[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 430 : Huyết thống (c2146-c2150)
❮ sautiếp ❯Chương 2146: Huyết thống
Cấy ghép huyết thống cũng không phải chuyện đơn giản, nghe nói là cần đại năng trong tộc Xi Vưu đích thân ra tayĐối với tuyệt đại đa số hoang thần trong thế giới này thì đây chính là cơ hội để thay đổi vận mệnh.
Trước kia, chỉ có người ngoại tộc có cống hiến cực kỳ to lớn cho tộc Xi Vưu mới có tư cách này.
Nếu không phải tộc Hiên Viên tạo áp lực thì tộc Xi Vưu cũng sẽ không phá lệ một lần mà thu nạp La Chinh.
Ngay cả Điêu Viễn cũng cho rằng vận số của La Chinh không tệ, gặp được cơ hội ngàn năm có một.
Ông ta cho rằng La Chinh nhất định sẽ kích động tột độ mà đồng ý việc này.
Không ngờ La Chinh chỉ lạnh nhạt gật đầu: “Đương nhiên bằng lòng, nhưng trước đó ta vẫn muốn thử một lần.
Ta muốn biết mình có thể hấp thu sức mạnh hoang thần trong đó hay không”
Nghe La Chinh nói vậy, cô gái áo xanh và đám người Nhị Tình đều nhìn hắn như nhìn kẻ ngốc.
Đây là phần thưởng may mắn nhường nào, vậy mà La Chinh lại không hề cảm kích?
Điêu Viễn cau chặt lông mày, cảm thấy hơi tức giận.
Ông ta nhịn không được mà giễu cợt: “Được, vậy ta phải nhìn xem ngươi có thể hấp thu sức mạnh hoang thần của tộc Xi Vưu chúng ta hay không!”
La Chinh không nhiều lời, đưa tay cầm mấy miếng hoang cốt huyết thống kia.
Trên thực tế, ngay cả hắn cũng không dám chắc liệu mình có thể hấp thu hoang cốt huyết thống hay không.
Dù sao hắn cũng đã từng thay máu một lần, không biết có thể dung hòa với huyết thống trong loại hoang cốt này không nữa.
“Điêu Viễn đại nhân, như vậy sẽ lãng phí hoang cốt…” Cô gái áo xanh lo lắng nói.
Nếu La Chinh tách lọc sức mạnh hoang thần trong những miếng hoang cốt này mà bản thân lại không có cách nào hấp thu, vậy sức mạnh hoang thần sẽ tiêu tán sạch sẽ.
Lấy bốn miếng hoang cốt huyết thống trong tộc ra cho La Chinh làm thí nghiệm đúng là một trò đùa.
“Không ngại!” Điêu Viễn bị gợi lòng hơn thua, xua tay nói.
Chỉ thấy La Chinh đưa tay chuyển động nhẹ nhàng bên ngoài miếng hoang cốt màu nâu, sau đó từng luồng sức mạnh hoang thần màu nâu thi nhau tuôn ra như suối.
“Phương pháp Lịch Tuyền?” Có người thấy phương pháp của La Chinh thì khinh bỉ ra mặt.
Tuy Tiểu Vân thuộc tộc Trưởng Giám Ngục, nhưng pháp môn hoang thần mà nàng tu luyện cũng không phải truyền thừa của bộ tộc này.
Phương pháp Lịch Tuyền này là nàng học được từ nơi khác, hơn nữa còn là một phương pháp tương đối vụng về.
Những người này thấy La Chinh sử dụng phương pháp vụng về ấy, đương nhiên đều khinh thường.
Điêu Viễn thấy phương pháp này thì lại càng tức giận, sợ là miếng hoang cốt huyết thống này phải uổng phí rồi.
La Chinh tách lọc sức mạnh hoang thần màu nâu xong bèn dẫn chúng thẩm thấu vào trong cơ thể mình.
Trong khoảnh khắc khi sức mạnh hoang thần thẩm thấu vào trong cơ thể, La Chinh lập tức cảm nhận được một loại sức mạnh khác ẩn chứa trong đó!
Loại sức mạnh này ẩn chứa một luồng xao động nguyên thủy, thậm chí loại xao động này còn ảnh hưởng đến nội tâm La Chinh, đem đến cho hắn cảm giác quen thuộc.
Trái tim hắn bắt đầu co thắt dữ dội, cảm giác như có một loại sức mạnh đang gấp gáp ồ ạt muốn trào ra khỏi cơ thể.
“Vù vù vù…”
Từng luồng sức mạnh hoang thần màu nâu rót vào trong thân thể hắn đều ngấm hết sạch, không tản ra ngoài dù chỉ một chút.
Chỉ chốc lát sau, sức mạnh hoang thần trong miếng hoang cốt huyết thống này đã bị hấp thu sạch sẽ, mà người trong đại sảnh lại không rên một tiếng, chỉ chăm chú nhìn La Chinh.
Ngay cả Điêu Viễn cũng trố cả mắt.
Nếu là tình huống huyết thống không hợp, thân thể sẽ cực lực bài xích sức mạnh hoang thần.
Cho dù cố gắng gượng ép hấp thu thì cũng sẽ bị thân thể bài xích, phiêu tán giữa thiên địa, đây là kiến thức cơ bản…
Mà La Chinh lại hấp thu được hoàn toàn!
Quan trọng hơn là hắn đã hấp thu quá nhiều sức mạnh hoang thần nhưng lại không để tiêu tán dù chỉ một chút.
Ngay cả Điêu Viễn, khi ông ta luyện hóa một miếng hoang cốt cũng sẽ lãng phí khoảng ba phần sức mạnh hoang thần, vậy mà thân thể thằng nhóc này lại có thể cất chứa hết toàn bộ, chuyện này còn khiến ông ta kinh ngạc hơn cả việc La Chinh có thể hấp thu hoang cốt huyết thống của tộc Xi Vưu!
“Ngươi đã sớm biết mình mang huyết thống Xi Vưu? Cha mẹ ngươi là ai?” Điêu Viễn hỏi với vẻ mặt không thể nào tin nổi.
Hiện tại Điêu Viễn chỉ có thể cho rằng La Chinh vốn xuất thân từ tộc Xi Vưu.
Thế nhưng tộc Xi Vưu không cho phép kết hôn với ngoại tộc.
Trên thế giới này, tất cả mọi người trong tộc Xi Vưu đều tập trung tại cốt tháp Thiên Linh, căn bản không thể bỏ sót.
Hiện tại đột nhiên lòi ra một La Chinh mang trong mình huyết thống của tộc Xi Vưu, Điêu Viễn nghĩ thế nào cũng không hiểu.
“Ngươi không biết cha mẹ ta” La Chinh mỉm cười: “Nhưng hình như Điêu Viễn đại nhân phải thực hiện lời hứa của mình rồi thì phải?”
Điêu Viễn nhìn La Chinh với vẻ mặt phức tạp, sau một lúc lâu mới lên tiếng: “Nếu biết được lai lịch của ngươi, ta sẽ thực hiện.
Đống hoang cốt huyết thống này đều là của ngươi, thu dọn xong thì đi với ta một chuyến”
“Ta còn muốn đào hoang cốt…” La Chinh nói.
“Ngươi cần bao nhiêu hoang cốt ta sẽ cho ngươi bấy nhiêu, nhưng Chuẩn Nhập lệnh thì một tấm ngươi cũng đừng hòng lấy được” Điêu Viễn lạnh giọng nói.
“…”
Điêu Viễn đã nói đến nước này, La Chinh cũng không cách nào cự tuyệt.
Cô gái áo xanh giỏi việc nhìn sắc mặt đoán tâm trạng, cũng biết đây có lẽ không phải chuyện nhỏ, bèn phái người đem đống hoang cốt huyết thống còn lại của La Chinh đi đổi, về phần ba miếng hoang cốt huyết thống Xi Vưu còn lại thì nàng không đề cập tới.
Sau khi xử lý việc này, La Chinh từ biệt đám người Nhị Tình rồi đi theo Điêu Viễn.
Nhị Tình và Kế Minh nhìn bóng lưng La Chinh lúc rời đi, lòng thầm cảm thán, không ngờ người cùng khai thác hoang cốt với bọn họ mấy ngày qua lại là người của tộc Xi Vưu.
Hơn nữa, cho dù hắn là người tộc Xi Vưu thì thực lực cỡ đó vẫn là một câu hỏi không thể nào giải thích nổi.
Bọn họ thực sự chưa từng thấy ai tu luyện chân thần mà lợi hại nhường ấy cả.
Trên bầu trời, La Chinh bay nhanh đằng sau Điêu Viễn.
“Điêu Viễn đại nhân, ông muốn dẫn ta đi đâu?” La Chinh nói.
“Gọi Điêu thúc là được rồi” Điêu Viễn nói.
“Điêu thúc” La Chinh gọi một tiếng.
“Tuy không biết lai lịch của ngươi thế nào, nhưng ngươi có biết nếu lần này ngươi không đến đây thì ngươi còn có thể sống được bao nhiêu năm hay không?” Điêu Viễn hỏi.
La Chinh suy nghĩ một chút, mỉm cười nói: “Ba năm nhỉ?”
“Ngươi biết?” Điêu Viễn nhướng mày.
Người hoang dã biết về ánh sáng phán xét thực sự quá ít, số ít này sẽ liều mạng xâm nhập vào cốt tháp để tránh khỏi tai họa ngàn năm một lần này.
“Ừ” La Chinh gật đầu nói thẳng: “Đây là nguyên nhân ta tới đây lần này”
“Ta dẫn ngươi trở về cốt tháp Thiên Linh, xem huyết thống của ngươi thuần khiết được đến bao nhiêu.
Nếu ngươi thực sự là người của tộc Xi Vưu ta, tộc ta nhất định sẽ không bạc đãi ngươi” Điêu Viễn nói.
Cho dù tận mắt nhìn thấy La Chinh hấp thu hoang cốt huyết thống nhưng trong lòng Điêu Viễn vẫn không dám tin, dù sao những chuyện xảy ra trên người La Chinh vẫn có phần không thích hợp…
Hắn tu chủ yếu là chân thần, lực tinh thần hùng hậu, lại mang huyết thống tộc Xi Vưu… Ông ta khó có thể tưởng tượng rằng những tính chất đặc biệt này lại xuất hiện trên người một tên ngoại tộc mà ông ta không hề quen biết.
“Độ thuần khiết?” La Chinh không hiểu ý của Điêu Viễn cho lắm.
Điêu Viễn hờ hững nhìn La Chinh một cái rồi nói: “Tộc Xi Vưu ta là huyết thống cao quý nhất trên thế giới này, huyết thống này là do tiên tổ Xi Vưu ban tặng.
Độ thuần khiết trong huyết thống của mỗi người cũng khác nhau, sẽ được đo từ lúc ra đời, đương nhiên ngươi cũng không tránh được”
Chương 2147: Vào cốt tháp
La Chinh gật đầu, lặng lẽ đi theo sau Điêu thúcBan nãy, sau khi hấp thu miếng hoang cốt huyết thống kia xong, La Chinh đã cảm giác cơ thể của mình xuất hiện một chút biến hóa khác thường.
Suốt dọc đường hắn vẫn luôn cảm thấy thân thể mình có thứ gì đó muốn nảy mầm, tuy cảm giác này không mấy rõ ràng nhưng lại thực sự tồn tại!
Trừng Úy là người của tộc Xi Vưu, sau khi hóa thành hoang thần hắn ta có thể mọc thêm một cái đầu, nhiều hơn một đôi tay, đây là hoang thể của huyết thống tộc Xi Vưu.
Không biết sau khi La Chinh hấp thu đủ hoang cốt huyết thống thì có giống như Trừng Úy hay không?
Lúc lâu sau, Điêu Viễn dẫn theo La Chinh trở về thành Hách Liên.
Thành Hách Liên là một thành lớn trong vùng, phòng vệ vô cùng nghiêm ngặt.
Lần trước La Chinh đi qua tòa thành này cũng phải cẩn thận từng li từng tí, không dám vượt quá quy tắc.
Điêu Viễn dẫn theo hắn bay vào thành Hách Liên, trong thành lập tức có bảy tám đốm sáng bay vụt tới.
La Chinh quan sát một phen, có lẽ những người này là nhân vật cấp cao trong thành, mặc dù không có huyết thống nhưng tu vi lại vô cùng tinh thâm.
“Điêu Viễn đại nhân!”
Bọn họ đồng loạt chắp tay với Điêu Viễn.
Thành Hách Liên thuộc Bách Hối tông của tộc Xi Vưu, mà Điêu Viễn lại có địa vị rất cao trong tộc Xi Vưu, cho nên những người này vô cùng cung kính với ông ta.
Ngoài vẻ cung kính, bọn họ còn thoáng nhìn lén La Chinh.
Lúc trước, khi Điêu Viễn mượn đường đi qua thành Hách Liên đã nói là có chuyện quan trọng, thế thì chuyện quan trọng này nhất định là thanh niên đứng sau lưng Điêu Viễn rồi.
Sắc mặt Điêu Viễn lạnh nhạt, ông ta hỏi: “Đại truyền tống trận đã chuẩn bị xong chưa?”
Người đi đầu gật đầu đáp: “Đã chuẩn bị hoàn tất từ sớm, sẵn sàng phục vụ cho Điêu Viễn đại nhân bất cứ lúc nào!”
“Dẫn ta đi” Điêu Viễn nói.
Người kia phẩy tay, những người khác lập tức giải tán rồi lên trước dẫn đường, bay thẳng về phía thành Tây.
Thành Tây có một khoảng sân rộng, một truyền tống trận to lớn đã được triển khai, trông như một chiếc lá sen tinh xảo tỏa ra ánh sáng nhu hòa màu hồng nhạt đang xoay tròn chầm chậm.
Điêu Viễn và La Chinh đáp xuống, đi thẳng tới truyền tống trận khéo léo tinh xảo này.
“Ù…”
Truyền tống trận chuyển động, ánh sáng nhu hòa chợt vây lấy La Chinh và Điêu Viễn vào bên trong.
Chỉ trong nháy mắt, cảnh vật trước mắt La Chinh không ngừng bay nhanh.
Vào giờ khắc này tốc độ di chuyển của hắn như thể tăng nhanh lên gấp triệu lần, chục triệu lần… Chỉ trong một thời gian ngắn đã xuyên qua một khoảng cách dài!
Truyền tống trận này khác với những nguyên lý La Chinh đã từng thấy.
Chỉ thoáng sau, trước mặt La Chinh chợt xuất hiện một bức tường màu bạch ngọc.
Bức tường này kéo dài từ trái sang phải, không thấy đâu là điểm cuối, nhìn từ dưới lên trên cũng chẳng thấy được tận cùng.
“Bức tường này…”
La Chinh sững sờ giây lát, sau đó lập tức phản ứng kịp.
Đây là cốt tháp!
Độ cao của khối xương thú này không thua kém gì Thần vực, có lẽ phải cao đến hàng triệu dặm.
Tuy nói xương thú khá mảnh nhưng độ rộng thực tế cũng phải vài chục nghìn dặm.
Hiện tại hắn đang đứng dưới cốt tháp, bản thân còn nhỏ bé hơn cả hạt bụi, đương nhiên không thể nhìn toàn cảnh cốt tháp.
Đứng dưới cốt tháp to lớn ấy, La Chinh cũng chấn động bội phần.
“Đây là cốt tháp Thiên Linh, thuộc về tộc Xi Vưu chúng ta” Trên mặt Điêu Viễn lộ ra vẻ kiêu ngạo.
Những chủng tộc có thể chiếm một tòa cốt tháp trên thế giới này đều là gia tộc siêu cấp.
Một vài chủng tộc dù mang trong mình huyết thống đặc thù cũng chỉ có thể dùng chung một tòa cốt tháp với những chủng tộc khác, mà cốt tháp Thiên Linh lại hoàn toàn thuộc về tộc Xi Vưu!
“Nghe nói những tòa cốt tháp này được tạo thành từ xương cốt của một vị cổ thần hỗn độn, vậy khi còn sống, cổ thần hỗn độn phải to lớn và mạnh mẽ đến nhường nào?” La Chinh cảm thán.
Tưởng tượng tới thân thể vô cùng to lớn của cổ thần hỗn độn, cho dù khổng lồ như Thần vực cũng chỉ có thể bị cổ thần hỗn độn giẫm nát dưới chân, đó là nếu cổ thần hỗn độn có chân.
“Đó không phải là phạm vi mà chúng ta có thể tính được” Điêu Viễn nhẹ giọng nói, nhìn La Chinh bằng ánh mắt kinh ngạc.
Rất nhiều người đều biết những khung xương thú này là do cổ thần hỗn độn biến thành, nhưng rất ít ai lại đi tìm hiểu cổ thần hỗn độn mạnh thế nào.
Thằng nhóc này…
La Chinh gật đầu, đi theo Điêu Viễn tiến vào trong cốt tháp.
Dưới cốt tháp này có một khe hở cao tới trăm ngàn trượng, La Chinh vừa mới chui vào cái khe dưới cốt tháp thì đã lập tức bị một luồng khí tức kỳ lạ bao trùm.
Khí tức này bao phủ xuống, khiến hắn cảm thấy áp lực.
Cùng lúc đó, dường như hắn còn nghe được những tiếng kêu kỳ quái…
Âm thanh ấy như đang thổ lộ gì đó với La Chinh, không ngừng văng vẳng bên tai, nhưng nghe kỹ thì lại không có gì cả.
Chỉ cần không để ý một chút thì âm thanh kia lại như thể phát ra từ sâu trong tâm hồn, cảm giác hết sức quái dị.
Điêu Viễn chú ý tới sự thay đổi trên nét mặt của La Chinh, lập tức nói: “Tuy cổ thần hỗn độn đã chết nhưng ý chí của nó sẽ không nhanh chóng tiêu tan, có lẽ sẽ vĩnh viễn lan tỏa tại nơi này, qua một lúc là quen thôi”
Nay cả chân thần, một khi chết đi thì khí tức mạnh mẽ trên thân thể cũng sẽ tồn tại lâu dài, huống chi là cổ thần hỗn độn.
Đương nhiên La Chinh có thể hiểu được, nhưng hắn vẫn còn có nghi vấn khác: “Người của thế giới này đều hấp thu sức mạnh trong hoang cốt, vậy xương cốt của cổ thần hỗn độn có thể hấp thu được hay không?”
Đột nhiên nghe La Chinh hỏi câu ấy, Điêu Viễn cười ha hả: “Ha ha ha, nghĩ hay lắm.
Nếu có kẻ hấp thu được sức mạnh hoang thần trong cốt tháp này thì e rằng sẽ trở thành nhân vật đánh đâu thắng đó không gì cản nổi trong thế giới này.
Nhưng cũng chỉ có thể nghĩ mà thôi, đừng nói tinh luyện sức mạnh hoang thần trong cốt tháp mà dù ngươi có dốc hết toàn lực ra cũng đừng hòng làm nó sứt mẻ dù chỉ một chút, kể cả đại năng trong tộc Xi Vưu ta cũng không làm được…”
Những người này đã sống trong cốt tháp vô số năm, chuyện La Chinh có thể nghĩ tới không có lý nào bọn họ lại nghĩ không ra.
Nhưng vô số năm trôi qua, không có bất cứ người nào có thể gây hại mảy may đến cốt tháp, cho dù là tạo ra một cái khe cũng không làm được!
* Waka là đơn vị duy nhất tại Việt Nam sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.
Các cơ quan, tổ chức, cá nhân khác sao chép, đăng tải tác phẩm là vi phạm bản quyền.
Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.
Trân trọng!
Trong những cốt tháp này có vô số khe hở to lớn, người của tộc Xi Vưu sinh sống trong không gian rộng lớn được hình thành từ những khe ở đó, nhưng chúng cũng không phải do người của tộc Xi Vưu mở ra mà đã tồn tại ngay từ đầu.
Theo suy đoán của bọn họ, trước lúc rơi xuống thế giới này, cổ thần hỗn độn đã bị thương nghiêm trọng, những vết nứt rải rác trên cốt tháp cũng được tạo ra vào thời điểm đó.
Nếu thi thể cổ thần hỗn độn còn nguyên vẹn, trên xương thú không có một khe hở nào, vậy trên thế giới này sẽ không có bất cứ người nào có thể xâm nhập vào trong đó.
Chuyện này đã có tiền lệ.
Ví dụ như cốt tháp Thiên Hoang, trên khối xương này không có bất cứ khe hở nào, cũng không ai có thể tạo ra khe hở trên đó, cho nên cốt tháp Thiên Hoang không có bất cứ chủng tộc nào vào ở, đương nhiên cũng chẳng có giá trị nào đáng nói.
Hai người bay theo khe hở, không gian phía trước đột nhiên thu hẹp, thậm chí có một đoạn còn hẹp đến mức chỉ cho phép một người đi qua.
Nhưng đi qua đoạn đường này, mọi thứ chợt rộng rãi sáng sủa.
Trước mặt La Chinh là một không gian rộng lớn, trong không gian này phân chia ra thành ba tòa thành lớn, kiến trúc bên trong cao thấp đan xen, rất nhiều hoang thần vội vội vàng vàng bay qua bay lại.
“Đến rồi sao?” La Chinh hỏi.
Điêu Viễn lắc đầu: “Đây chỉ là ba đại tông môn thuộc tộc Xi Vưu chúng ta mà thôi, tộc Xi Vưu chúng ta ở trên cùng”
Nói xong, ông ta chỉ tay lên mái vòm.
Một bên mái vòm có một khe hở rộng, cạnh khe hở có một loạt nấc thang kéo dài đến một nơi cực cao.
Khối xương này kiên cố một cách dị thường, không ai có thể khắc tạc lên nó, nên hẳn là những nấc thang này được làm bằng nguyên liệu khác.
Chương 2148: Đại trưởng lão
Điêu Viễn và La Chinh bay lên đỉnh rồi đi men theo từng nấc thang mộtSau khi đi lên được thêm một đoạn, La Chinh lại thấy một pho tượng Xi Vưu ba đầu sáu tay.
Điêu Viễn tiến lên quỳ lạy pho tượng Xi Vưu một lát rồi mới nói với La Chinh: “Đây là thủ lĩnh bộ tộc Xi Vưu ta, ngươi phải quỳ lạy thành kính mới có thể gia nhập tộc ta”
Đừng thấy Điêu Viễn dẫn La Chinh vào cốt tháp thuận lợi mà lầm, thực ra rất khó để đạt được tư cách vào cốt tháp.
Mỗi nghìn năm, ánh sáng phán xét lại mang đi mạng sống của tất cả mọi người.
Những người biết được chuyện này thà đánh nhau vỡ đầu cũng muốn gia nhập cốt tháp, cho dù chỉ làm một thị vệ thấp kém trong tông môn dưới trướng tộc Xi Vưu thì cũng cam tâm tình nguyện.
Dẫu sao, chỉ có gia nhập cốt tháp mới sống lâu được.
Việc bước lên nấc thang này để vào lãnh thổ tộc Xi Vưu là ước mơ tha thiết của vô số hoang thần!
Điều đó đồng nghĩa với việc nhận được một phần huyết thống Xi Vưu và có được vô số năng lực và cơ hội.
Mỗi một người tộc Xi Vưu đều vô cùng sùng bái Xi Vưu, mỗi lần ra vào lãnh thổ tộc đều phải quỳ lạy trước pho tượng này.
Ban nãy La Chinh đã hấp thu một miếng hoang cốt huyết thống trước mặt Điêu Viễn, tuy ông ta không hiểu nguyên nhân nhưng cũng không ảnh hưởng gì đến việc ông ta sẽ đối xử với La Chinh như người cùng tộc.
La Chinh cũng không do dự gì.
Như mẹ đã nói thì Xi Vưu là ông ngoại của hắn, do đó hắn cũng quỳ lạy như Điêu Viễn.
Kế đó, hai người lại tiếp tục bước đi.
Chỉ chốc lát sau, La Chinh lập tức trông thấy ánh lửa cháy hừng hực soi sáng cả phần hang động rộng rãi ở phía trước.
Những cung điện to lớn đang nằm bên trong hang động, đó mới là lãnh thổ thật sự của tộc Xi Vưu.
“Vèo vèo vèo!”
Sáu, bảy người bay vụt ra khỏi lãnh thổ.
Người đi đầu có mái tóc quăn tán loạn, vóc người cường tráng và ở trần, còn chưa thấy người mà đã nghe giọng: “Ha ha, Điêu Viễn, ngươi muốn ban tặng cho tên nhóc này một phần huyết thống của tộc ta à?”
Điêu Viễn không vui lắm khi thấy người nọ đến, bèn lạnh lùng đáp: “Đúng thì sao? Kỷ Sưởng, ngươi có ý kiến gì không?”
Tuy rằng bộ tộc Xi Vưu rất đoàn kết nhưng vẫn có một số tranh chấp.
Dựa theo quy tắc của tộc Xi Vưu, người trong tộc chỉ có thể ban thưởng mười phần huyết thống mỗi nghìn năm, do đó mỗi phần đều rất quý giá.
Huyết thống của người trong tộc Xi Vưu không thuần khiết, cho dù cha mẹ đều thuộc tộc Xi Vưu nhưng chưa chắc con cái sinh ra sẽ có huyết thống của tộc, bởi vậy bộ tộc cũng thường xuyên xảy ra tranh chấp vì mười phần huyết thống này.
Điều đó khiến việc lấy được huyết thống Xi Vưu của người ngoại tộc càng thêm khó khăn.
Hiện giờ chỉ còn ba năm nữa là đến kỳ hạn một nghìn năm, trong mười suất thì chỉ còn lại một phần huyết thống Xi Vưu được quyền cấy ghép, nên đương nhiên tất cả mọi người trong tộc đều gắng sức giành giật nhau quyền sở hữu.
Người đàn ông vạm vỡ có mái tóc quăn đó tên là Kỷ Sưởng, có một huynh đệ kết giao là tông chủ của Lam Nguyệt tông dưới trướng tộc Xi Vưu.
Hắn ta luôn muốn cố gắng giành lấy phần huyết thống này vì người huynh đệ ấy của mình.
Nhưng lúc mọi chuyện sắp đâu vào đấy thì tộc Xi Vưu bỗng xảy ra biến cố.
Vệ Hạ và Phong Long bỏ mạng khiến bộ tộc không còn thiên tài trong nhóm thế hệ trẻ để sử dụng.
Trừng Úy bình yên quay về tộc Xi Vưu và đề cử La Chinh với tộc.
Nhóm cấp cao trong tộc nghe nói về bản lĩnh của La Chinh bèn quyết định kiểm tra.
Nếu hắn thật sự có sức mạnh như Trừng Úy đã nói thì phần huyết thống cuối cùng sẽ được cấy cho La Chinh.
Điêu Viễn phụng lệnh đưa La Chinh về, không ngờ lại thấy hắn luyện hóa hoang cốt huyết thống Xi Vưu ngay trước mặt mình.
Tình hình biến đổi theo chiều hướng không tưởng, Điêu Viễn cũng không biết phải quyết định thế nào nên đành đưa hắn về trước.
Thế nhưng Kỷ Sưởng không biết chuyện đó nên vô cùng bực bội vì nghĩ rằng La Chinh đến để tranh giành phần huyết thống kia.
“Chuyện do đại trưởng lão quyết định, Kỷ Sưởng ta nào dám có ý kiến.
Ta chỉ nghi ngờ, không biết liệu tên nhóc này có thể vượt qua kiểm tra hay không” Kỷ Sưởng quan sát La Chinh rồi cười khà khà: “Không biết tên này tu luyện chân thần từ nơi nào, người hoang dã luôn kỳ quái…”
Tuy La Chinh đã hấp thu một miếng hoang cốt huyết thống Xi Vưu nhưng do số lượng còn quá ít nên Kỷ Sưởng còn chưa thể phát hiện ra.
Nghe Kỷ Sưởng nói thế, La Chinh khẽ nhíu mày.
Ai lại vui vẻ khi bị một kẻ xa lạ châm chọc và khiêu khích chứ?
Điêu Viễn lạnh lùng cười: “Yên tâm đi, chắc chắn La Chinh sẽ không gặp bất cứ vấn đề nào trong bài kiểm tra đâu, ta tin tưởng Trừng Úy sẽ không nói dối.
Thế nhưng có lẽ ngươi phải thất vọng rồi, La Chinh không cần phải kiểm tra!”
Kỷ Sưởng sa sầm mặt mày: “Nghĩa là sao? Đại trưởng lão định cấy huyết thống cho hắn luôn hả?”
“Ha” Điêu Viễn thầm sảng khoái trước dáng vẻ của Kỷ Sưởng, cố ý không giải thích mà quay sang nói với La Chinh: “Đi theo ta! Ta dẫn ngươi đi gặp đại trưởng lão!”
“Soạt!” Kỷ Sưởng đứng chặn trước mặt Điêu Viễn: “Nói cho rõ ràng, bằng không đừng hòng rời đi!”
Điêu Viễn nhìn chằm chằm vào Kỷ Sưởng bằng ánh mắt lạnh lùng: “Sao hả? Ngươi muốn ra tay à?”
Kỷ Sưởng sầm mặt nhưng vẫn đứng chắn trước mặt Điêu Viễn, bầu không khí bỗng chốc trở nên căng thẳng.
La Chinh nở nụ cười bất đắc dĩ, Điêu Viễn này cũng thật là… Nói rõ ra là được rồi mà.
Trong lúc hai người còn giằng co, một tiếng cười nhẹ bay đến: “Điêu Viễn, người nào muốn gia nhập tộc Xi Vưu ta cũng phải vượt qua kiểm tra, cho dù đứa trẻ này đặc biệt như Trừng Úy đã nói nhưng cũng không thể miễn được, chẳng phải chúng ta đã nói về vấn đề này rồi à?”
Giọng nói ấy êm tai và dễ nghe như chuông bạc, cho dù chưa thấy người nhưng vẫn có thể đoán rằng chủ nhân giọng nói là một người cực kỳ xinh đẹp.
La Chinh nhìn theo hướng giọng nói phát ra, liền trông thấy một bóng người tỏa sáng kỳ lạ đang trôi lơ lửng ở cách đó không xa.
Đó là một cô gái có làn da trắng như tuyết, đi chân trần, không mặc quần áo mà chỉ dùng vài sợi vải lụa hồng bao quanh những nơi quan trọng.
Mái tóc bạc rực rỡ xõa tung sau đầu nàng, mỗi một sợi tóc đều lóe ánh bạc lóa mắt.
Bên cạnh đó, nàng còn có gương mặt tươi cười đẹp động lòng người, đôi mắt dịu dàng chớp chớp và lặng lẽ quan sát La Chinh.
Cô gái ấy vừa xuất hiện thì bầu không khí đã dịu lại.
Kỷ Sưởng chắp tay: “Đại trưởng lão, ngài nói đúng, ta thấy Điêu Viễn có ý đó!”
Cô gái này chính là đại trưởng lão ư? La Chinh thầm kinh ngạc.
Điêu Viễn liếc nhìn Kỷ Sưởng rồi cũng nói với đại trưởng lão: “Điêu Viễn ta vốn không có ý đó! Ta muốn gặp đại trưởng lão không phải vì cấy huyết thống mà là vì La Chinh vốn không cần huyết thống tộc Xi Vưu!”
Đại trưởng lão nghe không hiểu lắm, bèn nói tiếp: “Nếu như hắn thật sự có sức mạnh chống lại thiên tài trong lứa trẻ tuổi của tộc Hiên Viên thì nhất định phải cấy một phần huyết thống của tộc ta.
Suy cho cùng, theo quy tắc của giao ước thì người chiến đấu phải là đệ tử tộc ta.
Vậy ý của Điêu Viễn ngươi là…”
“Bởi vì bản thân La Chinh chính là người tộc ta, ta tìm đại trưởng lão vì muốn kiểm tra mức độ thuần khiết trong huyết thống của hắn!” Điêu Viễn nói với vẻ thản nhiên.
Chương 2149: Chuẩn thất phẩm
Đại trưởng lão, Kỷ Sưởng và những người khác đều lộ vẻ khó hiểu khi nghe câu nói của Điêu ViễnKỷ Sưởng sầm mặt lại, nhìn chằm chằm vào Điêu Viễn: “Điêu Viễn, ngươi biết mình đang nói bậy bạ gì không?”
Gương mặt đẹp đẽ và trắng nõn của đại trưởng lão cũng lộ vẻ kỳ quặc, nàng hỏi Điêu Viễn: “Ngươi vừa mới nói La Chinh chính là người tộc ta ư?”
Hiển nhiên Điêu Viễn cũng biết bọn họ sẽ không tin, trước đó ông ta cũng vậy.
Nếu không tận mắt nhìn thấy La Chinh hấp thu một miếng hoang cốt huyết thống thì ông ta cũng sẽ không tin.
Thế giới này có hơn bảy nghìn người sở hữu huyết thống Xi Vưu và tất cả đều tập trung trong cốt tháp Thiên Linh, thế nên việc một kẻ ngoại tộc có huyết thống Xi Vưu là điều không tưởng.
“Đúng, ta tận mắt chứng kiến hắn hấp thu một miếng hoang cốt huyết thống Xi Vưu” Điêu Viễn gật đầu.
Cho dù Điêu Viễn đã khẳng định nhưng những người khác vẫn không tin, Kỷ Sưởng còn nhìn ông ta với vẻ cảnh giác: “Điêu Viễn, chẳng lẽ ngươi đang chơi trò gian trá gì à?”
Điêu Viễn không vui, cười lạnh đáp lại: “Ngươi không tin thì cứ để đại trưởng lão kiểm tra La Chinh, ta tin La Chinh có thể vượt qua, cứ để hắn nhận thêm một phần huyết thống bản tộc cũng không tồi!”
Nếu như La Chinh không cần cấy huyết thống thì phần huyết thống cuối cùng trong một nghìn năm này sẽ rơi vào tay vị huynh đệ tông chủ của Kỷ Sưởng.
Kỷ Sưởng nghe Điêu Viễn nói thế bèn im lặng.
Tất nhiên hắn ta và Điêu Viễn không vừa mắt nhau, nhưng nếu lời Điêu Viễn nói là sự thật thì chuyện này sẽ có lợi cho hắn ta.
“Đừng tranh cãi” Thân thể đại trưởng lão nhẹ nhàng bay đến trước mặt La Chinh, cặp mắt quyến rũ nhìn thẳng vào hắn: “Thử là biết ngay ngươi có huyết thống tộc Xi Vưu hay không.
Kỷ Sưởng, ngươi đi thông báo cho người trong tộc mang những đứa trẻ tròn sáu tuổi ra, ta sẽ chuẩn bị để La Chinh ngươi và người tộc ta cùng tham gia nghi thức tịnh huyết”
Dứt lời, nàng mỉm cười với La Chinh, vòng eo nhỏ khẽ xoay rồi bay về một hướng khác.
Không lâu sau đó, khoảng bốn năm trăm người tộc Xi Vưu cùng tập hợp tại một sân rộng trong tộc và xì xào bàn tán với nhau.
“Tại sao phải làm nghi thức tịnh huyết sớm thế?”
“Nghe nói một tên ngoại tộc lại mang trong mình huyết thống của tộc ta nên mới tổ chức sớm”
“Sao có thể thế được? Huyết thống tộc ta cao quý, làm thế nào một kẻ ngoại tộc lại có thể sở hữu dễ dàng như vậy?”
“Có khi nào hắn trộm huyết thống đó không?”
“Điều đó là không thể, ngươi tưởng huyết thống là thứ muốn trộm thì trộm à? Kể cả đại trưởng lão cũng không có khả năng cấy huyết thống…”
La Chinh và Điêu Viễn đứng ở một bên sân nghe tiếng nghị luận của mọi người, Điêu Viễn hơi lúng túng cười: “Người tộc Xi Vưu ta vô cùng xem trọng huyết thống của mình nên không tránh khỏi có thái độ thù địch với ngươi, đừng để bụng”
La Chinh mỉm cười, nghĩ thầm tất nhiên hắn sẽ không so đo với bọn họ làm gì.
Sau một lúc chờ đợi, cuối cùng mọi người trông thấy một luồng sáng trắng dịu bay vụt qua, thoáng chốc đại trưởng lão đã đáp xuống giữa sân.
Nàng mỉm cười nói với mọi người: “Lẽ ra nghi thức tịnh huyết sẽ được cử hành vào bốn tháng sau, lần này hơi sớm một chút”
Nghi thức tịnh huyết được dùng để kiểm tra độ tinh khiết của huyết thống, thông thường sẽ được cử hành vài năm một lần và được dành riêng cho bọn trẻ vừa mới lớn của tộc Xi Vưu.
“Dựa vào cái gì mà tổ chức sớm!”
“Hôm qua Lộ Nhi nhà ta mới tròn sáu tuổi mà hôm nay đã tổ chức nghi thức tịnh huyết, quá bất công!”
“Đúng rồi, tổ chức nghi thức tịnh huyết vì một kẻ ngoại tộc là hơi xem trọng hắn quá rồi đó, lỡ như hắn lừa gạt thì sao?”
Người tộc Xi Vưu cho rằng phải đợi bọn trẻ phát triển thêm chút nữa mới kiểm tra, như vậy mới có thể nâng cao độ tinh khiết của huyết thống.
Trong khi đó, thật ra độ tinh khiết của huyết thống đã được định sẵn từ khi vừa ra đời, chẳng qua những người này muốn giành lợi ích lớn hơn cho con của mình nên mới quyết định tổ chức nghi thức tịnh huyết vào năm sáu tuổi.
Đại trưởng lão ung dung vẫy tay ngọc trước mặt mọi người, toàn bộ những ai có mặt trên sân đều im lặng xuống để nghe đại trưởng lão nói: “Nếu ai không bằng lòng tham gia nghi thức tịnh huyết thì có thể rời đi, người ở lại có thể bắt đầu ngay”
Đại trưởng lão vừa nói xong liền khẽ vỗ tay, một pháp trận hình trứng lập tức xuất hiện ngay giữa sân.
Trong lúc pháp trận không ngừng lóe sáng, một khối ngọc thạch hình trứng nổi lên.
Khối ngọc thạch này to cỡ chậu rửa mặt và tỏa ra ánh sáng trắng nhũ hơi nhạt, trên bề mặt không có bất cứ tì vết nào, trông hệt như một quả trứng gà to hoàn chỉnh vậy.
Sau khi ngọc thạch màu trắng ấy nổi lên, đại trưởng lão xoay eo cười nhẹ với La Chinh: “La Chinh, ngươi có thể đến đây rồi”
La Chinh gật đầu, đang định bước đến thì bỗng nghe thấy một người trong tộc ở bên sân nói: “Tại sao lại cho kẻ ngoại tộc kiểm tra trước! Vũ Nhi và Linh Nhi nhà ta phải kiểm tra trước!”
Dứt lời, hắn ta bước đến, trên hai tay ôm một bé trai và một bé gái.
La Chinh thấy thế bèn đứng nhún vai, đâu thể đi giành với bọn nhỏ được.
Đại trưởng lão khẽ lắc đầu, những người trong tộc luôn bài xích kẻ ngoại tộc nên dù nàng có bất đắc dĩ cũng không tiện nói gì, do vậy nàng đành nói: “Đã vậy thì kiểm tra cho Vũ Nhi và Linh Nhi trước đi”
Vũ Nhi và Linh Nhi là một cặp sinh đôi long phụng vừa tròn sáu tuổi không lâu trước đó.
Hai đứa trẻ vừa thấy ngọc thạch trắng đẹp đẽ bèn vui vẻ vây quanh.
Đại trưởng lão đứng trước mặt hai đứa trẻ rồi cười ngọt ngào với Linh Nhi, đồng thời nắm lấy tay cô bé.
Linh Nhi chớp chớp đôi mắt to, hỏi: “Đại trưởng lão tỷ tỷ, tại sao lại cầm tay của ta thế?”
“Bởi vì sẽ hơi đau đó” Đại trưởng lão vừa dứt câu thì đầu ngón tay đã hiện một tia sáng trắng mảnh như kim, sau đó nàng đâm kim vào đầu ngón tay Linh Nhi.
Vài giọt máu tươi phụt ra từ đầu ngón tay của Linh Nhi.
Linh Nhi cảm thấy đầu ngón tay đau nên định khóc, ai ngờ đại trưởng lão vừa điểm nhẹ lên trán cô bé thì cơn đau kia đã biến mất.
Đại trưởng lão dẫn vài giọt máu dung hợp thành một giọt to trên không trung rồi cho nó rơi xuống khối ngọc thạch kia.
Những giọt máu đỏ thắm lan tràn trên bề mặt ngọc thạch, sau đó bị hấp thu trong nháy mắt.
“Ù…”
Khối ngọc thạch bắt đầu rung động, một tia sáng đỏ nhạt bắt đầu xuất hiện trên lớp vỏ màu trắng tinh khiết, hơn nữa không ngừng sậm màu hơn.
“Đã tam phẩm rồi! Hơn nữa màu sắc vẫn đang thay đổi!”
“Tứ phẩm rồi!”
“Đừng nói Linh Nhi nhà Bá Húc trên ngũ phẩm nhé?”
“Ta nói rồi mà, chắc chắn độ tinh khiết huyết thống của Linh Nhi không tệ đâu, nhất định là tốt!” Người tộc Xi Vưu vừa ôm hai đứa trẻ đến trở nên kích động.
Sau hơn mười lần hô hấp, màu sắc trên khối ngọc thạch không tiếp tục thay đổi mà trở nên ổn định.
Lúc này đại trưởng lão mới tuyên bố: “Huyết thống của Linh Nhi là lục phẩm thượng thượng, cũng là chuẩn thất phẩm, chúc mừng Bá Húc!”
Độ tinh khiết huyết thống được chia làm thập phẩm, lục phẩm đã là thượng phẩm trong tộc Xi Vưu và sau này nhất định sẽ được bộ tộc trọng dụng.
Linh Nhi được xếp vào hàng chuẩn thất phẩm nên cha cô bé – Bá Húc, rất là mừng rỡ.
* Waka là đơn vị duy nhất tại Việt Nam sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.
Các cơ quan, tổ chức, cá nhân khác sao chép, đăng tải tác phẩm là vi phạm bản quyền.
Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.
Trân trọng!
Chương 2150: Ngoài ý muốn
Bá Húc bước đến ôm lấy Linh Nhi rồi ném lên cao hoan hôNhững người tộc Xi Vưu ở quanh sân cũng bắt đầu reo hò.
Ý thức nguy cơ về chủng tộc của thế giới này rất mãnh liệt, bọn họ phải duy trì huyết thống thiên phú mạnh mẽ cho chủng tộc mình.
Biểu hiện của Linh Nhi chứng minh bọn họ có người kế thừa.
Một nghìn năm qua, bộ tộc chỉ có hai người sở hữu huyết thống lục phẩm, Linh Nhi là người duy nhất sở hữu huyết thống chuẩn thất phẩm nên tất nhiên là đáng để chúc mừng và hoan hô!
Linh Nhi vẫn còn mơ màng chưa hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
Kế tiếp là lượt của ca ca Vũ Nhi.
Đại trưởng lão lại đâm rách ngón tay Vũ Nhi, rút vài giọt máu tươi ra nhỏ lên bề mặt ngọc thạch như trước đó.
“Tí tách…”
“Ù…”
Sau khi hấp thu máu, khối ngọc thạch lại rung lên rồi cũng bắt đầu biến đỏ.
Thế nhưng lần này tốc độ đổi màu của nó rất chậm rãi.
Bá Húc và những người cùng tộc cùng hồi hộp theo dõi khối ngọc thạch.
“Huyết thống của Vũ Nhi có vẻ không được rồi…”
“Ừ, lâu vậy mà mới nhị phẩm, sợ là không vào được tam phẩm đâu”
“Haiz, cha mẹ sinh con trời sinh tính, sinh đôi long phụng cũng có độ tinh khiết huyết thống khác nhau rất lớn”
Chỉ chốc lát sau, đại trưởng lão tuyên bố: “Huyết thống của Vũ Nhi là tam phẩm hạ”
Lần này Bá Húc yên lặng bế Vũ Nhi lên rồi vỗ nhẹ lưng con trai.
Độ tinh khiết của huyết thống phụ thuộc vào may mắn chứ không ai sửa đổi được, nhà hắn ta có một Linh Nhi đã là được trời xanh ưu ái rồi.
Sau khi Linh Nhi và Vũ Nhi kiểm tra xong độ tinh khiết huyết thống, những người khác cũng ôm con của mình đến.
Phần lớn đứa trẻ đều có độ tinh khiết huyết thống nằm trong khoảng từ tam phẩm đến ngũ phẩm.
Tam phẩm là đạt yêu cầu, ngũ phẩm là xuất sắc.
Người vừa đủ đạt yêu cầu thì hơi buồn bực, còn người xuất sắc thì vui hớn hở.
Mỗi lần tổ chức nghi thức tịnh huyết đều có chuyện mấy nhà vui mấy nhà buồn, đại trưởng lão thấy nhiều rồi nên cũng thản nhiên.
Đến khi kiểm tra hết bọn trẻ, đại trưởng lão mới nói với La Chinh: “Bây giờ đến lượt ngươi!”
Quả thật nàng rất hứng thú với việc La Chinh có huyết thống Xi Vưu hay không.
La Chinh bước đến trước khối ngọc thạch hình trứng và quan sát một lúc.
Sau một thời gian hấp thu máu và biến đỏ, ngọc thạch này sẽ quay về màu trắng sữa như cũ.
Chỉ cần nhỏ máu vào là nó sẽ biến đỏ lần nữa, màu đỏ càng đậm thì độ tinh khiết huyết thống càng cao…
Vấn đề là máu La Chinh màu vàng, không biết khối ngọc thạch này có thể kiểm tra được không.
“Đưa tay ra” Đại trưởng lão khẽ cười.
“Ta tự làm được không?” La Chinh hỏi.
Đại trưởng lão lắc đầu, bắt lấy cánh tay của La Chinh, sau đó ngưng tụ ra một cây kim nhỏ màu trắng sữa trong bàn tay rồi đâm vào tay hắn.
Nàng chợt nghe thấy tiếng “đinh” vang lên, sau đó phát hiện kim ánh sáng không thể đâm vào cánh tay của La Chinh!
“Ủa?”
Đại trưởng lão nhìn La Chinh với vẻ ngạc nhiên, không ngờ cánh tay của hắn lại chắc đến mức nàng không thể dùng kim đâm rách được!
La Chinh nở nụ cười bất đắc dĩ: “Đã bảo để ta tự làm…”
Nàng chớp chớp mắt, kế đó lại ngưng tụ ra một cây kim nhỏ màu trắng sữa có uy lực mạnh hơn cây trước gấp mấy lần.
“Đinh!”
Nàng vẫn không thể đâm thủng ngón tay La Chinh!
Biểu cảm khó tưởng xuất hiện trên gương mặt xinh đẹp của nàng.
Sau khi trừng La Chinh vài ba lần hô hấp, nàng không phục nên lại ngưng tụ ra luồng sáng trắng nhũ.
Chúng hòa vào nhau và tạo thành những cây kim ánh sáng trắng với uy lực kinh người.
Kim ánh sáng bay vèo về phía đầu ngón tay La Chinh, lần này rốt cuộc cũng đâm rách ngón tay của hắn.
“Tí tách…”
“Máu màu vàng?” Đại trưởng lão hơi sững sờ.
Điêu Viễn, Kỷ Sưởng và những người cùng tộc khác cũng cảm thấy hết sức kỳ quặc, bởi bọn họ chưa từng trông thấy loại máu nào có màu sắc như vậy.
Đại trưởng lão không suy nghĩ nhiều mà dẫn vài giọt máu vàng ấy nhỏ xuống khối ngọc thạch.
Sau khi hấp thu máu vàng, ngọc thạch lại kêu ù ù.
Ngay sau đó, khối ngọc thạch từ từ đổi màu.
“Biến đỏ!”
“Tên này thật sự có huyết thống tộc Xi Vưu chúng ta sao?”
“Có điều tốc độ biến màu chậm quá, xem ra muốn đạt nhị phẩm cũng khó!”
Mọi người xung quanh bắt đầu nghị luận trong khi quan sát ngọc thạch.
Kỷ Sưởng thấy ngọc thạch đổi màu bèn vui vẻ: “Ha ha, Điêu Viễn, ngươi đúng là giỏi đó, không ngờ lại mang một tên nhóc có huyết thống của chúng ta về.
Tiếc là hắn chỉ có nhị phẩm, hơi rác rưởi một tí…”
Chỉ cần chứng minh La Chinh có huyết thống Xi Vưu thì sẽ không cần cấy huyết thống cho hắn nữa, đây là kết quả không tệ đối với Kỷ Sưởng.
Điêu Viễn cau mày quan sát ngọc thạch, trong lòng luôn có cảm giác mọi chuyện không đơn giản như vậy.
Qua khoảng mười lần hô hấp sau, mặt ngoài của khối ngọc thạch vẫn chỉ hiện màu hồng nhạt.
“Kẻ hoang dã này không được rồi, có phải là con của ai đó trong tộc ta lạc ở ngoài không?”
“Nhị phẩm quá bình thường…”
“Hắn hài lòng rồi nhỉ, ít nhất cũng được ở trong cốt tháp.
Đây là may mắn phải tu mấy đời mới có đấy, khà khà!”
Đôi mắt đại trưởng lão ánh lên vẻ thất vọng, nàng không hài lòng với kết quả này nhưng vẫn giữ nụ cười mỉm: “Chúc mừng ngươi, ngươi thật sự có huyết thống của tộc ta, tiếc là phẩm chất khá thấp”
La Chinh không thất vọng lắm.
Mẹ đã nói hắn có huyết thống tộc Lê thuần túy nhất, đồng thời là người kế thừa chính thống nhất của Xi Vưu.
Tuy nhiên, hắn đã từng thay máu nên cũng có thể chấp nhận kết quả này.
Quan trọng nhất là hắn đã chứng minh chính mình với bộ tộc Xi Vưu, chỉ cần ở lại bộ tộc là xem như hoàn thành mục đích rồi.
Ngay lúc La Chinh gật đầu, khối ngọc thạch bên cạnh bỗng nhiên phát ra tiếng “răng rắc”.
Mọi người cùng nhìn về phía ngọc thạch và phát hiện bề mặt của nó có một vết rạn màu máu!
“Răng rắc!”
Mỗi một tiếng răng rắc đại diện cho một vết rạn.
Chỉ chốc lát sau, khối ngọc thạch vốn không chút tì vết đã hiện đầy vết rạn màu máu.
“Ù!”
Ngọc thạch bắt đầu đổi màu mãnh liệt sau tiếng rung ù ù.
Màu hồng nhạt trước đó dần biến thành màu đỏ tươi, toàn thân khối ngọc thạch đỏ sẫm như có thể nhỏ cả máu!
“Rắc rắc rắc rắc…”
Rất nhanh sau đó, ngọc thạch đã vỡ thành vô số mảnh trước mắt mọi người.
Phần sân rộng toàn tiếng nghị luận ầm ĩ bỗng lặng như tờ, mọi người đều ngơ ngác trước tình cảnh này.
Trong vô số năm qua, khối ngọc thạch do đại năng chân chính trong tộc Xi Vưu ban tặng này đã trải qua rất nhiều nghi thức tịnh huyết nhưng chưa từng xuất hiện tình trạng vỡ nát như hôm nay.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









