1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Bách Luyện Thành Thần
  4. Tập 428 : Vào đồng hoang (c2136-c2140)

[Dịch] Bách Luyện Thành Thần

Tập 428 : Vào đồng hoang (c2136-c2140)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 2136: Vào đồng hoang

Tông Dịch nhìn La Chinh, trên mặt tràn đầy vẻ ghét bỏ.

Sau đó ông ta khốn khổ hỏi cô gái mặc áo xanh: “Vậy ta có thể từ bỏ được không?”“Tên của ngươi đã có trong danh sách đăng ký rồi.

Nếu ngươi lựa chọn từ bỏ thì sẽ bị liệt vào danh sách đen, sau này không bao giờ được vào đồng hoang Vạn Cổ nữa” Cô gái kia từ tốn đáp.

Tông Dịch như chìm trong bể sầu.

Đương nhiên, sắc mặt của cô gái buộc tóc đuôi ngựa Nhị Tình và người đàn ông cường tráng Kế Minh cũng rất khó coi.

Vấn đề liên quan tới sự sống chết của bản thân, đâu ai muốn mang ra đùa? Song, việc đã tới nước này rồi, có hối hận cũng không còn tác dụng gì nữa, bọn họ cũng chỉ có thể cắn răng thừa nhận kết quả này mà thôi.

Ai ngờ Tông Dịch vẫn không cam tâm.

Ông ta đổi cách nghĩ, bèn quay sang nhìn La Chinh chằm chằm, vẻ mặt hung tợn: “Nhóc con, ta sẽ cho ngươi một cơ hội sống.

Ngươi cút khỏi đây ngay cho ông”

Nếu La Chinh rời đi sẽ có người khác bổ sung vào, còn bản thân La Chinh sẽ bị đưa vào danh sách đen, về sau không thể nhận được Chuẩn Nhập lệnh của bộ tộc Xi Vưu, cũng không có cách nào vào đồng hoang Vạn Cổ nữa.

Ánh mắt của Nhị Tình và Kế Minh cũng nhìn chằm chằm vào La Chinh.

Đương nhiên bọn họ cũng hy vọng hắn sẽ biết khó mà quay đầu.

Thấy Tông Dịch cứ năm lần bảy lượt tìm cách gạt mình đi, La Chinh vẫn cứ duy trì vẻ điềm nhiên hững hờ: “Dựa vào đâu mà ông bắt ta rời khỏi đây?”

“Ngươi còn không rời đi thì đừng trách ta không nương tay” Trên mặt Tông Dịch lộ vẻ hung ác: “Vả lại, mảnh đồng hoang Vạn Cổ này vô cùng hung hiểm, ngươi nhất định sẽ chết ở trong đó”

“Ông nói nhảm quá” La Chinh thản nhiên đốp lại.

Lúc trước, người đàn ông mặt sẹo này cứ mở mồm ra là bảo hắn nhảm nhí rồi phí lời.

Bây giờ thời thế lật ngược, ông ta bị câu nói của La Chinh làm nghẹn lời, không còn cách nào khác chỉ đành trừng mắt nhìn hắn.

“Ôi thôi, Tông Dịch, bỏ đi.

Dù đội của chúng ta chỉ có ba người thì cũng chẳng phải vấn đề gì to tát.

Chúng ta chỉ cần cẩn thận hơn một chút là được” Nhị Tình khuyên.

Kế Minh cũng cười ha ha: “Chỉ kéo theo một tên vô dụng thôi mà, có vấn đề gì đâu!”

Dưới sự khuyên bảo của hai người, cuối cùng Tông Dịch cũng im lặng.

Sau khi chia đội xong, tất cả hoang thần tạm thời nghỉ ngơi ngay trong phòng khách.

Chờ thêm khoảng chừng nửa canh giờ nữa, họ chợt nghe thấy ở sâu trong phòng truyền tới tiếng động, có người lập tức hô lên: “Trừng Úy đại nhân tới rồi”

Chỉ lát sau, một người trẻ tuổi mặc áo trắng đi giữa một nhóm mấy cô gái xinh đẹp từ từ bước tới.

Người nọ thoạt trông không tới hai mươi tuổi, nhưng sức mạnh hoang thần trong cơ thể hắn ta lại vô cùng mạnh mẽ.

Không những thế, cơ thể hắn ta còn ngầm toát lên uy thế đặc biệt, để lại cho người ta ấn tượng sâu sắc.

Hắn ta nở nụ cười hiền hòa, bước chân dừng lại, hai mắt liếc nhìn một vòng quanh đây rồi cất tiếng: “Đã để các vị đợi lâu rồi, tiếp đến hãy theo Trừng Úy ta tiến về đồng hoang Vạn Cổ.

Hy vọng mọi người đừng lãng phí cơ hội lần này, dốc sức thu gom hoang cốt”

“Ban nãy họ nói sẽ có người của bộ tộc Xi Vưu dẫn bọn ta tiến vào đồng hoang Vạn Cổ.

Người tên Trừng Úy này là người thuộc tộc Xi Vưu sao?” La Chinh nghĩ.

Mẫu thân bảo hắn cũng có huyết thống Xi Vưu, mà huyết thống là di truyền nên dùng mắt thường không thể nào phân biệt được.

Vì thế, La Chinh cũng khó mà phán đoán.

Trừng Úy dứt lời liền cất bước, dẫn đầu rời khỏi phòng khách.

Nhóm hoang thần trong phòng cũng theo sát phía sau.

“Vù vù vù vù…”

Trừng Úy bay lên không trung, tất cả những hoang thần phía sau cũng lũ lượt bay theo.

Cứ điểm của bộ tộc Xi Vưu nằm cách đồng hoang Vạn Cổ một khoảng khá xa, mọi người bay hết gần nửa canh giờ nữa mới thấy mấy bộ xương xuất hiện rải rác trước mặt.

“Chắc đã cách đồng hoang Vạn Cổ rất gần rồi” La Chinh thầm nghĩ.

Hắn hướng ánh mắt về phía xa, nhìn thấy trên mảnh đất lớn phía trước có một màn sáng màu bạc hình vòng cung kéo dài tới mấy vạn dặm, chạy hun hút mãi tới cuối tầm mắt, đủ để bao bọc toàn bộ đồng hoang Vạn Cổ vào trong.

Trừng Úy dẫn đường ở phía trước, bay thẳng tới màn sáng trước mặt, sau đó lấy ra một cái dĩa tròn có hình dáng đặc biệt rồi nhẹ nhàng ném nó đi.

Khi dĩa tròn chạm vào màn sáng màu bạc liền tạo ra một lỗ hổng trên đó.

“Xem ra các thế lực lớn trên thế giới này đều dùng cách này để bảo vệ lãnh thổ, cho nên kẻ ngoài không thể nào tùy ý tiến vào đồng hoang Vạn Cổ được…”

Trừng Úy bước vào trong đầu tiên, những người khác cũng nối đuôi nhau vào theo.

Đợi mọi người vào đông đủ, Trừng Úy đưa tay thu hồi dĩa tròn lại rồi tiếp tục dùng giọng điệu nhã nhặn lên tiếng: “Các vị có thể bắt đầu được rồi, ta đi trước một bước”

Thân là đệ từ của tộc Xi Vưu thì đều phải trưởng thành trong những bài học rèn luyện sinh tử.

Mảnh đồng hoang Vạn Cổ này là chiến trường rèn luyện của bộ tộc Xi Vưu và bộ tộc Hiên Viên nên đương nhiên cũng trở thành một bãi tập tuyệt vời để rèn giũa bản thân.

Vừa dứt lời, Trừng Úy liền hóa thành một luồng sáng và biến mất trước mắt nhóm hoang thần.

“Ôi… đệ tử của tộc Xi Vưu đúng là khí thế phi phàm”

“Đó là người ta tốt số, vừa ra đời đã có huyết thống Xi Vưu rồi.

Dù trong tay chúng ta có một miếng hoang cốt Xi Vưu thì cũng chẳng có cách nào hấp thu được sức mạnh hoang thần trong đó…”

“Không nói tới huyết thống Xi Vưu, chỉ cần cho ta một huyết thống bất kỳ cũng đã không tệ”

“Ngươi mơ đi…”

Huyết thống là thứ được định sẵn ngay từ khi sinh ra.

Một kẻ bình thường dù có lấy được hoang cốt có huyết thống cũng chẳng thể hấp thu được, tựa như La Chinh từng đào được hoang cốt Linh Sát Lang Thần nhưng lại chẳng làm được gì.

Sau khi Trừng Úy rời đi, nhóm hoang thần ở đây bắt đầu bàn bạc.

Đại đa số họ đều từng vào đây không dưới một lần, có một vài người kỳ cựu biết rõ chỗ nào an toàn nhất và nơi nào có nhiều hoang cốt nhất.

Trong suốt quá trình bàn bạc, Tông Dịch, Kế Minh và Nhị Tình chẳng thèm đoái hoài đến La Chinh.

Ba người họ cứ xì xầm to nhỏ, nghiên cứu tới lui, cuối cùng Tông Dịch lạnh nhạt lườm La Chinh một cái rồi nói: “Nhóc, mặc dù bọn ta chẳng muốn mang theo ngươi chút nào, nhưng đã tới đây rồi, ngươi cũng phải tinh khôn một chút! Ta dẫn ngươi tới chỗ tốt!”

Từng nhóm từng nhóm hoang thần rời đi, nhóm bốn người của La Chinh cũng bay về một hướng nào đó.

La Chinh vừa bay trên không vừa lặng lẽ phát tán thần niệm, xâm nhập vào mặt đất.

Ngay khoảnh khắc vừa tiến vào dưới mặt đất, ánh mắt hắn bỗng lóe lên.

Bây giờ hắn mới hiểu được vì sao những người này lại bất chấp hiểm nguy và mạng sống để tiến vào trong mảnh đồng hoang Vạn Cổ này.

Thảo nào đồng hoang Vạn Cổ của bộ lạc Tấn Thiết lại bị ruồng bỏ, bởi so với nơi này thì nó quả thật quá cằn cỗi.

La Chinh chợt nhem nhóm ý định muốn hành động một mình, dù chỉ đi men theo vùng biên của cánh đồng hoang này tìm cá lọt lưới thì hắn vẫn sẽ thu hoạch được không ít.

“Không vội.

Càng vào sâu bên trong, số lượng hoang cốt sẽ càng nhiều” La Chinh dằn lòng bay sát theo sau ba người kia.

Họ cứ bay tiếp thêm chừng tám dặm nữa, La Chinh nhờ thần niệm mà phát hiện ra dưới đất càng ngày càng có nhiều hoang cốt.

Thấy mình bỏ lỡ nhiều hoang cốt đến thế, trong lòng hắn ngứa ngáy khó nhịn.

“Chính là chỗ này!”

“Vèo!”

Tông Dịch đang bay thì chợt ngừng lại rồi hạ xuống.

Bốn người họ cùng đáp xuống, Tông Dịch liếc mắt đánh giá hoàn cảnh xung quanh rồi bảo: “Mọi người chia nhau ra tìm hoang cốt đi.

Đừng lang thang xa quá, chỗ này là vùng đất trù phú, khá an toàn mà lượng hoang cốt cũng không ít.

Mấy lần trước ta toàn tới đây thu hoạch được kha khá hoang cốt đấy!”

Nói xong, ông ta lườm La Chinh một cái, dù sao ông ta cũng không vừa mắt hắn chút nào: “Sợ chết thì ngoan ngoãn loanh quanh ở đây đi, đừng có gây thêm phiền phức cho bọn ta”


Chương 2137: Dùng cách

Tông Dịch cảnh cáo La Chinh rồi bắt đầu tìm kiếm hoang cốtNhị Tình và Kế Minh cũng tự mình chọn một hướng riêng để tìm.

Cách tìm kiếm hoang cốt của bọn họ chẳng ai giống ai.

Trong tay Nhị Tình cầm một tấm gương tròn nho nhỏ tỏa ra gợn sóng hoang thần mờ nhạt.

Thông qua cái gương kia để cảm ứng, nàng ta có thể xác định được đại khái vị trí của hoang cốt.

Có điều, dường như độ chính xác của cái gương này cũng không cao, dù đã xác định được phương hướng nhưng nàng ta vẫn phải lần mò một lúc lâu mới thấy hoang cốt.

So với nàng ta, cách của Kế Minh bạo lực hơn nhiều.

Y lấy một cây đinh ba dài hơn trăm mét ra khỏi nhẫn tu di, sau đó kích phát sức mạnh hoang thần trong cơ thể để hóa thành người khổng lồ cao trăm mét.

Y quơ cây đinh ba kia một cái, bổ nó xuống đất, không ngừng bới đi bới lại đống xương trên đất.

Đinh ba cày trên mặt đất tạo thành những khe rãnh.

Mấy bộ xương bị đinh ba kéo qua để lại từng miếng hoang cốt nho nhỏ bám trên đó.

Dương nhiên cách này mang đến hiệu suất rất nhanh.

Nhị Tình và Tông Dịch đều nhìn đinh ba dài trăm mét, trên mặt họ thấp thoáng vẻ hâm mộ.

Kế Minh có xuất thân không tệ.

Y sinh ra trong đại tông môn trực thuộc của tộc Xi Vưu nên đinh ba trong tay cũng không phải là thứ mà hoang thần bình thường có thể có được.

Ba người kia đều đã bắt đầu, đương nhiên La Chinh cũng không thể nhàn rỗi.

So với cách thức của những người khác, chỗ dựa duy nhất của hắn chính là thần niệm.

Trên phương diện sử dụng thần niệm thì dù xét về mặt kỹ xảo hay cường độ, bọn họ đều không sánh nổi với La Chinh.

Hắn chọn một khu vực rồi đứng yên trên đống xương, đầu hơi rủ xuống.

Ánh mắt hắn vô thần, thần niệm vô hình lập tức khuếch tán ra.

Mỗi một khúc xương trong toàn bộ phạm vi hơn mười dặm xung quanh đều hiện ra trong đầu hắn, từ hình dạng cho đến đặc tính đều có đủ.

“Đây… nơi này…”

Đột nhiên, con ngươi của La Chinh co lại, trên mặt hắn là vẻ vừa mừng vừa sợ.

Ban nãy, lúc đang bay trên không trung, hắn đã lặng lẽ quan sát rồi.

Khu đồng hoang Vạn Cổ này đúng thật là một vùng đất trù phú, nhưng hắn không ngờ nơi mà Tông Dịch chọn lại là khu vực màu mỡ tới mức độ này.

Nhờ thần niệm, hắn thấy được dưới khoảnh đất này có hơn nghìn khúc hoang cốt, hơn nữa ở dưới nơi cực kỳ sâu có một miếng hoang cốt có kích thước lớn chừng mười mét.

Dù sao đám người Tông Dịch này cũng là những người từng trải, từng lăn lộn trên mảnh đồng hoang Vạn Cổ này trong thời gian dài, biết nơi nào có thể thu hoạch nhiều, cũng biết nơi nào an toàn hơn…

“Vù!”

Thân hình La Chinh chợt lóe lên, duỗi một tay về phía dưới mặt đất.

Sức mạnh vô hình len lỏi theo khe hở giữa những khúc xương rồi chui xuống dưới, kể cả những hoang cốt ở dưới đất.

Sau đó, tay hắn đột nhiên rút lên…

“Rầm rầm…”

Mấy chục miếng hoang cốt liền bị La Chinh đồng loạt kéo lên, bắn thẳng về phía tay phải của hắn.

La Chinh xoay tay phải lại, kích hoạt chiếc nhẫn tu di, đống hoang cốt ấy chui thẳng vào trong nhẫn tu di của hắn.

Cả Nhị Tình và Kế Minh đều đào hoang cốt dựa vào may mắn, còn kiểu đào của La Chinh có độ chính xác cao nên đương nhiên hiệu suất cũng cao hơn rất nhiều.

Sau khoảng thời gian không tới một nén nhang, hắn đã đào ra gần hết những hoang cốt rải rác trong vùng này, cuối cùng mới dừng chân trên một khu đất trống.

“Miếng hoang cốt lớn chừng mười mét kia nằm ở độ sâu đạt tới nghìn mét dưới mặt đất, muốn khai quật nhất định sẽ gây ra động tĩnh không nhỏ…”

La Chinh yên lặng nhìn lướt qua đám người Nhị Tinh và Kế Minh ở xa xa.

Sau đó, một luồng sức mạnh vô hình hình thành một cơn lốc xoáy có tốc độ cực cao không ngừng khoan xuống bên dưới.

“Tạch tạch tạch… két…”

Cơn lốc đến từ sức mạnh bản nguyên ấy ném vô số đoạn xương ra.

Chỉ trong nháy mắt, La Chinh đã khoan ra được một cái hố to…

Tiếng động ầm ĩ ấy lập tức khiến đám người Nhị Tình và Kế Minh chú ý tới.

Nhị Tình hất bím tóc đuôi ngựa ra sau, hai mắt thoáng vẻ kinh ngạc.

Kế Minh thì chỉ nhìn thoáng qua rồi cười ha ha, sau đó tiếp tục tập trung vào công việc trong tay mình, tiếp tục quơ bồ cào dài trăm mét.

“Tên vô dụng đó đang làm gì vậy?”

Tông Dịch ở cách đó không xa trầm mặt xuống, đi về phía La Chinh.

Trên vai ông ta, một con sóc xinh xắn màu vàng kim đang ngắm nhìn xung quanh, trông rất ngây thơ đáng yêu.

Loại sóc này có một năng lực trời ban, chính là rất mẫn cảm với sức mạnh hoang thần.

Rất nhiều người tìm kiếm hoang cốt đều cố gắng thuần hóa một con để mang theo bên người, Tông Dịch cũng dựa vào con sóc nho nhỏ này để tìm kiếm hoang cốt.

“Rầm rầm…”

Vô số bộ xương có hình dạng khác nhau không ngừng bay ra khỏi miệng hố to, chất đống xung quanh.

Không đến nửa nén hương sau, cái hố to này đã sâu tới sáu, bảy, tám trăm mét…

“Gần tới rồi!”

La Chinh đứng ở dưới đáy hố, hai tay mở ra, sức mạnh bản nguyên xâm nhập xuống dưới độ sâu hơn hai trăm mét nữa, lặng yên hóa thành một luồng sức mạnh vô hình hình tròn, tập trung quấn trên miếng hoang cốt dài mười mét kia.

“Lên!”

La Chinh kéo miếng hoang cốt to lớn kia, đồng thời chầm chậm bay lên.

Bên trên miếng hoang cốt ấy vẫn còn có vô số khúc xương bình thường đè lên, nên muốn kéo lên cần tốn khá nhiều sức.

Đúng lúc này, Tông Dịch đã đứng ở miệng hố to, nhìn xuống bên dưới.

Ông ta vô cùng bất mãn vì La Chinh gây ra tiếng động quá lớn, vả lại trong mắt ông ta thì tên nhãi La Chinh này vốn chẳng có cách thức tìm kiếm hoang cốt bài bản nào, đào bừa lung tung như vậy chỉ có thể tạo thêm phiền phức.

Mảnh đồng hoang Vạn Cổ này vô cùng nguy hiểm, nếu bị người của tộc Hiên Viên phát giác, chỉ sợ sẽ dẫn tới họa sát thân.

Ông ta định cảnh cáo tên nhãi này một chút, bảo hắn đừng chơi đùa linh tinh ở đây.

Nhưng ông ta vừa nhìn xuống liền cảm thấy khó hiểu.

Dường như La Chinh đang dùng hết sức để kéo thứ gì đó lên, mà hoang cốt ở dưới đáy hố to đang không ngừng dạt ra hai bên như có quái vật khổng lồ nào đó sắp trồi lên.

“Rốt cuộc tên này đang làm cái quái gì vậy?” Tông Dịch nhìn chằm chằm xuống dưới.

Chẳng bao lâu sau, ông ta đã thấy dưới đáy hố to lộ ra một đoạn xương khổng lồ.

Nhờ sức kéo của La Chinh mà nó từ từ bị lôi lên hoàn toàn.

Hoang cốt càng lớn, sức mạnh hoang thần tích chứa trong đó càng nồng đậm.

Tông Dịch liếc qua khúc xương kia, lập tức cảm nhận được sức mạnh hoang thần mãnh liệt…

“Đây là một miếng hoang cốt rất lớn, dài chừng mười mét” Hai mắt Tông Dịch lóe lên ánh sáng khác thường: “Sao lại thế được? Sao thằng nhãi này phát hiện ra nó?”

Trên đồng hoang Vạn Cổ, những hoang cốt bị tìm ra đầu tiên thường nằm ngay trên mặt đất.

Có một vài hoang cốt khổng lồ, thậm chí dài tới mười nghìn mét, trăm nghìn mét… Nhưng từ lâu chúng đã bị các cường giả bên trong cốt tháp chiếm mất rồi, hoang thần bình thường vốn khó gặp được.

Tuy nhiên, ở sâu trong lòng đất luôn tồn tại một vài con cá lọt lưới.

Nếu chỉ dùng cách thức bình thường thì rất khó phát hiện ra chúng, dù là con sóc trên người Tông Dịch hay gương đồng trên tay Nhị Tình thì cũng không thể cảm giác được sâu trong lòng đất.

Về phần đinh ba trên tay Kế Minh… Y cũng không thể nào xới toàn bộ mảnh đồng hoang Vạn Cổ này sâu xuống dưới lòng đất.

Miếng hoang cốt dài chừng mười mét ấy tương đương với khoảng hai, ba nghìn miếng hoang cốt.

Trong mắt Tông Dịch chợt lóe lên vẻ tham lam.


Chương 2138: Tham lam gây họa

Trong mắt Tông Dịch, việc La Chinh phát hiện miếng hoang cốt kia bằng cách nào không quan trọng, quan trọng là ông ta có thể tùy ý bắt chẹt hắnSau khi kéo miếng hoang cốt kia ra ngoài, La Chinh kích hoạt nhẫn tu di trong tay rồi cất nó đi một cách dễ dàng.

Chỉ thoắt cái, miếng hoang cốt to tướng đã được nhét vào không gian tu di.

Tiếp đó, La Chinh ngẩng đầu nhìn Tông Dịch đứng bên hố to rồi bay ra khỏi hố.

“Tên nhóc, vận may không tệ” Tông Dịch nhìn chằm chằm La Chinh.

La Chinh cười nhạt: “Đúng là may mắn”

Tông Dịch khẽ cau mày khi thấy biểu cảm bình tĩnh của La Chinh, thầm tự hỏi rốt cuộc tên này chỉ đang vờ vĩnh hay là thật sự không đơn giản như vẻ ngoài?

Ông ta vào mảnh đồng hoang Vạn Cổ này quanh năm nên cũng xem như người liếm máu trên lưỡi đao, từng gặp được không ít kẻ giả vờ vô hại.

Thế nhưng La Chinh không che giấu tu vi mà thật sự chỉ là một hoang thần vừa ra đời, hơn nữa cũng không có chỗ dựa mạnh mẽ.

Nghĩ đến đây, vẻ mặt Tông Dịch trở nên dữ tợn: “Đừng nói chuyện may mắn nữa.

Ta đưa ngươi đến đây, ngươi đào ra hoang cốt thì ắt phải có một phần cho ta, đây là quy tắc do ta quyết định”

“Quy tắc do ông quyết định?” La Chinh liếc nhìn Nhị Tình và Kế Minh ở đằng xa rồi hỏi: “Nghĩa là bọn họ cũng chia cho ông một phần à?”

Tông Dịch cười u ám: “Bọn họ là bọn họ, ngươi là ngươi, nói nhảm gì mà nhiều thế? Nếu ta đã thấy miếng hoang cốt đó thì ngươi phải chia phần cho ta!”

Sức mạnh của Nhị Tình và Kế Minh không thua kém Tông Dịch, sao có thể chia phần cho ông ta?

“À? Ông muốn chia bao nhiêu?” La Chinh nhướng mày.

“Chia một chín, ta chín, ngươi một.

Dù sao ngươi cũng không xài hết số hoang cốt đó với lượng sức mạnh bé nhỏ của mình đâu” Tông Dịch quan sát vẻ mặt của La Chinh, thầm nghĩ tên nhóc này sợ rồi.

Trong mắt ông ta, dù kẻ vô dụng như hắn có thêm mấy lá gan cũng không dám làm trái lời ông ta.

Thực ra tộc Xi Vưu quy định người bước vào trong này không được tàn sát lẫn nhau, nếu phát hiện thì sẽ trừng phạt nghiêm khắc.

Thế nhưng nơi này là vùng đất hoang vắng, chỉ cần Nhị Tình và Kế Minh không nói thì còn ai biết nữa đâu?

Gần như mỗi ngày đều có người chết ở nơi này, có lúc là bị bộ tộc Hiên Viên giết, có lúc lại là bị đồng đội giết chết, chưa một ai điều tra cẩn thận về chuyện ấy cả.

“Không tồi” La Chinh cười khẽ.

“Ha, xem như ngươi thức thời” Tông Dịch tưởng La Chinh đồng ý nên cười càng tươi.

“Ta nói là ông nằm mơ không tồi” La Chinh nhún vai, chẳng thèm nhìn Tông Dịch nữa mà quay người định đi.

“Ngươi! Tự tìm cái chết!”

Tông Dịch giận dữ, đến giờ mới hiểu La Chinh hoàn toàn không có ý định chia phần cho mình.

Dứt lời, ông ta xông thẳng về phía La Chinh, thậm chí không kích hoạt sức mạnh hoang thần của mình.

Ngay khoảnh khắc tiến đến gần lưng hắn, Tông Dịch chợt thấy hắn xoay người, đôi mắt đen như mực chợt lấp lóe ánh sáng nhìn chằm chằm vào ông ta.

“Ầm!”

Ông ta bỗng cảm thấy đầu đau dữ dội như bị tảng đá đập trúng, đến mức gần như muốn ngất xỉu.

Ngay lúc ông ta còn đang lảo đảo, một thanh kiếm đã đột nhiên xuất hiện trong tay La Chinh.

“Phập!”

Lưỡi kiếm đâm xuyên qua cổ ông ta.

Lưỡi của thanh Thừa Ảnh kiếm rất mảnh, mà La Chinh lại hiểu rất rõ các mạch máu trong xương cổ được phân bố ra sao.

Tuy rằng cảnh kiếm đâm xuyên cổ Tông Dịch trông rất kinh khủng nhưng lại không tạo ra tổn thương thật sự cho ông ta.

“Ô, a…”

Giờ phút này, Tông Dịch hoàn toàn không dám nhúc nhích hay nói năng gì, cả người đơ ra như con rối, hai mắt ngơ ngác nhìn La Chinh.

Ông ta không thể nào ngờ được rằng kẻ vô dụng trong mắt mình lại vung kiếm ác liệt như vậy.

Ông ta còn không dám hóa ra sức mạnh hoang thần, bởi thanh kiếm kia sẽ chẻ đứt người ông ta nếu ông ta biến lớn trong nháy mắt!

La Chinh nở nụ cười nhã nhặn nhưng hờ hững, tay nắm chặt Thừa Ảnh kiếm: “Ông vừa bảo ai tự tìm đường chết?”

“Vèo, vèo!”

Nhị Tình và Kế Minh ở đằng xa vội vàng chạy đến, cả hai đều khiếp sợ trước cảnh tượng mình thấy, hoàn toàn sững sờ vì không ngờ tên nhóc La Chinh này lại có thể khống chế Tông Dịch chỉ với một kiếm.

“Sao thế?” Nhị Tình hỏi.

“La Chinh huynh đệ, có chuyện gì thì từ từ nói, mọi người có duyên nên mới được chọn vào cùng một nhóm để hỗ trợ nhau, hơn nữa tộc Xi Vưu có quy định không tàn sát lẫn nhau” Kế Minh ở bên cạnh khuyên nhủ.

La Chinh liếc nhìn cả hai: “Quy tắc? Tên này tuân thủ quy tắc à? Ta đào hoang cốt mà phải chia chín một với ông ta, xin hỏi đây là quy định của bộ tộc nào?”

Nhị Tình và Kế Minh nghe vậy liền quay sang nhìn Tông Dịch bằng ánh mắt kinh ngạc.

Chín một…

Tông Dịch tham quá rồi.

* Waka là đơn vị duy nhất tại Việt Nam sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.

Các cơ quan, tổ chức, cá nhân khác sao chép, đăng tải tác phẩm là vi phạm bản quyền.

Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.

Trân trọng!

Chẳng qua ông ta thấy La Chinh dễ bắt nạt nên mới nghĩ ra trò đó, nhưng không ngờ người ta lại phản công ác liệt như vậy, chỉ một kiếm mà đã khống chế được mình.

“Này, này… La Chinh huynh đệ, ta cũng chỉ tham lam nhất thời thôi, người giàu lòng vị tha như ngươi đừng so đo.

Ta biết vài chỗ có nhiều hoang cốt, mọi người hòa thuận mới có lợi, chúng ta phải đào nhiều hoang cốt hơn mới đúng”

Cái mạng của Tông Dịch đang nằm trong tay La Chinh nên đâu dám nói lung tung.

Những người bò từ dưới đáy lên như Tông Dịch và Kế Minh tuy luôn sống trong những cuộc đấu đá tàn nhẫn, thế nhưng lại không hề ngông nghênh, trái lại lúc chịu thua còn trở mặt rất nhanh.

La Chinh mỉm cười, thản nhiên nói với Tông Dịch: “Bất kể lời ông nói là thật hay giả, nếu ông còn dám ra tay với ta thì ông chết chắc.

Không tin thì cứ thử sử dụng cơ hội này đi, có điều đây là cơ hội cuối cùng, ông phải nắm chắc lấy nó đấy”

Khi hắn nói xong, Nhị Tình, Kế Minh và Tông Dịch đều hơi biến sắc.

Theo Nhị Tình và Kế Minh thấy, do La Chinh tấn công bất ngờ nên mới có thể khống chế Tông Dịch, thậm chí bản thân Tông Dịch cũng cho là vậy.

Chỉ cần La Chinh thả ra, Tông Dịch sẽ kích hoạt sức mạnh hoang thần để hóa thành người khổng lồ cao tám nghìn mét.

Đến lúc đó, tên nhóc La Chinh này sẽ bị bóp chết dễ như bóp một con kiến.

Không ngờ La Chinh lại nói năng ngông cuồng như thể không hề sợ Tông Dịch…

“Vụt!”

La Chinh chợt thu tay phải lại, Thừa Ảnh kiếm cũng được rút khỏi cổ Tông Dịch.

Thừa Ảnh kiếm sắc bén đến độ gây ra vết thương cho ông ta nhưng đến máu lại không chảy dù chỉ một giọt.

Tông Dịch sờ sờ vết thương nho nhỏ trên cổ, thầm thở phào nhẹ nhõm.

Ông ta vừa đánh giá La Chinh lần nữa vừa nhớ lại lời cảnh cáo vừa rồi, trong lòng không kiềm được sinh ra cảm giác không rét mà run.

Sợ là tên nhóc này không đơn giản như vẻ ngoài của hắn, thôi tạm thời cứ nhịn xem sao.

Nếu như tên này chỉ khoác lác thì ông ta ra tay cũng không muộn.

La Chinh không quan tâm Tông Dịch nghĩ gì, thà rằng dùng thời gian này để đào thêm nhiều hoang cốt còn tốt hơn.

Khu vực này có rất nhiều hoang cốt, có điều vì La Chinh sử dụng thần niệm thăm dò rồi lôi chúng ra bằng sức mạnh bản nguyên nên hiệu suất cao đến đáng sợ.

Có thể nói, hắn đi qua nơi nào là nơi đó không còn dù chỉ một mẩu xương.

Nhị Tình và Kế Minh quan sát hắn lâu nên đều nhìn thấu cách hành động của hắn, trong lòng càng tò mò về lai lịch của ”tên vô dụng” này.

Chỉ mới hai ba canh giờ mà phạm vi trăm dặm quanh đây không còn bao nhiêu hoang cốt.

La Chinh thu hoạch rất khá, cuối cùng cả nhóm đành đổi nơi khác theo đề nghị của Nhị Tình.


Chương 2139: Sức mạnh của Trừng Úy

Bốn người lại đi hơn ba trăm dặm trên vùng đất hoang vu này rồi mới ngừng lại“Nơi này đi” Nhị Tình mỉm cười: “Chắc hẳn nơi này là khu vực nhiều hoang cốt nhất đồng hoang Vạn Cổ”

Đúng lúc này, con sóc nhỏ trên vai Tông Dịch bắt đầu kêu “chít chít”.

Dường như nó đã ngửi thấy mùi sức mạnh hoang thần nồng nặc nên mới kêu như vậy.

Tông Dịch quét mắt nhìn xung quanh, vẻ mặt cảnh giác: “Đúng là nơi này có nhiều hoang cốt, nhưng nó không đủ an toàn”

Diện tích của mảnh đồng hoang Vạn Cổ này không nhỏ nhưng vẫn có khả năng gặp phải người của bộ tộc Hiên Viên.

Các hoang thần vào đây đều có một nhận thức chung: đào ít hoang cốt cũng không sao, sống sót mới là đạo lý bền vững nhất!

Dù sao Chuẩn Nhập lệnh để vào nơi này không đắt lắm, nhưng mỗi người chỉ có một cái mạng thôi.

“Vấn đề không lớn lắm, nơi này không phải là phạm vi trung tâm của đồng hoang Vạn Cổ, biết đâu nhóm tinh nhuệ của bộ tộc Hiên Viên sẽ không liều lĩnh đến đây thì sao?” Kế Minh lên tiếng, trong lòng rất hứng thú với số lượng hoang cốt của nơi này.

Tuy rằng bọn họ đều là người cẩn thận nhưng cũng đều bất chấp nguy hiểm mới vào đây.

“Mọi người nhanh tay chút là được” Nhị Tình cười khẽ, nhìn La Chinh bằng ánh mắt bất đắc dĩ.

Vừa rồi bọn họ đã dành phần lớn thời gian quan sát hắn đào hoang cốt.

Một mình tên nhóc này đào chắc còn nhanh hơn cả ba người bọn họ cộng lại, đúng là lời cho hắn quá rồi.

La Chinh không biết mảnh đồng hoang Vạn Cổ này là gì, hắn chỉ lặng lẽ dùng thần niệm bao phủ phạm vi mười dặm quanh đây như một cái lưới để tìm kiếm hoang cốt.

Trừng Úy đại nhân của tộc Xi Vưu đang đứng lơ lửng trên không tại nơi cách nhóm La Chinh hơn tám nghìn dặm.

Hắn ta mặc bộ quần áo trắng, vẻ mặt hờ hững lạnh nhạt, quanh thân tỏa ra luồng khí tức mờ nhạt, trông không khác gì một vị công tử bước ra từ trong tranh.

Trước mặt hắn ta, tám hoang thần đã hóa thành người khổng lồ cao bảy tám nghìn mét, vây quanh hắn ta.

“Bất ngờ đấy, từ khi nào mà đám lâu la các ngươi lại có gan đến khu vực trung tâm của đồng hoang Vạn Cổ để khai thác vậy?” Trừng Úy hỏi với giọng điệu thản nhiên.

Mảnh đồng hoang Vạn Cổ này là nơi rèn luyện của hai tộc Xi Vưu và Hiên Viên.

Con cháu đệ tử nòng cốt của hai bên sẽ tàn sát hoang thần ngoại tộc của đối phương tùy thích, còn tất cả hoang thần ngoại tộc muốn khai thác hoang cốt đều phải cẩn thận tránh nhóm người như Trừng Úy.

Hiếm có hoang thần nào dám đến khu vực trung tâm đào hoang cốt vì hành động đó chứng tỏ bọn họ muốn tìm đường chết.

Dường như tám hoang thần này đã có chuẩn bị trước nên không bỏ chạy ngay khi thấy Trừng Úy, trái lại còn kích hoạt sức mạnh hoang thần hòng phản công!

“Giết một đệ tử tộc Xi Vưu sẽ được một triệu miếng hoang cốt!”

“Còn có thể cấy một phần huyết thống Hiên Viên!”

“Nói nhảm làm gì, mọi người chuẩn bị ra tay!”

Sắc mặt của đám hoang thần đó trở nên dữ tợn, tròng mắt to lớn không thể che giấu vẻ tham lam.

Trừng Úy kinh ngạc.

Có thưởng ắt sẽ có người dũng cảm xuất hiện, chẳng qua một triệu miếng hoang cốt còn chưa đủ để đám hoang thần này bí quá hóa liều.

Tuy nhiên, cấy một phần huyết thống Hiên Viên thì lại… quá cám dỗ.

Việc tu luyện trên thế giới này không đòi hỏi gì nhiều, điểm khác biệt lớn nhất chính là huyết thống!

Huyết thống giúp người tu luyện mở thần thông huyết thống trong lúc hấp thu hoang cốt huyết thống, qua đó trở nên mạnh mẽ hơn hoang thần bình thường rất nhiều.

Thế nhưng huyết thống là thứ bẩm sinh, vô số người nằm mơ cũng muốn thay đổi huyết thống của bản thân.

Quả thật một số tộc lớn có thể cấy huyết thống vào cơ thể của hoang thần khác, nhưng những tộc mong muốn đạt được sự thuần huyết đâu chịu cấy tùy ý như vậy.

Trong vô số năm qua, tộc Xi Vưu chỉ cấy huyết thống cho hơn mười ngoại tộc, hơn nữa những người này đều đã lập công lao hiển hách cho tộc Xi Vưu!

Thử hỏi sao Trừng Úy lại không ngạc nhiên trước phần thưởng của bộ tộc Hiên Viên chứ?

Tám hoang thần này lao thẳng về phía Trừng Úy như tám quả núi to vậy!

“Vù vù vù…”

Cơ thể to tướng vừa xông đến liền tạo ra những đợt gió lớn.

Đôi mắt Trừng Úy lóe sáng, gương mặt tươi cười ấm áp cũng biến thành lạnh nhạt.

Hắn ta mau chóng lướt qua đám hoang thần trước mắt như một con cá linh hoạt, trong tay bỗng có thêm một thanh kiếm trúc xanh biếc.

“Xi Vưu Hoang Thể!”

“Xoẹt!”

Sau khi kích hoạt sức mạnh hoang thần trong cơ thể, hình thể của Trừng Úy tăng vọt lên thành một người khổng lồ cao chục nghìn mét.

Thế nhưng hình dáng khổng lồ của hắn ta không giống với hoang thần bình thường.

Phần vai của Trừng Úy có thêm một cái đầu lớn trông hệt như hắn ta nhưng lại có vẻ tàn bạo như hung thần.

Ngoài ra, một bên người hắn ta lại có thêm một đôi tay!

Hai đầu bốn tay!

Đây chính là thần thông huyết thống của tộc Xi Vưu!

Nếu hấp thu đủ hoang cốt huyết thống thì sẽ có thể mọc ra ba đầu sáu tay!

Hơn thế nữa, thanh kiếm trúc trong tay Trừng Úy cũng lớn ra và dài đến tám nghìn mét khi thân thể hắn ta biến thành khổng lồ!

“Các ngươi… muốn chết!” Trừng Úy thản nhiên nói.

Một đầu của hắn ta vừa mở miệng thì đầu còn lại cũng há miệng.

Một giọng lạnh nhạt, một giọng phẫn nộ lên tiếng cùng lúc làm người ta cảm thấy vô cùng quái lạ.

“Soạt!”

Trừng Úy vừa hóa thành hoang thần to lớn xong, một đôi tay của hắn ta lập tức kéo lấy một gã hoang thần, cái tay thứ ba cầm kiếm trúc cũng chém từ đỉnh đầu gã ta.

“Xoẹt…”

Kiếm trúc cực kỳ sắc bén chém xuống người gã hoang thần.

Trừng Úy không hề dừng lại mà xoay ngang rồi vung đấm đập bay hai hoang thần khác, sau đó chuyển người và vung kiếm trúc ra.

“Phập!”

Ánh kiếm màu xanh biếc lướt qua không gian mấy chục nghìn mét, đồng thời cũng lướt qua cổ của ba hoang thần.

Ba cái đầu to bị chém đứt, lăn khỏi cổ của các hoang thần rồi đập xuống đất.

Trừng Úy đã tận dụng hai cái đầu và bốn cánh tay đến hết mức, gần như làm người ta khó lòng đề phòng.

Đám hoang thần cũng cao cỡ Trừng Úy nhưng lại không có sức chống đỡ nên đành phải lùi về sau liên tục.

Chỉ trong nháy mắt, tám hoang thần đều đã bị hắn ta giết sạch.

“Không biết lượng sức!”

Hai cái đầu của Trừng Úy cùng lên tiếng, bốn con mắt nhìn vào tám cái xác đang thu nhỏ.

Cùng lúc đó, Trừng Úy cũng thầm tự hỏi tại sao bộ tộc Hiên Viên lại ra giá cao đến vậy để đám vô dụng này ám sát đệ tử tộc Xi Vưu?

Lẽ nào bọn họ định tuyên chiến toàn diện?

Nghĩ đến đây, theo bản năng Trừng Úy thoáng nhìn về phía tòa cốt tháp Thiên Nam ở xa xa.

Hai gia tộc Hiên Viên và Xi Vưu đã có ân oán lâu đời, hắn ta từng nghe người lớn trong tộc nói rằng tại thế giới mẹ, đôi bên cũng là mối quan hệ như nước với lửa.

Thế nhưng, để sinh tồn trong thế giới này, bọn họ có thể buông thù hận gia tộc.

Nguyên nhân tranh chấp mảnh đồng hoang Vạn Cổ này cũng bắt nguồn từ tòa cốt tháp Thiên Nam ấy.

Lẽ nào bộ tộc Hiên Viên đã chuẩn bị xong và giờ định chiếm cốt tháp Thiên Nam?


Chương 2140: Âm mưu

Trong lúc Trừng Úy đang suy tư, một điểm đen nho nhỏ đột nhiên lao vùn vụt đến trước mặt hắn taĐiểm đen đó dần to hơn khi gần kề, Trừng Úy cũng trông thấy thân hình của kẻ đó hóa thành người khổng lồ cao hơn chục nghìn mét!

Sức mạnh hoang thần của người khổng lồ đó vô cùng thuần túy, cả người còn tỏa ánh sáng vàng nhạt!

“Hiên Viên Hoang Thể!”

Khi thấy người khổng lồ không ngừng đến gần, Trừng Úy lập tức cảnh giác, một tay cầm kiếm trúc, cơ thể cũng hơi nghiêng về phía trước nhằm tạo thành tư thế đề phòng.

Sau khi kích hoạt huyết thống hoang thần của bộ tộc Hiên Viên, bên ngoài cơ thể người sử dụng sẽ có một vầng sáng vàng nhạt.

Chắc chắn người đó có huyết thống bộ tộc Hiên Viên.

“Tám hoang thần bị giết hết trong chớp mắt, thiên tài Trừng Úy mới nổi của tộc Xi Vưu đúng là danh bất hư truyền!” Người tộc Hiên Viên ấy cười to.

Trừng Úy liếc nhìn đối phương rồi hừ lạnh: “Nếu ngươi muốn chiến đấu thì Trừng Úy ta sẽ theo, không biết ngươi phái đám lâu la này ra trận là có mục đích gì?”

Kẻ kia cười khà khà: “Bọn chúng chỉ giúp ngươi nóng người thôi, nếu đã thả ngươi vào mảnh đồng hoang Vạn Cổ này thì tất nhiên sẽ không để ngươi rời khỏi!”

“Ý ngươi là gì?” Trừng Úy sầm mặt.

Đừng thấy bộ tộc Xi Vưu và Hiên Viên tranh đấu kịch liệt tại mảnh đồng hoang Vạn Cổ này mà lầm, phần lớn người chết tại đây đều là kẻ ngoại tộc đến đào hoang cốt.

Dù bọn họ có nhận Chuẩn Nhập lệnh của tộc Xi Vưu hay của tộc Hiên Viên thì kết cục cuối cùng đều là trở thành con tốt thí cho con cháu hai tộc rèn luyện.

Đệ tử nòng cốt của đôi bên không giao tranh với nhau quá nhiều, thậm chí bọn họ còn cố ý tránh nhau để không xảy ra xung đột quá lớn.

Suy cho cùng, bọn họ đều được bồi dưỡng bằng nhiều hoang cốt huyết thống nên chết một người tức là chịu một phần thiệt hại không nhỏ.

Do vậy, Trừng Úy vừa nghe lời nói của đối phương liền sinh ra linh cảm chẳng lành.

Có lẽ kẻ tộc Hiên Viên đó cho rằng Trừng Úy không thể sống sót nên cười hì hì: “Rất đơn giản mà, hai bên tranh giành cốt tháp Thiên Nam đã lâu, cũng đến lúc bộ tộc Hiên Viên bọn ta vào đó ở rồi!”

“Các ngươi có thể vào đó ở bằng cách giết ta à? Có phải hơi đơn giản rồi không?” Trừng Úy cười lạnh.

Thế giới này cạnh tranh quá khốc liệt.

Những gia tộc lớn được xếp trong bảng truyền thừa huyết thống đều có cường giả trấn giữ.

Hai tộc Hiên Viên và Xi Vưu lần lượt xếp thứ hai và thứ ba trong bảng, nhưng phía trên bọn họ còn có bộ tộc Nữ Oa, ngoài ra còn có những tộc khác…

Nếu tộc Hiên Viên và Xi Vưu thật sự tranh giành cốt tháp Thiên Nam đến mức một mất một còn thì kết cục sẽ là trai cò đánh nhau, ngư ông đắc lợi.

Cả hai tộc đều không muốn để những tộc khác bắt được cơ hội này.

Vì vậy, hai tộc không thể quyết sống mái với nhau vì một tòa cốt tháp Thiên Nam.

Tộc Hiên Viên không thể vào cốt tháp Thiên Nam bằng cách chỉ giết mỗi mình Trừng Úy.

“Đương nhiên là có thể” Kẻ tộc Hiên Viên đó cười: “Chỉ cần giết mấy tên đệ tử trẻ tuổi nòng cốt của tộc Xi Vưu bọn ngươi là bọn ta sẽ có khả năng giành được cốt tháp Thiên Nam, ha ha ha…”

“Ý ngươi là gì?” Trừng Úy sầm mặt.

“E rằng đệ tử tộc Xi Vưu như ngươi cũng chưa biết tộc Hiên Viên bọn ta và tộc bọn ngươi đã quyết định đánh cuộc với nhau.

Hai bên sẽ tổ chức đánh võ đài cho nhóm hoang thần cấp trung ở dưới cốt tháp Thiên Nam, người thắng sẽ được vào đó!” Kẻ đó nói: “Nghe nói mỗi bên có thể phái ra năm người, có điều chỉ e là Vệ Hạ xếp thứ hai và Phong Long xếp thứ tư trong nhóm người trẻ tuổi của tộc Xi Vưu không còn mạng để tham gia nữa! Có lẽ Trừng Úy xếp thứ ba cũng sắp mất mạng rồi, ha ha ha ha!”

Hai chấm đen khác lại bay vụt đến trong tiếng cười điên cuồng của gã ta.

Hình thể của hai điểm đen ấy nhanh chóng tăng cao rồi cũng hóa thành hai hoang thần cao hơn chục nghìn mét, đồng thời bên ngoài cơ thể cả hai cũng lóe ánh vàng chứng minh thân phận của người tộc Hiên Viên!

Nghe được những gì gã ta nói, trong lòng Trừng Úy nổi sóng cuồn cuộn.

Hắn ta nhìn chằm chằm vào đối phương, hỏi: “Các ngươi đã giết Phong Long và Vệ Hạ ư?”

Năm người tài năng nhất trong thế hệ trẻ tuổi của tộc Xi Vưu lần lượt là Mão Tuyết, Vệ Hạ, Trừng Úy, Phong Long và Đồ Bạch.

Trong đó, Vệ Hạ và Trừng Úy có quan hệ thân thiết nhất, cũng thường tập luyện với nhau tại mảnh đồng hoang Vạn Cổ này.

Ý của kẻ kia là Vệ Hạ đã bị đối phương hại, thử hỏi sao Trừng Úy có thể không hoảng hốt?

Đến lúc này, Trừng Úy cũng phần nào hiểu được ý đối phương.

Tộc Xi Vưu và tộc Hiên Viên vừa mới giao ước với nhau thì tộc Hiên Viên liền ra tay diệt trừ hai trong số năm người thuộc thế hệ trẻ tuổi của tộc Xi Vưu với tốc độ nhanh nhất.

Tộc Hiên Viên đang âm mưu làm suy yếu lực chiến của quân tinh nhuệ tộc Xi Vưu, qua đó nâng cao hy vọng chiến thắng cho tộc mình!

Vệ Hạ đã chết, Phong Long đã chết, bây giờ đến phiên hắn ta…

“Đúng là lòng dạ độc ác” Sau khi nắm rõ được tình hình, trong đầu Trừng Úy chỉ còn một chữ “trốn”.

“Vù vù…”

Cơ thể to lớn của hắn ta xoay về một hướng khác của đồng hoang Vạn Cổ rồi vọt đi.

Gã tộc Hiên Viên cười nhạt: “Nếu ta đã đến thì không thể để ngươi trốn đi đâu”

Dứt lời, cả ba cùng đuổi theo Trừng Úy.

* Waka là đơn vị duy nhất tại Việt Nam sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.

Các cơ quan, tổ chức, cá nhân khác sao chép, đăng tải tác phẩm là vi phạm bản quyền.

Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.

Trân trọng!

Tất nhiên La Chinh không biết chuyện đang xảy ra trên mảnh đồng hoang Vạn Cổ này.

Hắn còn đang tập trung khai thác hoang cốt, hơn nữa đã tích lũy được hơn ba chục nghìn miếng hoang cốt trong vài canh giờ.

Với hiệu suất này, một tháng hắn cứ vào đồng hoang Vạn Cổ vài lần thì có khi sẽ gom được hơn trăm nghìn miếng hoang cốt cũng không chừng.

Khó trách mọi người lại sẵn lòng mạo hiểm để vào đây.

Ở chỗ này, hiệu suất thu thập hoang cốt của hắn tăng vô số lần, chỉ cần hấp thu hết hơn ba mươi nghìn miếng hoang cốt này thôi là hắn có thể hóa thân thành người khổng lồ cao khoảng nghìn mét rồi.

Nếu như hắn duy trì suốt một tháng thì sao?

“Hử?”

Khi phóng thần niệm lần nữa, La Chinh bỗng nhận ra điều khác thường, trái tim cũng hơi dao động.

Hắn rõ ràng cảm nhận được luồng sức mạnh đặc biệt tỏa ra từ một miếng hoang cốt dưới đất.

“Là hoang cốt huyết thống!”

La Chinh đã từng được thấy hoang cốt huyết thống một lần nên cũng biết hơi thở tỏa ra từ nó khác với loại hoang cốt bình thường.

“Vèo!”

Cơ thể hắn chợt lóe lên rồi đào xuống dưới.

Miếng hoang cốt huyết thống này không vùi quá sâu mà chỉ nằm cách mặt đất khoảng hai chục mét.

La Chinh cẩn thận gạt xương ra rồi kéo một miếng hoang cốt màu nâu ra khỏi đó.

“Khí tức của miếng hoang cốt này…”

La Chinh lập tức sinh ra cảm giác cực kỳ thân thiết khi vừa chạm vào miếng hoang cốt ấy.

“Lẽ nào miếng hoang cốt này ẩn chứa huyết thống của Xi Vưu?” La Chinh thầm kích động.

Hắn có huyết thống Xi Vưu nhưng số hoang cốt huyết thống trên thế giới này lại quá ít, hắn còn chưa gặp phải miếng hoang cốt huyết thống thứ hai nào sau khi đào được miếng đầu tiên chứ đừng nói là hoang cốt mang huyết thống Xi Vưu.

La Chinh kích động vươn tay vuốt nhẹ bề mặt miếng hoang cốt, đồng thời dùng thần niệm rút một luồng sức mạnh hoang thần ra khỏi hoang cốt.

“Roẹt…”

Luồng sức mạnh hoang thần màu nâu kia lặng lẽ biến hóa rồi dần ngưng tụ thành hình dạng ba đầu sáu tay.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
bộ này chương viết siêu chậm :Z . Mới check bên họ đâu đó khoảng hơn 17 chương mới thui bạn à ^^
https://audiosite.net
Mới check bộ này thiếu 1k chương :Z đã liên hệ cac CTV nhé hoàng anh ^^
https://audiosite.net
Mình sẽ ? CTV nhé bạn :)
https://audiosite.net
Chính xác thưa bạn ^^! - Bên TG họ nói sẽ ra phần 2 nhé bạn :) nên để cái kết mở đó bạn :D
https://audiosite.net
Dtu230 3 ngày trước
Truyện đến tập 138 hết chưa ad
https://audiosite.net
Bùi Thành Linh 4 ngày trước
Giọng đọc 2 còn ra không vậy ad
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 4 ngày trước
Ra thêm đi ad
https://audiosite.net
Saner 1 tuần trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Anh 1 tuần trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 3 tuần trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box