Đại Mộng Chủ
Tập 110 : Phù trận khốn địch (c546-c550)
❮ sautiếp ❯Chương 546: Phù trận khốn địch
Dịch: Độc Lữ Hành
Nhóm dịch: Phàm Nhân Tông
Ngươi đã tự tìm đường chết, vậy nạp mạng đi! Để cho ngươi mở mang kiến thức một chút uy lực chí bảo Kinh Hà!” Tay phải Kính Hà Long Vương nắm vào trong hư không một cái, một thanh khoan bối chiến đao màu xanh biếc liền xuất hiện trong tay gã.
Mặt ngoài chiến đao hiện ra màu xanh biếc quỷ dị, trên sống đao che kín vảy màu xanh, đầu đao cùng chuôi đao đều có hoa văn hình rồng.
Đao này vừa ra, phụ cận vang lên tiếng long ngâm, càng có một cỗ long khí khổng lồ lan ra, hư không cũng rung động theo.
Kính Hà Long Vương nắm chặt chuôi đao, cánh tay giương lên, bổ một đao về phía trước.
Hai đạo quang hoàn một vàng một xanh uy thế vô song ầm vang đụng vào nhau giữa không trung.
Trong tiếng nổ thiên băng địa liệt, từng vòng từng vòng khí lãng cuốn ra khắp nơi, trong nháy mắt hình thành một đạo gió lốc màu xám mênh mông bay vút lên trời, trong đó còn kèm theo hai màu quang mang vàng xanh, xoay tròn đầy trời.
Mặt đất mấy chục trượng chung quanh đều bị cạo một tầng thật sâu, Thẩm Lạc và mấy người Luyện Thân đàn vội vàng bay vụt ra sau, nhưng vẫn bị bão táp khí lãng cuốn bay.
Khí lãng cũng lan đến gần tế đàn. dịch tại bns.
Lục giác luân bàn trên tế đàn toả sáng hào quang, nhanh chóng chuyển động, nhấp nháy không ngừng, mắt thấy ngăn cản không nổi khí lãng trùng kích.
Kính Hà Long Vương kinh hãi, vội vàng bấm tay điểm một cái, một đạo bạch quang tuột tay bắn ra, chui vào trong lục giác luân bàn.
Lục giác luân bàn lập tức trở nên vững chắc.
Nhưng trong nháy mắt gã phân tâm, tay phải Lục Hóa Minh vung lên, mười sáu đạo kim quang từ trong tay bắn ra, trong nháy mắt xuất hiện quanh người Kính Hà Long Vương, lại là mười sáu tấm phù lục màu vàng.
Trên phù lục phù văn uốn lượn, hình như quỹ tích ngôi sao trên bầu trời, nhìn phi thường thần bí.
“Tinh Đấu Na Di phù trận!” Thần sắc Kính Hà Long Vương cứng lại, muốn thoát thân rời đi, nhưng đã không kịp.
Mười sáu tấm phù lục màu vàng vây quanh Kính Hà Long Vương, điên cuồng xoay tròn, một đạo kim quang loá mắt hiện lên, thân ảnh Kính Hà Long Vương cùng Lục Hóa Minh đều biến mất không thấy.
Sau một khắc nơi chân trời xa vang lên tiếng ầm ầm, một đoàn kim quang thanh mang va chạm nổi lên, hiển nhiên đã thuấn di mang hai người đến chỗ này.
Khí lãng phụ cận tế đàn vốn mãnh liệt, giờ phút này rốt cuộc lắng lại một chút, đám người gần tế đàn lập tức ổn định thân hình.
Thẩm Lạc vừa đứng vững, dưới thân thoáng hiện kiếm mang màu đỏ, trong nháy mắt thi triển thân kiếm hợp nhất thuật, cả người lập tức hóa thành một đạo kiếm hồng màu đỏ, như thiểm điện thẳng đến tế đàn, cơ hồ trong chớp mắt đã bay vụt đến trước tế đàn, chém về phía một cây cột đá.
Hắn mặc dù không biết Kính Hà Long Vương sử dụng bí thuật gì, lại có thể thay đổi ký ức thần hồn Đường Hoàng, nhưng hắn cũng nhìn ra được sáu cây cột đá này là bộ phận thi pháp, chỉ cần hủy chúng đi, hẳn là có thể cắt ngang môn bí thuật này.
Lục giác luân bàn trên không chỉ bao lại tế đàn, sáu cây cột đá này lại ở bên ngoài.
Nhưng giờ phút này, một đạo hoàng ảnh từ bên cạnh điện xạ đến, tốc độ còn nhanh hơn Thẩm Lạc, phát sau mà đến trước rơi vào trước cột đá, hóa thành một gương đồng màu vàng to bằng gian phòng, chung quanh lượn lờ từng tia từng tia hào quang màu vàng.
Kiếm hồng màu đỏ thu thế không nổi, hung hăng trảm lên gương đồng màu vàng.
Chỉ nghe “Keng” một tiếng vang thật lớn, mặt kính rung động, hào quang phía trên như sóng nước chấn động chập chùng, bất quá kiếm hồng màu đỏ cũng bị chấn bắn ngược ra sau.
Kiếm hồng lóe lên biến mất, thân ảnh Thẩm Lạc hiển hiện ra, sắc mặt tái nhợt một mảnh, vờn quanh hắn là Thuần Dương Kiếm Phôi, quang mang thân kiếm cũng biến thành phi thường ảm đạm.
Gương đồng màu vàng này có lực phòng ngự kinh người, hơn nữa còn có một cỗ lực chấn động kì dị, pháp lực hộ thể hắn cũng vô pháp ngăn cản, mặc cho nó tràn vào thể nội.
Giờ phút này pháp lực thể nội hắn rung động, ngũ tạng lục phủ cũng buồn nôn một trận.
Phiền toái hơn chính là, cơn chấn động này lặp lại phun trào trong cơ thể hắn, vậy mà kéo dài không tiêu tan.
Trong lúc bất chợt, bên cạnh gương đồng hiện lên bóng đen, một bóng người hiển hiện ra, chính là tu sĩ mặc hắc bào rộng thùng thình kia.
“Người quan phủ Đại Đường? Vậy mà tìm được nơi này, có chút bản sự, bất quá mơ tưởng cứu được Đường Hoàng!” Tu sĩ mặc hắc bào cười lạnh một tiếng, hai tay lập tức vung lên.
Hai đạo hắc quang thẳng đến Thẩm Lạc, lại là hai đoản chuỳ đen nhánh bắn ra hàn quang bốn phía.
Tay của gã lập tức nhấn một cái trên gương đồng màu vàng, gương đồng to lớn nhanh chóng thu nhỏ, trong nháy mắt hóa thành to bằng mặt bàn, nhưng hào quang trên mặt kính lại càng phát ra sáng tỏ.
Chỉ nghe “Ông” một tiếng, một đạo tinh quang màu vàng từ phía trên bắn ra, đánh về phía Thẩm Lạc.
Những nơi đi qua, hư không phát ra tiếng vù vù kỳ dị.
Trong mắt tu sĩ mặc hắc bào lóe lên vẻ dữ tợn sắc, biết dị năng gương đồng màu vàng này, giờ phút này pháp lực thể nội Thẩm Lạc đang chấn động, lập tức toàn lực xuất thủ, tranh thủ đánh giết hắn.
Thẩm Lạc hừ lạnh một tiếng, hai chân chớp động quang mang ánh trăng, tránh sang bên cạnh.
Chỉ là do pháp lực chấn động, quang mang ánh trăng so với bình thường ảm đạm hơn rất nhiều, người chỉ lướt sang bên cạnh mấy trượng, miễn cưỡng né qua một kích của tu sĩ mặc hắc bào.
Hắn không dám dừng lại, tiếp tục thi triển Tà Nguyệt Bộ trốn tránh, đồng thời toàn lực vận chuyển công pháp vô danh, pháp lực thể nội như giang hà lao vụt tới.
Lực chấn động kỳ dị kia tựa hồ gặp khắc tinh, bị pháp lực nhanh chóng hấp thu.
Thẩm Lạc vui mừng, lập tức hiểu ra.
Hắn tu luyện công pháp vô danh chính là công pháp Thuỷ thuộc tính chí cao, thuỷ tính chí nhu, có thể bao dung vạn vật, hấp thu những lực chấn động này tự nhiên không vấn đề.
“Muốn trốn!” Tu sĩ mặc hắc bào tức giận hừ một tiếng, bấm tay điểm một cái.
Một đạo thanh quang từ trong tay gã bắn ra, lại là một cây đinh sắt hai màu đen đỏ, dài nửa xích, toàn thân tản mát ra một cỗ khí tức âm sát nồng đậm, hiển nhiên là một kiện pháp khí âm độc, đánh tới Thẩm Lạc.
Hai cây đoản chùy màu đen kia cũng hóa thành hai đạo bóng đen, tiếp tục đuổi theo Thẩm Lạc.
Tốc độ đinh sắt đỏ thẫm vượt xa hai cây đoản chùy màu đen kia, chớp mắt đã đến trước người hắn, đâm tới ngực hắn.
Nhưng lúc này Thẩm Lạc đã lấy lại pháp lực, tay phải vung lên, bóng xanh hiện ra, Mặc Giáp Thuẫn xuất hiện ở trước người.
“Keng” một tiếng vang lớn, đinh sắt đỏ thẫm bị đánh bay ra sau.
Lập tức keng keng hai tiếng giòn vang, hai cây đoản chùy màu đen kia cũng một lần nữa bị hào quang tỏa sáng Thuần Dương Kiếm Phôi đánh bay.
Một tiếng kiếm rít trùng thiên, Thuần Dương Kiếm Phôi đại phóng hồng quang, hóa thành một đạo kiếm hồng cao vài trượng, nhanh như sấm chém về phía tu sĩ mặc hắc bào.
Thẩm Lạc lật tay lấy ra chiếc rìu ngắn màu xanh kia, lăng không bổ về phía gã một cái.
Trên rìu ngắn lập tức đại phóng lôi quang màu xanh, cấm chế lôi điện bên trong bị kích thích, mặt ngoài hiện ra chín đạo lôi văn màu xanh.
Âm thanh sấm sét nổi lên, chín đạo thiểm điện thô to từ trên rìu ngắn bắn ra, giống như chín đầu Lôi Long, nhào về phía tu sĩ mặc hắc bào.
Không chỉ như vậy, tay trái hắn quăng ra, một cái vòng tròn màu bạc cũng bắn nhanh ra như điện, chính là Ngân Ngọc Trác, mang theo đạo đạo tàn ảnh, từ phía sau đánh về phía tu sĩ mặc hắc bào.
Tu sĩ mặc hắc bào nhìn thấy Thẩm Lạc qua mấy hơi thở đã bình phục chấn động thể nội, còn tế ra ba kiện thượng phẩm pháp khí phản kích, không khỏi kinh nghi một tiếng, vội vàng bấm niệm pháp quyết điểm một cái về phía gương đồng.
Gương đồng lập tức bay vụt đến đỉnh đầu gã, phun xuống phía dưới một cột sáng vàng đất, bao phủ thân thể gã vào trong đó.
Chín đạo lôi điện bổ vào trên hoàng mang, trên cột sáng vàng đất nổi lên đạo đạo gợn sóng, cũng không đánh tan được nó.
Thuần Dương Kiếm Phôi cùng Ngân Ngọc Trác cũng đánh vào trên cột sáng vàng đất, phát ra hai tiếng vang lớn, nhưng bị phản chấn quay về.
Chương 547: Đào ngũ
Dịch: Độc Lữ Hành
Nhóm dịch: Phàm Nhân Tông
Thẩm Lạc và tu sĩ mặc hắc bào giao thủ bên này, bên kia mấy người Đan Dương Tử, Tạ Vũ Hân cũng đã đánh với bốn người Luyện Thân đàn.
Đan Dương Tử tế ra ba thanh phi kiếm màu đỏ, tựa hồ là một bộ pháp khí, cực nhanh chém về phía một tu sĩ Luyện Thân đàn.
Tạ Vũ Hân thì lấy ra một cây đại kỳ màu xanh, vung lên, trên cờ lớn cuồng thiểm thanh quang, trên đỉnh bắn ra một mảng lớn phong nhận màu xanh, đánh về phía một tu sĩ Luyện Thân đàn khác.
“Ta và Đan Dương đạo hữu, Tạ đạo hữu ngăn lại năm người này, Xích Thủ đạo hữu ngươi đi cứu Đường Hoàng!” Cát Thiên Thanh nói với Xích Thủ chân nhân, hai tay kết ấn, điểm một cái về phía hư không.
“Xoẹt” một tiếng, ba đạo lôi điện màu đen từ đầu ngón tay lão bắn ra, bổ về phía hai tu sĩ Luyện Thân đàn khác, cùng bóng người màu xám kia.
Lão cũng nhìn ra bóng người màu xám có thực lực cường đại, lôi điện màu đen đánh về phía tên đó cũng thô to gấp bội hai đạo lôi điện kia.
Xích Thủ chân nhân đang muốn đánh tới tế đàn, nhưng lại bị một tên tu sĩ Luyện Thân đàn phát ra mấy đạo hắc quang ngăn lại.
Vào thời khắc này, bóng người ánh sáng xám kia đột nhiên đột ngột từ mặt đất bay lên, nhưng lại chưa nghênh chiến, ngược lại hóa thành một đạo bóng xám bay ra nơi xa, trong chớp mắt biến mất trong đồng hoang mênh mông.
Nhìn thấy cảnh này, mọi người tại đây khẽ giật mình.
“Bọn chuột nhắt nhát gan! Chưa đánh đã chạy!” Tu sĩ mặc hắc bào nhìn thấy người ánh sáng xám đào tẩu, tức giận chửi ầm lên.
Mắng thì mắng, nhưng động tác trên tay của người này lại không chậm, thôi động gương đồng màu vàng và hai thanh đoản chùy màu đen, cùng đinh sắt đỏ thẫm ngăn trở công kích của Thẩm Lạc.
Nhất là gương đồng màu vàng kia, lực phòng ngự cường đại dị thường, mặc cho Thẩm Lạc điên cuồng tấn công thế nào, đều không thể phá vỡ.
“Địch nhân lợi hại, bốn người các ngươi mau kết thành Ám Ảnh Tứ Tượng Trận!” Tu sĩ mặc hắc bào tựa hồ cũng không xem trọng Thẩm Lạc, thái độ rất hững hờ, vừa ứng phó Thẩm Lạc vừa chăm chú nhìn tình hình chiến đấu bên kia.
Thẩm Lạc thấy cảnh này, trong mắt hiện lên một tia lãnh ý.
Giao thủ với người này một lát, hắn đã nhận ra tu vi của đối phương chỉ là Ngưng Hồn trung kỳ, pháp lực chưa chắc hơn mình.
Chỉ là tấm gương đồng màu vàng kia quá mức lợi hại, luận lực phòng ngự còn trên cả Mặc Giáp Thuẫn, thái độ gã mới khinh thường như vậy.
“Lục đạo hữu không biết còn có thể chèo chống bao lâu, không thể dây dưa cùng người này, phải tốc chiến tốc thắng!” Hắn phất tay thu hồi Mặc Giáp Thuẫn, vung tay lên.
Hai đạo quang mang hiện lên, Ngũ Nhạc Sơn Hình Ấn cùng Kim nguyên bảo lấy được từ Tiền Thông nổi lên, pháp lực trong cơ thể hắn chen chúc rót vào trong hai bảo.
Ngũ Nhạc Sơn Hình Ấn đại thịnh hoàng mang, hư ảnh năm ngọn núi nổi lên, tổ hợp lại với nhau, trong nháy mắt hình thành một tòa ngũ chỉ cự phong.
Kim nguyên bảo nhanh chóng phồng lớn, trong chớp mắt hóa thành to bằng gian phòng.
Hai kiện pháp khí ù ù rơi xuống, hung hăng đè xuống tu sĩ mặc hắc bào.
Hai vật chưa rơi xuống, một cỗ cự lực đủ để đè sập hết thảy bao phủ xuống, mấy chục trượng mặt đất bỗng nhiên trầm xuống.
Mà rìu ngắn màu xanh, Thuần Dương Kiếm Phôi, còn có Ngân Ngọc Trác cũng đều toả sáng hào quang, từ bốn phương tám hướng công kích tới tu sĩ mặc hắc bào.
Khăn trùm đầu của tu sĩ mặc hắc bào bị một cỗ kình phong cuốn bay, hiện ra khuôn mặt một nam tử trung niên, kiếm mi nhập tấn, có chút anh tuấn.
Chỉ là trên gương mặt anh tuấn này, giờ phút này tràn đầy vẻ khiếp sợ.
“Không có khả năng! Ngươi bất quá chỉ là Ngưng Hồn sơ kỳ, làm sao có thể đồng thời điều khiển nhiều pháp khí lợi hại như vậy.” Tu sĩ mặc hắc bào khàn giọng rống to, hai tay như bánh xe bấm niệm pháp quyết, sau đó hai tay đặt trên gương đồng.
Gương đồng màu vàng đại thịnh hoàng mang, đồng thời phun ra một đoàn mây vàng, che phủ chung quanh, trong nháy mắt mây vàng ngưng kết thành một vòng bảo hộ hình chuông.
Vòng bảo hộ vừa mới thành hình, Ngũ Nhạc Sơn Hình Ấn, Kim nguyên bảo, cùng năm loại pháp khí Thuần Dương Kiếm Phôi đồng thời oanh kích tới, đánh vào trên vòng bảo hộ mây vàng.
Thanh âm bạo liệt to lớn truyền ra, vòng bảo hộ mây vàng toả ra hoàng mang mãnh liệt, nhưng dưới năm kiện pháp khí mãnh kích, chỉ chống đỡ được hai ba cái hô hấp, liền phát ra một tiếng gào thét, chia năm xẻ bảy vỡ vụn, một lần nữa hóa thành tấm gương đồng màu vàng kia.
Gương đồng lạch cạch một tiếng, vỡ vụn thành bốn năm khối, chỉ là linh quang phía trên cũng không biến mất.
Thân ảnh tu sĩ mặc hắc bào cũng hiển hiện ra, khóe miệng chảy ra hai đạo vết máu, hiển nhiên bị thương không nhẹ.
Bất quá thân hình gã nhoáng một cái, hóa thành một đạo bóng đen, thừa dịp năm kiện pháp khí Thẩm Lạc phá huỷ gương đồng màu vàng, bản thân chúng chấn động bất ổn, từ trong khoảng hở pháp khí bắn ra, bỏ chạy về phía nơi xa.
Thẩm Lạc lộ vẻ cười lạnh, tay phải bấm móc một cái.
Bên chân tu sĩ mặc hắc bào có một bóng châm màu đen tinh tế không gì sánh được hiện lên, xuyên thủng qua mắt cá chân gã.
“A!”
Mắt cá chân tu sĩ mặc hắc bào đau nhức kịch liệt, càng có một cảm giác chết lặng nhanh chóng lan tràn ra, toàn bộ đùi phải trong nháy mắt mất đi tri giác, bịch một tiếng té lăn trên đất.
Một đạo kiếm ảnh màu đỏ nhanh chóng loé qua khóe mắt gã.
Cổ tu sĩ mặc hắc bào đau xót, tầm mắt đột nhiên quay cuồng, sau đó rất nhanh lâm vào bóng tối vô tận.
Thẩm Lạc thở phào một hơi, thân thể căng cứng cũng trầm tĩnh lại.
Ngũ chỉ cự phong lóe lên biến mất, Kim nguyên bảo cũng cấp tốc thu nhỏ, hai kiện pháp khí ầm ầm hai tiếng rơi trên mặt đất.
Ba kiện pháp khí khác cũng quang mang ảm đạm, không còn uy thế như vừa rồi.
Lấy tu vi hiện tại của hắn, cùng lúc điều khiển thuần thục pháp khí, đồng thời thôi động sáu pháp khí đã là cực hạn, mà lại không thể duy trì quá lâu, may mắn thuận lợi chém giết người này.
Vào thời khắc này, hai tiếng kêu thảm truyền tới từ phía bên cạnh.
Thẩm Lạc ngẩng đầu nhìn lại, sắc mặt biến đổi.
Chỉ thấy Tạ Vũ Hân ngã trên mặt đất, giữa ngực bụng phá một cái lỗ máu, người đã hôn mê.
Mà cánh tay trái Cát Thiên Thanh bị chặt đứt đến sóng vai, máu tươi chen chúc chảy ra, thân thể lảo đảo lui lại.
Hai bóng người đang điên cuồng tấn công về phía Cát Thiên Thanh, lại là Đan Dương Tử cùng Xích Thủ chân nhân.
Bốn tu sĩ Luyện Thân đàn kia cũng bay nhào tới, từng đạo công kích như mưa chụp vào Cát Thiên Thanh.
“Các ngươi làm gì…” Cát Thiên Thanh nhanh chóng lui lại, trong miệng gầm thét.
Đỉnh đầu lão lơ lửng một cái bình bát màu tím, phía trên rủ xuống từng đạo lôi điện màu tím, hình thành một vòng bảo hộ hình cầu, bao phủ Cát Thiên Thanh vào trong đó.
Chỉ là Đan Dương Tử, Xích Thủ chân nhân, còn có bốn tu sĩ Luyện Thân đàn công kích đến, vòng bảo hộ màu tím kịch liệt chấn động, đồng thời nhanh chóng trở nên mỏng manh, mắt thấy sẽ triệt để sụp đổ.
Ầm ầm ầm!
Chỉ thấy giữa không trung trống rỗng xuất hiện từng đạo lôi đình to lớn, chừng bảy tám đạo, những lôi đình này giống như rễ cây đại thụ, bổ về phía bọn người Đan Dương Tử, Xích Thủ chân nhân.
Mỗi một đạo lôi đình đều tản mát ra khí tức lôi điện doạ người.
Trên mặt bốn tên tu sĩ Luyện Thân đàn kia kinh hãi, trên thân loé lên hắc quang, trong nháy mắt hóa thành bốn đạo bóng đen, chui vào dưới mặt đất.
Nhưng chỉ có hai người kịp thời chui xuống dưới đất, còn hai tên tu sĩ Luyện Thân đàn kia bị hai đạo lôi đình thô to bổ trúng.
“Xoẹt” một tiếng, hai đạo bóng đen không kịp kêu thảm một tiếng, liền bị lôi điện xé rách, hóa thành mấy đạo hắc khí phiêu tán biến mất.
Đan Dương Tử cùng Xích Thủ chân nhân cũng bị hai đạo lôi đình to lớn nhắm chuẩn, thần sắc cả hai tràn đầy chấn kinh.
Cánh tay Đan Dương Tử vội vã vung lên, một tấm chắn thanh đồng xuất hiện trên đỉnh đầu lão.
Xích Thủ chân nhân bên cạnh vung tay lên, trong tay nhiều ra một cây quạt lông màu đỏ, ra sức vỗ lên hướng đỉnh đầu một cái.
Chương 548: Tương kế tựu kế
Dịch: Độc Lữ Hành
Nhóm dịch: Phàm Nhân Tông
Đan Dương Tử vừa mới tế ra tấm chắn, hai đạo lôi đình thô to liền bổ vào phía trên.
Chỉ nghe “Ầm” một tiếng vang thật lớn, tấm chắn thanh đồng chia năm xẻ bảy, bất quá hai đạo lôi điện cũng biến mất theo.
Mà quạt lông trong tay Xích Thủ chân nhân đại phóng hồng quang, “Phốc phốc” một tiếng, một cỗ ngũ sắc hỏa trụ từ trên quạt tuôn trào ra, quay cuồng hóa thành một đầu Hỏa Phượng màu đỏ lớn mấy trượng, cùng hai đạo lôi đình thô to đụng vào nhau.
Dày đặc tiếng bạo liệt từ chỗ giao kích vang lên, hỏa diễm màu đỏ cùng lôi điện màu trắng xung đột kịch liệt, sau đó như nước lạnh đổ vào dầu nổ tung ra.
Cả hai ngay từ đầu hiện ra thế cân bằng, nhưng hai đạo lôi đình to lớn tấn công mãnh kích, sau đó không còn chút sức lực nào, rất nhanh liền bị Hỏa Phượng màu đỏ đánh tan.
Nhưng mà phía trước có bóng người hoa lên một cái, một bóng người xuất hiện bên cạnh Cát Thiên Thanh, chính là Thẩm Lạc.
Sắc mặt hắn có chút tái nhợt, nhìn thoáng qua Tạ Vũ Hân hôn mê gần đó, lập tức thu tầm mắt lại, lấy ra một viên Nhũ Linh Đan khôi phục ném cho Cát Thiên Thanh.
“Đây là đan dược chữa thương dùng Linh Nhũ ngàn năm luyện chế thành, có hiệu quả với nội ngoại thương.” Thẩm Lạc bình tĩnh nói.
Cát Thiên Thanh đưa tay tiếp nhận, sắc mặt khẽ động, lập tức ngửa đầu nuốt vào.
Chỗ cụt tay lập tức hiện ra một tầng bạch quang, máu tươi lập tức ngừng chảy, mà trên vết thương mầm thịt nhúc nhích không thôi, vậy mà không ngừng mọc ra huyết nhục mới, trên mặt lão hiển ra vẻ kinh ngạc.
“Đa tạ Thẩm đạo hữu.” Cát Thiên Thanh thấp giọng cám ơn.
Đan Dương Tử và Xích Thủ chân nhân phi thường kinh ngạc khi Thẩm Lạc xuất hiện, lập tức nhìn lại nơi xa, liền thấy tu sĩ mặc hắc bào đầu thân tách rời, trên mặt cả hai hiện lên vẻ khiếp sợ.
“Hai vị, chúng ta đều là tu sĩ Đại Đường, lần nhiệm vụ này cũng là một đường giúp đỡ mới đi được đến đây, vì sao các ngươi lại quay giáo phản bội?” Thẩm Lạc nhìn về phía Đan Dương Tử cùng Xích Thủ chân nhân, chất vấn.
“Thẩm Lạc, ngươi không phải luôn luôn thông minh sao, sao lại hỏi câu ngu xuẩn như vậy?” Thanh âm Xích Thủ chân nhân nhàn nhạt nói.
“Các ngươi là người Luyện Thân đàn! Uổng phí Trình quốc công tín nhiệm các ngươi như vậy.
Vì sao hai vị phản bội? Chẳng lẽ Hiên Viên các và Tụ Bảo đường thật là thế lực Luyện Thân đàn sao?” Thẩm Lạc trầm giọng hỏi.
“Đừng mắc lừa, hắn đang trì hoãn thời gian khôi phục pháp lực! Động thủ!” Mặt Đan Dương Tử lạnh lẽo, đột nhiên nghiêm nghị nói.
Nói xong lời này, lão khoát tay, ba thanh hỏa hồng phi kiếm bên cạnh bắn ra, hóa thành ba đạo xích quang thẳng đến Thẩm Lạc.
Xích Thủ chân nhân giật mình, thầm mắng Thẩm Lạc giảo hoạt, cũng lập tức động thủ.
Bất quá lão không vận dụng quạt lông màu đỏ, mà tế ra hai cái móng vuốt đỏ sậm, tựa hồ là dùng một loại thú trảo nào đó luyện chế thành pháp khí, chụp vào Thẩm Lạc cùng Cát Thiên Thanh.
Thẩm Lạc thầm thở dài, lúc trước hắn đại chiến một trận, lại thôi động bảy, tám tấm Lạc Lôi Phù, pháp lực tiêu hao nghiêm trọng.
Trước đó, hắn đã phục dụng một viên đan dược khôi phục, vừa rồi đúng là cố ý nói chuyện với Xích Thủ chân nhân, tranh thủ một chút thời gian luyện hóa đan dược, khôi phục pháp lực, đáng tiếc không thể gạt được Đan Dương Tử lão hồ ly này.
Hắn phất tay tế ra Mặc Giáp Thuẫn, “Keng” “Keng” vài tiếng vang lớn, đỡ được hoả hồng phi kiếm của Đan Dương Tử, cùng hoả hồng lợi trảo của Xích Thủ chân nhân.
Trong một tay kia của hắn loé lên thanh quang, tế ra rìu ngắn màu xanh, lăng không bổ một phát về phía Đan Dương Tử.
Âm thanh sấm sét nổi lên, chín đạo lôi điện màu xanh đánh về phía Đan Dương Tử.
Chín đạo lôi quang này dị thường to lớn sáng tỏ, lôi quang chói mắt chiếu rọi mắt người mỏi nhừ, thấy không rõ tình huống chung quanh.
Đan Dương Tử cùng Thẩm Lạc một đường đồng hành đến tận đây, biết rõ phong cách chiến đấu của đối phương, trong lòng run lên, lập tức bắn ngược ra sau.
Nhưng chín đạo lôi điện kia lại đột nhiên nhanh chóng yếu bớt, sau đó biến mất không còn tăm tích, cũng chỉ là một cái xác rỗng.
Khoé miệng Thẩm Lạc lộ ra vẻ tươi cười, trong miệng nói lẩm bẩm, tay trái bấm niệm pháp quyết, bên tay trống rỗng ngưng tụ ra một dòng nước, nhanh chóng hình thành một thông linh thông đạo.
“Soạt” một tiếng, thân ảnh Bạch Tinh từ bên trong bắn ra.
Cùng lúc đó, trên túi càn khôn chớp động bạch quang, một đoàn khí thể xám trắng nồng đậm từ trong túi bắn ra, hiện ra thân ảnh Quỷ Tướng.
Ngoại hình Quỷ Tướng thình lình đại biến, thân thể vốn màu đen bây giờ lại biến thành màu xám trắng, khí tức cũng cải biến rất nhiều, đầu tiên là mạnh mẽ hơn không ít, đạt tới Ngưng Hồn trung kỳ đỉnh phong, cách Ngưng Hồn hậu kỳ chỉ một bước.
Tiếp đó, khí tức Quỷ Tướng cũng không đơn thuần là quỷ lực, nhiều hơn một cỗ khí tức băng hàn, hiển nhiên là do thu nạp quá nhiều Minh Hàn âm Khí gây nên.
“Bày Vân Thùy Trận!”
Thẩm Lạc phất tay lấy ra sáu cây tiểu kỳ màu trắng, hai cây lưu bên cạnh, bốn cây kia thì bắn ra, chia ra rơi vào tay Quỷ Tướng cùng Bạch Tinh.
Phương pháp sử dụng Vân Thùy Trận, lúc trước Thẩm Lạc bế quan trong thạch thất dưới mặt đất đã truyền thụ cho Quỷ Tướng cùng Bạch Tinh, cả hai tiếp được hai cây tiểu kỳ, lập tức vận khởi pháp lực rót vào trong đó.
“Không tốt! Bị lừa rồi!” Đan Dương Tử thấy cảnh này, gầm thét một tiếng, toàn lực nhào tới, nhưng lão vừa mới lui về sau quá xa, đã tới không kịp.
Xích Thủ chân nhân cách khá gần Thẩm Lạc, nhìn thấy một loạt cử động của đối phương, mặc dù không biết Thẩm Lạc muốn làm gì, nhưng biết chắc là bất lợi với phe mình, lập tức tay kết pháp quyết một cái.
Hai hỏa hồng lợi trảo kia lập tức phồng lớn lên mấy lần, hóa thành hai cự trảo lớn mấy trượng, đầu ngón tay càng bắn ra hồng mang dài hơn một trượng, vù vù chụp vào Thẩm Lạc.
Thẩm Lạc hơi nhướng mày, đang muốn thôi động Mặc Giáp Thuẫn ngăn cản.
Nhưng hai đạo hắc quang từ bên cạnh bay vụt đến, lại là hai cây thiết tiêm màu đen, phía trên quấn quanh lôi điện màu đen.
Keng keng hai tiếng, thiết tiêm màu đen đỡ được hai cái hỏa hồng lợi trảo, lại là Cát Thiên Thanh xuất thủ.
Sắc mặt Thẩm Lạc khẽ buông lỏng, gật đầu cám ơn Cát Thiên Thanh, toàn lực vận chuyển Vân Thùy Trận.
Rầm rầm rầm!
Ba đạo bạch quang sáng tỏ từ trên thân hắn, Bạch Tinh, Quỷ Tướng bộc phát, nối liền cùng một chỗ, trong chớp mắt hình thành một vòng sáng màu trắng, bao phủ cả ba vào bên trong.
Bạch Tinh cùng Quỷ Tướng rót yêu lực cùng quỷ lực vào trong Vân Thùy Trận, trải qua trận pháp chuyển hóa, chen chúc rót vào thể nội Thẩm Lạc.
Pháp lực thể nội Thẩm Lạc đã tới đáy lập tức được bổ sung, quanh người đại thịnh lam quang, như sóng dữ trùng kích ra bốn phương tám hướng.
Đan Dương Tử lao vùn vụt tới, giống như sóng dữ đụng vào lam quang.
Lam quang tập hợp lực lượng ba người Thẩm Lạc, Bạch Tinh, Quỷ Tướng, Đan Dương Tử bị lam quang xông lên, như gặp phải vạn cân sóng lớn đánh ra, lập tức bị đánh bay ra sau.
Thể nội Thẩm Lạc mênh mông pháp lực, liền kích động, lật tay lấy ra rìu ngắn màu xanh, vận khởi pháp lực rót vào trong đó.
Trên rìu ngắn màu xanh bộc phát lôi quang màu xanh loá mắt không gì sánh được, so với chính hắn thôi động sáng gấp mấy lần, lăng không bổ một phát về phía Đan Dương Tử.
Giữa không trung nổ tung một tiếng sét, một đạo lôi điện phủ ảnh màu xanh lớn bằng gian phòng xuất hiện trên đỉnh đầu Đan Dương Tử, bộc phát ra ba động lôi điện doạ người, hơn xa Lạc Lôi Phù trước đó, thế như bôn lôi hung ác chém xuống, rất có khí thế kinh người chém Đan Dương Tử thành hai khúc.
Đan Dương Tử lộ vẻ bối rối, bấm niệm pháp quyết điểm lên hư không một cái.
Ba thanh phi kiếm màu đỏ bay vụt lên, giao nhau chém về phía lôi điện phủ ảnh.
Cùng lúc đó, trong một tay khác bạch quang chớp liên tục, thêm ra hai cái vòng tròn màu trắng, phía trên dày đặc khí lạnh, xem xét liền biết không phải phàm phẩm.
“Đi!” Đan Dương Tử khẽ quát một tiếng, hai cái vòng tròn màu trắng tuột tay ném ra, hóa thành hai đạo bạch quang, cũng đánh về phía phủ ảnh giữa không trung.
“Ầm ầm…” liên tiếp tiếng vang nổ tung!
Ba thanh phi kiếm màu đỏ cùng hai cái vòng tròn màu trắng đều bị lưu loát chặt đứt, giống như pháo hoa bạo liệt ra.
Chương 549: Hồn tu
Dịch: Độc Lữ Hành
Nhóm dịch: Phàm Nhân Tông
Lôi điện phủ ảnh màu xanh chém vỡ phi kiếm màu đỏ cùng vòng tròn màu trắng xong, mặc dù vẫn ngưng thực như cũ, bất luận là quang mang tán phát hay là tốc độ đều đại giảm, nhưng khí thế vẫn lăng lệ tiếp tục bổ xuống một phát.
Đan Dương Tử tranh thủ khoảng cách này, trong tay loé lên hoàng ảnh, trống rỗng thêm ra một đại phiên màu vàng, đang muốn tế ra.
Đúng lúc này, mặt đất dưới chân Thẩm Lạc có bóng đen nhoáng một cái.
Hai bóng đen từ mặt đất bay tán loạn ra, nhanh chóng lóe lên liền chui vào thân thể của hắn.
“Là hai tu sĩ Luyện Thân đàn kia! Hỏng bét! Quên phòng bị bọn hắn!”
Trong lòng Thẩm Lạc hồi hộp, đang muốn làm gì, nhưng sau một khắc thân thể của hắn bỗng nhiên ngây dại ra, kinh mạch thể nội giống như rót nước đá vào, trong nháy mắt trở nên lạnh buốt không gì sánh được, pháp lực vận chuyển cũng biến thành dị thường chậm chạp, giống như bị đông lại.
Hắn duy trì tư thế vung xuống rìu ngắn màu xanh, lôi điện phủ ảnh treo ở đỉnh đầu Đan Dương Tử cũng dừng lại ở giữa không trung, không đánh xuống, cũng không tiêu tán.
“Pháp lực các hạ cao cường, pháp khí cường hoành, đáng tiếc một khi bị chúng ta phụ thể, ai cũng cứu không được ngươi! Kiệt kiệt kiệt, ngoan ngoãn giao thần hồn ra đi.” Một thanh âm lạnh lùng nhe răng cười vang lên trong não hải Thẩm Lạc, sau đó hai cỗ hồn lực âm lãnh xâm nhập vào trong đầu của hắn, ý đồ xâm chiếm thần hồn hắn.
“Không đúng! Hai người này là hồn tu trong Luyện Thân Bí Điển ghi lại!” Thẩm Lạc giật mình một cái, trong đầu bất giác hiện lên một ý niệm trong đầu, khiến cho hắn nghĩ tới một môn bí pháp thần hông ghi lại trên Luyện Thân Bí Điển.
Trong Luyện Thân đàn có một loại tu sĩ khả năng đặc biệt tu luyện lực lượng thần hồn, bọn họ dùng rất nhiều phương pháp rèn luyện thần hồn của mình, khiến cho nó trở nên cường đại, có thể ngay tại Ngưng Hồn kỳ, thậm chí Tích Cốc kỳ cũng có thể để thần hồn ly thể ra.
Hồn phách ly thể mặc dù có nhược điểm e ngại lôi điện, các loại hỏa diễm, nhưng cũng có rất nhiều năng lực thần kỳ.
Giờ phút này thần hồn phụ thể, xâm chiếm thần hồn người khác chính là một loại trong đó.
“Muốn xâm chiếm thần hồn của ta? Mơ tưởng đạt được!” Tâm niệm Thẩm Lạc thay đổi thật nhanh, nhanh chóng vận khởi Bất Chu Trấn Thần Pháp.
Lực lượng thần hồn trong đầu hắn trong nháy mắt hội tụ đến một chỗ, ngưng tụ thành một toà cự phong liền trời tiếp đất.
Hai cỗ hồn lực âm lãnh xâm nhập vào đầu óc hắn lập tức bị ngăn cản bên ngoài, mặc cho nó vận lực thẩm thấu cỡ nào, cũng không thể xâm nhập thần hồn sơn phong mảy may.
“Bất Chu Trấn Thần Pháp! Ngươi làm sao lại có pháp môn chí cao Luyện Thân đàn này?” Một thanh âm khàn khàn khác mang theo vẻ chấn kinh vang lên trong đầu hắn.
“Tiểu tử này thật sự có mấy phần tà môn!” Thanh âm lãnh lệ lúc trước lại nói, sau đó trầm mặc xuống.
Thẩm Lạc đương nhiên sẽ không trả lời hai tên tu sĩ Luyện Thân đàn tra hỏi, toàn lực vận chuyển công pháp vô danh, ý đồ khôi phục một chút pháp lực.
Chỉ cần có thể vận chuyển pháp lực, hắn có thể thu nhập Thuần Dương Kiếm Phôi bên cạnh vào thể nội.
Lấy thần thông chuyên khắc thần hồn của Hồng Liên Nghiệp Hỏa, thiêu chết hai tên hồn tu Luyện Thân đàn này căn bản không quá khó khăn.
Nhưng hai hồn tu này cũng không biết dùng thần thông gì, đông kết kinh mạch của hắn, bất luận hắn thôi động công pháp vô danh thế nào, đều không thể động đậy pháp lực mảy may.
“Đừng uổng phí sức lực! Hai người chúng ta đồng thời thi triển Cửu Hàn Ngưng Mạch Pháp, dù là tu sĩ Xuất Khiếu kỳ cũng đừng hòng vận dụng pháp lực!” Thanh âm khàn khàn tiếp tục nói.
“Ngươi biết Bất Chu Trấn Thần Pháp, chúng ta xác thực không cách nào thôn phệ thần hồn của ngươi, bất quá chúng ta có thể khiến ngươi không thể động đậy, Đan Dương Tử sẽ đến giết ngươi!” Thanh âm lãnh lệ lần nữa vang lên, khí tức băng lãnh trong kinh mạch Thẩm Lạc càng nặng.
Thẩm Lạc cùng hai hồn tu tới tới lui lui giao phong mấy lần, nhưng thời gian chỉ qua một cái chớp mắt mà thôi.
Đan Dương Tử hiển nhiên cũng nhìn thấy bóng đen chui vào thể nội Thẩm Lạc, trong mắt lộ vẻ vui mừng, thu đại phiên màu vàng lại, không nói hai lời giật xuống quần áo trên người, trước ngực và trên lưng lộ ra mười mặt người khủng bố, từng mặt thần sắc dữ tợn vặn vẹo, tựa như ác quỷ.
Trên mười gương mặt kia giờ phút này đều lấp loé hắc quang, khí tức hung sát đại thịnh, từng đạo quỷ ảnh màu đen từ đó bốc lên chui ra, hóa thành mười đầu tiểu quỷ hung lệ, đồng thời há miệng phun một cái.
Mười đạo hắc diễm từ trong miệng tiểu quỷ bắn ra, ngưng tụ thành một đạo hỏa trụ màu đen to cỡ thùng nước, đón lấy lôi điện phủ ảnh.
“Xoẹt” một tiếng vang nhỏ, phủ ảnh màu xanh uy lực không gì sánh được trảm lên hỏa trụ màu đen, phảng phất băng tuyết gặp lửa, vậy mà trong chớp mắt bị thiêu đốt biến mất.
Thân thể Thẩm Lạc mặc dù không thể động đậy, nhưng năng lực ngũ giác vẫn còn, nhìn thấy hết thảy trước mắt, trong đầu lập tức hiện ra cấm chế hắc diễm năm đó bảo tồn trong hộp gỗ Luyện Thân Bí Điển.
Hình dáng cả hai không sai biệt lắm, uy lực cũng tương tự, không gì không thiêu cháy, hẳn là cùng loại hỏa diễm này.
“Đi chết đi!” Đan Dương Tử thấy hắn không nhúc nhích, làm sao không minh bạch tình cảnh hắn tại thời khắc này, hai tay vung mạnh lên.
Hỏa trụ màu đen kia “Phần phật” một tiếng đằng không bay lên, hóa thành một đầu Hoả Long màu đen cực đại không gì sánh được, hung hăng đập xuống Thẩm Lạc.
“Đừng tổn thương chủ ta!”
Quỷ Tướng vừa mới chuyên tâm vận chuyển Vân Thuỳ Trận còn chưa thuận lợi, không nhìn thấy hồn tu Luyện Thân đàn xâm nhập thể nội Thẩm Lạc, thấy Đan Dương Tử hạ tử thủ với Thẩm Lạc, trong tay liền hiện lên bạch quang, thêm ra một thanh bạch khí ngưng tụ thành chiến mâu, bổ ra.
Chiến mâu đón gió phồng lớn mấy lần, bổ vào trên đầu Hỏa Long màu đen.
Trong chiến mâu màu trắng ẩn chứa hàn băng kinh người, đánh vào trên Hỏa Long màu đen, đầu mâu mặc dù lập tức sụp đổ, nhưng Hỏa Long màu đen cũng bị đánh thoáng ngừng một lát.
Thân hình Hoả Long màu đen uốn éo, vẫy đuôi một cái, “Ầm” một tiếng đánh cho chiến mâu tứ tán, tiếp tục phóng tới Thẩm Lạc.
Trong mắt Thẩm Lạc giờ phút này lại toát ra một tia kỳ quang, Quỷ Tướng động thủ công kích Hỏa Long màu đen, cả ba giờ phút này cùng chỗ trong Vân Thùy Trận, pháp lực lấy trận pháp tương liên, pháp lực trong cơ thể hắn ngưng kết lập tức bị dùng sức kéo theo một tia.
Bên ngoài thân hắn nổi lên một tia lam quang trong suốt, một ngón trỏ tay phải cứng ngắc đưa về phía trước nơi nào đó móc một cái.
Thuần Dương Kiếm Phôi lơ lửng bên cạnh hắn sáng lên một đoàn hồng quang yếu ớt, “Vèo” một tiếng bay vụt về, chui vào đan điền của hắn.
Tâm niệm Thẩm Lạc vừa động, vận khởi một chút pháp lực khó khăn lắm mới sử dụng được, rót vào trong Thuần Dương Kiếm Phôi.
Trên kiếm phôi đại phóng hồng quang, một cỗ khí tức nóng rực chen chúc ra.
Trong khí tức cực nóng của Thuần Dương Kiếm Phôi mang theo Hồng Liên Nghiệp Hỏa, vừa vặn khắc chế lực lượng hai hồn tu, những nơi khí tức nóng rực đi qua, pháp lực bị đông cứng lập tức khôi phục tự nhiên.
Hỏa Long màu đen giờ phút này cũng bay vụt đến trước Thẩm Lạc, miệng lớn cắn xuống.
Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, bên ngoài thân Thẩm Lạc sáng lên một tầng lam quang, dưới chân bỗng nhiên đạp lên mặt đất, người bắn ngược ra sau, đồng thời huy động rìu ngắn màu xanh bổ về phía trước một cái.
Mấy đạo lôi điện màu xanh to cỡ miệng chén từ trên rìu ngắn bắn ra, bổ vào thân Hoả Long màu đen đang bay nhào tới.
“Ầm ầm” mấy tiếng lôi minh nổ vang, lôi điện màu xanh bị Hỏa Long màu đen thiêu huỷ, nhưng Hỏa Long màu đen cũng bị đánh bay ra sau.
Hai tay Thẩm Lạc bấm niệm pháp quyết, toàn lực vận chuyển pháp lực có thể vận dụng, rót vào trong Thuần Dương Kiếm Phôi.
“Xùy” một tiếng vang nhỏ, một đám nhỏ Hồng Liên Nghiệp Hỏa trên Thuần Dương Kiếm Phôi hiển hiện, dung nhập vào trong khí tức nóng rực, ở trong cơ thể hắn cấp tốc khuếch tán ra.
Chương 550: Giết kẻ phản bội (thượng)
Dịch: Vì anh vô tình
Nhóm dịch: Phàm Nhân Tông
“Không!”
“A!”
Hai tiếng tiếng kêu đau đớn thảm thiết gần như đồng thời vang lên trong đầu hắn.
Tiếp đó bên ngoài thân Thẩm Lạc bóng đen quay cuồng mà ra, hai thân ảnh mơ hồ màu đen tàn khuyết không đầy đủ xuất hiện.
Chúng dùng cả hai tay ý đồ muốn chạy trốn, nhưng từng sợi hỏa diễm màu đỏ đã từ trong đan điền Thẩm Lạc bắn ra, giống như từng sợi dây thừng, cuốn lấy khiến cho bọn chúng không thể chạy trốn.
“Nếu đã đến, vậy đều lưu lại cho ta.”Thẩm Lạc nói một câu mơ hồ.
Sau một khắc, Thuần Dương Kiếm Phôi trong đan điền sáng lên lần nữa, một đoàn Hồng Liên hình ngọn lửa từ trong đan điền Thẩm Lạc xuất hiện, bao trùm hai bóng đen rồi xoay chuyển.
Hai bóng đen phát ra một tiếng kêu thảm, thân thể lập tức sụp đổ hóa thành một mảnh hắc quang, bị Hồng Liên chi hỏa cuốn xuống.
Chúng lại lần nữa chui vào cơ thể Thẩm Lạc, biến mất không thấy gì nữa.
Sau khi hai bóng đen biến mất, pháp lực trong kinh mạch trong cơ thể Thẩm Lạc đã khôi phục bình thường.
Không những vậy, hắn có thể cảm giác được từng luồng lực lượng thần hồn tinh thuần từ các nơi trong vị trí cơ thể tuôn ra.
Nó hướng phía não hải của hắn hội tụ, dung nhập vào trong thần hồn.
Lực lượng thần hồn của Thẩm Lạc nhanh chóng tăng cường, trong nháy mắt cường đại hơn ba thành.
Trong lòng của hắn vui mừng, nhưng rất nhanh đã hiểu được.
Những lực lượng thần hồn tinh thuần này là do hai tên hồn tu Luyện Thân đàn bị Hồng Liên Nghiệp Hỏa diệt sát, chỉ còn lưu lại thần hồn tinh hoa, thành ra tiện nghi cho chính mình..
“Thì ra hồn tu với ta lại là thuốc bổ thần hồn tốt nhất, xem ra sau này, gặp được hồn tu Luyện Thân đàn cần phải ứng phó cho tốt, không thể tùy tiện dùng Lạc Lôi Phù bổ lung tung được!” Hắn liếm môi một cái, suy nghĩ miên man.
Lực lượng thần hồn không thể so với pháp lực, có thể thông qua hấp thu thiên địa linh khí, hoặc là phục dụng đan dược để tăng lên bạc h ngọc sác h.
Lực lượng thần hồn vô hình vô chất, cho dù có pháp môn rèn luyện thần hồn, cũng nhất định phải từng bước tu luyện, tăng lên một chút cũng phi thường gian nan.
Lần này thần hồn chi lực của hắn tăng mạnh ba thành, làm trong lòng khó tránh khỏi kích động.
“Sao lại thế!” Đan Dương Tử trơ mắt nhìn xem hai bóng đen vốn dĩ đang chiếm thượng phong, trong nháy mắt lại bị Thẩm Lạc thuần thục giết ngược, king ngạc đến hai mắt trừng tròn xoe.
Thế nhưng hắn rất nhanh tỉnh táo lại, bấm tay điểm một cái.
Hỏa long màu đen trước đây bị đánh bay lần nữa hung hăng bay nhào tới, miệng lớn há ra về hướng Thẩm Lạc.
Sắc mặt của Thẩm Lạc lạnh lẽo, tay phải bấm niệm pháp quyết, giữa ngón tay lam quang đại phóng, vận khởi ngự thủy pháp.
Trong nháy mắt Minh Hà ở phụ cận sóng lớn mãnh liệt, dâng lên một đạo che khuất cả bầu trời.
“Đi!” Tay hắn vung về phía trước, sóng lớn cao chừng trăm trượng như bàn tay lớn, nhào tới bên bờ, chụp về phía Đan Dương Tử.
Đan Dương Tử nhíu mày lại, hai tay nhanh chóng bấm niệm pháp quyết.
Hỏa Long màu đen đang bay tới lập tức ngừng lại, lóe lên bắn ngược về trước người gã.
Mà hắc diễm hình rồng phần phật một tiếng trải rộng ra, hóa thành một bức tường lửa màu đen ngăn tại phía trước của gã.
Sóng lớn đập vào trên tường lửa, lập tức âm thanh xèo xèo vang lên, mảng lớn nước sông Minh Hà đụng đến tường lửa màu đen lập tức bị biến thành bạch khí.
Có điều nước sông Minh Hà thực sự quá nhiều, tường lửa không cách nào đều thiêu huỷ, tường lửa màu đen và cả Đan Dương Tử dàn bị bức lui về sau.
“Chỉ là hắc diễm, ngươi nghĩ có thể vô địch thiên hạ ư!” Thẩm Lạc nói, lật tay tế ra Thuần Dương Kiếm Phôi, pháp lực rót vào trong đó.
Một tiếng kiếm minh như long ngâm vang lên Thuần Dương Kiếm Phôi kịch liệt rung động kiếm quang màu đỏ phía trên điên cuồng phát ra.
Trong nháy mắt nó hóa thành một thanh cự kiếm màu đỏ dài trăm trượng, kiếm khí tung hoành khắp nơi, thân kiếm còn hiện lên hình ngọn lửa hoa sen màu đỏ.
“Chém!” Hắn quát lớn một tiếng chỉ hướng trước mặt vung lên.
Cự kiếm màu đỏ theo cử động của hắn, hướng phía tường lửa màu đen và Đan Dương Tử núp ở phía sau hung hăng chém xuống một cái.
Kiếm thế khổng lồ trải ra khắp trời, giống như một kiếm khai thiên.
Đan Dương Tử thấy vậy mặc dù kinh nhưng chưa hoảng, hai tay bấm niệm pháp quyết điểm vào tường lửa màu đen.
Tường lửa màu đen theo động tác của gã trở nên uốn lượn, hình thành một hộ thuẫn hình cung bao phủ hết thân thể gã vào trong.
Tiếp theo đó, gã ở bên trong lại tế ra đại phiên màu vàng, âu đó há mồm phun một cái, một đoàn pháp lực tinh thuần dung nhập vào trong.
Trên mặt lá cờ sáng lên chín đạo cấm chế, hoàng mang đại phóng, đại phiên phù một tiếng hòa tan, hóa thành một mảnh mây vàng như thực chất, ngăn trên đỉnh đầu.
Không đợi Đan Dương Tử có hành động khác, cự kiếm màu đỏ chém xuống, bổ vào trên hổ thuẫn hắc diễm.
“Xoẹt” một tiếng, hộ thuẫn hắc tước cự kiếm màu đỏ trở nên yếu ớt giống như giấy, dễ dàng bị một trảm phá mở.
Mặt ngoài của cự kiếm màu đỏ Hồng Liên Nghiệp Hỏa chớp động, thân kiếm lại không có nhận một chút ảnh hưởng.
“Không có khả năng…” Đan Dương Tử thấy cảnh này, khó có thể tin, hét lớn tại Bạch ngọc sách.
Phụ Hồn Tiểu Quỷ phun ra hắc diễm tên là Hắc Tinh Ma Hỏa, nuôi dưỡng rất là khó khăn.
Gã đã phải thu thập số lượng lớn âm sát chi khí, lại thông qua một môn hiến tế chi thuật, dùng người sống hiến tế, làm cho nó và âm sát chi khí tương dung mới có thể thành công.
Lửa này một khi hình thành, có thể nói không gì không thiêu cháy được, càng có tác dụng ăn mòn pháp khí.
Nó mặc dù không vào được hàng ngũ Địa Hỏa, uy lực lại vượt xa Nhân phẩm linh hỏa bình thường.
Nếu không Đan Dương Tử bản thân là Luyện Đan đại sư, cũng không nguyện phạm sai lầm lớn như vậy, để tu luyện môn tà thuật Ngũ Quỷ Phụ Hồn này.
Từ khi Đan Dương Tử luyện thành ma hỏa, đã dùng nó xử lý không biết bao nhiêu cường địch, nhưng khi đối mặt với cự kiếm màu đỏ của Thẩm Lạc, vậy mà không hề có tác dụng.
Cự kiếm màu đỏ trảm phá hộ thuẫn hắc diễm, không có chút nào dừng lại, tiếp tục trảm lên trên đại phiên biến thành mây vàng.
Âm thanh vỡ nát to lớn truyền ra, mây vàng kịch liệt quay cuồng, tỏa ra hoàng mang mãnh liệt, nhưng vẫn bị xích hồng cự kiếm một chém thành hai nửa.
Thân ảnh Đan Dương Tử hiện ra, mặt mũi tràn đầy hoảng sợ.
Không đợi gã làm ra bất kỳ cử động gì, cự kiếm màu đỏ đã tiếp tục bổ xuống, trảm lên trên thân.
“Phanh” một tiếng, đầu của Đan Dương Tử đầu và một nửa lồng ngực nổ tung, hóa thành mưa máu đầy trời.
Vào lúc này, xích hồng cự kiếm dừng lại, không có tiếp tục tấn công tiếp.
Một nửa thân thể còn lại của Đan Dương Tử ngã trên mặt đất.
Xích Thủ chân nhân gần đó nhìn thấy vậy, trong mắt lóe lên vẻ bối rối, trở tay nắm hỏa hồng quạt lông vỗ về phía Cát Thiên Thanh.
Một đạo ngũ sắc hỏa trụ bắn ra, sóng dữ giống như đánh về phía Cát Thiên Thanh.
Trong ngũ sắc hỏa trụ tỏa ra nhiệt độ cao dọa người, phạm vi mấy chục trượng xung quanh như biển lửa giữa dung nham.
Sắt mặt Cát Thiên Thanh hơi biến, lách mình tránh né.
Xích Thủ chân nhân thừa cơ thu hồi hỏa phiến, thân thể lóe lên, bên ngoài bạ ch ngọ c sách thân dâng lên một tầng giống như hỏa diễm hồng quang.
Thoáng chốc cả người lão hóa thành một đạo hỏa diễm cầu vồng, như một ngôi sao phá không phi độn về nơi xa mà chạy, tốc độ nhanh kinh người.
Cát Thiên Thanh muốn đuổi theo, nhưng nghĩ tốc độ của mình quá chậm đuổi không kịp, chỉ đành từ bỏ.
“Ta đuổi theo hắn, làm phiền Cát đạo hữu dùng đan này cứu trợ Tạ đạo hữu.” Thẩm Lạc lại lấy một viên Liệu Thương Nhũ Linh Đan ra, ném cho Cát Thiên Thanh.
Không đợi Cát Thiên Thanh đáp lời, tay Thẩm Lạc đã kết kiếm quyết, cự kiếm màu đỏ ở giữa không trung bay vụt xuống dưới chân.
Nó nâng lên hắn, Bạch Tinh, và cả Quỷ Tướng.
“Lên!”
Kiếm quyết trong tay Thẩm Lạc thay đổi, cự kiếm màu đỏ kiếm quang đại phóng, đột nhiên bao trùm ba người, hóa thành một đạo kiếm hồng mơ hồ.
Nó giống như tia chớp vọt tới phía trước, tốc độ nhanh hơn cả độn quang bằng hỏa diễm của Xích Thủ chân nhân.
Tốc độ của cả hai nhanh như chớp, chỉ trong chớp mắt, đã biến mất ở phía xa chân trời.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










