[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 414 : Kiên quyết (c2066-c2070)
❮ sautiếp ❯Chương 2066: Kiên quyết
“Hử?”Đồ Ách liếc nhìn bóng La Chinh bay đi như lá rụng, ngạc nhiên: “Đúng là thân pháp kỳ diệu, có thể vận dụng cách lựa thế đến mức này.
Thú vị…”
Nếu chỉ xét về thân pháp thì Bát Khúc Phi Yên chẳng là gì trong Thần vực.
Dù sao Bát Khúc Phi Yên cũng không phải thần thông được sinh ra từ thần đạo.
Thế nhưng nó lại khác hẳn sau khi dung nhập với chân ý của đạo, do đó đương nhiên là Đồ Ách rất kinh ngạc.
Trong mắt gã ta thì đám chân thần cấp cao này chỉ là đám kiến bé nhỏ, thế mà một con kiến trong số đó lại thoát khỏi cú đạp của gã!
“Khà!”
Đồ Ách cười khẽ, cơ thể khổng lồ nhảy bật lên.
Cú nhảy ấy làm gã ta trông như một ngọn núi đang lao đi, hơn nữa đích ngắm lại là La Chinh!
Cho dù La Chinh bỏ chạy rất nhanh nhưng cũng không thể thoát khỏi phạm vi bao phủ của Đồ Ách!
La Chinh ngước nhìn con quái vật lớn trên đầu, cười khổ rồi đành sử dụng Bát Khúc Phi Yên lần thứ hai.
“Ầm ầm!”
Cơ thể to như núi đạp xuống khiến cả vùng đất Đạo Tranh rung chuyển như động đất, thậm chí đến phần đáy Nhược Mộc cũng hơi rung lên.
Ác ma đè ép mạnh mẽ làm gió lốc kéo đến ồ ạt, sương mù cũng bị thổi bay rối tung.
La Chinh lại bay múa theo cơn lốc như một con muỗi uyển chuyển.
Xem ra Đồ Ách cũng không dùng hết sức mà chỉ như đùa bỡn, quyết tâm bắt lấy La Chinh bằng tay không!
La Yên thấy ca ca đang gặp nguy hiểm nên dứt khoát bay vòng lên và xông thẳng về phía La Chinh.
“Chạy mau!”
“Không ai là đối thủ của nó…”
“Ta đã bảo nên rời khỏi vùng đất Đạo Tranh từ sớm rồi mà!”
“Vèo vèo vèo…”
Các chân thần cấp cao tái mặt, cả đám con cháu gia tộc cấp một lẫn chân thần xuất thân bình dân đều bỏ chạy tán loạn.
Các chân thần thuộc liên minh các gia tộc quyền thế đều thầm oán hận Đông Phương gia nên đâu chịu tiếp tục bán mạng, thế là cũng chạy mất tăm.
“Làm sao bây giờ?”
Mặc Nam cũng lo lắng khi thấy La Chinh đối mặt với nguy hiểm.
Con cháu gia tộc cấp một chạy, chân thần xuất thân bình dân chạy, bây giờ chỉ còn lại đệ tử Kiếm tộc, La Yên và gã “mắt đậu” thôi.
Điều bất ngờ ở đây là Nam Lang Hoa cũng ở lại với bọn họ.
Nam Lang Hoa luôn tỏ ra nhát gan suốt chuyến đi, thế mà bây giờ lại không chạy trốn!
“Chúng ta… cũng đi thôi” Một đệ tử Kiếm tộc nói khẽ.
“Đúng, đó là một con ác ma thật sự đấy!” Một đệ tử Kiếm tộc khác tán thành.
Trong lòng những người ở đây đều cảm thấy sợ hãi, người tu luyện thành chân thần đều rất quý trọng mạng sống của mình.
Nghe thế, Kiếm Ngao liếc nhìn mọi người rồi nói: “Thân là đệ tử Kiếm tộc, ắt hẳn các vị hiểu hàm nghĩa của kiếm Tai Kiếp hơn ta!”
Kiếm Tai Kiếp…
Nó được xem như vật cấm trong Kiếm tộc.
Thanh kiếm này vừa hiếm vừa có uy lực lớn, nhưng không đệ tử Kiếm tộc nào muốn sở hữu, bởi vì cái giá phải trả để sử dụng nó là mạng sống của chính mình!
Một khi người trong Kiếm tộc mang kiếm ấy tức là đã trở thành tử sĩ của tộc!
“Bao kỷ nguyên thần qua, chỉ có duy nhất một dạng người trong Kiếm tộc ta mang theo kiếm Tai Kiếp, đó chính là người chết!” Kiếm Ngao tỏ ra thản nhiên: “Hiện giờ La Chinh đã khắc tên mình lên bia đá, các vị… định mang kiếm Tai Kiếp trở về như vậy à?”
So với các gia tộc quyền thế và chủng tộc lớn khác, quy tắc của Kiếm tộc không nghiêm ngặt và người trong tộc cũng không bị hạn chế là bao.
Do vậy, dù bọn họ mang kiếm Tai Kiếp về thì cũng sẽ không bị phạt quá nặng, có khi còn không ai trách phạt nữa kìa.
Thế nhưng Kiếm tộc là một chủng tộc coi trọng danh dự đến mức cực đoan, một số đệ tử Kiếm tộc thà chết cũng không muốn mang tiếng xấu!
Kiếm Ngao vừa dứt lời, nét mặt của các đệ tử Kiếm tộc cũng hơi thay đổi.
“Muốn đi thì có thể đi ngay bây giờ” Kiếm Ngao thờ ơ nói.
Các đệ tử Kiếm tộc im lặng, không ai dời bước.
“Đã vậy…” Kiếm Ngao vung tay, một thanh kiếm máu đỏ rực được rút mạnh ra: “Các vị có dám lên với ta không?”
Kiếm Tai Kiếp khá giống với Diệt Huyết Chú Kiếm được ngưng tụ từ máu của Đông Phương Quỷ.
Diệt Huyết Chú Kiếm gây tổn thương cho người sử dụng nhưng sẽ ngừng khi máu cháy đến một giới hạn nhất định, không cần đổi bằng tính mạng.
Còn kiếm Tai Kiếp thì khác, rút nó ra nghĩa là tự hiến tế chính mình, biến bản thân thành vật hy sinh của nó!
“Xoẹt, xoẹt, xoẹt, xoẹt…”
Sau khi Kiếm Ngao rút kiếm, Mặc Nam và các đệ tử Kiếm tộc khác cũng rút kiếm Tai Kiếp của mình ra.
Kiếm Ngao nhìn thanh kiếm bốc lên tà khí ngùn ngụt trong tay, ánh mắt lộ ra vẻ cô quạnh.
Sau khi hắn ta ra quyết định, kiếm Tai Kiếp cũng bắt đầu kêu vang.
“Hức hức…”
Vào giờ phút này, kiếm Tai Kiếp phát ra tiếng kêu thảm khiếp người như trẻ con khóc.
Gương mặt tuấn tú trắng nõn của Kiếm Ngao ửng đỏ, vô số đường vân màu máu có hình thù kỳ quái lan khắp da hắn ta, tà khí cũng cuộn trào mãnh liệt trong đôi mắt.
Không chỉ hắn ta mà Mặc Nam và các đệ tử Kiếm tộc khác cũng vậy.
“Bố trí Lăng Tiêu Kiếm Trận! Diệt Hồn Công Kiếm! Lên!”
“Vèo!”
Dứt lời, Kiếm Ngao vọt đi đầu tiên.
Những đệ tử Kiếm tộc khác xếp hàng bay vọt lên theo, không chút chần chờ.
Chỉ còn gã “mắt đậu” và Nam Lang Hoa đứng dưới tấm bia đá.
Gã “mắt đậu” liếc nhìn phía xa, sau đó lập tức lấy một gói nhỏ hình vuông ra từ trong nhẫn Tu Di của mình.
Cuối cùng, gã rút hai thanh kiếm hai lưỡi có kết cấu cổ xưa ra khỏi gói nhỏ, đồng thời hỏi Nam Lang Hoa: “Tại sao ngươi không đi?”
Tất cả chân thần đều đã giải tán mà Nam Lang Hoa vẫn đứng tại đây, hành vi ấy thật sự làm gã “mắt đậu” bất ngờ.
Nam Lang Hoa tái mặt vì quá sợ hãi, có điều vẫn hạ giọng trả lời gã: “Vùng đất Đạo Tranh này không chỉ có mỗi con ác ma đó, bỏ chạy lung tung e rằng vẫn phải chết”
Mỗi tay gã “mắt đậu” cầm một thanh kiếm hai lưỡi, cười nói: “Ở đây cũng chỉ có nước chết thôi”
Nam Lang Hoa lắc đầu: “Chưa chắc…”
Ác ma kia rất đáng sợ, Nam Lang Hoa từng nghe đủ loại tin đồn khó tưởng về vực thẳm Ma Vực.
Thế nhưng trong lòng Nam Lang Hoa lại có linh cảm rằng việc ở lại không tệ như hắn ta đã nghĩ.
“Ta cũng cảm thấy chưa chắc!”
Gã “mắt đậu” cười khẽ, cơ thể bay lên, gương mặt không có bất cứ nét sợ hãi nào!
“Để xem lần này ngươi chạy thế nào!”
Giọng nói ồm ồm phát ra từ miệng Đồ Ách.
Gã ta đuổi mãi mà vẫn không đụng đến được góc áo của La Chinh nên đã mất kiên nhẫn.
Những tia chớp màu đỏ máu bắn ra từ tay gã ta hợp lại thành một vòng xoáy, giới hạn phạm vi hoạt động của La Chinh lại trong đó.
La Chinh hoàn toàn không còn đường trốn, sau đó hắn nhìn thấy bàn tay khổng lồ của Đồ Ách cũng duỗi về phía mình!
“Phiền toái rồi…”
La Chinh hơi nheo mắt nhìn bàn tay khổng lồ trước mặt.
Không còn đường trốn thì đành phải gắng gượng chống đỡ nó thôi!
Đúng lúc đó, một luồng sáng tím chói mắt bỗng lóe lên sau lưng La Chinh.
Đôi mắt La Yên ẩn chứa nét kiên quyết.
Hai tay nàng giao nhau, một cái bóng màu tím bao bọc lấy nàng.
Chương 2067: Oa Ảnh
Cái bóng màu tím bao trùm nàng rồi bắt đầu khuếch đại với tốc độ cực nhanhLa Yên đặt hai tay trước ngực, miệng lầm bầm.
Cái bóng màu tím ngày càng mở rộng, từ mười trượng, trăm trượng cho đến nghìn trượng…
Chỉ trong nháy mắt, cái bóng đó đã hóa thành một con quái vật lớn có thân hình uyển chuyển của phụ nữ, chẳng qua nó không có cánh tay mà là hai sợi roi mảnh dài.
Phần đầu của nó giống như chim ưng.
Nó còn có một cái miệng sắc bén như mỏ chim.
La Yên bị bao gọn ngay giữa cái bóng ấy!
“Đó… Đó là gì vậy…”
Nam Lang Hoa trợn mắt há mồm trước con quái vật to lớn được biến ra từ cái bóng tím ban đầu.
Ít nhất hắn ta chưa từng nghe nói đến vật có hình thù kỳ quái như thế trong Thần vực!
Sau khi vào linh sơn Bất Chu, Vũ Thái Bạch từng nói cho La Yên biết rằng trong lòng của nàng có một con quái vật mạnh mẽ đang ẩn náu.
Con quái vật ấy sẽ từ từ mê hoặc tâm trí của nàng, cắn nuốt rồi thay thế nàng.
La Yên không hiểu vì nàng chưa từng nhận thấy sự tồn tại của con quái vậy đó.
Vũ Thái Bạch bèn nói đó là năng lực thiên phú của bộ tộc các nàng.
Mỗi người trong chủng tộc của nàng đều sẽ đối mặt với con quái vật trong nội tâm kể từ khi được sinh ra.
Nếu có thể khống chế nó thì sẽ sở hữu năng lực mạnh mẽ hơn những chủng tộc khác, còn không thì sẽ chết yểu.
Lúc còn ở Hạ giới, La Yên chưa từng phát hiện quái vật nên chỉ cho rằng lời nói của Vũ Thái Bạch là hão huyền.
Sau khi Vũ Thái Bạch đánh thức quái vật trong nàng bằng bí pháp, nàng mới nhận thấy sự tồn tại của nó và biết điểm đặc biệt của mình.
La Yên không lo lắng về bản thân mà lo cho ca ca trước.
Mãi đến khi Vũ Thái Bạch nói rằng huynh muội hai người cùng cha cùng mẹ nhưng không cùng một chủng tộc, La Chinh không gặp phải vấn đề này thì nàng mới yên lòng.
Dưới sự chỉ dạy của Vũ Thái Bạch, La Yên không ngừng đấu tranh với quái vật.
Nàng từng rơi vào tình thế xấu trong một khoảng thời gian, cũng nhờ có sự trợ giúp của Vũ Thái Bạch mới có thể cố gắng vượt qua.
Hiện La Yên đang chiếm lợi thế nhưng vẫn khó có thể điều khiển quái vật, nếu tùy tiện thả nó ra thì e rằng sẽ bị phản phệ.
Nhưng mà ca ca đang gặp nguy hiểm, La Yên đâu còn giữ được lý trí chứ?
Nàng quyết định thả nó ra mà gần như không hề do dự!
“Hồ đồ!”
“Đùng!”
Vũ Thái Bạch thấy thế thì nện một cú đấm lên xà ngang khiến cả tòa lầu các hơi rung lên.
“Cái bóng bao bọc đứa bé đó là Oa Ảnh trong truyền thuyết à?”
“Lần đầu tiên thấy đó, đặc biệt thật…”
Kiếm Vô Ngân và Kiếm Lôi Đình đều ngạc nhiên.
Người Thần vực biết rất ít về thế giới trong hỗn độn.
Con đường duy nhất giúp bọn họ hiểu biết về sinh linh bậc trên là chữ Phạn.
Thế nhưng những tin tức vụn vặt từ chữ Phạn chỉ giúp bọn họ có được kiến thức không toàn diện.
Hai vị thánh nhân cũng có nghe về hai người con của La Tiêu.
“Đúng thế, bây giờ nàng không đủ khả năng sử dụng Oa Ảnh, thả Oa Ảnh ra khỏi nội tâm chẳng khác nào tìm đường chết! Nếu như nàng bị phản phệ thì hậu quả khôn lường…” Vũ Thái Bạch vừa lo lắng vừa bất đắc dĩ.
Vũ Thái Bạch vốn mừng rỡ vì La Chinh đã khắc tên lên chỗ cao hơn Đông Phương Quỷ, thậm chí là vui sướng ngây ngất.
Thế thì việc La Chinh nhận được truyền thừa Đạo Tranh gần như là ván đã đóng thuyền.
Nào ngờ giữa chừng lại có một con ác ma xông ra.
Vũ Thái Bạch, Kiếm Vô Ngân và Kiếm Lôi Đình lập tức hiểu âm mưu của Đông Phương gia thông qua dáng vẻ điên cuồng của Đông Phương Quỷ.
Kiếm Vô Ngân vô cùng hối hận.
Nếu ông biết trước thì đã mặt dày bỏ tên đám người của liên minh các gia tộc quyền thế ra khỏi danh sách rồi.
Hiện tại Kiếm tộc còn chưa trở mặt với liên minh các gia tộc quyền thế, từ chối thì không tốt lắm nên Kiếm Vô Ngân đành giảm phân nửa số người tham gia của liên minh các gia tộc quyền thế.
Ai mà ngờ Đông Phương gia lại lên kế hoạch thả một con ác ma tại vùng đất Đạo Tranh từ sớm…
Ác ma vừa xuất hiện, mọi hy vọng đều tan biến.
“Cho dù không liều mạng thì cũng sẽ chết dưới tay ác ma thôi, La Yên làm không sai” Kiếm Vô Ngân nói với vẻ thản nhiên.
Thay vì trốn tránh hay lưỡng lự, chi bằng đánh một trận hết sức mình.
Động vật là vậy, con người cũng thế, đến cả thần cũng không tránh khỏi điều đó.
Suy cho cùng thì thần, thậm chí là đại viên mãn, á thánh lẫn thánh nhân, cũng đều chỉ đạt được tuổi thọ vĩnh hằng chứ không thật sự có được trí tuệ và tài năng toàn diện.
Bọn họ vẫn tuân theo luật rừng như con người bình thường, vẫn ôm ham muốn vô tận và chém giết nhau vì chính nghĩa hoặc lợi ích!
La Yên đang bị bao bọc trong quái vật, đôi mắt đã nhuộm đẫm ánh tím.
Nàng hơi nheo mắt lại rồi đột ngột vung tay lên.
Cái bóng to lớn cũng vung đôi tay của mình hệt như nàng.
“Xoẹt! Xoẹt!”
Có điều phần tay của cái bóng là hai sợi roi sắc bén!
Cặp roi ấy vung mạnh xuống, một cái khe lớn màu đen lập tức xuất hiện trên không trung theo cú quất của nó.
Đến không gian của Thần vực cũng không chịu nổi cú quất ấy là biết nó ẩn chứa uy lực và khí thế kinh khủng đến nhường nào.
Đồ Ách không thèm để mắt đến bất cứ tên chân thần nào.
Dẫu sao thì ở trong Ma Vực và Thần Vực, gã ta cũng chẳng buồn tàn sát đám chân thần cấp cao như bọn họ.
Trước kia, ma sứ vực thẳm từng sử dụng cánh cửa ác ma để triệu hồi Đồ Ách đến tầng thứ nhất của vực thẳm Ma Vực.
Khi ấy liên minh các gia tộc quyền thế đang tổ chức một cuộc thi lớn.
Tuy vực thẳm Ma Vực khủng bố nhưng ma vật tại tầng thứ nhất không mạnh cho lắm.
Đối với những đệ tử của gia tộc quyền thế, nơi đó không chỉ là nơi huấn luyện mình mà còn có thể tích lũy Thần Vũ tệ.
Do vậy, cứ cách một đoạn thời gian là các gia tộc quyền thế lại đưa đệ tử của mình vào đó sau khi đã chuẩn bị đầy đủ.
Thế nhưng bọn họ đâu ngờ mình sẽ gặp phải Đồ Ách tại tầng thứ nhất.
Đối với đệ tử thuộc liên minh các gia tộc quyền thế, việc Đồ Ách giáng lâm đã khiến cuộc thi trở thành một cuộc tàn sát.
Chưa đến mười nhịp thở, Đồ Ách đã tiêu diệt hơn năm trăm chân thần, trong đó có bảy mươi sáu chân thần cấp cao và bốn trăm bảy mươi chân thần cấp trung…
Do Đồ Ách ra tay nên các gia tộc quyền thế mới cẩn thận hơn trong việc đến vực thẳm Ma Vực rèn luyện, phải có đại viên mãn và á thánh đi cùng thì mới tổ chức đợt rèn luyện quy mô lớn.
Theo Đồ Ách, đám chân thần này không đáng để mình ra tay.
Thế nhưng gã ta gặp phải La Chinh.
Thân pháp của kẻ này ẩn chứa khí thế cực kỳ đặc biệt khiến gã ta không thể nào bắt được, quả thực gã phải dốc hết sức mới trói buộc hắn được.
Khi gã ta đang cảm khái sự kỳ quái của tên này thì lại có một chân thần cấp cao khác ngưng tụ ra cái bóng kỳ dị.
Khí thế của cái bóng ấy mạnh trên cả dự đoán của Đồ Ách.
“Bọn Thần vực đã mạnh đến thế rồi sao?”
Thấy hai sợi roi mang khí thế khổng lồ ấy quất qua, Đồ Ách buộc phải vươn hai tay ra hòng bắt lấy chúng.
“Hừ!”
La Yên hừ lạnh với động tác của gã ta.
“Xoẹt…”
Ngay khi bắt lấy hai sợi roi, sắc mặt của Đồ Ách lập tức thay đổi.
Một lực xé mạnh mẽ khiến đôi tay của gã ta nổ thành một đống bọt máu chỉ trong nháy mắt, đúng là yếu như giấy vậy.
Chương 2068: Ánh kiếm
Sinh linh như ác ma hấp thu vô số ác niệm bên trong vực thẳm Ma Vực nên cơ thể vô cùng mạnh mẽ, đây cũng là đặc tính của bộ tộc ác maNhìn từ góc độ khác, bộ tộc ác ma là loại sinh linh tà ác và hoàn mỹ nhất do tất cả các sinh linh trong Thần vực tưởng tượng ra.
Sự tưởng tượng qua vô số kỷ nguyên thần không ngừng làm hình tượng ác ma phong phú hơn, đồng thời khiến cơ thể, khung xương và máu thịt của ác ma trở nên mạnh mẽ hơn.
Bên cạnh đó, nó còn khiến ác ma biến thành sinh linh tà ác cực đoan.
Bộ tộc ác ma đại diện cho sự sợ hãi và hủy diệt.
Nói cho cùng, “sức mạnh tín ngưỡng” trong Thần vực cũng không chuyển hóa thành “thế” để ai đó hấp thu, mà tràn vào các cấm địa lớn cuồn cuộn không ngừng.
Vực thẳm Ma Vực lại là nơi hấp thu mọi sức mạnh tín ngưỡng tiêu cực…
Sinh linh mạnh mẽ nhường ấy lại không thể đỡ được đòn tấn công của cái bóng do một chân thần cấp cao triệu ra!
La Chinh đang bị bao vây trong tia chớp màu máu cũng trợn to mắt trước cảnh tượng ấy.
Hắn bỗng hiểu những gì La Yên từng nói khi đối mặt với Tinh Lân, nếu nàng cẩn thận một chút thì dù đối thủ có là đại viên mãn cũng không đáng sợ.
Nếu như La Yên có đầy đủ thời gian chuẩn bị trước khi Tinh Lân xuất hiện thì e là nàng sẽ không sợ gã thật!
Bọn Kiếm Ngao vừa kích hoạt kiếm Tai Kiếp cũng cảm thấy máu nóng sục sôi!
Thành thật mà nói, cho dù mười hai người của Kiếm tộc đều sử dụng kiếm Tai Kiếp cũng chưa chắc là đối thủ của Đồ Ách.
Bọn họ biết hành vi của mình chẳng khác nào đi chịu chết, nhưng mà bọn họ không thể làm gì khác hơn trong tình huống như thế này.
Nhưng bọn họ còn chưa xông lên thì đã thấy La Yên thi triển thủ đoạn đó, đương nhiên là rất giật mình.
Sau khi ngạc nhiên, Kiếm Ngao lại lộ rõ vẻ vui mừng!
Tuy hắn ta không biết La Yên sử dụng chiêu thức gì, nhưng có lẽ bọn họ thật sự có thể giết con ác ma này và sáng tạo ra kỳ tích?
Có lẽ chuyện đó hoàn toàn không có khả năng xảy ra, chẳng qua La Yên đã khiến các đệ tử Kiếm tộc sinh ra hy vọng!
“Diệt Hồn Công Kiếm! Giết!”
Kiếm Ngao đứng đầu, các đệ tử Kiếm tộc đứng thành hai hàng song song ở hai bên, mũi kiếm Tai Kiếp sắc nhọn chỉ thẳng về phía trước.
Gương mặt của mỗi một đệ tử Kiếm tộc đều hiện vẻ kiên quyết chứ không do dự hay muốn rút lui.
Những luồng sáng đỏ đậm kết nối bọn họ với nhau.
Diệt Hồn Công Kiếm là chiêu thức giết người ác liệt nhất trong Lăng Tiêu Kiếm Trận, Kiếm Ngao không hề chần chừ khi sử dụng nó với gã ác ma mạnh mẽ như Đồ Ách.
Ngay khi hai tay của Đồ Ách bị thương và lộ ra xương trắng đáng sợ, kiếm trận do mười hai người lập nên đã hóa thành một bóng kiếm lớn và bắn thẳng đến!
Bên trong luồng sáng đỏ tỏa ra từ kiếm Tai Kiếp ẩn chứa uy lực và khí thế chưa từng có, bọn họ đã đặt cược tất cả của mình vào nó.
“Vút!”
“Phập!”
Không ngờ mười hai người lại xuyên thẳng qua cơ thể khổng lồ của Đồ Ách!
Bóng kiếm lớn đâm xuyên qua phần bụng của Đồ Ách và để lại một vết thương rộng khoảng một trượng.
“Ầm ầm ầm…”
Cơ thể to lớn của Đồ Ách lùi về sau mấy bước.
Cái bóng do La Yên điều khiển lại quất cặp roi mảnh dài lần thứ hai.
Mỗi lần roi bay đến, máu thịt trên người Đồ Ách lại hóa thành một bãi máu.
Không lâu sau, cơ thể gã ta đã chằng chịt vết thương.
“Đùng đùng đùng…”
Đông Phương Quỷ vốn ngất xỉu trong hố to, đến khi tỉnh thì lại nghe thấy những tiếng nổ đùng đùng bên tai.
“Chắc hẳn con ác ma Đồ Ách kia đã giết hết bọn họ rồi nhỉ?”
Đông Phương Quỷ vừa tỉnh táo lại bèn lảo đảo đứng dậy.
Cái búng tay của Đồ Ách đã làm cơ thể y bị thương nặng và gần như mất đi sức chiến đấu.
Đông Phương Quỷ vừa cố sức đứng dậy khỏi hố thì đã thấy một bóng kiếm thật to đâm xuyên qua phần lưng của Đồ Ách.
Kiếm Ngao ở phía trước đã điều khiển Lăng Tiêu Kiếm Trận đâm Đồ Ách lần hai!
“Chuyện này…”
Đông Phương Quỷ sửng sốt, gần như không tin vào đôi mắt của mình.
Y lại thấy La Yên lơ lửng giữa không trung, hình như nàng đang điều khiển một cái bóng lớn quái dị, liên tục làm Đồ Ách bị thương.
Cảnh tượng trước mắt khác hẳn tưởng tượng của y.
Đồ Ách là con ác ma mạnh không ai sánh bằng tại vực thẳm Ma Vực, dù bị ba á thánh của Đông Phương gia vây đánh cũng không bỏ mạng, trái lại còn chạy thoát thành công.
Mãnh thú hùng mạnh như thế lại không thể chống chọi trước sự vây đánh của bọn La Yên và Kiếm Ngao ư?
Sao có thể thế được!
Tại sao có thể như vậy?
Giờ phút này, nội tâm của Đông Phương Quỷ đang chấn động dữ dội.
Tất cả ý nghĩa của y đều tập trung vào con ác ma này.
Nếu đến ác ma cũng không thể ngăn cản huynh muội La gia thì mọi nỗ lực của y đều chỉ là trò cười…
…
Thực ra bản thân Đồ Ách cũng đang thấy ngạc nhiên và khó hiểu.
Cuộc tiến công của bọn La Yên và Kiếm Ngao tuy mãnh liệt nhưng không gây tổn thương đến phần gốc rễ của Đồ Ách.
Năng lực khôi phục của ác ma mạnh đến đáng sợ.
Sau khi bị thương liên tục, đôi mắt Đồ Ách lóe ánh đỏ.
Gã ta cười gằn.
“Tốt lắm… Các ngươi thành công chọc tức ta rồi đấy!”
Dứt lời, cơ thể cồng kềnh của gã ta bỗng trở nên nhanh nhẹn hẳn.
Đồ Ách nghiêng người rồi xông về phía La Yên!
“Ầm ầm!”
Cú va chạm khiến cá bóng lớn do La Yên điều khiển lui về sau vài bước.
Đúng lúc này, Kiếm Ngao lại hóa thành một bóng kiếm khổng lồ và bắn thẳng về phía Đồ Ách!
“Cút!”
Đồ Ách xoay người, bàn tay to đập về phía bóng kiếm.
Máu thịt trên đôi tay của gã ta đã bị roi của La Yên quất nát nên cú đập này được thực hiện bởi phần xương tay đỏ thẫm của ác ma.
“Ầm ầm!”
Sau tiếng nổ, bề mặt của bóng kiếm tỏa ra một đợt dao động mềm dẻo.
Các đệ tử Kiếm tộc bên trong kiếm trận cùng bị va chạm mạnh bởi luồng sức mạnh khổng lồ ấy.
“Phụt, phụt, phụt…”
Mười hai người, kể cả Kiếm Ngao, đều hộc máu.
Mặc dù sức mạnh ấy chia đều cho mười hai người nhưng bọn họ vẫn khó mà chịu nổi!
Đồ Ách thấy cú đấm ấy không đập nát được kiếm trận thì bèn giơ nắm tay lần nữa.
Nếu cú này đập trúng kiếm trận thì chắc chắn Lăng Tiêu Kiếm Trận sẽ tan rã, người kết trận cũng sẽ bị đánh chết tươi!
Đông Phương Quỷ xem đến đây mới hưng phấn.
“Thế mới đúng chứ, đó mới là sức mạnh của ác ma, không… Thật ra ngươi không chỉ có bấy nhiêu đó sức mạnh!” Đông Phương Quỷ cười nói.
Kiếm Vô Ngân và Kiếm Lôi Đình trong thần thành Hoá Kiếm không hẹn mà cùng nhắm mắt lại.
Mười hai người tham gia Đạo Tranh lần này đều được tuyển chọn cẩn thận.
Đặc biệt là Kiếm Ngao.
Trong Kiếm tộc, chân thần cấp cao phải vô cùng xuất sắc mới có thể được ban họ “Kiếm”.
Bởi lẽ chỉ có đại viên mãn mới có tư cách lấy họ Kiếm!
Tuy hai vị thánh nhân biết sử dụng kiếm Tai Kiếp là chết chắc nhưng vẫn không đành lòng nhìn con cháu mình rơi vào cảnh ngộ thê thảm như vậy.
Ngay khoảnh khắc nắm đấm ấy giáng xuống, Đông Phương Quỷ vừa dứt câu thì bỗng có một luồng khí thế hào hùng bùng nổ.
Gần như trong nháy mắt, một ánh kiếm sáng chói vô ngần bắn ra từ nơi luồng khí thế ấy bùng lên.
Ánh kiếm ấy như có thể chém rách trời đất, gần như không ai trong Thần vực có thể chống lại.
“Vù…”
Đồ Ách cảm thấy như có một cơn gió khẽ thổi qua, vai phải bỗng nhẹ hẫng.
“Ầm ầm!”
Cánh tay thô to rời khỏi cơ thể của gã ta rồi nện xuống đất.
Chương 2069: Nghiêm túc
La Chinh đứng cách đó không xa, tay nắm một thanh kiếm dài màu lục nhạt, đôi mắt vô cảm nhìn thẳng vào Đồ Ách, miệng không ngừng thở hổn hểnThanh kiếm kia chỉ là chí bảo Hồng Mông bình thường nên không tài nào chịu đựng nổi năng lượng của kiếm Dung Đạo.
Sau khi hắn chém ra nhát kiếm đó, thanh kiếm cũng xuất hiện vô số vết nứt.
Vừa rồi Đồ Ách bị La Yên và đệ tử Kiếm tộc thay phiên tấn công nên lồng giam tia chớp đã tan biến, La Chinh lại được tự do.
Tuy nhiên, kiếm Dung Đạo này không phải là thứ hắn có thể thi triển liên tục.
Lúc đối mặt với Tinh Lân, La Chinh đã dứt khoát chém hai nhát để cứu La Yên.
Cả thần cách lẫn cơ thể của hắn đều đã bị chèn ép đến giới hạn.
Giờ mới được nghỉ ngơi vài canh giờ, nói gì đến chuyện hồi phục hoàn toàn.
Sau khi chém thêm nhát vừa rồi, La Chinh cảm thấy đôi chân của mình đang không ngừng run rẩy.
Tình trạng của hắn cũng như thanh kiếm rạn nứt trên tay vậy.
Năng lực sau khi dung hợp với đạo quá mạnh mẽ, cho dù là dùng chân ý của đạo để dung hợp thì năng lượng ấy vẫn có thể phá hủy kinh mạch toàn thân của hắn.
“Chính là nhát chém đó, nhát kiếm đó…”
Tinh Lân núp ở đằng xa nhìn về phía La Chinh.
Gã đã bị nhát kiếm của La Chinh gây tổn thương!
Vừa rồi Tinh Lân không ra tay giúp Đồ Ách vì nhát kiếm ấy đã gây ảnh hưởng quá lớn với gã, huống hồ gã chỉ thần phục Đồ Ách vì khiếp sợ sức mạnh của gã ta thôi.
Nếu như đám chân thần cấp cao này thật sự có thể lập kỳ tích giết chết Đồ Ách thì Tinh Lân rất vui lòng làm ngư ông đắc lợi.
Cho nên gã đã né xa từ lúc hai bên bắt đầu giao chiến rồi.
“Nhát kiếm ấy…”
Đông Phương Quỷ thảng thốt.
Thành tích mà La Chinh giấu tên đạt được trong sân đấu chúng thần thật sự đáng khâm phục, dù sao hắn cũng đã sáng lập nên kỷ lục chiến thắng vượt cấp liên tục!
Ngay cả các gia tộc quyền thế cũng hiếm khi có thiên tài như thế, ít nhất không ai có thể đạt được thành tích như La Chinh.
Khi còn là chân thần, các thánh nhân cũng không thể lập nên thành tích kinh khủng nhường đó.
Dù là thế, hắn cũng không thể nào chém ra được nhát kiếm đáng sợ như vậy…
Điều đó không hợp lý.
Nhát kiếm vừa rồi có thể chém chết chân thần đại viên mãn!
Cái bóng do La Yên biến ra cũng có thể đối đầu trực diện với Đồ Ách.
Rốt cuộc đôi huynh muội La gia này là ai…
Khó trách Đông Phương Thái Thanh và Mục Huyết Dung nhắc nhở y năm lần bảy lượt rằng đừng lơ là khi đối mặt với La Chinh.
Khi ấy Đông Phương Quỷ còn không để trong lòng, nhưng bây giờ y đã có cảm nhận chân thực về điều đó rồi!
Lúc được nhát chém của La Chinh cứu vớt, gương mặt của Kiếm Ngao đỏ ửng bất thường, nhưng không phải vì sợ hãi mà vì hưng phấn quá mức.
“Vô Ngân đại nhân, chắc các vị đã thấy rồi nhỉ…” Kiếm Ngao ngẩng đầu thì thào.
Người khiếp sợ nhất trong lúc này không phải là Đông Phương Quỷ mà là hai vị thánh nhân Kiếm tộc đang ở trong thần thành Hoá Kiếm trên đỉnh Nhược Mộc.
Kiếm tộc luôn theo đuổi kiếm đạo tối cao.
Trong cả Thần vực này, người nghiên cứu kiếm đạo nhiệt tình nhất là bốn thánh nhân của Kiếm tộc.
Kiếm Lôi Đình và Kiếm Vô Ngân chính là hai trong bốn thánh nhân ấy.
“Đó là… thần đạo Đoạn Tình?”
Ánh sáng chói lóa lấp lóe trong đôi mắt của Kiếm Lôi Đình.
Sau khi thấy nhát kiếm đó, nỗi lo âu trong lòng bọn họ đều phai nhạt dần, thay vào đó là sự hiếu kỳ và lòng ham học hỏi.
“Thần đạo Đoạn Tình xóa mờ linh tính, mang uy lực lớn đến nỗi có thể chém nát mọi vật như chém củi mục, nhưng…” Kiếm Vô Ngân thì thào: “Nhưng uy lực tuyệt đối không sánh bằng nhát chém đó!”
Có rất nhiều thứ ảnh hưởng đến uy lực và khí thế của nhát chém vừa rồi.
Như tu vi, La Chinh là chân thần cấp thấp.
Như pháp bảo, thanh kiếm màu lục nhạt ấy chỉ là linh bảo Hồng Mông vô cùng bình thường.
Như thần đạo…
Thần đạo Đoạn Tình lợi hại nhưng không đạt đến trình độ đó.
Hai ông lão vô cùng chấn động, đồng loạt dời mắt sang Vũ Thái Bạch.
Nét mặt của Vũ Thái Bạch không thay đổi quá lớn.
Hắn biết thần đạo có thể dung hợp được, cũng biết La Chinh đang giữ thước Vô Lượng của sư tôn.
La Chinh đã vào Thần vực một thời gian nên không khó để phát hiện ra tác dụng kỳ diệu của thước Vô Lượng, nhưng còn chuyện dung hợp thần đạo… La Chinh của hiện tại vẫn chưa thể làm được.
Vũ Thái Bạch bất ngờ với biểu hiện của La Chinh, nhưng điều hắn quan tâm hơn hết là La Chinh và La Yên sẽ thoát khỏi tình cảnh nguy khó này như thế nào!
“Đó là năng lượng dung hợp của thần đạo, e rằng phải có đến mấy trăm loại thần đạo dung hợp thành một” Vũ Thái Bạch bình tĩnh giải thích.
Hiện giờ không còn gì phải che giấu, huống hồ nếu La Chinh lấy được truyền thừa Đạo Tranh thì Kiếm tộc sẽ hoàn toàn đứng về phía La gia.
“Mấy trăm loại thần đạo? Hắn đã lĩnh ngộ được mấy trăm loại thần đạo ư?” Đôi mắt của Kiếm Vô Ngân lóe lên ánh sáng kỳ dị.
“Quả thật La Chinh đã sử dụng nhiều loại thần đạo khác nhau trong cấm địa biển Thời Gian, ban đầu lão phu còn rất buồn bực, nào ngờ hắn có thể sử dụng tận mấy trăm loại thần đạo.
Chuyện dung hợp thần đạo không dễ dàng đâu!” Kiếm Lôi Đình không nhịn được thốt lên.
Thần vực luôn có một số thiên tài ngoại lệ, tu luyện hai, thậm chí là ba loại thần đạo.
Nhưng để dung hợp các loại thần đạo lại với nhau thì không dễ chút nào.
Chỉ có vài ba người thành công, thậm chí còn lĩnh ngộ ra thần thông ngoại đạo từ việc dung hợp thần đạo…
Tuy nhiên, bọn họ nói thần thông ngoại đạo không thể truyền thừa vì có quá ít chân thần có tư cách tu luyện dung hợp thần đạo.
Kiếm Lôi Đình và Kiếm Vô Ngân đều hiểu rõ điều đó.
Thế nhưng bây giờ Vũ Thái Bạch lại nhảy ra bảo với hai vị thánh nhân rằng La Chinh đã dung hợp được mấy trăm loại thần đạo, đúng là quá khó hiểu.
“Ta cũng không rõ lắm” Vũ Thái Bạch sầm mặt: “Điều ta đang quan tâm là bọn họ có thể sống sót để rời khỏi vùng đất Đạo Tranh hay không”
Hắn ta không có tâm trạng thảo luận về vấn đề dung hợp thần đạo mà chỉ mở to mắt nhìn chằm chằm vào từng động tĩnh trong vùng đất Đạo Tranh bằng thuật Động Sát, một tay còn không ngừng vận dụng năng lượng để tính toán mọi khả năng có thể xảy ra trong vùng đất Đạo Tranh.
Trông thì Đồ Ách đang yếu thế, thậm chí còn bị La Chinh chém đứt một cánh tay.
Nhưng với sức mạnh của La Yên, La Chinh và mười hai người của Kiếm tộc thì xác suất chiến thắng Đồ Ách gần như là con số không…
…
Đồ Ách trở nên im lặng sau khi bị đứt một cánh tay.
Gã ta nhặt cánh tay bị đứt lên rồi nối với vết cắt trên vai, vô số mầm thịt mọc ra và khôi phục vết cắt lại như cũ.
Vô số tia chớp đỏ xuất hiện xung quanh, bao bọc cả người gã ta lại.
Đồ Ách luôn luôn bướng bỉnh bị đám chân thần này làm hết cả bực.
Gã ta im lặng giây lát rồi bình tĩnh đứng dậy.
Ít nhất gã ta sẽ không xem đám kiến này là “kiến” nữa mà là một đối thủ thực thụ, đồng thời trở nên “nghiêm túc” hơn một chút.
“Xẹt xẹt xẹt…”
Vô số tia chớp màu đỏ lan ra từ làn da đỏ của gã ta.
Tiếp đến gã ta nhấc chân bước một bước rồi biến mất tăm.
Ngay sau đó, Đồ Ách đã xuất hiện ở phía trên La Chinh.
Gã ta bao phủ toàn bộ phạm vi nghìn trượng quanh La Chinh, hệt như một ngọn núi không thể với tới được bao bọc bởi vô số tia chớp đỏ.
“Chết!”
Đôi mắt Đồ Ách bộc lộ sát khí mãnh liệt, thầm than thở về sự ngu ngốc của mình.
Gã ta nên kết thúc trò chơi không thú vị này từ sớm.
Chương 2070: Dựa vào cái gì
Đồ Ách từng muốn bắt La Chinh bằng tay không vì đang ôm thái độ đùa cợt, tựa như con người bắt ruồi bằng tay không vậyBây giờ gã ta đã nghiêm túc, vô số tia chớp màu máu bao phủ trong phạm vi nghìn trượng và biến nó thành một vùng đất chết.
Tinh Lân ở xa thấy thế thì không khỏi rùng mình: “Tên kia cũng là kỳ tài hiếm có trong Thần vực, xem ra bây giờ phải chết thật rồi…”
“Đừng!”
La Yên hét lên.
Đồ Ách ra tay quá nhanh, La Yên hoàn toàn không có thời gian phản ứng.
Thấy vòng tia chớp đỏ ấy vờn quanh, đôi mắt nàng bỗng trợn trừng, gương mặt nhỏ nhắn lộ rõ vẻ phẫn nộ!
“Vù…”
Nàng di chuyển, Oa Ảnh to lớn cũng di chuyển theo, tiếp đó liều mình vọt về phía Đồ Ách.
“Chỉ dựa vào ngươi à?”
Đồ Ách nhìn La Yên điều khiển cái bóng xông đến, bàn tay khổng lồ bỗng vung lên rồi giáng một cú đấm với tốc độ hoàn toàn không phù hợp với cơ thể to tướng của mình.
Một bóng nắm đấm to lớn đánh thẳng vào Oa Ảnh.
“Ầm!”
Oa Ảnh chịu cú đấm ấy, trên bề mặt bắt đầu lóe lên vô số gợn sáng.
Hiện giờ La Yên không thể hoàn toàn khống chế Oa Ảnh, huống hồ Oa Ảnh này chỉ là hình dạng sơ cấp nhất thôi.
Như Vũ Thái Bạch đã nói, truyền thừa Oa Ảnh này rất phi phàm, không phải là vật của Thần vực.
Tuy nhiên, dù Oa Ảnh do La Yên điều khiển phi phàm đến đâu thì cũng chỉ mới là hình thái trẻ con, có thể đối đầu trực diện với ác ma đã là khá mạnh rồi.
Oa Ảnh lóe sáng một lúc rồi không ngừng co rút lại, ánh sáng tím cũng hội tụ về ngực của La Yên.
Ánh tím trong đôi mắt nàng chớp tắt điên cuồng, vẻ mặt nàng vô cùng đau đớn, cơ thể cũng rơi xuống dưới.
Phản phệ đã bắt đầu.
La Yên nhìn biển tia chớp đỏ với ánh mắt không cam lòng, nói khẽ: “Ca ca, xin lỗi, Yên nhi không thể bảo vệ ca ca”
Vào lúc này, La Yên mới cảm nhận rõ sự bất lực trước số phận.
“Bộp!”
La Yên rơi xuống đất, cái bóng từ từ co rút về ngực nàng.
Trong quá trình đó, nó cũng bắt đầu cắn nuốt tâm trí của nàng.
Sau khi chiếm ưu thế, Oa Ảnh sẽ thay thế La Yên và trở thành người kiểm soát cơ thể này.
Thời điểm đó, La Yên sẽ triệt để biến thành một dạng sinh linh khác.
Cho nên Vũ Thái Bạch chưa bao giờ cho La Yên triệu hồi Oa Ảnh hoàn chỉnh ra ngoài khi còn ở linh sơn Bất Chu.
La Yên nằm dưới đất lại bình tĩnh đến lạ thường.
Nàng nghiêng mặt nhìn tia chớp cách đó không xa, bĩu môi.
“Tiếc là đến lúc này cũng không thấy được ca ca…” Nàng thì thào.
Nam Lang Hoa ở phía dưới tấm bia đá xanh thấy thế bèn thở dài: “Đôi huynh muội này biến thái đến thế mà còn phải bỏ mạng tại đây, chắc là mình cũng không thoát được…”
Mặc dù vậy, Nam Lang Hoa không hề hối hận với lựa chọn của mình.
Dù cho hắn ta có bỏ chạy trong màn sương này thì cũng khó tránh khỏi đường chết.
Bao nhiêu người trong đám chân thần chạy tán loạn kia có thể rời khỏi vùng đất Đạo Tranh một cách bình yên chứ?
Ngay khi mọi người cho rằng La Chinh chết chắc, một cái bóng lại chạy băng băng trong biển tia chớp đỏ máu kia!
La Yên chớp mắt, vẻ nghi hoặc thoáng hiện trên gương mặt.
Thế nhưng khi cái bóng kia chui ra khỏi vùng tia chớp đỏ máu và trở nên rõ ràng hơn thì nàng lại trợn to mắt ngay lập tức.
Cơ thể La Chinh đang tỏa ra ánh sáng vàng.
“Lời hứa Thái Sơ!”
Đến Đồ Ách cũng tỏ ra kinh ngạc.
Lời hứa của Thái Sơ có thể bất chấp sự ăn mòn của mọi năng lượng trong Thần vực.
Kẻ mạnh mẽ như Đồ Ách, tuy được tạo nên bởi sức mạnh tín ngưỡng tiêu cực của Thần vực nhưng nguồn gốc sức mạnh vẫn đến từ Thần vực, bởi vậy gã ta không thể nào làm tổn thương La Chinh!
“Vèo!”
Sau khi lao ra ngoài, La Chinh gần như bộc phát toàn bộ sức mạnh để vọt về phía La Yên.
Cùng lúc đó, hắn dùng ý nghĩ để triệu hồi phân thân.
Huân vung cây giáo dài nhảy vọt lên, không ngừng nhún nhảy trên người Đồ Ách với tốc độ cực nhanh!
So với cơ thể to lớn của Đồ Ách, Huân chẳng khác gì một con rệp.
Thế nhưng chỉ thoáng chốc mà Huân đã nhảy đến trước mặt Đồ Ách, sau đó ném cây giáo trong tay ra!
“Phập!”
Trong lúc Đồ Ách còn kinh ngạc, cây giáo ấy đã đâm vào mắt của gã ta.
“Chạy!”
La Chinh ôm La Yên dậy.
Hắn không có thời gian lựa hướng nên cứ chạy băng băng về phía trước.
Kiếm Ngao thấy thế bèn quát to lần nữa: “Đệ tử Kiếm tộc, yểm hộ cho bọn họ!”
Nếu bọn Kiếm Ngao có thể bảo vệ mạng sống của huynh muội La gia thì hy sinh cũng đáng lắm.
Dưới sự chỉ huy của Kiếm Ngao, mười hai đệ tử Kiếm tộc lại hóa thành kiếm và nhanh chóng phóng đến trước mặt Đồ Ách.
“Cút!”
Hiện giờ Đồ Ách đã phẫn nộ, gã ta giơ tay đập Huân bay ra ngoài.
Đồ Ách không hề nhìn bọn đệ tử Kiếm tộc, cơ thể chợt lóe lên rồi lại biến mất lần nữa.
Gã ta có thể dịch chuyển không gian trong vùng đất Đạo Tranh, hai con kiến kia làm sao có thể bỏ chạy chứ?
La Chinh ôm La Yên lao đi hơn mười dặm, ấy thế mà bóng dáng của Đồ Ách lại hiện ra trước mặt hắn như một ngọn núi không thể vượt qua.
“Ngươi còn ương ngạnh hơn cả đám trùng tử hồn trong vực thẳm Ma Vực nữa” Đồ Ách lạnh lùng nhìn La Chinh.
La Chinh không ngừng lui về sau, lòng đã vô cùng suy sụp.
Việc chiến đấu với một ác ma ngang ngửa á thánh vẫn quá miễn cưỡng.
Hắn còn hai lời hứa của Thái Sơ, nhưng La Yên không thể chống chọi lại tia chớp máu.
Chẳng lẽ kết cục cuối cùng vẫn là chết tại nơi đây sao?
“Ca ca” Môi của La Yên đã tái nhợt.
Nàng cố gắng xốc lại tinh thần để vươn tay vuốt ve gương mặt của La Chinh: “Ca ca đã cố gắng hết sức rồi, đừng vùng vẫy nữa…”
“Muội nói linh tinh gì vậy?” La Chinh vừa lùi về sau vừa nghĩ cách chạy trốn.
Khác với La Yên, hắn đã trải qua tình cảnh tuyệt vọng như thế này không chỉ một lần, cho dù phải chết thì hắn cũng không muốn bỏ cuộc.
“Muội muội của ngươi nói rất đúng” Giọng nói âm u của Đông Phương Quỷ truyền đến từ đằng sau La Chinh: “Phí sức vùng vẫy cũng vô dụng thôi, đón chờ cái chết mới là kết cục sau cùng của ngươi!”
Đông Phương Quỷ biết mình không thể thoát chết nên không hề sợ hãi mà đi theo sau bọn họ.
La Chinh liếc nhìn Đông Phương Quỷ rồi cười lạnh: “Bản thân ngươi vặn vẹo như giòi bọ rồi nghĩ rằng mọi người trên đời này đều giống mình à?”
Đồ Ách cũng nở nụ cười trước lời nói của La Chinh: “Trong mắt ta thì đám thần các ngươi cũng chẳng khác gì giòi bọ!”
Đông Phương Quỷ cười khẩy: “Nghe chưa? Ngươi cho rằng mình là ai, dựa vào cái gì mà giả bộ cao quý hơn ta? Ha ha ha…”
Tiếng cười của Đông Phương Quỷ rất là chói tai, La Chinh thì sa sầm mặt mày.
Đông Phương Quỷ còn đang cười thì chợt có một giọng nữ trong trẻo phát ra từ màn sương dày đặc.
“Dựa vào cái gì à? Dựa vào việc thằng bé là con trai của ta…”
Dứt lời, một bóng người duyên dáng chậm rãi bước ra khỏi sương mù.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









