[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 415 : Mẹ (c2071-c2075)
❮ sautiếp ❯Chương 2071: Mẹ
Trong làn sương mù dày đặc cực kỳ yên tĩnh, cho nên tiếng nói đột nhiên truyền đến vô cùng rõ ràngLa Chinh, Đông Phương Quỷ và Đồ Ách đều nghe thấy rõ…
Bọn họ lập tức đưa mắt nhìn.
“Người phụ nữ tóc dài!”
Sắc mặt của Đồ Ách dần tối đi.
Sau khi xuất hiện ở đây một cách khó hiểu, gã ta đã chạm mặt người phụ nữ này.
Với trí tuệ của mình, gã ta hiểu rất rõ có một số thứ có thể chọc vào, một số thứ thì không thể!
Mà người phụ nữ này chắc chắn là một kẻ không thể chọc vào!
Sau khi người phụ nữ này bẻ gãy một cánh tay của gã ta, bà đã bỏ đi, từ lần đó họ chưa hề gặp lại.
Thậm chí Đồ Ách còn nghi ngờ bà biết cách rời khỏi thế giới mù sương này.
Nhưng Đồ Ách không thể ngờ được người phụ nữ này lại xuất hiện ở đây…
Đông Phương Quỷ nghe thấy lời này thì cũng ngây người.
“Con trai là cái quái gì?”
Y vừa quét mắt về phía khuôn mặt của người phụ nữ kia thì lập tức kinh ngạc.
“Dung mạo giống hệt nhau?”
Người phụ nữ kia kéo theo mái tóc dài trên trăm trượng, bước đi chậm rãi toát lên một khí thế và vẻ đẹp khác lạ…
Nhưng bỏ qua những điều này…
Bà… Chẳng ngờ bà lại giống hệt La Yên!
Con trai, huynh muội…
Người phụ nữ này là mẹ của La Yên và La Chinh?
Sao bà có thể xuất hiện ở đây? Sao có thể xuất hiện một cách trùng hợp như vậy?
Đông Phương Quỷ cảm thấy mình thật điên rồ cho nên mới chấp nhận kế hoạch do gia tộc sắp đặt, nhưng lúc này y chợt nhận ra thế giới mà mình tưởng tượng còn điên rồ và vô lý hơn.
…
Vũ Thái Bạch không bao giờ tưởng tượng nổi sẽ có một vị cứu tinh xuất hiện.
Cho dù rất nhiều lần biểu hiện của La Chinh đã vượt qua dự đoán của hắn thì chắc chắn La Chinh cũng không thể nào đối đầu được với tên ác ma như Đồ Ách.
Có một số ván cờ đã định sẵn là thua, kết quả rất dễ đoán, huống chi là người tài năng như Vũ Thái Bạch?
Sư phụ giao phó La Yên và La Chinh cho hắn chăm sóc, cuối cùng họ lại rơi vào tình cảnh này, có thể nói là thất bại thảm hại…
Dù hắn đã cố hết sức kiềm chế nhưng sắc mặt vẫn rất khó coi.
Cho đến khi nhìn thấy dung mạo của người phụ nữ tóc dài kia thông qua mắt Động Sát, cơ thể của hắn đột nhiên run mạnh!
“Sư nương! Sao có thể chứ, tại sao sư nương lại xuất hiện ở đây!” Vũ Thái Bạch trở nên kích động, vẻ mặt tràn đầy sự hoài nghi.
Kiếm Lôi Đình và Kiếm Vô Ngân cũng ngây người nhìn người phụ nữ tóc dài kia.
“Là bà ta, người phụ nữ họ Lê…”
“Vợ của La Tiêu! Sao bà ta lại xuất hiện ở vùng đất Đạo Tranh?”
Kiếm Lôi Đình và Kiếm Vô Ngân ít nhiều gì cũng biết đến chuyện đã xảy ra năm đó, nhưng họ chỉ biết người phụ nữ đó có họ Lê.
Nhưng người phụ nữ này tuyệt đối không thể đến vùng đất Đạo Tranh để giải cứu con trai con gái của mình được! Việc bà xuất hiện ở nơi này đúng là khó tin!
Vũ Thái Bạch phản ứng nhanh nhất.
Hắn vỗ tay, sau đó nói: “Ta hiểu rồi, hóa thân của nỗi sợ hãi! Bà ấy hẳn là hóa thân cho nỗi sợ hãi của một ai đó! Chỉ có thể giải thích như vậy mà thôi!”
“Hóa thân của nỗi sợ hãi?” Mắt của Kiếm Lôi Đình lóe lên.
“Nhưng bà ta chưa từng hoạt động trong Thần vực suốt bao nhiêu kỷ nguyên thần rồi, lũ trẻ này không thể gặp được bà ta.
Làm thế nào mà bà ta có thể trở thành hóa thân cho nỗi sợ hãi của người khác được?” Mặc dù Kiếm Vô Ngân cũng nghiêng về phán đoán của Vũ Thái Bạch, nhưng vẫn thấy hơi nghi ngờ.
Vũ Thái Bạch lắc đầu: “Việc này thì không biết, có lẽ bà ấy đã tình cờ trở thành nỗi sợ hãi của người nào đó… Ý trời, đây đúng là là sự sắp đặt của trời cao!”
Hóa thân của nỗi sợ hãi có ý chí riêng và có thể kiểm soát hành vi của chính mình!
Tuy rằng hiện giờ sức mạnh của sư nương đã giảm đi rất nhiều, nhưng đối phó với một tên ác ma thì không thành vấn đề.
Trái tim vốn đang treo lơ lửng trên cao của hắn lúc này mới bình tĩnh lại…
…
La Chinh ngơ ngác nhìn người phụ nữ tóc dài này.
Khi mới bước chân vào vùng đất Đạo Tranh, hắn đã từng nhìn thấy một bóng người mơ hồ.
Không ngờ đó là người phụ nữ này!
Trước đây, hắn đã lấy được một nắm bùn và một con ngươi nhỏ từ con quái vật mà hắn giết chết dưới lòng đất ở Thiết gia.
Thông qua con ngươi đó, hắn đã từng nhìn thấy đầu của người phụ nữ này!
Mặt bà ấy giống hệt với La Yên…
Khuôn mặt đó đã từng quanh quẩn rất lâu trong tâm trí hắn.
Bà ấy đã biến thành hóa thân cho nỗi sợ hãi của ta sao?
Bà đã đến vùng đất Đạo Tranh?
Hơn nữa còn là mẹ ruột của ta?
Những suy nghĩ trong đầu La Chinh trở nên rối bời.
La Yên đang nằm trong lòng hắn ngẩng đầu lên nhìn một cách khó khăn.
Mặc dù trông có vẻ ốm yếu, nhưng sau khi nhìn thấy người phụ nữ có dung mạo giống mình thì trong mắt nàng ánh lên tia sáng dịu dàng: “Mẹ… Người thật sự là mẹ của con sao…”
Người phụ nữ tóc dài nhìn về phía La Chinh và La Yên, trong con ngươi lấp lánh áng sáng đỏ rực rỡ cũng ánh lên vẻ dịu dàng.
Nghe thấy câu hỏi của La Yên, bà không kìm lòng được mà gật đầu.
“Vèo!”
Gần như là chỉ trong nháy mắt, người phụ nữ tóc dài đã đi tới trước mặt La Chinh, đưa tay muốn ấn xuống trán của La Yên.
Nhưng La Chinh rất cảnh giác.
Hắn dồn sức xuống chân khiến cơ thể nhanh chóng lui về phía sau, rồi nhìn chằm chằm vào người phụ nữ tóc dài với vẻ mặt cảnh giác.
Hắn không ngây thơ như La Yên.
Có ngoại hình giống cũng không chắc chắn đúng là mẹ của mình.
Mặc dù từ nhỏ La Chinh chưa từng nhìn thấy dung mạo của mẹ, nhưng trong tưởng tượng của hắn, mẹ vẫn luôn dịu dàng và hiền từ.
Nhìn thế nào thì người phụ nữ đang tỏa ra yêu khí ở trước mặt cũng không giống như người lương thiện, khác xa với hình ảnh mà hắn tưởng tượng ra.
Hơn nữa thế giới dưới lòng đất kia…
Càng khiến lòng La Chinh tràn đầy sợ hãi.
Sao hắn có thể để người phụ nữ này đến gần La Yên?
Người phụ nữ tóc dài thấy La Chinh tránh né mình như vậy thì trong mắt lộ ra vẻ thất vọng và buồn bã, nhưng bà vẫn nhìn chằm chằm vào La Yên và nói: “Yên Nhi vẫn chưa trưởng thành.
Con bé sử dụng Oa Ảnh ở giai đoạn sơ cấp thì sẽ bị phản phệ, đánh mất tâm trí.
Đó chính là thứ chí mạng… Ta, ta có thể chữa cho con bé”
La Chinh giật thót.
Quả thực hắn đã cảm nhận được linh hồn của La Yên đang suy tàn.
“Oa Ảnh? Ý của bà là cái bóng màu tím đó sao?” La Chinh hỏi.
Người phụ nữ tóc dài gật đầu: “Đúng thế!”
La Chinh thả lỏng một chút.
Để cứu La Yên thì hắn buộc phải chấp nhận một số nguy hiểm, nhưng khi hắn ngẩng đầu lên nhìn Đồ Ách…
Tên ác ma lớn mạnh này vẫn còn ở đây, người phụ nữ tóc dài này định chữa trị cho La Yên ở đây sao?
“Nhưng gã đó vẫn ở đây…” La Chinh nói.
Từ đầu đến cuối dường như bà không hề để ý đền Đồ Ách, hoàn toàn coi tên ác ma lớn như ngọn núi kia là không khí.
Nghe thấy con trai nói như vậy, bà hơi nhướng mày và nở nụ cười: “Cũng đúng, vì tên này nên Yên Nhi mới sử dụng Oa Ảnh đúng không? Cho nên…”
Vù vù vù…
Mái tóc dài trăm trượng đột nhiên được phủ một lớp ánh sáng màu đỏ quỷ dị, cơ thể bà nhoáng lên một cái, tất cả các sợi tóc đã đánh úp về phía Đồ Ách hệt như móng vuốt!
“Này, bà…”
Đồ Ách bỗng lộ vẻ kinh sợ.
Gã ta muốn thực hiện dịch chuyển không gian nhưng đã quá muộn.
Vào lúc này, những sợi tóc vốn dĩ dài hơn trăm trượng kia đã được kéo dài đến vô tận, quấn chặt lấy gã Đồ Ách cao hơn nghìn trượng!
“Xoẹt xẹt!”
Độ sắc bén của những sợi tóc này vượt xa sức tưởng tượng…
Chúng vừa siết chặt vừa nhanh chóng xâm nhập vào trong cơ thể Đồ Ách.
Đồ Ách cao lớn như một ngọn núi lập tức bị vô số sợi tóc cắt thành mảnh vụn.
Chương 2072: Ký ức
Đám Kiếm Ngao đứng ở khá xa nên không nghe thấy những lời người phụ nữ kia nóiVừa rồi Đồ Ách đã dịch chuyển không gian để tránh được một kiếm của Lăng Tiêu Kiếm Trận, giờ Kiếm Ngao lại điều khiển kiếm trận bay tới đây.
Nhưng vừa bay được nửa đường thì họ đã nhìn thấy người phụ nữ tóc dài kia.
“Lại là một hóa thân của nỗi sợ hãi!”
“Hơi thở tỏa ra từ người phụ nữ này còn kinh khủng hơn cả gã ác ma kia!”
“Tiêu rồi…”
Sắc mặt của các đệ tử Kiếm tộc đều hết sức u ám, ngay cả sắc mặt của Kiếm Ngao cũng trở nên xám xịt.
Bóng kiếm khổng lồ cũng từ từ dừng lại, như thể bọn họ không thể làm gì khác ngoại trừ ngồi chờ chết.
Nhưng chuyện tiếp theo hoàn toàn nằm ngoài phạm vi hiểu biết của họ.
Không biết người phụ nữ tóc dài đã nói gì với La Chinh mà cơ thể của Đồ Ách đã biến thành vô số mảnh vụn chỉ trong nháy mắt…
“Đó là…”
Kiếm Ngao trợn tròn mắt, các đệ tử của Kiếm tộc cũng há hốc mồm.
Người phụ nữ tóc dài đã cắt Đồ Ách thành vô số mảnh vụn…
Sự thay đổi đột ngột khiến bọn họ nhất thời khó có thể chấp nhận được.
Một tên ác ma mạnh mẽ như vậy mà lại mỏng manh như một tờ giấy trước mặt người phụ nữ này.
“Không…”
Đồ Ách chỉ kịp thốt lên một chữ, vẻ hoảng sợ bất an hiện lên trên khuôn mặt to lớn.
“Rầm rầm!”
Sau khi thân hình giống như một ngọn núi lớn bị cắt ra, toàn bộ cơ thể gã ta bắt đầu sụp đổ.
Vô số máu thịt và xương cốt sụp xuống tựa như núi lở.
Máu tươi có tính ăn mòn bắn tung tóe ra tứ phía hệt như suối phun.
La Chinh ôm La Yên lùi nhanh về phía sau, tránh được trận mưa máu thịt này.
Đông Phương Quỷ cũng trợn tròn mắt.
Tuy nhiên, khát khao được sống tồn tại trong lòng đã thúc giục y trốn thoát khỏi nơi đây.
Còn người phụ nữ tóc dài thì lơ lửng trên không, để mặc cho cơn mưa máu thịt trút xuống, nhưng không hề có một giọt máu loãng nào rơi lên người bà .
Tinh Lân ẩn nấp ở phía xa nhìn thấy cảnh này thì hàm răng không ngừng run lên cầm cập.
Người phụ nữ không rõ nguồn gốc này mạnh mẽ đến mức khiến cho người ta căm phẫn, điều duy nhất gã có thể làm là chạy trốn!
“Đùng đoàng…”
Tinh Lân hóa thành một tia chớp, trong nháy mắt đã lao vào trong làn sương mù.
Người phụ nữ tóc dài liếc mắt nhìn qua một cách dửng dưng song không hề đuổi theo.
Trong vùng đất Đạo Tranh, tất cả hóa thân của nỗi sợ hãi đều sẽ biến mất sau khi Đạo Tranh kết thúc, kể cả bà cũng vậy, trốn đi đâu cũng vô dụng mà thôi.
Bà không quan tâm đến sự sống chết của những hóa thân cho nỗi sợ hãi này.
Sở dĩ bà ra tay giết Đồ Ách là do La Yên đã bị Oa Ảnh mê hoặc, chỉ đơn thuần là để trút giận mà thôi.
Dù có để Đồ Ách tẩu thoát cũng không phải vấn đề lớn lắm…
Người phụ nữ tóc dài từ từ đáp xuống rồi lướt tới trước mặt La Chinh, trong ánh mắt tràn đầy sự quan tâm.
Bà dịu dàng nói: “Đặt con bé xuống đi”
Mặc dù trong lòng La Chinh vẫn còn nghi ngờ ít nhiều, nhưng dù sao người phụ nữ này cũng đã giết chết Đồ Ách.
Huống chi, hình như hắn cũng không còn lựa chọn nào khác để cứu La Yên.
Sau đó La Chinh ngoan ngoãn đặt La Yên nằm trên mặt đất.
Người phụ nữ tóc dài đưa tay ấn lên trán La Yên, một tia sáng màu đỏ lan ra theo ngón tay thon dài của bà.
“Vù…”
Một tia sáng tím hiện lên trên trán La Yên, muốn chống lại tia sáng màu đỏ do người phụ nữ tóc dài phóng ra.
Mặc dù màu sắc của hai tia sáng này khác nhau nhưng hơi thở mà chúng tỏa ra rất giống nhau, chẳng qua ánh sáng màu tím mà La Yên sở hữu nhỏ yếu hơn một chút.
Sau một hồi dây dưa, ánh sáng màu tím nhanh chóng tháo chạy, còn ánh sáng màu đỏ thì chui vào trong đầu La Yên mà không gặp bất kỳ trở ngại nào.
“Ưm”
La Yên rên khẽ một tiếng, cơ thể đột nhiên run lên.
Hơi thở vốn gấp gáp dần trở lại bình thường, giống như nàng đã chìm vào giấc ngủ say.
Có lẽ người phụ nữ tóc dài cảm thấy mình chưa làm đủ, ngón tay bắt pháp quyết phát ra ánh sáng vàng dịu dàng, hẳn là đang vỗ về linh hồn của La Yên.
La Chinh nhìn người phụ nữ tóc dài rồi lại nhìn khuôn mặt của La Yên, trong lòng vừa thấy kỳ lạ vừa xúc động.
Hai người phụ nữ gần như giống hệt nhau, như thể chị em sinh đôi, nhưng hóa ra bà lại là mẹ ruột của mình…
Sau một hồi chữa trị, người phụ nữ tóc dài lại vuốt ve khuôn mặt của La Yên với ánh mắt đầy trìu mến.
Sau đó bà từ từ đứng dậy, thở phào nhẹ nhõm.
Đôi mắt đẹp của bà lại nhìn về phía La Chinh, vẻ mặt phức tạp của hắn biến thành các đường xoắn ốc không ngừng xoay chuyển trong con ngươi của bà.
Tâm trạng của La Chinh cũng rất phức tạp.
Mẹ là một từ xa lạ đối với hắn, và hắn cũng không ngờ rằng mình sẽ gặp mẹ trong hoàn cảnh thế này.
Mà cho đến tận bây giờ, thậm chí hắn còn không biết cả họ và tên của mẹ mình!
Người phụ nữ tóc dài chậm rãi đi về phía hắn…
Mái tóc đen nhánh như gấm tản ra hai bên, bao bọc lấy hắn.
“Ta có thể ôm con không?” Người phụ nữ tóc dài cất tiếng hỏi.
La Chinh vốn dĩ muốn từ chối, nhưng nhìn thấy vẻ mặt lưu luyến của người phụ nữ tóc dài thì hắn lại gật đầu một cách vô thức.
Sau đó người phụ nữ tóc dài bước tới ôm chầm lấy hắn rồi nghẹn ngào nói: “Ta đã đợi ngày này lâu lắm, lâu lắm rồi.
Ta tưởng rằng mình còn phải đợi…”
Bà chỉ là hóa thân của nỗi sợ hãi mà thôi.
Những ký ức này sẽ không lưu lại trong bản thể của bà, nhưng hóa thân này đã kế thừa tất cả ký ức nên đương nhiên sẽ có tất cả cảm xúc và ý thức của bản thân.
“Sao lại đã rất lâu.
Con và La Yên mới…”
Nếu tính theo tốc độ dòng chảy thời gian của Thần vực thì từ khi La Chinh sinh ra đến nay mới chỉ được vài năm.
“Từ rất lâu trước đây, các con đã được đặt trong không gian đại diễn, nhưng cha các con đã sắp xếp để các con lớn lên trong diễn kỷ này” Người phụ nữ tóc dài dịu dàng nói.
Trong không gian đại diễn, mười diễn kỹ đầu tiên đang tiến hành thử nghiệm.
Chẳng qua ở diễn kỷ này, hai hạt giống hy vọng là La Chinh và La Yên cuối cùng đã “nở” và bắt đầu phát triển mạnh mẽ.
Người phụ nữ tóc dài lắc đầu: “Hiện tại xem ra sự sắp xếp của cha các con chưa chắc đã đúng.
Là Chinh Nhi con may mắn đó.
Nếu như ta không trở thành hóa thân cho nỗi sợ hãi của con mà đến vùng đất của Đạo Tranh, hôm nay sợ là…”
Nhìn bà giống như một người phụ nữ sát phạt quyết đoán.
Nhưng bà không thể chấp nhận chuyện La Chinh và La yên phải chịu nguy hiểm lớn như vậy, nghe thì có vẻ bà không hài lòng với sự sắp xếp của La Tiêu và Vũ Thái Bạch.
Ở bên La Chinh, bà như một người mẹ bình thường phải chịu mọi nỗi uất ức đang dốc bầu tâm sự.
Cho dù người phụ nữ này rất xa lạ đối với La Chính, nhưng nghe bà trò chuyện dịu dàng như vậy thì trong lòng hắn lại có một cảm giác rất thân thiết.
“Thời gian dài đằng đẵng nhưng cũng trôi qua rất nhanh.
Chỉ trong nháy mắt, con đã tới Thần tộc, đã có thể gánh vác trách nhiệm rồi” Bà nói với vẻ vui mừng rồi giơ ngón tay lên: “Ta không muốn quên đi chuyện đã xảy ra ở nơi này.
Con hãy giúp ta bảo vệ ký ức ở đây, lần tới gặp lại thì hãy trả nó cho ta”
Sau khi bà nói xong, một luồng sáng nhẹ nhàng bắn ra từ đầu ngón tay của bà.
Ánh sáng này không ngừng ngưng tụ thành một cái kén ánh sáng nho nhỏ rồi bay về phía ấn đường của La Chinh.
Chương 2073: Đông Phương Quỷ xui xẻo
Cái kén ánh sáng kia lập tức chui vào trong ấn đường của La Chinh rồi biến mất không còn tung tích gì nữaSau khi cái kén ánh sáng được trồng xuống, trong lòng La Chinh dâng lên một cảm giác kỳ lạ.
Lần trước hắn đã được Thi Tiểu Xảo trồng một cánh hoa, lần này lại được trồng cái kén ánh sáng này.
Không phải cái kén ánh sáng này sẽ ghi lại mọi hành động của hắn đấy chứ?
Nhưng sau khi nhìn thấy người phụ nữ tóc dài rút tay về và nở một nụ cười vui vẻ, thì không hiểu vì sao trong lòng hắn lại dâng lên cảm giác yên bình.
Có lẽ đây mới là cảm giác của gia đình?
“Đi thôi, ta dẫn con đi mở truyền thừa của lão Viên” Người phụ nữ tóc dài nói xong thì chủ động bế La Yên lên.
Lúc này, đám người Kiếm Ngao đã chạy đến nơi.
Mặc dù người phụ nữ tóc dài đã giết Đồ Ách nhưng Kiếm Ngao vẫn không hiểu được lý do.
Trong mắt Kiếm Ngao, bất kỳ hóa thân của nỗi sợ hãi nào cũng đều là kẻ thù.
Người phụ nữ tóc dài này mang lại cho người ta cảm giác yêu dã mơ hồ, chẳng lẽ bà ta là quái vật mê hoặc lòng người?
“La Chinh, bà ta là ai?” Kiếm Ngao hỏi với vẻ lo lắng.
Nói đi cũng phải nói lại…
Người phụ nữ này có thể giết Đồ Ách chỉ bằng một cái hất tay.
Cho dù họ có kháng cự thì e rằng cũng không có tác dụng gì lớn, nhưng không hỏi rõ thì sao Kiếm Ngao có thể yên tâm được?
Hắn ta rút kiếm Tai Kiếp ra.
Dù sao cũng phải chết, nhưng hắn ta vẫn hy vọng La Yên và La Chinh có thể tránh được kiếp nạn này, giành được truyền thừa Đạo Tranh.
“Bà ấy…”
La Chinh thoáng do dự, nhất thời không biết phải trả lời như thế nào.
Người phụ nữ tóc dài khẽ cắn môi, đôi mắt màu đỏ tươi ngơ ngác nhìn La Chinh, loáng thoáng lộ ra vẻ mong đợi.
Đương nhiên là bà hy vọng La Chinh có thể thừa nhận mình…
Khi ánh mắt của La Chinh và người phụ nữ tóc dài chạm nhau, lòng hắn bỗng xao động.
Sau đó hắn nói: “Bà ấy là mẹ ta”
Khi nghe thấy lời La Chinh nói, người phụ nữ tóc dài hơi mỉm cười khiến đôi mắt cong cong.
“Mẹ?” Kiếm Ngao ngây người.
Đám đệ tử Kiếm tộc cũng đưa mắt nhìn nhau.
Chuyện này thực sự quá khó tin.
Xét cho cùng thì những hóa thân của nỗi sợ hãi trong vùng đất Đạo Tranh này đều là những sinh vật độc ác cực kỳ đáng sợ với diện mạo quái dị.
Sao La Chinh có thể gặp mẹ mình ở đây được?
Cho dù có trùng hợp thì cũng không thể trùng hợp đến mức này được!
Không đúng, có khi người phụ nữ này vẫn là yêu quái mê hoặc lòng người, hoặc là bà ta đến từ Hồn Hoang.
Ở nơi đó đúng là có một số sinh vật lớn mạnh có thể làm được chuyện này!
Nhìn vẻ hoài nghi và khó tin rõ ràng trên mặt Kiếm Ngao, La Chinh không thể không giải thích: “Thực ra cũng không có gì khó hiểu.
Có một quãng thời gian, bà ấy đã trở thành nỗi sợ hãi của ta… Lúc đó ta vẫn chưa biết bà ấy là mẹ mình cho nên mới….”
Nghe hắn giải thích như vậy thì Kiếm Ngao và các đệ tử Kiếm tộc mới chợt hiểu ra, nhưng cũng chẳng biết phải nói gì.
Đông Phương gia dốc hết vốn liếng, lợi dụng Đông Phương Quỷ để triệu hồi một tên ác ma.
La Chinh thậm chí còn xuất chúng hơn, gọi ra được mẹ của mình…
Kiếm Ngao không khỏi thầm cảm khái.
Cả La gia ngoại trừ La Yên bình thường thì hình như người nào cũng hơi kỳ quái.
“Thì ra là thế.
Vậy thì tốt rồi” Kiếm Ngao cười gượng: “Chúc mừng, xem ra ngươi có thể giành được truyền thừa Đạo Tranh rồi”
Nhiệm vụ của các đệ tử Kiếm tộc đã được hoàn thành một cách xuất sắc, nhưng mạng sống của họ cũng đã đi đến điểm cuối…
Những đường vân màu máu trên kiếm Tai Kiếp trong tay Kiếm Ngao đang bị rút ngắn lại từng chút một, giờ chỉ còn lại một đoạn ở đỉnh mũi kiếm khoảng chừng một phần năm.
Khi những đường vân màu máu này tắt lụi hoàn toàn thì sinh mệnh của họ sẽ kết thúc.
Vì lời này của Kiếm Ngao, sắc mặt của mười một đệ tử Kiếm tộc khác cũng trở nên u ám.
Vừa rồi họ liều mạng quên mình rút kiếm Tai Kiếp ra, giờ đã đến lúc ăn trái đắng rồi.
Mặc dù họ đã chuẩn bị tâm lý nhưng sinh tử đâu phải thứ có thể đối mặt một cách dễ dàng như vậy?
“Sao thế?”
Nhìn vẻ mặt của Kiếm Ngao và những người khác, La Chinh thấy hơi kỳ lạ.
Hắn nhìn thanh trường kiếm trong tay những người này.
Ngẫm lại thì sức mạnh mà mười hai người họ vừa thể hiện ra quả là lợi hại, họ có thể làm Đồ Ách bị thương hai lần.
Chẳng lẽ chuyện ấy có liên quan đến thanh kiếm trên tay họ sao?
Người phụ nữ tóc dài thấy vậy thì cười khẽ, sau đó giao La Yên đang ngủ say cho La Chinh.
Đợi La Chinh ôm chặt lấy nàng thì bà bèn đi về phía Kiếm Ngao, đưa tay nắm lấy thanh kiếm Tai Kiếp trong tay hắn ta rồi nói với giọng thản nhiên: “Kiếm Tai Kiếp trong tay các ngươi do thủy triều vận mệnh biến thành, hơn nữa lại là thủy triều vận hạn.
Sau khi những tia sáng đỏ kia tiêu tan, các ngươi sẽ gánh chịu tam tai tam nạn, nhưng hầu hết đều không thể qua được tai kiếp đầu tiên.
Cho dù vượt qua được tai kiếp đầu tiên thì phía sau vẫn còn tai kiếp thứ hai, tai kiếp thứ ba, còn có ba nạn nữa, chắc chắn các ngươi sẽ phải chết”
“Cái gì?” Mắt La Chinh mở to.
Việc này có khác nào phải trả giá bằng tính mạng.
Kiếm Ngao nở một nụ cười thê lương và rút kiếm Tai Kiếp khỏi tay người phụ nữ tóc dài. “Trước khi sử dụng kiếm Tai Kiếp, bọn ta đã biết trước hậu quả.
Đây chính là số mệnh của bọn ta ta, e rằng không thể thay đổi được…”
Các đệ tử Kiếm tộc khác cũng cúi đầu, vẻ mặt đầy bi thương.
Một khi kiếm Tai Kiếp được sử dụng, cho dù là thánh nhân cũng không thể xoay chuyển.
Đó là nhận thức chung trong Kiếm tộc.
“Ta nhớ kiếm Tai Kiếp này được tạo ra bởi một thiên tài trong Kiếm tộc các ngươi.
Trên thực tế nó là một thanh kiếm vận hạn được biến đổi ra từ chân ý kiếm vân vĩnh hằng.
Vận hạn này tuy khó giải nhưng có thể dịch chuyển đi.
Ta có thể chuyển dời tam tai tam kiếp này sang cho người khác” Người phụ nữ tóc dài hờ hững nói.
“Chuyển dời?”
Tim Kiếm Ngao đập thình thịch.
Kiếm Ngao không biết lai lịch của mẹ La Chinh, nhưng một nhân vật như vậy có thể sẽ có một số khả năng mà các thánh nhân không biết!
“Có thể chuyển dời sao?”
“Có nghĩa là chúng ta vẫn còn cơ hội sống sót?”
“Không thể nào, Vô Ngân đại nhân cũng không làm được…”
Trên mặt các đệ tử Kiếm tộc ánh lên tia hi vọng.
“Nhưng mà, nên chuyển cho ai?” Mặc Nam đột nhiên nói.
Lời này vừa vang lên, tất cả mọi người đều im lặng.
Ai sẵn sàng hy sinh bản thân để gánh chịu tai họa cho người khác chứ?
Thế nhưng La Chinh đột nhiên quay đầu lại và nhìn một người ở cách đó không xa…
Những người khác cũng nhìn theo ánh mắt của La Chinh.
Đông Phương Quỷ ở đằng xa dường như vẫn chưa thoát ra khỏi cú sốc lớn.
Lúc này vẻ mặt của y đờ đẫn, đầu tóc rối bù, đâu còn khí chất của một chân thần cấp cao nữa?
Y thẫn thờ nhìn núi xương thịt chất đống ở trước mặt với vẻ mặt đầy sầu não, như thể Đồ Ách là kiệt tác do chính y tạo ra, mà tuyệt tác hoàn mỹ này đã bị người ta đánh nát.
“Đông Phương Quỷ!”
“Chuyển sang y đi!”
“Đúng! Bắt y tới đây!”
Các đệ tử Kiếm tộc nhìn Đông Phương Quỷ như thể nhìn thấy cọng rơm cứu mạng.
Đông Phương Quỷ vốn còn đang ngẩn người thì chợt thấy đám đệ tử Kiếm tộc lao về phía mình như được bơm máu gà.
Y giật mình kinh hãi, định bụng bỏ chạy.
Nhưng y đã bị Đồ Ách búng cho một cái, đang bị thương nặng.
Mà kiếm Tai Kiếp trong tay đám đệ tử Kiếm tộc vẫn đang phát huy phần sức mạnh còn sót lại của nó, sao Đông Phương Quỷ có thể chạy thoát được?
Trong chốc lát, các đệ tử của Kiếm tộc đã trói gô Đông Phương Quỷ lại rồi đưa y đến trước mặt người phụ nữ tóc dài.
Kiếm Ngao hỏi với vẻ lo lắng: “Có thể chuyển hết tam tai tam kiếp này cho một người không?”
“Có thể.
Các ngươi cần đâm thanh kiếm này vào cơ thể y, nhưng không được giết y” Người phụ nữ tóc dài nói với vẻ bình thản.
Đám đệ tử kiếm tộc nhao nhao nhìn về Đông Phương Quỷ với ánh mắt chẳng tốt lành gì.
“Các ngươi, các ngươi muốn làm gì!” Đông Phương Quỷ đã nhận ra có điều không ổn.
“Yên tâm, kiếm pháp của bọn ta rất cao siêu, nhất định sẽ không đâm chết ngươi” Kiếm Ngao cười nói.
Chương 2074: Lê Dân
Mọi người rơi vào tình cảnh như vậy đều là do Đông Phương Quỷ ban tặng, đương nhiên họ ra tay không chút do dự“Phập phập phập…”
Họ nhao nhao đâm kiếm Tai Kiếp trên tay vào cơ thể của Đông Phương Quỷ .
Kiếm pháp của đệ tử Kiếm tộc đương nhiên là vô cùng xuất chúng.
Những thanh kiếm Tai Kiếp này đương nhiên sẽ xuyên thủng thân thể của y, nhưng lại tránh được những chỗ hiểm của Đông Phương Quỷ, thậm chí y còn chẳng chảy bao nhiêu máu.
Trong quá trình này, Đông Phương Quỷ cũng cố gắng phản kháng, mà thủ đoạn phản kháng duy nhất của y chính là tự bạo.
Nhưng y vừa mới có ý nghĩ tự bạo thì người phụ nữ tóc dài đã phát hiện ra ý đồ của y.
Đông Phương Quỷ chợt cảm thấy bụng mình đau nhói, một sợi tóc mảnh đã xuyên qua đan điền của y.
Y lập tức mất đi kết nối với đan điền của mình, không thể tự kết liễu được nữa.
Mười hai thanh kiếm Tai Kiếp xuyên qua cơ thể của Đông Phương Quỷ khiến y trông giống như một con nhím.
Y không biết những người này muốn làm gì.
Trong cơn tuyệt vọng, y đã từ bỏ sự phản kháng.
Sau đó người phụ nữ tóc dài nhẹ nhàng vung tay lên bắt pháp quyết, một luồng hơi thở kỳ lạ tức thì phóng ra từ đó.
“Luồng khí thế này…” La Chinh nhìn chằm chằm.
Trước đây khi đối mặt với Diệt Vận Hoàng Xà Kiếp, hắn đã từng cảm nhận được nó…
Ngay từ đầu La Chinh đã có niềm tin vững chắc vào số kiếp!
Nhưng sau đó những lời nói của Hoa Thiên Mệnh đã khiến hắn thấy nghi ngờ về vận mệnh.
Sau đó nữa, hắn phát hiện ra mọi thứ đều do cha mình sắp đặt nên đã hoàn toàn bác bỏ số mệnh.
Hóa ra, mọi thứ đều là sự sắp đặt đã định sẵn.
“Cái gọi là vận hạn, cũng chỉ là một loại năng lượng đặc biệt đúng chứ? Hoặc là nói tam tai tam nạn, cũng chỉ là sự phản phệ của kiếm Tai Kiếp?” La Chinh không nhịn được bèn hỏi.
Ai ngờ bà lắc đầu: “Không phải, đây là sự trừng phạt mà số mệnh giáng xuống”
“Số mệnh tồn tại thật sao?” La Chinh hỏi.
Pháp quyết trong tay người phụ nữ tóc dài không ngừng biến đổi, từng luồng khí thế chui vào mười hai thanh kiếm, chuẩn bị chuyển tam tai tam nạn ở trong đó sang Đông Phương Quỷ .
Trong lúc đó bà cũng trả lời câu hỏi của La Chinh một cách rất nghiêm túc: “Đương nhiên là có tồn tại, đây là một loại quyền hạn trong Thần vực”
“Đây cũng là một loại quyền hạn?” La Chinh sửng sốt.
Người phụ nữ tóc dài nhìn con trai một cách dịu dàng: “Đương nhiên là quyền hạn rồi.
Nếu trả đủ Thần Vũ tệ thì con cũng có thể thay đổi vận mệnh của mình trên phiến đá Thống Ngự.
Đây không phải việc quá khó… Thứ thực sự phiền phức là cái này”
Bà chỉ vào những thanh kiếm Tai Kiếp kia, tiếp tục nói: “Kiếm Tai Kiếp do chân ý kiếm vân vĩnh hằng tạo ra thì cấp độ số mệnh cần thay đổi sẽ cao hơn, do đó các thánh nhân trong Thần vực chẳng thể làm được gì, cho nên họ mới cho rằng không thể giải trừ”
“Cấp độ cao hơn? Mẹ… đang nói đến sinh linh bậc cao sao?” La Chinh ngây người.
Mỗi lần nghe thấy La Chinh gọi mình là mẹ, trên mặt bà lại hiện lên vẻ vui mừng không hề che giấu điều đó.
“Có thể nói như vậy.
Chẳng qua những thanh kiếm Tai Kiếp này vẫn chưa hoàn chỉnh.
Nếu như đây là kiếm vận hạn do cường giả Bỉ Ngạn cảnh phóng ra thì muốn chuyển dời nó sẽ không hề đơn giản” Người phụ nữ tóc dài đáp.
Nghe vậy thì La Chinh cũng đã hiểu được đại khái.
Cho dù đệ tử tạo ra kiếm Tai Kiếp của Kiếm tộc có tài năng xuất chúng đến đâu thì chân ý kiếm vân vĩnh hằng mà người đó lĩnh hội được cũng không trọn vẹn, và thanh kiếm Tai Kiếp này chắc chắn sẽ không quá khó phá giải.
Chẳng qua truyền thừa chân ý của đạo đến từ những sinh linh vượt cấp, từ thế giới hỗn độn rộng lớn hơn bên ngoài Thần vực nên các sinh linh trong Thần vực rất khó giải được, cho dù là thánh nhân đại thần thông cũng không phá được.
Nếu như mẹ làm được, vậy có nghĩa là mẹ đến từ bên ngoài Thần vực?
Hay nên nói, bà cũng có sức mạnh của Bỉ Ngạn cảnh?
Nếu như sở hữu sức mạnh như vậy thì tại sao bà lại trốn trong thế giới dưới lòng đất?
Trong lòng La Chinh tràn đầy thắc mắc.
Có vẻ mẹ sẽ trả lời mọi câu hỏi với mình, quả thật mình nên hỏi cho thật kỹ.
Nhưng hãy đợi cho đến khi bà chuyển vận hạn trên thanh kiếm Tai Kiếp đi xong đã…
Người đàn bà tóc dài đan hai tay vào nhau, ngón tay không ngừng bắn vào mười hai thanh kiếm Tai Kiếp.
“Ong ong ong…”
Khi những thanh kiếm Tai Kiếp kia ngân lên, khuôn mặt của Đông Phương Quỷ lộ rõ vẻ đau đớn.
Luồng hơi thở vô hình kia chảy vào trong cơ thể Đông Phương Quỷ tựa như thủy triều, rồi biến mất chỉ trong chốc lát.
Còn ấn đường của Đông Phương Quỷ thì đen sì.
Trong cái đốm màu đen đó ẩn chứa một nguồn năng lượng khó mà nói rõ.
“Các ngươi có thể rút kiếm ra rồi” Người phụ nữ tóc dài dừng lại rồi nói với giọng thờ ơ.
Thành thật mà nói, bà không quan tâm đến tính mạng của bất kỳ ai ở đây, Đông Phương Quỷ cũng vậy, Kiếm Ngao cũng vậy, trong mắt bà thì bọn họ đều chỉ như mây bay.
Có điều bà để ý đến cảm xúc của La Chinh .
Bà sợ rằng nếu như những đệ tử Kiếm tộc này ngã xuống thì La Chinh sẽ tự trách mình.
Để ngăn cản điều đó, người làm mẹ như bà đương nhiên sẽ ra tay không chút do dự.
Sau khi đám Kiếm Ngao rút thanh kiếm Tai Kiếp thuộc về mình ra, ánh sáng màu máu trên đó đã hoàn toàn biến mất.
Đồng thời bọn họ đều cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm, luồng áp lực vô hình bám trên người họ đã biến mất hoàn toàn!
Biểu cảm của đám người ấy đều thay đổi khi nhìn về phía bà.
Kiếm Tai Kiếp không thể phá giải, đây là một sự thật đã được công nhận trong Kiếm tộc.
Tứ đại thánh nhân của Kiếm tộc cũng không thể phá bỏ nó, nhưng người phụ nữ tóc dài này lại giải trừ được.
Nhặt lại được một mạng, còn hoàn thành nhiệm vụ một cách thuận lợi, có thể nói lúc này bọn họ đều như mở cờ trong bụng!
“Chúng ta đi thôi”
Bà không thèm nhìn họ mà dẫn La Chinh rời đi.
Các đệ tử Kiếm tộc rất vui, nhưng cũng cảm cảm nhận được sự xa cách tỏa ra từ người phụ nữ tóc dài, dường như bà không muốn bọn họ đến gần.
Bọn họ cũng chỉ đi theo mái tóc dài trăm trượng của bà chứ không dám lại gần.
Chỉ còn lại Đông Phương Quỷ ở lại nơi ấy…
“Cứ bỏ qua cho ta thế này sao?”
Đông Phương Quỷ ngây người nhìn chằm chằm vào đoàn người đã đi xa, dường như vẫn không dám tin.
Bọn họ mới rời đi chưa được bao lâu thì Đông Phương Quỷ đã nhận thấy có gì đó không ổn, dường như có bóng ma vô hình nào đó đang từ từ đến gần.
Rất nhanh…
Đám người La Chinh đã nghe thấy tiếng hét thảm thiết của Đông Phương Quỷ vang lên phía sau lưng!
Âm thanh thảm thiết như vậy, cho dù cách một đoạn cũng vẫn khiến người ta khiếp sợ.
La Chinh, Kiếm Ngao, Mặc Nam nghe thấy tiếng hét này thì quay đầu lại nhìn, chỉ thấy có một làn khói đen bao phủ lấy y.
Có trời mới biết y đã phải chịu đựng sự tra tấn như thế nào trong làn khói đen ấy…
La Chinh không hề thấy thương xót cho kết cục của Đông Phương Quỷ, suy cho cùng thì suýt nữa y đã giết hắn và La Yên.
Hắn đi bên cạnh mẹ mình, đột nhiên nghĩ ra một chuyện rồi đưa ra một câu hỏi kỳ lạ: “Mẹ… Con vẫn chưa biết tên của mẹ!”
Ngay cả tên họ của mẹ mình là gì cũng không biết, đúng là kỳ cục.
“Ta họ Lê…” Bà nói tới đây thì lắc đầu rồi mỉm cười nói: “Thực ra, Lê không phải là một họ.
Chinh Nhi đã từng nghe nói đến lê dân bách tính chưa?”
“Đương nhiên là con từng nghe rồi” La Chinh trả lời.
Cách gọi người bình thường trong vũ trụ chính là lê dân bách tính.
Cho dù là ở Thần vực, lê dân bách tính cũng là từ để chỉ các thần dân.
“Thực ra, lê dân ở đây đã được lan truyền từ lâu rồi trở thành một tên gọi chung, nhưng không ai đi tìm hiểu ý nghĩa thực sự của nó.
Lê Dân là nói về một chủng tộc trong đại thế giới rộng lớn hơn ở bên ngoài Thần tộc, mà ta là thành viên trong Lê Dân” Bà nhẹ nhàng nói với La Chinh.
Chương 2075: Tinh thần trách nhiệm
“Không ngờ Lê Dân… lại có hàm nghĩa này” Trong mắt La Chinh hiện lên vẻ say mêBà gật đầu: “Bản mệnh của mẹ tên là Lạc Thủy”
Trong Lê Dân, đương nhiên họ sẽ không gọi nhau là Lê gì gì đó.
Nhưng trong Thần vực thì những người biết tên của bà vẫn gọi bà là Lê Lạc Thủy, hoặc là người phụ nữ họ Lê.
“Lạc Thủy?” La Chinh ngây người, sau đó hỏi: “Hình như trong Thần vực có một con sông tên là Lạc Thủy”
La Chinh không hiểu tường tận về Thần vực, nhưng hắn tình cờ sưu tầm được một bộ “Lạc Thủy Thất Phạn Tự” ở thần thành Danh Kiếm, đương nhiên sẽ có hiểu biết về con sông Lạc Thủy trải dài ba miền này.
Lạc Thủy là một con sông cực kỳ cổ xưa trong Thần vực, cũng là con sông dài nhất.
Lê Lạc Thủy nghe vậy thì khẽ mỉm cười: “Bởi vì con sông đó được đặt theo tên của mẹ!”
“Đặt theo tên của mẹ…” La Chinh câm nín.
Nhìn biểu cảm của La Chinh, trên mặt Lê Lạc Thủy đầy vẻ dịu dàng, bà lại nói: “Chinh Nhi còn điều gì muốn hỏi không?”
“Có!” La Chinh đột nhiên cất cao giọng.
Cho tới bây giờ, La Chinh còn rất mơ hồ về rất nhiều thứ.
Hắn có rất nhiều rất nhiều thứ muốn biết…
“Tại sao mẹ lại trốn ở dưới lòng đất?” Sau đó La Chinh hỏi.
Lê Lạc Thủy đưa ánh mắt nhìn về phía xa, sắc mặt ảm đạm: “Đương nhiên là để tránh một số người”
“Những thánh nhân của liên minh các gia tộc quyền thế sao? Đông Phương Thuần Quân?” La Chinh cau mày hỏi.
Lê Lạc Thủy cười nhạt: “Đông Phương Thuần Quân tạm thời tính là nửa kẻ, còn những thánh nhân kia vẫn chưa đến mức…”
“Đông Phương Thuần Quân chỉ có thể tính là nửa kẻ?” La Chinh lại bị sốc.
Nhưng nghĩ kỹ lại thì với trạng thái hiện tại của mẹ, bà hất tay một cái là có thể giết chết Đồ Ách – kẻ có thể sánh với á thánh.
Những thánh nhân đó có thể thực sự không là gì trước mặt mẹ hắn.
“Kể từ khi Thần vực ra đời, trong mắt mẹ chỉ có hai người thực sự là thiên tài, một người là cha con, người còn lại là Đông Phương Thuần Quân” Lê Lạc Thủy mỉm cười: “Cả hai đều có thể bước vào Bỉ Ngạn cảnh dựa vào năng lực của bản thân.
Lúc đó, Đông Phương Thuần Quân hẳn là đã qua biển chân ý rồi.
Nếu như mẹ đoán không lầm, hiện giờ có lẽ ông ta đã bước nửa bước lên Bỉ Ngạn cảnh…”
Nghe tới đây, mắt của La Chinh lóe lên.
Bước nửa bước lên Bỉ Ngạn cảnh…
Thảo nào Đông Phương Thần Quân sở hữu sức hiệu triệu lớn đến vậy ở Thần vực, ông ta đã thực sự tu luyện đến cảnh giới như vậy rồi.
Người ta nói rằng ở trong vùng đất Đạo Tranh này chỉ còn một cường giả Bỉ Ngạn cảnh là một bộ xương khô.
Chẳng qua chỉ riêng chân ý của đạo tỏa ra từ bộ xương ấy đã lớn mạnh đến vậy, nếu như cường giả Bỉ Ngạn cảnh đến thật thì sẽ đáng sợ đến mức nào?
“Tiếc là hồi đó cha con quá bốc đồng” Lê Lạc Thủy nhắc đến La Tiêu thì trên mặt hiện lên vẻ tưởng niệm: “Tài năng của ông ấy hơn hẳn Đông Phương Thuần Quân, nếu không phải đã ngã xuống thì có lẽ bây giờ ông ấy đã đạt đến Bỉ Ngạn cảnh”
La Chinh im lặng.
Việc cha ngã xuống là một thực tế đã được khẳng định.
Cũng may không gian đại diễn chưa bị hủy diệt, ít nhất cũng có cơ hội tái sinh cho cha mình.
Còn mẹ thì ẩn náu ở sâu dưới lòng đất, quanh năm không thấy mặt trời.
Thậm chí chỉ còn lại một cái đầu.
Cha mẹ như thế này, người làm con trai như hắn sao có thể chịu nổi?
La Yên đang ngủ say trong lòng hắn.
Nhìn vẻ mặt bình thản của muội muội, không hiểu sao vai hắn lại trở nên nặng trĩu.
Lúc này La Chinh mới hiểu tại sao trong không gian đại diễn, Tinh Vĩ, lão tộc trưởng thậm chí cả Hoa Thiên Mệnh đều không chịu nói cho hắn biết sự thật.
Cho dù đã gặp được Vũ Thái Bạch và La Yên ở Thần vực, thì họ vẫn giấu giếm hắn…
Thứ mà hắn phải đối mặt quá khó khăn.
“Mẹ xin lỗi…” Lê Lạc Thủy đột nhiên nói.
La Chinh nhìn mẹ mình, trong mắt hiện lên vẻ nghi ngờ.
“Trách nhiệm này quá nặng nề, là người làm mẹ đây không đúng” Lê Lạc Thủy cúi đầu tự trách mình.
Bà là người rất nhạy cảm, đương nhiên sẽ nhận ra cảm xúc của La Chinh.
Ai lại muốn con trai con gái mình trải qua những gian khổ như vậy để tới cứu mình?
Nghe vậy lông mày của La Chinh chợt nhíu lại.
Một luồng khí thế mạnh mẽ tỏa ra, hắn nhìn Lê Lạc Thủy mà nói: “Cha mẹ gặp nạn, thân là con trai mà nếu như gánh nặng này cũng không chịu nổi, thì La Chinh con há có mặt mũi đứng ở đời?”
Lê Lạc Thủy nhìn bộ dạng nghiêm túc của La Chinh thì bỗng ngây người.
Sau khi nhìn hắn với biểu cảm phức tạp suốt hồi lâu, bà mới nói một cách vui mừng: “Chinh Nhi… đã trưởng thành thật rồi!”
Dứt lời bà nở nụ cười ngọt ngào với La Chinh, bất kể là vẻ ngoài hay tâm trạng thì đều giống như một thiếu nữ, như thể bà không phải một người mẹ.
Hai người sánh bước bên nhau, nhưng La Chinh không còn truy vấn ngọn nguồn nữa.
Hắn sợ mẹ sẽ lại tự trách mình.
Nhưng có một chuyện cực kỳ quan trọng, hắn phải biết.
“Mẹ, Chinh Nhi vẫn còn một điều nữa không rõ” La Chinh nói.
“Chuyện gì thế?” Lê Lạc Thủy hỏi.
La Chinh suy nghĩ một lát rồi nói: “Ngày đó con tiến vào trong lòng đất của Thiết gia, có phát hiện ra một con quái vật giống như bùn lầy.
Nó là gì thế…”
Hiện tại hắn đang dừng lại ở chân thần cấp thấp, dùng hết mọi thủ đoạn cũng không thể nâng cao được tu vi của bản thân.
Thứ duy nhất khiến hắn ngưng tụ ra thần cách chính là bùn, cho nên La Chinh chỉ có thể gửi gắm hy vọng vào đây.
“Đó không phải là bùn, mà là một con Linh Ô” Lê Lạc Thủy trả lời: “Tại sao con lại hỏi điều này?”
“Thì ra nó gọi là Linh Ô… Tu vi của Chinh Nhi đang dừng lại ở chân thần cấp thấp.
Lúc đó con ngưng kết ra thần cách chính là dựa vào thứ đó, nhưng hiện tại con không thể nâng cao tu vi, cho nên con không biết có phải vấn đề nằm ở đây không” La Chinh thành thật trả lời, không hề che giấu.
“Con dựa vào Linh Ô để ngưng kết ra thần cách ư?” Lê Lạc Thủy kinh ngạc.
La Chinh gật đầu: “Đó là bí thuật hỗn độn mà sư tôn ban tặng cho con, cho nên thế giới bên trong cơ thể con…”
“Bí thuật hỗn độn! Bọn họ thật sự dám…” Lê Dạ Thủy cất cao giọng.
Ngay cả đám Kiếm Ngao cách xa trăm trượng ở phía sau cũng nghe thấy, bọn họ nhìn về phía trước với ánh mắt kỳ lạ.
“Sao vậy mẹ?” La Chinh nhìn phản ứng của mẹ mình với vẻ tò mò.
“Hơn nữa, con đã mở ra thế giới trong cơ thể, thu nạp Linh Ô, còn thành công ngưng kết ra thần cách?” Vẻ mặt của Lê Lạc Thủy có hơi kích động.
“Vâng” La Chinh lại gật đầu.
“Thế giới trong cơ thể của con đã hóa ra bao nhiêu chữ Phạn?” Lê Lạc Thủy lại hỏi.
“Một ngàn không trăm tám mươi chữ Phạn màu vàng” La Chinh trả lời.
“Một nghìn không trăm tám mươi!”
Trong mắt Lê Lạc Thủy ánh lên vẻ kinh ngạc.
Bà ngây người nhìn La Chinh, trong sự kinh ngạc còn ẩn chứa cả niềm vui mừng.
Bà lẩm bẩm: “Cố Bắc điên cuồng đến mức dám giao bí thuật hỗn độn cho con, con cũng dám tu luyện, hơn nữa còn tu thành…”
La Chinh bĩu môi: “Tu luyện cái này quả thực rất đau đớn”
Lúc đó, hắn đã trải qua sự tra tấn vô nhân đạo, thậm chí đến giờ nghĩ lại vẫn thấy khiếp sợ.
“Trên thực tế, bí thuật hỗn độn do Cố Bắc tạo ra là một cách khai thiên lập địa khác, không ngờ lại thực sự thành công? Hơn nữa thứ con ngưng kết ra là vực Thiên Phạn! Lẽ nào ngay cả điều này mà phu quân cũng tính ra rồi sao!”Lê Lạc Thủy vẫn không thể hiểu nổi.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)








