[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 431 : Người bị lưu đày (c2151-c2155)
❮ sautiếp ❯Chương 2151: Người bị lưu đày
Đại trưởng lão cũng ngây người trước cảnh tượng ấyNhững người khác không hiểu rõ nghi thức tịnh huyết, tuy biết khối ngọc thạch này có thể kiểm tra độ tinh khiết huyết thống nhưng lại không hiểu nguyên lý trong đó.
Thế nhưng đại trưởng lão lại hiểu, bởi vì phụ thân nàng chính là người đã ban tặng ngọc thạch này cho nàng.
Chất liệu của khối đá Minh Huyết này rất yếu nhưng lại có thể kích thích sức mạnh trong huyết thống, nếu sức mạnh ẩn trong huyết thống mạnh mẽ thì sẽ có thể làm nó đổi màu.
Đá Minh Huyết không chỉ có thể kiểm tra ra huyết thống của tộc Xi Vưu mà còn của những tộc khác nữa, nhưng cách bố trí pháp trận khác nhau sẽ làm màu sắc thay đổi không giống nhau.
Bản thân đại trưởng lão có huyết thống bát phẩm thượng, tức là chuẩn cửu phẩm.
Đá Minh Huyết đã hiện màu đỏ sẫm lúc nàng nhỏ máu của mình lên!
Bởi vì phụ thân nàng là người kế thừa đời thứ nhất nên độ tinh khiết huyết thống của những người cùng tộc khác không thể sánh bằng nàng!
Hiện giờ đá Minh Huyết đã biến thành màu đỏ sẫm và bể nát, điều này có nghĩa là sao?
“La Chinh, ngươi ở yên đây, ta đi một lát rồi sẽ quay lại” Đại trưởng lão nhìn chăm chăm vào hắn một lát, sau đó nhẹ nhàng vung tay về hướng những mảnh đá Minh Huyết làm chúng bay hết vào tay mình.
“Vèo!”
Phần hông mềm mại của nàng lắc nhẹ, cả người hóa thành một luồng sáng trắng và bay về một hướng.
Lúc này, khắp mảnh sân rộng lại bắt đầu có tiếng xì xào bàn tán.
Người tộc Xi Vưu không hề ngu ngốc, trái lại đã hiểu La Chinh có điểm đặc biệt, thậm chí có không ít người nhìn La Chinh với vẻ thấp thỏm bất an.
“Cái tên nhà ngươi làm cách nào thế hả? Không ngờ ngươi lại có thể làm vỡ đá Minh Huyết!” Điêu Viễn cười ha ha.
Tạm chưa nói chuyện đá Minh Huyết bị nát, màu sắc ban nãy của đá Minh Huyết cũng đã đủ để xếp vào hàng cửu phẩm rồi.
Nên biết trong nhiều năm qua, nếu tính cả đại trưởng lão thì chỉ có hai người trong tộc Xi Vưu đứng hàng cửu phẩm thôi!
“Ta cũng không biết” La Chinh cũng buồn bực.
Đại trưởng lão lướt qua hang động lớn, chui vào một hang động hẹp rồi rẽ ngang rẽ dọc mấy lần.
Chỉ chốc lát sau, nàng đã đứng trước một bức tường ngọc.
Sau khi ổn định thân hình, nàng mới khẽ gọi: “Phụ thân”
“Tử Ngọc, có chuyện gì không?” Một giọng nói nhẹ nghe có vẻ rất mệt mỏi nhưng vẫn ẩn chứa sự trang nghiêm truyền đến từ sau bức tường ngọc.
“Đá Minh Huyết vỡ rồi” Tử Ngọc bình tĩnh nói.
“Vỡ thì vỡ, chất liệu của đá Minh Huyết rất yếu, lơ là một tí là làm vỡ ngay.
Sử dụng bao năm rồi, rơi vỡ cũng là chuyện bình thường, để hôm nào phụ thân lại tạo một khối khác cho con” Giọng nói kia vẫn thản nhiên vì không để chuyện đó trong lòng.
Nghe thế, Tử Ngọc hơi nhăn mày rồi nói tiếp: “Đá Minh Huyết không bị rơi vỡ”
“Ồ? Vậy sao nó lại vỡ?” Giọng nói kia tỏ ra kỳ lạ.
“Hôm nay Điêu Viễn dẫn một người ngoại tộc về, đồng thời bảo rằng hắn có huyết thống của tộc ta, cho nên con mới tổ chức nghi thức tịnh huyết sớm.
Nào ngờ hắn vừa nhỏ máu thì đá Minh Huyết đã đổi sang màu đỏ tươi rồi vỡ nát…” Tử Ngọc kể lại chuyện xảy ra trong nghi thức tịnh huyết.
“Đá Minh Huyết vỡ nát trong nghi thức tịnh huyết ư?” Giọng nói kia trở nên nghiêm túc hơn: “Huyết thống của một người ngoại tộc lại có thể làm vỡ đá Minh Huyết!”
“Điều đó nghĩa là sao?” Tử Ngọc lấy làm lạ.
“Nghĩa là huyết thống của tên đó không chỉ là thập phẩm!” Giọng nói kia không còn vẻ mệt mỏi mà trở nên hưng phấn.
Tử Ngọc vẫn khó hiểu: “Không chỉ thập phẩm là sao? Phụ thân, chẳng phải người đã nói huyết thống của tộc Xi Vưu ta chỉ có chín cấp thôi sao?”
“Ha ha, đối với các con thì đúng là chín cấp.
Người tộc Xi Vưu trên thế giới này chỉ đạt cao lắm là cửu phẩm, bởi vì… huyết thống của người bị lưu đày như chúng ta không tinh khiết là bao” Giọng nói kia trở nên bất đắc dĩ.
Huyết thống là thứ được kế thừa từ cha mẹ, tổ tiên.
Hầu hết người tộc Xi Vưu trên thế giới này đều được kế thừa huyết thống từ những người bị lưu đày của tộc Xi Vưu.
Phụ thân của Tử Ngọc chính là một người bị lưu đày từ thế giới mẹ nên huyết thống của Tử Ngọc tinh khiết hơn những người cùng tộc khác nhiều!
Thế nhưng, nếu nàng kết hôn với một người khác trong tộc Xi Vưu thì huyết thống của con cái sẽ bị yếu dần.
Tuy thỉnh thoảng sẽ có kỳ tích xuất hiện, vẫn có khả năng con cái của Tử Ngọc sẽ có huyết thống trội hơn mẹ nó, song khả năng ấy là quá nhỏ.
“Khối đá Minh Huyết mà ta ban cho con chỉ có thể kiểm tra ra huyết thống từ thập phẩm trở xuống, bởi vì thập phẩm đã là dư dả với bọn con rồi.
Không ngờ lại có người làm đá Minh Huyết vỡ vụn.
Ta muốn đi gặp người đó” Giọng nói kia bình tĩnh lên tiếng.
Tử Ngọc bỗng nhướng mày: “Phụ thân muốn xuất quan ạ?”
Giọng nói phía sau tường ngọc im lặng một lát mới cười khẽ: “Những người bị lưu đày như chúng ta đều trúng nguyền rủa của cổ thần hỗn độn, phải trốn trong cốt tháp mới giữ được cái mạng, bế quan cũng chỉ là một cái cớ mà thôi…”
“Ầm ầm ầm ầm…”
Mặt ngoài của tường ngọc không ngừng rạn nứt ra xung quanh, sau đó bức tường nhanh chóng sụp xuống, một người đàn ông trung niên gầy gò xuất hiện sau tường ngọc.
Ông có đôi mắt trầm lặng nhưng lại mang đậm nét mệt mỏi, mặt mày trông hơi giống Tử Ngọc.
Tử Ngọc ngẩn ra khi thấy gương mặt phụ thân mình.
Suốt nhiều năm qua, nàng chưa từng được thấy mặt của phụ thân.
* Waka là đơn vị duy nhất tại Việt Nam sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.
Các cơ quan, tổ chức, cá nhân khác sao chép, đăng tải tác phẩm là vi phạm bản quyền.
Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.
Trân trọng!
Từ lúc có thể nhớ chuyện đến nay, nàng chỉ biết phụ thân mình ở phía sau tường ngọc này thôi.
Thế nhưng nàng vĩnh viễn chỉ có thể nghe giọng phụ thân chứ không được gặp mặt, phụ thân vẫn ở yên sau tường ngọc ngay cả khi mẫu thân qua đời.
Những người bị lưu đày khác trong cốt tháp cũng đều muốn phong ấn bản thân trong tường ngọc như ông nên hiếm khi lộ mặt.
Hồi trước tộc Xi Vưu từng gặp phải nguy cơ sống còn, sau đó một người bị lưu đày ở ẩn trong cốt tháp đã rời khỏi tường ngọc để cứu giúp.
Tử Ngọc nhớ, người bị lưu đày đó đã thể hiện sức mạnh không tưởng, chỉ nháy mắt mà đã biến mấy trăm người của tộc Hiên Viên thành mảnh vụn, đồng thời hóa giải nguy cơ của bộ tộc Xi Vưu.
Điều đó chứng minh không phải phụ thân không thể, mà là không muốn rời khỏi tường ngọc.
Trong lòng Tử Ngọc luôn canh cánh về chuyện này, dẫu sao nàng vẫn chưa biết phụ thân mình trông thế nào dù đã trưởng thành.
Nàng tuyệt đối không ngờ rằng phụ thân sẽ rời khỏi tường ngọc vì La Chinh làm vỡ đá Minh Huyết!
Trong phút chốc, nàng đứng sững tại chỗ, ngơ ngác nhìn gương mặt xa lạ trước mắt mình.
Người đàn ông trung niên nở nụ cười bất đắc dĩ, bước đến vuốt ve gương mặt trắng nõn và vô cùng mịn màng của nàng, đồng thời nói với vẻ thản nhiên: “Không phải ta không muốn rời khỏi tường ngọc.
Mà là, người bị lưu đày như chúng ta luôn bị lời nguyền của cổ thần hỗn độn giày vò nên chỉ có thể cố gắng cuộn mình trong không gian hẹp này thôi…”
“Vâng” Tử Ngọc chớp mắt, tuy gương mặt phụ thân trông xa lạ nhưng giọng nói vẫn rất quen thuộc.
Dù sao ông cũng là phụ thân của nàng, do bất đắc dĩ nên mới bị nhốt trong thế giới này.
Tử Ngọc nghĩ đến đây bèn thấy thoải mái hơn, kế đó dẫn ông đi gặp La Chinh.
Chương 2152: Vương phẩm
La Chinh vẫn còn chờ trong sânChẳng những người trong tộc Xi Vưu không bỏ đi mà còn đông thêm khi nghe nói đá Minh Huyết bị vỡ.
Đá Minh Huyết rất quan trọng với tộc Xi Vưu, bởi lẽ mỗi người trong tộc đều cần kiểm tra độ tinh khiết huyết thống bằng khối ngọc thạch ấy, sau đó mới được bộ tộc bồi dưỡng dựa trên kết quả của cuộc kiểm tra.
Người có độ tinh khiết huyết thống càng cao thì phần thưởng và tài nguyên có được càng nhiều.
“Đá Minh Huyết vỡ rồi, sau này lấy gì làm nghi thức tịnh huyết đây?”
“Chắc là đại trưởng lão có cách mà…”
“Đại trưởng lão đi lâu quá, rốt cuộc làm gì thế nhỉ?”
“Vèo!”
Hai bóng sáng bắn vọt ra từ nơi sâu trong hang động.
La Chinh vừa nhìn sang liền thấy đại trưởng lão và người đàn ông trung niên đứng sau lưng nàng.
Ngay tại khoảnh khắc trông thấy ông, đôi mắt La Chinh đã lóe sáng.
Tuy người đàn ông này đã giấu tu vi nhưng La Chinh vẫn có thể phát hiện một loại hơi thở khác từ trên người ông!
“Người này là người bị lưu đày sao?” La Chinh thầm nghĩ ngợi.
Đại trưởng lão và người trung niên kia hạ xuống, sau đó đại trưởng lão chỉ vào La Chinh: “Phụ thân, hắn chính là La Chinh”
Mảnh sân rộng trở nên im ắng, ngay cả Điêu Viễn cũng không khỏi lùi về sau vài bước.
Người trong tộc Xi Vưu đều biết rõ, tuy rằng Tử Ngọc là đại trưởng lão nhưng vẫn chưa phải là người mạnh nhất tộc.
Các đại năng thực thụ của tộc Xi Vưu đều ẩn nấp trong cốt tháp, thậm chí nhiều người trong tộc sống hết đời mà vẫn chưa được gặp bọn họ.
Không ai rõ các đại năng này mạnh đến bực nào, nhưng trong tộc có nhiều phiên bản truyền thuyết được lan truyền, phổ biến nhất là sự tích một vị đại năng của tộc Xi Vưu đánh chết mấy trăm tên tộc Hiên Viên.
Dẫu sao lần đó cũng có nhiều người trong tộc chứng kiến, hơn nữa không ít người trong số đó vẫn còn đang sống.
Người đàn ông trung niên chậm rãi bước đến chỗ La Chinh, hai mắt lặng lẽ đánh giá hắn, lát sau mới lên tiếng: “Nếu như lão phu không nhìn lầm thì ngươi đã ngộ ra chân ý của đạo”
La Chinh chợt nhướng mày khi nghe câu nói ấy.
Không ít người trên thế giới này nhận ra tu vi chân thần của hắn, nhưng người trung niên này lại biết hắn tu luyện chân ý của đạo, đúng là có đôi mắt lợi hại.
“Kỳ quái thật, nếu ngươi có huyết thống tộc Xi Vưu thì rất khó được chủng tộc khác thu nhận, cũng không thể nào có chuyện tu luyện chân ý của đạo từ những lão quái vật kia.
Ngươi tu luyện chân ý của đạo ở đâu? Hay nói đúng hơn là, ngươi không thuộc về thế giới này phải không?”
Qua lời kể của Tử Ngọc, người đàn ông trung niên này rất hứng thú với lai lịch của La Chinh, bởi lẽ độ tinh khiết huyết thống của hắn đã vượt trên tưởng tượng của ông.
Đến khi được gặp tận mắt, ông mới mơ hồ nhận ra khí tức của chân ý của đạo từ trên người hắn, nhưng điều này lại càng khó giải thích hơn.
Gần như tất cả mọi sinh linh trên thế giới này chủ yếu đều tu luyện hoang thần bằng số lượng hoang cốt nhiều như biển còn sót lại từ thời Man Hoang, còn số người tu luyện chân thần rất ít.
Tử Ngọc cũng từng mở thế giới trong cơ thể thông qua sự truyền dạy của ông, thậm chí ngưng tụ ra thần cách nhưng lại không thể đi quá xa trên con đường này.
Nguyên nhân chính là do việc tu luyện chân thần trên thế giới này quá khó, so với nó thì tu luyện hoang thần dễ hơn rất nhiều.
Ấy thế mà La Chinh lại tu luyện đến cảnh giới chân thần cấp cao, hơn nữa bắt đầu lĩnh ngộ chân ý của đạo.
Trừ khi đám lão quái vật kia tự mình dạy bảo, bằng không hắn hoàn toàn không thể đi đến bước này.
Đúng là cái nhìn nhạy bén…
La Chinh hơi khiếp sợ.
Hắn có vài mối băn khoăn nhất định về câu hỏi của người đàn ông trung niên nên tạm thời không biết phải trả lời thế nào.
Ai ngờ ông lại đoán được tâm tư của La Chinh, hơn nữa giải thích: “Bộ tộc Xi Vưu chúng ta cũng rất đoàn kết trong thế giới mẹ.
Bất kể ngươi đến từ đâu, chỉ cần ngươi không gây hại đến chủng tộc của chúng ta thì chúng ta sẽ xem ngươi là người một nhà”
La Chinh im lặng một lát mới nói: “Ta có thể tạm không nói không?”
“Có thể” Người đàn ông trung niên mỉm cười: “Nhưng ta cần giúp ngươi kiểm tra huyết thống một lần nữa”
Thật ra trong lòng ông đã có một số phỏng đoán về lai lịch của La Chinh, nhưng trước tiên cứ điều tra ra độ tinh khiết huyết thống của hắn đã rồi hẵng nói.
“Được” La Chinh gật đầu, vươn tay về phía ông lần nữa.
Người đàn ông trung niên nhẹ nhàng chỉ ngón tay về phía La Chinh, sau đó một giọt máu màu vàng lập tức bay ra từ cánh tay của hắn.
La Chinh không nhận ra ông dùng cách gì hấp thu máu của mình.
Sau khi nhìn thấy giọt máu vàng ấy, đôi mắt người trung niên trở nên nghiêm túc, hơn nữa đầu ngón tay bắn nhẹ ra ngoài.
“Tí tách!”
Giọt máu tươi chui ra từ đầu ngón tay của ông dung hợp với giọt máu vàng của La Chinh.
Tiếp đó, một pháp trận nhỏ bay lên cao bao bọc giọt máu hỗn hợp kia rồi xoay tròn.
Chỉ chốc lát sau, pháp trận nhỏ kia bỗng nhiên phát ra uy lực bá đạo như thể trong giọt máu to cỡ đầu ngón tay ấy có giấu một con thú to, hơn nữa giọt máu đỏ của người đàn ông trung niên cũng bị giọt máu vàng của La Chinh cắn nuốt hết!
Vào giờ phút này, người trung niên vốn luôn nở nụ cười hờ hững bỗng chốc biến sắc.
Đôi mắt ông đột nhiên tỏa ra ánh sáng rực rỡ và nhìn La Chinh với vẻ khó tin, giọng nói cũng trở nên kích động: “Ngươi, ngươi, huyết thống của ngươi…”
“Phụ thân, sao thế ạ?” Tử Ngọc hơi lo lắng vì không ngờ ông lại kích động đến vậy.
Bọn Điêu Viễn cũng cảm thấy khó hiểu trước phản ứng của ông.
Dù sao ông cũng là sự tồn tại tối cao trong bộ tộc bọn họ, có lẽ cả đời họ đều không được nhìn thấy đại năng như vậy.
“Sao vậy?” La Chinh nhíu mày.
“Tại sao huyết thống của ngươi lại là vương phẩm? Sao có thể như thế?!”
Người đàn ông trung niên không thể khống chế tâm trạng kích động của mình, bỗng gào to với trời: “Đại ca! Yên Hoa huynh! Trì Nghĩa… Các người đoán xem ta vừa nhìn thấy gì! Ha ha ha! Ta lại có thể được thấy huyết thống vương phẩm! Không ngờ nó lại xuất hiện ở nơi này! Cái nơi lao tù này!”
Tiếng gào to của ông truyền đi thật xa và vang vọng trong hang động to lớn này.
Tận sâu trong hang động này còn có vài người bị lưu đày khác đang tự phong ấn bản thân sau tường ngọc, quanh năm suốt tháng chẳng hé lấy một lời.
“Cái gì? Phù Nhị đang nói lung tung gì thế? Huyết thống vương phẩm ư? Ông ấy nằm mơ à?”
“Thế giới này có huyết thống vương phẩm? Không thể nào…”
“Chúng ta cùng đi xem…”
“Ầm ầm, ầm ầm, ầm ầm…”
Từng bóng người lần lượt xuất hiện sau những tường ngọc bể nát.
Các đại năng trong tộc Xi Vưu dốc hết sức hóa thành luồng sáng rồi bắn vọt ra ngoài.
Không lâu sau, trên mảnh sân rộng có thêm vài bóng người nữa, bọn họ đều nhìn La Chinh ở giữa sân bằng ánh mắt khác thường.
Một ông lão có vẻ ngoài già nua nhất thong thả hỏi: “Phù Nhị, ngươi khẳng định đứa nhỏ này có huyết thống vương phẩm của tộc Xi Vưu chúng ta à? Hay là ngươi nhìn nhầm rồi?”
Chương 2153: Các bô lão
Phù Nhị nhìn La Chinh với vẻ mặt phức tạp, ngơ ngẩn nói: “Tuyệt đối không nhầm.
Huyết pháp thống nhất, chọn cắn nuốt vết nhơ.
Sức mạnh huyết thống chứa đựng trong máu ta gần như không thể chống cự được, chỉ huyết thống vương phẩm mới có tư cách làm được điều đó!”Tộc Lê Dân chia làm chín bộ lạc nên cũng có cách gọi khác là Cửu Lê.
Chín bộ lạc lớn này lần lượt là Vu Di, Phương Di, Hoàng Di, Bạch Di, Xích Di, Phong Di, Huyền Di, Dương Di và Quyến Di.
Hồi Lê Dân hưng thịnh nhất, mỗi một bộ lạc kể trên đều là quái vật lớn trong thế giới mẹ.
Phù Nhị được truyền thừa huyết thống của bộ lạc Phong Di.
Phù Nhị ban tặng tộc Xi Vưu trong cốt tháp một khối đá Minh Huyết, đồng thời định nghĩa huyết thống của bọn họ từ nhất phẩm đến thập phẩm.
Thực ra, huyết thống thập phẩm chẳng là gì trong thế giới mẹ.
Ví dụ như Phù Nhị, nếu dựa theo cách phân chia phẩm cấp của đá Minh Huyết thì huyết thống của ông nằm trong khoảng thập tam phẩm.
Đá Minh Huyết cũng không thể kiểm tra ra huyết thống của Phù Nhị, nhưng sức mạnh ẩn chứa trong huyết thống của ông vẫn chưa đủ để làm đá Minh Huyết vỡ nát.
Vì vậy, Phù Nhị mới kinh ngạc khi nghe Tử Ngọc nói rằng đá Minh Huyết đã vỡ nát trong quá trình kiểm tra huyết thống!
Trong tộc Lê Dân chỉ có tám mươi mốt Ma thần là mang huyết thống cao hơn Phù Nhị một bậc, tương đương với thập tứ phẩm.
Thế nhưng huyết thống thập tứ phẩm của tám mươi mốt Ma thần cũng không thể cắn nuốt máu của Phù Nhị một cách đơn giản như vậy.
Sức mạnh của Phù Nhị không tính là mạnh nhất trong số những người bị lưu đày nhưng huyết thống lại là cao nhất.
Chỉ có duy nhất huyết thống vương phẩm mới có thể cắn nuốt máu của ông thoải mái như vậy thôi.
Ông lão già nua kia nghe Phù Nhị khẳng định chắc nịch bèn nhìn chằm chằm vào La Chinh: “Cậu bé, cha mẹ ngươi là ai?”
Ban đầu La Chinh không tin tưởng người tộc Xi Vưu hoàn toàn mà vẫn còn lo lắng về lý do khiến những người này bị lưu đày đến đây, ví dụ như là phản bội hoặc là phạm sai lầm lớn trong tộc Xi Vưu nên mới bị giam trong lao tù này.
Tuy nhiên, sau khi hắn đến đây mới thấy, người trong tộc vẫn xem Xi Vưu là vị lãnh tụ của mình và quỳ lạy ông mỗi khi ra vào tộc.
Nỗi lo lắng trong lòng hắn dần tiêu tan.
“Mẹ ruột của ta tên Lạc Thủy” La Chinh thản nhiên nói.
“Lạc Thủy?” Ông lão suy tư.
“Hình như tộc Lê Dân ta không có người này, kể cả trong vương tộc cũng vậy.
Trì Nghĩa, ngươi từng nghe về người này chưa?” Một người khác hỏi.
Trì Nghĩa là người trẻ tuổi nhất bọn, dù sống vô số năm nhưng vẫn duy trì hình dáng thanh niên, hơn nữa cũng là người tộc Xi Vưu bị lưu đày vào ngục giam này trễ nhất.
Khi nghe câu trả lời của La Chinh, y lặng lẽ bay xuống đất rồi quỳ một gối trước mặt hắn.
Những người bị lưu đày khác đều nhìn nhau, thầm nghĩ dù đối phương có huyết thống vương phẩm thì cũng đâu cần phải hành lễ như vậy.
“Trì Nghĩa, ngươi làm gì vậy?” Phù Nhị buồn bực hỏi.
Trì Nghĩa chậm rãi ngẩng đầu nói với La Chinh: “Trước khi ta bị lưu đày, bé gái trong vương tộc đã ra đời, lúc đó núi Ngọc Thiềm mưa to như trút nước nên bé gái được đặt tên là Lạc Thủy.
Đó là con gái nhỏ tuổi nhất của đại tù trưởng, còn đặc biệt ban lệnh cho chín bộ lạc ăn mừng ba tháng…”
Những người khác đều ngơ ngẩn khi nghe lời nói của Trì Nghĩa, hàng loạt đôi mắt cùng nhìn chằm chằm vào La Chinh.
“Vù vù vù…”
Chỉ chốc lát sau, những người bị lưu đày vốn lơ lửng giữa không trung cũng lần lượt đáp xuống và quỳ một gối trước mặt La Chinh.
Quả thật bọn họ không cần phải hành lễ trước huyết thống vương phẩm, nhưng nếu La Chinh là hậu duệ trực hệ của Xi Vưu thì lại khác.
Đại trưởng lão thấy phụ thân Phù Nhị của mình quỳ trên đất bèn quỳ lạy theo.
Những trưởng lão như Điêu Viễn, Kỷ Sưởng,… cũng quỳ lạy trước mặt La Chinh.
“Phụ thân, người đó là ai vậy? Tại sao mọi người lại lạy hắn…”
“Trẻ con đừng hỏi nhiều, mau cúi đầu…”
Những người đứng quanh đó chưa rõ nhưng vẫn quỳ theo, lúc này chỉ còn mình La Chinh đứng trong sân.
La Chinh cảm thấy không được tự nhiên khi được hành lễ đột ngột như vậy: “Này… Các vị miễn lễ đi!”
Nghe La Chinh nói vậy, người già nua nhất bọn chậm rãi đứng dậy và nhìn chằm chằm vào La Chinh với vẻ căm uất: “Lẽ nào tộc Lê Dân của chúng ta đã thấy bại rồi sao? Vì sao đến con cháu của đại tù trưởng cũng bị lưu đày xuống thế giới này?!”
Trong mắt ông ta, vương tộc là niềm kiêu hãnh của tộc Lê Dân, con cháu trực hệ của đại tù trưởng càng là niềm kiêu hãnh trong kiêu hãnh.
Bây giờ đến cháu ngoại của đại tù trưởng cũng bị lưu đày xuống thế giới này thì không khó để tưởng tượng hoàn cảnh hiện tại của tộc Xi Vưu!
Trì Nghĩa cũng nói: “Tộc Xi Vưu đã ngập tràn nguy cơ trước khi ta bị lưu đày rồi.
Nghe nói đại tù trưởng định đánh một trận với Đế Hồng Thị tại Trác Lộc, nhưng mà ta đã bị lưu đày trước lúc đó nên không biết gì cả, xin hãy cho ta biết chuyện khi ấy!”
Bọn họ cho rằng La Chinh cũng bị lưu đày tới thế giới này.
La Chinh sửng sốt, đến lúc này mới biết bọn họ hiểu lầm nên giải thích: “Ta không bị lưu đày đến đây”
“Không bị lưu đày ư?” Ông lão già nua tỏ ra kỳ quái: “Vậy ngươi đến thế giới này bằng cách nào?”
Những người khác cũng nhìn nhau.
Còn phương pháp nào đưa hắn vào thế giới này ngoài việc bị lưu đày chứ?
Nơi này cách thế giới mẹ vô cùng xa, tu vi của La Chinh không thể giúp hắn vượt qua khoảng cách dài đến vậy.
Một người trong đó bỗng nhiên sáng mắt, lập tức hỏi: “Chẳng lẽ ngươi đến đây bằng chiếc thuyền ở trên cốt tháp Man Thủy?”
Các hoang thần trong thế giới này đã quan sát chiếc thuyền đó từ lâu.
Bọn họ thấy nó rơi xuống thế giới này với tốc độ nhanh nên đoán rằng nó sẽ rơi tan nát trong mấy năm tới.
Mọi người không biết ai đã xây dựng chiếc thuyền đó, nhưng tất cả chủng tộc đều đang chuẩn bị đợi chiếc thuyền lớn ấy rơi xuống để nhào vào cướp đoạt mọi thứ.
Thế giới này quá khan hiếm tài nguyên, bọn họ gần như không có tài nguyên nào để tu luyện ngoài hoang cốt.
Mỗi chủng tộc đều chú ý động tĩnh của chiếc thuyền kia, ngay cả tộc Xi Vưu cũng lập kế hoạch cặn kẽ nhằm xác định địa điểm rơi của nó, qua đó chuẩn bị chia của bất cứ lúc nào.
Thế nhưng không lâu trước đó, chiếc thuyền ấy lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn, bởi vì bọn họ thấy nó lại bay lên hỗn độn lần nữa!
Khi ấy, bộ tộc Nữ Oa, chủng tộc mạnh nhất thế giới này đã buộc chặt chiếc thuyền ấy vào cốt tháp Man Thủy.
Ông lão già nua, Phù Nhị và Trì Nghĩa cũng nhìn chằm chằm La Chinh, thầm nghĩ quả là có khả năng ấy!
“Ừ” La Chinh gật đầu: “Mẹ nói với ta rằng Xi Vưu đã tạo ra chiếc thuyền ấy, ta không được sinh trong thế giới mẹ mà sinh trong nó.
Chắc hẳn tình trạng ở thế giới mẹ không khác suy nghĩ của các người là mấy, tộc Lê Dân đã thất bại nên ông ngoại mới tạo ra chiếc thuyền cho Lê Dân chạy thoát”
Những người bị lưu đày nghe La Chinh thừa nhận bèn biến sắc.
* Waka là đơn vị duy nhất tại Việt Nam sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.
Các cơ quan, tổ chức, cá nhân khác sao chép, đăng tải tác phẩm là vi phạm bản quyền.
Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.
Trân trọng!
Chương 2154: Bàn bạc
“Tộc Lê Dân thật sự thất bại…”Những người bị lưu đày đều lộ vẻ đau khổ.
“Chúng ta thua Đế Hồng Thị, vậy đại tù trưởng đâu? Tám mươi mốt Ma thần đâu? Biết bao nhiêu Xi Vưu Vệ đâu?”
Ông lão già nua chăm chăm hỏi La Chinh.
La Chinh lắc đầu: “Ta không rõ lắm, ta chỉ biết chiếc thuyền này chở hy vọng của tộc Lê Dân, trong đó cũng có vô số con cháu tộc Lê Dân.
Đây là chiếc thuyền chạy nạn”
“Tại sao có thể như vậy?!”
“Tộc Lê Dân ta không thể nào thua Đế Hồng Thị!”
“Đại ca, ta muốn ra ngoài kia giết sạch người tộc Hiên Viên!” Một người trong đó nói với vẻ căm giận.
Hiển nhiên kẻ tiêu diệt tộc Lê Dân không phải là tộc Hiên Viên ở thế giới này, suy cho cùng nơi này chỉ là chốn lưu đày của những kẻ bị cổ thần nguyền rủa thôi, thế nhưng do bọn họ đang kích động nên rất khó kìm nén.
“Đừng kích động như vậy” Ông lão già nua hít sâu một hơi như đang cố gắng giữ tâm trạng bình tĩnh, kế đó hỏi: “Nếu đại tù trưởng đã tạo ra chiếc thuyền này thì sao nó vẫn cứ rơi thế?”
“Bởi vì chiếc thuyền này gặp phải sự đuổi giết của Hiên Viên Vệ” La Chinh hạ giọng nói: “Lê Dân trên thuyền gần như bị tàn sát hết sạch…”
La Chinh thấy bọn họ kích động nên không muốn nói, nhưng cứ bị hỏi tới như thế mãi thì hắn cũng khó mà giấu giếm nên đành phải trả lời đúng sự thật.
“Hiên Viên Vệ!” Ông lão già nua vốn đang gắng giữ bình tĩnh lập tức trở nên kích động: “Đáng tiếc là khi xưa ta không giết sạch đám Hiên Viên Vệ chết tiệt đó! Chỉ có trăm tên Hiên Viên Vệ chết trong tay ta thôi…”
Trăm tên Hiên Viên Vệ?
La Chinh thầm khiếp sợ.
Hắn không biết số lượng Hiên Viên Vệ chính xác, nhưng mẹ nói tộc Lê Dân có đến hơn trăm nghìn Xi Vưu Vệ nên chắc phe Hiên Viên Vệ cũng không chênh lệch mấy.
Ông lão này phải có sức mạnh lớn đến nhường nào mới có thể một mình giết trên trăm tên Hiên Viên Vệ?
“Sau khi Lê Dân bị tàn sát, Thần vực dần bị chiếm cứ, về sau…”
La Chinh không nói thì thôi, nếu đã quyết định tin tưởng những người bị lưu đày này thì sẽ kể lại mọi chuyện từ đầu đến cuối.
Đợi đến khi La Chinh kể xong, bọn họ đều rơi vào im lặng.
Một lúc lâu sau, Phù Nhị lên tiếng: “Nói cách khác, nguyên nhân làm chiếc thuyền kia đột nhiên thay đổi hướng cách đây không lâu là ngươi à?”
“Ừ” La Chinh gật đầu.
Phù Nhị nhìn chằm chằm ông lão già nua: “Đại ca, ngươi nói xem nên làm sao bây giờ?”
Những người khác cũng nhìn chằm chằm vào ông lão – người có sức mạnh cao nhất trong tất cả những người bị lưu đày, đồng thời cũng là người mạnh nhất trong tộc Xi Vưu tại thế giới này.
Ông ta cũng là nhân vật không thể xem thường khi còn ở thế giới mẹ.
Ban đầu, do tộc Xi Vưu còn đang đợi chia phần nên đã rất hy vọng chiếc thuyền kia rơi xuống, nhưng bây giờ bọn họ lại lo lắng cho số phận của nó.
Ông lão già nua trầm ngâm nhìn La Chinh, trong đôi mắt mơ hồ có vẻ bàng hoàng, cuối cùng lại thở dài thườn thượt.
Gương mặt ông ta hiện rõ nếp nhăn hơn cả trước đó nên trông càng già cỗi.
“Lão già này tuổi đã cao, dù phải hy sinh cái thân tàn này vì tộc Lê Dân cũng không sao, nhưng mà… đã vào thế giới này thì không thể ra được, còn cách nào nữa chứ?” Ông ta thở dài.
Những người bị lưu đày này vừa nghe được số ít tin tức từ thế giới mẹ là đã kích động khôn nguôi.
Ở đây, lâu rồi không có người bị lưu đày nên bọn họ cũng mất hẳn con đường nghe ngóng tin tức về thế giới mẹ, nhưng mà bọn họ luôn luôn nghĩ về sự an nguy của tộc Lê.
Rất hiển nhiên, những tin tức do La Chinh mang đến đã khiến bọn họ rơi vào tuyệt vọng, nhưng hiện tại La Chinh cũng là cơ hội để bọn họ đền đáp tộc Lê Dân.
Vấn đề ở chỗ, thế giới này là một ngục giam khổng lồ… Bọn họ bị nhốt trong chốn lao tù thì còn có cách gì nữa?
Đại ca vừa nói xong thì đôi mắt của những người khác cũng tối hẳn.
“Có điều chúng ta phải bảo bộ tộc Nữ Oa thả chiếc thuyền đó ra, để nó rời đi” Phù Nhị bỗng lên tiếng.
“Nói đúng lắm! Dù cho bộ tộc Nữ Oa mạnh thế nào cũng đừng mơ chạm đến chiếc thuyền đó!” Một người bị lưu đày khác cũng tán thành với thái độ kiên định.
Bộ tộc Nữ Oa là bá chủ tuyệt đối trên thế giới này.
Họ không chỉ có huyết thống mạnh mẽ mà còn sở hữu vài người bị lưu đày cực kỳ lợi hại, do vậy bọn họ hoàn toàn có tư cách thống trị thế giới.
Ông lão già nua ngắt lời bọn họ: “Các ngươi không nghĩ tới ý kiến của La Chinh à?”
La Chinh đã chủ động tìm đến tức là đã có ý tưởng của mình.
Thế là đám người bị lưu đày đang kích động lại nhìn chằm chằm vào La Chinh lần nữa, bây giờ là lúc để hắn đưa ra quyết định.
La Chinh im lặng nhìn lướt qua mọi người rồi mới bình tĩnh nói: “Mẹ ta đưa ta đến đây vì lý do bất đắc dĩ, ta chỉ có một suy nghĩ trong đầu khi vừa đến thế giới này là phải trở nên mạnh hơn, sau đó… quay về giết hết! Ta không chỉ muốn quay về Thần vực mà còn muốn quay về thế giới mẹ giết sạch kẻ thù!”
Lúc hắn thốt ra câu này, những người bị lưu đày đều tươi cười.
Với sức mạnh hiện tại của La Chinh thì câu này hơi mang ý nói quá, nhưng nếu ngay cả đứa cháu tộc Lê Dân của Xi Vưu còn không dám nghĩ như thế thì sợ là bọn họ sẽ không còn hy vọng gì nữa mất.
Ông lão già nua thở dài: “Với huyết thống của ngươi thì không khó để trở nên mạnh hơn tại thế giới này! Có điều, chỉ e chuyện giết kẻ thù là không thể thực hiện, bởi lẽ không ai có thể rời khỏi đây”
Những người bị lưu đày có cảnh giới tối thiểu là đại năng Bỉ Ngạn cảnh nên nào chịu bị nhốt tại thế giới này.
Có thể nói bọn họ gần như nghĩ hết mọi cách, thế nhưng đến giờ vẫn chưa có bất cứ ai hay bất cứ sinh linh nào rời khỏi thế giới này được.
Đây là nơi chỉ có thể vào mà không thể ra.
Ông lão già nua vốn muốn nói Lạc Thủy không nên đưa La Chinh đến đây, nhưng nghĩ lại thì ông ta không có tư cách trách móc con gái của đại tù trưởng, huống hồ La Chinh được đưa đến đây nhằm bảo toàn mạng sống.
Những người khác cũng lộ vẻ uất nghẹn.
Đúng lúc này, La Chinh chớp chớp mắt, sau đó sử dụng chân nguyên truyền lời nói của mình vào tai những người bị lưu đày trước mắt: “Nếu như… ta biết cách quay về thì sao?”
Bọn Phù Nhị, ông lão già nua và Trì Nghĩa đều nghe thấy lời truyền âm bằng chân nguyên của La Chinh.
Bọn họ đều nghi hoặc vì không biết lý do tại sao La Chinh tỏ ra thần bí như vậy.
Ông lão già nua cũng sử dụng chân nguyên truyền âm lại: “Thế là sao?”
“Không biết các ông đã nghe về bộ tộc Trưởng Giám Ngục chưa?” La Chinh thong dong hỏi lại.
Tiểu Vân từng nói với La Chinh rằng bộ tộc Trưởng Giám Ngục đang tìm kiếm hai tỷ đệ bọn họ khắp nơi.
Bộ tộc ấy quản lý thế giới này nên có thể đã bố trí gián điệp ở khắp mọi nơi.
La Chinh vừa đến tộc Xi Vưu nên chưa biết rõ tình hình, lỡ như trong tộc cũng có người của bộ tộc Trưởng Giám Ngục thì phiền to, cứ cẩn thận vẫn tốt hơn.
Những người bị lưu đày nghe La Chinh nhắc đến bộ tộc Trưởng Giám Ngục bèn nhìn nhau lần nữa.
Ông lão già nhìn chằm chằm vào La Chinh với vẻ mặt khó bề tưởng tượng: “Ngươi mới vừa vào thế giới này một thời gian ngắn mà sao lại có thể biết đến bộ tộc Trưởng Giám Ngục?”
Cực ít người trên thế giới này biết về ánh sáng phán xét, huống chi là chủng tộc thần bí như bộ tộc Trưởng Giám Ngục.
Theo những gì La Chinh đã nói thì hắn chỉ vừa đến thế giới này chưa đầy một năm, hơn nữa luôn ở nơi hoang dã ngoài cốt tháp, vậy hắn làm cách nào biết đến những tin tức này?
(Hết tập 129)
* Waka là đơn vị duy nhất tại Việt Nam sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.
Các cơ quan, tổ chức, cá nhân khác sao chép, đăng tải tác phẩm là vi phạm bản quyền.
Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.
Trân trọng!
Chương 2155: Cơ hội vượt ngục
Các cường giả bị lưu đày tại đây đâu chịu khuất phục dễ như vậy.
Bao nhiêu năm qua, bọn họ đã tìm mọi phương pháp rời khỏi đây nhưng vẫn không thể thoát khỏi sợi dây trói trên người.
Thế mà La Chinh vừa xuất hiện đã thông báo cho bọn họ biết rằng mình có cách rời khỏi thế giới này, nên đương nhiên họ sẽ cảm thấy khó mà tin nổiNếu La Chinh không có thân phận đặc biệt thì bọn họ đã đuổi hắn ra ngoài từ lâu chứ đời nào còn cơ hội đứng đây tán dóc.
“Lúc vừa vào thế giới này, ta đã gặp được hai người trong bộ tộc Trưởng Giám Ngục” La Chinh bình tĩnh nói.
Ông lão già nua trầm ngâm một lát mới lên tiếng: “Bộ tộc Trưởng Giám Ngục là người kiểm soát thế giới này, hầu như chẳng bao giờ lộ mặt, cho dù có thì cũng chỉ sử dụng thần thông Hóa Hư mà xuất hiện, nên người bình thường hoàn toàn không thể phát hiện ra sự tồn tại của bọn họ.
Ngươi có khẳng định chắc chắn rằng đã gặp được bọn họ không?”
Bộ tộc Trưởng Giám Ngục chính là lính canh của ngục giam này, còn những người bị lưu đày đến đây chính là tù nhân trong ngục.
Để rời khỏi chốn lao ngục này, tù nhân gần như đã giở mọi mánh khóe.
Nếu bộ tộc Trưởng Giám Ngục bỗng nhiên xuất hiện như vậy thì e là sẽ bị đám người bị lưu đày đó xé tan nát mất.
Thậm chí, có người bị lưu đày từng âm thầm điều tra hang ổ của bộ tộc Trưởng Giám Ngục với hy vọng tìm ra cách rời khỏi ngục giam này, tiếc là không thu hoạch được gì.
Mỗi vài trăm năm, bộ tộc Trưởng Giám Ngục sẽ lặng lẽ dùng ảo ảnh của mình tuần tra cốt tháp của các tộc, chỉ những người bị lưu đày có sức mạnh to lớn như bọn họ mới nhận ra thôi.
“Ta khẳng định” La Chinh gật đầu.
“Ngươi lấy gì chứng minh?” Ông lão lại hỏi.
“Bọn họ có thể cho ta thấy sự tồn tại của dây xích nguyền rủa, ta đã tận mắt nhìn thấy nó” La Chinh trả lời.
Những người bị lưu đày đồng loạt hít một hơi lạnh.
Mối ràng buộc lớn nhất trong ngục giam này chính là dây xích nguyền rủa, ngay cả sức mạnh siêu nhiên của ông lão già nua cũng không thể làm gì dây xích nguyền rủa vô hình đó!
Trì Nghĩa hơi nghi hoặc: “Không đúng, tại sao bộ tộc Trưởng Giám Ngục lại muốn giao tiếp với ngươi?”
Thân là người quản lý của thế giới này, mục đích của bộ tộc Trưởng Giám Ngục là đảm bảo không cho bất cứ ai rời khỏi đây.
Trì Nghĩa đã từng cố gắng trao đổi với chủng tộc ấy nhưng không nhận được bất cứ câu trả lời nào ngoài sự im lặng.
Những người khác cũng mờ mịt như rơi vào sương mù, bởi lời nói của La Chinh nghe hệt như là nói bừa nói bậy…
“Bởi vì trong nội bộ của tộc Trưởng Giám Ngục xảy ra tranh chấp, một nhóm người trong tộc muốn thoát khỏi đây” La Chinh trả lời: “Song, phái chủ trương rời đi đã thất bại, bây giờ chỉ còn lại một cặp tỷ đệ…”
La Chinh bắt đầu kể lại lai lịch của Tiểu Vân và Phù Sơ.
Sau khi nghe hết câu chuyện, những người bị lưu đày đứng im lặng một hồi lâu để tiêu hóa tin tức mà La Chinh cung cấp, sắc mặt ai nấy đều phức tạp.
Ít nhất lời giải thích của La Chinh vô cùng hợp lý, hơn nữa những người bị lưu đày cũng có thể kiểm chứng một số đầu mối.
Ví dụ như Tiểu Vân nói với La Chinh rằng bộ tộc Trưởng Giám Ngục đang đuổi bắt bọn họ.
Trong một nghìn năm qua, quả thật bộ tộc Trưởng Giám Ngục đã đi tuần tra cốt tháp của các chủng tộc lớn nhiều lần.
Trước đây bọn họ chỉ xuất hiện một lần mỗi hai ba trăm năm, nhưng trong vài chục năm trở lại đây, số lần bọn họ xuất hiện đã lên đến hơn trăm lần!
Bọn Phù Nhị và Trì Nghĩa cũng từng phỏng đoán nguyên nhân dẫn đến động tĩnh khác thường của bộ tộc Trưởng Giám Ngục là thế giới này đã xảy ra chuyện gì đó.
Chẳng qua, chủng tộc đó không trao đổi với những người bị lưu đày nên bọn Phù Nhị cũng không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Bây giờ xem ra, mục đích tuần tra liên tục của bộ tộc Trưởng Giám Ngục là cặp tỷ đệ mà La Chinh vừa nói.
Những người bị lưu đày nằm mơ cũng muốn thoát khỏi thế giới này, nhưng cũng chỉ nằm mơ mới có thể thoát khỏi ngục giam do chính cổ thần Hỗn Độn xây dựng nên!
Một hồi lâu sau, ông lão lên tiếng: “Nếu lời La Chinh nói là thật thì đây có lẽ là một cơ hội tuyệt vời, đồng thời cũng là cơ hội duy nhất…”
“La Chinh không hổ là người có huyết thống của đại tù trưởng! Chỉ người được trời chọn mới có thể gặp được cơ hội vô cùng hiếm hoi ấy” Phù Nhị hưng phấn nói.
“Đại ca, hay là đưa cặp tỷ đệ đó vào cốt tháp của chúng ta trước nhé?” Một người bị lưu đày sốt ruột.
Nếu đôi tỷ đệ đó bị bộ tộc Trưởng Giám Ngục tìm ra và đưa đi thì cơ hội hiếm hoi này cũng sẽ biến mất.
La Chinh không hề bày tỏ ý kiến gì, bởi suy cho cùng thì những người bị lưu đày tại đây quen thuộc với thế giới này hơn.
Ông lão trầm ngâm một lúc lâu rồi lại hỏi La Chinh: “Vậy đôi tỷ đệ đó có nguy cơ gì không?”
“Bọn họ đang ở trong một bộ lạc cạnh đồng hoang Vạn Cổ, tạm thời không có nguy cơ gì lớn” La Chinh đáp.
Đôi tỷ đệ ấy đã ở trong bộ lạc Tấn Thiết khá nhiều năm, hơn nữa La Chinh vừa giúp bọn họ tiêu diệt bộ lạc Vũ Phi nên địa vị của Tiểu Vân rất vững chắc, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì hai người đó sẽ an toàn thôi.
“Vậy là tốt rồi, còn ba năm nữa là đến lúc ánh sáng phán xét xuất hiện, chúng ta vẫn còn thời gian.
Trước lúc đó, chúng ta không nên rút dây động rừng” Ông lão ra quyết định: “Ta sẽ âm thầm bàn bạc với các tộc lớn như Nữ Oa, Viêm và Thiên Nhạc!”
Việc rời khỏi thế giới này không chỉ là ước mơ của mình bộ tộc Xi Vưu mà còn là của tất cả những kẻ bị lưu đày đến nơi tù ngục này.
Một khi bọn họ đã biết phương pháp rời khỏi đây thì đến bộ tộc Trưởng Giám Ngục cũng không cản nổi.
Đại trưởng lão tộc Xi Vưu, Điêu Viễn và Kỷ Sưởng đều không hiểu tại sao La Chinh và các đại năng lại phải nói chuyện trong âm thầm.
Không biết bọn họ đang tính toán chuyện gì lớn mà phải dùng chân nguyên truyền âm cẩn thận như vậy nữa.
Đúng lúc này, một người trong tộc Xi Vưu bay đến.
“Báo cáo đại trưởng lão! Tộc Hiên Viên cử đại sứ đặc biệt đến cầu kiến!”
Người đó báo cáo xong mới nhìn vào sân, bấy giờ mới phát hiện những đại năng tộc Xi Vưu luôn bế quan đều đã xuất quan!
Hắn ta trợn tròn mắt, ngơ ngác hồi lâu vì không biết chuyện gì đang xảy ra.
Những vị đại năng mà cả nghìn năm cũng khó gặp một lần lại có mặt đông đủ tại đây, rốt cuộc hôm nay là ngày gì vậy?
Tử Ngọc thản nhiên liếc nhìn hắn ta rồi nói: “Tộc Hiên Viên đến đây vì cốt tháp Thiên Nam phải không?”
“Đúng, bọn họ đến hạ chiến thư” Người đó trả lời.
“Ta biết ngay bọn họ sẽ không bỏ qua chuyện này mà” Gương mặt Tử Ngọc đanh lại như phớt lên một lớp sương lạnh.
Điêu Viễn và Kỷ Sưởng cũng sầm mặt.
Những người bị lưu đày sẽ không đích thân giải quyết chuyện trong tộc mà giao hết cho đại trưởng lão là Tử Ngọc, thế nhưng nàng vừa giao ước với bộ tộc Hiên Viên không lâu thì đã bị mất hai đệ tử tinh nhuệ.
Để bộ tộc của mình rơi vào thế bị động là sai lầm của Tử Ngọc, do vậy nàng vô cùng tức giận.
“Để Tử Ngọc giải quyết chuyện trong tộc đi” Ông lão già nua lên tiếng.
Ngoài chuyện sống còn của bộ tộc, những người bị lưu đày thường không tham gia vào cuộc tranh đấu giữa các hoang thần mà chọn cách lảng tránh.
* Waka là đơn vị duy nhất tại Việt Nam sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.
Các cơ quan, tổ chức, cá nhân khác sao chép, đăng tải tác phẩm là vi phạm bản quyền.
Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.
Trân trọng!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Liệp Thiên Tranh Phong [Dịch] Liệp Thiên Tranh Phong](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Liep-Thien-Tranh-Phong-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Vĩnh Hằng Chi Tâm [Dịch] Vĩnh Hằng Chi Tâm](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/07/Dich-Vinh-Hang-Chi-Tam-SE-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Chiến Thần Bất Bại [Dịch] Chiến Thần Bất Bại](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/10/Dich-Chien-Than-Bat-Bai-Audio.jpg)