1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Bách Luyện Thành Thần
  4. Tập 413 : Bị vượt qua (c2061-c2065)

[Dịch] Bách Luyện Thành Thần

Tập 413 : Bị vượt qua (c2061-c2065)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 2061: Bị vượt qua

Sau khi đột phá độ cao tám mươi trượng, Đông Phương Quỷ cũng chậm lạiSuy cho cùng, chỉ có ba trong số trên trăm chân thần cấp cao là La Yên, Kiếm Ngao và gã ”mắt đậu” đột phá được độ cao này.

“Hừ, tiếp tục lên!”

Sau khi bị y thôi thúc hết mức, cây châm bạc đầu rồng đang cắm vào ngực y lóe sáng.

Vòng xoáy trong cơ thể y chuyển động ngày càng nhanh.

Dưới tấm bia đá màu xanh, bảy người Mục Huyền và Phương Kính đều uống một viên thuốc rồi ngồi khoanh chân xuống đất.

La Yên và Kiếm Ngao thấy vậy thì ánh mắt hơi lóe lên.

Tuy rằng cả hai không rõ lý do bảy người đó làm thế nhưng cũng nhận ra bọn họ đang dùng cách nào đó để trợ giúp gã Đông Phương Quỷ trên kia.

“Ca ca…”

La Yên ngẩng đầu nhìn La Chinh trên bầu trời, vẻ mặt hơi lo lắng.

Tốc độ của Đông Phương Quỷ đã chậm lại sau khi lên đến độ cao tám mươi trượng, nhưng y vẫn đang tiếp tục tiến lên.

Còn La Chinh thì khi đến độ cao bảy mươi lăm trượng, gần như đã dừng hẳn lại.

Nếu như Đông Phương Quỷ có thể dùng sức mạnh của mình để phá kỷ lục của La Yên, thì e rằng lần này họ sẽ thật sự thua sạch cả ván mất!

Đây là chuyện mà cả Kiếm tộc lẫn Vũ Thái Bạch đều không muốn trông thấy!

Tuy La Yên hiếm khi nghĩ đến đại cuộc, Vũ Thái Bạch cũng không hay bắt nàng lựa chọn nhưng nàng cũng biết tính nghiêm trọng của vấn đề.

“Nếu như Đông Phương Quỷ thật sự vượt qua ta còn ca ca thất bại thì ta sẽ thử lại lần nữa” La Yên thầm nghĩ.

Kiếm Ngao phát hiện La Yên căng thẳng thì bèn nói với vẻ thản nhiên: “Cơ hội để Đông Phương Quỷ vượt qua không lớn lắm, đừng lo lắng”

“Ừ!” La Yên gật đầu.

Tám mươi sáu trượng…

Tám mươi bảy trượng…

Tám mươi tám trượng…

Đông Phương Quỷ gần như kề sát vào tấm bia đá xanh, bò sấp để leo lên.

Thân là tử sĩ của Đông Phương gia, y đã chuẩn bị sẵn sàng để đối mặt với cái chết, y trung thành hơn bất cứ ai và cũng có giác ngộ hơn bất cứ ai.

Thế nhưng y muốn sống để ngắm nhìn toàn bộ thế giới, xem dã tâm của Đông Phương gia biến thành hiện thực hơn!

Vượt qua La Yên và giành lấy truyền thừa…

Điều đó không chỉ giúp Đông Phương Quỷ giữ được mạng mình mà còn giúp y trở thành một trong những nhân vật nòng cốt của Đông Phương gia trong tương lai, thậm chí vượt thần thành thánh!

Sao y có thể từ bỏ cơ hội đó?

“Vù vù vù…”

Sau khi y lên đến mức tám mươi chín trượng, áp lực từ tấm bia đá xanh lập tức tăng gấp bội!

Áp lực kinh khủng phủ trùm xuống khiến y cảm thấy mình như một con bướm đêm sẽ bị gió núi thổi xuống bất cứ lúc nào!

“Nguy rồi! Giữ vững!”

Đông Phương Quỷ vẫn duy trì sự cân bằng.

Y không ngờ sự chênh lệch áp lực giữa mức tám mươi chín trượng và chín mươi trượng lại lớn đến vậy!

Khó trách La Yên dồn sức xong thì nhảy vọt đến mức chín mươi hai trượng luôn.

Việc dừng lại ở đúng độ cao này gần như là không thể.

“Tên La Chinh kia đã dừng lại ở mức bảy mươi trượng rồi, đúng là chỉ có danh hão thôi! Chỉ cần ta vượt qua mức chín mươi hai trượng của La Yên… Mọi thứ đều là của ta, tất cả đều thuộc về ta!”

Đông Phương Quỷ trợn trừng mắt, tơ máu lan khắp con ngươi, vòng xoáy trong cơ thể chuyển động ngày một nhanh hơn!

Cùng lúc đó, sắc mặt của bọn Mục Huyền ngày càng trắng bệch, hô hấp càng lúc càng yếu dần.

Thậm chí một chân thần hơi yếu còn xuất hiện đầy nếp nhăn trên mặt, thoáng chốc đã già đi rất nhiều.

Đây cũng là lý do bọn họ cảm thấy kháng cự với Ly Tán Tụ Linh Châm.

Việc đâm châm vàng đầu phượng vào trong cơ thể chẳng khác nào giao mạng cho Đông Phương Quỷ!

Thấy Đông Phương Quỷ rút lấy tu vi của bọn họ với tốc độ như thế, cả đám người Mục Huyền bèn nhanh chóng sử dụng vô số đan dược để bổ sung, cứ như không hề biết xót của… Nhưng dù thế cũng khó ngăn cản tác dụng phụ của Ly Tán Tụ Linh Châm.

“Lên!”

Đông Phương Quỷ bỗng nhiên vọt lên thêm hai trượng nữa!

Chín mươi mốt trượng…

“Chỉ còn cách một bước” La Yên nắm chặt tay lại, vẻ mặt căng thẳng.

“Quỷ ca, cố lên!”

“Chỉ còn cách kỷ lục của cô nương kia một trượng thôi!”

“Tiến lên, truyền thừa của vùng đất Đạo Tranh sẽ thuộc về Đông Phương gia chúng ta!”

Các chân thần trong liên minh các gia tộc quyền thế dần trở nên kích động.

Bọn họ chưa từng nghĩ rằng Đạo Tranh đã diễn ra suốt vô số năm lại kết thúc trong tay mình.

Bọn họ vẫn cảm thấy vô cùng vinh dự ngay cả khi người nhận được truyền thừa Đạo Tranh không phải là mình.

Sắc mặt của Kiếm Ngao rất khó coi.

Hắn ta nhìn chăm chăm vào bọn Mục Huyền ở cách đó không xa.

Chắc chắn Đông Phương Quỷ đã có được thực lực ấy bằng thủ đoạn thần bí nào đó, vậy bảy người này chính là mấu chốt!

“Ra tay trước thì sẽ giành được lợi thế” Mặc Nam bình tĩnh truyền âm bằng chân nguyên.

Không chỉ Kiếm Ngao, Mặc Nam cũng phát hiện ra vấn đề.

Kiếm tộc và La gia đều đã hạ quyết tâm, bọn họ đã không còn đường lui!

Nếu như bọn họ giết bảy người đó trước thì sẽ ngăn cản được Đông Phương Quỷ!

“Ừ” Kiếm Ngao khẽ gật đầu.

Tuy rằng đệ tử Kiếm tộc tôn sùng đạo nhân ái nhưng tuyệt đối không phải là những kẻ yếu đuối mềm lòng.

Sau khi nhận ra vấn đề, Kiếm Ngao cũng không hề do dự.

Nhưng liên minh các gia tộc quyền thế lại phản ứng cực nhanh.

Đông Phương Tịch và Đông Phương Khí luôn chú ý đến động tĩnh bên phía đệ tử Kiếm tộc.

Kiếm Ngao vừa mới tiến lên một bước thì Đông Phương Tịch đã cười khẩy, nhẹ nhàng vỗ tay làm một vòng tròn màu đỏ đậm bắn ra ngoài.

“Thiên Tinh Bàn!”

Đông Phương Khí ở một bên khác cũng vung tay lên, một vòng tròn cũng bắn ra từ sau lưng cậu ta.

“Lạc Ngọc Bàn!”

Trên hai vòng tròn này có pháp trận cực kỳ mạnh mẽ, kể cả trong Đông Phương gia thì chúng cũng là vật báu cực kỳ hiếm có.

Trong chuyến Đạo Tranh lần này, Đông Phương gia dứt khoát ban hai vòng tròn này cho hai người chứng tỏ gia tộc đó coi trọng chuyện này thế nào!

Ngoài Đông Phương Tịch và Đông Phương Khí, các chân thần của Lãnh gia, Mục gia, Đường gia,… thuộc liên minh các gia tộc quyền thế cũng đều đã chuẩn bị ra tay.

“Các người muốn ra tay thì bọn ta sẵn sàng tiếp!” Đông Phương Tịch cười lạnh.

Mặc dù Đông Phương Quỷ rất kiêng dè La Yên và Kiếm Ngao, nhưng liên minh các gia tộc quyền thế vẫn có ưu thế hơn!

Bọn họ chưa từng e ngại Kiếm tộc, bất kể là về sức mạnh hay nhân số.

Những chân thần xuất thân bình dân và đám con cháu gia tộc cấp một thấy vậy thì bèn lặng lẽ lui sang một bên.

Bọn họ không muốn bị cuốn vào chuyện này một cách vô cớ.

La Yên nhón mũi chân bay lên cách mặt đất ba thước, ngón tay vung nhẹ lên rồi khẽ hỏi: “Thật sự muốn ra tay với bọn họ à?”

Kiếm Ngao hơi lưỡng lự.

Ngay lúc ấy, hắn ta đột nhiên nghe thấy Mặc Nam kêu lên.

Thì ra Đông Phương Quỷ đã phá kỷ lục của La Yên trên tấm bia đá xanh!

Đệ tử Kiếm tộc, La Yên và gã “mắt đậu” đều thấy lòng nặng trĩu khi Đông Phương Quỷ vượt qua chữ “Yên” mà La Yên để lại trên đó.

Bây giờ bọn họ chỉ có thể gửi gắm tất cả hy vọng vào La Chinh.

Thế nhưng La Chinh vẫn chậm rãi tiến lên ở mức hơn bảy mươi trượng, xem ra việc có vượt qua tám mươi trượng hay không vẫn còn là nghi vấn.

Vào giờ phút này, không chỉ mỗi sắc mặt của bọn họ khó coi mà đến vẻ mặt của Vũ Thái Bạch, Kiếm Vô Ngân và Kiếm Lôi Đình cũng cứng đơ như bị đóng băng vậy.


Chương 2062: Hy vọng bé nhỏ

Theo Vũ Thái Bạch thấy, La Yên chính là hy vọng lớn nhất trong Đạo TranhKiếm Vô Ngân không biết tình hình thật sự bên trong La gia, do đó, thấy Vũ Thái Bạch coi trọng La Yên như vậy thì đương nhiên cả ông lẫn Kiếm Lôi Đình cũng đều cực kỳ chú ý đến nàng.

Về phần La Chinh…

Việc hắn ngưng tụ ra phân thân lúc trước thật sự rất đáng ngạc nhiên!

Điều đó chứng minh La Chinh đã lĩnh ngộ được chân ý của đạo nào đó đến mức độ cực kỳ sâu sắc!

Nhưng vào thời điểm này, rất khó để bù đắp sự chênh lệch về tu vi.

Như Vũ Thái Bạch đã nói, La Chinh còn chẳng thể phi hành trên không, lại tính cưỡi phi kiếm của Kiếm tộc để mà lập kỷ lục ư…

Cho nên bọn họ không gửi gắm quá nhiều hy vọng vào La Chinh.

Khi La Yên khắc tên của mình ở mức chín mươi hai trượng, Vũ Thái Bạch và Kiếm Vô Ngân đều thở phào nhẹ nhõm vì tưởng rằng đã ăn chắc rồi.

Thế nhưng bây giờ hy vọng của bọn họ đã tan vỡ!

Dựa vào một bộ Ly Tán Tụ Linh Châm, Đông Phương Quỷ đã thoải mái vượt qua kỷ lục của La Yên.

“Giờ làm sao đây?” Kiếm Lôi Đình vốn tính nóng nảy, vừa đi qua đi lại trước mặt hai người còn lại vừa hỏi.

Chẳng lẽ phải để cho người của Đông Phương gia nắm giữ truyền thừa trong vùng đất Đạo Tranh như vậy ư?

Sau này Kiếm tộc sao có chỗ dung thân…

Cảnh tượng trước mắt họ lúc này sẽ sinh ra ảnh hưởng sâu sắc đến kết cấu và cả tương lai của Thần vực.

Bất kể ra sao, bọn họ đều không thể chấp nhận kết quả như vậy!

“Không biết truyền thừa của cường giả Bỉ Ngạn cảnh là gì, đừng nói là để Đông Phương gia kiểm soát luôn Nhược Mộc nhé?” Kiếm Vô Ngân cười khổ, nếu vậy thì e rằng Kiếm tộc sẽ bị trục xuất khỏi vùng đất không chiến tranh.

Nét mặt Vũ Thái Bạch cứng đờ, hai mắt nhìn lom lom vào tấm bia đá xanh: “Còn có hy vọng… Còn một chút hy vọng!”

Trên tấm bia đá, La Chinh lại bắt đầu cưỡi phi kiếm bay lên trên.

Thiếu niên đã được hắn ta chỉ dẫn từ lúc còn trong vũ trụ vẫn chưa bỏ cuộc.

Cho dù hắn chỉ là chân thần cấp thấp, cho dù hắn không thể phi hành bằng chính năng lực của mình nhưng hắn vẫn là hạt giống mà sư tôn để lại.

Hắn đã nẩy mầm, đâm chồi và trở thành một cây non khỏe mạnh.

Chỉ cần tưới thêm chút nước thì hắn sẽ hóa thành đại thụ che trời!

Thế nhưng La Chinh còn chưa vào linh sơn Bất Chu nên mất đi cơ hội được tưới tắm!

Có điều tên nhóc này vẫn lớn lên một cách mạnh mẽ, có lẽ hắn thật sự có thể sáng lập kỳ tích chăng?

“Ca ca bắt đầu lao lên rồi” La Yên ngước nhìn La Chinh: “Cố lên, ca ca!”

Kiếm Ngao ngẩng đầu nhìn La Chinh từ từ tăng tốc, vẻ mặt vốn khó coi cũng dần hiện lên vẻ chờ mong mãnh liệt.

Kiếm Ngao khác hẳn đám người Vũ Thái Bạch.

Lúc chém xà linh, bọn họ không bố trí mắt Động Sát nên Vũ Thái Bạch không biết uy lực từ nhát kiếm của La Chinh.

Theo Kiếm Ngao thấy, nhát chém bùng phát của La Chinh có thể chém cả đại viên mãn, quả thực khó mà tưởng tượng nổi.

Người khó tin như thế mà chỉ đạt đến độ cao hơn bảy mươi trượng trên tấm bia đá thôi ư? Có đánh chết Kiếm Ngao cũng không tin.

“Về bản chất, áp lực này được hình thành từ ý của Đạo Tranh…” La Chinh đứng trên phi kiếm, lòng tĩnh lặng như nước.

Người ngoài cho rằng giới hạn của hắn là bảy mươi trượng nên mới mãi không tiến lên tiếp được, thực ra La Chinh đang phân tích cấu tạo của áp lực ấy!

“Có điều chân ý thiện niệm và chân ý ác niệm đã hoàn toàn hòa vào nhau…”

“Xem ra mỗi loại chân ý của đạo đều có tác dụng riêng, không biết chân ý nhất niệm thiện ác có tác dụng gì nhỉ?”

Chân ý của đạo không phải là một loại thần thông mà là một sự lĩnh ngộ triệt để trong hỗn độn.

Nói cách khác, chân ý của đạo giống như nền móng hơn.

Sau khi đặt nền móng tốt và hóa ra thuyền chân ý thì sẽ có thể vượt qua biển chân ý mênh mông vô bờ để cập bến tại bờ bên kia.

Mỗi một loại chân ý sẽ đúc nên những nền móng khác nhau.

Về bản chất, chân ý đạo pháp tự nhiên của La Chinh là thuận theo tự nhiên và tuân theo vạn pháp của tự nhiên.

Cho nên chân ý đạo pháp tự nhiên dễ dàng dung nhập vào các loại công pháp thần thông mà La Chinh tu luyện.

Tuy nhiên, e rằng chân ý thánh ngôn thuật diệt mà La Yên tu luyện lại là một loại nền móng khác.

Chân ý thánh ngôn thuật diệt không thể tùy ý dung nhập với các loại thần thông khác như chân ý đạo pháp tự nhiên, chắc hẳn nàng cần tu luyện thần thông đặc biệt thì mới phát huy được hiệu quả của chân ý thánh ngôn thuật diệt.

Có điều hắn không biết La Yên tu luyện thần thông gì.

“Leo lên bằng đạo pháp tự nhiên…”

La Chinh hơi híp mắt, quỹ đạo bay vốn thẳng tắp bỗng nhiên chuyển thành đường vòng cung kỳ dị.

Cả người hắn bắt đầu lắc lư!

Tuy chân ý thiện niệm và chân ý ác niệm đã hòa trộn vào nhau rất chặt chẽ nhưng vẫn còn có kẽ hở nhỏ.

Hắn lắc lư trước sau như vậy, chẳng ngờ lại ăn nhịp với sự chuyển đổi giữa thiện niệm và ác niệm!

“La Chinh sao thế?”

“Động tác thật khó coi…”

“Như đang nhảy múa vậy!”

Các chân thần phía dưới đều cảm thấy kỳ quái.

Suy cho cùng, dáng vẻ cưỡi phi kiếm lắc lư của La Chinh trông rất là quái dị.

La Yên chớp mắt, môi hơi mím lại rồi cong thành nụ cười khẽ: “Hình như ca ca đã nắm được bí quyết gì rồi…”

“Thế này quả thực thoải mái hơn rất nhiều” La Chinh cũng lộ nét cười trên mặt.

Hiện giờ hắn chuyển động dựa theo nhịp điệu của luồng uy áp đang luân phiên đè ép xuống nên áp lực cũng nhẹ hơn quá nửa so với trước.

La Chinh vốn còn đang ở mức bảy mươi trượng, lắc lư một hồi đã bay đến tám mươi trượng, tám mươi lăm trượng lúc nào chẳng hay.

Độ cao ấy đã làm không ít chân thần phải ghen tị.

Dù sao hắn cũng chỉ là chân thần cấp thấp phải bay bằng pháp bảo phi kiếm của Kiếm tộc.

Tên này thật sự…

Bộ hài cốt bên trong giếng sâu nhìn chằm chằm vào hình ảnh trên vách.

“Nhanh vậy mà đã thích ứng với nhịp điệu của chân ý nhất niệm thiện ác rồi à?”

“Không hổ là con trai của bà ấy…”

“Đã lâu, lâu lắm rồi không thấy ai như tên nhóc này.

Ngay cả ở thế giới mẹ cũng hiếm có ai sở hữu tư chất tự nhiên như vậy…” Bộ hài cốt thở dài: “Chẳng qua nếu chỉ dựa vào nhịp điệu này, chỉ e ngươi vẫn không phá tan được ràng buộc tại mức chín mươi trượng.

Ngươi chỉ đang chuộc lợi từ chân ý đạo pháp tự nhiên mà thôi”

Đúng như bộ hài cốt đã nghĩ, sau khi lên mức tám mươi lăm trượng thì tần suất lắc lư của La Chinh ngày một lớn, tốc độ cũng ngày một nhanh hơn!

Cơ thể hắn đu đưa nhanh đến mức chỉ còn là một bóng mờ.

“Tám mươi sáu…”

“Tám mươi bảy…”

“Không được, tốc độ này ngày càng nhanh!”

La Chinh sử dụng chân ý đạo pháp tự nhiên để cố gắng lắc lư người theo nhịp điệu của uy áp.

Tất nhiên cơ thể hắn chịu được, nhưng phi kiếm dưới chân hắn lại không ngừng rung lên.

“Rắc rắc…”

Thân kiếm đã xuất hiện một vết rạn nông.

Nếu hắn cứ tiếp tục bay lên thì phi kiếm sẽ vỡ nát!

“Liều mạng thôi!”

Vẻ nghiêm túc ánh lên trong đôi mắt La Chinh.

Cùng lúc đó, sau khi vượt qua La Yên thì Đông Phương Quỷ cũng đã đạt đến giới hạn của mình.

Chín mươi bốn trượng!

Thế nhưng ngay khi định rút kiếm khắc tên, y lại thấy La Chinh bay lên nhanh chóng.

Cặp mắt đầy tơ máu của Đông Phương Quỷ trợn to, kế đó bộc lộ ra vẻ quyết tâm.


Chương 2063: Đề tên

Mức chín mươi trượng tức là cao hơn La Yên hai trượng rồiCho dù La Yên thử lại lần nữa thì cũng gần như không thể vượt qua mức này, do đó nó rất an toàn.

Thế nhưng Đông Phương Quỷ đâu ngờ La Chinh sẽ xông lên trong thời gian ngắn như vậy.

“Khắc tên!”

Đông Phương Quỷ vươn tay để lại chữ “Quỷ” trên tấm bia đá.

Ngay sau đó, y xoay ngược người lại trên không trung và hét to: “Ra tay!”

Hai tay y hóa thành móng vuốt rồi nhào về phía La Chinh!

Bất kể La Chinh có vượt qua mức chín mươi trượng hay không, y đều sẽ ngăn cản!

Liên minh các gia tộc quyền thế và đệ tử Kiếm tộc đang giằng co với nhau bên dưới tấm bia đá, hiện giờ hai bên đều chú ý đến Đông Phương Quỷ và La Chinh.

Ngay khi Đông Phương Quỷ tuyên bố ra tay, ngoài bảy người bị đâm châm vàng đầu phượng ra thì tất cả chân thần thuộc liên minh các gia tộc quyền thế đều ra tay!

“Ngươi cút xuống cho ta!”

Đông Phương Quỷ cười gằn, khí thế hủy diệt bộc phát từ trên người y.

“Thần đạo Hủy Diệt!”

“Táng Hải Trầm Tinh!”

Trước khi leo lên tấm bia đá xanh, Đông Phương Quỷ đã thầm tính đủ mọi đường.

Nếu như La Chinh không đủ thực lực để nhảy lên chỗ cao hơn thì tất nhiên y không cần phải để ý đến, nhưng nếu như hắn trở thành mối đe dọa thì y sẽ ra tay!

Hiện giờ La Chinh và Đông Phương Quỷ cùng phải chịu uy áp từ chân ý của đạo, hơn nữa y đã khắc tên nên xem như đang chiếm mọi ưu thế.

Bất kể từ góc độ nào đi nữa, y đều đứng tại vị trí bất bại!

“Ca ca, nguy rồi…”

La Yên mở trừng mắt khi thấy cảnh tượng trên tấm bia đá xanh.

Kiếm Ngao đã dẫn đệ tử Kiếm tộc lập nên kiếm trận để giao chiến với các chân thần của liên minh các gia tộc quyền thế, nhưng La Yên lại không còn lòng dạ đâu mà chiến đấu.

Giờ phút này, Đông Phương Quỷ vọt thẳng về phía La Chinh như một ngôi sao chổi, nụ cười đắc ý hiện rõ trên gương mặt ngạo mạn của y.

La Chinh đang chịu áp lực mạnh mẽ và không thể tránh né nên hoàn toàn không có khả năng chống lại y!

Mọi lợi thế đều hướng về phía Đông Phương Quỷ.

Thế nhưng La Chinh vẫn tỏ ra thờ ơ, đôi mắt trong veo vô cùng bình tĩnh.

Đông Phương Quỷ hơi giật mình khi thấy ánh mắt của La Chinh, bởi trong khí thế bình tĩnh ấy còn ẩn chứa vẻ khinh thường đối với y.

Hắn không nên bình tĩnh như vậy…

Chẳng lẽ mình tính sót điều gì sao?

Không thể nào!

Ngay khi Đông Phương Quỷ đến gần, La Chinh chợt nở nụ cười, đồng thời vung tay phải lên.

Một con rắn nhỏ màu đen xuất hiện trong lòng bàn tay phải của hắn.

Đông Phương Quỷ tức thì ngẩn ra.

“Ngọc tỷ!”

Đông Phương Quỷ không nhận được lời mời của biển Thời Gian, hay nói đúng hơn là y vốn không ở trên đảo nổi vào hai năm trước nên đương nhiên không thể nào được mời.

Khi đến vùng đất Đạo Tranh, Đông Phương Quỷ từng nghe nói về chuyện ngọc tỷ.

Món bảo vật tín ngưỡng rất được chú ý ấy cuối cùng đã rơi vào tay La Chinh.

Thế nhưng y chưa từng thấy La Chinh dùng nó trong chuyến đi này nên quên mất!

“Ầm!”

Ngay khoảnh khắc kế tiếp, Đông Phương Quỷ đụng vào người La Chinh với khí thế mãnh liệt.

“Trúng rồi hả?”

Đông Phương Quỷ thầm vui vẻ.

La Chinh đã bị y đụng xuống, gần như không hề phản kháng.

Thế nhưng cảnh tượng ấy chỉ diễn ra trong tích tắc, ngay sau đó tình hình đã thay đổi!

Y đã rơi từ độ cao chín mươi bốn trượng xuống tám mươi lăm trượng.

La Chinh thì vọt lên chín mươi trượng…

“Không!”

Đông Phương Quỷ xoay người, cố gắng vắt kiệt tất cả sức mạnh của mình để lao xoáy lên.

Thế nhưng y vốn đang vọt xuống với tốc độ nhanh, cộng thêm áp lực của vùng đất Đạo Tranh, đâu phải muốn xoay người là xoay.

“Không thể được!”

Đông Phương Quỷ đột nhiên thôi thúc châm bạc đầu rồng trong ngực, vòng xoáy trong cơ thể tức khắc cắn nuốt tu vi của bảy người kia một cách điên cuồng.

“Phụt!”

“Phụt…”

Sắc mặt đám chân thần cấp cao Mục Huyền ngồi dưới tấm bia đá xanh đều tối sầm lại, miệng phun máu tươi.

“Đông Phương Quỷ, ngươi…”

Mục Huyền cắn răng, ngã dúi xuống đất, các chân thần khác cũng thế.

Bọn họ không chịu nổi sự bòn rút của Đông Phương Quỷ.

Có điều y đã khiến mình dừng lại ở mức tám mươi bốn trượng.

Chẳng qua, do bọn Mục Huyền đã té xỉu nên y cũng mất đi sự giúp đỡ của Ly Tán Tụ Linh Châm.

Y chỉ dừng lại trong nháy mắt chứ không duy trì được lâu.

Đông Phương Quỷ hướng đôi mắt tuyệt vọng về phía La Chinh, cả người cứ rơi thẳng xuống.

“Chẳng ngờ ca ca lại…”

La Yên ngạc nhiên ra mặt.

Nàng nhìn thấy rõ ràng, Đông Phương Quỷ đã va trúng ca ca.

Thế nhưng cảnh tượng chợt vụt qua, không biết ma xui quỷ khiến thế nào mà ca ca lại tránh được Đông Phương Quỷ.

Tình cảnh thần kỳ và quái đản ấy làm La Yên khó hiểu.

“Lăng Tiêu Kiếm Trận, Thiên Hồn Thủ Kiếm!”

“Xoẹt xoẹt xoẹt…”

Lăng Tiêu Kiếm Trận cũng là một kiếm trận vô cùng lợi hại, vừa xếp trận thì đã chặn được đợt tấn công của các chân thần thuộc liên minh các gia tộc quyền thế.

“Nếu đã vậy…” Đôi mắt La Yên lóe ánh tím, sau đó nàng cũng gia nhập cuộc chiến.

Vừa rồi trong khoảnh khắc La Chinh và Đông Phương Quỷ giao tranh trực diện, bộ ba Vũ Thái Bạch, Kiếm Vô Ngân và Kiếm Lôi Đình gần như nín thở.

Đã rất lâu rồi, bọn họ chưa từng lo lắng đến vậy.

Lúc cảm nhận được sự dao động từ thời gian trên thế giới này, cả ba đều hơi chấn động, sắc mặt cũng trở nên tốt hơn!

“Hay!” Kiếm Vô Ngân khen ngợi.

“Đúng rồi… Ngọc tỷ ở trên tay La Chinh! Lão già này lớn tuổi quá, không ngờ quên mất chuyện đó, ha ha ha…” Kiếm Lôi Đình bật cười thoải mái.

Vũ Thái Bạch cũng thở phào nhẹ nhõm: “Để xem La Chinh có thể vượt qua Đông Phương Quỷ hay không!”

“Chín mươi mốt trượng!”

Hiện giờ La Chinh đang ra sức bắn vọt lên.

Hắn chỉ cần vượt qua Đông Phương Quỷ, bất kể khoảng cách có là một thước hay một tấc cũng được!

Ngay lúc này, phi kiếm dưới chân hắn lại phát ra những tiếng “răng rắc”.

“Sắp nát rồi!”

Phi kiếm đã đầy vết rạn nứt, e rằng sẽ vỡ vụn ngay tức khắc.

“Sức mạnh…”

Vào lúc này, La Chinh chỉ còn cách được ăn cả ngã về không.

“Ầm!”

Sức mạnh bản nguyên bùng nổ rồi nhắm thẳng vào phi kiếm.

“Vèo!”

Cả người La Chinh bắt đầu bắn thẳng về phía trước với tốc độ cực nhanh!

Chín mươi bốn trượng…

Chín mươi lăm trượng…

Chín mươi sáu trượng…

“Chính là lúc này!”

Ánh mắt La Chinh trở nên hết sức tập trung, một thanh phi kiếm vô hình đã xuất hiện trước người hắn.

Phi kiếm không ngừng múa may trước tấm bia đá xanh, chữ “Chinh” lớn lập tức hằn rõ trên bia!

“Vèo!”

Ngay sau đó, cơ thể La Chinh rơi thẳng xuống dưới.

Trái tim Đông Phương Quỷ như rỉ máu khi trông thấy chữ “Chinh” ấy.

Hai người một trên một dưới chạm mắt với nhau, nét mặt Đông Phương Quỷ trở nên hung ác.

Đông Phương Quỷ đã tính toán mọi đường, chẳng ngờ cuối cùng lại rơi vào kết cục thế này.

Giờ trong đầu y chỉ còn một suy nghĩ duy nhất là bất chấp tất cả để giết chết kẻ này!


Chương 2064: Tiếng bước chân

Sao La Chinh có thể không hiểu ánh mắt căm giận của Đông Phương Quỷ chứ?Trong lúc rơi xuống, La Chinh cười khẩy, Lục Thần Tứ Kiếm lập tức ngưng tụ thành hình.

Trong hai năm tu luyện, hắn dành phần lớn thời gian vào việc lĩnh ngộ và sử dụng chân ý của đạo.

Chân ý đạo pháp tự nhiên hoàn toàn không giống với những chân ý của đạo khác, bởi vì nó gần như có thể dung hòa với bất cứ thần thông nào!

Tất nhiên là gồm cả Lục Thần Kiếm Trận!

Bốn thanh kiếm vô hình bay ra và tùy ý xoay múa, đan xen với nhau rồi đâm thẳng về phía Đông Phương Quỷ.

Cách sử dụng này đã đi ngược với Lục Thần Kiếm Trận của Hàm Cửu Di.

Nhưng mà Hàm Cửu Di cũng biết việc đưa chân ý đạo pháp tự nhiên vào Lục Thần Kiếm Trận sẽ giúp nó tăng thêm uy lực và giảm bớt sơ hở.

Sau khi phát hiện điều này, Hàm Cửu Di đã tập trung khai thác tiềm lực của Lục Thần Kiếm Trận.

Theo nàng, việc đó có thể sáng tạo ra loại kiếm trận biến hóa khôn lường hơn nữa.

“Vèo vèo vèo vèo!”

Lúc bốn kiếm đâm xuống, Đông Phương Quỷ cũng rút ra một thanh trường kiếm bản rộng.

Thế nhưng y vừa vung kiếm lên thì kiếm Phật Hoàng đã ép xuống trước.

“Keng!”

Kiếm Phật Hoàng đã va trúng thanh kiếm dài.

Tuy rằng Đông Phương Quỷ là chân thần cấp cao nhưng vẫn không thể nào chống lại sức ép của kiếm Phật Hoàng, hơn nữa, còn suýt đánh rơi cả kiếm trong tay.

Y lảo đảo, vừa định lui về sau thì bỗng cảm thấy nửa người dưới bị trói chặt!

“Kiếm Trường Đằng!”

Sau khi chứa đựng chân ý của đạo, bốn thanh kiếm lặng lẽ phối hợp chặt chẽ với nhau một cách thuần thục, tự nhiên như nước chảy thành sông.

Điểm đáng sợ của đạo pháp tự nhiên là khiến mọi thứ trở nên tự nhiên và hài hòa, không hề có cảm giác đột ngột.

Dù thi triển chiêu thức gì vào bất cứ thời điểm nào, nó đều làm người ta cảm thấy bất ngờ nhưng cũng là điều hiển nhiên!

“Kiếm Thiên Nha!”

“Phập!”

Kiếm Thiên Nha bay ngang qua, phần cổ của Đông Phương Quỷ lập tức xuất hiện một vệt máu thê thảm.

May mà Đông Phương Quỷ đã ngửa ra sau trong khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc, nếu không đã đầu thân hai ngả rồi.

Sau khi liên tục trúng chiêu, Đông Phương Quỷ đột nhiên cắn răng, tránh khỏi trói buộc của kiếm Trường Đằng và tung người ra sau.

Đông Phương Quỷ chịu không ít thua thiệt trong cuộc giao tranh này.

“Ngươi thật sự cho rằng mình là đối thủ của ta à?” Đông Phương Quỷ đứng vững xong thì tỏ thái độ kiêu ngạo ra mặt.

Tất cả những sự do dự và nhẫn nhịn trước đó đều biến mất.

Nếu Đông Phương Quỷ đã định được ăn cả ngã về không thì sẽ không kiêng kỵ gì nữa.

“Xoẹt xoẹt xoẹt…”

Y rạch một đường trên cổ tay mình, máu tươi đỏ thắm phun tung tóe ra từ vết thương!

Máu tươi không ngừng tụ lại trên không trung rồi nhanh chóng ngưng tụ thành một thanh kiếm hẹp dài.

“Kiếm máu?” La Chinh tỏ vẻ bình thản nhưng ánh mắt lại lóe sáng.

Thanh kiếm ấy được tạo thành từ máu tươi của Đông Phương Quỷ.

Thủ đoạn này trông thì huyền bí nhưng chưa chắc đã lợi hại.

“Diệt Huyết Chú Kiếm!”

Những quầng sáng màu máu khuếch tán ra từ thanh kiếm ấy.

Thanh kiếm máu không ngừng bốc cháy, đồng thời tỏa ra khí thế mãnh liệt.

Diệt Huyết Chú Kiếm…

Trả giá bằng việc đốt cháy máu tươi và nguyền rủa bản thân, đương nhiên sẽ tạo ra uy lực cực kỳ kinh khủng nhưng cũng không thể kéo dài vì tổn thương vô cùng lớn.

“Hừ” La Chinh hừ nhẹ.

Bốn thanh kiếm lượn quanh một vòng rồi lại đâm về phía Đông Phương Quỷ với trạng thái lửng lơ khó nắm bắt.

Kiếm của Đông Phương Quỷ xoáy nhẹ, mùi máu nồng nặc xộc vào mũi.

“Roẹt roẹt roẹt roẹt!”

Lục Thần Tứ Kiếm chỉ vừa chạm nhẹ vào thanh kiếm máu kia thì đã vỡ tan.

Thấy thế, La Chinh nhíu mày.

Đông Phương Quỷ mạnh hơn hắn tưởng, chẳng qua sức mạnh này không đến từ bản thân y.

Từ lúc bắt đầu, những thủ đoạn mà Đông Phương Quỷ sử dụng đều cần đánh đổi bằng một cái giá đắt.

Ví dụ như với năng lực thật sự của Đông Phương Quỷ thì gần như không thể nhảy lên mức chín mươi hai trượng.

Thế nhưng y lại cưỡng ép làm việc đó với Ly Tán Tụ Linh Châm, cái giá phải trả là các chân thần trong liên minh các gia tộc quyền thế như Mục Huyền, Phương Kính đã mất đi sức chiến đấu, hiện giờ vẫn còn nằm yên trên mặt đất.

Còn thanh kiếm máu đang bốc cháy hừng hực trước mắt…

La Chinh mỉm cười với Đông Phương Quỷ: “Máu này bốc cháy hơi mạnh đấy…”

“Yên tâm, ta nhất định sẽ chém chết ngươi trước khi cạn máu!” Đông Phương Quỷ dứt lời bèn vọt đến chỗ La Chinh.

Đến lúc này, La Chinh hoàn toàn không cần phải đối đầu trực diện với y.

Khi Đông Phương Quỷ xông lại, La Chinh nhấn khẽ mũi chân xuống để lùi nhanh về sau.

“Đồ hèn!”

Đông Phương Quỷ không sợ La Chinh liều mạng mà chỉ sợ La Chinh không đánh mà chạy.

Như La Chinh đã nói, Diệt Huyết Chú Kiếm thật sự lợi hại, tất cả sinh linh bị kiếm máu chém trúng đều sẽ bị vỡ tãn dù có mạnh đến đâu đi nữa!

Bởi vì về bản chất thì thanh kiếm máu này là một loại “nguyền rủa” cực kỳ lợi hại.

Lục Thần Tứ Kiếm của La Chinh không phải sinh linh nhưng cũng sẽ vỡ tan khi bị kiếm máu chém trúng.

“Hèn? Lúc nên lùi mà không lùi lại, mới là kẻ lỗ mãng chứ nhỉ?” La Chinh bình tĩnh đáp trả.

Hắn không phải đứa trẻ ba tuổi, Đông Phương Quỷ hơi ngây thơ khi trông chờ vào việc chọc tức hắn bằng ngôn ngữ đấy.

Trong lúc một người tiến một người lùi, La Chinh lại ngưng tụ ra bốn thanh kiếm khác để ngăn chặn sự truy đánh của Đông Phương Quỷ.

Thanh kiếm nào bị Đông Phương Quỷ chém tan đi thì La Chinh lại ngưng tụ thanh ấy thêm lần nữa.

La Chinh không ngừng ngưng tụ ra kiếm mới.

Chúng lượn vòng quanh Đông Phương Quỷ làm khoảng cách giữa đôi bên không thể ngắn lại.

Một bên khác…

Thật ra nếu như Đông Phương Quỷ dẫn dắt liên minh các gia tộc quyền thế ra tay ngay từ đầu thì sẽ có phần thắng cao hơn.

Suy cho cùng, sức mạnh của bọn Mục Huyền không kém hơn Đông Phương Quỷ là bao.

Thêm vào đó, bên phía Kiếm tộc chỉ có hai nhân vật lợi hại thật sự là Kiếm Ngao và La Yên.

Nhưng mà những người đứng đầu trong liên minh các gia tộc quyền thế như Mục Huyền đều bị Đông Phương Quỷ bòn rút tu vi bằng Ly Tán Tụ Linh Châm nên sức chiến đấu đã bị giảm mạnh.

Sau khi Kiếm Ngao bố trí Lăng Tiêu Kiếm Trận, đệ tử Kiếm tộc phối hợp chặt chẽ với nhau nên vẫn chiếm lợi thế!

Đương nhiên, việc La Yên ra tay cũng rất quan trọng!

La Yên không đối đầu trực diện với đám con cháu gia tộc cấp một.

Với thần thông mà nàng tu luyện, không ra tay thì thôi chứ đã ra tay thì sẽ có người mất mạng.

Điều nàng cần làm chỉ là nói chữ “diệt” mà thôi.

Sau một nén nhang, La Chinh không ngừng lùi về sau, dáng vẻ rất là bình thản.

Thế nhưng sắc mặt của Đông Phương Quỷ lại rất tệ, ánh lửa trên thanh kiếm máu trong tay y cũng ngày càng mờ đi.

Như suy đoán của La Chinh, việc đốt máu không thể kéo dài được bao lâu.

Đông Phương Quỷ càng ngày càng yếu.

Cuối cùng y dừng lại, chống kiếm mà không ngừng thở dốc.

Y nhìn La Chinh ở cách đó không xa, rốt cuộc đã tuyệt vọng…

La Chinh vẫn tỏ ra hờ hững trước Đông Phương Quỷ: “Bỏ cuộc đi, ngươi đã làm đủ nhiều cho Đông Phương gia rồi”

“Bỏ cuộc…” Đông Phương Quỷ vừa tuyệt vọng vừa tiếc nuối sâu sắc.

Kết quả vốn không nên là thế này.

Trước khi lên đường, Đông Phương Quỷ từng nghe Mục Huyết Dung trong đội nói rằng bọn họ khó có thể giết chết La Chinh.

Khi ấy Đông Phương Quỷ chưa hiểu, nhưng hình như bây giờ y đã hiểu rồi…

Đúng lúc này, tiếng bước chân thật lớn bỗng nhiên truyền đến từ phía xa, một hình bóng to lớn cũng ẩn hiện trong làn sương.

Đông Phương Quỷ nở nụ cười khi thấy hình bóng ấy.


Chương 2065: Đông Phương Quỷ điên cuồng

“Đùng…”“Đùng…”

Tiếng bước chân ầm ầm vang vọng trong sương mù.

Tiếng động nặng nề ấy chứng tỏ có một con quái vật lớn đang từ từ đến gần.

Khi nhìn thấy tấm bia đá xanh, mọi người đã hưng phấn đến mất cảnh giác.

Dù sao chuyện quan trọng nhất là lấy được truyền thừa của cường giả Bỉ Ngạn cảnh, những chuyện khác đều là thứ yếu thôi.

Cả Kiếm Ngao lẫn Đông Phương Quỷ đều cho rằng như vậy.

Các chân thần đang chiến đấu say sưa đều ngừng tay, ngẩng đầu nhìn theo hướng phát ra tiếng động.

“Ha ha ha ha… Ha ha ha…” Đông Phương Quỷ cười như điên: “Cuối cùng cũng đến! Cuối cùng cũng đến rồi!”

La Chinh quay đầu nhìn cái bóng lớn trong sương mù, sầm mặt: “Ý ngươi là sao?”

“Đó là ác ma, đại ác ma trong vực sâu” Đôi mắt Đông Phương Quỷ hiện rõ vẻ điên cuồng: “Ta không cần phải bỏ cuộc, ha ha, ta chỉ đợi sự hủy diệt mà thôi.

Ta, ngươi, các ngươi… đều phải chết!”

“Ác ma đó là hóa thân cho nỗi sợ hãi của ngươi à?” La Chinh hỏi.

“Đúng” Đông Phương Quỷ thét to: “Cho nên kể từ khi ta vào vùng đất Đạo Tranh, các ngươi đã chắc chắn thất bại rồi! Các ngươi chết chắc rồi!”

Dứt lời, Đông Phương Quỷ không tránh né, trái lại còn phóng thẳng đến chỗ cái bóng trong màn sương.

“Sao… Sao lại có một con ác ma ở đây?”

“Nghe ra thì Đông Phương Quỷ đã dự đoán được chuyện này từ khi vào vùng đất Đạo Tranh rồi!”

“Nói cách khác, y biết mình sợ hãi cái gì, ác ma này là hóa thân cho nỗi sợ hãi do chính y gọi ra!”

Sau khi đoán được chân tướng, một số con cháu gia tộc cấp một tái mặt, vừa nghiến răng nghiến lợi vừa nhìn chòng chọc vào Đông Phương Quỷ.

“Bản thân ngươi muốn chết thì kệ ngươi, tại sao còn kéo bọn ta theo!”

“Đông Phương Quỷ thật quá đáng!”

“Đó là ác ma trong vực sâu, một số ác ma trong ấy có thể sánh bằng thánh nhân!”

Bọn họ có khả năng sống mái với đám hóa thân trước đó như xà linh và Bách Xúc Thiên Xà.

Thế nhưng bọn họ vốn không có tư cách đối mặt với một con ác ma thật sự!

Bọn Mục Huyền vừa tỉnh dậy vẫn đang ngồi khoanh chân nhập định.

Bọn họ đã bị nội thương rất nghiêm trọng vì bị Ly Tán Tụ Linh Châm hút tu vi.

Ngay cả thế giới trong cơ thể cũng trở nên hỗn loạn.

Bây giờ bọn họ lại suýt tức chết ngất vì lời nói của Đông Phương Quỷ.

“Đông Phương gia thật quá đáng!”

“Nói cách khác, chúng ta đã được xác định là sẽ chết từ lúc vào vùng đất Đạo Tranh rồi!”

“Ta không cam tâm trở thành con tốt thí mạng!”

Bọn Mục Huyền cũng là tinh anh trong gia tộc lớn, là những nhân vật hàng đầu trong đám chân thần cấp cao.

Bọn họ đều cho rằng mình là trụ cột gia tộc và có triển vọng tương lai rất lớn.

Không đáng để chôn cùng với Đông Phương Quỷ!

Các đệ tử Kiếm tộc cũng hạ kiếm xuống.

Cặp mắt sắc bén của Kiếm Ngao nhìn xuyên qua lớp sương mù, dán chặt vào cái bóng lớn kia.

“Ha hả, Đông Phương gia thật là ác độc” Mặc Nam ở bên cạnh cười thảm thiết.

“Hy sinh cả bọn Đông Phương Quỷ để ngăn chúng ta nhận truyền thừa của vùng đất Đạo Tranh, tính toán thế này…” Kiếm Ngao thì thào.

Qua thái độ của Kiếm Vô Ngân, có thể thấy Kiếm tộc và La gia đều rất coi trọng lần Đạo Tranh này.

Kiếm Ngao biết chuyện đó còn nguyên nhân khác, nhưng sau khi nghe kế hoạch của Đông Phương gia thì mới hiểu lần Đạo Tranh này còn quan trọng hơn tưởng tượng của hắn ta nữa.

La Yên liếc nhìn ra xa rồi hỏi: “Sau khi khắc tên trên tấm bia đá xanh là sẽ lấy được truyền thừa… Bây giờ mọi người đều đã khắc tên, mà tên của ca ca ở cao nhất, tại sao lại không thấy dấu hiệu gì hết vậy?”

Nàng nghĩ nếu La Chinh có tư cách nhận truyền thừa thì sẽ được rời khỏi đây ngay, nhờ đó bảo vệ mạng của mình.

Thế nhưng tấm bia này hoàn toàn trống không, chẳng có cơ quan hay pháp trận gì.

Lời nói của La Yên cũng nhắc nhở Kiếm Ngao.

Nhờ La Chinh đề nghị chuyển hướng nên mọi người mới tìm được đến đây, sau đó sương mù trên một khu vực biến mất, thay vào đó là một con đường dẫn đến tấm bia đá xanh này.

Bọn họ đã làm theo những gì viết trên tấm bia đá, tại sao truyền thừa còn chưa được mở ra?

Có điều bây giờ suy nghĩ vấn đề này cũng chậm rồi…

Tiếng bước chân ngày càng gần, mặt đất tơi xốp cũng bắt đầu rung lên.

“Nhanh! Ác ma Đồ Ách! Giết bọn ta, ha ha ha ha, giết bọn ta đi!”

Đông Phương Quỷ vừa chạy vừa la hét như điên.

Không lâu sau, cái bóng bên trong làn sương dần trở nên rõ ràng hơn.

Cái bóng khổng lồ của Đồ Ách xuất hiện trong tầm mắt của mọi người.

Gã Tinh Lân hóa thành tia chớp kia cũng trôi lơ lửng sau lưng Đồ Ách, đồng thời cười lạnh với đám chân thần.

“Ngươi…”

Đồ Ách cụp mắt nhìn Đông Phương Quỷ ở dưới đất.

Gã ta cảm thấy mặt của Đông Phương Quỷ hơi quen, nhưng do tư duy của ác ma quá phức tạp nên việc nhớ lại quá khứ rất là vất vả.

“Ta nhớ ra rồi… Ta từng gặp ngươi” Đồ Ách nói với thái độ thờ ơ: “Ngươi là kẻ yếu nhất trong đám thợ săn ở vực thẳm Ma Vực”

“Đúng, ngươi từng gặp ta, ta đã tạo ra ngươi, ngươi là hóa thân cho nỗi sợ hãi của ta!” Đông Phương Quỷ cười to.

Đồ Ách hơi khuỵu một chân, vươn bàn tay to lớn tới: “Ngươi chỉ là một con kiến thôi, kẻ tạo ra ta không phải là ngươi”

Dứt lời, ngón giữa khổng lồ búng mạnh về phía Đông Phương Quỷ.

“Rầm!”

Sau một tiếng động trầm đục, cả người Đông Phương Quỷ bị bắn ra mấy trăm trượng như con diều đứt dây rồi nện xuống đất tạo thành một hố lõm, không biết sống chết.

Đồ Ách biết sự tồn tại của mình có liên quan với những người này, có điều gã ta cũng biết kẻ sáng tạo mình chắc chắn không phải là đám chân thần này.

“Mạnh thật…”

La Chinh mở to mắt.

Sức mạnh ấy đã sánh bằng á thánh, thậm chí là thánh nhân.

“Chủ nhân, tên nhóc thú vị này có thể chém cơ thể sấm sét của ta!”

Sau khi Đồ Ách búng tên Đông Phương Quỷ điên khùng đi, Tinh Lân ở bên cạnh cũng chú ý đến La Chinh ở cách đó không xa.

Ánh nhìn chăm chú của Đồ Ách khiến La Chinh cảm thấy như bị bao phủ bởi một luồng áp lực vô hình, không khí xung quanh cũng đặc sệt lại.

“Tên nhóc thú vị? Chà…”

Nói đến đây, Đồ Ách giơ bàn chân to của mình lên rồi giẫm xuống đầu La Chinh.

Đồ Ách trông thì khổng lồ, hành động có vẻ chậm chạp nhưng thật ra tốc độ lại rất nhanh!

“Bát Khúc Phi Yên!”

Trong lúc khiếp sợ, La Chinh lập tức sử dụng thân pháp của mình để lùi mạnh về sau!

Sau khi dung hợp với chân ý đạo pháp tự nhiên thì phép thần thông Bát Khúc Phi Yên đã được lột xác.

Bàn chân to của Đồ Ách tạo ra một áp lực gió cực mạnh, còn La Chinh thì lại bay lượn lựa theo áp lực gió đó khiến tốc độ tăng nhanh hơn!

“Ầm!”

Một vết chân lớn hằn trên mặt đất, hiển nhiên Đồ Ách đã đạp hụt.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
bộ này chương viết siêu chậm :Z . Mới check bên họ đâu đó khoảng hơn 17 chương mới thui bạn à ^^
https://audiosite.net
Mới check bộ này thiếu 1k chương :Z đã liên hệ cac CTV nhé hoàng anh ^^
https://audiosite.net
Mình sẽ ? CTV nhé bạn :)
https://audiosite.net
Chính xác thưa bạn ^^! - Bên TG họ nói sẽ ra phần 2 nhé bạn :) nên để cái kết mở đó bạn :D
https://audiosite.net
Dtu230 2 ngày trước
Truyện đến tập 138 hết chưa ad
https://audiosite.net
Bùi Thành Linh 3 ngày trước
Giọng đọc 2 còn ra không vậy ad
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 4 ngày trước
Ra thêm đi ad
https://audiosite.net
Saner 7 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Anh 7 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 3 tuần trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box