[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 65 : Ta là Gia chủ (c321-c325)
❮ sautiếp ❯Chương 321: Ta là Gia chủ
Sắc mặt La Tuấn Dật như đống tro tàn, cô gái vô song trông như đóa hoa sen trước mắt này vô cùng xinh đẹp, vậy mà trong mắt gã lại như là ác ma khủng bố.
“La Yên, hãy cho Tam thúc một con đường lui đi!” La Tuấn Dật tự biết không thể trốn khỏi tay La Yên thì lập tức xoay mặt năn nỉ nói.
“Ngươi cảm thấy có thể sao?” Ánh mắt La Yên tĩnh lặng, lạnh lùng.
Tuy nàng vẫn chỉ là một cô bé, nhưng cái chết của cha đã đả kích nàng rất nhiều, La Tuấn Dật năn nỉ căn bản cũng không có tác dụng.
“Năm đó chủ mưu mưu hại cha ngươi là La Bính Quyền! Ta… Ta không ngăn lại được…” La Tuấn Dật bắt đầu giải thích.
La Yên nhẹ gật đầu: “Với thực lực của ngươi mà muốn mưu hại cha ta thì đúng là không có khả năng, nhưng dù sao ta cũng muốn biết rõ ràng về chân tướng sự việc, cho nên ngươi không thể đi.”
La Tuấn Dật lập tức đơ người, ánh mắt lóe ra, tiếp tục nói: “Ngươi đã không cho ta đi, vậy thì… chết đi!”
La Tuấn Dật chính là gã đàn ông có tướng mạo tuấn tú nhất La gia, bình thường cực kì chú ý chăm sóc, cho dù đã bốn mươi tuổi nhưng nhìn qua vẫn trông như một vị công tử bột nào đó.
Nhưng là giờ phút này, trên mặt gã lại toát ra vẻ dữ tợn, đồng thời trong tay lại xuất hiện chiếc hộp sắt nhỏ sáng bóng với ba miếng kim loại!
“Vạn Thần Lôi Sát Kích!”
Lúc trước La Chinh và con trai trưởng La Thừa Vận của La Tuấn Dật tử đấu, La Thừa Vận đã lợi dụng Thiên Cơ Kiếp Lôi Kích trong tay thầm định giết La Chinh, giờ đây Vạn Thần Lôi Sát Kích cha hắn sử dụng này còn có uy lực hơn gấp mấy chục lần so với Thiên Cơ Kiếp Lôi Kích!
Vạn Thần Lôi Sát Kích này chính là vũ khí bí mật của La gia, duyên phận đưa đẩy thế nào nên tổ tiên La gia đã đạt được một loại cơ quan ám khí, tổng cộng cũng chỉ có ba miếng.
Nhưng chỉ khi gặp phải tình huống bất đắc dĩ, La gia mới lấy ra để đối phó với địch, cái này đã mấy trăm năm chưa từng động qua một lần.
Thiên Cơ Kiếp Lôi Kích được mô phỏng lại từ Vạn Thần Lôi Sát Kích, uy lực của hàng nhái cũng đã rất lớn nên nghĩ cũng biết uy lực của Vạn Thần Lôi Sát Kích này lớn tới mức nào.
“Ầm, ầm, ầm!”
Ba luồng tia chớp giống như Giao Long nhanh chóng ngưng kết thành ba cái lôi kích, bỗng nhiên đánh về phía cơ thể La Yên.
Luồng ánh sáng sấm sét kia nhập vào người nàng, La Tuấn Dật hung tợn nhìn chằm chằm vào La Yên, nhưng trong lòng gã đang gào thét: Ba luồng lôi kích nhập vào cơ thể, ta muốn ngươi nổ tung mà chết! Nổ cho ta!
Trong không khí tỏa ra một mùi khét, La Tuấn Dật nhìn chằm chằm La Yên.
Giờ phút này ba luồng sấm sét kia có lẽ đã không ngừng tàn sát bừa bãi trong cơ thể nàng, chắc hẳn phải nổ tung ngay mà chết rồi!
Thế nhưng mà đợi một lúc lâu, mãi đến khi tia chớp mang đến mùi khét kia cũng tan hết, La Yên vẫn giống như người không có chuyện gì…
Chuyện này…
La Tuấn Dật từng tưởng tượng ra vài kết quả “tốt đẹp” cuối cùng của La Yên, nàng có khả năng bị Vạn Thần Lôi Sát Kích chém thành hai khúc, hoặc chết vì nổ tung, cũng có thể bị La Yên ngăn cản, nhưng lại thật không ngờ sẽ gặp phải loại tình huống này.
Nàng cứng rắn nuốt hết ba luồng lôi kích này, vậy mà lại có thể không phản ứng gì.
Đầu lưỡi La Tuấn Dật như bị dính chặt lại, muốn nói chuyện nhưng lại cảm thấy mình không có lời nào để nói.
“Tam thúc, mời đến võ đường.” La Yên làm một động tác mời.
Tất cả các đệ tử La gia lúc này cũng đã tụ tập ở võ đường.
Tuy La gia đã là mặt trời sắp lặn, sản nghiệp bị gia tộc khác xâm chiếm, chia cắt nên thu nhập của gia tộc cũng càng ngày càng ít đi, nhưng con nối dõi của La gia vẫn rất hưng thịnh.
Trong một võ trường lớn như vậy mà lại tụ tập bảy tám trăm đệ tử La gia.
Tất cả đệ tử La gia đều liếc mắt thẳng đến đài cao ở cuối võ đường, La Bính Quyền ngày xưa liếc mắt nhìn một cái thôi cũng khiến cho người ta phát run, giờ phút này lại hấp hối ghé vào trên đài, còn La Tuấn Dật thì co rúc ở một bên, không ngừng lạnh run.
Ai cũng hiểu, hôm nay chính là thời gian quan trọng nhất của La gia!
Thực tế không ít đệ tử La gia lúc này giống như đang nằm mơ.
Tuy trước đó bọn họ một mực tưởng tượng sẽ có một ngày có thể đẩy La Bính Quyền từ vị trí gia chủ xuống, nhưng không ai từng nghĩ ngày này lại đến nhanh như vậy, vừa nhanh, vừa mạnh, không thể ngăn cản!
La Chinh bước một bước vào cửa lớn La gia, dễ dàng như vươn tay bẻ gãy cành khô, biến chuyện bọn họ nghĩ cũng không dám nghĩ thành sự thật.
Kể từ hôm nay, La gia muốn thay hình đổi dạng rồi.
Điều làm cho phần lớn đệ tử La gia mừng rỡ chính là, thực lực của La Chinh và La Yên!
Với thực lực của hai người thì căn bản ở quận Sùng Dương này không có đối thủ.
Hơn nữa, với địa vị của bọn họ ngày hôm nay, tất nhiên sẽ giúp La gia ngày một hưng thịnh, nhất định sẽ có lợi cho đệ tử La gia rất nhiều.
Lúc này, hai tên gia đinh đỡ La Kính đang run lẩy bẩy, từ từ đi lên đài cao.
Tuy La Chinh đã phế La Bính Quyền, hắn cũng là gia chủ mà mọi người đều hy vọng lựa chọn, nhưng hắn chưa thích hợp để khống chế đại cục.
Hắn cần một người đức cao vọng trọng xuất hiện, tuyên bố tất cả những chuyện này.
Thực lực, dĩ nhiên La Chinh có, nhưng dù sao hắn cũng thuộc hàng tiểu bối trong gia tộc.
Tuy La gia chỉ là một gia tộc nhỏ nhoi không đáng kể trong vương triều Phần Thiên, thế nhưng dù là con chim sẻ nhỏ thì cũng có đầy đủ ngũ tạng, rất nhiều chuyện trong gia tộc, không phải là chỉ nhìn thực lực là được, còn phải xem uy danh, bối phận cá nhân người đó nữa.
Nếu như La Chinh đơn thuần dựa vào thực lực của mình, mà đứng lên làm chủ gia tộc, vậy thì hắn có khác gì La Bính Quyền?
Sau khi lên đài cao, La Kính thở dốc hai cái.
Lão đã lớn tuổi rồi, nên dù có xảy ra chuyện lớn hơn nữa thì cũng khó khiến cho lão đặc biệt kích động, nhưng lúc này trong đôi mắt già mờ lòa của lão lại toát ra vẻ kích động.
Sau khi ngừng một lát, La Kính mới dùng giọng nói khàn khàn nói: “La Chinh, là con trai La Tiêu, là cháu đích tôn, kế thừa vị trí gia chủ chính là đạo lý hiển nhiên.
Chỉ có thể hận hai người La Bính Quyền và La Tuấn Dật không bằng cầm thú, mưu hại gia chủ La Tiêu của La gia chúng ta, chiếm đoạt vị trí gia chủ.
La Chinh chỉ là lấy lại những gì vốn là của nó.
Bây giờ nó chính là gia chủ của chúng ta… đám đệ tử La gia, các ngươi cảm thấy như thế nào?”
“La Chinh vốn chính là gia chủ của chúng ta! Chuyện này căn bản không cần nghi ngờ!”
“Tên khốn La Bính Quyền đi ngược lại lẽ trời, làm hại không ít đệ tử chúng ta vô cùng thê thảm! La Chinh vốn là hy vọng của mọi người!”
“Ta ủng hộ La Chinh làm gia chủ của chúng ta!”
Đệ tử La gia lúc này nào còn có dị nghị gì?
Trong mắt không ít người tinh tường thì thực lực của La Chinh đã sớm vượt ra khỏi quận Sùng Dương rồi.
Nhân vật bậc này căn bản sẽ không quan tâm tới gia nghiệp La gia, những thứ giá trị mà tổ tiên La gia truyền lại đối với hắn chỉ sợ cũng không đáng nhắc tới, căn bản không lọt nổi vào mắt hắn.
Cho nên tình huống thực tế là La gia cần phải nịnh để La Chinh lên làm gia chủ!
Không ít người có thể nghĩ được như vậy thì sao La Kính lại không nghĩ ra cho được? Lão sống trên đời nhiều năm như vậy, tuy là người sắp xuống lỗ tới nơi rồi nhưng gừng càng già càng cay, lão hiểu rất rõ, chỉ cần La Chinh chịu kế nhiệm vị trí gia chủ, La gia hẳn là sẽ lên như diều gặp gió!
“Khụ khụ.” La Kính ho khan hai tiếng: “Đã như vậy, ta tuyên bố La Chinh chính thức trở thành gia chủ La gia!
Đợi La Kính nói xong, La Chinh cũng đi lên đài cao, hắn cũng không hứa hẹn sẽ dẫn dắt La gia đến mức huy hoàng, cũng không miêu tả kế hoạch phát triển La gia lớn lao gì cả, hắn chỉ nói đúng một câu.
“Các gia tộc khác ở quận Sùng Dương đã ăn tươi sản nghiệp của La gia chúng ta, ta muốn bọn họ phải trả giá gấp bội!”
*Xôn xao…*
Chỉ duy nhất một câu nhưng đã khiến toàn bộ võ đường sôi trào nhiệt huyết.
Đệ tử La gia bị áp bức và lăng nhục không chỉ là trong chính gia tộc mình mà bên ngoài cũng như thế, nhưng bọn họ chỉ có thể lựa chọn nhẫn nhịn, rồi lại nhẫn nhịn, bởi vì La gia không có thực lực, chỉ có thể cụp đuôi để người khác bắt nạt.
Nhưng bây giờ đệ tử La gia đã hiểu, bọn họ không cần nhịn, bọn họ muốn cho các gia tộc khác ở quận Sùng Dương phải trả giá thật nhiều!
Đợi đến lúc những tiếng sôi trào chậm rãi lặng xuống, La Chinh nhìn La Bính Quyền dưới chân rồi thản nhiên nói: “Nhị thúc, rốt cuộc cha ta chết như thế nào?”
“Ha ha…” Nằm rạp trên mặt đất, La Bính Quyền vẫn không nhúc nhích, trên mặt toát ra vẻ mỉa mai: “Ngươi nói là ta làm hại, dĩ nhiên là ta làm hại, còn hỏi nhiều làm gì?”
La Chinh lắc đầu: “Ngươi không thể.
Thực lực của ngươi lúc đó không đủ để hại chết cha ta, lúc đó thực lực cha ta đã là Tiên Thiên Cảnh, tất nhiên phải có người khác nữa.”
“Ngươi cho rằng ta sẽ nói sao?” La Bính Quyền cười lạnh một tiếng: “Trừ phi ngươi hứa sẽ không giết ta trước mặt tất cả mọi người trong La gia thì ta còn có thể cân nhắc nói cho ngươi biết!”
Nghe thấy La Bính Quyền nói vậy, La Chinh lắc đầu.
“Hừ! Đã chắc chắn phải chết thì nói hay không cũng chết, ngươi nghĩ ta ngu như vậy?” La Bính Quyền hừ lạnh nói.
La Chinh vẫn bình thản nhìn về phía La Tuấn Dật, ai ngờ La Bính Quyền mở miệng cảnh cáo nói: “Tam đệ, nếu ngươi nói hắn lập tức liền sẽ giết ngươi, dù có chết cũng không được nói cho hắn!”
Dưới sự nhắc nhở của La Bính Quyền, miệng La Tuấn Dật cũng kín như bưng, có vẻ cũng không định nói.
Thấy hai người đều bày ra bộ dáng như vậy, trên mặt La Chinh lộ ra vẻ tươi cười: “A! Ngươi nghĩ đám các ngươi không nói thì ta không có cách ép các ngươi mở miệng?”
Vừa dứt lời, một cái hồn châm nửa trong suốt chui ra từ giữa chân mày La Chinh, bỗng nhiên đâm về phía La Bính Quyền!
Chương 322: Vận mệnh chỉ dẫn
Đối với La Chinh mà nói, giờ này Kinh Thần Thứ có hai cái tác dụng.
Đầu tiên là dùng để đánh lén, đối phó với võ giả có linh hồn không đủ mạnh mẽ hoặc lực bảo vệ chưa đủ hiệu quả, chỉ cần một nháy mắt thất thần trong chiến đấu cũng đồng nghĩa với việc thua, coi như chết.
Tác dụng thứ hai thì là có thể dùng như hình phạt! Một người cảm thấy linh hồn mình bị đâm xuyên qua, cái loại thống khổ này căn bản không thể diễn tả bằng lời.
Tóm lại tuyệt đối đau khổ gấp 10 lần nỗi đau thể xác! Nếu là thân thể người nào bị đau quá nặng thì đại não sẽ bị sốc, rồi chìm vào hôn mê, thế nhưng linh hồn lại không biết hôn mê!
“Vèo!”
Hồn châm lặng lẽ đâm vào trong óc La Bính Quyền, lập tức khiến cho ông ta kêu rên lên một tiếng, trên mặt toát ra vẻ đau đớn khó có thể chịu đựng được.
Nhưng La Bính Quyền dù sao cũng ý thức được, nếu ông ta nói ra bí mật này thì sẽ lập tức phải chết, bởi ông ta và La Chinh có thù giết cha!
Loại đại thù này căn bản không thể hóa giải.
Cho nên La Bính Quyền cố nhịn nỗi đau mà ngậm chặt miệng lại, bởi vì đau đớn khó nhịn nên mồ hôi trên trán rơi xuống từng giọt, từng giọt.
“Nếm loại đau này thấy thế nào?” La Chinh lạnh giọng nói.
La Bính Quyền vẫn cắn chặt răng không nói lời nào.
“Ngươi không nói cũng chẳng sao.” Ánh mắt La Chinh lại nhìn tới La Tuấn Dật.
La Tuấn Dật chứng kiến bộ dạng đau đớn của La Bính Quyền nên cũng đã bị dọa đến lạnh run cả người.
Năng lực nhẫn nại của gã lại kém xa La Bính Quyền nên La Chinh còn chưa mở miệng, gã đã lập tức nói: “Ta nói, ta nói, là Tề gia! Là gia chủ Tề gia – Tề Sơn, là hắn tự ra tay giết La Tiêu! La Chinh, ngươi đừng giết ta, ta chỉ là…”
Nghe thấy La Tuấn Dật nói vậy, trong lòng La Bính Quyền thầm thở dài một tiếng: Tên ngu ngốc này chưa bao giờ đáng tin.
Lúc này La Chinh mới gật đầu: “Tốt lắm!”
Trong tay hắn chợt lóe lên ánh sáng màu bạc bay thẳng đến La Tuấn Dật.
Mặt gã lúc này như tro tàn, toàn thân run rẩy, nhưng khi mũi kiếm kia còn cách trán hắn cỡ một tấc thì lập tức lệch đi, bay thẳng về phía La Bính Quyền!
“Phập!”
Đầu La Bính Quyền rơi xuống đất.
La Chinh đã từng nói, hắn không sẽ ra tay giết người của La gia, dù sao những người này là máu mủ ruột già với hắn! Cho nên khi ở trên Luyện Ngục Sơn La Chinh cũng chỉ phế bỏ La Phái Nhiên chứ không giết hắn ta.
Nhưng hôm nay La Chinh không thể không giết La Bính Quyền.
Đầu tiên, ông ta là kẻ thù giết cha, hơn nữa còn là chủ mưu.
Tiếp theo, đệ tử La gia từ trên xuống dưới đều chất chứa oán hận với La Bính Quyền đã lâu, hôm nay nếu hắn không giết La Bính Quyền, chỉ sợ kẻ dưới khó phục tùng, hơn nữa trong lòng phần đông đệ tử La gia nhất định sẽ có một tia kiêng kị.
Nếu nhỡ có một ngày La Bính Quyền đợi thời trở lại thì phải làm sao bây giờ? Bọn họ đều sẽ bị tính sổ.
Cho nên La Bính Quyền không thể không chết.
Đúng như La Chinh suy đoán, thấy La Bính Quyền đã chết nên không ít người thở hắt ra một hơi thật dài.
Từng luồng sát khí từ trong thi thể La Bính Quyền bay ra, mặc dù biết La Bính Quyền bái Huyết Tù làm thầy, cũng luyện Huyết Sát Kình, nhưng La Chinh không ngờ trong cơ thể La Bính Quyền lại có không ít sát khí, xem ra trong khoảng thời gian này, vì tu luyện nên ông ta đã giết không ít người.
Cuối cùng những luồng sát khí từ trong cơ thể La Bính Quyền bay ra ngoài đều ngưng tụ lại thành một viên tinh thể màu đỏ máu!
Bốn viên tinh thể màu máu rồi…
Trong lòng La Chinh thầm tính toán, theo lượng sát khí đã tích lũy được, nhất định mình phải tu luyện một công pháp nào nó phát huy ra sát khí.
Nhưng mà trước mắt, La Chinh còn phải xử lý sạch sẽ chuyện của La gia.
“La Bính Quyền đã đền tội, La Tuấn Dật là kẻ thứ hai, tội không đáng chết, ta liền giao cho các người xử trí! Ngày mai, ta muốn tế bái phần mộ tổ tiên!” Sau khi nói xong, La Chinh liền giao chuyện ở võ đường cho Tứ thúc và Ngũ thúc cùng mấy vị trưởng bối xử lý.
Hắn tin bọn họ sẽ xử lý tốt hơn mình nhiều.
Nghe La Chinh phán như vậy, khuôn mặt trắng bệch của La Tuấn Dật mới coi như khôi phục lại một nét hồng hào.
Gã vốn cho là mình chết chắc rồi, nhưng không ngờ La Chinh lại giữ lại tính mạng cho mình.
Nhìn về phía bóng lưng La Chinh đang rời đi, trong đôi mắt gã tràn đầy vẻ kính sợ.
“Ngọc Long Uyển” chính là nơi ở của chi trưởng La gia.
Từ khi La Tiêu chết, toàn mạch chi trưởng đã suy bại, Ngọc Long Uyển đã được niêm phong, trở thành cấm địa của La gia.
Nếu tình cờ có người La gia đi ngang qua Ngọc Long Uyển thì chẳng qua cũng sẽ nhìn liếc qua một chút chứ không mấy ai đặt chân vào trong đó.
Bởi vì không có ai dọn dẹp nên không ít chỗ trong Ngọc Long Uyển cỏ dại đã mọc cao hơn người, trên tường cũng phủ kín tro bụi.
Hôm nay, hơn mười tên gia đinh La gia cùng nhau chen vào quét dọn mặt đất, nhổ cỏ dại, tu sửa bồn cây cảnh, khí thế vội vàng ngất trời, vỏn vẹn chỉ nửa ngày, toàn bộ Ngọc Long Uyển đã rực rỡ hẳn lên!
Đợi đến lúc La Chinh và La Yên dùng cơm xong rồi trở lại Ngọc Long Uyển, trước mắt đều sáng ngời.
Quét dọn Ngọc Long Uyển thực sự không phải là mệnh lệnh của La Chinh, chẳng qua trong La gia không thiếu loại người có tâm này.
La Yên vừa bước vào Ngọc Long Uyển, bước chân liền vui sướng đi về phía một cái xích đu ở bên trong.
Đó là chiếc xích đu La Yên thường ngồi khi còn bé, nhưng đã mấy năm trôi qua nên chiếc dây thừng trên xích đu cũng đã mục nát giờ đây đã được đổi hai sợi dây thừng mới.
Sau khi ngồi lên, La Yên liền lắc lưc lên xuống, hai cái chân thon dài từ từ đong đưa trên không trung.
Thấy La Yên nở nụ cười từ tận đáy lòng như vậy đại khái cũng là khoảnh khắc vui vẻ nhất sau khi La Chinh gặp nàng…
Nói cho cùng thì La Yên cũng chỉ là một cô bé, bởi thể chất đặc biệt, thiên phú xuất chúng nên đôi vai của nàng phải gánh chịu quá nhiều thứ nàng không nên gánh.
Hơn nữa, cho dù là bây giờ nàng vẫn chưa thoát khỏi những thứ kia.
Tuy Thạch Kinh Thiên đồng ý cho La Yên về nhà một chuyến, nhưng đồng thời hắn cũng cảnh cáo La Chinh, không được vọng tưởng đưa La Yên chạy trốn.
Bởi vì người kia đã lưu lại một ấn ký trên người La Yên từ lâu nên cho dù La Yên chạy tới chân trời góc biển thì người kia chắc chắn vẫn có thể tìm được.
Nếu đưa La Yên chạy trốn, sẽ chỉ làm mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn.
Thực tế La Chinh cũng nghĩ đến chuyện đưa La Yên chạy vào trong Tiên Phủ.
Tiên Phủ chính là sự tồn tại La Chinh khó có thể lý giải, thế nhưng hiện tại hắn cũng chỉ là chủ nhân tạm thời mà thôi, rất nhiều đồ đạc trong đó hắn vốn không thể sử dụng nên cũng khó có thể cam đoan La Yên sẽ thực sự an toàn.
La Yên ngồi trên xích đu lướt qua lướt lại liên tục, cuối cùng ánh trời chiều màu vàng chiếu trên người nàng, đẹp như một bức tranh không có quy cách nhất định nào cả.
Nhìn nụ cười vui sướng của muội muội, La Chinh siết chặt nắm tay, trong lòng thầm thề, cho dù phải liều mạng hắn cũng thề phải bảo vệ nàng!
Nhưng La Chinh không hiểu, lẽ trời sâu xa đều đã có số cả rồi, tất cả mọi thứ đều đã định trước là một bước trên hành trình trắc trở, còn La Yên chính là ngọn đèn chỉ dẫn hắn trên con đường tiến về phía trước.
Sáng sớm hôm sau, các trưởng bối trong tộc liền hộ tống La Chinh lên núi, hậu viện La gia có một ngọn núi nhỏ, đây cũng là một nơi đất lành.
Từng ngôi mộ lẳng lặng nằm đó.
Đây là phần mộ La gia, tổ tiên La gia đều say ngủ ở đây.
Lên núi, tế tổ…
Với tư cách gia chủ mới của La gia, trình tự này nhất định phải làm.
La Chinh nhẹ nhàng giữ ba nén nhang đã được đốt cháy trong tay, vái ba vái trước phần mộ của cha.
Dâng hương, tế tổ xong, khi rời khỏi phần mộ La gia trong mắt La Chinh dần dần toát ra từng lớp sát khí, trong quận Sùng Dương có vài người, chắc chắn phải chết!
Cùng lúc đó, trong căn phòng ở tầng trên cùng của Tân Nguyệt Lâu quận Sùng Dương, năm sáu người đang vây quanh một cái bàn giống như đang thương lượng chuyện gì đó cực kì quan trọng!
Năm người này chính là tộc trưởng của năm gia tộc đứng đầu quận Sùng Dương hiện tại!
Hoàng, Tề, Hà, Trương, Trần, toàn bộ khoáng sản, cửa hàng, chiếu bạc của quận Sùng Dương đều do bọn họ khống chế!
La gia đã từng là hạng nhất nhưng vì từ từ xuống dốc nên đã trượt xuống thứ sáu, gia nghiệp La gia đã bị năm đại gia tộc này ngầm chiếm hết, trở thành một nhân vật nhỏ bé, có cũng được mà không có cũng không sao.
“La Chinh, buộc phải chết! Hoàng Tinh con trai ta đã bị hắn giết rồi, hắn thực sự cho mình dựa vào Thanh Vân Tông thì không cần kiêng dè gì?” Người cao tuổi nhất trên bàn đang nổi giận đùng đùng, ông ta chính là gia chủ Hoàng gia – Hoàng Trần, cũng chính là cha của Hoàng Tinh.
Con nối dõi của Hoàng Trần thì rất nhiều, nhưng Hoàng Tinh chính là con trai trưởng, cũng là một đứa cực kỳ có thiên phú.
Vốn ông ta muốn dốc sức bồi dưỡng đứa con trai này, không ngờ cái tên trời đánh La Chinh trở lại La gia, sau đó chẳng hiểu sao Hoàng Tinh lại bị cuốn vào phân tranh trong La gia nên bị La Chinh một kiếm giết chết.
Điều này khiến Hoàng Trần làm sao có thể nhịn nổi?
“Ta cũng hiểu La Chinh phải chết, nhưng đối phó hắn thế nào bây giờ? Nghe nói Huyết Tù bị quan phủ truy nã khắp nơi cũng đã chết trên tay hắn.
Thực lực của Huyết Tù thế nào, Hoàng Trần ngươi chắc cũng hiểu rõ?” Tề Sơn mặt mũi u buồn nói.
Giờ phút này người sợ nhất thực tế chính là Tề Sơn!
Mấy vị gia chủ khác tuy cũng sợ La Chinh nhưng là cùng lắm cũng chỉ là trả lại sản nghiệp cho La gia mà thôi, còn Hoàng Trần cũng có thể lựa chọn chịu đựng nỗi đau mất con, nuốt xuống cơn tức này! Nhưng năm đó Tề Sơn tự tay giết chết La Tiêu! Hiện tại La Bính Quyền đã đền tội, La Tuấn Dật lại nhát gan, sợ phiền phức nên có lẽ đã khai ra mình mất rồi.
Hoàng gia, Hà gia, Trần gia, Trương gia có thể trả tiền để tránh tai ương, nhưng Tề Sơn hắn thì có lẽ phải liều mình!
Chương 323: Đàm phán
“Muốn chúng ta trả lại sản nghiệp La gia? Hắn con mẹ nó nằm mơ giữa ban ngày!” Gia chủ Trần gia lạnh giọng mắng.
Tài nguyên quận Sùng Dương có hạn, ta nhiều thêm một phần thì ngươi sẽ ít đi một phần, cho nên mọi người đều tính toán rất chi li, không chịu nhường nhịn gì!
Bởi vậy, lúc đầu là Tề Sơn muốn liên kết lại để giết chết La Tiêu nên sản nghiệp La gia chia cho hắn đương nhiên không ít! Nhờ đó mà gia tộc hắn nhảy lên trở thành đại gia tộc đứng thứ hai quận Sùng Dương, ngay sau Hoàng gia!
Nhưng Trần gia, Hà gia và Trương gia cũng nhận được không ít lợi ích, giờ này đương nhiên bọn họ không muốn trả lại những lợi ích này.
Mỗi một gia tộc nhà lớn nghiệp lớn, đều có rất nhiều người đi theo gia chủ để ăn thịt ăn canh, nếu như trả lại sản nghiệp của La gia thì chẳng khác gì là cắt thịt của bọn họ.
Ngược lại Tề Sơn cũng muốn trả lại, nhưng hắn biết rõ dù mình có trả lại thì La Chinh cũng sẽ không bỏ qua cho mình.
Vậy nên đương nhiên hắn phải xúi giục mấy đại gia tộc hợp lại để đối kháng với La Chinh: “Đúng! La gia thực lực không đủ nên sản nghiệp đương nhiên bị chúng ta ngầm chiếm! Hiện tại chỉ một mình La Chinh mà muốn lấy hết về thì không thực tế chút nào! Chỉ là chúng ta ứng phó với hắn thế nào đây?”
“Hắn có thể đánh bại Huyết Tù chắc cũng chỉ là may mắn thôi? Huyết Tù thân bị trọng thương nên có lẽ thực lực chỉ bằng một, hai phần so với trước kia, thua La Chinh cũng không phải chuyện gì quá kỳ lạ hiếm thấy.
Dù sao cũng chỉ là một cao thủ Tiên Thiên, một mình hắn có thể là đối thủ của tất cả chúng ta sao?” Gia chủ Hà gia phân tích.
Bọn họ quả thực rất kiêng kị thực lực của La Chinh.
Gia chủ Hà gia vừa nói như vậy thì mấy vị gia chủ cũng bắt đầu phân tích thực lực chân chính của La Chinh, hơn nữa còn phân tích rõ ràng đâu ra đấy!
Cuối cùng ra được kết luận là Tiên Thiên Tam Trọng thì không thể chiến thắng Huyết Tù được, Huyết Tù bị trọng thương mà chạy trốn nên có lẽ thực lực chỉ còn lại một phần của lúc đầu, đây cũng là nguyên nhân La Chinh có thể đánh bại Huyết Tù.
“Hừ! Đã như vậy thì ta nhất định phải lấy mạng tên súc sinh kia!” Trong mắt Hoàng Trần phát ra một tia sát ý.
Trong mấy người đang ngồi kia thì thực lực của hắn mạnh nhất, cũng là một vị gia chủ cực kỳ có sức mạnh.
“Có Hoàng gia chủ dẫn đầu, chúng ta liên hợp lại thì tên nhóc kia nhất định không phải là đối thủ!” Tề Sơn lập tức nói theo.
“Đúng vậy.
Chắc chắn phải chèn ép La gia, tên nhóc kia trẻ tuổi như vậy đã có thành tựu thế này rồi, nếu như cứ mặc kệ, ngày sau hắn lớn lên thì mấy đại gia tộc chúng ta…” Gia chủ Hà gia đang nói chuyện thì ngoài phòng bỗng truyền đến một tràng tiếng cười.
Tân Nguyệt Lâu chính là sản nghiệp của Hoàng gia, trước khi gặp mặt Hoàng Trần đã dặn dò hạ nhân của Tân Nguyệt Lâu rằng dù là người ở đâu đến cũng không cho đi lên, vậy mà lúc này lại có người ở bên ngoài, thậm chí còn cười nên Hoàng Trần nhướn mày quát: “Ai?”
“Thú vị, thú vị… Thật sự là tới sớm không bằng đúng lúc, ta còn định tới từng nhà từng nhà tìm các ngươi, không ngờ các ngươi đều ở đây cả, ta đỡ phải chạy tới từng nhà!”
“Cộp cộp!”
Giọng nói kia vừa vang lên, trên cửa sổ liền xuất hiện một cái lỗ lớn rất ngay ngắn, một bóng dàng chui vào.
Người này mày kiếm mắt sáng, rất tuấn tú, chính là La Chinh!
Nhìn thấy La Chinh dám trực tiếp tìm tới, con mắt Tề Sơn nhảy dựng lên.
Hắn dự cảm có lẽ hôm nay có phiền toái lớn sắp xảy ra.
Nghe thấy La Chinh nói như vậy, mấy vị gia chủ làm sao không rõ thân phận hắn?
“La Chinh, ta còn chưa đi tìm mà ngươi đã tự mình đến trước cửa!” Hoàng Trần nhìn chằm chằm vào La Chinh, hắn hận không thể ăn sống nuốt tươi La Chinh luôn ấy chứ!
La Chinh thản nhiên liếc nhìn Hoàng Trần, ánh mắt xẹt qua người mấy vị gia chủ một cái rồi lập tức nói: “Hôm nay ta tìm mọi người đàm phán chút chuyện, nhưng còn giết người thì…, ta cũng sẽ giết.
Nhưng ta chỉ giết một người.” Nói xong, ánh mắt La Chinh nhìn chằm chằm vào Tề Sơn cách đó không xa.
Trong lòng Tề Sơn khiếp sợ tới mức nhảy dựng lên, lui về sau hai bước.
Không phải hắn nhát gan mà là trong ánh mắt La Chinh tản ra sát ý quá mạnh mẽ.
“Đàm phán? Ngươi nhảy vào từ cửa sổ mà là thành ý đàm phán sao?” Gia chủ Trần gia hỏi.
“Vậy được! La Chinh ta trước hết xin lỗi các vị gia chủ! Cái ghế này ta có thể ngồi chứ nhỉ?” La Chinh nói xong thì tự mình ngồi ở trước bàn, thậm chí còn làm động tác “mời” phần lớn các gia chủ một cái.
Mấy vị gia chủ nhất thời cạn lời, thằng này cũng quá bình tĩnh rồi nhỉ?
Chẳng qua tiên lễ hậu binh(1), mấy vị gia chủ cũng dính chiêu này nên ngồi xuống thật.
(1)Tiên lễ hậu binh: trước tiên phải dùng đạo lý thuyết phục sau đó mới dùng đến áp lực, vũ lực.
La Chinh tự tay rót cho mình một tách trà, nhẹ nhàng nhấp một ngụm rồi nói: “Hôm nay ta đến chính là muốn làm hai chuyện.
Để ta nói chuyện đầu trước, các ngươi là năm gia tộc đứng đầu trong quận Sùng Dương, ít nhiều đều phân chia không ít sản nghiệp của La gia ta…”
“Đúng thế thì sao? Ngươi mong ông đây trả lại cho La gia các ngươi?” Gia chủ Hà gia cười lạnh nói.
La Chinh mỉm cười vô cùng tùy ý, hắn giơ hai ngón tay lên: “Gấp đôi.
Lúc trước nuốt bao nhiêu sản nghiệp La gia thì giờ trả lại gấp đôi.
Chuyện này như vậy là được rồi!”
“Ha ha ha!” Gia chủ Hà gia cười ha hả: “Ngươi đang nằm mơ hả? Muốn ta trả lại nguyên vẹn cho cho La gia các ngươi đã là chuyện không thể, vậy mà ngươi còn muốn gấp đôi? Nhóc con, ngươi còn mơ ngủ hả?”
Mấy vị gia chủ còn lại cũng cười.
Mọi người cảm thấy La Chinh chẳng có gì đáng sợ, theo bọn họ nghĩ, chuyện giết chết Huyết Tù cũng không có gì ghê gớm.
Không chừng Huyết Tù vốn đã sắp chết nên hắn chỉ bồi thêm một đao mà thôi?
“Ta chỉ cho các ngươi một cơ hội, nếu không đồng ý thì lập tức tăng giá, tăng lên gấp ba.” Đối mặt với mấy vị gia chủ đang cười vang kia, La Chinh nói vô cùng chính đáng, bộ dạng không giống nói giỡn chút nào.
“La Chinh, ngươi cho rằng ngươi là ai? Đừng nói ngươi không tìm ta để lấy sản nghiệp La gia, con ông đây đã chết dưới tay ngươi, hôm nay ngươi đã đến thì đừng hòng đi được!” Hoàng Trần vỗ bàn một cái, trong tay liền xuất hiện một cây đại đao.
Hắn vung vẩy đại đao, từ trong đại đao đó toát ra một tia hơi thở nóng bỏng, chém về phía La Chinh.
Hoàng Trần vừa động nên Tề Sơn cũng động theo.
Vũ khí của Tề Sơn là một thanh ám khí nửa cây sáo nửa đoản kiếm.
Tâm tư Tề Sơn cực kì nhanh nhẹn, hắn dự cảm La Chinh cũng không bình thường, nếu không thì lúc này làm gì dám xông tới? Cho nên Hoàng Trần vừa ra tay, Tề Sơn đã muốn liên hợp với hắn, lập tức đánh chết La Chinh!
Chỉ cần La Chinh chết thì cái gì cũng dễ nói!
Nhưng đáng tiếc, thực lực của bọn họ chênh lệch với La Chinh quá lớn.
Lúc trước La Chinh đi ra khỏi Tiên Phủ, khi vừa bước vào Tiên Thiên Cảnh đã có thể đập một phát chết tươi đệ tử sĩ tộc Tiên Thiên Bát Trọng, Cửu Trọng.
Mấy vị gia chủ trước mắt này, dù là căn cơ hay tài nguyên, thậm chí vũ khí trong tay thì so ra cũng kém xa những đệ tử sĩ tộc kia! Đối mặt với La Chinh chỉ có một kết cục chính là lập tức bị đập chết!
Trong tay La Chinh bỗng nhiên xuất hiện một thanh bảo kiếm, đó chính là Lưu Quang Kiếm của La Chinh.
Lưu Quang Kiếm phát ra hai luồng kiếm quang màu bạc rực rỡ, trực tiếp chém xuyên qua chiếc bàn lớn này, lấy tốc độ mắt thường không thể thấy rõ chém về phía Hoàng Trần và Tề Sơn.
“Xoẹt! Xoẹt!”
Hai tiếng trầm đục truyền đến, mấy vị gia chủ khác còn chưa kịp phản ứng đã thấy hai cánh tay rơi trên mặt đất.
Mà chỗ cánh tay Hoàng Trần và Tề Sơn bị chém không ngừng phun máu tung toé!
Máu kia phun ra một lúc lâu mới chậm rãi dừng lại, hai người Hoàng Trần và Tề Sơn đều khiếp sợ.
Thời gian cánh tay bị chặt đứt quá ngắn, bọn họ tạm thời vẫn không cảm nhận được đau đớn.
Trên mặt gia chủ Hà gia, Trần gia và Trương gia tràn đầy vẻ không thể tưởng tượng nổi.
Hai người Hoàng Trần và Tề Sơn là hai vị gia chủ lợi hại nhất trong quận Sùng Dương! Nhưng mới chỉ một chiêu đã bị La Chinh phế bỏ tay phải? Hơn nữa nhìn bộ dạng thì La Chinh đã hạ thủ lưu tình rồi, nếu không thì thứ bị đứt cũng không phải là tay mà là thân thể bọn họ!
Gia chủ ba nhà lập tức cảm thấy mình rất may mắn vì vừa rồi không ra tay, nếu ra tay cùng Hoàng Trần và Tề Sơn, chắc cánh tay của bọn họ cũng sẽ rơi trên mặt đất như vậy! Tốc độ xuất kiếm của chàng trai này quá nhanh, căn bản không thấy rõ được.
Không thấy rõ được chiêu kiếm thì biết phá thế nào?
Thực tế bọn họ lại không biết, cho dù La Chinh có xuất kiếm với tốc độ chậm thì bọn họ cũng vẫn không thể phá giải kiếm pháp cơ bản được “tối giản hết sức” của La Chinh.
Đến đại đệ tử Lý Dật Phong của Thanh Vân Tông còn không thể phá được thì làm sao có thể trông cậy vào những gia chủ ở quận Sùng Dương này?
“Hoàng Trần, ta giết con của ngươi là vì hắn muốn giết đệ tử La gia ta ở võ đường La gia! Trong mắt ngươi Hoàng Tinh rất quan trọng, nhưng các đệ tử La gia trong mắt ta cũng quan trọng như vậy.
Ta giết Hoàng Tinh là vì con của ngươi đáng chết!” La Chinh nhìn chằm chằm vào Hoàng Trần nói.
Lúc này Hoàng Trần cảm thấy mình trở thành một kẻ nực cười, hắn thật sự không dám phản bác!
Thực lực là lời giải thích tốt nhất cho việc có quyền nói chuyện hay không.
Lúc này Hoàng Trần đã hiểu rõ, thực lực Tiên Thiên Ngũ Trọng của hắn có thể xưng vương xưng bá ở quận Sùng Dương, nhưng trong mắt La Chinh lại chẳng là gì!
La Chinh giơ ba ngón tay ra lần nữa: “Hiện tại đã tăng giá rồi, gấp ba! Nhắc nhở các vị thêm một lần, nếu không thống nhất đồng ý thì lập tức sẽ tăng gấp bốn!”
Gấp ba! Vậy thì không chỉ ngang với sản nghiệp La gia lúc trước họ nuốt vào mà còn phải lỗ vốn mất hai phần để trả La gia.
Yêu cầu này hơi quá đáng!
Chương 324: Lo lắng
Yêu cầu quá đáng thì làm sao?
Một kiếm chém đứt rời tay Hoàng Trần và Tề Sơn nên năm vị gia chủ đang ngồi đây cũng không có cơ hội phản kháng.
Đừng nói là bây giờ La Chinh muốn bọn họ trả gấp ba, dù là gấp 30 lần thì bọn họ cũng không được lựa chọn.
Mấy vị gia chủ bỗng nhiên cảm thấy mình thật nực cười.
Vừa rồi bọn họ còn phân tích thực lực của La Chinh, còn muốn năm người liên thủ để đối phó với hắn.
Kết quả người ta cứ như vậy xông tới, lấy khoảng cách thực lực tuyệt đối để khống chế cục diện!
Lúc này, cho dù là Hoàng Trần có mối thù giết con với La Chinh thì cũng trầm mặc.
Hoàng Trần có thể dẫn dắt Hoàng gia trở thành nhà đứng đầu ở quận Sùng Dương thì cũng là người rất có mưu lược.
Nhân vật như La Chinh hắn thực sự không đối phó được.
Dù cho Hoàng Trần tìm ra nhiều cách hơn nữa, mưu lược nhiều hơn nữa, nhưng ở trước thực lực tuyệt đối như vậy thì chỉ là một chuyện cười mà thôi.
La Chinh chỉ cần thẳng thắn nghiền áp là được rồi, trong quận Sùng Dương ai có thể ngăn?
Lúc này mọi người đều trầm mặc là vì bọn họ cảm thấy không cam lòng!
Vất vả lắm mới nuốt vào được, giờ lại bắt bọn họ nhổ ra, hơn nữa không phải chỉ trả lại nguyên vẹn mà còn là gấp ba, loại chuyện này đối với bất kỳ gia chủ nào đều là chuyện khó tiếp nhận.
La Chinh vuốt vuốt chén trà tinh xảo trong tay, nước trà trong chén từ từ lay động, đó là bởi vì đã bị một luồng khí thế vô hình ảnh hưởng.
Nước trà có thể cảm nhận được luồng khí thế kia thì đương nhiên các gia chủ cũng có thể cảm nhận được.
Uy áp La Chinh phát ra không ngừng tăng lên từng chút một, bên trong khí thế kia không chỉ ẩn chứa lực linh hồn cường hãn của hắn mà còn có thêm cả sát khí của Yêu Dạ.
Cánh cửa phòng dùng giấy bản dán vào không gánh chịu được những áp lực này nên bị nổ từng chút một, phát ra những tiếng nổ nho nhỏ.
Mấy vị gia chủ cảm nhận được sát khí nồng đậm trong khí thế kia thì yết hầu khô lại, đứng ngồi không yên, hô hấp cũng trở nên dồn dập.
“Cho các ngươi thêm thời gian mười nhịp thở, nếu không sẽ tăng lên gấp bốn.” La Chinh thản nhiên nói.
Giờ phút này nước trong chén trên tay hắn giống như bị nấu sôi, những giọt nước không ngừng nhảy ra.
“Ta đồng ý! Trương gia đồng ý trả lại sản nghiệp La gia! Hơn nữa còn bồi thường gấp ba!” Gia chủ Trương gia cuối cùng không chịu được nữa.
“Ta cũng đồng ý, Hà gia đồng ý bồi thường! Chúng ta sẽ nhường lại hết quặng mỏ, chiếu bạc!” Gia chủ Hà gia cắn răng nói.
Những gia chủ này thực sực không chống đỡ được từ lâu rồi, chỉ có điều bọn họ đều có gánh nặng trên vai, chỉ cần người đầu tiên chịu thua thì những người còn lại sẽ không thể kiên trì.
Cuối cùng, Hoàng Trần cũng gật đầu: “Hoàng gia đồng ý bồi thường sản nghiệp cho La gia!”
“Ừ, như vậy là được rồi.” Mặt La Chinh nở một nụ cười nhàn nhạt, ánh mắt hắn lại liếc qua người Tề Sơn.
Tuy Tề Sơn tuy đã đồng ý bồi thường, nhưng chuyện giữa La Chinh và hắn cũng chưa kết thúc.
Ánh mắt La Chinh như hai thanh đao, nhìn chằm chằm vào Tề Sơn: “Tề Sơn, Thanh Mang Trục Phong Kiếm của cha ta đâu?”
Tề Sơn lập tức cảm thấy tim mình nhảy dựng lên, hắn đã bị cụt một cánh tay, trong lòng cảm thấy một chút may mắn, có lẽ hắn bồi thường cho La gia thì La Chinh sẽ buông tha cho mình, nhưng cuối cùng có lẽ là hắn vọng tưởng mà thôi.
Mấy vị gia chủ cũng dùng ánh mắt thương hại nhìn Tề Sơn.
Năm đó chuyện Tề Sơn và La Bính Quyền mưu hại La Tiêu, mấy vị gia chủ bọn họ cũng nghe qua ít nhiều.
“La… La Chinh, kiếm của cha ngươi ta có thể trả lại, thế nhưng chuyện cũ năm xưa cứ vậy bỏ qua được không? Tề gia chúng ta có thể bồi thường gấp năm lần, không, sáu lần cho ngươi!” Tề Sơn nói chuyện có hơi lắp bắp, hắn ý thức được bóng tối của cái chết đang tới rất gần rồi.
“Bỏ qua?” Khóe miệng La Chinh lộ ra một nụ cười lạnh: “Thì ra chuyện cha ta chết lại có thể tùy tiện bỏ qua! Đường đường là gia chủ mà nói loại lời này cũng không biết đỏ mặt! Kiếm, ta có thể không cần, sản nghiệp Tề gia cũng không cần ngươi bồi thường, nhưng chẳng qua, ngươi phải chết!”
Cho dù dưới uy áp của La Chinh, hai chân Tề Sơn như bị đeo chì nặng trĩu, nhưng giờ phút này hắn vẫn lựa chọn bỏ chạy.
Thấy Tề Sơn chạy trốn, La Chinh cũng không đuổi theo, nhưng khi Tề Sơn vừa mở cánh cửa phòng ra thì thấy bên ngoài có thêm một cô gái hai chân thon dài, khuôn mặt hoàn mỹ, xinh đẹp động lòng người, nhưng trong đôi mắt lại chất chứa sát ý vô tận, đáng sợ hơn nữa chính là thanh kiếm trong tay cô.
Thanh kiếm màu đỏ máu giống như cắn nuốt hàng vạn máu tươi của sinh linh, tản ra một luồng lực hấp dẫn kỳ lạ giống như có thể hấp thu sạch sẽ máu tươi trên người mình.
“Ngươi, ngươi là ai…”
Cô gái đó cũng không trả lời, nàng thướt tha uốn éo phần eo, cả người liền hóa thành một luồng sát khí bão táp, xoắn lại tiến về phía Tề Sơn.
Sát khí bão táp này còn có thể cắn nát hư ảnh Bất Động Minh Vương của Bùi Thiên Diệu thì Tề Sơn sao có thể nào ngăn cản, trong nháy mắt đã bị xoắn thành từng mảnh nhỏ, máu tươi văng khắp nơi! Chẳng qua cô nàng cứ như không có hình dáng, da thịt trắng như tuyết và trang phục kỳ lạ bên trên cũng không nhiễm một tia máu tươi nào.
Trông thấy cô gái này ở cửa ra vào, mấy vị gia chủ nghẹn lời không biết nên nói gì.
Trong mắt họ toát ra vẻ sợ hãi, thời khắc này Hoàng Trần hoàn toàn quên mất chuyện phải cầm máu ở miệng vết thương chỗ cụt tay.
Thiếu nữ này dường như còn khủng bố hơn so với La Chinh! Thế nhưng sao trước đây chưa từng nghe nói qua? Nàng là muội muội La Yên của La Chinh? Không giống, tuy hình dáng nàng cực kỳ xinh đẹp, nhưng lỗ tai nhọn vốn không phải là con người mà là dị tộc, tại sao cô gái dị tộc mạnh mẽ như thế lại đi theo La Chinh…
Thấy phản ứng của mấy vị gia chủ, La Chinh coi như đã thoả mãn.
Hôm nay hắn không chỉ đến đòi đồ La gia đã mất, mà quan trọng hơn chính là lập uy!
Bản thân hắn phải lưu lạc tới Đại Thế Giới, cũng chưa biết năm nào tháng nào mới trở lại, còn La Yên thì càng không có cơ hội trở lại quận Sùng Dương.
Tuy những gia chủ này thực lực không mạnh, nhưng bàn về dã tâm thì tuyệt đối không kém chút nào.
Để đảm bảo sau khi hắn rời khỏi, trong La gia thiếu mất trụ cột ứng phó với bọn họ thì bọn họ cũng sẽ không ai động tâm với La gia, nên hắn mới chọn nặng tay lập uy!
Để bọn họ hiểu rõ, chỉ trong khoảng khắc hắn cũng có thể hủy diệt một gia tộc.
Giờ này mới thấy, hiệu quả có lẽ không tệ.
Chỉ cần bọn họ không ngu xuẩn thì hẳn là sẽ không dám trêu chọc La gia nữa.
Mấy ngày này, người tới La gia chơi nối liền không dứt.
Đầu tiên là quan phủ phái 50 người mang các loại vàng bạc châu báu tới.
Thành chủ quận Sùng Dương tự mình dẫn đầu đoàn người này đến nhà nói lời cảm tạ.
Những vàng bạc châu báu này là ban thưởng vì đã diệt Huyết Tù.
Quan phủ đã truyền lệnh xuống cấp dưới rằng mọi việc tố cáo hành tung của Huyết Tù đều có giải thưởng lớn từ lâu, huống gì chuyện La Chinh trực tiếp ra tay tiêu diệt Huyết Tù?
Về phần La Bính Quyền che giấu Huyết Tù, vốn cũng nên bị hỏi tội, nhưng lại bị thành chủ quận Sùng Dương lựa chọn quên bẵng đi luôn.
Thành chủ nịnh bợ La Chinh còn chả kịp, sao dám hỏi tội La gia?
Ngoài ra, các khế ước mua bán nhà, khế ước quặng mỏ, chiếu bạc, khế ước phường thị được ngũ đại gia tộc quận Sùng Dương đưa vào cửa La gia giống như tuyết đổ.
Tùy tiện một tấm khế ước này cũng đủ khiến cho một người dân bình thường trở thành một gã nhà giàu, vậy mà giờ lại chồng chất cùng một chỗ như là một ngọn núi nhỏ…
Vẻ mặt đệ tử La gia từ trên xuống dưới đều rực rỡ hẳn lên, ai nấy đều vui mừng ra mặt.
Ai có thể nghĩ đến La Chinh trở về mới vỏn vẹn có mấy ngày mà toàn bộ La gia đã thay đổi tới long trời lở đất? Điểm này đừng nói La Bính Quyền không làm được, La Tiêu cũng không làm được, ngay cả La gia đời này qua đời khác cũng chưa ai có thể làm được!
Một buổi sáng sớm ba ngày sau, tên gia đinh kia dậy sớm, quơ quơ cây chổi trong tay, bắt đầu quét sạch cửa lớn La gia.
Thời gian mấy ngày này, người tới thăm La gia nhiều lắm, ngày nào gia đinh cũng phải quét dọn từ trong ra ngoài một lần, duy trì sự ngăn nắp sạch sẽ, không để người khác xem thường La gia.
Quét đi quét lại một mảnh đất trước cửa, tên gia đinh này cũng không cảm thấy mệt nhọc mà ngược lại còn cảm thấy khí lực toàn thân xài mãi không hết.
Cần cù, vất vả làm việc ở La gia đã mấy chục năm, thấy La gia một đêm đã xoay người nên trong lòng hắn cũng cao hứng, hơn nữa vị đại quản gia mới đã tăng tiền lương cho tất cả gia đinh trong nhà, tiền lương mỗi người tăng lên gấp ba! Như vậy làm sao có thể khiến hắn mất hứng?
Tất cả đều vì tên nhóc kia…
Gia đinh cẩn thận quơ chổi, cho dù là những mẩu rác nhỏ nhất cũng sẽ được hắn quét sạch.
Đúng lúc này, một chàng trai bước ra khỏi cửa lớn La gia, sau lưng hắn còn có một cô gái.
Chàng trai kia mắt sáng như sao gật nhẹ đầu với gia đinh rồi nói một tiếng “chào”, còn cô gái phía sau hắn thì mỉm cười với gia đinh, nụ cười này lập tức khiến cho tên gia đinh kia nhìn đến mức ngây dại.
Mãi đến khi hai người biến mất ở góc đường, tên gia đinh này mới ý thức được là mình còn quên chào hỏi bọn họ…
Gia chủ La gia chúng ta, bây giờ đi rồi hả?
Chuyện quận Sùng Dương cơ bản đã giải quyết xong, cho dù La Chinh không ở đây thì La gia cũng có thể dễ dàng phát triển.
Nghiêm túc mà nói, lúc này ngoài việc thực lực đệ tử La gia thấp hơn bên ngoài một chút thì toàn gia tộc nghiễm nhiên đã là gia tộc đứng đầu quận Sùng Dương.
Bởi vì ngũ đại gia tộc đã bồi thường nên La gia lúc này gần như nắm giữ 60% sản nghiệp quận Sùng Dương!
La Chinh có ở lại thì cũng chẳng có ý nghĩa gì, hơn nữa hắn còn một chuyện khẩn cấp hơn cần làm.
Hắn không quên, đến tận khi đại hội toàn phong kết thúc, Tô Linh Vận cũng chưa từng xuất hiện.
Chuyện vương triều Phần Thiên tranh quyền đoạt vị đã huyên náo xôn xao lắm rồi.
Ngoại trừ Thanh Vân Tông vẫn luôn duy trì bộ dáng không liên quan đến mình thì trong Đế Đô đã đằng đằng sát khí.
Bảy đại sĩ tộc và nhiều sĩ tộc nhỏ đều lựa chọn kiên cường ủng hộ vị hoàng tử mình lựa chọn, hy vọng hoàng tử tương lai sau khi lên ngôi thì gia tộc của mình có thể được lợi lớn.
Năm đó Tô Linh Vận là trưởng nữ Tô Khiêm yêu thương nhất, với tư cách là công chúa Trường Không, nàng nhất định sẽ bị cuốn vào trong vòng xoáy này.
Mà đấu tranh chính trị thường đều là chuyện ngươi chết ta sống, cho nên La Chinh lại rất lo lắng cho cô Công chúa đoan trang cao quý, lại cực kì kiêu ngạo này: Nàng, có khỏe không?
Chương 325: Vũ tinh điện
Một tiếng chuông thanh thúy vang lên, cánh cửa Phần Thiên Cung cũng không hề đóng.
Với tư cách hoàng cung của vương triều Phần Thiên, thông thường đến giờ Thân sẽ đóng cửa chính, không thể ra vào hoàng cung.
Nhưng những ngày qua, thời gian đóng cửa thường kéo dài đến mãi giờ Dậu, thậm chí còn tới giờ Tuất mới đóng!
Nghe nói thái tử cực kỳ nổi giận, đặc biệt ra chiếu văn, yêu cầu cửa chính hoàng cung phải đóng vào giờ Thân.
Thế nhưng thái tử mất quyền thế giống như hổ không có nanh vuốt, cho dù yêu cầu này không lớn nhưng lại khó được thỏa mãn, cửa cung vẫn theo thường lệ đến rất khuya mới đóng.
Không ít người thân phận hơi mẫn cảm như gia chủ các sĩ tộc hay tướng quân tay cầm binh quyền cứ ra ra vào vào, biến cửa cung thành cửa thành…
Từ đó không ít người cũng đã nhìn ra, địa vị của thái tử bây giờ có lẽ đã là tràn ngập nguy cơ, bị phế chỉ còn là chuyện sớm hay muộn.
Hiện tại Tam hoàng tử và Thất hoàng tử đã sớm rục rịch, hay có thể nói bọn họ đã động, chỉ là vẫn kiêng kị thực lực của đối phương, cho nên mới để thái tử tạm thời ngồi trên vị trí kia, nhưng một khi Tam hoàng tử và Thất hoàng tử phân ra thắng bại thì tưởng tượng cũng biết kết cục của thái tử như thế nào.
Những ngày qua, Vũ Tinh Điện của Tam hoàng tử và Hỏa Nguyệt Trai của Thất hoàng tử thường có tiệc rượu ăn uống, chiêu đãi khách khứa trong thiên hạ, nhưng thực tế chính là ai nấy đều đi lôi kéo thế lực.
Đây cũng là nguyên nhân vì sao cửa chính Phần Thiên Cung càng ngày càng đóng muộn hơn.
La Chinh chỉ hỏi thăm sơ qua một chút thế cục Phần Thiên Cung, bởi vì không ít thứ trong đó cũng như mây mù dày đặc.
Mấu chốt hiện tại là La Chinh muốn gặp được Tô Linh Vận, còn ai làm hoàng đế vương triều Phần Thiên, thái tử bị phế hay không phế thì hắn cũng không quan tâm.
La Chinh đến cửa cung, vừa mới định giẫm chân đi vào thì mấy vị cấm quân liền đi lên ngăn cản.
“Đứng lại, nơi này là cấm viện của hoàng cung, nếu muốn đi vào ngươi phải được thông truyền.
Ngươi là người phương nào, xin lấy ra danh thiếp ra.
Còn nữa, ngươi muốn tìm ai?” Một vị giáo đầu cấm quân không mặn không nhạt mà hỏi.
Người dám vào hoàng cung hẳn là đại diện cho thế lực một phương, dân chúng thông thường căn bản không có dũng khí đứng ở chỗ này, cho nên tuy La Chinh chỉ có thực lực Tiên thiên Tam Trọng nhưng giáo đầu cấm quân vẫn biểu hiện khá khách khí.
La Chinh chắp tay một cái nói: “Ta muốn tiếp kiến Trường Không công chúa điện hạ! Ta không có danh thiếp, chỉ có thẻ đệ tử của Thanh Vân Tông!”
“La Chinh?” Vị giáo đầu cấm quân liếc qua thẻ đệ tử rồi đánh giá một cái.
Tuy Thanh Vân Tông là thánh địa võ học, nhưng bình thường đệ tử ngoại môn hay thậm chí là đệ tử nội môn cũng không có tư cách tiến vào Phần Thiên Cung, nhưng La Chinh thì lại khác.
Với tư cách đứng đầu đại hội toàn phong của Thanh Vân Tông, danh tiếng của La Chinh không chỉ lan truyền trong Thanh Vân Tông mà giờ đây tất cả các sĩ tộc lớn nhỏ, thậm chí dân thường cũng không ít người biết rõ tên hắn.
Mà vị giáo đầu cấm quân này là người Tam hoàng tử xếp vào trong cấm quân, gã rất rõ lúc này Tam hoàng tử cần dùng người.
Thanh Vân Tông là thế lực lớn nhất trong đế quốc Phần Thiên, thậm chí có thể nói, chỉ cần Thanh Vân Tông nhúng tay vào, Thạch Kinh Thiên nói một câu muốn ai làm hoàng đế thì người đó coi như là hoàng đế.
Chỉ có điều, lần này Thanh Vân Tông không tham gia vào đấu tranh chính trị, dù là tông chủ, trưởng lão hay là nhóm các chân nhân đều im hơi lặng tiếng, không nhúng tay vào.
Cho nên Tam hoàng tử hao hết tâm tư cũng khó với tới thế lực của Thanh Vân Tông, nhưng tin tốt là Thất hoàng tử cũng như vậy.
Nếu đã không thể lôi kéo được lão nào thì các đệ tử trong Thanh Vân Tông cũng không tha.
Sau khi đại hội toàn phong chấm dứt, Tam hoàng tử đã dựa theo danh sách phái người đưa thiệp mời tới từng người.
Những ai thuộc top 100 trên Thanh Vân Bảng thì cơ bản đều gửi thiệp cả rồi.
Mà La Chinh với tư cách đứng đầu Thanh Vân Bảng, đương nhiên là đối tượng được mời, hơn nữa còn là đối tượng quan trọng nhất.
Dù sao tốp 100 trên Thanh Vân Bảng có không ít đệ tử sĩ tộc, ví như Bùi Thiên Diệu là người của Vị Thủy – Bùi gia, mà Bùi gia lại lựa chọn ủng hộ Thất hoàng tử rồi nên đương nhiên không có khả năng lôi kéo được Bùi Thiên Diệu.
Nhưng La Chinh chính là đệ tử bình dân, phía sau hắn cũng không có sĩ tộc, huống chi lại là người đứng đầu đại hội toàn phong.
Thực lực như thế, tiền đồ tương lai không thể định lượng được, đương nhiên là đối tượng Tam hoàng tử trọng điểm lôi kéo.
Đáng tiếc, sau đại hội toàn phong, La Chinh cứ như đã rời khỏi Thanh Vân Tông vậy, Tam hoàng tử tự cử người đến cửa mời mà cũng không tìm được hắn.
Vậy nên giờ phút này giáo đầu cấm quân đọc được hai chữ “La Chinh”, trong lòng liền nhảy dựng lên.
Nếu đưa La Chinh tới trước mặt Tam hoàng tử, vậy chẳng phải là một công lớn? Vì vậy sắc mặt giáo đầu cấm quân càng thêm ân cần, khách khí hơn.
Trong mắt gã, La Chinh nghiễm nhiên biến thành một cái “công trạng” thật lớn.
“A! Thì ra là công tử La Chinh! Mời qua bên này, mời qua bên này!” Giáo đầu cấm quân mỉm cười nói.
Thấy gã bỗng nhiên khách khí như thế, trên mặt La Chinh lại toát ra vẻ quái lạ.
Hắn không hề biết trong cấm quân không chỉ có người của Tam hoàng tử mà còn có người của Thất hoàng tử, nếu bị người của Thất hoàng tử phát hiện ra, chỉ sợ sẽ tranh giành một trận.
Trong khoảng thời gian này, hai vị hoàng tử đều tranh đoạt thế lực cho mình, loại chuyện này cũng không phải mới xảy ra lần một lần hai.
Tuy La Chinh không rõ chuyện gã giáo đầu này định làm cái gì, nhưng hắn không quen với cuộc sống trong Phần Thiên Cung nên có một người dẫn đường thì cũng tốt hơn.
Vì vậy, dưới sự dẫn dắt của vị giáo đầu cấm quân, hắn liền đi tới những con đường quanh co trong hoàng cung.
Sau khi đi mãi một hồi, La Chinh mới nhìn đến những ngọn đèn sáng trưng phía trước, hơn nữa cũng không thiếu tiếng người truyền đến, ngoài ra còn nghe được tiếng chiêng, tiếng trống giống như là có người hát hí khúc.
Đến gần La Chinh mới nhìn thấy một cái bảng hiệu viết ba chữ “Vũ Tinh Điện“.
“Đây là chỗ ở của công chúa Trường Không?” La Chinh cau mày hỏi.
Giáo đầu cấm quân cười nói: “Công tử La Chinh đi vào là biết ngay thôi.
Nếu ngài muốn gặp công chúa điện hạ, khả năng phải được người bên trong kia đồng ý.”
Được người bên trong kia đồng ý? Người kia là ai?
La Chinh vẫn không nói gì, hắn chợt nghe gã giáo đầu nói với người trong Vũ Tinh Điện: “Nhanh đi thông báo, nói là La Chinh của Thanh Vân Tông đến thăm!”
Chỉ chốc lát sau, từ Vũ Tinh Điện có một đám người đi ra, người dẫn đầu đội ngọc quan màu vàng tím, áo bào màu vàng có thêu hình con trăn vội vàng đi tới.
Người này giơ tay nhấc chân đều tản mát ra uy nghiêm cực lớn, giống như trời sinh đã đứng trên mọi người, cho dù là tư thái tùy tiện cũng khiến cho người khác cảm thấy như hắn đứng từ trên cao nhìn mình.
“Thì ra là La Chinh huynh đến thăm! Không tiếp đón từ xa! Vinh hạnh, vinh hạnh!” Người nọ lớn tiếng cười nói.
“Ngươi là?” La Chinh nhíu mày, trên mặt toát ra vẻ không vui.
Hắn tới tìm Tô Linh Vận, dây mơ rễ má gì tới tên này?
“Ta chính là Tam hoàng tử – Tô Duệ! Đúng lúc hôm nay ta bày tiệc rượu, mời La Chinh huynh vào bên trong!” Lúc này trong lòng Tô Duệ rất vui vẻ, hắn đã mời La Chinh nhiều lần nhưng vẫn không thể khiến pho Đại Phật này động đậy, không ngờ hắn lại tự tìm tới cửa.
Tam hoàng tử…
Nếu người bình thường nhìn thấy nhân vật trong hoàng gia nhất định sẽ ba dập chín lạy, hô to thiên tuế vạn tuế.
Nhưng là võ giả lại thì sẽ không câu nệ tiểu tiết này.
Phải biết rằng võ giả chỉ tôn trọng cường giả, dù ngươi có là hoàng đế, có thiên quân vạn mã trong tay thì thế nào? Nếu thực lực không đủ thì chuyện lấy đầu ngươi cũng giống như lấy đồ trong túi mà thôi.
Giống như Lục hoàng tử – Tô Long cũng tham gia đại hội toàn phong, nhưng đã bị loại trên đấu trường, cũng không vì thân phận hoàng tử mà cho hắn bất cứ ưu đãi gì.
Tô Duệ ân cần như vậy chắc muốn lôi kéo mình đây, thế nhưng La Chinh cũng không định tham gia vào vòng xoáy chính trị của Phần Thiên Cung, cho nên lập tức nói: “Tam hoàng tử, ta đến Phần Thiên Cung thực sự không phải là thăm ngươi, ta là tới tìm Trường Không công chúa điện hạ.”
Nghe thấy La Chinh nói vậy, mặt Tô Duệ hơi ngẩn ra.
Mà mấy người bên canh Tô Duệ liền kêu lên.
“Tam hoàng tử điện hạ chúng ta mời ngươi vào là nể mặt ngươi! Mặc kệ tới thăm ai!”
“Chưa thấy ai ngông cuồng như vậy.
Điện hạ chúng ta đã hạ mình ra đón ngươi, vậy mà ngươi lại không nể mặt.
Ngươi thực sự cho rằng ngươi là một nhân vật…”
Tô Duệ làm một động tác tay ngăn lời mấy người sau lưng lại, nụ cười trên mặt lại càng tăng lên: “Công chúa điện hạ đang ở trong Tiểu Minh Cung của nàng nghỉ ngơi, nếu ngươi muốn gặp nàng, ta có thể mời nàng đến giúp ngươi!”
La Chinh lạnh lùng đánh giá mấy người sau lưng Tô Duệ, phần lớn đều là Tiên Thiên Cảnh, còn có hai ba vị võ giả mới vào Chiếu Thần Cảnh, lập tức thờ ơ nói: “Vậy được, ta ở đây đợi công chúa điện hạ!”
La Chinh lập tức theo Tam hoàng tử tiến vào Vũ Tinh Điện.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










