[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 422 : Tiếp cận (c2106-c2110)
❮ sautiếp ❯Chương 2106: Tiếp cận
Đông Phương Thuần Quân lại sử dụng dịch chuyển không gian để quay về điện Đông PhươngỞ bên trong Thần vực, ngoại trừ một vài nơi ra thì còn lại các thánh nhân gần như có thể qua lại thoải mái trong nháy mắt.
Bọn họ chờ đợi trong điện Đông Phương, còn đang phỏng đoán Đông Phương Thuần Quân đi đâu thì không ngờ, mới qua một nén nhang mà ông ta đã quay về.
Đôi mắt Đông Phương Thuần Quân hiện rõ vẻ vui mừng, cảm xúc hiếm khi được nhìn thấy trên gương mặt ông ta.
“Thuần Quân huynh, không biết chuyện gì làm huynh vui mừng vậy?” Lãnh Diệu lên tiếng hỏi.
Các thánh nhân đều nhìn về phía Đông Phương Thuần Quân.
“Mời các vị đi theo ta!” Đông Phương Thuần Quân nói.
“Đi đâu?” Đường Luân tỏ ra nghi hoặc.
“Lục Nhâm vực” Đông Phương Thuần Quân trả lời.
“Lục Nhâm vực?”
“Đó không phải là đất tổ của Hàm gia à?”
“Đến đó thì sẽ đụng đến Hàm gia rồi”
Các thánh nhân có thể di chuyển tự do trong Thần vực, chẳng qua Lục Nhâm vực thuộc về Hàm gia nên thường phải thông báo với Hàm gia trước.
“Tên Hàm Thanh Đế kia à?” Đông Phương Thuần Quân lộ vẻ khinh thường: “Cứ đi theo ta là được, không cần để ý đến tên đó!”
Trong mắt Đông Phương Thuần Quân, Hàm Thanh Đế chỉ là một tên hề thích nhảy nhót thôi.
Ông ta còn chẳng kiêng dè Kiếm tộc và gia tộc Huyền Nguyệt, chớ nói chi là một Hàm gia và một tên Hàm Thanh Đế.
“Vù…”
Dứt lời, không gian bên người Đông Phương Thuần Quân gợn sóng, ông ta đã biến mất tại nơi đó.
Nếu Đông Phương Thuần Quân đã nói vậy thì các thánh nhân khác cũng chẳng còn gì để nói.
Từng người một trong bọn họ đều biến mất khỏi Đông Phương điện.
Trên vùng trời của thần thành Lục Nhâm tại Lục Nhâm vực, sau một cơn dao động không gian, Đông Phương Thuần Quân xuất hiện ngay giữa không trung.
Suy cho cùng, thần thành Lục Nhâm là đất tổ của Hàm gia nên canh phòng nghiêm ngặt hơn thần thành Ngân Dực nhiều.
Ngay khi thần thành Lục Nhâm xuất hiện, lớp chắn trên bầu trời thần thành Lục Nhâm cũng được kích hoạt.
Bảng đá Thiên Giới nằm trong thần thành biến ra những con rắn sét màu xanh lam và phóng chúng thẳng lên trời!
“Có người tự ý xông vào thần thành Lục Nhâm ta!”
“Bảo vệ!”
“Đối phương biết bay, ít nhất là chân thần cấp cao!”
Các chân thần trong thần thành Lục Nhâm ngẩng đầu, cảnh giác với người đàn ông trung niên không mập không gầy trên cao.
Khí thế của người đàn ông đó không mạnh, thế nhưng bọn họ lại không nhìn thấu tu vi của ông ta!
“Ngay cả ta cũng không nhìn thấu tu vi, lẽ nào ông ta là đại viên mãn?”
“Nói không chừng là do tu luyện công pháp che giấu tu vi hoặc là có mang pháp bảo thì sao?”
“Bảng đá Thiên Giới sẽ thu thập kẻ tự tiện xông vào!”
Một tiếng động chói tai lập tức truyền vào tai bọn họ sau khi một chân thần dứt lời.
“Đùng…”
Một con rắn sét to khỏe vọt thẳng từ Bảng đá Thiên Giới lên không trung rồi quấn chặt lấy Đông Phương Thuần Quân.
“Trừng Giới Thần Lôi của bảng đá Thiên Giới có uy lực cực mạnh, đến đại viên mãn cũng không thể coi thường!”
“Cho dù người này không chết thì cũng phải chịu khổ!”
“Không biết ông ta ăn no rửng mỡ hay gì mà lại dám xông vào thần thành Lục Nhâm của chúng ta! Đúng là muốn chết mà!”
Các chân thần trong thần thành Lục Nhâm nhìn ông ta bằng ánh mắt thương hại.
Trong mắt bọn họ, nếu như người đàn ông trên bầu trời không trốn đi thì sẽ bị Trừng Giới Thần Lôi đốt chết tươi!
“Đoàng…”
Dưới ánh nhìn của vô số chân thần trong thành, ánh lam rực rỡ trên thân con rắn sét kia tối dần.
Bóng người giữa không trung vẫn không hề hấn gì!
Vô số chân thần trong thần thành Lục Nhâm đều ngẩn ngơ trước cảnh tượng ấy.
“Sao lại thế được?”
“Đó là ai thế?”
“Ngay cả bảng đá Thiên Giới cũng không thể trừng phạt được sao?”
“Không đâu, bảng đá Thiên Giới còn có thể phóng ra trừng phạt mạnh hơn nữa…”
“Đùng!”
Vài đường rắn sét nổ ầm ầm tiếp tục phóng từ bảng đá Thiên Giới giữa thần thành Lục Nhâm đến chỗ Đông Phương Thuần Quân.
Đông Phương Thuần Quân trở nên thiếu kiên nhẫn, miệng phát ra tiếng “hừ”.
Ông ta vươn tay chộp giữa không trung.
Sau tiếng nổ ầm vang, một tòa kiến trúc nằm trong trung tâm của thần thành Lục Nhâm sập xuống, một khối tảng đá bay từ nơi đó đến bên Đông Phương Thuần Quân.
Đôi mắt của các chân thần trong thần thành Lục Nhâm trợn to đến muốn rớt ra ngoài khi thấy tảng đá ấy bay đi.
Đặc biệt là các chân thần thuộc nhánh phụ của Hàm gia đều lộ vẻ khó có thể tin.
Đợi đến khi khối bảng đá Thiên Giới bay vụt đến trước mặt, Đông Phương Thuần Quân đột nhiên vươn tay ra đấm lên đó.
“Ầm!”
Bảng đá Thiên Giới gần như không thể bị phá hỏng bởi ngoại lực.
Cú đấm của Đông Phương Thuần Quân làm nó bay đi không biết bao nhiêu dặm, sau đó dần hóa thành một điểm đen nhỏ rồi mất tích nơi chân trời.
Thần thành Lục Nhâm rơi vào yên tĩnh.
Tất cả chân thần không ai dám thở mạnh.
Chỉ e rằng tên mạnh đến biến thái này vừa giơ tay hay nhấc chân là có thể tiêu diệt cả tòa thần thành Lục Nhâm, đối đầu với ông ta chẳng khác nào tự tìm đường chết cho mình.
Sau khi Đông Phương Thuần Quân đập bay bảng đá Thiên Giới, ngày càng nhiều thánh nhân giáng xuống quanh ông ta.
“Roẹt roẹt roẹt roẹt roẹt…”
Giờ phút này, trên bầu trời thần thành Lục Nhâm lại có hơn mười bóng người.
Các thánh nhân đi cùng Đông Phương Thuần Quân không che giấu hơi thở của mình như ông ta.
Hơi thở của họ đan xen vào nhau như vật chất thực và bao phủ toàn bộ thần thành Lục Nhâm.
“Những người này là… đại viên mãn?”
“Không, hơi thở của đại viên mãn không kinh khủng như vậy, bọn họ là thánh nhân, thánh nhân!”
“Trời ạ, nhiều thánh nhân vậy sao?!”
Rất nhiều chân thần đã sống hết đời mà vẫn chưa được gặp một vị thánh nhân, vậy mà bây giờ bọn họ lại có thể thấy nhiều thánh nhân đến thế.
Một số chân thần tưởng mình nhìn nhầm, phải đến khi thấy biểu cảm ngơ ngác đến chết lặng y như mình từ trên mặt những người khác thì mới xác định chuyện hơn mười vị thánh nhân giáng lâm là thật!
“Thuần Quân đại ca, trong Lục Nhâm vực này có gì thế?” Một thánh nhân hỏi.
Đông Phương Thuần Quân nhìn ra xa: “Trăm nghìn dặm hướng bắc!”
Dứt lời, ông ta lại bước chân ra và biến mất trước mặt các thánh nhân lần nữa.
Các thánh nhân khác không biết ông ta có ý đồ gì nên đành phải theo sau.
Trong nháy mắt, tất cả thánh nhân đều biến mất tăm, bỏ lại vô số chân thần sững sờ trong thần thành Lục Nhâm.
Đông Phương Thuần Quân lại dịch chuyển không gian lần nữa để đến vùng trời của Thiết gia.
Ông ta vừa liếc mắt xuống liền nhìn thấy một lá cờ trận!
“Người bố trí cờ trận này ít nhất phải là chân thần đại viên mãn, hơn nữa mới bố trí cách đây không lâu” Lãnh Diệu liếc nhìn: “Phía dưới mặt đất này có thứ gì mà cần phải có cờ trận bảo vệ vậy?”
Đông Phương Thuần Quân mỉm cười: “Dĩ nhiên là thứ vô cùng quan trọng!”
Dứt lời, ông ta lại chui qua cờ trận kia!
Ngay khi ông ta chui vào cờ trận, Lê Lạc Thủy đang ở trong tầng đá gân sâu dưới nền đất đột nhiên mở to mắt.
Bà nhìn La Chinh đang nhắm mắt tập trung đột phá cảnh giới chân thần cấp cao, gương mặt lộ vẻ sợ hãi.
* Waka là đơn vị duy nhất tại Việt Nam sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.
Các cơ quan, tổ chức, cá nhân khác sao chép, đăng tải tác phẩm là vi phạm bản quyền.
Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.
Trân trọng!
Chương 2107: Đối mặt
“Sao lại thế được…”Lê Lạc Thủy đã phát hiện từ khi Đông Phương Thuần Quân vừa chui vào đất.
Hiện giờ La Chinh đang đột phá cửa ải của chân thần cấp cao, bà không ngờ mình sẽ bị lộ vào lúc này!
Sơ suất quá!
Mấy năm qua, bà sử dụng “Địa Minh” mở không gian riêng nên không có liên hệ với thế giới bên ngoài.
Kể cả lần trước La Chinh xâm nhập vào đất cũng chỉ liên hệ với một tầng không gian trong đó thôi.
Hiện giờ, do Vũ Thái Bạch và La Chinh đến nên bà không tách không gian độc lập ra…
Thần vực chỉ là một chiếc “thuyền”, nhưng trên thực tế thì nó vẫn khá là khổng lồ.
Lê Lạc Thủy đã nghĩ rằng đối phương không thể theo dõi toàn bộ Thần vực mãi như vậy!
Thế nhưng bà đã lầm, hơn nữa còn sơ ý để lộ vị trí của mình vì sai lầm đó!
La Chinh không phát hiện sự khác thường của mẹ, hắn vẫn tập trung chuyển hóa Linh Ô và ngưng tụ thần cách của mình tại thế giới trong cơ thể.
Phân thân do ý nghĩ của Lê Lạc Thủy biến ra lẳng lặng quan sát La Chinh, dù cố gắng duy trì dáng vẻ bình tĩnh nhưng thật ra trong lòng bà đã rối như tơ vò!
“Ta… Ta nhất định phải ngăn cản bọn họ…” Lê Lạc Thủy nói thầm.
Lê Lạc Thủy trong hang động đã bắt đầu hành động.
Bà khẽ vỗ tay làm một luồng sức mạnh lan ra ngoài, đồng thời những vết rạn dần khuếch đại dưới người bà.
Những vết rạn này lan ra hang động với tốc độ rất nhanh, các tảng đá xung quanh vỡ nát liên tiếp, đám quái vật lớn bị nhốt trong tảng đá cũng lần lượt được thả ra.
Sau khi bò ra khỏi tảng đá, các thạch linh chậm rãi bước đến một hướng khác trong hang động.
Sức mạnh mà bọn chúng sở hữu không hề thua kém thánh nhân, nhưng đó chỉ là so sánh về sức mạnh mà thôi.
Đòn sát thủ của thánh nhân không chỉ dựa vào mỗi sức mạnh, bởi thế nên sức mạnh của thạch linh hơi kém hơn so với các thánh nhân, thậm chí là á thánh và đại viên mãn hàng đầu.
Không thể nào ngăn cản các thánh nhân bằng thạch linh được!
Đông Phương Thuần Quân nhanh chóng chui xuống theo lối đi do Vũ Thái Bạch đào ra, một quả cầu lửa đen thùi đang xoay tròn trên tay ông ta.
Trước mặt quả cầu lửa màu đen này, đất thường, tầng đá than hay đá lửa đều tan rã như tuyết vậy.
Vì vậy lần này Đông Phương Thuần Quân đã mở ra một lối đi rất rộng, các thánh nhân khác thoải mái theo sau.
“Hình như có người đến đây trước rồi thì phải?”
“Không biết Thuần Quân huynh muốn tìm cái gì ở dưới này…”
“Bình thường những nơi sâu dưới nền đất Thần vực đều không tốt lành gì”
Cả Thần vực đều cùng chung nhận thức rằng tầng thấp nhất dưới nền đất Thần vực không có vật gì kỳ lạ.
Rất ít sinh linh có thể sinh tồn trong tầng đá than, tầng đá lửa lại càng hiếm hoi, còn tầng đá gân… Không sinh linh nào có thể thích ứng với nó.
Do vậy, các gia tộc quyền thế lẫn chân thần hiếm khi xuống dưới đất thăm dò.
“Sắp qua tầng đá lửa rồi, xuống chút nữa sẽ là tầng đá gân, đừng nói Thuần Quân huynh định tiếp tục đi xuống nhé?” Một thánh nhân lo lắng hỏi.
Tầng đá gân là một tầng rất mỏng, nếu phá vỡ nó thì sẽ gặp phải Ngoạt Hỏa Đồ Lưu bên dưới.
Đến thánh nhân cũng sẽ bỏ mạng trước nó.
Không ai muốn vào Ngoạt Hỏa Đồ Lưu cùng với Đông Phương Thuần Quân cả.
“Đùng!”
Chỉ chốc lát sau, Đông Phương Thuần Quân đã đứng trên tầng đá gân.
Ông ta thoáng lưỡng lự một lát rồi nâng tay phải, dao động không gian quẩn quanh bên tay ông ta.
Ông ta nhẹ nhàng chỉ ngón tay về phía trước.
Dao động không gian lan rộng ra mọi hướng như những cơn gió tán loạn.
“Đá gân” vững chắc cũng bị dao động không gian làm nứt vỡ và để lộ những cái khe.
Đôi mắt Đông Phương Thuần Quân lóe sáng khi nhìn về một hướng, đồng thời nở nụ cười.
Phía sau một cái khe có hang động.
Ông ta dứt khoát rảo bước đến chỗ hang động đó.
“Nơi này lại có hang động ư?”
Các thánh nhân ngẩn ra, thầm nghĩ mục đích của Đông Phương Thuần Quân là hang động này.
Khi Đông Phương Thuần Quân vào hang động, những thánh nhân khác cũng nối gót theo.
Nhưng bọn họ vừa mới bước chân vào trong, những thạch linh cao to đột nhiên vọt ra.
Cánh tay các thạch linh gần như dài bằng cơ thể, tuy động tác chậm rãi nhưng không thể vì thế mà coi thường sức mạnh của bọn chúng.
Đông Phương Thuần Quân không hề bất ngờ khi thấy đám thạch linh này xuất hiện.
“Giải quyết chúng” Ông ta thản nhiên ra lệnh.
“Không ngờ dưới lòng đất còn có thứ kỳ lạ như vậy, ha ha” Đường Luân hơi hưng phấn, vừa bước về trước một bước thì cả người đã được bọc trong lửa.
Những thánh nhân khác cũng sử dụng thần thông của mình.
Không ai sử dụng vũ khí cả, bởi vì đám sinh linh này còn chưa đủ tư cách khiến bọn họ nghiêm túc.
“Ầm ầm…”
“Roẹt…”
“Xoẹt…”
Đủ loại năng lượng bắn khắp hang động.
Các thạch linh mạnh mẽ không thể chịu nổi một đòn tấn công của các thánh nhân.
Đông Phương Thuần Quân không ra tay, cơ thể chợt lóe lên.
Ông ta chẳng thèm đoái hoài gì đến những đòn tấn công của thạch linh, cứ thế tiến vào sâu bên trong.
Lúc đến cuối hang động, ông ta cẩn thận quan sát dấu vết trên vách.
“Ở đây!”
Đông Phương Thuần Quân khẽ đập lên vách hang để dao động không gian vô hình cấu xé nó.
Ngay sau đó, một hang động khác xuất hiện, đương nhiên là cũng chứa đầy thạch linh.
Lúc Lê Lạc Thủy dẫn La Chinh đi qua những hang động tiếp nối nhau này, những vết nứt để lại tuy đã được khôi phục như cũ nhưng vẫn có thể lần ra dấu vết.
Đông Phương Thuần Quân nhanh chóng di chuyển qua những hang động phức tạp bằng cách lần theo dấu vết ấy, các thánh nhân theo sau thì lo giết thạch linh.
“Đến quá nhanh…”
Sắc mặt của Lê Lạc Thủy ở tầng dưới chót của hang động trở nên khó coi.
Bà hoàn toàn không có khả năng ngăn cản nhiều thánh nhân như vậy.
Tuy rằng bà còn chừa đường lui trong Thần vực nhưng bây giờ chưa phải là lúc sử dụng nó.
* Waka là đơn vị duy nhất tại Việt Nam sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.
Các cơ quan, tổ chức, cá nhân khác sao chép, đăng tải tác phẩm là vi phạm bản quyền.
Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.
Trân trọng!
La Chinh vẫn nhắm mắt và tập trung hấp thu Linh Ô, hắn không biết mẹ đang lo lắng đến tuyệt vọng và cũng không biết nguy hiểm đang đến gần.
Đôi mắt đầy lo lắng của Lê Lạc Thủy đã chuyển sang tuyệt vọng.
Trong lúc hết hy vọng, Lê Lạc Thủy chỉ nghĩ ra một cách duy nhất.
“Chinh Nhi, xin lỗi…”
Bà nhìn chăm chăm vào con trai bằng biểu cảm phức tạp xen lẫn thương tiếc, dường như chỉ còn cách cược một phen thôi.
Bà khẽ giơ ngón tay lên, mảnh ngọc xanh nho nhỏ vừa xuất hiện trong tay bà chợt bắn ra một vòng sáng màu tím rồi bao phủ cả người La Chinh.
Động tác của Lê Lạc Thủy quá nhẹ nên La Chinh không nhận ra, mọi sự chú ý của hắn đều tập trung vào hóa thân của mình tại thế giới trong cơ thể.
Vòng sáng màu tím bao phủ La Chinh phát ra dao động không gian mãnh liệt, vừa bao phủ lên người hắn liền lập tức xoáy tròn.
Chỉ thoáng sau, La Chinh đã biến mất trước mặt bà!
Lê Lạc Thủy đứng lên, nụ cười tuyệt vọng trên môi đẹp đến não nề.
Bà vươn tay búng một cái làm vị trí giữa hang động nứt ra, dòng dung nham màu xanh với tên gọi Ngoạt Hỏa Đồ Lưu lập tức tuôn trào.
Chương 2108: Cùng chết
Ngoạt Hỏa Đồ Lưu có thể thiêu hủy vạn vật, nhưng những chiếc vạc màu đen ở phía trên vẫn còn vẹn nguyênLê Lạc Thủy tung người nhảy lên, thân hình thẳng tắp đứng trên miệng vạc, ánh mắt nhìn chằm chằm ra bên ngoài hang động.
Tuy Thần vực mênh mông rộng lớn nhưng đối với các thánh nhân thì nó vẫn còn quá nhỏ, bọn họ có thể dễ dàng truy đuổi đến chân trời góc biển.
Một khi phương hướng của bản thân bại lộ thì chắc chắn không còn đường nào để trốn, Lê Lạc Thủy rất rõ điều này.
Tuy bà còn cất giấu một vài lá bài tẩy trong Thần vực, nhưng bây giờ nước xa không cứu được lửa gần, bà gần như không hề có lựa chọn, chỉ có thể đưa La Chinh đi…
“Vù…”
Một bóng dáng bay vọt tới, chính là Đông Phương Thuần Quân.
Thấy Lê Lạc Thủy đứng trên miệng vạc, trên mặt ông ta hiện lên vẻ mừng rỡ: “Lạc Thủy!”
“Vù vù vù…”
Ngay sau đó, phía sau Đông Phương Thuần Quân lại xuất hiện hơn mười người.
Những thánh nhân này nhìn thấy Lê Lạc Thủy cũng sững sờ giây lát, bấy giờ mới hiểu được mục đích của Đông Phương Thuần Quân.
Không ngờ lại là vì người đàn bà này…
Trong lòng các thánh nhân thầm nghĩ.
Sau khi tu thành thánh nhân, bọn họ nắm trong tay vũ trụ của chính mình, tạo người tạo vật trong vũ trụ chẳng qua cũng chỉ cần một ý nghĩ mà thôi.
Trong mắt bọn họ, đàn bà chẳng qua chỉ là một cái mặt nạ, một bộ xương khô.
Đông Phương Thuần Quân vì một ả đàn bà mà chấp niệm sâu như vậy khiến bọn họ không còn lời nào để nói.
Nhưng người phụ nữ này có địa vị đặc thù, nếu bắt bà ta về được thì có lẽ nhiều vấn đề sẽ được giải quyết dễ dàng!
Bất kể như thế nào, đây quả thực là một chuyện tốt đối với liên minh các gia tộc quyền thế!
Lê Lạc Thủy hờ hững liếc nhìn Đông Phương Thuần Quân, khóe miệng khẽ nhếch, nở nụ cười lạnh lùng: “Tìm lâu lắm rồi nhỉ?”
Đông Phương Thuần Quân gật đầu.
Những năm gần đây, quả thực ông ta vẫn luôn tìm kiếm Lê Lạc Thủy từng giờ từng khắc, nhưng lại không thu hoạch được gì.
Vì vậy, sau khi Lão Hốt báo tin cho ông ta, ông ta đã lập tức chạy tới nơi này.
“Thiên phú của ngươi vẫn kém một chút, cho dù có người chỉ điểm nhưng đến tận bây giờ ngươi vẫn chưa vượt qua biển Chân Ý…” Lê Lạc Thủy thản nhiên nói.
Đông Phương Thuần Quân mỉm cười: “Chỉ thiếu chút nữa mà thôi, chỉ thiếu chút nữa là ta có thể tu thành Bỉ Ngạn cảnh!”
Đám thánh nhân Đường Luân, Mục Hải Cực, Lãnh Diệu nghe Đông Phương Thuần Quân nói như vậy, trong lòng đều cảm thấy kinh hãi.
Tuy bọn họ đều hết lòng đi theo Đông Phương Thuần Quân nhưng nói gì thì vẫn có lòng riêng, ai mà không muốn bản thân trở nên mạnh hơn?
Trong tay bọn họ ít nhiều gì cũng có một ít mẩu vụn chân ý của đạo, nhưng chỉ với những mẩu vụn này thì còn chẳng thể thu được chân ý của đạo hoàn chỉnh chứ nói chi là vượt qua biển Chân Ý!
Trở thành cường giả Bỉ Ngạn cảnh?
Từ cổ chí kim không có người nào thành công, đối với các thánh nhân thì đây là hy vọng xa vời!
Thế mà bây giờ Đông Phương Thuần Quân lại nói ông ta chỉ thiếu chút nữa!
Hiện nay tuy ông ta rất mạnh, nhưng vẫn ngồi ngang hàng với các thánh nhân ở đây.
Nếu như ông ta thực sự bước vào Bỉ Ngạn cảnh, tương lai bọn họ cũng chỉ có thể ngước nhìn.
“Vậy thì thực sự chúc mừng ngươi” Lê Lạc Thủy cười lạnh, nói.
Nghe bà châm chọc, sắc mặt Đông Phương Thuần Quân vẫn không thay đổi chút nào, ngược lại ông ta còn nói: “Nàng có thể quay về cùng ta, đợi ta tu thành Bỉ Ngạn cảnh rồi, ta sẽ đưa nàng về thế giới mẹ!”
“Ngươi… đưa ta quay về thế giới mẹ?” Lê Lạc Thủy cười nhạt: “Sau đó gia nhập Hiên Viên Vệ?”
Nét mặt Đông Phương Thuần Quân bỗng chốc cứng đờ.
Ông ta cũng biết về cuộc tranh chấp giữa Lê dân và Hiên Viên Vệ.
Nói một cách nghiêm khắc, nhờ có sự ủng hộ của Hiên Viên Vệ, Đông Phương Thuần Quân mới có thể nhanh chóng lớn mạnh như vậy…
“Ngươi tự xem mình thành nhân vật cấp bậc nhường nào, thật ra cũng chỉ là một quân cờ của Hiên Viên Vệ mà thôi” Lê Lạc Thủy bình tĩnh nói, mái tóc dài đến cả nghìn mét phía sau bà tung bay phấp phới.
Đôi mắt Đông Phương Thuần Quân khẽ nheo lại, ông ta khuyên nhủ: “Ở thế giới mẹ, Lê tộc đã không còn đường cứu vãn, cũng đã mất hết hy vọng ở Thần vực từ lâu, nàng không cần phải cố chấp như vậy!”
“Rắc rắc rắc…”
Trong động nứt ra càng lúc càng nhiều khe hở, càng nhiều Ngoạt Hỏa Đồ Lưu ào ào tuôn ra từ trong đó…
Nhìn thấy Ngoạt Hỏa Đồ Lưu, các thánh nhân cũng thầm kinh hãi.
Tuy nhờ có sự tồn tại của vũ trụ nên bọn họ sẽ không bao giờ thực sự diệt vong, nhưng chết một lần rồi thì cũng phải trả một cái giá đắt mới có thể phục hồi như cũ.
Không một ai muốn bị cuốn vào trong Ngoạt Hỏa Đồ Lưu cả!
“Chín bộ Lê tộc của ta không một ai bằng lòng sống tạm bợ qua ngày, đây có lẽ là trận chiến cuối cùng của Lê tộc chúng ta.
Cuối cùng hươu chết về tay ai còn chưa biết được.
Có lẽ Lê Lạc Thủy ta không thể nhìn thấy ngày đó, nhưng ta tin sẽ có một ngày như vậy! Cổ thần Hỗn Độn, phù hộ cho tộc ta!”
Giọng nói của Lê Lạc Thủy lạnh lùng, trên gương mặt xinh đẹp tuyệt trần kia hiện lên một nụ cười quyến rũ mê người.
Bà vung tay lên, một làn sóng dao động không gian mãnh liệt lấy bà làm tâm điểm mà lan tràn ra xung quanh.
Các thánh nhân đều đã nhận ra điều khác thường, sắc mặt chợt biến đổi.
“Không gian… bị nàng ta khóa lại rồi?”
“Không thể di chuyển?”
“Ả đàn bà này muốn làm gì?”
Lê Lạc Thủy liếc mắt nhìn đám thánh nhân một cái, lạnh lùng nói: “Các ngươi cùng chết ở đây với ta đi…”
“Ầm ầm…”
Bốn phía xung quanh hang động nhanh chóng sụp đổ.
Ngoạt Hỏa Đồ Lưu tràn vào giống như nước biển, tuôn trào ra bốn phương tám hướng.
Thấy cảnh tượng như vậy, sắc mặt đám thánh nhân tức khắc trở nên vô cùng khó coi.
“Ả đàn bà này muốn kéo chúng ta cùng nhau chôn chung với ả!”
“Mau lui lại!”
“Phía sau… phía sau cũng có rất nhiều Ngoạt Hỏa Đồ Lưu!”
Lê Lạc Thủy dịch chuyển hang động đến tầng thấp nhất vì đã chuẩn bị tinh thần cho trường hợp xấu nhất.
Lúc này bà đã phong tỏa không gian, dẫn vào một lượng lớn Ngoạt Hỏa Đồ Lưu chính là để cùng nhau hủy diệt.
Có thể bà không cách nào thực sự giết chết đám thánh nhân này, nhưng bọn chúng muốn sống lại còn phải mất một thời gian rất dài, bà có thể tranh thủ thêm thời gian cho La Chinh, La Yên và Vũ Thái Bạch.
Lê Lạc Thủy không chút do dự, đầu ngón chân nhẹ giẫm một cái lên miệng vạc rồi tung người nhảy lên, lao thẳng về phía Ngoạt Hỏa Đồ Lưu!
Nhưng trong khoảnh khắc bà nhảy về phía Ngoạt Hỏa Đồ Lưu, Đông Phương Thuần Quân đã bất chấp tất cả mà lao tới…
“Hừ!” Lê Lạc Thủy hừ lạnh một tiếng, sợi tóc như mũi tên bắn nhanh về phía ông ta.
Ông ta đưa tay quét một đường trong không trung, một luồng năng lượng vô hình hóa thành lá chắn ngăn chặn trước người ông ta.
“Cộp cộp cộp…”
Sợi tóc mỏng manh không thể xuyên thấu qua tầng lá chắn.
Lợi dụng cơ hội này, Đông Phương Thuần Quân bắt cánh tay Lê Lạc Thủy lại.
Lúc này Lê Lạc Thủy lại mỉm cười thích thú…
Phần cơ thể của bà từ cổ trở xuống đột nhiên hóa thành bùn nâu, đám bùn nâu này giống như bạch tuộc quấn quanh cơ thể Đông Phương Thuần Quân.
“Nếu năm đó không phải tại ngươi, có lẽ phu quân đã thành công…” Lê Lạc Thủy chỉ còn một cái đầu nhìn chằm chằm vào Đông Phương Thuần Quân bằng ánh mắt đầy căm hận: “Hôm nay ta sẽ giết chết ngươi một cách triệt để!”
Đám bùn vây quanh Đông Phương Thuần Quân liên tục ngọ nguậy, đồng loạt đi về phía đan điền của ông ta…
Trong mắt các chân thần tại Thần vực, thánh nhân là bất tử bất diệt, trừ khi tiêu diệt vũ trụ của hắn.
Nhưng không có nghĩa là Lê Lạc Thủy không có cách nào để giết chết thánh nhân.
Ví dụ như chặt đứt mối liên kết giữa thánh nhân và vũ trụ…
“Nàng!”
Đến lúc này Đông Phương Thuần Quân mới ý thức được bản thân đang rơi vào nguy hiểm.
Chương 2109: Rời khỏi Thần vực
La Chinh không hề hay biết gì về những chuyện xảy ra trong hang độngHắn khoanh chân ngồi ở trong một không gian ổn định, tập trung tinh thần đột phá lên cảnh giới chân thần cấp cao.
Tại thế giới trong cơ thể, mây kiếm cuồn cuộn lũ lượt lao về phía thần cách của hắn.
Tuy không còn Linh Ô chui vào thế giới trong cơ thể hắn nữa, nhưng số lượng đám mây màu nâu do Linh Ô biến thành đã đủ lớn!
“Xem ra Chinh Nhi có thể thuận lợi thăng cấp thành chân thần cấp cao” Lê Lạc Thủy nhẹ nhàng nói.
Luồng phân thân của Lê Lạc Thủy biết rõ mọi chuyện xảy ra trong hang động, nhưng vì để không quấy rầy La Chinh nên bà cũng không để lộ ra dù chỉ một chút.
Mà toàn bộ tinh thần của La Chinh đều tập trung vào thần cách!
Song, đột phá lên chân thần cấp cao cần một thời gian khá dài.
Một lúc lâu sau, thế giới bên trong cơ thể lại một lần nữa nổ vang, toàn bộ thế giới lại mở rộng ra bên ngoài.
“Thành công rồi!” La Chinh mừng rỡ ra mặt.
Sau khi thế giới bên trong cơ thể mở rộng một lần nữa, hắn cảm thấy lĩnh ngộ của bản thân về các thần đạo lại sâu sắc thêm rất nhiều!
“Mẫu thân!”
Hóa thân bên trong cơ thể của La Chinh bay đến trước mặt Lê Lạc Thủy.
“Chúc mừng Chinh Nhi” Lê Lạc Thủy nở nụ cười, nhưng cảm xúc trong ánh mắt lại trở nên vô cùng phức tạp.
La Chinh nhận ra tâm trạng khác thường của mẹ mình, khó hiểu hỏi: “Mẫu thân, sao vậy ạ?”
Nụ cười trên mặt Lê Lạc Thủy nhạt dần, bà thản nhiên nói: “Ta nói con nghe, nhưng con cũng đừng hoảng sợ, dù sao đối với con thì đây không tính là đường cùng”
La Chinh gật đầu, vẫn còn hơi tối tăm mờ mịt.
“Ta đã đưa con tới Hỗn Độn bên ngoài Thần vực” Lê Lạc Thủy nói thẳng.
“Cái gì!”
La Chinh bàng hoàng sửng sốt, hai mắt trợn trừng lên.
Lúc này hắn mới phát hiện mình đã không còn ở trong hang động, mà đang ở trong một quầng sáng màu tím!
Hắn ôm một bụng đầy nghi hoặc, hai mắt nhắm lại lần nữa, đưa ý thức đặt lên hóa thân trong cơ thể.
Hắn nhìn chằm chằm vào Lê Lạc Thủy tại thế giới bên trong cơ thể, hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì?”
“Thời điểm con đột phá lên chân thần cấp cao, đám thánh nhân kia đã tìm được ta” Lê Lạc Thủy buồn bã nói với hắn.
Vừa rồi vì sợ ảnh hưởng La Chinh nên bà vẫn không hề lên tiếng, nhưng bây giờ, vì để hắn hiểu rõ tình cảnh của mình, bà phải nói rõ hết toàn bộ mọi chuyện cần thiết.
“Cái gì!” La Chinh kinh hãi: “Thánh nhân nào?”
“Đám người Đông Phương Thuần Quân” Lê Lạc Thủy đáp.
Có lẽ đây là cái tên mà La Chinh không muốn nghe nhất.
Lê Lạc Thủy nói tiếp: “Ta không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể đưa con ra khỏi Thần vực.
Ở trong Hỗn Độn, con sẽ không ngừng rơi xuống, có thể khẽ gặp phải Thiên Ma ngoại vực, nhưng dù sao vẫn còn một đường sống.
Còn nếu rơi vào tay bọn họ, con chỉ có một con đường chết”
Lựa chọn của bà vô cùng dứt khoát!
“Sao lại thế được, mẫu thân, còn mẫu thân thì sao?” Trên mặt La Chinh toàn là vẻ lo lắng.
Lê Lạc Thủy không trả lời vấn đề này mà chỉ thản nhiên nói: “Mẹ chỉ đành trông cậy Chinh Nhi báo thù cho mẹ!”
Là Chinh không ngừng lắc đầu, khó lòng tin nổi lời Lê Lạc Thủy nói.
Ý của mẫu thân là bà đã bỏ mạng?
Vẻ mặt hắn đầy hoảng loạn: “Không thể nào! Bao năm qua vẫn không tìm được, sao lại cứ phải đúng vào lúc này, không thể nào!”
Nếu là bởi mình tìm được Lê Lạc Thủy khiến bà bại lộ tung tích, vậy sao hắn có thể tha thứ cho chính mình?
Thời khắc này nội tâm La Chinh rối như tơ vò, hoàn toàn không có cách nào duy trì vẻ bình tĩnh thường ngày!
Phân thân của Lê Lạc Thủy nhẹ nhàng bay lên, hai tay cố sức ôm lấy má La Chinh, đôi mắt xinh đẹp vô ngần nhìn hắn chăm chú: “Chinh Nhi, con đã là hy vọng cuối cùng rồi! Đừng làm mẹ thất vọng!”
Bà và La Chinh chỉ mới gặp nhau chưa được một ngày đã phải trải qua sinh ly tử biệt, thật quá trớ trêu.
La Chinh vẫn bất động nhìn Lê Lạc Thủy, chỉ nghe bà nói liên hồi, về biện pháp nuôi dưỡng Linh Ô rồi lại nói cho hắn biết về lai lịch của Thiên Ma ngoại vực.
Bà vẫn nói liến thoắng, nhưng hắn lại không nghe lọt tai một lời nào.
Một lúc lâu sau, phân thân của Lê Lạc Thủy dần dần trở nên trong suốt, cuối cùng biến mất ngay trước mắt La Chinh.
La Chinh vẫn duy trì động tác lúc trước, nhìn chằm chằm về phía trước.
Cứ duy trì động tác này suốt một nén nhang, hắn đột nhiên giật mình một cái, đánh tan hóa thân bên trong cơ thể.
Hai mắt hắn vụt mở, bàn tay nhanh chóng lấy Cấn Tự Lệnh ra!
Mặc kệ La Chinh đang ở trong vũ trụ hay ở trong Thần vực, chỉ cần hắn kích hoạt Cấn Tự Lệnh là có thể trở trở về Tiên phủ.
Hắn muốn tìm Vũ Thái Bạch, có lẽ Vũ Thái Bạch còn có biện pháp, hắn phải đi cứu mẹ của mình!
Thế nhưng lúc này đây, Cấn Tự Lệnh lại mất đi hiệu lực.
La Chinh không ngừng kích hoạt tấm lệnh bài này, nhưng bây giờ nó chẳng khác nào một khối lệnh bài tầm thường cả, không hề có phản ứng gì.
Sau khi thử vô số lần, La Chinh đã phát cáu, ném mạnh Cấn Tự Lệnh ra ngoài.
“Lạch cạch lạch cạch!”
Tấm lệnh bài rắn chắc va đập lung tung trong không gian nhỏ hẹp.
Cấn Tự Lệnh có tác dụng trong Thần vực, cũng bao gồm cả vũ trụ, với thần thông của Cố Bắc là có thể bao quát lấy tất cả.
“Lẽ nào mình thực sự đã đến Hỗn Độn?” La Chinh ngây người nghĩ.
Ở trong không gian này, hắn không nhìn thấy cảnh sắc bên ngoài, thậm chí hắn còn không cảm giác được bản thân mình đang rơi xuống, chỉ có thể khoanh chân ngồi đờ ra một chỗ.
Tuy đã tiến lên chân thần cấp cao, diện tích thế giới trong cơ thể tăng mạnh, nhưng hắn không có tâm trạng nào mà xem xét.
La Chinh cứ ngồi ngẩn người như vậy suốt mười ngày, không gian đè ép quanh hắn vẫn không có biến hóa.
Nhưng vào lúc này, hắn chợt phát hiện tầng không gian trói buộc quanh mình xuất hiện một khe hở.
“Xoạt!”
Khoảnh khắc khe hở kia xuất hiện, một làn sương màu nâu dày đặc tràn vào.
“Khí hỗn độn?”
Ánh mắt La Chính chợt sáng bừng lên.
Chân thần bình thường, thậm chí là cả đại viên mãn đều xem khí hỗn độn như kịch độc, nhưng nó lại không thể tạo thành uy hiếp đối với La Chinh, dù sao thế giới bên trong cơ thể hắn đều là do khí hỗn độn tạo thành.
Mẫu thân không lừa hắn, quả thật bà đã đưa hắn đến bên ngoài Thần vực.
Nếu suy nghĩ kỹ càng thì lựa chọn mẫu thân đưa ra vào thời khắc cuối cùng cũng không sai, với thủ đoạn của đám thánh nhân kia, sợ rằng cho dù bà đưa mình đến bất cứ nơi nào trong Thần vực cũng sẽ bị Đông Phương Thuần Quân tìm ra trong nháy mắt.
Năm xưa khi mình rời khỏi biển Thời Gian, được Hàm Cửu Di đưa đi là vì thực hiện thủ đoạn cấm ma nên Đông Phương Thuần Quân mới không cách nào tìm ra tung tích.
Ngay cả như vậy, Hàm Cửu Di cũng phải đưa theo La Chinh thực hiện dịch chuyển vô số lần trong một thời gian ngắn để đề phòng trường hợp bị bắt gặp.
Vì thế mẫu thân chỉ có thể đưa mình ra khỏi Thần vực, đây gần như là lựa chọn duy nhất!
“Mẫu thân chưa chắc đã phải bỏ mạng!” Trong mắt La Chinh ánh lên một tia sáng: “Có lẽ mọi thứ vẫn còn cơ hội xoay chuyển, nhưng điều kiện tiên quyết là mình phải có đủ thực lực!”
Sau khi u uất chừng mười ngày, cuối cùng La Chinh cũng đã điều chỉnh lại tâm trạng của mình.
Khe hở trên không gian trói buộc quanh người hắn càng lúc càng lớn, La Chinh cũng có thể xuyên qua khe hở này để quan sát tình hình bên ngoài.
Hắn có thể nhìn thấy một viên ngọc khổng lồ hình quả trứng lơ lửng ở bên trên.
Gần như chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhận ra đó chính là bản thể của Thần vực, thậm chí La Chinh còn có thể nhìn thấy vòng sáng màu đỏ trói buộc quanh viên ngọc kia!
Từ góc độ này có thể đoán ra rằng hắn đã cách Thần vực một khoảng khá xa, không biết lúc nào sẽ rơi xuống đáy Hỗn Độn.
* Waka là đơn vị duy nhất tại Việt Nam sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.
Các cơ quan, tổ chức, cá nhân khác sao chép, đăng tải tác phẩm là vi phạm bản quyền.
Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.
Trân trọng!
Chương 2110: Hoang cốt
La Chinh rơi thật nhanh trong hư không, xương thú dưới đáy Hỗn Độn cùng càng lúc càng phóng đại trước mắt hắnQuầng sáng màu tím bao phủ La Chinh liên tục xuất hiện vết nứt, cuối cùng hoàn toàn biến mất.
Lúc náy hắn như đang ngồi trong một chiếc hộp không có nắm đậy.
“Với tốc độ rơi như này, sợ rằng còn cần một thời gian dài mới xuống tới đáy…”
Bản thân Thần vực đã cách đáy Hỗn Độn khá gần rồi, nhưng nếu lấy Thần vực làm thước đo thì nó vẫn là một khoảng khá xa đối với La Chinh.
Một tháng sau, cuối cùng thì độ cao của La Chinh cũng ngang bằng với đống xương thú ở dưới này.
Bản thân những chiếc xương thú khổng lồ cũng đã vô cùng cao!
Lại mười ngày trôi qua…
Thời điểm ở cách mặt đất chừng trăm nghìn mét, La Chinh nhảy ra, đạp lên không trung mà đi, bắt đầu chầm chậm hạ xuống.
Đối với thế giới rộng lớn khổng lồ này, hắn tựa như một hạt bụi lặng lẽ rơi xuống, cũng không làm cho bất cứ thứ gì chú ý.
“Đây chính là đáy của thế giới Hỗn Độn!”
Mặt đất dưới chân La Chinh giống như một vùng tuyết rộng mênh mông, khắp nơi được bao phủ bởi một màu trắng xóa bao la bát ngát.
Nhưng vùng đất trắng này không phải do tuyết đọng mà là xương cốt, đây là một cánh đồng hoang vu xương cốt phủ kín!
Có đủ các loại xương trắng, có xương cánh tay, có xương sườn, có xương ống, còn có đủ các loại xương có hình thù kỳ lạ.
Có một vài khúc xương chỉ lớn bằng bàn tay, còn có một vài khúc xương dài đến mấy chục nghìn mét, có cái lên tới trăm nghìn mét.
Đương nhiên, có to lớn hơn nữa cũng không thể nào so sánh với những chiếc xương thú khổng lồ kia, độ dài của những chiếc xương kia có thể sánh ngang với Thần vực, trông như những ngọn núi khổng lồ không thể nào leo lên đứng sừng sững ở phía xa.
“Hẳn là những chiếc xương này đều đến từ sinh linh vượt cấp” La Chinh khom lưng nhặt một mảnh xương lên.
Nếu thân thể chân thần rơi vào trong Hỗn Độn thì nhất định sẽ bị khí hỗn độn ăn mòn sạch sẽ, không thể nào tồn tại những khúc xương này…
Có lẽ những khúc xương này đã rơi xuống đáy Hỗn Độn được vô số năm.
Trong sự bao trùm bủa vây của khí hỗn độn mà chúng vẫn giữ được sự nguyên vẹn, e rằng cũng chỉ có sinh linh vượt cấp mới có thể làm được.
Nhưng sao lại có nhiều sinh linh vượt cấp rơi xuống nơi này như vậy?
Tầm mắt La Chinh lại một lần nữa phóng tới trên ngọn núi xương thú khổng lồ cao chọc trời, từ góc độ này có thể nhìn thấy một chùm tia sáng màu đỏ.
Vũ Thái Bạch nói chùm sáng màu đỏ này thuộc về “Thiên Ma ngoại vực”, cũng không biết đó là chủng tộc gì.
Trong lúc còn đang suy tư, La Chinh chợt nghe xung quanh truyền đến tiếng sột soạt ồn ào.
Hắn quay đầu nhìn lại, bảy tám sinh linh hình người áo quần te tua đang nhanh chóng xuyên qua khung xương mà tới.
“Con người?” La Chinh khẽ cau mày.
Nhìn ngoại hình thì xác thực là con người, nhưng bọn chúng dùng hai tay hai chân bò trên mặt đất, đôi mắt trống rỗng tỏa ra ánh sáng tham lam hung tợn, thỉnh thoảng lại há miệng ra để lộ hàm răng sắc nhọn.
“Vèo!”
“Vù vù…”
Một “người” trong đó mượn một khúc xương làm đòn bẩy, nhảy bật lên như một con vượn nhanh nhẹn khéo léo, lao thẳng tới chỗ La Chinh!
Đối mặt với pha đánh lén này, La Chinh thoáng giật mình rồi vội trở tay vồ một cái, năm ngón tay lập tức chụp lấy đầu của đối phương, vặn nhẹ…
“Răng rắc, răng rắc, răng rắc…”
Toàn thân “người” nọ bị La Chinh vặn thành bánh quẩy.
“Không phải người, chỉ là một loài dã thú trông giống người mà thôi…”
La Chinh nói, quăng thi thể đã bị vặn thành bánh quẩy xuống đất.
Nếu như có trí khôn của loài người thì chắc chắn sẽ không dám lao về phía mình mà không chút e sợ như vậy, chí ít cũng phải suy tính được chênh lệch thực lực giữa đôi bên.
Những kẻ còn lại nhìn thấy cảnh tượng vừa rồi, ánh nhìn hung tợn trong mắt lập tức biến mất không chút dấu vết, dùng cả tay cả chân chạy tán loạn khắp bốn phương tám hướng.
La Chinh cũng không đuổi theo, tàn sát một đám sinh linh không có trí khôn chẳng có chút ý nghĩa nào.
“Chùm ánh sáng màu đỏ trên đỉnh xương thú kia quấn vòng quanh toàn bộ Thần vực, nếu mình đã rơi xuống dưới đáy Hỗn Độn, vậy cũng chỉ có thể đi vào điều tra một phen!” Sau khi đưa ra quyết định này, La Chinh lập tức bay thẳng về phía trước.
Hệt như hắn tưởng tượng, dưới đáy Hỗn Độn quả thực vô cùng hoang vu vắng vẻ.
Liên tiếp ba ngày, thỉnh thoảng La Chinh sẽ gặp phải những “con người” không có trí tuệ kia.
Chúng không biết bay, sinh tồn trên cánh đồng hài cốt hoang vắng giống như dã thú.
Thấy La Chinh bay lượn trên không trung, bọn chúng sẽ ngẩng đầu thét gào, tựa như đang phát tiết cảm xúc bất mãn trong lòng mình…
Đến ngày thứ tư, La Chinh thấy trên trăm tên áo quần rách rưới đang dùng cả tay lẫn chân bò như điên về một phương hướng nào đó.
“Ồ!”
Đôi mắt của hắn khẽ nheo lại.
Phía trước đám này có một kẻ đang chạy băng băng.
Có lẽ người này mới thực sự được tính là “loài người”.
Đó là một chàng thiếu niên, trên người khoác một bộ da thú màu vàng nhạt, vẻ mặt sợ hãi, hoảng loạn đến mức chạy mà không cần nhìn đường…
“Vèo!”
La Chinh vốn đang bay theo đường thẳng đột nhiên lượn một vòng theo quỹ đạo hình xoắn ốc, bay tới chỗ thiếu niên kia.
Cậu ta gần như đã rơi vào tuyệt vọng.
Lần này vận may của cậu ta vô cùng tốt, tìm được hẳn ba khúc hoang cốt! Vì ba khúc hoang cốt này mà mạo hiểm một lần cũng vô cùng đáng giá.
Chỉ là trên đường về, vận may của cậu ta đã dùng hết, cho nên mới bị cả trăm con âm nhân đuổi giết…
Thiếu niên đã xác định hôm nay mình sẽ chết tại đây, nhưng không ngờ lại đột nhiên xuất hiện một người từ trên trời rơi xuống.
Mặc dù trong lòng cậu ta cảm thấy vô cùng kinh ngạc, nhưng bây giờ cậu ta chỉ muốn sống tiếp.
Hai chân cậu ta không hề dừng lại, tiếp tục sải bước chạy băng băng về phía trước…
Nhưng cậu ta còn chưa chạy được mấy bước thì đã nghe phía sau truyền đến từng tiếng động nặng nề, từng gợn sóng vô hình lan tràn khuấy động trong không khí.
“Rầm rầm rầm rầm…”
Thiếu niên quay đầu nhìn lại, bảy tám con âm nhân đã nằm lăn trên mặt đất, thân thể vặn vẹo, chết đến mức không thể chết thêm được nữa.
Đám âm nhân còn lại bị cảnh tượng này làm cho kinh sợ, không tiếp tục truy đuổi nữa mà lập tức giải tán.
Đám âm nhân này không phải hoàn toàn không có trí khôn, chỉ là trí tuệ thấp kém.
Khi thấy La Chinh có thể tiện tay giết chết đồng loại của mình thì cũng hiểu rõ đây không phải tồn tại mà bọn chúng có thể trêu chọc.
Thấy đám âm nhân này giải tán, thiếu niên thở phào một hơi, ngơ ngác nhìn chằm chằm La Chinh.
Lúc thấy La Chinh đi tới, cậu ta lấy ra một khúc hoang cốt từ bên hông và quỳ bụp xuống nền đất, nâng hoang cốt lên trên đỉnh đầu rồi lớn tiếng nói: “Đây là thành quả tiểu nhân nhặt được, xin đại tiên vui lòng nhận cho!”
Thiếu niên hành động như vậy khiến La Chinh cảm thấy khó hiểu.
Nhưng nghe thiếu niên nói ra thứ ngôn ngữ giống hệt mình, trong lòng hắn tức khắc bình tĩnh lại.
Bất kể như thế nào, dưới đáy Hỗn Độn vẫn có loài người tồn tại…
Chỉ có điều, ngôn ngữ và chữ viết của Thần vực được thừa kế từ thế giới mẹ, vậy thì tất nhiên sinh linh dưới đáy Hỗn Độn cũng có dây mơ rễ má với thế giới mẹ.
Ánh mắt La Chinh dừng lại trên miếng “hoang cốt” kia.
Nhìn bề ngoài thì nó trông chẳng khác gì những khúc xương bình thường, nhưng hắn lại cảm nhận được một tia sức mạnh phi phàm từ trên đó.
“Đây là xương gì thế?” La Chinh hỏi.
Nghe La Chinh hỏi như vậy, trên mặt thiếu niên lộ ra biểu cảm khó hiểu, tựa như việc La Chinh không biết lai lịch khúc xương này là một điều không thể nào tin nổi.
Nhưng cậu ta vẫn thành thực trả lời: “Bẩm đại tiên, đây là hoang cốt! Là tiểu nhân đào lên từ trong cánh đồng hoang này”
* Waka là đơn vị duy nhất tại Việt Nam sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.
Các cơ quan, tổ chức, cá nhân khác sao chép, đăng tải tác phẩm là vi phạm bản quyền.
Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.
Trân trọng!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









