[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 426 : Buổi đấu giá (c2126-c2130)
❮ sautiếp ❯Chương 2126: Buổi đấu giá
Hoang cốt huyết thống chú trọng truyền thừaHầu hết những cốt tháp khổng lồ khó có thể tưởng tượng dưới đáy hỗn độn đều đã bị các gia tộc có huyết thống chiếm cứ.
Những thế lực này lần lượt chiếm cứ những cánh đồng hoang Vạn Cổ rộng lớn.
Trải qua vô số năm, số lượng hoang cốt mà bọn họ tích lũy được nhiều đến mức người bình thường không tài nào tưởng tượng nổi.
Nhưng đối với các gia tộc mang trong mình huyết thống như bọn họ thì hoang cốt tầm thường đã không còn lọt vào mắt, thứ bọn họ cần chính là hoang cốt chứa huyết thống của gia tộc mình, cho nên lúc nào cũng tỏ ra lắm tiền nhiều của, sẵn sàng bỏ một số tiền lớn để mua về.
Quan trọng hơn là, khối hoang cốt của La Chinh không hề nhỏ!
“Bên trong khối hoang cốt này chứa đựng huyết thống gì?” Một người trung niên trong đó hỏi.
La Chinh vẫn rất bình tĩnh, chỉ nói: “Ông có thể tự nhìn xem”
Người trung niên kia đứng dậy, đi từng bước qua trước mặt La Chinh, ánh mắt tập trung trên khối hoang cốt huyết thống kia.
Chỉ thấy ngón tay ông ta bắn ra liên tục, khiến lớp bề mặt hoang cốt không ngừng phát ra tiếng va chạm lóc cóc.
Chỉ một lát sau, một luồng sức mạnh hoang thần màu máu xuất hiện…
“Phương pháp tinh luyện sức mạnh hoang thần của ông ta khác với Tiểu Vân” La Chinh thầm nghĩ.
Tiểu Vân sử dụng Lịch Tuyền pháp, không biết người này sử dụng phương pháp gì, nhưng hiệu quả cũng chẳng khác là bao.
Luồng sức mạnh hoang thần màu máu từ từ lan ra, liên tục lượn lờ vòng quanh, sau đó biến thành hình đầu sói.
Ba người trung niên thấy hình đầu sói nho nhỏ này liền đồng loạt kêu lên thành tiếng.
“Linh Sát Lang Thần!”
“Quả nhiên là vậy!”
“Quá đúng lúc rồi! Ha ha!”
Trên mặt ba người trung niên lộ ra vẻ hưng phấn.
La Chinh nghe không hiểu bèn hỏi thẳng: “Đúng lúc gì chứ?”
“Gia tộc Huyết Lang trong cốt tháp Bắc Tà đang đi khắp nơi cầu mua hoang cốt huyết thống Linh Sát Lang Thần, gần đây giá của hoang cốt huyết thống Linh Sát Lang Thần đột nhiên tăng mạnh!” Người trung niên nói.
Số lượng hoang cốt huyết thống vốn đã ít, rất nhiều người đào được nó đều cất kỹ đợi khi tìm được cơ hội thích hợp mới ra tay.
Ví dụ như một số trưởng bối và cường giả trong gia tộc Huyết Lang muốn đột phá bình cảnh, chỉ cần chịu vung tiền mua hoang cốt huyết thống nhà mình về thì khi ấy, huyết thống hoang cốt thường có thể bán với giá rất đắt.
“Thì ra là thế” La Chinh khẽ gật đầu.
Thực ra trong lòng hắn vẫn có chút lo lắng mơ hồ.
Tiểu Vân đã cảnh cáo hắn rằng, nếu thương đội Liệp Ưng nhìn thấy khối hoang cốt huyết thống này thì sợ là họ sẽ giết người cướp của.
Nhưng phòng đấu giá thành Sa Tâm thì không…
Hiện tại thực lực của La Chinh không thể bảo vệ khối hoang cốt huyết thống này, nếu đối phương thực sự muốn cướp đoạt thì phải làm sao?
Chẳng mấy chốc La Chinh đã phát hiện ra mình quá lo lắng, ba người trung niên này rất nhiệt tình bắt đầu giúp La Chinh định giá.
Một khối hoang cốt huyết thống đương nhiên có giá trị xa xỉ, nhưng phòng đấu giá này phụ thuộc vào các thế lực lớn trong cốt tháp, một khối hoang cốt huyết thống như vậy chưa đủ để bọn họ mạo hiểm đập vỡ bảng hiệu nhà mình mà đi cướp đoạt.
“Nếu là lúc bình thường, một khối hoang cốt Linh Sát Lang Thần có thể đổi được năm mươi miếng hoang cốt huyết thống thông thường” Người đàn ông trung niên lên tiếng. “Một miếng” mà ông ta nói ở đây là một miếng lớn chừng quả đấm, cũng chính là đơn vị tiêu chuẩn của hoang cốt: “Nhưng bây giờ bởi vì gia tộc Huyết Lang đang lùng tìm nên có lẽ đổi được sáu mươi lăm miếng trở lên!”
Khối hoang cốt huyết thống này của La Chinh cao bằng một người, có hình tam giác, bọn họ đo lường một hồi mới lên tiếng: “Khối hoang cốt màu máu này của ngươi có thể chia thành hai trăm miếng hoang cốt lớn bằng quả đấm, ta có thể giúp ngươi định giá là mười hai nghìn miếng hoang cốt, thế nào?”
“Mười hai nghìn miếng!” Lông mày La Chinh hơi nhướng lên.
Theo lời Tiểu Vân nói, La Chinh cũng từng đoán có lẽ là khoảng mười nghìn miếng hoang cốt trở lên, không ngờ người trung niên này định giá còn cao hơn cả mình.
Nào ngờ, người trung niên lại tiếp tục nói: “Đây chỉ là giá mở đầu mà thôi.
Bán ở phòng đấu giá thì chuyện gì cũng có thể xảy ra, rất có thể cái giá cuối cùng sẽ không chỉ dừng lại ở số tiền này thôi đâu”
La Chinh gật đầu, sau đó lại hỏi: “Nếu hoang cốt huyết thống này chỉ có người của gia tộc Huyết Lang mới có thể tu luyện, vậy vì sao những người khác còn đấu giá?”
Nghe La Chinh hỏi như vậy, người trung niên kia cũng sững ra giây lát bởi không ngờ hắn lại đột nhiên hỏi ra một vấn đề ấu trĩ đến thế.
Một người trung niên khác cười ha hả: “Những người khác đấu giá đương nhiên là không dùng được, bản thân không có huyết thống Linh Sát Lang Thần thì không thể hấp thu sức mạnh hoang cốt trong đó! Nhưng vì hoang cốt Linh Sát Lang Thần, gia tộc Huyết Lang bằng lòng bỏ ra một số tiền lớn để mua, cho dù giá có cao đến đâu đi chăng nữa.
Đương nhiên sẽ có người đứng ra làm ăn với bọn họ, những mối liên hệ ấy không phải là thứ mà ngươi có thể xen vào”
Giao dịch giữa gia tộc lớn và gia tộc lớn dính dáng đến rất nhiều vấn đề.
Người bình thường tìm được hoang cốt huyết thống cũng chỉ có thể mang ra giao dịch.
Cứ thông qua từng lớp từng lớp giao dịch như thế, cuối cùng đều chảy về các gia tộc lớn kia…
“Ta hiểu rồi” La Chinh gật đầu.
Sau đó hắn để lại khối hoang cốt trong gian phòng ấy, đi theo cô gái da trắng rời đi.
Lúc này thái độ của cô gái da trắng đã khách sáo hơn rất nhiều: “Bên phòng đấu giá có thể sắp xếp phòng nghỉ cho ngươi, ngươi có thể ở đó chờ đợi kết quả, nhưng đồng thời ngươi cũng có thể tham gia đấu giá”
“Đấu giá?” La Chinh khẽ lắc đầu.
Số lượng hoang cốt trong tay hắn đã hấp thu gần hết rồi, hoang cốt đâu mà đi mua đồ nữa?
Có lẽ nhìn thấu suy nghĩ của La Chinh, cô gái da trắng mỉm cười: “Phòng đấu giá chúng ta có một quy định, nếu khối hoang cốt huyết thống kia bán ra được thì ngươi có thể sử dụng số hoang cốt thu về ngay lập tức, chỉ cần thanh toán ngay sau đó là được”
“Thì ra là thế” La Chinh mỉm cười: “Vậy ta cũng muốn xem buổi đấu giá có thứ gì tốt”
“Ta có thể sắp xếp vị trí cho ngươi” Cô gái da trắng mỉm cười đáp lại.
Không lâu sau, La Chinh bước vào trong một hội trường rộng rãi.
Có lẽ là vì còn sớm, người trong hội trường cũng không nhiều.
La Chinh tìm được một vị trí trong góc và ngồi xuống, nhắm mắt lại đợi buổi đấu giá bắt đầu.
Nửa canh giờ trôi qua, có người lục tục tiến vào trong hội trường.
Có thể vào đây tham gia đấu giá, hơn phân nửa là các nhân vật có mặt mũi trong thành Sa Tâm, thực lực cũng lợi hại hơn các hoang thần tầm thường rất nhiều.
Ánh mắt La Chinh lặng lẽ quét qua một lượt, chú ý đến sáu bảy người tỏa ra sức mạnh hoang thần hùng mạnh.
Thực lực của những người này cao hơn rất nhiều so với bốn người mà hắn đụng phải trên đồng hoang Vạn Cổ!
Hội trường dần dần náo nhiệt lên.
Trong lúc chờ đợi, những người này chuyện trò trên trời dưới biển với nhau, còn La Chinh thì vểnh tai lắng nghe.
“Nghe nói buổi đấu giá tháng này sẽ bán ra vài món đồ lớn!”
“Cốt tháp lại có động tĩnh, có người nói cốt tháp Thiên Tâm và cốt tháp Nguyệt Lan lại giao chiến!”
“Mỗi lần trước lúc đại chiến, giá cả hoang cốt lại tăng vọt, chỉ tội cho những người như chúng ta…”
Cốt tháp Thiên Tâm, cốt tháp Nguyệt Lan…
Giữa những thế lực lớn tại thế giới này cũng có chiến tranh sao? Mà có vẻ còn rất nhiều lần nữa.
La Chinh nghĩ.
Đúng lúc này, một lão già mặc áo gấm tóc tai bù xù đi ra từ bên góc hội trường đến đứng ở trên đài.
Ánh mắt ông ta đảo qua bên dưới một lượi, sau đó cất tiếng nói: “Hoan nghênh các vị đã đến dự buổi đấu giá mỗi tháng một lần của thành Sa Tâm”
* Waka là đơn vị duy nhất tại Việt Nam sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.
Các cá nhân, tổ chức khác đăng tải, sao chép tác phẩm dưới bất kỳ hình thức nào đều là vi phạm bản quyền.
Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.
Trân trọng!
Chương 2127: Chuẩn Nhập lệnh
Lão già đứng trên đài nói lời khách sáo một lúc, sau đó bắt đầu khai mạc buổi đấu giáTrình độ luyện khí ở thế giới này cực kỳ thấp, món pháp bảo đầu tiên là một thanh đao màu lửa, món bảo vật thứ hai là một thanh trường kiếm màu đen, món thứ ba…
Mỗi một món pháp bảo được trình lên đều sẽ khơi gợi lên một loạt tiếng than đầy kinh ngạc.
Nhưng trong mắt La Chinh thì lại thật vô vị.
Chất lượng của những pháp bảo này thua xa Thần vực.
Tuy trong đó có vài món được dung nhập khí hỗn độn, nhưng trình độ luyện khí vẫn còn vụng về, còn lâu mới có thể xưng là chí bảo hỗn độn.
Vậy mà mấy pháp bảo trình độ cỡ đó vẫn được tranh giành kịch liệt.
Sau khi lấy ra một loạt chừng hai mươi món pháp bảo, buổi đấu giá đã đi đến giai đoạn then chốt.
Lão già hắng giọng một cái rồi nói: “Những vật đấu giá tiếp theo đều là bảo vật chủ chốt trong buổi đấu giá này.
Món bảo vật đầu tiên, phòng đấu giá chúng ta mới thu được cách đây không lâu!”
Người tham gia buổi đấu giá đều nín thở.
Chợt thấy lão già vỗ tay nhẹ một cái, bốn người đàn ông vạm vỡ khiêng một cái cáng bước ra từ phía sau hội trường.
Trên cáng được phủ một tấm vải thật dày, vật nằm dưới tấm vải tỏa ra một luồng khí tức điên cuồng bạo ngược.
La Chinh khẽ mỉm cười khi nhìn thấy tấm vải này.
Đây chính là khối hoang cốt huyết thống mà hắn muốn bán đấu giá.
Hai người đàn ông vạm vỡ đặt cáng xuống.
Lão già đặt tay lên tấm vải, đột nhiên kéo ra và nói: “Món bảo vật chủ chốt thứ nhất chính là một khối hoang cốt huyết thống”
Khi khối hoang cốt huyết thống kia hiện ra trước mặt mọi người, lập tức dấy lên một loạt tiếng hô kinh hãi.
“Một khối hoang cốt huyết thống lớn như vậy?”
“Đây là hoang cốt huyết thống của ai?”
“Bây giờ còn có thể đào được một khối lớn như vậy, có lẽ cũng mạo hiểm lắm chứ chẳng vừa…”
Phòng đấu giá ồ lên một trận.
Hoang cốt huyết thống hiếm hơn hoang cốt bình thường, một khối lớn chừng này lại càng hiếm thấy.
Lão già không nói gì, chỉ đưa tay vỗ nhẹ lên khối hoang cốt huyết thống.
Một luồng sức mạnh hoang thần được dẫn ra ngoài.
“Ù…”
Sức mạnh hoang thần hóa thành một bóng sói màu máu trên không trung.
“Linh Sát Lang Thần!”
“Vừa nãy ta còn đang suy nghĩ, có khi nào là cái này…”
“Gia tộc Huyết Lang đang điên cuồng thu mua loại hoang cốt này, ai mà ngu như vậy, lại đưa đến nơi này bán đấu giá”
Trực tiếp giao dịch với gia tộc Huyết Lang mới có thể thu được lợi ích tối đa.
Mang ra đây bán đấu giá, người ta thu mua khối hoang cốt huyết thống này rồi cuối cùng vẫn sẽ bán cho gia tộc Huyết Lang thôi.
Nghe thấy mấy câu này, trên mặt La Chinh nở một nụ cười bất đắc dĩ.
Hắn mới tới đây, mọi thứ đều lạ lẫm, cũng khó có cơ hội tiếp xúc với cái gọi là “gia tộc Huyết Lang”.
Huống chi hiện tại hắn đang cần gấp hoang cốt để tu luyện, đương nhiên phải nhanh chóng bán khối hoang cốt huyết thống này đi.
“Giá khởi điểm là mười hai nghìn miếng hoang cốt, các vị ra giá đi” Lão già thản nhiên nói.
Giá khởi điểm này La Chinh đã được biết trước đó cho nên cũng không bất ngờ.
Hắn còn hơi lo lắng liệu cái giá này có cao quá hay không, nếu không ai mua thì e là không hay…
Không ngờ lão già vừa dứt lời, bên dưới lập tức có người ra giá.
“Mười ba nghìn miếng hoang cốt…”
“Mười bốn nghìn…”
“Mười lăm nghìn…”
Tốc độ tăng giá này khiến tim La Chinh nhảy lên thình thịch.
Tuy hắn biết đối với những hoang thần mạnh mẽ thực sự thì chút hoang cốt kia chẳng đáng là bao, nhưng đối với La Chinh thì số lượng này rất rất lớn.
Họ cứ ra giá liên tục như thế, đến khi nhảy lên tới mười tám nghìn miếng hoang cốt rồi mới dừng lại.
Thực ra cơ sở để mua được khối hoang cốt huyết thống này rất đơn giản, đó là gia tộc Huyết Lang nhất định sẽ ra giá mua.
Những người này thông qua con đường của mình để tiếp xúc với gia tộc Huyết Lang, sau đó bán lại là có thể kiếm thêm một khoản.
Có thể kiếm được bao nhiêu, hầu hết mọi người đều hiểu rõ trong lòng.
Mười tám nghìn khối hoang cốt đã là cực hạn, cũng chẳng còn moi được lợi nhuận gì nữa.
La Chinh khá hài lòng với kết quả này.
Còn về việc sau đó buổi đấu giá sẽ tiếp tục bán ra bảo vật chủ chốt gì nữa thì hắn lại không hứng thú cho lắm.
Ngay khi La Chinh đang định rời đi, lão già lại lên tiếng: “Món bảo vậy chủ chốt thứ hai, có lẽ các vị sẽ càng cảm thấy hứng thú.
Đặc biệt là đối với các vị thì đây chính là một mối cơ duyên tuyệt hảo!”
Nghe lời này, La Chinh lại nhịn xuống nỗi kích động muốn rời đi, ánh mắt lại một lần nữa trở lại trên người lão già kia.
Chỉ thấy ông ta nhẹ nhàng lật tay lại, một tấm ngọc bài màu nâu nhạt hiện ra.
Ông ta cầm khối ngọc bài này quơ qua quơ lại trước mặt mọi người, đoạn nói: “Đây là một tấm Chuẩn Nhập lệnh của đồng hoang Vạn Cổ”
“Chuẩn Nhập lệnh?” La Chinh khẽ nhướng mày.
Lúc ở chỗ Tiểu Vân, hắn đã biết không phải đồng hoang Vạn Cổ nào cũng có thể tùy ý ra vào.
Đồng hoang Vạn Cổ nơi bộ lạc Tấn Thiết sinh sống đã là một mảnh đất cằn cỗi từ lâu, cho dù quanh khu trung tâm đồng hoang vẫn còn dư lại một ít hoang cốt, nhưng bởi vì quá mức nguy hiểm nên dù có mạo hiểm khai thác thì cũng chẳng có ý nghĩa gì, vì vậy La Chinh và cả những “người nhặt nhạnh” này mới có thể tùy ý ra vào.
Thế nhưng, trên thế giới này còn có rất nhiều đồng hoang Vạn Cổ sung túc trù phú.
Số lượng hoang cốt trong những cánh đồng hoang Vạn Cổ ấy vượt xa những gì mà người bình thường có thể tưởng tượng.
Nhưng chỉ có người được các thế lực lớn phái tới mới có tư cách đi vào những cánh đồng hoang ấy, người bình thường lén lút đi vào tìm kiếm hoang cốt thì chỉ có một con đường chết.
“Chuẩn Nhập lệnh” chính là lệnh bài được những thế lực lớn kia phát ra, có Chuẩn Nhập Lệnh trong tay mới có tư cách tiến vào những đồng hoang Vạn Cổ riêng biệt đó!
Lợi ích mà một tấm Chuẩn Nhập lệnh mang lại có thể lên đến trăm nghìn miếng, thậm chí là trên triệu miếng hoang cốt…
Có rất ít Chuẩn Nhập lệnh lưu thông trên thị trường, người bình thường cũng không thể nào lấy được vật này.
Vậy mà tại buổi đấu giá thành Sa Tâm hôm nay lại xuất hiện một khối, khiến tất cả mọi người ở đây phải hít vào một hơi lạnh.
“Sao có thể lấy Chuẩn Nhập lệnh ra bán đấu giá?”
“Nếu ta có một tấm Chuẩn Nhập lệnh, chắc chắn ta đã đi đào hoang cốt rồi.
Ai lại lấy vật này ra bán kia chứ…”
“Chắc là giả?”
Trong mắt rất nhiều người, nơi này xuất hiện một tấm Chuẩn Nhập lệnh căn bản không hợp lý chút nào.
Lão già đã đoán trước rằng tấm lệnh bài này sẽ đưa tới những lời phê phán ồn ào, bèn mỉm cười nói: “Tấm Chuẩn Nhập lệnh này là hàng thật giá thật, hơn nữa giá khởi điểm của nó chỉ có năm nghìn miếng hoang cốt!”
Lời của lão già lại một lần nữa nằm ngoài dự đoán của tất cả mọi người.
Nếu tấm Chuẩn Nhập lệnh này thực sự không có vấn đề, vậy bất cứ ai lấy được nó đều là buôn bán có lời.
“Chí có điều, tấm Chuẩn Nhập lệnh này ở dưới cốt tháp Thiên Nam” Lão già nói sang vấn đề khác: “Có lẽ đã có người hiểu được vì sao nó lại rẻ như vậy rồi nhỉ?”
“Đồng hoang Vạn Cổ bên dưới cốt tháp Thiên Nam…”
“Thảo nào…”
“Hai gia tộc lớn là Xi Vưu và Hiên Viên đã tranh đấu ở đó vô số năm ròng, chẳng biết đã có bao nhiêu người bỏ mạng trên đồng hoang Vạn Cổ đó, đương nhiên tấm Chuẩn Nhập lệnh này chẳng đáng bao nhiêu tiền!”
“Năm nghìn miếng hoang cốt, cho ta năm nghìn ta cũng không đi!”
Những người khác nghe rõ lai lịch của tấm Chuẩn Nhập lệnh này đều nhao nhao gióng trống rút lui.
Nhưng trong mắt La Chinh lại lóe lên ánh sáng khác thường.
Chương 2128: Xung đột bộ lạc
Mỗi một mảnh đồng hoang Vạn Cổ đều là một mỏ vàng rất toTất nhiên quyền sở hữu mỏ vàng đều thuộc về cường giả.
Một số gia tộc lớn có huyết thống dùng thực lực hùng hậu của mình mà chiếm lĩnh rất nhiều đồng hoang Vạn Cổ, sau đó lại lấy số lượng hoang cốt dồi dào trong những mảnh đất ấy để chăm sóc cho con cháu gia tộc mình, giúp gia tộc ngày càng mạnh mẽ và thịnh vượng hơn.
Con đường phát triển của thế giới này chính là như vậy.
Do hai gia tộc lớn là Xi Vưu và Hiên Viên nên đồng hoang Vạn Cổ bên dưới cốt tháp Thiên Nam vẫn chưa có chủ sở hữu thật sự.
Đến giờ, hai gia tộc đều chém giết nhau quanh khu vực đồng hoang Vạn Cổ đó.
Tuy nhiên, qua nhiều năm, hai gia tộc cảm thấy cứ chém giết mãi cũng chẳng có ý nghĩa gì, thế nhưng chẳng ai muốn nhường mảnh đồng hoang Vạn Cổ này cả.
Bởi vậy, hai gia tộc ồ ạt tạo ra hàng loạt “Chuẩn Nhập lệnh” nhằm thu hút một số người ngoài tộc vào nơi đó thu thập hoang cốt.
Dĩ nhiên trong quá trình thu thập hoang cốt sẽ có xung đột bùng nổ!
Số hoang thần bỏ mạng trong lúc đó đã không thể đếm được rồi.
Tính mạo hiểm càng lớn thì thu nhập càng cao.
Rất nhiều người đều hiểu rõ việc lấy được Chuẩn Nhập lệnh vào mảnh đồng hoang Vạn Cổ này không dễ dàng gì, người có thể vào đó đều phải liều cả mạng!
Bởi vì suy nghĩ đến vấn đề này nên ông lão trong phòng đấu giá chỉ định giá cho Chuẩn Nhập lệnh là năm nghìn miếng hoang cốt.
“Năm nghìn miếng hoang cốt, có ai ra giá không?” Ông lão hỏi.
Không ai dưới đài lên tiếng.
Năm nghìn miếng hoang cốt không đắt lắm.
Đây không phải là vấn đề về tiền mà là phải xem có dám cược mạng sống của mình không.
Nếu có thể sống sót thì thu nhập sẽ rất khả quan, nhưng những hoang thần ngồi tại đây không có lá gan đó.
“Năm nghìn miếng hoang cốt lần thứ hai, vẫn không ai ra giá à?” Ông lão tiếp tục hỏi, trong mắt toát lên vẻ thất vọng.
“Năm nghìn miếng hoang cốt lần thứ ba…”
Nếu không ai đồng ý ra giá thì “Chuẩn Nhập lệnh” của mảnh đồng hoang Vạn Cổ này sẽ được giữ lại.
Đúng lúc này, mọi người chợt nghe thấy một giọng nói ung dung truyền đến từ trong góc: “Năm nghìn miếng hoang cốt, ta lấy”
Mọi người đồng loạt quay đầu nhìn sang.
Tuy chỗ La Chinh ngồi hơi tối nhưng bọn họ vẫn có thể thấy rõ hắn.
“Tên này…”
“Hình như là mới tu luyện hoang thần thì phải?”
“Sức mạnh nhỏ bé như thế mà dám lấy tấm Chuẩn Nhập lệnh ấy…”
Vẻ mặt của mọi người đều trở nên quái dị.
Thậm chí ông lão kia cũng hơi sửng sốt, không khỏi tốt bụng nhắc nhở: “Cậu thanh niên, ngươi biết tấm Chuẩn Nhập lệnh này dẫn đến nơi nào chứ?”
La Chinh gật đầu: “Biết”
Ông lão cũng khẽ gật đầu: “Vậy thì năm nghìn miếng hoang cốt, xong”
Nhờ mẫu thân mà La Chinh đã biết bộ tộc Lê Dân có huyết thống Xi Vưu.
Mặc dù hắn không rõ rốt cuộc người dưới đáy hỗn độn có quan hệ gì với thế giới mẹ, nhưng với những tin tức mà mình lấy được, hắn đã có thể phân tích đại khái.
Chắc chắn bộ tộc Xi Vưu có quan hệ phức tạp với Lê Dân, nếu không bọn họ không thể đối đầu với Hiên Viên.
Tuy rằng bọn họ đều nói tấm “Chuẩn Nhập lệnh” này vô cùng nguy hiểm và đều e sợ tránh né, nhưng đây là cơ hội duy nhất để La Chinh tiếp cận với gia tộc đó, cho nên hắn phải đi!
Ông lão kia còn vài món báu vật chủ chốt cần đấu giá, nhưng La Chinh không ở lại thêm nữa.
Sau khi rời khỏi phòng đấu giá, hắn đi thanh toán dưới sự hướng dẫn của cô gái da trắng.
Miếng hoang cốt huyết thống kia đấu giá được mười tám nghìn miếng hoang cốt, La Chinh đã dùng năm nghìn để mua Chuẩn Nhập lệnh nên còn dư mười ba nghìn.
Hắn còn cần bỏ ra năm trăm miếng hoang cốt để trả công cho phòng đấu giá, ngoài ra còn đưa thêm năm trăm miếng cho thương đội Liệp Ưng.
Cuối cùng, La Chinh rời khỏi nơi đó với mười hai nghìn miếng hoang cốt và một tấm Chuẩn Nhập lệnh.
Vì hắn đang giữ một số tiền lớn nên càng phải cẩn thận hơn.
Hắn cố ý ở lại thành Sa Tâm một ngày để quan sát xem có ai theo dõi mình không, trong lúc đó còn thay đổi vẻ ngoài vài lần.
Hắn rời khỏi thành Sa Tâm vào ngày hôm sau, khôi phục vẻ ngoài rồi bắt đầu lên đường về bộ lạc Tấn Thiết chứ không đến cốt tháp Thiên Nam ngay.
Suy cho cùng, La Chinh còn nhiều hoang cốt cần hấp thu nên định chuẩn bị mọi thứ ổn thỏa mới xuất phát.
Tại thế giới này, hắn không thân không thích, người duy nhất có thể tin tưởng là cặp tỷ đệ Tiểu Vân và Phù Sơ.
* Waka là đơn vị duy nhất tại Việt Nam sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.
Các cá nhân, tổ chức khác đăng tải, sao chép tác phẩm dưới bất kỳ hình thức nào đều là vi phạm bản quyền.
Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.
Trân trọng!
La Chinh chạy suốt một ngày ròng, cuối cùng cũng về đến bộ lạc Tấn Thiết.
Tuy nhiên, khi chỉ còn cách bộ lạc hơn mười dặm, hắn lại thấy vài bóng người to lớn chợt hiện ra trong bộ lạc Tấn Thiết.
Hắn sầm mặt.
Dù còn cách nơi đó hơn mười dặm nhưng La Chinh vẫn có thể thấy rõ Tiểu Vân ở ngoài bộ lạc Tấn Thiết kích hoạt sức mạnh hoang thần, hình như còn đang tranh đấu với mấy người khổng lồ kia…
“Vèo!”
La Chinh bay về phía đó nhanh hơn.
“Rầm rầm rầm rầm!”
Cho dù Tiểu Vân đã biến thành người khổng lồ cao hơn hai trăm mét nhưng vẫn vô cùng nhanh nhẹn.
Thế nhưng, nàng phải đối mặt với ba hoang thần một mình nên vô cùng nguy hiểm.
“Rầm!”
Một tên hoang thần đập mạnh vào mặt Tiểu Vân làm nàng lùi về sau vài bước.
Nàng vội xoay người để giữ vững thân thể.
Ngay sau đó, hai hoang thần khác lại lao đến, hoàn toàn không cho nàng cơ hội đá đấm.
“Tỷ tỷ!”
Phù Sơ vô cùng lo lắng.
Thế nhưng Phù Sơ chỉ vừa tu luyện chân thần vài ngày, còn chưa mở thần hải trong cơ thể nên hoàn toàn không có tư cách tham gia vào trận chiến này.
“Bỏ cuộc đi, Tiểu Vân, hủy diệt bộ lạc này không có hại gì cho ngươi đâu, ngươi có thể dẫn đệ đệ đến bộ lạc Vũ Phi bọn ta!” Hoang thần dẫn đầu lớn tiếng hô.
Bộ lạc Vũ Phi cũng là một bộ lạc rất lạc hậu và đơn sơ nằm ở phía nam bộ lạc Tấn Thiết, người ở đó cũng chuyên nhặt mót trên mảnh đồng hoang Vạn Cổ này.
Cho dù hai bộ lạc cùng nghèo khổ nhưng vẫn đấu tranh với nhau vì số hoang cốt còn sót lại.
Bộ lạc Vũ Phi hơi mạnh hơn bộ lạc Tấn Thiết một ít, nếu không có Tiểu Vân thì e là bộ lạc Tấn Thiết đã bị san bằng từ lâu rồi.
Tiểu Vân không ngờ lần này bộ lạc Vũ Phi lại mời được hai người đến giúp đỡ nhằm mục đích ép Tiểu Vân rời khỏi bộ lạc Tấn Thiết.
Tiểu Vân và Phù Sơ vẫn luôn ở ẩn trong bộ lạc Tấn Thiết, nếu tùy tiện bỏ đi thì sẽ dễ bị bại lộ nên đương nhiên là bọn họ không muốn đi rồi.
Ra tay đánh nhau như này, đương nhiên Tiểu Vân là bên chịu thiệt.
“Rầm!”
Nàng còn chưa kịp đứng vững, hai tên hoang thần kia đã vọt đến trước mặt, một tên trong đó giơ chân đá thẳng vào bụng của nàng.
“Ầm ầm!”
Tiểu Vân ngã ra sau, cơ thể cao hơn hai trăm mét rơi xuống bộ lạc Tấn Thiết làm bao nhiêu nhà tranh bị đập bẹp.
“Rượu mời không uống chỉ thích uống rượu phạt, xem ra đành phải diệt trừ hai tỷ đệ ngươi tận gốc thôi” Tên hoang thần dẫn đầu đi lên trước, chân giẫm lên ngực của Tiểu Vân.
Cùng lúc đó, gã ta giơ tay phải lên, đệ đệ Phù Sơ của Tiểu Vân đang liều mạng giãy giụa trong bàn tay của gã ta.
Nhìn thấy cảnh này, gương mặt của Tiểu Vân tràn ngập vẻ tuyệt vọng…
Chương 2129: Dọn dẹp
Nàng bỏ trốn đến nơi này, giấu đi tên họ rồi đón Phù Sơ qua một cách thuận lợiĐể làm được điều ấy, bọn họ đã hy sinh rất nhiều cường giả chỉ vì giữ một mồi lửa là Phù Sơ…
Không ngờ bây giờ bọn họ lại chết trong tay đám dân đen này!
Tiểu Vân không thể nào chấp nhận sự thật ấy.
Nàng đột nhiên vùng vẫy, thế nhưng phần ngực bị sức mạnh khổng lồ giẫm lên nên cơ thể to lớn của nàng vẫn cứ dính trên mặt đất.
“Ta đã cho các ngươi cơ hội rồi” Tên hoang thần kia cười gằn.
Dứt lời, gã ta khép nắm tay lại, nhưng ngay khi gả đang chuẩn bị biến Phù Sơ thành một bãi máu loãng thì một bóng người bay đến và lướt qua người gã ta.
“Xoẹt!”
Cùng lúc đó, một ánh kiếm bạc sắc bén lóe lên trong mắt mọi người.
Cánh tay của tên hoang thần kia xuất hiện một đường nhỏ, nửa cánh tay cầm lấy Phù Sơ rớt xuống.
“Ầm ầm!”
Phù Sơ vốn đã nhắm mắt chờ chết, nào ngờ bàn tay khổng lồ đang cầm lấy mình đột nhiên thả lỏng, sau đó cậu ta cũng rơi xuống chung với bàn tay ấy.
“La Chinh?”
Đôi mắt Phù Sơ lóe sáng.
Tiểu Vân cũng nở nụ cười khác thường.
Người xa lạ kỳ quái đó lại trở về đúng lúc hai tỷ đệ đối mặt với thời khắc sống chết.
Tên hoang thần kia nắm lấy cánh tay cụt của mình, gầm thét với vẻ mặt khiếp sợ: “Ngươi là ai?”
La Chinh lướt như thoi đưa rồi ngừng lại giữa không trung.
Nghe được câu hỏi này, hắn chỉ nhếch môi chứ không trả lời gã ta, ngược lại hóa thành một luồng sáng bắn vọt đến.
Sau khi hiểu được đại khái về thế giới này, La Chinh đã có dự kiến về một vài hậu quả nhất định trước hành động của mình.
Những người này chỉ là hoang thần tu luyện dựa vào bộ lạc chứ không có nền tảng vững chắc gì, có giết cũng không phiền phức.
La Chinh chỉ vừa biết Tiểu Vân và Phù Sơ, nhưng bọn họ là người hắn có thể tin tưởng nên tất nhiên là không hề nương tay.
“Vèo!”
Một tên hoang thần khác thấy La Chinh hóa thành luồng sáng bay đến với tốc độ khó tin, bèn vung tay bắt lấy hắn.
Tên hoang thần đó tỏ ra đắc ý, gầm to: “Con ruồi không thể sử dụng hình dáng hoang thần mà cũng dám phách lối, ha ha…”
Tiếng cười như sấm của gã ta chỉ vang hai lần rồi im bặt, bởi bàn tay gã ta bỗng nhiên nổ tung làm máu tươi chảy ào từ cánh tay xuống.
Mỗi lần vòi máu phun trào là mỗi lần cánh tay gã ta nát một khúc.
La Chinh không ngừng huơ kiếm và lượn quanh cánh tay dài tận năm, sáu mươi mét ấy, cuối cùng nó cũng bị La Chinh cắt nát bấy.
Khi vòi máu đến đầu vai của gã hoang thần khổng lồ, một đường kiếm hình trăng non nữa bắn vút ra và cắt trúng cổ của gã ta.
Tên hoang thần đi cùng này bị chém đứt đầu, ngã ầm xuống đất.
Thế nhưng La Chinh chẳng hề quay đầu mà tiếp tục xông đến chỗ tên kế tiếp.
Hai hoang thần còn lại thấy thế cũng sợ ngây người, đợi đến lúc tỉnh hồn lại bèn vội vàng quay đầu bỏ chạy.
Bọn họ có hình thể khổng lồ nên một bước chân phải hơn trăm mét, đương nhiên tốc độ không chậm nhưng nào có thể trốn khỏi tay La Chinh?
“Phập, phập!”
Sau hai tiếng vang trầm đục, cơ thể của hai gã hoang thần đang chạy trốn chợt run lên, cái đầu to như một căn nhà lăn xuống dưới, cuối cùng hai cái xác nhanh chóng trở về kích cỡ bình thường.
“Thật, thật mạnh…” Đôi mắt Phù Sơ ánh lên vẻ khác thường.
Tiểu Vân chỉnh chỉnh mái tóc rối của mình, ánh mắt nhìn bóng dáng nho nhỏ của La Chinh cũng rất phức tạp.
Theo Tiểu Vân thấy, La Chinh có sức mạnh nhưng cũng chỉ lớn hơn mình một bậc mà thôi.
Lần ra tay này của hắn đã lật đổ phán đoán của Tiểu Vân lần nữa.
Trong mắt La Chinh, đám hoang thần này dễ giết như gà chó vậy, rốt cuộc sức mạnh thật sự của La Chinh lớn đến đâu?
“Không sao chứ?” La Chinh đứng trước mặt Tiểu Vân, nét mặt hơi lo lắng.
Tiểu Vân cười khẽ: “Nếu ngươi không xuất hiện thì chúng ta sẽ có sao đó”
Tiểu Vân này đúng là rất lạc quan…
Cuộc chiến giữa Tiểu Vân và ba gã hoang thần kia đã làm sập không ít căn nhà và làm một số người của bộ lạc Tấn Thiết chết.
Chẳng qua, cuộc chiến thế này xảy ra mỗi ngày trên vùng đất hoang vắng này, nên cũng chẳng ai quan tâm đến mạng sống của họ cả.
Bởi vì Tiểu Vân muốn giữ một chỗ để sống với đệ đệ nên mới ở lại đây.
Sau khi dọn dẹp tàn cuộc, người trong bộ lạc cầm giáo dài và gậy gộc đi về hướng tây, Tiểu Vân cũng rời khỏi bộ lạc Tấn Thiết chung với bọn họ.
Chỉ còn một ít già trẻ bệnh tàn ở lại trong bộ lạc.
“Bọn Tiểu Vân đi làm gì thế?” La Chinh tỏ ra kỳ quái.
Phù Sơ thì ra vẻ đã quen, chỉ thản nhiên trả lời: “Đi cướp đó.
Bộ lạc Tấn Thiết đã thắng trận này nên đi cướp một chuyến, bao gồm hoang cốt, phụ nữ, thức ăn…” Phù Sơ lộ vẻ khinh bỉ khi nói đến đây: “Đạo lý sinh tồn của kẻ man rợ, khổ là tỷ tỷ phải đi cướp chung với bọn họ”
La Chinh nghe câu oán giận của Phù Sơ bèn cười nhạt: “Ngươi và tỷ tỷ mình không phải là người man rợ à?”
Khi nghe câu hỏi của La Chinh, Phù Sơ biết mình lỡ miệng bèn lập tức im lặng.
Tuy rằng La Chinh đã cứu mạng tỷ đệ bọn họ và giúp tỷ tỷ không ít chuyện, nhưng tỷ đệ bọn họ vẫn không thể hoàn toàn tin tưởng hắn.
La Chinh biết cặp tỷ đệ này có quá khứ, bọn họ không nói thì La Chinh sẽ không hỏi.
Nửa ngày sau, người của bộ lạc Tấn Thiết lần lượt quay về.
Như Phù Sơ nói, bọn họ đã cướp sạch mọi thứ của bộ lạc Vũ Phi, bao gồm cả lương thực và phụ nữ.
Chắc hẳn Tiểu Vân đã giữ hoang cốt.
“Ta cho rằng bộ lạc Vũ Phi sẽ trao đổi tất cả hoang cốt cho thương đội Liệp Ưng, không ngờ bọn họ lại chừa hơn ba mươi miếng hoang cốt!” Tiểu Vân trông rất vui.
Đối với La Chinh của trước kia, ba mươi miếng hoang cốt là một con số lớn, song hiện giờ hắn đã có hơn mười nghìn miếng hoang cốt nên con số ấy chẳng thấm thía gì.
Có lẽ Tiểu Vân đã chú ý đến thái độ bình tĩnh của La Chinh, bèn nhìn chằm chằm vào hắn: “Miếng hoang cốt huyết thống kia… bán ra rồi à?”
“Ừ” La Chinh gật đầu.
Thật ra Tiểu Vân hơi lo lắng về việc để La Chinh đến thành Sa Tâm bán đấu giá.
Tuy thương đội Liệp Ưng chỉ là một thế lực nhỏ trong thành Sa Tâm nhưng vẫn là một con quái vật lớn mà bọn nàng không thể chọc vào.
Nếu trong quá trình ấy có xảy ra điều bất trắc thì e rằng La Chinh sẽ không về được, nào ngờ hắn lại có thể bán đấu giá thuận lợi như vậy.
“Bán bao nhiêu?”
Tiểu Vân bỗng nhiên nhận ra, số tiền bán đấu giá miếng hoang cốt huyết thống kia sẽ rất lớn nên giọng nói hơi kích động.
“Mười ba nghìn miếng” La Chinh trả lời.
“Mười ba nghìn miếng, nhiều vậy ư?”
Tiểu Vân che miệng.
Đối với gia tộc trước kia của nàng thì số hoang cốt ấy chẳng là gì, nhưng đối với mảnh đồng hoang Vạn Cổ cằn cỗi này thì hơn mười nghìn miếng hoang cốt đã là con số lớn rồi.
Ai ngờ La Chinh chỉ cười nhẹ: “Ta sẽ để lại cho ngươi năm trăm miếng, ta sẽ rời khỏi đây sau khi luyện hóa và hấp thu hết số hoang cốt còn lại”
Hắn đã gặp cặp tỷ đệ trước mắt vào lần đầu tiên giáng xuống thế giới này, Tiểu Vân cũng là người giúp hắn hiểu thế giới này nhanh như vậy nên năm trăm miếng hoang cốt xem như cái duyên kết bạn với nhau.
“Ngươi muốn rời khỏi đây ư? Ngươi định đi đâu?”
Lông mày Tiểu Vân dựng lên.
Tuy năm trăm miếng hoang cốt không phải là con số nhỏ nhưng nàng càng quan tâm chuyện đi hay ở của La Chinh hơn.
Chương 2130: Sức mạnh của người khổng lồ
La Chinh không giấu giếm Tiểu VânHắn lật tay, một miếng ngọc bội màu nâu nhạt lập tức xuất hiện.
“Ta lấy được một tấm Chuẩn Nhập lệnh trong buổi đấu giá” La Chinh nói với vẻ thản nhiên.
“Chuẩn Nhập lệnh!” Đôi mắt Tiểu Vân lóe sáng: “Sao có thể thế được!”
Chỉ có thế lực lớn mới phát ra Chuẩn Nhập lệnh, vì bọn họ là người sở hữu những mảnh đồng hoang Vạn Cổ màu mỡ phì nhiêu.
Một tấm Chuẩn Nhập lệnh mang lại lợi ích rất to lớn nên giá cũng cao đến đáng sợ, thông thường nó sẽ được đấu giá đến hơn chục nghìn miếng hoang cốt.
Dĩ nhiên, giá trị của miếng hoang cốt huyết thống của La Chinh không nhỏ, nhưng không thể nhờ nó để đổi lấy một tấm Chuẩn Nhập lệnh được.
Song, Tiểu Vân chỉ kinh ngạc một lát rồi lại nhìn chằm chằm tấm Chuẩn Nhập lệnh: “Tấm Chuẩn Nhập lệnh này dẫn đến chỗ nào?”
“Đồng hoang Vạn Cổ bên dưới cốt tháp Thiên Nam” La Chinh đáp.
“Nơi đó!” Tiểu Vân nhíu chặt mày, lại hỏi trong khi nhìn chăm chăm vào La Chinh: “Ngươi biết tình hình hiện tại của mảnh đồng hoang Vạn Cổ đó chứ?”
“Ừ” La Chinh gật đầu: “Có người nói cho ta biết”
“Vậy mà ngươi còn đi à?” Tiểu Vân không thể hiểu nổi: “Người như ngươi vào đó thì chỉ có thể trở thành con tốt thí mạng trên tay hai gia tộc Xi Vưu và Hiên Viên thôi”
La Chinh vẫn bình tĩnh.
Sự im lặng trong buổi đấu giá đã chứng tỏ mọi người đều tránh né nó, qua đó có thể tưởng tượng sự nguy hiểm ẩn chứa trong đó.
Hiện giờ La Chinh đã rời khỏi Thần vực nên có thể nói là hoàn toàn không biết gì về tình hình tại Thần vực.
Hắn đành phải mạo hiểm với cơ hội này.
Quan trọng hơn hết, mảnh đồng hoang Vạn Cổ đó có người trong bộ tộc mang trong mình huyết thống Xi Vưu, hắn muốn biết rõ lai lịch của những người đó.
“Ta phải đi” La Chinh kiên quyết trả lời.
Tiểu Vân vừa thấy vẻ mặt của La Chinh bèn thầm thở dài, ngừng khuyên bảo.
Nàng biết, người như hắn một khi đã hạ quyết tâm là không thể nào thay đổi được.
…
* Waka là đơn vị duy nhất tại Việt Nam sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.
Các cá nhân, tổ chức khác đăng tải, sao chép tác phẩm dưới bất kỳ hình thức nào đều là vi phạm bản quyền.
Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.
Trân trọng!
La Chinh tặng năm trăm miếng hoang cốt cho Tiểu Vân rồi bắt đầu luyện hóa hoang cốt để thu nạp sức mạnh hoang thần.
Hơn mười nghìn miếng hoang cốt không phải là con số nhỏ, tuy nhiên hiệu suất của “phương pháp Lịch Tuyền” của Tiểu Vân không tồi nên La Chinh đã hấp thu bảy, tám trăm miếng hoang cốt chỉ trong một ngày.
Nửa tháng này, hắn vẫn luôn hấp thu sức mạnh hoang thần bất kể ngày đêm.
Sau khi hấp thu bấy nhiêu hoang cốt, hơi thở tỏa ra từ cơ thể La Chinh ngày càng lớn mạnh hơn.
Tiểu Vân sầu não nhìn bóng lưng tập trung tinh luyện sức mạnh hoang thần của La Chinh.
Số lượng hoang cốt trong tay hắn càng giảm thì thời gian hắn rời đi càng gần, điều này làm cho nàng ngày một nóng nảy.
“Tỷ, ta thấy tâm trạng của tỷ mấy hôm nay không tốt” Phù Sơ lặng lẽ nói.
Tiểu Vân thản nhiên bảo: “Ta cảm thấy La Chinh chính là người mà ông trời phái xuống giúp chúng ta, hắn là đối tượng đáng để chúng ta gửi gắm…”
“Cho nên tỷ đang do dự à?” Phù Sơ mỉm cười.
“Ừ” Tiểu Vân mím môi, gật đầu: “Hắn đã làm đủ nhiều rồi, từ việc tặng hoang cốt cho chúng ta, dạy đệ phương pháp tu chân đến cứu mạng của chúng ta nữa.
Hắn là người đáng tin cậy, nhưng chuyện này liên quan đến sự thịnh suy của gia tộc ta, ta thật sự không dám…”
Đôi mắt hơi non nớt của Phù Sơ chợt trở nên sâu sắc khi thấy dáng vẻ rối rắm của Tiểu Vân: “Tỷ, ngoài cái mạng này ra, chúng ta còn gì để mất chứ?”
“Tuy rằng tỷ cố gắng tu luyện nhưng đã tiến bộ bao nhiêu trong những năm qua?” Phù Sơ lại hỏi: “Tỷ tỷ thấy năm trăm miếng hoang cốt là một con số lớn, nhưng tỷ đã quên rồi à, đừng nói là năm trăm miếng, thậm chí năm chục nghìn hay năm trăm nghìn miếng hoang cốt còn chưa là gì ở cốt tháp…”
Tiểu Vân vẫn luôn mong ước sẽ có ngày hai tỷ đệ được về cốt tháp, hơn nữa là về một cách quanh minh chính đại bằng chính thực lực của mình.
Vì vậy, nàng vẫn luôn nỗ lực thu thập hoang cốt và cố gắng tu luyện.
Phù Sơ không thể tu luyện hoang thần nên nàng bảo Phù Sơ xin phương pháp tu chân từ tay La Chinh.
Thế nhưng, Phù Sơ biết rằng dù tỷ đệ bọn họ có năng khiếu cỡ nào thì ngày đó cũng sẽ không đến, bởi bọn họ không có tài nguyên.
“Cho nên tỷ tỷ đừng do dự nữa, đó là lợi thế cuối cùng của chúng ta.
Bây giờ cơ hội này chuẩn bị bay đi mất, tỷ tỷ nên dứt khoát đè nó lại mới đúng!” Phù Sơ nói với vẻ kiên định.
Tiểu Vân khiếp sợ nghe Phù Sơ dạy bảo mình, sau đó lại nhìn đệ đệ với vẻ mặt vui mừng: “Phù Sơ, đệ trưởng thành rồi…”
Tiểu Vân đã ra quyết định, giờ chỉ còn chờ cơ hội mở miệng.
Ngày thứ hai mươi, La Chinh đã tinh luyện và hấp thu hết mười nghìn miếng hoang cốt.
Hắn không vội luyện hóa hết ba nghìn miếng hoang cốt còn lại, dù sao đường đến cốt tháp Thiên Nam khá là xa xôi, số hoang cốt này vừa có thể dùng để tu luyện vừa có thể làm đơn vị tiền tệ của nơi này nên hắn phải chừa một ít dự phòng trên đường đi.
Sau khi sử dụng thần niệm rút sức mạnh hoang thần thâu đêm suốt sáng trong hai mươi ngày liên tục, La Chinh vẫn thấy hơi mệt mỏi dù cho sở hữu linh hồn mạnh mẽ.
Có điều hắn vẫn sốt sắng không kịp chờ đợi, muốn đi ra ngoài bộ lạc Tấn Thiết ngay để thử nghiệm kết quả trong khoảng thời gian qua.
Sức mạnh hoang thần hoàn toàn dung nhập vào trong xác thịt của La Chinh, loại sức mạnh này mang lại cảm giác trực quan cho hắn hơn cả sức mạnh bản nguyên.
La Chinh hít sâu một hơi rồi khẽ nói một chữ: “Lớn!”
“Vù!”
Một vầng sáng vàng nhạt bắt đầu lập lòe ngoài cơ thể La Chinh, thân hình của hắn cũng không ngừng tăng cao.
Ba chục mét, một trăm mét, hai trăm mét…
Lúc này hắn nhìn xuống dưới, nhà cửa trong bộ tộc chỉ to cỡ một quả đấm.
Hình thể của hắn vẫn tiếp tục to lên!
Ba trăm, bốn trăm, năm trăm, sáu trăm mét!
Bây giờ La Chinh đã thật sự biến thành một người khổng lồ cao to, những căn nhà trong bộ lạc Tấn Thiết còn chưa cao tới mu bàn chân của hắn, bọn Tiểu Vân và Phù Sơ thì hệt như những con kiến vậy!
“Sức mạnh này…”
Sức mạnh hoang thần sôi trào trong cơ thể làm hắn sinh ra cảm giác muốn trút hết ra.
“Đùng, đùng, đùng…”
La Chinh nâng bàn chân to lớn lên, mỗi lần đạp xuống là mỗi lần để lại dấu chân thật sâu trên đất.
Sau khi bước hơn mười bước liên tục, hắn đã rời khỏi bộ lạc và đến đồng hoang Vạn Cổ.
“Sức mạnh…”
La Chinh bỗng nhiên giơ hai tay lên, cả người khom xuống rồi đột nhiên vỗ xuống đất.
“Oành!”
Sức mạnh khổng lồ khuếch tán ra khỏi cơ thể của hắn và tạo ra dư âm gợn sóng.
“Ầm ầm…”
Kèm theo sóng âm đó là sự rung động liên tục của mặt đất trong phạm vi hơn mười dặm quanh đó.
Không ngờ hắn lại tạo ra một trận động đất nhỏ!
“Sức mạnh hoang thần này còn chưa thể sánh bằng sức mạnh bản nguyên của mình nhưng lại có tốc độ tăng trưởng rất nhanh.
Mình mới cao sáu trăm mét thôi, nếu như hóa thân thành người khổng lồ cao hơn nghìn dặm thì sức mạnh phải lớn đến nhường nào nữa?”
Trải qua một thời gian tìm hiểu, La Chinh cũng biết tốc độ tu luyện hoang thần tỉ lệ thuận với số lượng hoang cốt.
Hơn nữa, do thân thể La Chinh đặc biệt nên có thể hấp thu hết tất cả sức mạnh hoang thần.
Nếu hắn có thể tìm ra nơi cung cấp hoang cốt đầy đủ thì sức mạnh sẽ tăng nhanh hơn nữa.
“Đến lúc đi rồi…”
Nghĩ đến đây, La Chinh mau chóng thu nhỏ hình thể lại rồi quay người về bộ lạc Tấn Thiết.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









