1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Bách Luyện Thành Thần
  4. Tập 424 : Thu gom hoang cốt (c2116-c2120)

[Dịch] Bách Luyện Thành Thần

Tập 424 : Thu gom hoang cốt (c2116-c2120)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 2116: Thu gom hoang cốt

Dưới cái nhìn như nhìn quái vật của hai tỷ đệ Tiểu Vân và Phù sơ, La Chinh từ từ đứng dậyLuồng sức mạnh hoang thần này không giống với sức mạnh bản nguyên hay chân nguyên, thậm chí là khí hỗn độn có thể tùy ý điều động.

Nó hoàn toàn hòa vào thân thể của bản thân, trở thành một bộ phận trên cơ thể mình…

Suy nghĩ ấy chợt lóe lên trong đầu La Chinh, sức mạnh hoang thần tức khắc bị hắn châm lửa.

Hắn cảm thấy thân thể của mình đột nhiên chấn động, dù là cơ bắp hay xương cốt, thậm chí gân mạch đều có cảm giác đang phồng to lên.

Trong quá trình ấy, hắn cảm thấy thân thể mình ẩn chứa một luồng sức mạnh khó diễn tả bằng lời.

Vì đây là lần đầu tiên La Chinh thu nạp sức mạnh hoang thần nên hắn mới chỉ hấp thu một khúc hoang cốt nhỏ cấp thấp mà thôi, đương nhiên không thể giống như Tiểu Vân, biến thành người khổng lồ cao hai trăm mét chỉ trong nháy mắt được.

Thân thể của hắn chỉ to lên thêm một chút, nhoáng cái đã “cao lên” khoảng một tấc.

Dù chỉ thế thôi nhưng cũng khiến La Chinh vô cùng hưng phấn rồi.

“Sức mạnh hoang thần, quả nhiên vô cùng đặc biệt…” La Chinh lẩm bẩm.

Bấy giờ hắn mới chú ý tới ánh mắt kinh ngạc của Tiểu Vân, bèn hỏi: “Sao vậy?”

“Ngươi… ngươi vẫn chưa trả lời câu hỏi của ta” Tiểu Vân lắp bắp trong kích động.

La Chinh có thể thu nạp toàn bộ sức mạnh hoang thần, hiệu suất ấy còn cao hơn gấp ba lần Tiểu Vân.

Nói cách khác, La Chinh luyện hóa một khúc hoang cốt tương đương với Tiểu Vân luyện hóa ba khúc hoang cốt, độ chênh lệch nhường này quả thực quá lớn.

Câu hỏi như vậy La Chinh biết giải thích như thế nào đây? Nếu thật sự phải nói thì sẽ rất dài dòng…

Hắn chỉ có thể nhún nhún vai, đáp trả mơ hồ: “Ta cũng không rõ lắm…”

Tiểu Vân nghi ngờ nhìn hắn chằm chằm.

Theo như biểu hiện lúc trước của La Chinh thì hắn thật sự không biết tí gì cả, nhưng khi tên này bắt đầu tu luyện, hắn lại vượt ra ngoài tầm hiểu biết thường thức của nàng.

Nếu như không tận mắt nhìn thấy trường hợp này, nàng cũng khó mà tin nổi.

Cuối cùng, Tiểu Vân chỉ đành nói đầy thâm thúy: “Có lẽ ngươi thật sự rất phù hợp để tu luyện hoang thần”

Gặp phải vấn đề không giải thích được, nàng chỉ đành quy kết nó vào phương diện năng khiếu trời cho.

Đụng phải tên có năng khiếu khủng khiếp đến nhường này, Tiểu Vân cũng không muốn đem mình ra để so sánh.

Tuy nhiên, trong lòng nàng vẫn không kìm được mà trào dâng cảm giác thất bại.

Muốn tu thành hoang thần, đương nhiên chỉ hấp thu một khúc hoang cốt là không thể nào đủ được.

La Chinh vẫn chưa thỏa mãn, bèn đặt mục tiêu lên đồng hoang Vạn Cổ.

Mấy hôm nay, mọi người trong bộ lạc vẫn liên tục ra ra vào vào, tìm kiếm hoang cốt quanh phần rìa ngoài của đồng hoang Vạn Cổ.

Dù họ chỉ quẩn quanh ở phần rìa thôi nhưng vẫn bị đám “âm nhân” kia tấn công, đối với bọn họ mà nói thì thật sự vô cùng nguy hiểm.

Hơn nữa, một bộ lạc có hàng trăm, hàng ngàn người, vậy mà lục tìm suốt một tháng trời, may mắn lắm cũng chỉ nhặt được hai, ba khúc hoang cốt, hiệu suất thấp đến đáng buồn.

Giống như Phù Sơ đã từng nói, càng xâm nhập vào gần trung tâm của đồng hoang Vạn Cổ, xác suất tìm được hoang cốt càng lớn.

Dù sao cũng hiếm có người dám thâm nhập vào trong đó.

Lúc trước, nếu không có La Chinh thì suýt nữa Phù Sơ đã mất mạng rồi.

Đối với La Chinh mà nói, những điều đó vốn không phải vấn đề gì to tát.

Khi hắn vừa đề nghị muốn đi vào đồng hoang Vạn Cổ tìm kiếm hoang cốt, Phù Sơ liền tranh thủ thời cơ tự đề cử bản thân mình.

Cậu ta cười giảo hoạt, nói: “Đồng hoang Vạn Cổ rộng lắm, sơ sẩy chút thôi là lạc đường như chơi.

Ta có thể đi dẫn đường cho ngươi”

La Chinh khẽ lườm Phù Sơ một cái, thầm nghĩ mang theo tên nhóc này sẽ chỉ trở thành gánh nặng của mình.

Hắn nhẹ nhàng vung tay lên, trong tay hắn đột nhiên có thêm một quyển trục: “Dẫn đường thì không cần.

Đây là một bản công pháp tu luyện chân nguyên, ngươi có thể tìm hiểu trước một chút, có gì không hiểu thì có thể hỏi ta”

Dựa theo giao ước lúc đầu, La Chinh phải truyền thụ phương pháp tu luyện chân nguyên cho Phù Sơ.

Phù Sơ liền buồn bực không thôi, nhưng trước nay Tiểu Vân luôn nghiêm khắc cấm cậu ta bước vào đồng hoang Vạn Cổ, nàng sẽ càng không để cậu ta đi theo La Chinh vào trong đó.

Không lâu sau, La Chinh lại tiến vào trong đồng hoang Vạn Cổ một lần nữa.

Mấy ngày nay, hắn đã đại khái hiểu về thế giới dưới đáy hỗn độn này…

“Thiên Ma vực ngoại” thật sự đều ở bên trong những khúc xương thú khổng lồ có thể sánh ngang Thần vực kia, thứ mà Tiểu Vân và Phù Sơ gọi là “cốt tháp”.

Mỗi một cốt tháp lại có một thế lực rất lớn ngự trị.

Trong những thế lực lớn ấy, có một số hoang thần có thể biến thành người khổng lồ cao tới nghìn mét, thậm chí cao tới mười nghìn mét.

So ra, trong số các hoang thần thì Tiểu Vân được xem là khá yếu.

“Muốn đi vào cốt tháp thì nhất định phải tu thành hoang thần mới có đủ tư cách… Bản thân Tiểu Vân cũng là một hoang thần, nàng cũng hy vọng mình có thể hùng mạnh hơn, vậy vì sao nàng lại không tiến vào cốt tháp?”

La Chinh vừa chạy như bay trong đồng hoang Vạn Cổ vừa thầm đoán.

Hắn luôn cảm thấy hai tỷ đệ Tiểu Vân và Phù Sơ có một bí mật nào đó không thể nói với người ngoài.

Nhưng những điều này không liên quan tới hắn lắm, dù sao bây giờ ngay chính bản thân hắn còn khó đảm bảo nổi.

Hy vọng duy nhất của hắn là ngày một mạnh hơn, cuối cùng một ngày nào đó có thể đánh ngược về Thần vực!

“Vù vù vù…”

La Chinh bay vù vù một mạch vào trong đồng hoang Vạn Cổ.

Lúc vừa mới rơi từ Thần vực xuống, hắn cũng không biết về sự tồn tại của hoang cốt.

Hắn chỉ mơ hồ cảm thấy khu đồng hoang đầy hài cốt này tản ra hơi thở thần bí mà thôi.

Bây giờ hắn mới hiểu được, hơi thở ấy đến từ sức mạnh hoang thần.

La Chinh bay vùn vụt khoảng nửa canh giờ mới giảm tốc độ ở trên không lại.

Dưới chân hắn giẫm lên vô số hài cốt, nhưng dùng mắt thường vốn không thể nào phân biệt được đâu là hài cốt, đâu là hoang cốt.

Hai mắt La chinh khẽ híp lại, thần niệm trong đầu chợt trải rộng ra, bao bọc khắp phạm vi hơn mười dặm xung quanh.

“Sử dụng thần niệm để tìm hoang cốt sẽ dễ hơn nhiều” La Chinh nở nụ cười.

Hắn đã cảm nhận được có tổng cộng khoảng bảy tám khúc hoang cốt nằm rải rác trong phạm vi này!

“Vèo!”

La Chinh chọn một hướng rồi lao vút qua, sau đó tiện tay đẩy xuống một cái.

Một luồng sức mạnh vô hình tản ra, cuốn từng bộ xương lên.

“Rầm rầm…”

Chúng như một cơn sóng màu trắng cuộn trào, mấy khúc xương bị lấp ở dưới cùng xoay tròn bay ra ngoài.

Ánh mắt La Chinh hơi lóe lên, tay hắn đưa ra nhanh như chớp, một khúc hoang cốt đã đến tay.

Sau khi lấy được khúc hoang cốt kia, La Chinh bay vút tới một phương hướng khác và lặp lại những động tác vừa rồi.

Bảy, tám khúc hoang cốt ở trong phạm vi hơn mười dặm đều rơi vào tay hắn.

Bằng phương pháp này, hiệu suất tìm kiếm hoang cốt của La Chinh nhanh hơn nhiều so với người thường.

Sau khi lấy được mấy khúc hoang cốt ấy, La Chinh lại bay lên không trung một lần nữa rồi lao vút về phía sâu trong hoang nguyên.

Đồng thời, hắn lại trải rộng thần niệm ra, bao trùm phạm vi hơn mười dặm xung quanh.

Hắn cứ lặp đi lặp lại như thế mấy lần, chẳng mấy chốc trong tay hắn đã có khoảng ba mươi khúc hoang cốt.

Trong suốt quá trình ấy, hắn còn kinh động đến một vài âm nhân.

La Chinh ra tay giết chết mấy âm nhân, những âm nhân khác thấy thế đều giải tán ngay lập tức, không một kẻ nào dám đánh lén hắn nữa.

Mất khoảng hơn nửa ngày, La Chinh đã tiến vào sâu chừng mấy ngàn dặm bên trong đồng hoang Vạn Cổ.

Khi hắn đang vô cùng phấn khởi thu gom những hoang cốt kia thì chợt nghe thấy một tiếng kêu rên khác thường.

Trong tiếng kêu rên này ẩn chứa sức mạnh cực lớn.

Khi âm thanh lan tỏa ra, vô số hài cốt trên mặt đất đồng thời bay lên, hình thành một trận sóng thần được tạo thành nhờ xương cốt.

La Chinh nhìn về hướng phát ra tiếng kêu ấy, bỗng chốc thấy một bộ xương khổng lồ xuất hiện ở nơi xa.

Tim hắn giật thót.

Dù cách rất xa nhưng hắn vẫn có thể thấy rõ hình dáng bộ xương ấy, vậy chẳng phải bản thể của bộ xương này cao tới ngàn dặm ư?


Chương 2117: Hoang cốt màu máu

Bộ xương khổng lồ kia vừa phát ra tiếng kêu rên thì chỉ lát sau, bên cạnh nó liền xuất hiện một người khổng lồ khác“Là con người biến thành người khổng lồ!” Dù cách xa đến mấy vạn dặm, La Chinh cũng có thể nhìn thấy rõ ràng: “Người khổng lồ này đột nhiên xuất hiện… Chẳng lẽ người nọ sử dụng sức mạnh hoang thần để phóng to bản thân lên?”

Tiểu Vân từng nói với La Chinh, mặc dù nàng tu thành hoang thần nhưng lại là cấp độ thấp nhất của hoang thần, chỉ có thể biến thành người khổng lồ cao hai trăm mét mà thôi.

Còn hoang thần thực sự lợi hại trong thế giới này có thể cao phổng lên đến hơn trăm dặm, thậm chí cao hơn nghìn dặm…

Một dặm đại khái bằng khoảng hai nghìn mét… Vậy người khổng lồ cao hơn nghìn dặm sẽ khổng lồ tới mức nào? Có được sức mạnh khủng khiếp nhường nào?

La Chinh khó mà tưởng tượng được.

Với kích cỡ như La Chinh mà đứng trước mặt người khổng lồ cao hơn nghìn dặm thì có khi còn nhỏ bé hơn cả hạt bụi.

Không ngờ sau khi tiến vào đồng hoang Vạn Cổ, hắn lại được tận mắt chứng kiến.

Ở bên kia, người khổng lồ vừa xuất hiện liền đánh nhau với bộ xương…

Mỗi lần hai quái vật khổng lồ ấy va chạm vào nhau đều làm phát ra tiếng nổ cực lớn, thậm chí hai luồng sức mạnh khủng khiếp đập vào nhau còn hình thành nên một trận gió lốc cực lớn khuếch tán về bốn phương tám hướng.

Mấy bộ xương to to nhỏ nhỏ vương vãi trên đồng hoang Vạn Cổ bị thổi bay khắp nơi.

“Vù vù vù vù…”

Từng trận gió lốc dữ dội quét tới, đám xương bị cuốn lên từng đợt rồi bay về phía La Chinh đang đứng.

Nếu người bình thường bị mớ xương này đập trúng thì e rằng không chết cũng mất nửa cái mạng.

La Chinh đứng nguyên tại chỗ, mặc cho chúng nện vào người, đôi mắt của hắn vẫn một mực nhìn chằm chằm về nơi xa, quan sát hai quái vật khổng lồ kia đấu với nhau.

“Ầm ầm… ầm ầm…”

Không lâu sau, La Chinh thấy bộ xương khổng lồ kia bị người khổng lồ bẻ gãy làm đôi từ phần hông, sau đó nó đổ rầm một cái trên mặt đất, cuối cùng người khổng lồ cũng đã giành được thắng lợi.

Ngay sau đó, người khổng lồ ấy lại biến mất ngay trong tầm mắt của La Chinh.

“Chắc lại thu nhỏ lại rồi” La Chinh đứng trong đống xương thì thào, hắn gần như đã bị vùi lấp trong mớ xương bay tới.

Thân thể hắn lắc nhẹ, chui ra khỏi đống xương kia, trên mặt tràn đầy vẻ ngóng trông.

Bây giờ Linh Ô đã được đưa vào thế giới trong cơ thể hắn, chỉ cần liên tục bồi dưỡng chúng theo cách mà mẫu thân dạy là tu vi của hắn sẽ tăng lên vùn vụt.

Trở thành đại viên mãn cũng chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi.

Nhưng nếu chỉ dừng lại ở đại viên mãn thì hắn chưa chắc đã đối đầu được với những thánh nhân kia.

Ngoại trừ thánh nhân ra, thậm chí hắn còn phải đối mặt với cường giả Bỉ Ngạn cảnh nữa.

Nếu bây giờ hắn tu luyện sức mạnh hoang thần tới cực hạn thì có khi thực lực sẽ tăng theo cấp số nhân… Đây chính là sức mạnh mà hắn đang tha thiết theo đuổi!

La Chinh không ngừng nghỉ lấy một giây, lại bắt đầu tìm kiếm hoang cốt một lần nữa.

Vừa rồi khắp đồng hoang Vạn Cổ bị từng đợt gió lốc đảo tung nên những hoang cốt bị vùi sâu bên dưới cũng bị cuốn ra, nhờ vậy mà công cuộc tìm kiếm của La Chinh cũng đơn giản hơn nhiều.

“Phía trước có ba khúc hoang cốt…”

“Ở độ sâu hai trăm mét bên dưới có khoảng sáu khúc!”

“Chỉ có một à…”

La Chinh giống như một con ong mật cần cù chăm chỉ lướt đi giữa đống xương, tỉ mẩn tìm kiếm.

Trong suốt quá trình ấy, thi thoảng hắn sẽ gặp phải những người khác đi ngang qua…

Khí tức tản ra từ những người này rất giống với Tiểu Vân nhưng mạnh hơn nàng nhiều, chắc hẳn họ cũng là hoang thần.

Song, bọn họ chỉ liếc nhìn La Chinh một cái, trên mặt thoáng qua chút kinh ngạc rồi cũng không để ý tới La Chinh nữa mà lập tức biến đi thật xa…

Chỉ qua nửa ngày, La Chinh đã tích lũy được hơn tám mươi khúc hoang cốt, trong đó có gần một nửa có kích cỡ khá lớn.

“Vèo!”

La Chinh bay đi tiếp hơn mười dặm rồi lại thôi thúc sức mạnh linh hồn của mình, dùng thần niệm bao trùm xung quanh.

Trong khắp phạm vi được thần niệm bao trùm đều hình thành một vài hình ảnh màu xám trắng truyền vào trong đầu hắn.

“Ồ!”

Lần này La Chinh phát hiện ở chỗ cách mình bảy dặm có một khúc xương hình tam giác cao cỡ một người đang tản ra sức mạnh hoang thần dày đặc.

“Hoang cốt lớn vậy cơ à?” La Chinh giật nảy mình.

Chỗ mà hắn đang đứng vẫn chưa phải là trung tâm của đồng hoang Vạn Cổ, có trời mới biết đồng hoang Vạn Cổ lớn đến cỡ nào.

Vì lý do an toàn, La Chinh cũng không định xâm nhập quá sâu vào trong đó.

Ngộ nhỡ gặp phải bộ xương khổng lồ cao cỡ mấy ngàn dặm, e rằng với thực lực hiện tại của La Chinh thì khó mà bảo toàn được tính mạng.

Mà rất nhiều năm trước, vùng này không biết đã có bao nhiêu người từng đi qua, vì thế chỉ còn lại một vài hoang cốt linh tinh vụn vặt thôi.

La Chinh tìm lâu như vậy, đây là lần đầu tiên hắn tìm thấy một khúc hoang cốt khổng lồ nhường ấy.

“Vèo!”

La Chinh nhẹ nhàng bay vút đến đó, ánh mắt dán chặt vào mặt đất.

“Sâu nghìn mét ở ngay phía dưới đây…”

La Chinh không do dự nhiều, hắn lập tức cúi đầu hướng xuống dưới rồi đột nhiên nhảy bật lên, lao vào trong đống xương bên dưới.

Chui được xuống tới đáy rồi, hai tay La Chinh đột nhiên tóm nhẹ, bắt được khúc hoang cốt cao cỡ một người kia và nhẹ nhàng nhấc lên.

Nhưng không ngờ khúc hoang cốt ấy lại chẳng nhúc nhích, trọng lượng của nó vượt xa hơn hẳn dự tính của La Chinh!

“Nặng thế cơ à?”

Chín vì sao trong thế giới bên trong cơ thể của La Chinh khẽ chuyển động, sức lực đôi tay hắn đột nhiên bùng nổ, nhấc bổng khúc hoang cốt này lên.

Mãi đến khi lên tới mặt đất, La Chinh mới thấy rõ hình dạng của khúc hoang cốt này.

“Hoang cốt màu đỏ máu…” La Chinh ngạc nhiên.

Khúc hoang cốt hình tam giác này chắc là một mảnh xương bả vai, nhưng khác với những khúc xương màu trắng khác, toàn bộ khúc hoang cốt này tản ra vầng sáng màu đỏ máu cùng luồng sức mạnh hoang thần nồng đậm đến tột độ.

“Không biết khúc hoang cốt này bằng bao nhiêu khúc hoang cốt bình thường…”

Trên mặt La Chinh lộ ra vẻ mừng rỡ, đang định cất khúc hoang cốt này vào trong chiếc nhẫn tu di thì chợt nghe thấy tiếng gió vù vù bên tai.

Hắn quay đầu lại nhìn, thấy bốn bóng người lao từ không trung tới.

La Chinh khẽ cau mày, thầm nghĩ không ổn rồi.

Chiếc nhẫn tu di trong tay hắn lóe lên, khúc hoang cốt lớn bằng một người lập tức nằm gọn trong đó, biến mất trước mặt hắn.

“Vèo vèo vèo…”

Bốn bóng người lao vù vù trên không trung, thoắt cái đã đứng trước mặt La Chinh.

* Waka là đơn vị duy nhất tại Việt Nam sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.

Các cá nhân, tổ chức khác đăng tải, sao chép tác phẩm dưới bất kỳ hình thức nào đều là vi phạm bản quyền.

Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.

Trân trọng!

Tên cầm đầu là một thanh niên có thân hình gầy gò, sắc mặt trắng bệch.

Sau lưng gã là một thiếu nữ xinh đẹp mặc áo bào màu đỏ, hai người khác thì mặc đồ giống như hộ vệ.

“Tiểu sư huynh, vừa rồi rõ ràng ta nhìn thấy một khúc hoang cốt rất lớn màu đỏ máu, vậy mà chỉ chớp mắt đã biến đâu mất rồi” Thiếu nữ mặc áo bào đỏ lên tiếng.

Thanh niên kia liền chuyển mắt sang nhìn chiếc nhẫn tu di trên tay La Chinh: “Còn phải nói à? Đương nhiên là người này giấu đi rồi”

Dứt lời, gã âm thầm đánh giá La Chinh một chút, trong đôi mắt lộ ra vẻ khinh thường.

Gã nói: “Chẳng cần biết ngươi là ai, hoang cốt đào được trong vùng này đều thuộc về sở hữu của Thương Lam tông chúng ta, giao ra đây!”

Nghe gã nói vậy, La Chinh hơi nhíu mày lại.

Ở đâu cũng đụng phải kẻ kiểu này, cho dù dưới đáy hỗn độn cũng không ngoại lệ…

La Chinh cười khẩy, đối đáp hết sức tự nhiên: “Hài cốt trên đồng hoang Vạn Cổ đều là vật vô chủ, đương nhiên ai tìm thấy sẽ là của người đó, dựa vào đâu mà ngươi đòi ta giao ra?”

Thanh niên kia cũng không muốn lãng phí thời gian với La Chinh thêm, gã cười lạnh, nói: “Ta không có hứng thú với mạng chó của ngươi.

Ta lặp lại lần nữa, giao ra đây, ta sẽ tha cho ngươi một con đường sống!”


Chương 2118: Chém giết

“Thiếu nữ mặc áo khoác đỏ tươi chớp chớp mắt rồi nói: “Này, tốt nhất là ngươi ngoan ngoãn giao hoang cốt màu máu kia ra, tiểu sư huynh của ta sẽ tốt bụng tha cho ngươi một mạng!”Thiếu nữ và thanh niên kia đã nhìn ra La Chinh là một chân thần chứ không phải hoang thần.

Chân thần không phải là xu hướng tu luyện chính trên thế giới này.

Một số hoang thần sẽ mở thế giới trong cơ thể để tu luyện vài thần thông, chẳng qua việc tu luyện hoang thần vẫn là chính, những phương pháp khác chỉ là phụ trợ thôi.

Người chuyên tu chân thần như La Chinh thật sự vô cùng hiếm thấy.

Hiển nhiên bọn họ cũng không xem trọng tu vi và sức mạnh của La Chinh.

“Thế à?” La Chinh cười khẽ, tiếp tục kiềm chế.

Trong hoàn cảnh còn đầy lạ lẫm này, hắn luôn cố gắng không gây phiền phức.

Sau đó hắn chợt mỉm cười, đôi chân dùng lực, cơ thể đột nhiên bắn ngược ra sau!

“Vút!”

La Chinh lui về sau nhanh như một con chim linh hoạt bay vụt qua đồng hoang Vạn Cổ.

Hiển nhiên thiếu nữ và thanh niên kia đều không nghĩ đến chuyện La Chinh dám bỏ chạy.

Cả bốn người đều sửng sốt, vẻ mặt của gã thanh niên cũng lộ ác ý: “Kẻ nhỏ bé không biết tên mà lại dám bỏ trốn trước mặt ta, đúng là trò cười mà…”

“Vù vù…”

Quanh người thanh niên ấy xuất hiện tia sáng vàng, cơ thể phồng to trong nháy mắt!

Trăm mét, nghìn mét…

Trong chớp mắt, thanh niên ấy đã hóa thành người khổng lồ cao năm nghìn mét và chạy thẳng về phía La Chinh.

Mặc dù gã to hơn rất nhiều nhưng vẫn rất nhanh nhẹn, tốc độ còn nhanh hơn La Chinh ba phần!

Thiếu nữ bất đắc dĩ thở dài nhìn theo hướng La Chinh bỏ chạy: “Tên này thật là ngu ngốc, cứ ngoan ngoãn giao hoang cốt ra thì còn có thể giữ mạng, bây giờ chọc giận tiểu sư huynh thì làm gì còn mạng nữa?”

Sau đó thiếu nữ bay lên, hai hộ vệ cũng theo sát.

Một người chạy một người đuổi với tốc độ cực nhanh, chỉ chốc lát sau đã qua hơn trăm dặm.

Thanh niên phía sau tỏa ra khí thế mạnh mẽ, những âm nhân bò trên đất đều sợ hãi trước khí thế ấy nên gần như chạy trốn tứ tán theo bản năng.

“Cơ thể khổng lồ mà tốc độ vẫn nhanh như vậy…” La Chinh chau mày, việc không thể thoát khỏi tên đó nằm ngoài dự đoán của hắn.

Không chỉ thế, khoảng cách giữa hai người còn ngày một gần hơn.

Ban đầu, La Chinh còn có thể giữ khoảng cách trên mười dặm với thanh niên đó, nhưng bây giờ gã đã lặng lẽ chạy đến sau lưng La Chinh.

“Trốn cũng chết thì cần gì phải trốn?”

Giọng nói lạnh lẽo của thanh niên truyền đến, bàn tay lật lại rồi đập xuống đầu La Chinh.

Trước gã thanh niên cao mấy nghìn mét, La Chinh nhỏ bé trông chẳng khác gì một con muỗi, sao có thể trốn khỏi bàn tay của gã?

“Hừ!”

La Chinh hừ lạnh, cuối cùng hai mắt cũng hiện sát khí dày đặc.

Hắn chịu đựng để tránh phiền phức chứ tuyệt đối không phải do sợ hãi!

Cơ thể hắn lộn vòng trên không trung, Thừa Ảnh kiếm đã ra khỏi vỏ.

“Xoạt!”

Sau tiếng kiếm rung lanh lảnh, một đường kiếm mảnh dài màu xanh nhạt phóng ra ngoài theo hình cung như trăng non.

Thanh niên kia vốn không thèm để ý đến đường kiếm đó.

Trong thế giới hoang thần, cơ thể mạnh mẽ mới là bản lĩnh duy nhất.

Cách ra tay của tên tu luyện chân thần làm hắn ta buồn cười, không sinh lòng cảnh giác dù đã cảm nhận được sự phi phàm từ đường kiếm ấy.

Hắn ta có thể đập nát đường kiếm ấy bằng một cái tát, nếu không đủ thì hai cái.

Tuy nhiên, lần này gã phát hiện ra mình đã sai.

Ngay khi bàn tay gã chạm vào đường kiếm, cảm giác đau đớn kinh người bỗng nhiên truyền đến.

Bàn tay khổng lồ của gã chẳng khác gì đậu hũ trước đường kiếm ấy, giữa bàn tay xuất hiện một vết nứt lớn, nửa bàn tay bị cắt đứt rơi bộp xuống đất!

“Đây là…” Thanh niên gần như không thể tin vào đôi mắt mình.

Cái tên bé như muỗi trước mặt lại có thể chém ra đường kiếm kinh khủng đến vậy sao?

Nhân lúc gã đang sững sờ, La Chinh phóng lên bầu trời.

La Chinh không muốn phát sinh tranh chấp nên mới bỏ chạy, có điều nếu đã ra tay thì sẽ không bỏ qua cho thanh niên ấy.

Kể cả khi La Chinh có muốn bỏ qua, đối phương cũng sẽ cho rằng hắn là kẻ địch đáng gờm rồi đuổi theo đến cùng!

La Chinh chạy băng băng trên cánh tay dài đến nghìn mét của thanh niên, chỉ chốc lát sau đã lên đến độ cao trên bốn nghìn mét.

Đôi mắt hắn trở nên vô cảm, Thừa Ảnh kiếm trong tay cũng tỏa ra ánh xanh nhạt, khí thế khó tả tích tụ lại ngày một điên cuồng.

“Dung Đạo Kiếm! Chết!”

Hắn xoay người, năng lượng dung đạo đã ấp ủ tại thế giới trong cơ thể hắn từ lâu cũng bộc phát ra.

Hiện giờ tu vi của La Chinh đã thăng cấp mạnh thành chân thần cấp cao, cộng thêm có được Thừa Ảnh kiếm nên sức mạnh lớn hơn hồi còn ở vùng đất Đạo Tranh rất nhiều.

Đường kiếm xanh hình trăng lưỡi liềm thứ hai còn uy lực hơn cả đường kiếm đầu tiên của La Chinh, không chỉ hơn gấp trăm lần mà tốc độ cũng nhanh như chớp, hoàn toàn không cho kẻ khác có cơ hội phản ứng kịp…

Trong lúc thanh niên còn sững sờ, đường kiếm hình trăng lưỡi liềm đã lặng lẽ xẹt qua cổ hắn ta.

Gã ngơ ngác nhìn La Chinh ở cách đó không xa, cơ thể to lớn vẫn đứng lặng tại chỗ…

Không lâu sau, cái đầu to như một ngọn núi của gã tuột sang bên cạnh rồi lăn xuống khỏi cổ.

“Ầm ầm!”

Một cái hố to xuất hiện tại nơi cái đầu rơi xuống.

Cơ thể khổng lồ của gã lảo đảo rồi cũng ngã sấp xuống.

La Chinh trôi lơ lửng trên độ cao hơn bốn nghìn mét, lồng ngực phập phồng thở dốc.

Đánh chết tên này đơn giản hơn hắn tưởng.

Hình như do sức sống của hoang thần đều có nguồn gốc từ xác thịt nên dễ bị giết hơn chân thần.

Đối với chân thần thì bị chặt đứt cổ vẫn khó mà chết.

Điểm trí mạng thật sự của chân thần là linh hồn bị tiêu diệt, đan điền bị nghiền nát.

Còn hoang thần vì quá ỷ lại vào cơ thể của mình nên vừa bị chặt đứt cổ đã chết rồi!

“A!”

Đúng lúc này, một tiếng thét chói tai truyền đến từ phía xa, cũng chính là từ thiếu nữ áo đỏ kia.

Thiếu nữ và hai hộ vệ đánh giá sức mạnh của thanh niên quá cao nên mới đi theo chậm rãi như vậy.

Theo bọn họ thấy, gã có thể giết chết La Chinh trong chớp mắt, mà La Chinh cũng không trốn được bao xa.

Ai ngờ cơ thể thanh niên bỗng nhiên run lên rồi đầu thân chia hai nơi.

Thậm chí bọn họ còn không thấy cổ hắn ta bị chém đứt như thế nào…

“Vù vù vù…”

Sức mạnh hoang thần nồng nặc thoát khỏi cơ thể to lớn của thanh niên, xác chết của hắn ta cũng bắt đầu thu nhỏ về thành kích cỡ của người bình thường trong vài lần hô hấp.

“Ngươi, ngươi, ngươi…” Thiếu nữ nhìn chằm chằm La Chinh với ánh mắt sợ hãi và nét mặt khó tin.

Chẳng qua nguồn cơn của nỗi sợ không phải là La Chinh mà là cái chết của thanh niên: “Ngươi giết chết tiểu sư huynh! Ngươi biết hắn ta là ai không?!”


Chương 2119: Nương tay

La Chinh bình tĩnh đến bất ngờ, Thừa Ảnh kiếm trên tay khẽ rung.

Hắn hờ hững nói: “Chuyện hắn ta là ai có liên quan gì đến ta đâu? Ta chỉ biết rằng bản thân hắn ta muốn chết thôi!”“Ngươi…”

Thiếu nữ áo đỏ cắn chặt răng, không ngờ lại gặp phải một kẻ không sợ trời không sợ đất như vậy.

“Ta thấy người muốn chết là ngươi mới đúng!”

Một trong hai hộ vệ phía sau quát lên.

Khi thấy thanh niên bị giết, sắc mặt của bọn họ vô cùng khó coi.

Thương Lam tông chính là bá chủ của khu vực đồng hoang Vạn Cổ rộng vô biên giới này.

Thanh niên vừa bị La Chinh giết chết chính là đệ tử Thương Lam tông có năng khiếu nổi trội nhất trong gần trăm năm qua.

Gã vừa được tông chủ thu nhận làm đệ tử thân truyền không lâu trước đó, ai dè vừa ra ngoài một chuyến thì bỏ mạng…

Sao hai hộ vệ có thể báo cáo chuyện này với vị tông chủ có tính cách lạnh lùng, tàn nhẫn và hung ác đó chứ?

“Vù vù vù…”

Cả người hai hộ vệ bắt đầu lóe những tia sáng vàng nhạt, cơ thể cũng phồng to lên.

Sức mạnh của hai hộ vệ này mạnh hơn thanh niên kia, hình thể cao đến khoảng năm nghìn mét.

Trong nháy mắt, trước mặt La Chinh bỗng có thêm hai người đàn ông to như hai quả núi.

“Đừng giết hắn.

Hắn đã giết tiểu sư huynh, chắc chắn chúng ta quay về tông môn sẽ bị xử phạt.

Hai người hãy bắt hắn lại để sư phụ bớt giận đi” Thiếu nữ áo đỏ lạnh lùng nói.

Nàng ta cũng là đệ tử thân truyền của tông chủ Thương Lam tông nên mới có tư cách gọi thanh niên kia là tiểu sư huynh.

Nàng ta cũng có tài năng vượt bậc, chẳng qua tu vi kém hơn thanh niên kia khá nhiều.

Hai hộ vệ cũng cảm thấy thiếu nữ áo đỏ nói có lý, thế là một trong hai tên lạnh lùng quát La Chinh: “Tên nhóc, ta khuyên ngươi ngoan ngoãn buông tay chịu trói đi, đừng chống cự vô ích nữa để tránh bị giày vò!”

Theo bọn họ thấy, kiếm pháp của La Chinh vô cùng kỳ dị, lại có uy lực lớn đến vô lý.

“Buông tay chịu trói?” La Chinh nhếch môi, nhẹ nhàng nâng Thừa Ảnh kiếm trong tay lên: “Các ngươi cảm thấy điều đó có khả năng không?”

“Đừng nhiều lời với hắn, phế hắn đi” Một hộ vệ nói.

Hai kẻ khổng lồ dứt khoát tách ra hai bên để bao quanh La Chinh, trông cứ như hai ngọn núi lớn vậy.

Từ lúc bắt đầu đến giờ, thiếu nữ áo đỏ vẫn luôn tập trung nhìn La Chinh nhưng lại thấy trên gương mặt của hắn không hề biểu hiện ra bất cứ sự hoảng loạn nào mà vẫn luôn bình tĩnh và tự nhiên.

Không biết hắn lấy sự tự tin từ đâu, hay là hắn có chỗ dựa gì đặc biệt?

Ngay lúc hai hộ vệ xông về phía La Chinh, Thừa Ảnh kiếm trong tay La Chinh đột nhiên phát ra hai loại ánh sáng đan xen.

Hai loại ánh sáng màu xanh và màu xám đó chính là chân ý nhất niệm thiện ác!

La Chinh còn chưa thể khống chế chân ý nhất niệm thiện ác hoàn toàn, chẳng qua việc dung hợp kiếm hồn của Thừa Ảnh kiếm đã giúp hắn và kiếm trở thành một thể, do vậy hắn cũng lĩnh ngộ được thần thông trong đó.

“Thiện ác cuồng loạn!”

Đây là đòn tấn công linh hồn do Thừa Ảnh kiếm hóa ra.

“Vù vù…”

Hai hộ vệ kia lập tức có cảm giác như vừa bị búa bổ vào đầu, ý nghĩ thiện và ác trong linh hồn bọn họ cùng bị kích hoạt, tư duy trở nên hỗn loạn khiến đôi mắt cả hai đều toát lên vẻ mờ mịt và bối rối.

Sơ ý một tích tắc trong cuộc giao tranh này là đủ để quyết thắng bại rồi!

Cơ thể La Chinh như én lượn lên trời, thanh kiếm trong tay chợt phóng đại rồi chém ra hai đường kiếm như trăng non sang hai hướng trái phải.

“Phập, phập!”

Sau hai tiếng vang trầm đục, cổ của hai tên hộ vệ đều xuất hiện một dấu vết nhỏ, cái đầu to đột nhiên trượt khỏi cổ.

Mãi đến khi bỏ mạng, đôi mắt to của cả hai vẫn còn giữ biểu cảm mờ mịt và linh hồn vẫn hỗn loạn như trước.

“Soạt soạt soạt…”

Sau đó, sức mạnh hoang thần trong cơ thể hai người bắt đầu tràn ra ngoài, cơ thể nhanh chóng thu nhỏ lại thành kích cỡ của người bình thường.

La Chinh cầm Thừa Ảnh kiếm, mắt liếc nhìn thiếu nữ áo đỏ.

Thiếu nữ áo đỏ đang bay lơ lửng trên không ngơ ngác nhìn cái xác không đầu của hai hộ vệ, trong phút chốc vẫn chưa kịp phản ứng.

Tiểu sư huynh và hai hộ vệ đã bị giết trong thời gian ngắn như vậy, mà đối phương chỉ là một chân thần thôi…

Chẳng phải sức mạnh của người tu luyện chân thần rất bình thường sao?

Ít nhất tại Thương Lam tông, có rất ít người lựa chọn tu luyện chân thần, và chỉ có một vài thiên tài trong số họ thử cố gắng mở thế giới trong cơ thể ra nhưng cũng chỉ là để phụ trợ.

Tại sao tên này lại mạnh đến vậy?

Biểu hiện của La Chinh đã hoàn toàn lật đổ nhận thức của nàng ta!

Đến giờ nàng ta mới hiểu tại sao La Chinh luôn tỏ ra thong dong và bình tĩnh.

Khi La Chinh liếc qua, nàng ta không khỏi rùng mình vì hiện giờ chỉ còn sót lại một mình nàng ta thôi!

Sức mạnh của nàng ta thua xa tiểu sư huynh và càng không bằng hai tên hộ vệ, hắn sẽ để cho nàng ta rời đi bình yên sao?

“Vèo!”

La Chinh lướt người đến, Thừa Ảnh kiếm trong tay nhắm ngay giữa mày của thiếu nữ áo đỏ.

Bất kể bốn người này thuộc thế lực nào, chỉ có giết sạch thì mới có thể ngăn chặn tai họa về sau.

Song, La Chinh lại chẳng phải kẻ thích giết chóc.

Thiếu nữ này chỉ châm chọc vài câu theo thanh niên kia chứ chưa ra tay với hắn nên hắn hơi do dự.

Hắn cần một lý do giết nàng ta, bèn lạnh nhạt hỏi: “Không định phản kháng à?”

Thiếu nữ áo đỏ cắn răng nhìn chăm chăm vào dáng vẻ lạnh lùng của La Chinh rồi bỗng nhiên ngẩng đầu ưỡn ngực, không chịu khuất phục.

Mũi kiếm đâm thủng trán của nàng ta.

Nhìn dòng máu tươi chảy dài trên gương mặt đẹp tuyệt của nàng ta, đáy mắt La Chinh toát lên vẻ bất đắc dĩ.

Hắn xoay nhẹ Thừa Ảnh kiếm rồi thu vào nhẫn tu di, sau đó cơ thể xoay tròn trên không rồi bay về một hướng khác của đồng hoang Vạn Cổ.

Mãi đến khi bóng lưng của La Chinh hoàn toàn biến mất, thiếu nữ áo đỏ mới thở phào, chậm rãi tụt xuống rồi ngồi xổm trên mặt đất, toàn thân không còn sức lực.

Nàng ta vừa mới đi ngang qua cửa âm phủ.

Để thiếu nữ áo đỏ sống sót tức là đã chôn tai họa ngầm không nhỏ cho mình, nhưng La Chinh rất khó làm trái nguyên tắc của bản thân.

Chẳng qua đồng hoang Vạn Cổ quá rộng lớn, dù cho tông môn rách gì đó có mạnh đến thế nào thì cũng khó có thể tìm ra hắn, hơn nữa chưa chắc hắn sẽ ở trong thôn kia mãi.

* Waka là đơn vị duy nhất tại Việt Nam sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.

Các cá nhân, tổ chức khác đăng tải, sao chép tác phẩm dưới bất kỳ hình thức nào đều là vi phạm bản quyền.

Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.

Trân trọng!

Trong bộ tộc, Phù Sơ đang nghiên cứu phương pháp tu chân mà La Chinh tặng cho mình.

La Chinh lấy phương pháp tu chân này từ tàng thư các trong Tiên phủ, cũng xem như là một thần thông rất đặc biệt.

Ban đầu Phù Sơ rất không vui, dù sao Tiểu Vân tỷ tỷ mới là người bảo cậu ta tu chân thần.

Thế nhưng do kỳ kinh bát mạch bị phong ấn, không thể tu luyện hoang thần nên cậu ta chỉ còn con đường này để đi.

Cậu ta bắt đầu nghiên cứu với thái độ có chút ít còn hơn không.

Không ngờ cậu ta mới đọc vài lần mà đã bị quyển phương pháp tu chân này hấp dẫn.

Phương pháp tu chân trong Thần vực xem như kế thừa từ Xi Vưu, tu luyện chân thần cũng là xu hướng chính trong hỗn độn, chẳng qua do dưới đáy hỗn độn có “hoang cốt” nên mới sa sút dần.

Phương pháp tu luyện mà La Chinh đưa ra là do Cố Bắc tự thân sáng tạo nên cũng là tinh túy trong tinh túy.

Thiên phú của Phù Sơ vốn phi phàm, cậu ta cẩn thận nghiên cứu một hồi liền cảm nhận được một cánh cửa đang dần mở ra trước mặt mình!


Chương 2120: Thu hoạch

“Tỷ, tỷ nói xem rốt cuộc tên kia là ai?” Phù Sơ tò mò hỏi, tay vẫn cầm quyển trụcTiểu Vân trầm ngâm một lát mới thản nhiên đáp: “Hình như hắn không phải là người của thế giới chúng ta”

“Không phải người của thế giới chúng ta?” Phù Sơ tỏ vẻ khó hiểu: “Chẳng lẽ còn có thế giới khác nữa hả?”

Tiểu Vân ngẩng đầu nhìn bầu trời bên ngoài nhà tranh: “Tất nhiên là có.

Nghe bảo tổ tiên của chúng ta đều đến từ một nơi rất rất cao trên không trung với tên gọi thế giới mẹ… Những người bị trục xuất khỏi thế giới đó như chúng ta chính là hậu duệ của bọn họ…”

Từ góc độ của nàng mà nhìn lên trời thì chỉ thấy từng cụm mây mù màu nâu tụ lại, đặc quánh đến mức không thể tan ra.

Ấy chính là những cụm khí hỗn độn.

“Hắn là người đến từ thế giới mẹ ư?” Đôi mắt Phù Sơ sáng đến lạ.

Tiểu Vân mỉm cười: “Ta chỉ đoán mò thôi! Đệ tu luyện cho tốt… Đệ xem, La Chinh chỉ tu luyện chân thần mà còn có bản lĩnh lớn đến vậy, nếu sau này đệ có cơ hội quay về gia tộc thì biết đâu cũng nổi tiếng với cái danh chân thần thì sao?”

Phù Sơ bĩu môi, tiếp tục nghiên cứu quyển trục trên tay.

Cậu ta muốn thử một số năng lực được ghi lại trong quyển trục và mở ra thần hải của riêng mình.

Đúng lúc này, tiếng động đột ngột truyền tới từ bên ngoài nhà tranh làm hai tỷ đệ cùng nhìn qua, kế đó trông thấy La Chinh.

“Về rồi à” Tiểu Vân mỉm cười dịu dàng.

“Thu hoạch thế nào? Có phải là không lấy được miếng hoang cốt nào không?” Phù Sơ hơi bất mãn.

Tuy rằng cậu ta không phải là hoang thần nhưng cũng có nhiều kinh nghiệm giúp phân rõ phương hướng hoang cốt.

Cậu ta cảm thấy La Chinh sẽ không có thu hoạch gì khi vào đồng hoang Vạn Cổ.

La Chinh chú ý thấy vẻ mặt của Phù Sơ nhưng chỉ im lặng bước vào trong nhà.

“Bề ngoài của hoang cốt không khác xương bình thường là mấy nên mới khó tìm.

Mấy trăm người trong bộ tộc cùng tìm trong một tháng mà cũng chỉ may mắn thấy vài miếng thôi, thật ra không cần phải gấp đâu” Tiểu Vân nói không nhanh không chậm.

“Nếu chịu dẫn ta theo thì đâu đến mức không thu hoạch được gì” Phù Sơ bĩu môi.

La Chinh khoanh chân ngồi xuống, mỉm cười với hai tỷ đệ rồi nhẹ nhàng vung tay.

Một đống hoang cốt xếp ngay ngắn trước mặt hắn!

Tiểu Vân và Phù Sơ đều sửng sốt.

Phù Sơ còn trợn mắt nhìn La Chinh rồi lại nhìn hoang cốt: “Một, hai, ba, bốn,… Mười hai miếng! Hơn nữa còn có ba miếng rất lớn!”

Lần trước Phù Sơ cố lắm mới tìm ra được ba miếng hoang cốt, vả lại còn suýt chết trong đồng hoang Vạn Cổ, không ngờ La Chinh chỉ đi một ngày mà đã tìm thấy nhiều hoang cốt như vậy.

Điều này làm cậu ta hơi khó chấp nhận.

Ngay cả Tiểu Vân luôn bình tĩnh cũng nóng cả mắt khi nhìn đống hoang cốt này.

Tuy tháng nào bộ tộc cũng có thêm vài miếng hoang cốt nhưng đó là tài sản chung, Tiểu Vân không thể sử dụng riêng nên vẫn luôn thiếu hoang cốt.

Lần này Phù Sơ đã mạo hiểm tính mạng để lấy hai miếng hoang cốt cho Tiểu Vân.

Tuy rằng nàng mắng đệ đệ mình một trận nhưng trong lòng vẫn rất vui vẻ vì nó quá quý báu với nàng.

Ngay lúc hai tỷ đệ trợn tròn mắt, La Chinh lại nhẹ nhàng gạt tay biến ra thêm mười hai miếng hoang cốt nữa trước mắt bọn họ.

“…”

Tiểu Vân và Phù Sơ nhìn đăm đăm vào chúng.

Rồi bọn họ lại thấy tay của La Chinh nhúc nhích, theo đó mười hai miếng hoang cốt nữa lại xuất hiện.

La Chinh lần lượt phất tay làm từng hàng hoang cốt hiện ra trước mắt hai tỷ đệ.

Tiểu Vân và Phù Sơ đi từ cảm giác kinh ngạc, khó tin đến gần như chết lặng!

“Đây, đây… Tổng cộng có tám mươi chín miếng” Tiểu Vân ngơ ngác nhìn hoang cốt, sức mạnh hoang thần tỏa ra từ chúng có sức hấp dẫn rất lớn với nàng.

Phù Sơ cũng ngơ ngẩn nhìn La Chinh: “Ngươi lật hết cả đồng hoang Vạn Cổ lên luôn à?”

Nên biết, khu vực của bọn họ là nơi cằn cỗi nhất trong đồng hoang Vạn Cổ, những bộ xương tại đây đã bị lục tìm vô số lần nhưng số lượng hoang cốt vẫn rất ít ỏi.

Các hoang thần mạnh mẽ cảm thấy khu vực này không xứng đáng để tìm kiếm hoang cốt nên mới đến lượt những bộ tộc như thế này đi nhặt mót.

Thi thoảng may mắn lắm thì có thể tìm ra một hai miếng hoang cốt.

Ấy thế mà La Chinh lại tìm thấy gần trăm miếng trong vòng một ngày, đúng là khó có thể tưởng tượng được!

Nếu các tông môn lớn biết chuyện này thì e rằng sẽ giành khu vực này lại mất.

“Ngươi làm cách nào vậy?” Tiểu Vân chỉ khiếp sợ trong một thời gian ngắn.

Nàng không phải là thiếu nữ chưa từng thấy thành lớn.

Nếu nàng không lưu lạc đến nơi này thì đừng nói là trăm miếng hoang cốt, dù có đến chục nghìn hay trăm nghìn miếng hoang cốt đặt trước mặt cũng khó có thể làm nàng rung động.

Đối với hoang thần mạnh mẽ thật sự thì số lượng đó chẳng thấm vào đâu cả.

Có điều, việc đào ra nhiều hoang cốt như thế trong vùng đất cằn cỗi này lại khác.

“May mắn” La Chinh cười khẽ.

Phù Sơ trợn trắng mắt: “Kẻ ngốc mới tin là may mắn!”

La Chinh tìm được hai ba miếng, thậm chí là bảy tám miếng thì có thể bảo là may mắn, chứ đến trẻ con cũng không tin hắn tìm được tám mươi chín miếng hoang cốt chỉ nhờ may mắn.

La Chinh không tiếp tục giải thích mà nhẹ nhàng đẩy mười hai miếng hoang cốt đến trước mặt Tiểu Vân: “Ta tặng cho ngươi số hoang cốt này, ngươi cũng cần tu luyện”

Tuy rằng La Chinh cũng rất cần hoang cốt để tu luyện nhưng việc tìm kiếm chúng không quá khó, nơi này còn là chỗ ở ngắn hạn của hắn khi vừa mới đến nên hắn sẵn lòng chia sẻ với Tiểu Vân.

“Số hoang cốt này… đều thuộc về ta sao?” Tiểu Vân kích động.

Nàng thật sự cần hoang cốt để đột phá cửa ải, nhưng nàng cũng biết rõ giá trị của nó.

Dù La Chinh chỉ chia sẻ với nàng hai ba miếng trong số hoang cốt vừa thu hoạch được thì nàng cũng đã thỏa mãn rồi.

Cách La Chinh dứt khoát đẩy mười hai miếng hoang cốt đến trước mặt nàng thật sự khiến nàng thấy hơi hổ thẹn nhưng lại không nỡ từ chối.

Phù Sơ vốn định bắt bẻ La Chinh vài câu nhằm làm hắn đưa cho tỷ tỷ thêm vài miếng hoang cốt, song bây giờ thấy La Chinh rộng rãi nên cũng ngại mở miệng.

“Ừ, có điều ta còn muốn nhờ ngươi chỉ bảo về một miếng hoang cốt” La Chinh nói.

Tiểu Vân hơi buồn bực, hỏi ngay: “Vẫn còn một miếng hoang cốt nữa hả?”

Nhẫn tu di của La Chinh lại lóe sáng, ngay sau đó một miếng hoang cốt hình tam giác cao cỡ một người bình thường rơi ầm xuống đất khiến căn nhà tranh cũng rung theo.

Trước mắt bọn họ là miếng hoang cốt màu máu.

Lần này Tiểu Vân chỉ có thể trợn tròn mắt nhìn miếng hoang cốt màu máu to lớn ấy.

Nàng sửng sốt khoảng bốn, năm giây rồi mới tỉnh hồn, kế đó vội vàng giục: “Mau, mau thu lại!”

“Sao thế?” La Chinh hơi khó hiểu nhưng vẫn nhét hoang cốt màu máu vào nhẫn tu di.

Tiểu Vân bước đến cửa nhà tranh rồi quan sát xung quanh với vẻ cảnh giác.

Sau khi cài cửa nhà lại, nàng nói: “Nếu có ai nhìn thấy miếng hoang cốt này thì phiền to rồi…”

Mặc dù những kẻ nhặt mót trong bộ tộc đều dựa vào Tiểu Vân nhưng lại không phải là người đáng tin cậy.

Bọn họ rất vui lòng bán tin tức La Chinh có miếng hoang cốt này cho người ngoài.

* Waka là đơn vị duy nhất tại Việt Nam sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.

Các cá nhân, tổ chức khác đăng tải, sao chép tác phẩm dưới bất kỳ hình thức nào đều là vi phạm bản quyền.

Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.

Trân trọng!

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
bộ này chương viết siêu chậm :Z . Mới check bên họ đâu đó khoảng hơn 17 chương mới thui bạn à ^^
https://audiosite.net
Mới check bộ này thiếu 1k chương :Z đã liên hệ cac CTV nhé hoàng anh ^^
https://audiosite.net
Mình sẽ ? CTV nhé bạn :)
https://audiosite.net
Chính xác thưa bạn ^^! - Bên TG họ nói sẽ ra phần 2 nhé bạn :) nên để cái kết mở đó bạn :D
https://audiosite.net
Dtu230 3 ngày trước
Truyện đến tập 138 hết chưa ad
https://audiosite.net
Bùi Thành Linh 3 ngày trước
Giọng đọc 2 còn ra không vậy ad
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 4 ngày trước
Ra thêm đi ad
https://audiosite.net
Saner 1 tuần trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Anh 1 tuần trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 3 tuần trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box