[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 419 : Nhìn xuống Thần vực (c2091-c2095)
❮ sautiếp ❯Chương 2091: Nhìn xuống Thần vực
Dù đã tiến vào trong biển lửa rồi nhưng La Chinh vẫn còn lo lắngMặt trời này nhìn từ xa chẳng qua chỉ là một quả cầu lửa nho nhỏ, nhưng thực tế thì không gian bên trong lại mênh mông rộng lớn.
Mà La Chinh chỉ dựa vào một thanh phi kiếm bay lượn trong biển lửa, tốc độ hết sức chậm chạp!
Chẳng biết phải tiêu tốn bao nhiêu thời gian mới tìm được cung điện.
Có điều, tốc độ bơi lội của cá voi nhanh hơn La Chinh vô số lần.
Hắn bị nó nuốt vào trong bụng mấy canh giờ, không biết con cá voi này đã bơi được bao xa, vậy mà đưa hắn tới tận điểm đích!
Đây coi như trong họa có phúc!
Nhìn cung điện màu vàng đồ sộ, nhịp tim La Chinh chợt đập nhanh hơn.
Hắn không chần chừ thêm nữa, phi kiếm dưới chân hơi hướng lên trên, bay thẳng về nơi đó…
Cung điện này nhìn như rất gần, nhưng La Chinh cũng phải mất gần nửa canh giờ mới tới nơi.
“Cung điện thật hoành tráng…”
La Chinh đứng trước cửa cung điện, thốt lên cảm thán.
Cả một cung điện lấp lánh ánh vàng tỏa sáng chói lọi.
Không biết nó được tạo ra từ kim loại nào, nhưng chắc chắn không thể nào là vàng, bởi trong nhiệt độ cao như ở đây thì thứ kim loại mềm dẻo đó đã hóa thành chất lỏng từ lâu.
La Chinh điều khiển phi kiếm, bay vào trong cánh cửa mở rộng trước cung điện.
Nửa phần trước của cung điện chìm trong biển lửa, nhưng sau khi đi vào dọc theo cánh cổng được một đoạn, La Chinh chợt nhìn thấy một vài hoa văn trận pháp huyền ảo xuất hiện trên mặt đất.
Những đường hoa văn này tỏa ra ánh sáng vàng nhạt, ngăn chặn biển lửa ở bên ngoài.
“Ánh sáng màu vàng nhạt và ánh sáng ô Thanh Dương phát ra giống nhau như đúc!”
La Chinh khẽ nhướng mày.
Khi hắn giơ ô Thanh Dương tới gần màn sáng kia, màn sáng của ô Thanh Dương lập tức nối liền với màn sáng phát ra từ cung điện một cách tự nhiên!
La Chinh tiến vào bên trong mà không chút trở ngại…
“Cứ thế là vào được luôn!”
Cung điện này sử dụng màn sáng để tạo nên một không gian an toàn rộng hơn!
La Chinh đứng trong cung điện, thận trọng thu lại ô Thanh Dương.
Hắn không hề cảm thấy hơi nóng bỏng rát, chứng tỏ nơi này an toàn.
Nhưng mặc dù như vậy, hắn vẫn không lơ là cảnh giác.
Biển lửa trong mặt trời còn có đủ các loại sinh vật, không chừng trong cung điện này còn có mấy thứ kỳ bí quái dị nào đó.
La Chinh đi xuyên qua hành lang gấp khúc rộng rãi bên trong cung điện, phóng ra thần thức suốt dọc đường đi, điều tra mỗi một động tĩnh xung quanh.
Tuy vẻ ngoài của cung điện này xa hoa lộng lẫy, nhưng bên trong lại rỗng tuếch, quả thực không có gì cả…
Sau khi đi qua hành lang gấp khúc thật dài, hắn lại đi qua ba phòng khách liên tiếp, cuối cùng tới trung tâm cung điện.
Hắn nhìn thấy trên mặt đất có bảy vòng tròn nối liền với nhau, ngẩng đầu lên nhìn cũng có thể nhìn thấy bảy vòng tròn đối xứng trên trần cung điện.
“Chính là chỗ này!”
La Chinh mỉm cười, lập tức đi tới đó, đạp lên vòng tròn chính giữa.
Ngoại trừ đề phòng một vài sinh vật hung hãn quái dị, hắn cũng không lo lắng ở đây còn có cơ quan bẫy rập nào đó hay không.
Dù sao bản thân mặt trời đã là một lá chắn cực kỳ mạnh rồi.
Như Lão Viên đã nói, ô Thanh Dương này vốn là một cái chìa khóa, có được chiếc chìa khóa này là có thể đi lại trong mặt trời một cách dễ dàng, không có cái chìa khóa này thì thánh nhân cũng không vào được, cho nên đương nhiên không cần phải bố trí cơ quan bẫy rập nào cả.
Ngay khoảnh khắc La Chinh bước chân vào vòng tròn, bảy vòng tròn dưới chân hắn bắt đầu tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt!
“Ù ù ù…”
Vòng tròn chính giữa nổi lên, tự bao lấy quanh hông La Chinh, lơ lửng giữa không trung.
Những vòng tròn khác bọc quanh hai chân và hai tay La Chinh, hai vòng tròn khác thì xếp chồng lên nhau trên đỉnh đầu…
“Đây là cái gì?”
Vẻ mặt La Chinh đầy nghi hoặc.
“Ù…”
Sau khi bảy vòng tròn này đã vào đúng vị trí của mình, hai vòng tròn trên đỉnh đầu lại chấn động lần nữa.
Trong khoảnh khắc đó, La Chinh chợt cảm thấy linh hồn của mình và những vòng tròn này sinh ra một sự liên kết vô cùng chặt chẽ!
Trong đầu hắn đột nhiên bùng lên một luồng ánh sáng trắng, lóe lên như sấm sét.
Khi mở mắt ra lần nữa, trước mặt hắn đã xuất hiện một vật thể hình bầu dục, trông tựa như ngọc quý.
“Đây là cái gì?”
Trên mặt La Chinh hiện lên vẻ nghi hoặc.
Hắn nhìn chằm chằm vào viên ngọc lơ lửng giữa không trung một lúc lâu, vẻ kinh ngạc trong ánh mắt càng lúc càng đậm, trên mặt toàn là vẻ không thể tin nổi!
“Đây chính là Thần vực!”
Thông qua vòng tròn này, tầm nhìn của La Chinh như được mở ra cực rộng cực xa, có thể thu hết toàn bộ Thần vực vào đáy mắt!
Bởi vì bản thân Thần vực đã rộng lớn tới mức không thể tưởng tượng nổi, từ đông đến tây có lẽ phải hàng triệu triệu triệu triệu dặm…
Phạm vi tầm nhìn của La Chinh quá xa, đương nhiên không thể nào thấy rõ chi tiết trong Thần vực.
Hắn liếc mắt nhìn sang, lại thấy một viên ngọc hình bầu dục tỏa ra ánh sáng màu trắng nữa.
“Đẹp thật đấy…”
Hai mắt La Chinh tràn đầy kinh ngạc, ngơ ngẩn nhìn cảnh tượng phía trước.
Qua một lúc lâu hắn mới quay đầu nhìn sang một hướng khác…
Xung quanh viên ngọc là những đám mây khổng lồ màu nâu, kích thước của những đám mây này còn lớn hơn Thần vực gấp mười, gấp trăm lần.
“Đây là khí hỗn độn!”
La Chinh rất quen thuộc với khí hỗn độn.
Thế giới bên trong cơ thể hắn có một lượng lớn khí hỗn độn, hơn nữa năm đó khi còn ở trong Tiên Phủ hắn từng xem quyển du ký mà sư tôn Cố Bắc để lại.
Trong đó Cố Bắc cũng đã tái hiện lại cảnh tượng đi du lịch trong Hỗn Độn một cách chính xác, giống hệt như những gì mà hắn đang nhìn thấy.
Chỉ là khi đó La Chinh còn chưa có khái niệm chính xác về khí hỗn độn, chỉ biết là trong Hỗn Độn có những đám mây khổng lồ màu nâu, nhưng vì không có vật thể nào để so sánh nên không biết những đám mây này khổng lồ đến mức nào.
Nhưng bây giờ hắn có thể nhìn thấy Thần vực, lấy Thần vực ra so sánh với khí hỗn độn, La Chinh tức khắc hiểu rõ những đám mây khổng lồ do khí hỗn độn tạo nên to lớn đến mức nào!
Ánh mắt hắn đảo qua đảo lại một lúc lâu, sau đó lại nhìn về phía Thần vực.
Trong cái nhìn bao quát, La Chinh để ý thấy trên bề mặt Thần vực còn có những đốm nhỏ màu đen.
Số lượng những đốm tròn màu đen này tuy không nhiều nhưng cũng có khoảng hơn năm sáu chục cái…
“Những đốm đen này nhìn có vẻ nhỏ, nhưng thực tế chúng là quái vật khổng lồ bám trên bề mặt Thần vực… Có lẽ chúng nó là vũ trụ của thánh nhân” Đôi mắt La Chinh bỗng ánh lên vẻ sâu xa.
Có lẽ từ vị trí của hắn còn có thể nhìn thấy vũ trụ Đại Diễn, nhưng hắn cũng không thể phân biệt những vũ trụ này thuộc về vị thánh nhân nào.
Tầm mắt La Chinh tiếp tục lướt xuống dưới, lướt qua Thần vực, sau đó nhìn thấy một thế giới màu xám trắng…
“Nơi này chính là đáy Hỗn Độn?” Sắc mặt La Chinh đầy kinh hãi.
Bất kể là Vũ Thái Bạch hay là mẫu thân, kể cả Lão Viên, tất cả đều có một nhận định thống nhất.
Thần vực đang nhanh chóng rơi xuống…
Nhìn từ góc độ của La Chinh, quả thực đúng là như vậy.
Phía dưới Thần vực là một thế giới màu xám trắng, mà trên thế giới màu xám trắng này đầy rẫy những chiếc xương thú dài nhỏ như hàm răng của ác ma cắm thắng trên mặt đất.
Độ dài của mỗi một chiếc xương thú đều có thể so với độ rộng của toàn bộ Thần vực!
La Chinh khó mà tưởng tượng nổi, lúc còn sống chủ nhân của những chiếc xương này khổng lồ đến mức nào?
Không ngờ dưới đáy Thần vực là một vùng đất mai táng xương cốt!
“Rốt cuộc đây là cái nơi quỷ quái gì…”
Chương 2092: Điều khiển
Lúc này La Chinh đang vô cùng chấn động, hắn biết Hỗn Độn khổng lồ đến mức khó có thể tưởng tượng nổi, nhưng chỉ một chiếc xương thú mà còn lớn hơn cả Thần vực, vậy lúc còn sống những con thú này phải lớn đến cỡ nào?Trong vũ trụ, La Chinh cũng từng gặp sinh vật khổng lồ, ví dụ như hình thái hoàn chỉnh của rồng tổ dài đến mấy ngàn dặm…
Thậm chí còn có một số loài thú khổng lồ lớn đến mười nghìn dặm, trăm nghìn dặm.
Thế nhưng những con thú khổng lồ dưới đáy Hỗn Độn lại dài đến hàng triệu triệu triệu dặm, sinh linh như vậy phải mạnh đến mức nào?
Chúng nó đã chết như thế nào để rồi rơi xuống dưới đáy Hỗn Độn này?
La Chinh quét mắt nhìn qua những chiếc xương thú khổng lồ ấy, thấy chúng nằm xếp chồng lên nhau, kéo dài thẳng đến một nơi rất xa cho đến khi bị khí hỗn độn chặn lại tầm nhìn…
Nói cách khác, số lượng những con thú khổng lồ bỏ mạng cũng vượt xa tưởng tượng của La Chinh.
“Không biết dưới đáy Hỗn Độn cất giấu điều gì, nhưng nếu chiếc ‘thuyền’ Thần Vực này thực sự rơi xuống thì mọi sinh linh trong Thần Vực đều bị hủy diệt cũng là điều không thể tránh khỏi…”
Thần vực khổng lồ như vậy nện xuống Hỗn Độn, toàn bộ Thần vực nhất định sẽ sinh ra chấn động dữ dội, sau đó hoàn toàn tan rã.
Trong cảm nhận của các sinh linh Thần vực, đó chính là mặt đất rạn nứt, sông núi sụp đổ.
Trong quá trình này, chín phần sinh linh sẽ bị hủy diệt, có lẽ còn có một bộ phận sinh linh mạnh mẽ có thể sống sót.
Nhưng sau khi Thần vực vỡ nát, khí hỗn độn cũng sẽ điên cuồng tràn vào.
Độc tính của khí hỗn độn cũng sẽ làm cho phần sinh linh còn sót lại diệt vong, cuối cùng chỉ có hơn mười thánh nhân còn có thể sống sót.
Hơn nữa, một khi Thần vực vỡ nát, sợ rằng những “vũ trụ” bám vào Thần vực kia, cũng chính là thế giới trong cơ thể các thánh nhân, cũng sẽ chịu ảnh hưởng, thậm chí còn có khả năng vũ trụ sẽ bị hủy diệt…
Nói cách khác, đám người Mục Hải Cực và Đông Phương Thuần Quân cũng sẽ bị liên lụy, chỉ là bọn họ có đối sách gì hay không thì La Chinh cũng không biết.
“Theo tốc độ rơi của Thần vực, có lẽ không đến mười năm sẽ sụp đổ, chẳng trách Vũ Thái Bạch lại sốt ruột như vậy…”
Mười năm, đối với các chân thần thì mười năm chỉ như một cái búng tay mà thôi.
“Thế nhưng mình làm sao mới có thể điều khiển phương hướng Thần vực?” La Chinh khẽ cau mày.
Lão Viên cũng không cho hắn một gợi ý nào, chỉ nói với hắn rằng tiến vào trong mặt trời là sẽ biết hết tất cả.
Thần vực được gọi là một con “thuyền”, như vậy muốn điều khiển con thuyền này thì phải có thứ gì đó giống như bánh lái…
Nhưng trong cung điện chỉ có những vòng tròn này mà thôi.
Hiện tại hắn đang mang trên mình những vòng tròn này, dường như ngoại trừ thu được phạm vi tầm nhìn cực kỳ rộng thì cũng không có chỗ nào đặc biệt chứ đừng nói tới điều khiển hướng đi của Thần vực!
“Chắc chắn vấn đề bắt nguồn từ những vòng tròn này!”
Mà giờ khắc này, bốn vòng tròn khác vẫn còn bao quanh hai tay và hai chân hắn.
Nghĩ tới đây, La Chinh lập tức nhắm hai mắt lại…
Linh hồn hắn bỗng run lên, thần thức lập tức phóng ra ngoài.
Những luồng thần thức này giống như xúc tu trên thân bạch tuộc, không ngừng lan rộng về phía bốn vòng tròn.
Ngay thời khắc thần thức tiếp xúc với vòng tròn, bốn bóng tròn đột nhiên chấn động một hồi, đồng thời còn phát ra âm thanh “ù ù ù”.
“Vòng tròn này hấp thu thần thức của mình!” La Chinh hoảng hốt.
Cùng lúc đó, hắn cảm thấy dường như bốn vòng tròn này và bản thân đang dung hợp làm một thể.
Bốn vòng tròn như biến thành một phần trên thân thể hắn, cảm giác hết sức kỳ lạ quái dị.
“Là thế này sao…”
La Chinh thử hoạt động cánh tay của mình.
Hắn khẽ khàng hạ cánh tay phải xuống…
Ngay khi cánh tay hắn hoạt động, Thần vực với độ rộng hàng triệu triệu dặm cũng theo đó chìm xuống!
Bản thân Thần vực đã tự mình đổ xuống theo một góc nhất định, nhưng bởi La Chinh khẽ cử động mà độ lớn của góc nghiêng lại càng nghiêm trọng hơn.
Cũng trong lúc đó…
Vô số sinh linh trong Thần vực đều cảm nhận được một cơn chấn động và đổ nghiêng nhè nhẹ.
Cơn chấn động này không mạnh nhưng lại hết sức rõ ràng!
Trong Nhược Mộc vực, La Yên kiễng chân đứng trên rìa một nhánh cây, nhìn lên bầu trời.
Mấy canh giờ trôi qua, mặt trời đã biến mất sát biên giới Nhược Mộc vực, mang theo ca ca khuất vào sau mặt bên kia của Hỗn Độn.
Bây giờ Nhược Mộc vực đã là ban đêm rồi, chỉ có thể nhìn thấy bầu trời đầy sao.
Tuy ca ca có ô Thanh Dương bảo vệ, nhưng trong lòng La Yên vẫn hết sức lo lắng.
Ở một nơi nóng như vậy, cho dù là thánh nhân cũng sẽ bị Thái Dương Tinh Hỏa thiêu đốt không chút nể nang, huống chi là một chân thần cấp thấp như ca ca?
Đúng lúc này, nàng đột nhiên nhận ra trên ngọn cây truyền đến một cơn chấn động nhẹ.
Nàng phát hiện thân thể mình không chịu khống chế mà nghiêng về phía trước, chân trượt một bước trên cành cây rồi sau đó mới đứng vững trở lại.
“Xảy ra chuyện gì?”
La Yên chớp mắt một cái.
Ngay sau đó Vũ Thái Bạch chợt xuất hiện sau lưng nàng.
Hắn đứng trên thân cây, nở nụ cười thản nhiên.
“Đại sư ca, vừa rồi là sức mạnh gì vậy?” La Yên nghi hoặc hỏi.
Sự nghiêng lệch vừa rồi tuy vô cùng nhỏ nhưng lại cực kỳ trơn tru liền mạch, điều này chứng tỏ phạm vi ảnh hưởng của sức mạnh kia rất lớn, ít nhất là cả Nhược Mộc đổ nghiêng cùng một lúc mới có thể tạo ra hiệu quả như vậy.
“Vừa rồi, cả Thần vực vừa bị nghiêng lệch ở một mức độ nhất định” Vũ Thái Bạch cười nói: “La Chinh thành công rồi!”
“Ca ca thành công?” Trên mặt La Yên hiện lên biểu cảm kỳ quái.
Vũ Thái Bạch gật đầu, vừa cười vừa nói: “Nhưng hình như thằng nhóc kia xác định sai phương hướng…”
La Yên đang đứng đối mặt với phía Tây Thần vực, nghiêng sang hướng này sẽ chỉ làm tốc độ rơi của Thần vực nhanh hơn.
“Sao lại xác định sai phương hướng thế?” La Yên ngạc nhiên nói.
“Có lẽ… hắn đang lần mò…” Vũ Thái Bạch đáp.
Đa số người trong Thần Vực đều phát hiện được sự nghiêng lệch này, nhưng đa số thần linh trong đó đều chẳng xem đây là chuyện gì to tát.
Chỉ có một nhóm người cực nhỏ hiểu được rằng, ngay vừa rồi, toàn bộ Thần Vực đều bị nghiêng lệch, hơn nữa góc độ nghiêng lệch còn không nhỏ, chỉ là do mọi người ở trong Thần vực nên mới không cảm nhận rõ ràng mà thôi!
Có vài người mừng rỡ như điên, ý thức được có người đang điều khiển phương hướng Thần vực, như vậy có thể cứu vớt Thần vực đang tràn ngập nguy cơ như lúc này!
Cũng có người mặt mày sa sầm, dù sao bản thân trù tính đã lâu, cuối cùng lại bị người ta phá hỏng bằng một chiêu, sao có thể chấp nhận?
La Chinh hiện đang ở trong cung điện, đương nhiên không lo nghĩ được nhiều như vậy.
“Thì ra có thể điều khiển phương hướng của Thần vực thông qua những vòng tròn này!”
Vừa rồi lúc tay phải hắn hạ xuống, phần trước của Thần vực lập tức nghiêng xuống, như vậy…
Nghĩ tới đây, tay phải La Chinh khẽ nâng lên, vòng tròn lơ lửng trên tay phải của hắn cũng nổi lên trên cao.
Đồng thời, phía trước của Thần vực cũng từ từ nâng lên theo tư thế của La Chinh!
“Thành công rồi!”
Vẻ mặt La Chinh đầy hưng phấn.
Nhưng khi đã nâng tay phải lên rồi, La Chinh nhanh chóng phát hiện có gì đó không ổn.
Chỉ có phần trước của Thần vực được nâng lên, nhưng phần còn lại vẫn cứ nghiêng như cũ.
Sau khi hiểu ra quy luật trong đó, hắn lại chầm chậm giơ tay trái lên lần nữa.
Cuối cùng, hắn từ từ giơ hai tay lên, Thần vực đã hoàn toàn thay đổi tư thế đi xuống, nhưng xu hướng đi xuống thì vẫn duy trì như lúc trước.
Dù sao một vật thể khổng lồ như Thần vực, quán tính rơi cũng cực kỳ lớn!
Muốn hoàn toàn xoay chuyển cũng không phải chuyện ngày một ngày hai là có thể làm được, nhưng chỉ cần duy trì tư thế hiện tại là có thể tránh khỏi bị rơi nát…
* Waka là đơn vị duy nhất tại Việt Nam sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.
Các cơ quan, tổ chức, cá nhân khác sao chép, đăng tải tác phẩm là vi phạm bản quyền.
Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.
Trân trọng!
Chương 2093: Dải ánh sáng màu đỏ
Thần vực rộng lớn ngoài sức tưởng tượng đã thay đổi tư thế và phương hướngMột chuyện không thể tưởng tượng nổi như vậy lại có thể làm được dễ dàng chỉ bằng cách sử dụng những vòng tròn này.
La Chinh cũng chỉ có thể cảm thán, người xây dựng nên Thần vực này quả là có bàn tay kỳ diệu!
Lúc này đây, hắn còn có chút cảm giác thành tựu.
“Nhưng Thần vực dựa vào sức mạnh gì để có thể bay lượn trong Hỗn Độn?”
Trong bảy vòng tròn này, hai cái ở trên đầu là để mình thu được một tầm nhìn bao la bát ngát.
Bốn vòng tròn ở hai tay và hai chân là để khống chế tư thế của Thần vực.
Một vòng tròn còn lại ở bên hông mình…
Lúc này La Chinh không chút do dự phóng thần thức ra ngoài, xâm nhập vào trong vòng tròn!
Sau khi kết nối với vòng tròn ở hông, hắn đột nhiên cảm nhận được bốn luồng dao động sức mạnh mênh mông cuồn cuộn!
“Những dao động sức mạnh này thật là khinh khủng…”
Dao động năng lượng khổng lồ ấy hoàn toàn vượt ra khỏi nhận thức của La Chinh, có thể nói là hắn không thể nào nhìn ra bốn luồng năng lượng này mạnh đến mức nào!
Hơn nữa, hắn cảm giác được một cách rõ ràng rằng bốn luồng sức mạnh này đến từ bốn góc Thần vực.
“Phù Tang, Nhược Mộc, Tầm Mộc, Kiến Mộc! Mình có thể điều động sức mạnh của bốn đại thần mộc thông qua vòng tròn này! Thì ra là thế… Bốn đại thần mộc giống như động lực của chiếc ‘thuyền’ này, cũng là mái chèo của chiếc thuyền, có thể lên tục cung cấp nguồn năng lượng vô tận khiến cho Thần vực có thể bay lượn trong Hỗn Độn!”
Đông Phương gia, Kiếm tộc, gia tộc Huyền Nguyệt…
Tuy ba đại gia tộc đã chiếm cứ Phù Tang, Nhược Mộc và Tầm Mộc, nhưng chẳng qua bọn họ chỉ có được một vài nơi cư trú trong thần mộc mà thôi, căn bản không thể sử dụng sức mạnh bên trong thần mộc.
Muốn sử dụng bốn đại thần mộc này cũng chỉ có thể sử dụng vòng tròn bên hông để điều khiển!
Sau khi hiểu rõ tường tận, dường như mọi thứ đều trở nên đơn giản.
Thông qua vòng tròn bên hông, La Chinh bèn phóng bốn năng lượng thần mộc ra ngoài.
Chẳng mấy chốc, bốn góc Thần vực đột nhiên phun ra bốn dòng nước xiết về phía bên dưới Hỗn Độn.
Bốn dòng nước này có màu sắc khác nhau, nhưng từ khoảnh khắc những dòng nước này bắt đầu phun trào thì tốc độ rơi xuống của Thần vực đã dần chậm lại.
“Sức mạnh thật lớn… Bốn luồng sức mạnh này đã hóa giải quán tính rơi xuống của Thần vực.
Thần vực đã dừng lại trong Hỗn Độn, đồng thời bắt đầu từ từ bay lên! Quá thần kỳ!” La Chinh phấn khích reo lên.
Cuối cùng thì nhiệm vụ Vũ Thái Bạch giao cho mình cũng hoàn thành rồi.
Tiếp theo chỉ cần thong thả chờ đợi là được!
Nhưng hắn còn chưa rời khỏi những vòng tròn này mà vẫn đứng ở phạm vi tầm nhìn có thể quan sát Thần vực, nhìn Thần vực dần dần bay lên.
Có điều, sau đó hắn đột nhiên cảm giác phía dưới lóe lên một đốm sáng màu đỏ…
Người phàm trong vũ trụ ngẩng đầu nhìn lên bầu trời sẽ chỉ thấy ánh sao nhỏ như lỗ kim, đó là bởi vì cách nhau quá xa xôi, song trên thực tế sao trời lớn vô số lần so với tưởng tượng của con người.
Mà ở trong Hỗn Độn, khoảng cách càng phóng đại gấp mười vạn lần, trăm vạn lần!
Đốm sáng màu đỏ kia là từ đỉnh một chiếc xương thú dưới đáy Hỗn Độn phóng tới, vậy mà La Chinh chỉ cần liếc mắt là thấy được, chỉ thế thôi đã có thể tưởng tượng đốm sáng đỏ này chói đến mức nào?
La Chinh tò mò quan sát, sau đó thấy được từ trong đốm sáng màu đỏ này tỏa ra một dải ánh sáng màu đỏ.
Dải ánh sáng ấy đang nhanh chóng kéo dài về phía Thần vực bằng tốc độ có thể thấy được bằng mắt thường!
“Đây là vật gì, tốc độ nhanh như vậy…”
Con ngươi trong mắt La Chinh nở ra thật to.
Khoảng cách giữa Thần vực và đáy Hỗn Độn vẫn còn rất xa! Nhưng chỉ trong thời gian một nén nhang, dải ánh sáng màu đỏ này đã vượt qua khoảng cách dài như vô tận mà phóng tới Thần vực!
La Chinh không biết rõ dải ánh sáng màu đỏ này là gì, nhưng có nhìn thế nào đi chăng nữa cũng cảm thấy đây không phải dấu hiệu tốt lành…
“Nhanh lên, chạy mau!” La Chinh cắn răng.
Nhờ vào vòng tròn bên hông, hắn thúc đẩy bốn đại thần mộc bộc phát ra càng nhiều năng lượng.
Đáng tiếc, một vật thể khổng lồ như Thần vực, cho dù muốn giảm tốc độ hay tăng tốc độ thì đều cần một quá trình khá dài.
Bất kể La Chinh có thúc đẩy thế nào đi chăng nữa, Thần vực vẫn giống như một con ốc sên chậm rì rì từ từ leo lên phía trên.
Mà tốc độ lan tràn của quầng sáng lại nhanh hơn rất nhiều so với tốc độ đi lên của Thần vực!
Qua một lúc lâu sau, cuối cùng dải ánh sáng màu đỏ này cũng bao quanh bề mặt Thần vực, giống như một con rắn nhỏ uốn lượn bên ngoài Thần vực.
Lại mất thêm một canh giờ, dải ánh sáng màu đỏ đã quấn thành một vòng tròn bao quanh Thần vực.
La Chinh trơ mắt nhìn cảnh tượng này, bản thân hắn cũng không có cách nào khác!
Trước khi hắn điều chỉnh phương hướng, Thần vực vẫn duy trì xu thế rơi xuống, hơn nữa có lẽ đã rơi xuống như vậy rất nhiều kỷ nguyên thần rồi.
Trong khoảng thời gian dài như vậy, dải ánh sáng màu đỏ không hề xuất hiện.
Hắn vừa điều chỉnh phương hướng để Thần vực khỏi phải nhận lấy kết quả cuối cùng là rơi nát thì phía dưới lại đột nhiên xuất hiện một dải ánh sáng cuốn lấy Thần vực.
Quá đúng lúc…
“Có người không muốn để chiếc thuyền Thần vực này rời đi…” La Chinh khẽ thì thầm.
Nhưng sinh linh dưới đáy Hỗn Độn là sự tồn tại cấp độ nào? Mục đích của bọn chúng là gì?
Lẽ nào kẻ phóng dải ánh sáng ra là người thuộc phe Đông Phương Thuần Quân, thậm chí có thể là cường giả Bỉ Ngạn cảnh đứng đằng sau Đông Phương Thuần Quân…
Chỉ trong nháy mắt, trong lòng La Chinh đã cho ra vô số suy đoán.
Vốn còn đang chìm đắm trong vui sướng vì vừa hoàn thành nhiệm vụ, giờ thấy cảnh tượng như vậy, La Chinh bỗng có cảm giác thất bại trong gang tấc.
Hắn tiếp tục thúc đẩy năng lượng bốn đại thần mộc, cố gắng thoát khỏi dải ánh sáng này.
Thần vực tiếp tục bay lên, dần dần kéo dải ánh sáng màu đỏ này thành một đường thẳng tắp.
Nhưng mặc kệ La Chinh có bạo phát năng lượng bốn đại thần mộc như thế nào đi chăng nữa, thậm chí dùng cả tay cả chân khiến Thần vực xoay trái xoay phải, nhưng vẫn không thể kéo đứt dải ánh sáng màu đỏ kia, chỉ có thể giữ nguyên tư thế hiện tại, tiếp tục lơ lửng trong Hỗn Độn.
“Phiền rồi đây…”
Trên mặt La Chinh đầy vẻ bất đắc dĩ.
Quá trình thử nghiệm của La Chinh cũng đã gây ra hỗn loạn ở một mức độ nhất định tại Thần vực.
Dù sao sự rung chuyển trên diện rộng tại Thần vực vẫn gây ra rắc rối không nhỏ, ví dụ như nước ở một vài sông hồ lớn đã chảy ngược dòng gây ra lũ lụt, thậm chí nước biển màu sắc sặc sỡ trong biển Thời Gian cũng trào ra một phần khá lớn!
Cả thần dân lẫn các chân thần đều hoảng loạn không yên.
Vũ Thái Bạch và La Yên đang chờ đợi tại Nhược Mộc cũng đưa mắt nhìn nhau.
“Vì sao Thần vực lại rung lắc dữ dội như vậy?” La Yên hỏi.
Vũ Thái Bạch cũng nhíu mày: “Đáng lẽ không phải vậy…”
Tuy Vũ Thái Bạch chưa từng rời khỏi Thần vực, nhưng thông qua sư tôn, tầm hiểu biết của hắn còn nhiều hơn một số thánh nhân.
Thần vực chấn động với biên độ như vậy chắc chắn không bình thường! Không biết trong quá trình điều khiển Thần vực, La Chinh đã gặp phải chuyện gì?
Sau khi thử mấy lần, cuối cùng La Chinh chỉ đành từ bỏ.
Hắn rút thần thức trở về, bảy vòng tròn lại dính xuống mặt đất như lúc ban đầu.
Chương 2094: Thiên Ma ngoại vực
Sau khi nhảy ra khỏi những vòng tròn ấy, La Chinh không bỏ đi ngay mà tiếp tục lục lọi trong cung điệnPhía sau chính điện còn có một sảnh lớn.
Hắn đẩy cửa bước vào trong, gương mặt hơi biến sắc.
Hóa ra sảnh này còn rộng hơn chính điện có bảy vòng tròn kia gấp mấy chục, thậm chí là gấp trăm lần! E rằng độ cao tính từ mặt đất lên trần nhà cũng phải đến ba, bốn chục nghìn mét.
Dù dời một ngọn núi lớn bình thường vào đại sảnh này cũng còn rộng lắm.
Ở giữa đại sảnh có một pho tượng to lớn.
“Ba đầu sáu tay?”
Pho tượng cao đến ba chục nghìn mét này có ba cái đầu trông giống hệt nhau, nhưng đầu giữa có biểu cảm phẫn nộ, đầu trái vui mừng còn đầu phải đau khổ.
Sáu tay đều được khắc những loại vũ khí khác nhau.
Đao, kiếm, búa, giáo, chùy, nỏ to…
“Thanh kiếm này là Đằng Xà kiếm!”
Hai mắt La Chinh lóe sáng.
Thanh kiếm pho tượng đang cầm giống y đúc thanh kiếm mà Hoa Thiên Mệnh đã dùng trong chiến trường mộng ảo.
“Đây chính là pho tượng Xi Vưu!”
La Chinh nhanh chóng đưa ra đáp án.
La Chinh đã gặp người đàn ông này tại thần miếu Thời Gian, đó là cái bóng của Xi Vưu khi sáng lập nên Thần vực nhưng không có ba đầu sáu tay.
Chắc hẳn pho tượng Xi Vưu trước mắt là một hóa thân khác của ông.
La Chinh đứng chiêm ngưỡng pho tượng một lát.
Nếu đúng như những gì mẹ đã nói thì Xi Vưu chính là ông ngoại của hắn.
Như vậy, rốt cuộc vị đại năng sáng lập Thần vực phải đối mặt với kẻ địch mạnh đến thế nào mà phải buộc lòng đưa con dân của mình chạy nạn?
La Chinh lắc đầu.
Trình độ của cuộc chiến ấy không còn nằm trong phạm vi tưởng tượng của hắn nữa.
Tựa như bộ xương thú to lớn nằm dưới đáy hỗn độn ngoài Thần vực kia, La Chinh rất khó hình dung ra sự tồn tại của loại sinh linh như thế.
Sau khi quan sát một lúc, La Chinh lại nhìn bức tường ở phía sau đại sảnh.
Phía sau nơi này có một bức tường cao ba, bốn chục nghìn mét, trên vách còn có những chữ to.
“Những chữ này do Xi Vưu để lại” La Chinh đọc chữ trên tường theo hướng từ trên xuống.
Như mẹ đã nói, bản thân Xi Vưu cũng không sử dụng Phạn văn mà chỉ khắc chữ bình thường trên tường.
Chẳng qua La Chinh lại cảm nhận được sự bất khuất và nỗi nhục trong lòng Xi Vưu qua nét chữ qua loa đó.
“Xi Vưu ta một đời ở nơi cao, giỏi tấn công đánh trận trời nam đất bắc, nhưng lại thất bại thảm hại tại Bình Thất Châu, thật không cam lòng, bèn chế tạo một chiếc thuyền chở chục nghìn con dân, để lại một con đường sống cho Lê Dân ta… Mong cổ thần hỗn độn phù hộ cho Lê Dân ta!”
Chữ khắc trên vách tường không khác lời mẹ nói là bao.
Thần vực chính là đường lui mà Xi Vưu chuẩn bị cho Lê Dân, tiếc là Xi Vưu không tính đến chuyện đường lui còn chưa đi được bao xa thì đã bị Hiên Viên Vệ tiêu diệt.
Hiện giờ ngoài hắn, mẹ và Lão Viên ra thì không biết Thần vực còn bao nhiêu Lê Dân, bao nhiêu Xi Vưu Vệ.
La Chinh thầm thán trong lòng rồi đi một vòng trong đại sảnh nhưng vẫn không phát hiện điểm gì đặc biệt, thế là quyết định rời đi.
* Waka là đơn vị duy nhất tại Việt Nam sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.
Các cơ quan, tổ chức, cá nhân khác sao chép, đăng tải tác phẩm là vi phạm bản quyền.
Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.
Trân trọng!
Ba ngày sau, vẫn là lúc hoàng hôn.
Khi mặt trời lại đến đỉnh Nhược Mộc lần thứ hai, một cái bóng cầm ô giấy dầu, chân đạp phi kiếm bay ra khỏi biển lửa cuồn cuộn kia.
“Vù vù vù…”
Trên bầu trời cao cao, La Chinh đạp phi kiếm hạ xuống thật nhanh.
Khi rời khỏi phạm vi Thái Dương Tinh Hỏa bao phủ, hắn lập tức loại bỏ màn sáng trên ô Thanh Dương rồi thu nó vào.
Hắn tiếp tục hạ xuống ba canh giờ nữa mới nhìn thấy Nhược Mộc trập trùng trước mắt.
La Chinh nhẹ nhàng chuyển phi kiếm dưới chân, xác định một hướng khác rồi bay như tên bắn.
Không gian Thần vực quá lớn, La Chinh ngự kiếm bay nhưng cũng phải tốn mấy canh giờ mới vào vùng trời của thần thành Hóa Kiếm.
Lúc này đã là khoảng năm giờ sáng.
Ngay thời điểm hắn bay đến thần thành Hóa Kiếm, vài hộ vệ Kiếm tộc mau chóng chạy đến.
“Kẻ nào dám xông vào thần thành Hóa Kiếm!” Một hộ vệ hô to.
Thần thành Hóa Kiếm khác với phần lớn thần thành bình thường ở chỗ không được phép bay, La Chinh chỉ lo vào thành nên quên mất chuyện đó.
Những hộ vệ này không nhận ra La Chinh.
Ngay lúc La Chinh định lên tiếng giải thích, một cái bóng đột nhiên xuất hiện bên người hắn, là Kiếm Vô Ngân.
“Vô Ngân đại nhân!”
Tuy rằng thánh nhân của Kiếm tộc thường ở thần thành Hóa Kiếm nhưng chân thần bình thường rất hiếm có cơ hội gặp mặt nên rất là cung kính.
“Không được vô lễ với khách quý của Kiếm tộc ta” Kiếm Vô Ngân nói với vẻ thản nhiên.
“Vâng!”
Các hộ vệ đồng loạt chắp tay rồi lui ra.
Kiếm Vô Ngân quay đầu mỉm cười với La Chinh: “Mấy ngày nay mọi người chờ khổ quá” Sau đó ông dẫn La Chinh vào thần thành Hóa Kiếm.
Chỉ chốc lát sau, Vũ Thái Bạch, La Yên và Kiếm Lôi Đình đều tập hợp lại.
“Ca ca! Ca không sao chứ?”
Điều La Yên quan tâm nhất là ca ca có bị thương hay không.
“Nhờ có sự bảo vệ của chiếc ô Thanh Dương kia nên Thái Dương Tinh Hỏa không thể làm tổn thương ta dù chỉ một chút” La Chinh mỉm cười đáp.
La Yên gật đầu, yên lòng.
“La Chinh, chuyện gì thế? Tại sao Thần vực lại rung động mạnh vậy?” Vũ Thái Bạch vội hỏi.
“Quả thật ban đầu ta đã thành công” La Chinh cau mày: “Không khó để điều khiển hướng đi của Thần vực trong cung điện đó”
“Vậy bây giờ thì sao?” Vũ Thái Bạch truy hỏi.
“Sau đó, một dải sáng đỏ xuất hiện từ dưới đáy hỗn độn bao lấy toàn bộ Thần vực, ta cố gắng điều khiển Thần vực tránh khỏi nó nhưng cuối cùng chỉ uổng công… Hiện giờ Thần vực vẫn chưa rơi xuống tiếp nhưng có vẻ như cũng không thể thoát khỏi dải sáng đó” La Chinh thuật lại cảnh tượng mình đã thấy.
“Dải sáng đỏ trói buộc Thần vực ư?”
Lông mày Vũ Thái Bạch giật giật.
Kiếm Vô Ngân và Kiếm Lôi Đình cũng nhìn nhau.
Hai người là thánh nhân nên biết rõ sự khổng lồ của Thần vực, dù cho bọn họ tạo ra vũ trụ thì cũng chỉ như một con kiến nhỏ bé trước Thần vực.
Dải sáng nào có thể trói buộc cả Thần vực?
Nó dài đến cỡ nào, mạnh đến cỡ nào mà có khả năng quấn lấy Thần vực như vậy?
Đúng là khó tin!
“Đúng vậy, tuyệt đối không sai, ta đã quan sát rất lâu, nó đi tới từ phía dưới Thần vực, cũng tức là dưới đáy hỗn độn” La Chinh khẳng định.
Sắc mặt của Vũ Thái Bạch trở nên khó coi.
Người điềm tĩnh như hắn hiếm khi để lộ vẻ mặt khó coi như vậy.
“Vũ Thái Bạch, sao thế?” Kiếm Vô Ngân tò mò hỏi.
Vũ Thái Bạch im lặng một lát mới lẩm bẩm: “Nhiều năm trước, sư tôn đã từng kể ta nghe truyền thuyết rằng thế giới mẹ không phải là nơi duy nhất cho các sinh linh vượt bậc sinh tồn, sâu dưới đáy hỗn độn còn có rất nhiều sinh linh bị cổ thần phỉ nhổ và được người trong thế giới mẹ gọi là Thiên Ma ngoại vực”
Chương 2095: Khống chế
Thân là thánh nhân, La Tiêu không biết nhiều tin tức hơn các thánh nhân khácKhởi đầu, tất cả sinh linh trong Thần vực, bao gồm cả các thánh nhân, đều cho rằng mình là sinh linh duy nhất trong hỗn độn, đồng thời là thế giới duy nhất…
Mãi đến khi bọn họ phát hiện hàng loạt Phạn văn thì mới có người đưa ra suy đoán.
Bọn họ tìm ra manh mối về sinh linh vượt bậc.
Sau đó, La Tiêu gặp Lạc Thủy nên biết trong hỗn độn còn có thế giới mẹ càng khổng lồ hơn.
Hơn nữa, thế giới mẹ không là thế giới duy nhất.
Một nhóm sinh linh từng bị cổ thần nguyền rủa đang sống ở phía tận cùng hỗn độn, đó chính là Thiên Ma ngoại vực.
Vũ Thái Bạch từng nghe sư tôn nói nên tự nhiên liên tưởng đến chuyện này.
“Sức mạnh của những Thiên Ma ngoại vực này thế nào?” Kiếm Vô Ngân lo lắng hỏi.
Nếu Kiếm tộc đã lựa chọn đứng về phía chính nghĩa thì cũng phải sẵn sàng ứng chiến với liên minh các gia tộc quyền thế, nếu giờ lại dính dáng đến những thế lực và sinh linh mạnh mẽ khác thì tình hình sẽ trở nên phiền phức hơn nữa.
Bởi vậy Kiếm Vô Ngân đặc biệt quan tâm đến vấn đề này.
Vũ Thái Bạch lắc đầu: “Không rõ lắm, sư tôn không tiết lộ quá nhiều tin tức”
Suy cho cùng, Lê Lạc Thủy là người cung cấp tin tức liên quan đến Thần vực cho La Tiêu.
Tuy nhiên, bà không có kiến thức phong phú về thế giới mẹ, đồng thời chưa từng thấy Thiên Ma ngoại vực chân chính mà chỉ biết rằng dưới đáy hỗn độn có các sinh linh bị cổ thần nguyền rủa.
Nhưng mà sinh linh đó có thể phóng một dải sáng đỏ quấn lấy Thần vực và sinh tồn trong hỗn độn, như vậy không khó để tưởng tượng ra sức mạnh của Thiên Ma ngoại vực…
“Vậy chẳng phải là không có cách đối phó à?” Kiếm Vô Ngân lại hỏi.
“Đúng vậy” Vũ Thái Bạch thành thật gật đầu.
Kiếm Vô Ngân cười khổ, Kiếm Lôi Đình ở bên cạnh nói thẳng: “Ta cảm giác như bị tên nhóc nhà ngươi lừa lên thuyền giặc vậy!”
Vũ Thái Bạch rất là thản nhiên, hơn nữa mỉm cười: “Không phải là ta lừa hai người lên thuyền mà là bản thân hai người đã ở trên thuyền này từ lâu rồi.
Có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu, sớm muộn gì hai người cũng sẽ đưa ra lựa chọn này thôi!”
Đạo lý của Vũ Thái Bạch rất đơn giản.
Nếu như không giúp La gia thì mọi người sẽ tiêu đời chung với nhau, nhưng nếu cùng hợp lực thì có lẽ sẽ còn một con đường sống.
Cho nên Kiếm tộc sẽ đưa ra lựa chọn như vậy thôi.
Kiếm Lôi Đình và Kiếm Vô Ngân đều tán thành với điều đó.
“Tạm thời chúng ta không cần phải để ý đến chuyện Thiên Ma ngoại vực, ít nhất Thần vực đã ngừng hạ xuống, cứ tiến hành mọi chuyện theo kế hoạch!” Vũ Thái Bạch bình tĩnh nói.
Ván cờ giữa La gia và Đông Phương gia đã diễn ra trong nhiều năm trời.
Vũ Thái Bạch lợi dụng nguy cơ của Thần vực để lôi kéo các gia tộc lớn như Kiếm tộc hay gia tộc Huyền Nguyệt…
Trong thời gian này, liên minh các gia tộc quyền thế yên lặng đến bất ngờ, vừa không trả thù “Kiếm tộc” vừa không làm ra hành động gì lớn.
La Chinh không vội vã đi tìm mẹ của mình.
Tuy rằng việc hấp thu Linh Ô để tiến vào cấp bậc chân thần cao hơn rất khẩn cấp, nhưng La Chinh vẫn cần thời gian luyện hóa thanh Thừa Ảnh kiếm kia!
Vì vậy, hắn quyết định bế quan.
La Chinh ngồi trong một mật thất tu luyện dành riêng cho mình tại thần thành Hóa Kiếm.
Sau khi khẽ vỗ tay, một quyển trục lập tức xuất hiện trong tay hắn.
Quyển trục này ghi chép tâm pháp của chân ý nhất niệm thiện ác.
Khả năng sử dụng chân ý của đạo của La Chinh vẫn còn dừng lại ở mức khá nông cạn.
Chẳng hạn như với chân ý đạo pháp tự nhiên, hắn gần như chỉ có thể dung hợp thôi.
Có lẽ do loại chân ý của đạo này không giống với những loại khác, hình như đạo pháp tự nhiên vốn là một loại chân ý của đạo có tính phụ trợ.
“Thánh Ngôn Thuật Diệt Chân Ý” mà La Yên tu luyện thì khác.
Sau khi tu luyện loại chân ý của đạo này, nàng gần như có thể sử dụng thần thông trong đó ngay lập tức.
Hắn từ từ mở quyển trục ra, chữ viết của Lão Viên đập vào mắt.
Như thường lệ, La Chinh đọc từng câu từng chữ.
Tựa như lúc tu luyện Đạo Pháp Tự Nhiên Chân Ý, mỗi một chữ trong tâm pháp chân ý của đạo này đều không có gì độc đáo, nhưng khi nối liền chúng với nhau thì lại tạo áp lực khá lớn với La Chinh!
“Một suy nghĩ thành ác, thành bến bờ giết chóc, liên lụy lẫn nhau… Một suy nghĩ thành thiện, thành con đường chính đạo…”
Lúc đầu tiến triển rất thuận lợi.
Có lẽ do La Chinh đã tu luyện chân ý đạo pháp tự nhiên nên gần như không gặp trở ngại quá lớn trong suốt sáu tiếng tu luyện, hơn nữa còn lĩnh ngộ được ba nghìn chữ.
“Mau hơn lúc tu luyện chân ý đạo pháp tự nhiên!”
La Chinh cười mệt mỏi, tu luyện chân ý của đạo khá là tốn lực linh hồn.
Hắn đâu biết, Lão Viên đang lặng lẽ theo dõi mình từ cái giếng tại nơi sâu nhất trong Nhược Mộc.
Da thịt mà Lão Viên vừa ngưng tụ ra trước đó lại thối rữa, hiện giờ lại biến thành một bộ xương.
Ông có thể thoải mái thấy rõ mọi thứ tại những nơi cành lá Nhược Mộc vươn đến, đừng nói chi là La Chinh đang ở trong khu vực trung tâm của Nhược Mộc.
“Thiên phú, thiên phú này thật là mạnh đến đáng sợ.
Hắn lĩnh ngộ một phần ba chân ý nhất niệm thiện ác chỉ trong ba canh giờ, nếu là trong thế giới mẹ thì sẽ là thiên tài cấp truyền thuyết…” Lão Viên đã biết thiên phú của La Chinh qua cuộc trò chuyện với Lê Lạc Thủy.
Đúng là người có Thiên Phạn vực tuyệt đối không tầm thường, nhưng ông không ngờ La Chinh lại mạnh đến biến thái như thế.
Các thiên tài trong thế giới mẹ rất khó có thể lĩnh ngộ một bộ chân ý của đạo chỉ trong khoảng thời gian ngắn!
Không phải cứ tùy tiện là có thể tu thành cường giả Bỉ Ngạn cảnh…
“Ta sớm biết Thần vực bị Thiên Ma ngoại vực theo dõi nhưng không ngờ bọn họ lại ra tay vào lúc này, ôi…” Sau khi La Chinh quay lại Nhược Mộc, Lão Viên cũng nghe thấy báo cáo của hắn.
“Có điều, Lạc Thủy đã nói ngươi là hy vọng thì toàn bộ tộc Lê ta đều sẽ gửi gắm số mệnh của mình cho ngươi, hy vọng ngươi có thể dẫn chúng ta vượt qua cửa ải khó khăn trước mắt” Lão Viên lẩm bẩm.
“Hử? Bây giờ ngươi muốn thử Thừa Ảnh kiếm… Không được, hiện giờ sự lĩnh ngộ của ngươi về chân ý nhất niệm thiện ác còn thấp, sao có thể khống chế thanh kiếm ấy!” Hốc mắt trống không của Lão Viên lóe ánh sáng vàng.
Hóa ra La Chinh cảm thấy mệt mỏi sau khi lĩnh ngộ chân ý nhất niệm thiện ác nên giờ bắt đầu chuyển sang loay hoay với thanh Thừa Ảnh kiếm!
“Mình đã thử nghiệm thanh kiếm này trước đó, chỉ là vật chết như mấy thanh đao kiếm bình thường” La Chinh cầm thanh kiếm nặng trịch này bằng một tay: “Phải dựa vào chân ý nhất niệm thiện ác để sử dụng thanh kiếm này! Mình thử lại lần nữa!”
La Chinh bắt đầu thầm niệm chân ý nhất niệm thiện ác trong đầu.
Sau khi chân ý của đạo bị kích thích, hắn cũng cảm nhận được sự rung động nhẹ đến từ thanh kiếm trong tay.
“Quả nhiên là vậy…” La Chinh vui vẻ, tiếp tục vận dụng chân ý của đạo.
Hắn vận dụng chân ý nhất niệm thiện ác đến một mức độ nhất định rồi bỗng cảm nhận được một ý thức mơ hồ từ trong kiếm.
Dường như ý thức này muốn La Chinh đưa ra lựa chọn nào đó, nhưng do nó khá mơ hồ nên hắn không thể phân biệt ra, đành lơ mơ chọn bừa.
Ngay khi chọn xong, La Chinh lập tức cảm thấy mình bị thanh kiếm này giữ lấy, cơ thể không còn nằm trong sự kiểm soát của bản thân nữa!
(Hết tập 126)
* Waka là đơn vị duy nhất tại Việt Nam sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.
Các cơ quan, tổ chức, cá nhân khác sao chép, đăng tải tác phẩm là vi phạm bản quyền.
Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.
Trân trọng!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









