1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Bách Luyện Thành Thần
  4. Tập 429 : Người bị xem thường (c2141-c2145)

[Dịch] Bách Luyện Thành Thần

Tập 429 : Người bị xem thường (c2141-c2145)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 2141: Người bị xem thường

Đây không phải lần đầu tiên La Chinh nhìn thấy hình dạng ba đầu sáu tayMặc dù cái bóng được hình thành từ luồng sức mạnh hoang thần màu nâu này rất nhạt nhưng vẫn đủ để hắn khẳng định miếng hoang cốt này ẩn chứa huyết thống Xi Vưu!

Dĩ nhiên việc tìm thấy một miếng hoang cốt huyết thống Xi Vưu là chuyện tốt, song La Chinh vẫn cảm thấy hơi lo âu.

Hắn từng thay máu trong vũ trụ Đại Diễn nhằm tránh né sự trừng phạt của bảng đá thống trị, không biết việc thay máu có gây ảnh hưởng đến việc hấp thu hoang cốt huyết thống của mình không?

Thôi thì cứ thử một lần là biết ngay có ảnh hưởng hay không.

Thế nhưng đồng hoang Vạn Cổ không phải là nơi phù hợp để luyện hóa sức mạnh hoang thần, La Chinh bèn giấu miếng hoang cốt huyết thống ấy vào nhẫn tu di.

Đúng lúc này, hắn chợt nghe thấy tiếng bước chân hỗn loạn…

La Chinh bèn nhảy khỏi hố nhỏ, bấy giờ mới trông thấy vô số âm nhân đang chạy như điên tới từ đằng xa làm khói bụi cuồn cuộn bay sau lưng.

“Đám âm nhân này… nổi điên à?”

Nhị Tình ở cách đó không xa ngạc nhiên nhìn chúng.

Các hoang thần thường đến đồng hoang Vạn Cổ đều biết trên đó luôn tồn tại rất nhiều âm nhân.

Một thế lực lớn từng diệt sạch tất cả âm nhân trên một mảnh đồng hoang Vạn Cổ, nhưng sau đó bọn chúng lại xuất hiện lần nữa với số lượng không nhỏ, giết không hết được.

Điều quỷ quái nhất là không ai biết đám âm nhân này chui từ đâu ra.

May mà chúng chỉ có sức mạnh bình thường, không gây trở ngại cho các hoang thần nên mọi người cũng mặc kệ chúng.

Nhưng việc bọn chúng xông đến theo đàn như hôm nay thật sự không bình thường!

“Cút hết cho ta” Kế Minh thấy đám âm nhân ào đến bèn vung cây đinh ba to cỡ nghìn mét trong tay ra.

“Roẹt roẹt roẹt…”

Trong nháy mắt, hàng trăm nghìn âm nhân đã bị cào nát thành mảnh nhỏ.

La Chinh khẽ cau mày trước cảnh tượng máu me ấy.

Hắn không cảm nhận được ác ý từ bọn âm nhân, trái lại còn cảm thấy bọn chúng đang trốn tránh thứ gì đó.

Ý nghĩ ấy vừa nảy ra trong đầu hắn thì một bóng người cao lớn bỗng nhiên xuất hiện trong làn khói mịt mù, kế đó nện thẳng vào đầu La Chinh.

Cú nện của người khổng lồ ấy chẳng khác gì quả núi đổ xuống!

La Chinh đột nhiên mở to con ngươi, xoay người nhảy lên không trung mới vừa vặn tránh khỏi cơ thể khổng lồ ấy.

“Đùng đùng…”

Người khổng lồ ấy đập mạnh xuống đất rồi trượt đi mấy chục nghìn mét mới dừng lại, đồng thời để lại một khe rãnh sâu nghìn mét trên mặt đất.

“Là Trừng Úy!”

Lúc xoay người trên không trung, La Chinh không kiềm được quay đầu nhìn gương mặt của người khổng lồ, sau đó phát hiện hai đầu bốn tay của người này đều giống hệt như Trừng Úy!

Chẳng qua, hiện tại cơ thể của Trừng Úy đã đầy vết thương.

“Người đó là Trừng Úy công tử ư?” Nhị Tình cũng kinh ngạc.

“Ai lại có khả năng làm Trừng Úy đại nhân bị thương chứ?” Kế Minh trợn to mắt như chuông đồng.

Tông Dịch nhìn khói bụi mịt mù ở phía xa, sắc mặt thay đổi liên tục.

Bên trong màn bụi lại hiện ra ba bóng người cao chục nghìn mét.

Ba bóng người khổng lồ đó vượt qua khói bụi và để lộ ánh vàng phát sáng quanh cơ thể.

Lúc này, sắc mặt của Tông Dịch, Nhị Tình và Kế Minh đều trở nên rất khó coi.

Bọn họ đào hoang cốt tại mảnh đất hoang vắng này quanh năm nên biết rõ ánh sáng vàng đó là thiên phú thần thông đặc biệt trong huyết thống của bộ tộc Hiên Viên!

Sở dĩ Tông Dịch luôn cẩn thận từng li từng tí một cốt là để tránh né những cường giả đó, bởi số hoang thần chết trong tay bọn họ là không đếm xuể.

Hiện giờ Trừng Úy lấy một địch ba và đã bị thương nặng, nếu bọn họ bị cuốn vào trận chiến này thì nhất định sẽ chết chắc!

“Bỏ cuộc đi, Trừng Úy, dù thế nào ngươi cũng không thể rời khỏi mảnh đồng hoang Vạn Cổ này đâu” Người đàn ông trung niên đi đầu nói với vẻ thản nhiên.

Trừng Úy xoay người ngồi dậy, vừa lau vết máu bên khóe môi vừa nhìn chằm chằm vào ba gã hoang thần bằng ánh mắt lạnh lùng: “Các ngươi không sợ tộc Xi Vưu ta phát động chiến tranh à?”

Người trung niên cười ha ha: “Chiến tranh? Trừng Úy, ngươi đề cao bản thân quá rồi đấy! Ngươi chỉ là một tên hoang thần cấp trung trong tộc Xi Vưu thôi, tộc Xi Vưu sẽ phát động chiến tranh vì ngươi chắc?”

Hiện giờ tình hình thế giới vô cùng vi diệu.

Ngoài ba tộc lớn là Nữ Oa, Hiên Viên và Xi Vưu, tộc Đế Tuấn xếp thứ tư cũng bắt đầu chộn rộn.

Cường giả thật sự của các tộc đều ở ẩn trong cốt tháp, hiếm khi tạo ra động tĩnh gì.

Dĩ nhiên Trừng Úy là người nổi bật trong lứa trẻ tuổi, nhưng tộc Xi Vưu sẽ không gây chiến vì hắn ta, lỡ chết rồi thì thôi.

Huống hồ mảnh đồng hoang Vạn Cổ này vốn là nơi rèn luyện của đệ tử hai tộc Xi Vưu và Hiên Viên, chết tại đây là chuyện bình thường.

Vẻ tuyệt vọng hiển hiện trong mắt Trừng Úy, xem ra mảnh đồng hoang Vạn Cổ này chính là mồ chôn xương của hắn ta rồi.

Người trung niên ra vẻ đại cuộc đã định, ánh mắt lại lướt qua đám La Chinh.

Tông Dịch, Nhị Tình và Kế Minh đều run rẩy, một lòng chỉ muốn tìm cơ hội bỏ trốn.

Bọn họ tuyệt đối không muốn bị cuốn vào cuộc tranh chấp giữa hai tộc, nhưng mà… ba người đó sẽ tha cho bọn họ sao?

La Chinh đứng yên trên không trung thì đang thầm suy tính thiệt hơn.

Tuy hắn không rõ lai lịch của bộ tộc Xi Vưu trong thế giới này nhưng thông qua pho tượng Xi Vưu trong cung điện mặt trời, hắn cũng có thể đoán bọn họ cùng tộc với mình.

Hắn cứu Trừng Úy tức là tạo cơ hội cho chính mình gia nhập tộc Xi Vưu.

Thế nhưng ba hoang thần tộc Hiên Viên không hề kém cỏi, đây là một sự mạo hiểm rất lớn đối với La Chinh.

“Lâu Cát, ngươi đi giết mấy tên không liên quan kia, ta và Vu Mã Mạc sẽ giải quyết Trừng Úy” Người trung niên nói.

Ông ta vừa dứt lời, Tông Dịch, Nhị Tình và Kế Minh đều biết đây là lời tuyên án tử hình cho mình.

Chẳng qua, những người liều mạng như bọn họ sẽ không ngồi chờ chết.

Người trung niên vừa nói xong thì ba người đã biến thành người khổng lồ cao bảy, tám nghìn mét hòng liều chết một trận!

La Chinh không kích hoạt sức mạnh hoang thần mà dùng chân nguyên truyền giọng mình vào tai Trừng Úy, Nhị Tình, Kế Minh và Tông Dịch: “Trừng Úy, ngươi kéo chân hai người kia một lát, ta sẽ sử dụng lực linh hồn để áp chế tên Lâu Cát đó, ba người các ngươi cùng ra tay giết gã ta, một tên chết là dễ dàng hơn rồi”

Bọn Trừng Úy đều lộ vẻ quái lạ vì bỗng nhiên nghe thấy giọng của La Chinh.

Hầu hết người trên thế giới này đều tu luyện hoang thần là vì hoàn cảnh ép buộc.

Tất cả hoang thần đều có một điểm thiếu hụt là linh hồn không đủ mạnh.

Cũng may mà lực linh hồn của mọi người đều không mạnh nên lúc các hoang thần chiến đấu với nhau không cần phải đắn đo về nhược điểm ấy.

Vì thế, bọn họ đều không dám tin câu nói đột ngột của La Chinh.

Chẳng qua bọn họ cũng không còn thời gian suy tính.

Người trung niên kia và “Vu Mã Mạc” mà ông ta nói đã xông về phía Trừng Úy, Trừng Úy cũng lùi về sau theo bản năng.

Cùng lúc đó, Lâu Cát tiến thẳng về hướng Kế Minh ở trước nhất như một con thú hoang cường tráng với nét mặt hưng phấn, còn La Chinh – kẻ duy nhất chưa kích hoạt sức mạnh hoang thần ở đây – thì đã bị Lâu Cát xem như ruồi muỗi.

“Muỗi” La Chinh bay lượn trên không trung, hai mắt tập trung, hai loại ánh sáng trên Thừa Ảnh kiếm trong tay bắt đầu đan xen.

Hắn lại dùng chân nguyên truyền âm lần nữa: “Chính là lúc này, ra tay!”


Chương 2142: Tự mình ra tay

Bọn Kế Minh, Nhị Tình có thể hóa thân thành người khổng lồ cao bảy tám nghìn mét nên cũng có thể miễn cưỡng xem là hoang thần cấp trung.

Song, nếu so sánh sức mạnh của bọn họ và hoang thần có huyết thống thì có thể nói rằng hai loại này khác nhau một trời một vựcThông thường bọn họ chỉ có thể bị tàn sát.

Kế Minh cũng coi như là người dũng cảm, y không lui lại mà khiêng đinh ba trên vai, cắn răng đứng tại chỗ đối mặt với Lâu Cát của tộc Hiên Viên.

Còn Tông Dịch, ông ta cũng ra vẻ phải liều mạng nhưng lại duy trì khoảng cách nhất định nhằm chuẩn bị chạy trốn bất cứ lúc nào.

Khi nghe lời nói của La Chinh, Kế Minh bất chấp tất cả hét to, gần như kích hoạt toàn bộ sức mạnh hoang thần của mình.

Y nhảy lên, đinh ba trong tay nhắm ngay đầu Lâu Cát!

Cùng lúc đó, Nhị Tình cũng hơi nghiêng người, một thanh đoản kiếm xuất hiện trong tay nàng ta.

Tuy tên của nó là đoản kiếm, nhưng vì nó là vũ khí của người khổng lồ nên thân kiếm cũng dài khoảng nghìn mét…

“Hai tên lâu la mà cũng dám phản kháng, ha ha ha…” Lâu Cát cười điên cuồng.

Đám hoang thần này đều là đối tượng bị tộc Hiên Viên bọn họ hành hạ, dù nhiều đến đâu thì cũng chỉ là lũ ô hợp mà thôi, Lâu Cát đâu đã giờ đặt bọn ô hợp vào mắt đâu.

Cả người gã ta tỏa ra ánh vàng lấp lánh, tay phải không né tránh mà vươn ra nhằm giành lấy đinh ba của Kế Minh.

“Thiện Ác Cuồng Loạn!”

Đôi mắt La Chinh lóe sáng, lực linh hồn hùng mạnh đẩy Thừa Ảnh kiếm đi, đòn tấn công linh hồn ẩn chứa chân ý của đạo hướng thẳng đến Lâu Cát.

“Bịch!”

Lâu Cát bỗng thấy choáng váng như vừa bị búa tạ đập trúng.

Ý thức của gã ta vô cùng hỗn loạn, cơ thể đứng ngây ra hệt như tên ngốc vậy.

“Đập chết ngươi!”

Kế Minh thấy thế liền biết cơ hội tuyệt vời đã đến.

Tuy không rõ La Chinh làm cách nào nhưng y vẫn quyết không nương tay.

Đinh ba to lớn đập vào đầu Lâu Cát!

“Keng!”

Sau tiếng động giòn vang, thanh đinh ba đã đập trúng đầu gã ta.

Ánh vàng trên đầu gã ta chợt chói lóa, ngăn cản đòn tấn công mạnh mẽ của Kế Minh!

“Chết!”

Nhị Tình ở bên cạnh cũng giơ kiếm ngắn đâm vào phần xương sườn của Lâu Cát.

“Keng!”

Ánh vàng quanh thân Lâu Cát tựa như một bộ áo giáp đao thương bất nhập, do nó cản trở nên đoản kiếm sắc bén vẫn không thể đâm vào cơ thể gã ta.

Nhị Tình không cam lòng, xoay người đâm đoản kiếm lần nữa.

“Keng, keng, keng…”

Nhị Tình tấn công vào chổ hiểm liên tục nhưng đều bị ánh sáng vàng ngăn trở.

Kế Minh cũng nhân cơ hội vung đinh ba mấy lần, chẳng qua vẫn không thể nào phá tan nó.

Trừng Úy đang né tránh sự đuổi giết của hai người tộc Hiên Viên ở bên kia cũng trở nên lo lắng trước cảnh tượng ấy.

Thanh niên kỳ quái kia đã làm được, nhưng những hoang thần đó còn chẳng thể phá vỡ Hiên Viên Hoang Thể của Lâu Cát, đúng là lãng phí cơ hội!

Tiếc là hắn ta còn chưa lo xong thân mình nên không thể ra tay đánh chết Lâu Cát.

Lâu Cát đã trúng đòn tấn công linh hồn của La Chinh nên đầu óc rất rối loạn.

Khi gã ta vừa khôi phục được một phần ý thức, trên gương mặt đã hiện rõ vẻ phẫn nộ đến vặn vẹo.

Gã ta đường đường là người tộc Hiên Viên mà lại bị đám hoang thần không có cơ sở này thay phiên nhau ra tay như vậy, nếu không có Hiên Viên Hoang Thể nổi tiếng với khả năng phòng ngự thì giờ gã ta đã phơi thây tại đây rồi!

“Roẹt!”

Hai tay Lâu Cát vươn ra nhanh như chớp, thoáng chốc đã kéo được đinh ba của Kế Minh bằng một tay, tay còn lại thì chộp lấy cổ của Nhị Tình.

Sức mạnh hoang thần trong người gã ta bùng nổ, nhấc cả người Nhị Tình lên làm hai chân nàng ta rời khỏi mặt đất.

“Con nhỏ này… Ngươi to gan lắm” Lâu Cát cười gằn.

Nhị Tình nắm chặt tay Lâu Cát, cơ thể không ngừng giãy giụa, miệng không thể thốt nên lời.

La Chinh thấy Lâu Cát sắp bóp nát cổ Nhị Tình bèn lặng lẽ trôi lơ lửng trong đầu Lâu Cát.

Cùng lúc đó, Lâu Cát chợt nghe thấy một giọng nói nhỏ như muỗi bên tai lớn của mình: “Haiz, đánh đấm nửa ngày mà cuối cùng vẫn phải để mình ra tay…”

Lâu Cát nhướng mày, bỗng nhiên nhớ ra còn một tên ở bên kia không kích hoạt sức mạnh hoang thần mà bay qua bay lại như ruồi muỗi, đừng nói tên đó chính là người thực hiện đòn tấn công linh hồn vừa rồi nhé?

Ngay khi ý nghĩ ấy vừa nảy ra trong đầu, Lâu Cát lại cảm nhận được một loại khí thế đặc biệt bộc phát ra.

“Ầm!”

Gã ta lại bị một cây búa vô hình đập trúng đầu, linh hồn trở nên hỗn loạn đến nỗi không thể nào nghĩ nữa.

Một tay La Chinh nắm chặt chuôi Thừa Ảnh kiếm, tay còn lại thì nhẹ nâng mũi kiếm, khí tức của mấy trăm loại thần đạo tại thế giới trong cơ thể lại dung hợp lần nữa.

“Dung Đạo Kiếm!”

“Chém!”

So với cơ thể to lớn của Lâu Cát, La Chinh chẳng khác nào ruồi muỗi, còn đường kiếm ánh vàng dài đến nghìn mét được chém ra từ Dung Đạo Kiếm của La Chinh cũng chỉ như một sợi tơ mảnh thôi.

Tuy nhiên, sợi tơ hình trăng non ấy lập tức phát ra tiếng kêu chói tai khi vừa tiếp xúc với ánh sáng vàng ngoài cơ thể Lâu Cát.

“Xẹt xẹt xẹt…”

Ánh sáng vàng ngoài thân Lâu Cát chợt chói lóa và lấp lóe như điên, hơn nữa mơ hồ có dấu hiệu tan vỡ.

“Rắc!” Tiếng động như ngói lưu ly bị đánh nát vang lên khi sợi tơ mảnh ấy tiếp tục cắt về phía trước.

Ánh sáng vàng bao phủ quanh người Lâu Cát rốt cuộc tan vỡ, sợi tơ ấy cũng lao về phía cổ gã ta.

Sau đó, La Chinh thậm chí còn chẳng buồn kiểm tra xem Lâu Cát chết chưa mà bay xuống rồi đi thẳng đến chỗ Trừng Úy.

Hắn không muốn sử dụng Dung Đạo Kiếm trước mặt người lạ nên mới hy vọng để Kế Minh và Nhị Tình phối hợp giết Lâu Cát, nào ngờ sự chênh lệch sức mạnh giữa hoang thần bình thường và hoang thần huyết thống lại lớn đến vậy.

Lâu Cát đứng yên đó mà cả hai lại không thể làm gì, bởi vậy La Chinh bất đắc dĩ phải tự ra tay.

Nhị Tình nhận ra cái tay bóp cổ mình đang dần mất sức bèn vội đẩy nó ra rồi lùi về sau mấy bước, sau đó ngơ ngác nhìn Lâu Cát vẫn đứng yên.

Kế Minh và Tống Dịch cũng có phản ứng tương tự, hiển nhiên bọn họ vẫn chưa ý thức được chuyện gì vừa diễn ra.

Chỉ chốc lát sau, cổ Lâu Cát hình thành một đường cắt máu rõ rệt, cái đầu to dần nghiêng rồi lăn xuống đất.

Đến giờ bọn họ mới hiểu La Chinh đã giết chết Lâu Cát bằng chính sức mình, thậm chí hắn còn chưa hóa thành hoang thần!

“Tên, tên kia hoàn toàn không dựa vào sức mạnh hoang thần” Kế Minh hơi kích động.

Nhị Tình bình tĩnh hơn y nhưng phần ngực cũng phập phồng liên tục, dù sao nàng ta cũng vừa đi ngang qua cửa âm phủ mà.

Nàng ta thì thào nói, đồng thời nhìn La Chinh bằng ánh mắt phức tạp: “Ta chưa từng nghe nói người tu luyện chân thần có sức mạnh lớn đến mức đó!”

Tông Dịch thì đột nhiên hít một hơi lạnh, giờ mới hiểu không phải do mình sơ ý nên La Chinh mới đâm thành công.

Nhờ La Chinh nương tay nên ông ta mới có thể sống đến giờ.

* Waka là đơn vị duy nhất tại Việt Nam sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.

Các cơ quan, tổ chức, cá nhân khác sao chép, đăng tải tác phẩm là vi phạm bản quyền.

Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.

Trân trọng!


Chương 2143: Phối hợp

Dưới đòn tấn công phối hợp của hai kẻ thuộc tộc Hiên Viên là người trung niên và Vu Mã Mạc, Trừng Úy buộc phải lui về phía sau“Ầm!”

Người trung niên ỷ vào ánh sáng vàng quanh thân, nện một quyền lên người Trừng Úy.

“Rầm rầm rầm rầm…”

Trừng Úy liên tục lùi về sau tám bước, cứ mỗi một lần giẫm chân xuống là mặt đất lại xuất hiện một cái hố lớn, đồng hoang Vạn Cổ cũng rung chuyển theo.

Thân hình của hắn ta vừa mới ổn định thì Vu Mã Mạc đã lập tức đuổi kịp.

Cũng may Trừng Úy có hai đôi tay, trong đó một tay cầm kiếm trúc đột nhiên vung lên.

Một đường ánh kiếm màu xanh từ trên cao chém xuống, chắn ngang trước người Vu Mã Mạc.

Vu Mã Mạc có phần kiêng kỵ ánh kiếm màu xanh biếc này, chỉ sợ nó là phương pháp duy nhất xuyên thấu qua hoang thể Hiên Viên, nên gã chỉ có thể tránh đi.

Nhưng vừa ép lui Vu Mã Mạc, người trung niên kia lại ép tới.

Hai người luân phiên ra trận, Trừng Úy không còn sức đánh trả.

Thậm chí hắn ta còn không có thời gian quan tâm chiến cuộc bên La Chinh.

Ban nãy La Chinh sử dụng công kích linh hồn làm nhiễu loạn linh hồn của Lâu Cát, điều này làm trong lòng hắn ta dâng lên một chút hy vọng.

Đáng tiếc thực lực của những tên hoang thần khác quá kém, căn bản không cách nào phá được Hiên Viên Hoang Thể của Lâu Cát, một chút hy vọng vừa mới dâng lên đã lập tức tan biến.

Đợi khi Lâu Cát diệt sạch những hoang thần kia, ba người cùng tấn công một người, hôm nay hắn ta chắc chắn phải chết.

Nghĩ tới đây, trong lòng Trừng Úy dâng lên cảm giác bi thương.

Chết trên cánh đồng hoang Vạn Cổ này, hắn ta thực sự không cam tâm.

Nếu có thể tranh thủ lấy được thêm vài miếng hoang cốt huyết thống nữa, hắn ta sẽ có tư cách trở thành người đứng đầu trong thế hệ thanh niên trẻ tuổi!

Trong lòng tuyệt vọng, ngay cả ý chí chiến đấu cũng đang dần dần tiêu tan…

Nhìn thấy người trung niên kia lại một lần nữa xông về phía mình, thậm chí hắn ta còn có nảy lên ý định từ bỏ chống cự.

Đúng lúc này, một luồng chân nguyên truyền âm vang lên bên tai hắn ta: “Trừng Úy! Ta làm nhiễu loạn tâm thần hai người này, ngươi tìm cơ hội giết bọn họ!”

“Cái gì!”

Hai mắt Trừng Úy chợt sáng bừng lên, ánh mắt chuyển động, thấy được La Chinh đang ở cách đó mấy trăm trượng.

La Chinh vẫn chưa phát động sức mạnh hoang thần, trông chỉ giống như một con ruồi nhỏ bay trên không trung.

Tuy khó thấy là thế, nhưng trong mắt Trừng Úy lại nghiễm nhiên biến thành cọng rơm cứu mạng!

“Xoẹt!”

Một tay của Trừng Úy nắm chặt kiếm trúc.

Đối mặt với đòn tấn công lôi đình của người trung niên, hắn ta ngã ngửa ra sau, đưa một cánh tay lên che trước ngực.

“Bịch!”

Người trung niên nện một quyền lên cánh tay hắn ta.

“Răng rắc!”

Cánh tay kia lập tức bị bẻ thành một góc chín mươi độ, bị người đàn ông trung niên đập gãy bằng một quyền.

Ưu thế lớn nhất của Xi Vưu Hoang Thể là có thể mọc ra ba đầu sáu tay, hơn nữa cơ thể cũng rắn chắc hơn hoang thần bình thường rất nhiều, sau khi bị thương cũng sẽ nhanh chóng lành lặn trở lại.

Ngược lại, Hiên Viên Hoang Thể lại có lực phòng ngự gần như biến thái.

Trừng Úy vừa hy sinh một cánh tay của mình liền chợt xoay người, kiếm trúc trong tay quét thành một đường vòng cung to lớn dài hơn một nghìn trượng.

Kiếm này của hắn ta nhắm thẳng đến Vũ Mã Mạc.

“Định liều mạng? Đáng tiếc mạng của ngươi đã không còn giá trị, không đổi được tính mạng của bất cứ kẻ nào” Người trung niên cười gằn, nói.

Nhát kiếm này của Trừng Úy chém về phía Vu Mã Mạc, bản thân thì để lộ ra rất nhiều sơ hở, người trung niên hoàn toàn có năng lực giết chết Trừng Úy trước lúc hắn ta chém trúng Vu Mã Mạc!

Trên mặt Vu Mã Mạc cũng hiện lên một nụ cười lạnh.

Trừng Úy này buông xuôi thật rồi, chiêu kiếm vụng về như vậy căn bản không thể nào chém được gã…

Nhưng vào lúc này, người trung niên và Vu Mã Mạc lại đột nhiên cảm nhận được có một luồng ánh sáng lóe lên nơi khóe mắt.

Hai người nheo mắt nhìn lại, thấy được La Chinh nhỏ bé như ruồi muỗi.

Cả hai đều sửng sốt, không ai trong hai người bọn họ ngờ rằng La Chinh vẫn còn sống.

Sau khi Lâu Cát ra tay thì bọn họ cũng lười quan sát.

Thân là người của Hiên Viên tộc, giải quyết bốn tên hoang thần chuyện quá đơn giản đối với Lâu Cát.

Trong khoảnh khắc nhìn thấy La Chinh, bọn họ không nghĩ Lâu Cát đã chết mà kinh ngạc vì cho rằng La Chinh lại ó thể thoát khỏi tay gã ta.

Nhưng suy nghĩ này vừa mới nảy lên trong đầu thì họ lại đột nhiên nhìn thấy La Chinh dùng Thừa Ảnh kiếm quét ngang một cái.

“Vù!”

Ánh kiếm hai màu chợt lóe lên.

“Ầm ầm!”

Người trung niên và Vu Mã Mạc tức khắc cảm nhận được có một cây chùy lớn đập vào gáy mình.

Đặc biệt là Vu Mã Mạc, như một phản xạ có điều kiện, gã ôm lấy đầu mình rồi phát ra một tiếng hét điên cuồng.

“Răng rắc…”

Thanh kiếm của Trừng Úy đang trên đà chém về phía Vu Mã Mạc, nếu không phải bọn họ bị công kích linh hồn thì người trung niên có thể chặn lại nhát kiếm này một cách dễ dàng, còn Vu Mã Mạc có thể nhẹ nhàng tránh thoát.

Nhưng vì công kích linh hồn nên tình hình đã thay đổi hoàn toàn!

Kiếm trúc chém trúng vầng sáng vàng quanh thân Vu Mã Mạc khiến nó lập tức hóa thành mảnh vụn.

Kiếm thứ nhất chém nát vầng sáng, kiếm thứ hai của Trừng Úy tức khắc theo tới.

Kiếm này nhắm thẳng vào ngực Vu Mã Mạc.

Sau một tiếng “phập”, kiếm trúc vừa mới đâm vào phân nửa, Trừng Úy liền cong người xuống rồi hất kiếm lên, chém đầu Vu Mã Mạc thành hai nửa!

Sau khi giải quyết xong Vu Mã Mạc, Trừng Úy lại vung kiếm trúc đâm về phía người trung niên.

Tuy ông ta đã bị La Chinh công kích linh hồn, nhưng tốc độ khôi phục ý thức lại cực nhanh, không quá nửa hơi thở mà hai mắt đã sáng trong tỉnh táo.

Thấy Vu Mã Mạc bị chém chết, ông ta hốt hoảng không thôi.

Trong thế giới này, rất ít hoang thần có thể sử dụng công kích linh hồn, đương nhiên là ngoại trừ các cường giả chân chính trong các gia tộc lớn, bởi vì những cường giả kia không được sinh ra tại thế giới này!

Thằng nhóc kia chỉ là một hoang thần mới chập chững vào đời, sức mạnh hoang thần trong cơ thể không nồng đậm, sao lại bộc phát ra công kích linh hồn mạnh mẽ như vậy?

Tuy người trung niên vừa kinh vừa sợ, nhưng suy nghĩ của ông ta cũng xoay chuyển cực nhanh.

Chỉ cần giải quyết tên nhóc này thì Trừng Úy không phải đối thủ của ông ta.

Chợt thấy ông ta bước sang phải một bước, thân thể khổng lồ lộn một vòng trên không trung rồi lao thẳng tới chỗ La Chinh.

“Cẩn thận!”

Thấy vậy, Trừng Úy cũng lên tiếng nhắc nhở.

La Chinh lơ lửng trên không trung, nhìn thân hình khổng lồ cao hơn một ngàn trượng của người trung niên đang lăn đến đây chẳng khác nào một ngọn núi đang lao tới.

Nhưng vẻ mặt hắn không có chút hoang mang nào, Thừa Ảnh kiếm trên tay lóe lên ánh kiếm đan lồng vào nhau, trên khuôn mặt hắn lại hiện lên nụ cười mỉm.

“Ầm!”

Người trung niên lại bị công kích linh hồn một lần nữa.

Thân thể đang lăn tròn của ông ta bỗng mất thăng bằng, nặng nề nện xuống đất.

Cơ hội hiện ra trước mắt, Trừng Úy đã trải qua hàng trăm cuộc chiến sao có thể bỏ qua?

Hắn ta phi thân lên, hai tay nắm lấy kiếm trúc của mình.

Nhân lúc người trung niên còn chưa khôi phục ý thức, kiếm trúc trong tay hắn ta đâm từ trên xuống dưới, xuyên qua…

“Phập!”

Kiếm trúc đóng đinh đầu của người trung niên lên mặt đất.

Thân thể người trung niên giãy giụa một lúc theo phản xạ có điều kiện, cuối cùng không còn cựa quậy.

Trừng Úy cầm kiếm trúc thật chặt, sắc mặt vẫn còn chưa hết căng thẳng.

Sau khi người trung niên này chết đi, sức mạnh hoang thần trong cơ thể ông ta bắt đầu tiêu tán, thân hình như núi nhanh chóng thu nhỏ lại.

Lúc này Trừng Úy mới rút kiếm trúc ra, mặt mày mừng rỡ vì tìm được đường sống trong chỗ chết, hai mắt nhìn về phía La Chinh đang ở cách đó không xa.


Chương 2144: Thắng lợi trở về

Trừng Úy không ngờ rằng mình có thể tìm được đường sống trong chỗ chết, đối với hắn ta thì đây là bước đường cùngNhưng chỉ mấy hơi thở ngắn ngủi từ sau khi La Chinh xuất hiện, hết thảy đều đảo ngược.

Cho tới bây giờ hắn ta vẫn chưa hoàn toàn khôi phục tinh thần…

“Cảm ơn” Vẻ mặt Trừng Úy đầy chân thành, chắp tay nói với La Chinh: “Trừng Úy ta nhất định ghi khắc ơn cứu mạng lần này”

La Chinh chỉ cười nhẹ một cái: “Nếu ta không ra tay, bọn họ giết ngươi xong sẽ đuổi giết ta.

Cứu ngươi cũng là cứu chính mình, không cần quá để bụng”

Trừng Úy lắc đầu: “Cái này đâu có giống, nếu không có ngươi, ta căn bản không cách nào giết chết bọn họ”

“Vù vù vù…”

Lúc này Nhị Tình, Tông Dịch và Kế Minh cũng khôi phục lại hình thái vốn có, đi thẳng tới bên này.

“Trừng Úy đại nhân, ngài không sao chứ! Trừng Úy đại nhân bị ba người của tộc Hiên Viên truy sát, vậy mà có thể lấy một địch ba, sợ rằng trong lớp trẻ tộc Hiên Viên không ai có thể địch nổi…” Khắp mặt Tông Dịch đều là vẻ nịnh nọt.

Trong mắt Tông Dịch, Trừng Úy chính là quý nhân trên cao không thể nào với tới.

Bây giờ bọn họ có một lần cùng chung hoạn nạn, đương nhiên ông ta phải nắm lấy cơ hội làm thân với quý nhân này, thậm chí ngày sau còn có cơ hội tiến vào cốt tháp, gia nhập tộc Xi Vưu!

Nhị Tình và Kế Minh nghe được lời nịnh nọt lộ liễu như vậy thì lông mày nhíu chặt lại.

Chỉ cần không phải người mù thì đều có thể nhìn ra được mấu chốt của trận chiến này chính là La Chinh.

Nếu không nhờ hắn thi triển công kích linh hồn quá mạnh mẽ thì bây giờ đừng nói Trừng Úy mà tất cả bọn họ đều đã biến thành xác chết rồi.

Nhưng Tông Dịch này vì nịnh bợ Trừng Úy mà há mồm nói bậy.

Trừng Úy thờ ơ liếc nhìn Tông Dịch một cái, trong mắt hắn ta thì những hoang thần này chỉ là một đám đẳng cấp thấp, Tông Dịch này lại càng giống như một tên hề nhảy nhót.

Ban nãy hắn ta nhìn thấy Nhị Tình và Kế Minh còn ra sức đánh trả, nhưng tên Tông Dịch này lại đứng xa xa, rõ ràng không có ý định ra tay.

Trừng Úy cũng không bắt buộc những người này nhất định phải cứu mình, dù sao người ta cầm Chuẩn Nhập lệnh đi thu gom hoang cốt, không có nghĩa vụ phải cứu người trong tộc Xi Vưu.

Nhưng cái tên này đã chẳng làm gì bây giờ còn chạy tới bắt quàng làm họ thì quá là đáng ghét.

Trừng Úy không thèm để ý đến Tông Dịch, thân là con em nòng cốt của Tộc Xi Vưu, đương nhiên hắn ta biết rõ bí mật trong cốt tháp.

Tuy trong thế giới này tồn tại rất nhiều hoang thần, nhưng ba năm sau, dưới sự chọn lọc của ánh sáng phán xét, những người này đều sẽ chết sạch.

Đáng tiếc, đại đa số người không hề hay biết tử thần đang sắp sửa tới gần.

“Không thể ở trong cánh đồng hoang Vạn Cổ này nữa.

Tộc Hiên Viên đã có ra tay trên diện rộng, trở nên vô cùng nguy hiểm.

Ngươi có rời đi cùng ra không?” Trừng Úy nhìn chằm chằm La Chinh, hỏi.

Hắn ta không muốn bỏ lỡ một người như vậy.

Hắn ta nhất định phải tiến cử người này, bởi La Chinh hoàn toàn đủ tư cách gia nhập cốt tháp.

Không ngờ La Chinh lại lắc đầu: “Ta còn muốn đào hoang cốt, ngày sau ta có thể sẽ đi tìm ngươi”

La Chinh cũng sẽ không bỏ lỡ cơ hội tiến vào tộc Xi Vưu, nhưng hắn vất vả lắm mới vào được cánh đồng hoang Vạn Cổ này, đến giờ mới chỉ đào được hai miếng hoang cốt huyết thống.

Thế mà bây giờ bảo hắn phải rời đi, hắn cũng không tình nguyện cho lắm.

“Đào hoang cốt…” Trừng Úy mỉm cười: “Ta có thể tặng ngươi một triệu miếng hoang cốt!”

Đối với Trừng Úy, một triệu miếng hoang cốt cũng không phải một số lượng nhỏ, nhưng cũng không đến mức không bỏ ra được.

Nhân vật như hắn ta ghét nhất là nợ ân tình, nếu La Chinh bằng lòng nhận lấy một triệu hoang cốt này thì tốt xấu gì cũng có thể đáp trả ơn cứu mạng.

“Một triệu miếng hoang cốt” Lông mày La Chinh đột nhiên nhướng lên.

Số lượng hoang cốt như vậy quả thực đã khiến hắn động lòng, nhưng hắn vẫn từ chối.

Thứ nhất là La Chinh cảm thấy cứ nhận thế thì quá ngại, thứ hai là dựa vào hiệu suất đào bới của hắn, gom góp được một triệu miếng hoang cốt trên cánh đồng Vạn Cổ này cũng chẳng phải chuyện gì khó khăn.

Quan trọng hơn cả là La Chinh cần hoang cốt huyết thống.

La Chinh từ chối khiến Trừng Úy hơi thất vọng.

Nhưng suy nghĩ lại, sức mạnh chủ yếu của người này đến từ linh hồn của bản thân, chỉ cần không bị hoang thần hùng mạnh đồng loạt tấn công thì sẽ không gặp nguy hiểm gì quá lớn.

Dù sao người này cũng cầm Chuẩn Nhập lệnh của tộc Xi Vưu.

Hắn ta phải trở về trong tộc bẩm báo chuyện này cho các trưởng bối, sau đó có muốn tìm La Chinh cũng không khó.

Trước lúc rời đi, Trừng Úy thu hết mọi thứ trên thân ba người tộc Hiên Viên, chọn lựa ra vài vật chia cho La Chinh, cuối cùng nghe Nhị Tình và Kế Minh báo danh rồi nói: “Lần này lượng hoang cốt mà ba người các ngươi đào được không cần phải chia lại cho tộc Xi Vưu, ta giúp các ngươi nói vài lời là được”

Hoang cốt được đào lên từ cánh đồng hoang Vạn Cổ này phải chia cho tộc Xi Vưu một nửa.

Trước đây từng có vài người không cam lòng phân chia, sau đó tộc Xi Vưu thẳng tay phái cường giả ra đánh chết nên hiện tại không ai dám làm trái quy tắc này nữa.

Nhị Tình, Kế Minh mừng rỡ ra mặt, La Chinh cũng khẽ mỉm cười.

Tông Dịch đứng một bên lại có sắc mặt cực kỳ khó coi.

Ba người mà Trừng Úy nói là La Chinh, Nhị Tình và Kế Minh, hoàn toàn không có ông ta.

Trừng Úy hơi đâu mà quan tâm suy nghĩ của Tông Dịch như thế nào?

Sau khi nói lời từ biệt với La Chinh, thân hình hắn ta lao vút lên, bay ra ngoài đồng hoang Vạn Cổ…

“Các ngươi còn ở đây đào hoang cốt sao?” La Chinh nhìn chằm chằm Nhị Tình, hỏi.

Thực ra, trải qua trận chiến này, Nhị Tình cũng hơi khiếp sợ.

Nàng ta vốn có dự định bỏ cuộc giữa chừng nhưng lại nghe Trừng Úy ngỏ ý lần này không cần phân chia cho tộc Xi Vưu, nên đương nhiên nàng ta phải nắm thật chắc cơ hội này.

Dù sao bây giờ đào được một miếng hoang cốt cũng bằng với hai miếng trước đây!

Quan trọng nhất là thực lực mà La Chinh thể hiện ra làm Nhị Tình có cảm giác an toàn.

Nàng ta đã nhìn thấy rõ ràng La Chinh hoàn toàn dựa vào năng lực của mình mà chém chết Lâu Cát…

Tuy Trừng Úy đã giết chết hai hoang thần tộc Hiên Viên, nhưng cũng phải nhờ có năng lực linh hồn của La Chinh áp chế mới thực hiện được.

Nói cách khác, nếu không có Trừng Úy, rất có thể La Chinh sẽ dựa vào thực lực của bản thân để chém chết những hoang thần này!

Có một cường giả như vậy đi theo bên cạnh cùng đào hoang cốt là gần như có thể tung hoành ngang dọc trên cánh đồng Vạn Cổ này, nàng ta không tin tộc Hiên Viên sẽ vì bọn họ mà phái người lợi hại hơn tới đây.

Trong bốn người chỉ có một mình Tông Dịch rầu rĩ không vui.

La Chinh, Nhị Tình và Kế Minh thì bắt đầu đào bới hoang cốt với khí thế ngất trời.

Chuẩn Nhập lệnh do tộc Xi Vưu ban hành có thời hạn, tấm Chuẩn Nhập lệnh của bọn họ có thời hạn mười tám ngày.

Ngày đầu tiên La Chinh thu hoạch được khoảng hơn mười nghìn miếng hoang cốt, cũng đào được hai miếng hoang cốt chứa huyết thống Xi Vưu, mấy ngày kế tiếp vận may của La Chinh vẫn cứ kéo dài.

Mặc dù ngày thứ hai không đào được hoang cốt huyết thống, nhưng hắn đào được một khối hoang cốt cao hơn hai mươi mét! Điều này khiến cho Nhị Tình hâm mộ không thôi.

Ngày thứ ba, La Chinh đào được ba miếng hoang cốt huyết thống, nhưng trong đó lại chẳng có cái nào chứa huyết thống Xi Vưu…

Có lẽ là vì tộc Hiên Viên tìm cách tranh đoạt cốt tháp Thiên Nam nên trong khoảng thời gian này đồng hoang Vạn Cổ vẫn sóng yên biển lặng, những hoang thần ở đây cũng thu nhặt hoang cốt một cách thuận lợi.

Mười tám ngày sau, trong tay La Chinh đã tích lũy được gần hai trăm nghìn miếng hoang cốt, ngoài ra còn thu được bảy tám loại hoang cốt huyết thống, cộng lại cũng gần vài chục miếng.

Điều duy nhất khiến hắn hơi cảm thấy buồn bực là chỉ được có bốn miếng hoang cốt huyết thống Xi Vưu.

Nhị Tình và Kế Minh cũng thắng lợi trở về, còn Dịch Tông có lẽ do tâm lý cảm thấy không công bằng, trong khoảng thời gian này vẫn luôn rầu rĩ không vui nên đã rời khỏi đồng hoang Vạn Cổ từ lâu.


Chương 2145: Điêu Viễn

Rời khỏi đồng hoang Vạn Cổ, đoàn người La Chinh trở lại cứ điểmDựa theo quy tắc, những hoang thần này phải đưa toàn bộ hoang cốt đào được đi kiểm tra một lần, sau đó để tộc Xi Vưu lấy đi một nửa thì mới có thể rời đi.

Bọn họ sẽ sử dụng một loại bí pháp dùng để thăm dò số lượng hoang cốt mà các hoang thần đào được, cho dù giấu vào nhẫn tu di cũng không thể cứ thế mang đi mà buộc phải giao cho bọn họ xem xét một lần mới được.

Số hoang cốt mà đoàn người La Chinh lấy được lần này không cần chia lãi, nhưng vẫn phải trải qua quá trình này.

“Trừng Úy đại nhân đã dặn dò, tộc Xi Vưu sẽ không lấy số hoang cốt các ngươi đào được.

Nếu có hoang cốt huyết thống thì chúng ta sẽ lấy giá thị trường đổi cho các ngươi” Cô gái áo xanh nói xong liền cười ngọt ngào với La Chinh.

Có lẽ là vì có Trừng Úy nên thái độ của nàng ta đối với La Chinh cực kỳ khách sáo.

Lấy giá thị trường để đổi lấy hoang cốt huyết thống là phương pháp thông dụng.

Dù sao hoang thần nơi này không có huyết thống đặc thù gì, cầm hoang cốt huyết thống trong tay cũng không dùng được, đổi bằng giá thị trường có lẽ sẽ thiệt một chút nhưng lại thuận tiện.

Nhị Tình và Kế Minh đều không có ý kiến gì, bọn họ đều giao hoang cốt huyết thống của mình ra, sau đó có người tới lấy đi, đợi định giá xong sẽ trả lại đủ số lượng hoang cốt cho bọn họ.

“Lấy giá thị trường để đổi lấy hoang cốt huyết thống?” La Chinh khẽ cau mày.

Cô gái áo xanh chú ý tới sắc mặt La Chinh, mỉm cười nói: “Đúng, giá cả khi đổi sẽ không để ngươi thua thiệt”

“Đây không phải vấn đề, chỉ là trong đó có một loại hoang cốt huyết thống có tác dụng lớn với ta, sợ là không thể đổi được” La Chinh nói.

Cô gái áo xanh hơi khó xử.

Tuy Trừng Úy đã dặn dò từ trước nhưng các loại hoang cốt huyết thống đều phải giao cho tộc Xi Vưu tích trữ.

Dù sao các gia tộc lớn đều thiếu hoang cốt huyết thống của chính tộc mình, phải lấy hoang cốt huyết thống mới có thể giao dịch hoang cốt huyết thống.

Mà rõ ràng La Chinh cũng không có huyết thống gì cả, không biết hắn lấy hoang cốt huyết thống làm cái gì?

Suy nghĩ một chút cô gái áo xanh mới lên tiếng: “Ta có thể xem hoang cốt huyết thống ngươi đào được không?”

La Chinh gật đầu, sau đó lấy hoang cốt huyết thống của mình ra khỏi nhẫn tu di…

“Nhiều như vậy?”

Thấy lượng hoang cốt huyết thống trên bàn, cô gái áo xanh cũng kinh ngạc.

Nhị Tình, Kế Minh và một vài người theo hầu xung quanh cũng sững người.

Trên bàn nằm rải rác hoang cốt huyết thống đủ các chủng loại tỏa ra ánh sáng màu sắc sặc sỡ, màu xanh, màu nâu, màu máu, màu lục…

Bày ra, tổng cộng có hơn tám mươi miếng!

Hoang thần bình thường tiến vào đồng hoang Vạn Cổ một lần nhiều lắm có thể đào được năm sáu mươi nghìn miếng hoang cốt, ít thì chỉ được ba bốn mươi nghìn miếng mà thôi.

Dù sao cánh đồng Vạn Cổ này không giống với những nơi khác, bản thân cần phải mạo hiểm ở một mức độ nhất định nên sẽ không dám đi sâu vào khu vực trung tâm.

Có thể đào được năm, sáu miếng hoang cốt huyết thống đã xem như không tệ rồi, dù may mắn cỡ nào đi chăng nữa thì cùng lắm cũng chỉ được chừng mười miếng, vậy mà La Chinh vừa ra tay một cái là đã có gần trăm miếng hoang cốt huyết thống, đương nhiên sẽ khiến bọn họ không thể nào hiểu nổi.

Cho dù Nhị Tình và Kế Minh vẫn luôn cùng đào hoang cốt với La Chinh, biết La Chinh có một sự nhạy cảm đối với hoang cốt mà người thường không thể so sánh, nhưng cũng không ngờ hắn lại kiếm được nhiều hoang cốt huyết thống như vậy.

“Ngươi muốn giữ lại loại hoang cốt huyết thống nào?” Cô gái áo xanh nhìn những hoang cốt huyết thống này và hỏi.

La Chinh đưa tay chọn ra bốn miếng hoang cốt màu nâu ở trên bàn, đưa tới trước mặt mình rồi nói: “Ta chỉ cần bốn miếng hoang cốt huyết thống này, những miếng hoang cốt khác các ngươi có thể đổi thành hoang cốt bình thường”

Thấy bốn miếng hoang cốt huyết thống kia, đôi chân mày xinh đẹp trên gương mặt cô gái áo xanh cũng nhướng lên một cái: “Hoang cốt ẩn chứa huyết thống Xi Vưu, cái này ngươi không thể mang đi”

Đối với hoang cốt huyết thống của tộc khác thì tộc Xi Vưu chỉ dùng chúng để đổi lấy hoang cốt huyết thống tộc mình, nên nếu La Chinh thực sự cần, cô gái áo xanh có thể châm chước một lần, nhưng còn hoang cốt huyết thống Xi Vưu thì bọn họ nhất định phải giữ lại.

La Chinh nhíu mày, mục tiêu lớn nhất của hắn chính là hoang cốt huyết thống Xi Vưu, sao có thể nhường cho kẻ khác?

“Thứ cho ta nhiều lời, La Chinh huynh cầm miếng hoang cốt huyết thống này cũng chẳng dùng được, lẽ nào ngươi còn có thể hấp thu sức mạnh hoang thần trong đó hay sao?” Kế Minh đứng một bên nhịn không được mà lên tiếng.

“Đúng vậy, ngươi lấy được hoang cốt huyết thống này cũng chẳng có tác dụng gì, nhưng nó lại rất quan trọng với tộc Xi Vưu” Cô gái áo xanh cũng nói thế.

La Chinh đột nhiên hỏi: “Nếu ta có thể hấp thu sức mạnh hoang thần trong đó thì sao?”

Nghe vậy, những người có mặt trong đại sảnh tức khắc sửng sốt.

Có vài người còn bày ra vẻ mặt không biết nên khóc hay nên cười.

Chỉ có người của tộc Xi Vưu mới có thể hấp thu miếng hoang cốt huyết thống màu nâu này, La Chinh đột nhiên nói ra một câu như vậy đúng là có chút hoang đường.

Cô gái áo xanh mỉm cười, đang định mở miệng nói chuyện thì phía bên cạnh đại sảnh truyền đến một giọng nói.

“Nếu ngươi có thể hấp thu sức mạnh hoang thần trong miếng hoang cốt huyết thống này, tộc Xi Vưu sẽ thưởng thêm cho ngươi năm mươi miếng hoang cốt huyết thống” Một người trung niên tóc bạc vừa đi tới vừa nói.

Người trung niên tóc bạc này có vóc người vừa tầm, đôi mắt chim ưng sáng quắc, khiến cho người ta không dám nhìn thẳng.

Kỳ lạ hơn là ông ta tỏa ra sức mạnh hoang thần như có như không, dường như đã đạt đến một trình độ khác biệt!

Từ khi tiến vào thế giới này, La Chinh đã gặp rất nhiều hoang thần.

Thân thể những hoang thần này đương nhiên đều mạnh mẽ, nhưng nếu La Chinh dốc hết toàn lực cũng vẫn có thể giết chết bọn họ.

Song, người trung niên tóc bạc này thì khác, ông ta mang đến cho La Chinh cảm giác sâu không lường được!

Cô gái áo xanh thấy ông ta liền giật mình, lập tức hành lễ: “Điêu Viễn đại nhân đích thân tới đây, thứ lỗi cho tiểu nữ không thể tiếp đón từ xa”

Điêu Viễn khoát tay, ánh mắt chỉ nhìn chằm chằm La Chinh, quan sát tỉ mỉ từ trên xuống dưới.

Ông ta cười ha hả, nói: “Người hoang dã, vậy mà đã tu thành chân thần cấp cao, thật không biết ngươi có được cơ duyên nhường nào”

Người sống trong cốt tháp sẽ không gọi thẳng mặt những hoang thần ngoài cốt tháp là “dân đen”, bởi dù sao cũng quá mức khinh người.

Vì vậy, ông ta chỉ nói một câu “người hoang dã” mà thôi.

La Chinh chắp tay với người này một cái, lập tức hỏi: “Lời các hạ vừa nói là thật chứ?”

“Đương nhiên là thật, nhưng mà khỏi cần thử, chắc chắn ngươi không làm được, ha ha ha…” Điêu Viễn cười sang sảng, nói: “Có điều, vì ngươi đã cứu Trừng Úy cháu ta một mạng, nó nói ngươi thần thông quảng đại.

Tộc Xi Vưu chúng ta hiểu đạo dùng người nên ban thưởng cho ngươi một phần huyết thống tộc Xi Vưu cũng không phải việc gì khó khăn, ngươi có bằng lòng hay không?”

Điêu Viễn đến đây chuyến này là vì riêng La Chinh.

Lần này tộc Xi Vưu và tộc Hiên Viên quyết định đánh cuộc là vì muốn xác định quyền sở hữu của cánh đồng hoang Vạn Cổ này và cốt tháp Thiên Nam.

Song, trong lúc đánh cuộc, tộc Hiên Viên lại giết chết Vệ Hạ và Phong Long của tộc Xi Vưu.

Hai người này đều là cường giả trẻ tuổi, nếu mất đi hai người này, tộc Xi Vưu hẳn phải thua cuộc.

Tuy tộc Xi Vưu tức giận, nhưng vì đối phương làm việc dựa theo quy tắc nên bọn họ cũng không có gì để nói, chỉ có thể trách bản thân phòng bị không đủ, bị đối phương lừa một lần.

Sau khi trở lại cốt tháp, Trừng Úy đã lập tức tiến cử người này với Điêu Viễn, Điêu Viễn không nói hai lời mà đến thẳng cứ điểm chính là vì muốn xem La Chinh có thần kỳ như Trừng Úy nói hay không.

Mọi người trong đại sảnh nghe lời Điêu Viễn nói, ánh mắt sáng lên như lửa cháy.

Ngay cả cô gái áo xanh cũng hâm mộ ra mặt.

Nàng ta sinh ra tại đại tông môn trong cốt tháp, lai lịch không tầm thường, nhưng ngay cả nàng ta cũng không có tư cách thu được một phần huyết thống Xi Vưu!

* Waka là đơn vị duy nhất tại Việt Nam sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.

Các cơ quan, tổ chức, cá nhân khác sao chép, đăng tải tác phẩm là vi phạm bản quyền.

Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.

Trân trọng!

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
bộ này chương viết siêu chậm :Z . Mới check bên họ đâu đó khoảng hơn 17 chương mới thui bạn à ^^
https://audiosite.net
Mới check bộ này thiếu 1k chương :Z đã liên hệ cac CTV nhé hoàng anh ^^
https://audiosite.net
Mình sẽ ? CTV nhé bạn :)
https://audiosite.net
Chính xác thưa bạn ^^! - Bên TG họ nói sẽ ra phần 2 nhé bạn :) nên để cái kết mở đó bạn :D
https://audiosite.net
Dtu230 4 ngày trước
Truyện đến tập 138 hết chưa ad
https://audiosite.net
Bùi Thành Linh 5 ngày trước
Giọng đọc 2 còn ra không vậy ad
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 6 ngày trước
Ra thêm đi ad
https://audiosite.net
Saner 1 tuần trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Anh 1 tuần trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 3 tuần trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box