Đại Mộng Chủ
Tập 10 : Đánh Cược Một Lần (c46-c50)
❮ sautiếp ❯Chương 46: Đánh Cược Một Lần
Một canh giờ trước lúc Thẩm Lạc trở lại tĩnh thất của mình, thử nói ra chuyện liên quan tới gối ngọc với giường không người ở vách tường kế bên.
Kết quả mới vừa mới mở miệng, trong đầu liền vang lên tiếng oanh minh bén nhọn kịch liệt, khiến hắn căn bản không thể nói ra được.
Sau khi thử qua hai lần, Thẩm Lạc đã cảm thấy đầu đau muốn nứt, không dám thử nữa.
Lần này hắn càng thấy rõ gối ngọc này có chỗ quỷ dị, từ trong đáy lòng cho đây là một kiện “Bảo vật” có lực lượng cường đại.
Nhưng bây giờ bảo vật này, chẳng những hai lần đưa hắn vào trong “Ác Mộng” kinh khủng kia, càng làm nguyên khí hắn đại thương, ngay cả thọ nguyên cũng bị ảnh hưởng, điều này làm trong lòng hắn ưu phiền không thôi.
“Chuyện gối ngọc tạm thời không để ý tới, làm sao kéo dài tính mạng mới là đại sự?” Thẩm Lạc đứng lên, đi lại trong phòng suy nghĩ.
Đừng nói là La sư, dù là Thẩm Lạc, cũng không tin trong vòng hai năm hắn có thể tu luyện Tiểu Hóa Dương Công tới cảnh giới viên mãn.
Huống chi dù học thành, trong quan cũng chưa chắc cho phép hắn tu luyện Thuần Dương Kiếm Quyết.
“Cầu người không bằng cầu mình, xem ra nhất định phải đánh cược một lần.” Thẩm Lạc bỗng nhiên dừng bước, trong lòng hạ quyết tâm.
Mấy ngày sau.
Trên đường núi Xuân Thu quan, Thẩm Lạc đi dọc theo một thềm đá xuống dưới núi, lông mày hơi nhíu lại, một mực không giãn ra, hình như trong lòng vẫn luôn lo lắng.
Ven đường gặp sư huynh đệ trong quan, hắn cũng không đáp lại, chỉ thi lễ một chút, vội vàng đi qua.
Lúc hắn sắp đi tới gần trai đường, chợt thấy một thân ảnh quen thuộc, lúc này mới dừng bước.
“Điền sư huynh. . .” Thẩm Lạc hô một tiếng.
Điền Thiết Sinh nghe được tiếng, vội quay đầu lại, thấy Thẩm Lạc, miệng hô lên, bước nhanh tới đón.
“Thẩm sư đệ, ngươi tìm La sư. . .”
Lời gã còn chưa nói hết, đã bị Thẩm Lạc kéo lại, đi tới một góc hẻo lánh xa hơn.
“Sư huynh, ta đang muốn đi tìm huynh, không nghĩ tới ở chỗ này gặp phải.” Thẩm Lạc mở miệng trước.
“Tìm ta? Thế nhưng có chuyện gì?” Điền Thiết Sinh nghe vậy, gãi gãi cái ót, có chút kỳ quái hỏi.
“Không có gì, mấy ngày tới ta phải hồi hương thăm người thân một chuyến, tới để cáo biệt huynh một tiếng.” Thẩm Lạc cười cười, nói.
“Sư đệ ngươi có thể xuống núi về nhà? Là La sư phê chuẩn sao? Ta lên núi đã nhiều năm như vậy, La sư dù một lần cũng không cho phép ta hồi hương.” Điền Thiết Sinh nghe vậy, thần sắc hơi kinh ngạc, cũng có chút hâm mộ.
“Sáng sớm ta đi tìm La sư nói, ngài đã phê chuẩn rồi.” Thẩm Lạc thấy gã phản ứng như vậy, trong lòng có chút đắng chát.
Hoàn toàn chính xác, Xuân Thu quan phong sơn nhiều năm, dựa theo quy củ, nếu tu hành không có thành tựu, bình thường không được tùy ý rời núi.
La sư sở dĩ đáp ứng, chỉ sợ chẳng qua cảm thấy thời gian Thẩm Lạc không còn nhiều, cho là hắn muốn về nhà đoàn tụ với thân nhân, cho nên mới phá lệ cho phép.
Lấy biểu hiện của Điền Thiết Sinh, đoán chừng nghĩ không ra điểm này, mà Thẩm Lạc cũng không muốn giải thích.
“Ngươi phải hồi hương thăm người thân, có nói với Bạch sư đệ chưa?” Điền Thiết Sinh hỏi.
“Từ chỗ La sư đi ra, ta đã đi đến tiểu viện Bạch sư huynh, nhưng hắn không có ở đó.
Trên đường trở về, ta lại đi đến chỗ hắn tu luyện thường ngày, cũng không tìm được, đoán là hắn đã vụng trộm xuống núi đi mua rượu uống rồi.
Sau nếu huynh gặp, phiền huynh nói với hắn thay ta một tiếng nhé.” Thẩm Lạc lắc đầu nói.
“Được, ngươi yên tâm trở về đi, ta sẽ nói với hắn.” Điền Thiết Sinh vỗ ngực một cái, bảo đảm.
Thẩm Lạc gật đầu nhẹ, cáo từ rời đi.
Điền Thiết Sinh nhìn bóng lưng Thẩm Lạc dần dần đi xa, trong lòng chẳng biết tại sao, sinh ra một loại cảm giác khác thường không nói ra lời.
Lúc này, gã mới giật mình nhớ lại, vừa rồi Thẩm Lạc ngắt lời, kết quả quên hỏi tới tình trạng cơ thể Thẩm Lạc, khôg biết La sư nói thế nào?
Thẩm Lạc trở lại trong phòng mình, cởi bỏ phục sức đệ tử Xuân Thu quan, đổi lại một bộ quần áo lúc trước hắn mới đến Xuân Thu quan, sửa sang lại một ít đồ quý báu một phen, bỏ vào một bao quần áo.
Sau đó, hắn nhìn thoáng qua gối ngọc trên giường, sau một phen suy tính, dùng một khối vải bông bao lại, giấu một nơi bí ẩn dưới giường, lúc này mới đi tới bàn bên cạnh.
Những thư tịch cũ kỹ kia vẫn như cũ chất thành một đống, chỉ là chỗ trống trên mặt bàn bên cạnh lại bày ra ba tấm phù lục giấy vàng mới tinh, xem phù văn phía trên chính là “Tiểu Lôi Phù”.
Mặc dù trong “Mộng cảnh” được Vu Diễm chỉ dẫn, hắn đã thành công vẽ ra “Tiểu Lôi Phù”.
Nhưng sau khi trở lại trong quan, hắn vẫn thất bại hai mươi, ba mươi tấm, khó khăn lắm mới vẽ ra bốn tấm thành phẩm, một tấm trong khảo thí lúc trước đã dùng hết.
Hắn cầm từng tấm phù lục lên, kẹp vào trong quyển « Trương Thiên Sư Hàng Yêu Kỷ Sự », sau đó lấy tất cả tiền bạc trên thân còn sót lại, bỏ vào trong bao quần áo.
Thẩm Lạc vác lên bao quần áo, khóa kỹ cửa phòng, hít sâu một hơi, đi đến hướng cửa sơn môn.
Trên đường đi, không ít sư huynh đệ trong quan thấy cách ăn mặc của hắn, từng người lộ vẻ ngạc nhiên, nhưng không một người quan tâm hỏi thăm, thậm chí ngay cả ngày thường chào hỏi cũng bớt đi, phần lớn chờ hắn đi xa hơn một chút, mới châu đầu kề tai thấp giọng bàn luận.
Thẩm Lạc nhìn không chớp mắt, mắt điếc tai ngơ với chuyện này, không bao lâu đã đến cửa sơn môn.
Hắn từ xa đã thấy ba bốn người, vây quanh Ngưu sư huynh trông coi sơn môn nói gì đó, trên mặt ý cười nịnh nọt, khiến cho người chán ghét.
Vị Ngưu sư huynh kia ước chừng mười mấy tuổi, một thân như khối than đen, mi tâm còn có một khối bớt hình tròn, nhìn tựa như bao công tại thế.
Trên thực tế lại là một gia hoả cựa kỳ tham lam, bởi vì từ nhỏ lớn lên trong quan, mặc dù tư chất bình thường, tư lịch lại so với rất nhiều đệ tử lớn tuổi, cho nên mới được trông coi sơn môn.
Ngày bình thường, nếu có ai muốn xuống núi vụng trộm ăn mặn, hay mua gì, đều không thể thiếu cho hắn một trận bóc lột.
Cho dù là Bạch Tiêu Thiên vị đệ tử nội môn này cũng nếm qua không ít thua thiệt, huống chi những người khác.
Không phản kháng được, vậy cũng chỉ có thể nịnh nọt, những người trước mắt đang làm, chính là như thế.
Thấy Thẩm Lạc đi đến, đám người vội chỉnh lại thần sắc ngay ngắn, đổi thành bộ dạng đang thỉnh giáo Ngưu sư huynh gì đó.
“Bái kiến các vị sư huynh.” Trong lòng Thẩm Lạc biết muốn xuống núi tránh không khỏi vị Ngưu sư huynh này, tiến tới chắp tay với mấy người.
“Có chuyện gì?” Ngưu sư huynh nhìn trên dưới đánh giá Thẩm Lạc một chút.
“Tuân lệnh La sư, hồi hương thăm người thân.” Thẩm Lạc ngồi dậy, đáp.
“Xuân Thu quan chúng ta phong sơn nhiều năm như vậy, nào nghe nói có thể hồi hương thăm người thân?” Ngưu sư huynh nghe vậy, một khuôn mặt đen hơi nhíu lại.
Những người khác nghe vậy, cũng một mặt kinh ngạc.
Thẩm Lạc nghe vậy, chậm rãi lấy từ trong tay áo ra văn thư do chính tay La sư viết, đưa cho Ngưu sư huynh.
Ngưu sư huynh khẽ chau mày, tiếp lấy.
“Thật đúng là thăm người thân, thế mà còn không có kỳ hạn. . .” Ngưu sư huynh kiểm tra tới lui mấy lần, ánh mắt lại dời về phía Thẩm Lạc, trong mắt ngoại trừ nghi hoặc, vẫn là nghi hoặc.
“Ngưu sư huynh, ta có thể đi chưa?” Thẩm Lạc thấy vậy, tựa tiếu phi tiếu hỏi.
Chương 47: Xuống Núi
Ngưu sư huynh đang muốn nói chuyện, liền nghe ngoài sơn môn cách đó không xa truyền đến một hồi tiếng bước chân, một bóng người chẳng biết lúc nào xuất hiện ở nơi đó, đang đi tới hướng bên này.
Đám người kinh ngạc, nhao nhao nhìn qua, Thẩm Lạc cũng không ngoại lệ.
Chỉ thấy một thanh niên nam tử thân mang phục sức Xuân Thu quan, đầu đội mũ rộng vành bằng tre, đang đi từng bước một, vô cùng có quy luật giẫm lên thềm đá, chậm rãi đi về hướng sơn môn.
Nam tử có tóc đen nhánh, thân hình gầy gò, khuôn mặt bị mũ rộng vành che khuất hơn phân nửa, lộ ra một nửa, có thể nhìn ra y tuấn mỹ bất phàm, mơ hồ có một cỗ xuất trần không giống phàm tục.
“Đây là ai vậy?” Bên cạnh có người nhỏ giọng thầm thì.
“Tại sao mặc phục sức Xuân Thu quan chúng ta, nhìn lạ mắt quá . . .” Một người khác cũng do dự nói.
“Chẳng lẽ là hắn?” Trong lòng Thẩm Lạc ngược lại suy đoán, chỉ là không nói ra miệng.
“Đó là Cổ Hóa Linh, Cổ sư đệ.” Ngưu sư huynh trông coi sơn môn nhiều năm, tự nhiên nhận ra người kia, sắc mặt biến hóa nói.
“Cổ Hóa Linh?”
Tất cả mọi người, bao gồm Thẩm Lạc, nghe cái tên này đều kinh ngạc.
Đây chính là một trong tam đại đệ tử nổi danh cùng với Đinh Hoa, Bạch Tiêu Thiên, cũng là đệ tử thần bí nhất, nghe nói quanh năm bế quan tu luyện, cực ít hiện thân trên núi.
n sư y thụ nghiệp, chính là vị Vương sư bá, cùng thế hệ với La đạo nhân và Phong Dương chân nhân kia.
Thẩm Lạc lên núi hơn hai năm, mặc dù một mực chưa gặp, nhưng lại nghe Bạch Tiêu Thiên nhắc đến không ít, chí ít ở trong mắt Bạch Tiêu Thiên, người này so với Đinh Hoa càng đáng coi trọng hơn.
“Lúc trước nghe đồn, nói trong quan đã cho phép một mình hắn xuống núi hàng yêu trừ ma, không nghĩ tới lại là thật.” Một tên đệ tử hơi lớn tuổi, nhịn không được thấp giọng thở dài.
“Một mình. . .
Đinh sư huynh còn chưa được cho phép một mình xuống núi, vậy mà hắn . . .” Một đệ tử khác nói.
Đám người nhỏ giọng thầm thì, thấy người kia tới gần, nhao nhao ngừng lại, kính cẩn thi lễ nói:
“Bái kiến Cổ sư huynh. . .”
“Cổ sư đệ. . .”
Cổ Hóa Linh dừng bước lại, mở mũ rộng vành trên đầu ra, lộ ra một khuôn mặt khiến cho nữ nhân phải ghen tỵ, chắp tay một cái với đám người.
“Chư vị sư huynh đệ tề tụ sơn môn, chẳng lẽ là để nghênh đón ta, ngược lại khiến ta có chút áy náy đấy.” Trên mặt y ý cười ôn hòa, phảng phất đang nói đùa.
Đám người thấy y, vừa kính sợ lại cực kỳ hâm mộ, cũng có đố kỵ hổ thẹn, trong lúc nhất thời không biết nói gì.
“Khụ khụ. . .
Cổ sư đệ lần đầu xuống núi hành tẩu, thu hoạch như thế nào?” Ngưu sư huynh ngược lại có chút quen thuộc với y, ho nhẹ một tiếng, cười hỏi.
“Chém một con chuột vàng hơi có thần trí, không tính là thu hoạch gì cả.” Cổ Hóa Linh vỗ vỗ bối nang trên lưng, cười nói.
Những người khác nghe lời ấy, trong lòng đều giật mình, lần đầu xuống núi, vậy mà không phải đi đối phó âm sát đồ vật gì đó, mà lại là tinh quái sinh ra thần trí.
Thẩm Lạc cũng không nhịn được đánh giá y nhiều hơn vài lần.
“Cổ sư đệ quả nhiên dũng mãnh phi thường, bội phục, bội phục.” Ngưu sư huynh từ đáy lòng tán dương.
Những người còn lại lúc này mới kịp phản ứng, vội vàng vỗ mông ngựa theo.
“Chư vị sư huynh đệ quá khen rồi, chỉ cần chư vị cần cù tu hành, mặc kệ tiến cảnh nhanh chậm, kiên trì bền bỉ, ngày sau tất nhiên cũng có thành tích.
Bây giờ ta còn phải trở về báo cáo hành trình với sư phụ, không nhiều lời cùng chư vị nữa.” Cổ Hóa Linh hơi chắp tay với đám người, cấp bậc lễ nghĩa thập phần chu đáo.
Đám người cảm thấy thụ sủng nhược kinh, vội vàng nhao nhao hoàn lễ.
Thẩm Lạc cũng không thể không cảm thấy, Cổ Hoá Linh cùng là một trong tam đại đệ tử nội môn, so với tính cách không bị trói buộc của Bạch Tiêu Thiên, cùng Đinh Hoa mắt cao hơn đầu, hoàn toàn chính xác càng có thể thu lấy hảo cảm của những đệ tử bình thường này.
Dù thân ảnh y đã đi xa, đám người vẫn cảm thấy như gió xuân ấm áp, chờ bọn họ lấy lại tinh thần, Thẩm Lạc cũng đã lặng yên rời khỏi sơn môn.
Hơn hai năm chưa từng rời khỏi Xuân Thu quan, cho dù tâm tính như Thẩm Lạc, cũng khó tránh khỏi cảm giác có chút tự do thoát thân.
Đến Thổ Tập trấn, đầu tiên hắn đi Hồng Vận lâu gọi một bàn thịt rượu, ăn no một trận, lại đến phiên chợ bỏ ra hai mươi lượng bạc, mua một thớt ngựa tốt bờm đen thể trạng tráng kiện.
Chuẩn bị tốt nước và lương khô trên đường xong, hắn mới phóng ngựa ra Thổ Tập trấn, cuốn bụi mà đi.
Đăng Bình quận có hơn mười huyện thành to to nhỏ nhỏ, trong đó phải kể tới Xuân Hoa huyện địa thế bằng phẳng, ruộng tốt phì nhiêu, cho nên tương đối trù phú.
Phía đông nó là Thiên Bình huyện thuộc Cửu Lương sơn, đất đai ít ỏi, rất cằn cỗi.
Tiếp giáp phía tây Xuân Hoa huyện là Tùng Phiên huyện, bởi vì có một đầu Loan Thủy Hà chảy qua, thuận tiện cho vận tải đường thuỷ, nên nơi đây trở thành một nơi trung chuyển nho nhỏ vận tải đường thuỷ vãng lai.
Thương nhân mậu dịch ngược lại so với Xuân Hoa huyện càng thêm hưng thịnh.
Giờ phút này, ở trong Tùng Phiên huyện thành, trên Tần Dương tửu lâu khá nổi danh, Thẩm Lạc với thân mang trường sam màu xanh, đang ngồi gần một cửa sổ ở lầu hai, trước người bày ra mấy thứ đồ nhắm đẹp mắt, đang bừng bừng bốc hơi nóng.
Chỉ là hắn liên tục đi đường ba ngày, trên đường xóc nảy không thôi, giờ phút này không có cảm giác miệng lưỡi gì, một tay cầm đũa lên, lại buông xuống, cuối cùng cầm chén trà bên cạnh lên, khẽ nhấm một hớp.
Lúc này, tiểu nhị bận rộn phục vụ đang từ bàn bên cạnh đi qua, bị hắn gọi lại một tiếng “Tiểu nhị”.
Tiểu nhị vắt khăn lên đầu vai, liếc thấy đồ ăn trên bàn hắn cơ bản không động chút nào, lông mày trong lúc lơ đãng nhíu một chút.
“Khách quan, có gì phân phó?” Gã hạ thấp người đi tới trước mặt hắn, trên mặt tươi cười hỏi.
“Làm phiền, hỏi ngươi một chút chuyện?” Thẩm Lạc nói.
“Khách quan cứ hỏi, tiểu nhân nhất định biết gì nói nấy.” Tiểu nhị nghe không phải là phàn nàn, lập tức thần sắc buông lỏng, cười nói.
“Tùng Phiên huyện chúng ta, trên Loan Thủy Hà có bến đò nào không?” Thẩm Lạc hỏi.
Tiểu nhị nghe lời này, thần sắc hơi khựng lại, lập tức cười nói: “Khách quan hỏi vậy chắc là người ngoài đến rồi, bên trong Tùng Phiên huyện chúng ta có ba bến tàu, bến đò to to nhỏ nhỏ cũng phải có mười mấy bến.”
“Nhiều như vậy. . .” Thẩm Lạc nghe xong, lông mày hơi nhíu lại.
Lần này hắn lấy lý do thăm người thân rời khỏi Xuân Thu quan, thẳng đến Tùng Phiên huyện này, không phải làm chuyện gì khác, mà chính là tới Loan Thủy Hà nơi tổ tiên Vu Mông phát hiện bộ « Vô Danh Thiên Thư » kia.
Nếu hết thảy trong mộng đều là thật, vậy theo thời gian suy tính, bộ Thiên Thư này hiện nay hơn phân nửa còn chưa bị tổ tiên Vu Mông phát hiện, rất có khả năng còn nằm trong bãi loạn thạch nào đó dưới Loan Thuỷ Hà.
Thẩm Lạc biết từ trong Xuân Thu quan đạt được « Thuần Dương Kiếm Quyết » tỷ lệ cực kỳ bé nhỏ, tiên dược bảo mệnh càng là có thể ngộ nhưng không thể cầu.
Nên hắn lập tức tìm kiếm bản Thiên Thư ghi chép Tiên gia thuật pháp này, tìm một chút hi vọng sống, đó là hy vọng cuối cùng của hắn.
Cho dù hắn không thể nào học được pháp thuật công pháp phía trên, cũng có thể dùng Thiên Thư này đổi tiên ngọc Xuân Thu quan, hoặc đổi đan dược đền bù nguyên khí cũng được.
“Tiểu ca, ngươi có biết trong những người kiếm sống bằng nghề lái đò ở bến đò kia, có hộ gia đình nào họ Vu không?” Thẩm Lạc nghĩ nghĩ, lại hỏi.
Chương 48: Vu Đại Đảm
“Cái này. . .” Con ngươi tiểu nhị đảo một vòng, trên mặt lộ vẻ khó khăn.
Thẩm Lạc thấy thế, trong lòng hiểu rõ, lấy từ trong tay áo ra một mảnh bạc vụn, để lên bàn.
Tiểu nhị liếc qua, đôi mắt lập tức sáng lên, đưa tay tính cầm.
“Trước tiên nói một chút đã.” Thẩm Lạc đưa tay nhẹ nhàng che lại bạc vụn, trên mặt lộ ra ý cười ôn hoà.
“Khục. . .
Ta nhớ không lầm, họ Vu cũng chỉ có một nhà làm lái đò tại Hoàng Vi Đãng kia.
Chỗ đó dài khoảng mười dặm thuỷ vực, đá ngầm loạn thạch rất nhiều, dòng nước chảy xiết, hán tử Vu gia kia ở nơi đó lái đò.” Tiểu nhị ho khan một tiếng, thu tay về, hậm hực nói.
Thẩm Lạc nghe vậy, trong lòng vui mừng, cầm lấy bạc vụn đặt ở trong tay tiểu nhị, nhưng chưa buông tay, tiếp tục hỏi:
“Hoàng Vi Đãng ở nơi nào, nơi đó có dễ tìm không?”
“Dễ tìm dễ tìm, ra phía tây cửa thành, đi hướng Tây Nam năm sáu mươi dặm là đến.
Trên đường nếu tìm không thấy, tùy tiện thấy người hỏi một chút, nói tìm Vu Đại Đảm là được.” Tiểu nhị cảm nhận trong lòng bàn tay hơi lạnh, tươi cười rạng rỡ, nói nhanh hơn.
“Làm phiền tiểu ca.” Thẩm Lạc cười cười, buông lỏng tay ra.
“Chuyện này, khách quan còn có gì phân phó cứ việc nói.
Những ngày gần đây cửa thành đóng sớm, bình thường giờ Tuất đã đóng, khách quan du ngoạn cần phải chú ý thời gian trở về.” Trên mặt tiểu nhị ý cười nở rộ, liên tục cảm ơn, thu bạc vụn vào.
Thẩm Lạc khoát tay áo, tiểu nhị liền khom người lui xuống.
Sau khi ăn xong, Thẩm Lạc dẫn ngựa ra khỏi thành, một đường đi về phía tây nam, ước chừng sau nửa canh giờ, đã đi tới bờ sông.
Dòng chảy ở thượng du Loan Thủy Hà tụ hợp vào không ít, mặt sông khá rộng lớn, hai bên xây dựng con đê chắn dòng nước.
Khắp nơi đều sinh trưởng cây liễu tráng kiện, từng cành liễu rậm rạp rủ xuống, theo gió mùa hè lắc lư không ngừng.
Thẩm Lạc đi dọc theo bờ sông, đi hơn mười dặm, phát hiện lòng sông Loan Thủy Hà bắt đầu co vào một chút, mặt nước vốn rộng lớn dần dần thu hẹp còn mấy chục trượng, khiến cho dòng nước vốn chảy nhẹ nhàng dần dần trở nên chảy xiết.
Càng đi về phía trước, trên mặt sông bắt đầu xuất hiện từng dãi đất bồi, phía trên mọc từng lùm cỏ lau rậm rạp, màu lá xanh biếc, gió thổi đến rung “Xào xạc”, ở trong thỉnh thoảng có chim nước bay lên bay xuống.
Lại rong ruổi ngựa đi về phía trước hơn mười dặm, rốt cuộc Thẩm Lạc nhìn thấy cách bờ sông phía trước không xa, có một gốc du già cao mấy chục trượng, dưới cây thoáng mát dựng một lều tranh giản dị.
Một bên bờ nước cách lều tranh không xa buộc một chiếc thuyền nhỏ ô bồng, cạnh thuyền cắm một cây gậy trúc dài khoảng mười trượng.
Hắn đi tới cách cây du già không xa liền nhảy xuống ngựa, nắm dây cương chậm rãi đi tới.
“Nhà đò có ở đó không?” Thẩm Lạc đứng phía ngoài, cao giọng hô.
“Ai, tới đây . . .” Một tiếng đáp rất nhanh vang lên, giọng nói có chút thô kệch.
Ngay sau đó, một hán tử trung niên thân hình tráng kiện, từ trong túp lều đi ra.
Thẩm Lạc hơi đánh giá trên dưới gã, phát hiện người này ngoại trừ màu da bên ngoài bị cháy quá đen, dung mạo có ba bốn phần tương tự với Vu Mông, trong lòng không khỏi âm thầm cảm thán, cảm giác người này không chừng chính là một trong tiên tổ Vu thị.
“Xin hỏi lão ca là Vu lái đò?” Thẩm Lạc hỏi.
“Ha ha, khách quan hỏi như vậy, Loan Thủy Hà ở Tùng Phiên huyện này trên dưới vài trăm dặm, làm gì còn có Vu Đại Đảm thứ hai?” Trung niên hán tử kia cười vang nói, trong ngôn ngữ tựa hồ có chút tự đắc.
“Vậy đúng là Vu lão ca có tên tuổi rồi.” Thẩm Lạc nghe vậy, cười nói.
“Khách quan muốn qua sông sao? Bất quá mang theo con ngựa này cũng khó quá, thuyền nhà ta sợ là không chứa được nó.” Hán tử trung niên tự xưng Vu Đại Đảm quan sát Thẩm Lạc một chút, có chút khó khăn nói.
“Không qua sông, chỉ là muốn mượn thuyền lão ca sử dụng, giá tiền thì. . .
Dễ thương lượng mà.” Thẩm Lạc nháy nháy mắt, nói như thế.
Vu Đại Đảm nghe Thẩm Lạc nói vậy, nhịn không được lại đánh giá trên dưới hắn một chút, có chút không rõ người trẻ tuổi này thoạt nhìn như là phú gia công tử, rốt cuộc muốn làm gì?
Thẩm Lạc chỉ mỉm cười nhìn Vu Đại Đảm, chờ gã mở miệng.
“Vị khách quan này, nhìn bộ dáng ngươi giống như người xứ khác? Trong Hoàng Vi Đãng này cũng không phải nơi bơi lội chơi đùa tốt đâu, ngươi nhìn xem phiến bụi cỏ lau kia phong quang đúng không, nhưng đáy sông bên dưới có thể đều là mạch nước ngầm đá ngầm, ở giữa càng có một mảng lớn bãi loạn thạch.
Dù là một lái thuyền có kinh nghiệm, sơ ý một chút cũng sẽ đụng vào.
Ngươi thuê thuyền cũng không phải là ý hay.” Vu Đại Đảm nhăn mày lại, khuyên nhủ.
“Không sao, ta biết chút thuỷ tính, chính là đến bụi cỏ lau kia nhìn xem, ngắm cảnh một chút rồi sẽ trở lại.” Thẩm Lạc nói.
“Khách quan, ngươi muốn ngắm cảnh cũng được, ta chèo thuyền đưa ngươi qua, chỉ thu tiền bằng đưa qua đưa về bờ sông thôi, so với ngươi thuê thuyền còn rẻ hơn, lại không nguy hiểm gì.
Ngươi nói có đúng hay không?” Vu Đại Đảm vẫn cảm thấy không ổn, đề nghị.
“Khách quan đừng nghe kẻ hồ đồ này. . .” Ai ngờ gã vừa nói xong, còn không đợi Thẩm Lạc trả lời, trong túp lều liền truyền ra một tiếng nữ tử vội vàng.
Ngay sau đó, một nữ phụ trung niên mặc áo nâu đầu trùm khăn vải, nâng cao cái bụng lớn từ trong túp lều đi ra.
Màu da trên mặt phụ nhân cũng đen phiếm hồng, hiển nhiên cũng đã phơi gió phơi nắng qua, đã quen chịu khổ cực.
“Nha, còn có thư sinh tuấn tú như vậy à. . .” Phụ nhân nhìn thấy Thẩm Lạc, tán thưởng một tiếng.
Thẩm Lạc mỉm cười, cũng không coi là thật.
“Nàng ra đây làm gì, coi chừng gió.” Vu Đại Đảm thấy thế, vội trở lại nghênh đón, một mặt lo lắng.
Phụ nhân thấy thế, hung hăng nhéo gã một cái, vuốt ve tay gã, nói:
“Ngươi là hương dã hán tử, có biết gì là phong nhã hay không? Thiếu gia này muốn tiến đến đám cỏ lau đơn độc ngắm cảnh, nói không chừng một hồi còn nổi hứng làm thơ, liền có thể viết ra một bài thơ nổi danh thiên hạ.
Hán tử ngươi ở bên cạnh xem náo nhiệt gì chứ, đúng là chướng mắt?”
Thẩm Lạc đương nhiên biết, phụ nhân là muốn kiếm bạc từ cho thuê thuyền, nhưng cũng không nói ra, cười nói: “Đại tẩu nói đùa, ta chỉ muốn một mình đi giải sầu mà thôi, nào có thi tài gì chứ . . .”
Nghe Thẩm Lạc nói vậy, thê tử nhà mình lại một mực nháy mắt, Vu Đại Đảm cũng chỉ đành im lặng một bên, không nói nữa.
“Ha ha, thiếu gia muốn thuê bao lâu? Thuyền này tuy không lớn, nhưng một ngày sinh ý cũng không ít, thiếu gia cũng không thể bạc đãi nhà ta đó nha.” Trên mặt phụ nhân mang ý cười, nói.
“Ta thuê ba ngày, bắt đầu từ bây giờ.
Sau ba ngày này, trả các ngươi mười lượng bạc, như thế nào?” Bản dịch tại bạch ngọc sách.
Thẩm Lạc sờ lên cằm, hỏi.
“Bao nhiêu . . .”
Phụ nhân nghe xong, sắc mặt có chút thay đổi, quả thực không ngờ Thẩm Lạc xuất thủ xa hoa như vậy.
“Mười lượng bạc.” Thẩm Lạc lặp lại.
“Không được, không được. . .
Nhiều lắm.” Vu Đại Đảm liên tục khoát tay.
“Cái này. . .
Quả thực hơi nhiều, dù là mua thuyền chúng ta cũng dư xài.
Đừng nói là mười lượng, một lượng đã không ít.” Dù phụ nhân kia tham tài, cũng cảm thấy không nên thu nhiều như vậy.
“Đại tẩu không cần so đo, ta và Vu đại ca trò chuyện hợp ý, mười lượng bạc này tạm thời giao cho các ngươi, thuyền này xem như ta thuê lại.” Thẩm Lạc không cho phản bác, nói.
“Thiếu gia khí vũ bất phàm, khí độ hào phóng, ngày sau nhất định là mệnh phú quý sống lâu trăm tuổi . . .” Phụ nhân cười đến không ngậm được miệng, càng xem hậu sinh trước mắt càng cảm thấy thuận mắt.
Chương 49: Tham Hà (*)
Sau khi thống nhất xong, Thẩm Lạc liền giao ngựa lại cho vợ chồng Vu Đại Đảm chăm sóc, bản thân lập tức nâng thuyền đẩy xuống mé sông.
Lúc xuất phát, Vu Đại Đảm vẫn không quên dặn dò kỹ càng một hồi, sợ hắn gặp chuyện gì bất ngờ.
Thẩm Lạc với việc này tất nhiên cũng không dám thờ ơ, mà còn cẩn thận ghi nhớ hoàn cảnh từng khúc sông cũng như các công việc cần phải lưu tâm.
Người đàn bà kia chuẩn bị thêm nước sạch trên thuyền, sau đó lại mang thêm mấy khối bánh nướng và một ít thịt khô được gói trong một bọc vải bố để Thẩm Lạc mang theo ăn khi lên thuyền.
Thẩm Lạc cũng khó mà từ chối thịnh tình này, bèn thu bọc vải lại.
Thuyền ô bồng(1) nhỏ xuôi theo theo dòng nước xiết trôi đi.
Thẩm Lạc đứng đầu thuyền, tay nắm cây sào trúc nhưng không dùng để đẩy thuyền mà đưa qua lại hai bên mạn thuyền, thăm dò đá ngầm dưới lòng sông.
Rất nhanh, thuyền nhỏ liền băng qua từng đám, từng đám cỏ lau nước cao ngang người, tiến vào trong một bãi cỏ lau lớn.
Căn cứ theo lời kể của Vu Đại Đảm, khúc sông này mà một nhánh lớn của sông Loan Thủy, thế nước đoạn sông này càng xuôi càng chảy xiết.
Khi thuyền nhỏ mới vào, tốc độ còn chưa tính là nhanh quá, nhưng càng trôi đi thì tốc độ càng tăng nhanh, vậy nên Thẩm Lạc không thể không bắt đầu đưa sào thăm dò đáy nước, cũng là để giảm tốc độ con thuyền.
Chỉ là hắn chèo thuyền thực không thuận tay, với mặt nước phẳng lặng thì không sao, ở giữa dòng nước xiết thế này, dù hắn hết sức tập trung vẫn không thể tránh khỏi va chạm.
“Phành, phành, phành.”
Thuyền nhỏ lắc trái đảo phải, liên tiếp va chạm với đá ngầm dưới sông khiến đám nhạn nước, vịt trời trong bãi lau sâỵ cả kinh nhao nhao bay lên.
Đụng phải một vài chỗ có cả xoáy nước lẫn đá ngầm lớn, hắn còn phải dốc hết sức chống sào đẩy thuyền ra, nếu không một khi bị cuốn vào, chỉ cần hơi sơ sểnh chút e rằng sẽ bị lật thuyền ngay.
Thẩm Lạc rất nhanh thấy cả người mỏi nhừ, mồ hôi túa ra, mắt cũng hơi hoa lên, chỉ là thế nước thế này không cho phép hắn nghỉ ngơi, chỉ có thể cắn răng gắng gượng chống đỡ.
Trên đường đi, hắn hết sức lưu ý hai bên bờ sông, quan sát xem dòng sông có chỗ nào thu hẹp không, có điều vì lau sậy mọc vừa cao vừa dày cản trở tầm quan sát khá nhiều nên hắn không thể thấy rõ ràng được, chỉ có thể tận sức dựa vào thế nước mà phán đoán.
Dù sao thì chỗ lòng sông hẹp thì tốc độ dòng nước cũng sẽ tăng nhanh.
Thẩm Lạc cứ vậy theo dòng trôi đi bảy, tám dặm. dọc đường không đụng phải bãi đá ngầm nào nhưng lại đụng không ít bãi bồi giữa lòng sông.
Thuyền của hắn lúc này đang đi qua khe nước giữa hai bãi bồi.
Trên hai bãi bồi đều là cỏ lau mọc đầy xanh ngát.
Đoạn giữa hai bãi bồi này tổng thể trông như một con đường thủy tự nhiên, thuyền nhỏ mới vào trong đó, tốc độ đột nhiên tăng cao rồi bất thình lình xông ra ngoài.
“Phành”, một âm thanh trầm đục vang lên.
Thuyền nhỏ khi lao ra khỏi vùng lau sậy đột nhiên chấn động dữ dội.
Thân hình Thẩm Lạc chao đảo, mém chút là rớt từ trên đầu thuyền xuống.
Hắn chống sào trúc, ổn định thân hình rồi đưa mắt đảo qua phía trước, chỉ thấy đầu thuyền đã đâm vào một bãi loạn thạch có phạm vi khoảng mấy chục trượng, may là thuyền nhỏ được đóng bằng gỗ tốt nên không bị đụng hỏng.
Không giống như những bãi đất bồi dọc đường, trên bãi loạn thạch này chỉ thấy toàn là bùn cát và những hòn đá cuội màu trắng xám lớn cỡ năm tay, còn chỗ đầu thuyền bị va chạm lại thấy một khối đá màu lớn màu nâu.
Tảng đá chẳng những trông thô nhám lồi lõm một cách cổ quái, hơn nữa chỉ lộ một đoạn chừng hai xích lên khỏi mặt nước còn phần lớn còn lại nằm chìm trong nước sông.
Mà đầu thuyền vừa vặn cắm đúng vào chỗ lõm của tảng đá ngầm(2), may mắn không bị hư hỏng gì.
Thẩm Lạc quan sát hai bên bờ sông một lát, phát hiện lòng sông đoạn này rõ ràng thu hẹp lại rất nhiều, khóe miệng lộ vẻ vui mừng.
“Đường sông thu hẹp, bãi loạn thạch, đá ngầm dưới sông, nhìn qua có lẽ đúng là chỗ này rồi.” Thẩm Lạc lẩm bẩm tự nói.
Theo lời Vu Diễm kể, nơi tổ tiên nhà họ tìm được cuốn Vô Danh Thiên Thư kia chính là một bãi loạn thạch, rất giống với hoàn cảnh trước mắt Thẩm Lạc bây giờ.
Vốn nghĩ cần phải vất vả tìm kiếm một phen, không ngờ cũng không tốn công sức lắm.
Thẩm Lạc ném cây sào trúc lên bãi loạn thạch, khom người buộc dây thừng đầu thuyền vào tảng đá kia, xong dùng sức quấn chặt mấy vòng, đợi tới khi chắc chắn thuyền sẽ không trôi đi theo dòng nước mới đặt mông xuống, đổ vật người nằm trên khoang thuyền.
Suốt đoạn đường vừa rồi, hết chèo rồi chống, hắn sớm đã sức cùng lực kiệt, giờ đừng nói tới xuống sông tìm thiên thư, đến nhảy khỏi đầu thuyền thôi cũng chẳng có sức làm.
Thẩm Lạc nghỉ ngơi một lúc lâu, ăn chút lương khô xong lại nghỉ thêm một lát rồi mới đứng dậy.
Hắn lấy một cuộn dây thừng loại to bằng ngón cái từ lòng thuyền ra, buộc chặt một đầu dây vào phần nổi của khối đá, đầu còn lại đem quấn hai vòng quanh lưng mình, sau đó liền nhảy xuống thuyền, tiến về bãi loạn thạch.
Bãi loạn thạch có dạng hình thoi hẹp dài, nhọn ở hai đầu nam – bắc, nằm song song dòng nước.
Tảng đá kia nằm lặng yên ở đầu phía tây bãi đá.
Thẩm Lạc đứng cạnh nó, đưa mắt bắt đầu quan sát đánh giá nước sông phía dưới.
Chỉ thấy nước sông tối tăm, tỏa mùi tanh nhàn nhạt, chỗ nước ở gần bãi đá nổi bọt nước trắng xóa, mặt sông phía xa xa có những xoáy nước lớn nhỏ không đều, cơ bản không thể thấy tình hình phía phía dưới.
Hắn lấy lại bình tĩnh một chút, thò một chân xuống, cẩn thẩn từng chút bước vào trong làn nước.
Kết quả là đá ở mép nước nằm rất thưa, chỉ chịu chút lực liền thình lình trượt xuống phía dưới.
Một cước của Thẩm Lạc bất ngờ không có điểm tựa, kéo theo cả người ngã ùm xuống sông.
Nước sông chỗ này rất sâu, cả người hắn chìm vào trong nước lại bị dòng nước xiết mãnh liệt cuốn tới, lưng liên tiếp mấy lên lên khối đá khiến hắn không nhịn nổi há mồm ra, tức thì bị sặc nuốt vào mấy ngụm nước sông pha lẫn bùn cát.
Dưới cảm giác kinh hoảng, hắn vội vàng giãy giụa xoay ngươi, hai tay ôm chặt khối đá rồi lên trên.
Đầu vừa nhô lên khỏi mặt nước, hắn vô thức hít mạnh một hơi, ngay sau đó ho khan kịch liệt một hồi.
“Khục khục…”
Thẩm Lạc mất một lúc lâu mới hồi phục lại tinh thần, đưa tay lau nước trên mặt, trong lòng vẫn còn chút hoảng hốt.
“Nơi này đúng là nguy hiểm thật, có điều nếu không vậy thì Vô Danh Thiên Thư kia cũng sẽ không ở đây lâu đến vậy mà không bị ai tìm thấy.” Nghĩ thế, khát vọng trong lòng Thẩm Lạc với cuốn Vô Danh Thiên Thư kia càng trở nên mãnh liệt.
Lần này, Thẩm Lạc hít sâu một hơi, tay bóp mũi rồi mãnh liệt trầm mình xuống nước, một tay vịn tảng đá sau lưng, vừa cẩn thận dò dẫm vừa tiến xuống thêm từng chút, từng chút một.
Sau khi đã chìm hẳn xuống nước, hắn chậm rãi mở hai mắt ra, phát hiện nước dưới sông có chút vẩn đục, cơ bản không thể nào nhìn rõ ràng cũng không cách nào nhìn được quá xa, chỉ có thể dựa vào tảng đá ngầm kia, tận lực quờ quạng hướng xuống phía đáy sông.
Điều khiến hắn bất ngờ là chỗ sông này lại rất sâu, đợi tới khi chân hắn chạm vào đất bùn ở đáy sông thì hắn cũng đã hết hơi.
Hắn cố nén nhịn cảm giác tức ngực khó thở, nỗ lực mở lớn hai mắt nhìn về phía bãi loạn thạch dưới đáy sông, giữa hoàn cảnh mờ mờ ảo ảo lại thấy nơi đó hình như có một hốc đá hoặc hố bùn nhìn không rõ nông sâu, hắn vội vàng đưa tay quờ quạng.
Chỉ là mới quờ quạng được giây lát, vì thiếu dưỡng khí do nín thở lâu, đầu óc hắn lúc này đã trở nên mơ màng, ngực nặng trĩu, chỉ có thể vịn khối đá kia ngoi lên lại mặt nước.
Vừa lên lại, Thẩm Lạc liền há miệng hít lấy hít để, ngực phập phồng liên tục.
Sau khi hơi thở đã bình ổn lại một lúc, hắn lại thả mình xuống, lặn về phía đáy sông.
Lần này vì tranh thủ thêm chút thời gian ở đáy sông, hắn lặn nhanh hơn rất nhiều, khi vừa chạm đáy liền bắt đầu dò dẫm ngay lập tức.
Chỉ là đáy nước tối tăm lại có thêm bùn cát nổi lên khiến con mắt gần như chẳng giúp ích được gì, hắn chỉ có thể như con ruồi không đầu, không ngừng quờ loạn.
Chỉ sau chốc lát hơi thở đã dùng hết, hắn chẳng còn cách nào lại phải ngoi lên.
Đợi một thoáng sau khi đã hồi phục lại, hắn lại vội vàng đâm đầu lặn xuống đáy sống, lại bắt đầu mò mẫm tìm kiếm khắp bốn phía bãi loạn thạch.
Sau mấy lần như thế, khi nổi lên mặt nước để thở, cả người hắn vừa lạnh vừa mệt mỏi, bờ môi cũng bắt đầu tím tái.
Hắm ôm khối đá lớn kia, hơi ngửa đầu nhìn lên bầu trời phía Tây, phát hiện trời đã dần ngả về chiều.
“Thử lại lần nữa…”
Thẩm Lạc nhíu mày tập trung, hít mạnh một hơi lớn rồi lại tiếp tục trầm mình xuống nước lặn về phía đáy sông.
Những hốc đá hố bùn ở dưới khối đá ngầm có lẽ đều đã bị hắn thăm dò mấy lần rồi nên hắn liền vòng qua khối đá, bơi về phía rìa phía Nam bãi loạn thạch, đồng thời bàn tay vẫn dán xuống đáy sông mò mẫm.
Lần này, khi tay phải hắn thò vào trong một cái lỗ không để tìm kiếm, đầu ngón tay hắn bỗng chạm vào một thứ cho cảm giác không hề giống một viên đá.
Chú giải:
*.
Tham = dò xét, kiểm tra hay trực tiếp hơn là sờ soạng, quờ quạng kiểm tra. hà = sông.
Vì Thẩm Lạc làm nhiều trò ở chương này nên mình không dịch hẳn tiêu đề chương ra.
1.
Thuyền ô bồng: Loại thuyền ở giữa khoang thuyền có tối thiểu là một khung hình bán nguyệt, trên khung có dán giấy dầu hoặc phủ, lợp thứ gì đó che nắng, tránh mưa.
2.
Khối đá mà Thẩm Lạc hay bám vào trong chương này có nguyên văn Hán Việt là Hà Tiều – Hán tự:
河礁
, có hình dạng kích cỡ khá tương tự rặng san hô hoặc tổ hợp ghềnh đá liền mạch chứ không phải là một khối đá đơn thuần, vì ngắn gọn mình chỉ gọi nó là khối đá.
Chương 50: Cái Túi
Vật kia sờ lên tựa như vải bố, hình dáng cũng tròn trịa giống như một cái túi vải, bên trong gập ghềnh, tựa hồ chứa không ít đồ vật.
“Chẳng lẽ là Thiên Thư?” Trong lòng Thẩm Lạc hơi động, vội vàng nắm một góc cái túi, muốn lôi nó ra.
Vu Diễm lúc ấy cũng không nói rốt cuộc hình dạng Thiên Thư thế nào, có lẽ chứa trong cái túi này cũng không chừng.
Lỗ thủng ở đáy sông kia chỉ to bằng miệng chén, cái túi kia tựa hồ lớn như cái rổ, nên một mực kẹt bên trong, căn bản không lấy ra được.
Thẩm Lạc thử hết các cách, vẫn vô kế khả thi.
Lúc này, hơi thở của hắn lại dùng hết, chỉ có thể trồi lên mặt nước.
Thẩm Lạc nằm nhoài trên đá ngầm, ngực phập phồng kịch liệt, trong mắt khó nén thần sắc kích động, thậm chí có thể nghe được trái tim mình nhanh chóng nhảy lên “Bình bịch”.
Trước đây khi hắn gặp Vu Đại Đảm, trong lòng đã bảy tám phần khẳng định, lúc trước trong mộng cảnh Vu Diễm nói không ngoa.
Mà bây giờ phần cơ duyên này, tựa hồ cách mình chỉ một bước, điều này làm sao hắn không khỏi kích động?
Lần này Thẩm Lạc lấy hơi xong, không lập tức lặn xuống nước, ngược lại leo lên bãi loạn thạch, về tới khoang thuyền.
Chỉ chốc lát sau, trong tay hắn cầm một cái cán sắt màu đen dài hai thước, nhảy xuống đầu thuyền, một lần nữa tiềm nhập dưới nước.
Thẩm Lạc tới chỗ lỗ thủng chật hẹp kia, cầm trong tay cán sắt cắm vào trong động, cẩn thận tránh đồ vật bên trong, sau đó nạy ra hai bên.
Đá ngầm dưới sông to lớn, trọng lượng tự nhiên không tầm thường, Thẩm Lạc đương nhiên không nghĩ tới lật nó lên, hắn chỉ muốn nong mở rộng lỗ thủng kia, sau đó lấy đồ vật bên trong ra.
Một hồi tiếng ma sát nhỏ liên tục vang lên dưới nước, động tác Thẩm Lạc khuấy động bùn cát không ngừng trôi nổi lên, khiến hắn không thể không nhắm chặt mắt, một hồi sau mới mở ra nhìn một chút.
Đá ngầm sông mặc dù lâu ngày bị dòng nước ăn mòn, nó vẫn kiên cố vượt quá Thẩm Lạc tưởng tượng.
Bản dịch tại bạch ngọcc sách.
Hắn phí hết sức chín trâu hai hổ nạy một hồi lâu, cũng chỉ nới cửa hang lớn ra một phần, đưa tay vào vẫn không cách nào giãn ngón tay ra được.
Bất quá mặc dù trong lòng Thẩm Lạc lo lắng, nhưng nghĩ đến ở trong đó có thể là “Vô Danh Thiên Thư” kia, toàn thân liền tràn đầy hưng phấn.
Mỗi lần hắn nổi lên mặt nước, cũng chỉ chậm mấy hơi thở, lập tức lại lặn vào trong nước.
Thời gian không phụ người hữu tâm, hao phí hơn nửa canh giờ, rốt cuộc hắn làm lỗ thủng kia lớn ra gấp bội.
Khi bàn tay nắm chắc cái túi lôi ra ngoài, bàn tay hắn cũng nhịn không được khẽ run lên, trong lòng yên lặng cầu nguyện, là Thiên Thư, nhất định là Thiên Thư.
Thẩm Lạc rút ra toàn bộ túi vải, phát hiện vào tay đúng là có phần hơi nặng, cũng không lo được nhìn một cái, rồi nhanh chóng nổi lên trên.
Hắn leo lên bãi loạn thạch xong, cũng không cởi dây thừng trên người ra, cứ như vậy ướt đẫm dựa vào đá ngầm phía sau, ngồi bệt xuống dưới, hít thở từng ngụm từng ngụm, trong tay chăm chú nắm chặt túi vải kia.
Thẩm Lạc thong thả lấy lại sức xong, nghiêng đầu nhìn lại, mới phát hiện vật trong tay của mình, nào là túi vải chứ?
Cái túi này sở dĩ lấy tay sờ tới sờ lui có cảm giác như vải bố, chính là vì nó dùng một loại sợi tơ kim loại nào đó bện thành, phía trên dính đầy bùn bẩn và rong rêu, vốn là màu hoàng kim, giờ cũng đã mờ đi.
Chỗ miệng túi bị một vòng kim loại buộc lại, phía trên còn mang theo một tấm lá vàng lớn chừng bàn tay.
Thẩm Lạc lấy nó xuống, tay phải chùi vết bùn bẩn trên đó, mới phát hiện phía trên có khắc chữ.
Hắn nhịn không được nuốt một ngụm nước bọt, có chút khẩn trương nhìn chữ viết mơ hồ phía trên.
“Sắc lệnh. . .”
Chỗ đỉnh lá vàng có hai chữ, bất quá Thẩm Lạc thấy quen thuộc, chính là hai chữ bắt đầu vẽ bùa ngày thường, lá vàng này tựa hồ cũng là một tấm bùa chú?
Bất quá từ chữ “Sắc lệnh” trở xuống, dấu vết khắc trên đó đã trở nên mờ nhạt, hắn nhìn không ra, cũng không nhận ra.
Thẩm Lạc tiện tay thu lá vàng phù lục vào trong tay áo, bắt đầu một vòng một vòng mở dây kim loại quấn quanh miệng túi ra.
Dây kim loại gỡ xuống xong, miệng túi liền mở ra.
Thẩm Lạc nhìn bên trong hơi đánh giá, lập tức cảm thấy da đầu có chút tê dại, trong túi kim tuyến bện kia, lại rõ ràng chứa một đống xương khô trắng hếu.
“Đây là xương người. . .” Thẩm Lạc nhận ra ngay.
Dừng lại một lát, hắn cố nén vẻ khó chịu trong lòng, trút túi xương cốt bên trong ra ngoài.
Chờ nhìn thấy loạn cốt đầy đất, lúc này Thẩm Lạc mới hết hy vọng, trong này căn bản không có Thiên Thư gì.
Chẳng qua khi tầm mắt của hắn rơi vào trên những xương khô này, lại nhịn không được nhẹ “A” một tiếng, dùng thanh sắt trong tay khảy khảy một chút, cẩn thận nhìn kỹ.
Lúc này hắn mới chú ý tới, trong những xương cốt này vậy mà không có cái nào hoàn hảo, cơ hồ tất cả đều bị nện nứt ra, phía trên lại còn có dấu răng sâu cạn không đồng nhất, phảng phất bị gặm xương hút tủy vậy.
Vừa nghĩ tới hình ảnh này, Thẩm Lạc cũng nhịn không được cảm thấy lưng phát lạnh.
Hắn do dự một lát, vẫn lấy từ trong khoang thuyền ra một khối vải rách đệm lên tay, lượm từng đoạn xương gãy trên mặt đất bỏ vào trong túi.
Chỉ là trong quá trình tìm kiếm, hắn lại phát hiện một chỗ kỳ quái, trong đống xương người này lại không có xương đầu.
Bất quá Thẩm Lạc cũng không suy nghĩ nhiều, chẳng qua cảm thấy có chút không may, Thiên Thư không tìm được thì không nói, ngược lại tìm ra một đống đồ vật như thế.
Tìm kiếm xong xương khô, hắn lại tới khe hở của tảng đá dưới nước, còn tìm thấy mấy đầu gỗ hạt châu bị phá toái, bị hủ đến lợi hại, đụng một cái liền vỡ vụn ra.
“Người chết là hết, ta có thể tìm tới ngươi, cũng coi là có duyên phận, vậy ở chỗ này ta tạo một phần mộ cho ngươi, nguyện ngươi có thể thuận lợi vãng sinh.” Thẩm Lạc từ trước đến nay vẫn coi trọng chuyện quỷ thần, để hắn mặc kệ ném những xương khô này đi, hắn làm không được.
Rất nhanh hắn đào lên một cái hố đá ngay trung tâm bãi loạn thạch, bỏ túi xương khô này xuống, sau đó lấy đá lấp lại, tạo ra một phần mộ thoáng cao hơn chung quanh.
Làm xong hết thảy, sắc trời đã hơi tối.
Thẩm Lạc cảm thấy một cỗ buồn ngủ mệt mỏi kéo tới, hắn nằm ngửa trên bãi loạn thạch, hai tay gác ở sau đầu, nhìn trời ráng chiều mỹ lệ, suy nghĩ xuất thần.
“Muốn tìm Vô Danh Thiên Thư này, thật đúng là không dễ dàng.”
Chỗ bãi loạn thạch này nói lớn không lớn, nói nhỏ cũng không nhỏ, hôm nay hắn chơi đùa đến kiệt sức, cũng chỉ tìm xong khu vực đá ngầm chung quanh đáy sông.
Nếu muốn tìm hết bãi loạn thạch, chỉ sợ ba ngày cũng không đủ.
Vậy phải nói với vợ chồng Vu Đại Đảm, lại thuê thuyền nhỏ nhiều thêm mấy ngày.
“Dù sao cũng là Thiên Thư Tiên gia, sao có thể dễ dàng đắc thủ như vậy?” Thẩm Lạc nghĩ lại, lại có chút tiêu tan buồn phiền.
Nhưng vào lúc này, hắn đột nhiên nghĩ đến cái gì, đột nhiên ngồi dậy.
Thiên Thư này là bảo vật Tiên gia, gối ngọc kia có vẻ như cũng không đơn giản, nếu lúc trước hắn có thể dựa vào một tấm “Ngụy Tiểu Lôi Phù” tìm tới gối ngọc, lần này sao không thử dùng lại một lần? Cho dù không có kết quả gì, thì xem như lấy ra chiếu sáng dưới nước cũng được!
Chỉ tiếc trên người hắn không mang theo ba tấm Tiểu Lôi Phù.
Vừa nghĩ đến đây, Thẩm Lạc vội cởi dây thừng trên thân ra, tính chèo thuyền vượt lên thượng du.
Đáng tiếc vừa mới đứng lên, hai mắt hắn liền biến thành màu đen, hai chân cũng không trụ được run rẩy, đành phải trước leo về trên thuyền, uống chút nước, phục dụng một viên Bảo Nguyên Đan, đổi một thân y phục sạch sẽ, nghỉ ngơi thêm chốc lát, mới bắt đầu chèo thuyền trở về.
Chờ hắn vất vả trở lại bến đò, sắc trời đã tối.
Vợ chồng Vu Đại Đảm đang chờ ở bên kia trông mong, thần sắc tựa hồ có chút lo lắng.
Bất quá khi nhìn thấy Thẩm Lạc mặc dù mặt mũi tràn đầy mỏi mệt, nhưng dù sao cũng an toàn trở về, hai người đều thở dài một hơi.
Thẩm Lạc hơi dừng lại, nói với hai người một tiếng, chỉ nói ngày mai lại đến, liền cưỡi ngựa rời đi, thẳng đến Tùng Phiên huyện thành.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Cực Phẩm Thiên Vương [Dịch] Cực Phẩm Thiên Vương](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Cuc-Pham-Thien-Vuong-dich.jpg)





![[Dịch] Tại Mạt Thế Mọi Người Thay Phiên Nhau Diễn Kịch [Dịch] Tại Mạt Thế Mọi Người Thay Phiên Nhau Diễn Kịch](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/06/Dich-Tai-Mat-The-Moi-Nguoi-Thay-Phien-Nhau-Dien-Kich.jpg)
