[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 99 : Ám chủng thần văn (c491-c495)
❮ sautiếp ❯Chương 491: Ám chủng thần văn
Dù nói La Chinh biết vẽ phù văn này, hơn nữa đây cũng chỉ là phù văn ba sao mà thôi, thế nhưng tốc độ vẽ thế này thật sự là quá nhanh.
Phù văn sư không có yêu cầu gì về tu vi, nhưng lại có yêu cầu vô cùng nghiêm khắc với lực linh hồn.
Hễ là phù văn sư thì có thể tu vi không quá mạnh, nhưng lực linh hồn2nhất định phải mạnh hơn những võ giả cùng giai rất nhiều.
La Chinh gần như là làm liền một mạch, suốt quá trình không ngừng nghỉ chút nào, cứ thế mà vẽ xong phù văn thứ nhất… Điều này cần lực linh hồn mạnh mẽ đến mức nào chứ?
Thạch Khắc Phàm đánh mắt sai một chấp sự của Thiên Hạ Thương Minh đứng bên cạnh.
Chấp sự kia lập tức mở một cái hộp5bằng ngọc ra, trong hộp chứa một viên đan dược màu đen nhánh, đưa đến trước mặt La Chinh.
La Chinh liếc qua hộp ngọc, nghi ngờ hỏi: “Đây là cái gì?”
“Dưỡng Hồn Đan cực phẩm, dùng để bù đắp lại lực linh hồn mà người mới vẽ phù văn vừa mất đi.” Vị chấp sự kia một mực cung kính trả lời.
La Chinh cười ha ha: “Không cần đâu! Lúc này mới dùng6được bao nhiêu lực linh hồn đâu chứ?”
Sau khi linh hồn của hắn bước vào Chiến Hồn Cảnh, linh hồn không ngừng sinh sôi chứ nói gì đến việc chỉ vẽ một bức phù văn cấp ba như thế này.
Cho dù là luyện vẽ một trăm tấm, năm trăm tấm phù văn cấp ba đi nữa thì cũng không cần nghỉ ngơi, vậy thì cần dùng Dưỡng Hồn Đan làm gì? Hơn5nữa, mặc dù Dưỡng Hồn Đan này là cực phẩm, nhưng dù sao trong đó vẫn lẫn chút tạp chất, La Chinh ăn xong còn phải hao tâm tổn trí để nghĩ cách luyện hoá những tạp chất bên trong, phiền toái biết bao?
Đôi mắt nhỏ của Thạch Khắc Phàm đầy thâm ý, trừng mắt liếc nhìn ba vị đại sư phù văn của tháp phù văn.
Ban đầu mấy tên đại sư3phù văn này vẽ phù văn thế nào? Đừng nói là vẽ một tấm phù văn, đôi khi chỉ mới vẽ được nửa tấm phù văn đã muốn đi tắm, đi rửa tay, rồi đốt một nén hương, sau đó ăn một viên Dưỡng Hồn Đan, sợ trong lúc vẽ phù văn lực linh hồn của bọn hắn sẽ bị hao tổn!
Cái giá cao hơn bất cứ ai, nhưng phù văn vẽ ra lại chưa chắc hiệu quả! Cứ như vậy, phù văn của bọn họ vẫn cứ bán ra với cái giá trên trời, cho dù là người trong hay ngoài Thiên Hạ Thương Minh đều bị đám người tháp phù văn này làm thịt đến đầu rơi máu chảy.
Dù một phần thu nhập của tháp phù văn cũng được liệt kê vào sổ sách của Thiên Hạ Thương Minh, nhưng Thạch Khắc Phàm lại không ưa điệu bộ của bọn họ!
Bây giờ xuất hiện một tên yêu nghiệt như La Chinh, thật tốt quá! Hung hăng chèn ép ba lão già này cho ta đi!
Lúc này đầu Nhiếp tháp chủ và ba vị đại sư phù văn đã cúi rất thấp.
Một tên tiểu bối mới mười mấy tuổi, vẽ phù văn cấp ba mà trông lại đơn giản như đang ăn thịt uống canh vậy.
Cho dù người ta không hề khinh bỉ, nhưng chính bọn họ cũng phải tự kinh bỉ bản thân…
Về phần bút pháp hoàn mỹ gì gì đó… Không nhắc tới cũng được.
Cả đời này có thúc ngựa bọn họ cũng chẳng đuổi kịp nổi.
Sau khi vẽ xong phù văn thứ nhất, La Chinh cũng bắt đầu hăng hái hẳn lên, hầu như không thèm ngừng lại, bàn tay cầm bút phù văn cứ lên lên xuống xuống, những đường cong đầy ắp bút pháp hoàn mỹ được vẽ lên viên đá nhanh như bay.
“Xảy ra chuyện gì vậy? Tại sao La Chinh lại ở kia sửa mấy phù văn đó chứ?”
“Ngươi không nghe thấy sao? Mấy lão già của tháp phù văn nói phải mất thời gian ba ngày mới có thể sửa được, La Chinh lại nói hắn chỉ cần một canh giờ là có thể sửa xong đấy!”
“Thời gian ba ngày? Sao bọn họ không chết quách đi cho rồi? Lại còn bắt ông đây phải chờ ba ngày, ông còn xem tiếp cái rắm gì nữa chứ!”
“Nhưng mà làm sao La Chinh lại sửa đám phù văn này? Không phải tháp phù văn là thánh địa của giới phù văn khắp Trung Vực hay sao? Đám người trong tháp phù văn này không sửa được, mà một võ giả như La Chinh lại sửa được à?”
“Nếu như La Chinh biết vẽ phù văn, vậy thì bản thân hắn hẳn cũng là một phù văn sư.
Ta chỉ có thể nói, thế đạo này đúng là không để người ta sống nữa mà.
Chiếu Thần Cảnh có thể đánh bại đám đệ tử Thần Đan Cảnh đứng đầu, lại còn thông thạo cách vẽ phù văn…”
Phần lớn đám võ giả trên khán đài đang xì xào bàn tán, bọn hắn không biết bút pháp hoàn mỹ kinh người đến mức nào, lại càng không biết tốc độ vẽ phù văn của La Chinh có ý nghĩa ra sao, mà chỉ biết ba lão già của tháp phù văn phải mất ba ngày mới hoàn thành, còn La Chinh chỉ cần một canh giờ mà thôi.
Như thế là đủ rồi, chỉ vậy đã đủ chứng minh tài nghệ phù văn của La Chinh như thế nào.
Tông chủ Huyết Mộc Nhai, Huyền Âm Quán và Hư Linh Tông nhìn tốc độ vẽ phù văn của La Chinh, không hẹn mà cùng nuốt một ngụm nước bọt.
Vận may của Vân Điện tốt đến mức nào mà có thể thu được một vị đệ tử như thế này?
Chưa nói tới thực lực mạnh mẽ, thiên phú kinh người, mà ngay cả trình độ phù văn cũng rất vô lý! Cho dù là phu nhân Độc Huyết của Huyết Mộc Nhai hay là Hắc Nha của Hắc Sơn Tông cũng phải tự mình đến cửa chào hỏi vị Nhiếp tháp chủ của tháp phù văn kia, rồi tiêu mất một số tiền lớn mới xin mua được phù văn! Bây giờ xem ra, thực lực của Nhiếp tháp chủ kia cũng chỉ là một bữa sáng trước mặt La Chinh mà thôi…
Lui một vạn bước mà nói, không tính đến chuyện biết cách vẽ phù văn, tiện tay hắn còn có thể lôi ra một món thánh khí thượng phẩm tặng cho Điện chủ nhà mình nữa chứ! Đệ tử như thế cũng giàu có quá!
Phu nhân Độc Huyết nhìn qua La Chinh, ánh mắt phức tạp cực độ, muốn ghen ghét bao nhiêu thì có bấy nhiêu.
Lại nhìn đến Ninh Vũ Điệp đang giữ yên lặng trên đài cao, trong lòng suy nghĩ, thằng oắt này đúng là tốt thật, đổi lại nếu ta là Ninh Vũ Điệp thì chỉ sợ cũng vô cùng thích.
Chẳng qua là tu vi có sự chênh lệch quá lớn.
Nhưng thằng nhóc này chỉ mới ở Chiếu Thần Cảnh mà đã đánh bại Thôi Duẫn có thiên phú cấp Thần, sợ là thiên phú của La Chinh chỉ có cao chứ không thấp hơn Thôi Duẫn chút nào! Bước vào Thần Đan Cảnh, Hư Kiếp Cảnh có lẽ chỉ là vấn đề về thời gian mà thôi…
Phu nhân Độc Huyết suy nghĩ mấy chuyện linh tinh này, nhưng Ninh Vũ Điệp lại chỉ cười nhẹ mà không suy nghĩ gì, nàng chỉ lẳng lặng nhìn La Chinh đang nghiêm túc vẽ phù văn.
Lúc một người đàn ông đang nghiêm túc, sức quyến rũ gần như là vô tận.
Một viên đá, năm viên đá, hai mươi viên đá, năm mươi viên đá…
Những phù văn đã bị thiêu huỷ kia được La Chinh trả lại nguyên trạng từng viên, từng viên.
Rất nhanh, một trăm hai mươi sáu viên đá bị thiêu huỷ đã được La Chinh sửa lại thành công! Mấy vị chấp sự Thiên Hạ Thương Minh bên cạnh lập tức đi lên lấy đá để lắp lại.
Những viên đá này cần được đặt theo đúng trình tự mới có thể phát huy tác dụng.
Ngoài những bức phù văn cấp ba này thì vẫn còn ba viên đá khá lớn, đây là ba bức phù văn cấp bốn.
Độ khó khi vẽ phù văn cấp bốn lớn hơn lúc vẽ phù văn cấp ba nhiều.
La Chinh vốn định vẽ lại phù văn cấp bốn như cũ, đá đã được đặt dưới tay hắn rồi.
Nhưng trước khi vẽ, ánh mắt La Chinh lại loé lên, lơ đãng nhìn về phía đài cao một cái, ánh mắt nhẹ nhàng đảo qua khuôn mặt của La Yên.
Muội muội của mình giống như một khúc gỗ vậy, ngoài việc đang hô hấp thì không có chút phản ứng nào cả.
Vẻ mặt hắn lạnh lẽo, bút phù văn trong tay phát ra ánh sáng rực rỡ, nét vẽ đầu tiên vẫn dựa y nguyên theo nét vẽ trên bức phù văn bốn sao đã bị thiêu huỷ kia, nhưng khi vẽ được một nửa, bút của hắn lại chuyển hướng!
Một bức phù văn vô cùng đặc biệt xuất hiện trên viên đá này, đây là một bức thần văn!
Có điều La Chinh lại vẽ vô cùng khéo léo, nhìn vào không khác gì mấy bức phù văn bốn sao bình thường là bao, trừ khi đám Nhiếp tháp chủ rót linh hồn vào trong đó thì mới có thể nhìn ra La Chinh đã động tay động chân.
Nhưng giờ phút này, dưới sự châm chọc của Thạch Khắc Phàm, đến đầu của Nhiếp tháp chủ cũng không ngẩng lên nổi, làm gì còn tâm tư dùng linh hồn để cảm nhận phù văn cấp bốn mà La Chinh vẽ nữa?
Phù văn cấp bốn và phù văn cấp ba chỉ khác nhau có một cấp, thế nhưng lại khó như trời và đất, độ phức tạp cũng tăng lên gấp nhiều lần.
Đầu bút lông của La Chinh không ngừng thay đổi, khoảng một nén nhang trôi qua, cuối cùng cũng vẽ xong một tấm phù văn cấp bốn.
Mực nước dùng để vẽ phù văn cấp bốn được làm từ phấn Vân Kim và các loại nguyên liệu hài cốt nghìn năm.
Trong đó phấn Vân Kim là nguyên liệu chủ yếu, vì vậy sau khi phù văn cấp bốn này được vẽ ra thì loé lên từng đường ánh sáng màu vàng.
Chỉ là dưới vầng sáng màu vàng đó có thêm vài đường màu vàng không bắt mắt nối với nhau, tạo thành một bức thần văn càng thêm huyền ảo!
Nhìn thấy phù văn cấp bốn mà La Chinh cũng vẽ ra được, Thạch Khắc Phàm thở dài một hơi, cười nói với Nhiếp tháp chủ: “Lão Nhiếp, xem ra tên của ngươi phải treo ngược lên rồi!”
Nhiếp tháp chủ nhìn chằm chằm vào phù văn cấp bốn của La Chinh, một lúc lâu sau mới lên tiếng: “Trở về ta sẽ treo ngược tên của mình lên!”
Trước phòng mỗi phù văn sư trong tháp phù văn đều có một tấm bảng tên được hợp lại từ phù văn, đúng là có thể treo ngược nó lên.
Có điều, như thế thì người này cũng ném mặt mũi đi được rồi!
Trong lòng Thạch Khắc Phàm cũng cười lạnh.
Lần này cho các ngươi chịu chút đả kích, sau này về bớt bày ra cái bộ mặt thối kia đi!
Chỉ một lát sau, tấm phù văn thứ hai và thứ ba của La Chinh cũng được vẽ xong, sau đó đám chấp sự của Thiên Hạ Thương Minh cũng mang ba tấm phù văn cấp bốn này về, lần lượt lắp lên.
Thạch Khắc Phàm đi đến cạnh La Chinh, cười khách khí nói: “La thiếu hiệp, ta thấy ngươi vẽ liên tục hơn một trăm tấm phù văn, có phải nên bồi bổ một chút rồi không? Nếu không chịu nổi tạp chất trong Dưỡng Hồn Đan thì ở chỗ ta cũng có một viên Dưỡng Hồn Ngọc, đeo lên người thì có thể chăm sóc linh hồn, coi như là quà cảm ơn vì ngươi đã sửa phù văn.”
“Dưỡng Hồn Ngọc!” Nhiếp tháp chủ và hai vị đại sư phù văn khác nghe nói như thế, ánh mắt lập tức loé lên!
Bọn họ đều biết Thiên Hạ Thương Minh có một khối ngọc bội có thể chăm sóc thần hồn, Nhiếp tháp chủ đã xin mấy năm nhưng vẫn không được, ai ngờ bây giờ Minh chủ lại quay sang tặng cho người ngoài?
Chương 492: Cùng chung mục đích
Hễ là bảo bối có thể tăng cường lực linh hồn thì đều vô cùng hiếm thấy, vì vậy giá trị khó có thể đánh giá được.
Dựa vào phẩm cấp, Dưỡng2Hồn Ngọc này chỉ có thể được coi là bảo vật tiên khí mà thôi.
Ở Trung Vực bảo vật tiên khí có rất nhiều, nhưng nào có được mấy món5có thể tăng cường lực linh hồn?
Cho dù là trong Thiên Hạ Thương Minh thì Dưỡng Hồn Ngọc này cũng hoàn toàn được xem là đồ tốt.
Nhiếp tháp chủ nghe thấy6Thạch Khắc Phàm muốn tặng Dưỡng Hồn Ngọc này cho La Chinh, trong lòng cũng cảm thấy bất công.
Đáng tiếc, vào lúc này bọn hắn thật sự không dám nói5gì, chỉ cần nói thì sẽ bị người ta chế nhạo.
So sánh với La Chinh, bọn hắn giống như một đám người vô tích sự vậy, không có chút tác3dụng nào!
Thật ra không phải đám người Nhiếp tháp chủ quá tồi tệ.
Dù sao thuật phù văn của bọn họ cũng đại diện cho trình độ cao nhất ở Trung Vực, hơn nữa Nhiếp tháp chủ cũng là đại sư phù văn duy nhất có thể vẽ được phù văn cấp năm, đặt ở bất kỳ tông môn nào thì tuyệt đối đều có thể được xem như báu vật.
Chỉ có thể nói vì La Chinh quá ưu tú, nên đặt bọn họ bên cạnh La Chinh, hoàn toàn không có khả năng so sánh!
Thạch Khắc Phàm có can đảm lấy Dưỡng Hồn Ngọc ra, tất nhiên là trong lòng cũng có suy nghĩ muốn lôi kéo La Chinh.
Hành động của Thiên Hạ Thương Minh cũng không chậm, từ lúc Mặc Nhạc Chương đưa bức phù văn thứ nhất của La Chinh lên cho tổng bộ thì ba vị Minh chủ cũng đã chú ý đến La Chinh rồi.
Chỉ tiếc là tình hình thay đổi quá nhanh, từ Thăng Long Đài cho đến đại hội võ đạo, lại đến khi La Chinh bất ngờ xuất hiện trong Thăng Long Đài, vì muốn ổn định tình hình nên Thạch Khắc Phàm chỉ có thể ép hỏi thẳng bí mật phi thăng của Thăng Long Đài, xem như là có đắc tội với La Chinh một chút.
Thiên Hạ Thương Minh không đến mức sợ La Chinh, thế nhưng đối với loại người tài giỏi này, Thiên Hạ Thương Minh chưa bao giờ keo kiệt để lôi kéo, đây cũng là lý do Thiên Hạ Thương Minh có thể phát triển cho đến mức như ngày hôm nay!
Dưỡng Hồn Ngọc này xem như là một chút đền bù tổn thất cho La Chinh, mất bò mới lo làm chuồng, cũng may vẫn chưa muộn.
La Chinh cũng không từ chối.
Hắn biết rõ giá trị của Dưỡng Hồn Ngọc.
Sau khi tiến vào Chiến Hồn Cảnh, Dưỡng Hồn Ngọc bậc này cũng không có tác dụng gì lớn với hắn, nhưng thứ này cũng có thể lấy ra tặng người khác mà, hay đem ra đấu giá thì cũng có thể lời thêm một khoản!
Sau khi nhận Dưỡng Hồn Ngọc, La Chinh quay đầu nói: “Những phù văn vừa mới vẽ xong, chưa biết có xảy ra sai sót gì không!”
Sau khi đám chấp sự của Thiên Hạ Thương Minh lắp xong ba viên đá vẽ phù văn cấp bốn cuối cùng, lão Tiêu liền lôi ra một cái trận bàn, chuẩn bị thử xem kết giới kia có bình thường hay không.
Đám người Nhiếp tháp chủ lập tức có chút suy nghĩ ác ý, tốt nhất là phù văn không thể nào hoạt động, không thể nào tạo ra kết giới được!
Chỉ tiếc là lão Tiêu đã mở trận bàn trong tay ra, trận bàn chuyển động một hồi, một cái kết giới bắt đầu lan rộng ra từ mép võ đài, nhanh chóng hợp lại trên đỉnh, tạo thành một màn sáng trọn vẹn.
Sau khi màn sáng thứ nhất được tạo ra thì ngay sau đó là cái thứ hai, cái thứ ba, cái thứ tư…
Tổng cộng có sáu màn sáng, chặt chẽ dính lại cùng với nhau, tản ra hào quang nhàn nhạt!
Hào quang mà sáu màn sáng này tản ra ngưng tụ càng chân thật hơn, mà cũng vững chắc hơn so với kết giới trước đây! Đây là hiệu quả của bút pháp hoàn mỹ! La Chinh sử dụng bút pháp hoàn mỹ của hắn để kích phát hoạt tính trong nguyên liệu đến trình độ cao nhất, nên tất nhiên uy lực của kết giới này cũng mạnh hơn, có thể chịu được những đợt tấn công lớn hơn!
“Rất tốt! Nhìn có vẻ là sửa được rồi!” Nhìn thấy màn sáng kết giới này, Thạch Khắc Phàm cũng hài lòng vô cùng. “La thiếu hiệp, đây là thù lao năm vạn viên đá chân nguyên cực phẩm theo thoả thuận!”
Thạch Khắc Phàm vừa mới nói xong thì đã có người bưng một mâm tròn đi tới, trong đó đặt một tấm Minh bài màu tím được chế tạo từ thạch anh: “Ngươi đến bất cứ hiệu đổi tiền nào của Thiên Hạ Thương Minh đều có thể lấy được năm vạn viên đá chân nguyên cực phẩm.”
La Chinh gật đầu rồi thu Minh bài màu tím làm từ thạch anh vào trong nhẫn tu di.
“Cuối cùng cũng sửa xong! Có thể tiếp tục trận đấu được rồi! Nhà cái đâu? Nhanh lên nhanh lên, ra tỷ lệ đặt cược để chúng ta cược nào!”
“La Chinh sửa xong phù văn này, không biết kiếm được bao nhiêu nhỉ?”
“Không nghe thấy sao? Năm vạn viên đá chân nguyên cực phẩm, thu nhập trong hai năm của tông môn tam phẩm chỗ ta cũng không nhiều đến vậy…”
“Điên rồi, thằng nhóc kia giàu quá, cướp hắn đi!”
“Ha ha! Trước hết, ngươi chắc chắn không phải là đối thủ của hắn, hơn nữa, tông môn của ngươi cũng không phải là đối thủ của Vân Điện.
Cướp hắn? Muốn chết à?”
Muộn mất gần một canh giờ, phần lớn võ giả đã bắt đầu loạn lên rồi.
Đợi đến lúc La Chinh quay về đài cao của Vân Điện, lão Tiêu mới thoả mãn gật đầu, bắt đầu rút thăm lần nữa.
Đại hội võ đạo lại bắt đầu tiến hành tỉ thí.
Tình huống trên võ đài vẫn như trước, vẫn là các võ giả tông môn chiếm ưu thế tương đối lớn.
Hễ là trận đấu võ giả tông môn gặp võ giả độc lập, cơ bản đều chấm dứt bằng thắng lợi của võ giả tông môn.
Nhưng mà, trong đám võ giả độc lập cũng xuất hiện một con hắc mã, đó chính là Ngao Tường đến từ thảo nguyên Hô Luân.
Cho dù thực lực chỉ mới Chiếu Thần Chung Cực, nhưng Ngao Tường chỉ dựa vào một thanh loan đao đã liên tục đánh bại hai võ giả tông môn, thu hút được một lượng chú ý khá lớn, bầu không khí nhất thời lại tập trung hẳn lên.
Dù sao thì phần lớn võ giả trên khán đài đều là võ giả độc lập, hoặc là võ giả đến từ tông môn tam phẩm, những võ giả này không có tư cách vào đại tông môn, nhưng chưa hẳn đã có suy nghĩ là võ giả độc lập kém hơn võ giả tông môn!
Mà sự xuất hiện của Ngao Tường lại đúng lúc thuận theo loại suy nghĩ này của bọn họ, huống hồ tu vi của Ngao Tường mới chỉ là Chiếu Thần Chung Cực, đánh bại võ giả Thần Đan Cảnh đã là chuyện rất giỏi rồi.
Đúng lúc rút thăm trận đấu thứ mười thì rút được Ngao Tường.
Xuất hiện ba lần, Ngao Tường đều toàn thắng cả ba trận, lập tức đẩy bầu không khí của cả đấu trường lên tới đỉnh điểm! Khắp đấu trường đều vô cùng sôi sục, tỷ lệ đặt cược cho Ngao Tường của nhà cái cũng được tăng cao lần nữa.
Sau khi trận đấu thứ ba của Ngao Tường kết thúc, tiến hành rút bài.
Mấy trận thi đấu trước hắn đều rút được thẻ miễn chiến, nhưng lần này Ngao Tường lại rút trúng một tấm thẻ khiêu chiến.
Sau khi Ngao Tường rút được thẻ khiêu chiến thì đứng trên đấu trường thi đấu nhìn quanh một vòng.
“Hắn rút trúng thẻ khiêu chiến rồi.
Hắn muốn khiêu chiến người nào nhỉ?”
“Chẳng lẽ muốn khiêu chiến Tiểu Giới của Hư Linh Tông? Nghe nói tên đó chính là thiên tài cấp Thần duy nhất của Hư Linh Tông, tu vi cũng là Chiếu Thần Chung Cực, khả năng rất lớn!”
Bạn đang đọc truyện tại website: truyenhoangdung.xyz.
Truyện được update mới nhất tại đây.
“Chưa hẳn, ta thấy khả năng khiêu chiến La Chinh cũng khá lớn.”
Ánh mắt Ngao Tường cũng không dừng lại trên đài của võ giả độc lập bên cạnh mà bắt đầu đảo mắt qua từng đài cao, cuối cùng ánh mắt giao nhau với La Chinh.
Ánh mắt của La Chinh cũng hơi loé lên: “Muốn khiêu chiến với ta sao?”
Ngao Tường cười nhạt một tiếng, ánh mắt cũng dời khỏi người La Chinh, lại lướt qua đám người Hư Linh Tông, nhìn thẳng vào đài cao của Đông Tà Vương, ánh mắt rơi vào người một cô gái.
Hai cô gái đứng sau lưng Thôi Tà, một người bị phong ấn sáu giác quan, đấy chính là muội muội của La Chinh, mà bên cạnh La Yên còn có một cô gái cũng bị phong ấn sáu giác quan khác.
Khi ánh mắt Ngao Tường chuyển tới người nàng, sâu trong hai mắt lộ ra sự nỗi đau buồn vô tận, bàn tay cầm loan đao cũng dùng sức nắm chặt.
Nhưng rất nhanh, nỗi đau buồn kia đã bị vẻ kiên định thay thế, hắn lên giọng hô: “Ta muốn khiêu chiến, võ giả độc lập Tư Diệu Linh!”
“Cái gì!” Ánh mắt La Chinh loé lên, đồng thời cũng nhìn về phía đài cao chỗ Thôi Tà, suy nghĩ trong lòng cũng rối loạn cả lên.
Sao Ngao Tường lại khiên chiến Tư Diệu Linh làm gì?
Lại nói, Ngao Tường và La Chinh tham gia khảo hạch vòng loại cùng ngày, cũng hôm đó La Chinh lợi dụng tháp nhỏ cấp mười hai để hung hăng bắt chẹt hắn, không ngờ Ngao Tường đến từ thảo nguyên Hô Luân lại có tiền đến thế, trả nhiều đá chân nguyên cực phẩm như vậy mà mắt cũng không thèm chớp lấy một cái.
Tu vi của người này chỉ mới Chiếu Thần Chung Cực, có thể khiêu chiến cường giả Thần Đan Cảnh thì thực lực cũng không thể xem thường, nhưng cho dù thế nào đi nữa, La Chinh cũng không ngờ đến chuyện Ngao Tường sẽ đi khiêu chiến Tư Diệu Linh.
“Chẳng lẽ hắn có cùng mục đích với mình?” Bỗng nhiên tim La Chinh nhảy lên, ánh mắt quét một vòng trên người La Yên.
Bên cạnh La Yên còn một cô gái, La Chinh đã chú ý đến từ lâu.
Nàng là người có Âm Thể Tử Cực thứ ba, nếu như không phải vì sự xuất hiện của nàng thì tình thế La Chinh phải đối mặt sẽ không nghiêm trọng đến thế.
Nhưng tất nhiên, La Chinh cũng sẽ không trách nàng.
Ngao Tường đến vì nàng sao? Rất có khả năng này!
Cô gái kia có liên quan gì đến Ngao Tường? Điều này đã không còn quan trọng nữa.
“Hơi phiền phức rồi đấy!” Chân mày La Chinh cau lại.
Tư Diệu Linh là mục tiêu mà La Chinh phải giết.
Trước đó, La Chinh không hy vọng trên đường xuất hiện bất cứ ngã rẽ nào.
Nếu như Ngao Tường khiêu chiến với Tư Diệu Linh, thật sự giết chết Tư Diệu Linh thì đối với La Chinh đây là kết quả tốt nhất.
Nhưng nếu hắn không giết được Tư Diệu Linh mà lại khiến Tư Diệu Linh cảnh giác thì đây là kết quả mà La Chinh không muốn thấy nhất!
Nhưng cái khó là, hắn không thể ra mặt ngăn cản được.
Có lẽ vào lúc này, trong lòng Ngao Tường cũng có suy nghĩ giống như hắn.
“Khiêu chiến ta? Ha ha ha…” Tư Diệu Linh nhẹ nhàng bước lên, cười quyến rũ rồi nói: “Ta thấy ngươi muốn giết ta đúng không?”
Nghe những lời này của Tư Diệu Linh, trái tim Ngao Tường và La Chinh bỗng thắt chặt lại, vẻ mặt hai người tím tái.
Chương 493: Hóa thú
Trước đây Tư Diệu Linh vẫn luôn đứng sau lưng Thôi Tà, rất ít xuất hiện, giống như không hề tồn tại vậy.
Nhưng sau khi nàng mở miệng nói chuyện, cả người như2toát ra vẻ thần bí, khi cười rộ lên lại quyến rũ động lòng người.
“Ngao Tường đến từ thảo nguyên Hô Luân, được xưng là người tiêu diệt Lang Vương Bóng Tối.
Nếu5ta đoán không nhầm thì… nàng, là người yêu của ngươi, đúng không?” Tư Diệu Linh thản nhiên chỉ một cô gái bên cạnh La Yên.
Sáu giác quan của nàng ấy đều6bị phong ấn, giống như một khúc gỗ, trên mặt không có chút biểu cảm nào.
Có điều, vẫn có thể cảm nhận được một luồng khí chất thanh nhã trên người nàng5như trước.
“Leng keng leng keng…”
Hai tay Ngao Tường run rẩy, loan đao liên tục vang lên tiếng kêu, trong đôi mắt lại càng loé ra ánh sáng nguy hiểm.
“Đúng thế thì sao?” Ngao3Tường giơ loan đao lên, chỉ thẳng vào Thôi Tà: “Thân là người đứng đầu Trung Vực, nhưng lại đi bắt người yêu của ta, các ngươi đều đáng chết hết!”
Lời Ngao Tường vừa nói ra khỏi miệng, toàn đấu trường đều yên lặng.
Nói những lời này với người đứng đầu Trung Vực, tên Ngao Tường này đúng là vô cùng quyết đoán.
Có điều Thôi Tà lại như không nghe thấy gì, vẻ mặt vẫn lạnh nhạt, dường như cảm thấy Ngao Tường hoàn toàn không có tư cách để nói chuyện với hắn, cũng không định trả lời lại làm gì.
Tư Diệu Linh lại cười khanh khách: “Ngươi thân là võ giả, vậy mà ngay cả chút giác ngộ ấy cũng không có.
Ta phải nói là ngươi ngây thơ, hay là ngươi ấu trĩ đây? Thực lực bản thân ngươi yếu, không bảo vệ được người mình yêu thì ai giúp ngươi được chứ? Nếu ta không nhìn nhầm thì ngươi cũng có thiên phú cấp Thần, đúng không?”
“Ồ…”
Tư Diệu Linh vừa nói xong, phần lớn võ giả cũng bắt đầu nhao nhao bàn tán.
“Lại một võ giả có thiên phú cấp Thần, hơn nữa còn có xuất thân là võ giả độc lập!”
“Đáng tiếc thật, đáng lẽ hắn nên tìm một đại tông môn để nương tựa vào, tin chắc rằng bất cứ một đại tông môn nào cũng sẽ thu nhận hắn!”
“Loại người này đều là rồng là phượng trong đám võ giả, có số xưng Hoàng xưng Đế, nói không chừng là hắn khinh thường chuyện gia nhập tông môn ấy chứ.”
“Đang trong giai đoạn phát triển mà, là rồng là phượng thì cũng phải biết thời biết thế, hắn lại không biết cách kiên nhẫn, ài… Dám khiêu khích Thôi Tà như thế, đúng là lãng phí thiên phú của hắn mà!”
Tư Diệu Linh mỉm cười, nói tiếp: “Ngươi có thiên phú cấp Thần, nhưng lại không biết cách ẩn nhẫn, nếu ta là ngươi thì sẽ trốn đi tu luyện, đến ngày thực lực của bản thân đủ mạnh mẽ rồi lại đến đây báo thù.
Cho dù không báo được thù thì cũng có thể giành được cô gái của người khác mà, lúc này cần gì nhảy ra đây chịu chết?”
“Ngươi cho rằng, người khác cũng giống như ngươi sao… Đồ vô sỉ!” Ngao Tường quát một tiếng, thật sự nhịn không được, loan đao trong tay hắn bất ngờ chém về phía Tư Diệu Linh, một cơn gió lốc màu xanh gào thét mà ra, hung hăng bay đến gần đài cao.
Lông mày Tư Diệu Linh khẽ giật, bàn tay trắng như ngọc thản nhiên xoay nhẹ, một luồng chân nguyên màu đen tụ lại thành một vòng xoáy, vô hình tiêu diệt cơn gió lốc này.
“Muốn chết nhanh như vậy à? Nếu ngươi đã muốn giết ta đến thế, cũng không phải là ta không cho ngươi cơ hội này…” Bóng dáng Tư Diệu Linh hơi động, giống như cô gái trong bức tranh, trôi nổi giữa võ đài, trên mặt mang theo ý cười: “Thật ra cho dù ngươi có giết ta, cũng không cứu người phụ nữ của ngươi ra được đâu! Mặc dù Âm Thể Tử Cực trong thiên hạ này rất hiếm, những cũng không phải là không thể xuất hiện lại lần nữa!”
Ngao Tường bình tĩnh nhìn chằm chằm vào Tư Diệu Linh lạnh lùng nói: “Ít nhất cũng có thể kéo dài.”
Tư Diệu Linh gật đầu, “Ta hiểu rồi, kéo dài cho đến khi ngươi trưởng thành rồi lại đi tìm Thôi ca đúng không? Đáng tiếc là… cho dù ngươi có là thiên tài cấp Thần đi nữa, cho dù có trưởng thành thì vẫn không phải là đối thủ của Thôi ca.”
“Chuyện trong thiên hạ không ai nói trước được.
Ngươi đã bước chân vào võ đài thì ta nhất định sẽ giết ngươi.” Loan đao của Ngao Tường quét ngang, sát ý lạnh lẽo như băng bạo phát ra từ trong người hắn.
Trên đài cao của Hư Linh Tông, Thanh Hư đạo nhân nhìn Ngao Tường cũng phải lắc đầu: “Thiên phú của người này tương đương với Tiểu Giới, tâm tính cũng trầm ổn kiên nghị, tiếc là… người trẻ tuổi nên quá xúc động.”
Tiểu Giới bĩu môi: “Sư phụ, vì cứu một cô gái mà thôi, có đáng giá không?”
Thanh Hư đạo nhân mỉm cười: “Tiểu Giới ngươi còn nhỏ, có một số việc ngươi chưa hiểu được đâu.
Thứ tình yêu nam nữ nào có thể dùng đáng hay không để so sánh?”
“Ta cảm thấy không đáng…” Tiểu Giới còn nhỏ tuổi, lại một lòng đắm chìm trong võ đạo, hoàn toàn không hiểu về chuyện nam nữ.
“Không hiểu thì đừng có nói.” Đại sư huynh của Hư Linh Tông trừng mắt nhìn Tiểu Giới, trong lòng lại đứng về phía Ngao Tường.
Vì cô gái mình yêu mà thấy chết không sờn, từ trước đến nay chưa từng có như nào như vậy.
Trong thiên hạ này có bao nhiêu võ giả làm được như thế chứ?
Thế giới võ giả tàn khốc là sự thật.
Vì một món bảo vật mà thầy trò có thể phản bội, tàn sát lẫn nhau, coi huynh đệ như vật cản, loại chuyện này đã xảy ra rất nhiều rất nhiều… Còn Ngao Tường lại có thể làm tới mức này vì người yêu mình, khó ai làm được.
Trên đại hội võ đạo, rất nhiều võ giả hơi trầm mặc.
Có lẽ trong lòng bọn hắn cũng hy vọng Ngao Tường có thể giết chết Tư Diệu Linh.
Nhưng điều này có thể sao?
Trước hết không nói đến chuyện Tư Diệu Linh đã là Thần Đan trung kỳ, tu vi của Ngao Tường chỉ mới là Chiếu Thần Chung Cực.
Mà cho dù Ngao Tường thật sự có khả năng đánh bại Tư Diệu Linh đi nữa thì bên cạnh vẫn còn một Đông Tà Vương đang đứng đó, đây chính là người mạnh nhất Trung Vực!
La Chinh dùng ngôn ngữ để kích thích Thôi Duẫn, trong lúc Thôi Tà không đề phòng, phá nát cái tâm võ đạo của Thôi Duẫn, đã là chuyện cao nhất có thể làm.
Còn Tư Diệu Linh lại là nhân vật quan trọng nhất để Thôi Tà bố trí đại trận Thiên Ma Hợp Hoan, sao hắn có thể trơ mắt nhìn Tư Diệu Linh bị giết được?
Có thể nói nỗ lực của Ngao Tường đã được định trước là sẽ thất bại.
Kết giới an toàn bảo vệ võ đài từ từ hiện lên, còn kết giới ngăn cách hai người thì lại lặng lẽ tản đi, Tư Diệu Linh chỉ nhẹ giọng nói: “Để ta xem, rốt cuộc ngươi muốn giết ta như thế nào?”
Ngao Tường cũng không nói thêm gì nữa, nếu như cô ta đã cho hắn cơ hội thì hắn nhất định sẽ nắm chặt lấy nó.
Loan đao của hắn bất ngờ chuyển một cái, gió dữ màu xanh bắt đầu xoáy lại điên cuồng, bóng người đứng trong đó nhanh chóng tiến lại gần Tư Diệu Linh.
Hắn đè cơ thể xuống mức thấp nhất, giống như một con báo săn nằm rạp xuống để tiến lên trên thảo nguyên, trong nháy mắt đã lẻn đến trước mặt Tư Diệu Linh rồi.
“Viên Nguyệt Trảm!”
Loan đao trong tay Ngao Tường vẽ ra một đường cong hoàn mỹ, chém về phía Tư Diệu Linh.
Trong tiếng cười khanh khách như một chuỗi chuông bạc, Tư Diệu Linh nhẹ nhàng di chuyển lùi về phía sau, thân thể mềm mại giống như một chiếc lá không trọng lực vậy.
Cho dù đao pháp của Ngao Tường có tinh diệu đến mức nào thì Tư Diệu Linh cũng vẫn giữ được một khoảng cách nhất định với hắn.
“Chút thực lực này, muốn giết ta? Vẫn chưa đủ tư cách đâu.” Tư Diệu Linh cười đùa nói.
Ngao Tường chỉ vùi đầu đuổi cùng giết tận, bổ một đao rồi lại thêm một đao, thế nhưng mỗi đao đều cách cô ta một li.
Mà Tư Diệu Linh lại giống như đang trêu hắn vậy, liên tục giữ vững một khoảng cách chứ không đánh trả.
“Cố gắng lên, Ngao Tường! Giết chết cô ta kia đi!”
“Ngao Tường, chúng ta ủng hộ ngươi!”
“Nàng này kiêu ngạo quá rồi, toàn nói những lời ta không thích nghe, giết chết nàng thì những suy nghĩ trong đầu ta mới có thể thông suốt được!”
Phần lớn võ giả đều đứng về phía Ngao Tường.
Không nói đến động cơ của Ngao Tường, chỉ riêng những lời nói của Tư Diệu Linh thôi đã khiến trong lòng không ít võ giả độc lập tức nghẹn họng rồi.
Tất nhiên là Tư Diệu Linh nói ở góc độ của một cường giả, trong thế giới võ giả, đúng là phải dựa vào thực lực để nói chuyện, nhưng thực lực đồng nghĩa với tất cả ư? Có thực lực là có thể tuỳ tiện chà đạp người khác? Hay là đi cướp cô gái của người khác?
Phần lớn võ giả đều thầm đặt mình vào vị trí của Ngao Tường rồi mới phát hiện ra, nếu bản thân gặp phải chuyện này, có lẽ cũng sẽ rất đau khổ, cho nên bọn họ cũng không chào đón loại mỹ nhân giống như Tư Diệu Linh.
Cho dù Tư Diệu Linh nói rất đúng, trong thế giới của võ giả, giết người đoạt bảo, phản bội, âm mưu, những loại chuyện này tầng tầng lớp lớp, gần như mỗi ngày đều sẽ xảy ra, nhưng khắp thiên hạ chính là như thế, những chuyện này ngươi có thể làm nhưng ngươi không thể nói được.
Ngươi đã làm, lại còn lớn tiếng nói ra như đây là chuyện đại nghĩa, vậy thì phải hứng chịu cơn giận dữ của mọi người!
Giờ phút này, người lo lắng nhất chính là La Chinh.
Bởi vì sự xuất hiện của Ngao Tường đã làm rối loạn hết những sắp xếp của hắn.
Vốn La Chinh vẫn còn che giấu lá bài tẩy của mình, cố gắng không lộ hết bài của mình ra.
Phá nát cái tâm võ đạo của Thôi Duẫn chẳng qua là bước đầu tiên La Chinh dùng để khiêu khích Thôi Tà mà thôi.
Nếu Thôi Tà không nhận ra hắn, thì bước thứ hai sẽ là hành động bất ngờ đánh chết Tư Diệu Linh.
Huống chi hắn còn động tay chân vào kết giới trên võ đài để đảm bảo sẽ không có chút sơ hở nào nữa chứ!
Nhưng bây giờ Ngao Tường lại bất ngờ khiêu chiến với Tư Diệu Linh.
Nếu thực lực của hắn đủ để giết chết Tư Diệu Linh thì còn may, nhưng nếu thực lực vẫn chưa đủ, lại khiến Tư Diệu Linh bị thương mà không chấp nhận khiêu chiến, hoặc là đề cao cảnh giác, thì khá phiền phức cho La Chinh.
Cuộc đuổi bắt giữa hai người kéo dài khoảng hai mươi nhịp thở, Ngao Tường bỗng nhiên cắn răng một cái, trong mắt hắn có một chút ánh sáng màu xanh loé lên, trên mặt cũng xuất hiện những vết lốm đốm màu xanh, hai lỗ tai bắt đầu trở nên nhọn hơn, móng trên hai bàn tay cũng trở nên vô cùng sắc nhọn, loé ra màu xanh sáng bóng.
“Hoá thú?” Nhìn thấy những thay đổi xảy ra trên cơ thể của Ngao Tường, lông mày La Chinh khẽ nhướng lên.
Chương 494: Tam thi trùng
Vốn dĩ Ngao Tường là võ giả dùng tốc độ để giành thắng lợi, bởi hắn tu luyện công pháp hệ Phong, hơn nữa cũng lĩnh ngộ hoàn toàn quy tắc hệ Phong tầng thứ nhất.
Nếu chỉ nói về việc lĩnh ngộ quy tắc hệ Phong thì hắn và La Chinh đã không phân rõ cao thấp, chỉ là không biết Ngao Tường dựa vào cơ duyên gì mà lĩnh ngộ được quy tắc hệ Phong hoàn2chỉnh mà thôi.
Có điều, thế giới võ giả chính là như vậy, người có thiên phú càng cao thì thường lại càng may mắn, Ngao Tường có được thiên phú cấp Thần nên có cơ duyên như vậy cũng là điều bình thường.
Nhưng thân pháp của Tư Diệu Linh lại càng thêm độc đáo, với tốc độ của Ngao Tường sau khi lĩnh ngộ quy tắc hệ Phong mà cũng không thể đuổi kịp cô ta.
Mấy lần5đều liên tiếp vồ hụt, Ngao Tường liền thi triển bí pháp “thú hóa”.
“Đó là cái gì? Sao thân thể Ngao Tường này lại biến hóa?”
“Tốc độ của hắn quá nhanh, ta nhìn không rõ lắm.
Các ngươi nói xem đã xảy ra chuyện gì mà lại biến hóa vậy?”
“Là con báo! Nhìn đường vân kia thì hẳn là thần thú Xuyên Vân Báo! Hắn có dòng máu Xuyên Vân Báo trong người, hơn nữa nồng độ6cũng rất cao, cho nên mới có thể thú hóa!”
Trong phần lớn đám võ giả vẫn có một vài ánh mắt rất tinh.
Xuyên Vân Báo cũng là một loại thần thú, tuy không thể so sánh với thần thú siêu cấp, nhưng lại thuộc cùng một tầng lớp với các loại thần thú như: Thanh Loan, Côn Bằng, Chuột Thông Thiên…
Thông thường, cứ cho là trong cơ thể có được dòng máu của thần thú thì cũng5không thể thú hóa được.
Ví dụ như trong cơ thể La Chinh có máu Chân Long, thậm chí còn có được tinh huyết Chân Long, nhưng hắn không thể hóa rồng được, bởi vì nồng độ máu không đủ.
Chỉ khi có nồng độ máu đậm đặc đến mức tương đương với thần thú thì mới có thể thú hóa.
Ngao Tường có thể thú hóa, vậy thì nồng độ máu của Xuyên Vân Báo trong cơ3thể hắn cực kỳ cao.
Giờ phút này nhìn qua, trông Ngao Tường nửa người nửa thú.
Móng tay hắn sắc bén, đôi con ngươi tròn xoe nay bỗng biến thành màu vàng, giữa đồng tử hiện lên hai vệt nhỏ giống như ánh mắt loài báo.
Hơn nữa hai chiếc răng nanh cũng dài ra, thân thể lập tức được bao phủ bởi một ánh sáng màu xanh nhạt.
“Grào!”
Ngao Tường gào thét lên một tiếng, tốc độ chợt nhanh hơn mấy lần, tản ra uy áp độc đáo của thần thú, lấy thế vạn quân lao về phía Tư Diệu Linh.
“Ầm!”
Có vẻ Tư Diệu Linh không ngờ tốc độ của Ngao Tường lại tăng nhanh lên nhiều đến thế nên không kịp đề phòng, vậy mà cũng không tránh đợt tiến công của Ngao Tường.
Những móng vuốt sắc bén của hắn chụp thật mạnh lên vai Tư Diệu Linh.
Áo quần bên người Tư Diệu Linh trực tiếp bị biến thành bột phấn, lộ ra bộ áo lót che ngực, trên bả vai là năm đường máu tươi đầm đìa trông có vẻ vô cùng chói mắt giữa làn da trắng như tuyết của nàng.
Mắt thấy một vuốt của Ngao Tường lại sắp chụp đến, dưới tình huống cấp bách, thân thể cô ta xoay chuyển một trận, ở một góc độ khó tin lại có thể tránh được một trảo này, nhanh chóng lui về phía sau bên mép võ đài.
“Chậc… Chậc…”
“Lộ thêm chút nữa đi, lộ thêm chút nữa.”
“Da thịt của cô ta trắng thật đấy.
Một bàn tay của Ngao Tường phải dứt khoát chụp nát hết toàn bộ quần áo của cô ta mới phải!”
Nghe thấy rõ ràng những lời đám võ giả kia nói, sắc mặt Tư Diệu Linh trầm xuống.
Cô ta đi theo Thôi Tà đã vài chục năm, nhưng vì đại trận Thiên Ma Hợp Hoan của hắn nên đến nay vẫn còn giữ nguyên trinh tiết, nguyên âm.
Vậy mà giờ bị những võ giả thô bỉ kia dùng ngôn ngữ như thế để trêu đùa, sao cô ta có thể nhẫn được?
Thế nhưng trước mắt, cô ta cũng phải đối mặt với Ngao Tường trước đã.
Xem ra cô ta vẫn hơi coi thường Ngao Tường mất rồi.
Chẳng qua lúc này Ngao Tường mới là Chiếu Thần Chung Cực, chứ nếu hắn đã tiền vào Thần Đan Cảnh thì chỉ sợ, dưới một vuốt này cô ta đã chết thật rồi.
Lúc trước chưa thú hóa, Tư Diệu Linh còn có thể giữ được vẻ thong dong, thậm chí còn có bản lĩnh xoay Ngao Tường.
Nhưng giờ phút này đối mặt với Ngao Tường đã thú hóa, sắc mặt cô ta cũng nghiêm túc lại.
Ngón tay như hoa ngọc lan nhẹ nhàng rung lên, một đóa hoa màu đen thuần liền rơi ra khỏi người.
Ngao Tường sau khi thú hóa dường như đã tiến vào trạng thái cuồng bạo, trong đầu óc hắn chỉ có một suy nghĩ duy nhất là phải giết cô gái trước mắt này.
Không hỏi nhiều, chỉ có bổ nhào lên giết nhanh đến cực điểm.
Phần lớn các võ giả cũng đã không theo kịp tốc độ của hắn, chỉ có thể nhìn thấy một bóng dáng màu xanh lóe lên, trong nháy mắt đã từ bên này võ đài chạy tới bên kia rồi.
Cho dù thân pháp quỷ dị của Tư Diệu Linh mà muốn tránh cú tấn công nhanh của Ngao Tường thì cũng hơi khó khăn.
Chỉ thấy cô ta thuận tay kéo một cái, một lớp áo bằng lông vũ màu hồng đã quấn quanh đầu vai.
Phẩm cấp của lớp áo này đương nhiên kém hơn bộ La Chinh đưa cho Ninh Vũ Điệp.
Thế nhưng bộ áo này cũng là tiên khí thượng phẩm, cũng là tinh phẩm trong tiên khí.
Pháp bảo phòng ngự vốn ít thấy, giá trị bộ áo lông vũ này cũng đủ sánh ngang một thánh khí loại công kích.
“Ầm!”
Vừa mới phủ thêm một lớp áo này, Tư Diệu Linh liền trúng thêm một vuốt của Ngao Tường.
Thế nhưng lớp áo lông vũ kia trông mỏng manh nhưng lại có uy lực kinh người, ít nhất thì cũng ngăn tới tám phần lực của Ngao Tường, cho nên Tư Diệu Linh cũng không bị tổn thương quá nghiêm trọng.
Những đóa hoa màu đen vẫn không ngừng rơi rụng.
Từng đóa từng đóa cứ như tùy ý mà rơi ra.
Nếu ánh mắt ai có thể theo kịp bóng dáng Ngao Tường thì sẽ thấy không ít đóa hoa đã bám lên người hắn.
Thế nhưng những đóa hoa màu đen đó bám lên người, không động, không ngứa, còn Ngao Tường đã rơi vào trạng thái cuồng bạo, một lòng chỉ muốn giết chết Tư Diệu Linh trước mặt, nào còn để ý nhiều được nữa?
“Grào!”
Ngao Tường điên cuồng hét lên một tiếng, tốc độ càng lúc càng nhanh, chỉ trong nháy mắt đã là ba lượt đuổi giết, dần dần đẩy Tư Diệu Linh vào trong góc chết.
Tư Diệu Linh chậm rãi lui về sau, bước đi một chút, còn Ngao Tường thì từng bước, từng bước ép tới, chuẩn bị bất cứ lúc nào cũng có thể nhào lên xé cô gái này thành từng mảnh nhỏ.
Ngay khi Tư Diệu Linh không thể lui được nữa, khóe miệng cô ta bỗng lộ ra một nụ cười lạnh.
Thấy Ngao Tường sắp nhào tới, môi son của Tư Diệu Linh khẽ mở, phun ra một chữ.
“Lớn!”
“Roẹt roẹt roẹt!”
Vô số bụi gai từ trong thân thể Ngao Tường đâm ra!
Khi đâm ra, những bụi gai đó phá vỡ thân thể Ngao Tường, lấy máu thịt của hắn làm thức ăn, điên cuồng lớn lên.
Giờ phút này Ngao Tường như biến thành một người máu, tay chân hắn cũng bị những bụi gai màu đen kia trói chặt, cả người hợp nhất thành một thể với bụi gai, không thể mảy may nhúc nhích một chút nào.
Khi những bụi gai kia lớn đến một mức nhất định, thì riêng trên tứ chi lại nở rộ ra từng đóa hoa màu đỏ.
Mặt Tư Diệu Linh mang theo ý cười, nhẹ nhàng di chuyển liên tục, đi đến trước mặt Ngao Tường, nhẹ nhàng gỡ một đóa hoa xuống, đặt ở chóp mũi mình mà ngửi ngửi.
Cô ta khẽ nói: “Mọi việc phải tính toán kỹ càng trước rồi hẵng hành động.
Mất đi người yêu mà đau khổ tới mức không thể chịu đựng được, thì cuộc đời đã định trước là không thể báo được thù này.”
“Mấy bụi gai màu đen kia rốt cuộc là gì? Buồn nôn quá nhỉ? Thực vật mà lại có thể lấy máu thịt làm thức ăn!”
“Thật thê thảm… Trong thân thể hắn chỉ sợ tất cả đều là bụi gai màu đen kia rồi!”
“Lại là một thiên tài cấp Thần bị phế.
Thói đời này rốt cuộc là làm sao…?”
Phần lớn những người ở đây đều không biết loại bụi gai màu đen này, nhưng Huyền Âm lão nhân của Huyền Âm Quán thì lại biết.
Trên mặt lão lộ ra vẻ nghiêm trọng: “Kia là Huyết Nhục Chi Hoa đến từ địa ngục, chuyên sống trên thân thể người… Sao cô nàng này lại có được?”
Nhưng khi mọi người đều cho rằng trận đấu đã chấm dứt, thân thể vốn không thể cử động của Ngao Tường đột nhiên rung lên, trong tay hắn xuất hiện một con cổ trùng.
Con cổ trùng kia chỉ lớn như ngón tay cái, phía sau có con mắt với năm màu rực rỡ, vừa xuất hiện liền tung cánh bay về thẳng phía đầu Ngao Tường.
Khi con cổ trùng kia bay được một nửa thì Tư Diệu Linh lại lật tay, ném bông hoa trong tay ra.
Cành hoa vừa vặn đâm trúng nó, cắm chặt xuống đất.
Tuy rằng con cổ trùng này nhỏ, nhưng hung ác lạ thường, cho dù bị cành hoa xuyên qua cắm ghim trên mặt đất nhưng vẫn liều mạng giãy giụa.
Tư Diệu Linh cười nhìn rồi nói: “Tam Thi Cổ, quyết tâm giết ta của ngươi cũng lớn thật.
Sau khi loại cổ trùng này xâm nhập vào cơ thể, thực lực của ngươi sẽ tăng mạnh, thế nhưng chính mình cũng sẽ biến thành một cái xác không hồn, ngay cả linh hồn cũng bị con cổ trùng này cắn nuốt hết, sau khi chết không thể luân hồi.
Cái đó gọi là hồn phi phách tán…”
Tam Thi Cổ chính là một loại cổ pháp cực kỳ ác độc.
Sau khi Tam Thi Cổ chiếm được cơ thể thì người bị chiếm chắc chắn phải chết, hơn nữa chết một cách thê thảm vô cùng, đến cả não và linh hồn cũng bị nó cắn nuốt hoàn toàn.
Nhưng sau khi Tam Thi Cổ nhập thể, người kia liền biến thành một cỗ máy giết chóc, tiềm năng toàn thân đều được khai phá hết.
Tự hạ Tam Thi Cổ lên người mình thì quả thực hết sức liều lĩnh, đó gọi là được ăn cả ngã về không!
Đến lúc này, ánh sáng trong hai mắt Ngao Tường mới dần dần ảm đạm xuống.
Hắn đã tuyệt vọng.
Không giống với Huyết Nhục Chi Hoa, không ít người đều biết tới Tam Thi Cổ này!
“Bằng lòng hạ Tam Thi Cổ lên người mình, Ngao Tường này quyết tâm tới mức nào cơ chứ!”
“Vì người con gái của mình mà dám trả một cái giá lớn như thế.
Ài… Đáng tiếc!”
“Cho tới bây giờ ta vẫn chưa từng nghe thấy có ai dám hạ Tam Thi Cổ lên người mình!”
Không ít võ giả thấy cảnh này cũng đều tỏ vẻ cảm động, trong lòng càng thêm thương cho Ngao Tường.
La Chinh siết chặt nắm tay, nhìn chằm chằm võ đài không hề nhúc nhích, ánh mắt gợn lên như sóng nước vậy.
Chương 495: Cứu chữa
Nếu nói ở đây có người đồng cảm với tâm tình của Ngao Tường lúc này, thì ngoài La Chinh ra cũng chẳng còn ai.
Tới đây với cùng một mục đích giống Ngao Tường, mắt thấy kết2cục thê thảm của hắn, nghĩ cũng biết trong lòng La Chinh cảm thấy thế nào.
Chẳng qua kết cục của Ngao Tường thê thảm như thế nhưng vẫn không ảnh hưởng tới quyết tâm giết Tư Diệu5Linh của La Chinh, thậm chí còn khiến quyết tâm của hắn càng thêm kiên định.
Lúc này, La Chinh nhắm mắt lại, tận lực ngăn bản thân nhìn về phía Tư Diệu Linh.
Hắn sợ không6áp chế được sát ý của mình, cô ta sẽ phát giác ra.
Ninh Vũ Điệp im lặng ngồi sau lưng La Chinh.
Nàng muốn dùng chân nguyên truyền âm nói cái gì đó, nhưng cuối cùng vẫn5thở dài một hơi.
Chỉ mấy câu của nàng mà có thể khuyên bảo được tâm tư của thiếu niên này hay sao? Huống chi La Chinh đã biểu hiện thực lực, cho thấy hắn thật sự3có khả năng đấu một trận với cường giả Thần Đan Cảnh, hơn nữa còn chưa để lộ bao nhiêu quân bài, ai biết chiêu hắn để dành mạnh tới mức nào?
Chỉ là…
Nếu La Chinh đánh chết Tư Diệu Linh, Thôi Tà nhất định sẽ ra tay.
Ba vị Minh chủ của Thiên Hạ Thương Minh đương nhiên không đoán được rằng La Chinh sẽ giết chết Tư Diệu Linh, mà dù bọn họ có biết đi nữa thì cũng chẳng thể ngăn cản nổi cơ giận của Thôi Tà.
Nói cách khác, La Chinh nhất định sẽ rơi vào con đường chết!
Khi Ninh Vũ Diệp kết luận như vậy, nàng cắn chặt răng, nhìn La Chinh đang đứng trước mặt, trong mắt toát ra một vẻ kiên quyết, như trong lòng đã quyết tâm gì đó.
Trên võ đài, Tư Diệu Linh nhìn Ngao Tường không thể nhúc nhích, liền nhẹ giọng cười nói: “Ta sẽ không ra tay giết ngươi.
Còn sống mới là sự dày vò lớn nhất với ngươi.
Thực tế, đại trận Thiên Ma Hợp Hoan cũng có lợi cho người yêu ngươi đó chứ.
Sau khi phong bế sáu giác quan, người yêu ngươi có thể đột phá Thần Đan Cảnh ngay lập tức, mà trong đại trận Thiên Ma Hợp Hoan, giao âm nguyên của nàng ra thì đồng thời còn có thể hấp thu dương nguyên của Thôi ca, như vậy cũng có khả năng bước vào Hư Kiếp Cảnh.
Hơn nữa đại trận tên Thiên Ma Hợp Hoan này chính là thuật hợp hoan số một, càng có thể nếm được hương vị cực lạc của nhân gian…”
Nghe thấy Tư Diệu Linh nói vậy, thân thể Ngao Tường vốn bị những bụi gai màu đen kia cố định lại bắt đầu run rẩy không ngừng, ngay cả bụi gai và những đóa hoa đỏ rực trên người cũng run rẩy theo!
Hai mắt vô thần nhìn chằm chằm vào Tư Diệu Linh, bờ môi khô đầy vết máu giật giật, cuống họng khàn khàn phát ra âm thanh.
“Ngươi nói cái gì?” Tư Diệu Linh đi đến trước mặt Ngao Tường mà hỏi.
Ngao Tường gian nan nói: “Bà, bà cô già(1)…”
(1)Nguyên văn là “lão xử nữ”, ý chỉ những người phụ nữ già rồi chẳng ai thèm rước, vẫn còn trinh tiết.
Nghe thấy thế, Tư Diệu Linh biến sắc, bàn tay trắng như ngọc quét ngang, hóa thành chưởng đao muốn bổ về phía trán của Ngao Tường.
Nhưng cuối cùng vẫn kịp dừng lại, trên mặt toát ra ý cười giận dữ: “Ngươi muốn kích thích để ta giết ngươi nhưng ta cứ không giết đấy.
Đối với ngươi bây giờ mà nói, chết mới gọi là giải thoát!”
Trước khi tới thành Thiên Khải, Ngao Tường đã chuẩn bị tất cả mọi thứ.
Hắn điều tra hết tất cả tư liệu về Thôi Tà và người bên cạnh.
Hắn biết rõ Tư Diệu Linh đi theo Thôi Tà đã vài chục năm, còn giữ nguyên tấm thân xử nữ vì chính đại trận Thiên Ma Hợp Hoan, thế nên Tư Diệu Linh ghét nhất khi bị người khác gọi là bà cô già.
Đến lúc này, thắng bại đã rõ, lão Tiêu liền tuyên bố: “Võ giả độc lập Tư Diệu Linh thắng, võ giả độc lập Ngao Tường thua!”
Sau khi kết giới được hạ xuống, người của Thiên Hạ Thương Minh đưa Ngao Tường xuống võ đài, còn Tư Diệu Linh đã tới lượt đi rút thẻ bài.
Bàn tay trắng nõn của cô ta rút ra một tấm thẻ, nhưng đôi mắt đẹp lại chứa thâm ý nhìn về phía đài cao của Vân Điện, chạm mắt với La Chinh.
Trái tim La Chinh lập tức nhảy loạn, hắn nhận ra rằng Tư Diệu Linh có ý muốn khiêu chiến mình!
Ngẫm lại thì cũng chẳng có gì khó hiểu, cho dù từ đầu tới cuối Thôi Tà không coi mình ra gì, nhưng bởi mình đã phá vỡ tâm võ đạo của Thôi Duẫn, một nhân vật tương lai có thể xưng Hoàng xưng Đế, cũng là con trai độc nhất của Thôi Tà! Hắn ta tuyệt đối là người quan trọng đối với Thôi Tà.
Sao Thôi Tà có thể không hận mình?
Giết chết mình trên võ đài là biện pháp tốt nhất, cho nên khi rút thẻ, Tư Diệu Linh mới khiêu khích mình.
Nếu rút trúng thẻ khiêu chiến, rất có thể cô ta sẽ khiêu chiến mình trước!
Nhưng Tư Diệu Linh nào biết rằng đây chính là kết quả La Chinh mong muốn nhất!
Cho nên dù là Tư Diệu Linh hay La Chinh thì đều cầu mong cô ta rút trúng một tấm thẻ khiêu chiến.
Thẻ gỗ nho nhỏ bị lật ra, nhìn thấy hai chữ “miễn chiến” được viết trên đó, mặt Tư Diệu Linh lộ ra vẻ thất vọng, nhìn chằm chằm La Chinh, sau đó đi về cạnh Thôi Tà trên đài cao.
Hiện tại tất cả mọi người đều hiểu, Tư Diệu Linh muốn khiêu chiến La Chinh.
Chẳng qua tác dụng của một tấm thẻ khiêu chiến cũng không lớn, nếu như La Chinh không muốn ứng chiến, trên tay hắn cũng có không ít thẻ miễn chiến, hắn hoàn toàn có thể từ chối khiêu chiến của Tư Diệu Linh.
Thực ra trong lòng La Chinh cũng rất thất vọng.
Hắn đợi đúng khoảnh khắc này, vậy mà thật đáng tiếc, vận số của Tư Diệu Linh không tốt, không rút được thẻ khiêu chiến.
Sau khi mấy vị chấp sự của Thiên Hạ Thương Minh chuyển Ngao Tường xuống thì bắt đầu giúp hắn xử lý mấy bụi gai trên người.
Những bụi gai màu đen như được sinh trưởng trong kinh mạch của Ngao Tường vậy, phá hỏng mạch máu toàn thân từ trên xuống dưới, muốn trị liệu tốt cho hắn thì nhất định phải rút hết bụi gai trong cơ thể ra!
Mỗi khi rút ra một bụi gai thì lại bắn ra một chút máu tươi, cả quá trình vô cùng đẫm máu, mấy vị chấp sự cũng bận rộn tới tới lui lui.
Chẳng qua người của Thiên Hạ Thương Minh cũng đã tập mãi thành quen.
Người đã chọn đi lên võ đài thì phải chuẩn bị tâm lý bị thương, thậm chí là chết.
Lão Tiêu tuyên bố bắt đầu rút thăm trận thi đấu tiếp theo.
“Tiểu Giới của Hư Linh Tông, giao đấu với Hoàng Cảnh Long của Huyền Âm Quán!”
Lại là thi đấu giữa đệ tử tông môn! Hơn nữa còn là Tiểu Giới của Hư Linh Tông!
Với tư cách là thiên tài cấp Thần duy nhất của Hư Linh Tông, tiếng tăm của Tiểu Giới không hề nhỏ.
Huống chi tuổi của hắn lại nhỏ nhất ở đại hội võ đạo, chỉ có tu vi là Chiếu Thần Chung Cực, muốn không làm cho người ta chú ý là chuyện không thể.
“Rốt cuộc cũng đến lượt Tiểu Giới của Hư Linh Tông ra sân! Đợi hắn thật lâu, ta sẽ cược cho hắn!”
“Có lợi hại cũng chỉ là tu vi Chiếu Thần Chung Cực, thiên tài cấp Thần thì sao? Thôi Duẫn chẳng phải cũng bị La Chinh đánh bại à?”
“Đúng vậy.
Hơn nữa La Chinh còn chẳng phải Chiếu Thần Chung Cực mà mới chỉ là Chiếu Thần Tứ Trọng.
Xem ra thiên tài cấp thần thì cũng chỉ vậy thôi.
Đối thủ của Tiểu Giới cũng không đơn giản, là đại đệ tử của Huyền Âm Quán!”
Đám võ giả vô cùng hứng thú với trận chiến đấu đầu tiên của Tiểu Giới, cả đấu trường lại nhanh chóng nóng lên.
Nhưng La Chinh lại chẳng chú ý tới võ đài, hắn chỉ một mực để ý đến Ngao Tường đang được cứu chữa.
Khi người ta đã cứu Ngao Tường đến giữa chừng, La Chinh bỗng nhiên dùng chân nguyên truyền âm nói gì đó với Ninh Vũ Điệp, sau đó hắn nhận lấy một viên đan được màu vàng trong tay nàng rồi nhảy từ trên đài cao xuống, đi tới trước mặt Ngao Tường đang sống dở chết dở.
Ý chí của Ngao Tường cũng vững vàng hơn La Chinh dự kiến, máu trong cơ thể gần như chảy ra hết một nửa, toàn thân từ trên xuống dưới đều thủng lỗ chỗ, nhưng hắn vẫn còn tỉnh táo, chỉ là vô cùng suy yếu nên không thể nhúc nhích.
Chẳng qua khi nhìn thấy La Chinh, trong hai mắt hắn liền lộ ra vẻ kỳ lạ bởi hắn cũng không có giao tình gì với La Chinh.
Trên thực tế, hắn từ thảo nguyên Hô Luân tới đây, trong thành Thiên Khải này, trừ người yêu của mình ra thì hắn không hề quen biết ai.
Hơn nữa ở vòng đấu loại lúc trước, La Chinh còn từng lừa hắn không ít đá chân nguyên cực phẩm, giờ này lại đi tới đây làm gì?
“Đan dược lục phẩm, có thể cứu ngươi một mạng.” La Chinh nói nhỏ.
Viên đan dược này là La Chinh lấy từ chỗ Ninh Vũ Điệp.
Có lẽ hắn không có chút quan hệ nào với Ngao Tường, Ngao Tường sống hay chết cũng chẳng thay đổi được chuyện gì, nhưng khi La Chinh cảm nhận được quyết tâm kia của Ngao Tường, hắn cảm thấy mình cũng nên đứng ra.
Đan dược lục phẩm, cho dù là Ninh Vũ Điệp cũng chẳng có được mấy viên, bởi đó cũng được coi là loại thuốc tiên trị thương thượng phẩm trong Vân Điện.
“Vì sao…” Ngao Tường khó nhọc hỏi.
La Chinh dùng chân nguyên bao trùm cả viên đan dược lục phẩm, nhẹ nhàng miết một cái cho nó nát bấy, sau đó ngón tay hắn động một chút, viên đan dược biến thành bột phấn bay vào trong miệng Ngao Tường.
Nghe thấy câu hỏi của Ngao Tường, La Chinh chớp mắt một cái.
Đáp án này ngoài Ninh Vũ Điệp và sư phụ của nàng ra thì không còn ai biết nữa.
Cuối cùng, La Chinh vẫn dùng chân nguyên truyền âm, nói với Ngao Tường: “Vì sao ư? Bởi vì chúng ta có cùng một mục tiêu.”
Trong đôi mắt vốn đã mất đi thần thái của Ngao Tường, hắn thậm chí biết lần này thất bại thì ý nghĩa sống cũng chẳng còn nữa.
Nhưng sau khi nghe La Chinh nói vậy, hai mắt hắn bỗng sáng lên, hơi kích động mà hé miệng: “Ngươi, ngươi…”
Ngao Tường khác La Chinh.
Trước khi đến thành Thiên Khải, Ngao Tường đã điều tra kỹ về Thôi Tà.
Hắn không chỉ điều tra thân phận của Tư Diệu Linh, mà còn điều tra cả thân phận của một người có Âm Thể Tử Cực còn lại tên là La Yên.
Nàng họ La!
La Chinh cũng họ La.
Ngao Tường nghe thấy La Chinh nói vậy thì liền đoán được thân phận của La Chinh.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









![[Dịch] Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão [Dịch] Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/03/Audio-Nguyen-Lai-Ta-La-Tu-Tien-Dai-Lao-Truyen-Audio.jpg)
