[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 427 : Dây xích nguyền rủa (c2131-c2135)
❮ sautiếp ❯Chương 2131: Dây xích nguyền rủa
“Trong bộ lạc, Tiểu Vân nhìn chằm chằm La Chinh bằng ánh mắt phức tạp, trên mặt cũng có nét hổ thẹn vì không bằng: “Chúc mừng ngươi, chưa đến một tháng mà ngươi đã tu luyện đến trình độ này…”Nhờ có năm trăm miếng hoang cốt của La Chinh nên gần đây tu vi của Tiểu Vân cũng tăng mạnh, song tỉ lệ sử dụng hoang cốt của nàng lại không sánh bằng La Chinh.
Năm trăm miếng hoang cốt mà nàng hấp thu chỉ tương đương với một trăm sáu hay một trăm bảy miếng hoang cốt mà La Chinh hấp thu.
Hiện giờ Tiểu Vân chỉ có thể hóa thành hoang thần cao hơn hai trăm mét mà La Chinh đã hóa thành hoang thần cao sáu trăm mét, vượt trên nàng rất nhiều.
Bảo không ghen tỵ với tốc độ trưởng thành của hắn là nói dối.
“Cũng do may mắn thôi, nếu như không có miếng hoang cốt huyết thống kia thì ta không thể tu luyện nhanh vậy được” La Chinh cười khẽ.
“Ngươi khiêm tốn rồi, may mắn cũng là một loại năng lực” Tiểu Vân nói, đôi mắt chợt lóe vẻ kiên quyết: “Ta có thể nhờ một việc trước khi ngươi rời đi không?”
La Chinh nhìn vẻ mặt của Tiểu Vân, không đáp thẳng mà hỏi lại: “Chuyện gì?”
Hắn biết lai lịch của Tiểu Vân và Phù Sơ không đơn giản, nhưng hiện giờ hắn không có nhiều thời gian quan tâm đến những người khác.
“Có thể đồng ý với ta trước không?” Vẻ gian xảo bỗng hiện trên mặt Tiểu Vân.
“Không thể” La Chinh từ chối ngay tắp lự.
Tiểu Vân bĩu môi như không ngờ La Chinh sẽ trả lời như vậy, sau đó lại lên tiếng: “Nhưng đây là một cơ hội lớn đối với ngươi, thậm chí có thể giúp ngươi tránh khỏi ánh sáng phán xét”
“Ánh sáng phán xét? Đó là gì thế?” La Chinh tò mò hỏi.
Tiểu Vân nghe vậy bèn lắc đầu: “Ta thật sự nghi ngờ ngươi không phải là người của thế giới này, đến ánh sáng phán xét mà cũng không biết thì chẳng phải là không bình thường à…”
La Chinh nhún vai, không giải thích vì hắn thật sự không phải là người của thế giới này.
“Tất cả mọi người trên thế giới này đều tranh thủ vào cốt tháp, các thế lực và gia tộc lớn cũng muốn chiếm cốt tháp, ngươi biết lý do không?” Tiểu Vân lại hỏi.
La Chinh vẫn lắc đầu.
“Bởi vì những hoang thần ở ngoài cốt tháp đều không sống qua một nghìn năm” Tiểu Vân đứng lên nhìn khung cảnh bao la rộng lớn ngoài nhà: “Tuổi thọ của những sinh linh không ở trong cốt tháp vĩnh viễn không vượt qua một nghìn năm… Cho nên, cả ngươi lẫn ta đều là dân đen”
“Tuổi thọ chỉ có một nghìn năm ư? Ý là sao?” La Chinh tỏ ra hiếu kỳ.
Quả thật La Chinh đã chú ý đến tuổi tác của tất cả hoang thần trong thành Sa Tâm đều không lớn, ngay cả những ông lão trong thành cũng chỉ có cốt linh khoảng bảy, tám trăm tuổi thôi.
Tại Thần vực, bất cứ chân thần nào mà La Chinh vô tình gặp phải đều sống vài kỷ nguyên thần…
So sánh ra thì hoang thần trong thế giới này đều nhỏ như trẻ con vậy.
Hiển nhiên hắn hơi tò mò nhưng không tiếp tục nghiên cứu về vấn đề này.
“Bởi vì ánh sáng phán xét sẽ bùng nổ một lần mỗi nghìn năm, tia sáng đó sẽ chiếu rọi khắp thế giới này và tiêu diệt tất cả sinh linh còn sống” Tiểu Vân thản nhiên nói.
“Ánh sáng phán xét mỗi nghìn năm một lần ư?” La Chinh sửng sốt.
“Ừ” Tiểu Vân đáp: “Nơi duy nhất có thể bảo vệ sinh linh khỏi nó là cốt tháp”
“Cho nên chỉ khi ở trong cốt tháp mới có thể sống à?” La Chinh ngẩng đầu nhìn ra xa.
Những cốt tháp đang đứng lặng lẽ tại nơi cách đây hơn hàng chục tỷ dặm, khoảng cách xa xôi làm bóng dáng chúng mơ hồ rất nhiều.
“Đúng, mỗi một tòa cốt tháp đều là nơi giao tranh giữa các thế lực lớn” Tiểu Vân trả lời.
“Dĩ nhiên cốt tháp có thể giữ mạng, nhưng tại sao không chọn cách rời khỏi đây?” La Chinh lại hỏi.
Hiện giờ La Chinh thấy sức mạnh của hoang thần khá bình thường, như Tiểu Vân là hoang thần cấp thấp nhưng sức chiến đấu thật sự lại chỉ tương đương với võ giả chứng thần.
E rằng những hoang thần cao đến mấy nghìn dặm mà La Chinh thấy phải sánh bằng đại viên mãn, còn trên thế giới này chắc phải tồn tại hoang thần mạnh như thánh nhân.
“Đâu dễ dàng như vậy” Tiểu Vân bất đắc dĩ nói: “Thế giới này vốn là một ngục giam lớn, mỗi một sinh linh ra đời tại nơi này đều sẽ bị dây xích nguyền rủa trói buộc, dù sức mạnh lớn đến đâu cũng không thể thoát được…”
“Ngục giam lớn…”
La Chinh từng nghe mẫu thân nói rằng nơi này là một vùng đất lưu đày rộng lớn, tất cả mọi người đều bị cổ thần nguyền rủa.
Cách nói này không khác ngục giam là bao, nhưng hắn chưa từng nghe nói về dây xích nguyền rủa.
“Dây xích nguyền rủa là cái gì? Ngươi nói nó trói buộc mọi người nhưng ta lại không thấy” La Chinh nói: “Nếu nó có tồn tại thật thì tại sao ta chưa từng nghe về nó?”
Tiểu Vân cười khẽ: “Mọi người ngoài cốt tháp đều không rõ điều đó, bọn họ không thể nào biết đến sự tồn tại của dây xích nguyền rủa vì sẽ chết sạch khi thời hạn sáu trăm năm đến.
Trong vòng tuần hoàn kế tiếp, vô số dân đen sẽ lại được sinh ra…”
“Từ từ” La Chinh ngắt lời Tiểu Vân: “Ngươi nói mỗi nghìn năm lại sinh ra vô số dân đen à? Sinh ra là sao?”
Có lẽ thời gian một nghìn năm có thể sinh ra sinh linh bậc thấp, nhưng con người và những sinh linh cỡ lớn tuyệt đối không thể xuất hiện lần nữa trong thời gian ngắn như vậy.
E rằng đáy hỗn độn cần đến hàng trăm triệu, thậm chí là hàng tỷ năm để hình thành sinh linh lần nữa.
Nếu ánh sáng phán xét hủy diệt mọi người thì chỉ còn những thế lực và gia tộc lớn trong cốt tháp là sống sót thôi.
Cho nên, lời nói của Tiểu Vân không hợp lý.
“Ngươi từng gặp đám âm nhân bò trên đồng hoang Vạn Cổ phải không?” Tiểu Vân hỏi.
“Ý ngươi là…” Trong lòng La Chinh nảy ra một suy đoán.
Tiểu Vân gật đầu: “Đúng, tất cả âm nhân có trí khôn đều sẽ trở thành dân đen, hơn nữa các âm nhân sẽ không bị ánh sáng phán xét giết chết”
Các âm nhân sinh hoạt tồn tại thế giới này như những cái xác không hồn…
Sau khi ánh sáng phán xét tiêu diệt tất cả dân đen, một đám “âm nhân” sẽ có trí khôn và trở thành dân đen mới.
Trong nhóm dân đen đó, một ít người có tài năng hoặc con cháu có năng khiếu không tệ đạt được cơ duyên nhất định sẽ được thế lực lớn xem trọng, sau đó mới có tư cách gia nhập cốt tháp để tránh thời hạn nghìn năm và kéo dài mạng sống.
La Chinh vô cùng khiếp sợ trước bí mật ấy, không ngờ thế giới này còn phức tạp hơn mình tưởng nữa.
Nơi này khốc liệt hơn Thần vực vô số lần…
“Trên thế giới này, số người có thể nhìn thấy dây xích nguyền rủa không cao hơn ba mươi” Tiểu Vân chớp chớp mắt, kế đó nhìn Phù Sơ ở cách đó không xa: “Đệ đệ ta chính là một trong số đó”
Phù Sơ bĩu môi: “Ngươi muốn xem không? Ta có thể giúp ngươi”
Không hiểu tại sao mà La Chinh bỗng có một linh cảm chẳng lành, bèn hỏi ngay: “Ta cũng bị dây xích nguyền rủa trói buộc à?”
Hắn không phải là người của thế giới này, theo lý thì sẽ không bị trói buộc, nhưng ai có thể khẳng định điều đó trong thế giới kỳ quái này chứ?
* Waka là đơn vị duy nhất tại Việt Nam sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.
Các cá nhân, tổ chức khác đăng tải, sao chép tác phẩm dưới bất kỳ hình thức nào đều là vi phạm bản quyền.
Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.
Trân trọng!
Chương 2132: Bộ lạc Trưởng Giám Ngục
“Trong mắt La Chinh, hình như Phù Sơ không có điểm gì đặc biệt ngoài việc hơi thông minh hơn một chútCó điều, tốc độ lĩnh ngộ của Phù Sơ trong ngày hắn truyền dạy tu chân cho cậu ta không tệ lắm, nếu ở Thần vực thì cũng có thể xếp vào nhóm thiên tài.
Hiển nhiên La Chinh không ngờ Phù Sơ lại có năng lực này.
Cậu ta bước đến, nắm hai tay lại rồi chậm rãi tách ra, cuối cùng hai ngón trỏ và hai ngón cái cùng chạm vào nhau.
Một năng lượng đặc biệt bộc phát giữa bốn ngón tay của cậu ta, sau đó hóa thành một màn sáng màu nâu nhạt.
Đôi mắt Phù Sơ nhìn xuyên qua màn sáng, miệng cười nhạt: “Đương nhiên ngươi cũng bị dây xích nguyền rủa trói buộc”
La Chinh nhướng mày, bước đến nhìn vào hai tay của Phù Sơ.
Cảnh tượng trong màn sáng không hề thay đổi, tuy nhiên hắn có thể thấy thứ gì đó ở phía sau mình.
Hắn tập trung nhìn kỹ một lát rồi ngạc nhiên: “Thứ này… là dây xích nguyền rủa à?”
Dây xích nguyền rủa chính là những con sâu vàng to cỡ cúc áo.
Mỗi con sâu đều có một cái móc câu ở phần đầu và đuôi, hơn nữa chúng móc vào nhau và tạo thành một sợi xích.
Không chỉ hắn mà Phù Sơ và Tiểu Vân cũng có sợi xích như vậy!
“Tại sao có thể như thế…”
La Chinh vừa vào thế giới này không lâu nên không biết mình bị sợi xích trói buộc từ bao giờ.
Phù Sơ bước đến cửa nhà tranh, hai tay nhắm vào nơi xa rồi nói với La Chinh: “Ngươi nhìn tiếp đi”
La Chinh lại nhìn về phía xa thông qua màn sáng.
Vô số sợi xích vòng quanh giữa không trung, kéo đến nơi cực kỳ xa xôi.
“Mỗi một sinh linh trong thế giới này đều có một sợi xích, tất nhiên ngươi không phải là ngoại lệ” Phù Sơ nói với vẻ thản nhiên.
“Kể cả hoang thần mạnh nhất thế giới cũng không thể thoát khỏi xiềng xích, cho nên lúc gặp ánh sáng phán xét thì phải trốn trong cốt tháp” Tiểu Vân bổ sung thêm.
Nghe thế, gương mặt La Chinh lộ vẻ cay đắng.
Khổ hắn còn muốn về Thần vực với tốc độ nhanh nhất, không ngờ vừa rơi xuống đáy hỗn độn thì đã bị dây xích nguyền rủa trói buộc rồi.
“Không ai có thể chặt đứt dây xích nguyền rủa hả?” La Chinh hỏi.
“Có” Tiểu Vân trả lời.
“Ví dụ như ta” Phù Sơ khẽ cười, vẻ sâu sắc không hợp tuổi xuất hiện trên mặt.
La Chinh lấy làm khiếp sợ: “Không phải Tiểu Vân vừa nói, đến hoang thần mạnh nhất cũng bó tay sao?”
“Tất nhiên bọn họ phải bó tay, dù mạnh đến đâu cũng không thể tránh thoát dây xích nguyền rủa” Phù Sơ lắc đầu: “Thế nhưng những dây xích nguyền rủa này được sắp đặt bởi bộ tộc bọn ta…”
“Bộ tộc các ngươi?” La Chinh nhướng mày.
Tiểu Vân gật đầu: “Rất ít người biết đến sự tồn tại của bộ tộc vượt trên tất cả chủng tộc trong thế giới này như chúng ta, bọn họ gọi chúng ta là bộ tộc Trưởng Giám Ngục”
Hỗn độn là một thế giới cực kỳ rộng lớn, đến giờ vẫn chưa ai biết nó bao xa.
Thế nhưng vùng đất này lại bị cổ thần hỗn độn biến thành một ngục giam lớn.
Người nơi này đều bị lưu đày, bị cổ thần hỗn độn nguyền rủa mãi mãi không được rời khỏi đây…
Thật ra người bị lưu đày đến ngục giam này chẳng khác nào bị tuyên án tử hình.
Sinh linh mạnh đến bực nào cũng không thể chống lại ánh sáng phán xét.
Cường giả Bỉ Ngạn cảnh lẫn hoang thần bản địa đều sẽ bỏ mạng trước sự tinh lọc của ánh sáng phán xét.
Chuyện này đã lặp lại vô số lần trong những năm trước đây, sinh linh mạnh mẽ chết tại đây cũng nhiều khôn kể.
Dĩ nhiên là ngoại trừ bộ tộc Trưởng Giám Ngục.
Bọn họ là trường hợp đặc biệt của thế giới này, bởi lẽ bọn họ được sinh ra để quản lý ngục giam.
Trong những năm tháng dài lâu trong quá khứ, bộ tộc Trưởng Giám Ngục luôn hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của mình, cũng chưa từng bỏ quên bất cứ sinh linh nào.
Một nghìn năm lại luân hồi một lần.
Những sinh linh bị cổ thần lưu đày xuống thế giới này sẽ bỏ mạng sau khi đón nhận lễ rửa tội vào nghìn năm sau.
Sau đó lại bắt đầu vòng luân hồi mới.
“Nghe nói đã có chuyện ngoài ý muốn xảy ra vào tám mươi tỷ năm trước” Tiểu Vân nói.
Bộ tộc Trưởng Giám Ngục tồn tại quá lâu, Tiểu Vân và Phù Sơ lại không lớn lắm nên cũng chỉ được nghe về chuyện cũ này thôi.
“Chuyện ngoài ý muốn gì?” La Chinh hỏi.
“Một vị cổ thần hỗn độn đã chết” Tiểu Vân đáp.
“Cổ thần hỗn độn cũng chết ư? Đó có phải là truyền thuyết không…”
La Chinh từng nghe mẫu thân nhắc đến cổ thần hỗn độn nhưng hoàn toàn không thể tưởng tượng ra đó là gì.
Có điều, biểu cảm của mẫu thân đã nói lên rằng đó là sự tồn tại mà cả người thuộc thế giới mẹ cũng tín ngưỡng.
Sự tồn tại như thế sẽ chết sao?
Tám mươi tỷ năm là một quãng thời gian dài đằng đẵng, rất nhiều truyền thuyết đều sẽ thay đổi khi lưu truyền nên La Chinh rất khó tin vào tính chân thực của câu này.
“Sao có thể là truyền thuyết cho được?” Phù Sơ cười hì hì: “Xác chết của người đó còn nằm ở kia kìa!”
Dứt lời, Phù Sơ chỉ về nơi xa.
Những tòa cốt tháp đứng sừng sững tại nơi vô cùng xa xôi.
Với khoảng cách xa đến thế thì mắt người chỉ có thể nhìn thấy những thứ khổng lồ thôi.
Suy cho cùng, chiều cao của cốt tháp có thể sánh ngang với chiều dài của Thần vực.
“Ý ngươi là cốt tháp chính là xác của cổ thần hỗn độn à?” La Chinh mở to mắt.
“Đúng” Tiểu Vân gật đầu: “Không ai có thể chịu được ánh sáng phán xét vì nó được sáng lập nên bởi cổ thần hỗn độn, nhưng xác của cổ thần hỗn độn này lại không sợ nó!”
Hiện trạng của ngục giam này vẫn chưa thay đổi khi cái xác ấy vừa rơi xuống.
Tuy nhiên, sau vài lần luân hồi, có sinh linh đã phát hiện ra tác dụng của xác cổ thần hỗn độn.
Những kẻ bị lưu đày vốn rất thông minh.
Bọn họ trốn trong cái xác để thoát khỏi một lần lại một lần tinh lọc của ánh sáng phán xét, kế đó dần phát triển lớn mạnh hơn.
Số người ở trong ngục giam ngày càng tăng rồi dần trở nên phồn thịnh.
Ban đầu, những người bị lưu đày trong ngục giam không có mâu thuẫn mà tạo thành một nhóm chung, suy cho cùng sống sót trong ngục giam quan trọng hơn mọi thứ.
Nhưng rồi xác của cổ thần hỗn độn dần biến chất, thối rữa và mất đi lực sinh mệnh qua vô số năm bỏ mạng, cuối cùng chỉ chừa lại những cái “xương thú” dựng cao, cũng tức là cốt tháp của ngày nay.
Trong quá trình này, người bị lưu đày không ngừng di chuyển, cuối cùng chỉ có thể trốn trong cốt tháp.
Sau khi sinh linh trong thế giới này ngày càng gia tăng, đồng thời các cường giả cũng nhờ vào hoang cốt mà trở nên mạnh mẽ không gì sánh nổi bằng, bọn họ bắt đầu tranh giành cốt tháp vì nó là thứ duy nhất có thể bảo vệ tính mạng của mình.
Do vậy, tranh chấp kéo đến, các gia tộc lớn phát động chiến tranh với mục đích tranh giành cốt tháp, sau đó đến tranh giành hoang cốt…
Cuộc tranh giành này đã kéo dài đến ngày nay.
Chương 2133: Phái tự do
Những chuyện này đối với thế lực lớn, gia tộc lớn trong cốt tháp mà nói cũng không phải bí mật gì.
Nhưng vô số dân đen trên đồng hoang Vạn Cổ, bao gồm cả đám hoang thần bên trong thành kia thì lại chẳng biết gìNghe tới đó, La Chinh mới ý thức được một vấn đề quan trọng: “Ngươi nói cứ cách một ngàn năm, ánh sáng phán xét lại tinh lọc thế giới này một lần sao? Thế còn bao nhiêu năm nữa sẽ tới lần tinh lọc tiếp theo của ánh sáng phán xét?”
Tiểu Vân chớp mắt, hờ hửng nói: “Còn ba năm nữa”
“Nói cách khác, trong vòng ba năm tới, nếu không tiến vào cốt tháp, tất cả những người ở bên ngoài cốt tháp sẽ chết?” La Chinh hỏi.
“Đúng” Tiểu Vân cúi đầu đáp.
“Thế thì rắc rối rồi…” Trên mặt La Chinh lộ ra nụ cười khổ.
Bây giờ hắn cũng ở trong thế giới này rồi, hơn nữa còn bị dây xích nguyền rủa trói buộc, hắn không có cách nào rời khỏi thế giới này được, càng không có cách nào trốn về Thần vực.
Nếu muốn giữ mạng sống, hắn buộc phải tiến vào trong cốt tháp.
Ngay cả những hoang thần hùng mạnh kia cũng không thể đối đầu được với ánh sáng phán xét, e rằng La Chinh cũng không có cách nào tránh khỏi bị tinh lọc.
“Nhưng các ngươi là người của bộ tộc Trưởng Giám Ngục, vì sao lại lưu lạc ở chỗ này?” La Chinh lại nhíu mày hỏi.
Bộ tộc Trưởng Giám Ngục, tên cũng như ý nghĩa, bọn họ tồn tại chính là để quản lý ngục giam to lớn này.
Nhưng cả Tiểu Vân và Phù Sơ đều có thực lực thấp tới đáng sợ, thật sự rất khó hiểu.
“Bởi vì chúng ta chọn phản bội” Tiểu Vân đáp lại.
Bộ tộc Trưởng Giám Ngục cũng là chủng tộc vô cùng xa xưa.
Bọn họ được cổ thần hỗn độn tạo ra, kế thừa ý chí của cổ thần hỗn độn, quản lý ngục giam to lớn này và bảo đảm rằng sợi xích nguyền rủa cùng ánh sáng phán xét có thể thuận lợi vận hành.
Dù là chủng tộc nào thì cuối cùng cũng sẽ sinh ra nghi ngờ với hành vi của mình trong những năm tháng dài vô hạn.
Cho dù bộ tộc Trưởng Giám Ngục quản lý ngục giam to lớn này, nhưng trên thực tế bọn họ cũng bị hãm sâu trong lồng giam này, cùng chịu chung số phận với những kẻ lưu vong kia…
Cổ thần hỗn độn cũng cân nhắc tới vấn đề này nên cứ cách một khoảng thời gian, cổ thần sẽ chiếu ý chí cường đại của mình xuống, cưỡng chế bộ tộc Trưởng Giám Ngục phải tận hết chức trách của mình.
Dưới ý chí của cổ thần hỗn độn, bộ tộc Trưởng Giám Ngục chỉ có thể an phận hết đời này qua đời khác, canh giữ lồng giam.
Thế nhưng tám mươi tỷ năm trước, sau khi thi hài của cổ thần hỗn độn kia rớt xuống, ý chí của cổ thần hỗn độn cũng biến mất.
“Chẳng lẽ bộ xương cực kỳ khổng lồ kia và cổ thần hỗn độn xây dựng nên tòa ngục giam này chính là một?” La Chinh hỏi.
“Không phải đâu.
Các trưởng bối trong bộ tộc Trưởng Giám Ngục của chúng ta phỏng đoán rằng, bộ hài cốt của cổ thần hỗn độn ấy có thể là kẻ địch của chủ nhân chúng ta, e rằng chủ nhân của chúng ta cũng bị thương rất nghiêm trọng, vì thế ông ấy mới không rảnh chiếu ý chí của mình xuống” Tiểu Vân nói.
Phải hoặc không phải đều không có ý nghĩa quá lớn.
Sau khi ý chí của cổ thần hỗn độn không chiếu xuống nữa, bộ tộc Trưởng Giám Ngục sinh ra mâu thuẫn, tách ra thành hai phe phái.
Một là phái bảo thủ, hai là phái tự do.
Phái bảo thủ vẫn tuân theo ý chí của cổ thần hỗn độn, tiếp tục quản lý, khống chế ngục giam này.
Phái tự do thì lại chán ghét kiểu nhìn mãi không tới ngày tháng cuối cùng, hy vọng có thể rời đi.
Phái bảo thủ chỉ trích phái tự do phản bội cổ thần hỗn độn, còn phái tự do lại lập lời thề sẽ tìm cách rời khỏi ngục giam…
Giữa hai hệ phái này âm thầm tranh đấu với nhau vô số năm, gần như sử dụng hết thảy thủ đoạn có thể vận dụng.
“Kết quả, phái tự do thua nên mất hết tất cả?” La Chinh hỏi.
“Ừm” Ánh mắt Tiểu Vân rơi vào người Phù Sơ, trên mặt nàng lộ ra nụ cười bất đắc dĩ: “Chúng ta là những người còn sót lại cuối cùng của phái tự do.
Ba năm sau, e rằng chúng ta cũng không còn tồn tại nữa”
Bộ tộc Trưởng Giám Ngục luôn ở một nơi rất đặc biệt, ở nơi đó có thể tránh khỏi việc bị ánh sáng phán xét tinh lọc.
Chỉ cần rời khỏi đó thì lúc ánh sáng phán xét giáng xuống, bọn họ cũng sẽ chết như những người khác.
Nghe Tiểu Vân nói xong những lời này, La Chinh cũng thổn thức không thôi.
Hắn không ngờ hai tỷ muội này lại có lai lịch như vậy.
Ý nghĩ trong đầu La Chinh vừa lóe lên, hắn lập tức hỏi tiếp: “Khoan đã, nếu các ngươi đã có ý rời khỏi thế giới này thì vì sao không tìm những gia tộc lớn, thế lực lớn bên trong cốt tháp trợ giúp?”
Mục tiêu của phái tự do là rời khỏi lồng giam, mà những cường giả thuộc các thế lực lớn, gia tộc lớn bên trong cốt tháp cũng bị lưu đày ở chỗ này.
Mục đích của bọn họ giống nhau.
Nếu như phái tự do chọn cách hợp tác với những kẻ bị lưu đày kia thì không có lý gì lại thua phái bảo thủ.
“Mặc dù chúng ta muốn rơi khỏi ngục giam này, nhưng không tới mức thông đồng với những kẻ bị lưu đày kia làm bậy.
Đây là điểm tiên quyết của các trưởng bối phái tự do ta” Tiểu Vân từ tốn nói.
Bộ tộc Trưởng Giám Ngục chính là ngục tốt trông coi ngục giam này, còn những kẻ bị đày kia chính là phạm nhân.
Dù ngục tốt có muốn thoát khỏi ngục giam này cũng không thể hợp tác với phạm nhân được.
Trái lại, La Chinh có thể hiểu được ý nghĩ của phái tự do.
“Cuối cùng, các trưởng bối của chúng ta cũng hối hận, nhưng đã quá muộn” Nói tới đây, cảm xúc của Tiểu Vân chợt kích động mãnh liệt, trong đôi mắt nàng toát ra vẻ phẫn hận: “Phái tự do bị tiêu diệt gần như không còn, còn ta thì đi đầu trốn thoát, sau đó… Phù Sơ cũng thuận lợi chạy thoát”
Sau khi hai tỷ đệ chạy thoát, họ vẫn ẩn núp tại bộ lạc Tấn Thiết.
“Các ngươi không có ý định tìm nơi nương tựa ở chỗ những kẻ bị đày kia sao?” La Chinh hỏi.
“Đương nhiên là có rồi” Vẻ mặt Tiểu Vân cực kỳ kích động, trong hai mắt hiện lên vẻ thù hận sâu đậm: “Đối với ta mà nói, có thể rời khỏi nơi đáng chết này không còn quan trọng nữa.
Ta muốn báo thù”
Đối với Tiểu Vân và Phù Sơ mà nói, phụ thân, mẫu thân của bọn họ và các trưởng bối trong tộc đều bị tàn sát sạch sẽ, đó là mối thù không thể nào hóa giải được.
“Nhưng phái bảo thủ đã bày thiên la địa võng ở đó từ lâu, bằng thực lực của chúng ta bây giờ, vốn không có cách nào vượt qua được” Phù Sơ bình tĩnh nói, trên mặt cậu ta có một sự trưởng thành không tương xứng với tuổi tác của cậu ta.
Phù Sơ không thể tu luyện hoang thần được, còn thực lực của Tiểu Vân lại quá thấp.
Cho dù nàng luôn cố gắng tu luyện, nhưng tài nguyên lại quá thiếu hụt, hơn nữa nàng cũng không dám tiến vào trong những thành trì lớn kia nên tu vi tăng tiến rất chậm…
Phái bảo thủ chỉ cần bảo đảm rằng hai tỷ đệ bọn họ không thể tiến vào cốt tháp.
Ba năm sau, ngoại trừ những kẻ bị đày trốn trong cốt tháp thì tất cả những sinh linh bên ngoài cốt tháp sẽ bị tinh lọc sạch sẽ, Tiểu Vân và Phù Sơ đương nhiên cũng không trốn thoát được, khi ấy mối tai họa ngầm đều được trừ sạch.
“Ta hiểu.
Ngươi hy vọng ta tiến vào cốt tháp, liên hợp những kẻ bị đày trong cốt tháp lại, phải không?” La Chinh hỏi.
“Đúng” Tiểu Vân gật đầu: “Mặc dù ta không biết lai lịch của ngươi, nhưng trên người ngươi bị dây xích nguyền rủa trói buộc, dù ngươi có tài năng xuất chúng thế nào đi chăng nữa, tu vi có cao thế nào đi chăng nữa cũng sẽ không thể nhảy ra khỏi cái lồng giam này được.
Ta tin rằng ngươi sẽ có lựa chọn chính xác”
“Có vẻ như ta không còn sự lựa chọn nào khác?” La Chinh cười hỏi ngược lại.
Nghe La Chinh nói như vậy, Tiểu Vân cũng cười.
Những năm qua bọn ẩn nấp tại đây, trong lòng luôn nơm nớp lo sợ, không dám gây ra chút xíu rắc rối nào.
Lần này, hai tỷ đệ họ coi như không thèm đếm xỉa gì nữa, họ gần như kể ra mọi bí mật của mình cho thanh niên không biết lai lịch như La Chinh.
Một mặt, bọn họ đã không còn lựa chọn nào khác, đây là cơ hội cuối cùng của họ.
Mặt khác, biểu hiện của La Chinh đã hoàn toàn lấy được sự tín nhiệm của họ.
* Waka là đơn vị duy nhất tại Việt Nam sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.
Các cá nhân, tổ chức khác đăng tải, sao chép tác phẩm dưới bất kỳ hình thức nào đều là vi phạm bản quyền.
Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.
Trân trọng!
Chương 2134: Cứ điểm
Chân trời…La Chinh bay vun vút về phía trước.
Lúc đầu hắn định đưa Tiểu Vân và Phù Sơ cùng rời đi, nhưng hắn lại bị Tiểu Vân cự tuyệt.
Khi còn chưa tuyệt đối nắm chắc, bọn họ sẽ không tùy tiện tới gần những cốt tháp kia, bởi rất có khả năng họ sẽ bị “phái bảo thủ” phát hiện.
Vì vậy, lần này chỉ có một mình La Chinh đi tới đó.
Thành Sa Tâm chỉ là một tòa thành ở biên giới, trong đó cũng không có truyền tống trận.
Sau khi đi qua thành Sa Tâm, La Chinh lại tiến vào một mảnh đồng hoang Vạn Cổ khác.
Đồng hoang Vạn Cổ này cũng giống với đồng hoang Vạn Cổ mà lúc đầu La Chinh rơi xuống, hoang cốt ở trong đó đã bị nhặt nhạnh sạch đến khô kiệt, vì thế chẳng ai đến trông coi.
“Nhiều âm nhân như vậy ư?”
La Chinh lơ lửng trên không trung nhìn xuống dưới, nhìn thấy hàng ngàn hàng vạn âm nhân đông như mắc cửi ở bên trong hài cốt.
Họ như những con ngựa hoang đang phi nước đại trên cánh đồng hoang vu này.
Người trong thế giới này có ba loại lai lịch.
Một là người của bộ tộc Trưởng Giám Ngục, được cổ thần hỗn độn sáng tạo ra, một loại khác là những kẻ bị đày, cũng là đối tượng mà ngục giam này cầm tù… Còn loại cuối cùng chính là “dân đen” ở bên ngoài cốt tháp.
Tất cả những dân đen này đều đến từ âm nhân có trí khôn.
Hơn nữa, nếu dân đen có thực lực đủ mạnh thì cũng có tư cách tiến vào trong cốt tháp.
“Tất cả cường giả của thế giới này đều e ngại ánh sáng phán xét, chỉ có những âm nhân chưa có trí khôn này mới không e ngại.
Vậy những âm nhân này được sinh ra như thế nào?” La Chinh đã quên mất không hỏi thăm lai lịch của đám âm nhân này.
Mảnh đồng hoang Vạn Cổ này rộng lớn vô cùng vô tận, cho dù La Chinh luôn duy trì tốc độ cực cao, hắn vẫn phải mất khoảng nửa tháng mới có thể vượt qua được nơi đây.
Sau nửa tháng, cuối cùng hắn cũng thấy được một tòa thành khác.
“Xoạt…”
La Chinh mở một tấm bản đồ ra.
Đây là tấm bản đồ do hắn dùng một khúc hoang cốt để đổi ở trong thành Sa Tâm, nó được chế tạo vô cùng tỉ mỉ, ghi chép cặn kẽ về phương hướng và vị trí của một số thành trì và cốt tháp.
“Thành Thánh Cốt” Ánh mắt La Chinh khẽ lóe lên: “Bên trong thành này có truyền tống trận đi tới thành Hách Liên, mà thành Hách Liên lại ngay cạnh mảnh đồng hoang Vạn Cổ của cốt tháp Thiên Nam, là một con đường tắt”
Sau khi cất bản đồ đi, thân thể La Chinh khẽ đung đưa, đi thẳng về hướng thành Thánh Cốt.
Cũng giống như thành Sa Tâm, thành Thánh Cốt cũng khá cảnh giác với kẻ từ ngoài vào, thủ vệ ở cửa thành ngăn La Chinh lại.
“Hai vị bằng hữu, đây là chút tâm ý của La mỗ” Bàn tay của La Chinh khẽ lật lên, lén nhét tầm mười khúc hoang cốt cho họ.
Bổng lộc một tháng của những thủ vệ này cũng chỉ khoảng hai, ba khúc hoang cốt, đột nhiên nhận được “khoản tiền lớn” như thế này, sao không động lòng cho được?
Hơn nữa, họ thấy tu vi của La Chinh cũng bình thường, người như vậy chắc hẳn cũng không thể gợi nên sóng to gió lớn gì, bèn vung tay cho hắn đi vào.
Sau khi tiến vào thành Thánh Cốt, La chinh cũng không hề dừng lại.
Hắn nghe ngóng một hồi rồi đi thẳng về phía truyền tống trận của thành.
Nơi đây cách thành Hách Liên lên tới một nghìn tỉ dặm, phí tổn truyền tống cũng không thấp, mất một trăm khúc hoang cốt.
Cũng may La Chinh vẫn giữ lại một ít hoang cốt nên bây giờ mang ra để mở đường, giải quyết được không ít phiền phức.
Nếu không, chỉ bằng tốc độ của bản thân hắn mà muốn bay đến điểm đích thì không biết phải mất mấy năm… Khi đó, ánh sáng phán xét phủ xuống, e rằng bản thân hắn còn không kịp đi vào cốt tháp chớ nói chi tới việc trở về đón Tiểu Vân và Phù Sơ.
Vì khoảng cách truyền tống quá xa nên đi qua đường hầm truyền tống cũng phải mất ba ngày mới tới.
Ba ngày sau, một tòa thành lớn phồn thịnh hiện ra trước mắt La Chinh.
Trong suy nghĩ của hắn, tất cả thành trì của thế giới này chắc hẳn đều vô cùng hoang vu.
Dù sao ngoại trừ sinh linh bên trong cốt tháp ra, những người khác cũng chỉ có thể sống được một nghìn năm nên vốn chẳng có thời gian đề xây nên thành trì quá rộng lớn.
Nhưng thành Hách Liên không giống với thành Sa Tâm hay thành Thánh Cốt.
Nó nằm cách những cốt tháp kia rất gần, sau khi các sinh linh trong cốt tháp tránh khỏi ánh sáng phán xét liền trở lại đây một lần nữa, cho nên ánh sáng phán xét sẽ chẳng thể ảnh hưởng đến tiến trình phát triển của tòa thành trì này.
“Thần vực…”
La Chinh ngẩng đầu lên liền thấy Thần vực to lớn đang treo trên không trung, trông tựa như một ngôi sao có hình dáng đặc biệt vậy.
Những cốt tháp xa xôi kia dường như cũng gần trong gang tấc, sừng sững ở cách đó không xa.
Cốt tháp này có độ cao gần bằng với chiều dài của Thần vực, muốn leo từ thấp tới cao không biết phải mất bao nhiêu năm mới có thể tới đỉnh, thật sự khó mà miêu tả được sự khổng lồ của nó.
“Đứng ngây ra đó làm gì? Còn không mau rời đi?” Có người thúc giục.
La Chinh hờ hững liếc người kia một cái, lập tức bước nhanh rời đi.
Hắn đi lòng vòng trong thành Hách Liên một vòng, nghe ngóng một lúc mới biết được phương hướng của cốt tháp Thiên Nam.
Nó còn cách xa nơi đây vài trăm nghìn dặm nữa.
La Chinh ra khỏi thành Hách Liên, đi thẳng một mạch về hướng nam, bay mất một ngày một đêm mới thấy một cột cờ mọc từ dưới mặt đất lên.
Dưới cột cờ kia có một kiến trúc có hình dạng đặc biệt, trên đỉnh kiến trúc này là một bức tượng điêu khắc bằng đá to lớn sừng sững, cao chừng trăm mét.
“Ba đầu sáu tay?”
Ánh mắt La Chinh đột nhiên lóe lên.
“Đây là pho tượng Xi Vưu!”
Khi ở trong tòa cung điện bên trong mặt trời, La Chinh từng nhìn thấy pho tượng này, ký ức vẫn còn rất mới nên đương nhiên hắn sẽ không nhớ nhầm.
Sau khi lấy được tấm “Chuẩn Nhập lệnh” kia, La Chinh cũng biết được, sở dĩ mảnh đồng hoang Vạn Cổ này nguy hiểm là do nơi đây là chiến trường của bộ tộc Xi Vưu và bộ tộc Hiên Viên.
Tất nhiên, tài nguyên bên trong mảnh đồng hoang Vạn Cổ này rất phong phú, nhưng bởi vì hai bộ tộc lớn tranh đấu với nhau nên nó trở nên vô cùng hung hiểm.
“Đây chính là cứ điểm của bộ tộc Xi Vưu…”
Khi nhìn thấy pho tượng Xi Vưu một lần nữa, trong lòng La Chinh chợt cảm thấy rất thân thiết.
Hắn gần như không do dự chút nào mà hạ ngay xuống cổng của tòa kiến trúc này.
Nhưng lúc này, cửa lớn đóng chặt.
Có vài người đứng rải rác xung quanh, nam nữ đủ cả.
Họ dựa lưng vào vách tường, trên mặt là vẻ rét lạnh.
Sau khi thấy rõ tu vi của La Chinh, trong mắt họ thoáng toát ra vẻ mỉa mai.
“Thực lực của những người này rất mạnh…” La Chinh cũng đang quan sát họ: “So với bốn gã hoang thần mà mình từng đấu trên đồng hoang Vạn Cổ trước đây, thực lực của họ còn mạnh hơn.
Vả lại họ còn có kinh nghiệm chiến đấu phong phú, đều là hạng người quyết đoán sát phạt”
La Chinh đứng đợi ở cửa một lúc lâu, cuối cùng hắn cũng không nhịn được nữa mà mở miệng hỏi một người đàn ông ở gần hắn nhất: “Vì sao cửa lớn ở đây lại khóa chặt vậy?”
Trên mặt của người đàn ông kia có một vết sẹo dài nhỏ, đôi mắt rất nhỏ.
Nnghe thấy La Chinh hỏi, khóe miệng gã hơi vểnh lên: “Nói nhảm.
Còn chưa mở cửa, đương nhiên là khóa rồi.
Ở đây chờ là được”
“Tại sao lại phải chờ ở đây?” La Chinh ngạc nhiên hỏi tiếp.
“Phí lời, ngươi tới nơi này không phải vì muốn vào đồng hoang Vạn Cổ sao? Không có người của bộ tộc Xi Vưu dẫn ngươi vào, ngươi đi vào kiểu gì?” Người đàn ông này lại nói thêm.
Mặc dù đối phương cứ mở miệng ra là bảo mình nói nhảm, song La Chinh vẫn bình tĩnh tiếp tục hỏi: “Không phải cứ có Chuẩn Nhập lệnh là có thể tiến vào trong đồng hoang Vạn Cổ sao?”
“Khà khà…”
“Thằng nhóc này…”
“Thật sự là một đứa con nít”
Cuối cùng, những người dựa vào tường kia cũng không nhịn được mà bật cười.
Người đàn ông có vết sẹo kia lại hỏi: “Ngươi làm thế nào mà lấy được Chuẩn Nhập lệnh? Chả hiểu cái rắm gì mà cũng dám tới đây à?”
“Ta mua được ở buổi đấu giá” La Chinh đáp lại.
Nghe thấy câu trả lời của La Chinh, đám người này còn cười ghê hơn nữa…
“Thế mà có người lại cầm Chuẩn Nhập lệnh ở nơi này mang đi đấu giá ở phòng đấu giá.
Ngươi bỏ bao nhiêu hoang cốt để giành được tới tay?” Tên mặt sẹo cười hỏi.
“Có ý gì?” La Chinh hỏi.
“Chuẩn Nhập lệnh ở nơi này có thể tha hồ mà nhận, muốn nhận bao nhiêu có bấy nhiêu, chỉ sợ ngươi có mạng lấy mà không có mạng dùng thôi” Tên mặt sẹo cười tới nỗi xóc hông.
…
(Hết tập 128)
* Waka là đơn vị duy nhất tại Việt Nam sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.
Các cá nhân, tổ chức khác đăng tải, sao chép tác phẩm dưới bất kỳ hình thức nào đều là vi phạm bản quyền.
Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.
Trân trọng!
Chương 2135: Chia nhóm
“Muốn nhận bao nhiêu có bấy nhiêu?” La Chinh cũng giật mìnhHắn đã phải tốn mất năm nghìn miếng hoang cốt chỉ để lấy được Chuẩn Nhập lệnh, thế mà ở đây lại muốn cầm đi bao nhiêu cũng được?
“Chính xác.
Tháng trước mới sửa lại luật rồi, mà trước đây Chuẩn Nhập lệnh ở nơi này cũng chẳng phải thứ đắt đỏ gì” Một cô gái buộc tóc đuôi ngựa dựa trên tường từ tốn nói.
Khu vực đồng hoang Vạn Cổ nằm dưới cốt tháp Thiên Nam màu mỡ vô cùng.
Dù hết sức nguy hiểm nhưng có một vài kẻ liều mạng vẫn cứ sẵn lòng tiến vào bên trong lượm lặt hoang cốt.
Chỉ cần bản thân có thể sống sót trở về là sẽ thu hoạch được một lượng hoang cốt dồi dào đáng kể, trừ đi phần lãi phải chia cho bộ tộc Xi Vưu thì bản thân người ấy vẫn giữ lại được khá nhiều.
Có đủ hoang cốt thì tu vi mới tăng nhanh tăng mạnh được.
Song, tình hình tranh đấu giữa bộ tộc Xi Vưu và bộ tộc Hiên Viên ngày một gay gắt, mảnh đồng hoang Vạn Cổ này cũng ngày càng trở nên nguy hiểm hơn.
Muốn mang được hoang cốt về gần như là một việc làm mạo hiểm, ngàn cân treo sợi tóc.
Ngay cả những kẻ liều mạng kia cũng ý thức được mối nguy hiểm này quá lớn, đồng thời xác định được rằng cầm Chuẩn Nhập lệnh trong tay tức là trở thành bia đỡ đạn, cho nên người tiến vào khu vực đồng hoang Vạn Cổ này cũng ngày một ít hơn…
Vì thế, giá cả của Chuẩn Nhập lệnh ở nơi đây cứ trượt dốc không phanh, cuối cùng tới bây giờ là được phát miễn phí.
Ở các nơi khác trong thế giới này, Chuẩn Nhập lệnh là thứ hiếm có khó tìm.
Một vài nhóm thương nhân ngửi được cơ hội buôn bán bèn đến đây nhận Chuẩn Nhập lệnh rồi chạy tới các thành trì khác ở biên giới giả danh lừa bịp.
Thành Sa Tâm được xem như một thành trì giáp biên xa nhất.
Thế nên, một tấm Chuẩn Nhập lệnh trong số đó đã lọt vào phòng đấu giá ở thành Sa Tâm và cuối cùng rơi vào tay La Chinh.
Năm nghìn miếng hoang cốt này, coi như La Chinh mất oan.
Song, thứ hắn nhìn trúng không phải Chuẩn Nhập lệnh mà là tin tức phía sau nó.
Dù sao, ngoại trừ mục đích thu gom hoang cốt, hắn còn có chuyện quan trọng hơn phải làm.
Vì thế, tâm trạng bức xúc của hắn cũng mau chóng phai nhạt đi.
“Chỉ với chút tu vi ấy của ngươi mà định tiến vào mảnh đồng hoang Vạn Cổ này, khả năng sống sót rất nhỏ.
Bây giờ ngươi hối hận vẫn còn kịp đấy” Cô gái tóc đuôi ngựa lạnh lùng nhắc nhở.
Ngay cả những kẻ liều mạng chân chính cũng không dám đánh cược mạng sống của mình ở trong mảnh đồng hoang Vạn Cổ này.
Hiện tại, kẻ vẫn dám tiến vào đây hoặc là không coi tính mạng của mình là chuyện đáng kể, hoặc là ỷ mình có thực lực cường đại.
Kiểu chân ướt chân ráo giống như La Chinh rất hiếm gặp.
“Cảm ơn, La mỗ đã quyết định tiến vào đồng hoang Vạn Cổ tức là đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng” La Chinh mỉm cười, đáp.
Cô gái buộc tóc đuôi ngựa thấy trạng thái của La Chinh vẫn rất bình tĩnh mà kiên quyết nên cũng không nói thêm gì nữa.
Trong lúc chờ đợi, lại có thêm vài hoang thần là là bay tới, cùng xếp hàng trước cổng.
Lúc nhóm hoang thần này liếc nhìn La Chinh, trên mặt họ đều là vẻ kinh ngạc.
Nhưng bọn họ hầu hết đều có tính lạnh nhạt, chuyện không liên quan tới mình, bọn họ sẽ không liếc mắt nhìn lần thứ hai.
Nửa canh giờ sau, La Chinh nghe thấy ở cửa lớn truyền tới một tiếng “két” vang trầm, sau đó mở rộng ra.
Một cô gái mặc bộ đồ xanh biếc bước ra ngoài qua cánh cửa, nhìn khắp xung quanh một lượt rồi hờ hững nói: “Các vị hãy cầm Chuẩn Nhập lệnh đến đăng ký, nếu không có thì có thể nhận một tấm miễn phí”
Dứt lời, cô gái nọ quay người bước vào trong cửa lớn.
Nhóm hoang thần đợi ở bên ngoài đã khá lâu lũ lượt nối gót nhau đi lên bậc thang và tiến vào trong…
Cô gái buộc tóc đuôi ngựa đang định đi theo vào thì chợt quay đầu nhìn lại, thấy La Chinh đứng ngẩn người nhìn cửa lớn.
Nàng ta tưởng hắn e sợ, không dám tiến vào bèn khẽ mỉm cười nói: “Chưa chuẩn bị tâm lý sẵn sàng thì nên trở về sẽ tốt hơn.
Nơi này không phải nơi trẻ con có thể mạo hiểm”
Nàng ta chỉ cần liếc mắt một cái là thấy ngay La Chinh chỉ mới tu luyện hoang thần cách đây không lâu.
Thậm chí, nàng ta còn đánh giá ra được là hắn mới đạt được tới độ cao năm sáu trăm mét mà thôi.
Hắn vốn không phải cùng cấp bậc với những người xung quanh này, nên nàng ta mới gọi La Chinh là trẻ con.
Nghe cách gọi ấy, La Chinh cũng không biết nên khóc hay nên cười.
Hắn thừa cơ mở miệng hỏi: “Cô gái mặc đồ xanh vừa rồi là người của bộ tộc Xi Vưu sao?”
“Bộ tộc Xi Vưu?” Cô gái buộc tóc đuôi ngựa thoáng sững sờ.
Nàng ta không biết vì sao đột nhiên La Chinh lại hỏi vấn đề này, lập tức lắc đầu: “Không phải.
Nàng ấy chỉ là một chấp sự trong tông môn phụ thuộc của bộ tộc Xi Vưu thôi”
Trong thế giới này, bộ tộc Xi Vưu được xem là thế lực lớn đứng đầu, đương nhiên phía dưới sẽ có không ít tông môn phụ thuộc.
Những chuyện nhỏ nhặt như này đương nhiên không tới phiên người của bộ tộc Xi Vưu làm.
“Chỉ là một chấp sự của tông môn phụ thuộc…” Trên mặt La Chinh thoáng lộ vẻ thất vọng.
“Ngươi đăng ký Chuẩn Nhập lệnh xong thì sẽ có người của tộc Xi Vưu dẫn ngươi vào đồng hoang Vạn Cổ” Cô gái buộc tóc đuôi ngựa nhắc nhở hắn một câu rồi tiến thẳng vào trong, đầu không ngoảnh lại.
Đã đến đây rồi, nào có chuyện La Chinh sẽ do dự nữa? Hắn cũng theo sát phía sau nàng ta, cùng tiến vào trong.
Mấy trăm hoang thần tụ tập trong phòng khách, từng người tiến lên đăng ký theo thứ tự trước sau.
Cuối cùng, cô gái áo xanh lên tiếng: “Những người đang ngồi ở đây đều là người từng trải, nhưng có một vài quy định ta vẫn phải lặp lại lần nữa.
Không ai được giấu giếm hoang cốt mà bản thân lấy được, phải chia cho chúng ta một nửa số đó.
Ai dám giấu đi, giết không tha!”
“Hóa ra còn phải chia năm năm…” La Chinh nghĩ thầm trong lòng.
Dù sao Chuẩn Nhập lệnh của người ta cũng không phải thực sự cho không.
Nếu không, bọn họ chiếm cứ mảnh đồng hoang Vạn Cổ này còn có ý nghĩa gì nữa?
“Ngoài ra, nếu gặp phải người của bộ tộc Hiên Viên thì xin hãy dốc sức ám sát bọn họ” Cô gái áo xanh nói tiếp.
Đối với người bình thường thì khu đồng hoang Vạn Cổ này là một nơi vô cùng nguy hiểm, nhưng đối với những hoang thần sở hữu huyết thống và ở trong cốt tháp thì đây là một sân tập.
Cả hai bộ tộc Xi Vưu và Hiên Viên đều mong muốn giết chết con cháu của đối phương, nhưng những hoang thần mang huyết thống và hấp thu hoang cốt huyết thống đều có thực lực cường đại hơn những hoang thần bình thường rất nhiều, nào có chuyện dễ giết như vậy?
Vì vậy, cảnh tượng một hoang thần có huyết thống xuất hiện và diệt sạch hết cả đám hoang thần bình thường rất hay diễn ra ở đây…
Đây cũng là một trong những nguyên nhân chính khiến khu vực này trở nên nguy hiểm đến thế.
Cô gái mặc áo xanh lại nói thêm một vài quy định nữa rồi bắt đầu chia nhóm.
Bốn người kề nhau trên danh sách đăng ký sẽ được gom lại và tạo thành một tiểu đội tạm thời, cùng nhau tiến vào đồng hoang Vạn Cổ.
Khi mỗi một cái tên được đọc lên, bọn họ không ngừng đi tới đi lui, trao đổi vị trí và bắt đầu dò xét thực lực của đồng đội mình.
Dù sao, ai cũng hy vọng đồng đội của mình lợi hại chứ chẳng ai muốn dẫn theo một kẻ vướng víu cả.
“Tông Dịch, Kế Minh, Nhị Tình, La Chinh, bốn người các ngươi là một nhóm” Cô gái mặc áo xanh cầm danh sách, đọc lên.
Người đàn ông có vết sẹo trên mặt, cô gái buộc tóc đuôi ngựa và một người đàn ông có vóc dáng tráng kiện bước ra.
Ba người họ nhìn xung quanh, ai cũng đang nghĩ xem La Chinh – kẻ cuối cùng trong nhóm mình là ai, thì La Chinh cũng bước ra…
Khi người đàn ông mặt sẹo thấy La Chinh, sắc mặt ông ta lập tức biến đổi.
Ông ta không ngờ tên thanh niên mới ra đời này lại là tên “La Chinh” kia.
Ông ta vô cùng đau khổ hỏi cô gái mặc áo xanh: “Ta cùng một nhóm với tên nhóc này ư? Có thể đổi người khác không?”
Mấy hoang thần trong phòng khách cùng nhìn sang, khi thấy La Chinh thì đều quăng một ánh mắt đáng thương về phía nhóm của người đàn ông mặt sẹo.
Đương nhiên, cô gái mặc áo xanh hiểu ý của người đàn ông mặt sẹo, nhưng nàng ta chỉ cười lạnh một tiếng rồi nói: “Tông Dịch, đây không phải lần đầu tiên ngươi tiến vào đồng hoang Vạn Cổ, ngươi không biết quy định ở chỗ ta sao? Cho dù người được chọn là một kẻ bỏ đi thì cũng không thể đổi được!”
* Waka là đơn vị duy nhất tại Việt Nam sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.
Các cơ quan, tổ chức, cá nhân khác sao chép, đăng tải tác phẩm là vi phạm bản quyền.
Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.
Trân trọng!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









