[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 432 : Tiên Trạch (c2156-c2160)
❮ sautiếp ❯Chương 2156: Tiên Trạch
“Chờ một chút” Tử Ngọc đột nhiên lên tiếngPhù Nhị nhìn sang con gái của mình rồi hỏi với giọng điệu thản nhiên: “Tử Ngọc còn chuyện gì à?”
Đôi mắt xinh đẹp của Tử Ngọc nhìn chăm chú vào La Chinh với vẻ phức tạp.
Điêu Viễn mang La Chinh về vì hắn đã thể hiện sức mạnh phi phàm trước mặt Trừng Úy, do đó hắn hoàn toàn có thể tham gia vào cuộc chiến giữa hai tộc.
Không ngờ sau đó lại phát hiện ra hắn có huyết thống vương phẩm và thân thế to lớn.
Liệu nàng còn điều hắn đi chiến đấu được không?
“Trong trận tranh giành cốt tháp Thiên Nam lần này, Vệ Hạ và Phong Long đã bị bộ tộc Hiên Viên đánh chết nên phần thắng của chúng ta là rất nhỏ, ta hy vọng La Chinh có thể chiến đấu” Tử Ngọc nói thẳng quyết định của mình.
Phù Nhị còn chưa nói gì mà ông lão già nua đã cười khẽ: “Con đường tắt giúp Chinh nhi trở nên mạnh hơn là tu luyện hoang thần trên thế giới này, vả lại làm thế còn có thể giúp hắn phát huy toàn bộ sức mạnh huyết thống của mình.
Nếu có thể bảo đảm sự an toàn của hắn thì không phải là không thể chiến đấu”
Đôi mắt của những người bị lưu đày vô cùng tinh tường.
La Chinh chỉ là chân thần cấp cao mà dường như lại có dấu vết tu luyện hai loại chân ý của đạo, hơn nữa linh hồn cũng mạnh hơn hoang thần bình thường rất nhiều, như vậy việc đối đầu với hoang thần cấp trung sẽ không quá khó.
Huống chi, hắn đã đến bộ tộc Xi Vưu, sau này còn có thời gian thu nạp hoang cốt huyết thống.
Nghe câu trả lời của ông lão, Tử Ngọc tươi cười gật đầu: “Tử Ngọc biết rồi ạ!”
Đợi những người bị lưu đày rời đi cả rồi, Tử Ngọc mới sai người dẫn đại sứ của bộ tộc Hiên Viên qua đây.
Không lâu sau, vài luồng sáng bay từ phía chân trời đến.
Người dẫn đầu có gương mặt sáng như ngọc, mày kiếm mắt sáng, mặt mũi ngạo nghễ.
Hắn ta chỉ là hoang thần cấp trung nhưng lại không hề hoảng hốt khi bước vào địa bàn của bộ tộc Xi Vưu.
Sau khi thấy đại trưởng lão, hắn ta cũng không hề chào hỏi giữ lễ mà chỉ rút một tấm ngọc ra rồi nhẹ nhàng bắn về phía Tử Ngọc, sau đó còn nói với thái độ ngạo mạn: “Cầm chắc đi, đây là chiến thư của bộ tộc Hiên Viên bọn ta!”
“To gan!”
“Làm càn!”
Hành vi của hắn ta làm Điêu Viễn, Kỷ Sưởng và những người khác trong tộc Xi Vưu giận dữ.
Tử Ngọc thì vẫn binh tĩnh như cũ, ngón tay thon dài khép lại để nhận lấy tấm ngọc ấy.
Nàng liếc mắt nhìn nó rồi thản nhiên đáp: “Các ngươi đã chọn xong người rồi à, đúng là tự tin!”
Thanh niên đó mỉm cười: “Bộ tộc Hiên Viên ta là thống lĩnh của bát hoang nên tất nhiên không cần lo lắng gì.
Theo ta thấy, tộc của ta chọn năm người chiến đấu là quá lãng phí, một mình Tiên Trạch ta đã đủ rồi!”
“Hóa ra ngươi chính là Tiên Trạch của bộ tộc Hiên Viên!” Kỷ Sưởng cau mày.
Bộ tộc Hiên Viên đột nhiên xuất hiện một vị thiên tài hơn người, nghe nói cả bộ tộc ấy đã dốc hết tài nguyên để bồi dưỡng hắn ta.
“Thú vị! Bộ tộc Hiên Viên yên tâm cho ngươi đến đây hạ chiến thư à?” Điêu Viễn nhướng mày, lời nói sâu xa: “Ngươi không sợ chết hả?”
Hai tộc vừa giao ước xong thì bộ tộc Hiên Viên đã khiến bộ tộc Xi Vưu chịu thiệt hại nặng bằng cách đánh chết Vệ Hạ và Phong Long.
Đương nhiên trong cơn giận dữ, bộ tộc Xi Vưu sẽ tìm mọi cách trả thù, thật không ngờ bộ tộc Hiên Viên lại dám phái Tiên Trạch tới hạ chiến thư!
“Cha ta đã nói các ngươi không dám đụng đến ta” Tiên Trạch bình tĩnh đáp.
“Có gì mà không dám, bây giờ ta giết ngươi đây!” Khí thế của Kỷ Sưởng trào dâng như một con thú cổ hoang dã có thể cắn người bất cứ lúc nào.
Thân là trưởng lão của tộc Xi Vưu, Kỷ Sưởng có sức mạnh ngang bằng với Điêu Viễn và dư sức đánh chết một hoang thần cấp trung.
Áp lực hình thành từ khí thế ấy khiến Tiên Trạch phải lùi về sau hai bước, song hắn ta vẫn nở nụ cười thản nhiên chứ không tỏ ra sợ hãi: “Ngươi có thể thử!”
“Được!” Người nóng nảy như Kỷ Sưởng đâu thể chịu sự khiêu khích từ một tiểu bối.
Thấy Kỷ Sưởng định ra tay, Tử Ngọc đột nhiên giơ tay ra ngăn cản lại và hờ hững nói: “Bộ tộc Hiên Viên giết người tộc Xi Vưu ta trên đồng hoang Vạn Cổ, theo như giao ước thì bất kể sống chết.
Nếu chúng ta giết hắn ta ở đây là làm trái giao ước”
“Nhưng mà…” Kỷ Sưởng không phục.
Tử Ngọc không để ý đến Kỷ Sưởng mà tiếp tục nói: “Ta nhận chiến thư, bộ tộc Xi Vưu ta sẽ nghênh chiến vào ba tháng sau, ngươi có thể đi rồi”
Tiên Trạch nhìn Tử Ngọc với vẻ không hứng thú mấy.
Tất nhiên mục đích của hắn ta khi đại diện tộc Hiên Viên đi hạ chiến thư là khiêu khích bọn họ, không ngờ đại trưởng lão tộc Xi Vưu lại hờ hững như không để chuyện này trong lòng, đúng là làm hắn ta hơi thất vọng.
Trước khi đi, Tiên Trạch cười ha ha: “Hy vọng đến lúc đó đám vô dụng tộc các ngươi có thể làm ta hài lòng!”
Nghe thế, La Chinh vẫn luôn giữ im lặng ở bên cạnh cũng hơi nhíu mày.
“Chờ đã” Giọng nói lạnh nhạt của Tử Ngọc vang lên.
“Cái gì?” Tiên Trạch vừa xoay người lại…
“Bốp!”
Mọi người không thấy Tử Ngọc ra tay thế nào nhưng lại thấy dấu năm ngón tay rõ rệt trên mặt Tiên Trạch.
Tử Ngọc nhấc bàn tay ngọc của mình lên, lạnh lùng nói: “Ngươi là đại sứ của tộc Hiên Viên, tuy ta không thể giết ngươi nhưng cũng có thể dạy bảo khi ngươi thiếu lễ phép, về bảo cha mẹ dạy lại ngươi cách đối nhân xử thế đi”
Thân là đại trưởng lão tộc Xi Vưu, sức mạnh của Tử Ngọc vô cùng khó lường, có thể nói là gần bằng những người bị lưu đày trong tộc.
Cái tát này không hề nhẹ, nửa bên mặt của Tiên Trạch lập tức sưng lên.
Thế nhưng hắn ta chỉ vươn tay vuốt ve mặt như thể đã lường trước, hơn nữa còn lè lưỡi liếm liếm: “Đại trưởng lão dạy đúng lắm, Tiên Trạch nhớ rồi”
Dứt lời, hắn ta dẫn người bỏ đi.
“Tên này!” Điêu Viễn sầm mặt nhìn theo bóng lưng của bọn họ.
“Ta chặn giết hắn ta giữa đường là được” Kỷ Sưởng cũng nói.
“Không cần, hắn ta cố ý làm thế, rõ ràng bộ tộc Hiên Viên đã chuẩn bị sẵn” Tử Ngọc lắc đầu: “Thay vì tức giận với tên nhóc đó thì chi bằng chuẩn bị cho cuộc chiến ba tháng sau, chúng ta tuyệt đối không thể thua!”
Sau đó nàng lại nói với La Chinh: “Mấy ngày này, ngươi cần tu luyện chung với bọn Mão Tuyết, Trừng Úy và Đồ Bạch, ta sẽ cung cấp tài nguyên tu luyện đầy đủ cho ngươi! Ba tháng sau, ngươi sẽ chiến đấu cho bộ tộc Xi Vưu ta!”
La Chinh mỉm cười, gật đầu.
Bộ tộc Xi Vưu nằm trong ba tộc lớn nhất thế giới nên số lượng hoang cốt tích trữ được gần như vượt trên cả tưởng tượng của hoang thần bình thường.
Chẳng qua, hoang cốt huyết thống trong các tộc lớn đều eo hẹp.
Do vậy, dù mỗi người trong tộc đều muốn có nhiều hoang cốt huyết thống nhưng vẫn chỉ được phân chia dựa trên độ tinh khiết huyết thống và những gì tài năng tương lai của mình biểu hiện ra.
Ngay cả như vậy, số lượng hoang cốt huyết thống được chia vẫn không nhiều lắm, thiên tài như Trừng Úy cũng chỉ có thể lấy được hơn mười miếng hoang cốt huyết thống một năm thôi.
Có điều, tình huống hiện tại vô cùng đặc biệt.
La Chinh có huyết thống vương phẩm nên những hạn chế trong việc phân chia hoang cốt huyết thống sẽ không được tính nữa.
Chương 2157: Nhục Thân kiếp
Bộ tộc Xi Vưu chia làm hai khu vực, khu vực bên ngoài là nơi sinh hoạt hằng ngày của người tộc Xi Vưu, khu vực bên trong là nơi tu luyện, nơi tập hợp những người nổi bật trong tộc Xi Vưu“Lớn!”
Thân thể của một thiếu niên trên sân tu luyện rộng rãi bỗng cao lên trong nháy mắt.
Chỉ thoáng chốc mà cậu ta đã to gấp trăm lần và cao tầm ba, bốn trăm mét!
“Ha! Ha!”
Thiếu niên gào to, giơ chân đá ra sau rồi nhân tiện móc cục tạ bằng đá ở bên cạnh sân tu luyện lên.
Tạ đá cực kỳ nặng và to lớn như một quả núi, ấy thế mà thiếu niên vẫn trông đầy sinh lực khi cầm lấy nó.
Không ít thiếu niên tộc Xi Vưu ở bên sân ngước nhìn.
“Thường Hổ ca ca thật là lợi hại!”
“Dĩ nhiên rồi, nghe nói Thường Hổ ca ca sắp trải qua Nhục Thân kiếp, sau đó sẽ có thể sử dụng Xi Vưu Hoang Thể rồi!”
“Không hổ là huyết thống lục phẩm…”
Thiếu niên tên Thường Hổ này là hoang thần thứ hai trong tộc Xi Vưu đạt được huyết thống lục phẩm trong suốt nghìn năm qua.
Tộc Xi Vưu khó lắm mới có được một thiên tài như thế nên hiển nhiên sẽ bồi dưỡng hết lòng.
Tuy nhiên, do Thường Hổ còn nhỏ tuổi nên chưa thể chiến đấu thay cho bộ tộc được.
“Cộp, cộp, cộp…”
Điêu Viễn chậm rãi bước vào sân cùng với La Chinh.
Lúc trông thấy Thường Hổ đùa với tạ đá, ánh mắt La Chinh lộ vẻ khen ngợi: “Đứa trẻ này còn nhỏ mà đã tu luyện đến mức này, không hổ là tộc Xi Vưu”
Ngoại trừ những người bị lưu đày, kể từ lúc vào tộc Xi Vưu đến nay, La Chinh toàn gặp được những người không đơn giản tí nào.
Ngay cả một số người bình thường trong tộc cũng hơn xa hoang thần ở bên ngoài chứ đừng nói gì đến Kỷ Sưởng và Điêu Viễn, có khi hai người họ phẩy tay chơi chơi thôi cũng có thể càn quét cả một tòa thành.
“Cậu ta còn phải đi một con đường rất dài, tu luyện hoang thần không phải là một con đường đơn giản” Điêu Viễn trả lời.
La Chinh khẽ gật đầu đồng ý.
Tuy hắn xem việc tu luyện hoang thần như một lối tắt để trở nên mạnh hơn, nhưng điều đó không có nghĩa là lối tắt này dễ đi.
Tốc độ huơ tạ đá của thiếu niên tên Thường Hổ cứ tăng dần, tựa như đã phát điên, đến cơ thể cũng mất cân bằng.
“Hả? Tên nhóc này…” Điêu Viễn thấy thế, mặt cũng hơi tái đi.
Tốc độ tăng cảnh giới tu vi của Thường Hổ nhanh khác thường, nhưng hoang thần sẽ không ngừng phát triển cơ thể to hơn trong quá trình tu luyện, và mỗi lần cơ thể to ra đều cần một thời gian thích ứng nhất định.
Suy cho cùng, mọi người thường lĩnh ngộ sự “lớn nhỏ” bằng chính kinh nghiệm của mình.
Một số hoang thần thu nạp sức mạnh hoang thần đủ để biến to gấp đôi trước đó nhưng rồi lại gặp khó khăn trong việc đi đứng.
Thường Hổ cũng gặp phải vấn đề này.
“Ầm ầm!”
Cậu ta té phịch xuống đất làm mặt sân rộng rãi rung lên.
Tạ đá to cỡ quả núi rơi xuống một bên, đúng lúc nơi đó đang tập hợp khoảng mười thiếu niên tộc Xi Vưu!
Những thiếu niên này không kích hoạt sức mạnh hoang thần trong cơ thể nên tạ đá này chẳng khác nào một núi đá nặng kinh người, nếu bị nó đập trúng người thì sẽ biến thành thịt vụn.
“Nguy rồi!”
“Vèo!”
Ngay lúc ấy, Điêu Viễn bộc phát sức mạnh hoang thần để cơ thể to ra, đồng thời vội vã bước về phía chỗ tạ đá.
Tuy tạ đá cách rất gần nhưng do chuyện xảy ra quá đột ngột nên dù Điêu Viễn phản ứng nhanh vẫn chậm hơn nó một bước!
* Waka là đơn vị duy nhất tại Việt Nam sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.
Các cơ quan, tổ chức, cá nhân khác sao chép, đăng tải tác phẩm là vi phạm bản quyền.
Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.
Trân trọng!
Bản thân Thường Hổ lúc này đã sợ ngớ người trước cảnh ấy, chỉ biết ngồi nhìn tạ đá bay đi.
Khi nghĩ đến tình cảnh máu me tung tóe sắp xảy ra, cậu ta nhắm mắt lại…
La Chinh thấy tạ đá chỉ còn cách những thiếu niên tộc Xi Vưu kia hai, ba chục mét mà Điêu Viễn lại không thể đến kịp, thế là hắn vươn tay làm động tác bắt lấy.
“Ầm ầm!”
Ngay khoảnh khắc đó, tạ đá bỗng rơi thẳng đứng xuống đất như đụng phải một bức tường vô hình vậy.
“Rắc rắc rắc rắc…”
Bề mặt tạ đá hiện đầy những vết rạn vì cú đập đột ngột, cuối cùng biến thành một đống đá vụn và rơi vãi đầy đất.
Điêu Viễn và Thường Hổ đều ngơ ngẩn nhìn diễn biến trước mắt.
Những thiếu niên tộc Xi Vưu kia thì đã sợ ngây người, mặt mày tái nhợt vì tưởng rằng mình chết chắc rồi.
“Đây là sức mạnh thuần túy…” Điêu Viễn nghiêng đầu nhìn La Chinh, trong ánh mắt chứa đầy vẻ kinh ngạc và không tưởng: “Không ngờ ngươi lại có khả năng sử dụng sức mạnh kinh khủng đến nhường này!”
Nếu chỉ so về độ mạnh yếu thì trình độ sức mạnh bản nguyên mà La Chinh vừa sử dụng không đủ lọt vào mắt Điêu Viễn, bởi lẽ sức mạnh của hoang thần lớn hơn chân thần cùng cảnh giới rất nhiều.
Tuy nhiên, sức mạnh hoang thần lại hoàn toàn thấm sâu vào cơ thể, đây là phương pháp rèn luyện cơ thể hết sức thuần túy, nên không thể nào rút lực lượng ra khỏi cơ thể mình được!
La Chinh sử dụng sức mạnh bản nguyên trong Thần Đài Cửu Tinh, lại còn lĩnh ngộ được thần thông ngoài đạo, giúp hắn điều khiển sức mạnh vô hình này một cách hết sức thoải mái.
Kỹ xảo sử dụng sức mạnh thuần thục của hắn mới là điều làm Điêu Viễn há hốc mồm.
“Bất đắc dĩ ra tay, mong trưởng lão Điêu Viễn thứ lỗi” La Chinh nói.
Dứt lời, ngón tay hắn khẽ hạ xuống, bức tường được tạo thành từ sức mạnh bản nguyên lập tức tiêu tan.
“Điêu Viễn thúc thúc, Thường Hổ không cố ý…” Thường Hổ bị dọa sợ, nếu ban nãy cậu ta thật sự đập chết hơn mười người trong tộc thì đúng là gây ra tai họa không tài nào bù đắp được.
Điêu Viễn liếc nhìn Thường Hổ, nói: “Ta biết, sau này cẩn thận một chút!”
“Vâng!” Thường Hổ chớp mắt, sau đó lui ra ngoài với nhóm thiếu niên kia.
Còn Điêu Viễn, sau khi được tận mắt chứng kiến năng lực của La Chinh, trong lòng ông ta cũng nhen nhóm những cảm nghĩ khác về hắn.
Sau sự việc nho nhỏ này, ông ta tiếp tục dẫn La Chinh đi qua sân tu luyện, đến một nơi có những kho hàng cao to nối tiếp nhau, số lượng chắc cũng phải đến hơn chục nghìn!
Chỉ vừa mới đến gần nhà kho, La Chinh đã cảm nhận được sức mạnh hoang thần mạnh mẽ tỏa ra từ nơi ấy.
Hắn vội hỏi: “Bên trong mấy kho đó cất giữ hoang cốt à?”
“Đúng” Điêu Viễn gật đầu.
“Từng ấy hoang cốt cơ à…” La Chinh trợn tròn mắt.
Những nhà kho trước mắt đều cao đến mấy chục nghìn mét, vậy thử tính xem nó có thể chứa bao nhiêu hoang cốt?
Tài nguyên tộc Xi Vưu sở hữu vượt trên cả tưởng tượng của hắn.
“Thật ra số lượng hoang cốt không có ý nghĩa quá lớn với bộ tộc Xi Vưu chúng ta” Điêu Viễn lạnh nhạt cất lời: “Dẫu sao mỗi người chỉ có thể thu nạp một lượng sức mạnh hoang thần nhất định, sau đó phải đối mặt với Nhục Thân kiếp.
Nếu không vượt qua được nó thì dù thu nạp nhiều hoang cốt đến đâu đi chăng nữa cũng không thể tăng tu vi”
“Nhục Thân kiếp?” La Chinh sửng sốt: “Đó là kiếp gì thế?”
La Chinh đã nghe về Sinh Tử kiếp, Thiên kiếp nhưng chưa từng nghe về Nhục Thân kiếp.
Không ngờ Điêu Viễn còn tỏ ra khó hiểu hơn cả La Chinh, ông ta hỏi với giọng buồn bực: “Ngay cả Nhục Thân kiếp mà ngươi cũng không biết luôn à?”
Chương 2158: Khư
La Chinh vừa mới tới thế giới này được bao lâu?Kiến thức của hắn về hoang thần phần lớn đều đến từ Tiểu Vân, từ tinh luyện hoang cốt cho đến phương pháp hấp thu sức mạnh hoang thần, mãi khi tới thành Sa Tâm hắn mới biết thêm về hoang cốt huyết thống, nhưng lại không hiểu quá sâu.
Hắn chỉ biết khi tinh luyện hoang cốt và thấp thu sức mạnh hoang thần từ trong đó, hắn sẽ trở nên mạnh hơn.
Ngoài ra, chỉ khi có huyết thống của một tộc nào đó thì mới có thể hấp thu hoang cốt huyết thống đặc thù của tộc và thu được thiên phú huyết thống.
Hiểu biết của La Chinh chỉ có bấy nhiêu thôi.
“Ta chỉ tu luyện hoang thần, cũng là pháp môn luyện thể, còn Nhục Thân kiếp là cái gì thì ta quả thật không biết” La Chinh lắc đầu.
Điêu Viễn nhìn La Chinh bằng ánh mắt kinh ngạc một lúc lâu, vẻ mặt kiểu không nén nổi cười: “Tu luyện hoang thần không đơn giản chỉ là luyện thể, nếu tu luyện đến cực hạn cũng có thể vượt qua Bỉ Ngạn, đạt tới Bỉ Ngạn cảnh.
Tu luyện hoang thần thực ra là pháp môn tu luyện của cổ thần”
“Tu luyện hoang thần, đạt tới Bỉ Ngạn cảnh?” Ánh mắt La Chinh hơi lóe lên.
Điêu Viễn gật đầu: “Đây là điều mà đại trưởng lão nói cho chúng ta biết”
Họ là những cường giả bị cổ thần Hỗn Độn lưu đày xuống thế giới này, thời gian đầu cũng không sống quá nghìn năm, chỉ cần ánh sáng phán xét phủ xuống là những tù nhân sống trong ngục giam này cũng sẽ bị tinh lọc sạch sẽ.
Nhưng từ khi cốt tháp xuất hiện, những người bị lưu đày có không gian sinh tồn và bắt đầu gầy dựng bộ tộc của mình.
Dần dần, thế giới trống trải này cũng trở nên náo nhiệt hơn, các chủng tộc có thể tồn tại lâu hơn.
Ban đầu, những người bị lưu đày cũng có xu thế để người trong tộc tu luyện chân thần, nhưng sau đó bọn họ nhanh chóng phát hiện thế giới này không hề thích hợp đối với kiểu tu luyện ấy.
Đương nhiên, những người bị lưu đày có thể tinh lọc chân nguyên từ trong khí Hỗn Độn một cách dễ dàng, thế nhưng đối với những người mới bắt đầu tu luyện thì lại cực kỳ khó khăn, cho dù bọn họ sinh ra đã là sinh linh vượt cấp, có thể sinh sống dưới đáy Hỗn Độn.
Cường giả có tư cách bị cổ thần Hỗn Độn lưu đày xuống thế giới này thì lúc ở thế giới mẹ cũng không phải kẻ yếu.
Bọn họ nhanh chóng phát hiện nơi này tồn tại một lượng lớn hoang cốt, mà lai lịch của chúng rất có thể bắt nguồn từ niên đại sơ khai.
Hơn nữa, số lượng hoang cốt nhiều đến mức không thể tưởng tượng nổi…
Vì vậy, những người bị lưu đày mới nghĩ tới những pháp môn luyện thể được truyền lại từ thời thượng cổ, cũng chính là phương pháp tu luyện của cổ thần.
“Vì sao người ở thế giới mẹ lại không sử dụng loại pháp môn tu luyện này?” La Chinh tò mò hỏi.
Hầu hết những người La Chinh từng tiếp xúc đều tu luyện chân thần.
Kể cả lão Viên, hình như ông cũng tu luyện chân thần chứng đạo và trở thành Bỉ Ngạn cảnh.
“Cái này…”
Câu hỏi này của La Chinh khiến Điêu Viễn ngẩn cả người.
Dù sao ông ta cũng được sinh ra trên thế giới này, không phải đến từ thế giới mẹ, nên khó có thể giải đáp mấy chuyện liên quan đến thời đại xa xưa đó.
“Bởi vì trên thế giới mẹ không có những nguyên liệu tu luyện như thế này, người đến sau chỉ có thể lựa chọn phương pháp tu luyện đại thế giới chứ không phải phương pháp tu luyện của Cổ Thần” Một giọng nói già nua điềm đạm truyền tới.
Nghe được giọng nói kia, La Chinh và Điêu Viễn cùng quay đầu nhìn lại, trông thấy một ông lão già nua xuất hiện sau lưng.
Điêu Viễn đang định hành lễ với ông lão thì ông lại vung tay lên: “Miễn đi, ta đến gặp La Chinh”
“Ngài nói phương pháp tu luyện đại thế giới chính là pháp môn tu luyện chân thần?” La Chinh hỏi.
“Rất đúng” Ông lão mỉm cười, nói.
La Chinh suy tư một chút, chợt cảm thấy khó hiểu: “Theo cách nói của ngài, chẳng phải cổ thần cũng phải tu luyện dựa vào những hoang cốt này? Nói cách khác, thế giới mẹ cũng đã từng có một lượng lớn hoang cốt tồn tại?”
“Rất chính xác” Ông lão lại nói.
“Hoang cốt trong thế giới mẹ bị hấp thu hết thì những người đó sẽ trở thành cổ thần? Người đến sau không có hoang cốt làm nguyên liệu tu luyện, cho nên đã sáng tạo ra phương pháp tu luyện đại thế giới, cũng chính là tu luyện chân thần?” La Chinh hỏi theo chiều suy nghĩ của mình.
“Lại đúng nữa rồi” Trên mặt ông lão hiện lên vẻ tán thưởng: “Thực sự là một đứa trẻ thông minh, không hổ là cháu trai của đại tù trưởng”
Ông lão thở dài một hơi, sau đó nói: “Ở thế giới mẹ có một vùng đất Vân Hoang, nơi đó cũng giống như thế giới này, cũng tồn tại một lượng lớn xương cốt, nhưng hoang cốt trong đó đã bị khai thác cạn kiệt từ lâu”
Tuy được ông lão tán thưởng liên tục, nhưng vẻ mặt của La Chinh lại càng lúc càng mịt mờ.
Trong đầu hắn lại có thêm những vấn đề mới: “Hoang cốt trên thế giới mẹ và cả hoang cốt trên thế giới này, đống xương cốt vô tận ấy đến từ đâu chứ?”
“Ta biết ngươi sẽ hỏi câu ấy mà” Ông lão đã đoán được từ sớm, chỉ từ tốn trả lời: “Đây là gút mắc giữa các Cổ Thần Hỗn Độn, cũng là vấn đề tận cùng của cả Hỗn Độn, một vài thiên tài ở ẩn tại thế giới mẹ đều đang truy tìm câu trả lời cho vấn đề này suốt vô số năm qua…”
La Chinh nhíu mày, không ngờ mình chỉ thuận miệng hỏi một câu mà lại dính dáng đến vấn đề phức tạp như thế.
“Chúng ta không thể nào suy đoán hành vi của cổ thần Hỗn Độn được, đặc biệt là ‘Khư’ thần.
Nó đã xây nên ngục giam này, nó mạnh mẽ không gì sánh được, nhưng mỗi lần giáng xuống đây, nó đều mang đến một vài thứ ngoài sức tưởng tượng, có đôi khi sẽ khiến người ta vừa bất ngờ vừa mừng rỡ, có đôi khi lại khiến người ta sợ hãi” Lão già thở dài, sau đó tiếp tục nói: “Bên ngoài có một lời đồn về những chiếc xương kia, rằng chúng đều là dự phòng của ta và ngươi, nói không chừng xương cốt của ta và ngươi đang nằm tại một góc nào đó trong thế giới này”
La Chinh chớp mắt, hoàn toàn chẳng hiểu gì.
Hắn chỉ biết được vị cổ thần Hỗn Độn xây dựng nên tòa ngục giam này gọi là “Khư”.
Điêu Viễn đứng bên cạnh hắn cũng ngơ ngẩn.
“Dự phòng của chúng ta?” La Chinh thắc mắc.
Ông lão nói: “Đúng, mỗi một âm nhân tương ứng với một sinh linh trong cả Hỗn Độn này, sau khi chết đi sẽ góp thêm một bộ hài cốt cho đồng hoang Vạn Cổ, nhưng bọn họ chỉ là để dự phòng mà thôi.
Ngươi không thể biết được âm nhân nào là phần dự phòng của mình”
“Vậy… Tại sao vị ‘Khư’ này lại muốn làm như vậy?” La Chinh hỏi.
“Ngươi đi mà hỏi nó” Ông lão vừa cười vừa đáp.
La Chinh cũng mỉm cười, quả thực mấy vấn đề này không phải là điều mà hiện tại hắn có thể suy xét.
Ông lão nhìn vào từng nhà kho rồi bảo: “Con đường tu luyện pháp môn của cổ thần vô cùng gian nan và khổ sở, mặc dù theo như cách giải thích lưu truyền từ thời thượng cổ thì sử dụng thân thể có thể vượt qua biển Chân Ý, đạt tới Bỉ Ngạn cảnh, nhưng trên thế giới này cũng chưa ai thành công, thậm chí là trên thế giới mẹ.
Ngoại trừ các cổ thần, người đời sau chưa từng có ai thành công.
Nếu ngươi bằng lòng đi con đường tắt này, tộc Xi Vưu chúng ta nhất định sẽ dốc hết sức giúp ngươi thử một lần”
Nghe ông lão nói vậy, ánh mắt La Chinh bừng lên một tia sáng.
Hiện tại thực lực của hắn quá yếu.
Mặc kệ năm xưa phụ thân hắn suy tính con đường trưởng thành của hắn như thế nào, ông ấy cũng không thể nào tính hết tất cả, dù sao từ lúc bước vào Thần vực hắn đã gặp phải quá nhiều chuyện ngoài ý muốn rồi.
Hiện tại hắn cũng bởi vì ngoài ý muốn nên mới bị mẫu thân đưa đến thế giới này, bằng mọi giá hắn nhất định phải tiếp tục tiến lên trên con đường mà hắn đang đi.
Chương 2159: Động Nạp Hoang
Nếu tin tức do La Chinh cung cấp thực sự có thể giúp những người bị lưu đày thoát khỏi ngục giam này thì cuộc tranh chấp với tộc Hiên Viên đã không còn quan trọng nữaNhững cốt tháp này đều là nơi che chở bảo vệ cho bọn họ, nhưng ai lại cam tâm tình nguyện sống mãi ở cái nơi quỷ quái này?
Ông lão muốn La Chinh trở nên mạnh hơn nữa, đương nhiên là hy vọng một ngày nào đó La Chinh có thể dẫn theo bọn họ trở về thế giới mẹ.
“Nếu có cơ hội ấy, chịu đựng một chút đau khổ này thì có đáng là gì?” La Chinh hùng hồn trả lời.
Ông lão mỉm cười: “Rất tốt” Sau đó quay sang nói với Điêu Viễn: “Đầu tiên cứ để La Chinh hấp thu hoang cốt trước đã, lúc Nhục Thân kiếp đến thì giao cho hắn mười phần hoang cốt huyết thống trong tộc chúng ta”
“Mười phần hoang cốt huyết thống?” Điêu Viễn thoáng kinh hãi: “Hắn chịu được sao?”
Mười phần hoang cốt huyết thống ở đây không phải là mười khối.
Ở thế giới bên ngoài, hoang cốt huyết thống vô cùng quý giá, cả trong tộc Xi Vưu cũng thế.
Tuy nhiên, tỉ lệ phân phát hoang cốt huyết thống được định ra dựa theo độ thuần khiết của huyết thống nên số lượng tồn kho vẫn có thể cung cấp đầy đủ cho từng người.
Dù vậy, ngay cả thiên tài huyết thống cấp năm như Trừng Úy cũng chỉ có thể sử dụng hai phần mà thôi.
Thậm chí cả Tử Ngọc, nghe nói năm đó nàng độ Nhục Thân kiếp cũng chỉ dùng hết ba phần, bằng không sẽ bạo phát Nhục Thân kiếp quá mức mạnh mẽ, căn bản không chịu nổi.
Ông lão nhìn La Chinh, cười nói: “Thân thể của hắn không giống hai ta.
Tuy không biết hắn luyện ra được bằng cách nào, nhưng thân thể của hắn mạnh mẽ hơn người bình thường rất nhiều, hắn có thể thừa nhận được mười phần”
“Được!”
Điêu Viễn tức khắc đồng ý.
Ông lão già nua này chính là người trấn tộc của tộc Xi Vưu, thực lực tu vi sâu không lường được, ánh mắt cũng vượt xa Điêu Viễn.
Trước mặt ông lão, Điêu Viễn chỉ có thể vâng theo.
“Ta sẽ dõi theo ngươi, bọn họ cũng sẽ dõi theo ngươi” Dứt lời, thân hình ông lão hóa thành ảo ảnh, dần dần tiêu tan ngay trước mắt La Chinh.
Sau đó Điêu Viễn đưa La Chinh đi qua nhà kho.
Hắn có thể thấy được những luồng khí tức hoang thần mãnh liệt đang lan tỏa ra ngoài qua một vài khe hở.
Bên ngoài mỗi một khe ở đều có hơn mười người đang vội vàng tinh luyện sức mạnh hoang thần.
Sau khi bọn họ tinh luyện sức mạnh hoang thần xong cũng không hấp thụ nó mà ngược lại, dẫn sức mạnh hoang thần chảy ngược vào trong khe hở.
Bên cạnh những người này là một đống hoang cốt bỏ hoang, sức mạnh hoang thần trong đống hoang cốt này đã bị tinh luyện gần như cạn kiệt.
Thấy cảnh tượng ấy, La Chinh bày ra vẻ mặt ngơ ngác khó hiểu.
Điêu Viễn ở bên cạnh chú ý tới sắc mặt La Chinh bèn giải thích: “Đây là động Nạp Hoang, sức mạnh hoang thần sẽ không trào ra khỏi nó, Trừng Úy, Mão Tuyết và Đồ Bạch đều tu luyện ở đây.
Bọn họ cần một lượng lớn sức mạnh hoang thần nên cần có người chuyên trợ giúp tinh luyện sức mạnh hoang thần để có thể tập trung tu luyện”
“Thề mà cũng được à?” La Chinh nhìn bọn họ với vẻ tò mò.
Tinh luyện sức mạnh hoang thần từ trong hoang cốt không phải việc gì khó, người bình thường cũng có thể làm được, về phương pháp thì có thể tồn tại một vài khác biệt nho nhỏ nhưng không đáng là bao.
Không ngờ những thiên thiên tài tộc Xi Vưu lại có đãi ngộ nhường này, thậm chí ngay cả bước tinh luyện hoang thần cũng được giản lược.
Khi La Chinh và Điêu Viễn tới gần, một người trong số đó đi tới chắp tay chào Điêu Viễn: “Điêu Viễn trưởng lão!”
Điêu Viễn khẽ gật đầu, sau đó nói: “Vệ Thông, ngươi đi bảo Đa Mặc nhường ra một chỗ, ta có sắp xếp mới”
Vệ Thông kinh ngạc nhìn Điêu Viễn, vẻ mặt bối rối như bị làm khó.
Hắn ta âm thầm quan sát La Chinh rồi nói: “Điêu Viễn trưởng lão, như vậy không thích hợp lắm đâu.
Phía Xuân trưởng lão có ý kiến gì hay không?”
Lần này Vệ Hạ và Phong Long bị giết, tộc Xi Vưu liền vội vàng tuyển ra hai người khác thay họ chiến đấu, một người trong đó là Đa Mặc – con trai của Xuân trưởng lão tộc Xi Vưu.
Trong khoảng thời gian này, tài nguyên tộc Xi Vưu đã đổ dồn hết vào người bọn họ.
Đa Mặc bắt được cơ hội này, đương nhiên cũng đang cố gắng tu luyện.
Hiện tại một câu nói của Điêu Viễn trưởng lão đã bắt Đa Mặc phải nhường lại, nhất định người ta sẽ có ý kiến.
“Cứ làm theo lời ta!” Sắc mặt Điêu Viễn sa sầm xuống.
Vệ Thông nào dám nhiều lời? Hắn ta tò mò không biết chàng thanh niên bên cạnh Điêu Viễn là ai, một kẻ lạ mặt chưa bao giờ nhìn thấy trong tộc Xi Vưu mà lại có thể giành mất vị trí của Đa Mặc.
Vệ Thông phụng mệnh, truyền lệnh cho người tại động Nạp Hoang ngừng tinh luyện sức mạnh hoang thần và tiến vào sâu trong khe hở.
Một thanh niên áo đen đang khoanh chân ngồi tại chỗ sâu trong động Nạp Hoang liên tục hấp thu sức mạnh hoang thần, cũng chính là Đa Mặc.
Thấy Vệ Thông tiếng đến, Đa Mặc nhướng mày: “Vệ Thông, sao lại ngừng vậy?”
Sắc mặt Vệ Thông hơi xấu hổ, hắn ta vội nói: “Là thế này… Điêu Viễn trưởng lão nói muốn đổi người…”
“Đổi người?” Sắc mặt Đa Mặc sa sầm xuống, hắn ta bật người đứng dậy: “Dựa vào đâu chứ!”
Vệ Thông cũng không biết nguyên nhân cụ thể, chỉ nói qua loa: “Ngươi đi hỏi Điêu Viên trưởng lão đi”
Độ tinh thuần trong huyết thống của Đa Mặc cũng đến ngũ phẩm, nhưng về thiên phú thì lại kém đám người Trừng Úy một bậc.
Trước giờ hắn ta vẫn luôn khổ sở vì không có cơ hội.
Lần này Phong Long và Vệ Hạ bị giết chết, đương nhiên cơ hội này phải đến lượt hắn ta hưởng.
Hắn ta cực kỳ coi trọng cơ hội không dễ có được này, thế mà bây giờ lại bị người ta đá khỏi động Nạp Hoang, bảo sao chấp nhận cho được?
Đa Mặc mang theo vẻ mặt âm u và lòng bất mãn mãnh liệt sải bước ra khỏi động Nạp Hoang, sau đó đi tới trước mặt Điêu Viễn.
“Điêu Viễn, ông có ý gì?”
Xuân trưởng lão – mẫu thân của Đa Mặc – là người có địa vị cao trong tộc Xi Vưu, thực lực còn mạnh hơn Điêu Viễn một chút.
Ngày thường gặp mặt, có thể Đa Mặc còn giữ lễ phép chút, nhưng lúc này hắn ta đang ôm oán hận nên vừa gặp đã gọi thẳng tên.
Điêu Viễn không ngờ oán hận trong lòng Đa Mặc lại nặng đến như vậy, nhưng ông ta chỉ thản nhiên nói: “Kế hoạch của tộc ta có thay đổi, cần phải xếp cho người khác tiến vào trong động Nạp Hoang tu luyện”
“Người khác? Tộc Xi Vưu này có bao nhiêu người ta không rõ hay sao? Ai mà còn có tư cách hơn cả ta?” Đa Mặc lạnh giọng phản bác, ánh mắt cũng dừng lại trên người La Chinh: “Ông đừng nói là hắn đấy nhé?”
“Đúng vậy” Điêu Viễn thờ ơ đáp lại.
“Hắn là người trong tộc ta sao?” Ánh mắt Đa Mặc rà quét La Chinh từ trên xuống dưới, hắn ta không nhớ trong tộc Xi Vưu có nhân vật như vậy.
Cuộc cãi vã bên đây nhanh chóng thu hút sự chú ý của những người khác.
Trừng Úy chui ra từ một động Nạp Hoang khác, hắn ta vừa liếc mắt đã thấy La Chinh đứng cách đó không xa bèn tươi cười tiến lên chào hỏi: “La Chinh huynh, ngươi đã đến rồi! Ơ không phải, ngươi đã cấy ghép huyết thống của tộc ta rồi sao?”
Sau khi trở lại cốt tháp của tộc Xi Vưu, Trừng Úy đã bẩm báo việc này lên các trưởng lão, theo kế hoạch ban đầu là sẽ ban tặng cho La Chinh một phần huyết thống tộc Xi Vưu.
Người cấy ghép huyết thống không bằng người đã sở hữu nó ngay từ lúc sinh ra, nhưng La Chinh có thực lực mạnh mẽ như vậy là đủ rồi.
Song, cấy ghép huyết thống cần có thời gian, cho nên Trừng Úy mới không hiểu vì sao La Chinh lại được đưa tới động Nạp Hoang nhanh như vậy.
“Chỉ là một kẻ ngoại tộc cần cấy ghép huyết thống mà muốn đá ta ra khỏi động Nạp Hoang? Dựa vào cái gì?” Đa Mặc đứng bên cạnh nghe Trừng Úy nói vậy thì lại càng kích động, giận dữ không thôi.
Cạnh tranh với La Chinh thực sự làm bẩn thân phận của hắn ta.
* Waka là đơn vị duy nhất tại Việt Nam sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.
Các cơ quan, tổ chức, cá nhân khác sao chép, đăng tải tác phẩm là vi phạm bản quyền.
Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.
Trân trọng!
Chương 2160: Tranh chấp trong tộc
Thấy dáng vẻ không phục của Đa Mặc, Trừng Úy khuyên nhủ: “Đa Mặc, lần này tộc ta mở động Nạp Hoang để chúng ta tu hành, mục đích chính là trận chiến với bộ tộc Hiên Viên sắp tới.
Thực lực của hắn mạnh hơn ngươi”Tộc Xi Vưu rất ít khi cấy ghép huyết thống cho người ngoại tộc, lần này cũng vì đối đầu với kẻ địch nên mới có ngoại lệ.
Mà người tiến cử La Chinh chính là Trừng Úy.
“Mạnh hơn ta?”
Sắc mặt của Đa Mặc càng thêm khó coi.
Dù sao hắn ta cũng là người xuất chúng trong tộc Xi Vưu.
Trong tộc, hắn ta có thể yếu hơn Mão Tuyết, Trừng Úy, cái này hắn ta thừa nhận, dù sao từ thiên phú cho đến huyết thống Đa Mặc đều không bằng người ta.
Nhưng còn La Chinh, hắn chẳng qua chỉ là một kẻ hoang dã, huyết thống còn nhờ cấy ghép mà có được.
Trong trường hợp tu vi ngang nhau, thực lực của Đa Mặc lợi hại hơn những hoang thần sinh ra nơi hoang dã rất nhiều, cho dù lấy một địch ba, lấy một địch năm cũng không thành vấn đề.
Mà sức mạnh hoang thần trong cơ thể La Chinh mỏng manh như vậy, chứng tỏ chỉ mới bắt đầu tu luyện, ngay cả hoang cốt cũng chưa hấp thu được bao nhiêu, thế mà Trừng Úy dám nói thằng nhóc này lợi hại hơn mình?
“Đúng, quả thực mạnh hơn ngươi, thậm chí còn mạnh hơn ta” Trừng Úy nghiêm túc đáp lại.
Trong trận chiến trên cánh đồng Vạn Cổ, mặc dù cuối cùng kẻ ra tay chém chết hai người kia là Trừng Úy, nhưng mấu chốt vẫn là nhờ La Chinh.
Nếu không có La Chinh, bảo hắn ta đối đầu với bất cứ người nào trong tộc Hiên Viên, hắn ta cũng không thể nắm phần thắng.
Quan trọng hơn cả là trước khi giúp đỡ hắn ta, La Chinh đã giải quyết một người trong đó.
Tuy La Chinh không nói gì thêm nhưng Trừng Úy biết, một mình người này cũng có thể giải quyết gọn cả ba người trong tộc Hiên Viên…
“Nói bậy nói bạ, ta không tin! Ngươi!” Đa Mặc chỉ tay về phía La Chinh: “Ngươi muốn ta nhường động Nạp Hoang cũng được thôi, rất đơn giản, trừ phi ngươi có thể đánh bại ta!”
Trên mặt La Chinh lộ ra vẻ bất đắc dĩ, không ngờ chỉ tìm một chỗ tu luyện thôi mà cũng gặp phải rắc rối.
Điêu Viễn thấy Đa Mặc nhảy dựng lên như vậy thì đanh mặt lại, trông hết sức khó coi.
La Chinh là nhân vật cỡ nào chứ, hắn là người mà ngay cả các đại năng ở ẩn trong tộc cũng phải quỳ bái, là kẻ sở hữu huyết thống xưa nay chưa từng có, kể cả đại trưởng lão cũng còn kém xa.
Đa Mặc này quả thực là làm mất mặt tộc Xi Vưu!
“Làm càn!”
Điêu Viễn nổi giận gầm lên, sức mạnh hoang thần tích chứa trong cơ thể bộc phát ra ngoài, uy lực mạnh mẽ che trời lấp đất.
Nhìn dáng vẻ ông ta tựa như có thể ra tay giết người bất cứ lúc nào.
“Thật mạnh!”
La Chinh đứng cạnh Điêu Viễn cũng cảm nhận được áp lực khiến cả tim ga cũng phải chấn động.
Những trưởng lão tu luyện hoang thần trong tộc Xi Vưu cũng chính là những hoang thần lợi hại nhất trong thế giới này.
Lúc vừa tiến vào thế giới này, La Chinh đã từng gặp hoang thần cao mấy ngàn dặm trong đồng hoang Vạn Cổ, với tu vi của Điêu Viễn hẳn là cũng có thể hóa thành người khổng lồ cao đến ngàn dặm?
Nếu người bình thường đối mặt với Điêu Viễn lúc tức giận, sợ rằng cũng chỉ có thể rút lui.
Thế nhưng Đa Mặc có tính cách ngang bướng, lại có địa vị đặc biệt, hắn ta gân cổ lên mà nói: “Điêu Viễn trưởng lão thiên vị người ngoại tộc, cho dù giết ta ta cũng không phục! Ta chết rồi mẫu thân của ta sẽ làm chủ cho ta!”
“Vậy ta sẽ chống mắt lên xem mẫu thân của ngươi làm chủ cho ngươi như thế nào!” Trong mắt Điêu Viễn nhoáng lên sát ý, bàn tay vung lên, thật sự muốn giết chết Đa Mặc.
“Điêu Viễn trưởng lão!”
“Trưởng lão!”
Trừng Úy và La Chinh đồng loạt đứng chắn trước người Điêu Viễn.
Nói thế nào thì mọi người đều cùng một tộc, nếu Điêu Viễn thực sự vì chút chuyện này mà giết Đa Mặc thì sẽ làm tổn tương hòa khí.
Dù gì Điêu Viễn cũng là bề trên, lại là trưởng lão trong tộc, thế mà bị một thằng nhóc trong tộc uy hiếp thẳng mặt và không chịu nhượng bộ.
Ông ta cũng vì đâm lao thì phải theo lao nên mới thực sự nổi sát ý.
Đúng lúc này, một giọng nói truyền đến: “Điêu Viễn, ngươi thân là trưởng lão trong tộc lại bắt nạt một vãn bối như vậy có phải hơi quá đáng rồi không?”
Mọi người quay đầu nhìn lại, thấy một người phụ nữ áo vàng đứng cách đó không xa, trên mặt người phụ nữ này được bao phủ một lớp sương lạnh dày đặc.
“Mẫu thân!”
Nhìn thấy người phụ nữ kia, Đa Mặc vội kêu lên, trên mặt lộ ra vẻ vui mừng.
Người phụ nữ áo vàng ấy là Xuân trưởng lão của tộc Xi Vưu, cũng là mẹ của Đa Mặc.
Thực lực của bà ta cực kỳ lợi hại, còn vượt qua cả Điêu Viễn, cũng từng lập được nhiều công lao cho tộc Xi Vưu, song bà ta lại cực kỳ bao che khuyết điểm, nhất là đối với đứa con trai này của bà ta.
Điêu Viễn lạnh giọng nói: “Xuân trưởng lão, chẳng lẽ ngươi không biết thân phận của vị bên cạnh ta? Ta phụng mệnh đến đây, con trai ngươi lại không chịu tuân lệnh, ta biết ăn nói với đại trưởng lão thế nào?”
“Thân phận? Không phải chỉ là một tên hoang dã thôi sao!” Thấy mình đã có chỗ dựa, Đa Mặc càng thêm ngang tàng hống hách.
Xuân trưởng lão nhìn La Chinh chăm chú, nói với vẻ mặt phức tạp: “Ta nghe nói ngay cả đá Minh Huyết cũng không đo được độ tinh thuần trong huyết thống của hắn.
Hắn mang huyết thống vương phẩm, là cháu trai của đại tù trưởng, ta thân là người của tộc Xi Vưu đương nhiên sẽ cúc cung tận tụy”
Nói xong, Xuân trưởng lão quay về phía La Chinh, cúi đầu một cái.
* Waka là đơn vị duy nhất tại Việt Nam sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.
Các cơ quan, tổ chức, cá nhân khác sao chép, đăng tải tác phẩm là vi phạm bản quyền.
Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.
Trân trọng!
Nghe Xuân trưởng lão nói xong, Trừng Úy và Đa Mặc trợn tròn cả mắt, đám người Vệ Thông đứng bên cạnh cũng ngây dại.
Bọn họ không biết huyết thống vương phẩm là gì, nhưng bọn họ biết đại tù trưởng…
Người bị lưu đày sinh con đẻ cái ở nơi này, thành lập tộc Xi Vưu, đương nhiên cũng truyền cho đời sau một vài thứ từ tộc Xi Vưu tại thế giới mẹ.
Từ nhỏ bọn họ đã được nghe và thuộc làu làu các truyền thuyết về đại tù trưởng, dù sao mỗi lần họ ra vào lãnh địa tộc Xi Vưu đều phải quỳ lạy pho tượng Xi Vưu một phen.
Trong lòng họ, đại tù trưởng Xi Vưu là nhân vật tầm cỡ thần thánh, không cho phép bất cứ kẻ nào vấy bẩn, cũng không có ai dám vấy bẩn.
Bây giờ Xuân trưởng lão lại đột nhiên nói La Chinh là cháu trai của đại tù trưởng, bọn họ không trố mắt sửng sốt mới là lạ.
“Đây… rốt cuộc là chuyện gì?” Trừng Úy ngây ngốc nhìn La Chinh.
Hắn ta chỉ đang nghĩ là La Chinh cần đi cấy ghép huyết thống, không thể nào lại đến động Nạp Hoang nhanh như vậy, chứ đâu ngờ bản thân La Chinh đã mang trong mình huyết thống của tộc Xi Vưu!
Chuyện này xảy ra quá tình cờ, cũng quá khủng khiếp, khiến hắn ta khó lòng tin nổi.
“Mẫu thân, người nói vậy là sao?” Khí thế của Đa Mặc cũng hạ xuống ba phần, nếu không phải người nói ra lời này là mẹ mình thì có đánh chết hắn ta cũng không dám tin tưởng.
Xuân trưởng lão không để ý đến con trai mình mà tiếp tục nói: “Tuy nhiên, lần này chúng ta đối đầu với tộc Hiên Viên để giành lấy cốt tháp Thiên Nam, năm người được phái đi phải là tinh nhuệ trong tộc.
Tu vi của La Chinh vẫn còn thấp, chỉ cho hắn ba tháng để tu luyện thì e là không thể thay thế con trai ta xuất chinh, chi bằng đợi ba tháng sau Đa Mặc lại nhường động Nạp Hoang lại có được không?”
Đến cuối cùng Xuân trưởng lão vẫn cứ thiên vị con mình, nói vòng vèo một hồi, ngụ ý là cho dù La Chinh địa vị bất phàm, huyết thống thuần khiết nhưng bây giờ là thời điểm đặc thù, phải dùng thực lực nói chuyện.
“Đúng vậy, với chút thực lực ấy của hắn, nếu thay ta ra trận thì có khi chỉ vừa đối mặt đã bị đánh thành một đống thịt vụn rồi” Đa Mặc nói hùa theo mẹ mình.
Điêu Viễn không nhịn nổi nữa, đưa tay lên vỗ vào đầu mình.
Đụng tới hai mẹ con cứng đầu cứng cổ như vậy thật khiến ông ta đau cả đầu.
Lúc này Trừng Úy chớp mắt một cái, khẽ mỉm cười nói: “Có thực lực hay không, chỉ cần đánh một trận là biết.
Điêu Viễn trưởng lão nói có được hay không?”
Điêu Viễn còn chưa lên tiếng, Đa Mặc đã vội vàng đáp lại: “Được chứ! không biết ý của vị… La Chinh huynh như thế nào?”
La Chinh cảm thấy đều là người một tộc mà lại kéo ra nhiều rắc rối như vậy, chỉ đành bất đắc dĩ gật đầu, cười nói: “Được”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









