[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 417 : Tranh chấp (c2081-c2085)
❮ sautiếp ❯Chương 2081: Tranh chấp
Lão Viên chú ý tới ánh mắt của Lê Lạc Thủy, lập tức cả kinh, xoay người lại ôm thanh cổ kiếm kia vào trong ngực giống y như ôm một đứa bé“Kiếm Đằng Xà rơi vào tay La Tiêu rồi, ngươi còn để ý tới thanh kiếm này của lão phu nữa sao?” Lão Viên kêu ầm lên.
Trên mặt Lê Lạc Thủy lộ ra vẻ mặt vô tội: “Ta đâu có nói muốn lấy thanh kiếm này của ông”
Nghe thấy Lê Lạc Thủy nói lời này, khuôn mặt của Lão Viên mới lộ ra vẻ thả lỏng một chút.
Song, câu tiếp theo của Lê Lạc Thủy lại khiến ông căng thẳng: “Nhưng thanh Thừa Ảnh kiếm này kết hợp với chân ý nhất niệm thiện ác sẽ càng tăng thêm sức mạnh.
Nếu ông đã truyền chân ý nhất niệm thiện ác cho Chinh Nhi, vậy tặng luôn thanh kiếm này cho nó thì thật là tuyệt phối…”
“Tuyệt phối cái rắm! Bất kể thế nào cũng đừng có để mắt tới thanh kiếm này của ta”
Lê Lạc Thủy nói tới nói lui thì chủ đích cuối cùng vẫn là muốn lấy thanh kiếm này, thật khiến Lão Viên dở khóc dở cười.
Nghe mẫu thân và Lão Viên trò chuyện, La Chinh và La Yên cũng đành bất đắc dĩ liếc nhau một cái.
Thời điểm này bọn họ không thể chen lời vào, cũng không biết nói gì cho phải.
Lê Lạc Thủy bỗng nhiên nghiêm mặt nói: “Chắc hẳn Lão Viên không hề nghĩ tới, một ngày nào đó chúng ta sẽ trở về thế giới mẹ đúng không?”
“Muốn, đương nhiên muốn rồi…” Lão Viên lườm một cái.
Thần vực đối với người tầm thường mà nói là cực kỳ to lớn hùng vĩ, đây chính là một thế giới hoàn chỉnh.
Rất nhiều người trong số chân thần bọn họ chẳng thèm quan tâm vực ngoại hay hỗn độn gì gì đó, bọn họ chỉ biết tới Thần vực, thậm chí chỉ biết trong Thần vực có vô số vực to, vực nhỏ và một loạt thần thành.
Nơi này chính là nơi mà bọn họ sinh sống.
Thậm chí rất nhiều thánh nhân cũng cho rằng như vậy, bọn họ không cảm thấy hứng thú với hỗn độn.
Nhưng Lão Viên và Lê Lạc Thủy là những người đến từ thế giới mẹ.
Bọn họ biết thế giới mẹ mới là trung tâm của hỗn độn.
Mặc dù Thần vực này được Xi Vưu chế tạo tỉ mỉ, tạo thành một thế giới tuần hoàn hoàn chỉnh, cũng có thể sinh ra rất nhiều sinh linh khó mà tưởng tượng nổi, nhưng thế thì sao? Cho dù hoàn mỹ đến đâu thì cũng chỉ là một con thuyền nhỏ mà thôi.
Lão Viên nằm mơ cũng muốn có một ngày mình có thể trở về thế giới mẹ.
Thậm chí ông còn từng hối hận, lúc trước mình không nên lên chiếc thuyền này, thà chết ở thế giới mẹ còn tốt hơn so với nơi đây.
“Phụ thân bảo, trên chiếc thuyền này cuối cùng cũng sẽ có một ngày sinh ra hy vọng” Lê Lạc Thủy nói.
“Chắc hẳn hy vọng kia được sinh ra từ trong Lê Dân, nhưng Lê Dân lại bị giết sạch” Lão Viên phản bác lại.
Vô số Lê Dân đều là con cháu của chín bộ tộc thuộc tộc Lê, trong bọn họ dù ít hay nhiều cũng có huyết thống của Xi Vưu, di truyền từng đời liên tiếp, hoàn toàn có hy vọng sẽ sinh ra một người có huyết thống Xi Vưu thuần khiết.
Bọn họ không ngừng lớn mạnh ở nơi hỗn độn sâu thẳm, có lẽ sẽ gánh vác trách nhiệm khôi phục và phát triển tộc Lê.
Ý nghĩ này đúng là không tệ, cho dù tộc Lê ở thế giới mẹ bị chém tận giết tuyệt nhưng trong Thần vực vẫn có thể bảo tồn một mồi lửa hy vọng.
Song, khi Đế Hồng Thị phái đám truy binh kia tới, hy vọng của bọn họ cũng đã bị xóa bỏ triệt để.
Thánh tộc, cũng chính là Lê Dân, đã bị chém tận giết tuyệt.
Những năm gần đây, Lão Viên luôn chìm sâu trong trạng thái tuyệt vọng…
Mặc dù ông mở vùng đất Đạo Tranh ra, nhưng chẳng qua cũng chỉ là thử trong tuyệt vọng mà thôi.
Là do ông không muốn nhìn thấy Thần vực rơi vỡ.
Về phần trở về thế giới mẹ ư?
Ông biết ngày đó sẽ mãi mãi không bao giờ tới.
“La Chinh không phải Lê Dân sao?” Lê Lạc Thủy hỏi ngược lại.
Lê Lạc Thủy hỏi như vậy, trái lại làm Lão Viên cũng tự hỏi.
Trong thân thể La Chinh ẩn chứa huyết thống Xi Vưu thuần khiết.
Ngay từ giây phút La Chinh tiếp xúc với Nhược Mộc, Lão Viên đã phát hiện ra điều ấy rồi.
Nhưng huyết thống Xi Vưu thuần khiết thì đã sao?
Lão Viên cũng từng nắm giữ nó…
“Nó, nó chỉ được coi là nửa Lê Dân thôi.
Dù sao phụ thân nó cũng không phải người trong tộc Lê chúng ta” Lão Viên phản bác.
Lời này cũng có chút cố tình gây sự.
Lê Lạc Thủy kinh ngạc trừng ông một lúc lâu, sau đó sầm mặt xuống: “Chiếc thuyền này vốn gánh hy vọng của tộc Lê ta, nhưng bây giờ ông lại chọn cách vờ như không thấy.
Lúc trước phụ thân ta chọn ông làm thuyền trưởng đúng là sai lầm mà”
Dứt lời, bà quay đầu nói với La Chinh: “Chinh Nhi, Yên Nhi, chúng ta đi thôi.
Không cần thiết nhờ vả tên này”
Nói xong, mái tóc dài của bà bay phấp phới, quấn lấy La Chinh và La Yên, định đưa bọn họ rời đi.
Trong lòng Lão Viên thoáng dao động.
Ông đột nhiên đưa tay nhấn xuống dưới một cái, một luồng sức mạnh từ miệng giếng bên trên đè ập xuống, ngăn cản Lê Lạc Thủy lại.
“Có lẽ ngươi nói đúng…” Lão Viên nói, vẻ mặt đau khổ: “Thủ lĩnh đã chọn sai đối tượng, ý chí của ta đúng là không đủ kiên định.
Nhưng những anh hào trẻ tuổi của tộc Lê, chín đại thủ lĩnh của tộc Lê ta và mười vạn Xi Vưu Vệ… đều đã thất bại! Làm sao ta có thể tin tưởng một chân thần cấp thấp đây?”
“Nó chưa từng bước vào Bỉ Ngạn cảnh, nhưng lại có được Thiên Phạn vực” Lê Lạc Thủy nhắc lại.
“Thế thì đã sao? Một Thiên Phạn vực bù đắp được một bộ tộc trong tộc Lê chúng ta à? Lạc Thủy… ngươi rời khỏi thế giới mẹ khi còn rất trẻ, phần lớn thời gian qua ngươi đều sống trong Thần vực, ngươi cũng không biết thế giới mẹ là một thế giới tồn tại như thế nào.
Một vài yêu quái biến thái trong đó là thứ mà ngươi không thể nào tưởng tượng được” Lão Viên từ tốn nói.
Lê Lạc Thủy im lặng.
Đối với thế giới mẹ, đúng là bà không có quyền phát ngôn quá lớn.
“Nhưng chỉ cần có một tia hy vọng, cho dù xác suất một phần ngàn tỉ thì vẫn nên thử thực hiện một lần” Lão Viên bỗng nhiên thản nhiên nói: “Về điểm này, lão phu không bằng ngươi, cũng không bằng tên La Tiêu lỗ mãng kia”
Nói xong, ông hờ hững nhìn La Chinh: “Lúc trước, mẫu thân ngươi đưa kiếm Đằng Xà cho La Tiêu, lão phu đã ra sức phản đối, nhưng thật ra ta muốn xem xem, tiểu tử La Tiêu kia dùng kiếm Đằng Xà làm được cái gì.
Đến hôm nay, không ngờ Thừa Ảnh kiếm đã đi theo lão phu chinh chiến bao năm cũng không giữ được”
Dứt lời, ông tiện tay cầm trường kiếm màu đồng cổ trong tay.
Ngay khoảnh khắc khi năm ngón tay của ông nắm lấy chuôi kiếm, khí thế toàn thân ông bỗng thoắt biến đổi.
Ông giống như một gốc cây gỗ khô vào một ngày nào đó bất chợt mọc ra một mầm xanh tươi non, vẻ mục nát của toàn thân biến mất không còn chút nào nữa.
Ngay khi ông chậm rãi giơ thanh Thừa Ảnh kiếm lên, chân ý nhất niệm thiện ác trong vùng đất Đạo Tranh cũng xảy ra biến hóa.
Toàn bộ Nhược Mộc cũng đồng thời biến đổi dữ dội!
Khí thế bao phủ toàn bộ vùng đất không chiến tranh kia cũng trở nên tươi sáng hơn!
Bên trong thần thành Danh Kiếm…
Một vài chân thần cấp cao rối rít ngẩng đầu lên, nhìn về một nơi nào đó ở phía tây Nhược Mộc.
“Sao vậy? Sao luồng khí thế áp chế chúng ta lại thay đổi rồi?”
“Ý chí thật mạnh!”
“Trong Kiếm tộc xảy ra vấn đề gì sao?”
Dù là trong Kiếm tộc cũng chỉ có cực ít người biết được sự thật trong vùng đất Đạo Tranh.
Rất nhiều chân thần nghĩ rằng vùng đất không chiến tranh là do Kiếm tộc bố trí.
Mặc Phách Nhi đứng trên cổng thành, hai mắt nhìn về phía bóng cây to lớn của Nhược Mộc, trong đôi mắt tràn đầy vẻ nghi ngờ.
Chuyện này quả thực không bình thường.
“Vù vù…”
Mặc Điển đứng bên cạnh hắn ta cũng kinh ngạc không thôi: “Luồng khí thế trong vùng đất không chiến tranh mất hiệu lực rồi, không còn áp chế ác niệm trong lòng nữa! Rốt cục Nhược Mộc sao vậy?”
Ngay cả Mặc Điển cũng cho rằng vùng đất không chiến tranh là do Nhược Mộc tạo thành.
Qua vô số thần kỷ nguyên tới nay, vùng đất không chiến tranh chưa từng mất hiệu lực, dù chỉ một giây cũng chưa từng mất.
Đây là chuyện cực kỳ không bình thường.
Chương 2082: Biến hóa dị thường
Trong cung điện ở nơi nào đó trong thần thành Hóa Kiếm, Mục Huyết Dung đang đi tới đi lui trên bậc thang, không dừng lại một giây phút nàoNàng ta tu luyện Sát Thần đạo, đương nhiên sát niệm trong lòng sẽ tự sinh ra, cho nên thường khiến người ta cảm thấy đằng đằng sát khí.
Thế nhưng sau khi nàng ta đến vùng đất Đạo Tranh đã bị Thiện Niệm Chân Ý ảnh hưởng, sát niệm của nàng từ đầu chí cuối không thể tụ tập được.
Mục Huyết Dung rất ghét cảm giác này, nó khiến nàng ta đứng ngồi không yên.
“Ngươi… có thể ngồi xuống được không?”
Phương Hận Thiếu bất đắc dĩ hỏi, chắc vì Mục Huyết Dung đi đi lại lại khiến hắn ta thấy hơi phiền.
Bọn họ đều đưa chân thần của nhà mình vào trong đó, nhưng không có cách nào điều tra ra được tình hình bên trong, chỉ có thể ở ngoài này chờ đợi mà thôi.
Bọn họ hoàn toàn không rõ chuyện xảy ra ở trong Nhược Mộc, đương nhiên sẽ cảm thấy lo lắng.
“Không biết đám Mục Huyền có thành công hay không? Muốn giết thằng nhãi La Chinh kia e rằng vẫn rất khó” Mục Huyết Dung không để ý tới Phương Hận Thiếu, chỉ thở dài nói.
Đường Vãn cười lạnh, nói: “Mặc dù số người mà chúng ta đưa vào trong đó giảm đi một nửa, nhưng những chân thân kia đều là nhân vật đứng đầu trong chân thần cấp cao, đi giết một chân thần cấp thấp như La Chinh không phải quá dư dả hay sao?”
“Hừ, ngươi nói đơn giản quá nhỉ? Trong biển Thời Gian không phải không có cơ hội sao, các ngươi có ai giết được La Chinh không?” Mục Huyết Dung nhìn chằm chằm Đường Vãn, hỏi: “Chưa chi ngươi đã quên nỗi nhục ở trong ngọc tỉ kia nhanh như vậy sao?”
Ban đầu ở trong ngọc tỉ, tính mạng của biết bao nhiêu đại viên mãn như bọn họ đều giao cả trong tay La Chinh.
Bị Mục Huyết Dung nói như vậy, Đường Vãn lập tức im miệng.
Đông Phương Thái Thanh ngồi trên một chiếc ghế, bàn tay sắt màu kim loại nắm chặt hai viên phật châu tròn vo màu vàng kim xoay tới xoay lui, mỗi lần chúng va chạm vào nhau lại tản ra ánh hào quang mờ ảo.
Đông Phương Thái Thanh ung dung nói: “Không cần phải căng thẳng, chuyến vào Đạo Tranh này, hai huynh muội La gia chắc chắn phải chết!”
Trên mặt Mục Huyết Dung lộ ra một tia nghi ngờ.
Xưa nay Đông Phương thái Thanh luôn thận trọng, nếu ông ta đã nói như vậy thì nhất định đã nắm chắc chín phần: “Vì sao ông lại khẳng định như vậy?”
Phương Hận Thiếu, Đường Vãn và những đại viên mãn thuộc các gia tộc quyền thế khác trong liên minh đều nhìn về phía Đông Phương Thái Thanh.
Đông Phương Thái Thanh mỉm cười: “Bởi vì Đông Phương Quỷ sẽ triệu hồi ra hóa thân đáng sợ hùng mạnh nhất…”
“Hóa thân đáng sợ hùng mạnh nhất? Là cái gì vậy?” Mục Huyết Dung vội vã hỏi.
“Các ngươi cũng biết đấy, mấy năm trước Đông Phương Quỷ không ở trong đảo nổi, cũng vì vậy điểm tích lũy trên sân đấu chúng thần của nó đều là con số không” Đông Phương Thái Thanh từ tốn nói.
Lúc trước, thanh danh của Đông Phương Quỷ trong đảo nổi vô cùng vang dội, y từng xếp thứ nhất trong danh sách xếp hạng chân thần cấp cao, được mệnh danh là thiên tài có tư cách bước vào đại viên mãn nhất trong những năm gần đây.
Vì thế, đám người Mục Huyết Dung vẫn luôn chú ý tới y.
Nhưng mấy năm trước, tên nhãi này bỗng nhiên mất tích, Đông Phương gia tuyên bố với bên ngoài rằng y bế quan.
“Không phải y bế quan sao? Sao lại không ở trên đảo nổi?” Mục Huyết Dung khó hiểu hỏi.
Trên mặt Đông Phương Thái Thanh hiện lên ý cười: “Nó không bế quan, mà là tiến vào ma vực Thâm Uyên”
“Đi vào ma vực Thâm Uyên? Một mình y ư?” Phương Hận Thiếu cũng cảm thấy có chút khó hiểu.
Thông thường, khi muốn vào cấm địa như ma vực Thâm Uyên, Đông Phương gia đều triệu tập cường giả của liên minh các gia tộc quyền thế cùng nhau đi vào.
Cho dù là tầng thứ nhất hay tầng thứ hai thì cũng phải có mấy vị đại viên mãn và chân thần cấp cao mới có tư cách đi trui rèn kiếm thêm kinh nghiệm ở trong đó…
“Không, đi cùng mấy vị á thánh của Đông Phương gia ta” Đông Phương Thái Thanh nói.
Lời này càng làm cho mấy đại viên mãn khác không hiểu, mấy vị á thánh lại đi cùng một chân thần cấp cao vào trong ma vực Thâm Uyên ư?
Thực lực của á thánh rất mạnh, chắc chắn sẽ xuất phát từ tầng thấp nhất của ma vực Thâm Uyên.
Đông Phương Quỷ đi cùng họ thì ngoại trừ cưỡi ngựa xem hoa ra, y chẳng hề có tác dụng gì, thời điểm quan trong sẽ còn trở thành gánh nặng của mọi người.
Khi đám người Đường Vãn, Phương Hận Thiếu còn hơi mơ hồ, Mục Huyết Dung đã hiểu ra rồi.
Đôi mắt của nàng ta trợn tròn lên, nhìn chòng chọc vào Đông Phương Thái Thanh, cả giận nói: “Đã vậy thì vì sao ông còn để Mục gia chúng ta phái ba tinh anh đi chịu chết?”
“Có ý gì?” Đường Vãn vẫn lộ ra bộ dáng ngây ngốc.
E rằng trong đám đại viên mãn này, chỉ có đầu óc của gã là kém thông minh nhất.
“Nói cách khác, Đông Phương Quỷ sẽ triệu hồi ra một hóa thân đáng sợ khó giải quyết sao?” Phương Hận Thiếu bình tĩnh hỏi.
“Ừm, con đó gọi là ác ma Đồ Ách” Đông Phương Thái Thanh nói.
“Ác ma?”
Nghe thấy thế, trên mặt Đường Vãn cũng hiện lên vẻ giận dữ: “Thế đám Đường Kiệt, Đường Húc, chẳng phải cũng không về được hay sao?”
Đã là đại ác ma bên trong Thâm Uyên Ma vực thì cho dù có là đại viên mãn cũng khó mà ứng phó được, vậy thì tất cả mọi người tiến vào trong vùng đất Đạo Tranh ắt hẳn đều phải chết…
Sắc mặt của những đại viên mãn khác cũng không tốt cho lắm.
Người được tuyển chọn vào trong vùng đất Đạo Tranh đều là tinh anh trong các gia tộc quyền thế lớn, sau này rất có khả năng sẽ trở thành đại viên mãn, có thể xem là những hạt giống mà bọn họ tỉ mỉ che chở và bồi dưỡng.
Vậy mà những tinh anh ấy cứ thế tiến vào trong chịu chết, đúng là quá đáng.
“Nếu Đông Phương gia các ngươi đã tính toán như vậy thì vì sao không nói cho chúng ta biết?” Một đại viên mãn bực tức phàn nàn.
Nếu báo trước thì ít ra họ cũng có thể đổi sang kẻ khác vào đó chết thay.
Đông Phương Thái Thanh chậm rãi đáp lại: “Nếu để các ngươi đổi thành chân thần bình thường, ngươi nghĩ Kiếm tộc bọn họ có nhìn ra không? Vở tuồng này đã không diễn thì thôi, nếu đã làm thì phải làm tới nơi tới chốn.
Mục Huyết Dung, mục tiêu lớn nhất của ngươi không phải là giết chết La Chinh sao? Thằng nhãi ấy đã được rèn giũa hai năm trời rồi, e rằng còn khó đối phó hơn trước.
Chính bản thân ngươi còn chẳng giải quyết được hắn, chỉ bằng đám Mục Huyền mà đòi thành công ư?”
Mục Huyết Dung im lặng.
Tên nhóc La Chinh kia đúng là mạng lớn, bản thân nàng ta luôn có dự cảm mãnh liệt rằng rất khó có cơ hội giết chết hắn.
Lúc ở trong cấm địa biển Thời Gian, Mục Huyết Dung đã nhiều lần mưu sát hắn, nhưng lần nào hắn cũng đều đi từ cõi chết trở về.
E rằng thủ đoạn của Đông Phương gia chính là biện pháp ổn thỏa nhất.
“Lần này chỉ cần La gia không thể đoạt được truyền thừa Đạo Tranh, chúng ta sẽ không còn bất cứ nỗi lo nào về sau nữa.
Chút hy sinh ấy là đáng giá” Đông Phương Thái Thanh lại nói thêm.
Nhưng khi lời nói của ông ta vừa dứt, một luồng khí thế đặc biệt bỗng khuếch tán từ trong Nhược Mộc ra.
Trong đôi mắt điềm tĩnh ấy toát lên chút ngạc nhiên và nghi ngờ.
“Vù vù…”
Giây phút này, Mục Huyết Dung như được giải phóng, sát khí nổi lên bừng bừng.
Nàng ta hơi nhíu mày, nói: “Chân ý ở vùng đất không chiến tranh bị giải trừ sao?”
“Không phải” Đông Phương Thái Thanh lắc đầu: “Luồng chân ý của đạo đang thăng hoa, chân ý nhất niệm thiện ác… Vị thuyền trưởng kia hành động rồi!”
“Điều này… điều này đại biểu cho cái gì?” Trên mặt của Đường Vãn vẫn tràn đầy vẻ không hiểu.
Sắc mặt của Đông Phương Thái Thanh rất khó coi: “Nếu như bọn họ chưa từng xông qua vùng đất Đạo Tranh thì vị thuyền trưởng kia sẽ không có động tĩnh…”
Đối với sự thật về vùng đất Đạo Tranh, sự hiểu biết của Đông Phương Thái Thanh không hơn Kiếm tộc là bao.
Ông ta biết vùng đất Đạo Tranh được vị cao thủ Bỉ Ngạn cảnh kia khống chế, nhưng tình hình cụ thể như thế nào thì ông ta cũng không biết.
“Ý của ông là… có người đã giành được truyền thừa trong vùng đất Đạo Tranh? Là người của chúng ta sao?” Mục Huyết Dung vội hỏi.
Đông Phương Thái Thanh lắc đầu: “Vẫn chưa chắc chắn, chỉ có thể đợi bọn họ ra ngoài thôi”
Bây giờ, ngay cả Đông Phương Thái Thanh cũng đứng ngồi không yên.
Mục tiêu của ông ta rất đơn giản: Không hy vọng bất cứ kẻ nào giành được truyền thừa trong vùng đất Đạo Tranh.
Kết quả này có ảnh hưởng rất lớn đối với bước kế tiếp trong sách lược ứng đối của Đông Phương gia.
Theo lý thuyết, Đông Phương gia bọn họ vất vả vắt óc suy nghĩ đưa một ác ma vào vùng đất Đạo Tranh thì không có khả năng xuất hiện kết quả như vậy.
Phần thắng vốn đã nắm chắc, nhưng dường như chuyện lại phát triển theo chiều hướng mà ông ta không có cách nào khống chế được.
* Waka là đơn vị duy nhất tại Việt Nam sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.
Các cơ quan, tổ chức, cá nhân khác sao chép, đăng tải tác phẩm là vi phạm bản quyền.
Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.
Trân trọng!
Chương 2083: Khuấy động
“Đây mới thật sự là khí thế của cường giả Bỉ Ngạn cảnh”La Chinh kinh ngạc nhìn Lão Viên.
Đối mặt với cường giả như vậy, dường như chỉ một ánh mắt của ông ấy cũng có thể làm cho bản thân rơi vào vực sâu không đáy.
Lão Viên giơ thanh trường kiếm kia lên, chậm rãi đặt nó nằm ngang, mũi kiếm hướng về phía La Chinh.
“Chưa nói tới cường giả bên trong thế giới mẹ mà chỉ nói tới một vài cường giả ẩn núp trong Thần vực thôi, thực lực của họ đã mạnh hơn ta rất nhiều rồi! Ngươi có dũng khí đối đầu với bọn họ không? Hay nói đúng hơn là, ngươi có dũng khí đối chiến với ta không?”
Hơi thở của chân ý nhất niệm thiện ác bỗng chốc bao trùm toàn thân La Chinh.
Khí thế chân thần cường đại có thể làm cho người ta cảm thấy luồng “khí” kia tựa như thật, nhưng còn khí thế của Lão Viên thì lại chính là “thực chất” thật sự.
Giờ phút này, La Chinh như bị một lớp nước bao trùm.
Mặc dù lớp nước ấy khá mềm mại, nhưng bên trong nó lại ẩn chứa sức mạnh kinh người!
Chỉ trong nháy mắt, hắn như rơi vào trời đông giá rét, rồi thoắt sau lại như rơi vào trong lửa cháy bừng bừng.
Dưới sự đan xen của hai cảm giác hoàn toàn khác biệt, La Chinh đang bị tàn phá không ngừng.
Đây chính là khảo nghiệm…
Xét từ nét mặt của Lão Viên, ông cực kỳ không muốn giao thanh kiếm “Thừa Ảnh” kia cho mình.
Dù mẫu thân là con gái của Xi Vưu, ông cũng vẫn không tuân theo.
Lão Viên còn muốn nghiệm chứng cái gì trên người mình nữa?
Với cấp độ mạnh mẽ của khí thế trước mặt này, La Chinh khó mà chống cự được.
Sắc mặt hắn nhanh chóng trở nên tái xanh, linh hồn cũng đang run rẩy không ngừng, ngay cả tâm cảnh cũng bị chấn động.
Sắc mặt của Lê Lạc Thủy và La Yên ở bên cạnh cũng không tốt lắm, đặc biệt là La Yên.
“Mẫu thân, ca ca chỉ là chân thần cấp thấp.
Mặc dù linh hồn của huynh ấy không yếu hơn con, nhưng không thể ngăn cản được loại khí thế nhường này đâu” La Yên vội la lên.
Nàng được Lê Lạc Thủy bảo vệ, đương nhiên không cần phải đối mặt với luồng khí thế kia.
Lê Lạc Thủy nhíu lông mày, không nói câu nào.
Mặc dù bà có thể giúp La Chinh nói ra những yêu cầu này, nhưng bà biết có một vài cửa ải khó khăn phải để cho chính La Chinh đối mặt mới được.
Nếu ngay cả chút thử thách nho nhỏ ấy mà La Chinh cũng không vượt qua được thì cho dù Lê Lạc Thủy có trợ giúp nhiều hơn nữa, mọi thứ cũng chẳng có nghĩa lý gì.
Nói gì thì nói, nơi đây vẫn là thế giới coi trọng thực lực.
Cơ may và duyên số có lớn hơn nữa, chỗ dựa lớn hơn nữa, gốc gác lớn hơn nữa thì tất cả cũng chỉ là phụ trợ ngoài định mức mà thôi.
Muốn đi lên từng bước một thì cuối cùng vẫn phải dựa vào thực lực của bản thân.
Vì thế Lê Lạc Thủy quyết tâm đè nén xuống, không để ý tới sự lo lắng của La Yên.
Bà chỉ yên lặng thì thầm ở trong lòng: “Cố lên, Chinh Nhi…”
“Người này… quá mạnh! Thảo nào xưa nay ông ta chưa từng để các thánh nhân vào mắt.
Thực lực cỡ này đúng là là mạnh hơn hẳn một cấp so với thánh nhân! Nhưng ta vẫn có thể vượt qua!”
“Chân ý đạo pháp tự nhiên!”
La Chinh bỗng nhiên nhắm mắt lại, trong lòng bắt đầu yên lặng vận chuyển đạo pháp tự nhiên…
Lão Viên thân là cường giả Bỉ Ngạn cảnh, đương nhiên sự lĩnh ngộ của ông đối với chân ý của đạo là điều mà La Chinh không thể tưởng tượng nổi.
Dù sao, chân ý nhất niệm thiện ác mà ông sử dụng đã vượt qua biển chân ý, vượt qua cả Bỉ Ngạn.
Còn La Chinh, hắn vẫn chưa hoàn toàn nắm giữ được chân ý của đạo.
Tuy nhiên, không có chuyện Lão Viên sử dụng toàn bộ chân ý của đạo để thử thách La Chinh, ông vẫn nắm giữ chừng mực.
“Điểm mà đạo pháp tự nhiên chú trọng là hành động thuận theo tình thế, thuận theo quy luật biến hóa của vạn vật…”
Trên bản chất, chân ý nhất niệm thiện ác chính là hai loại khí thế không ngừng đan xen, cứ dựa theo nhịp điệu trong đó mà thích ứng là được rồi.
Loại cảm giác này, La Chinh đã từng trải qua một lần khi ở trên tấm bia đá.
Song, áp lực của lần đó không hề mạnh như bây giờ.
Đương nhiên, tình huống của hai lần cũng không giống nhau.
Mục tiêu của La Chinh trên tấm bia đá là nhảy tới chỗ cao hơn, còn bây giờ hắn chỉ cần đối đầu là được.
“Không, không phải đối đầu, mà là thích ứng…”
Luồng khí thế chân ý nhất niệm thiện ác giống như hai dòng lũ hoàn toàn khác biệt, không ngừng bào mòn La Chinh.
Còn bản thân La Chinh cũng thuận theo sự biến hóa của dòng lũ này mà biến hóa.
“Ca ca… khí thế của ca ca đang rất rất tốt!” La Yên nhìn chằm chằm La Chinh, kinh ngạc nói.
Lê Lạc Thủy cũng nhìn con trai mình, trên mặt tràn đầy vẻ kinh ngạc: “Không ngờ nó có thể hoàn toàn thích ứng với tình cảnh như vậy chỉ trong thời gian ngắn!”
Nếu đã không có thực lực đối đầu với dòng lũ, vậy muốn phòng ngừa việc mình bị dòng lũ nhấn chìm thì phải học được cách bơi ở trong đó.
La Chinh như một người rớt xuống nước, sau mấy lần vùng vẫy ở trong nước đương nhiên sẽ biết bơi.
Chẳng bao lâu sau… Hắn mở mắt ra lần nữa, đôi mắt nhìn thẳng vào Lão Viên.
Đến tận lúc này, hắn mới lên tiếng đáp lại: “Ta… từ xưa tới nay chưa từng thiếu dũng khí.
Khi còn ở trong vũ trụ, ta đã từng đối mặt với đại năng Thần Hải cảnh, đã từng đối đầu với cường giả Thiên Tôn.
Ngay cả khi ở trong Thần vực, ta cũng từng đối mặt trực diện với thánh nhân.
Có lẽ ông rất mạnh, nhưng thời gian sẽ lấp đầy sự chênh lệch giữa ông và ta.
Hơn nữa, ta tin rằng…”
“Tin rằng cái gì?” Nghe giọng điệu đầy khí phách của La Chinh, đôi mắt già nua của Lão Viên toát lên vẻ tán thưởng.
“Tin rằng quãng thời gian này cũng sẽ không quá dài” La Chinh mỉm cười nói.
Hắn vừa dứt lời, luồng khí thế kia đột nhiên ngừng lại.
Trên mặt Lão Viên lộ ra nụ cười, ông nhìn Lê Lạc Thủy: “Thật thú vị, đứa nhỏ này không phải do Lạc Thủy ngươi đích thân dạy bảo, nhưng bản tâm lại mạnh đến nhường này.
La Tiêu… thật sự có bản lĩnh!”
Lão Viên đã từng gặp không ít nhân vật có tài năng đến mức biến thái.
Ông từng sống trong tộc Lê lâu hơn so với Lê Lạc Thủy rất nhiều.
Ngay cả trong thế giới mẹ, thanh niên tài tuấn có tâm tính như vậy cũng rất hiếm gặp.
Lão Viên xoay tay, nhẹ nhàng ném thanh kiếm màu đồng cổ kia cho La Chinh: “Ta muốn biết, rốt cuộc phụ thân ngươi đã nuôi dạy ngươi trưởng thành như thế nào?”
Cả Lê Lạc Thủy cũng rất quan tâm đến vấn đề này.
Mặc dù La Chinh và La Yên đều được mời vào bên trong vũ trụ, nhưng ở trong đó đã xảy ra chuyện gì thì Lê Lạc Thủy không biết đực.
Bà chỉ đoán rằng, đương nhiên La Tiêu sẽ mang hết mọi tài nguyên ra và tích tụ trên người La Chinh.
La Chinh giơ tay bắt lấy “Thừa Ảnh kiếm”.
Ngay giây phút ấy, hắn chợt cảm giác được sức nặng to lớn trong tay.
Trọng lượng của thanh kiếm này có thể so sánh với Đại Thiên Trọng Kiếm!
Hắn cười nhạt một tiếng, trên mặt lộ ra vẻ tang thương nhưng lại không hề trả lời câu hỏi của Lão Viên.
“Ca ca từng trải qua rất nhiều…” La Yên nhìn ca ca mình.
Nàng là người hiểu rõ nhất La Chinh đã phải gian nan vùng vẫy bước đi từng bước như thế nào.
Sau khi được Vũ Thái Bạch đưa tới Thần vực và làm rõ chân tướng, La Yên cũng cảm thấy cách làm của phụ thân có phần quá đáng.
Có thể nói là ông đã dùng hết thủ đoạn, liên tục đẩy La Chinh tới bờ vực sinh tử, bóc lột từng tấc sức mạnh, từng chút dũng khí của hắn…
Lê Lạc Thủy nghe La Yên kể mới biết, hóa ra La Tiêu đã tạo ra một gia đình tàn khốc và bắt La Chinh chịu tra tấn ở trong đó.
Sắc mặt bà cũng trở nên khó coi, bà bất mãn nói: “Phu quân thật là càn quấy, nào có ai đối xử với con trai mình như vậy?”
“Ha ha, tên La Tiêu này thật là nhẫn tâm!” Lão Viên cũng cảm thán: “Tôi luyện như vậy trái lại khiến La Chinh có được tâm tính mà người thường khó có thể so được.
Đừng nói những đệ tử của gia tộc quyền thế trong Thần vực, e rằng ngay cả ta cũng phải tự than rằng trên một số phương diện ta không bằng hắn”
Tâm tính và thực lực chẳng liên quan gì tới nhau.
Sở dĩ Lão Viên tỏ ra vô cùng lười biếng là bởi vì tâm cảnh xảy ra biến hóa.
Ông vốn đã mất lòng tin, không ôm bất cứ hy vọng nào nữa, bị động nhìn Thần vực từng chút từng chút rơi vào vực sâu, không thể cứu vãn được.
Nhưng cậu chàng đời sau mang theo sự tự tin dào dạt trước mắt đã làm khuấy động tâm cảnh của ông.
Chương 2084: Rời đi
Lão Viên thản nhiên nhìn chằm chằm Thừa Ảnh kiếm trong tay La Chinh, lại nói tiếp: “Hình như ngươi đã tu luyện Đạo Pháp Tự Nhiên Chân Ý được hơn chín phần rồi, ngộ tính rất tốt.
Nhưng thanh kiếm này đi theo ta biết bao năm qua, đã sớm thông linh rồi.
Nếu ngươi muốn sử dụng nó thì nhất định phải thông hiểu chân ý nhất niệm thiện ácLa Chinh gật đầu.
Thanh trường kiếm này ở trong tay hắn cũng chẳng có gì đặc biệt, ngoại trừ hơi nặng một chút thì nó cũng chẳng khác một thanh trường kiếm bình thường là bao.
Quả thực cần phải có chân ý nhất niệm thiện ác mới có thể sử dụng nó.
Hắn vái Lão Viên một cái, nói: “Mong Lão Viên chỉ điểm”
“Không thể nói là chỉ điểm.
Chân ý của đạo là do bản thân con người lĩnh ngộ, có thể lĩnh ngộ bao nhiêu là do bản thân người đó.
Cốt lõi của chân ý đạo pháp tự nhiên là hành động thuận theo tự nhiên, dung hòa với bất cứ công pháp nào.
Nhưng chân ý nhất niệm thiện ác thì lại khác”
Lão Viên nói, ngón tay chỉ vào không trung.
Cảnh sắc xung quanh cái giếng bắt đầu biến đổi…
Từng đoạn thời gian nhanh chóng đan xen nhau trên vách giếng, khiến trên đó xuất hiện chằng chịt chữ viết.
“Một ý nghĩ ác, người người là địch.
Một ý nghĩ thiện, phổ độ muôn đời…”
“Đây là tâm pháp của chân ý nhất niệm thiện ác sao?”
Ánh mắt La Chinh hơi lóe lên.
Khi đang thầm đọc nhẩm những chữ trên vách giếng, trong lòng hắn bỗng có một cảm giác khó chịu khó nói thành lời.
Những chữ viết này cần được toàn tâm toàn ý lĩnh ngộ thì mới có thể thông hiểu từng chút từng chút một.
Song…
Lão Viên và mẫu thân tới từ thế giới mẹ, chắc hẳn bọn họ cũng được xem như sinh linh vượt cấp mới đúng.
Không phải sinh linh vượt cấp có thể trực tiếp vận dụng “Phạn văn” sao?
“Vù vù…”
Chỉ một lát sau, toàn bộ chữ trên vách giếng bay xuống, không ngừng tập hợp tới trước mặt La Chinh, tạo thành một quyển trục(*) nho nhỏ.
(*) Quyển trục: cuộn giấy, vải dùng để ghi chép.
La Chinh giơ tay bắt lấy quyển trục này, mở miệng hỏi: “Lão Viên, ta còn có một chuyện không hiểu.
Chữ viết mà chỗ của các ông sử dụng cũng là những chữ viết thông thường này sao? Không phải sinh linh vượt cấp đều sử dụng Phạn văn à?”
Mỗi chủng tộc đều có chữ viết và ngôn ngữ đặc thù của mình.
Các chủng tộc lớn bên trong vũ trụ, chẳng hạn như Yêu Dạ tộc, ngôn ngữ và chữ viết của tộc bọn họ không giống nhau.
Nhưng xu hướng văn hóa chính vẫn là ngôn ngữ và chữ viết của loài người.
La Chinh nghĩ rằng những ngôn ngữ và chữ viết này đã truyền từ Thần vực tới vũ trụ.
Khi La Tiêu xây dựng vũ trụ Đại Diễn đã rót những văn hóa này vào trong vũ trụ Đại Diễn, cũng giống như lúc La Chinh cấu trúc nên thế giới bên trong cơ thể, cho nên đám người tà thần vẫn tiếp tục sử dụng chữ viết, phong tục, ngôn ngữ tương tự như loài người trong vũ trụ và Thần vực.
Nghe thấy câu hỏi của La Chinh, Lão Viên phì cười: “Ngay cả với chúng ta thì Phạn văn cũng chẳng dễ giải nghĩa.
Về điểm này, mẫu thân ngươi cũng hiểu mà”
Lê Lạc Thủy gật gật đầu: “Ừm, chữ viết được sử dụng ở nơi của bọn ta là do người tên là Thương Hiệt sáng tạo ra và được lưu truyền rất rộng rãi trong thế giới mẹ.
Tộc Lê Dân chúng ta cũng tiếp tục sử dụng dạng chữ viết này, đương nhiên nó sẽ được lưu truyền tới Thần vực rồi.
Thuở nhỏ chữ mà con học được ở trong vũ trụ Đại Diễn cũng được truyền thừa từ thế giới mẹ”
“Thì ra là như vậy…” Trong mắt La Chinh lộ vẻ ngạc nhiên.
Hắn vốn cho rằng chữ viết thường dùng có xuất xứ từ Thần vực, không ngờ là được truyền từ thế giới mẹ tới.
“Về phần Phạn văn thì đó là chữ viết của Cổ Thần Hỗn Độn” Lê Lạc Thủy lại bổ sung.
“Phạn văn này… ở trong thế giới mẹ cũng không dễ cắt nghĩa sao? Thế vì sao Niệm Nhi có thể dễ dàng đọc được Phạn văn?” La Chinh ngạc nhiên hỏi.
“Cái gì?” Cặp lông mày đang rũ xuống của Lão Viên đột nhiên vểnh lên.
“Niệm Nhi là ai? Có thể dễ dàng đọc được Phạn văn ư?” Trên mặt Lê Lạc Thủy cũng tràn đầy vẻ kinh ngạc.
La Chinh trả lời: “Chính là cháu nội của mẫu thân đấy, nó tên La Niệm”
“Cháu của ta?”
Trong mắt Lê Lạc Thủy lộ ra vẻ vừa mừng vừa sợ.
Đương nhiên bà không thể ngờ được mình lại có cháu nội.
Lão Viên vội vàng hỏi: “La Chinh, ngươi nói La Niệm có thể ‘dễ dàng’ đọc Phạn văn ư?”
Lão Viên nhấn mạnh hai chữ “dễ dàng”.
La Chinh “ừm” một tiếng, ngược lại thầm cảm thấy khó hiểu.
Lão Viên bỗng nhiên khua tay một cái, trong lòng bàn tay ông lóe lên một dòng chữ màu vàng óng ánh, đó chính là một dạng Phạn văn đặc biệt.
Ông lại xác nhận một lần nữa: “Chính là Phạn văn như vậy à?”
“Đúng vậy” La Chinh gật đầu: “Chữ viết của chân ý đạo pháp tự nhiên là do chính Niệm Nhi giải mã từ Phạn văn ra.
Nếu không, ta cũng chẳng có cách nào tu luyện được chân ý đạo pháp tự nhiên tới cấp độ này”
Vì sao La Niệm lại có thiên phú như vậy? Ngay cả La Chinh cũng cảm thấy kỳ lạ.
Lão Viên và Lê Lạc Thủy liếc nhìn nhau, trong mắt hai người đều tràn đầy vẻ thận trọng.
“Ngay cả trong thế giới mẹ thì chữ Cổ Thần Hỗn Độn cũng không phải là thứ mà nhân vật tầm thường có thể giải mã được” Lê Lạc Thủy thận trọng nói: “Chỉ những ai có mắt của Cổ Thần mới có tư cách giải mã Phạn văn! Dù là trong thế giới mẹ, người có được mắt của Cổ Thần cũng vô cùng hiếm thấy”
“Vậy có nghĩa là La Niệm có mắt của Cổ Thần ư?” La Chinh chớp chớp mắt.
La Yên đứng bên cạnh cũng cười nói: “Ca ca, đứa cháu này của ta thật lợi hại.
Lần này rời khỏi vùng đất Đạo Tranh, ta nhất định phải đi gặp nó một lần!”
“Nếu đúng như lời ngươi nói, nó thật sự có thể dễ dàng đọc được Phạn văn, thế thì nhất định nó là người có mắt của Cổ Thần.
Không những thế, nó còn có thể giải mã được chân ý đạo pháp tự nhiên thì chắc chắn mắt của Cổ Thần mà nó sở hữu có cấp bậc không thấp” Lão Viên nói, ánh mắt càng lúc càng thâm sâu: “Một người có Thiên Phạn vực, một người có mắt Cổ Thần, còn một người lại có truyền thừa Oa Ảnh.
Vì sao đến giờ những huyết thống này mới tập trung bộc phát?”
“Đây chính là ý chỉ của Cổ Thần Hỗn Độn, chúng ta có thể giành được thắng lợi cuối cùng” Lê Lạc Thủy cười nói.
“Có lẽ…” Trong đôi mắt già nua của Lão Viên tràn đầy vẻ mong chờ: “Nếu Thiên Phạn vực mà hắn sở hữu ngày một lớn mạnh thì đúng là có năng lực hóa giải nguy cơ trước mắt.
Nhưng người tu luyện Thiên Phạn vực cần không ít Linh Ô, mà phương pháp tu luyện cũng cần Lạc Thủy ngươi tới chỉ dạy”
Lê Lạc Thủy cười mỉm, nói: “Đương nhiên rồi.
Chinh Nhi, Yên Nhi, các con hãy rời khỏi vùng đất Đạo Tranh đi, về sau vẫn nên tuân theo sự sắp đặt của Vũ Thái Bạch.
Có điều, khi có cơ hội thì hãy đến tìm ta, Chinh Nhi biết ta trốn ở đâu rồi đấy”
“Vâng” La Chinh gật đầu.
Lê Lạc Thủy bước tới phía trước, ôm La Chinh và La Yên vào lòng, trên mặt là vẻ quyến luyến.
Bà chỉ là một hóa thân của nỗi sợ, bản thể cũng không biết tất cả những chuyện xảy ra ở nơi này, nhưng kén sáng ở giữa trán La Chinh có thể ghi chép lại tất cả, đến lúc gặp lại bà sẽ biết được thôi.
Đây là những ký ức vô cùng quý giá đối với Lê Lạc Thủy.
“Được, đồ cần lấy các ngươi đã lấy rồi, thứ không cần lấy cũng đã lấy tới tay.
Ta nên đưa các ngươi đi lên thôi” Lão Viên phẩy tay.
“Đến lúc nói lời tạm biệt rồi” Lê Lạc Thủy mỉm cười, trong đôi mắt lộ rõ vẻ quyến luyến.
Bà hôn trên trán La Yên và La Chinh mỗi người một cái.
“Mẫu thân!”
La Yên ôm chặt lấy Lê Lạc Thủy.
Mặc dù đây là lần đầu tiên nàng được gặp mẫu thân, nhưng cảm giác thân thiết chảy trong máu huyết chính là thứ mà bất cứ ai cũng không thay thế được.
Chẳng qua, dưới cái ôm này, thân thể Lê Lạc Thủy bỗng chốc biến thành đốm sáng màu đỏ nhỏ xíu, biến mất trong lồng ngực của La Yên.
Chương 2085: Kết quả của sự sốt ruột
Bên trong cửa hang lớn ở trên ngọn Nhược Mộc, từng bóng người bay ra khỏi đó, mà những người cầm đầu chính là Mục Huyền và Phương KínhDù họ đã bị thương nặng do Đông Phương Quỷ ra tay nhưng trước khi ác ma Ách Đồ xuất hiện thì bọn họ đã chạy tán loạn rồi, nên cuối cùng vẫn may mắn thoát khỏi vùng đất Đạo Tranh.
“Bịch bịch, bịch bịch…”
Bọn họ vừa mới bay ra ngoài cửa hang liền ngã nhoài ra lớp vỏ của Nhược Mộc, cả đám đều lộ ra dáng vẻ mệt mỏi.
“Lúc đầu cứ nghĩ là chết chắc rồi…”
“Tên Đông Phương Quỷ chết tiệt, tự mình tìm đường chết mà còn muốn lôi theo chúng ta chôn cùng!”
“Hừ, có lẽ lúc này y đã hóa thành tro bụi rồi!”
Lúc này đây, người mà những chân thần cấp cao này hận nhất không phải là La Chinh, mà là Đông Phương Quỷ.
Suýt nữa thì bọn họ bị Đông Phương Quỷ hại, may mà vẫn nhặt lại được cái mạng nên đương nhiên sẽ có cảm giác trở về từ cõi chết.
Bọn họ nghỉ ngơi một lúc ở bên cạnh miệng hang rồi bay về hướng thần thành Hóa Kiếm.
Chỉ một lúc sau khi họ vừa đi, Kiếm Ngao cũng lao vụt ra khỏi đó.
Phía sau hắn ta là mười một đệ tử của Kiếm tộc, cậu mắt đậu và Nam Lang Hoa.
“Trở về rồi!”
Tất cả mọi người đều nhoẻn cười khi lại được thấy ánh mặt trời lần nữa.
Kiếm tộc chỉ hy sinh một người, đồng thời còn giúp huynh muội La gia hoàn thành mục tiêu.
Chuyến Đạo Tranh lần này đối với họ mà nói là gần như hoàn mỹ.
“Vèo vèo vèo…”
Bọn họ cũng lao vút về hướng thần thành Hóa Kiếm.
Bên trong đại điện ở thần thành Hóa Kiếm, trên mặt đám người Kiếm Vô Ngân, Kiếm Lôi Đình và cả Vũ Thái Bạch đều lộ ra dáng vẻ nhẹ nhõm.
Bọn họ đã biết kết quả từ lâu.
Mặc dù họ không biết Lê Lạc Thủy sẽ đưa La Chinh và La Yên đi gặp ai, nhưng họ nghĩ rằng sư nương sẽ không làm hại đám La Chinh.
Còn phía dưới đại điện này, vả mặt của đám người Đông Phương Thái Thanh và Mục Huyết Dung thì lại vô cùng khó coi.
“Lâu nay ta đã nghe nói Kiếm tộc có một loại thuật là Động Sát, có thể nhìn xuyên qua Nhược Mộc thấy rõ tình huống ở bên trong.
Chắc các ngươi đã biết trong vùng đất Đạo Tranh xảy ra chuyện gì” Mục Huyết Dung trầm mặt chất vấn.
Kiếm Vô Ngân cười ha ha: “Lão phu không có thời gian rảnh rỗi mà đi xem động tĩnh của đám tiểu bối kia, có giành được hay không là nhờ vào bản lĩnh của bọn họ.
Có một số người dùng thủ đoạn thì thế nào cũng gieo gió gặt bão”
Con mắt của Đông Phương Thái Thanh hơi nheo lại.
Nghe giọng điệu của Kiếm Vô Ngân chứng tỏ ông ấy biết được mưu kế của Đông Phương gia, e rằng bọn họ đã nhìn thấy con ác ma kia.
Lúc trước, điều mà Đông Phương Thái Thanh lo lắng nhất là có lẽ Đông Phương Quỷ không tiến vào vùng đất Đạo Tranh.
Nếu như y chết trước khi tiến vào vùng đất Đạo Tranh, như vậy tất cả mọi sự chuẩn bị của Đông Phương gia đều uổng phí hết.
Nhưng khả năng này rất thấp.
Nếu Đông Phương Quỷ tiến vào vùng đất Đạo Tranh, đồng thời thành công triệu hồi được ác ma kia, vậy thì đám chân thần cấp cao ấy chắc chắn phải chết.
Nhưng cả Vũ Thái Bạch lẫn Kiếm Vô Ngân đều bày ra vẻ mặt nhẹ nhõm, điều này khiến Đông Phương Thái Thanh không hiểu.
Chẳng lẽ bọn họ đã đánh bại ác ma và thông qua được vùng đất Đạo Tranh?
Điều đó là không thể…
Chính vì Đông Phương Thái Thanh đứng ngồi không yên nên ông ta mới dẫn đám Đại Viên Mãn của liên minh các gia tộc quyền thế tới đây hỏi thăm, vậy mà cuối cùng lại đụng ngay vào cái đinh không đau không ngứa(*).
(*) Không đau không ngứa: thành ngữ tiếng Hán, ý chỉ cảm giác khó chịu không thể diễn tả thành lời.
Ngày nay, nó được dùng làm phép ẩn dụ cho việc không giải quyết được vấn đề, không trúng trọng điểm.
* Waka là đơn vị duy nhất tại Việt Nam sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.
Các cơ quan, tổ chức, cá nhân khác sao chép, đăng tải tác phẩm là vi phạm bản quyền.
Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.
Trân trọng!
Đúng lúc này, ngoài cửa bỗng nhiên truyền tới một trận hò hét, ngay sau đó ở cửa chính bỗng xuất hiện vài người.
“Mục Huyền!” Mặt Mục Huyết Dung tái mét, nàng ta hầu như chỉ liếc mắt một cái đã thấy Mục Huyền đang bị thương nặng: “Ngươi bị thương nặng sao?”
Sắc mặt Mục Huyền vô cùng khó coi, trên mặt hắn ta tràn đầy vẻ uất ức, hung hăng trừng mắt với Đông Phương Thái Thanh.
Thấy Vũ Thái Bạch và người của Kiếm tộc cũng ở đây, Mục Huyền cũng là người biết nguyên tắc lý lẽ nên không oán trách Đông Phương Quỷ và Đông Phương gia ngay trước mặt họ.
Hắn ta chỉ nhỏ giọng nói: “Còn không phải do tên Đông Phương Quỷ làm liên lụy sao, suýt nữa thì bỏ mạng rồi!”
“Sao nó lại liên lụy ngươi?” Đông Phương Thái Thanh vội vàng hỏi.
“Được rồi” Mục Huyền xua tay: “Ta không truy cứu chuyện này nữa.
Dù sao y cũng không về được nữa”
“Thực lực của Đông Phương Quỷ còn mạnh hơn ngươi, ngươi trở về được thì vì sao nó lại không về được?” Đông Phương Thái Thanh biết rõ nhưng vẫn cố hỏi, ông ta cần biết trong vùng đất Đạo Tranh đã xảy ra chuyện gì.
“Chúng ta gặp phải một con ác ma” Mục Huyền phùng mang trợn mắt lên, nói.
Nghe được lời này, Đông Phương Thái Thanh thoáng yên tâm hơn một chút, chẳng qua trước mặt các thánh nhân của Kiếm tộc, ông ta vẫn tỏ ra kinh ngạc hỏi: “Ác ma? Thế chẳng phải những người khác đều…”
“Chắc chắn là chết chắc chứ còn gì nữa” Mục Huyền bật thốt lên trả lời.
Đáp án này làm ánh mắt Đông Phương Thái Thanh thoáng hiện lên ý cười.
Bất kể bên trong Nhược Mộc đã xảy ra biến hóa gì, chỉ cần ai cũng chết hết thì mục đích của ông ta đã đạt được rồi.
Về phần quá trình đó diễn ra như thế nào thì ông ta cũng lười để ý tới.
Nhưng ông ta lại không biết rằng, câu nói của Mục Huyền hoàn toàn chỉ là nói mò thôi.
Dù sao đám bọn họ vừa nhìn thấy ác ma liền ồ ạt bỏ chạy, người sau còn nhanh hơn người trước, thế nên vốn chẳng biết rốt cuộc tại hiện trường xảy ra chuyện gì.
Về phần đám người Vũ Thái Bạch, vì đã tận mắt thấy toàn bộ quá trình nên giờ đây, thấy Đông Phương Thái Thanh cố làm ra vẻ như vậy, bọn họ chỉ nở nụ cười lạnh chứ không nói lấy câu nào.
Sau khi mấy người Mục Huyền trở về không lâu, ngoài cửa đại điện lại có một nhóm người nữa xuất hiện, chính là bọn Kiếm Ngao.
Nhóm Mục Huyền, Phương Kính nhìn thấy nhóm Kiếm Ngao xuất hiện thì hoảng hốt cứ như gặp ma vậy.
“Các ngươi, các ngươi cũng chạy trốn sao?” Mục Huyền hỏi.
Đám người Mục Huyền vốn cho rằng bọn họ là những người sống sót duy nhất, thế nhưng các đệ tử của Kiếm tộc hầu như đều trở về nguyên vẹn!
Kiếm Ngao thấy bầu không khí khác thường trong đại điện thì chỉ cười nhạt một tiếng: “Kiếm tộc chúng ta há lại chạy trốn?”
Trên mặt Mục Huyền đầy vẻ không phục, hắn ta lạnh giọng nói: “Không chạy trốn? Đối mặt với con ác ma kia, làm sao các ngươi có thể còn mạng trở về được?”
“Rất đơn giản” Kiếm Ngao vừa cười vừa nói.
Trên mặt các đệ tử Kiếm tộc khác, bao gồm cả cậu mắt đậu và Nam Lang Hoa đều hiện lên một nụ cười kỳ lạ.
“Làm sao có thể làm được?” Mục Huyền nhìn Kiếm Ngao chằm chằm, hỏi.
Những đại viên mãn và đám chân thần kia cũng hồi hộp nhìn Kiếm Ngao chằm chằm, vội vã đòi câu trả lời của bọn họ.
Đương nhiên, bọn họ tuyệt đối chẳng quan tâm Kiếm Ngao sống sót như thế nào, bọn họ chỉ quan tâm có phải có ai đã giành được truyền thừa Đạo Tranh hay không?
“Giết con ác ma kia, không được à?” Kiếm Ngao cười ha ha, đáp trả.
Nghe thấy thế, mặt Mục Huyền bỗng nhiên biến sắc.
Đông Phương Thái Thanh nhíu mày: “Giết con ác ma kia? Chỉ dựa vào những chân thần cấp cao như các ngươi ư?”
Kiếm Ngao cũng chẳng kiêng nể Đông Phương Thái Thanh, hai vị thánh nhân của Kiếm tộc còn đang ở đây cơ mà.
Hắn ta nhún nhún vai, dẫn theo đám đệ tử của Kiếm tộc đi về phía trên của đại điện, vừa đi vừa nói: “Ác ma không phải do chúng ta giết, nhưng thật sự là nó chết rồi.
Đông Phương Quỷ kia cũng gieo gió gặt bão, y đã chết rồi.
Có tin hay không là tùy các ngươi”
Lần này, sắc mặt của đám người Đông Phương Thái Thanh, Mục Huyết Dung, Phương Hận Thiếu, và Đường Vãn đều khó coi chết đi được.
Bọn họ cũng không thể phân biệt được lời nói của Kiếm Ngao là thật hay giả.
Họ chỉ biết nhìn nhau, đều thấy được vẻ lo âu của nhau trong ánh mắt.
Dù sao hai huynh muội La gia vẫn chưa xuất hiện.
Bọn họ cũng hy vọng, tốt nhất là hai người này chết trong vùng đất Đạo Tranh, vĩnh viễn đừng xuất hiện nữa.
Nhưng thời gian chưa hết một nén nhang, ngoài cửa đại điện lại lần nữa xuất hiện hai bóng người, người sau tiếp bước người trước.
Đó chính là hai huynh muội La gia.
Mặc dù bọn họ mất một lúc ở trong giếng sâu, nhưng nhờ Lão Viên đưa tiễn mà hai người họ được một tầng chất lỏng màu xanh lục bọc ở bên ngoài và đưa thẳng lên trên xuyên qua Nhược Mộc, gần như không bị cản trở chút nào, vì thế bọn họ không về chậm hơn nhóm Kiếm Ngao bao nhiêu lâu.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Trò Chơi Ngừng Phục Chỉ Có Ta Biết Xâm Lấn Thực Tế [Dịch] Trò Chơi Ngừng Phục Chỉ Có Ta Biết Xâm Lấn Thực Tế](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/07/Dich-Tro-Choi-Ngung-Phuc-Chi-Co-Ta-Biet-Xam-Lan-Thuc-Te-Audio-FULL.jpg)




