[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 50 : Chính khí ca (c246-c250)
❮ sautiếp ❯Chương 246: Chính khí ca
“Ầm, ầm, phịch!”
Chỉ sau hai đợt va chạm với tốc độ cực nhanh của ba Thiên Ma Mị Ảnh, một chữ Phòng Tự Quyết bên người Châu Đan liền nứt ra, vỡ vụn.
Bên cạnh hắn chỉ còn vẻn vẹn năm chữ Phòng Tự Quyết, nhiều nhất có thể ứng phó tám đến chín lượt tấn công của Thiên Ma Mị Ảnh nữa mà thôi.
Với tốc độ công kích của Thiên Ma Mị Ảnh, chỉ sợ chỉ một lát là có thể phá bỏ toàn bộ Phòng Tự Quyết hắn có.
Nếu bị Thiên Ma Mị Ảnh này đâm vào người, Châu Đan nghi có lẽ mình không thể chống đỡ nổi một lần công kích!
Lúc này Châu Đan đã luống cuống tay chân.
Hắn vừa muốn viết Sát Tự Quyết đồng thời cũng muốn viết tiếp Phòng Tự Quyết.
Tuy hắn có bút pháp thần kỳ hoa mỹ, tài nghệ viết chữ Thảo(1) sớm đã đến trình độ bậc thầy, vậy mà lúc này vung bút rồng bay phượng múa cũng đã không chú ý được nhiều nữa, mỗi một chữ viết ra đều xiêu xiêu vẹo vẹo, không còn cho người ta cảm giác cứng cáp, có lực kia nữa rồi.
(1)Chữ Thảo: Là một trong 5 cách viết chữ Hán là Triện, Lệ, Khải, Hành, Thảo.
Trong đó chữ Thảo có bút pháp phóng khoáng và tốc độ viết nhanh nhất, cũng là kiểu chữ có mức độ đơn giản nhất.
Ngày thường Châu Đan nhất định sẽ không viết loại chữ không có trình độ này, nhưng giờ hắn đã thúc giục chân nguyên đến cực hạn, nào còn quản xem viết như vậy nhìn có đẹp hay không?
Cho dù Châu Đan có thúc giục tốc độ viết đến cực hạn, nhưng căn bản hoàn toàn không thể bù lại tốc độ tổn hao.
Sát Tự Quyết trong Thập Tam Tuyệt Sát Trận bên kia giảm bớt từng chữ lại từng chữ, mà bên này Phòng Tự Quyết cũng từng bước từng bước bị hao hụt…
“Chỉ còn một chữ Phòng Tự Quyết cuối cùng!”
Phòng Tự Quyết này chỉ có thể ngăn cản thêm hai đợt tiến công của Thiên Ma Mị Ảnh, mà với tốc độ công kích của Thiên Ma Mị Ảnh, sợ là chỉ cần một hơi thở cũng phế bỏ được Phòng Tự Quyết.
Lúc này Châu Đan đã không còn bộ dáng nhàn tản thảnh thơi, hắn khẽ cắn môi, trong lòng có một tia do dự.
Vì đại hội toàn phong hôm nay, hắn đã chuẩn bị từ lâu, đồng thời cũng ngộ ra một chiêu có uy lực cực kỳ cường đại, chỉ là chiêu này hắn vốn định dùng để đối phó với những đệ tử thân truyền.
Càng tiết lộ sớm, phần thắng ở đại hội toàn phong này sẽ càng thấp.
Nếu để lộ chiêu này, tất nhiên sẽ khiến cho những đệ tử thân truyền chú ý, hơn nữa họ còn nghĩ ra phương pháp đối ứng, vậy nên Châu Đan mới do dự.
“Nhận thua?”
Nhận thua chẳng qua cũng chỉ là kết thúc chuỗi toàn thắng của mình mà thôi, sau vẫn còn cơ hội đánh tiếp.
Nhưng nháy mắt hắn liền gạt bỏ suy nghĩ này.
Với đạo quân tử mà hắn tu luyện, tuyệt đối không cho phép xuất hiện loại tình huống này.
Một thân chính khí không thể vì thấy con đường hiểm trở mà chọn đường vòng, không thể vì thói đời hiểm ác mà rút lui.
Nếu giờ phút này hắn chỉ vì loại suy nghĩ này mà buông bỏ, mà nhận thua, chỉ sợ sẽ nảy sinh tâm ma cả đời khiến bản thân hắn không thể tha thứ cho chính mình, đạo quân tử này về sau còn tu luyện thế nào được nữa?
Ài
“Tuyệt đối không ngờ, mới đấu vòng loại đã bị người ta ép tới mức phải ra một chiêu này.” Châu Đan bỗng nhiên thở dài một hơi.
Vào thời khắc này, khí tức trong cơ thể hắn chợt tăng lên, tiếng thở dài kia làm cho người ta cảm thấy được sức áp bách vô tận, sau đó một luồng ý chí cương trực bộc phát ra từ trong cơ thể hắn.
Châu Đan tùy tay bổ sung một chữ Phòng Tự Quyết, rồi lập tức cầm bút, bắt đầu viết trên không trung.
Giờ phút này Châu Đan không viết theo trình tự từng chữ, từng chữ mà là viết liên tiếp liền mạch, nếu có nhân sĩ uyên bác nào đó thì quả thật mới có đủ khả năng nhìn ra hắn viết cái gì.
“Trời đất có khí chính
Phân hình thể khác nhau
Dưới hóa ra sông núi
Trên biến thành trời sao
Nơi người, “Hạo Nhiên” khí
Dâng tỏa khắp trời xanh
Gặp lúc thanh bình chỉ
Êm đềm và trọn lành.”(2)
(2)Chính Khí Ca của tác giả Văn Thiên Tường, bản dịch thơ: Quốc Thái; Đây là một tác phẩm hết sức nổi tiếng được Văn Thiên Tường viết khi đang ở trong nhà tù của quân Nguyên.
“Là Chính Khí Ca! Châu Đan đang viết Chính Khí Ca!”
“Chính khí cương trực! Nghe nói Châu Đan bế quan khổ tu là muốn tìm hiểu chính khí cương trực của Chính Khí Ca.
Vốn ta từng nghe được nhưng cảm thấy không thể tưởng tượng ra.
Chính khí cương trực kia giống các loại ý cảnh như kiếm ý, đao ý, võ ý, hơn nữa còn hư vô mờ mịt hơn, muốn lĩnh ngộ thực sự rất khó khăn, không ngờ hắn thật sự đã lĩnh ngộ được!”
“Càng ngày càng phấn khích.
Cố lên, Châu Đan! Đánh bại La Chinh.
Cả gia tài của ta đều đặt trên người ngươi!”
Bởi vì sau khi La Chinh triệu hồi ra Thiên Ma Mị Ảnh thì vẫn luôn đàn áp Châu Đan, vốn khiến mọi người đều buồn bực không thôi.
Nếu cứ theo cái tình thế này thì chỉ sợ Châu Đan không tránh được kết cục thua trận.
Nhưng không ngờ ngay khi Phòng Tự Quyết cuối cùng tan biến, Châu Đan lại viết Chính Khí Ca!
La Chinh vốn đang khống chế Thiên Ma Mị Ảnh, hết sức chuyên chú phá bỏ phòng ngự của Châu Đan, nhưng vào lúc này, hắn chợt cảm nhận được một luồng uy thế thật lớn toát ra từ trên người Châu Đan!
Uy thế này cũng không sắc bén nhưng lại vô cùng nặng nề, giống như tập hợp hết đại thế trong thiên hạ, đột nhiên áp về phía La Chinh.
Nhất thời, sáu Thiên Ma Mị Ảnh của La Chinh bị ảnh hưởng, việc điều khiển chúng cũng trở nên hơi chậm chạp.
“Chính Khí Ca?” đồng tử La Chinh hơi co rụt lại, sắc mặt cũng khá nghiêm trọng.
Quả nhiên! Đệ tử thuộc tốp 100 người đứng đầu Thanh Vân Bảng, không ai là có thể khinh thường! Chẳng qua cũng tốt, một khi đã vậy, ta với ngươi thoải mái mà đấu! Đối mặt với áp chế từ chính khí cương trực kia, La Chinh không có chút sợ hãi nào, ngược lại hai mắt còn lóe sáng, đồng thời cũng có một luồng khí tức mãnh liệt phát ra từ trong thân thể hắn.
Hai mắt Châu Đan biến ảo khôn lường, cũng không băn khoăn về Thiên Ma Mị Ảnh bên cạnh, những chữ được viết ra càng ngày càng có lực hơn, từng chữ Thảo như phi điểu kinh xà(3), rồng bay phượng múa, nhưng lại vô cùng mạnh mẽ.
(3)Phi điểu kinh xà: bắt nguồn từ câu “chim bay lên trời, rắn chui vào hang” miêu tả một hiện tượng tự nhiên.
Ở đây ý nói lối chữ Thảo của Châu Đan vừa ra đã khiến người khác cảm thấy kinh sợ.
Sau khoảng ba nhịp thở, Thiên Ma Mị Ảnh vẫn không phá vỡ Phòng Tự Quyết của hắn, nhưng một bài Chính Khí Ca lại đã hoàn thành ngay ngắn chỉnh tề!
“Thành!”
Châu Đan thu bút, chiếc bút lông trong tay nhẹ nhàng phác họa ra nét bút cuối như điểm mắt cho rồng.
“Vù, vù, vù, vù, vù…”
Một bài Chính Khí Ca trôi nổi ở bên người Châu Đan, không ngừng chấn động, kêu to.
Vốn là dùng mực đen tuyền viết ra, nhưng dần dần nó lại tỏa ra thành từng vầng sáng vàng kim rực rỡ.
Giờ phút này Châu Đan như một đại thánh nhân trăm năm thời viễn cổ, tản mát ra khí thế có thể làm cho người ta cúi đầu chịu thua, không chút kháng cự.
Ánh mắt hắn đảo qua những Thiên Ma Mị Ảnh kia, tùy tay chỉ một ngón, từ giữa Chính Khí Ca kia liền bắn ra một luồng ánh vàng rực rỡ! Luồng ánh sáng này trực tiếp xuyên qua Thiên Ma Mị Ảnh!
“Lạch cạch!”
Nháy mắt, Thiên Ma Mị Ảnh nổ tung, nhưng ngay sau đó lại hóa thành từng luồng chân nguyên Thiên Ma rồi một lần nữa ngưng tụ lại hình dáng ban đầu.
“Ta không tin chỉ một ít chân nguyên lại có thể bất tử bất diệt.
Sau vô số lần bị đánh nát, hẳn là cũng không thể phục hồi như trước…” Châu Đan thản nhiên nói, lập tức ngón tay hắn búng liên hồi, tiếp tục chỉ loạn.
Từng luồng ánh sáng vàng do Châu Đan khống chế bắn ra khiến những Thiên Ma Mị Ảnh đó lần lượt bị đánh nát, nhưng chúng lại lần lượt ngoan cường khôi phục nguyên trạng.
Đối mặt với công kích của Châu Đan, những suy nghĩ trong đầu La Chinh cũng nhanh chóng xoay chuyển.
Thiên Ma Mị Ảnh tất nhiên không thể bất tử bất diệt!
Trong trời đất này, bất cứ sự vật gì cũng chịu ảnh hưởng bởi quy luật thời gian, sinh mệnh rồi sẽ hết.
Tuy cao thủ Tiên Thiên trường thọ nhưng nhiều nhất cũng không quá ba trăm tuổi.
Chiếu Thần Cảnh cũng thọ lâu, nhưng chẳng qua chỉ là năm trăm năm.
Còn huyền khí có thể bảo tồn trăm năm, linh khí có thể bảo tồn năm trăm năm, tiên khí có thể bảo tồn mấy ngàn năm.
Nhưng…
Đối với lịch sử ngàn vạn năm, trên triệu năm, thậm chí vài tỷ năm của thế giới này, thì đó chẳng qua cũng chỉ là trong nháy mắt, là một đoạn thời gian ngắn, qua nhanh mà thôi.
Thiên Ma Mị Ảnh đang không ngừng bị đánh nát rồi lại phục hồi như cũ, lặp đi lặp lại…
Chân nguyên Thiên Ma chất chứa trong đó đang không ngừng tiêu hao.
Nếu chân nguyên Thiên Ma tiêu hao đến một mức độ nhất định, cuối cùng Thiên Ma Mị Ảnh vẫn không thoát khỏi việc bị tiêu tán!
Làm sao để phá vỡ Chính Khí Ca của hắn?
La Chinh cắn răng nhìn một loạt chữ rồng bay phượng múa kia, tâm niệm vừa động liền chỉ huy sáu Thiên Ma Mị Ảnh tiến về phía Chính Khí Ca.
Châu Đan vẫn đứng im, rút ý cương trực trong Chính Khí Ca ra một cách gọn gàng lưu loát, phát động công kích với Thiên Ma Mị Ảnh.
Sáu Thiên Ma Mị Ảnh mỗi khi tiến lên được một khoảng liền bị đánh nát một lần, nhưng vẫn kéo gần khoảng cách với Chính Khí Ca hơn một chút.
Cứ vô cùng gian nan như vậy, rốt cuộc tiến đến phía trước Chính Khí Ca.
Đối với hành vi này của La Chinh, Châu Đan dường như không giải thích được.
Chính Khí Ca một khi đã ngưng kết ra thì chất chứa chính khí cương trực vô tận, hơn nữa bề mặt của mỗi một chữ trong Chính Khí Ca còn có một tầng hào quang màu vàng kim bao phủ.
Tầng ánh sáng này chính là sự chính trực ngay thẳng biến thành, dùng để bảo hộ Chính Khí Ca.
Nếu La Chinh muốn lợi dụng Thiên Ma Mị Ảnh đánh vỡ Chính Khí Ca thì đúng là nằm mơ giữa ban ngày!
Xuất phát từ sự tự tin đối với Chính Khí Ca của mình, Châu Đan thậm chí còn không làm gì, chỉ chuyên tâm chỉ vào từng Thiên Ma Mị Ảnh làm chúng vỡ nát.
Nhưng lúc này, sau khi những Thiên Ma Mị Ảnh đó bị phá thì lại không ngưng kết nữa mà là hóa thành từng luồng chân nguyên Thiên Ma.
“Rốt cuộc cũng tiêu tan?” Châu Đan thản nhiên thầm nghĩ, nhưng màn xảy ra tiếp đó lại làm hắn đột nhiên biến sắc.
Từng luồng chân nguyên Thiên Ma kia không tiêu tan, cũng không ngưng tụ lại lần nữa mà cứ từng bước, từng bước quấn lấy từng chữ to tướng trong Chính Khí Ca.
Nếu đơn thuần chỉ là hóa thành chân nguyên rồi quấn quanh thì cũng không làm Châu Đan biến sắc như vậy.
Bao ngoài Chính Khí Ca là một tầng ánh sáng vàng kim được ngưng kết từ chính khí cuồn cuộn, đao kiếm khó gây thương tổn được, cho dù là sử dụng tiên khí thì chỉ sợ cũng khó có thể phá vỡ.
Nhưng chân nguyên Thiên Ma vừa quấn lên thì lại cắn nuốt lớp ánh sáng vàng đó!
“Cắn nuốt? Sao có thể!” Châu Đan nhất thời luống cuống.
Đương nhiên hắn không thể ngờ được chân nguyên Thiên Ma của La Chinh còn có loại năng lực này, có thể cắn nuốt Chính Khí Ca của hắn.
Mắt thấy ánh sáng vàng bên ngoài Chính Khí Ca dần ảm đạm, chỉ sợ chẳng được bao lâu Chính Khí Ca sẽ thật sự bị nuốt lấy…
Châu Đan chợt nhìn về phía La Chinh, xem ra trước đây hắn không nên dây dưa cùng mấy Thiên Ma Mị Ảnh mà phải nhanh chóng lợi dụng Chính Khí Ca đánh bại La Chinh mới phải.
Chỉ cần đánh bại La Chinh thì mấy Thiên Ma Mị Ảnh này sẽ tự tan.
Rốt cuộc Châu Đan cũng suy nghĩ rõ ràng.
Hắn duỗi tay bắn ra một luồng ánh sáng vàng kim từ giữa Chính Khí Ca, lớn gấp năm lần luồng sáng đã đánh bại Thiên Ma Mị Ảnh vừa nãy, bắn thẳng về phía La Chinh.
Đối mặt với cú đánh chính diện của Châu Đan, La Chinh cũng không dám xem thường chút nào, dưới chân dùng sức, cả người liền hóa thành một luồng gió, né sang bên cạnh!
Chương 247: Quân tử
Uy lực của ánh sáng vàng bắn ra từ Chính Khí Ca khủng bố hơn nhiều so với tưởng tượng của La Chinh.
Luồng sáng đó gần như xẹt qua sau lưng hắn, tuy không bắn trúng nhưng lại khiến hắn cảm nhận được uy lực ẩn chứa bên trong.
Chính khí cương trực này, khủng bố đến vậy!
Nếu bị luồng ánh sáng vàng này bắn trúng, không nghi ngờ gì nữa, thân thể La Chinh sẽ bị nó xuyên qua.
Nhìn chung, La Chinh cũng rất tự tin vào thân thể của mình, trừ phi là đối mặt với lão quái vật đã tiến vào Chiếu Thần Cảnh nhiều năm như Mạc Hưu Ngôn thì mới không dám đón đỡ công kích.
Tất nhiên, Chính Khí Ca do Châu Đan viết ra sao có thể so được với thực lực của Mạc Hưu Ngôn.
Chẳng qua thực sự giữa các võ giả khó có thể so sánh kiểu này, bởi vì Châu Đan rất có thể đã phát huy ra thực lực cực đại của hắn, còn ngày ấy tại Mạc phủ, Mạc Hưu Ngôn vẫn chưa phát huy ra sức mạnh cực đại của mình.
Nói chung, cảm giác áp bách Mạc Hưu Ngôn tạo ra cho La Chinh vẫn mạnh hơn Châu Đan một bậc.
Dù sao Châu Đan và Mạc Hưu Ngôn đều là cường giả Chiếu Thần Cảnh, nhưng Châu Đan mới tiến vào Chiếu Thần Cảnh, còn Mạc Hưu Ngôn thì đã tu luyện đến phần cuối.
Luồng ánh sáng vàng kia không bắn trúng La Chinh thì trực tiếp bắn về phía màn sáng kết giới.
Kết giới kia cản trở luồng ánh sáng vàng lợi hại này được một lúc, nhưng vẫn không thể ngăn cản được.
Mặt ngoài của kết giới hiện lên một đợt dao động như gợn sóng, sau đó bị ánh sáng vàng kim xuyên qua.
“Ầm!”
Sau khi xuyên qua kết giới, ánh sáng vàng kia không hề dừng lại mà bắn về phía Thốc Thứu Phong ở bên cạnh, xẹt qua bên tai một vị đệ tử rồi đánh thẳng xuống mặt đất, lưu lại một hố tròn đen tuyền, không biết sâu tới mấy thước…
Sắc mặt vị đệ tử Thốc Thứu Phong kia trắng bệch, đứng ngơ ngác nói không ra lời.
Nếu ánh sáng vàng này đi lệch một chút, sợ là đã xuyên thẳng qua đầu hắn rồi.
Trong đại hội toàn phong không phải không có chuyện bị dư âm của uy lực từ võ đài lan đến, thậm chí còn có thể bị trọng thương, hay trả giá bằng tính mạng.
Đạo sư của Thốc Thứu Phong cũng trở nên kích động, vội vàng yêu cầu các đệ tử lui về phía sau.
Nếu ánh sáng vàng kia lại phá vỡ kết giới lần nữa thì chỉ sợ đệ tử của hắn không còn may mắn được như vậy.
Sắc mặt các vị chân nhân bảo vệ võ đài cũng đại biến.
Nếu chân nguyên trong võ đài lan ra, làm các đệ tử bên ngoài bị trọng thương thì cũng tính là xảy ra sự cố.
Cho nên bọn họ liên thủ lại, rót chân nguyên vào đại trận của kết giới, nhất thời độ dày của toàn bộ kết giới tăng lên không ít.
“Viu, viu, viu, viu…”
Lúc này Châu Đan làm sao còn bận tâm việc này được nữa?
Chân nguyên Thiên Ma kia cứ không ngừng cắn nuốt Chính Khí Ca của hắn, nên trước khi Chính Khí Ca bị chân nguyên Thiên Ma cắn nuốt hoàn toàn, hắn phải đánh bại được La Chinh, nếu không kẻ bại chính là hắn!
Từng luồng ánh sáng vàng bắn ra từ Chính Khí Ca, còn La Chinh thì giống như một con báo đang tránh né sự đuổi giết của tay thợ săn trong rừng núi, không ngừng nhảy nhót, quay cuồng né tránh.
Hai người đều đang cố gắng giật lấy cơ hội cuối cùng.
Nếu Châu Đan đánh trúng La Chinh thì La Chinh chắc chắn sẽ bại.
Còn La Chinh chỉ cần cố gắng chống đỡ hết lượt ánh sáng vàng đang tập kích này thì chân nguyên Thiên Ma của hắn có thể cắn nuốt hết Chính Khí Ca.
Đó là thứ cuối cùng Châu Đan dựa vào, chỉ cần cắn nuốt hết bài Chính Khí Ca này thì có nghĩa La Chinh đã thắng!
“Ầm, ầm, ầm…”
Từng luồng ánh sáng vàng đánh ra đều xẹt qua người La Chinh rồi đánh vào kết giới võ đài, phát ra từng tiếng động nặng nề.
Luồng ánh sáng vàng nào bắn vào đất thì trực tiếp để lại một lỗ nhỏ nông sâu khó lường.
Châu Đan càng ngày càng lo lắng nên bắn ra ánh sáng vàng càng lúc càng nhanh, áp lực của La Chinh cũng càng lúc càng lớn.
“Tinh thạch Phượng Tường, năng lượng khai mở hoàn toàn!”
La Chinh đã thúc giục năng lượng của tinh thạch Phượng Tường đến mức cực hạn, bộc phát ra sức mạnh toàn thân.
Trong không gian hữu hạn của võ đài, hắn không ngừng chuyển động né tránh nhanh đến mức kéo theo từng cái bóng mờ.
Lần nào những luồng sáng kia cũng chỉ có thể bắn trúng cái bóng của hắn!
Nhưng dưới sự thúc ép của những luồng ánh sáng vàng kia, La Chinh cuối cùng đã lao vào một góc.
“Không ổn! Đây là góc chết!”
Sắc mặt La Chinh chợt đại biến, hai bên trái phải và phía trên đều có ánh sáng vàng bắn lại, cho dù tốc độ có nhanh thì Châu Đan cũng đoán được góc chết của hắn.
Có thể nói lúc này La Chinh tránh cũng không nổi, chỉ còn một con đường duy nhất là tiến thẳng về phía Châu Đan.
Nhưng nếu La Chinh trực tiếp đối mặt với Châu Đan… Chỉ cần Châu Đan tạo ra một luồng ánh sáng ngay chính diện thì La Chinh chắc chắn thất bại!
“Hết cách rồi, chỉ có thể mạo hiểm!”
Lúc này cũng không còn thời gian để La Chinh suy xét thêm nữa, chân hắn đạp một phát, cả người liền hóa thành một mũi tên nhọn lao thẳng về phía trước.
Trên mặt Châu Đan lộ ra một nụ cười nhạt, tốc độ của La Chinh quả thật rất nhanh, nhưng hắn lại có một khuyết điểm lớn: không nhiều chiêu thức.
Nhưng chuyện này cũng không thể trách La Chinh, bởi vì đến giờ La Chinh vẫn không hề tu luyện thân pháp.
Cho nên dù tốc độ nhanh, nhưng trước đó Châu Đan đã nắm được phương hướng né tránh của La Chinh nên đã sắp xếp từ trước, đẩy La Chinh vào trong góc.
Tiếp theo đó, La Chinh không thể né tránh nữa nên tất nhiên sẽ đâm đầu đối diện với hắn, trong lòng Châu Đan cũng đã tính kế ổn thỏa, chỉ cần phong tỏa hết phía trước thì La Chinh liền không có đường để đi, lúc này đương nhiên hắn sẽ bại!
“Không ngờ để thắng được lại phải gian nan như vậy…” Châu Đan thở dài một hơi, lập tức bắn ra một luồng ánh sáng vàng cuối cùng.
Luồng ánh sáng vàng này liền phá tan con đường cuối cùng của La Chinh.
Nhưng ngay khi Châu Đan cho rằng trận so đấu này đã chấm dứt thì La Chinh bỗng nhiên sử dụng một bộ pháp quỷ dị!
Kiếm bộ!
La Chinh đích thực không tu luyện thân pháp, nhưng xét kỹ ra thì kiếm bộ cũng coi như một nửa là thân pháp.
Khi Chu Đan thấy La Chinh thi triển kiếm bộ, đồng tử chợt co rút lại! Hắn không phải không biết La Chinh hiểu được kiếm bộ, lúc trước khi La Chinh chiến đấu với Gia Cát Hi hắn cũng có xem, trận chiến lúc ấy rõ ràng bày ra ngay trước mắt.
Chỉ có điều kiếm bộ của La Chinh cũng không khiến cho Châu Đan coi trọng.
Bởi vì Châu Đan không phải là kiếm khách, không hiểu được sự huyền bí bên trong kiếm bộ.
Vậy nên hắn cũng nhất trí với đại đa số mọi người, cho rằng kiếm bộ của La Chinh chính là kiểu học đòi một cách vụng về, chỉ là một trò nhằm che mắt người khác mà thôi!
Hơn nữa từ lúc chiến đấu với La Chinh đến giờ cũng không thấy hắn thi triển kiếm bộ, vậy nên trong lúc chiến đấu căng thẳng, Châu Đan đã quên mất cái kiếm bộ này tận đến chín tầng mây rồi.
Ngay lúc này, nhìn thấy La Chinh bỗng nhiên thi triển ra kiếm bộ, tâm trạng và vẻ mặt Châu Đan nhất thời đều trầm xuống.
Thực lực của La Chinh quả thật không thể nghi ngờ, nếu hắn thi triển ra kiếm bộ, chứng tỏ bản thân hắn đã dự tính từ lâu.
Quả nhiên, La Chinh tiến về phía trước với bước đi quỷ dị, thân thể cũng xiêu xiêu vẹo vẹo, nhất thời tránh khỏi một luồng ánh sáng vàng cuối cùng.
Sau đó hắn vẫn tiếp tục với bước đi cực kỳ quỷ dị đó, tiếp tục đánh về phía Châu Đan.
Cùng lúc đó, một tầng ánh sáng vàng bao phía ngoài Chính Khí Ca rốt cuộc cũng bị chân nguyên Thiên Ma cắn nuốt hết, sau đó toàn bộ Chính Khí Ca cũng bị chiếm đoạt…
Nhưng Châu Đan đã không có thời gian để sợ hãi tốc độ cắn nuốt của chân nguyên Thiên Ma nữa rồi, hắn đã phải đối mặt với thần lực trời sinh của La Chinh!
Không thể không nói, cho dù là thảm bại, Châu Đan vẫn duy trì phong độ khiêm nhường của quân tử.
Hắn đứng tại chỗ, gặp nguy không loạn, thân thể hơi ưỡn thẳng, bút lông trong tay tiếp tục múa may, không ngừng viết ra một đám Phòng Tự Quyết trên không trung.
Nhưng công kích của La Chinh dữ dội mà nhanh chóng tới độ nào chứ?
Phòng Tự Quyết của Châu Đan giống như con đập chỉ trong nháy mắt đã bị dòng nước lũ La Chinh đập nát.
Phá vỡ Phòng Tự Quyết của Chu Đan xong, La Chinh đánh thẳng một quyền đến trước mặt Châu Đan.
Châu Đan biết mình đã hết hy vọng, nhưng vẫn nhắm hai mắt lại, không né không tránh.
Vậy nhưng một quyền này của La Chinh cuối cùng dừng lại cách mặt Chu Đan không đến một tấc
“Ta, cho ngươi cơ hội nhận thua.” La Chinh nghiêm mặt nói.
Châu Đan mở to mắt mỉm cười: “La Chinh huynh đắc thế cũng có thể nhân từ như thế, có phong phạm quân tử! Châu Đan ta bái phục!” Sau khi nói xong, hắn xoay người về phía trọng tài cách đó không xa mà nói: “Trận này, ta thua!”
Thua thì thua, thua thẳng thắn vô tư, thua quang minh lỗi lạc, đạo quân tử của Châu Đan chính là như thế!
Nếu có thể thắng thì tốt, nhưng thật sự thua thì cũng không so đo.
Không cầu phải như ý, nhưng cầu không thẹn với tâm!
Trọng tài nghe thấy Châu Đan nói vậy, lập tức tuyên bố: “Tiểu Vũ Phong – La Chinh thắng, Hắc Nham Phong – Châu Đan bại!”
“Cái gì, thua? Nhanh vậy sao?” Đợt giao thủ cuối cùng giữa La Chinh và Châu Đan gần như chỉ trong nháy mắt, La Chinh xoay ngược tình thế với tốc độ cực nhanh nên không ít đệ tử căn bản không kịp phản ứng.
“Ngươi biết cái gì? Đạo quân tử của Châu Đan chú trọng nhất là tu dưỡng, cũng tựa như quân tử đánh cờ, đến lúc thì dừng(1).
Huống chi với tâm tính của Châu Đan, nếu hắn nhận thua thì nhất định là đánh không lại được với La Chinh!”
(1)Quân tử đánh cờ: Xuất phát từ câu “Nhân bất tri, nhi bất uấn, bất diệc quân tử hồ?” trong Luận ngữ.
Có nghĩa là, người không biết, mà ta không trách, há chẳng phải quân tử sao?
Quân cờ nào biết thắng thua, nào e sinh tử, là người đánh cờ trao cho nó sinh mệnh, cũng quý trọng sinh mệnh của nó.
Bàn cờ là sân đấu, quân cờ chấp hành, người quân tử thì thi triển tài năng, dùng trí tuệ, dũng khí, lòng tin để khống chế thế cục.
Thắng thua biết dừng, không trốn tránh mà đổ trách nhiệm lên quân cờ, chính là đạo quân tử khi đánh cờ vậy.
“A a a… Điểm tích lũy của ta! Ta thua tám trăm điểm tích lũy rồi!” Một vị đệ tử lộ ra vẻ mặt vạn phần thống khổ.
Tám trăm điểm tích lũy cũng chính là hơn một ngàn sáu trăm viên Phương Tinh, cho dù là đối với đệ tử sĩ tộc thì cũng là tài sản tương đối lớn.
Hắn cược Chu Đan nên đến lúc này một xu cũng không còn!
Mà giờ khắc này người vui vẻ nhất cũng không phải là La Chinh, không phải Văn đạo sư và mọi người trên Tiểu Vũ Phong mà là những người cược La Chinh thắng!
Ví dụ như Triệu Chiêu, tiếng cười cuồng dã của hắn không ngừng quanh quẩn trên Cửu Trượng Phong.
Đại đa số đệ tử nội môn đều cho rằng hắn sướng đến phát ngốc rồi, chẳng qua mọi người không dám nói thẳng mà thôi.
Dù sao thực lực Triệu Chiêu vẫn rất mạnh, hắn không tham gia đại hội toàn phong nên hiện tại thực lực của hắn là mạnh nhất trong đám người còn lại trong phong.
Tuy Triệu Chiêu cũng hiểu được mình đứng ở đây cười điên cuồng như vậy là hành vi vô cùng ngu ngốc, nhưng giờ phút này trong lòng hắn vui như hoa nở, không thể không cười!
Một ngàn hai trăm viên Phương Tinh, một ăn chín! La Chinh thắng một ván này giúp số tiền trong tay Triệu Chiêu tăng vọt tới chín lần, tương đương với việc hắn có được hơn vạn viên Phương Tinh.
Hơn vạn viên Phương Tinh đấy! Nếu là trước kia, tưởng tượng thôi Triệu Chiêu cũng không dám, vậy mà hiện tại hắn đã có!
Một vạn viên Phương Tinh, chỉ cần nghĩ một chút thôi cũng có thể làm Triệu Chiêu thở gấp.
Tiếp tục cược cho La Chinh? Hiện tại La Chinh đã đánh bại Châu Đan, tỉ lệ sau này chắc chắn sẽ giảm.
Dù sao trận chiến này cũng đã giúp La Chinh chứng minh thực lực của mình một cách vững vàng, không có tên ngu ngốc nào lại để cho La Chinh tỉ lệ cao như vậy nữa, nếu không nhà cái sẽ thua đến quần cũng mất luôn.
Cho dù là một ăn hai thì một vạn viên Phương Tinh của hắn cũng có thể biến thành hai vạn viên Phương Tinh…
Hai vạn đấy! Trên mặt Triệu Chiêu lóe ra một nụ cười hiểm ác.
Liều mạng! Tiếp tục đặt một vạn viên Phương Tinh cho La Chinh!
Chương 248: Vương doãn
La Chinh có thể thắng trận này cũng không có gì quá đặc biệt, chẳng qua La Chinh cũng chưa liều mạng dốc toàn lực mà chỉ mới lộ ra Thiên Ma Thần Quyền mà thôi.
Hiệu quả chiến đấu của Thiên Ma Mị Ảnh tốt đến mức thần kỳ, thậm chí còn vượt qua kỳ vọng của hắn.
Tuy trước đây hắn tính là vào vòng trong mới sử dụng Thiên Ma Thần Quyền, nhưng lại gặp phải Châu Đan, nếu chỉ dựa vào thân thể và sức mạnh tuyệt đối thì nhất định là không thể đối đầu được.
Về phần chúng đệ tử Tiểu Vũ Phong cũng kinh hỉ gấp bội lần khi La Chinh có thể thắng được Châu Đan.
Có điều sau khi La Chinh không ngừng thắng liên tiếp, lần nào lần nấy lật nhào hết suy đoán của bọn họ, thì bọn họ đã chết lặng trước biểu hiện yêu nghiệt của La Chinh.
Cho nên khi La Chinh đi xuống, Văn đạo sư ấp úng không biết nên nói chúc mừng thế nào, cuối cùng chỉ cười ha ha, ôm lấy bả vai La Chinh: “La Chinh, ngươi thật là phúc tinh của Tiểu Vũ Phong chúng ta!”
Có lẽ vì có La Chinh này, Tiểu Vũ Phong sẽ có thể thay đổi vận mệnh hoàn toàn, từ vị trí xếp chót mà nhảy vọt trở thành phong hạng đầu trong ba mươi ba phong, tựa như La Yên lúc trước dẫn dắt Ngọc Nữ Phong vượt qua từng phong khác, một đường đưa Ngọc Nữ Phong lên hàng thứ hai!
Giờ này mọi người không còn nhiều nghi ngờ với thực lực của La Chinh nữa.
Châu Đan không giống Gia Cát Hi lúc trước.
Gia Cát Hi tuy cũng là Chiếu Thần Cảnh, nhưng trong Chiếu Thần Cảnh hắn thuộc vào loại yếu.
Nhưng Châu Đan là ai? Đệ tử đứng đầu Hắc Nham Phong! Hắc Nham Phong lại là phong xếp hạng hai! Chứng tỏ La Chinh có thực lực xếp hạng đứng đầu nội môn Thanh Vân Tông!
Nhưng dù là vào lúc nào thì chung quy vẫn có những nghi ngờ.
“Có lẽ là Châu Đan nương tay?” Có đệ tử không cam lòng hỏi ngược lại.
Những lời này vừa mới nói ra, cả đám người xung quanh liền dùng một loại ánh mắt khi nhìn tên ngốc mà liếc hắn một cái.
Châu Đan làm sao có thể nương tay? Mà dù có nương tay thì ai lại đi nương tay với một tên Tiên Thiên Nhị Trọng? Dùng đầu ngón chân mà nghĩ thì cũng không có khả năng.
Hơn nữa Châu Đan tu luyện theo đạo quân tử, không thẹn với tâm của bản thân, càng không có khả năng nương tay, cố ý nhận thua.
Châu Đan ra sát chiêu Chính Khí Ca cực mạnh còn không đánh bại được La Chinh thì có thể tưởng tượng được một chút về thực lực của La Chinh.
Vòng đấu loại cuối cùng cũng kết thúc, La Chinh còn tiến hành hai trận chiến đấu với một vị Tiên Thiên Đại Viên Mãn và một vị Chiếu Thần Cảnh, đối thủ cả hai trận đều không ngoại lệ mà lựa chọn trực tiếp nhận thua.
Đùa chứ, đến người như Châu Đan còn không chắc thắng thì bọn họ làm sao có thể là đối thủ? Hai người này đụng phải Châu Đan chỉ sợ cũng sẽ trực tiếp nhận thua, đụng phải La Chinh thì chuyện nhận thua lại càng khỏi phải bàn.
Sau khi kết thúc vòng đấu loại, hơn sáu trăm đệ tử tham gia so đấu đã bị loại hơn phân nửa, hiện tại chỉ còn không đến hai trăm người.
Mà vòng sau cũng là đấu luân phiên!
Quy tắc đấu luân phiên ở vòng này cũng giống vòng đấu loại, nhưng khác ở chỗ là có đệ tử thân truyền.
Thực lực của đệ tử thân truyền vẫn luôn giống như truyền thuyết trong Thanh Vân Tông.
Cho tới nay, phần lớn đều là đệ tử thân truyền đạt được danh đệ nhất trong đại hội toàn phong.
Có lần khoa trương thì bọn họ thậm chí còn trực tiếp ôm hết mười hạng đầu! Chỉ từ điểm này cũng có thể tưởng tượng được một chút sự khủng bố của đệ tử thân truyền!
Trải qua một hồi chiến đấu, La Chinh nằm tại chỗ nghỉ ngơi.
Tuy thể chất hắn khôi phục rất nhanh, nhưng mỗi trận chiến trong đại hội toàn phong hắn đều phải xuất ra trạng thái điên cuồng nhất để nghênh đón, huống chi trận đấu kế tiếp, rất có thể hắn sẽ đối mặt với đệ tử thân truyền.
Trong trận đấu luân phiên đầu tiên đã có đệ tử thân truyền xuất chiến.
Người xuất chiến lúc này chính là một thanh niên thân khoác áo bào vàng.
Anh chàng có mái tóc ngắn, cái trán bóng loáng, đôi mắt tam giác toát ra khí tức sắc bén.
“Là Vương Doãn!”
“Trận chiến đầu tiên là Vương Doãn.
Đại hội toàn phong năm nay thật đáng xem!”
“Ba năm trước, Vương Doãn lấy thực lực Tiên Thiên Nhị Trọng tham gia đại hội toàn phong, sau đó mai danh ẩn tích trong Thanh Vân Tông, không ngờ ba năm sau hắn lại xuất hiện! Không biết tu vi của hắn đã tăng đến đâu!”
“Hắc hắc, tăng đến đâu? Nếu trước khi La Chinh xuất hiện thì thấy Vương Doãn đúng thực là kinh diễm, chỉ với thực lực Tiên Thiên Nhị Trọng đã có thể lọt vào tốp 100, ở Thanh Vân Tông đã là hiếm thấy.
Nhưng hiện tại La Chinh cũng là Tiên Thiên Nhị Trọng, người ta còn đánh bại cả Châu Đan, bước vào tốp 50 người đứng đầu.
Chênh lệch giữa 100 và 50 không phải là bình thường.
Từ vị trí 100 tiến đến mấy chục thì vẫn tương đối dễ, nhưng sau khi vào tốp 50 mà muốn tiến về phía trước thì là muôn vàn khó khăn.
Theo ta thấy, năm đó Vương Doãn không bằng La Chinh!”
“Ngươi nói đúng.
Năm đó Vương Doãn không bằng La Chinh.
Nhưng hiện tại Vương Doãn đã tu luyện ba năm, cũng đã bước chân vào Chiếu Thần Cảnh.
Năm đó hắn mới Tiên Thiên Nhị Trọng đã có thể chiến đấu vượt cấp, hiện tại hắn đã bước vào Chiếu Thần Cảnh chẳng phải là càng khủng bố hơn sao? La Chinh làm sao có thể là đối thủ?”
Có lẽ bởi vì đều là Tiên Thiên Nhị Trọng nên đại đa số mọi người đều đem La Chinh ra so với Vương Doãn.
Những tranh luận sôi nổi hỗn loạn truyền vào tai Vương Doãn, hắn lại từ từ đi đến cạnh lôi đài, ánh mắt lợi hại nhìn chăm chú vào La Chinh: “La Chinh, ta muốn đánh với ngươi một trận!”
Mọi người không ngờ Vương Doãn lại sắc bén như thế, mọi người mới chỉ vừa so sánh giữa hai người một chút, hắn đã muốn khiêu chiến với La Chinh rồi.
La Chinh mới là Tiên Thiên Nhị Trọng, còn Vương Doãn đã đột phá Chiếu Thần Cảnh, chắc hẳn thực lực của hắn cũng thuộc loại đứng đầu trong đám đệ tử Chiếu Thần Cảnh, vậy mà lại đi khiêu chiến La Chinh thì da mặt có vẻ cũng hơi dày.
“La Chinh, không cần đồng ý!” Văn đạo sư nhẹ giọng nói, hắn cũng không dám đắc tội với Vương Doãn.
Văn đạo sư mặc dù là đạo sư của Tiểu Vũ Phong, nhưng xét về địa vị thì sư tôn của Vương Doãn không phải là chân nhân mà chính là trưởng lão, không phải là địa vị mà Văn đạo sư có thể với tới được.
La Chinh không chút sợ hãi nhìn Vương Doãn rồi thản nhiên nói: “Chiến hay không ta đều theo sự sắp xếp của Thanh Vân Tông.
Đại hội toàn phong có quy định cả, nếu được phân gặp ngươi thì tất nhiên ta cũng sẽ không từ chối.”
“Ngươi sợ? Yên tâm.
Ta sẽ không để người khác nói ta ỷ lớn hiếp nhỏ, ta sẽ áp chế tu vi của mình xuống còn trình độ của cao thủ Tiên Thiên, công bằng đấu với ngươi một trận!” Vương Doãn tiếp tục nói.
“Ha!” Nghe thấy Vương Doãn nói vậy, trái tim La Chinh kích động: “Ta sợ? Vương Doãn, ngươi hiểu được cái gì gọi là công bằng ư? Ta vẫn giữ nguyên câu cũ, không cần ngươi phải áp chế tu vi, nếu được xếp trúng, ta sẽ làm đối thủ của ngươi.
Đương nhiên ta sẽ đánh bại ngươi!”
Nghe La Chinh nói vậy, dù là đệ tử trong Tiểu Vũ Phong hay đệ tử các phong khác thì cũng phải hít một hơi thật sâu.
Cùng lúc đó, mấy chục vạn đệ tử của ba mươi ba phong đang ngồi cạnh Tín Khuê cũng đồng thời hít sâu một hơi.
Thông qua Tín Khuê, các đệ tử cũng có thể nhìn thấy Vương Doãn trên võ đài, từ khoảng cách đó không thể nhìn thấy La Chinh, nhưng tiếng nói kia được truyền vào trong Tín Khuê không sót chữ nào.
Bọn họ không ngờ Vương Doãn khiêu chiến La Chinh, vậy mà La Chinh lại không sợ chút nào, còn dám ngông cuồng? Hắn mới chỉ là Tiên Thiên Nhị Trọng thôi, đây hẳn là tự tin có thừa nên mới dám nói ra lời như thế?
Dù thế nào thì lời này La Chinh cũng đã nói.
Nghe vậy trên mặt Vương Doãn cũng chợt lóe lên sắc thái kỳ dị, hắn lập tức nói: “Tốt! Nếu đấu luân phiên ngươi không bị loại, chúng ta sẽ có cơ hội giao đấu.
Chẳng qua nếu ngươi bị loại thì cũng chứng tỏ ngươi căn bản không có tư cách giao đấu với ta!”
Lời này của Vương Doãn cũng vô cùng cuồng ngạo.
Phải biết rằng Vương Doãn cũng phải đối mặt với đông đảo đệ tử thân truyền, nhưng lời này của hắn nghĩa là: Ta không có khả năng bị loại!
Vương Doãn đích thực có tư cách cuồng ngạo, dù sao ba năm trước hắn đã biểu hiện sức chiến đấu khủng bố, đồng thời hắn cũng đã trải qua cảm giác một Tiên Thiên Nhị Trọng đối mặt với cường giả Chiếu Thần Cảnh.
Đến giờ quay trở lại, đối mặt cường giả đồng cấp nên đương nhiên hắn có tự tin.
“Vương Doãn, ngươi hãy chú ý một chút, đối thủ hiện giờ của ngươi là ta!”
Vương Doãn đang nói chuyện với La Chinh, nhưng giờ phút này sau lưng Vương Doãn cũng có một người mặt mũi âm trầm.
Người này tên là Bồ Tinh Vũ, là đệ tử đứng đầu Hoàn Linh Phong, cũng là cường giả Chiếu Thần Cảnh.
Hoàn Linh Phong xếp thứ năm trong ba mươi ba phong, thực lực tất nhiên không kém, mà là người đứng đầu Hoàn Linh Phong nên Bồ Tinh Vũ cũng là hạng người tâm cao khí ngạo.
Sau khi Vương Doãn lên đài, đối mặt với hắn mà chẳng buồn ra tay, lại còn khiêu chiến với một tên Tiên Thiên Nhị Trọng, hoàn toàn không coi hắn ra gì, điều này Bồ Tinh Vũ làm sao nhịn được? Như vậy chẳng phải là Vương Doãn căn bản không coi hắn là đối thủ mà coi tên La Chinh Tiên Thiên Nhị Trọng kia mới là đối thủ sao?
Châu Đan bại bởi La Chinh, nhưng Bồ Tinh Vũ lại không cho rằng mình có thể thua La Chinh!
Nghe Bồ Tinh Vũ nói vậy, Vương Doãn quay đầu, lập tức nhếch môi cười: “Đối thủ của ta là ngươi?”
“Đúng!” Bồ Tinh Vũ gật đầu, duỗi tay móc ra một cây quạt vàng.
Cây quạt này cũng là một linh khí thượng phẩm, toàn thân lóe ra màu vàng rực rỡ, mặt ngoài phủ một tầng hoàng kim, vô cùng tinh xảo đẹp đẽ.
Mà sau khi mở ra, mép quạt giống như lưỡi đao sắc bén, nếu như bị cây quạt này chém một cái, sợ là còn khó chịu hơn việc bị bổ một đao.
“Tốt.” Vương Doãn nói xong bỗng bước chân đi qua phía Bồ Tinh Vũ.
Tuy Bồ Tinh Vũ căm tức Vương Doãn không coi mình ra gì, nhưng khi đối mặt với Vương Doãn thì cũng không chậm trễ chút nào.
Dù sao Vương Doãn năm đó cũng là nhân vật vang danh, thời điểm còn là Tiên Thiên Nhị Trọng đã có thể càn quét hơn phân nửa số người trên Thanh Vân Bảng, giờ đã trở thành Chiếu Thần Cảnh thì càng không thể lường được.
Vì thế Bồ Tinh Vũ lựa chọn đánh đòn phủ đầu.
Hắn nhẹ nhàng vung quạt, mở ra hoàn toàn, sau đó lập tức vươn tay múa may một trận.
“Vèo…”
Chiếc quạt kia bay đến với tốc độ cực lớn, tay Bồ Tinh Vũ lại lật.
Đúng lúc này, từng luồng chân nguyên xuất hiện xung quanh cây quạt.
Chân nguyên của Bồ Tinh Vũ rất đặc biệt.
Dường như hắn đã quán tưởng một vật cực kỳ sắc bén, cho nên chân nguyên tỏa ra từ cây quạt không hóa thành đồ vật đặc biệt nào mà thành một luồng kim tuyến.
Luồng kim tuyến này rất nhỏ, nếu không phản xạ một chút kim quang dưới ánh sáng mặt trời thì mắt thường hầu như không thể phân biệt được.
Giờ phút này La Chinh cũng mở to hai mắt nhìn lên võ đài, loại công kích này hắn đã từng trải qua trong thử luyện ở Huyết Sắc Sơn.
Lúc đó Phương Ngọc Thư cũng lợi dụng linh khí để kéo ra những sợi năng lượng vô địch.
Khi ấy La Chinh còn bị những sợi năng lượng nhỏ đó làm cho thương tích đầy mình.
Uy lực của sợi kim tuyến mà Bồ Tinh Vũ này xuất ra quả nhiên cường hãn hơn nhiều so với sợi tơ từ linh khí của Phương Ngọc Thư.
Không biết Vương Doãn sẽ ứng phó ra sao?
Mọi người ở đây đều tự hỏi Vương Doãn sẽ phá giải kim tuyến này như thế nào.
Ngay trước mắt bao người, hắn một mạch tiến thẳng tới luồng kim tuyến kia.
Chương 249: Chiến giáp bạch cốt
Những sợi tơ của Bồ Tinh Vũ được đan cài vào nhau thành một tấm lưới giống như mạng nhện, mang tên “Thiên La Võng”.
Trong chiến đấu, Bồ Tinh Vũ thường tìm mọi cách để đẩy đối thủ rơi vào tấm lưới được bện từ tơ vàng này.
Một khi đã lọt lưới thì chắc chắn sẽ bị cắt thành từng mảnh nhỏ.
Bởi vì cực kỳ đẫm máu nên Bồ Tinh Vũ chưa từng sử dụng chiêu thức này trong những trận đấu trước.
Nhưng lúc này đối đầu với đệ tử thân truyền nên hắn không dám qua loa.
Hắn biết chỉ cần thả lỏng một chút thì người nằm dưới đất sẽ là mình!
Bồ Tinh Vũ cho rằng với thiên tư trác tuyệt của Vương Doãn, có lẽ sẽ tìm được cách phá giải Thiên La Võng của hắn, nhưng Vương Doãn quá ngạo mạn, ung dung bước vào không chút kiêng dè, mà trong Thiên La Võng thì gần như không có sơ hở!
Ngươi đã tự chui đầu vào lưới thì cũng không thể trách ta được! Bồ Tinh Vũ cười lạnh.
Hễ là người dám coi thường ta thì đều phải đổ máu.
Cho dù Vương Doãn ngươi thiên tư trác tuyệt thì đã sao? Ta sẽ khiến ngươi phải trả giá đắt.
Nghĩ tới đây, cây quạt trong tay Bồ Tinh Vũ nhẹ nhàng vung lên, trong đó có một sợi tơ vàng khẽ dao động.
Mỗi sợi tơ vàng đều được liên kết với nhau bằng một phương pháp đặc thù.
Có câu rút một sợi dây động cả cánh rừng, dưới sự điều khiển của hắn, tất cả tơ vàng trên tấm lưới đều bắt đầu dao động, đan cài vào nhau, cuối cùng hợp thành một cái lưới lớn bao vây Vương Doãn!
Thấy cảnh tượng đó mọi người đều toát ra vẻ căng thẳng.
Tơ vàng này mảnh như sợi tóc nhưng lại bền chắc vô cùng, có thể nói một sợi tơ vàng tương đương với một thanh kiếm sắc bén vô song, có thể dễ dàng cắt nát xương cốt cứng rắn nhất!
“Ngay cả linh khí thì Thiên La Võng của ta cũng cắt được chứ đừng nói gì đến thân thể yếu ớt kia.
Vương Doãn, mặc dù ngươi bí mật tu luyện ba năm, nhưng có thể cản được Thiên La Võng sao?” Thiên La Võng bắt đầu siết chặt, không gian hoạt động của Vương Doãn ngày càng thu hẹp.
Vương Doãn vốn bước đi với tốc độ cực kỳ chậm, giờ đây đã dừng bước, ánh mắt lạnh nhạt nhìn tấm lưới đang không ngừng co lại, sau đó hắn nhìn tới Bồ Tinh Vũ, khóe môi thấp thoáng một nụ cười nhàn nhạt.
Nụ cười này bao hàm rất nhiều ý tứ, khinh thường, dửng dưng và không sợ hãi!
Sau đó, trên người Vương Doãn đột nhiên tràn ra một làn sương máu, nhanh chóng biến thành từng lớp xương trắng bao quanh cánh tay, đầu gối và lồng ngực của Vương Doãn, tạo thành một bộ chiến giáp Bạch Cốt!
Bộ chiến giáp Bạch Cốt kia bề mặt sáng bóng, trơn nhẵn tựa như được chế tạo từ bạch ngọc, nhưng trong đó lại tỏa ra một loại tà khí cực kỳ mãnh liệt.
Sau khi màn sương đỏ lan tràn ra ngoài, mọi người chỉ liếc mắt một cái đã cảm thấy da đầu tê dại, phảng phất như người đứng ở đó không phải Vương Doãn mà là một vị Tà tôn thời thượng cổ!
“Đây là tà công!” Bồ Tinh Vũ cảm nhận được từ tà khí tỏa ra từ trên người Vương Doãn, sắc mặt lập tức thay đổi.
Hắn không ngờ Vương Doãn lại tu luyện công pháp tà đạo!
“Thật sự là tà công! Ta có thể cảm nhận được hơi thở chết chóc phảng phất quanh hắn.
Thật không ngờ Vương Doãn lại lựa chọn con đường tà đạo này!”
“Con đường tà đạo này thật ra không hề dễ đi, nhưng một khi tu luyện thì thực lực sẽ mạnh mẽ hơn hẳn những võ giả bình thường!”
Thật ra, cái tên công pháp tà đạo chẳng qua là một cách nói được lưu truyền từ thời thượng cổ, hiện tại thì nó ám chỉ một loại công pháp cần dùng thủ đoạn vô cùng tàn nhẫn mới có thể tu luyện.
Loại công pháp này không chỉ tàn nhẫn với đối thủ mà còn cực kỳ tàn nhẫn với chính mình.
Ví dụ như Huyết Ma Công nổi tiếng hung ác cần phải giết hại hàng nghìn, hàng vạn sinh mạng để xây dựng ao máu, người luyện công phải ngâm mình trong đó để tiến hành thay máu.
Vì xây dựng ao máu mà phải giết hại nhiều mạng người như vậy, điều này chính là tàn nhẫn với người khác.
Mà võ giả muốn đổi với máu trong ao sẽ gặp phải một trở ngại, đó là dòng máu giữa người với người vốn rất khó tương thông, trừ phi là máu của người thân thì mới có thể tiến hành một cách thuận lợi mà không gặp khó khăn.
Huống chi trong ao không chỉ có máu người mà còn có máu động vật và các loại yêu thú, tưởng tượng cũng có thể thấy nỗi thống khổ khi truyền dòng máu này vào cơ thể người.
Đây chính là tàn nhẫn với chính mình.
Thanh Vân Tông không nghiêm cấm tu luyện công pháp tà đạo, nhưng không thể dùng nó để giết hại người khác.
Dĩ nhiên vài đệ tử trong Thanh Vân Tông vẫn bí mật tu luyện.
Nếu không bị phát giác thì Thanh Vân Tông cũng nhắm mắt cho qua.
Công pháp tà đạo mà Vương Doãn tu luyện là Thuật Ngưng Thần Bạch Cốt.
Có được bộ công pháp này cũng là do trước kia hắn gặp được cơ duyên lớn, xâm nhập vào một bí cảnh, trong đó có một vị tiền bối bị tẩu hỏa nhập ma khi tu luyện dẫn đến tọa hóa(1), cho nên Vương Doãn nhận được y bát và truyền thừa của vị tiền bối kia.
(1)Tọa hóa: Một quan niệm của Phật giáo ám chỉ tín đồ rời bỏ trần thế trong tư thế ngồi ngay ngắn, an nhiên.
Hiện tại Vương Doãn tung ra bộ công pháp này khiến mọi người đều giật mình.
Bọn họ không thể tưởng tượng được một Vương Doãn thiên phú trác tuyệt như vậy sao phải tu luyện công pháp tà đạo?
Nhưng ngay sau đó, bọn họ liền hiểu được lý do.
Công pháp tà đạo mà Vương Doãn tu luyện, mạnh hơn rất nhiều so với tưởng tượng của họ.
Chiến giáp Bạch Cốt được ngưng tụ chỉ trong chớp mắt.
Đến khi bộ áo giáp hoàn thành, Vương Doãn đột nhiên tăng tốc lao về phía Bồ Tinh Vũ.
“Xoẹt!”
Sợi tơ vàng đầu tiên cắt qua phần khuỷu tay của áo giáp.
Những sợi tơ này vốn không gì là không phá nổi, lại không thể để lại chút vết tích gì trên chiến giáp Bạch Cốt, hơn nữa còn bị va đứt chỉ trong nháy mắt.
“Xoẹt xoẹt xoẹt…”
Mặc chiến giáp Bạch Cốt lên người, Vương Doãn thoảng mái ung dung như bước vào chỗ không người, tơ vàng trên Thiên La Võng bị Vương Doãn va chạm làm đứt gãy hơn nửa! Tơ vàng liên tục đứt lìa phát ra những âm thanh tựa như có người đang không ngừng xé vải.
Bồ Tinh Vũ hít sâu, cảm thấy cả người lạnh toát, việc này…
Bồ Tinh Vũ biết rõ uy lực của Thiên La Võng, hắn từng dùng một sợi tơ vàng của Thiên La Võng cắt đứt linh khí trung phẩm và để lại vết cắt rất sâu trên linh khí thượng phẩm! Nhưng khi tơ vàng xẹt qua chiến giáp Bạch Cốt của Vương Doãn, thậm chí ngay cả một vết xước cũng không thể lưu lại.
Chẳng qua chỉ là chiến giáp được ngưng tụ từ chân nguyên, mà độ cứng đã có thể so với tiên khí?
Giờ khắc này, Bồ Tinh Vũ cảm thấy mình sắp điên rồi.
Hắn lùi về sau theo phản xạ có điều kiện.
Mỗi đệ tử có thể bước vào vòng này thì chắc chắn không ai cam chịu nhận thua, mỗi trận tỷ thí trong vòng đấu luân phiên đều ảnh hưởng tới thứ hạng cuối cùng.
Nhưng lùi về phía sau cũng không phải biện pháp khả thi.
Lúc Vương Doãn còn là cao thủ Tiên Thiên Nhị Trọng đã là một nhân vật toàn năng, dù là sức mạnh hay tốc độ đều có thể sánh ngang với người nổi bật trong hàng ngũ cao thủ Tiên Thiên Đại Viên Mãn, mà bây giờ Vương Doãn đã bước vào Chiếu Thần Cảnh! Cộng thêm tu luyện tà công thượng cổ, Bồ Tinh Vũ quả thật không phải đối thủ của hắn.
“Xoẹt!”
Vô số tơ vàng bay ra từ trong cây quạt của Bồ Tinh Vũ, đồng thời hắn nhảy dựng lên, bay thẳng lên trời!
Cường giả Chiếu Thần Cảnh có thể bay lượn, nhưng nếu không phải võ giả tu luyện chân nguyên hệ Phong thì khi mới bước vào cảnh giới Chiếu Thần, việc bay lượn sẽ không thuần thục.
Nhưng giờ khắc này, Bồ Tinh Vũ đã không có lựa chọn nào khác.
“Vèo vèo vèo…”
Cùng lúc bay lên, từng sợi tơ vàng vốn tượng trưng cho cái chết không ngừng vươn ra sau lưng hắn.
Tơ vàng vốn là chỗ dựa lớn nhất của Bồ Tinh Vũ, mỗi lần sử dụng thì gần như mọi việc đều thuận lợi.
Nhưng giờ phút này, trong lòng Bồ Tinh Vũ lại nảy sinh một cảm giác bất lực sâu sắc, giống như đòn sát thủ bản thân đã chuẩn bị thật lâu nhưng trong mắt đối phương lại nực cười giống như một món đồ chơi của trẻ con vậy…
Thấy Bồ Tinh Vũ bay lên, mặt Vương Doãn lộ rõ vẻ bình thản, dửng dưng.
Ngay sau đó, một màn sương máu nổ tung.
Đến khi màn sương tan đi thì có một đôi cánh bằng xương xuất hiện sau lưng hắn.
Đôi cánh bằng xương nhẹ nhàng giương lên, Vương Doãn đang mặc chiến giáp Bạch Cốt tức thì hóa thành một tia sáng lao vút lên khoảng trời trên võ đài.
Vương Doãn cũng mới bước vào Chiếu Thần Cảnh.
Đáng lẽ, người mới bước vào Chiếu Thần Cảnh phải thiêu đốt chân nguyên mới có thể bay lượn trên bầu trời, hơn nữa bởi căn cơ bất ổn cho nên tư thế bay lượn khó có thể nhanh nhẹn linh hoạt.
Nhưng Vương Doãn lại dựa vào cánh xương, nên dù là độ linh hoạt hay tốc độ đều tăng lên nhanh chóng!
Từng sợi tơ vàng mà Bồ Tinh Vũ tung ra quả thực chỉ như trò cười trước mặt Vương Doãn.
Từng sợi, từng sợi lập tức bị va đứt.
“Đừng ép ta!” Bồ Tinh Vũ quát Vương Doãn.
Vương Doãn vẫn lao về phía Bồ Tinh Vũ với tốc độ cực nhanh, hoàn toàn không có hứng thú trả lời hắn.
Đến tận lúc này, Vương Doãn vẫn sử dụng phương thức chiến đấu đơn giản, đó là dùng chiến giáp Bạch Cốt va chạm với đối thủ mà thôi.
Nhưng mọi người dùng mông cũng nghĩ được, công pháp tà đạo này của hắn tất nhiên không chỉ có mỗi chiêu chiến giáp Bạch Cốt này.
Chẳng qua Vương Doãn cảm thấy Bồ Tinh Vũ không đáng giá để hắn thật sự ra tay thôi!
Hai mắt Bồ Tinh Vũ đỏ ngầu, thân mình lơ lửng giữa không trung, tay trái nắm thật chặt chiếc quạt, cắn răng nói: “Ngươi đã khinh người quá đáng, vậy đừng trách ta!”
Bồ Tinh Vũ ghét nhất là bị người khác coi thường.
Nếu Vương Doãn vừa bắt đầu đã nghiêm túc đấu với hắn thì khi tài nghệ không bằng người, Bồ Tinh Vũ sẽ thản nhiên nhận thua.
Nhưng từ đầu tới cuối Vương Doãn chưa từng coi hắn ra gì nên hắn không cách nào bỏ qua được! Hắn muốn Vương Doãn hiểu, tùy tiện xem thường người khác sẽ phải trả giá đắt!
“Kim Hoa Thần Phiến!”
“Xoẹt!”
Quạt vàng vốn đã thu về lại bị Bồ Tinh Vũ tung ra, sau đó lập tức phẩy về phía Vương Doãn.
Trong nháy mắt, Bồ Tinh Vũ kích hoạt kỹ năng của linh khí thượng phẩm!
Số lượng linh khí trong Đông Vực không ít, nhưng linh khí có kỹ năng thì không nhiều.
Thông thường, giá trị của một linh khí trung phẩm có kỹ năng sánh ngang với linh khí thượng phẩm, mà linh khí thượng phẩm có kỹ năng liền sánh ngang với tiên khí!
Vì sao tinh thạch Phượng Tường và tinh thạch Huyết Phỉ mà La Chinh lấy được lúc trước lại quý giá? Bởi vì hai viên tinh thạch này đủ sức khiến linh khí thượng phẩm sánh ngang với tiên khí!
Cho nên giờ phút này, Bồ Tinh Vũ kích hoạt Kim Hoa Thần Phiến trong tay thì cũng không bình thường!
Kim Hoa Thần Phiến lơ lửng giữa không trung chợt tan rã thành vô số bóng quạt, mỗi cái bóng vừa xoay tròn vừa hung hăng tấn công Vương Doãn.
Hơn nữa những phiến ảnh này dường như có linh tính, chỉ tập trung cắt những mối nối trên tấm chiến giáp Bạch Cốt của Vương Doãn.
Chiến giáp Bạch Cốt mặc dù dũng mãnh nhưng luôn có những vị trí không thể bảo vệ, ví dụ như các đốt ngón tay, đầu, eo, đầu gối.
Bồ Tinh Vũ cho rằng chỉ cần tấn công những bộ phận này thì có thể xoay chuyển tình thế, Kim Hoa Thần Phiến có thể biến Vương Doãn thành một tên tàn phế!
Nhưng sau khi nở một nụ cười nhạt, Vương Doãn vẫn chẳng buồn tránh né.
Màn sương máu trên người hắn lại trào ra, sau khi tản đi lại để lộ thân thể hoàn toàn được chiến giáp Bạch Cốt bao bọc.
Thấy vậy, trong miệng Bồ Tinh Vũ nhất thời cảm thấy đắng chát.
Vương Doãn này xem thường mình quả nhiên là có lý do, mình căn bản không thể phá vỡ bộ chiến giáp Bạch Cốt này, hắn ở trong chiến giáp Bạch Cốt thì hoàn toàn là ở thế bất bại.
Vừa nghĩ như vậy, Vương Doãn đã hung hăng đâm sầm vào Bồ Tinh vũ.
Trước mắt Bồ Tinh Vũ thoáng chốc tối sầm, rơi vào hôn mê.
Chương 250: Cực kỳ cuồng vọng
Trận đấu giữa Vương Doãn và Bồ Tinh Vũ không thể nói là chấn động lòng người, bởi từ đầu tới cuối Vương Doãn đều chiếm thế thượng phong, hoàn toàn đè bẹp đối thủ, Bồ Tinh Vũ không có cơ hội nào để đánh trả.
Có điều các đệ tử tinh anh ở ba mươi ba phong và nhóm đệ tử thân truyền đều quan sát vô cùng chăm chú.
Đa số bọn họ đều không coi Bồ Tinh Vũ ra gì nhưng người bọn họ muốn để ý chính là Vương Doãn.
Ba năm trước Vương Doãn lấy thực lực Tiên Thiên Nhị Trọng bước vào tốp 100, tạo ra kỳ tích trong Thanh Vân Tông.
Mặc dù kỳ tích này đã bị La Chinh phá vỡ, nhưng không ai dám coi thường thực lực của hắn.
Huống chi Vương Doãn bí mật tu luyện ba năm, hiện tại đã bước vào Chiếu Thần Cảnh.
Trong ba năm qua chưa ai từng thấy hắn ra tay, cũng không ai biết thực lực của hắn sâu cạn thế nào.
Là đối thủ tiềm năng của mình, tất nhiên phải chú ý thật kỹ.
Chỉ tiếc Bồ Tinh Vũ thất bại quá nhanh, ngoài việc để Vương Doãn phô bày bộ chiến giáp cực kỳ kiên cố kia thì chẳng mang lại tác dụng nào khác.
Nhưng vẻn vẹn chỉ một bộ chiến giáp Bạch Cốt cũng đã đủ khiến tất cả đệ tử tinh anh các phong và đệ tử thân truyền coi trọng.
Lực phòng ngự của chiến giáp Bạch Cốt có thể so sánh với tiên khí, gần như chống đỡ được tất cả thương tổn, nếu không cách nào phá vỡ bộ chiến giáp Bạch Cốt này thì chắc chắn không thể đánh gục Vương Doãn.
La Chinh đứng trên khán đài cũng âm thầm chú ý.
Chiến giáp Bạch Cốt quả thực khó chơi, nhưng chưa chắc bản thân hắn không có kế sách đối phó, ví dụ như sử dụng thủ đoạn công kích linh hồn hoặc dùng phi đao nát.
Thanh phi đao sắc bén kia hẳn có thể xuyên thấu chiến giáp Bạch Cốt.
Chẳng qua La Chinh không tin Vương Doãn chỉ có một đòn sát thủ như vậy.
Tất cả còn cần phải kiểm chứng trên đấu trường.
Lần đại hội toàn phong này nhất định sẽ cực kỳ gian nan, chỉ một Vương Doãn đã có như thực lực thế này, mà Vương Doãn chưa chắc đã là đệ tử mạnh nhất trong hàng ngũ đệ tử thân truyền, hơn nữa còn phải đối đầu với đệ tử mạnh nhất trên các phong nữa!
Mặc dù phải đối mặt với mấy cường giả này nhưng La Chinh lại không hề nhụt chí chút nào.
Ngược lại, từ đầu tới cuối hắn đều đắm chìm trong một tâm thế rất mâu thuẫn, vừa kích động vừa bình tĩnh! Kích động có thể khiến chiến ý tăng lên, khiến hắn giữ vững khí thế phấn chấn, còn bình tĩnh thì có thể giúp hắn xác định rõ ràng đối thủ của mình.
Chỉ khi tâm thế bình tĩnh mới có thể đối phó với các đối thủ cao cường.
Từng trận, từng trận của vòng đấu luân phiên bắt đầu qua đi.
Từ khi vào vòng này, đệ tử thân truyền cũng đã tham gia, mức độ kịch liệt của mỗi trận tỷ thí đều tăng lên gấp mấy lần, đặc biệt là trận đấu giữa đệ tử các phong và đệ tử thân truyền thì quả thật cực kỳ đã mắt!
Ở Thanh Vân Tông, địa vị của đệ tử thân truyền cao hơn hẳn đệ tử các phong là chuyện không thể nghi ngờ gì nữa.
Nhưng chẳng qua chỉ có một số ít người may mắn được các trưởng lão và chân nhân trong Thanh Vân Tông lựa chọn trở thành đệ tử thân truyền mà thôi.
Tuy mọi người tuy không nói gì, nhưng trong lòng đều cảm thấy uất nghẹn.
Đệ tử thân truyền thì sao? Đệ tử ba mươi ba phong chúng ta không cần sư phụ chỉ dạy vẫn có thể đánh ngươi răng rơi đầy đất! Cho nên chỉ cần là trận đấu giữa đệ tử các phong và đệ tử thân truyền, tâm thái của đa số mọi người đều hướng về nhóm đệ tử các phong.
Đáng tiếc thực lực của nhóm đệ tử thân truyền thường cao hơn đệ tử nội môn các phong một bậc, cho dù là đệ tử đứng đầu các phong có chiến đấu hết sức với đệ tử thân truyền thì trong bốn trận đã có ba người bại trận.
Đến vòng thứ năm, trọng tài tuyên bố: “La Chinh của Tiểu Vũ Phong đối đầu với đệ tử thân truyền Vương Yến Diêu!”
Vương Yến Diêu?
Nghe được cái tên này, lông mày La Chinh lập tức nhướng lên như lưỡi kiếm.
Ngày đó trên Luyện Ngục Sơn, Vương Yến Diêu đã lấy uy thế lớn lao muốn ép La Chinh quỳ xuống! La Chinh dựa vào sức mạnh của vảy rồng và thân thể mạnh mẽ để chống chọi lại áp lực của hắn, hơn nữa còn lĩnh ngộ Thiên Ma Thần Quyền!
Nhưng cho dù lúc đó La Chinh đã lĩnh ngộ Thiên Ma Thần Quyền thì tuyệt đối cũng không phải đối thủ của Vương Yến Diêu.
Dù sao khi đó Vương Yến Diêu đã bước vào Chiếu Thần Cảnh, còn La Chinh lúc ấy ngay cả cao thủ Tiên Thiên cũng không phải!
May mà trong thời điểm nguy cấp, Tô Linh Vận đã kịp thời chạy tới, nếu không thì cũng không khó để tưởng tượng ra kết cục của La Chinh.
Song điều càng làm La Chinh canh cánh trong lòng chính là, mục đích của người này không phải bản thân La Chinh mà là muội muội La Yên!
Nghĩ tới đây, mày kiếm của La Chinh dần hạ xuống, vẻ mặt trở nên âm u, nặng nề.
Từ khi tham gia đại hội toàn phong tới nay, La Chinh chưa từng bộc lộ vẻ mặt này.
Văn đạo sư và Tả Vân đứng cạnh La Chinh thoáng nhìn thấy sắc mặt khó coi của hắn.
Sau một thời gian tiếp xúc, bọn họ cũng sớm hiểu được dù phải đối mặt với đối thủ khó giải quyết hơn nữa thì La Chinh cũng sẽ không như vậy.
Ngay cả đối mặt đệ tử thân truyền thì La Chinh cũng không dễ dàng nhận thua, vậy nên việc sắc mặt hắn biến đổi tựa hồ có ẩn tình gì đó.
“La Chinh, ngươi không sao chứ?” Tả Vân cẩn thận hỏi.
La Chinh chợt nhếch môi cười, thậm chí nụ cười càng lúc càng rực rỡ: “Không sao.
Chẳng qua tâm tình không tốt, muốn đánh nhau một trận!”
“Đánh nhau một trận? “ Tả Vân hít một hơi khí lạnh, liếc nhìn võ đài trống không, đối thủ của La Chinh còn chưa tới.
“Ừ!” Đáy mắt La Chinh đọng vẻ lạnh lẽo, ngay sau đó hắn đi thẳng về phía võ đài.
Vương Yến Diêu không có mặt ở hiện trường đại hội toàn phong, nhưng nếu đến lượt hắn lên sàn đấu, hắn sẽ tới ngay.
Chỉ thấy có một thanh niên chắp tay lơ lửng giữa không trung, từng bước từng bước giẫm lên không khí tựa như dưới chân hắn có một chiếc cầu thang trong suốt.
Theo mỗi bước chân của hắn là những đóa sen đua nhau nở rộ! Trên người Vương Yến Diêu luôn phảng phất một hơi thở ôn hòa nho nhã.
Thấy cảnh tượng đó, sắc mặt không ít đệ tử nội môn đều toát ra vẻ thán phục.
Tuy nhiều đệ tử nội môn biết rõ, cường giả Chiếu Thần Cảnh không khó để làm được điều này, nhưng từng bước chân của Vương Yến Diêu đều có hoa sen bừng nở, khí chất như vậy quả thật rất dễ dàng thuyết phục người khác!
Giờ phút này, đông đảo đệ tử nữ trên Ngọc Nữ Phong đều hào hứng thét chói tai.
Vương Yến Diêu vừa ra sân, không khí xung quanh võ đài thoáng chốc đã dậy sóng.
Trong nhóm đệ tử thân truyền, Mạc sư muội bĩu môi, cười lạnh nói: “Vương Yến Diêu thật đáng ghét, tự cho mình là chân mệnh thiên tử, mỗi lần ra sân đều phải gây ra náo động như vậy!”
Bùi sư ca ngồi cạnh Mạc sư muội cười nói: “Mạc sư muội không muốn đâm thủng hai lỗ trên người Vương Yến Diêu sao?”
“Hừ, dĩ nhiên! Nếu tỷ thí với hắn, nhất định ta phải hung hăng đâm mấy cái lỗ thủng trên người hắn, để hắn sau này lúc nào cũng phải cải trang! Xem hắn sau này còn giả bộ thế nào!” Mạc sư muội bĩu môi.
La Chinh đứng trên võ đài bất động như núi, nhìn Vương Yến Diêu từ từ đi xuống giữa không trung, sắc mặt lạnh lùng, không nói một lời.
Vương Yến Diêu chậm rãi bước xuống sàn đấu, trên mặt thấp thoáng nụ cười: “La Chinh, lâu rồi không gặp.
Thật không ngờ ngươi lại bước vào đại hội toàn phong nhanh như thế.
Ta nhớ từng nói sẽ cho ngươi thời gian ba năm, từ lần gặp trên Luyện Ngục Sơn đó tới bây giờ mới chưa đầy nửa năm, trận tỷ thí hôm nay ta sẽ nương tay, ngươi không cần tỏ vẻ như lâm đại địch như vậy!”
“Nương tay? Như lâm đại địch?” La Chinh lặp lại lời Vương Yến Diêu, bỗng nhiên cười ha ha: “Ha ha ha.
Vương Yến Diêu, hình như ta đang nghe một truyện cười thì phải!”
Trên mặt Vương Yến Diêu lộ ra vẻ kinh ngạc hỏi: “Truyện cười gì cơ?”
“Thứ nhất, ta không cần ngươi nương tay! Ngươi không đủ tư cách! Thứ hai, ta cũng không phải như lâm đại địch, chỉ là nghĩ tới muội muội La Yên của ta còn đang ở Luyện Ngục Sơn, mà ngươi thân cóc đòi ăn thịt thiên nga, muốn nhúng chàm muội muội ta, cho nên ta vô cùng khó chịu.
Ngươi biết không? Ta chỉ khó chịu thôi, không phải cái gì mà “lâm đại địch” như ngươi nói!” La Chinh cười lạnh.
La Chinh gằn từng chữ, lời nói mạch lạc vô cùng, mọi người đều nghe rõ.
Mới đầu, bọn họ đều cảm thấy La Chinh cực kỳ cuồng ngạo nên hơi buồn bực.
Trong các trận đấu trước, biểu hiện của La Chinh khá khiêm tốn, cũng không nói quá nhiều, nhưng giờ phút này La Chinh giống như biến thành một người khác, trở nên cuồng ngạo mà quái đản!
Nhưng nghe hắn nói xong, mọi người lập tức hiểu được, đồng thời đắm chìm thật sâu trong nỗi khiếp sợ!
“Cái gì? Vương Yến Diêu muốn nhúng chàm muội muội của La Chinh? Muội muội của hắn là ai?”
“La Chinh không phải đã nói rồi sao? Muội muội của hắn là La Yên!”
“La Yên không phải chính là người bị giam trên Luyện Ngục Sơn sao? Trời ạ, La Chinh và La Yên là huynh muội? Nếu thật sự như vậy, hai huynh muội nhà này thật kinh khủng! Một muội muội thực lực khủng bố như thế rồi, hiện giờ lại xuất hiện thêm một ca ca càng thêm khủng khiếp…”
Mọi người lập tức xôn xao bàn luận.
Người Đông Vực thượng võ, nhưng đa số võ giả đều là nam, ba mươi ba phong trong Thanh Vân Tông cũng chỉ có Ngọc Nữ Phong thu nhận đệ tử nữ.
Các võ giả nữ ở Đông Vực không thể trở thành dòng chính, dù sao số lượng cũng thua kém võ giả nam rất nhiều, từ đó mà sinh ra một thiên tài thì khó khăn càng nhiều hơn.
Nên cho tới nay, đệ tử nữ vẫn không được coi trọng.
Nhưng sự xuất hiện của La Yên gần như đã phá vỡ lệ cũ này.
Một mình nàng đã dẫn dắt Ngọc Nữ Phong vươn lên vị trí thứ hai trong ba mươi ba phong!
Tuy trong Thanh Vân Tông có không ít truyền kỳ, nhưng tất cả đều do nam đệ tử viết nên.
Khi La Yên xuất hiện đã lấp đầy chỗ trống này.
Nàng lấy thiên phú phi phàm, thực lực tuyệt đối và nhan sắc xinh đẹp động lòng người đè bẹp vô số đệ tử khác, vững chân trong hàng ngũ những đệ tử đứng đầu Thanh Vân Tông!
Càng đáng sợ hơn là, năm đó La Yên chưa đầy mười lăm tuổi…
Thiên phú thật sự kinh khủng.
Phần lớn đệ tử đều biết sự tồn tại của nữ đệ tử thiên tài La Yên này, nhưng lại không rõ chi tiết vụ việc La Yên đắc tội Kỳ Lân – Vân gia rồi bị nhốt trên Luyện Ngục Sơn sau đại hội toàn phong! Chẳng qua chỉ biết La Yên bị phạt là do phạm lỗi mà thôi.
Ban đầu khi điều tra chuyện này, La Chinh cũng chỉ biết được từ trong miệng Chương Vô Huyền, mà trình độ săn tin của tên này trong đế quốc Phần Thiên sợ rằng chẳng mấy ai có thể vượt qua.
Đủ mọi lời bàn tán của quần chúng đều không thể lọt vào tai La Chinh.
Hắn nhìn thẳng vào Vương Yến Diêu, tiếp tục nói: “Về phần cái gọi là ước hẹn ba năm chó má của ngươi, đó là ngươi tự mình đặt ra! Ngươi cũng quá đề cao mình rồi.
Nếu đủ ba năm để ta trưởng thành thì ngay cả tư cách nhìn theo bóng lưng ta, ngươi cũng không có! Đừng nói đủ ba năm, trận tỷ thí hôm nay, ngươi cho rằng ngươi có thể nắm chắc phần thắng ư?”
Làm một đệ tử thân truyền, ở đại hội toàn phong hay ở trước mặt vài chục vạn đệ tử Thanh Vân Tông, bị La Chinh chỉ thẳng vào mặt mà chế nhạo, khinh bỉ như vậy, cho dù Vương Yến Diêu có bình tĩnh thong dong thế nào đi chăng nữa thì giờ phút này cũng không thể giữ được nét cười trên môi.
Đôi mắt hắn sắc bén như hai lưỡi dao găm nhìn chằm chằm La Chinh, dường như muốn đục một lỗ xuyên qua người hắn: “Được, rất được.
Nói rất hay, quả nhiên là hậu sinh khả úy!”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










