1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Bách Luyện Thành Thần
  4. Tập 423 : Bộ lạc (c2111-c2115)

[Dịch] Bách Luyện Thành Thần

Tập 423 : Bộ lạc (c2111-c2115)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 2111: Bộ lạc

La Chinh nhận miếng hoang cốt từ tay thiếu niên, quan sát một hồiTrong cánh đồng hoang vu do xương cốt hình thành này có đủ các loại xương muôn hình vạn trạng, những khúc xương này đều không sợ bị khí hỗn độn ăn mòn nhưng lại không có gì đặc biệt.

Duy chỉ có miếng hoang cốt này ẩn chứa sức mạnh đặc biệt, quả thực khiến La Chinh cảm thấy hiếu kỳ.

Mà nói đi cũng phải nói lại…

Bất kể là thiếu niên trước mặt hay là con người còn chưa được khai sáng trí khôn, bọn họ đều không có tu vi cao thâm nhưng lại không sợ khí hỗn độn.

Lẽ nào bọn họ cũng được tính là “sinh linh vượt cấp”? Cũng tức là Thiên Ma ngoại vực?

Hiện tại cũng không phải thời điểm để suy nghĩ những việc này.

Khi hắn vừa cất hoang cốt đi, thiếu niên kia liền lanh lợi đứng dậy khỏi mặt đất, nói: “Đại tiên có thể bay, vậy có thể đưa ta rời khỏi nơi này được không?”

Hiện tại La Chinh cũng cần tìm hiểu cái nơi kỳ quái này bèn lập tức đồng ý, liền ôm thiếu niên này bay về phía trước.

“Ngươi thường đến đây tìm loại hoang cốt này?” La Chinh hỏi.

Thiếu niên gật đầu: “Vâng!”

“Đối với ngươi thì nơi này quá nguy hiểm” La Chinh thản nhiên nói.

Đối với La Chinh thì đám “người” bò trên mặt đất kia chỉ như con sâu cái kiến, thế nhưng chúng lại có thể giết chết thiếu niên này một cách dễ dàng.

Vì mấy miếng hoang cốt này mà liều mạng, dường như có phần không đáng.

Thiếu niên cười nhạt một tiếng: “Lần này là ta không cẩn thận, đi vào quá sâu trong đồng hoang Vạn Cổ này! Trước đây ta chỉ ở sát biên giới đồng hoang Vạn Cổ mà thôi! Chỉ là hiện nay người tìm kiếm hoang cốt càng lúc càng nhiều, ta đành phải đi vào sâu bên trong thử vận may!”

Thì ra nơi này gọi là đồng hoang Vạn Cổ, trong lòng La Chinh thầm nghĩ, lập tức hỏi tiếp: “Còn rất nhiều người cũng tìm kiếm hoang cốt giống như ngươi?”

“Đương nhiên, chúng ta kiếm sống bằng việc này mà!” Thiếu niên đáp không chút ngập ngừng do dự.

La Chinh lại tiếp tục hỏi về đề tài này, biết được vài điều sơ lược.

Thì ra sát biên giới đồng hoang Vạn Cổ còn có một bộ tộc, thiếu niên này chính là một thành viên thuộc bộ tộc kia.

Ở nơi này, muốn trở nên cường đại thì phải hấp thu sức mạnh từ trong hoang cốt.

Mục đích của thiếu niên này cũng là như vậy.

Tuy cánh đồng hoang Vạn Cổ này mênh mông rộng lớn, nhưng hoang cốt ở vùng biên giới đã trải qua vô số năm khai phá nên số lượng ngày một ít.

Thiếu niên này phải vô cùng mạo hiểm mới có thể đi vào sâu trong đồng hoang Vạn Cổ.

Đương nhiên, với lực chân của tên thiếu niên này, theo La Chinh thấy thì cái gọi là “chỗ sâu” kia cũng chả sâu là bao.

Dưới sự chỉ dẫn của thiếu niên, La Chinh bay dọc theo đồng hoang Vạn Cổ tiến thẳng về phía trước.

Sau đó không lâu, xương cốt trên mặt đất càng lúc càng thưa thớt, để lộ ra từng khoảnh đất đen rộng lớn, có lẽ đã đến vùng biên giới.

Giống như thiếu niên đã nói, càng đi ra bên ngoài đồng hoang Vạn Cổ thì số lượng “âm nhân” lại càng ít.

Trừ cái đó ra, La Chinh cũng bắt gặp một vài kẻ đang đào bới giữa một đống xương cốt, có vẻ như cũng đang tìm kiếm hoang cốt…

Bọn họ lại bay ra ngoài thêm một lúc, rời khỏi phạm vi đồng hoang Vạn Cổ, cuối cùng cũng thấy được một bộ lạc không lớn cũng không nhỏ.

“Đến rồi!” Thiếu niên chỉ vào bộ lạc và nói, trong mắt ánh lên sự giảo hoạt: “Đại tiên, chúng ta đi xuống thôi!”

La Chinh đồng ý với đề nghị của thiếu niên.

Xem ra những người ở đây cũng không biết bay, hắn đưa thiếu niên bay vào bộ lạc như vậy khó tránh khỏi quá gây chú ý.

Nơi này hoàn cảnh lạ lẫm, La Chinh buộc phải cẩn thận.

Dù sao Thiên Ma ngoại vực dưới đáy Hỗn Độn có thể giam cầm tất cả mọi thứ, e rằng cường giả thực sự dưới đáy Hỗn Độn còn mạnh hơn cả thánh nhân.

“Đại tiên đã tới nơi này, vậy xin hãy đến bộ lạc ta làm khách đi” Thiếu niên chân thành nói.

La Chinh khẽ gật đầu, sau đó nối gót thiếu niên đi vào bộ lạc.

Không ngờ hai người vừa đi qua đỉnh núi, tới gần cổng bộ lạc thì chợt bắt gặp một nhóm đàn ông thân hình vạm vỡ từ trong bộ lạc chạy ra.

Trong tay những người này cầm gậy gỗ, xiên sắt, đá tảng, khí thế hung hăng xông về phía La Chinh và thiếu niên.

“Đồ sao chổi! Ngươi còn dám trở về!”

“Đã nói vậy rồi mà cái đồ sao chổi nhà ngươi còn dám quay về bộ tộc chúng ta!”

“Đừng nói gì cả, mau cút đi!”

Mục tiêu của bọn họ không phải La Chinh mà là thiếu niên bên cạnh.

Những người này vừa tức giận la mắng vừa nhào tới, có người quơ xiên sắt gậy gộc, có người thì ôm đá ném.

Thiếu niên hú lên một tiếng, lập tức trốn ra sau lưng La Chinh, thân thể còn run lẩy bẩy: “Đại tiên, đại tiên cứu mạng, những người này đều muốn mưu hại tính mạng của ta!”

La Chinh hờ hững liếc mắt nhìn thiếu niên một cái.

Vẻ mặt, giọng nói, động tác của cậu ta đều tràn đầy sợ hãi, nhưng trong đôi mắt lại không có chút sợ sệt nào…

Ánh mắt con người là khó giả vờ nhất, tên nhóc này muốn lợi dụng mình.

Thiếu niên này đề nghị mình đáp xuống từ sớm, mục đích là làm cho những người này không nhìn thấy mình bay lượn trên không trung, cho nên những người trong bộ lạc này mới dám xông lên mà không chút kiêng dè.

Lông mày La Chinh nhíu chặt lại.

Tuy nhiên, khi đối mặt với một đám người đang xông tới, hắn vẫn nhẹ nhàng nâng tay.

Một luồng sức mạnh bản nguyên vô hình bắt đầu ngưng kết.

“Vù vù vù vù…”

Tảng đá đang bay vụt trên không trung đột nhiên hóa thành một làn bụi mù.

Đám người đang vung gậy gộc, xiên sắt chỉ cảm thấy trong tay trống không, vũ khí của bọn họ cũng biến thành một làn bụi mù.

“Đại tiên thật lợi hại! Đại tiên giúp ta dạy dỗ bọn họ, đám người thối tha này ngày nào cũng bắt nạt ta, phải cho bọn họ biết thế nào là lễ độ!” Vẻ sợ hãi giả tạo trên mặt thiếu niên đã hoàn toàn biến mất, đôi mắt đầy phấn khích.

Sắc mặt đám đàn ông kia bỗng chốc trở nên cực kỳ khó coi.

Bọn họ thấy tên thiếu niên kia dẫn về một kẻ xa lạ cũng chẳng xem là chuyện gì to tát, không ngờ người này lại lợi hại như vậy, lại còn giúp đỡ tên thiếu niên kia.

“Ngươi, ngươi là ai?”

“Tại sao ngươi lại muốn giúp cái tên sao chổi này?”

Kẻ cầm đầu là một người đàn ông tóc húi cua, gã vừa nhìn chằm chằm La Chinh vừa chất vấn.

La Chinh bình tĩnh nói: “Ta cũng không định giúp hắn, nhưng có chuyện gì thì các ngươi từ từ nói, không cần thiết phải làm vậy với một đứa trẻ”

Chuyện này vốn không liên quan gì tới hắn, huống chi La Chinh cũng không thích cảm giác bị người khác lợi dụng.

“Đứa trẻ?” Gã đàn ông để tóc húi cua lạnh giọng cười: “Từ khi người này tới bộ lạc của chúng ta, năm nào cũng có tai họa.

Hắn chả phải phải trẻ con gì mà chính là một sao chổi sống, chỉ biết mang đến tai họa!”

“Anh bạn xa lạ, đây là chuyện riêng của bộ tộc chúng ta” Một người khác nói.

“Ta không phải tai họa gì hết!” Thiếu niên rướn cổ giải thích, trông có vẻ vô cùng đau khổ: “Tiểu Vân tỷ tỷ có thể chứng minh!”

“Hừ! Nếu không phải năm xưa Tiểu Vân tốt bụng thu nhận ngươi, bộ lạc chúng ta cũng sẽ không sa sút đến bước này… Hôm nay ngươi có làm gì cũng đừng hòng quay về bộ lạc!” Gã đàn ông tóc húi cua nói với vẻ mặt kiên quyết.

Đúng lúc này, một cô gái từ trong bộ lạc đi ra.

Một giọng nói trong trẻo dễ nghe truyền tới: “Nếu các ngươi không cho Phù Sơ về nhà, vậy ta và Phù Sơ rời khỏi bộ lạc này là được”


Chương 2112: Hoang thần

Trên người cô gái kia mặc một chiếc áo vải thô, bên dưới là một chiếc váy cũng được làm bằng chất liệu tương tựTuy ăn mặc sơ sài nhưng những thứ ấy không che nổi gương mặt xinh đẹp vô ngần của nàng, cảm giác như nhan sắc tuyệt trần này không nên xuất hiện trong một bộ lạc nguyên thủy như vậy.

Ánh mắt La Chinh dừng lại trên người cô gái, trong lòng bỗng nảy lên một chút cảm giác bí ẩn.

Cô gái này chẳng hề để lộ ra chút tu vi nào, nhưng trên thân thể nàng tỏa ra một luồng khí tức vừa mạnh mẽ vừa khác thường.

Dường như nàng là một người luyện thể, nhưng lại không hoàn toàn là vậy!

La Chinh cho rằng nàng không phải đối thủ của mình, nhưng thực lực của nàng hẳn phải mạnh hơn người bình thường rất nhiều.

Điều khiến hắn tò mò hơn cả là khí tức phát ra trên người nàng rất giống với miếng hoang cốt trên tay La Chinh!

“Tiểu Vân tỷ!”

Thấy cô gái này, trên mặt thiếu niên hiện lên vẻ vui mừng.

Những người khác nghe Tiểu Vân nói như vậy, sắc mặt thoắt cái trở nên cực kỳ khó coi.

Tiểu Vân có địa vị rất cao trong bộ lạc, quan trọng hơn là mỗi khi có tai họa ập xuống cũng chỉ có Tiểu Vân mới có thể chống lại.

Nếu nàng thực sự rời đi, lần sau tai họa lại ập xuống, sợ rằng toàn bộ mọi người trong bộ lạc đều phải chết!

Hơn nữa bộ lạc bọn họ và một bộ lạc khác có mâu thuẫn khá gay gắt, thường xảy ra xung đột, lần nào cũng là Tiểu Vân đứng ra mới chặn được bộ lạc kia ở ngoài cửa.

“Tiểu Vân, nếu ngươi đi, lại có âm nhân chạy đến thì phải làm sao bây giờ?”

“Đúng vậy! Huống chi người của bộ lạc Vũ Phi cũng đang rục rịch!”

Nghe mấy lời này, Tiểu Vân thản nhiên nói: “Không phải các ngươi nói những tai họa này đều là do Phù Sơ mang tới sao? Nếu ta đưa Phù Sơ đi rồi, chẳng phải tai họa cũng sẽ đi theo hay sao? Các ngươi còn lo lắng cái gì?”

“Cái này…” Gã đàn ông tóc húi cua không biết phải phản bác như thế nào.

Từ khi Tiểu Vân nhặt được Phù Sơ rồi đưa về bộ lạc này, âm nhân thường xuyên chạy từ trong đồng hoang Vạn Cổ tới tập kích bộ lạc.

Nhưng trước khi Phù Sơ được nhặt về, chuyện này cũng không phải chưa bao giờ xảy ra.

Thấy gã đàn ông tóc húi cua nói không nên lời, Tiểu Vân cười lạnh một cái, đi tới trước mặt Phù Sơ rồi nói: “Về nhà cùng tỷ tỷ nào!”

Thiếu niên được gọi là “Phù Sơ” ngoan ngoãn đi theo sao Tiểu Vân.

Lúc này Tiểu Vân đột nhiên ngoảnh đầu lại, nhìn chằm chằm La Chinh hỏi: “Là ngươi cứu Phù Sơ về sao?”

La Chinh khẽ gật đầu.

Bấy giờ gương mặt vẫn luôn bình thản của Tiểu Vân mới hiện ý cười đoan trang nền nã: “Cảm ơn ngươi, nhà cửa sơ sài không có gì chiêu đãi, nhưng xin hãy đến nhà ta ngồi chơi một lát”

* Waka là đơn vị duy nhất tại Việt Nam sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.

Các cơ quan, tổ chức, cá nhân khác sao chép, đăng tải tác phẩm là vi phạm bản quyền.

Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.

Trân trọng!

Mức độ đơn sơ của bộ lạc này còn hơn cả những gì La Chinh tưởng tượng.

Giữa một gian nhà tranh trống trải chỉ có một đống lửa, góc tường còn treo vài miếng thịt hong khô trước gió.

Tiểu Vân đun một nồi nước, ngồi xuống bên cạnh đống lửa, ánh mắt lạnh nhạt lướt qua La Chinh.

Nàng nói: “Ngươi là một chân thần đã mở ra thế giới bên trong cơ thể phải không?”

Nghe vậy, La Chinh chợt nhướng mày.

“Đúng” La Chinh thừa nhận: “Làm sao mà ngươi nhìn ra được?”

Muốn nhìn thấu tu vi của đối phương thì tu vi của bản thân cũng phải đạt đến một cấp độ nhất định.

Nếu Tiểu Vân là chân thần cấp thấp thì chuyện này cũng không có gì kỳ lạ, nhưng rõ ràng là La Chinh không cảm giác được tu vi trên người nàng, đây mới là chỗ kỳ lạ.

Trên mặt Tiểu Vân hiện lên vẻ khó hiểu.

Nàng nhìn chằm chằm La Chinh một lúc, sau đó khẽ cười nói: “Ngươi đến từ đâu vậy, trông có vẻ như cái gì cũng không biết?”

Phù Sơ ở bên cạnh cũng cười hì hì, nói: “Tỷ, ta cũng cảm thấy lạ.

Suốt dọc đường vị đại ca này cứ hỏi ta rất nhiều thứ, có vẻ như hắn còn không biết cả đồng hoang Vạn Cổ”

Phù Sơ này thoạt nhìn có vẻ ngây thơ, nhưng thực tế lại khá nhạy bén lanh lẹ, trên đường trở về đây cậu ta đã bắt đầu nghi ngờ lai lịch của La Chinh.

“Thứ cho ta không thể trả lời” La Chinh lắc đầu, đáp.

Lúc trước, khi La Chinh tiến vào Thần vực, ít nhiều gì Tinh Vĩ còn nói cho hắn biết một vài kiến thức cơ bản về Thần vực.

Còn lần này, hắn bị mẹ mình đẩy thẳng ra khỏi Thần vực, rơi xuống nơi này, có thể nói là hoàn toàn không biết gì về thế giới dưới đáy Hỗn Độn!

“Mỗi người đều có bí mật của riêng mình” Tiểu Vân cũng không gặng hỏi, dù sao La Chinh cũng là ân nhân của Phù Sơ.

Nàng nói: “Sở dĩ ta có thể nhìn ra tu vi của ngươi là vì ta là một hoang thần”

“Hoang thần?” La Chinh sửng sốt, từ trước đến nay hắn chưa bao giờ nghe tới khái niệm này, chí ít thì lúc còn ở trong Thần vực hắn vẫn chưa biết cái gì gọi là hoang thần.

Tiểu Vân gật đầu: “Ở chỗ chúng ta, chân thần tu chân thuần túy rất ít, cho nên ta cũng nghi ngờ rằng ngươi là thiếu gia của một thế lực lớn nào đó, từ trước đến nay chưa bao giờ ra khỏi cửa nên mới không hề biết gì cả”

Theo lẽ thường, đáng lẽ La Chinh chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhìn thấu tu vi của Tiểu Vân, nàng chỉ là một hoang thần cấp thấp mà thôi.

Nhưng trước nay La Chinh chưa bao giờ biết đến nói chi là nhìn thấy “hoang thần”, hắn chỉ có thể cảm nhận được một luồng khí tức đặc biệt từ trên người nàng nên đương nhiên không nhìn thấu tu vi của nàng.

“Hoang thần mà ngươi nói có liên quan đến hoang cốt sao?” La Chinh liên tưởng đến khúc hoang cốt kia, dù sao khí tức phát ra từ trên người Tiểu Vân cũng giống hệt như năng lượng trong hoang cốt.

Hắn vừa nói vừa đưa tay lấy khúc hoang cốt kia ra.

Vừa nhìn thấy khúc hoang cốt kia, ánh mắt Tiểu Vân chợt bừng sáng.

Nàng gật đầu nói: “Đúng, sức mạnh của hoang thần chúng ta đều đến từ những khúc hoang cốt như thế này!”

Hoang thần hoàn toàn là một hệ thống tu luyện khác.

Ở dưới đáy Hỗn Độn, mọi tài nguyên đều vô cùng thiếu thốn.

Sinh linh tầm thường căn bản không có tài nguyên để tu luyện chân nguyên, càng không thể tạo ra một “Thần vực nhỏ” giống như La Chinh.

Nhưng thế giới này cũng rất công bằng, dưới đáy Hỗn Độn tồn tại một lượng xương cốt khổng lồ.

Những khúc xương này giống như biển rộng mênh mông, số lượng nhiều đến mức không tài nào đếm xuể, chỉ có thể dùng từ vô số để hình dung.

Hơn nữa, có nhiều bộ xương cốt là do các đại năng cực mạnh để lại.

Trải qua vô số năm tháng, những khúc xương này vẫn không bị ăn mòn gì cả, cuối cùng chúng biến thành hoang cốt.

Những sinh linh dưới đáy Hỗn Độn hấp thu năng lượng từ trong hoang cốt để tu luyện, nhờ đó thực lực tăng vọt và cuối cùng trở thành hoang thần!

Có điều, tuy số lượng hoang cốt khá lớn, nhưng dù sao vẫn có hạn.

Giống như bộ lạc của Tiểu Vân, bọn họ kiếm sống bằng việc tìm kiếm hoang cốt.

Cứ một thời gian lại có cường giả đến đây thu mua, họ dùng chúng để đổi lấy một ít vật tư cần thiết.

Đương nhiên, một phần hoang cốt trong đó nhất định phải để lại cho Tiểu Vân tu luyện.

Nửa năm qua, số lượng hoang cốt bộ lạc khai thác được càng lúc càng ít, tới tận lúc này cả bộ lạc cũng chỉ tích lũy được chưa tới hai mươi miếng.

Nếu bán hết những miếng hoang cốt này đi, Tiểu Vân sẽ không còn hoang cốt để tu luyện nữa.

Phù Sơ biết tỷ tỷ mình cần rất nhiều hoang cốt để đột phá cảnh giới hiện giờ nên đành cắn răng mạo hiểm đi sâu vào đồng hoang Vạn Cổ.

Những nơi càng nguy hiểm thì xác suất đào được hoang cốt lại càng lớn.

Không ngờ cậu ta may mắn đào được ba miếng hoang cốt, song lại bị một đám âm nhân truy sát, cuối cùng được La Chinh cứu.

“Thì ra là thế!”

Lúc này La Chinh mới sực hiểu ra, trong lòng thầm cảm thán một hồi.

Dựa vào những bộ xương nằm chi chít khắp nơi kia, các sinh linh có thể tạo ra một hệ thống tu luyện khác!


Chương 2113: Hình thái

“Tu thành hoang thần chắc hẳn là một cấp độ khác của người luyện thể, nhưng nhìn cơ thể ngươi hình như lại chẳng mạnh đến thế”Dù sao đối phương cũng đã phát hiện ra mình hoàn toàn không biết gì cả, La Chinh bèn dứt khoát hỏi rõ hơn một chút.

Bình thường, người luyện thể đều là người có cơ thể cường tráng.

Tự như La Chinh, hắn đã tu luyện cơ thể tới một cảnh giới khủng khiếp nên cũng có thể xem như một người luyện thể đặc biệt.

Mặc dù người tên Tiểu Vân ở trước mặt này tản ra một hơi thở rất mạnh, nhưng cơ thể của nàng lại không thể xem là mạnh được.

Đôi mắt dịu dàng của Tiểu Vân khẽ lườm La Chinh một cái, có lẽ nàng cảm thấy hắn lại hỏi một vấn đề vô cùng ngu ngốc rồi.

Phù Sơ ở bên cạnh chỉ đành bất đắc dĩ cười cười.

Thiếu niên này cũng không biết mình đã dẫn theo người như nào về nữa, cứ như hắn không phải người của thế giới này vậy, không có chút xíu thường thức nào cả.

Cũng may Tiểu Vân là người vô cùng kiên nhẫn, nàng lập tức nói: “Anh bạn trẻ này, nếu ngươi không biết chút nào về hoang thần, vậy có thể đi theo ta”

Dứt lời, nàng nhẹ nhàng bước thẳng ra ngoài căn nhà tranh.

La Chinh không hề do dự, bám theo sát phía sau.

Khi ra đến ngoài sân, Tiểu Vân xoay người lại, vừa cười ngọt ngào với La Chinh vừa bắt đầu cởi quần áo trên người ra.

“Ngươi?” La Chinh giật nảy mình, hắn hoàn toàn không biết nàng định làm gì.

Nào ngờ, sau lớp áo vải thô trên người nàng là một bộ y phục dạ hành(*) màu nâu.

(*) Y phục dạ hành: quần áo tối màu, để tránh bị phát hiện khi đi vào ban đêm.

Bộ y phục dạ hành này bó sát trên người nàng, phác họa rất rõ dáng vẻ quyến rũ của nàng.

Ở bên ngoài y phục có rất nhiều đường vân kỳ lạ.

Nàng chớp mắt, một luồng khí tức cuộn trào tản từ trong cơ thể ra ngoài.

“Vù vù vù!”

Khí tức này phát ra hào quang màu vàng nhạt, dùng mắt trần cũng có thể thấy rõ ràng.

Trên mặt La Chinh vẫn đầy vẻ nghi ngờ.

Hắn nhìn Tiểu Vân, không biết vì sao nàng lại hành động như thế.

Trong mắt La Chinh, hắn có thể cảm nhận được một luồng năng lượng cực kỳ nguyên thủy đang đang đều đặn dao động trong thân thể của Tiểu Vân, gần như trải rộng toàn thân nàng từ trên xuống dưới.

Đầu, cổ, ngực, eo, thậm chí cả ngón tay nữa.

Trong Thần vực có rất ít người có thể sử dụng sức mạnh như thế, cho dù sử dụng chân nguyên thì cũng chỉ là sử dụng trên lưỡi đao.

Ví dụ như khi La Chinh sử dụng sức mạnh bản nguyên, hắn tuyệt đối sẽ không phân bố sức mạnh ra toàn thân, còn cô nương Tiểu Vân này lại đi con đường ngược lại.

Tiểu Vân đột nhiên la lên một chữ: “Cao!”

Cơ thể nàng đột nhiên phồng lên với tốc độ cực nhanh!

Lúc đầu nàng chỉ cao hơn hai mét, bây giờ lại đột nhiên cao hơn La Chinh!

Tám mét.

Mười mét.

Nam mươi mét.

Trăm mét.

Cô gái nhìn có vẻ đơn thuần, yếu đuối này bỗng chốc liền hóa thành một ngọn núi nhỏ, cúi đầu nhìn xuống La Chinh ở phía dưới.

Luồng sức mạnh trong thân thể Tiểu Vân sôi trào đầy cuồng loạn, khí chất của nàng cũng biến hóa trong chớp mắt.

Dường như nàng biến thành một con thú cái đến từ nơi sâu thẳm của man hoang, trên người nàng toát lên vẻ xinh đẹp vừa đặc biệt vừa hùng mạnh.

“Đây…” La Chinh kinh ngạc.

Hắn đã từng chứng kiến thuật pháp biến nhỏ thành lớn, biến lớn thành nhỏ, có một số pháp bảo cũng có thể làm được điều này.

Ngoài ra còn có một vài thần thông đặc biệt hoặc sinh linh có huyết mạch đặc thù cũng có thể làm thân thể đột nhiên to lớn chỉ trong khoảng thời gian ngắn.

Ngay cả bản thân La Chinh khi tự mình rót sức mạnh bản nguyên vào trong cơ thể cũng có thể làm thân thể của mình to lớn hơn.

Nhưng những thần thông hóa nhỏ thành lớn ấy khác hẳn với thủ đoạn mà Tiểu Vân thi triển!

Dưới sự biến đổi về kích cỡ thân thể của Tiểu Vân, toàn thân nàng chỗ nào cũng biến thành lớn theo, khí tức tích chứa cũng biến thành vô cùng mạnh mẽ, giống như hình dáng khổng lồ như vậy mới thực sự là hình dáng vốn có của nàng.

Còn vì sao lúc đầu Tiểu Vân lại cởi quần áo của mình ra…

Đại khái là sau khi biến thành khổng lồ, bộ quần áo sẽ bị căng ra và rách toạc, còn bộ y phục dạ hành trên người nàng thì có thể biến đổi kích thước theo sự tăng trưởng của cơ thể nàng.

Bây giờ, nó vẫn đang ôm sát cơ thể nàng.

“Đây chính là sức mạnh hoang thần” Tiểu Vân cúi đầu nhìn La Chinh, từ tốn nói.

Bây giờ, một nắm tay của Tiểu Vân còn cao hơn cả La Chinh.

Nhưng sau khi toàn thân nàng biến thành khổng lồ, tính cả tóc lẫn lông mày, thì tổng thể vẫn cực kỳ cân đối và xinh đẹp.

Phù Sơ rất thường xuyên nhìn thấy cảnh tượng này.

Dù sao, mỗi lần bộ lạc của bọn họ có vấn đề gì đều do Tiểu Vân ra trận.

Tiểu Vân chính là nữ chiến thần bảo vệ bộ lạc.

Nếu không có nàng, bộ lạc này đã bị xóa sổ từ lâu.

Cũng chính vì vậy mà mỗi lần những người trong bộ lạc muốn đuổi Phù Sơ đi đều bị Tiểu Vân ngăn lại.

“Tỷ tỷ, tỷ có thể so tài với hắn một chút” Phù Sơ cười hì hì nói.

Nghe thấy Phù Sơ nói như vậy, ánh mắt Tiểu Vân hơi lóe lên.

Với ánh mắt tinh anh của Tiểu Vân, nàng biết thực lực của La Chinh không tệ, dù sao tu vi của đối phương cũng là chân thần.

Nhưng đây là một thế giới tu hoang thần là chủ yếu, tu luyện chân thần chỉ là một thủ đoạn phụ trợ mà thôi.

“Có thể thử một chút” La Chinh mỉm cười.

“Ngươi chuẩn bị kỹ chưa, ta sắp ra tay đấy nhé.

Ngươi phải cẩn thận, sức mạnh của ta rất lớn đấy” Tiểu Vân nhắc nhở.

Nàng vừa dứt lời, thân hình cao lớn đột nhiên xoay một cái, từng cơn gió xoáy xuất hiện khiến cỏ tranh trên mái nhà thổi loạn xạ.

“Vù!”

“Nắm đấm nhỏ” rộng khoảng mười mét của Tiểu Vân nện thẳng về hướng La Chinh.

Nhìn nắm đấm khổng lồ nện về phía mình, lông mày của La Chinh hơi nhíu lại.

Sau khi hóa thành người khổng lồ, sức mạnh của Tiểu Vân thật sự tăng lên rất nhiều lần.

La Chinh đứng tại chỗ, hai tay gập ở phía trước, đón đỡ trước người, đồng thời sức mạnh bản nguyên trong cơ thể đột nhiên bộc phát ra.

“Oành!”

Chỉ thoáng sau, hắn lập tức va chạm với nắm đấm rộng khoảng mười mét của Tiểu Vân.

Trong mắt Tiểu Vân, sức mạnh của người chỉ tu luyện chân thần rất yếu, vì thế nàng cố gắng áp chế sức mạnh hoang thần của mình, chỉ sử dụng gần bốn phần sức mạnh thôi.

Mặc dù thanh niên này không biết cái gì hết, mà lai lịch cũng hơi kỳ lạ, nhưng nói gì thì hắn cũng đã cứu đệ đệ của mình một mạng.

Nếu như cú đấm này đập hắn thành thịt nát sẽ không hay.

Nhưng trong khoảnh khắc va chạm, Tiểu Vân cảm nhận được một sức mạnh cực lớn từ thân thể của người thanh niên này.

Dường như sức mạnh này lớn tới mức khiến nàng không thể nào chống cự được.

La Chinh đón đón rồi đột nhiên lật tay đẩy một cái, sức mạnh hùng hậu thuận theo cánh tay của nàng đẩy ngược lại khiến thân thể khổng lồ của Tiểu Vân lùi lại không ngừng.

“Bịch, bịch, bịch, bịch, bịch”

Mỗi bước chân lùi lại của nàng giẫm lên mặt đất đều phát ra một tiếng vang nặng nề, khiến mặt đất cũng chấn động theo.

Song, mặc dù thân thể của Tiểu Vân đã lớn lên gấp mấy chục lần nhưng vẫn vô cùng nhanh nhẹn.

Nàng lui lại về sau khoảng bảy, tám bước rồi xoay người, giữ cho bản thân đứng yên, hai mắt nhìn La Chinh chằm chằm, trong mắt là tia sáng kỳ lạ.

Nàng không kìm được mà tán thưởng: “Không ngờ ngươi lại có sức mạnh nhường này.

Lại lần nữa nào”

Lần này, Tiểu Vân thôi không khinh thường gì nữa mà bộc phát ra đến chín phần sức mạnh, đập xuống giữa đầu của La Chinh thêm một lần.

“Rầm!”

Hai người lại va chạm với nhau.

La Chinh đứng vững vàng tại chỗ, giơ cánh tay cơ bắp lên cao, dùng một tay để đỡ cú đấm này của Tiểu Vân.

Phù Sơ đứng cạnh thấy cảnh này chỉ biết hít một hơi khí lạnh thật sâu.

Kẻ này vốn chưa từng mở hình thái hoang thần ra, cũng không có sức mạnh hoang thần.

Hắn chỉ dùng sức mạnh của bản thân mà không ngờ lại chặn được một đòn tấn công toàn lực của Tiểu Vân tỷ tỷ.


Chương 2114: Huyết mạch trong hoang cốt

Từ trước đến giờ hai tỷ đệ chưa gặp phải chuyện như thế này bao giờNhất là Tiểu Vân, nàng rất rõ ràng sức mạnh của mình khủng khiếp tới mức nào.

Mấy năm nay, dựa vào những hoang cốt kia mà nàng không ngừng trưởng thành, còn thiên phú của nàng thì có thể đảm bảo bản thân nàng có thể sử dụng triệt để sức mạnh trong hoang cốt.

Trong những hoang thần cùng cảnh giới, rất hiếm người có thể vượt qua nàng.

Thế mà thanh niên này chỉ dùng một tay mà có thể cản lại một kích gần như toàn lực của nàng.

Hắn chưa từng tu luyện hoang thần… Nếu quả thực hắn tu thành hoang thần thì sẽ kinh khủng đến cỡ nào?

Tiểu Vân thu nắm đấm lại, vầng sáng màu vàng nhạt bao bọc bên ngoài cơ thể nàng hơi lấp lóe, thân thể cũng bắt đầu liên tục thu nhỏ lại… Cuối cùng khôi phục hình dáng của bản thân.

Nàng nhặt quần áo của mình lên, chậm rãi bước về phía La Chinh, trong ánh mắt khi nhìn hắn có thêm một chút kính sợ và ngờ vực.

Nhân vật như vậy tuyệt đối không thể nào là hạng người vô danh, thế mà hắn lại hoàn toàn không biết gì về hoang thần hay thế giới này.

Người này thật sự quá kỳ lạ.

“Ngươi… rốt cuộc ngươi tới từ nơi nào?” Tiểu Vân buột miệng hỏi, lòng hiếu kỳ của nàng đã bị gợi lên.

“Có thể không nói không?” La Chinh đáp lại.

Tiểu Vân nhếch miệng lên.

Nàng cũng đã đoán rằng La Chinh sẽ không dễ dàng để lộ ra, bèn hỏi câu khác: “Vậy mục đích mà ngươi tới nơi này là gì?”

“Mục đích…” La Chinh trầm ngâm một chút.

Hắn bị mẫu thân ném tới đây…

Bây giờ, La Chinh cũng dần dần rõ ràng về thân thế của bản thân và thứ mà hắn phải đối mặt.

Nếu nói tới mục đích… Trong hai mắt của hắn lấp lánh ánh sáng bức thiết: “Mục đích là phải trở nên mạnh hơn nữa”

Phù Sơ bỗng nhiên nói chen vào: “Xem ra kẻ địch của đại tiên ngài rất cường đại”

“Tại sao ngươi lại nói như vậy?” La Chinh hỏi.

“Ngài đã lợi hại như vậy rồi mà còn muốn trở nên hùng mạnh hơn nữa, vậy chỉ có thể là nguyên nhân này” Phù Sơ nhún vai đáp.

La Chinh không phản bác lại.

Từ khi mẫu thân kể cho hắn nghe về mọi chuyện, hắn mới thật sự ý thức được đối thủ của mình là kẻ mạnh xưa nay chưa từng có.

Chỉ một tên Mục Hải Cực, một tên Đông Phương Thuần Quân đã là ngọn núi lớn mà hắn không thể vượt qua rồi, huống chi đối thủ ẩn núp bên trong Thần vực e rằng không chỉ có thế!

Hắn phải trở nên mạnh hơn nữa, điều này vô cùng cần thiết.

“Thế thì hãy tu luyện hoang thần đi.

Ta có thể dạy ngươi phương pháp tu luyện” Tiểu Vân mặc lại bộ quần áo vải thô kia, thản nhiên nói.

La Chinh hơi nhíu mày, đúng là hắn có ý định tu luyện hoang thần.

Khi trông thấy những hài cốt khổng lồ khó mà tưởng tượng nổi ở dưới đáy hỗn độn, La Chinh đã bị chấn động mạnh.

Hơn nữa, khi ở bên trong vùng đất Đạo Tranh, La Yên cũng triệu hồi “Oa Ảnh” khổng lồ ra.

Trong lòng La Chinh có một suy đoán mơ hồ rằng, có khi nào sinh linh bên trong hỗn độn hoặc thế giới mẹ đều có thể biến thành khổng lồ như vậy không?

Những gì mà Tiểu Vân thể hiện càng khẳng định phỏng đoán của La Chinh hơn.

Nếu như thế giới dưới đáy hỗn độn thật sự lấy tu luyện hoang thần là chủ yếu, vậy La Chinh cũng có lòng tin rằng bản thân mình sẽ lấy được cách thức tu luyện hoang thần.

Chỉ là hắn chưa quen cuộc sống ở đây, thế giới này phức tạp hơn so với tưởng tượng của hắn nhiều.

Chỉ một Tiểu Vân ở trong một bộ lạc xa xôi đã có thực lực như vậy rồi, nếu hắn không cẩn thận bại lộ chuyện gì ra, hoặc là trêu chọc phải kẻ nào đó thì chắc chắn sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng.

Trong vũ trụ, hắn có thể nhận được sự che chở của phụ thân mình, trong Thần vực còn có Vũ Thái Bạch và mẫu thân, còn ở đây hắn chẳng có gì cả.

“Có thể” La Chinh vừa cười vừa nói.

“Nhưng có điều kiện” Trên mặt Tiểu Vân lộ ra một nụ cười giảo hoạt.

“Điều kiện gì?” La Chinh tò mò hỏi.

“Hãy dạy Phù Sơ cách thức tu luyện chân nguyên” Tiểu Vân mở miệng nói.

“Tỷ tỷ…” Phù Sơ đứng bên cạnh ngây ngẩn cả người.

Từ thuở nhỏ Phù Sơ đã bị vận rủi bám lấy, tất cả kỳ kinh bát mạch trên người hắn đều bị phong ấn, không thể nào tu luyện hoang thần được.

Vì thế, mọi tài năng của cậu ta chỉ có thể vận dụng vào các ý đồ xấu.

Giống như chuyện tiến vào đồng hoang Vạn Cổ, đây không phải lần đầu tiên cậu ta làm, mà lần nào cũng có thu hoạch.

Nhưng bởi vì nó quá nguy hiểm nên Tiểu Vân không cho cậu tiến vào bên trong.

“Có thể, nhưng ta chỉ truyền cách thức thôi, không nhận đồ đệ” La Chinh thản nhiên nói.

Chuyện trao đổi này rất công bằng.

Người luyện thể trong Thần vực không phải là chính yếu.

Dù sao ba nghìn thần đạo đều là thần thông do Xi Vưu để lại cho Thánh tộc, ngoại trừ sức mạnh thần đạo ra, giữa các thần đạo khác và người luyện thể rất khó phù hợp với nhau.

Trong đó, cách thức luyện thể chủ yếu là Đạo Đài Bát Trọng, Thần Đài Cửu Tinh.

Nhưng cách thức tu luyện của loại luyện thể như hoang thần lại mở ra một con đường khác, tạo dựng một bộ hệ thống khác.

“Bên trong hoang cốt này có tích chứa sức mạnh hoang thần, thật ra đó là một loại truyền thừa” Tiểu Vân nói.

“Truyền thừa?” Trên mặt La chinh đầy vẻ nghi hoặc.

“Ừm” Tiểu Vân lạnh nhạt đáp lại: “Những hoang cốt này đều do các cường giả mạnh nhất thời viễn cổ để lại.

Trải qua hàng trăm triệu năm lắng đọng, sức mạnh trong đó không chỉ không biến mất mà trái lại chúng ngưng kết bên trong xương cốt, biến thành hoang cốt.

Vì thế mới nói, sức mạnh của chúng ta đều được truyền thừa từ những cường giả thời thượng cổ”

Nghe thấy lời giải thích như vậy, La Chinh mới hiểu được.

Vô số hài cốt tập trung ở dưới đáy hỗn độn, bên trong đống hài cốt này có rất nhiều người là đại năng, vì thế mới tạo ra được phương pháp tu luyện đặc biệt như vậy.

“Trong khúc hoang cốt trong tay ngươi tích chứa sức mạnh hoang thần, ngươi có thể hấp thu nó” Tiểu Vân nói: “Đến khi những sức mạnh hoang thần này thấm vào mỗi một tấc thân thể, thấm vào từng cái xương của ngươi mới được”

Thấm vào từng cái…

La Chinh nhớ tới lúc mình mới tu luyện võ đạo.

Mục tiêu của bản thân chính là gột rửa, bài trừ hoàn toàn tạp chất bên trong thân thể.

Nhưng sử dụng cách tu luyện hoang cốt này thì lại đi con đường ngược lại, phải để sức mạnh của hoang cốt hoàn toàn thẩm thấu vào cơ thể.

“Đây chỉ là hoang cốt cấp thấp nhất, vì thế đối với ngươi mà nói không có bất cứ bài xích nào, một số hoang cốt cường đại sẽ không dễ hấp thu như vậy đâu” Tiểu Vân lại bổ sung.

“Còn có một vài hoang cốt cường đại hơn ư?” La Chinh ngạc nhiên hỏi.

Tiểu Vân lộ ra bộ dáng đó là chuyện đương nhiên, khẽ cười nói: “Đương nhiên rồi, trong đồng hoang Vạn Cổ tồn tại rất nhiều loại hoang cốt, chủ nhân của một vài hoang cốt khi còn sống cực kỳ cường đại.

Cho dù sau khi họ chết hàng trăm triệu năm hay hàng tỉ năm, bên trong hài cốt của bọn họ vẫn tích chứa sức mạnh, không bao giờ biến mất.

Loại hoang cốt tích chứa sức mạnh này mới thật sự cường đại.

Nhưng sức mạnh của những hoang cốt kia chỉ truyền thừa cho con cháu đời sau của mình, nhất định phải có huyết thống của bọn họ”

“Dung hợp hoang cốt còn cần huyết thống ư?” Hai mắt La Chinh sáng lên.

Tiểu Vân gật đầu: “Mấy năm trước, ta từng đào được hai khúc hoang cốt có chứa huyết thống của Xi Vưu.

Loại hoang cốt này, người như ta không thể nào hấp thụ được, chỉ có thể bán đi hoặc dùng để đổi lấy hoang cốt phổ thông…”

Nói tới đây, trên mặt Tiểu Vân lộ vẻ tức giận.

Nên trong mỗi hoang cốt sẽ tích chứa sức mạnh khác nhau, hiệu quả mà nó phát huy ra cũng hoàn toàn khác nhau, nhưng còn huyết thống thì từ khi sinh ra đã định trước rồi.

Tiểu Vân dùng hai khúc hoang cốt huyết thống Xi Vưu đổi được mấy chục khúc hoang cốt bình thường, mới gây dựng được trụ cột vững chắc cho bản thân, thoáng cái luyện thành hoang thần.

Chỉ là bây giờ khi nghĩ lại, nàng vẫn cảm thấy mình lỗ nhiều hơn lãi.

(Hết tập 127)

* Waka là đơn vị duy nhất tại Việt Nam sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.

Các cơ quan, tổ chức, cá nhân khác sao chép, đăng tải tác phẩm là vi phạm bản quyền.

Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.

Trân trọng!


Chương 2115: Thu nạp

“Hoang cốt mang huyết thống Xi Vưu…” La Chinh hơi nhíu mày lạiQua lời mẫu thân, La Chinh biết được trong thế giới mẹ, tộc Lê Dân là một bộ tộc rất lớn và hùng mạnh, trong đó có rất nhiều người mang huyết thống Xi Vưu.

Chắc hẳn những hoang cốt kia là của những đại năng đã từng ở trong tộc Lê Dân để lại…

Chỉ có điều, La Chinh không biết bên trong hỗn độn đã từng xảy ra chuyện gì mà tại sao lại có nhiều hoang cốt rơi xuống đây như vậy?

“Nếu chỉ những ai có huyết thống Xi Vưu mới có thể hấp thu sức mạnh trong hoang cốt thì mấy người kia lấy nó đi cũng có ích lợi gì đâu?” La Chinh hỏi: “Chẳng lẽ ở đây cũng có người mang huyết thống Xi Vưu sao?”

Tiểu Vân gật đầu: “Nghe nói là có… Một vài cường giả trong những cốt tháp kia có huyết thống rất mạnh!”

“Không ngờ nơi này cũng có người mang huyết thống Xi Vưu” Trong lòng La Chinh thoáng chấn động.

Chỉ có tộc Lê Dân mới có thể kế thừa huyết thống Xi Vưu.

Chẳng lẽ trong Thiên Ma ngoại vực cũng có Lê Dân tồn tại ư? Hay là bọn họ sử dụng thủ đoạn khác để có được huyết thống của Xi Vưu?

Nếu quả thật có Lê Dân ở đây, có lẽ họ sẽ trở thành một đội viện binh hùng hậu…

Đây chỉ là ý nghĩ trong đầu La Chinh thôi, trước khi tìm hiểu rõ ràng mọi vấn đề, hắn sẽ không hành động thiếu suy nghĩ.

“Không thảo luận vấn đề này nữa, không phải trong tay ngươi cũng có một khúc hoang cốt à? Bây giờ ta sẽ dạy ngươi cách luyện hóa nó.

Ngươi phải nhớ kỹ đấy!” Tiểu Vân khẽ cười, nói.

Phương pháp luyện hóa hoang cốt về cơ bản đều giống nhau, nhưng không phải ai cũng học được.

Chẳng hạn như trong bộ lạc Tấn Thiết của Tiểu Vân, chỉ có một mình nàng có thể kế thừa sức mạnh hoang thần mà thôi, những người khác vốn không thể nào hấp thu được sức mạnh bên trong hoang cốt.

“Sức mạnh trong khúc hoang cốt này đã là vật vô chủ, lấy nó từ trong đó ra cũng không khó lắm.

Điểm khó nhất là ở tỉ lệ sử dụng” Tiểu Vân khoanh chân ngồi đối mặt với La Chinh, nghiêm túc giảng giải, hai tay cầm một khúc hoang cốt.

Phù Sơ đào được ba khúc hoang cốt từ đồng hoang Vạn Cổ, một trong số đó được mang ra dùng để “biếu” cho La Chinh, hai khúc còn lại đương nhiên để lại cho Tiểu Vân tỷ tỷ của cậu ta.

“Phương pháp mà ta vận dụng có tên là Lịch Tuyền, thuở nhỏ ta đã được một vị kỳ nhân truyền thụ cho” Tiểu Vân nói, hai tay nàng rời khỏi khúc hoang cốt kia, mặc cho nó bay lơ lửng trước mặt mình.

Nàng liên tục phe phẩy đôi bàn tay xung quanh khúc hoang cốt này, tựa như đang vuốt ve một đứa bé.

“Điểm trọng yếu của phương pháp Lịch Tuyền là khống chế thần niệm, trong nhanh có chậm, từ trong ra ngoài, dẫn dắt sức mạnh trong hoang cốt ra ngoài từng chút một… Thần niệm dẫn dắt tuôn ra nhẹ nhàng như suối, không yếu không giảm, róc rách khẽ trôi”

Tiểu Vân vừa dứt lời, La Chinh liền cảm nhận được khúc hoang cốt kia chợt biến đổi.

Sức mạnh hoang thần vốn bị nén chặt trong hoang cốt dần buông lỏng, cuối cùng từ từ hiện ra hệt như dòng nước suối!

“Hóa ra là thế…” La Chinh khẽ vuốt cằm.

Luồng sức mạnh hoang thần kia ào ạt trào ra, chậm rãi ngọ nguậy trước mặt Tiểu Vân.

Ngón tay của Tiểu Vân run nhẹ, làn sương mù ấy liền chui vào trong thân thể nàng.

“Lúc hấp thu sức mạnh hoang thần nhất định phải tập trung.

Khi vừa đưa nó vào trong cơ thể, ngươi phải lập tức hấp thu nó một cách đều đặn với tốc độ nhanh nhất…” Tiểu Vân đã vô cùng quen thuộc với phương pháp này, nàng vừa hấp thu sức mạnh hoang thần vừa dặn dò La chinh những điều quan trọng.

Hơn mười giây sau, cuối cùng nàng cũng hấp thu hết sức mạnh hoang thần.

Chỉ có điều, sau khi nàng hấp thu nó hoàn toàn, La Chinh lại phát hiện quanh thân thể nàng đang có sức mạnh hoang thần không ngừng toát ra như đang trốn chạy…

“Những sức mạnh hoang thần này… Vì sao chúng lại tản ra khỏi cơ thể ngươi?” La Chinh tò mò hỏi.

Tiểu Vân làm ra vẻ đương nhiên, bất đắc dĩ nói: “Đây là vấn đề tỉ lệ sử dụng mà ta nói với ngươi.

Bây giờ, ta có thể thu nạp nhiều nhất là ba phần sức mạnh hoang thần, bảy phần còn lại không thể khóa trong cơ thể ta được nên cuối cùng đều bị lãng phí hết cả”

Vấn đề này không chỉ có nàng mà tất cả những ai tu luyện hoang thần đều sẽ gặp phải.

“Chỉ có thể sử dụng ba phần thôi à…” La Chinh cũng không ngờ sức mạnh hoang thần bên trong hoang cốt lại bị lãng phí nhiều đến thế: “Để ta thử một lần”

“Ngươi mới thử lần đầu thì sợ là sẽ lãng phí toàn bộ khúc hoang cốt này” Phù Sơ đứng ở bên cạnh bĩu môi nói.

Hoang cốt là thứ cực kỳ quý hiếm đối với họ, La Chinh chỉ nhìn Tiểu Vân biểu diễn một lần đã muốn hấp thu sức mạnh hoang thần, đúng là nóng vội quá.

Nhưng Tiểu Vân lại nói: “Thật ra chuyện này cũng không sao.

Trong lần thử đầu tiên của ta, ta đã lãng phí gần hết sức mạnh hoang thần.

Ai cũng phải tự mình trải nghiệm một vài lần mới có thể thành công được”

La Chinh mỉm cười rồi nhẹ nhàng ném khúc hoang cốt đang cầm trong tay lên.

Khúc hoang cốt kia chậm rãi chuyển động trước mặt hắn, cùng lúc đó, hắn dựa theo phương pháp Lịch Tuyền mà Tiểu Vân truyền thụ để dẫn dắt sức mạnh bên trong ra.

Việc này đối với La Chinh mà nói thật sự quá dễ dàng.

Ngón tay hắn vuốt nhẹ, một luồng sức mạnh hoang thần chui từ trong hoang cốt ra như tằm nhả tơ.

“Ồ! La Chinh, ngươi… nhanh như vậy sao?” Tiểu Vân hít sâu một hơi, hai mắt trợn tròn.

Dưới bàn tay thuần thục của Tiểu Vân, sức mạnh hoang thần mà nàng dẫn dắt ra như từng sợi nước suối dâng trào.

Còn khi La Chinh thi triển phương pháp Lịch Tuyền, hắn lại khiến cho sức mạnh hoang thần bắn ra, chỉ trong nháy mắt đã dẫn được hết toàn bộ sức mạnh trong hoang cốt ra ngoài!

Dù là phương pháp Lịch Tuyền hay bất cứ phương pháp nào khác thì điểm cốt lõi cũng chỉ là dùng thần niệm để dẫn dắt sức mạnh bên trong hoang cốt ra mà thôi…

Linh hồn của La Chinh rất mạnh, bây giờ đã có thể so sánh với chân thần đại viên mãn rồi.

Việc sử dụng thần niệm để dẫn dắt sức mạnh hoang thần quả thật rất đơn giản.

Sau khi dẫn sức mạnh hoang thần ra ngoài, La Chinh liền đưa nó vào trong thân thể của mình…

Dựa theo lời của Tiểu Vân, hắn cố gắng phân bổ đều đặn luồng sức mạnh hoang thần này trong cơ thể mình.

Hai cặp mắt của Tiểu Vân và Phù Sơ mở thật to, nhìn La Chinh chằm chằm.

Còn La Chinh thì vẫn ngồi nguyên tại chỗ không nhúc nhích.

Ba người cứ kéo dài tình cảnh này một lúc lâu, cuối cùng Tiểu Vân mới thốt lên với vẻ mặt không thể nào hiểu nổi: “Vậy… vậy những sức mạnh hoang thần kia đâu?”

“Hấp thu rồi” La Chinh nói.

“Vì sao ngươi lại không có chút sức mạnh hoang thần nào bị tiêu tán ra ngoài?” Tiểu Vân trợn tròn mắt.

Dù tu luyện tới tận bây giờ, Tiểu Vân cũng chỉ có thể sử dụng được ba phần sức mạnh hoang thần thôi, đó cũng được xem là trình độ không tệ rồi.

Nghe nói có một số thiên tài trong một vài thế lực lớn có thể sử dụng sáu phần sức mạnh hoang thần, thậm chí là bảy phần…

Trong khi đó, La Chinh chỉ mới hấp thu sức mạnh hoang thần lần đầu thôi mà đã có thể tiếp nhận hết toàn bộ, không bỏ sót một chút nào.

Với tầm nhìn của Tiểu Vân, nàng vốn không thể nào hiểu nổi!

Về phần La Chinh, hắn chỉ hơi hoang mang một chút nhưng chỉ thoáng sau đã hiểu ra.

Thân thể của đa số sinh linh đều không phải mười phân vẹn mười mà luôn có một vài lỗ thủng không thể nhận ra được, nên khi thu nạp chân nguyên sẽ bị tiêu tán đôi chút theo những lỗ thủng kia.

Sức mạnh hoang thần này cũng giống như vậy.

Trong khi đó, sau bao lần rèn đúc, La Chinh đã sớm tu luyện thân thể mình thành chân thân không lỗ hổng khi còn ở trong vũ trụ rồi.

Vì vậy, khi những luồng sức mạnh hoang thần kia chui vào trong cơ thể của La Chinh, chúng vốn không có chút xíu khả năng “chạy trốn” nào.

* Waka là đơn vị duy nhất tại Việt Nam sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.

Các cá nhân, tổ chức khác đăng tải, sao chép tác phẩm dưới bất kỳ hình thức nào đều là vi phạm bản quyền.

Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.

Trân trọng!

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
bộ này chương viết siêu chậm :Z . Mới check bên họ đâu đó khoảng hơn 17 chương mới thui bạn à ^^
https://audiosite.net
Mới check bộ này thiếu 1k chương :Z đã liên hệ cac CTV nhé hoàng anh ^^
https://audiosite.net
Mình sẽ ? CTV nhé bạn :)
https://audiosite.net
Chính xác thưa bạn ^^! - Bên TG họ nói sẽ ra phần 2 nhé bạn :) nên để cái kết mở đó bạn :D
https://audiosite.net
Dtu230 3 ngày trước
Truyện đến tập 138 hết chưa ad
https://audiosite.net
Bùi Thành Linh 3 ngày trước
Giọng đọc 2 còn ra không vậy ad
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 4 ngày trước
Ra thêm đi ad
https://audiosite.net
Saner 7 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Anh 7 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 3 tuần trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box