1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Bách Luyện Thành Thần
  4. Tập 412 : Bia đá màu xanh (c2056-c2060)

[Dịch] Bách Luyện Thành Thần

Tập 412 : Bia đá màu xanh (c2056-c2060)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 2056: Bia đá màu xanh

Rõ ràng là có một sức mạnh nào đó tách sương mù ra, chỉ cho bọn họ một con đườngCon đường bỗng nhiên xuất hiện này ắt hẳn không hề bình thường.

Vì thế sau khi thấy cảnh tượng trước mặt, mắt mọi người đều hơi lóe sáng lên.

Nhất là Kiếm Ngao.

Kiếm tộc hiểu rõ vùng đất Đạo Tranh nhất.

Nhưng Kiếm Ngao chưa từng nghe nói, bên trong vùng đất Đạo Tranh có một con đường như vậy.

“Có khi nào có bẫy không?” Kiếm Ngao cảnh giác lên tiếng.

La Chinh nhún vai, dẫn La Yên đi về phía trước.

Khi chẳng còn con đường nào để lựa chọn nữa, thì nghĩ nhiều cũng chỉ uổng công mà thôi.

Nhìn bóng lưng huynh muội La gia, Kiếm Ngao thầm cười khổ.

Hai người này đúng là chẳng có chút gánh nặng tâm lý nào.

“Kiếm Ngao đại ca, chúng ta có đi vào không?” Mặc Nam hỏi.

Kiếm Ngao khẽ gật đầu, dẫn nhóm đệ tử của Kiếm tộc theo sát phía sau.

Đám chân thần có xuất thân bình dân và đám đệ tử của các gia tộc quyền thế thì lại hơi do dự, nhưng cuối cùng cũng quyết định đi theo.

Bởi vì không còn sương mù nên mọi thứ ở phía trước đều trở nên rõ ràng.

Tầm nhìn không bị ngăn trở nữa, họ có thể thấy được rất xa.

Sau khi tiến thêm về phía trước khoảng hai mươi dặm, trên mặt đất bắt đầu xuất hiện từng vết khắc rất sâu.

Những vết khắc này tạo thành từng pháp trận có hình dáng đặc biệt.

“Những pháp trận này… rất giống pháp trận ngưng tụ phân thân” Trên mặt Kiếm Ngao hiện lên vẻ kinh ngạc, trong lòng cũng vô cùng hưng phấn.

Cơ thể Kiếm Ngao vừa nhoáng lên một cái đã đứng lên phía trên pháp trận, hắn ta muốn kích hoạt pháp trận này.

Nhưng pháp trận lại chẳng có chút phản ứng nào.

“Vì sao lại không có tác dụng gì?” Kiếm Ngao hơi nghi hoặc.

La Chinh nhìn lướt qua những vết khắc này.

Chúng kéo dài tới nơi xa vô tận.

“Có lẽ không giống như trong tưởng tượng của chúng ta…” La chinh cất giọng thờ ơ, rồi phi nhanh dọc theo vết khắc kéo dài đến nơi xa kia.

Kiếm Ngao nhìn thoáng qua Mặc Nam, dặn dò: “Trồng mắt Động Sát xuống”

Có một số tin tức nhất định phải để Kiếm tộc nhìn thấy.

Sau khi nhìn thấy những vết khắc này, đám chân thần khác cũng lộ ra vẻ chờ mong, tăng tốc chạy theo La Chinh.

Đám người Đông Phương Quỷ liếc nhìn nhau, sau đó cũng nhanh chóng đuổi theo.

Dường như trong lúc vô tình La Chinh đã dẫn bọn họ vào một nơi kỳ lạ.

Vết khắc trên mặt đất kéo dài không dứt, cuối cùng đã đi đến điểm tận cùng.

“Bia đá?”

La Chinh đang dẫn đầu, vừa chớp mắt đã nhìn thấy một tấm bia đá màu xanh cao ngất.

Trên tấm bia đá màu xanh này còn có vẽ một vòng chữ Phạn kỳ lạ.

“Chữ Phạn đặc biệt quá!”

“Ta muốn sao chép nó lại”

“….”

Đám chân thần có thể tham gia Đạo Tranh như bọn họ đều nghiên cứu không ít về chữ Phạn.

Giờ lại đột nhiên phát hiện ra chữ Phạn độc đáo như vậy ở đây thì chẳng khác nào nhặt được bảo bối, sao họ có thể bỏ qua cơ hội này được?

Ngay cả La Chinh, lúc này cũng lấy mấy viên đá sao chép đã lấy được ở thần thành Danh Kiếm ra từ trong nhẫn Tu Di, nhắm thẳng vào chữ Phạn trên bia đá, bắt đầu sao chép.

Tất cả mọi người đều đang sao chép, chỉ mình La Yên không hề tham gia.

Nàng lững thững dạo bước.

Khi đi qua tấm bia đá lớn, nàng ngẩng đầu nhìn lên, sau đó cất tiếng gọi với nét cười thoáng hiện trên gương mặt: “Ca ca, đến đây xem này”

Sau khi đã nhắm chuẩn vào những chữ Phạn kia, La Chinh kích hoạt viên đá sao chép trong tay.

Trên phiến đá tức khắc hiện lên một vòng chữ Phạn giống trên tấm bia đá như đúc.

Nghe thấy tiếng gọi của La Yên, hắn mở miệng đáp lời, bất đắc dĩ đi tới.

Hắn ngẩng đầu lên nhìn theo hướng La Yên chỉ, trên mặt lộ rõ vẻ kinh ngạc: “Cái này…”

Hóa ra đằng sau tấm bia đá kia, có khắc một hàng chữ lớn.

Những chữ lớn này như rồng bay phượng múa, nhưng lại ẩn hàm luồng khí thế đặc thù bên trong vùng đất không chiến tranh.

“Muốn lấy được truyền thừa của ta, hãy cố mà đề tên trên bia đá, nó thuộc về tay kẻ siêu nhiên”

Đây cũng không phải cơ duyên mà La Chinh đang tìm.

Hắn vốn cho rằng, truyền thừa của cường giả Bỉ Ngạn cảnh kia nhất định ở phần cuối của vùng đất Đạo Tranh.

Lúc trước các thánh nhân cũng nghĩ như vậy…

Vì thế bọn họ đã dốc hết sức lực mới xông qua được vùng đất Đạo Tranh, nhưng cuối cùng lại bị cản ở trên cầu treo.

Từ đầu tới cuối chẳng thu hoạch được gì.

La Chinh cũng đã bị lầm đường…

Từ lúc bắt đầu, hắn cũng tưởng phía cuối của vùng đất Đạo Tranh mới là mục tiêu chuyến đi này của mình.

Chẳng qua trên đường đi, La Chinh phát hiện thấy sự sắp xếp của vùng đất Đạo Tranh quá bất hợp lý, nên mới coi như lành làm gáo vỡ làm muôi, muốn tìm cơ duyên khác từ đó.

Có lẽ nơi đây có thể cho hắn thứ vũ khí mạnh mẽ hơn nữa.

Hắn chẳng thể nào ngờ được, sau mấy phen hối hả ngược xuôi, cuối cùng giữa đám sương mù này lại bỗng dưng xuất hiện một con đường dẫn bọn họ tới thẳng nơi đây.

Mà nhìn qua, đây hẳn là nơi chứa truyền thừa của vị cường giả Bỉ Ngạn cảnh kia.

Quả thực là khó mà tin nổi!

La Chinh đương nhiên không biết, ngay trong thời gian một nén nhang, trước mặt bộ hài cốt ở ngay trong giếng sâu kia đã xuất hiện một không gian hình cái chêm.

Bộ hài cốt lập tức dùng ngón tay xương trắng vẽ một đường lên không trung.

Vì thế nên La Chinh mới nhìn thấy con đường không có sương mù này.

Sương mù trên con đường này vốn do bộ hài cốt kia vạch ra.

Một vài chân thần đang sao chép chữ Phạn cũng chú ý tới vẻ mặt kích động của La Chinh, nhao nhao vòng qua bia đá, ngẩng đầu lên nhìn.

“Ồ!” Sau khi Kiếm Ngao nhìn thấy hàng chữ này, hắn ta ngạc nhiên thốt lên: “Nơi này… Nơi này là…”

Kiếm Ngao cũng không thể kìm nén được nỗi kích động.

Hắn ta không ngờ rằng sau hành trình gian nan như vậy, họ lại tìm được truyền thừa một cách đơn giản đến thế.

Điều này khiến hắn ta khó tránh khỏi cảm thấy khó tin.

Mặc Nam cũng đã nhìn thấy bia đá, lúc này hắn ta đã trồng mắt Động Sát xong xuôi từ lâu.

Trong thần thành Hoá Kiếm, trên mặt đám người Vũ Thái Bạch và Kiếm Vô Ngân cũng đầy vẻ khó tin.

“Truyền thừa của vùng đất Đạo Tranh, không phải ở nơi tận cùng ư?”

Lúc trước để có thể vượt qua cầu treo, Kiếm Vô Ngân đã dốc hết tâm sức nhưng cuối cùng vẫn thất bại.

Bây giờ ông mới hiểu được, có lẽ ngay từ đầu mình đã tìm nhầm phương hướng.

Không ngờ, Vũ Thái Bạch lại lắc đầu: “Chưa chắc đã là như vậy.

Có lẽ… vị thuyền trưởng kia cũng không hy vọng những người khác nhận được truyền thừa”

Liên tưởng tới đám sương mù đã biến mất kia thì cũng chẳng khó để rút ra kết luận như vậy.

Nghe câu nhắc nhở này, Kiếm Vô Ngân gật đầu nhưng trong mắt vẫn còn vẻ khó tin: “Nói cách khác, truyền thừa này do chính vị thuyền trưởng kia cố ý lấy ra? Mục đích của ông ấy là…”

“Mục đích là giao cho La Chinh hoặc là… La Yên” Vũ Thái Bạch đáp lại.

Nghe nói như vậy, Kiếm Vô Ngân tức khắc câm nín.

“Để nhận được truyền thừa, cần đề tên trên đỉnh tấm bia đá này? Chuyện nhỏ”

Có người dẫn đầu hành động.

Một chân thần xuất thân bình dân xông tới đầu tiên, lao thẳng tới đỉnh của tấm bia đá màu xanh.

Nhưng sau khi lao lên, tốc độ của gã lập tức trở nên vô cùng chậm chạp.

Một luồng uy áp tản ra từ hàng chữ lớn trải trên tấm bia đá kia, đè thẳng xuống đỉnh đầu của gã.

Mười trượng…

Hai mươi trượng…

Ba mươi trượng…

Gã chân thần ấy bay lên càng cao, luồng uy áp kia cũng càng lúc càng mạnh.

“Coong”

Khi gã chân thần ấy vọt lên đến độ cao bốn mươi trượng, dường như gã đã đâm vào một bức tường vô hình nào đó.

Sau đó cả người gã như một viên đá bị ném xuống hồ nước, cứ thế rơi thẳng xuống.

Gã không lao lên đỉnh tấm bia đá màu xanh được, không thể đề tên mình trên đó.

Những chân thần khác thấy cảnh này thì đương nhiên cũng rối rít làm theo, nhưng phần lớn đều dừng ở độ cao bốn mươi trượng.

Ở trên độ cao đó, dường như có một bức tường vô hình ngăn cản người ta lao lên trên.

“Để ta”

Người vừa lên tiếng chính là Đông Phương Tịch.

Thân thể cậu ta hóa thành một luồng sáng xanh, xung quanh thân thể dần dần có một đôi cánh hư ảo màu xanh xoay quanh.

Đôi cánh kia vỗ một cái, cả cơ thể cậu ta liền bắn vọt lên phía trên.

Khi Đông Phương Tịch vọt tới độ cao bốn mươi trượng, toàn thân cũng đột nhiên chấn động.

“Hừ”

Đông Phương Tịch hừ lạnh một tiếng, đôi cánh màu xanh lại vỗ một lần nữa, cứng rắn xông qua bức tường vô hình kia, vọt lên phía trên.


Chương 2057: Độ cao

Trên tấm bia đá xanh này có viết, muốn có được truyền thừa trong vùng đất Đạo Tranh thì phải đề tên lên trên đỉnh của tấm bia đá, chỉ người siêu nhiên mới có thể lấy được nóNgười siêu nhiên là người thế nào?

Đương nhiên là người lên được càng cao càng tốt.

Mặc dù tuổi tác của Đông Phương Tịch không lớn, nhưng cậu ta cũng là người có thiên phú nổi bật trong Đông Phương gia.

Sau khi đột phá bốn mươi trượng, cậu ta cũng không mạo muội ra tay đề tên lên bia ngay mà vẫn không ngừng vọt lên phía trên.

“Chân ý nhất niệm thiện ác, rất mạnh mẽ” Bên trong hai mắt của Đông Phương Tịch lấp lóe ánh sao: “Nhưng truyền thừa của Đông Phương gia ta cũng không kém”

Ngoài việc sử dụng chân ý của đạo mà mình tu luyện, Đông Phương Tịch còn kích hoạt bí pháp nào đó, trong thân thể bộc phát ra một luồng sức mạnh cuồn cuộn.

Chính luồng sức mạnh này đã giúp tốc độ của cậu ta chẳng những không bị giảm xuống mà còn tăng lên.

Năm mươi trượng…

Sáu mươi trượng…

Bảy mươi trượng…

Lúc cậu ta lao lên đến độ cao bảy mươi trượng, ngẩng đầu lên là đã có thể thấy đỉnh của tấm bia đá màu xanh.

Toàn bộ tấm bia đá màu xanh cao khoảng một trăm trượng.

Nếu có thể đề tên ở trên trăm trượng, nhất định có thể giành được truyền thừa.

Có điều khi đạt tới độ cao bảy mươi trượng, cậu ta cảm thấy không gian xung quanh trở nên sền sệt, giống như đang chui qua đám váng dầu dính dấp vậy.

Hơn nữa, dường như còn có vô số cánh tay đang bám lên người và lôi cậu ta xuống dưới.

“Đã tới cực hạn”

Độ cao bảy mươi hai trượng.

Trong tay Đông Phương Tịch đột nhiên xuất hiện một con dao khắc nhỏ như con rắn.

Ngay lúc con dao khắc được sử dụng, mấy tiếng “keng keng keng keng” tức thì vang lên giòn giã.

Vượt qua dự kiến của Đông Phương Tịch, chất liệu của tấm bia đá màu xanh này rất mềm, không hề khó chạm khắc.

Trên bia đá màu xanh có thêm một chữ.

“Tịch”.

“Vèo!”

Sau khi khắc chữ này xong, Đông Phương Tịch mới rơi xuống phía dưới, cuối cùng đáp xuống mặt đất một cách vững vàng.

Đông Phương Tịch ngẩng đầu nhìn lên chữ “Tịch”, trên mặt lộ ra nét cười, quay đầu nói: “Quỷ ca, khắc chữ cũng không khó đâu!”

Đông Phương Quỷ gật đầu.

Đám chân thần vốn còn đang lo việc khắc chữ trên tấm bia đá sẽ rất khó khăn, lời này đã xua tan nỗi lo lắng trong lòng họ.

Đám chân thần này cũng kích động xoa tay, nóng lòng muốn thử.

Lúc trước đi một vòng trong vùng đất Đạo Tranh, có thể nói là họ chẳng thu hoạch được gì.

Không những vậy mà còn gặp phải đủ loại trắc trở, suýt nữa thì mất mạng.

Những kẻ có thể sống sót đi tới nơi này, hoặc là có thực lực siêu quần, hoặc là cực kỳ may mắn.

Hiện giờ có được cơ hội, ai cũng muốn nắm chắc lấy nó.

Chỉ còn một bước nữa là có thể giành được truyền thừa Đạo Tranh, đây là chuyện chưa từng xuất hiện trong rất nhiều năm qua.

“Để ta”

Kiếm Ngao đã sớm không nhẫn nại được nữa.

Mặc dù Kiếm Vô Ngân đã từng dặn dò, nhân vật chính của chuyến hành trình trong vùng đất Đạo Tranh chính là huynh muội La gia.

Nhưng trên đời này có ai không mong mình trở thành chúa tể chứ?

Kiếm Ngao chung quy vẫn là đệ tử của Kiếm tộc.

Hắn ta tin rằng Kiếm tộc sẽ hi vọng hắn ta nhận được truyền thừa trong vùng đất Đạo Tranh hơn.

Cho dù Kiếm Ngao cũng hiểu hi vọng của hắn ta không lớn, nhưng chưa thử một lần thì sao mà biết được?

Đôi mắt Kiếm Ngao lóe lên ánh sáng chói lọi, hắn ta giậm chân một cái, tay cầm trường kiếm lao vút lên trời.

“Vèo!”

Hắn ta lao thẳng lên trên như một mũi tên xé toạc không khí, thân hình sắc bén đến cực điểm.

“Tốt”

“Kiếm Ngao đại ca cố lên”

Đám đệ tử của Kiếm tộc ngẩng đầu lên nhìn Kiếm Ngao.

Dù sao thì trong nhóm người này, Kiếm Ngao mới là đệ tử nòng cốt.

Kiếm Ngao lao lên không trung còn nhanh hơn trên cả gấp đôi so với Đông Phương Tịch.

Gần như chỉ trong nháy mắt, hắn ta đã vọt tới độ cao bốn mươi trượng…

Đám người Đông Phương Quỷ, Đông Phương Tịch, Mục Huyền, Phương Kính thấy cảnh này thì sắc mặt đều hơi sầm xuống.

Lúc này, trong lòng ai cũng đang tính toán cho mình.

Đương nhiên bọn họ không mong nhìn thấy Kiếm Ngao có thể xông lên quá cao.

“Vèo!”

Thế nhưng, Kiếm Ngao đang tiến lên với khí thế mạnh như chẻ tre, sau khi đột phá độ cao bốn mươi trượng thì tiếp tục lao thẳng lên trên, tốc độ không nhanh cũng không chậm, tiến dần lên với xu thế vô cùng ổn định.

Năm mươi trượng, sáu mươi trượng, bảy mươi trượng…

Giống như Đông Phương Tịch, sau khi lao lên đến độ cao bảy mươi trượng thì tốc độ của Kiếm Ngao cũng chậm lại.

“Áp lực lớn thật”

Kiếm Ngao cắn răng, nét mặt trở nên méo mó.

Hắn ta siết lấy trường kiếm trong tay, cắn chặt môi…

“Kiếm Niệm Vô Tưởng”

Giờ khắc này, một luồng hơi thở vô cùng sắc bén phóng ra từ thân thể hắn ta.

Đó là chân ý kiếm vân vĩnh hằng của Kiếm tộc.

Trong việc thấu hiểu chân ý của đạo, Kiếm Ngao là một người cực kỳ xuất chúng, thậm chí một số vị đại viên mãn trong Kiếm tộc cũng không bằng Kiếm Ngao.

Sau khi hắn ta thúc giục chân ý kiếm vân vĩnh hằng, toàn thân hắn ta giống như đã mất hết sức sống.

Người ta bỗng có một ảo giác kỳ quái, dường như thời khắc này hắn ta không phải là một con người bằng xương bằng thịt, mà là một thanh kiếm.

“Ồ!”

La Chinh nhìn lướt qua Kiếm Ngao ở phía trên, trên gương mặt lộ ra vẻ hứng thú.

Để có thể thôi thúc thần đạo Đoạn Tình, La Chinh đã tu luyện tới trạng thái Kiếm Xuất Vô Ngã…

Nhưng đó chỉ vẻn vẹn là “Vô Ngã” mà thôi, chứ chưa phải trạng thái trở về hư vô hoàn toàn triệt để.

Chân ý mà Kiếm Ngao thúc giục ra dường như đã cao hơn một tầng, bản thân hắn ta đã hoàn toàn biến thành một thanh vũ khí lạnh không có hơi thở sinh mệnh.

“Khó trách Kiếm Ngao tức giận bất bình khi nhắc tới thần đạo Đoạn Tình.

Nếu thần đạo Đoạn Tình được sử dụng phối hợp với chân ý của đạo mà hắn ta đã tu luyện thì nó sẽ lập tức được phát huy tới một cảnh giới đáng sợ…”

“Vèo”

Sau khi thúc giục chân ý kiếm vân vĩnh hằng, Kiếm Ngao tiến lên cao hơn nữa.

Bảy mươi hai trượng…

Bảy mươi ba trượng…

Bảy mươi tư trượng…

Nhìn thấy Kiếm Ngao vượt qua mình, sắc mặt Đông Phương Tịch trở nên âm trầm, trong mắt lóe ra sát ý nồng đậm.

Nếu như bị vượt qua, có nghĩa là cậu ta không còn cơ hội nhận được truyền thừa nữa.

Đám đệ tử Kiếm tộc thì hoan hô ầm ĩ.

Tuy rằng Kiếm Ngao chỉ vượt qua hai vị chân thần, nhưng hiển nhiên độ cao này không phải thứ mà người thường có thể với tới.

“Chưa đủ”

Kiếm Ngao đột nhiên cắn răng.

Trên mặt hắn ta đột nhiên hiện lên vô số tia kiếm văn mờ nhạt.

Tất cả “Thế” của thế giới bên trong thân thể hắn ta đã bị rút ra chỉ trong khoảnh khắc, cuộn trào điên cuồng trong người hắn ta như nước lũ.

“Nhiên Kiếm Quyết”

“Soạt…”

Những kiếm văn kia dường như bị đốt cháy một nửa, một mảng vân màu máu nở rộ trên mặt hắn ta, cơ thể Kiếm Ngao lại vọt lên cao lần nữa.

Bảy mươi tám trượng…

Bảy mươi chín trượng…

Tám mươi trượng.

Sau đó Kiếm Ngao xoay một vòng trên không, trường kiếm trong tay bắn ra một luồng ánh kiếm.

“Keng keng keng”

Trường kiếm va chạm với tấm bia đá màu xanh làm bắn ra vài tia lửa.

Một chữ “Ngao” được khắc rất sâu trên tấm bia đá, sau đó hắn ta xoay người đáp xuống dưới.

Tám mươi trượng, đã vượt qua Đông Phương Tịch tám trượng.

Dù Đông Phương Tịch khá khó chịu, nhưng trong lòng vẫn hơi bội phục.

Bản thân cậu ta cũng hiểu rõ việc vượt qua độ cao trên bảy mươi trượng khó khăn tới mức nào.

Kiếm Ngao thực sự mạnh hơn cậu ta.

Bộ hài cốt trong giếng sâu kia nhìn chằm chằm vào hình ảnh trên vách giếng.

Trong hốc mắt trống rỗng kia lóe ra ánh sáng.

“Không ngờ trong lớp trẻ của Kiếm tộc còn có nhân vật bậc này.

Có thể đề tên ở chỗ tám mươi trượng, không tệ”

Bộ hài cốt là “hàng xóm” của Kiếm tộc, có thể nói là nhìn Kiếm tộc từ một chủng tộc nhỏ bé lớn mạnh tới ngày nay.

Trong quãng thời gian đó, thậm chí có khi bộ hài cốt còn âm thầm trợ giúp Kiếm tộc đôi chút thông qua Nhược Mộc.

Có điều, ông chưa từng nghĩ tới việc để truyền thừa của mình lại cho tộc này.


Chương 2058: Đột phá

Sâu trong lòng bộ hài cốt luôn nghĩ, cuối cùng ông cũng sẽ bị hủy diệt theo thế giới nàyTừ cái ngày rời khỏi thế giới mẹ, ông đã chuẩn bị kỹ mọi thứ rồi…

Truyền thừa của ông đương nhiên cũng sẽ biến mất theo.

Chiếc thuyền này chở hy vọng nhưng cũng chở cả sự hủy diệt.

Giá trị mà ông đã từng theo đuổi, giờ cũng chẳng còn chút ý nghĩa nào nữa.

Ông yên lặng xem bọn họ giãy giụa, phản kháng uổng công, cố gắng tranh thủ từng cơ hội một.

Biến xác suất một phần tỉ thành hai phần tỉ.

Lần nào ông cũng cảm thấy vô cùng buồn cười, xác suất này lớn gấp đôi, nhưng có tác dụng sao?

Nhưng sau khi hai xác suất cực kỳ nhỏ bé này đi vào vùng đất Đạo Tranh, lời của cô gái tóc dài khiến ông hiểu được.

Bọn họ đã làm được rất nhiều…

Chí ít bọn họ đã biến xác suất hai phần tỉ thành xác suất một phần vạn.

Bởi vì, trái tim héo úa kia đã lại dấy lên một chút hi vọng yếu ớt.

Sau khi Kiếm Ngao đề tên ở độ cao tám mươi trượng, những chân thần khác cũng rối rít tham gia.

“Sáu mươi sáu trượng”

“Năm mươi hai trượng…”

“Năm mươi bảy trượng…”

Từ đây cũng có thể nhìn ra, thực lực của chân thần xuất thân từ các gia tộc quyền thế cao hơn so với chân thần xuất thân bình dân một cấp bậc.

Đa số những chân thần xuất thân từ các gia tộc quyền thế kia đều có thể đột phá độ cao sáu mươi trượng.

Còn đám chân thần xuất thân bình dân thì chỉ tập trung ở độ cao năm mươi trượng mà thôi, ngẫu nhiên mới có người đột phá tới sáu mươi trượng.

Cho dù phần lớn những người ở đây không thể đạt tới độ cao kinh khủng tám mươi trượng, nhưng chưa một ai hết hy vọng.

Ví như Đông Phương Tịch cũng thử lần thứ hai.

Lần này, Đông Phương Tịch đã gần như đã liều mạng dùng mọi thủ đoạn, nhưng cũng chỉ lên cao thêm được một trượng, chính là bảy mươi ba trượng.

Đó đã là cực hạn của cậu ta rồi.

Hơn nữa, cậu ta cũng không còn đủ sức để khắc tên trên bia đá nữa mà lập tức rơi từ trên cao xuống dưới.

“Ca ca, đến lượt muội rồi” La Yên khẽ mỉm cười với La Chinh.

Sau khi La Chinh gật đầu, La Yên khẽ nhún mũi chân một cái rồi bay vụt lên cao với tốc độ ổn định.

Phần lớn chân thần ở đây đều thúc giục tiềm lực của mình, lao lên trên ngay từ đầu, như vậy xác suất đột phá được chướng ngại ở độ cao bốn mươi trượng sẽ đạt được cao nhất.

Nhưng La Yên lại không định làm như vậy.

Phong thái của nàng rất nhẹ nhàng, giống như một con bươm bướm giương cánh bay lên.

Khi đến độ cao bốn mươi trượng, mọi người thấy thân thể nàng lắc khẽ rồi nhẹ nhàng vượt qua bức tường vô hình kia.

Đám chân thần phía dưới không thể nào hiểu được, nàng vượt qua bức tường kia như thế nào.

Sau khi vượt qua độ cao bốn mươi trượng, nàng nhìn lên phía trên, miệng khẽ đọc một chữ.

“Nhanh”

Khi nàng thôi thúc chân ý thánh ngôn thuật diệt, tốc độ lập tức tăng vọt.

“Vèo”

Ở giữa không trung, nàng không dây dưa nữa mà duy trì tốc độ cực nhanh, lao thẳng một mạch lên phía trên vô cùng dứt khoát…

Kiếm Ngao chăm chú nhìn theo bóng dáng của La Yên.

Mặc dù sứ mệnh của hắn ta là bảo vệ La Yên, nhưng trong tình huống này, giữa La Yên và hắn ta đang tồn tại mối quan hệ cạnh tranh.

Xét về nội tâm cá nhân, hắn ta không muốn La Yên vượt qua mình.

Nhưng xét đến toàn cục, Kiếm Ngao lại hy vọng La Yên có thể dốc hết sức leo lên cấp bậc cao hơn.

Dù sao thì một số nhân vật quan trọng trong đám đệ tử của các gia tộc quyền thế kia, ví dụ như đám người Đông Phương Quỷ, Mục Huyền vẫn chưa hề ra tay.

Ngộ nhỡ những kẻ đó vượt qua hắn ta, chẳng phải mất nhiều hơn được sao?

Chẳng qua thành tích của La Yên đương nhiên sẽ không được quyết định bởi suy nghĩ của Kiếm Ngao.

Sau khi lên tới bảy mươi trượng…

Mặc dù tốc độ của nàng chậm lại ba phần, nhưng nàng vẫn lao lên với khí thế hết sức mạnh mẽ.

“Còn có thể nhẹ nhàng như thế ư?”

“Như vậy chẳng phải nàng ta sẽ chắc chắn đột phá qua tám mươi trượng sao?”

“Ài, chuyến này chúng ta công cốc rồi…”

Những chân thần đã thử lao lên kia không quan tâm lắm, dù sao trước La Yên, đã có Kiếm Ngao sáng tạo ra một kỉ lục không thể vượt qua rồi.

Nhưng có một số chân thần vẫn chưa tham gia.

Nếu La Yên lại đề tên trên một độ cao khó mà với tới, thì e rằng quả thật bọn họ không cần phải thử nữa.

Đúng như những người này đã thấy, La Yên dễ dàng bay lên đến độ cao tám mươi trượng.

Nhưng sau tám mươi trượng, áp lực mà nàng phải đối mặt dường như lại tăng lên.

Đám người phía dưới nhìn thấy rõ là thân thể nàng khẽ lắc lư trong thoáng chốc, giống đang quay cuồng giữa một cơn cuồng phong, không ngừng đung đưa trên không trung.

Cho dù cơ thể nàng đang đung đưa qua lại rất mạnh, nhưng trên gương mặt xinh đẹp kia vẫn đầy vẻ nghiêm túc.

“Ta muốn lên tới nơi cao nhất” Trong lòng La Yên chỉ có một ý nghĩ này mà thôi.

Tám mươi mốt trượng…

Tám mươi hai trượng…

Mỗi một trượng đều vô cùng gian nan.

Cứ lắc lư chao đảo như thế, nhưng nàng vẫn lên được tới độ cao tám mươi tám trượng, không lên trên nữa nhưng cũng không rơi xuống dưới.

“Dừng lại rồi ư?”

“Không ngờ nàng ta lại còn sức để dừng lại ở đó”

Không ít chân thần lao được tới độ cao nhất định thì thậm chí chẳng còn sức để khắc chữ nữa.

La Yên có thể lơ lửng ở độ cao kia, hiển nhiên nàng vẫn còn dư sức.

Trong mắt của đám chân thần, cảnh tượng này quả thực là khó có thể tưởng tượng nổi.

“Thực lực chân chính của cô gái này mạnh như thế ư?”

“Khó mà tin được…”

“Nhưng ta thấy nàng ta cũng đang rất khó chịu”

La Chinh nhìn dáng vẻ của muội muội mình, trong mắt đầy vẻ lo âu.

Tuy hắn không đồng ý với việc La Yên cậy mạnh, nhưng La Yên lại mong có thể dùng chuyện này để chứng minh được thực lực của bản thân mình.

Có thể nói, đó chính là chấp niệm của nàng.

“Không tệ.

Này Vũ Thái Bạch, xem ra con bé có thể xông lên được tới độ cao chín mươi trượng đấy” Kiếm Lôi Đình nhìn chằm chằm vào La Yên mà cười nói.

Vừa rồi, lúc Kiếm Ngao khắc tên ở độ cao tám mươi trượng, trên mặt hai vị thánh nhân của Kiếm tộc là Kiếm Vô Ngân và Kiếm Lôi Đình đều lộ ra vẻ vui mừng.

Nếu Kiếm Ngao có thể giành được truyền thừa của bộ hài cốt, thì đó chính là vận may lớn của Kiếm tộc.

Tiếp đó, không có chân thần nào có thể vượt qua được Kiếm Ngao, hai vị thánh nhân này càng thêm đắc ý trước mặt Vũ Thái Bạch.

Nhưng La Yên vừa ra tay đã dễ dàng vượt xa Kiếm Ngao, chẳng có gì hồi hộp cả.

Ngoài mặt thì Kiếm Lôi Đình tỏ ra tán thưởng, nhưng trong lòng ông ta vẫn cảm thấy hơi mất mát.

“Ta đã nói rồi, La Yên nhất định có thể giành được truyền thừa” Vũ Thái Bạch quả quyết.

Kiếm Vô Ngân trợn trắng mắt: “Đến lúc này, đương nhiên ngươi sẽ nói vậy.

Nhưng La Chinh vẫn chưa ra tay đâu… Nói không chừng ca ca sẽ giành được truyền thừa đấy”

“Hắn không bay được” Vũ Thái Bạch đáp lại.

Nghe thấy Vũ Thái Bạch trả lời như vậy, hai thánh nhân không còn gì để nói nữa.

Điều này không phải không có lý…

Đám chân thần cấp cao bọn họ không cần dựa vào vật gì vẫn có thể phi hành, còn La Chinh phải dựa vào phi kiếm mới có thể bay được.

Trong những tình huống khác thì có lẽ chẳng có vấn đề gì lớn, nhưng trong tình huống này thì chắc chắn nó sẽ gây ra ảnh hưởng không nhỏ.

Dù sao, La Chinh cũng phải phân tâm điều khiển phi kiếm dưới chân.

Trong khi bọn họ đang bàn luận rôm rả, ánh sáng tím trong hai mắt La Yên bỗng nhiên kéo dài ra.

Miệng nàng đang niệm gì đó.

Một vòng tròn lại xuất hiện dưới chân nàng.

“Phá, nhanh, mạnh”

“Vù vù, vù vù…”

Vòng tròn kia bắt đầu chuyển động, theo đó thân hình của nàng cũng bỗng nhiên bay vụt lên cao.

Lần này trong lúc nàng bay vọt lên cao, thậm chí đám người ở dưới có thể nghe thấy tiếng ma sát chói tai vang lên xung quanh cơ thể nàng.

Từ đó có thể thấy lực cản xung quanh người nàng mạnh tới mức nào.

Ngay cả như vậy, La Yên vẫn đột phá từng lớp chướng ngại, lên tới độ cao chín mươi hai trượng.

Nàng đột nhiên giơ một ngón tay chỉ về phía bia đá, bề mặt tấm bia đá màu xanh tức thì lõm xuống.

Một chữ “Yên” to đùng được khắc trên đó, tiếp đến nàng mới xoay người rơi xuống đất.


Chương 2059: Ly Tán Tụ Linh Châm

Cả đám người nhìn chữ “Yên” xinh đẹp ở độ cao chín mươi hai trượng, chìm vào yên lặngCó một vài chân thần không phục định thử lần hai, thậm chí có người còn muốn thử lần ba, nhưng sâu trong lòng bọn họ cũng hiểu, đây vốn là một kỷ lục khó mà phá vỡ được.

Bọn họ nhìn thân thể thon thả, mảnh mai của La Yên, thực sự khó có thể tin nổi thực lực của nàng lại mạnh đến như vậy.

“Độ cao này, hẳn không ai có thể vượt qua được” Gã “mắt đậu” ngẩng đầu, sững sờ nói.

“Yên Nhi, tuyệt lắm” La Chinh cũng tán dương.

La Yên ngẩng đầu nhìn lên chữ mà mình khắc, trên mặt cũng lộ ra nét cười: “Ca ca vẫn chưa ra tay sao?”

La Chinh đưa mắt lạnh lùng nhìn đám người Đông Phương Quỷ, lập tức lắc đầu: “Không vội”

Nếu La Yên đã chiếm cứ vị trí đứng đầu, La Chinh cũng không vội đề tên lên tấm bia đá màu xanh.

Hơn nữa, đám người Đông Phương Quỷ của liên minh các gia tộc quyền thế vẫn chưa ra tay.

Để đề phòng chuyện bất ngờ xảy ra, hắn có thể chọn ra sân sau cùng.

“Vậy để ta lên đi” Gã “mắt đậu” cười nhạt.

Sau khi hắn ta dứt lời, dưới chân bỗng nhiên hiện ra một luồng gió lốc màu xanh.

Trong khi luồng gió xoáy tròn, thân thể hắn ta cũng càng xoay càng nhanh, lao vút lên cao theo hình xoắn ốc.

Khi gã “mắt đậu” ra tay, cùng lúc đó cũng có bốn gã chân thần cùng hành động, bắt đầu leo lên tấm bia đá màu xanh.

Đông Phương Quỷ híp mắt lại, nhìn đỉnh của tấm bia đá.

Trong mắt y chữ “Yên” kia vô cùng chói mắt.

“Quỷ ca, làm thế nào bây giờ?” Người lên tiếng chính là Mục Huyền.

Mục Huyền này là con cháu của Mục gia, do chính tay Mục Huyết Dung bồi dưỡng.

Lần này tiến vào vùng đất Đạo Tranh, đương nhiên là vì hắn ta muốn giúp Mục Huyết Dung báo thù.

Theo lời dặn dò của Mục Huyết Dung thì La Yên không hề quan trọng.

Bất kể La Yên có cơ hội giành được truyền thừa hay không, thì mục tiêu hàng đầu của hắn ta vẫn là giết chết La Chinh.

Nhưng thực lực mà đệ tử của Kiếm tộc và La Yên thể hiện ra đã khiến Đông Phương Quỷ trở nên vô cùng thận trọng.

Đông Phương Quỷ vội vàng cảnh cáo đám người phe mình, không được tự tiện ra tay.

Mục Huyền cũng hiểu khả năng thành công không lớn nên hắn ta luôn kiềm chế bản thân.

Bây giờ người ta đã tìm được truyền thừa bên trong vùng đất Đạo Tranh, xem ra rất có thể sẽ giành được nó, cuối cùng Mục Huyền cũng cuống lên.

“Giúp ta” Đông Phương Quỷ nhìn chằm chằm vào bia đá và nói.

“Giúp như thế nào?” Mục Huyền cảm thấy hơi khó hiểu: “Quỷ ca muốn chúng ta cùng nhau hành động sao?”

“Hành động? Không…” Đông Phương Quỷ lắc đầu: “Giúp ta leo lên nơi cao hơn nữa”

Bây giờ, trong lòng Đông Phương Quỷ cũng vô cùng rối rắm.

Rõ ràng y đã thấy bóng dáng của gã ác ma kia bên trong sương mù.

Chắc chắn gã ác ma tên Đồ Ách ấy đang ở bên trong vùng đất Đạo Tranh.

Nhưng suốt dọc đường, không ai đụng phải gã ta.

Bây giờ, mọi người đều đã bắt đầu thử đề tên lên trên tấm bia đá màu xanh nhưng tên ác ma kia vẫn chưa hề xuất hiện.

Để huynh muội La gia giành được truyền thừa?

Đây là chuyện tuyệt đối không được phép xảy ra.

Nếu mọi chuyện đã đi chệch quỹ đạo, Đông Phương Quỷ cũng chỉ có thể dựa vào bản lĩnh của bản thân mà thôi.

“Soạt”

Bàn tay của Đông Phương Quỷ vẫy khẽ, bảy chiếc châm vàng đầu phượng màu vàng kim tức thì xuất hiện trong bàn tay y, một bên tay khác thì lại có một chiếc châm đầu rồng lấp lánh ánh bạc.

“Ly Tán Tụ Linh Châm”

Mục Huyền nhìn thấy bộ châm trong tay Đông Phương Quỷ thì giật nảy mình, lông mày nhíu lại.

“Đây là biện pháp duy nhất” Đông Phương Quỷ dùng chân nguyên truyền âm để nói.

Sắc mặt của Phương Kính và đám chân thần của liên minh các gia tộc quyền thế khác cũng không tốt lắm.

Ly Tán Tụ Linh Châm là một bí bảo đặc biệt của Đông Phương gia.

Châm vàng đầu phượng có thể rút lấy sức mạnh của người khác để cho bản thân sử dụng.

Nhưng một khi tu vi bị rút ra, đan điền và thế giới trong thân thể, thậm chí thần cách đều bị tổn thương không nhẹ.

Nếu không đến lúc vạn bất đắc dĩ, Đông Phương gia rất hiếm khi sử dụng thủ đoạn này.

“Vẫn chưa tới nước ấy đâu” Mục Huyền lắc đầu nói.

“Đúng thế, nói không chừng Quỷ ca có thể vượt qua La Yên đấy” Phương Kính lên tiếng phụ hoạ.

Chẳng ai mong cây châm kia cắm vào người mình…

Đông Phương Quỷ lắc đầu: “Các người vẫn chưa nhìn ra sao? La Chinh vẫn chưa ra tay kìa”

“La Chinh?”

“Thằng nhóc ấy còn chưa phải chân thần cấp cao, ngay cả việc bay lượn cơ bản còn không làm được.

Hắn vốn không có khả năng đề tên lên bia đá”

“Ta cũng cho rằng, nếu như Quỷ ca có thể vượt qua La Yên là thắng rồi”

Nghe thấy mấy câu này, Đông Phương Quỷ cười khổ: “Chín mươi hai trượng cũng chẳng phải độ cao dễ dàng vượt qua được.

Hơn nữa… ta cảm thấy, La Chinh chưa ra tay là vì hắn chắc chắn mình có thể nhảy cao hơn so với La Yên”

Y thấy mấy người đều tỏ vẻ không tin, chỉ đành tiếp tục nói: “Để đảm bảo vượt qua được độ cao chín mươi hai trượng, ta cũng phải sử dụng Ly Tán Tụ Linh Châm.

Nếu ta may mắn có thể giành được truyền thừa, đãi ngộ của chư vị trong gia tộc cũng sẽ tốt hơn nhiều”

Nếu y giành được truyền thừa bên trong Đạo Tranh, đám người này thực sự đã lập được công lao lớn.

So sánh ra, tổn thương mà Ly Tán Tụ Linh Châm gây ra không đáng để nhắc tới.

Đám người Mục Huyền có vẻ đã động lòng…

Đông Phương Quỷ thấy thời cơ chín muồi thì lập tức ra tay, bảy cái châm vàng liền bay về hướng bảy người kia.

Y lại xoay ngón tay, nhắm thẳng chiếc châm đầu rồng lóng lánh ánh bạc kia vào lồng ngực của mình rồi vỗ nhẹ một cái.

Chiếc châm bạc dài nhỏ lập tức đâm vào trong lồng ngực của y, chỉ để lại một hình đầu rồng tinh xảo nhỏ nhắn ở bên ngoài.

Mục Huyền nắm chặt châm vàng đầu phượng trong tay, vẻ do dự trên mặt đã hoàn toàn biến mất.

“Phập!”

Chiếc châm vàng đầu phượng này cũng cắm vào trong lồng ngực hắn ta.

Có lẽ trong lòng những người khác cũng lo lắng ít nhiều, nhưng thấy Mục Huyền đã làm theo thì đương nhiên bọn họ cũng không nghĩ nhiều nữa.

Sau khi tất cả mọi người đâm châm vàng đầu phượng vào ngực, bên trong cơ thể bọn họ đều xuất hiện một vòng xoáy nho nhỏ.

Chính vòng xoáy đó đang không ngừng cắn nuốt sức mạnh, khí huyết, thậm chí chân nguyên và thế ở thế giới bên trong cơ thể bọn họ.

Cùng lúc, trong lồng ngực của Đông Phương Quỷ cũng có thêm một vòng xoáy đảo ngược.

Y lập tức cảm thấy thân thể mình phồng lên, toàn thân đều tràn ngập sức mạnh.

Bảy chiếc châm vàng đầu phượng không thể chuyển tất cả tu vi của bọn họ tới, nhưng được cộng dồn sức mạnh của bảy gã chân thần cấp cao thì thực lực của y đã gần như tăng gấp đôi chỉ trong thời gian ngắn.

Lúc này gã “mắt đậu” đã vọt tới gần đỉnh của tấm bia đá màu xanh.

“Tám mươi lăm trượng”

“Tên nhóc này cũng không phải đệ tử của gia tộc quyền thế.

Lúc trước không nhìn ra được là hắn ta lại có bản lĩnh như thế”

“Mặc dù không đến mức biến thái giống như La Yên, nhưng hắn ta cũng đạt tới độ cao xếp thứ hai…”

“Soạt soạt soạt…”

Gã “mắt đậu” khắc một chữ “Cưu” ở trên tấm bia, sau đó lập tức rơi xuống.

Những người khác thấy chữ này cũng không quá để ý, nhưng khi La Chinh nhìn thấy chữ “Cưu” kia thì mí mắt giật khẽ một cái

Chẳng lẽ người này là do Cưu Thánh phái tới ư?

Lúc trước, khi còn ở trong cấm địa Thần Luyện, hắn cũng biết Cưu Thánh đang tìm người thích hợp.

Hiển nhiên trong mắt Cưu Thánh, La Chinh chỉ là một trong số đó thôi.

Tên “mắt đậu” này chỉ viết một chữ “Cưu”, không biết có liên quan hay không?

“Bịch”

Khắc chữ xong thì gã “mắt đậu” cũng đáp xuống đứng vững trên mặt đấy.

Nhìn chữ “Cưu” trên cao kia, gã cảm thấy không hài lòng cho lắm.

Rồi gã quay đầu nhìn về phía La Chinh: “La Chinh huynh, đến lượt huynh rồi”


Chương 2060: Phe cánh

Trước mắt, đại đa số chân thần đã đề tên của họ lên bên trên tấm bia đáThấp nhất là độ cao bốn mươi trượng, cao nhất là La Yên với độ cao chín mươi hai trượng…

Rất nhiều chân thần thử tới mấy lần, người thử nhiều nhất là một vị đệ tử của gia tộc quyền thế.

Gã đã thử khoảng chừng mười lần, nhưng thành tích tốt nhất cũng chỉ tới độ cao sáu mươi lăm trượng mà thôi.

Cuối cùng, vị đệ tử của gia tộc quyền thế này cũng từ bỏ, chỉ có thể nhìn ghi chép độ cao mà những người khác liên tục đột phá rồi thở dài.

Khi La Chinh cầm phi kiếm bước ra, Đông Phương Quỷ cũng lập tức bước tới.

Kiếm Ngao nhìn thấy Đông Phương Quỷ bước tới thì vẻ mặt lập tức sa sầm xuống.

Tuy nói không có quy định cấm nhiều chân thần đồng thời bay lên phía đỉnh của tấm bia đá màu xanh.

Nhưng tên Đông Phương Quỷ – kẻ được cho là nhân vật thủ lĩnh của liên minh các gia tộc quyền thế trong vùng đất Đạo Tranh này – vẫn luôn ẩn nhẫn không ra tay.

Bây giờ, sau khi thấy La Chinh chuẩn bị hành động thì Đông Phương Quỷ lại xông tới luôn, khó tránh khỏi làm cho Kiếm Ngao cảnh giác.

“Đông Phương Quỷ, nếu ngươi muốn khắc tên lên bia đá thì đợi La Chinh huynh khắc xong tên rồi tính, cần gì phải cùng lên” Kiếm Ngao tiến về phía trước một bước, nhìn chằm chằm vào Đông Phương Quỷ.

Lời này của hắn ta không hề khách khí chút nào.

“Vì sao Đông Phương Quỷ ta lại phải tụt lại phía sau người khác?” Đông Phương Quỷ cười lạnh.

Suốt dọc đường y đều nín nhịn, nhưng không có nghĩa là y sợ Kiếm Ngao.

“Nếu ngươi đã không muốn tụt lại phía sau người khác thì ngươi có thể lên trước” Kiếm Ngao giơ tay làm động tác mời, sau đó trừng mắt nhìn La Chinh.

Đương nhiên, La Chinh hiểu rõ ý của Kiếm Ngao.

Tên Đông Phương Quỷ này sớm không tới, muộn không tới, lại đợi đến bây giờ.

Nếu nói y không có mưu đồ gì thì chẳng ai tin.

Đương nhiên Đông Phương Quỷ không vui, y cười ha hả: “Lên trước hay lên sau là quyền tự do của ta, ta cần gì phải nghe lời ngươi nói”

Nghe ý này, rõ ràng y muốn lên cùng La Chinh.

Kiếm Ngao vốn định tiếp tục khích tướng, không ngờ La Chinh lại nhẹ nhàng khoát tay ngăn lại: “Thôi kệ đi, Kiếm Ngao đại ca” Hắn lạnh lùng liếc nhìn Đông Phương Quỷ: “Đã có người thích theo sau La mỗ như thế, cứ kệ y đi”

Sau khi nói xong, La Chinh khẽ lật bàn tay, giơ một ngón tay ra nhấn xuống thanh phi kiếm kia.

Cơ thể hắn nhoáng lên một cái, đã đứng vững trên phi kiếm.

“Vèo”

Kèm theo một tiếng động chói tai, La Chinh bắn thẳng lên không trung.

Nhìn thấy La Chinh xuất phát, Đông Phương Quỷ cũng đột nhiên lao lên cao, theo sát sau lưng La Chinh.

Ngay khoảnh khắc y bay lên khỏi mặt đất, ánh mắt đám người Mục Huyền, Phương Kính, Đông Phương Khí, Đông Phương Tịch cũng lóe sáng.

Nhóm chân thần thuộc liên minh các gia tộc quyền thế đều nhận được truyền âm chân nguyên của Đông Phương Quỷ: “Nếu như ta ra tay với La chinh ở trên tấm bia đá, các ngươi cũng phải ra tay ngay”

Sự quyết đoán của Đông Phương Quỷ không tệ.

Nếu như y có thể dùng thực lực của mình cộng với Ly Tán Tụ Linh Châm để vượt qua hai huynh muội La Chinh và La Yên, đó chính là tình huống tốt nhất.

Như vậy, y sẽ đại diện cho Đông Phương gia giành được truyền thừa Đạo Tranh, còn tính mạng của hai huynh muội La Chinh và La Yên cũng sẽ không còn quan trọng nữa.

Nhưng một khi bản thân y không thể vượt qua hai người này, thì y sẽ lập tức lựa chọn ra tay, đánh cược lần cuối cùng.

Đến lúc đó đám người trong liên minh các gia tộc quyền thế Đông Phương, Đường, Lãnh, Phương, Mục, đương nhiên sẽ cùng ra tay với y.

Kiếm Ngao nhìn bọn họ trao đổi ánh mắt với nhau thì cũng nở nụ cười lạnh lẽo.

“Đệ tử Kiếm tộc, bày trận”

Đám đệ tử Kiếm tộc thấy rất kỳ quái, nhưng vẫn bày kiếm trận ra trước.

Kiếm Ngao còn quyết đoán hơn cả Đông Phương Quỷ.

Nếu mục tiêu của Đông Phương Quỷ là ngăn cản chuyến đi Đạo Tranh này, vậy thì cơ hội duy nhất của bọn họ chính là ra tay vào lúc này.

Mặc dù hai bên vẫn chưa vạch mặt nhau, nhưng Kiếm Ngao phải đề phòng trước.

“Kiếm Ngao, các ngươi bày kiếm trận ra là có ý gì?” Mục Huyền hỏi với sắc mặt âm trầm.

Bọn họ thực sự không ngờ Kiếm Ngao lại phản ứng nhanh như vậy.

Kiếm Ngao nhìn Mục Huyền với dáng vẻ biếng nhác: “Thích thế, không được à?”

Mục Huyền trợn trừng mắt, hắn ta cảm thấy vòng xoáy trong cơ thể mình khẽ chấn động.

Mục Huyền ngẩng đầu nhìn lên, Đông Phương Quỷ đã vượt qua được bức tường vô hình xuất hiện ở độ cao bốn mươi trượng kia.

Dựa vào thực lực của Đông Phương Quỷ, chỉ riêng thực lực của y cũng đủ để vượt qua tầng trở ngại kia một cách dễ dàng.

Bây giờ ngưng tụ tu vi của bảy chân thần cấp cao thì y lại càng không cần phải lo lắng, trực tiếp cứng đối cứng với bức tường vô hình này.

“Sao khí thế của Đông Phương Quỷ lại bỗng nhiên mạnh lên nhỉ?”

“Ta có thể cảm nhận loáng thoáng được hơi thở đại viên mãn từ trên người y.

Trong vùng đất Đạo Tranh, không thể nào có chuyện đột phá được”

“Phải, hơi thở mà y tản ra đã vượt xa khỏi phạm vi của chân thần cấp cao”

Đông Phương Quỷ cũng cảm thấy trong ngực mình tuôn ra từng luồng sức mạnh mênh mông, dường như lấy mãi không hết, dùng mãi không cạn.

Lúc này, thậm chí Đông Phương Quỷ còn sinh ra ý nghĩ lập tức tóm lấy La Chinh, xé xác hắn ra.

So với Đông Phương Quỷ, tốc độ của La Chinh chậm hơn rất nhiều.

Nhưng lúc vượt qua độ cao bốn mươi trượng, đối mặt với bức tường vô hình kia, trông hắn lại có vẻ nhẹ nhàng hơn.

Hoặc cũng có thể nói, hắn vốn chẳng hề có phản ứng nào khác, cứ thế đâm thẳng qua.

“Ồ? Hắn vượt qua bức tường vô hình ở độ cao bốn mươi trượng kia thế nào vậy?”

“Hình như hắn vốn không đụng phải nó”

“Có phải vừa rồi, Đông Phương Quỷ đụng vỡ rồi không?”

“Sao có thể chứ? Đây chẳng qua chỉ là một bức tường sức mạnh vô hình mà thôi, đụng vỡ sẽ khôi phục lại một cách nhanh chóng”

Đám người phía dưới nghĩ mãi vẫn không thông.

Sau khi La Chinh đột phá độ cao bốn mươi trượng, hắn vẫn giẫm lên phi kiếm bay lên cao một cách chậm rãi.

Về phần Đông Phương Quỷ, chỉ trong nháy mắt y đã vọt tới độ cao sáu mươi trượng, nhưng tốc độ đột nhiên trở nên chậm hơn rất nhiều.

Khoảng cách giữa La Chinh và y cũng nhanh chóng rút ngắn.

“Thật ra, ngươi không cần cố gắng chờ ta đâu” La Chinh thờ ơ cười nói.

Đông Phương Quỷ lạnh lùng lườm La Chinh một cái, cười nhạt: “Ta chờ ngươi bao giờ chứ?”

“Nếu có thể vượt qua, mọi người đều bình an vô sự.

Nếu ngươi không vượt qua được, ngươi sẽ ra tay với ta, đúng không?” La Chinh nói với giọng thản nhiên.

Nghe thấy lời này, Đông Phương Quỷ thầm thấy kinh hãi.

Suy tính của y không phải quá khó đoán, nhưng cho dù đoán được thì sao chứ? Trừ phi La Chinh từ bỏ ngay lúc này, nếu không vẫn chẳng thay đổi được kết quả.

“Hừ!” Đông Phương Quỷ hừ lạnh một tiếng, khí thế trong cơ thể đột nhiên bạo phát.

Tốc độ của y lập tức tăng nhanh gấp ba lần, kéo giãn khoảng cách với La Chinh chỉ trong nháy mắt.

Chẳng mấy chốc, y đã đột phá độ cao bảy mươi trượng, lao thẳng tới độ cao tám mươi trượng.

Còn La Chinh vẫn mang bộ dáng thong thả, giẫm lên phi kiếm chậm rãi bay lên, nét cười hờ hững vẫn hiện trên gương mặt.

Bên trong thần thành Hoá Kiếm, vẻ mặt Vũ Thái Bạch để lộ ra đôi chút hồi hộp.

“Không ngờ trong tay tên Đông Phương Quỷ kia lại có một bộ Ly Tán Tụ Linh Châm” Kiếm Lôi Đình nói một cách bình thản.

Kiếm Vô Ngân thở dài: “Trong Đông Phương gia, số lượng Ly Tán Tụ Linh Châm không nhiều.

Nếu tên Đông Phương Quỷ này vượt qua La Yên thì phải làm sao?”

Sau khi Mặc Nam trồng mắt Động Sát xuống, đương nhiên những cường giả này có thể nhìn thấy rõ ràng hơn.

Việc Đông Phương Quỷ lặng lẽ phân phát bộ châm vàng châm bạc này không thể tránh khỏi tai mắt của bọn họ.

“Một bộ Ly Tán Tụ Linh Châm chỉ có bảy cái, tối đa cũng chỉ làm thực lực tăng lên gấp đôi mà thôi.

Chưa chắc dựa vào bảo vật này là có thể lật ngược tình thế” Vũ Thái Bạch nhíu mày nói.

Tuy nói thế nhưng rõ ràng Vũ Thái Bạch không hề vui vẻ gì.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
bộ này chương viết siêu chậm :Z . Mới check bên họ đâu đó khoảng hơn 17 chương mới thui bạn à ^^
https://audiosite.net
Mới check bộ này thiếu 1k chương :Z đã liên hệ cac CTV nhé hoàng anh ^^
https://audiosite.net
Mình sẽ ? CTV nhé bạn :)
https://audiosite.net
Chính xác thưa bạn ^^! - Bên TG họ nói sẽ ra phần 2 nhé bạn :) nên để cái kết mở đó bạn :D
https://audiosite.net
Dtu230 2 ngày trước
Truyện đến tập 138 hết chưa ad
https://audiosite.net
Bùi Thành Linh 3 ngày trước
Giọng đọc 2 còn ra không vậy ad
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 4 ngày trước
Ra thêm đi ad
https://audiosite.net
Saner 6 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Anh 6 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 3 tuần trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box