1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Bách Luyện Thành Thần
  4. Tập 425 : Bảng truyền thừa huyết thống (c2121-c2125)

[Dịch] Bách Luyện Thành Thần

Tập 425 : Bảng truyền thừa huyết thống (c2121-c2125)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 2121: Bảng truyền thừa huyết thống

“Tiểu Vân mở to hai mắt đánh giá miếng hoang cốt màu máuNàng từ từ đến gần, vươn tay ngọc vuốt ve bề mặt của hoang cốt.

La Chinh không nói gì về hành động của Tiểu Vân, xem ra nàng định dẫn sức mạnh hoang thần trong hoang cốt màu máu ra.

Tiểu Vân không ngừng vuốt ve rồi khẽ gõ ngón tay lên bề mặt của hoang cốt màu máu.

“Xì xì…”

Một luồng sức mạnh hoang thần màu máu đỏ không ngừng xoay quanh ngón tay nàng.

“Sức mạnh hoang thần này đúng là nóng nảy thật” La Chinh hơi nhướng mày.

Sức mạnh hoang thần trong hoang cốt bình thường chỉ là một dạng năng lượng kỳ lạ chứ không có tâm trạng đặc biệt, thế nhưng sức mạnh hoang thần màu máu này lại ẩn chứa một hơi thở điên cuồng như thể sẽ nổ tung bất cứ lúc nào vậy.

Tiểu Vân mỉm cười hiển nhiên.

Nàng hạn chế luồng sức mạnh hoang thần ấy trong hai tay mình rồi mặc cho nó lắng đọng lại.

Luồng sức mạnh ấy chợt biến đổi thành hình dạng khó mà tưởng tượng, trông như mực nước rơi vào vũng nước trong vậy.

Cuối cùng, sức mạnh hoang thần lắng đọng và hóa thành một bóng sói màu máu.

Đầu sói há to miệng để lộ hàm răng, thân thể tỏa ra hơi thở điên cuồng mãnh liệt.

“Đây là sinh linh gì thế?” La Chinh hơi nhướng mày.

Tiểu Vân khẽ thở ra, mặt hiện ý cười: “Quả nhiên không ngoài dự đoán, đây là hoang cốt huyết thống của Linh Sát Lang Thần!”

“Linh Sát Lang Thần?” La Chinh lặp lại.

“Ừ!” Tiểu Vân nhìn hoang cốt máu nho nhỏ trong tay, đôi mắt sáng lấp lánh: “Không ngờ khu vực cằn cỗi này lại có hoang cốt huyết thống lớn đến vậy! Linh Sát Lang Thần xếp thứ sáu mươi mốt trên bảng truyền thừa huyết thống, cũng là một loại huyết thống rất lợi hại!”

Khi trước, hai miếng hoang cốt huyết thống Xi Vưu mà Tiểu Vân đã đào được chỉ to cỡ trứng gà.

Tuy nhiên, do hoang cốt đó có huyết thống nên giá trị cao hơn hoang cốt bình thường gấp trăm lần!

“Nghe nói người của một gia tộc lớn tại cốt tháp Bắc Tà được truyền thừa huyết thống Linh Sát Lang Thần nên cực kỳ cần hoang cốt huyết thống này.

Ngươi không thể hấp thu nó, nhưng nếu bán nó đi thì sẽ đổi được ít nhất là năm mươi miếng hoang cốt với kích cỡ tương đương!” Giọng nói của Tiểu Vân hơi run rẩy, có thể thấy nàng đang cố gắng kiềm nén nỗi kích động trong lòng mình.

Năm mươi miếng hoang cốt to cỡ một người cũng xem như là tài sản đáng kinh ngạc rồi.

“Miếng hoang cốt này… Ta thật sự không thể luyện hóa và hấp thu nó à?” La Chinh hỏi.

Hắn từng nghe Tiểu Vân nói rằng không thể tùy tiện luyện hóa những loại hoang cốt huyết thống khác nhau, trừ khi chính mình cũng có loại huyết thống ấy.

Tiểu Vân nghe thế bèn cười mỉm: “Ngươi có thể thử”

Dĩ nhiên La Chinh không tin nàng lắm, hắn muốn hấp thu miếng hoang cốt này hơn là bán nó đi.

Do vậy, hắn khẽ đặt tay lên bề mặt của miếng hoang cốt màu máu rồi sử dụng phương pháp Lịch Tuyền được Tiểu Vân truyền dạy để tinh luyện sức mạnh hoang thần trong nó.

“Xì xì…”

Chỉ chốc lát sau, một luồng sức mạnh hoang thần màu máu chậm rãi trào ra.

La Chinh vươn tay khẽ rút sức mạnh hoang thần cuồng bạo ấy ra, nào ngờ nó lại như có ý thức, không chịu nghe theo sự điều khiển của hắn!

Chẳng qua ý thức của sức mạnh hoang thần này quá nhỏ bé, sao có thể chịu nổi La Chinh?

Sau khi tăng cường thần niệm, rốt cuộc La Chinh đã đẩy nó vào trong cơ thể của mình.

Quả thật luồng sức mạnh hoang thần màu máu ấy đã ngấm vào trong cơ thể La Chinh, nhưng không lâu sau hắn cũng phát hiện ra điều khác thường.

Sức mạnh hoang thần bình thường có thể dung nhập vào trong xác thịt của hắn ngay mà không gặp bất cứ trở ngại nào, thế nhưng sức mạnh hoang thần máu này lại không ngừng bài xích xác thịt của hắn nên mãi mà vẫn không dung hợp được!

Sau nhiều lần thử, cuối cùng La Chinh thu hồi thần niệm của mình, mặc cho luồng sức mạnh hoang thần đó thoát khỏi cơ thể hắn.

“Quả nhiên không thể hấp thu” La Chinh cười khổ.

Tiểu Vân cười khẽ như đã quen với điều này: “Tất nhiên rồi, huyết thống là ưu thế lớn nhất trên thế giới này.

Những thế lực lớn chiếm cứ cốt tháp đều có huyết thống rất mạnh! Bọn họ trời sinh cao quý, không phải là hạng người mà ngươi… và ta so sánh được”

Theo Tiểu Vân thấy, chân thần mà La Chinh tu luyện mạnh lạ lùng, song nó vẫn chưa là gì so với những cường giả thực thụ tại thế giới này.

La Chinh hoàn toàn không thèm để ý: “Vậy thì đành phải đổi miếng hoang cốt màu máu này lấy hoang cốt bình thường thôi”

Phải có đủ số lượng hoang cốt thì hắn mới có thể nhanh chóng tu thành hoang thần và thăng cấp sức mạnh của mình.

Sau khi cất miếng hoang cốt màu máu đi rồi, La Chinh lại hỏi: “À phải, bảng truyền thừa huyết thống mà ngươi vừa nói là gì thế?”

Tiểu Vân đã quen với việc La Chinh “không biết gì cả” nên bèn giải thích: “Bảng truyền thừa huyết thống này là một bảng xếp hạng được lập bởi các thế lực lớn ở cốt tháp, nó là một danh sách huyết thống xếp theo mức độ mạnh yếu”

La Chinh thoáng rung động, bèn hỏi: “Không biết huyết thống Xi Vưu xếp thứ mấy trong bảng truyền thừa huyết thống?”

Như mẫu thân đã nói, Xi Vưu là cường giả hàng đầu tại thế giới mẹ, Lê Dân cũng là một trong những thế lực lớn.

Số hoang cốt dưới đáy hỗn độn cũng rơi từ thế giới mẹ xuống nên tất nhiên là La Chinh rất muốn biết huyết thống Xi Vưu xếp hạng mấy.

“Thứ ba” Tiểu Vân đáp ngay tắp lự.

“Xếp hạng thứ ba…”

“Ừ” Tiểu Vân nói: “Huyết thống Xi Vưu cũng là huyết thống cực kỳ mạnh, thật ra nó không kém hơn huyết thống Hiên Viên hạng hai là bao.

Thế lực lớn truyền thừa hai loại huyết thống này đã tranh đấu với nhau vô số năm rồi”

“Hiên Viên!” Đôi mắt La Chinh lóe sáng.

Hắn biết kẻ địch của bộ tộc Lê Dân là Hiên Viên, do đó chiếc thuyền Thần vực này mới ra đời.

Không ngờ cuộc tranh đấu giữa huyết thống của hai bộ tộc lại kéo dài đến nơi hoang vắng và đầy xương xẩu dưới đáy hỗn độn này.

“Vậy hạng nhất của bảng truyền thừa huyết thống là gì?” La Chinh lại hỏi.

Tồn tại nào có thể vượt trên cả Hiên Viên và Xi Vưu chứ?

“Huyết thống Nữ Oa” Tiểu Vân khẽ cười.

“Huyết thống Nữ Oa…”

La Chinh âm thầm ghi nhớ nó.

Hắn không hiểu nhiều về thế giới mẹ nhưng cũng biết vài tin tức bên lề từ nơi này.

Chẳng qua La Chinh chưa từng nghe mẫu thân nhắc về bộ tộc Nữ Oa bao giờ, lẽ nào đó cũng là một bộ tộc lớn trong thế giới mẹ?

Thậm chí hắn còn liên tưởng đến “Oa Ảnh” mà La Yên từng triệu hồi ra.

Mẫu thân nói huyết thống của La Yên khác với hắn, lẽ nào La Yên có huyết thống Nữ Oa?

Có điều, đây chỉ là suy đoán ban đầu thôi.

Sau khi hiểu sơ qua vấn đề, La Chinh không tiếp tục hỏi mà khoanh chân ngồi, dùng phương pháp Lịch Tuyền do Tiểu Vân truyền dạy để tinh luyện sức mạnh hoang thần trong những miếng hoang cốt rồi dung nhập vào cơ thể mình.

Cũng như lần trước, số sức mạnh hoang thần này ngấm hết vào cơ thể La Chinh, không bỏ sót tí nào!

Tiểu Vân thấy thế bèn mỉm cười, đồng thời ngồi xuống luyện hóa hoang cốt mà La Chinh tặng cho mình.


Chương 2122: Mạnh hơn

La Chinh luyện hóa hết bảy mươi bảy miếng hoang cốt trong một đêmNhờ chân thân không lỗ hổng mà hắn không bị thất thoát dù chỉ một ít sức mạnh hoang thần, do đó hiệu suất của hắn phải cao gấp ba lần Tiểu Vân.

Sức mạnh hoang thần ngấm vào mọi nơi trong cơ thể La Chinh, sự tăng trưởng này tạo cảm giác cực kỳ trực quan cho La Chinh!

Rạng sáng ngày hôm sau, La Chinh rời khỏi nhà tranh.

Hắn sử dụng suy nghĩ kích hoạt sức mạnh hoang thần trong cơ thể.

“Vù vù vù…”ư

Cơ thể hắn to lên trong nháy mắt!

Chỉ trong chốc lát, cơ thể cao hai mét sáu của La Chinh đã biến thành ba chục mét!

So với Tiểu Vân và thanh niên trong đồng hoang Vạn Cổ kia thì hắn còn kém xa, chẳng qua việc luyện hóa hoang cốt đã mang lại sự tăng trưởng đặc biệt trực quan cho La Chinh.

Hắn đứng tại chỗ quan sát hai tay của mình cùng căn nhà tranh chỉ cao đến đầu gối trước mặt hắn.

“Sức mạnh hoang thần này… quá mạnh!”

Mắt hắn thoáng hiện vẻ hưng phấn, phương pháp luyện thể mới tinh này vô cùng phù hợp với cơ thể của hắn.

Nếu hắn thu nạp đủ sức mạnh hoang thần để biến thành người khổng lồ cao mấy nghìn mét thì sẽ mạnh đến bực nào?

La Chinh thầm chờ mong ngày ấy đến.

Chỉ mới qua vài ngày mà đã tu luyện đến trình độ này, cái tên này đúng là…

Tiểu Vân đứng ở cửa nhà tranh quan sát La Chinh bằng ánh mắt vô cùng phức tạp.

Nàng còn có tính toán khác nhưng không thể để lộ trong giai đoạn này.

Tuy rằng La Chinh hào hiệp nhưng không thể nào mạo hiểm vì nàng và Phù Sơ, trừ khi nàng có thể giúp hắn.

Nếu như hắn đáng để gửi gắm thì có lẽ nàng sẽ tiết lộ bí mật kia cho hắn.

* Waka là đơn vị duy nhất tại Việt Nam sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.

Các cá nhân, tổ chức khác đăng tải, sao chép tác phẩm dưới bất kỳ hình thức nào đều là vi phạm bản quyền.

Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.

Trân trọng!

Mấy ngày qua, Phù Sơ đều đang mày mò quyển trục mà La Chinh đưa cho mình, hơn nữa mỗi khi gặp phải vấn đề khó hiểu, cậu ta đều hỏi La Chinh.

Có điều, do La Chinh thường đến đồng hoang Vạn Cổ tìm kiếm hoang cốt nên ít khi ở lại bộ lạc.

Phương pháp tìm kiếm hoang cốt của La Chinh có hiệu suất quá cao, chỉ cần sử dụng thần niệm là có thể thấy hết mọi thứ trong phạm vi mười dặm quanh người, hoang cốt ẩn sâu trong đó cũng không thoát được mắt hắn.

Thế nhưng, chẳng bao lâu sau hắn đã dùng hết sự may mắn của mình.

Dù hiệu suất của hắn có cao đến đâu thì cũng chỉ lấy được từng ấy vì số hoang cốt trên đồng hoang Vạn Cổ là có hạn, nhất là tại nơi cằn cỗi này.

Trong ba ngày liên tiếp, La Chinh chỉ thu hoạch được bảy, tám miếng hoang cốt.

Đối với người bình thường thì đó đã là thu hoạch lớn, nhưng đối với La Chinh thì còn quá ít.

Do vậy, hắn dự định ra tay với miếng hoang cốt màu máu kia.

Tiểu Vân chỉ bảo La Chinh là hãy đợi.

Miếng hoang cốt màu máu của hắn không phải vật thường, nếu những thế lực lớn kia biết được thì nhất định sẽ cướp mất.

Nàng đề nghị La Chinh chờ người thu mua hoang cốt đến bộ lạc rồi đi cùng bọn họ đến thành trì gần nhất, sau đó hẵng bán đấu giá hoang cốt màu máu.

Hai ngày sau, La Chinh trông thấy ba người mặc áo đen bay từ xa đến, hơn nữa cả ba đều là hoang thần.

Trong nháy mắt, họ đã hạ xuống khoảng sân rộng giữa bộ lạc rồi bước về phía nhà tranh của Tiểu Vân.

“Bộ lạc Tấn Thiết, tháng này thu thập được bao nhiêu hoang cốt?” Một người trong đó hỏi thật to, giọng nói truyền khắp mọi ngõ ngách của bộ lạc.

Bộ lạc Tấn Thiết đã sinh sống bằng cách tìm kiếm hoang cốt từ nhiều thế hệ trước, mà cũng chỉ có hoang cốt mới đổi được một ít đồ dùng sinh hoạt cần thiết thôi.

Nghe giọng nói ấy, các thanh niên trai tráng trong bộ lạc đều rời khỏi nhà tranh của mình và tụ tập lại.

Hoang cốt mà bọn họ tìm ra đều nằm trong tay Tiểu Vân, nhưng bọn họ cũng sẽ giám sát để tránh việc Tiểu Vân tham ô hoang cốt của bộ lạc.

Tiểu Vân cũng bước ra khỏi nhà tranh của mình và nói với người đi đầu: “Kỷ ca, tháng này tìm được hai mươi ba miếng hoang cốt”

“Chỉ có hai mươi ba miếng thôi à?” Kỷ ca lộ vẻ khinh bỉ.

Tháng nào bọn họ cũng phải đến nơi chim không thèm ị này để thu mua hoang cốt.

Những bộ lạc nghèo đúng là làm người ta tức lộn ruột, mỗi tháng chỉ tích lũy được hơn mười miếng, thậm chí có khi chỉ là vài miếng, hoàn toàn không đáng để bọn họ phải lặn lội đến lấy.

“Số lượng hoang cốt trong khu vực này ngày càng ít, bộ lạc chúng ta lại không thể đi sâu vào trong đồng hoang Vạn Cổ nên con số này đã là kết quả của sự nỗ lực hết mình rồi” Tiểu Vân trả lời.

Một người khác trong ba người vừa đến cười khẽ: “Bỏ đi, Kỷ ca, huynh còn hy vọng bọn họ may mắn đào được mấy trăm nghìn miếng hoang cốt tại cái nơi rách nát này hả? Mau thu mua hoang cốt đi, chúng ta còn phải về trước trời tối đó!”

“Hừ!” Kỷ ca hừ lạnh: “Nếu tháng sau cũng chỉ có hơn hai mươi miếng hoang cốt thì đừng để bọn ta phải tự mình đến đây!”

Tiểu Vân mỉm cười bất đắc dĩ, sau đó giao hoang cốt trong tay cho Kỷ ca.

Kỷ ca vứt một cái túi lớn ra rồi lạnh lùng nói: “Đây là thù lao”

Sau đó, ba người vừa định rời đi thì bỗng nghe Tiểu Vân gọi lại: “Kỷ ca, chờ đã”

Người dẫn đầu nghe thế bèn nhướng mày: “Chuyện gì?”

“Bạn ta có một thứ muốn nhờ phòng bán đấu giá của thương đội các huynh đấu giá, các huynh có thể để bạn ta cùng đi đến đó giới thiệu không?” Tiểu Vân hỏi.

“Bán đấu giá?” Kỷ ca hơi sững sờ.

Thứ đủ tư cách bán đấu giá thường là báu vật cực kỳ hiếm thấy, nơi hang cùng ngõ hẻm này có thứ gì đáng giá đâu chứ?

Kỷ ca sầm mặt: “Thứ rách nát gì mà còn phải để thương đội bọn ta bán đấu giá?”

Tiểu Vân khẽ mím môi rồi đáp ngay: “Tạm thời không thể nói, chỉ là phiền Kỷ ca dẫn bạn ta theo cùng”

Dứt lời, Tiểu Vân chỉ vào La Chinh đang đứng trước nhà tranh.

Miếng hoang cốt mang huyết thống Linh Sát Lang Thần đó thật sự quá quý báu.

Nếu người khác biết La Chinh có một miếng hoang cốt huyết thống thì chắc chắn không thể nào để nó rơi vào phòng đấu giá.

Chỉ e bọn họ sẽ giết người diệt khẩu tại chỗ, thậm chí là tàn sát cả bộ lạc này…

Kỷ ca liếc nhìn La Chinh.

Hiện giờ La Chinh đã thu nạp không ít hoang cốt nên cơ thể mơ hồ tỏa ra sức mạnh hoang thần.

Có điều thời gian tu luyện của hắn quá ngắn, số lượng hoang cốt hấp thu cũng không đủ nhiều nên không thể lọt vào mắt thần của Kỷ ca, thế là hắn ta bực mình: “Không rảnh!”

Dứt lời, Kỷ ca định bay đi.

Thế nhưng Tiểu Vân lại nhanh chân bước về phía trước, đồng thời nhét ba miếng hoang cốt vào tay Kỷ ca rồi cười dịu dàng: “Chút tấm lòng, vẫn cần làm phiền Kỷ ca chuyến này!”

La Chinh là người đào ra ba miếng hoang cốt này nên tất nhiên những người trong bộ lạc sẽ không nói gì.

Kỷ ca nhìn hoang cốt trên tay với vẻ mặt kỳ quái, không hiểu tên đó có thứ gì đáng để Tiểu Vân dùng ba miếng hoang cốt hối lộ mình.

Chẳng qua, ba miếng hoang cốt đã là mức tiền công không tệ.

Hơn nữa việc Kỷ ca cần làm là giới thiệu La Chinh cho phòng đấu giá của thương đội nhà mình, chỉ là một việc nhỏ thôi.

Do vậy, Kỷ ca mỉm cười với La Chinh: “Tên đó, đi theo ta!”

Vì trước đó Tiểu Vân đã dặn dò rồi nên lúc này La Chinh chỉ bình tĩnh gật đầu.

Đợi đến khi ba người đó bay lên, cơ thể của La Chinh cũng nhẹ nhàng lơ lửng rồi bay theo sát bọn họ.


Chương 2123: Đuổi kịp

Đoàn người Kỷ ca đồng loạt bay thẳng lên, tốc độ cực nhanh“Kỷ ca, thằng nhóc kia đuổi kịp không?” Một người trong đó hỏi.

Kỷ ca bay ở đầu cùng, cười nhạt một tiếng: “Có thể đuổi kịp hay không thì phải xem bản lĩnh của hắn”

Chỉ với ba miếng hoang cốt mà đã muốn mua chuộc hắn ta, thế thì cũng quá rẻ mạt, cho nên căn bản là Kỷ ca chưa từng nghĩ sẽ làm việc đàng hoàng tử tế, chẳng phải cứ thẳng tay ném luôn thằng nhóc này là được hay sao?

“Vù!”

Âm thanh vang lên, Kỷ ca cố ý gia tăng tốc độ, hai người khác cũng theo sát phía sau.

“Hả?”

La Chinh vẫn lấy tốc độ không nhanh không chậm đi theo đằng sau.

Hắn thấy người trước mặt đột nhiên tăng tốc, khóe miệng khẽ nhếch lên, đương nhiên cũng tăng nhanh tốc độ.

Kỷ ca hờ hững liếc mắt nhìn La Chinh sau lưng mình, ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc.

Thằng nhóc kia vẫn giữ vững khoảng cách ổn định hơn trăm mét phía sau hắn, từ đầu đến cuối vẫn luôn bắt kịp.

“Kỷ ca, tốc độ của tên kia không chậm chút nào”

“Nhìn hắn giống như là hoang thần mới tu luyện?”

“Ta thấy hắn có tu vi chân thần, hơn nữa còn không thấp.

Vậy thì thật kỳ lạ”

Hai người thì thầm to nhỏ.

Kỷ ca cười ha hả, lập tức nói: “Mặc kệ hắn là cái gì, hai người các ngươi bám theo là được!”

Dứt lời, sức mạnh hoang thần trong cơ thể Kỷ ca lóe lên, khí thế trở nên mạnh mẽ.

Hắn ta tức khắc hóa thành một tia sáng, bắn nhanh về phía trước với tốc độ cao hơn.

Hai người phía sau đưa mắt nhìn nhau, cũng chỉ có thể phát động sức mạnh hoang thần của mình.

Ngay cả bọn họ cũng phải dốc hết sức lực mới có thể đuổi kịp Kỷ ca.

La Chinh thấy cảnh ấy cũng chỉ hờ hững.

Khí hỗn độn trong thế giới bên trong cơ thể hắn chuyển động nhè nhẹ, lần nữa đuổi theo tốc độ của bọn họ.

Tăng tốc xông lên một mạch suốt một nén nhang, suy nghĩ đầu tiên trong đầu Kỷ ca chính là chắc mình đã bỏ rơi được tên kia rồi? Nhưng khi hắn ta quay đầu nhìn lại thì hai mắt tức khắc trố cả ra.

La Chinh vẫn theo sát phía sau bọn họ, vẫn duy trì khoảng cách trăm mét không hơn không kém, ngay cả biểu cảm cũng không có gì thay đổi.

“Cái tên này!” Lòng hơn thua của Kỷ ca bị gợi lên.

“Kỷ ca, chậm một chút!”

“Theo không kịp!”

Hai người kia bắt đầu đuối sức.

Tuy thân thể của bọn họ thấm nhuần sức mạnh hoang thần nên mạnh hơn người bình thường rất nhiều, nhưng tu vi của bọn họ vẫn yếu hơn Kỷ ca.

Bọn họ đã phải thôi thúc sức mạnh trong cơ thể đến cực hạn mới có thể chạy nước rút theo hắn ta nên lúc này thân thể chẳng chịu nổi nữa, ngay cả thở cũng thấy khó.

Nhưng hiện giờ Kỷ ca đang muốn hơn thua với La Chinh, hắn ta nào có nghe lọt?

Chỉ thấy hắn ta phát ra sức mạnh hoang thần đậm hơn gấp ba lần, tăng tốc độ lên thêm ba phần.

Đây cũng là cực hạn của hắn ta rồi!

Hai người kia thực sự không theo kịp, dứt khoát không theo nữa.

Thấy Kỷ ca đang nhanh chóng đi xa, La Chinh khẽ mỉm cười, thân nhìn nhẹ nhàng như chim én chao lượn theo gió, tốc độ cũng tăng thêm ba phần.

La Chinh liếc mắt lướt nhìn qua hai người bên cạnh, đuổi theo Kỷ ca.

“Vù vù vù!”

Gió mạnh tạo thành lúc hắn bay vút đi thổi vào mặt hai người, bọn họ chỉ có thể ngơ ngác trố mắt nhìn chằm chằm về phía trước.

“Tên kia theo kịp tốc độ cao nhất của Kỷ ca?”

“Tu luyện chân thần có thể mạnh mẽ như vậy sao?”

Trong mắt những hoang thần tại đây, tu luyện chân thần cũng tương đương với làm việc bất chính.

Từ trước đến nay họ chưa bao giờ nhìn thấy chân thần cường đại, cho nên tốc độ của La Chinh đã lật đổ nhận thức của bọn họ.

Khoảng chừng ba nén nhang sau, Kỷ ca cũng không chịu nổi nữa.

Lúc hắn ta quay đầu lại nhìn, thấy La Chinh vẫn duy trì khoảng cách trăm mét phía sau hắn ta với tốc độ không nhanh không chậm, cả vẻ mặt cũng không hề thay đổi.

Cuối cùng Kỷ ca cũng tuyệt vọng, hắn ta ý thức được rằng bỏ rơi La Chinh là nhiệm vụ bất khả thi, chỉ đành từ từ giảm dần tốc độ.

Đồng thời, trong lòng hắn ta cũng có phần bội phục La Chinh.

Dù sao trong mắt Kỷ ca, La Chinh chỉ là một hoang thần mới bước chân vào đời mà thôi, vậy nhưng biểu hiện của hắn lại mang đến cho Kỷ ca cảm giác sâu không lường được.

Bọn họ đi một mạch về hướng Bắc, La Chinh nhìn thấy tầng đất với từng tảng đá lớn màu nâu xám.

Bây giờ hắn đã biết dưới đáy hỗn độn có khá nhiều khu vực được bao phủ bởi xương cốt, toàn bộ những nơi bị xương cốt bao phủ được gọi chung là đồng hoang Vạn Cổ.

Đồng hoang Vạn Cổ không thích hợp để ở, ví dụ như bộ lạc Tấn Thiết nơi mà Tiểu Vân sinh sống thuộc về dân đen tầng dưới chót nên mới sống tại biên giới đồng hoang Vạn Cổ, sinh sống bằng việc tìm kiếm hoang cốt.

Nhưng bên ngoài đồng hoang Vạn Cổ cũng không thiếu những thành trì.

Người tên “Kỷ ca” này là chấp sự của một thương đội tên là Liệp Ưng trong thành Sa Tâm.

Tiểu Vân nói với La Chinh, miếng hoang cốt kia không thể gửi trực tiếp cho thương đội Liệp Ưng đi bán đấu giá được.

Thương đội Liệp Ưng chỉ là một thương đội nhỏ mà thôi, không đáng tin cậy.

Một khi La Chinh trực tiếp lấy ra thì hậu quả duy nhất là sẽ bị đuổi giết gắt gao.

Nàng bảo La Chinh thông qua Kỷ ca để lấy tư cách bán đấu giá của thương đội Liệp Ưng, chứ muốn bán đấu giá thực sự thì không thể tìm bọn họ.

Khoảng chừng một ngày rưỡi trôi qua, trước mắt La Chinh bỗng xuất hiện một cái hố khổng lồ, giống như là một cái hố lớn do cát chảy tạo thành, mà ở ngay giữa hố cát này là một tòa thành.

“Chẳng trách lại được gọi là thành Sa Tâm” La Chinh nhìn bao quát một phen, trong lòng thầm nghĩ.

Sau khi đến trung tâm hố lớn, bốn người xếp hàng trước cửa thành dưới sự dẫn dắt của Kỷ ca.

“La Chinh, ngươi đi theo ta là được rồi” Kỷ ca thản nhiên nói.

Cho dù thành Sa Tâm là một thành trì xa xôi, nhưng việc cai quản vẫn hết sức nghiêm ngặt.

Ngoài thành có lớp chắn không gian khổng lồ, ra vào đều phải kiểm tra.

Kỷ ca và hai người đi đằng sau hắn ta lấy ra minh bài thương đội, thủ vệ giữ cửa lập tức cho đi.

Nhưng lúc đến phiên La Chinh thì một tên thủ vệ trong đó duỗi tay ra, chắn ngay trước ngực hắn: “Đứng lại!”

“Hắn là khách của thương đội chúng tra” Kỷ ca vừa nói vừa ném cho La Chinh một tấm minh bài màu xanh nhạt.

Mỗi một người vào thành đều phải có một thân phận phù hợp, thủ vệ kia thấy minh bài màu xanh nhạt thì lập tức cho đi.

Trải qua chuyện này, trong lòng La Chinh đã hiểu chẳng trách Tiểu Vân lại bảo mình theo Kỷ ca vào thành.

Nếu mình muốn vào thành một mình thì chắc sẽ gặp thêm phiền phức.

Đến thành Sa Tâm rồi, Kỷ ca liền dẫn La Chinh đi thẳng đến thương đội Liệp Ưng.

Đến nơi, Kỷ ca thông báo với những người trong thương đội, sau đó có một lão già đầu đội khăn quấn bước ra.

Lão già quét mắt đánh giá La Chinh một lượt rồi mới hỏi: “Chàng trai trẻ, ngươi có vật gì muốn gửi cho thương đội Liệp Ưng chúng ta bán đấu giá?”

Ánh mắt của đám người Kỷ ca cũng tập trung vào La Chinh.

Bọn họ đều biết có lẽ La Chinh có đồ tốt muốn bán đấu giá, nhưng bất kể là Tiểu Vân hay La Chinh ai cũng chẳng chịu hé răng lấy nửa lời.

Chẳng lẽ là bảo bối quan trọng nào đó?

“Ta muốn gửi nhờ quý thương đội bán đấu giá cái này” La Chinh nói xong bèn lấy ra một miếng hoang cốt.

Miếng hoang cốt kia lớn chừng nắm tay, đen thùi lùi.

Khi Kỷ ca và ông lão liếc nhìn thấy miếng hoang cốt này, trong lòng họ đều giật thót.

Hoang cốt huyết thống màu đen được xếp hạng rất cao trong danh sách huyết thống truyền thừa.

Một loại là huyết thống Thiên Tâm Liệt, xếp thứ mười chín, một loại là huyết thống Thái Âm U Huỳnh, xếp thứ mười một, giá trị của hai loại huyết thống này đều khiến người nghe phải kinh hãi.

Cho dù chỉ là một miếng nhỏ cũng sẽ được người ta đổ xô vào tranh giành.

* Waka là đơn vị duy nhất tại Việt Nam sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.

Các cá nhân, tổ chức khác đăng tải, sao chép tác phẩm dưới bất kỳ hình thức nào đều là vi phạm bản quyền.

Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.

Trân trọng!


Chương 2124: Diễn trò

La Chinh khẽ quơ miếng hoang cốt màu đen kia rồi lập tức cất vào trong nhẫn Tu Di, mỉm cười nói: “Xin hỏi, các ngươi có thể cho ta tư cách bán đấu giá không?”Tuy thương đội Liệp Ưng cũng sẽ tổ chức những buổi đấu giá nhỏ, nhưng sức ảnh hưởng cũng không lớn như phòng đấu giá của thành Sa Tâm.

Một số bảo bối quan trọng hiếm thấy đều được tiến hành bán đấu giá tại đó, mà thành Sa Tâm thì phụ thuộc trực tiếp vào các thế lực lớn ở cốt tháp.

Những thế lực lớn chiếm cứ cốt tháp chính là những nhà sáng lập trật tự của thế giới này.

Trong tình huống bình thường, bọn họ sẽ không nảy lòng tham với một miếng hoang cốt huyết thống của La Chinh.

Vì vậy, La Chinh chỉ cần tranh thủ kiếm được tư cách bán đấu giá của thương đội Liệp Ưng là được rồi.

Ánh mắt lão già lộ ra vẻ nghi hoặc.

Tuy ông ta chỉ mới nhìn thoáng qua nhưng đã cảm giác được sức mạnh hoang thần phát ra từ trong miếng hoang cốt màu đen kia.

Lão già này cũng là nhân vật kỳ cựu trong thương đội Liệp Ưng, không phải chưa từng nhìn thấy hoang cốt huyết thống Thiên Tâm Liệt và Thái Âm U Huỳnh, nhưng khí tức chúng phát ra khác hẳn với miếng hoang cốt của La Chinh.

Có điều, sức mạnh hoang thần trong miếng hoang cốt màu đen của La Chinh quả thực rất đặc biệt…

“Có thể lấy miếng hoang cốt màu đen kia cho lão nhìn lại được không?” Lão già hỏi.

“Cái này… không hay lắm thì phải?” Trên mặt La Chinh hiện lên vẻ cảnh giác.

Trong tay giữ bảo vật, ai cũng không muốn để lộ.

Lão già cũng hiểu rõ suy nghĩ của La Chinh nên chỉ cười ha ha rồi lấy ra một tấm thẻ bằng xương màu trắng, trên đó khắc một con chim ưng sống động như thật.

“Đây là tư cách bán đấu giá của thương đội Liệp Ưng chúng ta, cầm tấm thẻ này là có thể tiến hành bán đấu giá tại phòng bán đấu giá của thành Sa Tâm” Lão già đưa tấm thẻ xương cho La Chinh.

Nếu không có thẻ bài của các thương đội lớn thì không được phép bán đấu giá trong phòng đấu giá, đây là quy định.

La Chinh nhận lấy thẻ bài, nói cảm ơn rồi nhanh chóng rời khỏi thương đội Liệp Ưng.

Mãi đến khi La Chinh rời đi, trên mặt lão già kia vẫn luôn nở nụ cười bình đạm thản nhiên.

Nhưng La Chinh vừa đi khỏi, nụ cười trên mặt lão đã hoàn toàn biến mất: “Miếng hoang cốt màu đen của thằng nhóc kia có lai lịch hết sức đặc biệt!”

“Đặc biệt như thế nào?” Kỷ ca hỏi.

Hắn ta cũng nhận ra khí tức trên miếng hoang cốt kia rất đặc biệt, nhưng lại không biết miếng hoang cốt màu đen ấy có lai lịch ra sao.

“Đó không phải hoang cốt huyết thống Thiên Tâm Liệt, cũng không phải hoang cốt huyết thống Thái Âm U Huỳnh.

Loại hoang cốt màu đen này chưa bao giờ xuất hiện… Có lẽ là một loại hoang cốt huyết thống chưa từng được phát hiện!” Lão già nói.

Bất kể như thế nào… Lão cảm nhận được khí tức bất phàm tỏa ra từ miếng hoang cốt ấy nên đã nhận định đây không phải vật tầm thường.

“Thế…” Kỷ ca hơi kinh hãi.

Lão già này có địa vị rất cao ở thương đội Liệp Ưng cũng vì lão có mắt nhìn siêu đẳng.

Lão nói miếng hoang cốt màu đen kia là đồ tốt, vậy chắc chắn không thể nào sai được.

Kỷ ca lập tức hỏi tiếp: “Vậy ý của lão Đậu là?”

“Ngươi lập tức dẫn người đi cướp miếng hoang cốt màu đen kia về đây, nếu phản kháng thì… giết!” Lão già lạnh giọng nói.

“Giết người ngay trong thành?” Kỷ ca sửng sốt.

Trong thành Sa Tâm cấm đánh nhau, bất cứ ai cũng không được vi phạm.

Giết người ở đây thì đúng là quá lộ liễu trắng trợn.

“Cẩn thận một chút là được, nhưng có lỡ làm lớn chuyện cũng chẳng sao” Lão già cười lạnh.

Thương đội Liệp Ưng đã cày cấy nhiều năm trong thành Sa Tâm, chút chuyện cỏn con này vẫn có thể gánh được.

Rời khỏi thương đội Liệp Ưng, La Chinh thong thả đi trên đường, nhưng thực chất đang phát động thần niệm lặng lẽ chú ý động tĩnh phía sau.

Hắn lang thang một lúc lâu, vẻ mặt hơi buồn bực: “Sao còn chưa xuất hiện, hiệu suất của thương đội Liệp Ưng chậm quá…”

Một lúc sau, hắn nhận ra phía sau mình xuất hiện hai người đang thậm thà thậm thụt đi theo mình.

“Cuối cùng cũng mắc câu…” La Chinh mỉm cười, đột nhiên rẽ vào một hẻm nhỏ ở góc đường.

Hắn đi xuyên qua con hẻm nhỏ này được một lúc thì trước mặt xuất hiện một người che mặt chặn lại lối đi của hắn.

La Chinh biến sắc, định lùi lại thì một người bịt mặt khác đã ngăn chặn đường lui của hắn.

“Hai vị đại ca, như này là có ý gì?” La Chinh nheo mắt hỏi.

“Giao miếng hoang cốt màu đen kia ra đây, bọn ta sẽ tha cho ngươi một mạng” Người đứng đằng trước thản nhiên nói, giọng điệu không chút cảm xúc.

Sức mạnh hoang thần trong cơ thể hắn ta đang ở trong trạng thái có thể bộc phát bất cứ lúc nào.

Người phía sau cũng như vậy, hai người này đều là cao thủ trong thương đội Liệp Ưng.

“Các ngươi là… thương đội Liệp Ưng?” Trên mặt La Chinh hiện vẻ kinh hoảng.

“Dù phải hay không phải thì câu hỏi của ngươi cũng chẳng có ý nghĩa gì cả” Người cầm đầu chỉ tay vào La Chinh, nói: “Ngoan ngoãn giao ra đây mới có một con đường sống”

Người này thật khéo làm màu…

La Chinh thầm cảm thán một câu, trên mặt lập tức bày ra vẻ đau khổ: “Nhưng miếng hoang cốt này là ta vất vả khổ cực…”

“Không cần giải thích với ta” Người nọ ngăn không cho La Chinh kể khổ, nói xong hai người bịt mặt một trước một sau sáp lại càng gần.

Thấy bọn họ muốn ra tay, La Chinh bị ép vào đường cùng đành bất đắc dĩ lấy miếng hoang cốt màu đen kia ra.

Người bịt mặt cầm đầu vừa nhìn thấy miếng hoang cốt màu đen này bèn lập tức cướp nó từ tay La Chinh.

Gã quan sát một lúc, sau đó vừa nhìn chằm chằm La Chinh vừa phát ra một tràng cười quái dị: “Thật không ngờ ngươi lại thức thời như thế!”

Dứt lời, hai người liền vội vàng chạy đi.

Bọn họ rẽ qua mấy con hẻm, cuối cùng người cầm đầu gỡ mặt nạ trên mặt xuống.

Đó chính là người dẫn La Chinh vào thành – Kỷ ca.

“Đây là miếng hoang cốt thằng nhóc La Chinh kia lấy ra ban nãy, khí tức quả thực vô cùng đặc biệt.

Trở về bảo lão Đậu tinh luyện sức mạnh hoang thần trong đó, nhìn xem đây là huyết thống gì…” Kỷ ca sờ tới sờ lui miếng hoang cốt này, trong mắt toàn là vẻ phấn khích.

Nếu miếng hoang cốt này thực sự vô giá thì hắn ta đã lập công lớn cho thương đội Liệp Ưng.

Ở một nơi khác, La Chinh đi ra khỏi con hẻm nhỏ, trên mặt nở nụ cười thản nhiên.

Hắn đã sớm đoán được thương đội Liệp Ưng sẽ làm như vậy.

Miếng hoang cốt màu đen kia là do La Chinh làm giả.

Sức mạnh hoang thần là một loại sức mạnh vô cùng thuần khiết, chủ nhân của nó truyền lại miếng hài cốt này từ khi còn sống, sau đó trải qua vô số năm tháng lắng đọng mà hình thành nên.

Sức mạnh này dễ hấp thu, cũng rất dễ bị ảnh hưởng!

Lúc ở bộ lạc Tấn Thiết, La Chinh đã truyền một luồng chân ý nhất niệm thiện ác vào trong miếng hoang cốt này để nó tỏa ta khí thế đặc biệt, sau đó tô đen bề mặt của nó, vậy là một miếng “hoang cốt” đặc biệt được ra đời.

Đương nhiên, đây cũng không phải là hoang cốt huyết thống gì đó…

Sau khi lừa được thương đội Liệp Ưng, La Chinh có thể dùng thẻ bài của thương đội này đi tới phòng đấu giá và tiến hành bán đấu giá.

Mà để bảo vệ các thương đội lớn, phòng đấu giá cũng áp dụng chế độ ẩn danh.

Bọn họ chỉ biết là thương đội nào tiến hành bán đấu giá, còn cụ thể là ai thì mặc kệ!

Như vậy, La Chinh có thể bảo đảm an toàn của bản thân, cũng có thể bảo đảm khối hoang cốt huyết thống Linh Sát Lang Thần kia có thể được bán ra thuận lợi.

Trong thế giới này, La Chinh không quen biết ai, làm mọi việc đều phải cẩn thận từng li từng tí.

Cũng may có Tiểu Vân giúp hắn bày mưu tính kế, bằng không, có bán được miếng hoang cốt huyết thống này hay không cũng là một vấn đề lớn.


Chương 2125: Thẩm định

“Tốn mất một ngày, cuối cùng La Chinh cũng hiểu khái quát về thành Sa TâmTrong phạm vi hai trăm nghìn dặm quanh đây, thành Sa Tâm là tòa thành lớn duy nhất, mà thế lực lớn quản lý thành Sa Tâm chính là Mê Thần tông tại cốt tháp Ngưng Dạ.

Đối với hoang thần bình thường thì Mê Thần tông chính là một con quái vật.

Phòng đấu giá trong thành Sa Tâm chính là do chấp sự Mê Thần tông đích thân điều hành, đồ tốt được các thương đội lớn thu mua rồi giao tới đó để tiến hành bán đấu giá.

Nhưng phòng đấu giá này chỉ tổ chức bán đấu giá một tháng một lần, còn ba ngày nữa mới có buổi bán đấu giá tiếp theo.

La Chinh chỉ có thể ở lại thành Sa Tâm chờ đợi.

Sau khi đến thành Sa Tâm, La Chinh mới hiểu được giá trị của hoang cốt không lớn như hắn tưởng tượng.

Ở đây người người đều tu luyện hoang thần, số lượng hoang cốt mà những người này tiêu hao cũng không ít, mà hoang cốt cũng là một loại tiền tệ để bọn họ tiến hành giao dịch.

Cũng khó trách lúc ở bộ lạc Tấn Thiết, vị “Kỷ ca” của thương đội Liệp Ưng lại bình tĩnh đến như vậy.

Bổng lộc hằng tháng của chấp sự bình thường trong thương đội Liệp Ưng đã có mấy khối hoang cốt, hắn ta phụng lệnh thương đội Liệp Ưng đi thu mua hoang cốt, nếu thu về quá ít thì thực sự không đáng để hắn ta đi một chuyến.

Đồng hoang Vạn Cổ nơi bộ lạc Tấn Thiết sinh sống đã bị đào bới vô số lần, chẳng khác nào một khu mỏ cạn kiệt, những người trong bộ lạc chỉ có thể nhặt được một ít đồ thừa.

Đương nhiên La Chinh thu hoạch được không ít, nhưng cũng chỉ gom góp được một mớ “đồ thừa” mà thôi, chẳng là gì trong thế giới này cả, còn miếng hoang cốt Linh Sát Lang Thần kia là do vận may của La Chinh mang lại.

“Chẳng trách con người ở đây có thể biến hóa thân hình thành cao hơn nghìn dặm.

Chỉ cần số lượng hoang cốt đủ nhiều thì hoang thần sẽ có thể lớn mạnh đến vô hạn…”

Nhưng muốn thu được nhiều hoang cốt như vậy cũng không phải chuyện dễ dàng.

Bổng lộc của người bình thường trong thành Sa Tâm chỉ được một hai miếng hoang cốt một tháng, một năm mới được chừng hai mươi miếng hoang cốt.

Chỉ khi gia nhập những thế thực lớn thì mới có tư cách thu được nhiều hoang cốt hơn nữa.

Nghĩ tới đây, trong lòng La Chinh đã có dự định.

Ba ngày sau…

La Chinh mang theo tấm thẻ của thương đội Liệp Ưng đi tới phòng bán đấu giá.

Trước khi lên đường, vì để tránh bị người của thương đội Liệp Ưng nhận ra, hắn đã dùng thuật dịch dung để thay đổi dung mạo của mình.

Trong phòng đấu giá đã tụ tập rất đông người, những người này đều cần theo một tấm thẻ bài của các thương đội lớn, có trong tay những tấm thẻ thương đội này thì mới có tư cách tiến hành bán đấu giá.

Hắn đợi trong phòng đấu giá một hồi, cuối cùng cũng có người đi ra.

“Ngươi có tư cách đấu giá của thương đội không?” Người tiếp đón La Chinh là một cô gái mặt mày trắng trẻo, vẻ mặt hơi lạnh lùng.

La Chinh gật đầu, lấy thẻ bài của thương đội Liệp Ưng ra.

Cô gái da trắng hờ hững liếc mắt một cái: “Thẻ bài của thương đội Liệp Ưng? Bọn họ cứ thích phát thẻ lung tung.

Phòng đấu giá chúng ta không phải nơi mà thứ rác rưởi nào cũng có thể vào, đừng làm lỡ thời gian của ta”

Cô gái da trắng ăn nói chẳng hề khách khí.

Nhưng sự thật, thương đội Liệp Ưng là thương đội dưới chót trong thành Sa Tâm, danh tiếng không tốt, chẳng qua nó được thành lập từ rất sớm nên gần như chiếm lĩnh hết tất cả các thị trường bình dân trong thành Sa Tâm, vì vậy phòng đấu giá cũng buộc phải hợp tác với bọn họ.

Sắc mặt La Chinh vẫn bình tĩnh, thản nhiên nói: “Có phải rác rưởi hay không, nhìn một chút là biết”

Nghe La Chinh nói tự tin như vậy, ánh mắt cô gái da trắng thoáng lộ ra vẻ kinh ngạc, sau đó cười nhạt một cái: “Ngươi đi theo ta”

Nói xong, nàng ta đi trước dẫn đường, La Chinh theo sát phía sau.

Họ đi qua phòng khách, xuyên qua hành lang gấp khúc rộng rãi chừng trăm mét, sau đó tiến vào một gian phòng riêng.

Trong phòng riêng có ba người trung niên, họ chính là nhà thẩm định của phòng đấu giá này.

Bọn họ chịu trách nhiệm thẩm định các loại bảo vật, ví dụ như liệu nó có đủ tư cách bán đấu giá trong phòng đấu giá hay không, đồng thời có thể đưa ra một vài quy định bán đấu giá gì đó.

“Chính là chỗ này” Cô gái da trắng dẫn La Chinh tiến vào, vẫy tay.

La Chinh vừa bước chân vào, ánh mắt của ba người trung niên đã đổ dồn về phía hắn.

Ba người bọn họ đã thẩm định vô số bảo vật, khả năng nhìn người cũng vô cùng lợi hại.

Sau khi chú ý đến tu vi của La Chinh, ánh mắt ba người đó cũng hiện lên vẻ kinh ngạc.

“Ồ? Thật sự thú vị, hình như ngươi vừa mới tu luyện hoang thần không lâu, nhưng tu vi chân thần đã tinh thâm như vậy?” Một người trung niên trong số đó thấy lạ nên hỏi.

“Quả thực hiếm thấy…” Một người khác nói.

La Chinh mỉm cười: “Mỗi một con đường tu đạo cuối cùng đều có thể quy về một mối, chỉ cần có thể trở nên mạnh mẽ thì tu luyện hoang thần hay chân thần có gì khác biệt?”

Nghe vậy, ba người trung niên đều sững sờ.

Lời này nghe rất mới mẻ…

Người tu luyện chân thần đều bị xem như kiếm đi lệch hướng.

Bởi vì tu luyện chân thần chỉ có thể dựa vào chính mình, mà tu luyện hoang thần thì có thể dựa vào lượng lớn hoang cốt.

Tại thế giới này, con đường chân thần có quá nhiều khó khăn!

Một người trong đó cười nói: “Có chính kiến! Nghe nói tu luyện chân thần đến mức cực hạn cũng cực kỳ lợi hại, có điều… đến nay vẫn chưa thấy ai có thể thành công! Nếu các hạ thành công, có lẽ chính là người đầu tiên trong lịch sử?”

Trong lời nói ấy mang theo ẩn ý cười nhạo La Chinh.

Sao La Chinh lại nghe không hiểu chứ, thế nhưng hắn chỉ mỉm cười, không nói nhiều.

“Lấy thứ ngươi muốn bán đấu giá ra đi” Cô gái da trắng thúc giục.

Mỗi tháng có một buổi bán đấu giá, phòng đấu giá thành Sa Tâm luôn chật ních người, nàng ta còn phải dẫn từng người vào nữa, sao có thể lãng phí thời gian với La Chinh?

“Ừ, ngươi muốn bán đấu giá cái gì?” Một người trung niên trong số đó cũng cất tiếng hỏi.

“Ta muốn bán đấu giá một miếng hoang cốt huyết thống” La Chinh nói.

“Hoang cốt huyết thống?” Ánh mắt người trung niên kia sáng lên: “Hoang cốt huyết thống có phẩm cấp rất phức tạp, mà cấp bậc khác nhau thì giá trị cũng khác nhau một trời một vực.

Có một vài hoang cốt huyết thống có huyết thống rất kém, mà người bình thường lại không cách nào tinh luyện sức mạnh hoang thần trong đó nên nó còn kém hơn cả hoang cốt tầm thường.

Cho dù là hoang cốt huyết thống chất lượng cao thì vẫn còn phải xem kích cỡ, số lượng, vân vân”

Trong lúc người trung niên nói chuyện, cô gái da trắng vẫn nhìn La Chinh bằng ánh mắt lạnh lùng.

Nàng ta thấy tu vi của La Chinh quá thấp, lại cầm thẻ bài của thương đội Liệp Ưng nên trong lòng đã chắc chắn rằng hắn giống như những gì người trung niên kia nói, chỉ mang đến một vài hoang cốt huyết thống thấp kém.

Ấy thế mà thằng nhóc này còn xem như bảo bối đưa tới đây bán đấu giá, nhất định là tự rước lấy nhục.

La Chinh gật đầu, nhẹ nhàng nâng tay.

Một luồng ánh sáng màu đỏ từ trong nhẫn tu di của hắn bắn ra.

Cùng lúc ấy, một luồng hơi thở điên cuồng chợt tỏa ra khắp căn phòng…

“Ầm ầm!”

Một khối hoang cốt cao hơn thân người đập xuống mặt đất, khiến cả căn phòng cũng rung lên.

Ánh mắt của ba người trung niên và cô gái da trắng đồng loạt đổ dồn vào khối hoang cốt màu máu này, hít sâu một hơi.

Hoang cốt huyết thống màu máu có rất nhiều loại, chỉ nhìn một cái thì bọn họ khó có thể kết luận khối hoang cốt huyết thống màu máu này chứa đựng loại huyết thống nào, nhưng qua luồng khí tức cuồng bạo phát ra từ nó, bọn họ có thể xác định rằng nó không hề tầm thường.

* Waka là đơn vị duy nhất tại Việt Nam sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.

Các cá nhân, tổ chức khác đăng tải, sao chép tác phẩm dưới bất kỳ hình thức nào đều là vi phạm bản quyền.

Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.

Trân trọng!

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
bộ này chương viết siêu chậm :Z . Mới check bên họ đâu đó khoảng hơn 17 chương mới thui bạn à ^^
https://audiosite.net
Mới check bộ này thiếu 1k chương :Z đã liên hệ cac CTV nhé hoàng anh ^^
https://audiosite.net
Mình sẽ ? CTV nhé bạn :)
https://audiosite.net
Chính xác thưa bạn ^^! - Bên TG họ nói sẽ ra phần 2 nhé bạn :) nên để cái kết mở đó bạn :D
https://audiosite.net
Dtu230 3 ngày trước
Truyện đến tập 138 hết chưa ad
https://audiosite.net
Bùi Thành Linh 4 ngày trước
Giọng đọc 2 còn ra không vậy ad
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 4 ngày trước
Ra thêm đi ad
https://audiosite.net
Saner 1 tuần trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Anh 1 tuần trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 3 tuần trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box