1. Home
  2. Truyện Ngôn Tình
  3. [Audio] Cô Vợ Thay Thế
  4. Tập 1: Xấu quá – Gặp một lần hôn một lần (c1-c10)

[Audio] Cô Vợ Thay Thế

Tập 1: Xấu quá – Gặp một lần hôn một lần (c1-c10)

tiếp ❯

Chương 1: Xấu quá

Hạ Diệp Chi sững sờ ngồi trước bàn trang điểm, đợi thợ makeup vào trang điểm cho cô.

Đột nhiên, cửa phòng bị mở ra, Tiêu Thanh Hà vội vã chạy vào.

Bà ta nhìn thấy Hạ Diệp Chi đầu tóc rối bù, trên người mặc một chiếc áo bông dài màu xám u ám, lập tức quở trách, người nhà họ Mạc đều đã đến rồi, sao đến quần áo con còn chưa thay?”

Hạ Diệp Chi đẩy đẩy chiếc kính gọng đen trên mũi, mắt rũ xuống thẫn thờ, “Mẹ, mẹ thật sự muốn gả con cho vị hôn phu của chị sao?”

Tiêu Thanh Hà nghĩ rằng cô đang hối hận, nên sốt ruột đến mức sắc mặt trắng bệch.

Người của nhà họ Mạc đang đợi bên ngoài, một chút sơ suất thôi là có thể hủy hoại cả nhà họ Hạ!

Bà ta sốt ruột đến mức “bịch” một tiếng quỳ xuống trước mặt Hạ Diệp Chi, ” Diệp Chi, mẹ cầu xin con, chị của con xứng đáng có thứ tốt đẹp hơn, con hãy giúp nó đi!”

Đôi mắt vốn thẩn thờ của Hạ Diệp Chi dần dần trở nên lạnh lùng, Tiêu Thanh Hà tuy là mẹ ruột của cô, nhưng toàn bộ tình thương đều giành cho đứa con gái của người vợ trước đã qua đời của bố.

Vì thế, Tiêu Thanh Hà rõ ràng biết vị hôn phu của chị gái vừa xấu vừa bất lực, nhưng vẫn muốn gả Hạ Diệp Chi đi thay cho chị gái.

Bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa thúc giục của người làm, “Bà chủ, cô ba, người của nhà họ Mạc đã lên lầu rồi.”

Hạ Diệp Chi không giơ tay đỡ lấy Tiêu Thanh Hà, chỉ lạnh lùng nói, “Mẹ đứng dậy đi, con sắp đi rồi.”

Lần này, cô đã thật sự tuyệt vọng.

Cửa mở ra, nhìn thấy có một nhóm vệ sĩ xa lạ đang đứng bên ngoài, đây là người mà nhà họ Mạc phái đến để đón cô.

Không có đám cưới, cũng không có chú rể, hôm nay cô được gả đi.

“Đi thôi.” Cô đi phía trước, bước xuống dưới lầu.

Nhà họ Mạc là gia đình giàu có bậc nhất ở thành phố Hà Dương, người kế thừa duy nhất chính là Mạc Đình Kiên, nhưng mười mấy năm trước khi bị người ta bắt cóc đã bị hủy dung mạo, không thể gặp ai.

Từ đó về sau, Mạc Đình Kiên chưa từng lộ diện trước mặt người khác.

Nghe nói tính tình anh ta tàn bạo, xấu xí đáng sợ, những người phụ nữ bị đưa vào phòng anh ta đều không thể sống sót trở ra.

Đau thương đến tan nát cõi lòng, dù Mạc Đình Kiên là ma quỷ, cô cũng chẳng bận tâm.

……

Đến biệt thự của Mạc Đình Kiên, sau khi vệ sĩ đưa cô vào phòng thì bọn họ liền rời khỏi đó.

Mãi cho đến khi trời bên ngoài gần tối, cửa phòng mới bị mở ra một lần nữa.

Hạ Diệp Chi xoay đầu lại thì nhìn thấy một người đàn ông dáng người cao lớn đi từ cửa vào.

Anh ta giơ tay đóng cửa lại, mở đèn trong phòng lên.

Ánh đèn đột nhiên vụt sáng, Hạ Diệp Chi liền bị chói mắt nên giơ tay lên che mắt lại, sau đó mới ngẩng đầu nhìn anh ta.

Vừa nhìn lên, cô liền sững sờ.

Không phải vì anh ta trông xấu xí đáng sợ, mà là vì anh ta trông cực kỳ anh tuấn.

Đồ vest màu tối khoác trên dáng người cao lớn vạm vỡ của anh ta, đôi chân dài sải bước rất rộng, nhanh chóng đi đến trước mặt cô.

Gương mặt anh ta có đường nét sắc sảo hoàn mỹ, giống như một tác phẩm nghệ thuật được điêu khắc ra, anh tuấn lạ thường, nhưng, khiến người ta cảm thấy ngột ngạc.

Mạc Đình Kiên dùng ánh mắt thăm dò nhìn Hạ Diệp Chi vài giây, nhíu mày nói, “Xấu quá.”

Trong ngữ khí bình tĩnh, không nhìn ra được bất cứ cảm xúc nào khác.

Hạ Diệp Chi định thần lại, cô không quá để tâm chuyện anh ta nói mình xấu, chỉ dùng ánh mắt cảnh giác nhìn anh ta, “Anh là ai?”

Trong đôi mắt đen láy của anh ta tỏa ra một thứ ánh sáng sắc bén, giọng nói rất trầm, “Cô không biết mình được gả cho ai à?”

Anh ta càng kề sát lại gần, hơi thở lạnh lẽo phà tới càng khiến Hạ Diệp Chi cảm thấy rợn người.

Không khí ngột ngạt đè nén khiến cô hơi khó thở, nhưng cô vẫn ngồi thẳng lưng, “Tôi đương nhiên biết mình được gả cho Mạc Đình Kiên!”

Mạc Đình Kiên nghe xong, sự lạnh lùng trong ánh mắt dần dần tan đi, rồi trở nên sáng rực, xem ra đây cũng là một người phụ nữ tin vào lời đồn.

Gả cho một người đàn ông “vừa xấu xí vừa bất lực”, biểu cảm của cô quá bình tĩnh, bình tĩnh đến mức khiến anh ta bắt đầu thấy có hứng thú.

Khóe môi anh ta mỉm cười, cố ý chọc ghẹo mà nói, “Thì ra là chị dâu, tôi là em trai của Mạc Đình Kiên Mạc Gia Thành, đêm tân hôn, chắc hẳn chị dâu không muốn ở cùng một kẻ phế vật chứ.”

Chương 2: Thỏa mãn cho cô

Anh ta cố ý nhấn mạnh hai từ “phế vật”, giảm âm cuối xuống, thêm một chút ý mỉa mai.

Anh ta cố ý kề sát vào cô, hơi thở lạnh lẽo ngày càng nồng nặc.

Hạ Diệp Chi không chịu được mà né sang một bên, sau vài giây suy nghĩ, cô đã tin lời anh ta nói.

Dù sao thì đây cũng là biệt thự của Mạc Đình Kiên, người bình thường không thể tự ý ra vào.

“Anh ta là anh của anh, mong anh đừng nói như vậy.” Đến em trai của mình cũng nói như vậy, ắt hẳn thường ngày Mạc Đình Kiên sống không mấy vui vẻ.

Trong lòng Hạ Diệp Chi đột nhiên trào lên cảm giác thương cảm.

Dù nhà họ Mạc là gia đình giàu có, nhưng với tình trạng như Mạc Đình Kiên, mấy năm qua anh ta nhất định sống rất vất vả.

Trong ánh mắt của Mạc Đình Kiên thoáng lên một vẻ kinh ngạc, anh ta hoàn toàn không ngờ cô gái xấu xí này lại nói như vậy.

Anh ta không kìm được mà quan sát kỹ cô lần nữa.

Đầu tóc rồi bù, gọng kính đen trông thật già dặn, trên người mặc áo bông dài, mái tóc dày đặc trước mặt muốn che hết cả đôi mắt, trên gương mặt ám vàng còn lấm tấm tàn nhang, nhìn thêm một chút liền cảm thấy không hợp khẩu vị.

Không còn nghi ngờ gì nữa, cô gái xấu xí này không phải vị hôn thê xinh đẹp như hoa mà anh ta nghe nói.

Nhưng nhà họ Mạc không hề quan tâm cô gái gả cho anh ta đẹp hay xấu, chỉ cần một người phụ nữ có thể sinh con nối dõi tông đường là được, nếu đổi lại là người khác, bọn họ cũng không truy cứu.

Ánh mắt của Mạc Đình Kiên thoáng lên vẻ u ám, anh ta giơ tay đẩy Hạ Diệp Chi ngã lên giường, trong ngữ khí còn lộ rõ sự ác ý bỉ ổi, “Ở đây cũng không có ai khác, cô không cần giả vờ, trông cô thế này chắc hẳn vẫn còn là con gái, xem như tôi đây làm chuyện tốt, thỏa mãn cho cô.”

Nói xong, anh ta trực tiếp giơ tay thọc vào bên trong áo cô.

Ngón tay chạm vào nơi mềm mại, dường như vừa sờ vào liền có cảm giác hơi gây nghiện.

“Bốp!”

Hạ Diệp Chi dùng hết sức, tát một bạt tay vào mặt anh ta, “Đừng tưởng ai cũng đê hèn như anh đã nghĩ, nhân lúc anh trai của anh còn chưa đến, anh mau rời khỏi đây đi, tôi sẽ xem như chuyện này chưa từng xảy ra.”

Tuy cô đã cố hết sức để giữ bình tĩnh, nhưng cánh tay run rẩy đã tự bán đứng mình.

Trên đường đến đây cô đã tưởng tượng ra Mạc Đình Kiên xấu xí ra sao, nhưng chưa từng nghĩ đến sẽ xảy ra chuyện thế này.

Mạc Đình Kiên sắc mặt u ám, trên người tỏa ra sự lạnh lẽo thấu xương, “Chưa từng có cô gái nào dám động tay với tôi.”

Vì vùng vẫy nên mắt kính của cô đã rơi xuống, để lộ ra một đôi mắt trong veo ngoài sức tưởng tượng, nhưng hàng lông mi không ngừng run rẩy để lộ ra sự căng thẳng và sợ hãi của chủ nhân nó.

Mạc Đình Kiên ngừng động tác lại, không biết tại sao lại có cảm giác mềm lòng.

Anh ta đứng dậy, chỉnh sửa lại quần áo, lạnh lùng liếc nhìn cô, “Vậy cô cứ tiếp tục ở đây đợi tên phế vật kia đi.”

Rầm!

Trực tiếp đóng cửa lại, sự căng thẳng của Hạ Diệp Chi lúc này mới từ từ được giải tỏa.

……

Bên ngoài cửa.

Có vệ sĩ nhìn thấy dấu hằn đỏ trên mặt Mạc Đình Kiên, anh ta ngẩn ra một lúc rồi nói, “Cậu chủ, mặt của anh……”

Mạc Đình Kiên sờ lên má mình, mặt không chút cảm xúc nói, “Bị cửa đụng trúng.”

Cửa gì mà đụng vào mặt có thể in được ra dấu năm ngón tay?

Nhưng vệ sĩ không dám hỏi nhiều, chỉ cung kính đưa lên một tập tài liệu, “Đây là thông tin cá nhân của cô chủ.”

Mạc Đình Kiên lật tài liệu ra xem, thấy bên trên viết tên: Hạ Diệp Chi.

Tính cách của cô gái xấu xí kia trông rất lạnh lùng, thế mà lại có tên là “Diệp Chi”?

Mẹ ruột của Hạ Diệp Chi này cũng thật thú vị, thương con riêng như bảo bối, còn con gái ruột của mình thì đối xử thật tàn nhẫn.

Xem tiếp nội dung bên dưới, anh ta nhíu mày, hỏi vệ sĩ, “Cô ta là một kẻ ngốc?”

Vệ sĩ gật đầu.

Mạc Đình Kiên mặt không cảm xúc nói, “Điều tra lại.”

Lúc Hạ Diệp Chi nói chuyện, rất rõ ràng rành mạch.

Hơn nữa, anh ta chưa từng thấy cô gái ngốc nào có thể chống cự lại bằng một cái bạt tay thật mạnh trong tình huống như vậy.

Nghĩ đến đây, sắc mặt anh ta trầm ngâm, ném tập tài liệu trên tay lên người vệ sĩ, “Không tra ra được tư liệu khiến tôi hài lòng thì đừng trở về gặp tôi!”

Chương 3: Cảm giác chạm vào không tệ

Sáng sớm hôm sau.

Hạ Diệp Chi nằm dựa vào đầu giường bừng tỉnh giấc, phát hiện trời đã sáng.

Mạc Đình Kiên tối qua không trở về.

Trong lòng cô thở phào nhẹ nhỏm, nhưng cũng có chút lo lắng.

Cảm giác này giống như đang treo đao trên đầu, không chém xuống được, khiến cô thấp thỏm không yên.

……

Hạ Diệp Chi rửa mặt rồi đi xuống lầu, có vệ sĩ đi qua dẫn cô đến phòng ăn.

Phòng ăn và nhà bếp cách nhau rất gần, cô vừa bước vào thì nhìn thấy một bóng dáng cao lớn đang bưng đồ ăn sáng trong nhà bếp ra.

Sau khi nhìn kĩ phát hiện ra người đàn ông đó là “Mạc Gia Thành”, cô xoay người định bỏ đi, không ngờ anh ta lại lên tiếng, “Chị dâu, chào buổi sáng.”

Giọng của anh ta dịu dàng nhẹ nhàng, nhưng đầy vẻ trêu chọc.

Vệ sĩ bên cạnh nghe thấy liền rùng mình, cậu chủ và cô chủ đang chơi trò đóng phim sao?

Hạ Diệp Chi nhìn thấy anh ta liền rất phản cảm, thật sự không biết một người em trai như anh ta, ngày nào cũng ở nhà anh mình để làm gì.

“Chào buổi sáng.” Cô đẩy kính, trả lời một cách cứng đờ, sau đó xoay đầu nhìn sang người vệ sĩ sau lưng, “Cậu chủ các người không ở đây sao?”

Vệ sĩ cẩn thận nhìn sang Mạc Đình Kiên đang mang vẻ mặt không chút cảm xúc, căng da đầu trừng to mắt mà trả lời qua loa, “Cậu chủ gần đây sức khỏe không tốt nên đang ở trong bệnh viện.”

Vẻ mặt Hạ Diệp Chi trông ngây ngô, chỉ vì từ nhỏ đã bị Tiêu Thanh Hà áp chế không cho cô cướp uy phong của anh trai và chị gái, nên mới giấu đi thực lực của mình.

Lời nói dối vụng về của vệ sĩ, dĩ nhiên không lừa được cô.

Nhưng cô vẫn gật đầu tỏ ý đã hiểu, “Ừ, vậy tôi có thể đi thăm anh ta không?”

“Gần đây không được tiện cho lắm.” Vệ sĩ vẫn tiếp tục một mực nói dối.

Xem ra Mạc Đình Kiên rất không thích cô, đến gặp mặt cô cũng không muốn.

Mạc Đình Kiên để đồ ăn sáng lên bàn, giọng nói lạnh lùng, “Ăn sáng đi.”

Khi Hạ Diệp Chi đi xuống, cô phát hiện trong biệt thự không có người làm, vậy đồ ăn này là anh ta làm sao?

“Sao thế, sợ tôi bỏ thuốc à?” Mạc Đình Kiên nghiêng người kề sát vào cô, trong ánh mắt là sự âm u vô tận, nhìn vào liền cảm thấy vô cùng sợ hãi.

Hạ Diệp Chi không kìm được mà lùi về sau nửa bước, “Cảm ơn đồ ăn sáng của anh, nhưng mà tôi không đói.”

Cô nói xong thì vội vàng xoay người muốn bỏ đi.

Cô đi đến phòng khách thì gặp được một người vệ sĩ hôm qua đã đến đón cô, “Có thể phiền anh đưa tôi xuống núi được không? Tôi muốn về nhà họ Hạ lấy một ít đồ.”

Hôm qua lúc đến đây, cô chẳng mang theo thứ gì, phải trở về lấy một ít quần áo và đồ đạc, lúc đến cô có để ý thấy, căn biệt thự này nằm ở giữa sườn núi, muốn xuống núi phải đi đường vòng quanh núi, rất xa.

Vệ sĩ không trả lời cô ngay mà nhìn ra phía sau lưng cô.

Cô xoay đầu lại thì nhìn thấy “Mạc Gia Thành” không biết từ lúc nào đã đi theo cô ra đây.

Hai tay anh ta để vào trong túi quần tây, sải bước không nhanh không chậm đi tới, “Chị dâu muốn về nhà lấy đồ sao? Để tôi đưa đi được rồi, hà tất làm phiền người khác?”

Lời này vừa nói ra, anh ta lập tức vòng tay qua vai cô.

Hạ Diệp Chi chán ghét đẩy tay anh ta ra, “Không cần.”

Cô không hiểu, người đàn ông này tối hôm qua còn mở miệng chê cô xấu, tại sao hôm nay cứ bám lấy cô thế này.

“Cô chủ, cứ để cậu……cậu chủ nhỏ đưa cô đi đi.” Vệ sĩ đứng bên lên tiếng rất đúng lúc.

……

Sau cùng, vẫn là “Mạc Gia Thành” đưa Hạ Diệp Chi về nhà họ Hạ.

Bởi vì, anh ta kề sát tai cô nói một câu, “Cảm giác chạm vào chị dâu cũng không tệ……”

Cô sợ anh ta lại làm ra chuyện không hợp lễ, nên đành đi theo anh ta lên xe.

Ngồi yên lặng trong xe, Hạ Diệp Chi thắt chặt dây an toàn, mắt chỉ nhỉn thẳng về phía trước, chẳng thèm nhìn đến “Mạc Gia Thành” một chút nào.

Mạc Đình Kiên thấy cô như vậy, trong mắt thoáng lên một cảm giác thú vị.

Cô vợ mới này tuy xấu một chút, nhưng cũng rất đứng đắn.

Vốn dĩ hôm qua anh ta chỉ định chọc cô một chút, nhưng phản ứng của cô rất thú vị, nên anh ta muốn tiếp tục chơi trò này.

Chương 4: Gặp một lần hôn một lần

Chiếc xe hơi màu đen dừng lại trước cửa biệt thự nhà họ Hạ.

Hạ Diệp Chi đang định tháo dây an toàn thì Mạc Đình Kiên ngồi bên cạnh nghiêng người qua, ngón tay dài thẳng tấp ấn nhẹ vào nút dây an toàn, “tách” một tiếng, dây an toàn được tháo ra.

Gương mặt anh tuấn đàn áp người khác của anh ta gần trong gang tấc, dù trong lòng Hạ Diệp Chi không chút tà tâm thì cũng không khỏi đỏ mặt tim đập loạn xạ, trong đôi mắt hờ hững bỗng chốc thoáng lên vẻ bối rối.

Người đàn ông này chỉ dựa vào gương mặt kia, cũng đủ khiến cho các cô gái phải động lòng.

Nhưng nghĩ đến hành động xấu xa của anh ta hôm qua, sắc mặt Hạ Diệp Chi liền khôi phục lại vẻ bình tĩnh.

Chẳng qua chỉ là một công tử con nhà giàu có ác ý muốn trêu đùa chị dâu, đẹp trai thì có ích gì.

Cô ngẩng đầu, đẩy đẩy kính, vẻ mặt tỏ ra sững sờ, đôi mắt không cảm xúc lộ ra một chút ngớ ngẩn, “Tôi phải xuống xe.”

Mạc Đình Kiên nghiêng người trở lại, lập tức buông cánh tay ra, cả người tỏa ra đầy sự nguy hiểm.

Hạ Diệp Chi nhạy cảm nhận ra được sự thay đổi của anh ta, cô mở cửa định xuống xe thì một cánh tay khác nhanh hơn chụp lấy cánh tay đang mở cửa của cô.

Vóc dáng anh ta cao lớn, cánh tay dài vươn qua trước mặt cô, từ bên ngoài nhìn vào, trông giống như anh ta đang ôm cô vào lòng.

Anh ta nhìn xuyên qua kính của cô, nhìn chằm chằm vào đôi mắt trong suốt như nước mùa thu của cô, lời nói đầy thâm ý, “Tôi có lòng tốt đưa chị dâu trở về, chị dâu không cảm ơn tôi sao?”

Cô cúi đầu, trong ánh mắt tỏ ra một chút sợ hãi, ngập ngừng nói nhỏ, “Cảm ơn.”

Người của nhà họ Hạ nhìn thấy dáng vẻ này của cô liền chẳng thèm quan tâm cô, chỉ mong “Mạc Gia Thành” cũng cảm thấy như vậy.

Mạc Đình Kiên nhìn thấy cô mím đôi môi đỏ như hoa của mình lại, ánh mắt xa xăm, “Cảm ơn không có thành ý gì cả, tôi đành phải tự mình cảm ơn thôi.”

Rõ ràng là gương mặt có làn da tối màu thế kia, nhưng đôi môi lại rất quyến rũ, khiến cho anh ta muốn manh động ngay.

Đây vốn là người vợ anh ta cưới một cách danh chính ngôn thuận, tại sao còn phải nhẫn nhịn?

Nghĩ như vậy, anh ta liền nghiêng người hôn lên một cô.

Hạ Diệp Chi cảm nhận được môi mình vừa chạm vào một vật thể vừa mềm vừa lạnh.

Cô trố mắt nhìn gương mặt đang dần phóng to trước mặt, giơ tay định đẩy anh ta ra, nhưng phát hiện đôi tay mình đã bị anh ta đè thật chặt.

Mạc Đình Kiên rất hài lòng với phản ứng này của cô, anh ta buông một tay ra, tháo kính của cô xuống, để lộ ra đôi mắt long lanh sáng rực.

Nhìn thế này trông vừa mắt hơn nhiều.

Hạ Diệp Chi tức đến mức hai má đỏ ửng, người đàn ông này quá láo xược rồi, sao lại dám vô lễ với cô ở trước cửa nhà họ Hạ!

Nụ hôn kết thúc, anh ta lại có chút quyến luyến không muốn rời khỏi bờ môi cô, giọng nói như mệnh lệnh, “Sau này không được đeo kính nữa, bằng không, tôi gặp một lần, sẽ hôn một lần.”

Vừa mềm mại vừa ngọt ngào, có cơ hội sẽ thử lần nữa.

Nửa phần sau của câu nói, anh ta cố ý gằng giọng xuống, ngữ khí nhấn mạnh, ánh mắt càng trắng trợn liếc nhìn lên người cô.

Giống như một con dã thú hung hãn đang tuần tra lãnh thổ của mình, đầy ý định muốn xâm chiếm.

Hạ Diệp Chi vừa định mắng anh ta vô sỉ thì một giọng nữ vang lên phá tan không khí yên lặng trong xe.

“Diệp Chi?”

Hạ Diệp Chi nghe thấy liền xoay đầu qua nhìn ra ngoài cửa xe đang được khép hờ.

Tiêu Thanh Hà kinh ngạc trừng to mắt, một phần là kinh ngạc, một phần là oán trách, “Sao con lại ở đây?”

Hạ Diệp Chi nắm chặt tay lại, trong mắt thoáng vẻ hoảng loạn.

Ngày đầu tiên sau khi kết hôn, cô dâu mới lại để mẹ mình bắt gặp cảnh này ở trước cửa nhà……

Tiêu Thanh Hà cuối cùng cũng quan tâm đến thể diện, bà ta quan sát xung quanh, phát hiện không có ai, vẻ mặt căng thẳng lạnh lùng nói, “Xuống đây.”

Hạ Diệp Chi đẩy cửa xe ra trực tiếp bước xuống.

Cô vừa xuống, Tiêu Thanh Hà đã kéo cô đi vào biệt thự.

Nhưng không ngờ, Mạc Đình Kiên đang ngồi trong xe cũng thò đầu ra ngoài cửa sổ, ngón tay vuốt qua môi đầy vẻ ác ý, dửng dưng nói một câu, “Chị dâu, tôi đợi chị.”

Chương 5: Giống như một người giúp việc

Tiêu Thanh Hà nghe thấy hai tiếng “chị dâu”, sắc mặt càng trầm ngâm, lạnh lùng liếc nhìn Hạ Diệp Chi một cái.

Hạ Diệp Chi cắn môi, tên “Mạc Gia Thành” này muốn hại chết cô sao?

Tiêu Thanh Hà kéo Hạ Diệp Chi đi vào phòng khách của biệt thự, rồi lạnh lùng buông tay cô ra.

Sắc mặt bà ta tái xanh nhìn Hạ Diệp Chi, “Người đàn ông lúc nãy sao lại gọi con là chị dâu? Là em trai của Mạc Đình Kiên à?”

Hạ Diệp Chi gật đầu, “Vâng.”

“Bốp!”

Tiêu Thanh Hà tát một bạt tay thật mạnh vào mặt cô, lực rất mạnh, đánh xong Hạ Diệp Chi lập tức cảm thấy đầu óc quay cuồng.

“Con có sĩ diện không vậy, ngày đầu tiên sau khi kết hôn lại dính lấy em trai của chồng mình, con muốn hại chết ai! Có muốn chết cũng đừng lôi nhà họ Hạ theo!”

Hạ Diệp Chi cúi đầu, giơ tay sờ lên gương mặt đang đau buốt của mình, lạnh lùng ngước mắt nhìn Tiêu Thanh Hà, “Sao mẹ không hỏi xem con có tự nguyện hay không?”

Lần nào cũng vậy, có chuyện gì cũng mắng cô dạy dỗ cô trước tiên, không bao giờ chịu hỏi nguyên nhân.

“Một kẻ phế vật bị hủy dung mạo lại bất lực, một người đàn ông bình thường khỏe mạnh, nói ra thì người bình thường cũng biết phải chọn ai, tối hôm qua, không phải em đã qua đêm với người “em chồng” đó chứ?”

Một giọng nữ dịu dàng truyền đến từ cầu thang, nhẹ nhàng nhưng đầy sự ác ý.

Tiêu Thanh Hà vừa nhìn thấy Hạ Hương Thảo đi xuống thì vội bước đến, quan tâm hỏi han, “Hương Thảo, con đã khỏe hơn chút nào chưa?”

“Mẹ, con khỏe nhiều rồi.” Hạ Hương Thảo nở nụ cười dịu dàng với Tiêu Thanh Hà, đi đến bên cạnh Hạ Diệp Chi, “Diệp Chi, tuy chị hiểu được tâm trạng của em, nhưng em cũng phải nghĩ cho nhà họ Hạ, phải biết kiềm chế một chút.”

Lúc nãy ở trên lầu, cô ta nhìn qua cửa sổ thấy cảnh Hạ Diệp Chi và một người đàn ông hôn nhau, cô ta không ngờ một cô gái thường ngày trông vừa ngốc vừa xấu xí như Hạ Diệp Chi lại có bản lĩnh dụ dỗ được đàn ông.

Cô ta nói xong thì xoay đầu nhìn sang Tiêu Thanh Hà, nói một cách nũng nịu, “Mẹ, mẹ nói xem có đúng không?”

Tiêu Thanh Hà nở nụ cười, “Hương Thảo nói thì đương nhiên là đúng.”

Hạ Diệp Chi nắm chặt tay, mím môi không nói câu nào.

Người không biết sẽ cho rằng Hạ Hương Thảo và Tiêu Thanh Hà mới là mẹ con ruột.

Nhưng nhiều năm qua, Tiêu Thanh Hà đều một lòng muốn đứng vững trong nhà họ Hạ nên không ngừng giở thủ đoạn nịnh bợ từng người trong nhà họ Hạ, đứa con gái ruột như cô ngược lại biến thành đứa con rơi.

Tiêu Thanh Hà thu nụ cười lại, vẻ mặt nghiêm nghị nhìn sang Hạ Diệp Chi, “Diệp Chi, dù con đã được gả vào nhà họ Mạc, nhưng phải biết giữ bổn phận, không được làm nhà học Hạmất mặt.”

Hạ Diệp Chi rũ mắt xuống, che giấu đi sự mỉa mai trong đáy mắt, dáng vẻ như đang chịu đựng, giọng điệu bình tĩnh cất tiếng nói, “Xem như hai người đã nhắc con nhớ ra. Nếu một ngày nào đó con không vui, lỡ làm ra một vài chuyện vượt quá giới hạn, không biết nhà họ Mạc có vì tức giận mà đến nhà họ Hạ cũng giải quyết luôn không.”

Hạ Hương Thảo không ngờ một cô gái khờ khạo chỉ biết nhẫn nhục chịu đựng như Hạ Diệp Chi lại nói ra những lời như vậy, cô ta nhíu mày lên tiếng, “Em có ý gì?”

“Chính là ý mà chị nghe được đấy.” Hạ Diệp Chi ngẩng đầu, ngước mặt lên, đôi mắt không cảm xúc tỏ ra bình tĩnh đến lạ thường.

Tưởng cô sẽ còn giống như một người giúp việc để bọn họ mặc sức chửi mắng sao?

Trước kia là vì cô vẫn còn hy vọng với người mẹ Tiêu Thanh Hà này, nhưng sau khi cô bị ép phải gả đi thay cho chị hai thì một chút hy vọng sau cùng đã không còn nữa.

“Em!”

Hạ Hương Thảo đã quen với việc lên mặt với Hạ Diệp Chi, đây là lần đầu tiên Hạ Diệp Chi phản kháng lại cô ta.

Cô ta tức giận trừng mắt nhìn Hạ Diệp Chi, xoay đầu nhìn sang Tiêu Thanh Hà, “Mẹ, con có lòng tốt khuyên Diệp Chi, nhưng nó lại nói thế kia!”

Tiêu Thanh Hà đương nhiên nghe được sự uy hiếp trong lời nói cửa Hạ Diệp Chi, nhưng nghĩ lại trước kia bất luận là chuyện gì Hạ Diệp Chi nghe theo lời bà ta, giúp bà giải quyết mọi chuyện, nên bà ta nghiêm nghị nói: “Diệp Chi, xin lỗi chị hai đi.”

Chương 6: Mau đưa tôi rời khỏi đây

Hạ Diệp Chi nhìn thẳng vào Tiêu Thanh Hà, ánh mắt lạnh lùng, “Xin lỗi? Không thể nào.”

Trong hồi ức của Tiêu Thanh Hà, đứa con gái này lúc nhỏ thật sự rất xinh đẹp thông minh, nhưng càng lớn thì càng xấu xí ngớ ngẩn, đây là lần đầu tiên nhìn thấy Hạ Diệp Chi để lộ ra ánh mắt sắc bén như vậy, kết quả, bà ta bị ánh mắt này làm cho toàn thân cảm thấy lạnh lẽo.

Bà ta nuốt nước bọt, xoay đầu nói nhỏ với Hạ Hương Thảo, “Hương Thảo, hôm nay chúng ta bỏ qua đi, lỡ ép nó……”

Tuy Hạ Hương Thảo không cam tâm, nhưng cũng phải bỏ qua.

Lỡ Hạ Diệp Chi thật sự làm ra chuyện vượt quá giới hạn nào đó, nhà họ Mạc nổi giận sẽ làm liên lụy đến nhà họ Hạ, sao cô ta có thể sống cuộc sống của thiên kim cành vàng lá ngọc?

Hạ Diệp Chi thấy bọn họ bất động vì lời nói của mình, cô liền xoay người đi lên lầu thu dọn đồ đạc của mình.

Cô sống ở nhà họ Hạ hai mươi năm, nhưng đồ đạc lại ít như một người ăn nhờ ở đậu.

Lúc kéo hành lý đi xuống lầu, phòng khách không có một bóng người.

Hạ Diệp Chi đứng đó do dự một hồi, cuối cùng quyết định vòng qua cửa sau đi ra khỏi biệt thự nhà họ Hạ.

Tuy không biết tại sao người “em trai” của Mạc Đình Kiên lại có hứng thú với cô, nhưng cô biết, cách xa anh ta một chút là không hề sai.

……

Mạc Đình Kiên đứng đợi trước cửa biệt thự nhà họ Hạ rất lâu vẫn không thấy Hạ Diệp Chi đi ra, sắc mặt liền trở nên khó coi.

Nhớ đến thông tin anh ta nhìn thấy trong tài liệu hôm qua, anh ta lập tức nhíu mày, cô gái xấu xí kia liệu có bị người nhà họ Hạ ức hiếp nữa không?

Suy nghĩ đó vừa xuất hiện, anh ta liền không kiềm được mà giơ tay sờ vào bên mặt bị cô tát, hừ lạnh một tiếng, cô không giống như một người dễ dàng bị ức hiếp.

“Chào anh, anh có muốn vào trong ngồi một chút không?”

Một giọng nữ dịu dàng vang lên, Mạc Đình Kiên xoay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, liền nhìn thấy một cô gái mặt mày xinh đẹp đứng bên cạnh xe.

Khi Hạ Hương Thảo nhìn thấy gương mặt của anh ta, không kiềm được mà ngẩn ngơ.

Cô ta không ngờ người đàn ông lúc nãy hôn Hạ Diệp Chi trong xe lại đẹp trai và đầy khí chất như vậy.

Một người đàn ông xuất chúng như vậy sao lại nhìn trúng một cục đất vừa xấu xí vừa ngu ngốc như Hạ Diệp Chi?

Xem ra, quyết định đi ra thử vận may của cô ta là không hề sai.

Suy nghĩ của cô ta căn bản không giấu được Mạc Đình Kiên.

Anh ta mỉm cười lạnh lùng, “Cô là ai?”

“Tôi là chị của Diệp Chi, tôi là Hạ Hương Thảo.” Cô ta không chút để tâm đến sự lạnh lùng của Mạc Đình Kiên.

Hạ Hương Thảo?

Mạc Đình Kiên nhớ ra, nhà họ Hạ có hai cô con gai, ngoài Hạ Diệp Chi ra thì người còn lại chính là vị hôn thê rẻ tiền của anh ta.

Dùng ánh mắt của người bình thường để nhìn thì cô ta thật sự xinh đẹp như hoa, nhưng trong mắt anh ta lại cảm thấy dáng vẻ ngớ ngẩn của Hạ Diệp Chi lại trông ưa nhìn hơn.

Anh ta không có kiên nhẫn để nói nhiều với cô ta, vẻ mặt không cảm xúc hỏi một câu, “Hạ Diệp Chi đâu?”

“Nó……chắc nó vẫn còn đang ở trong nhà thu dọn đồ đạc, nó bảo tôi xuống mời anh vào nhà ngồi.” Hạ Hương Thảo không muốn từ bỏ cơ hội này, họ hàng của nhà họ Mạc, gia cảnh đều không tệ, huống hồ gì một người trông đẹp trai thế này.

Mạc Đình Kiên nhìn thấu suy nghĩ của cô ta liền không kiềm được mà cười lạnh, Hạ Diệp Chi mà bảo anh ta vào trong?

Xem ra đã lén lút bỏ trốn rồi!

Đến một cái liếc nhìn anh ta cũng lười ban cho Hạ Hương Thảo, anh ta hạ kính xe xuống, trực tiếp lái xe đi.

Hạ Hương Thảo chưa từng bị đàn ông đối xử lạnh nhạt như vậy nên sắc mặt lập tức tái xanh.

……

Hạ Diệp Chi trực tiếp trở về căn nhà nhỏ mà cô thuê.

Sau khi lên đại học, cô vẫn luôn ở trong trường, sau khi thực tập tốt nghiệp xong thì ra ngoài thuê nhà ở.

Nếu không phải gần đây Tiêu Thanh Hà vì muốn ép cô gả cho nhà họ Mạc, nên luôn nhốt cô ở nhà thì cô chẳng muốn bước vào nhà họ Hạ một bước nào.

Dù sao Mạc Đình Kiên cũng không ở trong biệt thự, cũng không muốn gặp cô, vậy thì cô có trở về hay không cũng chẳng sao nhỉ?

Sau khi thu dọn đồ đạc xong thì cũng đã xế chiều, cô định ra ngoài mua một chút đồ ăn.

Chỗ cô ở là khu ổ chuột nổi tiếng ở thành phố Hà Dương, giao thông bất tiện, môi trường phức tạp.

Vừa quẹo vào một con hẻm, cô liền nghe thấy một tiếng “đùng” cực lớn.

Hình như là……tiếng súng?

Cô ngẩng đầu thì nhìn thấy một chiếc trước mặt có một chiếc xe màu trắng giống như một con chó đang phát điên, đang mất kiểm soát mà lao về phía cô.

Cô lập tức nép sang một bên, khi chiếc xe lướt qua người cô, cửa xe đột nhiên mở ra, một người đàn ông vóc dáng cao lớn nhảy từ trên xe xuống.

Anh ta ôm đầu lăn đến bên cạnh chân Hạ Diệp Chi.

Cô đang định lùi về sau thì người đàn ông đó đột nhiên nhảy lên, cầm một thứ lạnh ngắt chỉa vào huyệt thái dương của cô, giọng nói anh ta dễ nghe mang theo sự trưởng thành, “Đưa tôi rời khỏi đây, mau lên.”

Khi Hạ Diệp Chi ngẩng đầu nhìn vào gương mặt người đàn ông đó, cô suýt chút kinh ngạc la lên, “Mạc Gia Thành!”

Chương 7: Cô giúp tôi lấy

Mạc Đình Kiên cũng không ngờ lại gặp phải Hạ Diệp Chi ở đây.

Anh ta đuổi theo người đó đến chỗ này, nhưng không ngờ lại bị tập kích lại.

Ở đây nhà cửa đông đúc, địa hình phức tạp, anh ta cơ bản không phân biệt rõ phương hướng, vốn định bắt một người dẫn anh ta rời khỏi, ai ngời lại gặp phải Hạ Diệp Chi.

Không biết tại sao, khi nhìn thấy gương mặt cứng đờ của Hạ Diệp Chi, trong lòng anh ta lại xuất hiện một cảm giác tin tưởng kỳ lạ.

Anh ta cất súng vào lại, ánh mắt u ám nhìn thẳng vào cô, giọng nói trầm khàn mà lạnh lùng: “Cô ở đây làm gì?”

“Tôi sống ở đây.” Hạ Diệp Chi bị khẩu súng trong tay anh ta hù dọa nên ngoan ngoãn nói sự thật.

Ánh mắt Mạc Đình Kiên thoáng lên sự kinh ngạc, cô ba của nhà họ Hạ, sao lại sống ở chỗ thế này?

Nhưng anh ta liền nhanh chóng hồi phục lại vẻ tự nhiên, ra lệnh nói: “Đưa tôi đến chỗ cô sống.”

“Không được.” Đưa người đàn ông này đến chỗ cô ở, chi bằng bắn cô một phát súng cho nhanh.

“Haha.” Mạc Đình Kiên sớm đã nghĩ đến cô sẽ có phản ứng này, anh ta cười lạnh một tiếng, giọng nói trầm thấp như ma quỷ: “Muốn tôi nói với anh tôi cô dụ dỗ tôi à?”

Lại uy hiếp cô!

Hạ Diệp Chi nắm chặt tay lại, tức giận đến mức mặt đỏ bừng, thật sự hết cách với người đàn ông vô sỉ này.

Sau cùng, cô xoay người đi ra đường: “Anh theo tôi.”

Thời gian hai người đứng nói chuyện ở đây cũng không quá nửa phút.

Khi bọn họ vừa đi thì hai đàn ông mặc đồ đen đuổi đến.

Mạc Đình Kiên nghe thấy tiếng bước chân, cảnh giác kéo Hạ Diệp Chi quẹo sang một con hẻm khác, nhân tiện tìm một căn nhà bước vào.

Đợi hai người đó rời khỏi thì anh ta mới kéo Hạ Diệp Chi ra.

Trong lòng Hạ Diệp Chi căng thẳng chết được, cô không biết “Mạc Gia Thành” này chọc vào ai, nhưng biết hiện tại không phải là lúc để hỏi chuyện này.

……

Hai người vội vàng trở về căn nhà nhỏ của Hạ Diệp Chi.

Hạ Diệp Chi đứng trước cửa ngước mắt nhìn xung quanh như kẻ trộm, một hồi sau mới bước vào trong nhà.

“Rốt cuộc anh……”

Cô đóng cửa lại, xoay người qua định hỏi “Mạc Gia Thành” đã gây sự với ai, những chữ phía sau còn chưa kịp nói thì người đàn ông cao lớn trước mặt đã ngã xuống đất.

“Anh sao thế?” Sắc mặt Hạ Diệp Chi trở nên hốt hoảng, chạy đến đỡ anh ta.

Nhưng Mạc Đình Kiên quá cao lớn, cơ bắp lại cuồn cuộn, chỉ với cánh tay nhỏ của cô, không chỉ không dìu anh ta đứng lên nổi mà còn khiến bàn tay dính đầy máu.

Lúc này cô mới phát hiện sắc mặt “Mạc Gia Thành” trắng bệnh như tờ giấy, do anh ta mặc đồ màu đen, nên có dính máu cũng không nhìn thấy.

Mạc Đình Kiên nhìn thấy dáng vẻ hoảng hốt của cô, đột nhiên giơ tay nắm lấy tay cô, khóe môi hé mở: “Sợ cái gì? Yên tâm, tôi mà chết thì nhiều nhất bọn họ cũng sẽ để cô chôn theo.”

Giọng điệu của anh ta rất hờ hững, khó phân biệt được là đang nói đùa hay nói thật.

Hạ Diệp Chi cũng chẳng có tâm trí để nghe anh ta nói mấy lời này, cô nhớ lại tiếng súng trước đó, cúi mặt nói: “Anh yên tâm, tôi đi lấy điện thoại gọi xe cứu thương!”

Sắc mặt anh ta đột nhiên u ám, giọng nói lạnh lùng: “Không được gọi xe cứu thương.”

Hạ Diệp Chi cảm nhận được anh ta đang dùng lực mạnh hơn, tay cô bị nắm đến mức cảm thấy đau, gương mặt của lạnh lùng của anh ta mang cảm giác áp bức, khiến cô không dám lên tiếng.

Cô thăm dò mở miệng nói: “Vậy……tôi băng bó vết thương cho anh?”

Mạc Đình Kiên trực tiếp phớt lờ lời nói của cô, trầm giọng dặn dò: “Lấy dao, hột quẹt, đèn cầy, băng gạc, khăn.”

Hạ Diệp Chi hiểu ra, anh ta muốn tự mình lấy đạn ra.

Cô hoảng sợ trực tiếp lắc đầu: “Không được, anh không thể tự lấy đạn ra được, sẽ nguy hiểm đến tính mạng.”

“Ai nói tôi tự lấy?” Mạc Đình Kiên nhìn cô, đôi mắt u ám như màn đêm sâu thẳm phản phất một vòng xoáy màu đen, nhìn vào người khác thì có thể hút cả người ta vào.

Khi Hạ Diệp Chi suýt chút bị ánh mắt của anh ta hút vào trong, cô liền nghe anh ta lạnh lùng nói: “Cô giúp tôi lấy ra.”

Chương 8: Một cô gái vừa thông minh vừa lương thiện

“Cái gì?” Hạ Diệp Chi nghe xong, lập tức hoảng sợ đến mức chân mềm nhũn: “Tôi không làm được!”

Tuy cô rất ghét người đàn ông này, nhưng cô rất xem trọng mạng sống.

Dù sự ra đời của cô chỉ là phiền phức do Hạ Lập Nguyên và Tiêu Thanh Hà tránh thai thất bại, bao nhiêu năm qua cô luôn bị Hạ Hương Thảo sai bảo như một người giúp việc trong nhà họ Hạ, nhưng cô vẫn nỗ lực sống tiếp.

Cô không biết tại sao “Mạc Gia Thành” lại nói về chuyện liên quan đến tính mạng một cách nhẹ nhàng như vậy, nhưng cô sẽ không đồng ý với anh ta.

Mạc Đình Kiên nhíu mày: “Lẽ nào cô muốn chôn cùng tôi hơn à?”

Vẫn là giọng điệu lạnh lùng, nhưng lộ ra vẻ kiên quyết không thể nghi ngờ.

Hạ Diệp Chi sắc mặt trắng bệnh, bất đắc dĩ đi tìm mấy món đồ anh ta vừa nói.

Cô cảm thấy, cuộc đời cô từ lúc được gả vào nhà họ Mạc, đã hư hỏng đến mức không thể sửa chữa, hỏng thêm một chút thì đã sao?

Cô thậm chí còn tìm niềm vui trong đau khổ, nếu “Mạc Gia Thành” thật sự chết đi lúc cô lấy đạn ra giúp anh ta, cô có thể chôn cùng một người đàn ông đẹp trai như vậy cũng không lỗ cho lắm.

……

Hạ Diệp Chi đã cố gắng giữ vững sự bình tĩnh, nhưng vẫn không khống chế được mà run tay.

Cô vừa dùng dao cắt phần thịt bên cạnh miệng vết thương, vừa chú ý tình trạng của “Mạc Gia Thành”.

Cô phát hiện, ngoài sắc mặt trắng bệt, trán đổ mồ hôi thì anh ta không còn phản ứng nào khác, đến cả chân mày cũng chỉ hơi nhíu lại.

Nếu nói đến chuyện đặc biệt, thì chính là việc anh ta cứ nhìn cô chằm chằm.

Cô có thể cảm nhận được hiện tại anh ta rất yếu ớt, nhưng ánh mắt lại giống như đang thật sự đốt cháy cô.

Hạ Diệp Chi không kiềm được mà nói một câu: “Anh đừng có nhìn tôi.”

Mạc Đình Kiên thật sự không bình tĩnh như vẻ ngoài anh ta đang tỏ ra, miệng vết thương rất đau, mất máu rất nhiều, anh ta muốn ngất đi.

Nhưng khi anh ta nhìn Hạ Diệp Chi, cảm giác đau đớn lại giảm đi một cách kỳ lạ.

“Không cần căng thằng, tôi sẽ không chết, tôi tin tưởng cô.” Giọng của Mạc Đình Kiên nhẹ nhàng mà lạnh lùng, nhưng lại vô cùng bình thản.

Hạ Diệp Chi chưa từng được xem trọng và tin tưởng như vậy, cô cắn chặt răng, càng chuyên tâm giúp anh ta lấy đạn ra.

……

Hạ Diệp Chi cảm thấy thời gian trôi qua dài như một thế kỷ.

Khi cô cuối cùng cũng lấy được viên đạn ra thì trán đã đầy mồ hôi.

Cô rửa tay trong thau nước bên cạnh, ân cần hỏi Mạc Đình Kiên: “Anh cảm thấy sao rồi?”

Nếu là trước kia, ấn tượng của cô đối với “Mạc Gia Thành” là “tên cặn bã quần áo sang trọng”, thì sau khi lấy viên đạn ra, cô không khỏi cảm thấy bái phục anh ta.

Trong suốt cả quá trình, anh ta không hề kêu đau một tiếng nào, cũng không ngất đi, nghị lực phi thường anh, cô chỉ từng thấy trên phim điện ảnh.

Đồng thời, cô cũng cảm thấy người đàn ông này có một sự thần bí khó đoán, có cả một chút đáng sợ.

“Lấy bút, tôi viết một toa thuốc cho cô.” Mạc Đình Kiên tuy sắc mặt trắng bệt nhưng lời nói vẫn đầy sức uy hiếp.

Hạ Diệp Chi ghi lại toa thuốc, cầm ra ngoài mua thuốc cho anh ta.

Cô rất cảnh giác chạy đến mấy tiệm thuốc mới mua đủ số thuốc anh ta cần.

……

Khi Hạ Diệp Chi trở về, Mạc Đình Kiên chú ý thấy cô xách trên tay mấy túi thuốc của các tiệm thuốc khác nhau, khóe môi hơi cong lên.

Đúng là một cô gái vừa thông minh vừa lương thiện.

Anh ta nhìn ra được, Hạ Diệp Chi rất ghét anh ta.

Hoặc có thể nói, người cô ghét là “Mạc Gia Thành”.

Có lẽ cô cho rằng anh ta đang bị kẻ thù truy sát, nên cô giúp anh ta mua thuốc trị thương sẽ dễ bị người khác nghi ngờ, thế là cô chia ra chạy đến nhiều tiệm thuốc để mua.

Hạ Diệp Chi lấy thuốc ra, ngồi xổm trước mặt anh ta: “Tôi bôi thuốc cho anh, nếu đau thì bảo tôi bôi nhẹ lại.”

Mãi cho đến khi cô bôi thuốc xong, Mạc Đình Kiên vẫn không kêu lên tiếng nào.

Khi cô định đứng dậy, người đàn ông đó đột nhiên kéo tay cô lại, đè lên môi cô hôn một nụ hôn.

“Tôi từng nói rồi, không được mang mắt kính.”

Chương 9: Muốn chạm vào cô ấy

Hạ Diệp Chi bôi thuốc cho anh ta rất dịu dàng, dịu dàng đến mức khiến Mạc Đình Kiên hơi rung động.

Sau đó, anh ta muốn chạm vào cô.

Cô là vợ anh, làm gì cũng là lẽ đương nhiên.

Nhưng đối với Hạ Diệp Chi mà nói, anh ta là “Mạc Gia Thành”, là em họ của Mạc Đình Kiên.

Anh ta năm lần bảy lượt trêu ghẹo cô, hôn cô đã vượt quá xa sức chịu đựng của cô rồi.

Hạ Diệp Chi đẩy phắt anh ta ra, lùi về phía sau mấy bước liền, cách anh ta thật xa, lạnh lùng nghiêm mặt nói: “Mạc Gia Thành, tôi là chị dâu của anh! Xin anh tôn trọng tôi!”

Trải qua chuyện gắp đạn vừa nãy khiến cô không còn ghét “Mạc Gia Thành” như trước nữa, thật không ngờ anh ta vẫn hỗn láo như vậy.

Mạc Đình Kiên chà xát môi mình như đang nếm lại dư vị, giọng nói êm tai mang theo chút quyến rũ: “Chị dâu, cô thủ tiết cả đời với anh họ, cô không thử cân nhắc về tôi sao?”

Hạ Diệp Chi thẳng thừng từ chối: “Không hề.”

Mặt đanh lại, thêm lớp hóa trang xấu xí như một bà cụ non, hoàn toàn chẳng có nét nào quyến rũ người khác.

Mạc Đình Kiên cảm thấy dáng vẻ này của Hạ Diệp Chi rất hoạt bát.

Hạ Diệp Chi cảm thấy mình không thể ngồi chờ chết được nữa, thế này chỉ khiến “Mạc Gia Thành” càng trắng trợn hơn mà thôi.

“Anh gọi điện gọi người đến đón anh về đi, không thì tôi sẽ gọi xe cứu thương đến, đến lúc đó người khác sẽ biết được anh bị súng bắn bị thương đấy.”

Giọng cô mềm mại êm ái, cho dù đang nói lời uy hiếp, cũng chẳng hề có chút xíu sức uy hiếp nào.

Mạc Đình Kiên liếc mắt nhìn cô, làm như không hề nghe thấy, thẳng thừng nhắm mắt nghỉ ngơi.

Hạ Diệp Chi: “…”

Cô cắn môi, nhìn sắc mặt trắng bệch như giấy của anh ta, cũng không nhẫn tâm gọi anh ta dậy đuổi anh ta đi.

Nhân lúc rảnh rỗi “Mạc Gia Thành” đang nghỉ ngơi, Hạ Diệp Chi đi chợ.

Mặc dù trên danh nghĩa cô là cô ba nhà họ Hạ, nhưng chẳng hề được sống như cô chủ, đa phần đều là ốm đau không ai quan tâm, đói không ai hỏi han, có đau đớn cũng phải tự mình cắn răng chịu đựng.

Vì vậy, khả năng sống độc lập của cô rất mạnh mẽ.

Có ghét “Mạc Gia Thành” hơn nữa thì cô cũng không thể bất chấp nguy cơ anh ta có thể sẽ chết ở chỗ cô mà không quan tâm đến anh.

Cô sống rất chăm chỉ rất cố gắng, không muốn liên quan đến mạng người, cũng không muốn chôn theo anh ta.

Vì vậy, cô vẫn phải miễn cưỡng nấu canh cho anh ta.

truyện audio

Lúc màn đêm dần buông xuống, Hạ Diệp Chi gọi “Mạc Gia Thành” dậy.

“Anh đói chưa? Tôi nấu canh rồi, anh có muốn ăn một chút không?” Cô đứng cách xa anh hai bước, sợ anh ta lại làm hành động vô lễ nào đó.

Mạc Đình Kiên ngước mắt nhìn cô, rất kiệm lời thốt một chữ: “Muốn.”

Hạ Diệp Chi bưng canh qua đặt lên chiếc bàn nhỏ trước giường anh rồi ngay lập tức lùi ra thật xa.

Nhưng căn phòng đơn của cô thật sự quá nhỏ.

Ngoại trừ phòng bếp nhỏ và nhà vệ sinh ngăn cách ra thì mấy món đồ như chiếc giường một mét rưỡi, chiếc bàn xếp nhỏ, chiếc sofa đơn, kệ sách còn hơi mới… đã chiếm hết hơn nửa không gian căn phòng rồi.

Cô có trốn xa hơn nữa cũng không thể thoát khỏi tầm mắt của Mạc Đình Kiên.

Mạc Đình Kiên liếc mắt nhìn cô, chậm rãi ngồi thẳng dậy, sau đó mặt mũi vô cảm kéo chăn ra, để lộ miếng băng gạc thấm máu trên ngực, thờ ơ mở miệng nói: “Miệng vết thương bị hở rồi.”

Giọng điệu không hề để tâm như thể không phải đang đề cập đến vết thương liên quan đến tính mạng của chính anh ta mà là đang nói chuyện của người khác vậy.

Hạ Diệp Chi không muốn quan tâm đến anh ta, nhưng lại không thể khoanh tay đứng nhìn.

Chỉ đành bước qua một cách chậm rì rì, một tay bưng chén canh lên, một tay cầm muỗng múc canh đưa đến bên môi anh ta.

Lần này Mạc Đình Kiên không nói gì nữa, chỉ buông mắt, nuốt xuống từng muỗng canh cô bón cho anh ta.

Căn phòng ọp ẹp rất yên tĩnh, chỉ có tiếng động nho nhỏ lúc muỗng chạm vào bát, sự mập mờ yên lặng cứ thế lan tỏa.

Chương 10: Xem cô là bàn đạp

Cầm điện thoại lên, nhìn chữ chú thích bên trên, đầu óc cô phút chốc tỉnh táo lại.

Cô do dự một lát rồi mới nghe điện thoại: “Bố.”

Giọng nói của Hạ Lập Nguyên vẫn nghiêm khắc như xưa: “Tối qua con về nhà rồi à? Ai đưa con về?”

Là một người cha gọi điện cho đứa con gái mới kết hôn của mình, vậy mà ông lại hỏi câu hỏi vớ vẩn này, Hạ Diệp Chi chỉ cảm thấy lòng mình lạnh lẽo.

Ngày thường, Hạ Lập Nguyên rất ít khi gọi điện cho cô. Ông đột nhiên gọi điện hỏi chuyện này, bất giác khiến Hạ Diệp Chi nghi ngờ ý đồ của ông.

Nhưng cô vẫn thành thật trả lời: “Là em họ của Mạc Đình Kiên.”

Hạ Lập Nguyên ở đầu dây bên kia cân nhắc một lát rồi mới nói: “Có thời gian thì đưa chị con đến nhà họ Mạc chơi, có thanh niên nào phù hợp cũng giới thiệu cho nó, để nó có thêm mấy người bạn.”

Ý trong lời nói của ông, Hạ Diệp Chi hiểu rõ ràng.

Hôm qua sau khi cô rời khỏi biệt thự Nhà họ Mạc, “Mạc Gia Thành” và Hạ Hương Thảo có lẽ đã gặp nhau.

Rất có khả năng Hạ Hương Thảo đã thích “Mạc Gia Thành”, vì vậy muốn cô làm mối cho hai người.

Hai cha con họ tính toán khéo thật đấy.

Rõ ràng Mạc Đình Kiên và Hạ Hương Thảo đã có hôn ước với nhau, nhưng cuối cùng lại là cô gả cho Mạc Đình Kiên.

Sau đó bọn họ lại muốn xem cô là bàn đạp, tìm một người đàn ông ưu tú khác của Nhà họ Mạc làm chồng Hạ Hương Thảo.

Cả thành phố Hà Dương này ai ai cũng biết ngoại trừ Mạc Đình Kiên ra, các anh em họ của anh trong Nhà họ Mạc ai ai cũng là người tài giỏi hơn người, ưu tú xuất chúng.

Trong mắt Hạ Diệp Chi ánh nên nét cười tự giễu. Hạ Hương Thảo là con gái ruột của Hạ Lập Nguyên, chẳng lẽ cô không phải ư?

Sao lại có thể thiên vị đến thế cơ chứ?

Hạ Diệp Chi không kìm được mà cảm thấy tủi thân. Cô cố hết sức để giọng nói mình duy trì sự bình tĩnh: “Con cũng muốn đưa chị đến nhà họ Mạc chơi đấy, nhưng mà đến tận bây giờ con còn chưa gặp được Mạc Đình Kiên nữa.”

Hạ Lập Nguyên vừa nghe thấy cô thậm chí còn chưa gặp mặt Mạc Đình Kiên thì bỗng chốc giận dữ.

“Ngay cả chồng mình mà còn chưa gặp mặt, đúng là đồ vô tích sự, mày còn có mặt mũi về nhà à!”

Mũi Hạ Diệp Chi cay cay, cố hết sức kìm nước mắt, giọng nói vẫn bình thường: “Bố đưa chị đến Nhà họ Mạc đi, nói không chừng Mạc Đình Kiên lại chịu gặp chị ấy đấy? Con chỉ là đồ giả, sao anh ta lại muốn gặp con được?”

Mạc Đình Kiên từ nhà tắm bước ra, vừa đúng lúc nghe thấy câu nói này của cô.

Cô ngồi trên giường, mãi tóc đen dày như rong biển buông xuống eo, ngón tay cầm điện thoại có thể trông rõ gân xanh nổi lên do dùng lực quá mạnh, đôi mắt lóng lánh ngập tràn nước mắt nhưng vẫn quật cường không chịu rơi xuống, dáng người yếu ớt khiến người ta thương tiếc biết bao.

Mạc Đình Kiên híp đôi mắt đen, nhận ra mình thật sự càng ngày càng thích cô vợ mới cưới này.

Không biết người bên kia đầu dây lại nói gì, sắc mặt Hạ Diệp Chi trắng bệch, cô không nói chuyện cũng không cúp điện thoại.

Mạc Đình Kiên đi qua, cướp lấy điện thoại trong tay cô, thẳng thừng cúp điện thoại.

Hừ, người phụ nữ này vẫn còn dùng loại điện thoại này sao.

Sau đó, anh cúi đầu nhìn Hạ Diệp Chi, giọng nói hờ hững không nghe ra chút cảm xúc nào: “Không muốn nghe điện thoại thì không nghe là được rồi.”

Hạ Diệp Chi hoảng ngốt ngẩng đầu lên, trong mắt cô vẫn còn ngấn nước mắt, chỉ cảm thấy trước mắt mơ hồ, hoàn toàn không nhìn rõ được khuôn mặt anh.

Nhưng kỳ diệu là, cô nghe ra chút ý an ủi trong lời nói của anh.

Nhưng ngay lập tức, cô trợn trừng mắt: “Sao tôi lại ở trên giường?”

Cô nhường giường cho người đàn ông đang bị thương kia, tối qua cô ngủ trên ghế sofa mà!

“Tự em mộng du leo lên giường.” Mạc Đình Kiên mặt mũi thản nhiên nói xong thì đi đến bên giường, nằm xuống bên cạnh cô.

tiếp ❯

Avatar

Các bạn đăng ký thành viên hội nhé…!
→Free vip→Đọc và nghe audio truyện/ 0 quảng cáo→Yêu cầu truyện / Ưu Tiên♥Ngoài ra AudioSite là Website do hội Mê Đọc Truyện thành lập – chính vì vậy Đọc Truyện trên website giảm 90% xuất hiện quảng cáo nhé !