[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 418 : Đối phó (c2086-c2090)
❮ sautiếp ❯Chương 2086: Đối phó
Lúc La Chinh dẫn theo La Yên xuất hiện trong đại điện, hy vọng của đám người Đông Phương Thái Thanh và Mục Huyết Dung mới thực sự tan thành mây khói!Ánh mắt của bọn họ dán chặt lên người La Chinh như thể muốn ăn tươi nuốt sống hắn…
Trên mặt La Chinh vẫn là nụ cười thản nhiên.
Hắn đáp lại ánh mắt Mục Huyết Dung, mỉm cười nói: “Rất thất vọng nhỉ?”
Sát khí trên mặt Mục Huyết Dung chợt bốc lên, nhưng vì vùng đất Đạo Tranh đã khôi phục lại bình thường nên Thiện Niệm Chân Ý lại áp chế sát ý của nàng ta xuống lần nữa.
“Ngươi lấy được truyền thừa của vùng đất Đạo Tranh rồi?” Đông Phương Thái thanh nhìn chằm chằm La Chinh, hỏi.
“Ta có cần thiết phải trả lời câu hỏi của ông không?” La Chinh khẽ nhướng mày.
Tuy hắn chỉ là chân thần cấp thấp, nhưng khi đứng trước mặt những đại viên mãn này, dường như hắn vẫn có thực lực để ngồi ngang hàng với bọn họ!
Trong mắt Đông Phương Thái Thanh lóe lên ánh nhìn cay độc, nhưng ngay sau đó ông ta lại thở mạnh một hơi, vẻ mặt cứng ngắc trở nên thoải mái.
Cuối cùng, ông ta hờ hững nói: “Ngươi cho là đi đến bước này thì xem như chiến thắng sao?”
“Chí ít thì chúng ta thắng bước đầu tiên” La Yên bắt chước giọng điệu của ca ca mình, khuôn mặt nhỏ nhắn hếch lên thật cao, đôi mắt cũng lóe lên ánh nhìn sắc bén.
“Ồ” Đông Phương Thái Thanh lạnh lùng cười, quay đầu nhìn về phía Vũ Thái Bạch: “Hy vọng về sau các ngươi còn có vận may tốt như vậy.
Chúng ta đi!”
Đông Phương Thái Thanh dẫn đầu, các đại viên mãn thuộc liên minh quyền thế gồm Mục Huyết Dung, Đường Vãn và các chân thần cấp cao khác đều nối đuôi nhau ra khỏi đại điện.
Đợi khi Đông Phương Thái Thanh ra tới cửa đại điện, Kiếm Vô Ngân mới đột nhiên lên tiếng: “Thay ta gửi lời hỏi thăm tới Thuần Quân lão huynh, lần này Kiếm tộc tiếp đón không chu đáo, vẫn mong lượng thứ!”
Đông Phương Thái Thanh ngoảnh đầu lại, gật đầu với Kiếm Vô Ngân: “Đương nhiên ta sẽ bẩm báo thật kỹ về việc này! Lần này được Kiếm tộc chiêu đãi thật đúng là ‘tỉ mỉ chu toàn’, cảm tạ!” Ông ta nghiến răng gằn từng chữ, hung hăng đi ra khỏi đại điện.
Đi từ thần thành Hóa Kiếm trở về biển Thời Gian rất thuận tiện, chỉ cần thông qua người truyền tống là được.
Sau khi đám người kia rời khỏi, Kiếm Vô Ngân nhìn ra cửa lớn đại điện rồi mới cười lạnh, nói: “Chắc lần này Đông Phương Thái Thanh phải tức đến nổ phổi!”
Vũ Thái Bạch gật đầu: “Đông Phương Thuần Quân không được độ lượng cho lắm, sợ là sau lần Đạo Tranh này Đông Phương gia sẽ báo thù Kiếm tộc…”
Thân là gia tộc quyền thế số hai trên đảo nổi, bao năm qua Kiếm tộc vẫn luôn duy trì mối quan hệ nước sông không phạm nước giếng với Đông Phương gia, hai gia tộc quyền thế vẫn luôn chung sống yên ổn.
Nhưng hành động lần này của Kiếm tộc giống như là một lần ngả bài.
“Hừ, nếu không phải Đông Phương Thuần Quân mưu tính điên cuồng như vậy, Kiếm tộc chúng ta cũng lười trêu chọc hắn! Hắn muốn hủy diệt Thần vực cũng không hỏi xem hàng nghìn hàng vạn sinh linh trong Thần vực có đồng ý hay không!” Kiếm Lôi Đình lạnh giọng nói.
Những thánh nhân trong Thần vực đều biết đôi chút về cuộc tranh chấp giữa La gia và liên minh các gia tộc quyền thế năm xưa.
Song, khi đó đa số gia tộc quyền thế đều bày tỏ thái độ thờ ơ lạnh nhạt.
Dù sao cũng không ai muốn chỉ vì La gia mà động chạm đến Đông Phương gia…
Chỉ là bọn họ không ngờ rằng cuộc tranh chấp giữa hai gia tộc này lại liên lụy đến vận mệnh của toàn bộ Thần vực.
Hiện tại dựa vào tin tức Vũ Thái Bạch tiết lộ với bên ngoài, Kiếm tộc càng hiểu rõ Đông Phương Thuần Quân đã điên cuồng đến mức không thể nào cứu nổi!
Vì dã tâm của mình mà kéo cả Thần vực chôn cùng!
Có thể nói Thần vực đã đến thời khắc sinh tử tồn vong, Kiếm tộc không thể không đứng ra.
“Mặc kệ thế nào, Kiếm tộc chúng ta vẫn phải cẩn thận.
Tên Đông Phương Thuần Quân này thường làm những việc vượt khỏi tầm dự đoán của con người” Trên mặt Kiếm Vô Ngân đầy vẻ lo âu.
Kiếm tộc đắc tội Đông Phương gia, đồng nghĩa với việc đắc tội toàn bộ liên minh các gia tộc quyền thế.
Hơn nữa theo như lời Vũ Thái Bạch nói, hẳn là sau lưng Đông Phương Thuần Quân còn có một cường giả Bỉ Ngạn cảnh!
“Vô Ngân đại nhân không cần lo lắng thái quá, cho dù Đông Phương Thuần Quân thực sự trở mặt cũng chưa chắc bọn họ sẽ chiếm được ưu thế” Vũ Thái Bạch thản nhiên nói: “Hơn nữa, bên phía gia tộc Huyền Nguyệt cũng đã có hồi âm, bọn họ không thể nào đứng về phía Đông Phương gia.
Một khi bọn họ tin rằng Đông Phương Thuần Quân có dã tâm ấy thì chắc hẳn cũng sẽ đưa ra quyết định giống như các ngươi!”
Con đường mà Đông Phương Thuần Quân lựa chọn chẳng khác nào đối đầu với toàn bộ Thần vực.
Nội bộ gia tộc Huyền Nguyệt cũng tương tự như Kiếm tộc, cũng là quái vật nằm trong ba gia tộc quyền thế đứng đầu, trong đó ba đại thế lực gồm Huyền Nguyệt giáo, Chiến Thần điện, Thiên Hồn lâu, mỗi một thế lực đều có một thánh nhân tọa trấn, cũng là một thế lực không thể bỏ qua.
Mục tiêu hiện tại của Vũ Thái Bạch hết sức rõ ràng: Dốc hết khả năng mượn hơi tất cả các thế lực có thể mượn hơi trong Thần vực, tránh để bản thân rơi vào hoàn cảnh đơn đả độc đấu.
“Yên lặng theo dõi diễn biến” Kiếm Vô Ngân gật đầu, nói.
Đối với những nhân vật đạt đến trình độ như bọn họ, có nhiều vấn đề chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhìn thấu bản chất.
Hiện tại không thể nắm trong tay đường đi nước bước của Đông Phương Thuần Quân nên họ chỉ có thể lẳng lặng chờ đợi, sau đó từ từ đối phó.
“Bước tiếp theo phải dựa vào La Chinh rồi” Vũ Thái Bạch nhìn La Chinh, nói.
“Tiến vào mặt trời?” La Chinh hỏi.
“Đúng” Vũ Thái Bạch gật đầu.
La Chinh lấy được ô Thanh Dương, đồng nghĩa với việc trở thành thuyền trưởng mới của Thần vực.
“Bao giờ?” La Chinh lại hỏi.
Vũ Thái Bạch nhìn trần nhà, ánh mắt lóe lên.
Hắn nói: “Hoàng hôn ngày mai”
“Sớm vậy ư?” La Chinh ngạc nhiên hỏi lại.
Vũ Thái Bạch nở nụ cười bất đắc dĩ, lắc đầu bảo: “Thực ra đã chậm lắm rồi.
Tốc độ rơi xuống của Thần vực càng lúc càng nhanh, nếu còn tiếp tục như vậy thì cho dù đảo ngược phương hướng trở lại cũng khó mà cứu được Thần vực!”
Một vật thể khổng lồ rơi xuống, muốn đảo ngược phương hướng cũng cần một thời gian lâu dài mới có thể điều chỉnh xong.
Mà Thần vực là một con thuyền to lớn đến mức không thể tưởng tượng nổi, quả thực bây giờ đã đến thời điểm phải giành giật lấy từng giây.
“Được!”
La Chinh gật đầu.
Hắn đã biết được rất nhiều chuyện từ chỗ mẫu thân, cũng không hề nghi ngờ gì về sắp xếp của Vũ Thái Bạch.
* Waka là đơn vị duy nhất tại Việt Nam sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.
Các cơ quan, tổ chức, cá nhân khác sao chép, đăng tải tác phẩm là vi phạm bản quyền.
Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.
Trân trọng!
Đoàn người Đông Phương Thái Thanh thông qua truyền tống trận trở về đảo nổi của Kiếm tộc.
Ai nấy đều mặt mày sa sầm, không nói một lời.
Đạo Tranh lần này có thể nói là bọn họ thất bại thảm hại, mất hết cả chì lẫn chài.
Sau khi rời khỏi đảo nổi của Kiếm tộc, Đông Phương Thái Thanh xuyên qua mây mù dày đặc, về tới đảo nổi của Đông Phương gia, cũng là đảo nổi xếp hạng đầu trên biển Thời Gian.
“Kính chào Thái Thanh tiền bối!”
“Thái Thanh đại ca!”
“Thái Thanh đại ca đã trở về…”
Ông ta vừa đi lên đảo nổi của Đông Phương gia, những người trong tộc đều một mực cung kính hành lễ.
Ông ta trầm mặt không hề đáp lại, bước chân nặng nề đi về phía Đông Phương Điện trên đảo nổi.
“Thái Thanh đại ca làm sao vậy?”
“Sao Đông Phương Quỷ đi cùng ông ấy đến vùng đất không chiến tranh lại không cùng trở về?”
“Không phải là Đạo Tranh thất bại đấy chứ?”
“Thất bại thì làm sao? Bấy nhiêu năm qua, Đạo Tranh có bao giờ thành công chưa? Đến mức mặt mày khó coi như thế sao?”
Một vài con em Đông Phương gia cũng không biết chân tướng, chỉ là thông qua vẻ mặt khó coi của Đông Phương Thái Thanh mà nhìn ra một vài manh mối bất ổn.
Lúc đi đến cửa Đông Phương điện, Đông Phương Thái Thanh dừng bước, hai mắt nhắm chặt lộ ra vẻ mệt mỏi, một lúc lâu sau mới bước vào.
Chương 2087: Thái Dương Tinh Hỏa
Đông Phương điện được thiết kế rất độc đáo, toàn bộ đều được tạo thành từ một loại lưu ly trong suốt, mỗi khi bước chân lên sẽ sinh ra gợn sóng màu đỏ nhạt, giống như bước đi trên mặt hồĐông Phương Thái Thanh tiến vào, bước đi dọc theo một hành lang dài và hẹp.
Ở cuối hành lang là một cánh cửa nhỏ.
Ông ta đẩy cánh cửa ra, thấy trước mặt là một chiếc ghế màu xám trắng thật lớn.
Đông Phương Thuần Quân đang nằm trên đó, trong tay cầm một ly rượu.
Rượu trong ly hệt như máu tươi, mùi hương ngọt ngào quyết rũ từ trong ly lan tỏa khắp cung điện.
“Bịch!”
Đông Phương Thái Thanh quỳ trên mặt đất, không nói một lời.
“Thế cục thắng chắc, vậy mà cuối cùng vẫn thất bại” Đông Phương Thuần Quân nói.
“Là lỗi của ta” Đông Phương Thái Thanh cúi đầu lên tiếng.
Đông Phương Thuần Quân nhìn xuống Đông Phương Thái Thanh từ trên cao, cười lạnh bảo: “Ngươi chẳng qua chỉ hộ tống Đông Phương Quỷ tiến vào vùng đất Đạo Tranh mà thôi, thậm chí toàn bộ quá trình ngươi còn không được nhìn thấy, lỗi này có tính thế nào cũng không thể đổ hết lên đầu ngươi!”
Đông Phương Thái Thanh cũng chỉ dẫn đầu đoàn người mà thôi, chứ không thể nào tham gia Đạo Tranh.
Thế nhưng Đông Phương Thái Thanh vẫn vô cùng áy náy, ông ta khó có thể chấp nhận thất bại như vậy.
Từ đầu tới cuối, kế hoạch của Đông Phương gia có thể nói là không chút sơ hở…
Cho tới bây giờ Đông Phương Thái Thanh vẫn nghĩ mãi không ra rốt cuộc là sai sót ở đâu, sao đám người kia lại thoát khỏi sự truy sát của ác ma?
Chuyện này không thể nào giải thích nổi!
Thấy Đông Phương Thái Thanh cúi gằm mặt, Đông Phương Thuần Quân đặt hai chân lên mặt đất, thân hình cao to đứng dậy khỏi ghế.
Ông ta đổ ly rượu đỏ như máu xuống mặt đất, thản nhiên nói: “Chuyện mà Đông Phương gia chúng ta có thể nghĩ tới, chưa chắc Vũ Thái Bạch lại nghĩ không ra”
“Ta không rõ” Đông Phương Thái Thanh cất tiếng.
“Hóa thân của nỗi sợ mà vùng đất Đạo Tranh tạo ra có ký ức của riêng mình, nếu bọn họ gọi ra một hóa thân nỗi sợ cực mạnh để phục vụ cho bản thân thì sao?” Đông Phương Thuần Quân hỏi.
Nghe tới lời của thánh nhân, Đông Phương Thái Thanh chợt ngẩng đầu lên, bỗng nhiên tỉnh ngộ.
“Tuy ta không rõ bọn họ gọi ai ra để làm hóa thân nỗi sợ của mình, nhưng bây giờ cũng chỉ có cách giải thích này mà thôi” Đông Phương Thuần Quân tiếp tục: “Hơn nữa, vị thuyền trưởng kia vốn đã đứng ở phía đối lập với chúng ta, nếu như hắn phát hiện ra thân phận của La Chinh rồi chủ động giao truyền thừa lại cho thằng nhóc đó thì chúng ta cũng không thể nào ngăn cản.
Cho nên Thái Thanh, ngươi không có gì phải áy náy, nếu thành công thì đương nhiên là chuyện tốt, nhưng thất bại cũng không cần quá nóng lòng.
Ngươi đứng lên đi”
“Vâng” Đông Phương Thái Thanh đứng dậy.
Lời nói của Đông Phương Thuần Quân khiến trong lòng ông ta dễ chịu hơn rất nhiều.
Tên cường giả Bỉ Ngạn cảnh kia vốn đã đứng về phe La Chinh, nếu như đối phương nhất định muốn La Chinh lấy được truyền thừa của vùng đất Đạo Tranh thì ai có thể ngăn cản?
“Thế nhưng lần này Kiếm tộc…” Đông Phương Thái Thanh nói tiếp.
Ông ta vừa mở miệng đã bị Đông Phương Thuần Quân ngắt lời.
Đông Phương Thuần Quân cười lạnh một tiếng: “Sớm muộn gì Kiếm tộc cũng sẽ nghiêng về phía Vũ Thái Bạch, chẳng qua tốc độ nhanh hơn tưởng tượng của ta thôi.
Nếu bọn họ đã gấp không chờ nổi như vậy thì đừng có trách ta, vài điều rồi sẽ phải đổi thay…”
Một ngày ở Thần vực gồm mười hai canh giờ.
Trong một ngày này, quả cầu lửa khổng lồ được gọi là “mặt trời” kia từ phía cực Đông Thần vực từ từ mọc lên, chiếu sáng khắp mặt đất.
Nó lướt qua Thần vực với tốc độ cực nhanh.
Khi mặt trời đi qua biển Thời Gian, thời gian tại Thần vực vừa đúng chính Ngọ.
Sau mấy canh giờ, mặt trời sẽ đi đến cực Tây, cũng chính là bầu trời bên trên Nhược Mộc, khi ấy cũng là lúc hoàng hôn.
Vùng đất không chiến tranh, đỉnh Nhược Mộc, thần thành Hóa Kiếm…
Kiếm Vô Ngân, Kiếm Lôi Đình, Vũ Thái Bạch và một số người nữa cùng ngước mắt nhìn bầu trời giống như những bức tượng.
Khi mặt trời tỏa ánh chiều tà, Kiếm Vô Ngân cất tiếng: “Đến lúc rồi, ta dẫn ngươi đi lên”
La Chinh gật đầu.
Sau đó Kiếm Vô Ngân giữ chặt La Chinh, thân hình hai người bỗng nhiên lóe lên rồi biến mất ngay trước mắt Vũ Thái Bạch và La Yên.
Vũ Thái Bạch cũng có thể mang theo La Chinh bay thẳng lên không trung, nhưng Vũ Thái Bạch là đại viên mãn, khoảng cách dịch chuyển tức thời còn kém xa Kiếm Vô Ngân.
Mà mặt trời vốn là một quả cầu lửa di chuyển tốc độ cao, không thể nắm chắc thời cơ một cách chuẩn xác nên cuối cùng vẫn đành làm phiền thánh nhân ra tay.
La Chinh chỉ cảm thấy trước mắt mình tối sầm lại, ngay sau đó hắn đã ở trên bầu trời.
“Vù vù vù…”
“Gió mạnh quá!”
Từng cơn gió mạnh lướt qua vun vút giống như dao nhỏ cứa qua mặt, cho dù thân thể La Chinh rắn chắc hơn người nhưng những cơn gió này vẫn có thể để lại trên người hắn những vệt trắng nho nhỏ!
Mặt trời trên đỉnh đầu đã phóng đại gấp mấy lần trước tầm mắt La Chinh, giống hệt một quả cầu lửa siêu to khổng lồ.
“Tiếp!”
Kiếm Vô Ngân thoáng nhìn qua vị trí hiện tại của mình rồi lại kéo theo La Chinh, tiếp tục thi triển dịch chuyển tức thời.
Sau lần dịch chuyển tức thời thứ hai, La Chinh lại đến gần mặt trời thêm mấy lần!
Đưa mắt nhìn xuống, hắn có thể nhìn thấy toàn bộ vùng đất không chiến tranh…
Nơi ấy có hình bán nguyệt, còn Nhược Mộc khổng lồ thì như một con bạch tuộc bằm trong một “hồ nước nhỏ”.
Từ độ cao này nhìn xuống, tất cả mọi thứ đều vô cùng nhỏ bé.
Sau khi Kiếm Vô Ngân mang theo La Chinh tiến hành dịch chuyển tức thời lần thứ ba, từng ngọn lửa nóng rực hóa thành lưỡi kiếm sắc bén không tuân theo quy tắc từ bên trên phóng thẳng xuống!
Đây là Thái Dương Tinh Hỏa.
Thái Dương Tinh Hỏa tổng cộng chia làm ba tầng, nhưng dù chỉ là Thái Dương Tinh Hỏa tầng ngoài cũng đã đủ để đốt cháy vạn vật!
Nếu là chân thần tầm thường có lẽ đã không chịu nổi từ lâu.
Bọn họ còn cách mặt trời một đoạn khá xa, Kiếm Vô Ngân còn có thể chịu đựng, nhưng ông sợ La Chinh không chịu được.
Ông bèn đưa tay phóng ra một lớp màng sáng, định bao phủ quanh người La Chinh.
Song, ngay vào lúc này, trên thân thể La Chinh bắt đầu sáng lên từng mảnh Phạn văn màu vàng nhỏ bé, bắt đầu hấp thu Thái Dương Tinh Hỏa.
“Lấy Thái Dương Tinh Hỏa để tôi luyện thân thể?” Kiếm Vô Ngân ngạc nhiên ra mặt: “Ngươi dám hấp thu Thái Dương Tinh Hỏa!”
Ngay cả Kiếm Vô Ngân cũng không dám hấp thu Thái Dương Tinh Hỏa này về cho mình sử dụng.
Sự cuồng bạo của ngọn lửa này ngay cả thánh nhân cũng không thể thuần phục, vậy mà thằng nhóc này lại đang điên cuồng hấp thu?
Trong Thần vực từng có một truyền thuyết kể rằng trong mặt trời có tồn tại một cung điện khổng lồ, ai có thể đi vào cung điện trong mặt trời thì người đó có tư cách thống trị Thần vực.
Vào thời đại thánh nhân vừa mới biến mất, thần dân còn ngu dốt lạc hậu, chỉ có vài người ít ỏi được phong thánh, có một vài thánh nhân còn thực sự khiêu chiến với mặt trời.
Kết quả sau cùng đều như nhau, bị mặt trời đốt thành tro tàn… Cũng may các thánh nhân có thể thông qua vũ trụ để khiến bản thân bất tử bất diệt, cuối cùng vẫn có thể phục hồi như cũ.
Song, từ đó về sau, không còn thánh nhân nào cố gắng tới gần mặt trời nữa.
Kiếm Vô Ngân nhìn La Chinh không hề ngại ngần gì hấp thu Thái Dương Tinh Hỏa, trong lòng cảm thấy hết sức kinh hãi.
Nếu hắn đã hấp thu Thái Dương Tinh Hỏa một cách đói khát như vậy thì ông cũng dứt khoát dừng lại giữa không trung, để La Chinh hấp thu đủ mới thôi.
Chương 2088: Dòng xoáy
Ánh vàng quanh thân La Chinh chiếu sáng rừng rực, những dòng Phạn văn màu vàng phủ lên mỗi một tấc trên da thịt hắnKiếm Vô Ngân cũng rất kiên nhẫn chờ đợi.
Khoảng chừng sau một nén nhang, Phạn văn màu vàng trên người La Chinh nhạt dần.
Đường nét trên thân thể của hắn càng thêm rõ nét, giơ tay nhấc chân đều tỏa ra một loại hơi thở cô đọng…
“Hấp thu lửa là có thể làm cho mình trở nên mạnh mẽ hơn?” Kiếm Vô Nhân chứng kiến cảnh tượng như vậy, cảm thấy rất thần kỳ.
Với ánh mắt thánh nhân, ông chỉ lần liếc mắt một cái là có thể nhìn ra thân thể La Chinh mạnh mẽ hơn nhiều so với chân thần bình thường.
Cũng giống như nhát kiếm rung trời động đất mà La Chinh chém ra lúc ở trong vùng đất Đạo Tranh, nếu chỉ là chân thần cấp thấp bình thường thì e rằng một kiếm kia còn chưa chém ra, cơ thể của chính bản thân người ấy đã vỡ nát.
Thế nhưng, thân thể La Chinh lại không có vấn đề gì quá to tát!
Chẳng qua, những điểm vượt sức tưởng tượng mà La Chinh thể hiện ra thực sự quá nhiều, cho nên đặc điểm thân thể mạnh mẽ này lại làm cho người ta dễ dàng lãng quên.
“Ừ” La Chinh gật đầu đáp lại.
“Bản lĩnh thần kỳ nhường này thực sự là chưa bao giờ nghe thấy…” Kiếm Vô Ngân than thở.
Thái Dương Tinh Hỏa tầng ngoài cùng mà La Chinh còn có thể thích ứng, đương nhiên sẽ nắm chặt cơ hội để tôi luyện thân thể.
Thái Thượng Luyện Khí Pháp có thể giúp La Chinh tôi luyện thân thể đến trình độ nào, chính bản thân hắn vẫn không có lời giải.
Từ sau khi tiến vào Thần vực, hắn đã rất khó tìm được loại lửa thích hợp để tôi luyện thân thể.
Nhưng sau khi lấy được đáp án từ chỗ mẫu thân, tất cả các công pháp có liên quan đến Phạn văn đều là chữ viết cổ thần từ thời Hỗn Độn để lại, cho nên cực hạn của “Thái Thượng Luyện Khí Pháp” có lẽ không chỉ giới hạn trong phạm vi Thần vực…
Sau này hắn nhất định sẽ thăm dò giới hạn của nó, còn hiện tại hắn phải giải quyết chuyện trước mắt đã!
“Ta lại mang ngươi dịch chuyển thêm một lần nữa, sau đó thì phải dựa vào chính ngươi rồi” Kiếm Vô Ngân nói rồi lại mang theo La Chinh dịch chuyển tức thời….
“Vụt!”
Hai người lại biến mất giữa không trung lần nữa, chỉ chớp mắt sau đã dịch chuyển đến độ cao hàng triệu mét!
Đứng ở nơi này nhìn xuống, Nhược Mộc và vùng đất không chiến tranh đều biến mất.
La Chinh chỉ có thể nhìn thấy một mảnh đất hình bầu dục màu trắng, màu trắng này đương nhiên là do tuyết lớn liên tục phủ dày trong mấy tháng qua hình thành nên…
Mà mặt trời hình cầu ban đầu cũng đã biến mất.
Do cách mặt trời quá gần nên chẳng thể nhìn hết toàn cảnh của nó nữa, vì vậy trước mắt chỉ có một khoảng trời rừng rực biển lửa.
“Lách tách, lách tách…”
Biển lửa lơ lửng trên đỉnh đầu La Chinh, ánh lửa rừng rực liên tục bùng lên, từng đốm lửa nhảy lên không ngừng, cảnh tượng vô cùng hoành tráng!
“Vù vù…”
Từng ngọn lửa Thái Dương Tinh Hỏa đỏ rực tạo thành những đám mây lửa màu đỏ, xoáy vòng vùn vụt như một cơn lốc.
Đối mặt với Thái Dương Tinh Hỏa, ngay cả Kiếm Vô Ngân cũng phải tỏ ra thận trọng!
Ông chỉ tay vào không trung, một luồng kiếm ý vô hình dọc theo ngón tay của ông bắn ra.
“Thương Hải Trấn!”
“Rầm…”
Vào giờ khắc này, La Chinh cảm nhận được khí thế đột nhiên nảy sinh biến hóa trong phạm vi vạn dặm xung quanh.
Bên tai hắn truyền đến âm thanh thủy triều dâng trào, tiếng sóng vỗ rì rầm…
Cảm giác thê lương khi đối diện với biển rộng chợt dâng lên.
“Đây là kiếm ý mà Kiếm Vô Ngân lĩnh ngộ…”
“Không phải thần thông, cũng không phải thần đạo, mà là đã tu luyện loại kiếm ý này tới trình độ khủng bố! Thật mạnh…”
La Chinh thầm cảm thán trong lòng.
Khi kiếm ý này phát ra, dù những đám mây lửa màu đỏ này có chuyển động như thế nào đi nữa cũng không thể tới gần hai người một chút nào!
Dường như chúng nó cách hai người càng lúc càng xa trong thủy triều cuồn cuộn.
“Ta chỉ có thể đưa ngươi tới đây, còn đi lên tiếp ta cũng chịu không nổi” Kiếm Vô Nhân nghiêm túc nói.
La Chinh gật đầu, chợt lấy ra một thanh phi kiếm từ trong nhẫn tu di.
Hiện tại hắn không thể bay, vẫn phải dựa vào phi kiếm mới có thể bay lượn trên không trung.
Hắn đạp lên phi kiếm, sau đó lại lấy ra một chiếc ô từ trong nhẫn tu di, chính là ô Thanh Dương lấy được từ vùng đất Đạo Tranh.
Sở dĩ Lão Viên trở thành truyền trưởng cũng là vì chiếc ô này nằm trong tay ông ấy.
Nhờ chiếc ô này, hắn có thể tiến vào quả cầu lửa mặt trời mà không gặp trở ngại.
“Xoạt!”
La Chinh mở ô ra, một màn sáng màu vàng nhạt lập tức bao phủ kín kẽ hắn vào bên trong, kể cả thanh phi kiếm dưới chân.
Bây giờ La Chinh cần phải cẩn thận từng li từng tí, nếu như phi kiếm bị Thái Dương Tinh Hỏa nung chảy thì phiền phức to.
“Vậy ta đi lên đây” La Chinh nói.
“Hết thảy đều giao cho ngươi” Kiếm Vô Ngân thản nhiên nhìn chàng trai trẻ trước mặt mình.
Cuối cùng, La Chinh cầm ô Thanh Dương, chân đạp phi kiếm, hóa thành một đường sáng nhanh chóng phi thẳng lên bầu trời.
Nhìn bóng dáng La Chinh đang không ngừng bay xa, vẻ mặt Kiếm Vô Ngân bỗng trở nên xúc động bùi ngùi.
Ông chưa bao giờ nghĩ vận mệnh của Thần vực sẽ được gửi gắm vào tay lớp trẻ.
Không ngờ La gia vốn đã bị hủy diệt lại còn cất giấu năng lực mạnh mẽ đến vậy…
Ông không biết lựa chọn đứng về phía La gia là đúng hay sai, chỉ là ý thức về sứ mệnh của Kiếm tộc từ lúc sinh ra đã thôi thúc bọn họ nhất định phải cứu vớt hàng nghìn hàng vạn sinh linh Thần vực.
…
Từng đám mây màu đỏ nhanh chóng lướt qua xung quanh La Chinh.
Luồng ánh sáng do ô Thanh Dương phát ra ngăn cách toàn bộ ánh lửa ở bên ngoài.
Trong khoảng không gian dưới tán ô, La Chinh không những không hề cảm thấy nóng nực mà còn cảm nhận được một luồng không khí mát mẻ.
Quả thực là một món pháp bảo vô cùng thần kỳ.
Cho dù ô Thanh Dương dễ dàng ngăn chặn Thái Dương Tinh Hỏa nhưng La Chinh cũng không dám chủ quan.
Những đám mây lửa màu đỏ không thể đốt tới La Chinh, nhưng chúng vẫn liên tục xoay vòng, hình thành từng dòng xoáy mãnh liệt.
Chỉ cần sơ sẩy một chút để bị cuốn vào trong những dòng xoáy này thôi, La Chinh sẽ mất thăng bằng, bị những dòng khí này lôi kéo bay loạn khắp nơi…
Hắn cứ bay thẳng lên một cách đầy gian nan nhưng lại không nguy hiểm như vậy chừng nửa canh giờ, những đám mây lửa xung quanh càng lúc càng nhiều!
Lúc này hắn sắp vượt qua tầng giữa của mặt trời, đang ở giai đoạn tiến gần tới tầng trong.
Đến giai đoạn này, thánh nhân cũng không thể nào chịu đựng sự thiêu đốt của Thái Dương Tinh Hỏa…
“Thái Dương Tinh Hỏa nơi này dữ dội hơn tầng ngoài gấp trăm lần, nếu như không có sự bảo vệ của ô Thanh Dương, sợ rằng mình sẽ bị đốt thành tro bụi trong nháy mắt!”
Thân ở trong lửa, La Chinh cũng bị mây lửa do Thái Dương Tinh Hỏa ở tầng này hình thành chấn động tới.
Không biết mặt trời này hình thành như thế nào, nó có thể thiêu đốt trên bầu trời vô số Thần kỷ nguyên rồi mà vẫn còn duy trì được uy thế mạnh mẽ như vậy.
Giờ khắc này hắn mới cảm nhận được sự nhỏ bé của bản thân.
“Vèo vèo vèo…”
Đúng lúc này, một tiếng rít sắc lẻm bỗng truyền tới bên tai La Chinh.
Hàng chục ngàn luồng Thái Dương Tinh Hỏa tạo nhành một dòng xoáy khổng lồ!
“Nguy rồi!”
La Chinh biến sắc, đạp lên phi kiếm, bay thẳng tới một hướng khác.
Nhưng phạm vi bao phủ của dòng xoáy này quá lớn, nếu La Chinh là đại viên mãn hoặc thánh nhân thì còn có cơ hội thoát thân.
Tuy nhiên, hắn chỉ là chân thần cấp thấp, còn phải dựa vào phi kiếm mà bay lượn thì làm sao cho kịp?
“Xoạt…”
La Chinh cảm giác được có một sức mạnh khổng lồ đang lôi kéo mình.
Hắn tựa như một chiếc lá nhỏ trong cơn lốc, không thể làm chủ bản thân, cứ thế đảo lộn điên cuồng theo dòng xoáy.
* Waka là đơn vị duy nhất tại Việt Nam sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.
Các cơ quan, tổ chức, cá nhân khác sao chép, đăng tải tác phẩm là vi phạm bản quyền.
Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.
Trân trọng!
Chương 2089: Sinh linh trong mặt trời
Dòng xoáy này đẩy La Chinh nhanh chóng vọt lên trên cao!Trong suốt toàn bộ quá trình, hắn vẫn luôn đứng trên phi kiếm, cố gắng giữ thăng bằng, hai tay nắm chặt ô Thanh Dương.
“Nhanh quá rồi!”
Tốc độ hiện tại của La Chinh còn nhanh hơn tốc độ bay nhanh nhất của hắn, dòng xoáy này đẩy La Chinh bay thẳng một mạch về phía mặt trời.
Trạng thái như vậy kéo dài chừng một nén nhang…
“Rầm…”
Biển lửa trên đỉnh đầu dấy lên một cơn sóng lửa khổng lồ, cuốn về phía La Chinh.
“Cuối cùng cũng tới rồi!”
Thái Dương Tinh Hỏa tầng ngoài cùng và tầng giữa chẳng qua chỉ là lửa từ vùng trung tâm mặt trời lan ra mà thôi.
Biển lửa trước mắt hắn đây mới là tầng trong của mặt trời!
La Chinh còn chưa kịp điều chỉnh tư thế, tay cầm chặt ô Thanh Dương, cả người bổ nhào vào trong biển lửa.
Khi quay đầu lại, hắn chỉ thấy khắp trên dưới trái phải toàn là một màu đỏ rực, giống như đang ngâm mình trong một vùng biển màu đỏ.
Cuối cùng dòng xoáy nóng rực kia cũng không chống đỡ nổi trong biển lửa này, tạo thành một vòng xoáy nho nhỏ rồi biến mất…
“Bên trong mặt trời cũng vô cùng rộng lớn, không biết cung điện mà Lão Viên nói ở đâu, chỉ có thể từ từ tìm kiếm”
La Chinh chọn đại một phương hướng, điều khiển phi kiếm bay chầm chậm về phía đó.
Trong biển lửa này cũng không phải nham thạch nóng chảy mà là một thứ giống như là dòng nhiệt màu đỏ, đặc quánh, trông như chất lỏng bình thường.
Đây có lẽ là hình thái của Thái Dương Tinh Hỏa sau khi hóa lỏng.
Nguồn lực ẩn chứa bên trong ấy lại càng không thể tưởng tượng nổi, dù sao ngay cả thánh nhân khi chạm đến biển lửa này cũng phải chết cơ mà!
Điều khiển phi kiếm bay trong môi trường như thế này, tốc độ cũng khó mà tăng lên.
La Chinh chỉ có thể bay chầm chậm, hai mắt quan sát xung quanh…
Có lẽ ngoại trừ thuyền trưởng thì hắn chính là sinh linh thứ hai ghé đến nơi đây.
Trong hoàn cảnh ác liệt như nơi này thì chẳng thể có sinh linh nào khác tồn tại, song điều này ngược lại khiến hắn vô cùng an tâm.
“Tiếp tục bay về phía trước!”
La Chinh không hề trì hoãn chút nào.
Một canh giờ…
Hai canh giờ…
Ba canh giờ…
Hắn đã bay vòng khắp nơi trong biển lửa này suốt ba bốn canh giờ, nhưng xung quanh vẫn là biển lửa mênh mông vô tận, cảnh sắc vẫn không có chút thay đổi nào.
Tuy nói ô Thanh Dương có thể ngăn chặn tất cả ánh lửa ở bên ngoài, nhưng ở lâu trong hoàn cảnh khô nóng như vậy, La Chinh vẫn sẽ cảm thấy chán, thậm chí có hơi sốt ruột!
“E là quả cầu lửa này lớn bằng cả một vực.
Với tốc độ này của mình mà muốn tìm được cung điện thì lẽ nào phải mất mấy năm?”
Khi trong lòng hắn còn đang lưỡng lự thì hắn chợt nghe phía sau truyền đến tiếng “xoạt xoạt xoạt”.
La Chinh quay đầu nhìn lại, trên gương mặt lập tức tràn ngập vẻ kinh ngạc.
Bên ngoài màn sáng do ô Thanh Dương tạo thành có rất nhiều sinh vật lớn bằng nắm tay đang tụ lại!
Dưới nhiệt độ cao nhường này, hắn không thể phóng thần thức ra ngoài, bởi vì một khi thần thức rời khỏi màn sáng là sẽ bị nhiệt độ cực cao đốt sạch, cho nên hắn cũng không phát hiện những vật nhỏ này tới gần mình.
“Đây là thứ quỷ gì! Vậy mà lại có thể sinh tồn trong hoàn cảnh này?” La Chinh kinh ngạc ra mặt.
Đây là trong mặt trời đấy, đừng nói sinh vật hung tợn bình thường mà ngay cả thánh nhân tiến vào trong đó cũng bị đốt cháy.
Những sinh linh khác căn bản không có tư cách tới gần mặt trời, bởi chưa kịp tới gần là đã bị đốt trụi rồi!
Hắn hoàn toàn không ngờ có sinh linh tồn tại trong mặt trời!
Những thứ lớn bằng nắm đấm này có đầu hình bầu dục, cánh tay trái là một cái càng thật lớn, giống như là một loài tôm có hình thù kỳ dị.
Chúng không sợ Thái Dương Tinh Hỏa!
Đáng tiếc La chinh không dám mở màn sáng, nếu không hắn thực sự muốn bắt một vài con tôm lạ trở về.
Sinh vật hung tợn có thể chống lại Thái Dương Tinh Hỏa, da thịt và lớp vỏ ngoài của chúng nhất định là vật liệu vô cùng quý giá.
Song như đã nói từ trước, tôm lạ sinh tồn được trong biển lửa này thì e rằng nhiệt độ cơ thể của chúng cũng không khác Thái Dương Tinh Hỏa là bao.
Cho dù La Chinh có thể dụ chúng vào đây, hắn cũng chẳng dám động vào!
Tôm lạ nhỏ bé đi theo La Chinh, dùng cái càng gõ liên tục vào màn sáng.
“Cách cách cách…”
“Vật nhỏ này muốn phá vỡ màn sáng chui vào sao?”
La Chinh nhướng mày.
Nếu màn sáng thực sự bị phá vỡ, hắn sẽ tiêu đời, sẽ lập tức biến thành một nắm tro tàn và vĩnh viễn biến mất trong trời đất.
“Đi ra!”
La Chinh nện một quyền trên màn sáng.
“Rầm!”
Màn sáng chấn động một cái, đám tôm lạ kia lập tức bỏ chạy tán loạn.
Nhưng ngay sau đó, những con tôm vừa chạy trốn đi lại co duỗi thân thể một cái rồi lại bám vào, một lần nữa dùng càng gõ vào màn sáng.
La Chinh cố gắng xua đuổi vài lần, đám tôm lạ này cũng phát hiện La Chinh chỉ đe dọa chúng mà thôi.
Chúng không chạy trốn nữa, số lượng tôm lạ tập trung lại càng lúc càng nhiều.
“Phiền phức rồi…”
La Chinh cười khổ.
Không lâu sau, xung quanh màn sáng do ô Thanh Dương tạo thành đã có chừng ba bốn trăm con tôm lạ, đen đặc chi chít, che khuất hơn phân nửa tầm mắt của hắn.
Nhìn lực lượng cỡ đó thì chắc chúng không phá nổi màn sáng này, nhưng tốc độ của hắn ở trong mặt trời vốn đã chậm, huống chi giờ còn kéo theo đám tôm lạ này?
La Chinh cầm ô Thanh Dương, đột nhiên lắc mạnh một cái.
Màn sáng chấn động, hất đám tôm lạ kia văng ra ngoài.
Thế nhưng đối phương lại chẳng sợ chút nào, lại bắt đầu đeo bám hệt như kẹo cao su.
La Chinh bắt đầu cảm thấy nhức đầu.
Đang lúc buồn bực không thôi, hắn chợt nhìn thấy những bóng đen dài nhỏ đang lao nhanh tới xuyên qua kẽ hở của những con tôm lạ này.
“Đó là… cá!”
Những con cá lớn dài chừng sáu bảy mét đang lao tới.
Chúng cao gần bằng người trường thành, liên tục lượn lờ xung quanh La Chinh, há miệng ngoạm lấy một con tôm lạ rồi nuốt chửng…
“Những con tôm lạ này… là thức ăn của đám cá” La Chinh trợn mắt há mồm.
Như vậy xem ra có lẽ sinh linh trong biển lửa không chỉ có mỗi hai loài vật này, chí ít có thể hình thành một chuỗi thức ăn hoàn chỉnh!
Sức ăn của đám cá kia rất lớn, chỉ chốc lát sau toàn bộ tôm lạ bám trên màn sáng đã bị chúng ăn sạch sẽ.
Sau đó, chắc vì nảy sinh hứng thú với La Chinh mà những con cá này cũng không rời đi, ngược lại dùng miệng cá gõ vào màn sáng giống như đám tôm lạ ban nãy.
Nhưng không bao lâu sau…
La Chinh đột nhiên cảm giác ánh sáng bên trên mờ đi.
Những con cá tụ tập xung quanh hắn đều quẫy đuôi bỏ chạy khắp bốn phương tám hướng.
La Chinh ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy trên đỉnh đầu xuất hiện một con cá voi dài đến trăm ngàn mét!
Trong mắt con cá voi này có hai ngọn lửa màu xanh thẫm cháy bập bùng, trên bề mặt da như có ánh lửa đang tuôn chảy.
Cá voi xuất hiện, há to miệng, vừa lao thẳng xuống vừa nuốt chửng những thứ dọc đường.
Cá lớn trong phạm vi mấy trăm trượng xung quanh đều bị nó hút vào trong miệng.
Bản thân La Chinh ở trong phạm vi này, đương nhiên không thể may mắn thoát khỏi.
Hắn chỉ cảm thấy một sức hút khổng lồ truyền tới, trong nháy mắt đã bị hút vào trong cơ thể cá voi cùng với đám cá xung quanh, tức khắc chìm trong một vùng tăm tối.
Chương 2090: Cung điện
Cho dù ở trong bụng của cá voi thì hoàn cảnh xung quanh vẫn trong tình trạng nhiệt độ cao tuyệt đốiLa Chinh không thể thu ô Thanh Dương lại, chỉ có thể tùy cơ ứng biến.
Cũng may màn sáng do ô Thanh Dương hình thành vô cùng kiên cố, tuy hắn quay cuồng đảo lộn trong cơ thể cá voi nhưng chỉ cần hắn cầm chặt cán ô thì màn sáng này vẫn luôn vững như bàn thạch.
Cũng bởi vì thế cho nên La Chinh cũng yên tâm phần nào…
“Rầm…”
La Chinh vừa dừng lại được một chút thì đột nhiên cảm giác thấy dưới chân mình có thứ gì đó lúc nhúc ngọ nguậy.
Hắn bảo bọc kín kẽ toàn thân bên trong ô Thanh Dương, tiếp tục lộn nhào về phía bóng tối sâu thẳm, có lẽ hắn đã đi qua thực quản của cá voi.
Mãi lát sau, vất vả lắm La Chinh mới ổn định được thân thể, lúc ấy hắn chợt nhìn thấy một màn sáng màu xanh nhạt!
“Ngọn lửa màu xanh?”
Ánh mắt La Chinh khẽ động.
Cùng lúc ấy, hắn thấy một vài con cá lớn cũng bị cuốn vào trong đám lửa màu xanh.
Con cá voi này không có răng, chỉ dùng cách “nuốt chửng” để hút cá và La Chinh vào trong bụng chứ không hề nhai, cho nên đám cá này và cả La Chinh vẫn có thể tung tăng bay nhảy như trước.
Nhưng khi chúng rơi vào trong đám lửa màu xanh thì lại bắt đầu giãy giụa điên cuồng, thân cá cứng rắn không ngừng quằn quại và nhảy bần bật trong ngọn lửa xanh.
Chẳng bao lâu sau, La Chinh đã nhìn thấy những con cá này bị ngọn lửa màu xanh thiêu cháy, rữa nát từng chút một, lộ ra xương cá rồi đầu cá.
Cá lớn bị chết cháy từ từ chìm vào trong ngọn lửa xanh, xương cốt dần dần tan rã đến mức không còn một mảnh vụn…
“Ngọn lửa màu xanh trong cơ thể con cá voi này còn lợi hại hơn cả Thái Dương Tinh Hỏa?” La Chinh kinh ngạc.
Những con cá này có thể sinh tồn trong Thái Dương Tinh Hỏa, thể chất đặc thù như vậy có thể nói là không cần e ngại bất cứ loại lửa gì, vậy mà lại bị ngọn lửa màu xanh thiêu đốt sạch sẽ!
“Không đúng… Thái Dương Tinh Hỏa hẳn là loại lửa mạnh nhất thuộc về Thần vực, ngọn lửa màu xanh của con cá voi này không thể nào mạnh hơn cả Thái Dương Tinh Hỏa.
Những ngọn lửa màu xanh này tương tự như dịch dạ dày của cá voi, chuyên dùng để tiêu hóa những con cá này.
Có lẽ cá voi trải qua vô số kỷ nguyên thần, tiến hóa từ trong hoàn cảnh khắc nghiệt rồi mới tạo ra ngọn lửa màu xanh ấy!” Trên mặt La Chinh hiện lên vẻ âu lo: “Không biết màn sáng này có thể ngăn chặn ngọn lửa màu xanh kia hay không…”
Đúng lúc này, hắn lại cảm giác được một luồng sức mạnh đang rục rịch dưới chân, sau đó nhấc hắn lên và thả vào trong ngọn lửa màu xanh.
Đi vào cùng với hắn là hơn mười con cá lớn và vô số con tôm lạ lớn bằng nắm đấm.
“Xẹt xẹt xẹt…”
Ngọn lửa màu xanh giống như chất lỏng dao động qua lại xung quanh La Chinh.
Cá lớn và tôm lạ xung quanh nhanh chóng bị ngọn lửa màu xanh hòa tan, biến mất, còn La Chinh thì đang căng thẳng nhìn vào màn sáng.
“Nhất quyết đừng vỡ đấy…”
La Chinh thầm cầu nguyện trong lòng.
Mấy hơi thở trôi qua, màn sáng kia không có dấu hiệu tan rã, lúc này La Chinh mới thở phào một hơi.
Cái nơi quỷ quái này thực sự không phải chỗ cho người ở.
Đừng nói là thánh nhân, cho dù là cường giả Bỉ Ngạn cảnh, nếu không dựa vào ô Thanh Dương thì cũng khó mà sống nổi…
Nghĩ tới đây, trong lòng La Chinh chợt có một nghi vấn.
Muốn điều khiển “con thuyền” Thần vực này thì nhất định phải vào cung điện trong mặt trời.
Ô Thanh Dương chính là chìa khóa then chốt để tiến vào cung điện, trong trường hợp những người khác không có ô Thanh Dương thì làm sao mà khống chế phương hướng “con thuyền” này?
Mẫu thân và Lão Viên không nói gì tới vấn đề này, tạm thời La Chinh cũng không tìm được đáp án.
Có lẽ những Hiên Viên Vệ kia thông qua thủ đoạn nào khác để tác động đến hướng bay của Thần vực, mà tới lúc đó thì Lão Viên đã mất đi năng lực tiến vào mặt trời…
La Chinh ở trong dạ dày cá voi, suy nghĩ miên man, thỉnh thoảng đột nhiên nghe thấy một tiếng vang thật lớn, sau đó có vô số cá lớn cá nhỏ và cả tôm lạ đều được đưa đến dạ dày cá voi, nhanh chóng bị tiêu hóa.
“Con cá voi này ăn khỏe thật đấy” La Chinh cảm thán.
Hắn ở trong dạ dày mấy canh giờ liền, dường như con cá voi này chưa bao giờ ngừng ăn ăn ăn…
Cảm thán xong, hắn bắt đầu lo âu.
Nếu đây là dạ dày cá voi dùng để tiêu hóa thức ăn, vậy muốn rời khỏi nơi này chắc phải bị nó tiêu hóa thành bã, sau đó thải ra khỏi cơ thể.
Cứ như vậy thì chắc chắn sẽ chết.
Chỉ là mình đang ở dưới sự bảo vệ của màn sáng, căn bản không tiêu hóa được!
“Thứ không tiêu hóa được!”
Ánh mắt La Chinh sáng rực lên, giống như nghĩ ra gì đó.
Tất cả sinh linh ăn phải đồ không tiêu hóa được thì sẽ nôn mửa, cho đến khi phun vật lạ trong dạ dày ra mới thôi.
Đã như vậy…
Chân hắn đạp trên phi kiếm, nhảy lên một cái rồi lao vọt lên trên.
“Rầm!”
Hắn bất ngờ xông tới, đập mạnh vào vách trên của dạ dày.
Vừa hoàn thành xong cú nện ấy, La Chinh lại thuận đà phóng xuống bên dưới!
“Lần nữa nào!”
La Chinh liên tục nhảy lên nhảy xuống, nện qua nện lại trong vách dạ dày mềm mại.
Những ngọn lửa màu xanh kia cũng bay lượn xung quanh theo La Chinh, nhưng cuối cùng vẫn không thể phá vỡ màn sáng bao phủ quanh hắn, không thể làm hắn bị thương chút nào.
Cá voi bơi lội trong biển lửa đang vui sướng nuốt chửng vô số sinh linh.
Nó chính là vua trong biển lửa này, đứng trên đỉnh của chuỗi thức ăn, căn bản không có kẻ địch trời sinh nào cả.
Hôm nay nó nuốt phải một vật kỳ quái, nhưng nó cũng không thèm để ý, bất cứ sinh linh gì bị nó nuốt vào trong bụng cuối cùng đều sẽ bị tiêu hóa hết.
Nhưng lần này lại xảy ra ngoại lệ.
Nó bỗng nhiên cảm thấy một cơn khó chịu từ trong cơ thể truyền đến, nhất là dạ dày đau quặn từng cơn.
Cho dù trí thông minh không được cao lắm nhưng con cá voi này cũng biết mình ăn bậy ăn bạ, nó không nên nuốt thứ sinh linh có hình thù kỳ quái kia…
Dưới sự kích thích của từng cơn đau, thân thể nó bắt đầu co quắp, vặn vẹo, dạ dày bắt đầu co rút mãnh liệt!
Vì đang ở trong cơ thể cá voi nên La Chinh cũng nhận ra biến hóa, không gian xung quanh bắt đầu nhanh chóng thu nhỏ lại!
“Sắp tới rồi!”
Hai tay La Chinh nắm chặt lấy ô Thanh Dương, châm giẫm trên phi kiếm.
Hắn vừa bày xong tư thế thì chợt cảm giác dưới chân sinh ra một luồng sức mạnh kinh người đột nhiên đẩy hắn ra ngoài.
“Vù vù vù…”
Hắn nhanh chóng xuyên qua bóng tối, liên tục quay cuồng đảo lộn, cuối cùng vùng biển lửa lại lần nữa đập vào mắt!
“Ra ngoài rồi!”
Đôi chân đang đặt trên phi kiếm của La Chinh giẫm nhẹ một cái, nhanh chóng ổn định cơ thể.
Sau khi nhổ La Chinh ra, con cá voi kia cũng không lập tức đi ngay mà trợn trừng đôi mắt khổng lồ nhìn chằm chằm vào hắn, có lẽ là muốn ghi nhớ về sau đừng nuốt phải cái thứ kỳ quái này nữa.
Cuối cùng nó mới quẫy cái đuôi cá to lớn, trốn vào chỗ sâu trong biển lửa.
Thấy cá voi rời đi, La Chinh mới thở phào một hơi…
Hắn ở trong bụng cá voi mấy canh giờ, với tốc độ bơi lội của nó thì không biết đã đi được bao xa.
Trong lúc hắn đang ngó nghiêng quan sát cảnh vật xung quanh, khi hắn ngẩng đầu nhìn về một nơi không xa trên cao bên phải thì chợt thấy một vài đường nét thấp thoáng!
“Đó là…”
La Chinh nheo mắt nhìn ra xa, lông mày dần dần nhướng lên, trên mặt lập tức hiện vẻ vui mừng.
Ở đó có một cung điện màu vàng nguy nga tráng lệ trôi lơ lửng!
* Waka là đơn vị duy nhất tại Việt Nam sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.
Các cơ quan, tổ chức, cá nhân khác sao chép, đăng tải tác phẩm là vi phạm bản quyền.
Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.
Trân trọng!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









