Đại Mộng Chủ
Tập 107 : Không còn đường lui (c531-c535)
❮ sautiếp ❯Chương 531: Không còn đường lui
Dịch: Độc Lữ Hành
Nhóm dịch: Phàm Nhân Tông
“Thuỷ pháp trên người tiểu tử kia rất cổ quái, ta nhất thời cũng khó có thể đánh chết hắn.” Đan Dương Tử trở lại sau lưng Thẩm Lạc, bởi vì không thể giết chết Phong Thủy, nên thẹn đỏ mặt nói.
“Vu Lục, ngươi phản bội Luyện Thân đàn, hay ngươi là nội ứng của quan phủ?” Ánh mắt Huyền Kiêu rơi vào trên người Vu Lục, lạnh lùng hỏi.
“Có gì khác biệt sao?” Vu Lục thở dài, hỏi ngược lại.
“Có, tình huống khác biệt, cái chết của ngươi cũng sẽ rất khác biệt.” Huyền Kiêu từ tốn nói.
“Thay vì nói cái này, ta ngược lại thật muốn biết, ngươi làm sao phát hiện chúng ta?” Vu Lục hỏi.
“Ngươi hẳn không biết, ta và sư phụ đều là quỷ tu, chìm đắm đạo này bao nhiêu năm tháng, làm sao ngay cả quỷ vật thật giả cũng phân biệt không được? Quả thật, âm Linh Phù các ngươi không tầm thường, nhưng trước mắt ta, đều là hư ảo.” Huyền Kiêu cười nhạo nói.
Nói xong, gã chỉ về hướng hai mắt mình, con ngươi lật một cái, không ngờ thêm ra một đôi ngươi tím đen.
“U Minh Quỷ Nhãn!” Đan Dương Tử nhịn không được kinh hô một tiếng, trong mắt lại nhiều hơn một phần hâm mộ.
Lão cũng là quỷ tu, trong lòng biết tu luyện Quỷ Đạo cũng cần thiên phú, có ít người trời sinh âm thể cùng âm đồng, tu hành đạo này tự nhiên hơn hẳn người khác, U Minh Quỷ Nhãn này chính là một loại trong đó.
Nghe đồn mắt này có thể biết quỷ sát âm linh, cho dù đã tu luyện nhập hóa, chuyển thành Quỷ Tiên, cũng có thể nhìn ra ẩn giấu.
“Làm sao bây giờ? Kế hoạch đã bị thay đổi, có nên đánh nữa không?” Sắc mặt Xích Thủ chân nhân ngưng trọng, truyền âm hỏi.
“Đánh, đương nhiên phải đánh, lần này quan phủ yểm hộ cho chúng ta, một khi thất bại, sẽ không còn cơ hội nữa.” Không đợi Lục Hóa Minh nói chuyện, Đan Dương Tử ngược lại nói trước.
Chỉ là lúc nói, cặp mắt lão nhìn chằm chằm vào song đồng Huyền Kiêu, trong mắt toát ra một tia tham lam.
“Hoàng Mộc tiền bối đem chúng ta tới đây, cũng không lưu lại đường về.
Cho dù bây giờ không đánh, chúng ta muốn về thành bắc, cũng phải một đường đánh ra mới được.” Thẩm Lạc cười khổ một tiếng, chậm rãi nói.
“Chư vị, trước chớ vội ủ rũ, chỉ cần chúng ta hủy đi toà pháp trận kia, nhiệm vụ coi như thành công, đến lúc đó đi cũng không muộn, dù sao cũng tốt hơn là giống chó nhà có tang bị đuổi chạy trở về.” Lục Hóa Minh cười nói.
Cát Thiên Thanh không nói gì, chỉ là ánh mắt chuyển hướng Huyền Kiêu, tay áo không gió nâng lên, trong tay áo ẩn ẩn truyền đến trận trận thanh âm “Đôm đốp”.
Đúng lúc này, “Ầm” một tiếng vang trầm truyền đến.
Chiếc ô lớn màu đen kia xoáy lên, xông thẳng lên không, trực tiếp lật Ngũ Nhạc Chân Hình Ấn ép lên nó ra.
Thẩm Lạc thuận thế vẫy tay một cái, ấn kia từ không trung bay ngược về, rơi vào trong tay của hắn.
Một bên kia, Lư Khánh cũng nắm chặt chiếc dù đen kia, lạnh nhạt nhìn về phía bên này.
Cùng lúc đó, trên kết giới bỗng nhiên có một cái khe phân liệt ra, ba người Huyền Kiêu từ đó đi ra phía ngoài.
“Chỉ bằng những lính tôm tướng cua các ngươi, cũng muốn phá hư Thất Đăng Dẫn Hồn Trận này sao? Chỉ sợ ngay cả tầng kết giới bên ngoài cũng không thể công phá?” Huyền Kiêu mỉa mai nói.
Phong Thủy bên cạnh đi lên phía trước, thần sắc có chút sợ hãi nói:
“Huyền Kiêu tiền bối, chớ chủ quan, tiểu tử áo xanh trong đám kia chính là Thẩm Lạc, trước đây Đồng Quán tiền bối đã thua ở trên tay hắn.”
“Tiểu tử này không phải bị điên chứ, thế mà nhắc Huyền Kiêu trưởng lão cẩn thận gia hoả có tu vi thấp nhất trong những người kia, chỉ là một tu sĩ Ngưng Hồn sơ kỳ?” Trong mắt Huyết đồng tử lộ vẻ cười nhạo, nhếch miệng cười nói.
Huyền Kiêu cũng cảm thấy mình bị vũ nhục, không khỏi hừ lạnh một tiếng.
“Chư vị tiền bối, xin nghe vãn bối một lời.
Tiểu tử kia ngày đó lấy tu vi Tích Cốc kỳ vượt cấp đánh giết Đồng Quán tiền bối, đến giờ chưa bao lâu, hắn đã biến thành tu sĩ Ngưng Hồn kỳ, cái này rất không bình thường đó?” Phong Thủy căn bản không chú ý tới sắc mặt Huyền Kiêu đã trở nên khó coi, vẫn khuyên.
“Vù” một tiếng vang lên.
Huyền Kiêu phất ống tay áo một cái, đánh cho Phong Thủy văng ra sau, đâm vào trên một gốc cây.
“Đồ hỗn trướng, lại so sánh ta với tên phế vật Đồng Quán kia sao? Theo dõi Bích Nhãn Kim Thiềm nhiều năm như vậy, cuối cùng lại để mất, dù không chết tại Đại Lịch sơn, trở về cũng sẽ bị rút gân lột da đốt đèn trời.” Gã lớn tiếng nổi giận.
Phong Thủy bị đâm đến cơ hồ tắt thở, khó chịu nửa ngày, mới phun ra một ngụm máu tươi.
Trước mắt gã trở nên mơ hồ, loạng chà loạng choạng tựa vào gốc cây bị mình đụng gãy đứng lên, lộ ra nụ cười khổ.
“Ha ha, làm chậm trễ công phu.” Huyết đồng tử liếc qua, có chút chán ghét nói.
Nói xong, gã quay đầu nhìn về phía mấy người Thẩm Lạc, lên tiếng liếm láp răng nanh mình, trong mắt lóe lên một vòng khát máu.
“Mau chóng tiễn bọn hắn lên đường, nói không chừng còn có thể ngay tại chỗ thu phục chúng, như vậy trong đại quân quỷ vật cũng có thể thêm ra không ít hạt giống tốt.” Miêu phu nhân tháo xuống xương tay màu trắng từ ngực, mặt ôn hoà không thay đổi nói.
“Nếu Phong Thủy để ý tiểu tử kia như thế, vậy cứ giao hắn cho ta.” Ánh mắt Lư Khánh ngưng tụ, nói.
“Ngươi ngược lại biết bớt việc đó, chọn lấy kẻ yếu nhất.” Huyết đồng tử trêu chọc.
“Tốc chiến tốc thắng, âm Lĩnh sơn Quỷ Vương cũng phải mau chóng triệu hoán ra.” Huyền Kiêu nói.
Gã vừa dứt lời, bên cạnh tiếng gió vang lên, Lư Khánh đột nhiên xông tới, ánh mắt gắt gao khóa chặt Thẩm Lạc.
“Chọn ta, vừa vặn, ta cũng nhìn hắn không thuận mắt.” Thẩm Lạc lẩm bẩm một tiếng, mũi chân gẩy nhẹ, cũng đột nhiên xông tới.
“Cát đạo hữu, Huyền Kiêu tạm thời nhờ ngươi.” Lục Hóa Minh nhíu mày lại, đuổi theo Thẩm Lạc bay vút ra ngoài.
Thần sắc Cát Thiên Thanh hơi trầm xuống, bàn tay tìm tòi, trong lòng bàn tay thêm ra một cây khoan sắt toàn thân đen kịt, mặt ngoài gập ghềnh, nhìn vết tích không giống nhân tạo, giống như tự nhiên hình thành.
Chỉ là theo pháp lực lão rót vào, trên khoan sắt màu đen kia “Ầm” rung động, một đạo lôi điện màu đen trong nháy mắt quấn quanh ra, hóa thành một thanh lôi điện quang kiếm.
“Cát đạo hữu, nếu không chê, để ta cùng ngươi ra tay, cùng một chỗ đối phó Huyền Kiêu này, thế nào?” Đan Dương Tử cười “Hắc hắc” một tiếng, chủ động nói.
Cát Thiên Thanh do dự một chút, vẫn gật đầu, hai người một trước một sau xông tới.
Chỉ còn lại Vu Lục cùng Xích Thủ chân nhân liếc nhau, nhìn về phía lão ẩu tóc trắng cùng Huyết đồng tử đối diện.
“Tiểu quỷ kia, giao cho ta.” Xích Thủ chân nhân do dự một chút, nói ra.
“Ta đối phó Miêu phu nhân.” Vu Lục nói.
Nói xong, hai người cũng lập tức xông tới, tự mình quấn lấy một người, chém giết cùng nhau.
Huyết đồng tử cùng Xích Thủ chân nhân đều là tu sĩ Ngưng Hồn trung kỳ, lực lượng cả hai coi như ngang nhau.
Nhưng Miêu phu nhân kia lại là Ngưng Hồn sơ kỳ, so với Vu Lục Tích Cốc đỉnh phong thì cường đại hơn nhiều, vừa bắt đầu đã gắt gao áp chế gã.
Vu Lục dựa vào thân pháp, gián tiếp di chuyển, miễn cưỡng tránh né.
Miêu phu nhân tựa hồ cũng không vội đánh giết gã, chỉ lấy pháp khí móng vuốt bạch cốt kia không ngừng công kích, lưu lại trên người gã từng vết trảo huyết sắc nhìn thấy mà giật mình.
Một bên kia, Thẩm Lạc cùng Lư Khánh đụng nhau một kích xong, hai người tự mình tách ra, Lục Hóa Minh thì phi thân đuổi theo, cầm trong tay trường kiếm đâm thẳng về phía Lư Khánh.
Lúc Lư Khánh bay ngược ra sau, ô lớn màu đen trong tay khẽ chống về phía trước, va chạm cùng gã.
Trên mặt dù, hư ảnh lực sĩ nâng bầu trời lại lần nữa hiển hiện, nhao nhao lấy thế La Hán xuất động song quyền, khiến cho mặt dù bộc phát ra một trận ô quang mãnh liệt, ngạnh sinh chống đỡ mũi kiếm Lục Hóa Minh.
Lúc cả hai giao chiến, thân ảnh Thẩm Lạc cực tốc hiện lên, vòng qua mặt dù, đi vào bên hông Lư Khánh, tay cầm một thanh xà kiếm, đâm thẳng về phía cổ của gã.
Chương 532: Ác chiến
Dịch: Độc Lữ Hành
Nhóm dịch: Phàm Nhân Tông
Đối mặt thế công nhanh chóng của Thẩm Lạc, Lư Khánh phản ứng cũng cực nhanh, cái cổ mạnh mẽ vươn ra, dựng thẳng lên một tay đánh tới hướng mũi kiếm kia.
Trên cánh tay mang một đoạn giáp tay, trên đó điêu khắc một phù điêu đầu lâu Man Sư.
Trong nháy mắt mũi kiếm tới gần, nó há miệng khẽ cắn, trực tiếp khoá kín trường kiếm.
Mặc cho Thẩm Lạc kéo thế nào, cũng không thể thu lại.
Trong mắt Lư Khánh lóe lên một vòng hàn quang, đột nhiên há miệng phun một cái.
Trong nháy mắt trong miệng gã có một đoạn lục quang tăng vọt, một thanh phi đao óng ánh “Vèo” một tiếng bắn nhanh ra, bay thẳng đến mi tâm Thẩm Lạc, tốc độ nhanh đến cực điểm.
Khoảng cách hai người rất gần, căn bản không thể nào tránh được.
Mắt thấy Thẩm Lạc sẽ bị thanh quang đánh xuyên qua đầu, nhưng trong nháy mắt chỗ mi tâm hắn loé lên xích quang, Thuần Dương Kiếm Phôi uẩn dưỡng thể nội trong nháy mắt bắn ra, va chạm cùng đoạn thanh quang kia.
Phi đao cùng kiếm phôi đối chọi gay gắt, giằng co tung toé tia lửa, mỗi bên mang theo từng sợi quang ngấn xanh đỏ, tranh minh không thôi.
Đúng lúc này, khoé miệng Thẩm Lạc hơi nhếch lên, ngón tay cầm kiếm nhẹ nhàng điểm một cái.
Trên thanh trường kiếm kia, lập tức có hai đạo lam quang dài hơn thước bay ra, một thanh thẳng đến cổ họng Lư Khánh, một thanh lại xông về thanh phi đao này.
Lư Khánh bị hai mặt giáp công, không thể né tránh, lại phân tâm khống chế phi đao, chỉ có thể ngưng tụ một thân pháp lực, bỗng nhiên trầm đầu xuống, há miệng cắn về phía đạo lam quang kia.
Nương theo một tiếng “két” vang nhỏ, thanh tử kiếm này bị Lư Khánh cắn giữa răng.
Tử kiếm rung động “Tranh tranh”, nhưng không thể tiến thêm được.
Lư Khánh thở dài một hơi, đang muốn truyền âm để đồng bạn tương trợ, khuôn mặt đột nhiên cứng đờ.
Một thanh xích hồng phi kiếm dễ như trở bàn tay xuyên thủng đầu của gã, trong đầu của gã dấy lên một mảnh hỏa diễm xích hồng, bất quá sau mấy tức đã thiêu đốt sạch sẽ thần hồn.
Hai mắt Lư Khánh trong nháy mắt mất đi thần thái, lực lượng trong miệng buông lỏng, thanh tử kiếm này “xùy” một tiếng, xuyên thấu ra sau ót của gã, đâm vào mặt trong của chiếc ô lớn màu đen kia.
Hết thảy phát sinh cực nhanh, thậm chí không phát ra nhiều tiếng vang, lại bị dù đen che đậy, căn bản không ai nhìn thấy Lư Khánh chết thế nào.
Thẩm Lạc thu hồi tất cả pháp khí, chụp một phát bắt được chiếc ô lớn màu đen kia, vừa thu lại vừa nhìn về phía Lục Hóa Minh cười “Hắc hắc”.
Lúc trước Lục Hóa Minh nghe Thẩm Lạc lấy tiếng lòng kêu gã đến giúp đỡ, căn bản không nghĩ sẽ gọn gàng như thế, đã giải quyết xong một người, trong lúc nhất thời biểu lộ trên mặt có chút cứng ngắc.
Lục Hóa Minh chưa lấy lại tinh thần, Thẩm Lạc cũng đã thu hồi dù đen, đang định đi lấy giáp tay của Lư Khánh.
Đúng lúc này, khóe mắt của hắn đột nhiên liếc thấy Vu Lục cách đó không xa đã bị đánh đến máu me đầy người, ngã xuống đất không dậy nổi.
Một bên kia, trước người Huyền Kiêu lơ lửng hai quỷ vật dữ tợn thân hình to lớn, lấy một địch hai, đối chiến Cát Thiên Thanh cùng Đan Dương Tử vẫn vững vàng chiếm thượng phong.
Cát Thiên Thanh với ám lôi thuật pháp, vốn là khắc tinh quỷ vật mới đúng, lại bị một đầu Độc Mục Quỷ Vương khoác kim giáp, tay cầm một cây trường kích đen kịt ngăn trở, căn bản không tới gần Huyền Kiêu được.
Đan Dương Tử thì vạt áo trước ngực mở rộng, trên ngực bụng thình lình hiện lên ba mặt quỷ dữ tợn biểu lộ thống khổ, toàn thân chúng quấn quanh sát khí, tóc bay tứ tán, bản thân tựa như là một đầu quỷ vật.
Mà quỷ vật giao thủ với lão, thì hai tay không nắm gì, một thân huyết bào đại tụ phiêu diêu, trong tay áo không ngừng thổi ra âm phong sát khí, như lưỡi đao vòi rồng, xé rách sát khí quanh thân Đan Dương Tử.
Xích Thủ chân nhân thì tay khua một thanh Ngũ Hỏa Phiến màu sắc diễm lệ, không ngừng đánh về phía Huyết đồng tử.
Huyết đồng tử kia giờ phút này hai bên cổ vậy mà sinh ra hai cái bướu thịt to như cái đầu nhỏ, tự mình há hốc mồm, phun ra khói đặc màu xám, bắn ra chùm sáng màu máu.
Nếu Xích Thủ chân nhân chạm vào, quần áo làn da trong nháy mắt sẽ mục nát, còn Huyết đồng tử một khi trúng chiêu, sẽ bị huyết quang nổ thương.
Xích Thủ chân nhân không thể không kéo giãn khoảng cách, đối công từ xa.
Lúc này, bọn họ cũng đã chú ý tới Lư Khánh bỏ mình, từng người sau khi chấn kinh, trong lòng lại phẫn nộ, thủ đoạn công phạt lập tức tăng mạnh, sát chiêu liên tục tuôn ra.
“Chủ quan, nên hạ tử thủ từ sớm.” Miêu phu nhân nói lầm bầm một câu, đột nhiên cầm cốt trảo màu trắng để ngang miệng.
Trên cánh tay cốt trảo kia thình lình có mấy lỗ thủng, lại tựa như một cây cốt địch.
Theo bờ môi lão thổi vào, trên cốt trảo màu trắng kia lập tức vang lên một trận thanh âm chói tai.
Vu Lục nằm dưới đất bỗng toàn thân co quắp kịch liệt, lấy một loại tư thế thập phần cổ quái bò lên.
Mặt mũi gã tràn đầy vẻ thống khổ, miệng mở ra lại không phát ra được nửa điểm thanh âm, ánh mắt có chút mê ly.
Lúc này, thanh âm trên cốt trảo đột nhiên chuyển gấp, trên thân Vu Lục hiển hiện một tầng huyết sắc quang mang, hai mắt loé lên u mang, cả người lập tức chạy nhanh lên, tay nắm một thanh xích hồng đoản kiếm, xông thẳng tới Thẩm Lạc.
“m Cổ, hắn bị khống chế rồi.” Lục Hóa Minh cau mày nói.
“Có biện pháp phá giải không?” Thẩm Lạc đứng lên, hỏi.
“Cổ trùng nhập thể, trong lúc nhất thời không dễ phá giải, bất quá trước hết giết người thi cổ, chiếm pháp khí khống cổ của mụ, hẳn là có thể tạm thời giải trừ khống chế, sau đó lại tìm biện pháp khu trừ.” Lục Hóa Minh nói.
Gã vừa dứt lời, Vu Lục đã vọt tới phụ cận.
“Ngươi đi đối phó lão thái bà kia, ta tạm thời khống chế Vu Lục.” Lục Hóa Minh đang muốn nghênh tiếp, lại bị Thẩm Lạc một phát bắt được.
Lục Hóa Minh gật đầu nhẹ, lúc này nhảy lên một cái, vượt qua đỉnh đầu Vu Lục, thẳng hướng Miêu phu nhân.
Mũi chân Thẩm Lạc điểm một cái tránh ra sau, đồng thời hai tay bấm niệm pháp quyết, toàn lực vận chuyển pháp quyết vô danh, vung lên trước người.
Chỉ chốc lát sau, một cỗ sóng nước từ hồ nước trong phủ tuôn đến, bao phủ về phía Vu Lục.
Vu Lục nâng lên dao găm bổ xuống phía trước, trên thân liền có một đạo huyết quang thuận theo thân kiếm khuếch trương ra, đánh vỡ sóng nước, làm cho hai bên thủy triều chảy ngược lui lại, tách ra một đầu thông lộ.
Thân hình gã xuyên qua, truy sát về phía Thẩm Lạc.
Thẩm Lạc hơi nhướng mày, bỗng nhiên mười ngón co lại, trong sóng nước hai bên lập tức có Giao Long ngẩng đầu, mười đầu Thuỷ Long lớn bằng cánh tay ngưng thực đáp xuống, từ bốn phía quấn quanh qua, trói Vu Lục vào giữa.
Cùng lúc đó, trong lòng của hắn mặc niệm thông linh khẩu quyết, lòng bàn tay lật lên, bắt đầu ngưng tụ ra một vòng xoáy nước bẹp bẹp, bỗng nhiên vung lên phía trước.
Chỉ thấy vòng xoáy nước kia vừa mới bay tới đỉnh đầu Vu Lục, quanh thân nó liền có một cỗ khí tức cường đại bộc phát, một mảnh huyết hồng quang mang nổ tung ra, đánh cho tất cả Thủy Long tan thành vô số bọt nước, tứ tán ra.
Nhưng gần như đồng thời, một đầu yêu vật chuột biển dài hai, ba trượng từ trong vòng xoáy nước xông ra, thân hình phóng xuống cuốn lấy Vu Lục, quanh thân lập tức tuôn ra đại lượng sương mù màu hồng, che cả người gã vào.
Thẩm Lạc thấy thế, cũng che lại miệng mũi, lùi lại sau mấy bước.
Trong sương mù màu hồng, thân ảnh Vu Lục bắt đầu trở nên mơ hồ, nhưng vẫn có thể nhìn thấy dấu hiệu gã giãy dụa, chỉ là không chạy được mấy bước, liền tựa hồ đã mất đi khí lực, ngã trên mặt đất.
Chương 533: Thân phận nội ứng
Dịch: Độc Lữ Hành
Nhóm dịch: Phàm Nhân Tông
“Mậu Xuân, được rồi, có thể thu hồi độc khí của ngươi.” Thẩm Lạc thấy thế, nhíu mày hô.
Hắn vừa dứt lời, sương mù phấn hồng tràn ngập bốn phía bắt đầu nhao nhao co rụt lại, không bao lâu bốn phía trở về thanh minh.
Thẩm Lạc liền nhìn thấy chuột biển Mậu Xuân đang phủ phục trên người Vu Lục, hấp thu điểm khí độc cuối cùng vào cơ thể mình.
Mà trong phạm vi hai ba thước quanh Vu Lục, từng đầu nhuyễn trùng màu đỏ tươi như con giun đã bị khí độc của Mậu Xuân giết chết.
“Hắn thế nào?” Thẩm Lạc đi lên phía trước, lo lắng hỏi.
“Huyết khí hao tổn quá nhiều, lại nhiễm độc khí của ta, xem ra thương thế không nhẹ.” Mậu Xuân trả lời.
Ánh mắt Thẩm Lạc ngưng tụ, nói: “Vất vả cho ngươi rồi, tạm thời ngươi không giúp được gì, trở về trước đi.”
Nói xong, hắn lại thi triển thông linh thuật, đưa Mậu Xuân trở về.
“Tạ đạo hữu…” Thẩm Lạc đỡ lấy “Vu Lục”, đút cho nàng một viên đan dược, trong miệng kêu khẽ.
Người trong ngực ho nhẹ một tiếng, chậm rãi mở hai mắt ra, thần sắc tiều tụy, nhưng vẫn mở miệng hỏi: “Làm sao ngươi nhận ra ta?”
Thẩm Lạc mở ra một bàn tay, trong lòng bàn tay nằm một khối đá xám xịt, chính là khối Vô Ảnh Ngọc kia.
“Lúc trước đã cảm thấy trên người ngươi có khí tức quen thuộc khó hiểu, vừa rồi lại nhìn thấy cái này, lập tức nhận ra.” Thẩm Lạc cười cười, nói.
“Vu Lục” nghe vậy, đưa tay ra sau tai chà một cái, lại có chút khó khăn bóp nhẹ trên mặt mấy lần, một khuôn mặt nam tử bình thường rất nhanh liền biến thành một khuôn mặt nữ tử xinh đẹp.
Không phải Tạ Vũ Hân, còn có thể là ai?
“Thế nào, vẫn tốt chứ?” Thẩm Lạc ân cần hỏi.
“Tính mệnh không ngại, đa tạ.” Sắc mặt Tạ Vũ Hân trắng bệch, thần sắc hơi mất tự nhiên, từ trong ngực Thẩm Lạc thoáng ngồi dậy.
“Vốn tưởng rằng ngươi đã rời Trường An, không ngờ lại tiềm nhập vào trong Luyện Thân đàn, chắc hẳn cũng đã trải qua không ít hung hiểm.” Thẩm Lạc nhíu mày, nói.
“Tiềm ẩn gấp quá, không kịp báo, xin Thẩm huynh bỏ qua cho.” Tạ Vũ Hân mang theo vẻ xin lỗi nói.
Trong khi nói chuyện, nàng lại ho nhẹ một tiếng, giữa ngón tay che miệng lại có vết máu chảy ra.
Thẩm Lạc thấy thế, lập tức muốn đỡ nàng qua một bên khác nghỉ ngơi, kết quả lại bị nàng đè lại cánh tay, ngăn trở.
“Trước mắt không phải lúc nghỉ ngơi, trước tiên phải hủy toà pháp trận kia mới được.” Tạ Vũ Hân nói, muốn gượng đứng dậy.
“Được.”
Thẩm Lạc cũng không do dự, gật đầu một cái, đỡ nàng dậy đi về phía màn sáng kết giới.
Mà bên kia, một tay Lục Hóa Minh cầm kiếm, tay kia nắm một khối gương đồng hình tròn, cùng Miêu phu nhân giao chiến.
Cốt trảo trong tay Miêu phu nhân liên tiếp đâm tới, góc độ cực kỳ xảo trá, nhưng không cách nào đắc thủ, cơ hồ mỗi ok lần đều bị trường kiếm Lục Hóa Minh đẩy ra, sau đó có một vệt kim quang từ trong gương đồng chiếu ra, đánh cho lão kêu khổ không ngừng.
Huyết đồng tử cũng bị Xích Thủ chân nhân dây dưa không cách nào thoát thân.
Huyền Kiêu chợt liếc thấy hai người Thẩm Lạc đang đi đến màn sáng kết giới, sắc mặt liền trở nên âm trầm.
Gã không ngờ Lư Khánh lại chết nhanh như vậy, ánh mắt lại rơi vào trên lưng Thẩm Lạc, trong lòng không khỏi toát ra một ý niệm cổ quái, hẳn là Phong Thủy nói cũng không phải là chuyện giật gân mê sảng?
Vừa nghĩ đến đây, tầm mắt của gã quét qua bốn phía, cũng không thấy thân ảnh Phong Thủy, trong lòng buồn bực tức giận càng phát ra mãnh liệt.
“Các ngươi muốn chết.”
Trong miệng gã gầm thét một tiếng, hai lá bùa màu đen trong tay áo bắn ra “Rầm rầm”, phân biệt đánh vào ót hai con quỷ vật to lớn kia, đồng thời hóa thành một mảnh ô quang, dung nhập vào trong đầu lâu cả hai.
Chỉ thấy sau khi lá bùa dung nhập vào, hai con quỷ vật kia bỗng dưng ngửa đầu lên trời, phát ra một tiếng rống giận rung trời.
Trong đó con Kim Giáp Quỷ Vương kia, trong hai mắt vậy mà toả ra hào quang màu vàng, trường kích trong tay đột nhiên quấy một phát, một cỗ gió lốc màu đen gào thét ra, cuốn Cát Thiên Thanh vào trong đó vây nhốt lại.
Đầu Quỷ Vương kia thì quanh thân đại phóng huyết quang, một tay áo phiêu diêu lên, “Phần phật” tiếng gió đại tác, bao phủ Đan Dương Tử vào, ống tay áo thu lại vây nhốt gã tại trung tâm.
Huyền Kiêu thì nhanh chân bước đi, thân hình trong nháy mắt đuổi tới một bên pháp trận, nâng lên một chưởng vỗ xuống hậu tâm Thẩm Lạc.
Thẩm Lạc nhét Vô Ảnh Ngọc vào tay Tạ Vũ Hân, một tay đẩy nàng ra, quay người đón đỡ Huyền Kiêu, song chưởng đột nhiên đẩy tới phía trước.
Chỉ thấy trước người hắn trống rỗng xuất hiện một chiếc khiên tròn màu xanh sẫm, đón gió nhanh chóng phồng lớn, trong nháy mắt hóa thành một tấm thuẫn cao sáu thước, phía trên toả ra tầng tầng gợn nước thanh quang, ngăn trước người hắn.
Huyền Kiêu hừ lạnh một tiếng, cường độ bàn tay bỗng nhiên tăng lớn, trong lòng bàn tay đại thịnh ô quang, trùng điệp đập xuống Mặc Giáp Thuẫn.
Chỉ nghe “Ầm” một tiếng trọng hưởng!
Lòng bàn tay Huyền Kiêu nổ tung ô quang, sát khí nồng đậm đến mắt thường có thể thấy được cuồn cuộn đánh tan thanh quang trên tấm thuẫn, bàn tay nặng nề rơi thẳng lên mai rùa, khiến cho tấm thuẫn chấn động kịch liệt.
Thẩm Lạc ẩn thân sau tấm thuẫn toàn lực thúc giục, cũng bị cỗ lực lượng cường hoành vô địch này phản chấn, thân thể bay ngược ra sau, đập vào trên tầng kết giới màn sáng kia.
Cấm chế trên kết giới trong nháy mắt bị kích phát, một cỗ hoàng quang chói mắt lần nữa bộc phát, đánh cho Thẩm Lạc bay ngược ra trước.
Cũng may lực đạo của một chưởng Huyền Kiêu phần lớn đều bị Mặc Giáp Thuẫn cản lại, phía sau kết giới cũng chỉ bị động phòng ngự, lực đạo cũng không quá lớn, cho nên Thẩm Lạc chỉ phun ra một ngụm máu tươi, thân thể cũng không trở ngại gì.
Nhưng trận chiến Thẩm Lạc gây ra động tĩnh không nhỏ, làm Tạ Vũ Hân vừa mới đuổi tới bên kết giới giật nảy mình.
“Thẩm Lạc…” Nàng nhịn không được cả kinh kêu lên.
Thẩm Lạc giãy dụa bò dậy, vuốt một cái vết máu ở khóe miệng, vội vàng phất tay triệu hồi Mặc Giáp Thuẫn tới trước người, nhưng căn bản không kịp nói câu nào, đã thấy Huyền Kiêu một bước đến gần, lần nữa một chưởng vỗ xuống.
Phía sau hắn không xa chính là Tạ Vũ Hân, căn bản không thể tránh né, đành phải quyết tâm liều mạng, một bước bước tới phía trước, hai tay chống đỡ khôi phục Mặc Giáp Thuẫn như lúc đầu, toàn lực vận chuyển công pháp vô danh, quán thâu một thân pháp lực vào trong đó.
Trên Mặc Giáp Thuẫn lần nữa đại phóng thanh quang, từng tầng từng tầng phù văn cấm chế liên tiếp sáng lên, từng đường vân mai rùa hình thoi từ bản thể nổi lên, hóa thành một mảnh quang ngấn ngưng tụ ở bên ngoài, khoảng chừng hơn mười hai tầng.
Bàn tay Huyền Kiêu tới gần, đột nhiên năm ngón tay co lại, biến chưởng thành trảo, trên đầu ngón tay ngưng tụ ô quang, hóa thành năm vòng xoáy ô quang thật nhỏ, mang theo một cỗ khí thế sắc bén không gì sánh được, đánh xuống trên mai rùa.
“Két, két, két…”
Từng đạo quang ngấn mai rùa bị móng tay Huyền Kiêu đâm xuyên, mười hai đạo cấm chế lại yếu ớt như giấy, căn bản không thể ngăn cản đột kích.
“Tranh.”
Rốt cuộc một tiếng vang giòn, bàn tay Huyền Kiêu triệt để xé nát tất cả quang ngấn, đánh lên bản thể Mặc Giáp Thuẫn, phát ra một trận tiếng vang bén nhọn.
Thẩm Lạc bị cự lực này đè ép, thân thể lần nữa chấn động, lui về phía sau mấy bước.
Chỉ là ánh mắt của hắn ngưng tụ, cắn chặt hàm răng, dùng thân thể chống đỡ lại tấm chắn, dốc hết khí lực toàn thân, ngăn cản Huyền Kiêu tiến lên.
Chương 534: Phá trận
Dịch: Độc Lữ Hành
Nhóm dịch: Phàm Nhân Tông
“Thẩm Lạc!” Tạ Vũ Hân chau mày.
“Không cần để ý đến ta, mau mau phá trận.” Trán Thẩm Lạc đầy mồ hôi, khóe miệng có vết máu chảy ra, cắn răng kêu lên.
Tạ Vũ Hân nhấn Vô Ảnh Ngọc lên trên màn sáng kết giới kia, pháp lực còn thừa cũng đầu nhập vào trong đó.
Trên Vô Ảnh Ngọc địa phóng quang mang, tản mát ra từng tầng từng tầng quang mang như sóng nước, chiếu rọi trên màn sáng kết giới kia.
Lập tức bên trên tán phát ra tia sáng màu vàng giao thoa cùng nhau, tạo thành một mảnh quang mang mơ hồ.
Tạ Vũ Hân nâng lên một tay đưa vào khu vực này, bàn tay trực tiếp xuyên qua, tiến vào trong kết giới.
Trong mắt nàng hiện lên vẻ vui mừng, toàn bộ thân thể nhảy lên phía trước, xuyên qua màn sáng, nhảy vào trong hố to kia.
Thấy cảnh này, Huyền Kiêu lập tức nổi giận không gì sánh được, chợt quát một tiếng về phía Thẩm Lạc:
“Cút ngay!”
Gã vừa nói xong, sát khí trong toàn thân áo bào tung hoành, trào ra ngoài.
Khí tức trên thân gã bắt đầu nhanh chóng biến hóa, trên thân truyền ra sóng pháp lực từ Xuất Khiếu sơ kỳ dần dần tới gần Xuất Khiếu trung kỳ.
Cùng lúc đó, thân hình gã nhanh chóng cất cao, khuôn mặt cũng nhanh chóng vặn vẹo, chỉ chốc lát sau đã biến thành cự nhân cao gần ba trượng, dung mạo dữ tợn xấu xí, nhìn rất giống Quỷ Vương.
Chỉ thấy gã vung tay lên, trên bàn tay khổng lồ bắn ra năm đạo hắc quang, như năm chuôi liêm đao sắc bén không gì sánh được, chém nghiêng xuống Thẩm Lạc, nương theo là một cỗ kình phong cường đại không gì sánh được.
“Sang sảng” một tiếng duệ minh!
Mặc Giáp Thuẫn bị cự lực này quét trúng, văng khỏi tay Thẩm Lạc, rơi ở một bên.
Ngay sau đó, năm ngón tay Huyền Kiêu khép lại, trong lòng bàn tay gã bắn ra một đạo hàn quang, đâm thẳng tới ngực bụng Thẩm Lạc.
Thẩm Lạc không có tấm chắn che chở, chỉ có thể toàn lực thi triển Tà Nguyệt Bộ, né tránh qua một bên.
Nhưng mà, ánh trăng dưới chân hắn vừa mới sáng lên, trong nháy mắt đã dập tắt.
Trên mặt đất chẳng biết lúc nào, vậy mà đã bị một tầng sát khí màu đen bao phủ, trên hai chân của hắn tức thì bị hai vòng xoáy hắc vụ quấn quanh, căn bản không thể động đậy.
Thẩm Lạc chau mày, đột nhiên vỗ túi càn khôn bên hông, Quỷ Tướng ẩn thân trong đó lóe lên nhảy ra, tay cầm hai thanh trường đao, tả hữu đón đỡ đạo hàn quang kia.
Thẩm Lạc thì toàn lực thôi động túi càn khôn, bắt đầu thu nạp âm sát khí quấn quanh trên chân mình.
Nhưng mà, âm sát khí trên đùi hắn lại tương liên với trên mặt đất, hắn vừa mới hấp thụ, lập tức như tác động đến nhiều cái, trên mặt đất càng có nhiều âm sát khí cuồn cuộn dâng lên, cơ hồ che khuất cả người hắn vào.
Lần này, muốn thoát thân càng tuyệt đối không thể.
Một bên kia, toàn thân Lục Hóa Minh bị một tầng kim quang loá mắt quấn quanh, đang chậm rãi rút trường kiếm từ tim Miêu phu nhân ra, liếc nhìn thấy Thẩm Lạc bên này gặp nguy hiểm, trong lòng khẩn trương.
Tay gã bóp lấy một đạo phù lục màu tím, trong miệng lo lắng nói: “Hi vọng còn kịp…”
Vừa dứt lời, lá bùa đốt cháy, thân ảnh của gã trong nháy mắt biến mất.
Giờ phút này, bàn tay Huyền Kiêu cũng đã rơi xuống, hàn quang trong lòng bàn tay đã chặt đứt trường đao trong tay Quỷ Tướng, đánh xuyên qua nửa người nó, mắt thấy là sẽ đâm vào lồng ngực Thẩm Lạc.
Đúng lúc này, trước người Thẩm Lạc loé sáng kim quang, trong nháy mắt toả ra ánh sáng chói lọi.
Thân ảnh Lục Hóa Minh đột nhiên xuất hiện ở phía trước, tầng kim giáp loá mắt từ tứ chi đến thân thể nhanh chóng sụp đổ, hóa thành điểm điểm vụn vỡ như lá vàng rơi xuống, tiêu tán vô tung.
Chỉ là khối hộ tâm sáng loáng trước ngực vẫn chưa tán loạn, trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, ngăn trở một kích của Huyền Kiêu.
“Mau!”
Lục Hóa Minh cắn một chút đầu lưỡi phun ra tinh huyết vào trên trường kiếm nơi tay, trong miệng lập tức khẽ quát một tiếng.
Thanh trường kiếm kia lập tức kiếm minh đại tác, như du long rời tay bay ra, một kích đâm xuyên tim Huyền Kiêu.
Ngay sau đó, Thẩm Lạc hơi chậm một hơi, tâm niệm thôi động, Thuần Dương Kiếm Phôi cũng thoát thể bay ra, bắn thẳng đến mi tâm Huyền Kiêu.
Chỉ là kiếm quang đỏ ngầu vừa đến, chỗ mi tâm Huyền Kiêu đột nhiên phân liệt ra, bên trong lộ ra một con mắt khổng lồ đẫm máu, từ đó bắn ra một đạo huyết quang, bao phủ đạo kiếm quang kia, ngăn nó giữa không trung.
“Ầm ầm.”
Đúng lúc này, một trận điện quang kịch liệt hiện lên, một bóng người từ phía sau chạy như bay tới, rơi vào đầu vai Huyền Kiêu, hai tay nắm một cây khoan sắt giống như trường mâu, đâm xéo từ bên tai xuống.
Trên cái khoan sắt lấp loé điện quang, trực tiếp quán xuyên đầu lâu Huyền Kiêu, đâm ra mắt dọc mi tâm gã.
Không có huyết quang trói buộc, Thuần Dương Kiếm Phôi của Thẩm Lạc không bị ngăn cản, lập tức chui vào thức hải Huyền Kiêu, đốt cháy thần hồn của gã.
Thân hình Huyền Kiêu rung mạnh, ngã xuống phía sau, thân thể phi tốc thu nhỏ, dần dần khôi phục như thường.
Mắt thấy Huyền Kiêu bỏ mình, Huyết đồng tử kinh hãi tột đỉnh, ánh mắt quét qua một cái, lại phát hiện Miêu phu nhân cũng đã không thấy, trong lòng lập tức sinh thoái ý, quay người đào tẩu.
Chỉ là Xích Thủ chân nhân không định buông tha gã, vội truy sát theo.
Một bên kia, Huyền Kiêu triệu hoán ra Quỷ Vương mặc huyết bào, thân hình cũng hư hóa, dần dần biến mất không thấy gì nữa.
Thân ảnh Đan Dương Tử một lần nữa hiển hiện, cả nửa người đã hoàn toàn trần trụi, trước ngực và sau lưng thình lình hiện lên mười cái mặt người khủng bố, từng mặt thần sắc dữ tợn vặn vẹo, tựa như ác quỷ.
Thân hình của lão vừa hiện, lập tức phi tốc chạy tới, cúi người nằm rạp trên người Huyền Kiêu cẩn thận xem xét.
“Còn tốt, còn tốt, đôi mắt này chưa bị hư.” Đan Dương Tử mừng rỡ nói, vừa muốn động thủ móc hai mắt Huyền Kiêu.
Chỉ là vừa định làm, lão lập tức ngừng lại, quay đầu có chút xấu hổ nói:
“Mấy vị đạo hữu, U Minh Quỷ Nhãn này có tác dụng không nhỏ với tu sĩ Quỷ Đạo, đối với chư vị là gân gà, không biết có thể tặng cho tại hạ hay không? Trừ cái đó ra, tất cả thu hoạch nơi này, ta đều có thể từ bỏ, như thế nào?”
“Ta lấy vật này cũng không có tác dụng, bất quá nhục thân hắn có thể đưa ta hay không, một thân âm sát quỷ khí này có tác dụng rất lớn với Quỷ Tướng thuộc hạ ta.” Thẩm Lạc đã được tự do, mở miệng nói.
Lục Hóa Minh cùng Cát Thiên Thanh liếc nhau một cái, đồng thời gật đầu nhẹ.
Đan Dương Tử nghe vậy, lập tức đại hỉ, vội vàng lấy ra một thanh móc câu, cùng một cái hộp ngọc, đào lấy hai mắt Huyền Kiêu ra ngoài.
Thẩm Lạc dặn dò Quỷ Tướng đã thụ thương không nhẹ, nó lập tức đi tới bên cạnh Huyền Kiêu, hóa thành một cỗ hắc vụ, thuận theo mũi miệng chảy vào trong cơ thể gã.
Rất nhanh, thân thể Huyền Kiêu vốn gầy còm, bắt đầu nhanh chóng héo rút, cuối cùng biến thành một bãi bụi đất, chỉ còn lại một nhẫn trữ vật màu đen, rơi vào trên mặt đất.
Đan Dương Tử ở bên cạnh thấy cảnh này, trong mắt cũng sáng lên vẻ ngạc nhiên, không khỏi chậc chậc nói:
“Thẩm đạo hữu, Quỷ Tướng này có môn phệ sát thuật tựa hồ không đơn giản à?”
Thẩm Lạc lúc trước cũng không để ý chuyện này, nghe lão nói vậy, mới giật mình phát giác tốc độ Quỷ Tướng thôn phệ âm sát khí hoàn toàn không tầm thường.
“Chủ nhân, không cần ngạc nhiên, thuộc hạ cũng là nhờ ngài lấy Huyền âm Khai Mạch Quyết dẫn sát, mới có biến hoá như vậy, đều là nhờ phúc phận ngài, mới có cơ duyên biến hoá bực này.” Thanh âm Quỷ Tướng rất nhanh vang lên trong đầu hắn.
Đúng lúc này, “Ầm” một tiếng nổ đùng, bỗng nhiên vang lên sau lưng Thẩm Lạc.
Đám người nghe tiếng nhìn lại, chỉ thấy trong toà pháp trận kia, một mảnh u lục quỷ hỏa phóng lên tận trời, đúng là trực tiếp nổ tung ra ngoài tầng kết giới màn sáng kia.
Chương 535: Hỗn chiến
Dịch: Độc Lữ Hành
Nhóm dịch: Phàm Nhân Tông
Trong lòng Thẩm Lạc xiết chặt, vội vàng thu hồi Quỷ Tướng cùng Mặc Giáp Thuẫn, nhìn vào trong hố lớn.
Chỉ thấy bảy tòa bạch cốt kinh quan đã sụp đổ toàn bộ, Tạ Vũ Hân đang ngồi ở một bên nghỉ ngơi, trên mặt hiện lên vẻ mệt mỏi.
Đám người thấy nàng không ngại, lúc này mới thở dài một hơi.
Bỗng nghe một trận thanh âm hùng hùng hổ hổ vang lên, thân ảnh Xích Thủ chân nhân cực nhanh lướt qua.
Lão nói với mấy người: “Hay là cho cháu trai kia chạy, bên ngoài đã bắt đầu có quỷ vật tụ tập đến, chúng ta cũng phải mau chóng rời đi.”
Cát Thiên Thanh cúi người nhặt chiếc nhẫn trữ vật kia lên, nói: “Trở về rồi chia.”
Lục Hóa Minh nhẹ gật đầu.
“Lần sau đừng làm nội ứng nữa nhé.” Thẩm Lạc nhảy xuống hố to, đỡ Tạ Vũ Hân lên, vừa cười vừa nói.
Bản dịch được dịch tại Bạch ngọcc sách.
Mời bạn đọc đến đúng trang dịch để ủng hộ diễn đàn và dịch giả.
Tạ Vũ Hân đang muốn nói chuyện, mặt đất dưới chân hai người bỗng nhiên chấn động kịch liệt, một đạo gió lốc màu đen từ dưới đất đột nhiên dâng lên, hóa thành một dòng xoáy to lớn, nuốt sống hai người vào.
Lục Hóa Minh thấy thế không ổn, vội vàng tới cứu, chỉ là thân thể hơi nghiêng một chút, đã bị nguồn lực lượng kia kéo một cái, cũng bị hút vào trong đó.
Ba người Cát Thiên Thanh biết không ổn, lập tức muốn đào tẩu, nhưng chưa kịp thoát ra, đã bị cỗ lực lượng càng ngày càng thịnh kia cuốn vào, nuốt sống mất.
Mười mấy hơi thở sau, gió lốc màu đen trong hố to dần dần tiêu tán, thân ảnh mấy người Thẩm Lạc đều biến mất không thấy.
Các nơi trong Trường An thành, thanh âm chém giết vang lên liên tiếp.
Toàn quân quan phủ Đại Đường tung ra hết, bên kia cũng giống như vậy.
Trên mặt đất, binh lính và tu sĩ cấp thấp chém giết cùng những cương thi, Thủy Quỷ, các loại quỷ vật cấp thấp kia, mỗi một con phố ngõ hẻm đều là chiến trường, tiếng hò giết rung trời.
Giữa không trung lơ lửng một mảnh mây đen đậm đặc như mực, thâm trầm giống như bầu trời đêm vô tận, cơ hồ nuốt hết nửa phía bầu trời, rất có thế quét sạch thương khung
Phía dưới mây đen, tu sĩ cấp cao Trường An thành cùng quỷ vật lợi hại, tu sĩ Luyện Thân đàn kịch chiến cùng một chỗ, các loại pháp khí cuồng thiểm, đạo đạo quỷ ảnh phiêu động, âm thanh duệ khiếu, tiếng kêu thảm liên tiếp, thỉnh thoảng có máu tươi hắt vẫy ra, chân cụt tay đứt rơi xuống.
Tình hình chiến đấu so với phía dưới càng thêm thảm liệt, toàn bộ không khí trên Trường An thành tựa hồ tràn ngập mùi huyết tinh.
Phía trước vòng chiến lơ lửng mấy chùm sáng to lớn, đang giao phong kịch liệt, chính là mấy ngưới có tu vi cao nhất song phương giao đấu, thỉnh thoảng phát ra tiếng vang kinh thiên động địa.
Phía trước nhất, một lão giả toàn thân mặc giáp trụ đứng trên hư không, chính là Trình Giảo Kim, hai tay cầm hai thanh cự phủ bắn ra kim quang, đang kịch chiến cùng một đầu khô lâu cao bảy tám trượng, toàn thân huyết hồng, mọc ra ba cái đầu, cùng một nam tử cao lớn mặc áo bào đen, gương mặt âm Dương quái kiểm.
Hai lưỡi búa trong tay Trình Giảo Kim toả ra kim quang loá mắt, vung vẩy như nước chảy mây trôi, như du long, mặc dù lấy một địch hai vẫn chiếm thượng phong.
Khô lâu ba đầu khổng lồ đánh lâu không có kết quả, sáu con mắt liền đại thịnh hung quang, ba cái miệng đồng thời mở ra phun một cái.
Ba đám huyết hồng hỏa diễm từ trong miệng bắn ra, lập tức nhanh chóng phồng lớn, trong nháy mắt hóa thành ba hoả đoàn huyết hồng lớn vài chục trượng, rung động tư tư.
Đầu giữa khô lâu lần nữa mở miệng phun một cái, một đạo huyết quang từ đó bắn ra, chia ra làm ba rót vào trong ba đám huyết sắc hỏa đoàn.
Ba đám huyết diễm lập tức đại thịnh, đồng thời nhanh chóng hòa làm một thể, hóa thành một đoàn huyết diễm to như ngọn núi, như lưu tinh đánh tới Trình Giảo Kim.
Vô cùng vô tận khí tức hung lệ từ trong huyết diễm tản ra, thiên địa linh khí trong hư không cũng sôi trào theo.
Một kích này hiển nhiên không thể coi thường, huyết quang trên thân khô lâu ba đầu ảm đạm hơn phân nửa, thân thể vậy mà cũng rút nhỏ đi không ít.
Mà nam tử mặt âm dương kia cũng kêu to một tiếng, hai tay lật một cái, một bảo kính hai màu trắng đen xuất hiện trước người, toả ra hai màu kỳ quang trắng đen.
Nam tử mặt âm dương nhúc nhích miệng, một ngụm tinh huyết phun trên bảo kính đen trắng, cấp tốc dung nhập vào.
Bảo kính nở rộ quang mang đen trắng lập tức đại thịnh, ông một tiếng, một cột sáng hai màu trắng đen từ trên kính bắn ra, đánh về phía Trình Giảo Kim.
Trình Giảo Kim hừ lạnh một tiếng, trên thân dâng lên ánh vàng cực kỳ chói mắt, đại phủ trong tay càng đại phóng kim quang, chém ngang ra.
Tiếng xé gió bén nhọn vang lên, trong chốc lát vang vọng toàn bộ hư không, như núi kim mang bão táp, hình thành quang trụ màu vàng cao tới hai ba mươi trượng, như sơn băng địa liệt phá không bắn tới.
Không khí phía trước phảng phất trong nháy mắt bị một cỗ lực lượng đáng sợ rút khô, phát ra thanh âm tê tê trầm thấp, khiến cho người hít thở không thông, sát khí tùy ý quay cuồng, quấn quanh, hình thành một cỗ khí tràng tựa hồ có thể thôn phệ hết thảy.
Toàn bộ hư không trong chốc lát vặn vẹo biến hình, thân hình Trình Giảo Kim cũng biến mất không thấy gì nữa, dung nhập vào trong quang trụ màu vàng, ù ù phóng về phía trước, cùng huyết sắc hỏa đoàn, quang trụ đen trắng đụng vào nhau.
Theo “Ầm ầm” hai tiếng trầm đục, huyết sắc hỏa đoàn cùng quang trụ đen trắng bị quang trụ màu vàng tuỳ tiện trảm phá, nuốt hết.
Cơ hồ không dừng lại, quang trụ màu vàng tiếp tục bay cuộn tới, trong chớp mắt đã bay vụt đến trước người khô lâu ba đầu cùng nam tử mặt âm dương.
Khô lâu ba đầu tổn hao nhiều nguyên khí, muốn trốn tránh đã không kịp, bị quang trụ màu vàng bao phủ, chỉ nghe thanh âm vỡ vụn vang lên, thân thể khô lâu ba đầu bị quang trụ màu vàng bao phủ hoàn toàn, không biết xảy ra chuyện gì.
Sắc mặt nam tử mặt âm dương trong nháy mắt trắng bệch, hét lớn một tiếng, bảo kính đen trắng toả sáng hào quang, đồng thời lưỡng sắc quang mang nhanh chóng biến ảo chớp động, hư không phụ cận ẩn ẩn vặn vẹo, khiến cho thân hình nam tử mặt âm dương cũng biến thành mơ hồ không rõ.
Quang trụ màu vàng chớp mắt đã tới, hung hăng trảm trên mặt kính đen trắng.
“Ầm ầm” một tiếng nổ vang rung trời, bảo kính đen trắng theo âm thanh vỡ vụn, bất quá quang trụ màu vàng cũng hơi dừng lại một chút.
Nam tử mặt âm dương “Oa” phun ra một ngụm máu tươi, thừa cơ bay ngược ra sau.
Nhưng quang trụ màu vàng lập tức đánh tan bảo kính, tiếp tục giống như điện mang lao vùn vụt về phía trước, trong chớp mắt đã đuổi kịp nam tử mặt âm dương, lần nữa hung hăng chém xuống, mắt thấy là sẽ bao phủ thôn phệ người này vào trong.
Vào thời khắc này, phía sau mây đen đột nhiên tuôn ra hắc khí, trong chớp mắt ngưng ra một cự trảo màu đen to bằng gian phòng, phía trên che kín vảy màu đen, càng phát ra thanh âm vạn quỷ kêu gào.
Cự trảo màu đen chui về phía trước, trong nháy mắt vượt qua vài chục trượng, xuất hiện trước người nam tử mặt âm dương, chống đỡ quang trụ màu vàng.
Chỉ nghe một tiếng vang oanh minh, kim quang hắc trảo đồng thời vỡ vụn, một đạo khí lãng cơ hồ mắt thường có thể thấy được từ giữa không trung trong nháy mắt nổ tung cuốn ra, nhấc lên một trận cuồng phong.
Trong phạm vi hơn mười dặm cuồng phong phun trào, bất luận tu sĩ Trường An thành hay là quỷ vật, đều bị đánh bay ra sau.
Thân hình Trình Giảo Kim hiển hiện ra, ánh sáng màu vàng óng bao quanh thân, nhìn thoáng như một tôn Thiên Thần màu vàng, khiến cho lòng người sinh kính sợ.
“Nguyên Tội, rốt cuộc ngươi chịu ra tay sao?” Lão không tiếp tục xuất thủ, nhìn về phía chỗ sâu mây đen, chậm rãi mở miệng.
Mây đen nồng đậm tách ra hai bên, hiện ra một đầu thông đạo, một nam tử mặc hắc bào hiện thân ra.
Người này nhìn khoảng ba bốn mươi tuổi, thân hình thẳng tắp, ngũ quan trong sáng, thậm chí có thể nói là dáng vẻ đường đường, làm người ta chú ý nhất chính là một đôi mắt tràn đầy thần thái bay bổng, bất luận là phong thái hay là khí độ, đều làm người say mê.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Hợp Thể Song Tu Chấp Ma [Dịch] Hợp Thể Song Tu Chấp Ma](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/05/Dich-Hop-The-Song-Tu-Chap-Ma-SE-Audio-Truyen.jpg)





![[Dịch] Đạo Dữ Thiên Tề [Dịch] Đạo Dữ Thiên Tề](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/09/Dich-Dao-Du-Thien-Te-Audio-Truyen.jpg)

