[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 55 : Thiêu đốt tinh huyết (c271-c275)
❮ sautiếp ❯Chương 271: Thiêu đốt tinh huyết
Kiếm pháp căn bản…
Giờ phút này, tất cả mọi người trong Thanh Vân Tông đang chú ý tới trận tỷ thí đều ngây ngẩn cả người.
Chỉ có một người dáng vẻ có chút hả hê, đó chính là Triệu Chiêu của Cửu Trượng Phong.
Ngày trước, hắn từng bị cái gọi là “kiếm pháp căn bản” của La Chinh dọa sợ mất mật, cho nên có thể hiểu mức độ kinh hãi của mọi người.
“Chẳng lẽ mấy người này bị dọa đến chấn động tinh thần rồi sao?” Triệu Chiêu độc ác nghĩ thầm.
Hơn nữa ngày ấy La Chinh sử dụng kiếm pháp căn bản trong đài Thất Tinh Kiếm Quang chứ không phải nghênh chiến với đối thủ mạnh như vậy.
Hiện giờ La Chinh lại thi triển kiếm pháp căn bản thì hắn cũng hiểu bọn họ khiếp sợ tới mức nào.
À không, hẳn là còn khiếp sợ hơn cả mình khi đó…
Kiếm pháp căn bản là bộ kiếm pháp đầu tiên mà hầu hết võ giả đều phải tu luyện, tương tự còn có thương pháp căn bản, quyền pháp căn bản…
Lúc còn nhỏ, các võ giả sẽ tập trung tu luyện bộ kiếm pháp này một cách nhuần nhuyễn, dựa vào nó để xây dựng một nền móng vững chắc, sau đó tiếp tục tu luyện những bộ kiếm pháp khác.
Các chiêu thức của kiếm pháp căn bản cực kỳ đơn giản, khi đối đầu với cao thủ thực lực cao cường hơn chẳng khác nào lấy trứng chọi đá.
Dù là biến đổi của chiêu thức hay uy lực đều không đủ dùng, cho nên trong trường hợp này, không ai lại sử dụng nó.
Điều này chẳng khác nào sử dụng phép tính một cộng một để giải quyết bài toán cửu cung(1) phức tạp, vậy nên khó tới mức nào thì tưởng tượng thôi cũng thấy.
(1)Bài toán cửu cung: gồm chín ô vuông tượng trưng cho chín ngôi sao trên trời và quẻ vị bát quái, thường được ứng dụng trong lĩnh vực phong thủy, tử vi…
“La Chinh không phải bị đánh đến ngu người rồi chứ? Cầm tiên khí để thi triển kiếm pháp căn bản, đây là đang trêu chọc Mạc Vũ Hinh sao?”
“Dùng kiếm pháp căn bản chiến đấu ở đại hội toàn phong của Thanh Vân Tông, đây chắc là truyền kỳ từ lúc Thanh Vân Tông thành lập tới nay!”
“Ôi trời, ta không biết nói gì cho phải.
Nhìn bộ dạng La Chinh sợ là muốn lành làm gáo vỡ làm muôi rồi, sử dụng kiếm pháp căn bản chẳng qua để chống đỡ tượng trưng một chút thôi!”
Lúc này, ngay cả Ngô Tà đang đứng quan sát trận tỷ thí ngoài võ đài và Tạ Vân đang ngồi dưới đất chữa thương, sắc mặt đều cực kỳ quái dị.
Ngô Tà liếm môi, kinh ngạc nói: “La Chinh đang làm gì vậy? Hắn thật sự định dùng kiếm pháp căn bản để đối phó với thân thể Thanh Loan của Mạc Vũ Hinh?”
Hoa Thiên Mệnh nhíu mày nhìn chiêu thức mở đầu trong kiếm pháp căn bản của La Chinh.
Lấy ngộ tính kinh người của Hoa Thiên Mệnh với kiếm pháp và kiếm ý, hắn cảm thấy có điều gì đó rất lạ.
La Chinh đúng là sử dụng kiếm pháp căn bản, chuyện này không thể nghi ngờ, nhưng động tác của hắn dường như có sự khác biệt rất nhỏ.
Dẫu vậy, Hoa Thiên Mệnh cũng không nói ra, chẳng qua trực giác nói cho hắn biết chiêu kiếm của La Chinh không đơn giản.
Cho nên hắn nói: “Có lẽ, ‘kiếm pháp căn bản’ của La Chinh chỉ là thoạt nhìn giống kiếm pháp căn bản chăng?”
“Hoa sư đệ nói đùa sao? Kiếm pháp căn bản chính là nền tảng căn bản trong kiếm pháp, trải qua sự thay đổi và tôi luyện của vô số thế hệ, giờ đây đã tinh giản đến cực hạn, tuyệt đối không thể xảy ra bất kỳ biến hóa nào nữa.
Chuyện này Hoa sư đệ hẳn phải biết rõ hơn chúng ta chứ?” Ngô Tà cười nói.
Hắn cũng là võ giả, nhưng Chí Dương Thần Kiếm của hắn tập trung vào uy lực của chiêu kiếm, hắn cũng chưa lĩnh ngộ ra kiếm ý.
“Không biết…” Hoa Thiên Mệnh lắc đầu: “Ta chỉ là hơi nghi ngờ…”
Đúng lúc này, La Chinh rốt cuộc xuất chiêu.
“Phách Kiếm!”
Một chiêu đơn giản, tốc độ cũng hết sức bình thường, không kinh diễm chút nào.
Nhưng khi La Chinh tung ra một chiêu này, Hoa Thiên Mệnh lập tức biến sắc: “Chiêu Phách Kiếm này dường như…”
Hoa Thiên Mệnh như nhìn thấy một con quái vật lạ lùng, hắn sững sờ nhìn chằm chằm La Chinh.
Trên phương diện kiếm pháp, người có thể khiến Hoa Thiên Mệnh lộ ra vẻ mặt này sợ rằng đã không còn nữa rồi.
Ánh mắt Ngô Tà trừng lớn như chuông đồng, run rẩy hồi lâu mới phun ra hai chữ: “Kinh khủng…”
Mặc dù La Chinh chỉ tung ra một chiêu Phách Kiếm đơn giản, nhưng đây là chiêu thức đã được tinh giản vô số lần trong đầu hắn!
Biến cái đơn giản thành phức tạp thì dễ, nhưng biến cái phức tạp hóa đơn giản thì khó vô cùng.
Kiếm pháp căn bản trải qua mấy vạn năm giản lược, vô số thế hệ cố gắng mới tối giản được mức này, nhưng kiếm pháp của La Chinh đã được tối giản thêm vô số lần nữa trong đầu hắn.
Đại đạo chí giản, ngộ tại thiên thành!(2)
(2)Đây là một triết lý trong Đạo giáo của Trung Quốc, trong đó “đại đạo chí giản” đặt sự tối giản lên trên hết, đạo lý có giá trị nhất thật ra lại giản dị nhất, đạo lý quan trọng nhất thật ra lại rất đơn giản bình thường.
Đại đạo chí giản, ngộ tại thiên thành, là đạt được đến “chí giản”, thì sẽ tự nhiên mà lĩnh ngộ, đại đạo sẽ tự nhiên mà thành.
Có thể nói, bộ kiếm pháp căn bản của La Chinh đã không còn là kiếm pháp căn bản bình thường, mà là một bộ kiếm pháp hoàn toàn mới, thuộc về riêng hắn!
Mạc Vũ Hinh đứng gần La Chinh nhất, giờ phút này cũng cảm nhận được uy hiếp mãnh liệt.
Mặc dù Mạc Vũ Hinh phát hiện ra chiêu thức của La Chinh chính là Phách Kiếm đơn giản, nhưng uy thế của “Phách Kiếm” này lại không đơn giản chút nào.
Trong chiêu kiếm tựa hồ ẩn chứa sự huyền ảo khó diễn tả thành lời.
“Có chiêu kiếm đặc biệt như thế, đúng là khiến người ta kinh ngạc.
Nhưng chỉ dựa vào một chiêu kiếm thì ngươi vẫn không phải đối thủ của ta!”
Ảo ảnh Thanh Loan sau lưng Mạc Vũ Hinh chợt bùng lên một luồng sáng xanh, ngay sau đó, chân nguyên trong tay nàng từ từ ngưng tụ.
“Thanh Loan Thần Trảo!”
Ngón tay nàng cong lên, từng luồng chân nguyên lấp lánh ánh sáng tạo ra những chiếc móng tay sắc nhọn màu xanh lá, hóa thành năm trảo ấn, mỗi trảo ấn đều ẩn chứa sức mạnh Thanh Loan hung hãn, lập tức vươn về phía La Chinh.
Thanh Loan chính là thần thú, cho dù trong cơ thể Mạc Vũ Hinh chỉ là thừa kế một chút dòng máu của thần thú nhưng vẫn ẩn chứa uy lực khiến người ta sợ hãi.
Đông đảo các đệ tử có thực lực trong Thanh Vân Tông thấy một chiêu Phách Kiếm cực kỳ bất phàm của La Chinh đã cho rằng hắn có thể giành chiến thắng, nhưng sau khi bọn họ cảm nhận được sức mạnh Thanh Loan tỏa ra từ người Mạc Vũ Hinh, thì lại cảm thấy cơ hội của Mạc Vũ Hinh còn lớn hơn nhiều!
Cho nên kết quả trận đấu khó mà đoán trước được, bởi vì thực lực mà hai người thể hiện đã vượt xa tầm với của các đệ tử tham gia đại hội toàn phong.
Không thể dùng kinh nghiệm để phán đoán thắng bại, nên bọn họ chỉ đành nhìn xem cuối cùng ai có thể chiến thắng đối phương!
“Xoẹt…”
La Chinh vung kiếm, chém thẳng về phía năm trảo ấn.
Lưu Quang Kiếm và trảo ấn màu xanh lá lần lượt biến đổi trong nháy mắt, chợt phát ra tiếng vang chói tai.
Đó là âm thanh phát ra khi móng vuốt sắc nhọn không ngừng ma sát trên bề mặt bóng loáng.
“A a a… Âm thanh này thật khó chịu!”
“Đầu óc ta choáng váng quá, ta sắp nôn mất rồi!”
Không ít đệ tử tu vi kém nghe thấy âm thanh này liền xuất hiện phản ứng vô cùng khó chịu.
Cho dù là những đệ tử ở cảnh giới Tiên Thiên Đại Viên Mãn sắc mặt cũng hơi trắng bệch đi, nhưng vẫn trong giới hạn chịu đựng.
Còn đám đệ tử Chiếu Thần Cảnh thì bất động ngồi đó, nhíu mày đăm chiêu.
Kiếm phong ba thước, Phách Kiếm đơn giản, cuốn theo kiếm ý bén nhọn không ngừng làm tiêu tan trảo ấn cực kỳ hung mãnh kia.
Mà trảo ấn Thanh Loan cũng cực kỳ bền bỉ, dẻo dai, nếu quan sát cẩn thận sẽ phát hiện xung quanh nó còn có vô số lưỡi đao gió cực nhỏ, không ngừng mài mòn Lưu Quang Kiếm.
May mắn ở chỗ Lưu Quang Kiếm của La Chinh là tiên khí nên mới có thể chống đỡ được sự ma sát của đao gió.
Nếu đổi lại là một thanh huyền khí, thậm chí linh khí thì sợ rằng giờ phút này đã bị trảo ấn cắt thành hai nửa.
Sau một nhịp thở, Phách Kiếm của La Chinh vẫn chiếm thế thượng phong, cứng rắn chém vỡ trảo ấn.
“Vỡ, vỡ rồi…”
“Kiếm của La Chinh vẫn mạnh hơn!”
“La Chinh dựa vào binh khí sắc bén! Trong tay hắn có một thanh tiên khí, còn Mạc Vũ Hinh chẳng qua chỉ dùng móng vuốt mà thôi!”
“Ngươi dám khẳng định La Chinh chẳng qua chỉ dựa vào binh khí sắc bén ư? Đừng quên La Chinh chỉ là cao thủ Tiên Thiên, còn Mạc Vũ Hinh chính là cường giả Chiếu Thần Cảnh, tại sao ngươi không nói cái này?”
Nhờ sự nhắc nhở của người đệ tử này, không ít đệ tử đều hít một hơi khí lạnh.
Trạng thái choáng váng vừa rồi khiến bọn họ quên mất một vấn đề to đùng.
Mạc Vũ Hinh dựa vào cái gì? Nàng có huyết mạch cường hãn, thân thể Thanh Loan, còn bước vào cảnh giới Chiếu Thần, còn La Chinh mới là Tiên Thiên Nhị Trọng mà thôi.
Tiên Thiên Nhị Trọng…
So với các đệ tử tham gia đại hội toàn phong, cảnh giới này quá thấp.
Ngay cả trong nội môn Thanh Vân Tông thì La Chinh cũng thuộc nhóm những đệ tử đứng cuối.
Nhưng La Chinh vẫn đứng trên đấu trường đại hội toàn phong, tham gia liên tiếp các trận tỷ thí mà bọn họ không cách nào làm được.
Sự chênh lệch này đã không thể dùng từ một trời một vực để hình dung được nữa, thật sự quá kinh khủng.
Lúc này, La Chinh tất nhiên sẽ không để ý tới đánh giá, bàn luận của người khác.
Sau khi dùng Phách Kiếm chém nát trảo ấn của Mạc Vũ Hinh, hắn tiếp tục thừa thế xông lên, vung kiếm tung ra một chiêu Khiêu Kiếm.
Vẫn là kiếm pháp căn bản đơn thuần, thoạt nhìn rất dễ dàng phá giải, nhưng tựa như được sinh ra để La Chinh sử dụng! Cho dù những cường giả như Thạch Kinh Thiên hay Từ trưởng lão, lúc này cũng không thể tìm được bất kỳ sơ hở nào trên người La Chinh.
Dĩ nhiên, bọn họ không tìm ra sơ hở không có nghĩa sẽ thua dưới tay La Chinh, bởi vì thực lực của La Chinh chênh lệch quá lớn với họ, họ chỉ cần dùng thực lực tuyệt đối là có thể dễ dàng áp chế hắn.
Chỉ có điều, bọn họ không cách nào thắng được La Chinh về mặt chiêu thức mà thôi.
Kể từ khi kích hoạt thân thể Thanh Loan, sắc mặt Mạc Vũ Hinh vẫn luôn lãnh đạm, hững hờ, tỏa ra uy áp vô tận như một nữ thần cao quý uy phong.
Giờ khắc này, đối mặt với sự truy kích của La Chinh, gương mặt lạnh như băng của nàng rốt cuộc cũng có thay đổi!
Mạc Vũ Hinh trời sinh tính ham chơi không thích tu luyện, đó là bởi vì nàng có thân thể Thanh Loan, thiên phú mạnh mẽ vượt xa người bình thường, cho nên dù tu luyện không ra sao thì nàng vẫn có thể chiến thắng đa số đối thủ cùng cấp bậc.
Ngay cả phải đối đầu với Bùi Thiên Diệu thực lực kinh người, Mạc Vũ Hinh vẫn có tự tin đánh một trận.
Vốn sau khi kích hoạt thân thể Thanh Loan, Mạc Vũ Hinh cho rằng có thể giải quyết La Chinh chỉ trong nháy mắt.
Nhưng bây giờ sát chiêu Thanh Loan Thần Trảo mạnh nhất nàng vừa tung ra đã bị La Chinh dùng một kiếm phá vỡ, mà La Chinh còn thừa cơ phản kích!
Trong lòng Mạc Vũ Hinh vẫn cho rằng La Chinh chỉ là một món đồ chơi nho nhỏ! Nhưng món đồ chơi này lại không nghe lời, không hề coi nàng ra gì.
Với tính cách kiêu ngạo dị thường của Mạc Vũ Hinh mà nói, đây là sự thật khó mà chấp nhận, cũng là nguyên nhân khiến Mạc Vũ Hinh nổi giận.
Có lẽ những người khác sẽ cảm thấy không thể hiểu được sự tức giận vô cớ này, bản thân La Chinh cũng cảm thấy vậy, nhưng đây chính là tính cách của Mạc Vũ Hinh.
Từ trước tới giờ nàng luôn như vậy, cho nên Mạc Vũ Hinh muốn dạy dỗ hắn, muốn đâm thủng một lỗ trên người La Chinh…
Nàng quả thật đã thành công.
Sau khi kích hoạt thân thể Thanh Loan, nàng đã cắm hai cây Nga Mi Thích vào vai La Chinh chỉ trong nháy mắt.
Nhưng sau khi La Chinh rút kiếm, tình huống biến chuyển đột ngột.
Sao nàng lại có cảm giác mình không phải đối thủ của người này?
Một cao thủ Tiên Thiên Nhị Trọng mà thôi, có lẽ đặc biệt hơn đôi chút, nhưng có thể so sánh với mình sao? Bản thân mình có thân thể Thanh Loan, là đệ tử thân truyền, là con cưng của trời!
La Chinh này dựa vào cái gì? Hắn chẳng qua chỉ là một tên đệ tử mờ nhạt trong mấy chục vạn đệ tử của Thanh Vân Tông! Là một hạt cát trong mấy chục vạn hạt cát thôi! Không biết học được cái kiếm pháp căn bản rách nát ở đâu, tại sao có thể thắng mình?
“Ta tuyệt đối sẽ không bại dưới tay ngươi!”
Mạc Vũ Hinh cắn răng, hai mắt đỏ bừng, chuẩn bị thiêu đốt tinh huyết Thanh Loan!
Bùi Thiên Diệu đứng cạnh võ đài chứng kiến cảnh tượng Mạc Vũ Hinh bị kiếm pháp căn bản của La Chinh dồn ép phải liên tiếp lui về phía sau, vừa thấy trên mặt Mạc Vũ Hinh toát ra vẻ tàn nhẫn, hắn tức thì biến sắc: “Mạc sư muội, không nên làm chuyện điên rồ! La Chinh huynh, nàng muốn thiêu đốt tinh huyết, việc này sẽ khiến nàng bị tổn hại rất lớn, thậm chí ảnh hưởng tới tuổi thọ! Ngăn nàng lại!”
Chương 272: Tia lửa
Lưu Quang Kiếm lấp lánh ánh bạc khúc xạ dưới ánh mặt trời, tỏa ra vầng hào quang rực rỡ.
Những đốm sáng lấp lánh lưu chuyển trên thân kiếm trong từng cử động.
Khi vầng sáng lan tỏa từ chuôi kiếm tới mũi kiếm, La Chinh đã dùng một chiêu Khiêu Kiếm kề lên cổ Mạc Vũ Hinh, cách cái cổ trắng muốt của nàng vẻn vẹn một tấc.
Với khoảng cách này, chỉ cần Lưu Quang Kiếm nhẹ nhàng cứa qua liền có thể khiến Mạc Vũ Hinh đầu rơi máu chảy!
“Ta không biết thiêu đốt tinh huyết là cái gì, về phần ngươi có tổn hại tuổi thọ hay không cũng chẳng liên quan gì tới ta.
Có điều sau khi thiêu đốt tinh huyết, thực lực của ngươi có lẽ sẽ tăng lên rất nhiều, tất nhiên ta sẽ không để ngươi được toại nguyện.
Còn cử động nữa thì phải chết!” La Chinh mặt không đổi sắc, giọng nói hết sức lãnh đạm, dửng dưng, không một chút thương hoa tiếc ngọc.
Lưu Quang Kiếm trong tay càng tiến gần cổ Mạc Vũ Hinh.
Dưới sự khống chế cực kỳ chuẩn xác của La Chinh, mũi kiếm đã đâm rách làn da nõn nà của nàng, khiến máu tươi rỉ ra từ miệng vết thương.
Mặc dù La Chinh không rõ thiêu đốt tinh huyết rốt cuộc là thủ đoạn gì, nhưng nếu cái giá phải trả là hao tổn tuổi thọ thì có thể khẳng định, thực lực của Mạc Vũ Hinh sẽ nâng cao rất nhiều.
La Chinh đang chiếm ưu thế, tất nhiên sẽ không cho Mạc Vũ Hinh cơ hội này.
Mạc Vũ Hinh cảm nhận được cảm giác lạnh lẽo ở cổ, lúc này nàng hệt như một bức tượng gỗ tầm thường, cứng ngắc.
Tính mạng nàng chưa từng gần với tử thần như vậy.
Bùi Thiên Diệu đứng bên võ đài thấy thế, nhất thời thở phào nhẹ nhõm.
Mặc dù lời nói của La Chinh không chút nể nang nhưng ít nhất vẫn có thể khiến Mạc Vũ Hinh khiếp sợ, không dám thiêu đốt tinh huyết.
Về phần La Chinh có giết Mạc Vũ Hinh hay không, Bùi Thiên Diệu cũng không lo lắng nhiều như vậy.
Tuy Bùi Thiên Diệu chưa bao giờ tu luyện kiếm đạo, nhưng hắn biết rõ, kiếm đạo yêu cầu phẩm chất của người tu luyện rất cao.
Mặc dù không đến mức giống như công pháp Phật môn Bùi Thiên Diệu tu luyện, phải tuân theo ngũ giới và thập giới, nhưng yêu cầu tối thiểu của kiếm đạo là sự chính trực.
Có thể tu luyện kiếm đạo đến trình độ này, La Chinh tuyệt đối không phải hạng người lòng dạ độc ác, lời hắn nói chẳng qua hơn nửa cũng là để hù dọa Mạc Vũ Hinh.
Bùi Thiên Diệu có thể rõ những điều này là bởi vì hắn lớn tuổi, đọc rộng hiểu nhiều, kinh nghiệm nhìn người, nhìn chuyện phong phú hơn hẳn Mạc Vũ Hinh! Nhưng Mạc Vũ Hinh tuổi còn nhỏ, lại là một cô bé, sao có thể nghĩ nhiều như vậy?
La Chinh mặt không đổi sắc nói ra những lời tàn nhẫn vô tình, nhất thời khiến Mạc Vũ Hinh kinh sợ.
Hắn… thật sự dám giết mình!
Ngày thường, Mạc Vũ Hinh thể hiện tính cách cực kỳ tàn nhẫn khác người, nhưng trên thực tế nàng chính là một cô gái chưa trưởng thành có thiên phú dị bẩm mà thôi.
Những lúc phải nhận nhiệm vụ của Thanh Vân Tông đi ra ngoài mạo hiểm, đều có mấy vị sư ca bảo vệ nàng.
Nhưng bây giờ nàng phải đối mặt với một người đáng giận như vậy, kẻ này còn muốn chặt đầu mình xuống!
Hàng mi thật dài của nàng thoáng run rẩy, hốc mắt đỏ hoe, từng giọt lệ tuôn trào tựa như chuỗi ngọc đứt đoạn, rơi lộp bộp trên mặt đất.
Rất nhanh, sàn đấu trước mặt nàng đã bắt đầu ướt nước.
Cầm kiếm dồn ép một cô bé đến phát khóc, trong lòng La Chinh cũng hơi mất tự nhiên.
Nếu như có thể lựa chọn, hắn tuyệt đối không muốn giao đấu với Mạc Vũ Hinh, thật sự khiến hắn đau đầu không ngớt.
Nhưng La Chinh biết lúc này không thể mềm lòng, nếu để nàng thiêu đốt tinh huyết gì đó, thắng bại thật đúng là khó nói!
“Khóc cũng vô dụng thôi, nhận thua là lựa chọn duy nhất của ngươi!” La Chinh lạnh lùng nói.
Mạc Vũ Hinh đột ngột nghiêng đầu khiến La Chinh sợ hết hồn, vội vàng dịch Lưu Quang Kiếm ra, liền nghe Mạc Vũ Hinh vừa khóc nức nở vừa nói: “Ta nhận thua!”
Trọng tài đứng bên cạnh chực chờ đã lâu lúc này mới gật đầu tuyên bố: “Tiểu Vũ Phong La Chinh, thắng! Đệ tử thân truyền Mạc Vũ Hinh, bại!”
La Chinh thu Lưu Quang Kiếm về, Mạc Vũ Hinh cúi gằm, rảo bước đi xuống khỏi võ đài.
Bùi Thiên Diệu đứng bên ngoài xoa đầu nàng, trên mặt toát ra vẻ thương yêu, nhưng Mạc Vũ Hinh vung tay hất văng Bùi Thiên Diệu ra hệt như một đứa trẻ quật cường, thở phì phò ngồi xuống một góc nhỏ trên khán đài.
Bùi Thiên Diệu ngày thường giống như ca ca của Mạc Vũ Hinh, hiểu rất rõ tính tình nàng.
Như vậy cũng tốt, để nàng gặp chút cản trở, tương lai tâm thái sẽ tốt hơn một chút.
Mấu chốt là biểu hiện của La Chinh trên võ đài không tệ, ít nhất tránh được việc Mạc Vũ Hinh thiêu đốt tinh huyết dẫn đến giảm bớt tuổi thọ rất nhiều…
Bình thường, thiêu đốt tinh huyết chỉ sử dụng trong thời khắc sinh tử.
Bởi vì một cuộc tỷ thí mà chấp nhận giảm bớt tuổi thọ, loại chuyện này chắc chỉ có Mạc Vũ Hinh mới có thể làm được.
Vậy nên Bùi Thiên Diệu dời mắt về phía võ đài, gật đầu với La Chinh, lộ ra nụ cười cảm tạ.
La Chinh bình thản mỉm cười đáp lại, lúc này mới rời khỏi võ đài.
Hai người đều hiểu rõ, đến một thời điểm nào đó, bọn họ sẽ phải đánh một trận.
Nhìn La Chinh đi xuống võ đài, trong lòng Văn đạo sư cực kỳ bùi ngùi.
Từ lúc dẫn dắt nhóm đệ tử Tiểu Vũ Phong tham gia đại hội toàn phong, hắn đã hi vọng một trong số chúng có thể tiến vào tốp 100.
Nhưng Tả Vân chào sân không thành công nhất thời khiến tâm trạng Văn đạo sư và mấy vị đạo sư khác của Tiểu Vũ Phong như chìm xuống đáy vực.
Chỉ là Văn đạo sư không ngờ, từ đầu tới cuối La Chinh lại đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi, gặp mạnh thì càng mạnh, giữ vững thành tích bất bại mà tới tận vòng này.
Trừ một tiếng than sợ hãi ra, Văn đạo sư thật sự không biết nên nói gì.
Chỉ tiếc, Tô Linh Vận không có mặt ở đây, nếu nàng nhìn thấy vị đệ tử mà chính mình coi trọng giành được thành tích ưu tú như thế, không biết nàng sẽ có vẻ mặt gì? Văn đạo sư tự hỏi.
Hiện tại cả Đế Đô Phần Thiên đều đồn rằng Phần Thiên Cung xảy ra nội loạn, mấy vị hoàng tử đều bận rộn tranh đoạt quyền vị.
Tô Linh Vận cũng bị cuốn vào đó, thật là đáng tiếc…
Văn đạo sư và Tô Linh Vận dù sao cũng là đạo sư cùng phong, vô cùng thân quen, cho nên hắn cũng âm thầm để ý tình hình của Phần Thiên Cung, thu thập tin tức về Tô Linh Vận.
Chẳng qua địa vị của Văn đạo sư quá thấp, không bằng Thiên Khung chân nhân có tin tức nhanh nhẹn, nên không biết Tô Linh Vận đã bị giam lỏng.
Nhưng khi tin tức về Tô Linh Vận hoàn toàn biến mất, Văn đạo sư cũng đoán được, tình hình của nàng không quá khả quan.
Đáng tiếc hắn không giúp đỡ được gì.
Đúng lúc này, ánh mắt Văn đạo sư ngời sáng!
La Chinh!
Có lẽ La Chinh có thể trợ giúp Tô Linh Vận!
La Chinh đánh bại Mạc Vũ Hinh, chỉ cần những trận sau không phát huy thất thường, tiến vào tốp ba là chuyện ván đã đóng thuyền! Hắn có tư cách bước lên Thanh Vân Lộ! Nếu thật sự vượt qua khảo nghiệm của Thanh Vân Lộ, một khi bước vào Vân Điện, La Chinh sẽ có tư cách trợ giúp Tô Linh Vận.
Bước vào Vân Điện, trong khoảng thời gian ngắn, thực lực của La Chinh có lẽ không thể đạt được tài nghệ như Từ trưởng lão hay tông chủ Thạch Kinh Thiên trong Thanh Vân Tông, nhưng địa vị tuyệt đối không thể đánh đồng.
Dù sao vào Vân Điện rồi, La Chinh sẽ có tiền đồ rộng mở, lời của hắn, cho dù là Thạch Kinh Thiên cũng phải nghe bảy phần!
Kể từ khi hoàng đế Phần Thiên Cung – Tô Khiêm mất tích, người duy nhất có thể thao túng vương triều Phần Thiên chỉ có Thạch Kinh Thiên.
Thanh Vân Tông có sức ảnh hưởng không thể phủ nhận trong lịch sử vương triều Phần Thiên, thậm chí có vài vị hoàng đế do chính Thanh Vân Tông tự tay đẩy lên ngôi vị.
Vậy nên trước kia Thanh Vân Tông đủ sức nhúng tay vào sự vụ của Phần Thiên Cung.
Nhưng Tô Khiêm với thiên phú kinh người đặt chân vào Vân Điện, thực lực của hắn còn mạnh mẽ hơn Thạch Kinh Thiên, cho nên kể từ khi Tô Khiêm lên ngôi hoàng đế, vương triều Phần Thiên gần như thoát khỏi lòng bàn tay của Thanh Vân Tông, dù sao địa vị của Tô Khiêm cũng không thua kém gì Thạch Kinh Thiên.
Nhưng Tô Khiêm và Thạch Kinh Thiên đều làm việc cho Vân Điện, thế nên hai con quái vật lớn là Phần Thiên Cung và Thanh Vân Tông không nảy sinh bất cứ xung đột gì.
Bây giờ hoàng đế Tô Khiêm mất tích, không rõ sống chết, Thạch Kinh Thiên một lần nữa nắm trong tay thế cục hỗn loạn này.
Kỳ lạ là, Thạch Kinh Thiên dường như không có ý định thâu tóm vương quyền mà tùy ý để mấy vị hoàng tử trong cung đấu đá lẫn nhau.
Theo như tin tức mà Văn đạo sư tìm hiểu được, hắn chỉ có thể phân tích được như vậy, những tin tức khác hắn không cách nào chạm tới.
Thấy La Chinh khoanh chân ngồi xuống, Văn đạo sư quyết định sau lần đại hội toàn phong này, hắn sẽ tận tình trao đổi với La Chinh một chút.
Nếu La Chinh thật sự ghi nhớ ân tình của Tô Linh Vận, nhất định sẽ không chịu ngồi yên!
Vòng đấu luân phiên tiến hành đến lúc này thì đa số vị trí đã được xác định, chỉ có thứ hạng trong tốp năm còn dấy lên nhiều tranh cãi!
Đầu tiên, hai con ngựa ô là La Chinh và Hoa Thiên Mệnh đến bây giờ vẫn giữ vững thành tích bất bại.
La Chinh còn đánh bại Mạc Vũ Hinh – người có thân thể Thanh Loan, tất cả mọi người đều cảm thấy hắn có thể nằm trong tốp ba.
Còn là vị trí thứ nhất, thứ hai hay thứ ba thì không thể nào tiên đoán.
Còn Hoa Thiên Mệnh vẫn chưa từng rút kiếm, thực lực không thể nhìn thấu, sâu không lường được.
Nhưng sau khi bước vào vào vòng đấu luân phiên, Hoa Thiên Mệnh không bộc lộ thực lực quá cao cường, thắng rất dễ dàng, cho nên mọi người cho rằng Hoa Thiên Mệnh có tư cách tiến vào tốp năm.
Tiếp đến hai người Bùi Thiên Diệu và Vương Doãn, hai người này thực lực có thể nói là đứng đầu trong hàng ngũ đệ tử thân truyền, nếu không có chuyện gì ngoài ý muốn, bọn họ theo thứ tự sẽ đạt danh hiệu thứ nhất và thứ hai.
Về phần Mạc Vũ Hinh, dường như nàng đã chịu đả kích rất lớn, tình trạng tinh thần không tốt lắm.
Mọi người không rõ nàng có tiếp tục chiến đấu nữa không, nhưng nếu xuất chiến, nàng có lẽ sẽ tiến vào tốp năm.
Nhưng mọi người suy đi tính lại, thật ra còn có một nhân vật mấu chốt có thể khuấy đảo bảng xếp hạng đại hội toàn phong.
Chỉ cần hắn tham dự, những người này sợ rằng phải lùi một hạng.
Đó là Lý Dật Phong.
Đệ tử thân truyền đứng đầu Thanh Vân Bảng, danh tiếng lẫy lừng vang dội, Lý Dật Phong mạnh đến độ không ai có thể phủ nhận.
Có điều Lý Dật Phong còn đang bế quan, không biết có thể tham gia lượt cuối cùng của vòng đấu luân phiên hay không, cho nên hắn trở thành một nhân tố ngoại lệ, tạm thời không tính.
Như vậy, mấy người này sẽ quyết định vị trí trên Thanh Vân Bảng, quyết định thứ hạng trong đại hội toàn phong.
Điều mọi người quan tâm nhất chính là cuộc chạm trán giữa bọn họ.
Dĩ nhiên, không phải đệ tử các phong không quan tâm tới trận tỷ thí của những người khác.
Dù sao trận đấu giữa một trăm đệ tử sẽ quyết định thứ tự xếp hạng của ba mươi ba phong, đối với đệ tử các phong mà nói là chuyện cực kỳ quan trọng.
Trong sự chờ mong của mọi người, trọng tài rốt cuộc tuyên bố cuộc tỷ thí vô cùng hấp dẫn: “Đệ tử thân truyền Vương Doãn, đối đầu với La Chinh!”
Trước kia, Vương Doãn vừa bước lên võ đài đã muốn khiêu chiến La Chinh, hơn nữa còn tuyên bố sẽ giảm tu vi của mình từ Chiếu Thần Cảnh xuống Tiên Thiên Cảnh.
Kết quả La Chinh còn thẳng thắn hơn, trực tiếp đáp lại lời khiêu chiến của Vương Doãn, không cần Vương Doãn áp chế tu vi mà quyết đấu công bằng!
Hai người còn chưa đối đầu đã bắn ra tia lửa, rốt cuộc đến giờ cũng chạm trán trong vòng đấu luân phiên.
Tất cả đệ tử đều ngầm hiểu, lại có chuyện hay để xem rồi!
Chương 273: Chạm trán với ngươi!
Trong lần đại hội trước, Vương Doãn bất ngờ xuất hiện, dùng thân phận đệ tử thân truyền, lấy tu vi Tiên Thiên Nhị Trọng mà lọt vào tốp 100 khiến toàn thể đệ tử Thanh Vân Tông chấn động.
Bởi vì lúc đó Vương Doãn đã phá vỡ nhận thức của đông đảo đệ tử, có thể đẩy năng lực khiêu chiến đối thủ vượt cấp đến cực hạn…
Cho nên kỳ tích do Vương Doãn tạo ra vẫn luôn được nhóm đệ tử bàn tán say sưa.
Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, sợ rằng không người nào có thể công phá kỳ tích của Vương Doãn.
Dù sao, muốn khiêu chiến đối thủ vượt cấp, thậm chí nhảy vọt khiêu chiến đối thủ cách biệt một cảnh giới lớn, chuyện này thật sự quá khó khăn!
Nhưng không ai ngờ, kỳ tích của Vương Doãn chỉ có thể duy trì được ba năm.
Ba năm sau, có một thiếu niên tên La Chinh với tư thế càng ác liệt hơn, thực lực càng khủng bố hơn dễ dàng vượt qua kỷ lục mà hắn đã từng tạo dựng!
Cùng là cảnh giới Tiên Thiên Nhị Trọng, cùng tham gia đại hội toàn phong, Vương Doãn lọt vào tốp 100 đã là kỷ lục cực kỳ đáng sợ, nhưng La Chinh còn không ngừng đột phá, tốp 100, tốp 50, tốp 30, tốp 10, tốp năm! Kỳ tích hắn tạo ra chỉ có thể dùng bốn chữ “vang dội lẫy lừng” để hình dung!
Người đứng sau chỉ có thể ngước mắt nhìn lên kỳ tích này, thậm chí chắc chắn năm sau, sẽ có người vì không tận mắt nhìn thấy mà hoài nghi kỷ lục này, bọn họ rất khó để tin rằng có người làm được điều đó.
Vương Doãn là một người rất kiêu ngạo.
Hắn cảm thấy Tiên Thiên Nhị Trọng mà lọt vào tốp 100 chẳng phải chuyện gì quá huy hoàng, kỳ đại hội toàn phong ba năm trước đối với hắn mà nói chỉ là một lần tôi luyện mà thôi.
Nhưng mặc dù không thèm để ý đến cái kỷ lục này, thì hắn vẫn vô cùng bận tâm đến việc La Chinh phá vỡ nó.
Bởi vì chuyện này nên mọi người rất thích đặt họ cạnh nhau để so sánh.
Cho nên Vương Doãn muốn dùng thực lực tuyệt đối để chèn ép La Chinh, đây cũng là lý do khiến hắn vừa lên đài đã chủ động khiêu kích.
Tiếc rằng trong vòng đấu luân phiên, hai người đều không bốc trúng đối phương.
“Chuyện gì phải tới thì sẽ tới, cuối cùng ngươi cũng không tránh được!” Vương Doãn đứng đối diện La Chinh, bình tĩnh cất lời.
“Sao? Ta trốn tránh lúc nào?” La Chinh kinh ngạc hỏi ngược lại.
Vương Doãn cười lạnh: “Có thể ngươi không tránh, nhưng chỉ sợ trong lòng không muốn giao đấu với ta!”
“Sợ?” La Chinh dường như nghe được một chuyện hết sức buồn cười, đăm chiêu một chút liền nói: “Ta có gì phải sợ? Chẳng phải ngươi từng nói sẽ áp chế tu vi xuống Tiên Thiên Cảnh khi đấu với ta sao? Cho dù tu vi của ngươi áp xuống Tiên Thiên Đại Viên Mãn, sợ rằng cũng không phải đối thủ của ta! Ngươi cảm thấy ta sẽ sợ sao?”
“Đúng rồi, ta nhớ Vương Doãn từng nói lời này.
Lúc ấy còn cảm thấy đề nghị của Vương Doãn không tệ, bây giờ lại cảm thấy có chút buồn cười.”
“Ừ, La Chinh có thể sẽ thua trong tay một Vương Doãn đầy đủ thực lực, nhưng tuyệt đối không bại bởi một Vương Doãn Tiên Thiên Cảnh.
Vương Doãn chẳng khác nào tự bê đá đập chân mình rồi.”
“Nhưng không phải La Chinh đã từ chối rồi sao? Sao bây giờ lại nhắc tới chuyện này?”
Vương Doãn quả thật từng nói những lời này, nhưng sau khi quan sát thế cục, Vương Doãn phát hiện, với thực lực của mình muốn áp đảo La Chinh thì không có vấn đề gì, nhưng nếu giảm xuống Tiên Thiên Cảnh, cho dù là cảnh giới Tiên Thiên Đại Viên Mãn thì sợ rằng cũng không phải đối thủ của La Chinh.
La Chinh rõ ràng đã từ chối, nhưng giờ này nhắc lại chỉ có một mục đích, đó là muốn đối phó với mình.
Vương Doãn dĩ nhiên sẽ không để La Chinh đạt được mục đích: “Ta quả thật từng đưa ra đề nghị này, nhưng ngươi cũng đã từ chối.
Như vậy, không phải ta không cho ngươi cơ hội, mà là ngươi không nắm bắt cơ hội mà thôi.”
“Ừ, tất nhiên ta không muốn nắm lấy cơ hội này, ta chỉ là muốn qua đó để nói cho ngươi biết, dù ngươi không áp chế tu vi, ta cũng hoàn toàn không sợ, cũng không trốn tránh ngươi, giờ ngươi hiểu chưa?” La Chinh cười nói.
Vương Doãn lập tức sầm mặt.
Bàn về đấu võ mồm, hắn quả thật không phải đối thủ của La Chinh.
Thật ra khi võ giả ra trận, đấu võ mồm cũng là một phần của chiến đấu.
Ví dụ như hai đoàn quân đối địch trên chiến trường, bình thường tướng quân của hai bên sẽ đứng ra khiêu chiến, thậm chí mắng nhiếc đối phương! Làm như vậy là để đả kích sĩ khí của kẻ địch, gián tiếp làm suy giảm lực chiến đấu của đối phương!
Võ giả cũng vậy, nếu khí thế bên này yếu đi thì khí thế bên đối diện sẽ tăng lên.
Thậm chí có võ giả còn mượn khí thế bộc phát dữ dội mà khiến lực chiến đấu tăng lên bội phần!
“Miệng lưỡi thật ghê gớm.
Nhưng không sao, trước thực lực tuyệt đối, La Chinh ngươi cũng chỉ còn cái miệng dùng được mà thôi!” Vương Doãn vừa dứt lời, chân nguyên bắt đầu cuồn cuộn tuôn trào, biến thành một tầng sương màu máu, cuối cùng hóa thành một chiến giáp dày.
Thế giới này rất công bằng, giao ra bao nhiêu sẽ thu về bấy nhiêu.
Vương Doãn tu luyện tà công, mà tu luyện tà công thường phải trả một cái giá rất đắt, cho nên rất nhiều tà công có uy lực mạnh hơn hẳn công pháp cùng cấp bậc.
Tựa như bộ tà công Bạch Cốt Ngưng Thần Thuật này, mặc dù là công pháp thiên giai, nhưng trên thực tế uy lực còn vượt xa công pháp thiên giai bình thường! Cho dù là công pháp thiên giai mạnh nhất, sợ rằng cũng không cách nào so sánh được với cùng Bạch Cốt Ngưng Thần Thuật.
Tựa như bộ chiến giáp bạch cốt này, lực phòng ngự khủng bố đến mức khiến người khác giận sôi, ngay cả thân thể linh khí của La Chinh cũng còn thua kém.
Sau khi Vương Doãn kích hoạt chiến giáp bạch cốt, La Chinh cũng gọi ra Thiên Ma Mị Ảnh.
Thấy sáu Thiên Ma Mị Ảnh kia, đáy mắt Vương Doãn thoáng chút bất ngờ: “Ngươi không dùng kiếm sao?”
Kiếm pháp căn bản của La Chinh vừa quỷ dị vừa có uy lực kinh người khiến Vương Doãn ấn tượng sâu sắc.
Đây cũng là một trong những lý do vì sao hắn không dám ba hoa áp chế tu vi.
Lúc trước, Vương Doãn vốn định không để ý tới ý nghĩ của La Chinh, cho dù La Chinh không cần hắn áp chế tu vi, hắn cũng sẽ chủ động hạ thấp tu vi khi bước lên sàn đấu.
Bởi vì bản thân Vương Doãn luôn khiêu chiến đối thủ vượt cấp, từ khi nào lại đến phiên người khác vượt cấp để khiêu chiến hắn? Đây là sự thật mà một Vương Doãn kiêu ngạo bất luận thế nào cũng không thể tiếp nhận.
Nhưng sau khi La Chinh sử dụng bộ kiếm pháp căn bản kia, Vương Doãn hiểu, nếu áp chế tu vi đến Tiên Thiên Cảnh thì căn bản không thể chiến thắng La Chinh, cho nên hắn mới bỏ qua ý định này.
Điều này cũng đồng nghĩa với việc Vương Doãn thừa nhận, thiên phú và tiềm lực của La Chinh mạnh hơn hắn!
“Bây giờ chưa cần.” Thiên Ma Mị Ảnh vừa xuất hiện liền bắt đầu bay lượn quanh La Chinh.
“Không cần nhiều lời, chỉ sợ ngươi không có cơ hội dùng đến!” Vương Doãn tức thì tấn công về phía La Chinh.
Chiến giáp bạch cốt của Vương Doãn có lực phòng ngự cực kì khủng bố, ngay cả chiến giáp cấp bậc tiên khí sợ rằng cũng không sánh bằng nó.
Bởi vì chiến giáp bạch cốt vốn biến hóa từ chân nguyên, đối với Vương Doãn mà nói gần như không có sức nặng.
Hơn nữa chiến giáp và hắn tâm ý tương thông, điều khiển càng thuận tay, phảng phất như chính mặt ngoài thân thể hắn.
Vương Doãn tấn công ác liệt, La Chinh lại không chút hoang mang, điều khiển sáu Thiên Ma Mị Ảnh đồng thời lao về phía Vương Doãn.
“Rầm rầm rầm rầm rầm rầm!”
Được chiến giáp bạch cốt bao bọc, Vương Doãn giống như một chiếc xe chiến đấu hình người, va chạm mãnh liệt vào sáu Thiên Ma Mị Ảnh.
Mặc dù chiến giáp Bạch Cốt của Vương Doãn có sức chống đỡ cao, nhưng sức mạnh của Thiên Ma Mị Ảnh cũng không yếu.
Sau lần va chạm đầu tiên, Thiên Ma Mị Ảnh cứng rắn chặn đứng Vương Doãn lại.
Vương Doãn đột nhiên cười lạnh một tiếng, lập tức một tầng sương màu máu nổ tung, trên thân bộ chiến giáp bạch cốt hoàn mỹ lập tức xảy ra biến hóa, phía trên xuất hiện hai cái sừng.
“Không ngờ ngươi lại gọi ra được thứ đồ chơi này, hơn nữa chúng vô cùng cứng rắn, lần này ta xem ngươi làm sao ngăn chặn!” Vương Doãn một lần nữa lao tới.
Vương Doãn này đúng là cực kỳ tự tin về thực lực của mình, không thèm dùng kỹ xảo mà trực tiếp muốn nghiền nát La Chinh bằng chiến giáp bạch cốt.
Sự thật chứng minh Vương Doãn quả thật có tư cách để tự tin.
Sau khi được cường hóa, chiến giáp bạch cốt vừa va chạm với Thiên Ma Mị Ảnh liền khiến chúng xuất hiện vết nứt trong nháy mắt, sau đó trở nên vỡ vụn, hóa thành từng luồng chân nguyên Thiên Ma.
“Hừ, chút tài mọn cũng muốn ngăn ta lại? Ha ha…” Vương Doãn vừa nhếch môi vừa lao về phía La Chinh.
Nhưng hắn phi thân chưa được hai bước thì sáu Thiên Ma Mị Ảnh vốn đã vỡ nát một lần nữa ngưng tụ rồi lập tức lại vọt tới chỗ hắn.
“Chẳng lẽ ngươi không quan sát trận đấu trước cho tử tế sao?” Trên mặt La Chinh thấp thoáng ý cười, “Thiên Ma Mị Ảnh của ta sao có thể dễ dàng bị đập vỡ như vậy!”
Khác với công pháp bình thường, Thiên Ma Mị Ảnh mặc dù do chân nguyên biến thành, giống như La Chinh mượn sức mạnh của đất trời, nhưng sau khi bị đụng nát chúng cũng không tan biến vào hư không mà tiếp tục ngưng tụ thành hình, một lần nữa nghênh chiến với kẻ địch.
Như vậy, không ngừng vỡ vụn, không ngừng hồi phục, trận tỷ thí vừa bắt đầu, Thiên Ma Mị Ảnh đã cho Vương Doãn một phiền toái không nhỏ.
Thời gian một nén nhang qua đi, Vương Doãn gần như lao lực cùng sáu Thiên Ma Mị Ảnh.
“Phương pháp tấn công của Vương Doãn có phần đơn điệu, hắn thật sự cho rằng chỉ cần va chạm đơn thuần liền có thể đánh bại La Chinh?”
“Vương Doãn chắc chắn không chỉ có thủ đoạn này, chẳng qua hắn thích phương thức chiến đấu đơn giản mà thô bạo này thôi.
Nhưng La Chinh không phải đèn cạn dầu, hắn khá kiên nhẫn đấy!”
“Đúng là kiên nhẫn thật.
Vương Doãn liều mạng va chạm với Thiên Ma Mị Ảnh mà La Chinh cứ như không có chuyện gì xảy ra, còn nhàn hạ nghỉ ngơi nữa chứ!”
Nói La Chinh nghỉ ngơi trên sàn đấu thì có phần hơi quá, nhưng việc thao túng Thiên Ma Mị Ảnh để ngăn cản Vương Doãn, đối với La Chinh đúng là tương đối nhàn…
Nếu Vương Doãn cố chấp muốn dùng chiến giáp bạch cốt kiên cố không gì sánh nổi kia để chiến thắng trận tỷ thí này, thì La Chinh hắn cũng không ngại giằng co.
Dù sao tỷ thí cũng không hạn chế thời gian, nếu có bản lĩnh thì người này cứ va chạm một năm đi.
Loại va chạm khô khan nhàm chán này duy trì trong thời gian hai nén nhang, Vương Doãn rốt cuộc ý thức được hành vi của mình có phần ngu ngốc.
Mặc dù được chiến giáp bạch cốt bao bọc kín mít nhưng hắn vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt những đệ tử xung quanh nhìn hắn như đang nhìn một thằng ngu.
Phân cao thấp với Thiên Ma Mị Ảnh của La Chinh đúng là vô nghĩa.
Nghĩ thông suốt rồi, Vương Doãn chợt tăng gấp đôi tốc độ, vượt qua Thiên Ma Mị Ảnh trực tiếp tấn công La Chinh.
“Không chơi nữa sao?” Nhìn Vương Doãn đang không ngừng đến gần, La Chinh ung dung cười thật tươi.
Thân hình hắn chợt tăng tốc, nhưng không hề chạy trốn mà lựa chọn phương pháp dùng bả vai nghênh đón thế tấn công của Vương Doãn!
“Trời ơi, mắt ta có vấn đề rồi phải không? La Chinh định cứng đối cứng với Vương Doãn?”
“Vương Doãn mặc chiến giáp bạch cốt chẳng khác gì co đầu rụt cổ trong pháp bảo phòng ngự siêu cấp, trừ phi là tiên khí, còn không thì căn bản không thể phá vỡ chiến giáp này.
La Chinh không dùng kiếm mà định dùng thân thể va chạm với Vương Doãn?”
“Nực cười, Vương Doãn hiển nhiên là một chiếc xe chiến hình người, chiến giáp bạch cốt kia có thể đè bẹp đối thủ.
La Chinh quả thật có thần lực trời sinh, nhưng sao có thể nắm chắc phần thắng khi va chạm với Vương Doãn?”
Ngay cả bản thân Vương Doãn cũng lộ vẻ mặt kỳ quái, nhưng ngay sau đó lại chuyển thành sắc thái vui mừng.
Vừa hay, hắn còn sợ La Chinh chơi trò đánh du kích.
Nếu La Chinh chọn cách né tránh, thoắt ẩn thoắt hiện thì muốn đụng trúng hắn quả thật có chút khó khăn.
Nhưng thằng nhóc này không những không chạy trốn, ngược lại còn muốn va chạm với mình? Chắc không phải sốt đến mức đầu óc hỏng luôn rồi chứ? Cũng tốt, một lần phế luôn ngươi, đỡ cho người ta so sánh lung tung.
Trong khoảnh khắc hai người chuẩn bị va chạm, tất cả vảy rồng trong đầu La Chinh lập tức bừng sáng.
Chương 274: Cốt mâu giao long
Trong chớp mắt, hơn một trăm miếng vảy rồng liền sáng lên, sức mạnh mãnh liệt như nước lũ ở khe sâu tuôn trào mãnh liệt rót vào thân thể La Chinh.
Bờ vai hắn căng phồng, từng sợi gân xanh nở căng như một con rồng có sừng!
Khi hai người va chạm, Vương Doãn quát to: “Cho ngươi tan xương nát thịt!”
La Chinh né qua cái sừng trên người chiến giáp bạch cốt, trực tiếp đụng vào bả vai Vương Doãn!
“Ầm ầm!”
Hai luồng sức mạnh khổng lồ tập trung một chỗ, phát ra một tiếng vang trầm đục.
Mọi người tận mắt chứng kiến cảnh tượng Vương Doãn mặc chiến giáp bạch cốt bị hất văng ngược lại, vút qua võ đài nặng nề đập vào kết giới!
Trong các trận tỷ thí trước, có không ít đệ tử bị đập trúng một quyền, sau đó va vào kết giới.
Bởi vì kết giới này vốn được thiết kế hết sức mềm mại, dẻo dai, vậy nên cũng có tác dụng bảo vệ đệ tử tham gia tỷ thí.
Nhưng cường độ va đập mà kết giới có thể chịu được là có hạn.
Khi va chạm, La Chinh đã dẫn toàn bộ sức mạnh trong vảy rồng dội vào người Vương Doãn.
Nếu nói Vương Doãn mặc chiến giáp bạch cốt là một chiếc xe chiến thì trong khoảnh khắc đó La Chinh chính là một con thú hoang hung mãnh!
Sức mạnh cường thế mà thuần túy dội xuống khiến Vương Doãn bay thẳng ra ngoài.
Luồng sức mạnh này vượt xa khỏi giới hạn mà kết giới có thể gánh chịu.
Thế nên kết giới đó dao động kịch liệt, sau đó tựa như một tấm gương xuất hiện những vết rạn li ti rồi ầm ầm vỡ vụn.
Thân hình Vương Doãn không có bất kỳ dấu hiệu dừng lại nào, thuận đà rơi xuống đám người trên khán đài.
May mắn đó là khu vực tập trung của nhóm đệ tử Thiên Nhất Phong.
Đám người Hoa Thiên Mệnh, Ngô Tà, thậm chí cả Tạ Vân đang chữa thương vừa thấy cảnh tượng đó liền vội vàng ra tay, lúc này mới đỡ được Vương Doãn lại!
Đệ tử các phong khác thấy vậy, trong lòng đều run rẩy…
Đây là do trên Thiên Nhất Phong có vô số cường giả, nếu rơi xuống địa điểm tập kết của đệ tử Tiểu Vũ Phong, Thốc Thứu Phong, bọn họ không những không ngăn được Vương Doãn, mà sợ rằng còn có thể khiến mấy đệ tử bị thương.
Mặc dù La Chinh vừa bắt đầu đã bộc lộ thần lực trời sinh, nhưng hắn hoàn toàn không sử dụng toàn bộ thực lực của mình.
Cho nên vào giờ khắc này, đầu óc mọi người đều trở nên rối loạn.
Thần lực trời sinh ý chỉ những người có sức lực lớn.
Đối với võ giả mà nói, thần lực trời sinh có thể được coi là ưu thế hạng nhất, nhưng cũng không quá mức đề cao.
Sức mạnh lớn hay không, tất nhiên vẫn là nhân tố căn bản trong năng lực chiến đấu của võ giả.
Có thần lực trời sinh quả thật là ưu thế.
Nhưng sức mạnh mà thân thể mang lại cũng có hạn.
Theo quá trình trưởng thành của chân nguyên, loài người lợi dụng chân nguyên gặt hái được nguồn sức mạnh lớn hơn thân thể mấy chục, mấy trăm lần, thậm chí hơn cả ngàn lần!
Tựa như thần lực trời sinh dù mạnh đến đâu cũng không thể giống như Thạch Kinh Thiên, nện ra một quyền cách không trung, đánh tan Thiên Khung chân nhân đã chạy thật xa kia!
Cho nên võ giả nơi Đông Vực đều coi trọng tu luyện hệ thống chân nguyên, đối với việc luyện thể đơn thuần đều không quá chú tâm.
Dù sao, khả năng phát triển của luyện thể cũng quá kém.
Nhưng La Chinh rốt cuộc đã làm thế nào?
Dựa vào thân thể của mình mà có thể hất văng một người mặc chiến giáp bạch cốt? Hay mọi người đều đầu váng mắt hoa, nảy sinh ảo giác?
Một người nhìn thấy thì có thể là ảo giác, nhiều người như vậy đều thấy thì không thể nào là ảo giác được.
Nhưng nghĩ tới việc La Chinh bộc lộ sức mạnh kinh khủng như vậy, trong lòng mọi người không nhịn được một phen kinh hãi… Lần đại hội toàn phong này, La Chinh đã mang tới cho Thanh Vân Tông quá nhiều kinh hãi.
Sắc mặt của Vương Doãn khi đứng ngoài võ đài vô cùng phong phú, một khắc trước khi va chạm với La Chinh là vẻ hưng phấn, hắn muốn mở to mắt nhìn xem kẻ không biết tự lượng sức mình này bị đè bẹp thế nào.
Nhưng trong khoảnh khắc va chạm diễn ra, vẻ hưng phấn kia từ từ chuyển thành nghi ngờ, khi bị hất văng ra ngoài thì biến thành khiếp sợ, cuối cùng đến bây giờ là vẻ bất đắc dĩ…
La Chinh này thật là một người tàn nhẫn.
Vương Doãn vẫn cảm thấy mình đã là một người tàn nhẫn rồi, nhưng không ngờ La Chinh còn ác hơn.
Hắn dựa vào chiến giáp bạch cốt hung hăng tuyên bố muốn đè bẹp La Chinh, La Chinh lại hết lần này tới lần khác không hề trốn tránh, trực tiếp nghênh chiến, muốn dùng sức mạnh tuyệt đối quay ngược lại đè bẹp chính mình!
Vương Doãn chưa bại trận, bởi quy tắc của võ đài là phải nhận thua hoặc không thể đấu tiếp.
Hắn bị La Chinh hất ra khỏi võ đài hoàn toàn là bởi kết giới không thể chống đỡ được.
Nhưng cảm giác trong lòng Vương Doãn thật sự không cách nào nói rõ.
Giống như một vị tuyển thủ am hiểu cờ vây giao đấu với một vị tuyển thủ am hiểu cờ tướng, nhưng vị tuyển thủ cờ tướng kia hết lần này tới lần khác lại lợi dụng chiến thuật của cờ vây đánh thắng mình!
Bị đánh bại trong lĩnh vực mình chiếm ưu thế khiến người ta có cảm giác thất bại cực kỳ!
Vương Doãn vừa đi tới võ đài vừa nhìn chằm chằm La Chinh, trong mắt rốt cuộc xuất hiện vẻ nghiêm túc.
Hắn biết mình phải dốc toàn lực ứng phó trận đấu này.
Lúc này, trong lòng Vương Doãn còn nảy sinh chút nghi ngờ.
Chiến giáp bạch cốt của hắn có độ cứng kinh người, La Chinh dùng sức mạnh lớn như vậy đụng vào, nếu cường độ thân thể hắn chưa đạt, xương cốt tất nhiên sẽ vỡ nát.
Cứ cho là thân thể hắn mạnh mẽ dẻo dai thì chỉ sợ cũng phải chịu thương tích nặng nề.
Nhưng bộ dạng La Chinh đứng trên sàn đấu làm gì có vẻ bị trọng thương.
Chẳng qua hắn chỉ xoa xoa tay, nhếch miệng cười: “Còn muốn va đụng nữa sao? Ta có thể theo hầu!”
Nghe được lời La Chinh nói, Vương Doãn đột nhiên có cảm giác muốn hộc máu, đồng thời trong lòng dâng lên nỗi kinh ngạc sâu sắc.
Chiến giáp bạch cốt của hắn có thể dễ dàng ngăn cản sự công kích của linh khí thượng phẩm, trừ phi là vũ khí cấp bậc tiên khí, nếu không căn bản không cách nào xuyên thấu chiến giáp này.
La Chinh va chạm với chiến giáp bạch cốt như vậy mà lại không xảy ra chuyện gì, điều này có nghĩa là gì?
Có nghĩa thân thể La Chinh đã mạnh đến trình độ của linh khí thượng phẩm! Vậy hắn còn là người sao?
Vương Doãn luôn tự xưng là thiên tài, lúc nào cũng thích khiêu chiến đối thủ vượt cấp, lúc này trong lòng liền trào dâng cảm giác hoang mang tột độ…
Thật ra Vương Doãn là người đầu tiên thử dò xét cường độ sức mạnh trong thân thể La Chinh.
Trước đây không ai thử dò xét xem cực hạn sức mạnh của thân thể La Chinh tới mức nào.
Lần duy nhất hắn bị thương là do bị Mạc Vũ Hinh kích hoạt sức mạnh của Thanh Loan, dùng Nga Mi Thích gây ra thương tích, cho nên không cách nào đoán được.
Có điều Vương Doãn đã đánh giá cao cường độ thân thể La Chinh.
Hiện tại cường độ thân thể La Chinh thật ra tương đương với linh khí trung phẩm mà thôi.
Thân thể hắn bước vào giai đoạn linh khí trung phẩm này đã một thời gian, sau khi tu luyện tối đa cũng chỉ đạt tới linh khí trung phẩm đỉnh phong, so với linh khí thượng phẩm vẫn có sự chênh lệch rõ rệt.
Khi La Chinh dùng bả vai va chạm với chiến giáp bạch cốt của Vương Doãn, da thịt bền chắc trên bả vai hắn có chút tác dụng làm giảm thiểu chấn động, còn sức mạnh sinh ra khi va chạm lập tức chui vào trong cơ thể, bị thân thể kỳ diệu của hắn tự động chuyển hóa thành luồng khí nóng để hấp thu.
Cho dù là linh khí trung phẩm thì cũng khiến người ta không thể hiểu nổi.
Trước đây mọi người đều quen nhìn cảnh tượng Vương Doãn dùng chiến giáp bạch cốt đè bẹp đối thủ, giờ phút này tình thế xoay chuyển, ai nấy đều hiểu được, Vương Doãn chắc hẳn phải ra tay thật rồi.
“Ngươi rất thú vị.
Trước đây có lẽ ta đã đánh giá thấp ngươi.
Muốn sử dụng sức mạnh đơn thuần để bóp nát ngươi thì cũng hơi không thực tế.” Vương Doãn lạnh giọng nói.
La Chinh khẽ nhướng mày: “Có thể nói là cực kỳ ngây thơ.”
“Ta thừa nhận là ngây thơ.” Vương Doãn không so đo với lời châm chọc của La Chinh, cười lạnh: “Ngươi thật sự có tư cách thử một chút về thực lực chân chính của ta.
Nhắc nhở ngươi một chút, ngươi nhất định sẽ hối hận! Cực kỳ hối hận!”
Dứt lời, trong tay Vương Doãn bắt đầu tỏa ra từng luồng sương màu máu, chúng rõ ràng có hơi khác biệt, nồng đậm hơn so với trước, trong đó ẩn chứa khí thế cường đại hơn, dường như còn ẩn chứa dòng máu của dã thú thời viễn cổ.
Đến khi màn sương này dần tan biến, trong tay Vương Doãn xuất hiện thêm một chiếc xương nhọn.
Xương nhọn nhuốm ánh sáng màu xanh trắng, trên xương cốt còn khắc sâu từng đường vân phức tạp.
Xương nhọn vừa nhô lên liền thuận tay đâm vào không trung, thậm chí còn có một tiếng rồng ngâm truyền tới!
“Đây là cốt mâu được chế tạo từ xương sống Giao Long, ngươi rất vinh hạnh trở thành người đầu tiên ở đại hội toàn phong được nếm thử uy lực của nó!” Vương Doãn chậm rãi nói.
Giao Long…
Mặc dù cùng là rồng, nhưng lại kém xa Chân Long tới vạn dặm.
Giao Long không phải thần thú siêu cấp, thậm chí ngay cả thần thú cũng không được tính, so ra còn kém hơn Thanh Loan của Mạc Vũ Hinh!
Nhưng Mạc Vũ Hinh chẳng qua chỉ có dòng máu của Thanh Loan, thực lực của nàng bây giờ căn bản không cách nào khống chế trọn vẹn sức mạnh Thanh Loan.
Còn trong tay Vương Doãn lại thật sự cầm một cây cốt mâu được chế tạo từ xương sống Giao Long.
Uy lực của nó mạnh đến mức nào?
La Chinh nghe được tiếng rồng ngâm vọng ra từ cốt mâu liền cảm thấy có chút kỳ lạ.
Hắn phát hiện Thanh Long khắc trên lò luyện khổng lồ khẽ chuyển mình, ngay sau đó liền truyền ra một tiếng rồng ngâm khe khẽ.
La Chinh không hiểu long ngữ bí ẩn, phức tạp.
Trên thực tế, con người không thể nghe rõ hoặc hoàn toàn không nghe thấy rất nhiều âm tiết trong long ngữ.
Nhưng giờ khắc này, La Chinh lại có thể hiểu một ít ẩn ý trong tiếng rồng ngâm.
“Cái gì? Ngươi muốn ăn cốt mâu Giao Long kia?” Trên mặt La Chinh lộ ra vẻ kỳ quái.
Chương 275: Quỳ xuống
Lò luyện thần bí trong đầu La Chinh có chín con rồng lớn, mỗi con đều rất sống động.
Chín con rồng lớn này thoạt nhìn như được điêu khắc trên lò luyện, nhưng La Chinh lại nghi chúng căn bản không phải điêu khắc mà là rồng thật, hơn nữa còn có ý thức riêng.
Chẳng qua đến bây giờ mới chỉ có vẻn vẹn một Thanh Long thức tỉnh, La Chinh dùng Thiên Diễn Tinh Hoa rót vào nên dường như Thanh Long này cũng đã lấy lại được ý thức, nhưng từ đầu tới giờ Thanh Long cũng chưa từng nói gì với hắn.
Nhiều nhất là khi La Chinh gặp nguy cấp thì liền ngâm một tiếng trợ giúp hắn ngăn cản nguy cơ hai lần, một lần là lúc chọn công pháp trong Thiên Thư Các, ứng phó với uy áp của Hình Thiên Thú, một lần khác là ứng phó với oán linh trong Tiên Phủ.
Ngoài chuyện đó ra, chín con rồng lớn này thật sự giống như điêu khắc, căn bản không có sự sống gì.
Nhưng hôm nay, Thanh Long kia lại chủ động nói chuyện với La Chinh? Lại muốn ăn cây cốt mâu kia…
Không hề nghi ngờ, La Chinh có thể đi đến bây giờ thì lò luyện thần bí to lớn này cũng có không ít công lao.
Nếu như lúc đầu không có nó rèn thân thể, rèn linh hồn thì hắn thật khó mà rời khỏi La gia.
Còn La Chinh mặc dù không rõ lai lịch của lò luyện này, nhưng cũng hiểu được chín con rồng và Hắc Hỏa trong lò luyện thần bí này đều không phải thứ mình có thể tưởng tượng ra, tuyệt đối không thể là đồ của con người.
Cho dù dùng Hắc Hỏa bên trong lò luyện để luyện binh khí tạo thành Thiên Diễn Tinh Hoa, La Chinh cũng thật cẩn thận ủy thác cho Chương Vô Huyền đi bán đấu giá, sợ trung gian mắc sai lầm gì sẽ bị người khác để ý đến.
Cái gọi là thất phu vô tội, hoài bích có tội, với thực lực của La Chinh bây giờ một khi bí mật loại này bị tiết lộ ra, ngoại trừ có người tìm tới giết thì cũng không có lấy nửa điểm tốt.
Nhưng mà hiện tại Thanh Long lại truyền tin muốn mình giúp nó cắn nuốt cây cốt mâu kia?
Giao Long là một loại rồng cấp bậc thấp, coi như là một loại rồng bậc hai, chẳng qua tuy rằng cấp bậc thấp nhưng nó vẫn thuộc họ nhà rồng.
Nói vậy xương sống Giao Long chứa khí tức của Long tộc khiến cho Thanh Long chú ý, không thể chờ đợi được mà muốn cắn nuốt cây cốt mâu này, cho nên mới nói chuyện với La Chinh.
Nhưng mà Thanh Long này đã cho La Chinh một vấn đề nan giải.
Thực lực bản thân Vương Doãn cũng rất mạnh, tuy La Chinh vừa mới mượn sức mạnh của vảy rồng làm Vương Doãn suy chuyển một lần, trực tiếp làm hắn văng khỏi võ đài, nhưng cũng không phải La Chinh chiếm thế thượng phong, chẳng qua Vương Doãn đã đánh giá thấp thực lực của La Chinh, muốn dùng cái loại phương thức mạnh mẽ này để nghiền áp hắn, nhưng mà lại bị hắn nghiền áp lại.
Nói cách khác, thực lực Vương Doãn chưa thực sự bộc lộ.
Mà lúc này Vương Doãn đang cầm cốt mâu Giao Long trong tay.
Đây mới là phương thức chiến đấu thực sự của hắn.
Đoạn cốt mâu kia truyền đến từng luồng khí tức uy nghiêm, loại khí tức này tới từ huyết mạch, là lực uy hiếp được truyền thừa!
Vương Doãn thực sự có tư cách cuồng ngạo, La Chinh cũng không chắc sẽ chiến thắng được hắn.
Dưới tình huống như vậy còn muốn cướp cốt mâu của hắn rồi cắn nuốt, khó khăn không nhỏ.
Ngay lúc La Chinh đang suy nghĩ xem nên hành động thế nào thì Vương Doãn đã bắt đầu động.
Hắn cười lạnh một tiếng, nhẹ nhàng gõ cốt mâu lên võ đài, chân nguyên của hắn không ngừng di chuyển trong cốt mâu.
“Long Uy Tối Thượng!”
Cốt mâu chính là vật chết, chẳng qua dù sao cũng là một đoạn xương sống của Giao Long, được chân nguyên của Vương Doãn kích phát huyết mạch trong đó, khiến luồng uy áp đến từ huyết mạch Long tộc kia gia tăng gấp trăm lần!
“Rồng sinh ra đã mạnh! Hàng vạn hàng nghìn sinh linh chỉ có số phận phủ phục dưới chân.
Dưới long uy này, La Chinh ngươi cũng quỳ xuống cho ta!” Vương Doãn thản nhiên cười nói.
Vừa rồi La Chinh làm hắn văng ra khỏi võ đài, sử dụng sức mạnh càng mạnh hơn để áp chế hắn, đối với Vương Doãn mà nói đây là chuyện vô cùng nhục nhã.
Trận so đấu này hắn không chỉ muốn thắng mà còn muốn La Chinh thua hắn một cách nhục nhã!
Được chân nguyên kích phát, uy áp từ huyết mạch của Long tộc phát ra như thể sóng thần, tựa như dời núi lấp biển mà trút về hướng La Chinh!
Thực tế, uy áp của Long tộc rất giống khí thế của nhân loại.
Khí thế của cường giả chân chính, ví dụ như Thạch Kinh Thiên, đích thật có thể áp chế chân tay người khác đến mức không có sức lực, thậm chí quỳ xuống.
Mà uy áp của Long tộc lại càng khủng bố, hung hiểm hơn!
Luồng uy áp dũng mãnh đó không chỉ hướng về phía La Chinh, mà còn lan ra xung quanh võ đài.
Khi đệ tử trong các phong tiếp xúc luồng uy áp kinh khủng này, sắc mặt ai nấy đều trắng bệch, đệ tử nào có tu vi hơi thấp thì như đứng giữa băng tuyết, hai hàm răng không nhịn được va đập vào nhau phát ra tiếng vang.
“Bịch!”
Một vị đệ tử không hề có triệu chứng gì mà ngất đi, ngã thẳng xuống đất.
Thạch Kinh Thiên nhìn Từ trưởng lão một cái: “Đại hội toàn phong lần này, hình như ta đã nói rất nhiều từ ‘không ngờ’.
Không ngờ Vương Doãn lại có được một đoạn xương sống của Giao Long.”
Xương sống của Giao Long có thể dùng để rèn ra binh khí, cũng có thể luyện chế đan dược, nếu nuốt thì có thể tạo ra một tia huyết mạch Giao Long trong thân thể mình! Đối với báu vật loại này, cho dù là Thạch Kinh Thiên cũng sẽ động tâm!
Đương nhiên, với thân phận của Thạch Kinh Thiên thì tất nhiên không cướp cốt mâu của Vương Doãn.
“Ba năm trước đây ta đã từng nói, Vương Doãn này là người có vận may lớn, có lẽ hắn càng trưởng thành sẽ càng có nhiều cơ duyên hơn.
Sợ là La Chinh sẽ gặp nguy hiểm.” Từ trưởng lão bình luận như vậy.
Thạch Kinh Thiên lại cười nói: “Vương Doãn có vận may lớn, có được cơ duyên, chẳng lẽ La Chinh thì không mạnh? Ngươi xem trong tay La Chinh có phi đao, tu luyện được Thiên Ma Thần Quyền, còn lĩnh ngộ được ‘kiếm pháp căn bản’, có cái nào là bình thường?”
“Tông chủ nói đúng, do ta thấy tu vi của La Chinh quá thấp, nên cũng hơi có thành kiến.
Uy áp của Giao Long kia làm phần lớn các đệ tử đều xuất hiện phản ứng không tốt, ta đi xuống giúp một chút!” Từ trưởng lão nói xong liền từ trên đài cao nhảy xuống.
Lúc vẫn còn trên không trung, cánh tay già nua nhẹ nhàng vung lên, một luồng chân nguyên màu xanh hóa thành một quầng sáng, bao phủ xung quanh võ đài.
Bởi vì uy áp của Giao Long làm cho chúng đệ tử cảm giác như mình trần như nhộng đứng giữa núi băng, căn bản không thể chống đỡ.
Nếu tiếp tục duy trì, loại uy áp này thậm chí sẽ làm tổn thương linh hồn họ.
Quầng sáng trong tay Từ trưởng lão kia vừa nhẹ nhàng lướt qua một cái, mọi người đều cảm thấy mình như được phủ thêm một tầng áo bông thật dày, chợt ấm áp hẳn lên, đủ để ngăn cản luồng uy áp kia.
Nhưng mà chỉ là dư âm của uy áp lan tới đã có thể làm nhiều đệ tử khó chịu như vậy, thì một mình La Chinh làm sao ứng phó với uy áp của Giao Long?
Mọi người được Từ trưởng lão trợ giúp nên chống đỡ được luồng uy áp của Giao Long, lúc này mới chú ý tới tình hình trên võ đài.
Bọn họ muốn nhìn xem La Chinh thế nào.
Linh hồn của La Chinh mạnh hơn người bình thường nhiều, lúc trước khi La Chinh tiến vào đại sảnh công pháp thiên giai trong Thiên Thư Các, cũng không nhờ Thanh Long trợ giúp mà là dùng chính linh hồn của mình để ngăn cản uy áp của Hình Thiên Ý.
Nhưng lúc tiến vào gian phòng bị che giấu trong đại sảnh thiên giai, bị linh hồn Hình Thiên Thú đánh chính diện nên Thanh Long mới ra tay ngăn cản.
Mà uy áp phát ra từ cây cốt mâu của Giao Long khi được truyền chân nguyên vào kia còn mạnh hơn uy áp của Hình Thiên Thú ba phần!
Dưới mức độ uy áp này, nghĩ cũng biết trạng thái La Chinh lúc này thế nào!
Nhưng La Chinh vẫn cắn răng, lựa chọn cứng rắn chống đỡ.
Sau khi La Chinh lựa chọn bản công pháp Kinh Thần Thứ, thông qua phương pháp trong đó để rèn luyện linh hồn chính mình, tiến vào cảnh giới Vong Ngã làm linh hồn hắn càng thêm mạnh mẽ.
Cho nên uy áp của cốt mâu Giao Long tuy mạnh, nhưng nhất thời cũng không cách nào làm gì được La Chinh!
Chẳng qua sắc mặt La Chinh cũng không dễ nhìn lắm, khuôn mặt vốn hồng nhuận giờ đã tái nhợt như tờ giấy.
“Thật sự là làm ta cảm thấy thật bất ngờ.
Vậy mà ngươi còn có thể chịu đựng, để xem ngươi có thể kiên trì tới khi nào!”
Nói xong, cốt mâu trong tay Vương Doãn gõ lên võ đài, lúc này một tiếng Giao Long gầm rống truyền đến.
“Gàooo!”
“Qùy xuống cho ta!”
“Gàoo!”
“Quỳ xuống!”
“Gàoo!”
“Quỳ xuống!”
Vương Doãn liên tục gõ cốt mâu xuống mặt đất ba lần! Uy áp kia giống như từng đợt sóng nối nhau, sóng sau lại mạnh hơn sóng trước! Mà chữ “quỳ xuống” trong miệng Vương Doãn cũng chất chứa một sự uy nghiêm thực sự, giống như là mệnh lệnh của vương giả trong đất Phần Thiên!
“Làm sao chống đỡ được… Nếu là ta, chỉ sợ lúc này linh hồn đã thành tro bụi!”
“Mọe! Vương Doãn quá biến thái, cho dù Từ trưởng lão đã giúp chúng ta chặn uy áp lại, thế mà đầu gối ta đây cũng như nhũn ra, muốn quỳ xuống…”
“Ài, lúc trước hắn dùng chiến giáp bạch cốt công kích, đơn giản mà thô bạo, không ngờ công kích linh hồn của hắn cũng thô bạo mãnh liệt như thế.
Phương thức công kích thô bạo tới mức không ai có thể phản kháng!”
Cho dù có Từ trưởng lão trợ giúp mọi người ngăn cản cỗ uy áp kia thì khi xem tình hình chiến đấu trên võ đài, cả đám vẫn kinh hồn bạt vía.
Bùi Thiên Diệu ngồi dưới đất, nghe được một tiếng rồng ngâm thì hơi mở mắt, mặt cứng lại một chút.
Một lúc sau, hắn lại bình tĩnh nhắm hai mắt lại.
Với công pháp Phật môn bác đại tinh thâm, có lẽ hắn đã có phương pháp ứng phó.
Hoa Thiên Mệnh lưng đeo trường kiếm, khi nghe thấy ba tiếng rồng ngâm kia, ngón tay khẽ run lên, nhịn không được mà đặt tay lên kiếm của mình.
Ngay lúc hắn vừa chạm khẽ vào thanh kiếm sau lưng thì mới thở ra một hơi, trong hai mắt phóng ra tinh quang sáng quắc, nhìn chăm chú lên võ đài.
Trên võ đài, linh hồn La Chinh không ổn định, như một cái lá trên cành cây, lúc nào cũng có thể bị gió cuốn đi.
Nhưng kỳ lạ là hắn vẫn cứng rắn chống đỡ như trước, chỉ là tình huống không tốt lắm thôi.
Trận so đấu này là trận đấu nguy hiểm nhất của La Chinh.
Một đường thắng liên tiếp tới bây giờ, La Chinh chưa có lúc nào gần với thất bại như vậy!
Thực tế, chênh lệch giữa La Chinh và Vương Doãn cũng không lớn như vậy, bởi vì Vương Doãn không dựa vào thực lực của chính mình mà là cốt mâu Giao Long trong tay, nhưng La Chinh thì thật sự dựa vào linh hồn của chính mình cứng rắn chống đỡ.
Một vệt máu tươi chậm rãi chảy xuống từ khóe miệng La Chinh, công kích linh hồn có thể biến người ta thành kẻ ngốc, có thể ép nát đầu con người ta, nhưng sẽ không khiến cho người ta bị thương.
Máu đó là do La Chinh cắn lưỡi để giữ cho mình tỉnh táo mà thôi.
La Chinh thở hổn hển, lạnh lùng nói: “Ngươi cho rằng ngươi là ai? Kêu ta quỳ ta sẽ quỳ? Chỉ bằng ngươi thì không đủ tư cách!”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










