[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 48 : Bắt chước bừa (c236-c240)
❮ sautiếp ❯Chương 236: Bắt chước bừa
Kiếm bộ biến hóa khôn lường, phức tạp, muốn tu luyện được nó trong thời gian ngắn có vẻ là điều không thể.
Cho dù Hoa Thiên Mệnh đứng trước mặt mình chỉ rõ vài lần, Tả Vân đoán chừng cũng không nhớ được chứ đừng nói là tự nhìn.
Nhưng Tả Vân trơ mắt nhìn La Chinh ngày càng thuần thục, tốc độ ngày càng nhanh, dường như hắn bẩm sinh đã biết một chút kiếm bộ.
Tả Vân lại quay đầu nhìn võ đài, bộ pháp của La Chinh hình như là một với bộ pháp của Hoa Thiên Mệnh…
Tên nhóc này là yêu nghiệt sao?
Hôm nay Tả Vân đã bị làm chấn động rồi.
Lúc trước La Chinh đánh bại vài tên đối thủ vẫn chưa vượt qua dự đoán của Tả Vân về hắn, dù gì La Chinh có thể đạt hơn năm vạn điểm trong kiểm tra nội môn, tưởng tượng cũng biết năng lực thực chiến tuyệt đối là mạnh hơn Tả Vân hắn.
Nhưng trơ mắt nhìn La Chinh từ không đến có, nhanh như vậy đã học được kiếm bộ đáng kiêu ngạo của Hoa Thiên Mệnh.
Đây là quá biến thái, có thể nói là quá đả kích người khác rồi.
Ngay lúc này liền nghe thấy một tiếng nổ vang cực lớn trên võ đài, Tả Vân quay đầu nhìn qua đó.
Lúc này trận đấu của Hoa Thiên Mệnh và Nhạc Kỳ đã đến giai đoạn gay cấn.
Từ đầu đến cuối, Hoa Thiên Mệnh chỉ dựa vào kiếm bộ đã có thể áp chế chặt Nhạc Kỳ.
Suốt chặng Nhạc Kỳ bị áp chế, đến cuối cùng cũng không kiềm chế được nữa.
Tính cách vốn trầm ổn như núi sẽ không dễ dàng bùng nổ, nhưng một khi bùng nổ hắn liền biến thành một ngọn núi lửa, đối thủ của hắn phải đối mặt với hỏa diễm phun trào từ núi lửa!
“Vân Long Tuyệt Ảnh Sát!”
“Ầm!”
Mấy đường thân rồng nhàn nhạt chiếm giữ trên cán thương của Nhạc Kỳ cùng một lúc sống dậy.
Bọn chúng vây xung quanh cán thương, chui vào bên trong mũi thương của Nhạc Kỳ.
Tất cả chân nguyên của hắn đều được đè ép cao độ ở trong mũi thương không đến một thước.
Vốn dĩ mũi thương có màu sáng bạc, lúc này lại phản xạ dưới ánh mặt trời những ánh sáng đầy màu sắc.
Tiếp sau đó Nhạc Kỳ đâm một thương tập hợp toàn bộ chân nguyên của hắn về phía Hoa Thiên Mệnh.
Hoa Thiên Mệnh lúc này cũng phát huy kiếm bộ đến cực hạn, cả cơ thể lấy tốc độ cao nhất không ngừng di chuyển trên võ đài.
Nếu là đệ tử có tu vi không cao lúc này sẽ cảm thấy trên võ đài cùng lúc xuất hiện mười Hoa Thiên Mệnh, nhưng đó chẳng qua chỉ là tàn ảnh do hắn di chuyển quá nhanh để lại mà thôi.
Hơn nữa do tốc độ hai chân di chuyển quá nhanh khiến người khác cảm thấy hắn không phải là đang bước mà là không ngừng trượt trên võ đài, dường như đây chính là một sân trượt băng lớn vậy.
Dưới tốc độ cao như vậy, Nhạc Kỳ cũng hoa mắt, trong lòng âm thầm kêu khổ, hắn… hoàn toàn không có cách nào khóa chặt Hoa Thiên Mệnh.
Vân Long Tuyệt Ảnh Sát là một chiêu có uy lực lớn nhất của hắn, nhưng uy lực có lớn thế nào đi chăng nữa mà đánh không trúng người thì cũng chỉ phí công…
Thương này cuối cùng vẫn đánh vào không khí.
Cùng lúc này Hoa Thiên Mệnh lại giống như ma quỷ, nhanh chóng lách đến phía sau Nhạc Kỳ, hai ngón tay đã ấn lên sống lưng hắn.
Nếu kiếm khách đã lĩnh ngộ được kiếm ý, vậy thì hoa cỏ cây rừng đều là kiếm.
Mặc dù Hoa Thiên Mệnh chỉ ấn hai ngón tay trên lưng nhưng lại giống như một thanh kiếm sắc chặn Nhạc Kỳ lại.
Trong tình huống này, Nhạc Kỳ chỉ có hai lựa chọn, liều mạng hoặc nhận thua.
Đại hội toàn phong chung quy cũng không phải là đấu sinh tử, mặc dù thua sẽ rất đáng tiếc, nhưng núi xanh còn đó thì lo gì thiếu củi đốt, cuối cùng Nhạc Kỳ chỉ có thể nhận thua một cách không cam tâm.
Nhạc Kỳ cũng hiểu rõ, với thiên phú yêu dị như vậy của Hoa Thiên Mệnh, bản thân mình muốn vượt qua hắn sợ là không thể…
Sau khi vòng đấu này kết thúc, La Chinh cũng ngừng luyện tập kiếm bộ.
Hắn bước đầu đã lĩnh ngộ được bộ pháp của kiếm bộ, lần tới sẽ chuẩn bị vận dụng vào thực chiến.
Trận đấu trên võ đài tiếp tục luân chuyển, một lúc sau lại đến lượt La Chinh.
“La Chinh của Tiểu Vũ Phong đấu với Gia Cát Hi của Thiên Nộ Phong!”
Gia Cát Hi của Thiên Nộ Phong? Người của gia tộc Gia Cát? La Chinh hơi sững sờ, nhưng ngay lập tức thần sắc lại khôi phục vẻ bình thường.
Hắn và người của gia tộc Gia Cát kết thù đã lâu, không ngờ lại gặp phải Gia Cát Hi trên võ đài.
“Cái gì, Chiếu Thần Cảnh! Đen thôi đỏ quên đi! La Chinh, đấu vòng loại mà thua một trận thì không sao, nếu như không đấu được thì có thể dứt khoát nhận thua…” Đây không phải lần đầu Văn đạo sư nói với La Chinh câu này.
Mặc dù hắn cũng không muốn nói những câu nâng cao uy phong của người khác, diệt chí khí của bản thân, nhưng La Chinh quả thật đen đủi, lại bị phân đối đầu với Chiếu Thần Cảnh.
Chỉ cần là đệ tử Chiếu Thần Cảnh, cơ bản đều có thể bước vào tốp 100, vả lại xếp hạng của Gia Cát Hi không thấp, có lẽ là khoảng vị trí thứ 83!
Từ lúc đại hội toàn phong bắt đầu đến nay, cứ trận quyết đấu nào gặp phải Chiếu Thần Cảnh thì cơ bản đều ít được chú ý.
Dù gì thực lực của võ giả Chiếu Thần Cảnh với Tiên Thiên Đại Viên Mãn cách biệt quá lớn, ngoại trừ Hoa Thiên Mệnh thắng được Nhạc Kỳ, những trận đấu khác căn bản đều là đệ tử Chiếu Thần Cảnh thắng.
Hơn nữa trận của Hoa Thiên Mệnh cũng không coi là ít được chú ý, bởi vì thiên phú của Hoa Thiên Mệnh đã rõ như ban ngày.
Do La Chinh đánh Hắc Minh – đệ tử của Hắc Nham Phong sống dở chết dở nên Dư đạo sư của Hắc Nham Phong vô cùng hận hắn, nghe La Chinh được phân đấu với Gia Cát Hi Chiếu Thần Cảnh thì mới thở phào một hơi: “Được lắm, ta xem một tên chuột nhắt Tiên Thiên Nhị Trọng làm sao đối phó được áp lực của Chiếu Thần Cảnh! Hừ!”
Chuột nhắt Tiên Thiên Nhị Trọng…
Cho tới hiện tại La Chinh luôn duy trì trạng thái thắng liên tiếp, dưới con mắt của không ít người quả thực cho rằng có phần may mắn nhất định trong đó.
Dù gì tu vi của Tiên Thiên Nhị Trọng cũng thực sự quá “nổi bật”.
Thẳng một đường tới lúc này, bọn họ đều cho rằng La Chinh là một con chuột đầu cơ trục lợi mà thôi.
Một khi đụng phải cường giả thật sự, ví dụ như đệ tử Chiếu Thần Cảnh thì số phận chính là bị nghiền nát, đập chết!
“Gia Cát Hi là Chiếu Thần Cảnh, cũng tốt, vừa hay có thể dùng để luyện tập kiếm bộ.” La Chinh lại không hề lo lắng như Văn đạo sư, ngược lại trong lòng thản nhiên nghĩ.
Khi còn là Nửa Bước Tiên Thiên hắn đã có thể chiếm được lợi thế trong tay Chiếu Thần Cảnh, hiện tại đột phá Tiên Thiên Nhị Trọng, áp lực chắc sẽ không quá lớn.
Kiếm bộ mặc dù ảo diệu dị thường, biến hóa quỷ dị nhưng La Chinh cũng hoàn toàn nắm được cơ bản, có điều vẫn là phải thử nghiệm một chút trong thực chiến.
Trên võ đài, Gia Cát Hi đứng thẳng ở đó.
Hắn dung mạo tuấn mỹ, nhưng lại phát ra khí tức âm u, trong tay cầm một chiếc quạt lông được vẽ một hình bát quái.
Điều khiến người khác kì lạ chính là, bát quái đó không phải là hình vẽ khắc lên mà giống như một vật sống, chậm rãi xoay tròn.
“La Chinh, cái tên này không phải là lần đầu tiên ta nghe thấy.” Gật gù đắc ý nói: “Hình như Gia Cát gia ta có vài người hận ngươi đến tận xương tủy.
Nếu không phải ngươi là đệ tử Thanh Vân Tông, được Thanh Vân Tông che chở, đến lúc này chắc ngươi đã chết vài trăm lần từ lâu rồi.
Cũng tốt, nếu hôm nay ngươi đã không may gặp phải ta, vậy thì ta sẽ phế bỏ ngươi, nghe kĩ đây…”
La Chinh không nhẫn nại mà cắt ngang lời của Gia Cát Hi: “Coi như ta cũng bái phục người của Gia Cát gia các ngươi, bắt đầu từ Gia Cát Phong, rồi tới Gia Cát Diệp, Gia Cát Thanh Vân, người nọ lại lắm lời hơn người kia! Muốn đấu thì đấu! Nếu không đấu thì mau nhận thua, cút xuống dưới!”
Mấy câu nói của La Chinh vừa vang lên, đệ tử Thanh Vân Tông từng người từng người một đều sốc.
Vốn cho rằng Hoa Thiên Mệnh đã đủ ngông cuồng, gặp phải Nhạc Kỳ là Chiếu Thần Cảnh lại không rút kiếm, nhưng hiện tại so sánh Hoa Thiên Mệnh với La Chinh thì quả thực chính là gặp sư phụ.
Hoa Thiên Mệnh cuồng vọng đó là người ta có vốn để cuồng vọng.
Hoa Thiên Mệnh quả thực không cần rút kiếm cũng có thể vượt cấp chiến thắng đệ tử Chiếu Thần Cảnh.
Nhưng La Chinh có cái gì?
Quả thật, một tên nhóc Tiên Thiên Nhị Trọng dựa vào ưu thế tốc độ và thần lực trời sinh, duy trì được toàn thắng đến hiện tại quả thực đã coi là lợi hại.
Nhưng phần đông mọi người đều cho rằng La Chinh chẳng qua là may mắn, không gặp phải cường giả thực sự mà thôi.
Gia Cát Hi có không giỏi thì cũng là đệ tử xếp tốp 100 trên Thanh Vân Bảng, người ta cũng đường đường chính chính là cường giả Chiếu Thần Cảnh, tên La chinh này không phải đầu óc hồ đồ rồi chứ? Chê bản thân mình chết quá chậm sao?
“Được, ta không phí lời nữa, chưa thấy quan tài chưa đổ lệ.
Ta sẽ cho ngươi thấy rõ sự khác biệt của Chiếu Thần Cảnh và Tiên Thiên Cảnh!” Gia Cát Hi đã vô cùng giận dữ.
Hắn từng nhận được mật báo của gia tộc, nếu gặp phải La Chinh trong đại hội toàn phong thì phải gắng “chào hỏi” cho tới chết, tất cả trách nhiệm gia tộc sẽ giúp hắn gánh vác!
Trên thực tế, kẻ muốn lấy mạng của La Chinh trong đại hội toàn phong không chỉ có Gia Cát gia mà còn có một vị đệ tử khác do Thiên Khung chân nhân sắp xếp, chỉ là tên đệ tử đó ẩn náu không ra mặt mà thôi.
Mâu thuẫn của Thiên Khung chân nhân và La Chinh có cả Tô Linh Vận trong đó, cho nên Thiên Khung chân nhân vẫn còn có chút kiêng kị, cho dù diệt La Chinh cũng sẽ không “sẩy tay”.
Nhưng mâu thuẫn của Gia Cát gia với La Chinh có vẻ là công khai nên Gia Cát Hi căn bản không kiêng kị chút nào!
Không có bất kì kiêng kị nào nên Gia Cát Hi hắn ra tay không chút lưu tình.
Quạt lông trong tay vung lên, một luồng gió yêu ma do chân nguyên kết tụ thành cuốn về phía La Chinh, trong luồng gió yêu ma đó còn có thế sấm sét, uy lực kinh người…
Đối mặt với công kích của Gia Cát Hi, La Chinh chỉ chậm rãi bước một bước, bước đó chính là “kiếm bộ” mà Hoa Thiên Mệnh vừa dùng.
Hoa Thiên Mệnh thắng Nhạc Kỳ, trở về vị trí của đệ tử Thiên Nhất Phong, vốn dĩ đang nhắm mắt nghỉ ngơi bởi hắn không hứng thú với trận đấu trên võ đài lắm.
Nhưng nghe thấy La Chinh cuồng ngôn như vậy, hắn cũng kinh ngạc mở mắt, khóe miệng khẽ cười rồi lập tức nhắm mắt lại.
Thiên hạ rộng lớn việc kì lạ gì mà không có, lời nói hùng hồn, cuồng ngôn cuồng ngữ ai cũng biết, nhưng kẻ có thể nói được làm được, biến lời nói của mình thành sự thật thì không được mấy người.
Ngay khi hắn vừa nhắm mắt liền lập tức nghe thấy nhưng người xung quanh hét lớn: “Ồ, tên nhóc này cũng biết kiếm bộ?”
“Chính là kiếm bộ, không ngờ La Chinh lại biết kiếm bộ!”
Mọi người nhìn thấy La Chinh bước ra kiếm bộ giống hệt với Hoa Thiên Mệnh, qua trái sang phải, tránh được những luồng gió yêu ma mà Gia Cát Hi vung ra.
Có một số đệ tử tinh mắt vừa nhìn đã thấy ngay, không ngừng đánh giá biểu hiện của La chinh: “Đó đúng là kiếm bộ, giống hệt với kiếm bộ của Hoa Thiên Mệnh.
Có điều chỉ là có hình dạng mà thôi, kiếm bộ của Hoa Thiên Mệnh còn ẩn chứa kiếm ý, kiếm bộ của tên nhóc này kiếm ý ở đâu? Bắt chước bừa, thật là buồn cười!”
“Ha ha, Hoa Thiên Mệnh dùng kiếm bộ, tên nhóc này cũng dùng kiếm bộ, nhưng chỉ học được hình dáng, không học được kiếm ý bên trong thì có tác dụng gì!”
Những bàn tán này không ngừng truyền vào tai của Hoa Thiên Mệnh.
Hắn nhìn chằm chằm La Chinh, nhìn xuyên thẳng vào La Chinh trên võ đài, đôi mày kiếm dương cao lên, trong lòng lại chấn động mạnh!
“Không đúng, kiếm bộ của La Chinh không đơn giản!”
Chương 237: Lưỡng nghi phiến
Kiếm ý vốn là một khái niệm chỉ có thể tự lĩnh ngộ mà không thể truyền đạt bằng lời nói, là một loại ý cảnh mờ mịt hư vô.
Bởi vậy, muốn lĩnh ngộ kiếm ý không chỉ cần mấy chục năm cần mẫn tu luyện mà còn cần thiên phú và cơ duyên lớn.
Vậy nên người dùng kiếm rất nhiều, nhưng người lĩnh ngộ được kiếm ý vô cùng ít ỏi.
Những người lĩnh ngộ được kiếm ý gần như có thể được xưng tụng là con cưng của trời.
Hoa Thiên Mệnh nhận thấy kiếm bộ của La Chinh quả thật không hề chứa đựng kiếm ý, càng khó hiểu hơn là, kiếm bộ của hắn có hơi ngây ngô, vận dụng không quá thuần thục giống như tu luyện chưa được bao lâu…
Nhưng Hoa Thiên Mệnh hiểu được một điều, nếu nói kiếm bộ của La Chinh là do bắt chước bừa bãi thì cũng không có cơ sở.
Bởi vì kiếm bộ chính là kiếm bộ, nhất định phải lĩnh ngộ kiếm ý mới có thể phát huy, nếu không thể lĩnh ngộ kiếm ý thì không thể tìm được dấu vết và hướng đi của kiếm ý, sau đó phát huy thành kiếm bộ được.
Vậy nên, kiếm bộ không thể chỉ cần cố gắng là “bắt chước” được.
Hơn nữa mặc dù động tác của La Chinh có hơi không thuần thục, nhưng từng chiêu, từng chiêu đều nhịp nhàng ăn khớp với kiếm bộ của Hoa Thiên Mệnh…
Sao có thể như vậy?
Trong đầu Hoa Thiên Mệnh rối như tơ vò.
Trừ phi… bản thân La Chinh đã lĩnh ngộ được kiếm ý, chẳng qua hắn che giấu thực lực của mình mà thôi.
Cao thủ Tiên Thiên Nhị Trọng có thể lĩnh ngộ được kiếm ý?
Hoa Thiên Mệnh lắc đầu, hắn thật sự không muốn thừa nhận đáp án này.
Hoa Thiên Mệnh là thiên tài.
Ở Thiên Nhất Phong, thực lực của hắn chưa chắc đã mạnh nhất, nhưng hắn lại được coi trọng nhất.
Thiên tài đều có lòng kiêu ngạo, Hoa Thiên Mệnh cũng không phải ngoại lệ.
Đối với Hoa Thiên Mệnh, kiêu ngạo không phải là việc xấu, chỉ khi giữ vững lòng kiêu ngạo này, hắn mới có động lực lớn lao để tiến lên đỉnh cao của võ đạo.
Nhưng việc La Chinh lĩnh ngộ được kiếm ý, hơn nữa còn luyện ra kiếm bộ quả thật rất có tính đả kích.
La Chinh không thành thạo kiếm bộ, đôi khi tư thế còn có hơi lệch.
Người này… chẳng lẽ vừa học được kiếm bộ sao? Lúc trước không thấy hắn dùng, chẳng lẽ sau khi thấy kiếm bộ của ta liền lĩnh ngộ?
Hoa Thiên Mệnh gần như không dám đoán thêm nữa.
Nếu suy đoán của hắn là thật, điều này quả thật quá đả kích người!
Trên thực tế, người nhìn thấu chuyện này không chỉ có Hoa Thiên Mệnh.
Thạch Kinh Thiên cũng nhìn chằm chằm vào La Chinh trên võ đài bằng ánh mắt quái dị như thế.
Một nhân vật ở đẳng cấp như Thạch Kinh Thiên, sự lý giải của hắn với các loại ý cảnh không phải là điều mà các vị trưởng lão, chân nhân của Thanh Vân Tông có thể so sánh được.
Mặc dù Thạch Kinh Thiên không phải kiếm khách, cũng không lĩnh ngộ kiếm ý, nhưng hắn vẫn nhìn thấu sự quỷ dị trên người La Chinh.
Kiếm bộ của thằng nhóc này gần như vừa học vừa dùng…
Hơn nữa qua mỗi bước, hắn đều phát huy kiếm bộ tốt hơn một phần.
Thiên phú như thế không khỏi quá mức kinh người.
Có thằng nhóc Tiên Thiên Nhị Trọng này, đại hội toàn phong năm nay ngày càng thú vị.
Thạch Kinh Thiên nghĩ vậy, quay đầu liền thấy Từ trưởng lão bên cạnh vừa không ngừng vân vê chòm râu dê vừa mỉm cười, dường như đã phát hiện ra gì đó.
Hắn lên tiếng hỏi: “Từ trưởng lão, ngươi phát hiện ra điều gì bất thường ư?”
“Ha ha, tông chủ chẳng lẽ muốn hỏi, có phải La Chinh kia vừa học xong kiếm bộ?” Từ trưởng lão cười nói.
Thạch Kinh Thiên gật đầu: “Cũng không phải chắc chắn, nhưng kiếm bộ của hắn vô cùng ngây ngô.
Mặc dù hắn tiến bộ rất nhanh nhưng nếu cẩn thận quan sát thì vẫn có thể thấy được.”
“Vừa rồi tông chủ không nhìn thấy nhưng ta thì có.
Lúc Hoa Thiên Mệnh giao đấu với Nhạc Kỳ, La Chinh quả thật đã bắt chước kiếm bộ của Hoa Thiên Mệnh.
Không nghĩ tới ngộ tính của thằng nhóc này lại kinh người như vậy, trong thời gian ngắn đã hoàn toàn sao chép được kiếm bộ của Hoa Thiên Mệnh.
Loại thiên phú này… Khà khà, ta thấy hắn mới luyện tập trong thời gian hai nén hương ở ngoài sân đấu mà thôi.
Nhanh vậy đã học được, theo ta thấy có lẽ La Chinh đã lĩnh ngộ kiếm ý, hơn nữa trình độ lĩnh ngộ còn không thấp!” Từ trưởng lão chậm rãi cười nói.
Mặc dù tu vi của Từ trưởng lão không bằng tông chủ Thạch Kinh Thiên, nhưng Từ trưởng lão là một kiếm khách, trên phương diện lĩnh ngộ kiếm ý quả thật mạnh hơn hẳn Thạch Kinh Thiên.
Vậy nên hắn liếc mắt đã rõ sự quỷ dị của La Chinh, hơn nữa còn đưa ra được một lời giải thích hợp lý.
“Ngươi đoán ở đại hội toàn phong lần này, tên thằng nhóc kia có thể đi được bao xa?” Sau khi nghe lời Từ trưởng lão nói, Thạch Kinh Thiên đột nhiên hỏi.
“Cái này… Có thể lĩnh ngộ được kiếm ý đúng là đã trợ giúp rất lớn cho La Chinh.
Hiện tại hắn lại lĩnh ngộ kiếm bộ, thiên phú của thằng nhóc này thật làm cho người ta mở rộng tầm mắt.
Có điều…” Từ trưởng lão lắc đầu: “Hắn mới là cao thủ Tiên Thiên Nhị Trọng, tu vi quá thấp, chiến thắng Gia Cát Hi đã là miễn cưỡng, khó có thể tiến xa ở đại hội toàn phong.”
“Sao? Từ trưởng lão thấy như vậy? Nhưng ta không nghĩ giống Từ trưởng lão.
Ta cảm thấy thằng nhóc này ít nhất có thể tiến vào tốp 30…” Thạch Kinh Thiên cười nói.
Nghe được đánh giá của Thạch Kinh Thiên, trong lòng Từ trưởng lão lập tức cả kinh.
Tốp 30 ở đại hội toàn phong căn bản chẳng khác nào tốp 30 trên Thanh Vân Bảng.
Thứ hạng trên Thanh Vân Bảng càng gần đầu thì càng khó vượt lên!
Thanh Vân Bảng chia thành từng bậc: Tốp 100, tốp 50, tốp 30, độ khó khi chen chân vào tốp 30 cao gấp mấy lần tốp 100.
Nghe ý tứ của Thạch tông chủ, thực lực của tên La Chinh này thậm chí có thể sánh ngang với những đệ tử thân truyền kia?
Không thể nào…
La Chinh có thể đấu thắng Gia Cát Hi đã là không tệ.
Tiên Thiên Nhị Trọng đánh bại Chiếu Thần Cảnh? Thanh Vân Tông từ xưa đến nay sợ rằng chưa từng có tiền lệ.
Những đệ tử thân truyền kia có người nào không phải thiên tài trong thiên tài?
Từ trưởng lão hiểu rõ con người Thạch tông chủ, hắn tuyệt đối không phải người ăn nói hàm hồ.
Nhưng sự chệnh lệch lớn như thế lại khiến Từ trưởng lão sinh ra một sự ngờ vực với phán đoán của mình.
Chẳng lẽ tông chủ nhìn thấu được điều gì đó mà mình không thấy?
Nhưng nếu tông chủ đã nói như vậy, Từ trưởng lão tất nhiên sẽ không phản bác, chỉ cẩn thận quan sát mà thôi.
La Chinh cố gắng che giấu kiếm ý, chỉ đơn thuần tung ra kiếm bộ, không ngừng di chuyển quanh Gia Cát Hi.
Gia Cát Hi vung quạt lông tạo thành từng luồng yêu phong ào ạt tấn công La Chinh, nhưng chúng luôn cách La Chinh một khoảng nhất định!
Thấy cảnh tượng như vậy, rất nhiều đệ tử Thanh Vân Tông vốn đang cười nhạo La Chinh dần dần ngậm miệng.
Bắt chước bừa bãi thì sao?
Bắt chước kiếm bộ của Hoa Thiên Mệnh thì sao?
Nói cho cùng, kiếm bộ này cũng không phải do Hoa Thiên Mệnh sáng tạo ra.
Huống chi, không có kiếm ý lại có thể lĩnh ngộ được quy tắc của kiếm bộ, điều này đã thể hiện được thực lực của La Chinh.
Mặc dù chỉ là một chiêu thức gà mờ không có kiếm ý phụ trợ, nhưng La Chinh dựa vào đó mà dễ dàng đối phó với từng luồng yêu phong của Gia Cát Hi, đệ tử của Thanh Vân Tông có mấy ai làm được?
“Ngoài chạy trốn ra ngươi có thể làm gì? Càng tránh né thì càng thất bại thảm hại hơn thôi, biết không? Thân pháp tốt nhất không phải dùng để chạy trốn mà là để tấn công.
Ngươi không xứng làm một võ giả.” Gia Cát Hi vừa điên cuồng vung quạt lông vừa kêu ầm lên.
Bao quanh võ đài là hơn mười luồng yêu phong uốn lượn tán loạn như rồng cuộn, nhưng La Chinh vẫn có thể di chuyển nhẹ nhàng.
Những luồng yêu phong kia hoàn toàn không thể cầm chân được hắn.
Đối mặt với lời khiêu khích của Gia Cát Hi, La Chinh chẳng mảy may tức giận, nụ cười ung dung thản nhiên vẫn chưa hề tắt.
Sở dĩ La Chinh né tránh là bởi tạm thời hắn không muốn tấn công Gia Cát Hi.
Mặc dù nắm được kiếm bộ nhưng La Chinh lại chưa từng trải qua thực chiến, vậy nên việc vận dụng vẫn còn đôi chút ngây ngô.
Hắn cần nâng cao kỹ năng thực chiến, mà Gia Cát Hi hiển nhiên là một đối tượng luyện tập tuyệt vời.
Vừa bước vào Chiếu Thần Cảnh, thực lực không mạnh cũng không yếu, lại hận mình thấu xương, khi tấn công sẽ không nương tay, gần như đến ngưỡng cuộc chiến sinh tử.
Loại đối thủ này có đốt đèn lồng cũng không tìm được!
Gia Cát Hi thấy La Chinh vẫn mỉm cười thong dong như vậy, lửa giận càng bùng lên dữ dội.
Hết lần này tới lần khác thằng nhóc này cứ tung ra những kiếm bộ linh hoạt như thỏ, yêu phong của hắn hoàn toàn vô dụng với La Chinh!
“Hừ, ngươi thật sự nghĩ cứ chạy trốn thì ta không cách nào bắt được ngươi?” Gia Cát Hi hừ lạnh một tiếng, siết chặt quạt lông, trong tay hắn đột ngột xuất hiện hai luồng chân nguyên.
Chân nguyên hai màu!
Trong thân thể Gia Cát Hi chứa đựng chân nguyên hai màu một đen, một trắng!
Trên thế giới này, người sở hữu chân nguyên hai màu cực kỳ ít ỏi.
Chân nguyên có màu sắc khác nhau sẽ thể hiện thuộc tính khác nhau.
Nếu trong đan điền xuất hiện hai loại chân nguyên thì chúng sẽ triệt tiêu lẫn nhau.
Ví dụ khi La Chinh tu luyện ra chân khí Thiên Ma, chúng cũng nhanh chóng cắn nuốt, hấp thu chân khí Tử Đàn.
Trong đan điền không thể cùng tồn tại hai loại chân nguyên khác biệt.
Nay Gia Cát Hi có thể tu luyện ra chân nguyên hai màu một đen một trắng, hoặc là hắn có thể chất đặc thù, đan điền có thể chứa đựng chân nguyên khác biệt, hoặc là hắn có hai đan điền, mỗi cái chứa đựng một loại chân nguyên.
Hoặc cũng có thể Gia Cát gia có bí pháp sử dụng thủ đoạn đặc thù nào đó để chế tạo được một kết giới phân đôi đan điền.
Hai luồng chân nguyên đen, trắng vừa trào ra liền lập tức chui vào hoa văn bát quái trên chiếc quạt lông của Gia Cát Hi.
Sau đó hoa văn bát quái bắt đầu nhanh chóng xoay tròn.
Gia Cát Hi cười gằn với La Chinh rồi hung hăng phẩy quạt về phía hắn.
“Lưỡng Nghi Loạn Phong Thiết!”
Quạt lông trong tay Gia Cát Hi là một linh khí thượng phẩm, tên Lưỡng Nghi Phiến.
Trên thực tế, Lưỡng Nghi Phiến là một chế phẩm mô phỏng lại món tiên khí Chân Nguyên Bát Quái Phiến thời thượng cổ.
Chân Nguyên Bát Quái Phiến chỉ cần nhẹ nhàng vung lên đã có thể tạo ra gió lốc hình rồng cực kỳ khủng bố, đủ sức hủy thiên diệt địa.
Tuy nói thứ chế phẩm mô phỏng như Lưỡng Nghi Phiến tuyệt đối không thể sánh bằng Chân Nguyên Bát Quái Phiến, nhưng nó vẫn kế thừa được một phần mười uy lực.
Dưới sức ảnh hưởng của chân nguyên hai màu, cả võ đài bất ngờ nổi gió!
Một cơn gió lốc khổng lồ xuất hiện và bao trùm toàn bộ võ đài.
Từng lưỡi đao phong tua tủa xung quanh gió lốc, thô bạo cắt nát kết giới phía trên, phát ra âm thanh “răng rắc” vang dội.
“Lưỡng Nghi Loạn Phong Thiết tấn công không góc chết, chỉ cần ngươi vẫn ở trên sàn đấu, ta xem ngươi trốn thế nào!” Gia Cát Hi vừa nói vừa liên tiếp phẩy Lưỡng Nghi Phiến, tốc độ của cơn gió lốc này càng lúc càng nhanh!
La Chinh quả thật không có chỗ nào để né tránh, dù sao cơn gió lốc này gần như đã vây kín sàn đấu.
Hắn muốn trốn thì chỉ có thể trốn được bên ngoài võ đài mà thôi.
“Xoẹt xoẹt…”
Không cẩn thận liền có mấy lưỡi đao gió sắc nhọn xẹt qua từ phía sau, lập tức cắt nát phần lưng trường bào của hắn.
“Chạy đi, giờ ta xem ngươi chạy thế nào!” Gia Cát Hi vung quạt lông nhanh hơn, uy lực của cơn gió lốc kia dần trở nên dữ dội hơn.
La Chinh híp mắt, cảm nhận được gió xoáy cuồn cuộn xung quanh, bất chợt nở nụ cười gian xảo: “Chạy? Vì sao ta phải chạy?”
Chương 238: Bay lượn
Tinh thạch Phượng Tường nơi cánh tay phải La Chinh là một loại tinh thạch vô cùng đặc biệt.
Nghe nói nó chính là lông vũ rơi xuống khi Phượng Hoàng bay qua chân trời từ thời viễn cổ.
Lông vũ rơi xuống được nhựa tùng bao bọc, trải qua hàng nghìn, hàng vạn năm vật đổi sao dời, một phần quy luật không gian ẩn chứa trong lông vũ lan tỏa vào nhựa cây, cuối cùng tạo thành tinh thạch.
Đây là một truyền thuyết, trên thực tế, không ai biết tinh thạch Phượng Tường được hình thành như thế nào.
Nhưng luyện khí sư vùng Đông Vực đã phát hiện ra đặc điểm của tinh thạch Phượng Tường.
Nếu khảm tinh thạch Phượng Tường vào trong binh khí thì có thể giảm trọng lượng của vũ khí.
Sau khi khảm tinh thạch Phượng Tường, Quỷ Đầu Đại Đao nặng năm trăm cân chỉ còn chưa tới một trăm cân.
Tinh thạch Phượng Tường mặc dù hiếm có, nhưng từ xưa đến nay, binh khí được khảm nó vẫn có không ít, nhưng nếu khảm trong cơ thể con người thì trước nay chưa từng có!
Dù sao thân thể con người hoàn toàn khác với binh khí, chẳng qua bởi La Chinh tu luyện phương pháp luyện khí kỳ dị, biến bản thân trở thành binh khí nên mới có thể khảm được tinh thạch Phượng Tường trong người mà thôi.
Đối mặt với Lưỡng Nghi Loạn Phong Thiết của Gia Cát Hi, La Chinh nhẹ nhàng khởi động tinh thạch Phượng Tường ẩn giấu nơi cánh tay phải, để nguồn năng lượng cuồn cuộn đó không ngừng rót vào thân thể của mình.
Ngay sau đó, hắn cảm thấy trọng lượng cơ thể giảm bớt rất nhiều…
“Xoạt…”
La Chinh nghiêng người di chuyển theo trận cuồng phong.
Bản thân hắn không hề dùng sức, chẳng qua trọng lượng cơ thể giảm bớt khiến cả người hắn bị cuồng phong nhấc bổng một cách tự nhiên.
Hiện tại La Chinh chính là lơ lửng trôi theo hướng gió mà không ngừng xoay tròn trên sàn đấu.
“A, La Chinh bay lên!”
“Chiếu Thần Cảnh mới có thể bay lượn! Sao lại như vậy, sao hắn lại bay được?”
“Không đúng, hình như hắn bị gió nâng lên.
Hắn mới là cao thủ Tiên Thiên Nhị Trọng, không thể nào bay được.”
“Buồn cười, bị gió nâng lên? Ngươi cho rằng hắn là diều sao? Cho dù cuồng phong của Gia Cát Hi có thể cuốn tung người lên thì cũng không thể bay được như vậy!”
Nhóm đệ tử Tiểu Vũ Phong rối rít kêu lên.
Bọn họ hoàn toàn không hiểu nổi, rốt cuộc La Chinh đã làm thế nào.
Giờ phút này, La Chinh quay cuồng di chuyển theo cơn cuồng phong trên võ đài.
Bởi vì hắn bay lượn cùng phương hướng và vận tốc với đao phong sinh ra từ gió lốc, nên chúng hoàn toàn không ảnh hưởng tới hắn.
Gia Cát Hi há hốc miệng, sững sờ đứng giữa võ đài, vẻ mặt như nhìn thấy quỷ.
Đối với cường giả Chiếu Thần Cảnh như hắn, bay lượn không phải việc khó.
Hơn nữa Gia Cát Hi tu luyện chân nguyên hệ phong, cực kỳ nhạy cảm với sự lưu chuyển của không khí và gió.
Nhưng hắn không ngờ La Chinh lại có thể bay lượn theo gió như vậy.
Nghe được tiếng bàn tán của các đệ tử khác, Gia Cát Hi cũng ngây ngẩn cả người.
Chẳng lẽ người này thật sự giống một con diều, có thể thoải mái mượn gió mà bay?
Nếu La Chinh vẫn xoay tròn trong cơn cuồng phong, Gia Cát Hi thật sự không có cách gì khả thi để đối phó với hắn.
“Bay lượn theo gió sao?” Gia Cát Hi khẽ cau mày, một lần nữa vung quạt lông lên.
Lần này Gia Cát Hi chĩa quạt về hướng ngược lại, đột nhiên phẩy một cái.
Lưỡng Nghi Loạn Phong Thiết lợi dụng Lưỡng Nghi Phiến để giải phóng chân nguyên, lợi dụng chân nguyên để đảo loạn không khí thành dòng chảy, tạo thành một cơn gió lốc khổng lồ, mà bản thân Gia Cát Hi lại có thể khống chế đao phong sinh ra từ đó.
Có thể nói, hắn hoàn toàn có thể lợi dụng đao phong để cắt nát mọi thứ trong phạm vi hoạt động của gió lốc.
Nhưng La Chinh mượn gió mà bay, vừa hay có thể tránh được những lưỡi đao phong tua tủa kia.
Gia Cát Hi thấy Lưỡng Nghi Loạn Phong Thiết hoàn toàn vô dụng trước La Chinh nên chỉ có thể phẩy quạt về hướng ngược lại.
Điều này đồng nghĩa với việc tung ra hai luồng Lưỡng Nghi Loạn Phong Thiết.
Trước kia Gia Cát Hi chưa từng làm như vậy, cho nên hắn không thể dự đoán sẽ xuất hiện tình trạng thế nào.
“Ào…”
Hai luồng sức mạnh khổng lồ từ hai phía đối lập đâm sầm vào nhau, phát ra những âm thanh chói tai và sinh ra một dòng chảy loạn khủng bố va chạm từ các góc độ khác nhau.
Cả võ đài trở nên hỗn loạn, trong lòng quần chúng cũng hồi hộp vô cùng.
Không ít đệ tử đều toát ra vẻ sợ hãi, hít một hơi thật sâu.
Thông thường cường giả Chiếu Thần Cảnh sẽ không dùng toàn bộ sức mạnh để đối phó với Tiên Thiên Đại Viên Mãn, ngay cả trong cuộc chiến giữa Hoa Thiên Mệnh và Nhạc Kỳ cũng không phải ngoại lệ.
Họ sẽ dừng lại ở một ranh giới nhất định, mang tới một trận đấu đặc sắc, nhưng không quá kịch liệt.
Nhưng bây giờ, Gia Cát Hi bộc phát ra uy lực kinh khủng như thế khiến rất nhiều đệ tử đều nghĩ đến cảnh tượng chính mình bị cuốn vào trong đó, sợ rằng sẽ bị giày xéo tơi tả trước khi kịp thở.
Vẻ mặt của Gia Cát Hi đứng giữa võ đài cũng vô cùng sốt ruột.
Trong cái tên Lưỡng Nghi Loạn Phong Thiết có một chữ “Loạn”, đó là bởi vì sau khi tung ra, chính bản thân Gia Cát Hi cũng khó có thể khống chế nó.
Lấy hắn làm trung tâm, tất cả mọi thứ trong khoảng cách mười trượng quanh đó đều sẽ bị đao phong cắt nát.
Ngược lại, uy lực ở tâm lốc xoáy lại không khủng bố như vậy.
Nhưng khi hai cơn gió lốc có tốc độ và uy lực tương đồng xuất phát từ hai hướng đối ngược va chạm nhau, chúng khiến khí lưu trên võ đài hoàn toàn hỗn loạn, ngay cả vị trí tâm lốc xoáy vốn cực kỳ an toàn giờ phút này cũng có chút bất ổn.
Cho nên Gia Cát Hi phải liên tục cảm nhận sự biến đổi của khí lưu.
Nếu khí lưu thay đổi, tâm lốc xoáy cũng sẽ biến hóa.
Hắn phải di chuyển theo tâm lốc xoáy để bảo đảm an toàn của mình, nếu không chính hắn cũng sẽ bị đao phong làm cho bị thương.
Thân thể La Chinh nhẹ như chim yến, bị cuốn tung lên trời, tùy ý nghiêng ngả theo gió cuốn, lơ lửng giữa không trung.
Đao phong của Gia Cát Hi quả thực bén nhọn, nhưng thật ra còn kém xa kiếm khí của Mạc Hưu Ngôn.
Trong kiếm khí của Mạc Hưu Ngôn ngưng luyện ra một loại kiếm ý vô cùng kinh khủng.
Nếu bị kiếm khí kia chém trúng, La Chinh chắc chắn sẽ bị cắt thành hai đoạn.
Trừ phi La Chinh có thể nâng cấp thân thể mình thành tiên khí, lúc đó hắn mới có cơ may ngăn cản được kiếm khí của Mạc Hưu Ngôn.
Trên thực tế, công pháp của Gia Cát Hi không thích hợp để chiến đấu đơn độc.
Ngược lại nếu ra trận giết địch, Lưỡng Nghi Loạn Phong Thiết của Gia Cát Hi có thể phát huy tác dụng cực lớn.
Phạm vi phong tỏa của Lưỡng Nghi Loạn Phong Thiết trải rộng, có thể xé nát những võ giả có tu vi hơi thấp bị cuốn vào trong đó.
Thật ra người của gia tộc Gia Cát vốn không thích hợp đấu đơn như vậy.
Công pháp bọn họ truyền lại qua nhiều đời thậm chí còn bao gồm một phần binh pháp và hàng loạt trận pháp kỳ binh.
Đây cũng là lý do vì sao Gia Cát gia sắp xếp tộc nhân của mình vào hàng ngũ mưu sĩ trong Đế Quân, bởi bọn họ vốn không thích hợp lãnh binh ra trận.
Cho nên dù những đao phong này có thể cắt nát trường bào đệ tử thì uy lực của nó cũng không cách nào xuyên thủng thân thể linh khí của La Chinh!
Từng cơn gió lốc vây bọc thân thể La Chinh, hắn phảng phất như một cánh bướm chấp chới trong không trung hay một con thuyền nhỏ dập dềnh trong gió bão, thỉnh thoảng sẽ bị sóng cả nhấn chìm, nhưng rất nhanh sẽ thăng bằng trở lại.
Không ít người đổ mồ hôi lạnh thay La Chinh.
Dù sao đại hội toàn phong cũng là cuộc tỷ thí thực lực giữa các đệ tử, trừ phi muốn tranh đoạt vào tốp 50, còn lại rất ít người tiến hành tử đấu trong vòng đấu loại.
Trong vòng đấu loại có thua một trận cũng không sao, chỉ cần có thể lọt vào vòng sau thì coi như đã đạt được mục tiêu.
Thậm chí có vài đệ tử vì che dấu thực lực mà khi gặp cường giả sẽ không tung đòn sát thủ quá nhanh, cho dù hắn tự tin có thể chiến thắng đối thủ.
Đôi khi có người còn cố ý nhận thua.
Tử đấu trong vòng loại quả thật không phải lựa chọn khôn ngoan.
Sở dĩ xảy ra tình huống như thế là bởi vì La Chinh tuyệt đối sẽ không nhận thua.
Hiện tại, La Chinh đã hiểu rất rõ tư tưởng võ đạo của mình.
Muốn bước lên đỉnh cao võ đạo thì tuyệt đối không thể sử dụng mánh khóe mưu mô được.
Cho dù biết rõ phía trước là bụi gai tua tủa, La Chinh cũng sẽ cắn răng đi qua chứ không chọn cách đi vòng.
Lùi một bước rồi đi vòng qua tất nhiên là được, nhưng lâu dần sẽ khiến tâm cảnh từ từ phai nhạt, cuối cùng hắn sẽ không tiến xa trên con đường võ học được.
Vậy nên muốn tiến xa thì tuyệt đối không thể có tâm tư mưu mô thủ đoạn, dù là bụi gai hay địa ngục, hắn cũng chỉ có thể cắn răng dũng cảm tiến lên!
Còn Gia Cát Hi sở dĩ tung hết toàn lực là bởi Gia Cát gia của hắn có thù oán với La Chinh, nếu có thể lấy mạng hắn ngay trên võ đài này là lựa chọn tốt nhất.
Hai người đều có cùng một động cơ, cứ thế tiến hành tử đấu.
Sức gió trên võ đài càng lúc càng mạnh, hơi thở càng ngày càng hỗn độn, các loại đao phong hình thù kỳ quái không ngừng sinh ra, đâm chém loạn xạ không theo quy luật nào cả.
“Xoẹt…”
Một lưỡi đao phong đâm thẳng về phía La Chinh, xuyên qua trường bào của hắn, chém vào thân thể.
La Chinh kêu lên một tiếng, nhưng trong lòng thì vui mừng khôn xiết.
Đao phong này quả nhiên không thể khiến hắn bị tổn thương, ngay cả làn da cũng không hề chảy máu, chẳng qua chỉ để lại một dấu vết nhợt nhạt.
Đao phong va chạm vào thân thể hóa thành từng luồng khí nóng bắt đầu gột rửa thân thể hắn.
Nếu những đao phong này không thể gây thương tích cho hắn, như vậy hắn không cần tránh né nữa.
Ngược lại, La Chinh có thể dùng thân thể mình đối đầu trực diện với chúng!
Trước đây La Chinh vẫn cố gắng co cuộn thân thể, nhưng giờ phút này hắn bắt đầu duỗi dài tay chân, cả người hoàn toàn thả lỏng.
“La Chinh khá may mắn, đến giờ mới bị đao phong cắt trúng.
Có điều lưỡi đao kia sợ rằng khiến hắn bị thương không nhẹ đâu! Có khi ruột cũng bị cắt đứt!”
“Ha ha, Lưỡng Nghi Loạn Phong Thiết uy thế dũng mãnh như vậy, hắn chưa bị cắt nát đã là may mắn cực độ rồi.
Nhưng đây mới là khởi đầu, chịu thêm mấy lưỡi đao phong nữa, đoán chừng hắn sẽ bị cắt thành nhân côn…”
“Vì sao hắn không nhận thua? Nếu là ta thì đã nhận thua rồi từ lâu rồi, còn nước còn tát mà.
Cho dù năm nay thua trận thì ba năm sau vẫn còn cơ hội.
Chưa bàn đến thực lực, hắn đúng là kẻ điên!”
Khi đông đảo đệ tử đang rối rít bình luận, trên võ đài đột ngột xuất hiện một mảng đao phong lớn! Thấy thế, không ít nữ đệ tử đều hét ầm lên, có thể tưởng tượng cảnh tượng máu chảy đầm đìa sẽ diễn ra ngay sau đó.
Giờ phút này, sắc mặt của vị trọng tài chủ trì trận đấu vô cùng nặng nề.
Theo quy tắc thi đấu, chỉ cần La Chinh nhận thua hắn sẽ lập tức lao tới cứu La Chinh.
Thấy cơn mưa đao phong gần như sắp vây bủa La Chinh, lòng hắn như lửa đốt, chờ La Chinh hô lên hai chữ “nhận thua”!
Nhưng La Chinh đã khiến trọng tài thất vọng.
Hắn tình nguyện xông pha trong cơn mưa đao phong mà không hề lên tiếng nhận thua!
Chương 239: Thân thể vô cùng dũng mãnh
“La Chinh… Nhận thua là được!”
Trên Tiểu Vũ Phong, Văn đạo sư và tất cả đệ tử đều âm thầm cầu nguyện.
Giờ phút này bọn họ không lo lắng tới sự thắng thua của La Chinh mà là tính mạng của hắn!
Đáng tiếc, ngay trước mắt họ, La Chinh đã xông vào cơn mưa đao phong dày đặc kia.
Đao phong chi chít đâm ngang xiên dọc lao về phía hắn.
Những lưỡi đao phong này không có hình dạng cụ thể, phương hướng tấn công không góc chết, cứ thế ào ạt cắt vào thân thể La Chinh.
“Xoẹt xoẹt xoẹt…”
Âm thanh trầm đục vang lên dồn dập.
Trường bào đệ tử của La Chinh còn rất mới, nhưng tức khắc đã bị những phong nhận kia cắt nát thành vô số mảnh.
Từ các góc độ quan sát khác nhau, La Chinh phảng phất như một cây pháo, trong nháy mắt liền bùng nổ dữ dội.
Những mảnh vải vụn bay tán loạn ra bốn phương tám hướng…
“Xong rồi! La Chinh có lẽ bị chém thành thịt vụn rồi…”
Một vị đệ tử lẩm bẩm nói, nhưng hắn mới nói được một nửa thì không thốt nên lời nữa.
Sau khi những mảnh vải kia rải rác rơi xuống, vị đệ tử này thấy rõ cơ thể trần truồng của La Chinh!
Đó là một cơ thể gần như hoàn mỹ, da thịt bóng loáng màu đồng cổ, phảng phất như dùng đồng thau tôi luyện mà thành.
Từng bộ phận trên người hắn cân đối mà tràn đầy sức mạnh.
Nhưng mấu chốt là, thân thể này không hề có một chút thương tích nào!
Cẩn thận nhìn lên có thể thấy trên cơ thể La Chinh vẫn có một số vết hằn màu trắng, chứng minh đao phong thực sự đã va chạm vào da thịt hắn, nhưng hoàn toàn không có bất kỳ vết thương nào…
“Hắn, hắn thế mà chống đỡ được đao phong?” Vị đệ tử kia gần như gào lên với vẻ mặt không thể tin nổi.
Không cần hắn nói, tất cả mọi người đều nhìn thấy cảnh tượng quỷ dị này.
Ngay cả Thạch Kinh Thiên quyền cao chức trọng, lúc nào cũng mang dáng vẻ thong dong điềm đạm, vậy mà giờ phút này lại đột ngột đứng dậy, trợn mắt đánh giá cơ thể không mảnh vải che thân của La Chinh từ trên xuống dưới!
Thậm chí một đám nữ đệ tử Ngọc Nữ Phong cũng mở to mắt nhìn thân thể trần như nhộng của La Chinh trên võ đài, ngây ngốc không thốt nên lời.
Chỉ chốc lát sau, ánh mắt các nàng rơi xuống phía dưới của La Chinh, lúc này gò má mới đỏ ửng lên, sau đó thét chói tai rồi quay đầu đi.
Có vài người lấy tay che kín mắt, nhưng thật ra vẫn không nhịn được len lén đánh giá La Chinh.
Trong đám đệ tử thân truyền bên kia có một nữ đệ tử không kiêng dè, bối rối chút nào.
Ánh mắt nàng sáng quắc nhìn chằm chằm thân thể gần như hoàn mỹ của La Chinh, mấp máy miệng, trong mắt đều là vẻ hưng phấn tột độ.
Nàng cười nói: “Bùi sư ca, xem ra lúc trước huynh nói khoác rồi, Kim Chung Tráo của huynh thua xa cơ thể La Chinh đấy!”
Vị Bùi sư ca kia chủ yếu tu luyện công pháp Phật môn, chú ý nhất chính là phương diện tâm tính, không vui không buồn, bình ổn trầm lặng, cho dù có xảy ra chuyện gì cũng có thể bình thản ung dung.
Nhưng giờ phút này hắn cũng không che dấu được vẻ khiếp sợ nơi đáy mắt.
Nghe được lời sư muội bên cạnh nói, lúc này hắn mới cười tự giễu: “Ha ha, Mạc sư muội nói rất đúng, ta đã đánh giá thấp hắn.
Thân thể thằng nhóc này mạnh mẽ hơn hẳn sự tưởng tượng của ta.
Thật không biết rốt cuộc hắn đã tu luyện như thế nào…”
Sau khi tu luyện tới Tiên Thiên Cảnh, võ giả Đông Vực đều lấy việc tích tụ chân nguyên làm trọng tâm, việc rèn luyện thân thể gần như trì trệ, rất ít người sẽ chọn song tu thân thể và công pháp! Cho nên thân thể cường giả Chiếu Thần Cảnh sẽ không quá chênh lệch với đệ tử Luyện Tủy Cảnh.
Sự khác biệt chân chính giữa họ thể hiện ở phương diện chân nguyên.
Cho nên thân thể La Chinh biểu hiện dũng mãnh như thế quả thực khiến người khác giật mình!
“Càng lúc càng thú vị, ta muốn đục thủng hai lỗ trên người hắn, sau đó chiêm ngưỡng bộ dạng quỳ xuống cầu xin tha thứ của hắn trước mặt ta!” Trên gương mặt kiều diễm của vị Mạc sư muội kia ngập tràn vẻ hưng phấn.
Bùi sư ca cười nhạt nói: “Thân thể hắn mạnh mẽ như thế, sợ rằng Mạc sư muội không đục được.”
Mạc sư muội bĩu môi: “Chưa giao đấu sao huynh nói ta không đục được? Ta cũng không phải là cái loại vô dụng như Gia Cát Hi.
Đều là cường giả Chiếu Thần Cảnh nhưng chỉ cần nháy mắt ta có thể phế hắn!”
Bùi sư ca lắc đầu, không nói thêm gì nữa mà tập trung chú ý trên sàn đấu.
Đông đảo đệ tử tham gia đại hội toàn phong đều bị La Chinh làm cho chấn động.
Nhưng có lẽ người chấn động nhất chính là người đứng giữa võ đài – Gia Cát Hi.
Tận mắt nhìn thấy La Chinh xông vào đám đao phong, hắn tin chắc La Chinh sẽ phải thịt nát xương tan!
Trong tộc Gia Cát từng hứa hẹn, nếu có thể giết chết La Chinh, phần thưởng của hắn sẽ là một viên Hoa Ngọc Đan.
Hoa Ngọc Đan cực kỳ quý giá, ngay cả trưởng bối trong nhà cũng khó có được một viên.
Đối với cường giả Chiếu Thần Cảnh như hắn, đó chính là đồ đại bổ, có thể làm tu vi của hắn tăng lên không ít.
Nhưng lúc này, hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn La Chinh va chạm từng lớp, từng lớp đao phong, trơ mắt nhìn trường bào của hắn bị lưỡi dao cắt thành vải vụn, trơ mắt nhìn hắn nguyên vẹn không chút sứt mẻ bay ra ngoài, chỉ có y phục bị cắt nát bươm, thân thể lại bình yên vô sự.
“Này, này…”
Gia Cát Hi cảm giác mình không còn lời nào để nói.
Đến nước này còn không giết được La Chinh, hắn còn có thể nói gì?
Chẳng lẽ phải dùng tới chiêu kia? Gia Cát Hi khẽ cắn răng, sắc mặt do dự, hoang mang tột độ.
Với khả năng phòng ngự hiện giờ của La Chinh, Gia Cát Hi căn bản không thể tấn công được, trừ phi hắn liều lĩnh hao tổn máu huyết, sử dụng cấm chiêu!
Cấm chiêu này uy lực quá mức kinh khủng, ngay cả bản thân Gia Cát Hi cũng không khống chế được, hơn nữa phải dùng đến máu tươi của mình, đó là cách thức giết địch một nghìn tự hại tám trăm.
Vào thời khắc này, xung quanh Gia Cát Hi đột nhiên xuất hiện mấy lưỡi đao phong đang lao về phía hắn.
“Nguy rồi, hai cơn gió lốc xâu xé lẫn nhau, rốt cục khiến tâm lốc xoáy bị rối loạn…” Vị trí lúc này của Gia Cát Hi không an toàn, hắn chỉ có thể cố hết sức tránh né đao phong.
Hai luồng Lưỡng Nghi Loạn Phong Thiết va chạm, ngay cả Gia Cát Hi cũng không cách nào khống chế, cho nên một cuộc tỷ thí bình thường trở thành trận giằng co khi hai người đều tránh né đao phong trên sân đấu, thi xem ai có thể chống đỡ đến cuối cùng.
Mấu chốt của vấn đề là, thân thể La Chinh khủng bố vô cùng, hoàn toàn là không sợ những lưỡi đao phong kia, còn thân thể Gia Cát Hi lại không như thế, cho dù chỉ một lưỡi đao phong cũng có thể cắt ngang người hắn.
Trong lúc nhất thời, vì tránh né đao phong, Gia Cát Hi lộ ra vẻ chật vật vô cùng.
Gia Cát Hi mặc dù là cường giả Chiếu Thần Cảnh, hơn nữa còn có thể bay lượn, nhưng những luồng đao phong kia ngoài vị trí tâm lốc xoáy ra thì nơi nào cũng có thể cắt tới.
Càng làm cho Gia Cát Hi sầu não hơn là hắn không những phải tránh né đao phong mà còn phải đối đầu với La Chinh!
La Chinh bị gió cuốn đi, lơ lửng xung quanh, hoàn toàn không buông tha bất cứ cơ hội bào để tấn công Gia Cát Hi.
Nương theo một cơn gió dạt về phía Gia Cát Hi, trong nháy mắt, hắn đột nhiên rơi xuống đất rồi lao thẳng về phía Gia Cát Hi.
Hiện tại, La Chinh có rất nhiều phương pháp đánh bại Gia Cát Hi, nhưng hắn vẫn lựa chọn phương pháp đơn giản và thô bạo nhất: Nắm đấm.
Gia Cát Hi lúc này không phải đối thủ của La Chinh, nhưng sau này hắn sẽ gặp nhiều cường giả hơn với áp lực lớn hơn.
Bởi vậy, La Chinh phải cẩn thận che giấu con bài của mình.
Nếu như có thể, hắn thậm chí không muốn để người khác phát hiện ra bí mật thân thể của mình, dù sao thân thể mạnh mẽ cũng là một đòn sát thủ của hắn.
Đáng tiếc hắn không thể điều khiển bản thân, chỉ có thể xông vào màn mưa đao phong kia, trường bào đệ tử cứ thế bị cắt thành vải vụn…
Dùng thân thể trần như nhộng để chiến đấu quả thật khiến người khác cảm thấy quái dị.
Đã vậy, hắn đành phải nhanh chóng kết thúc cuộc chiến này.
Gia Cát Hi thấy La Chinh xông về phía mình bèn né tránh theo phản xạ.
Thân thể La Chinh dũng mãnh, sức mạnh tuyệt đối không thể khinh thường.
Nếu nhận một quyền này, chỉ sợ hắn không chịu nổi.
Khả năng phán đoán của Gia Cát Hi rất tốt, nhưng vận may thì không như vậy.
Trong nháy mắt khi lùi về sau, sau lưng hắn chợt xuất hiện mấy lưỡi đao phong.
Tránh né những đao phong kia? Chắc chắn hắn sẽ phải lĩnh trọn cú đấm của La Chinh.
Né tránh cú đấm đó? Hắn sợ rằng sẽ bị đao phong đánh trúng.
Trong tích tắc, khát vọng được sống thôi thúc hắn lựa chọn đối mặt với cú đấm của La Chinh.
Vậy nên thân thể hắn nhoáng một cái, tránh được một loạt đao phong phía sau.
Ngay sau đó, cú đấm của La Chinh liền xông thẳng tới.
Sau khi bị La Chinh đấm trúng, Gia Cát Hi bắt đầu hối hận.
Nếu để hắn lựa chọn lần nữa, hắn tình nguyện bị những đao phong kia đánh trúng.
Sức mạnh khổng lồ tập trung trên nắm tay La Chinh, quả đấm nặng nề dội xuống người Gia Cát Hi.
Cả người hắn tựa như một cái bao cát bị La Chinh đánh văng ra, hơn nữa bởi vì La Chinh đấm từ một bên nên thân thể Gia Cát Hi vừa bay xa vừa không ngừng quay tròn.
Cuối cùng, thân thể hắn dội vào kết giới, sau đó từ từ trượt xuống.
Ý niệm cuối cùng trong đầu Gia Cát Hi là, hắn còn chưa kịp sử dụng cấm chiêu…
Sau đó hai mắt trắng dã, hôn mê bất tỉnh.
Tới giờ khắc này, vị trọng tài mặt lạnh như tiền kia mới thở phào nhẹ nhõm, vội vã xông vào sân đấu.
Hắn vung tay lên, khí lưu hỗn loạn trên sân đấu bị trấn áp, sau đó tuyên bố: “Đệ tử Tiểu Vũ Phong – La Chinh chiến thắng!”
La Chinh thân thể trần truồng nhảy xuống khỏi sân.
Văn đạo sư vội vàng chạy tới, ném cho La Chinh một bộ trường bào đệ tử.
La Chinh nhanh nhẹn mặc vào.
“Đấu rất khá! La Chinh, ngươi đánh bại được Gia Cát Hi! Rất giỏi!” Văn đạo sư không cách nào đè nén được sự kích động trong lòng.
Không giống những trận đấu trước đó, khi ấy La Chinh mặc dù gặp phải đối thủ có thực lực không tệ nhưng thứ hạng trên Thanh Vân Bảng cũng không cao.
Lần này đối thủ của La Chinh là ai? Cường giả Chiếu Thần Cảnh – Gia Cát Hi! Gia Cát Hi xếp hạng 83 trên Thanh Vân Bảng!
Nói cách khác, việc La Chinh bước vào tốp 100 trong Thanh Vân Bảng gần như là ván đã đóng thuyền!
Có lẽ tựa như lời Tả Vân nói, nhờ La Chinh, Tiểu Vũ Phong thật sự có thể thay đổi.
Càng chết người hơn là La Chinh mới chỉ mười bảy tuổi, hơn nữa thực lực mới dừng ở Tiên Thiên Nhị Trọng.
Tiên Thiên Nhị Trọng bước vào tốp 100 trong Thanh Vân Bảng, điều này có nghĩa là gì? Nếu đến ngày La Chinh đột phá qua Tiên Thiên Cảnh, bước vào Chiếu Thần Cảnh, chẳng phải hắn có thể xưng vương xưng bá ở Thanh Vân Bảng lấy được ngôi vị đệ nhất đại hội toàn phong?
Văn đạo sư đoán ngày đó không còn xa nữa.
Có lẽ ở đại hội toàn phong tiếp theo, La Chinh có thể làm được điều này.
Chẳng qua Văn đạo sư hoàn toàn không ngờ được, La Chinh không định tranh đoạt ngôi vị đệ nhất ở lần đại hội toàn phong tiếp theo.
Hắn muốn đoạt được danh hiệu đó trong lần này, lấy thực lực Tiên Thiên Nhị Trọng để tranh đoạt ngôi vị đó!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










