Đại Mộng Chủ
Tập 116 : Tinh bích Tổ Long (c576-c580)
❮ sautiếp ❯Chương 576: Tinh bích Tổ Long
Dịch: Vì anh vô tình
Nhóm dịch: Phàm Nhân Tông
Đám người Thẩm Lạc hướng chỗ sâu long cung bay đi, kiến trúc chung quanh long cung dần trở nên thưa thớt, chưa tới nửa giờ, mấy người dừng lại bên cạnh cự sơn ở một chỗ trong đáy biển.
Toàn thân cự sơn đen nhánh, nguy nga cao ngất, có vẻ cao hơn mặt biển, tỏa ra một cỗ khí tức âm trầm.
Thẩm Lạc dò xét cự sơn trước mắt, đuôi lông mày chau lên..
Cự sơn này toàn núi đá đen kịt, tỏa ra một cỗ khí tức nặng nề tối nghĩa, thần thức ở trong đó cũng rất khó dò xét quá xa bac h ng oc sa ch.
Dù thần thức của hắn mạnh mẽ, thế mà chỉ có thể dò xét được khoảng nửa trượng, không biết nó do vật liệu gì tạo thành.
Dưới cự phong có một chút kiến trúc hình tháp còn sót lại, nhưng đều rất cũ ki”, dường như đã thời gian rất lâu không có người dọn dẹp.
Ngao Trọng mang theo mấy người đi về phía trước, nhanh chóng đi tới trước một tòa tiểu tháp màu xám.
“Đến.” Ngao Trọng nói.
Tháp này chỉ cao bảy tám trượng, cùng so sánh với cự tháp khác ở chung quanh ít nhất cũng mấy chục trượng, trên trăm trượng, thì thực sự không đáng chú ý chút nào.
Đuôi lông mày Thẩm Lạc khẽ nhướng lên, xem ra Đông Hải Long Cung đối với Long Uyên chăm sóc cực nghiêm, lối vào đều thiết trí nhiều yểm hộ như vậy.
Cửa tháp đóng chặt, ở giữa có một vết lõm lớn chừng bàn tay.
Ngao Trọng đưa tay vung lên, một miếng lệnh bài màu vàng theo tay bắn ra, khảm vừa vặn vào chỗ lõm xuống trên cửa.
Trên lệnh bài màu vàng kim quang chảy ra như chất lỏng, nhanh chóng lan tràn trên cửa tháp, rất nhanh hình thành một cái đồ án hình rồng.
“Kẹt kẹt” một tiếng, cửa lớn đóng chặt từ từ mở ra.
Khi mấy người tiến vào bên trong, lệnh bài trên cửa đá tự động bay trở về với Ngao Trọng, sau đó đại môn cũng tự động khép lại.
Phía sau cửa là một đại sảnh rộng lớn, trong sảnh không có vật gì, chỉ có ở chỗ sâu nhất trên vách tường được khảm nạm một cửa đồng lớn.
Trên cửa điêu khắc một phù điêu Ngũ Trảo Thần Long thân thể đang uốn lượn, trong miệng ngậm một viên long châu màu bạc, giống như thật.
Nhìn nó cực kỳ sinh động, giống như lúc nào cũng có thể phá cửa bay ra.
Thẩm Lạc dò xét phù điêu Ngũ Trảo Thần Long trước mắt, vừa nhìn qua, thì mắt của Ngũ Trảo Thần Long như sống lại, hờ hững nhìn Thẩm Lạc.
Một cỗ khí tức long uy khổng lồ từ trên phù điêu Thần Long bộc phát, hướng về phía Thẩm Lạc đè xuống.
Thân thể hắn chấn động, kinh mạch trong cơ thể run rẩy dữ dội, một ngụm nghịch huyết bay thẳng vào tim phổi.
Nhưng vào lúc này, Thiên Sách trên người hắn đột nhiên nóng lên, một dòng nước nóng từ đó tuôn ra, làm cỗ long uy khổng lồ này triệt tiêu hơn phân nửa.
Một chút uy thế còn lại đã không đáng lo lắng, sắc mặt của Thẩm Lạc hơi tái lui về sau một bước, cố chịu đựng long uy áp bách.
“Thẩm đạo hữu nhanh cúi đầu, trừ phụ thân ta và người có Long tộc huyết mạch, ngoại nhân không thể nhìn thẳng Tổ Long Bích này!” Ngao Trọng nhìn thấy cảnh này, vẻ kinh ngạc trong mắt lóe lên một cái rồi biến mất, lập tức thay đổi thành thần sắc lo lắng, quát to.
Thẩm Lạc nghe vậy vội nhìn xuống, ánh mắt nhìn về phía Ngao Hân và Thanh Sất bên cạnh, cả hai một mực cúi đầu, không có nhìn đại môn kia.
Mà hai huynh đệ Ngao Trọng, Ngao Hoằng nhìn thẳng cửa đồng lớn, thì một chút sự tình cũng không có.
“Tổ Long Bích còn có hạn chế này? Nhị ca, ngươi nếu đã sớm biết, vì sao không nhắc nhở sớm chút!” Sắc mặt của Ngao Hoằng trầm xuống quát.
“Tại hạ nhất thời quên việc này, Cửu đệ, Thẩm đạo hữu chớ trách.” Ngao Trọng vỗ ót một cái, áy náy nói.
“Thẩm huynh, ngươi không sao chứ?” Ngao Hoằng nhìn Ngao Trọng một chút, sau đó nhìn về phía Thẩm Lạc ân cần hỏi.
“Không sao.” Mặt của Thẩm Lạc như thường khoát tay áo.
Sự tình trọng yếu như vậy, Ngao Trọng sao có thể quên, tám thành là cố ý như vậy, vừa rồi nếu không có Thiên Sách đột nhiên giúp hắn một tay, thì đã bị cỗ long uy kia chấn thương.
“Thật có lỗi, để Thẩm huynh ngươi quấn vào tranh chấp của long cung, hay là ngươi không cần đi xuống, đợi ở chỗ này chờ chúng ta trở về.” Ngao Hoằng cũng là người thông minh, như thế nào không rõ ý đồ của Ngao Trọng, truyền âm cho Thẩm Lạc.
“Không sao, nếu đã tới, cùng một chỗ đi xuống xem một chút đi.” Thẩm Lạc suy nghĩ một chút, mỉm cười truyền âm trả lời.
Nếu Thác Tháp Thiên Vương Lý Tịnh nói Đông Hải có manh mối của ma hồn chuyển thế, trong Long Uyên lại trấn áp tù binh của Ma tộc, vậy không chừng manh mối kia chính là ở đây.
Cho dù Ngao Trọng đối với hắn không có ý tốt, thì cũng không thể bỏ lỡ.
“Vậy được rồi.” Ngao Hoằng thấy Thẩm Lạc nói như thế, đành phải đáp ứng.
“Nhị ca, Long Uyên này ta chưa tới nhiều, sau này nếu còn có cấm chế khác đả thương người? Hay cần phải chú ý thứ gì? Còn xin ngươi nói rõ.
Thẩm huynh là khách ta mang đến long cung, ta nhất định phải bảo đảm chu toàn cho hắn!” Ngao Hoằng quay người nhìn về phía Ngao Trọng, chậm rãi hỏi.
“Cửu đệ làm gì nhạy cảm vậy, vừa rồi ta thật sự quên hạn chế của Tổ Long Bích,bạc h n gọc s ách tiếp theo không có cấm chế nguy hiểm, các ngươi yên tâm.” Ngao Trọng cười nói, sau đó nhanh chân đi vào cửa đồng lớn trước, tay phải nâng lên, trên bàn tay kim quang hiện lên.
Tay phải của gã nhanh chóng hoá hình, rất nhanh biến thành một cái vuốt rồng dữ tợn, đè lên cùng chỗ vuốt rồng của Thần Long trên cửa đồng lớn một cái.
“Ông” một tiếng, kim quang chói mắt từ trên vuốt rồng của Ngao Trọng bộc phát, cửa đồng lớn lập tức rung động không ngừng, thân thể Ngũ Trảo Thần Long trên cửa nổi lên từng tia ngân quang.
Thẩm Lạc nhìn chằm chú vào cửa đá, ánh mắt khẽ nhúc nhích.
“Cửa đồng lớn này là lối vào Long Uyên, cấm chế phía trên cần người Đông Hải Long tộc mới có thể mở ra, cũng không nguy hiểm gì.” Ngao Hoằng thấy Thẩm Lạc nhìn chằm chằm vào cửa đá, truyền âm nói.
Thẩm Lạc nghe vậy, chậm rãi gật đầu.
Những ngân quang này rất nhanh hội tụ lại long châu màu bạc mà miệng rồng đang ngậm, long châu tỏ ra từng tia sáng màu bạc, sau đó vèo một tiếng, chợt bay vụt đi.
Thẩm Lạc nhìn long châu ngân quang đại phóng, ánh mắt hiện vẻ nghiêm trọng.
Hắn có thể cảm ứng được trong long châu ẩn chứa uy năng đáng sợ, nếu nó đột nhiên bộc phát, chỉ sợ mọi người ở đây cũng rất khó giữ được mạng sống.
Lúc này, thần sắc của Ngao Trọng cũng phi thường trịnh trọng, từ trên thân lấy ra một mặt tiểu kính màu trắng, trong miệng nói lẩm bẩm, sau đó quăng ra giữa không trung
Sau khi Tiểu kính màu trắng lóe lên thì biến thành một đạo bạch quang dung nhập vào trong long châu màu bạc.
Quang mang màu bạc trên long châu lập tức tuôn ra manh liệt lần nữa.
Sau đó trong chớp mắt, nó vậy mà hóa thành cánh cửa màu bạc lớn gần một trượng, khanh một tiếng, khảm vào trong cửa đồng lớn.
Từng tia từng tia quang mang đen kịt từ trong cửa đồng lớn tuôn ra, rót vào trong cánh cửa màu bạc, giữa cánh cửa nhanh chóng nổi lên từng tia hắc khí.
Bên trong nó như ẩn giấu một cái thông đạo màu đen vô cùng sâu, không biết thông hướng đi nơi nào.
“Được rồi, chúng ta đi vào đi.” Ngao Trọng thu tay lại, nói ra.
Nói xong gã dẫn đầu tiến vào bên trong, thân ảnh biến mất tại trong thông đạo màu đen, Ngao Hân và Thanh Sất lập tức theo sát phía sau.
“Chúng ta cũng đi thôi.” Ngao Hoằng nói với Thẩm Lạc một tiếng.
Thẩm Lạc gật nhẹ đầu, đang muốn tiến lên, đột nhiên ánh mắt hướng về chỗ vắng vẻ bên trái đại sảnh nhìn lại.
“Sao vậy?” Ngao Hoằng hỏi.
“Không có việc gì.” Thẩm Lạc dò xét hư không bên trái, trong mắt lóe lên một tia hoang mang, lắc đầu nói.
Ngao Hoằng theo ánh mắt của Thẩm Lạc nhìn lại, nơi đó trống rỗng, cũng không có vật gì.
“Không có việc gì liền tốt, chúng ta nhanh đi thôi, cửa vào thông đạo không cách nào tiếp tục quá lâu.” Y nói xong, cất bước tiến vào trong quang môn.
Thẩm Lạc cũng cất bước đuổi theo, thân ảnh của hai người cũng lóe lên biến mất tại trong cánh cửa màu bạc.
Cánh cửa màu bạc nhanh chóng thu nhỏ, mắt thấy đã muốn biến mất, nhưng tại giờ phút này, một đạo hắc ảnh đột nhiên tại trong tháp xuất hiện.
“Thần thức thật cường đại, kém chút không gạt được.” Bóng người màu đen tự lẩm bẩm một mình, thân thể hóa thành một bóng đen, tại trước khi quang môn màu bạc biến mất cũng chui vào trong đó.
Trước mắt của Thẩm Lạc vô số bóng dáng hai màu xám đen chớp động, thân thể giống như phiêu phù ở giữa không trung, rất nhẹ nhàng.
Nhưng loại trạng thái này không có tiếp tục quá lâu, thân thể của Thẩm Lạc rất nhanh trầm xuống, bóng dáng trước mắt đều tản đi.
Hắn phát hiện chính mình xuất hiện ở trên một chỗ bình đài gần vách núi cheo leo, mấy người Ngao Trọng, Ngao Hoằng cũng ở chỗ này.
Chương 577: Long uyên
Dịch: Vì anh vô tình
Nhóm dịch: Phàm Nhân Tông
Thẩm Lạc lấy lại bình tĩnh, ánh mắt khẽ liếc bốn phía, phát hiện diện tích vách núi gần bình đài cũng không nhỏ.
Nó rộng khoảng hai ba mươi mẫu, phía trên còn xây dựng không ít kiến trúc.
Nơi đây vậy mà không có chút nước biển nào, giống như đang đi vào trên lục địa, mặt đất trên núi đá cũng là loại đá đen kị, làm thần thức không cách nào dò xét.
Mà dưới vách đá là một chỗ vực sâu u ám, ta sáng rất ít, chỉ có thể nhìn ra xa mười mấy trượng.
Trong vực sâu cũng không có nước biển, chỉ có một mảnh cuồng phong màu đen cuồn cuộn đang gào thét, những cuồng phong này liền trời tiếp đất, tràn ngập toàn bộ vực sâu.
Nó hình thành từng vòng xoáy to lớn, khoảng chừng vài dặm, hoặc chỉ mấy trượng, chúng va chạm thôn phệ lẫn nhau, phát ra to lớn phong hống ô ô giống như có thể quét sạch hết thảy
Thẩm Lạc nhìn hắc phong đang tàn phá bừa bãi dưới vực sâu, trong lòng âm thầm chấn kinh.
Bây giờ hắn mặc dù là Chân Tiên cường giả, nhưng tại cuồng phong trong vực sâu trước mắt này, cũng cảm giác mình quá nhỏ bé.
Mà những hắc phong này rất là kỳ quái, chỉ quay cuồng ở trong vực sâu, chứ không có chút xu thế lan tràn ra bên ngoài.
Hắn tâm niệm khẽ động, thần thức lan tràn ra, hướng hắc phong trong vực tiến tới.
Nhưng thần thức vừa mới lan tràn ra vực sâu, lập tức bị một cỗ lực lượng vô cùng bén nhọn xoắn nát, làm não hải đau đớn một hồi.
“Nơi này chính là Long Uyên? Cảm giác giống như đang ở lòng đất.” Thẩm Lạc nhìn Ngao Hoằng hỏi.
“Không sai, thật ra bây giờ chúng ta ngay tại dưới sâu trong lòng đất của Tổ Long Bích.” Ngao Hoằng nói.
“Thì ra là thế, những phong bạo màu đen này là vật gì? Uy lực thật là đáng sợ, thậm chí ngay cả thần thức cũng có thể tuỳ tiện xoắn nát?” Thẩm Lạc giật mình, chỉ hắc phong trong vực sâu bên cạnh.
“Long Uyên này liên thông Cửu U chi địa, những hắc phong này là từ trong Địa Phủ thổi ra Hắc Yểm Toàn Phong, có thể hóa cốt tan thịt, cực kỳ ác độc.
Cho dù là Chân Tiên bị cuốn vào, trong chốc lát hồn thể cũng sẽ hủy hết, e là Thái Ất cảnh Tiên Nhân đến bạ ch ngọc sác h, cũng chưa chắc có thể toàn thân trở ra.” Ngao Hoằng nói.
Thẩm Lạc nghe vậy, khẽ hít một hơi.
“Chính bởi vì có hiểm địa này, Đông Hải Long tộc chúng ta mới có thể trấn áp yêu ma ở đây.
Nhưng gió này chỉ ở trong vực sâu tàn phá bừa bãi, không ra bên ngoài, Thẩm huynh không cần phải lo lắng.” Ngao Hoằng tiếp tục nói.
“Tại sao lại như vậy? Trên vách đá này bị hạ cấm chế sao? Thế nhưng nơi này dường như không có vết tích cấm chế.” Thẩm Lạc kỳ quái hỏi.
“Cũng coi như vậy, Thẩm huynh đến phía dưới sẽ biết.” Ngao Hoằng cười thần bí, thừa nước đục thả câu.
Sắc mặt của Thẩm Lạc khẽ động, không có hỏi nữa.
Ngay lúc này, một đội binh sĩ long cung từ trong một tòa cung điện đằng xa bay tới, người cầm đầu là tên tướng quân đầu cá chép đang muốn quát hỏi, thấy là Ngao Hoằng, Ngao Trọng, thì thái độ lập tức trở nên kính cẩn.
“Gặp qua Nhị điện hạ! Cửu điện hạ! Hai vị điện hạ sao lại tới nơi này?” Cá chép tướng quân hướng về phía hai người thi lễ một cái, hỏi.
“Chúng ta phụng mệnh phụ hoàng, đến đây dò xét yêu ma giam giữ trong Long Uyên, phía dưới có dị động gì không?” Ngao Trọng hỏi.
“Khởi bẩm hai vị điện hạ, mỗi ngày chúng ta đều sẽ dò xét các tầng nhà tù, cũng không thấy khác thường.” Cá chép tướng quân vội vàng đáp.
Ngao Trọng hài lòng gật đầu, mang theo trào phúng lườm Ngao Hoằng một chút.
“Không có dị thường? Các ngươi có tra xét hết không?” Ngao Hoằng sắc mặt trầm xuống, hỏi.
“Cửu điện hạ minh giám, trước giờ chúng ta cũng không dám lười biếng, nhà tù phía dưới xác thực không có gì lạ.” Cá chép tướng quân có chút sợ hãi nói.
“Ngao huynh chớ gấp, Thâm Hải Cự Yêu kia nếu có ý che giấu vượt ngục, những thuỷ binh đóng giữ này tu vi có hạn, bọn họ chưa hẳn có thể phát hiện mánh khóe, chúng ta xuống dưới xem xét sẽ biết.” Thẩm Lạc truyền âm nói.
Ngao Hoằng nhìn Thẩm Lạc một chút, gật đầu.
“Xem ra Cửu đệ không qua tín nhiệm lời nói của Lý tướng quân, nếu như thế, chúng ta tự hạ mình đi xem tình huống của những yêu ma kia một chút đi.” Ngao Trọng cười nói một tiếng, dọc theo một thềm đá gần bình đài đi về phía dưới.
Bọn người Ngao Hoằng cất bước đuổi theo, Lý tướng quân kia lúc đầu muốn phái người đi theo, lại bị Ngao Hoằng cự tuyệt.
Thềm đá chỉ có bốn năm thước rộng, vô tận Hắc Yểm Toàn Phong ở bên ngoài gần trong gang tấc gào thét, giống như lúc nào cũng có thể nhào lên, kéo mấy người theo.
Có điều mỗi lần Hắc Yểm Toàn Phong hướng về thềm đá vọt tới, khoảng cách thềm đá hơn một xích, thì bị bắn ra, dường như bên ngoài thềm đá bị một tầng cấm chế vô hình bao phủ.
Một đoàn người hướng phía dưới đi trong chốc lát, rất nhanh tới phần cuối cùng của thềm đá, một chỗ bình đài đã xuất hiện ở phía trước.
Chỗ bình đài này so với phía trên lớn rất nhiều, bên cạnh trên vách núi đá càng có nhiều sơn động được đào bới ra, chi chít, chừng mấy trăm cái nhiều.
Cửa sơn động đều dùng hàng rào để phong bế, trên lan can khắc đầy các loại phù văn, tỏa ra từng trận pháp lực mạnh mẽ ba động, tất nhiên là cấm chế cực kỳ lợi hại.
Nhưng hiện giờ Thẩm Lạc không có để ý tới những cấm chế kia, mà là hướng về phía nên ngoài bình đài nhìn lại.
Ở nơi đó một cây trụ lớn màu vàng đứng sừng sững, như từ chỗ sâu trong vực nhô ra vậy, đứng vững tại đây.
Trụ lớn màu vàng như ó dày đặc tinh đấu hoa văn và long văn phượng triện, hào quang ngời ngời, thụy khí bừng bừng.
Nó tản ra một cỗ khí tức vững chắc như núi, cảm giác như không có bất kỳ lực lượng gì có thể làm nó rung chuyển.
Hắc Yểm Toàn Phong trong vực sâu bị khí tức của trụ lớn màu vàng tản ra bức lui, căn bản không đến gần được nơi này.
“Chính là trụ lớn màu vàng này bức lui Hắc Yểm Toàn Phong? Thật là bảo vật lợi hại, đây là trân bảo gì?” Thẩm Lạc nhìn trụ lớn màu vàng, nói.
“Vật này tên là Trấn Hải Tấn Thiết Côn, chính là dùng Cửu Chuyển Tấn Thiết hỗn hợp Linh Dương Thần Thiết trong thiên địa, và Cửu Thiên Kim Tinh luyện chế mà thành.
Nó có tác dụng định phong hỏa, vô thượng thần lực trấn áp vạn tà, chính là đệ nhất trân bảo của long cung chúng ta.” Ngao Hoằng kiêu ngạo nói.
“Hừ! Cái gì đệ nhất trân bảo, cũng chỉ là kiện vật phỏng chế thôi.” Sắc mặt của Ngao Trọng có chút âm trầm, hừ lạnh nói.
“Vật phỏng chế?” Thẩm Lạc khẽ giật mình.
“Nghe đồn tại vài ngàn năm trước, trong Đông Hải Long Cung chúng ta có một cây trấn hải chi bảo Định Hải Thần Trân Thiết, chính là chí bảo do Thượng Cổ Đại Vũ Vương truyền xuống.
Nó mới chân chính là Cửu Thiên thần vật, nguyên bản cũng là cất giữ trong phụ cận Long Uyên, ba ch n goc sac h không chỉ triệt để trấn áp tất cả Hắc Yểm Toàn Phong, uy lực càng lan ra đến toàn bộ Đông Hải.
Chỉ tiếc vài ngàn năm trước, một vị Yêu tộc Đại Thánh đi vào long cung, lấy cây thần thiết kia đi, phụ vương ta bất đắc dĩ, chỉ có thể phỏng chế Trấn Hải Tấn Thiết Côn này, sau đó an trí ở đây.” Ngao Hoằng tiếp tục nói.
“Yêu tộc Đại Thánh? Chắc là nói người trong truyền thuyết kia Tề Thiên Đại Thánh Tôn Ngộ Không?” Thẩm Lạc cảm thấy hiếu kỳ, nhưng nhìn thần sắc của Ngao Trọng, việc này rõ ràng là chuyện không muốn nhắc tới của Đông Hải, nên hắn cũng không có hỏi gì thêm.
“Việc này sau này hãy nói, trước điều tra sự tình về yêu ma đi.” Ngao Trọng giống như không nguyện ý nghe hai người nói chuyện thêm về chủ đề Trấn Hải Tấn Thiết Côn, mở miệng ngắt lời.
“Vậy chúng ta trực tiếp đi tầng thứ tám?” Ngao Hoằng nói ra.
“Nếu đã tới, hãy xem xét toàn bộ yêu ma bị giam giữ trong Long Uyên một lần, miễn cho lại có người tìm thêm cớ gì khác.” Ngao Trọng cười lạnh một tiếng, quay người hướng những nhà tù ở hang núi kia đi đến.
Ngao Hoằng nhìn xem bóng lưng của Nhị ca, trong lòng thở dài.
Dựa theo ý muốn của y, mấy người nên trực tiếp đi đến nơi cầm tù Thâm Hải Cự Yêu xem xét, để mau chóng biết rõ ràng mọi chuyện, tránh đêm dài lắm mộng.
Không ngờ Ngao Trọng lại nói như vậy, bản thân y là đệ đệ, không thể làm mất mặt huynh trưởng.
Chương 578: Trấn áp quần ma
Dịch: Độc Lữ Hành
Nhóm dịch: Phàm Nhân Tông
“Ngao huynh, Long Uyên này chia rất nhiều tầng sao?” Thẩm Lạc nghe hai người nói chuyện, trong lòng hơi động, truyền âm hỏi Ngao Hoằng.
“Long Uyên chia làm chín tầng, nơi này là tầng thứ nhất, càng đi xuống sâu, thực lực yêu ma bị giam giữ càng mạnh, con Thâm Uyên Cự Yêu kia vốn giam giữ ở tầng thứ tám.” Ngao Hoằng nói.
Thẩm Lạc nghe vậy, khẽ gật đầu.
Sau đó, mấy người đi xuống nhà tù thứ nhất, bên trong giam giữ rất nhiều loại yêu ma, đại đa số đều là yêu vật thuỷ duệ.
Trên cánh cửa nhà tù có bày cấm chế, ngăn cách thần thức, không cách nào dò xét khí tức yêu ma bên trong.
Bất quá từ bên ngoài, Thẩm Lạc có thể nhìn ra thực lực những ma vật này không yếu, hầu như đều là Xuất Khiếu kỳ.
Những yêu ma này mỏi mệt suy yếu cùng cực, làm như không thấy bọn người Thẩm Lạc, nhưng hung tính vẫn không thay đổi, gầm thét với mấy người không thôi.
Thẩm Lạc cẩn thận quan sát những yêu ma này, đều là ma vật phổ thông, mà phần lớn linh trí u mê, như là dã thú, căn bản không thể giao tiếp.
“Những sơn động này tựa hồ chỉ có chỗ động khẩu bày cấm chế, núi đá màu đen nơi đây dùng tài liệu gì, có thể bảo đảm những yêu ma này không từ trong vách đá đào tẩu ra?” Hắn âm thầm thở dài, vỗ vỗ một chỗ vách núi màu đen bên ngoài nhà tù, truyền âm hỏi Ngao Hoằng.
“Khối đá này tên là Ô Trầm Thạch, là một loại khoáng thạch đặc sản của Đông Hải chúng ta, tính chất cứng rắn không gì sánh được, còn có thể ngăn cách hết thảy năng lượng truyền qua, mặc kệ là yêu lực, linh lực, hay là quỷ khí đều không thể thẩm thấu vào, là vật liệu tuyệt hảo chế tạo nhà tù.
Cả ngọn núi nơi đây đều dùng Ô Trầm Thạch, chỗ sâu sơn động là vách tường dùng Ô Trầm Thạch rất dày, dù tiên nhân Thái Ất cảnh cũng vô pháp từ bên trong đào thoát.” Ngao Hoằng truyền âm giải thích.
Thẩm Lạc nghe lời này, giật mình gật đầu, thầm than tạo vật thần kỳ, hôm nay được một phen mở rộng tầm mắt.
Một đoàn người tiếp tục nhanh chóng kiểm tra, rất nhanh kiểm tra qua các tầng nhà tù, cũng không phát hiện vấn đề gì.
Bọn hắn dọc theo một đầu cầu thang, tiếp tục đi xuống, rất nhanh đến tầng thứ hai Long Uyên.
Số lượng phòng giam nơi ít hơn nhiều so với tầng thứ nhất, chỉ gần trăm gian, bất quá bên trong giam giữ yêu ma xác thực càng thêm lợi hại so với tầng trên.
Ánh mắt Thẩm Lạc chuyển động, nhìn về phía Trấn Hải Tấn Thiết Côn đứng vững ở bình đài bên ngoài, màu sắc thân côn đến nơi này đột nhiên biến đổi, màu hoàng kim loá mắt biến thành đen bóng.
Trên thân côn đen bóng minh khắc hai chữ to: Trấn Hải, phía dưới tựa hồ còn có chữ, chỉ là tại tầng này không thấy được.
Cấm chế vô hình ở hư không phụ cận mạnh hơn, Hắc Yểm Toàn Phong trong vực sâu bị ép đến chỗ xa hơn.
Mấy người tiếp tục kiểm tra loại bỏ nơi này, tầng này cũng khống phát hiện vấn đề gì.
Bọn Thẩm Lạc tiếp tục đi xuống, rất nhanh kiểm tra sáu tầng trước, tất cả đều không việc gì, rất mau tới tầng thứ bảy.
Vượt quá Thẩm Lạc dự kiến, tầng thứ bảy chỉ có một phòng giam.
“Từ tầng thứ bảy, giam giữ đều là đại yêu ma Chân Tiên cảnh, mà năng lực vô cùng nguy hiểm, cho nên mỗi tầng chỉ có một gian nhà tù.” Sắc mặt Ngao Hoằng cũng có chút ngưng trọng, trầm giọng nói.
Thẩm Lạc chậm rãi gật đầu, nhìn vào trong nhà tù.
Diện tích nhà tù này so với sáu tầng trên lớn hơn rất nhiều, cửa vào cao chừng bốn, năm trượng, cửa nhà lao cũng dùng vật liệu đặc thù màu bạc kiến tạo thành, phía trên dán đầy phù lục màu vàng.
Mà bốn phía vách tường nhà lao vẽ khắc rất nhiều cấm chế phù văn, hình thành một pháp trận, tản mát ra ba động cấm chế cường đại, không khí chung quanh cửa nhà lao quanh quẩn thanh âm ông ông như kèn tây.
Mà chỗ sâu nhà tù, lại bị một mảnh u ám bao phủ, không nhìn thấy tình hình trong đó.
“Ngao Trọng điện hạ, còn có Ngao Hoằng điện hạ, không ngờ hai vị hoàng tử có thể đồng thời đến thăm nô gia, hì hì, thật là làm cho nô gia cực kỳ vui vẻ.” Một thanh âm mềm ngọt từ chỗ sâu nhà tù truyền đến.
Nương theo thanh âm này, một bóng người từ chỗ u ám đi ra, lại là một thiếu nữ Nhân tộc nhu nhược, toàn thân không nhìn thấy mảy may khí tức yêu ma đặc thù.
Cả người Thẩm Lạc cứ thế ngẩn tại nơi đó, thiếu nữ này không phải ai khác, lại là Nhiếp Thải Châu.
“Ồ, hai vị điện hạ còn mang theo một vị Nhân tộc đạo hữu tới, thật sự là hiếm thấy.
Nô gia Mị Nhi, bái kiến đạo hữu.” Nhiếp Thải Châu vén áo thi lễ với Thẩm Lạc, cười hì hì nói, thanh âm kiều mị, nghe khiến xương cốt xốp giòn thêm mấy phần.
“Huyễn thuật?” Lông mày Thẩm Lạc cau lại, lập tức mở ra, thầm vận Bất Chu Trấn Thần Pháp.
Gương mặt xinh đẹp Nhiếp Thải Châu biến đổi, toàn thân nổi lên mảng lớn sương mù màu hồng phấn.
Sau đó “Phốc” một tiếng, những sương mù phấn hồng này vỡ vụn phiêu tán, mà hình tượng Nhiếp Thải Châu cũng đại biến, biến thành một nữ yêu ma tóc đỏ vóc người cao lớn, toàn thân mọc đầy lân phiến màu đỏ.
Tóc đỏ nữ yêu này bay phất phới, Thẩm Lạc nhìn kỹ phát hiện, những tóc kia lại là từng đầu tiểu xà màu đỏ thật nhỏ, há miệng gào rít với mấy người ngoài phòng giam.
Mà bên hông xà yêu còn quấn quanh một đầu xiềng xích màu xanh đậm, hãm sâu vào trong da, đầu kia kéo dài vào chỗ sâu nhà tù.
Trên xiềng xích khắc rõ một đồ án hình rồng, tản mát ra từng tia từng tia ba động pháp lực mạnh mẽ, mặc dù cách cửa nhà lao có cấm chế, mấy người cũng có thể cảm ứng được, hiển nhiên là cấm chế cực kỳ cường đại.
“Ui, vị Nhân tộc tiểu ca này có lực lượng thần hồn thật mạnh, vậy mà có thể nhanh chóng phá giải huyễn thuật nô gia.” Xà Phát Nữ Yêu lộ vẻ kinh ngạc nhìn Thẩm Lạc, thanh âm biến thành khàn khàn, nhưng vẫn dùng ngữ điệu mị hoặc kia nói chuyện.
Thẩm Lạc nghe vào cảm thấy một trận ác hàn.
“Đây là yêu vật gì? Lại có thể huyễn hóa thành bộ dạng người trong lòng ta?” Hắn lại không để ý xà yêu kia, nhíu mày hỏi Ngao Hoằng.
Chỉ thấy bọn Ngao Hoằng, Ngao Trọng giờ phút này đều lộ vẻ mê loạn, hiển nhiên vẫn còn hãm sâu trong huyễn thuật xà yêu.
“Ngươi là yêu ma năm đó đi theo Ma Đế Xi Vưu?” Thẩm Lạc nhíu mày, không định đánh thức mấy người, hỏi Xà Phát Nữ Yêu.
“A, tiểu ca cảm thấy hứng thú với đại thần Xi Vưu?” Xà Phát Nữ Yêu nghe lời này, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc.
“Ma Đế Xi Vưu bây giờ làm thiên hạ loạn lạc, mặc dù đáng sợ, nhưng cũng xem như đại nhân vật vang dội cổ kim, tại hạ tự nhiên cảm thấy hứng thú.
Không biết các hạ bị giam giữ tại Long Uyên này khi nào?” Thẩm Lạc bất động thanh sắc tiếp tục hỏi.
“Tiểu ca muốn dựa vào ta lấy thông tin Xi Vưu Đại Thần? Khanh khách, ngươi không cần uổng phí sức lực, lời này đối với những yêu ma khác có lẽ dùng được, nhưng đối với ta lại vô dụng.” Xà Phát Nữ Yêu cười khanh khách, nhanh chóng khám phá ra mục đích của Thẩm Lạc.
Trong lòng Thẩm Lạc hơi trầm xuống.
Bất quá đúng lúc này, thân thể Ngao Hoằng run lên, ánh mắt khôi phục thanh minh.
So với Ngao Hoằng muộn hơn một chút, Ngao Trọng cũng từ trong huyễn thuật thoát ra.
“Khanh khách! Ngao Hoằng điện hạ quả nhiên không hổ là hoàng tử có thực lực mạnh nhất trong Đông Hải Long Cung, đối mặt huyễn thuật của ta, nhanh như vậy đã tỉnh lại.” Xà yêu tóc đỏ cười khanh khách nói.
Ngao Trọng nghe lời này, nhìn Ngao Hoằng một chút, bóp chặt nắm đấm.
Mà Ngao Hoằng không nói gì thêm, đưa tay điểm một cái.
Hai đạo kim quang từ đầu ngón tay y bắn ra, chia ra chui vào thể nội Ngao Hân, Thanh Sất.
Thân thể cả hai chấn động, tuần tự thoát khỏi huyễn thuật xà yêu, vội vàng cảm tạ Ngao Hoằng.
Chương 579: Cự yêu đã trốn
Dịch: Độc Lữ Hành
Nhóm dịch: Phàm Nhân Tông
“Huyễn thuật yêu này phát ra càng lợi hại, bị Thiên Cương Hàn Tỏa cầm cố vẫn có thể xuyên thấu qua cấm chế cửa nhà lao, ảnh hưởng thần hồn của chúng ta.
Nhị ca, chờ sau khi rời khỏi đây, chúng ta nên bẩm báo cho phụ hoàng biết, tăng cường giam cầm yêu này thì hơn.” Ngao Hoằng nói với Ngao Trọng.
“Nên tăng cường, bất quá yêu này bây giờ cũng không vấn đề, đi nhanh đi, xem tầng tám rốt cuộc xảy ra chuyện gì.” Ngao Trọng gật đầu, quay người đi ra.
Thẩm Lạc cảm thấy kinh ngạc, yêu vật trong lao này đã có thể thẩm thấu yêu lực ra bên ngoài, vậy mà còn gọi không vấn đề?
Bất quá bọn Ngao Hoằng tựa hồ cũng không phản ứng quá lớn, theo Ngao Trọng đi xuống tầng tám.
Thẩm Lạc là ngoại nhân, nói vào cũng không tốt, đành cất bước đuổi theo.
Trong nhà giam, xà yêu tóc đỏ nhìn theo mấy người, cười tà mị khanh khách không thôi, mãi cho đến khi thân ảnh mấy người bị núi đá che khuất, vẫn như cũ có thể nghe được tiếng cười truyền đến.
“Ngao huynh, Xà Phát Nữ Yêu kia là yêu vật gì?” Thẩm Lạc luôn cảm thấy có chút không ổn, truyền âm hỏi Ngao Hoằng bên cạnh.
“Yêu này tên là Lệ Yêu, là bộ tộc cực kỳ tà dị trong Đông Hải Yêu tộc, chỉ cần đối đầu với nó, liền bị nó xâm nhập thần hồn, thấy rõ rất nhiều ký ức đối phương, căn cứ nhược điểm trong lòng ngươi, huyễn hóa thành tướng mạo người kia làm cho người ta buông lỏng đề phòng.” Cảm xúc Ngao Hoằng tựa hồ có chút sa sút, nhẹ giọng trả lời.
Y vừa mới trúng huyễn thuật yêu này, thấy được Doanh Nhi.
“Xâm nhập thần hồn đối phương? Vậy năng lực này đúng là kinh khủng.” Trong mắt Thẩm Lạc hiện lên một tia chấn kinh.
Hắn vốn cho nữ yêu kia chỉ tinh thông huyễn thuật, không ngờ nó lại có thể xâm nhập thần hồn đối phương, cái này so với huyễn thuật phổ thông đáng sợ không chỉ gấp mười lần.
“Đúng vậy, lực lượng thần hồn yêu này phi thường cường đại, vì phòng ngừa nó làm loạn, phụ hoàng đã bố trí một đạo cấm chế cường đại ngăn cách thần thức ở bên ngoài cửa.
Chỉ là tu vi con Lệ Yêu này đã đạt tới Chân Tiên cảnh, thần hồn cường đại, vẫn có thể ảnh hưởng người bên ngoài.
Bất quá Thẩm huynh yên tâm, yêu ma này bị Thiên Cương Hàn Tỏa khóa lại, tuyệt không thể trốn ra.” Ngao Hoằng nói.
Thẩm Lạc nghe lời này, cảm thấy an tâm hơn một chút.
Mấy người tiếp tục đi tới, rất nhanh tới tầng thứ tám Long Uyên.
Lao ngục nơi đây còn muốn lớn gấp bốn năm lần so với tầng bảy, trên cửa lao cũng dán đầy phù lục phong ấn, trên vách đá chung quanh cửa nhà lao cắm chín cây cột đá, phía trên khắc đầy phù văn.
Vị trí chín cây cột đá, còn có phù văn phía trên tương liên với nhau, hiển nhiên cũng là một pháp trận cấm chế.
Mà trong phòng giam chiếm cứ một đầu yêu vật to lớn vô cùng, chiếm toàn bộ nhà tù, nửa thân dưới là rắn, phía trên bao trùm một tầng vảy màu đen, cuộn thành một vòng.
Còn nửa người trên cự yêu mọc ra chín cái đầu lâu to lớn, trên đầu lâu mọc ra mặt người dữ tợn, màu sắc trắng bệch, nhìn liền khiến người ta sợ hãi.
Yêu này đang nhắm mắt ngủ say, chính là Thâm Hải Cự Yêu mà Thẩm Lạc cùng Ngao Hoằng gặp qua một lần.
Tựa hồ nghe có thanh âm bên ngoài, chín đầu khổng lồ cự yêu khẽ nâng lên, nhìn thấy mấy người bên ngoài, rất nhanh liền phủ phục xuống, tiếp tục nhắm mắt nghỉ ngơi.
“Thâm Hải Cự Yêu không phải hảo hảo ở nơi này sao? Trốn chỗ nào chứ?” Ngao Trọng nhìn tình hình trong phòng giam, sương mù trên mặt đều tán đi, mặt giãn ra cười nói.
“Làm sao có thể!” Thẩm Lạc cùng Ngao Hoằng đều trầm xuống, bọn hắn ở trên đường đến long cung rõ ràng đã gặp yêu này.
“Hẳn là huyễn thuật?” Trong lòng Thẩm Lạc hơi động, thầm vận Bất Chu Trấn Thần Pháp, nhưng bất luận pháp lực, hay là lực lượng thần hồn đều không mảy may dị dạng, cũng không phải trúng huyễn thuật.
“Cửu đệ, xem ra lúc trước ngươi và Thẩm đạo hữu bị hoa mắt, hoặc là trúng huyễn thuật người khác.” Ngao Trọng cười ha ha nói, một ngụm ngột ngạt ra vẻ vui mừng.
“Theo tại hạ biết, trên đời này có rất nhiều huyễn hình thuật, cự yêu trong lao mặc dù nhìn như là vật thật, không nhất định là chân thân.
Trên cửa lao nơi đây có bày cấm chế thần diệu, chúng ta không cách nào dò xét tình huống bên trong, không biết có thể làm phiền Ngao Trọng điện hạ mở ra một góc cấm chế cửa nhà lao, để cho chúng ta tìm hiểu kỹ yêu ma bên trong rốt cuộc là gì không?” Thẩm Lạc nhìn cự yêu trong phòng giam một hồi, đột nhiên mở miệng nói.
“Hoang đường! Thực lực Thâm Hải Cự Yêu này ngập trời, có thể so với Thái Ất Chân Tiên, căn bản không phải chúng ta có thể đối đầu, há có thể tùy ý mở ra cấm chế cửa nhà lao!” Mặt Ngao Trọng lạnh lẽo, không chút khách khí cự tuyệt.
“Vậy được rồi.” Thẩm Lạc cũng không sinh khí, toàn thân đại phóng kim quang, sau đó tất cả kim quang dũng mãnh lao tới trong mắt, song đồng trong nháy mắt biến thành màu hoàng kim.
Lực lượng thần hồn cường hoành trong đầu hắn cũng chen chúc ra, rót vào trong đôi mắt.
“Ông” một tiếng, hai đạo kim quang như thực chất từ trong mắt hắn bắn ra, đánh về phía nhà tù.
“Ngươi làm cái gì?” Ngao Trọng nhìn thấy cử động của Thẩm Lạc, trầm giọng quát, muốn xuất thủ ngăn cản hai đạo kim quang.
“Nhị ca đừng vội, Thẩm huynh bất quá là thi triển một môn bí thuật nhìn trộm cự yêu trong lao là thật hay giả, cũng không phải phá giải cấm chế nhà tù đâu.” Thân hình Ngao Hoằng thoắt một cái xuất hiện trước người Ngao Trọng, đưa tay cản lại nói.
Ngao Hoằng cứ thế trì hoãn, hai đạo kim quang liền đánh vào trên cửa lao.
Chín cây cột đá trên cửa tựa hồ cảm ứng được cái gì, đều sáng lên, đồng thời nổi lên ánh sáng màu trắng, ngưng tụ cùng một chỗ, trong nháy mắt hình thành màn sáng trắng xóa, ngăn cản trước kim quang.
Nhưng kim quang như vô hình vô chất, đánh vào trên bạch quang chỉ dừng lại một chút liền xuyên thẳng qua bạch quang, tiến vào trong lao, lóe lên một cái rồi chui vào thân thể cự thú chín đầu biến mất.
Toàn thân cự thú chín đầu nổi lên một tầng kim quang, thân thể cao lớn run rẩy kịch liệt, sau đó “Phốc” một tiếng, thân ảnh cự thú đột nhiên biến mất không thấy gì nữa, hiện ra ba đầu lâu dữ tợn to bằng gian phòng, chính là Thâm Hải Cự Yêu kia.
Đầu lâu dữ tợn đứt gãy ra còn chậm rãi chảy máu tươi, tựa hồ vừa bị chặt đứt không lâu.
“Quả nhiên là thủ đoạn mượn vật hóa hình.” Thẩm Lạc nhìn thấy cảnh này, khẽ gật đầu.
Bọn Ngao Hoằng, Ngao Trọng nhìn thấy cảnh này, tất cả đều ngây người tại chỗ.
“Cái này… Thâm Hải Cự Yêu thật đã chạy trốn!” Ngao Trọng lấy lại tinh thần, vọt tới trước cửa nhà lao, hai tay nắm chặt thành quyền, đốt ngón tay hơi trắng bệch.
Ngao Hân, Thanh Sất cũng lộ vẻ kinh hãi, chỉ có ánh mắt Ngao Hoằng yên tĩnh một chút, hai mắt lóng lánh kim quang nhìn chằm chằm chín cây cột đá ngoài cửa nhà lao, tựa hồ đang quan sát cái gì.
“Không có khả năng! Ngoài cửa nhà lao có phụ hoàng năm đó tự tay bày ra Cửu Khúc La Thiên thần cấm, đừng nói con Thâm Hải Cự Yêu kia chỉ có tu vi Chân Tiên đỉnh phong, dù nó đạt tới cảnh giới Thái Ất, cũng không thể vô thanh vô tức trốn ra!” Ngao Trọng vẫn không chịu tin tưởng tình huống trước mắt, thấp giọng quát.
Ngao Hoằng dò xét chín cây cột đá bên ngoài nhà tù, lông mày cau lại tiến lên dùng tay phải ấn trên một cây trụ đá, lòng bàn tay nổi lên một tầng kim quang.
“Cửu điện hạ, ngài đây là?” Thanh Sất chần chờ hỏi.
Ngao Trọng nghe bên cạnh có động tĩnh, cũng quay đầu nhìn sang.
Ngao Hoằng không trả lời, chỉ nhắm mắt cảm ứng, sau một lát, bỗng nhiên mở mắt ra, chậm rãi thu hồi tay phải.
“Quả là thế.” Y thì thào nói ra.
Chương 580: Tự tàn sát nhau
Dịch: Độc Lữ Hành
Nhóm dịch: Phàm Nhân Tông
“Cái gì quả là thế, ngươi phát hiện cái gì?” Ngao Trọng trầm giọng hỏi.
“Nhị ca ngươi cũng biết, về phương diện thần thông chiến kỹ ta cũng không quá mạnh, bất quá đối với cấm chế thuật lại có chút nghiên cứu, phụ hoàng cũng tự mình dạy bảo ta một đoạn thời gian, thời điểm này lão nhân gia ông ta đã giảng giải qua Cửu Khúc La Thiên thần cấm, cho nên cấm chế này ta cũng biết rõ chút.” Ngao Hoằng nói.
“Sau đó thì sao? Nói thẳng kết quả! Không cần ở chỗ này nói khoác phụ hoàng thiên vị ngươi.” Ngao Trọng cười lạnh nói.
“Cửu Khúc La Thiên thần cấm này gần đây có người tiếp xúc qua, mặc dù thoạt nhìn không có vấn đề, bất quá bên trong đã bị động tay chân, cho nên Thâm Hải Cự Yêu kia mới trốn thoát.” Ngao Hoằng nhìn Ngao Trọng một chút, trầm mặc một lát, ném ra một câu kinh người.
“Bị người động tay chân? Làm sao có thể! Vừa rồi Thẩm đạo hữu thi pháp, Cửu Khúc La Thiên thần cấm này không phải còn vận chuyển bình thường sao?” Ngao Trọng không tin nói.
Ngao Hoằng không giải thích, tay phải nhấc lên, một vệt kim quang từ lòng bàn tay y bắn ra, hình như một thanh khảm đao khổng lồ, trảm lên trên chín cây cột đá.
Một mảnh bạch quang chói mắt từ trên chín cây cột đá nở rộ, những bạch quang này cũng không một thể mà chia ra chín tầng, mỗi một cây tản mát ra một tầng bạch quang, tầng tầng điệp gia, nhìn cực kỳ tinh diệu, tuỳ tiện chặn lại kim quang phách trảm.
“Cửu Khúc La Thiên thần cấm sở dĩ không thể phá vỡ, là vì chín tầng cấm chế này một vòng bao lấy một vòng, muốn phá đạo thứ nhất cần phá đạo thứ hai trước, muốn phá đạo thứ hai cần phá giải đạo thứ ba trước, như vậy vòng vòng đan xen, nếu không có phương pháp khai cấm, trừ phi huỷ chín tầng cấm chế đi, nếu không tuyệt không cách nào rung chuyển Cửu Khúc La Thiên thần cấm.
Bất quá Cửu Khúc La Thiên thần cấm trước mắt, đệ nhị cấm và đệ thất cấm đã bị người âm thầm hủy đi.” Ngao Hoằng nói, bấm tay điểm một cái.
Hai đạo kim quang bắn ra, từ mặt bên đánh về phía chín cây cột đá.
Giống như hai đầu cá chạch màu vàng, uốn éo trái phải chui vào trong chín đạo bạch quang, trong nháy mắt xuyên thấu qua, đánh vào trên hai cây trụ đá.
Trên hai cây trụ đá tản ra bạch quang lập tức ảm đạm, toàn bộ cấm chế tản ra bạch quang cũng hỗn loạn một trận.
Ngao Trọng thấy cảnh này, mặc dù hiểu không sâu về Cửu Khúc La Thiên thần cấm, cũng biết cấm chế này xác thực xảy ra vấn đề.
“Cuối cùng là ai làm?” Gã hô hấp thô trọng, con mắt vì phẫn nộ mà có chút phiếm hồng, nhấc chưởng trùng điệp vỗ vách đá phụ cận cửa nhà lao, phát ra “Ầm” một tiếng vang lớn.
Nhìn thấy Ngao Trọng nổi giận, Ngao Hân và Thanh Sất đều vội vàng cúi đầu xuống.
Thẩm Lạc nhìn Ngao Trọng, trong mắt lại hiện lên một tia hoang mang.
Ngao Trọng này cũng là cường giả Chân Tiên, làm sao tâm tình lại chập chờn kịch liệt như thế?
“Lần này yêu ma đột kích, đám người long cung tiến vào Long Uyên tị nạn, ngày đó có ai xuống tầng dưới không?” Ngao Hoằng hỏi.
Ngao Trọng nhìn hướng nhà giam, tựa hồ còn đang suy nghĩ, không trả lời Ngao Hoằng hỏi.
“Cửu điện hạ hoài nghi người long cung chúng ta làm? Không có khả năng! Ngày đó Long Vương nghiêm lệnh tất cả mọi người tránh né tại Long Uyên đỉnh, không được tùy ý đi lại, chính tại hạ phụ trách hộ vệ duy trì trật tự, tuyệt đối không có bất kỳ người nào xuống đây.” Thanh Sất tựa hồ bị lời nói Ngao Hoằng kích thích, có chút kích động nói.
“Nếu có người mưu đồ thả Thâm Hải Cự Yêu ra, khẳng định cũng sẽ bí ẩn làm việc, sẽ không để cho người phát hiện.
Nói câu này khiến Dạ Xoa đạo hữu khó nghe, muốn giấu diếm các hạ, len lén lẻn vào phía dưới cũng không quá khó khăn.” Thẩm Lạc thấy trạng thái Thanh Sất tựa hồ có chút kỳ quái, hơi trầm ngâm, cố ý trêu chọc một câu.
“Ngươi nói cái gì! Đông Hải Long Cung chúng ta, lúc nào đến phiên người ngoài như ngươi quản!” Thanh Sất nhìn chằm chằm Thẩm Lạc, hai mắt ẩn ẩn phiếm hồng, bộ dạng một lời không hợp liền động thủ.
“Thanh Sất! Ngươi làm cái gì vậy! Thẩm huynh là khách quý ta mời tới, ngươi dám vô lễ như thế!” Ngao Hoằng tức giận, nghiêm nghị quát lớn Thanh Sất.
Vào thời khắc này, một đạo hoàng ảnh hiện lên, nhanh chóng đâm tới hậu tâm Ngao Hoằng, trong nháy mắt chạm đến quần áo của y, lại là một thanh chiến thương màu vàng.
Nhưng cơ hồ ngay thời khắc đó, một nắm đấm vàng óng từ bên cạnh đảo tới.
“Keng” một tiếng vang thật lớn, chiến thương màu vàng bị đánh bay.
Thân hình Thẩm Lạc thoắt một cái hiển hiện ra, chậm rãi thu hồi nắm đấm màu vàng.
Mà sau chiến thương màu vàng một thân ảnh lảo đảo trở ra, chính là Ngao Trọng.
Giờ phút này hai mắt gã phiếm hồng, mặt mũi tràn đầy oán độc nhìn Ngao Hoằng, tựa hồ có thù không đợi trời chung.
“Nhị ca, ngươi muốn giết ta? Vì sao? Bởi vì long vị?” Lúc này Ngao Hoằng cũng đã nhận ra tình huống sau lưng, quay người nhìn về phía Ngao Trọng, trong mắt lệ khí cũng bốc lên.
Ngao Trọng không trả lời, vừa đứng vững thân hình, lập tức lần nữa cầm thương bay nhào đến, đầu thương đại phóng hoàng mang, tựa như Nộ Long thăng thiên mãnh liệt đâm tới.
“Ngươi đã không nói tình nghĩa huynh đệ, vậy cũng đừng trách ta.” Ngao Hoằng gầm thét một tiếng, trong tay đại phóng kim quang, thanh long thương màu vàng hiển hiện, vẩy tới trước một cái.
Ầm!
Hai cây chiến thương giao kích cùng một chỗ, phát ra một tiếng vang như sấm nổ, mắt thường có thể thấy sóng xung kích khuếch tán ra tứ phương, đánh cho mấy người phụ cận bay ra sau.
“Cửu điện hạ, chớ tổn thương Nhị điện hạ.” Ngao Hân vẫn đứng bên cạnh lên tiếng kinh hô, lấy ra hai thanh kiếm nhỏ ô kim, như bị điên nhào về phía Ngao Hoằng.
“Họ Thẩm, ngươi vừa mới nói cái gì, chỉ là Nhân tộc, dám khinh thường ta, để cho ngươi mở mang kiến thức một chút Đông Hải Thủy tộc chúng ta lợi hại!” Thanh Sất bên cạnh nổi giận gầm lên một tiếng, lật tay lấy ra một thanh xiên thép sáng như tuyết, đâm về phía Thẩm Lạc.
“Chuyện gì xảy ra? Đều điên hết rồi sao?” Thẩm Lạc nhìn thấy mấy người đột nhiên phát cuồng, không khỏi sửng sốt một chút.
Xiên thép Thanh Sất xé rách không khí, phát ra tiếng rít doạ người, không thua kém phi kiếm pháp bảo ám sát, trong nháy mắt đã đến trước cách Thẩm Lạc ba thước.
Thanh Sất mặc dù xuất toàn lực, nhưng động tác của gã đối với Thẩm Lạc bây giờ vẫn quá chậm.
Thân hình Thẩm Lạc xê dịch, tuỳ tiện liền tránh thoát một kích này, đưa tay điểm yếu huyệt kinh mạch sau lưng Thanh Sất, muốn chế ngự gã.
Vào thời khắc này, hắn nhíu mày lại, trong đầu đột nhiên trống rỗng hiện lên một mảnh sương mù phấn hồng cực kỳ nhạt, trong lòng nổi lên một cỗ cảm xúc bạo ngược, nhìn Thanh Sất trước mắt chán ghét không nói ra được, nhịn không được muốn một quyền đánh gã cốt nhục thành bùn.
Bất quá hắn đã hấp thu đại lượng tàn hồn Thiên Binh bị đánh bại trong kim tháp, lực lượng thần hồn so với Chân Tiên bình thường còn cường đại hơn, lại vận khởi Bất Chu Trấn Thần Pháp, lập tức đè xuống cỗ cảm xúc bạo ngược này.
“Sương mù hồng phấn này… Không đúng, là Lệ Yêu kia!” Thẩm Lạc hiểu ra, không lo chế ngự Thanh Sất nữa, lực lượng thần thức khổng lồ tuôn ra, lan tràn ra bốn phương tám hướng.
“Đi ra!” Trong mắt của hắn loé lên duệ mang, tay phải vung lên.
Một tia ô quang từ trong tay áo hắn bắn ra, đánh về phía cầu thang thông hướng tầng bảy, chính là Lục Trần Tiên.
Mấy chục trượng khoảng cách lóe lên đã tới, Lục Trần Tiên trong nháy mắt đâm vào trên vách tường phụ cận cầu thang, chỉ nghe “Đùng” một tiếng, cắm xuyên đến chuôi.
Một đạo hồng ảnh từ trong vách tường nơi đó thoáng hiện ra, nhoáng một cái bay xuống cách đó vài chục trượng.
“Khanh khách! Thẩm đạo hữu, ta quả nhiên không nhìn lầm, ngươi mới là người khó chơi nhất trong cả đám.” Hồng ảnh hiện ra chân thân, chính là Lệ Yêu kia, cười khanh khách nói.
Trong tiếng cười duyên, Lệ Yêu ra tay lại không chậm mảy may, đưa tay nắm vào trong hư không về phía Thẩm Lạc một cái.
Năm đạo quang mang phấn hồng giống như sương mù từ đầu ngón tay bắn ra, quét tới Thẩm Lạc, mỗi một đầu dài mười mấy trượng, thô to như cối xay, giống như năm sương mù đại mãng.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Vô Địch Thiên Mệnh [Dịch] Vô Địch Thiên Mệnh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/07/Dich-Vo-Dich-Thien-Menh-Audio-Truyen.jpg)







