đầu Cự Long, làm cánh tay hắn không tự chủ rung động không thôi.
Xa xa trên cầu thang, Ngao Hoằng hiện vẻ khiếp sợ.
Y vừa mới bị sóng ánh sáng màu vàng tác động đến, cũng may đứng cách Thẩm Lạc khá xa, kịp thời lui lại tránh né, không bị thụ thương.
“Thẩm huynh, ma đầu kia trọng thương, diệt cỏ tận gốc, chớ để nó chạy thoát!” Ngao Hoằng rất nhanh hoàn hồn, nhìn thoáng qua Vũ Sư còn khảm nạm trong vách núi, hô lên với Thẩm Lạc.
Thẩm Lạc nghe vậy, giương mắt nhìn hướng Vũ Sư.
Vũ Sư kia bị Trấn Hải Tấn Thiết Côn đánh bay, mặc dù thụ thương rất nặng, nhưng cũng từ trong tường quang màu vàng liều mạng chui ra, toàn lực vận công áp chế ma khí thể nội bạo động, nghe Ngao Hoằng nói, bỗng nhiên ngẩng đầu, chạm phải ánh mắt Thẩm Lạc.
Nhìn thấy trong mắt Thẩm Lạc uẩn chứa lãnh mang, trong lòng Vũ Sư trong nháy mắt chuyển qua vô số suy nghĩ, thân rồng khổng lồ nhoáng một cái liền từ trong vách núi bay ra, sau đó hóa thành một đạo hắc quang bay lên trời, vậy mà chạy trốn.
“Chạy đâu! Ăn ta một côn!” Thẩm Lạc sao lại để gã đào tẩu, đang muốn bấm niệm pháp quyết thôi động Trấn Hải Tấn Thiết Côn.
Nhưng hắn chưa kịp bấm niệm pháp quyết, Trấn Hải Tấn Thiết Côn đã hóa thành một đạo kim quang bắn ra, tốc độ nhanh vượt qua tầm mắt mọi người ở đây, chớp động một cái đã xuất hiện trên đỉnh đầu Vũ Sư.
Trên Trấn Hải Tấn Thiết Côn hiện lên kim quang, thân côn cấp tốc biến lớn, trong chớp mắt hóa thành một cây cự bổng dài trăm trượng, to mấy trượng.
Trên cự bổng bao quanh vô cùng vô tận uy thế, khiến cho hư không phụ cận rung động mạnh không thôi, hình thành một mảng lớn bóng đen, như chậm mà nhanh đập xuống đầu Vũ Sư.
“Ầm” một tiếng vang trầm!
Cự bổng chưa đến, một cỗ cự lực ngập trời đã hóa thành một cỗ ác phong chụp xuống trước.
Những nơi đi qua hư không run rẩy dữ dội, phảng phất muốn phá toái từng khúc.
Thân hình Vũ Sư phi độn lập tức dừng lại, giống như một con chim nhỏ bị một bàn tay từ trên trời vỗ xuống, đập ầm ầm trên một chỗ vách núi đá hơi dốc.
Nhìn cự bổng màu vàng giữa không trung, trong mắt gã lộ ra vẻ hoảng sợ, cuồng hống một tiếng bấm niệm pháp quyết huy động liên tục.
Trên thân Xích Long trên vai Vũ Sư đột nhiên hiện ra mảng lớn thủy quang màu đen, thân thể nhanh chóng phồng lên, sau đó bỗng nhiên bạo liệt ra, hóa thành một dòng nước màu đen.
Những hắc thủy này chảy nhìn thâm trầm không gì sánh được, phía trên lại nhộn nhạo thuỷ linh khí nồng đậm, so với Tam Nguyên Chân Thủy, Nhị Nguyên Chân Thủy của Thẩm Lạc lúc trước nồng đậm không biết gấp bao nhiêu lần.
Mà hai tay Vũ Sư vung lên, dòng nước màu đen soạt một tiếng mở ra, hóa thành một màn nước màu đen, ngăn trên đỉnh đầu.
Trên màn nước trùng điệp từng tầng từng tầng pháp trận phù chú, càng có vô số con sóng lớn màu đen trống rỗng chớp động, giống như một tòa hư ảnh hải dương thu nhỏ, nhìn tinh diệu tuyệt luân, hiển nhiên là thần thông cực kỳ cao minh.
Vũ Sư vừa mới làm xong những thứ này, Trấn Hải Tấn Thiết Côn liền ầm ầm rơi xuống, đánh vào trên màn nước màu đen.
Màn nước màu đen nhìn huyền diệu không gì sánh được lại không kiên trì nổi một cái hô hấp, trong nháy mắt bạo liệt ra, hóa thành thủy quang phiêu tán đầy trời.
Mà tốc độ Trấn Hải Tấn Thiết Côn không mảy may chậm lại, tiếp tục hạ xuống dưới đánh lên người Vũ Sư.
Thân thể Vũ Sư như dưa hấu bạo liệt ra, thần hồn không kịp ly thể đã bị cự lực nghiền nát.
Không chỉ như vậy, chỗ vách núi dưới người gã cũng bị một kích đổ sụp, vô số đá vụn lớn nhỏ lăn xuống, phát ra tiếng vang ù ù.
Thẩm Lạc và Ngao Hoằng giờ phút này cũng đuổi theo tới, nhìn thấy tình cảnh trước mắt, giữa thần sắc đều hiện ra vẻ khiếp sợ.
Sau một kích, Trấn Hải Tấn Thiết Côn nhanh chóng thu nhỏ, một lần nữa biến thành dài một trượng, nhoáng một cái biến mất, sau một khắc trống rỗng xuất hiện trước người Thẩm Lạc.
Thẩm Lạc đưa tay nắm chặt Trấn Hải Tấn Thiết Côn, đuôi lông mày nhếch lên.
Tầng kim quang trên thân côn do vô số phù văn tạo thành kia không thấy bóng dáng, mà cỗ uy năng vô cùng to lớn, hắn căn bản không cách nào khống chế kia cũng biến mất không thấy gì nữa, Trấn Hải Tấn Thiết Côn nhẹ nhàng ngoan ngoãn nằm trong tay hắn, không nhúc nhích, giống như biến thành một cây côn bình thường.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










