[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 406 : Nha Thiền (c2026-c2030)
❮ sautiếp ❯Chương 2026: Nha Thiền
Tiếp tục đi xuống phía dưới, mùi thối rữa càng lúc càng nồng nặc…Tia sáng màu tím trong đôi mắt của La Yên hơi lóe lên, nàng lặng lẽ nhắc nhở: “Ca ca, có nguy hiểm, ca đi chậm một chút”
Nói xong, mũi chân La Yên khẽ nhún một cái, thân kiếm chuyển xuống phía dưới một chút.
Nếu thực sự có nguy hiểm bất ngờ, nàng cũng có thể ngăn cản cho La Chinh.
Nhìn thấy hành động nhỏ này của La Yên, La Chinh dở khóc dở cười.
Trong mắt muội muội, hắn lại yếu ớt đến thế sao?
Sau khi xuống dưới thêm năm trăm trượng nữa, cuối cùng, cả đám người cũng thấy rõ nơi tản ra mùi thối rữa kia.
“Trời ạ, một con côn trùng khổng lồ bị chết”
“Hóa ra thân thể của con côn trùng khổng lồ này đang phân hủy”
Bình thường, toàn thân côn trùng khổng lồ là màu xanh lục, giống như thân thể của một con côn trùng bình thường được phóng đại hàng chục triệu lần.
Nhưng con côn trùng khổng lồ trước mắt này đã biến thành màu nâu xám, lớp vỏ cứng bên ngoài cũng thủng lỗ chỗ, trên bề mặt đầy lỗ to lỗ nhỏ.
“Vì sao con côn trùng khổng lồ này lại chết?” Cả đám người đều có vẻ tò mò.
“Vèo vèo vèo…”
Đúng lúc này, chợt cả đám nghe thấy phía trên truyền đến những tiếng xé gió.
Hóa ra là đám đệ tử Kiếm tộc đã tới.
Sau khi Kiếm Ngao đến nơi, liền quét mắt nhìn qua đám người, nhanh chóng thấy được La Chinh và La Yên.
Hắn ta khẽ cười, gật đầu với La Chinh.
La Chinh không biết sự sắp xếp của Kiếm Vô Ngân, nhưng hắn cũng biết lần này Kiếm tộc và Vũ Thái Bạch cùng phe với nhau, nên cũng gật đầu đáp lại.
“Những ấu trùng này là ấu trùng của Nhược Lăng cự trùng, từ thời kỳ ấu trùng tới thời kỳ trưởng thành phải mất mấy chục thần kỷ nguyên.
Ở giai đoạn là ấu trùng, bọn chúng sẽ không động đậy” Kiếm Ngao nhìn thoáng qua con côn trùng đang thối rữa kia, lông mày hắn ta nhíu lại: “Con ấu trùng này… không hề phản kháng, chắc hẳn đã bị sinh linh khác ký sinh, thịt bên trong đã bị ăn một phần rồi, sau khi chết bắt đầu thối rữa…”
“Sinh linh gì?” có chân thần lập tức cảnh giác hỏi.
“Nha Thiền” Kiếm Ngao nhàn nhạt đáp lại.
“Không phải loại côn trùng hung dữ họ ve đều rất ồn ào sao? Sao con Nha Thiền này lại không phát ra âm thanh?” Có chân thần hỏi.
Trong Thần vực có ba loại côn trùng hung bạo là Bạo Minh Thiền, Dạ Quang Thiền và Thủy Mãnh Thiền đều vô cùng lợi hại.
Nhưng thứ làm mọi người có ấn tượng sâu sắc nhất về chúng chính là âm thanh chói tai.
Nhất là Bạo Minh Thiền, thủ đoạn lợi hại nhất của loại côn trùng hung dữ này là công kích tự sát.
Sóng âm khi con ve lớn bằng quả đấm kia vỡ ra, đủ để khiến tất cả mọi thứ trong phạm vi trăm dặm trong Thần vực bị chấn nát vụn thành bột.
Nếu đặt trong vũ trụ, e rằng sẽ hủy hoại cả một đại thế giới.
Nghe thấy Kiếm Ngao nói về “Nha Thiền” nơi đây yên tĩnh như vậy, đương nhiên có người sẽ nghi ngờ.
“Ừm” Kiếm Ngao biết sẽ có người nghi ngờ, hắn ta chỉ nhắc nhở: “Nha Thiền sẽ không phát ra âm thanh.
Nhưng chúng còn phiền phức hơn những loại côn trùng hung dữ khác nhiều.
Kiếm tộc ta cũng chỉ có sức để tự vệ thôi, chư vị hãy tự cẩn thận”
Hắn ta vừa dứt lời.
Trong thân thể của con côn trùng hư thối kia bỗng nhiên truyền tới một tiếng “bụp” nhỏ.
Dưới hoàn cảnh như thế này, mọi người vốn đang rất căng thẳng, cộng thêm lời nói kia của Kiếm Ngao, ai ai cũng nín thở, tập trung tinh thần cao độ, nên khi nghe thấy âm thanh này, ai nấy đều giật nảy mình.
Mọi người chỉ thấy một miếng vỏ cứng bên ngoài thân thể con côn trùng mục nát này nổ tung ra, có một số hạt thi khí nhỏ xíu màu vàng phun ra.
“Thi khí bình thường mà thôi, ha ha” Một ông lão mặt đen cười nói.
Có rất nhiều thi thể cất giữ lâu sẽ tản ra mùi thối rữa của thi khí, huống chi thân thể của con côn trùng này lại khổng lồ như vậy.
Sau khi các bộ phận trong cơ thể nó không ngừng biến chất, bên trong sẽ tràn đầy thi khí, bị vỡ ra dưới áp lực cũng là chuyện bình thường…
Ông lão mặt đen vừa cười vừa nói.
Trong bóng đêm, có một ánh sáng đen nhánh lóe lên một cái rồi biến mất, tốc độ nhanh tới kinh ngạc.
“Xèo, bụp”
Toàn thân ông lão mặt đen này khẽ run, sau đó hai tay buông thõng xuống, trên trán có thêm một lỗ tròn nhỏ, máu đang chảy ào ào từ đó ra.
“Ha ha, ha ha ha ha…”
Bỗng nhiên, ông lão mặt đen này liền cười như điên như dại, đứng trên phi kiếm lắc lư không ngừng, cười điên cuồng.
“Hô hô…”
Đồng thời, phần bụng của ông ta dần bắn ra năng lượng cực kỳ mạnh mẽ, đó là điềm báo đan điền chuẩn bị tự bạo.
Thế giới bên trong cơ thể của chân thần cấp cao vô cùng hoàn mỹ, không gian trong đó cũng vô cùng khổng lồ.
Nếu như tự bạo, uy lực sẽ lớn đến mức khó mà tưởng tượng được.
Từ khi ánh sáng đen kia bắn vào trong đầu của ông lão mặt đen này đến lúc đan điền tự bạo, vẻn vẹn chỉ có một giây mà thôi, chẳng ai ngăn kịp.
“Đi mau”
“Lão này muốn tự bạo”
Những chân thần khác lao nhanh xuống phía dưới nhằm chạy trốn.
Có một số chân thần cấp cao còn bỏ cả phi kiếm, cố gắng bay ở bên trong vùng đất tuyệt sát, ngự kiếm phi hành đối với bọn họ vốn là vướng víu.
“Phốc phốc”
Mắt thấy ông lão mặt đen này sắp nổ tung, một bóng người cấp tốc lao tới, đưa tay nhẹ nhàng đặt lên đầu ông lão rồi vặn nhẹ một cái, lập tức vặn đứt đầu của ông lão mặt đen.
Ông ta chỉ còn lại một thân thể không đầu, năng lượng mãnh liệt trong đan điền cũng dần dần tiêu tán, quá trình tự bạo bị kết thúc giữa chừng.
Sau đó, thân thể không đầu kia khẽ ngả ra một cái, rơi từ trên trường kiếm xuống vực sâu vô tận.
Lúc này, mọi người mới thấy rõ ràng bóng người kia, hóa ra là Đông Phương Quỷ, chân thần cấp cao của gia tộc Đông Phương.
“Sau khi con Nha Thiền này bắn vào trong não, nó có thể cắn nuốt linh hồn trong nháy mắt, nắm giữ được quyền khống chế thân thể, lập tức làm đan điền của các ngươi tự bạo” Ánh mắt của Đông Phương Quỷ nhàn nhạt quét qua đám người, cuối cùng dừng trên thân thể La Chinh: “Nếu người nào bị loại Nha Thiền này ký sinh, đừng trách Đông Phương Quỷ ta vô tình”
Theo Đông Phương Quỷ, người bị Nha Thiền ký sinh nên là La Chinh hoặc La Yên là tốt nhất, như vậy y có thể đường đường chính chính ra tay giết người.
Sắc mặt của mọi người đều trầm xuống.
Ai cũng không muốn mình có kết cục giống ông lão mặt đen kia, biến thành một thân thể không có não.
Nhưng tốc độ của đám Nha Thiền này quá nhanh, gần như không có thời gian để phản ứng.
Mặc dù con sâu Nhược Năng này là ấu trùng, nhưng thân thể cũng dài tới mấy vạn, thậm chí mấy chục vạn trượng, nếu tiếp tục đi xuống dưới thì quá nguy hiểm.
Lông mày của Kiếm Ngao hơi nhíu lại.
Hắn ta phải đặc biệt đề phòng tên Đông Phương Quỷ này.
Người này là chân thần cấp cao của gia tộc Đông Phương, những chân thần của liên minh quyền thế Đường gia, Phương gia cũng nghe theo lệnh của y.
Tốc độ vừa rồi của Đông Phương Quỷ cực nhanh, khiến Kiếm Ngao vô cùng kiêng dè.
Đúng lúc này, bên tai của nhóm chân thần lại truyền tới một tiếng “bụp” nhỏ.
Gần như trái tim của tất cả chân thần cấp cao đều giật thót, mỗi một dây thần kinh trên thân thể đều căng cứng.
“Vèo”
Lại có một ánh sáng đen nhánh bắn ra.
“Vù…”
Lần này, Kiếm Ngao nhìn thấy rõ ràng.
Khi ánh sáng đen kia vẫn đang bay vụt trong không trung, Kiếm Ngao liền ra tay
Kiếm của hắn ta cực nhanh.
Từ rút kiếm đến xuất kiếm rồi thu kiếm, vốn là ba động tác.
Nhưng khi Kiếm Ngao làm thì lại biến thành một.
Khi hắn ta thu kiếm, mọi người mới nghe được một tiếng “keng” giòn giã, một điểm sáng đen nhánh đang lao vun vút trên không trung kia, biến thành hai điểm.
Nó bị Kiếm Ngao chém thành hai nửa.
Đông Phương Quỷ vẫn còn cầm đầu của ông lão mặt đen, thấy cảnh Kiếm Ngao xuất kiếm, trong mắt cũng lóe lên một tia kiêng dè.
* Waka là đơn vị duy nhất tại Việt Nam sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.
Các cơ quan, tổ chức, cá nhân khác sao chép, đăng tải tác phẩm là vi phạm bản quyền.
Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.
Trân trọng!
Chương 2027: Diệt
Một kiếm này của Kiếm Ngao nhanh đến mức không thể tưởng tượng nổiNếu thi triển lúc đối mặt với chân thần cấp cao, sợ rằng không ai có thể tránh thoát…
“Đám Nha Thiền này cũng không đáng sợ cho lắm, chỉ cần không bị chúng nó chui vào trong não là được rồi, các vị theo ta xuống dưới kia” Kiếm Ngao thản nhiên nói với đám chân thần.
Dứt lời, hắn ta nhẹ nhàng dẫm lên trường kiếm dưới chân, cả người lập tức lao thẳng xuống phía dưới trong tư thế thẳng đứng.
Tuy Kiếm Vô Ngân đã dặn dò Kiếm Ngao bảo vệ hai huynh muội La gia, nhưng nếu ngay cả chỗ này mà hai huynh muội bọn họ cũng không xông vào được thì chẳng xứng đáng để bảo vệ.
Dù sao đường xuống phía dưới cũng đầy rẫy nguy cơ, nếu thực lực hai người này quá kém thì vốn chẳng có tư cách đến gần bộ hài cốt kia.
Nếu như vậy thật, không bằng bọn họ ký thác hy vọng vào chính bản thân mình…
“Vù vù vù…”
Mười một đệ tử Kiếm tộc còn lại cũng lao xuống theo Kiếm Ngao.
Các chân thần cấp cao khác, ví dụ như đám người Nam Lang Hoa, thấy Kiếm Ngao rút kiếm dũng mãnh phi thường như vậy, lập tức cảm thấy người này anh dũng đáng tin, theo người này đương nhiên có thể bảo toàn tính mạng, cho nên cũng đồng loạt đi theo.
“Ca, chúng ta đi” Khóe miệng La Yên cong cong đầy ý cười, tựa như chẳng để tâm đến một kiếm vừa rồi của Kiếm Ngao, sau đó còn nói thêm một câu với La Chinh: “Dù cho có xảy ra chuyện gì, ca ca chỉ cần trốn sau lưng ta là được!”
La Chinh mỉm cười, đi theo sau La Yên, nhanh chóng lao xuống phía dưới.
Tốc độ bay xuống của hai trăm chân thần cấp cao càng lúc càng nhanh.
Có một vài chân thần đã dứt khoát đá phi kiếm sang một bên, để bản thân rơi tự do, điên cuồng thả mình xuống bên dưới.
Những con Nha Thiền kia ẩn nấp trong cơ thể của ấu trùng Nhược Lăng, chỉ cần có sinh linh đi qua thì sẽ hóa thành một đường công kích màu đen bắn ra ngoài.
Kiếm Ngao xông lên đầu tiên, một tay cầm vỏ kiếm, một tay cầm chuôi kiếm, hai mắt sáng rực.
“Xoạt…”
Mỗi khi lớp vỏ ấu trùng Nhược Lăng bị phá vỡ, tay phải Kiếm Ngao sẽ khẽ vung lên một phát, ánh kiếm sắc bén bắn ra khỏi tay, chém Nha Thiền thành hai nửa.
Giai đoạn đầu, số lượng Nha Thiền cũng không nhiều, cứ đi xuống chừng một trăm trượng thì sẽ có hai con Nha Thiền phóng ra.
Sau khi đi xuống một khoảng thời gian, số lượng Nha Thiền từ trong cơ thể ấu trùng Nhược Lăng phóng ra càng lúc càng nhiều, tốc độ vung kiếm của Kiếm Ngao cũng càng lúc càng nhanh, thỉnh thoảng cũng sẽ có cá lọt lưới, nhưng những con em khác trong Kiếm tộc cũng sẽ nhanh chóng vung kiếm…
Nhìn đám con em Kiếm tộc người nào người nấy đều mạnh mẽ ác liệt như vậy, đám chân thần cấp cao phía sau cũng cảm thấy yên lòng.
“Chỗ này chẳng qua cũng chỉ như vậy mà thôi”
“Đám Nha Thiền này chỉ được cái tốc độ nhanh mà thôi, chỉ cần đề cao cảnh giác, ta cũng có thể giết sạch bọn chúng…”
“Ồ, mới đó mà Nha Thiền đã biến mất hết rồi?”
Có một gã chân thần cấp cao thốt lên, mọi người mới phát hiện Kiếm Ngao đã không còn vung kiếm nữa.
La Chinh đưa mắt nhìn thoáng qua ấu trùng Nhược Lăng trên vách động, khẽ nhíu mi lại.
Thân thể ấu trùng Nhược Lăng này không biết dài mấy vạn trượng…
Nếu nó đã chết, có lẽ cả thân thể đã bị Nha Thiền ăn sạch sành sanh.
Theo lý, đáng ra đám Nha Thiền này phải phân bố rộng khắp cơ thể ấu trùng, không thể nào đột nhiên biến mất được.
La Chinh nghĩ mãi mà không hiểu.
Lúc này Kiếm Ngao cũng đang suy nghĩ về vấn đề mà hắn thắc mắc.
Đây không phải lần đầu tiên Kiếm Ngao đi vào nơi này, Nha Thiền cũng không phải loài côn trùng hung ác chỉ nơi này mới có, mà chúng phân bố khắp Nhược Mộc.
* Waka là đơn vị duy nhất tại Việt Nam sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.
Các cơ quan, tổ chức, cá nhân khác sao chép, đăng tải tác phẩm là vi phạm bản quyền.
Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.
Trân trọng!
Nha thiền đã tồn tại khắp nơi từ trước khi Kiếm tộc chiếm cứ Nhược Mộc.
Nếu đám Nha Thiền này săn bắt được một loài vật hung ác có kích thước to lớn nào đó, đầu tiên chúng sẽ giết chết linh hồn của sinh vật đó, sau đó từ từ ăn mòn cơ thể nó, liên tục sinh sôi nảy nở trong thân thể con mồi.
Dựa theo hiểu biết của Kiếm tộc về Nha Thiền, thì đám côn trùng hung ác này thậm chí còn có cả bầy đàn của riêng mình, Nha Thiền thuộc bầy đàn khác nhau còn có thể chiến đấu với nhau, lấy thân thể sinh linh mà chúng ký thân làm chiến trường!
Cho đến khi mỗi một miếng da, thớ thịt trên người sinh linh đó bị nhai nuốt sạch sẽ, chúng mới rời đi.
Cơ thể ấu trùng Nhược Lăng ở bên cạnh khổng lồ như vậy, nhìn mức độ thối rữa của nó thì biết đã chết từ lâu, tình hình này có gì đó không ổn.
Sau khi Kiếm Ngao bay xuống phía dưới thêm mấy ngàn trượng…
Hắn ta chợt nghe “phựt” một tiếng.
Kiếm Ngao theo phản xạ có điều kiện, nhìn về phía con ấu trùng Nhược Lăng kia.
“Phựt phựt phựt phựt phựt phựt phựt…”
Lớp da của ấu trùng Nhược Lăng liên tục bị xốc lên, từng con ve nhỏ màu đen bò trên bề mặt ấu trùng Nhược Lăng, không hề nhúc nhích.
Lúc này mọi người mới nhìn rõ dáng vẻ vốn có của đám Nha Thiền này.
Lớp giáp xác màu đen nhánh trên lưng của Nha Thiền có những đường hoa văn hình tròn màu đỏ, đôi cánh như hai lưỡi kiếm sắc bén, trên đầu chúng còn có một đôi gai nhọn như mũi khoan.
Đó là răng của bọn chúng.
Đám Nha Thiền này không phát động công kích trước!
Nhưng rất nhiều chân thần đã sợ tái cả mặt, bởi lẽ số lượng thực sự quá nhiều!
Thấy cảnh tượng như vậy, sắc mặt Kiếm Ngao bỗng trở nên khó coi, cuối cùng hắn ta cũng nhớ ra gì đó…
“Có Nha Thiền vương ra đời, các vị… tự cầu phúc đi!”
Bản thân Nha Thiền không có trí khôn, nhưng Nha Thiền vương lại có trí khôn.
Loại côn trùng hung ác mà nhỏ bé này cũng không có gì đáng sợ, nhưng nếu như số lượng đông đảo thì lại vô cùng khó đối phó.
Nếu trong đám Nha Thiền cho ra đời một con Nha Thiền vương chỉ huy đồng loại, vậy thì sẽ biến thành tai họa.
Trong lịch sử Kiếm tộc từng giết chết rất nhiều Nha Thiền vương, mỗi một Nha Thiền vương xuất hiện đều sẽ giết chết và gây thương tích cho kha khá con em Kiếm tộc.
Kiếm Ngao không ngờ trong lần Đạo Tranh này lại gặp phải Nha Thiền vương.
Hắn ta vừa mới dứt lời…
Càng lúc càng có thêm nhiều Nha Thiền chui ra khỏi thân xác ấu trùng, bám trên cơ thể đang hư thối như đang chờ lệnh, không hề phát động công kích.
“Lao xuống!”
“Vù vù…”
Sau khi Kiếm Ngao ra lệnh, không một ai ngập ngừng do dự, đều vội vàng lao xuống bằng tốc độ nhanh nhất!
Cùng lúc đó, tất cả Nha Thiền đều hóa thành một mũi nhọn màu đen, bắn thẳng về phía các chân thần cấp cao…
“Chiu chiu chiu chiu chiu chiu chiu chiu chiu…”
Mỗi một con Nha Thiền là một ám khí trí mạng.
Chúng hóa thành hàng nghìn hàng vạn mũi tấn công màu đen, lao thẳng về phía các chân thần!
“Cẩn thận!”
“Phập!”
Một gã chân thần cấp cao vừa lên tiếng nhắc nhở, trên trán của mình đã xuất hiện một lỗ máu nhỏ.
“Đùng đoàng!”
Sau một hơi thở, vùng đan điền của gã chân thần cấp cao kia lập tức lóe lên một tia sáng màu xanh nhạt, thân thể đột nhiên nổ tung, hóa thành một quả cầu lửa thật lớn.
Không ai để ý tới gã chân thần cấp cao vừa mới tự bạo kia.
Dưới tình thế hỗn loạn như vậy, mỗi một chân thần đều chỉ có thể tự vệ, không thể làm gì khác ngoài cắm đầu lao xuống phía dưới.
Ánh sáng màu tím trong con ngươi của La Yên càng lúc càng mạnh, nàng là chân thần cấp cao nên có thể bay, nàng đặt phi kiếm xuống dưới chân rồi kéo lấy tay La Chinh.
“Đến rồi!”
Chừng sáu bảy chục mũi nhọn màu đen phóng tới từ một nơi cách đó không xa, đôi mi cong cong của nàng khẽ nheo lại.
La Chinh đã chuẩn bị sẵn sàng ra tay.
Đám Nha Thiền này chỉ có tốc độ ghê gớm mà thôi, đối với hắn, nếu thực sự muốn đánh chết chúng nó cũng không có gì quá khó khăn!
Nhưng hắn chợt nghe được một chữ phun ra từ miệng La Yên.
“Diệt”
Sau đó một cảnh tượng khiến La Chinh cảm thấy quỷ dị đã xảy ra.
Tựa như trong khoảnh khắc La Yên phun ra một chữ kia, đám Nha Thiền đang lao vụt tới tức khắc mất đi sinh mệnh, rơi xuống ào ào.
Trong toàn bộ quá trịnh đó, thậm chí La Chinh còn không cảm nhận được chút dao động năng lượng nào.
Chương 2028: Quấn
“Đây mới thực sự là ngôn xuất pháp tùy?”Vẻ mặt La Chinh tràn đầy kinh ngạc.
Tất cả những gì hắn biết về La Yên chỉ vẻn vẹn có Âm Thể Tử Cực mà thôi.
La Yên tu luyện cái gì ở Thần vực, La Chinh lại biết không nhiều lắm.
Mấy ngày trước La Chinh có hỏi tới, nhưng từ đầu đến cuối La Yên chỉ toàn đáp qua loa…
Ngoại trừ điểm này, khi La Chinh hỏi về chuyện của mẫu thân, La Yên cũng trả lời lấp lửng.
Bây giờ La Chinh đã bắt đầu nhìn không thấu muội muội của mình rồi.
Nhưng dù là ngôn xuất pháp tùy thì cũng phải có dao động năng lượng…
Ví dụ như tu luyện thuật Đại Thống Trị đến mức cực hạn cũng có thể đạt được đến trình độ ngôn xuất pháp tùy, nhưng đó cũng là công kích thần đạo và tinh thần cùng một lúc, tạo thành một loại năng lực đặc thù, nếu xem xét kỹ thì vẫn là một loại công kích tinh thần nào đó.
Hiện tại chỉ một chữ “diệt” của La Yên đã phán quyết sống chết của đám Nha Thiền này.
Năng lực như thế…
Khi hai người vẫn tiếp tục lao xuống phía dưới, La Chinh nhìn phần gáy trắng nõn như tuyết của muội muội mình, rơi vào trầm tư.
“Ầm ầm!”
“Ầm ầm…”
Ngoại trừ La Chinh, không có người thứ hai chú ý đến năng lực vừa rồi của La Yên.
Hoàn cảnh thực sự quá hỗn loạn.
Liên tục có chân thần cấp cao bị Nha Thiền chiếm thân thể, rồi nhanh chóng tự bạo.
Trong lúc tự bạo, rất có thể sẽ liên lụy đến các chân thần khác, một khi bị thương thì sẽ càng không thể trốn thoát khỏi tấn công của đám Nha Thiền, sau đó dẫn đến quá trình tự bạo liên hoàn…
Nhưng người chết đều là các chân thần cấp cao thuộc gia tộc hàng đầu.
Con em quyền quý tham gia Đạo Tranh lần này đều đã chuẩn bị tương đối chu toàn.
Đối mặt với nguy hiểm đột phát như thế này, ai nấy đều đồng loạt tung ra thủ đoạn giữ mạng của mình.
Ví dụ như một đàn chim nhỏ có kích cỡ bằng bàn tay khoảng chừng hai mươi con xuất hiện trên ngực Đông Phương Quỷ.
Đàn chim nhỏ này bay tới bay lui, lượn vòng quanh y như con thoi, hễ có Nha Thiền tới gần thì những con chim nhỏ này sẽ lập tức vươn chiếc mỏ dài của mình ra mổ một cái, ngậm Nha Thiền vào trong miệng.
Còn ba chân thần cấp cao Bạch gia thì xếp thành một hình tam giác, dưới đội hình ba người hợp thành một, một luồng ánh sáng sắc bén lập tức bao phủ bọn họ vào bên trong.
Mặc cho đám Nha Thiền tấn công nhanh ra sao, luồng ánh sáng sắc bén hình tam giác kia vẫn không chút lung lay, ngăn cách toàn bộ Nha Thiền ở bên ngoài…
Tuy người của các gia tộc hàng đầu cũng đã chuẩn bị chu toàn, nhưng nếu so sánh với con em quyền thế, truyền thừa của bọn họ thua kém không chỉ một bậc.
Một vài chân thần cấp cao đã dùng hết mọi thủ đoạn nhưng vẫn không thể ngăn chặn đám Nha Thiền này, cuối cùng bị Nha Thiền chui vào phá vỡ não bộ, khiến đan điền nổ tung, ngay cả chết cũng không được toàn thây.
“Ầm ầm… Ầm ầm…”
Tốc độ bay xuống của mọi người càng lúc càng nhanh, âm thanh đan điền nổ tung càng ngày càng dày đặc.
“Mọi người kiên trì thêm một lát nữa!”
Kiếm Ngao cắn răng hét lên.
Mỗi một lần hắn ta xuất kiếm đều có hơn mười đường sáng bạc xẹt qua, trong nháy mắt đã cắt hàng trăm con Nha Thiền thành mảnh vụn.
Nhưng lại xuất hiện càng nhiều Nha Thiền hóa thành đường tấn công màu đen giống như ám khí đoạt mạng trong bóng tối, lao vun vút về phía bọn họ…
“Phập!”
Kiếm Ngao chợt nghe cách đó không xa truyền đến một âm thanh trầm đục.
“Mặc Trần!”
Hắn ta nhìn thấy thân thể của Mặc Trần thuộc Kiếm tộc run lên, giữa trán xuất hiện một lỗ máu nhỏ.
Đáy lòng Kiếm Ngao lạnh toát, trường kiếm trong tay rung lên một cái, chém một nhát về phía Mặc Trần.
Mặc Trần còn không kịp phát nổ thì đã bị một đường sáng bạc chém rơi đầu…
Cuối cùng, Kiếm tộc vẫn mất đi một đệ tử!
“Sao có thể như vậy!”
Thực lực của Mặc Trần không yếu, tuy không cùng một mạch với Kiếm Ngao, nhưng quan hệ với Kiếm Ngao cũng không tệ.
Việc trơ mắt nhìn Mặc Trần bỏ mình khiến lòng hắn ta cảm thấy phiền muộn khôn xiết.
Giai đoạn đầu Đạo Tranh diễn ra tương đối thuận lợi, tình hình chung không có nguy hiểm gì quá lớn, nhưng bây giờ còn chưa được bao lâu mà đã gặp phải mối nguy lớn như vậy rồi, chẳng lẽ toàn bộ mọi người tham gia Đạo Tranh lần này thực sự phải chết hết ư?
“Vù vù vù vù vù…”
Tiếp tục bay về phía trước, số lượng Nha Thiền không những không giảm bớt mà còn càng lúc càng tăng.
Nha thiền màu đen bắn ào ào về phía các chân thần như một làn mưa xối xả, không có một góc chết…
Kiếm của Kiếm Ngao có nhanh đến đâu đi chăng nữa thì cũng không thể giết chết tất cả Nha Thiền, chỉ cần để một vài con cá lọt lưới thì ngay cả tính mạng của hắn ta cũng gặp nguy hiểm.
Thời khắc Kiếm Ngao cảm thấy tuyệt vọng…
La Yên từ trên cùng của đội ngũ đã đi xuống phía dưới.
“Huynh muội La gia vẫn không sao” Thấy hai huynh muội không hề bị thương, trong lòng Kiếm Ngao được an ủi phần nào.
Hắn ta vốn có suy nghĩ đám Nha Thiền này là thử thách đối với hai huynh muội này, không ngờ bọn họ vô cùng lanh lợi, không hề bị Nha Thiền làm hại.
“Trốn ở đằng sau ta! Chớ làm loạn!” Kiếm Ngao quát lên.
Không ngờ La Yên lại làm như không hề nghe thấy, thân hình nhẹ nhàng bay lên một cái, cả cơ thể lượn trên không trung tựa như ảo mộng, những sợi tóc mềm mại phất phơ theo gió, che khuất một phần gương mặt nàng…
Hai ngón tay thon dài nhẹ nhàng đan vào nhau, đặt trước miệng, sau đó phun ra một chữ.
“Quấn”
Lúc này La Chinh vẫn không ra tay.
Hắn để La Yên lên đầu chiến tuyến, nhưng mỗi một giây một phút đều đang quan sát động tĩnh xung quanh, một khi có Nha Thiền bắn ra hắn sẽ lập tức hành động.
Đồng thời, La Chinh cũng đang âm thầm quan sát La Yên.
“Vẫn chỉ phun ra một chữ, hơn nữa giọng nói cũng không có chút dao động cảm xúc nào, tựa như không phải nàng nói ra…”
Khoảnh khắc La Yên phun ra một chữ kia…
Trong không gian xung quanh mọi người ở đây xuất hiện một loạt vòng xoáy nhỏ bé.
Hơn trăm cái…
Hơn nghìn cái…
Hơn vạn cái…
Những vòng xoáy này chỉ lớn chừng một nắm tay, nhưng tỏa ra lực hấp dẫn cực kỳ mãnh liệt, hút vô số Nha Thiền vào bên trong, cố định xoay tròn trên không trung.
Từ đầu đến cuối nàng vẫn duy trì một tư thế, những vòng xoáy liên tục xuất hiện xung quanh mọi người, không ngừng xoay tròn.
Vô số Nha Thiền lao tới vun vút, cuối cùng đều không thể tránh khỏi vòng xoáy…
Các chân thần cấp cao vốn còn đang trong tình trạng căng thẳng cực độ, hiện tại chợt phát hiện những vòng xoáy nhỏ xuất hiện xung quanh mình, trên mặt ai nấy đều hiện lên vẻ kỳ quái, rất nhiều người còn không biết những vòng xoáy này từ đâu mà ra!
“Là nàng!”
“Là cô gái dưới kia!”
Chẳng mấy chốc đã có người phát hiện ra La Yên.
Tuy trên người nàng không có dao động năng lượng nhưng những người này vẫn nhanh chóng xác định là nàng.
“Cô gái này… lợi hại, vô cùng lợi hại, khi đó đã cứu ta năm lần!”
Lúc này Nam Hoa Lang cũng bị dọa sợ, nhưng lần thứ hai thấy La Yên ra tay, hắn ta lập tức trở nên kích động.
“Ngươi…”
Kiếm Ngao nhìn La Yên đang đứng cách mình không xa, biểu cảm trên mặt cũng cực kỳ đặc sắc.
Thần thông mà La Yên thi triển không tính là lợi hại, nhưng lại cực kỳ khó tin!
Hắn ta đột nhiên hiểu ra, Kiếm tộc có thể giao nhiệm vụ kế thừa truyền thừa hài cốt lần này cho hai huynh muội La gia, đương nhiên cũng đã suy tính chu toàn, Kiếm Vô Ngân không phải kẻ ngu ngốc.
Thực lực của hai huynh muội này chắc chắn vượt xa tưởng tượng của hắn ta.
Càng đi xuống thì những vòng xoáy kia cũng liên tục xuất hiện quanh thân mọi người, hút ngàn vạn Nha Thiền vào bên trong, mặc dù không thể giết chết đám Nha Thiền này, nhưng cũng khiến chúng nó không thể nhúc nhích.
Trạng thái như vậy kéo dài chừng một nén nhang.
Cuối cùng mọi người cũng thấy được đuôi ấu trùng Nhược Lăng đã hư thối, điều này có nghĩa là bọn họ đã thoát khỏi đám Nha Thiền chết tiệt kia.
* Waka là đơn vị duy nhất tại Việt Nam sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.
Các cơ quan, tổ chức, cá nhân khác sao chép, đăng tải tác phẩm là vi phạm bản quyền.
Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.
Trân trọng!
Chương 2029: Suối Nhược Mộc
Tốc độ bay xuống của các chân thần cấp cao dần dần chậm lạiNam Lang Hoa và các vị chân thần không hẹn mà cùng thở phào nhẹ nhõm…
Lần này vận may của bọn họ thực sự quá kém, mới vừa tiến vào trong động cây của Nhược Mộc thì đã gặp phải nguy hiểm như vậy.
“Đúng là tìm được đường sống trong chỗ chết mà!”
“Suýt chút nữa là chết, có một con Nha Thiền bay xẹt qua trán của ta!”
“Không biết có mấy người bỏ mạng?”
Trên mặt những chân thần cấp cao này hiện lên vẻ nhẹ nhõm.
“Tiếng nổ vang lên tổng cộng bốn mươi bảy lần, cộng thêm cái vị bị Đông Phương Quỷ kéo rơi đầu, tổng cộng có bốn mươi tám người bỏ mình” Cách đó không xa có một chân thần cấp cao thản nhiên lên tiếng.
Không phải tất cả các chân thần cấp cao đều hoảng loạn.
Một số chân thần cấp cao đã trải qua một vài chuyện mà người thường không thể tưởng tượng nổi, cực kỳ lạnh nhạt với chuyện sinh tử, thời điểm nguy nan như vậy mà còn có hơi sức ghi nhớ những chuyện này.
La Chinh hơi kinh ngạc nhìn vị chân thần cấp cao kia, vừa rồi hắn cũng đã đếm số người chết.
Số người bỏ mạng quả thực là bốn mươi tám, trong đó có bốn mươi ba người thuộc gia tộc hàng đầu, con em quyền thế có năm người bỏ mạng.
Chân thần cấp cao kia vô cùng gầy gò, ngoại hình không có chút nào nổi bật, một đôi mắt sáng ngời ánh lên vẻ thông minh, không biết đến từ gia tộc nào, trước đó La Chinh không hề chú ý đến người này.
Trường kiếm dưới chân Kiếm Ngao khẽ di chuyển một cái, hóa thành một đường sáng trắng, đi tới trước mặt La Yên, chắp tay nói: “Vừa rồi xin đa tạ, nếu không có ngươi ra tay, sợ rằng người chết sẽ còn nhiều hơn”
Hiện tại Kiếm Ngao đã xác định.
Người quan trọng nhất trong La gia hẳn phải là La Yên.
Theo suy đoán của Kiếm Ngao, nếu La Yên không ra tay, đối mặt với sự tấn công tới tấp dồn dập như vậy, ngay cả đệ tử Kiếm tộc cũng phải chết mất một nửa, bản thân Kiếm Ngao cũng khó mà đảm bảo được tính mạng!
Dù sao trên đoạn đường có số lượng Nha Thiền nhiều nhất, dày đặc nhất đều dựa vào sự bảo vệ của La Yên mới có thể vượt qua.
“Ừ” La Yên lạnh nhạt đáp lại.
Kiếm Ngao cũng không quá quan tâm đến thái độ của La Yên.
Đã là người được Kiếm Vô Ngân chọn trúng, nên mười hai chân thần cấp cao ưu tú nhất Kiếm tộc bọn họ cũng đã chuẩn bị tinh thần quyết tử từ lâu.
Sau khi xoay người hắn ta lập tức dùng chân nguyên truyền âm, nói với mười đệ tử Kiếm tộc còn lại rằng: “Nhiệm vụ tiếp theo chính là bảo vệ La Yên, bất cứ người nào khác cũng có thể mặc kệ, nếu có bất cứ kẻ nào có ý đồ ra tay với La Yên thì phải dốc hết sức mà đánh chết!”
Trong lòng những đệ tử Kiếm tộc này đều thầm hiểu rõ.
Suy nghĩ của bọn họ cũng chẳng khác Kiếm Ngao là mấy.
“La Chinh thì sao?” Có đệ tử Kiếm tộc truyền âm hỏi.
Kiếm Ngao hờ hững liếc mắt nhìn La Chinh đang đứng sau lưng La Yên, mỉm cười: “Thằng nhóc này có danh tiếng vang dội ở đảo nổi, thậm chí còn có tiền lệ đùa bỡn một đám đại viên mãn xoay mòng mòng, nhưng chung quy hắn chỉ là một chân thần cấp thấp mà thôi, không cần quá để ý”
Cũng không phải Kiếm Ngao coi thường La Chinh.
Tuy La Chinh cướp đoạt ngọc tỉ trong tay một đám đại viên mãn quả thực đã làm cho người ta không thể tưởng tượng nổi.
Nhưng tất cả mọi người đều cho rằng La Chinh nhờ vào vận may mới thành công, đó tuyệt đối không phải là biểu hiện của thực lực, bất cứ một đại viên mãn nào cũng có năng lực giết chết La Chinh một cách dễ dàng…
Cho dù là chân thần cấp cao cũng chẳng coi La Chinh là gì.
So với bọn họ, các chân thần cấp cao trong liên minh Đông Phương Quỷ và các gia tộc quyền quý lại có biểu hiện trái ngược.
Môi Đông Phương Quỷ hơi mấp máy, hiển nhiên là đã ra một mệnh lệnh nào đó, hai mắt y thỉnh thoảng nhìn La Yên một cái, ẩn chứa một chút kiêng kỵ…
“Yên Nhi, lợi hại”
Khi mọi người tiếp tục bay xuống, La Chinh mới khen ngợi.
La Yên thay đổi vẻ lạnh nhạt vừa rồi, khuôn mặt xinh xắn tươi cười rạng rỡ đầy đắc ý: “Sự lợi hại của Yên Nhi không chỉ dừng lại ở đây thôi đâu!”
La Chinh hết sức tò mò về thần thông Ngôn Xuất Pháp Tùy của nàng, nhưng cũng biết bây giờ không phải thời điểm thảo luận chuyện này, cho nên suốt dọc đường cũng không gặng hỏi.
Vượt qua con ấu trùng Nhược Lăng hư thối kia, trong động cây dựng đứng khôi phục lại vẻ yên tĩnh.
Tất cả mọi người vẫn tiếp tục hạ xuống với tốc độ đều đều…
Sau khi trải qua trận chiến vừa rồi, tất cả mọi người vẫn duy trì tinh thần cảnh giác.
“Tí tách, tí tách…”
Liên tục bay xuống phía dưới, bên tai mọi người đột nhiên vang lên tiếng nước nhỏ.
“Thứ quỷ gì?”
Có người lẩm bẩm.
Ở một nơi quỷ quái như thế này, thứ trời ơi đất hỡi gì cũng có thể gặp được, bọn họ đã bắt đầu sợ bóng sợ gió.
Nhưng khi Kiếm Ngao quét mắt nhìn xuống bên dưới, trên mặt hiện vẻ vui mừng.
“Là suối Nhược Mộc! Không ngờ thực sự gặp được suối Nhược Mộc…”
Nghe Kiếm Ngao nói như vậy, ánh mắt các chân thần cấp cao khác cũng sáng lên.
Suối Nhược Mộc này được sinh ra ở đoạn giữa của Nhược Mộc, đủ trăm năm mới tích được một bình, ngay cả trong Kiếm tộc thứ này cũng cực kỳ hiếm có.
Nếu rót nước suối Nhược Mộc vào thế giới bên trong cơ thể, có thể mang lại lợi ích cho tất cả các sinh linh trong thế giới trong đó.
Thứ nước này được các vị luyện đan sư và luyện khí sư yêu thích nhất, có thể nói là nước của vạn linh…
Bởi vậy trong Thần vực nó có giá trị cực cao!
Có người trong Kiếm tộc suy đoán, suối Nhược Mộc ở trong thân cây Nhược Mộc, có lẽ là một tồn tại với dung tích lớn.
Nhưng qua nhiều lần Đạo Tranh cũng không có chân thần nào phát hiện ra suối Nhược Mộc.
“Tí tách, tí tách, tí tách…”
Mọi người dần dần hạ xuống mới thấy xung quanh vách động có những cái đài nhỏ nhô lên, trong những đài nhỏ này đều có vết lõm, trong những vết lõm kia đều đựng chất lỏng màu xanh lục.
Mỗi khi có một giọt nước suối Nhược Mộc nhỏ xuống, dòng chất lỏng kia lại dấy lên gợn sóng nhè nhẹ.
“Nhiều như vậy!”
“Sao đột nhiên lại có nhiều nước suối Nhược Mộc như vậy…”
“…”
Một vài chân thần đã kích động ra mặt, ào ào xông tới.
Các đệ tử Kiếm tộc đều chau mày.
Ngay cả đối với Kiếm tộc, nước suối Nhược Mộc cũng vô cùng quý giá, nơi này xuất hiện một lượng lớn nước suối Nhược Mộc như vậy, theo lý thì nên thuộc về Kiếm tộc.
Nhưng trong Đạo Tranh, nếu ra tay ngăn trở thì sẽ lập tức xảy ra tranh chấp…
Thân hình La Chinh lóe lên một cái, cũng đứng sát bên mép một đài cao.
La Chinh từng nhìn thấy nước suối Nhược Mộc.
Trong cấm địa Luyện Thần, khi Tượng Thánh rèn đúc thân thể cho bản thân đã hao phí một bầu nước suối Nhược Mộc.
Tuy lúc đó La Chinh không thể nhúc nhích nhưng hắn cũng nhìn ra được vẻ đau lòng của Tượng Thánh khi lấy nước suối Nhược Mộc ra dùng.
Là vật đáng giá với cả Tượng Thánh, có thể tưởng tượng được giá trị của nó như thế nào.
Khi đột phá chân thần cấp thấp, tu vi của La Chinh đã ngừng tăng trưởng.
Đối với các chân thần khác, sau khi ngưng tụ thần cách thì sẽ bắt đầu tiếp tục mở rộng thế giới bên trong cơ thể.
Đồng thời biển chân nguyên tại thế giới bên trong cơ thể sẽ biến thành tầng mây, liên tục ngưng tụ trong thần cách từ ngày này qua đêm khác… Chỉ cần bản thân lại đột phá trong Thần Đạo một lần nữa thì việc biến hóa ra thần cách chân thần cấp thấp cũng sẽ cực kỳ tự nhiên.
Nhưng khi mọi chuyện xảy đến với La Chinh thì lại trở nên phức tạp.
Dòng khí Hỗn Độn không thể ngưng tụ vào trong thần cách…
Chẳng lẽ còn phải đi tìm loại bùn đất màu nâu kia để tiếp tục thăng cấp?
Hiện tại ngay cả Thần Vũ tệ cũng chẳng có tác dụng gì với mình, hắn nghĩ mãi cũng không ra…
Hắn từng nghe nói nếu trực tiếp uống nước suối Nhược Mộc thì có thể mang lại lợi ích to lớn với các sinh linh trong thế giới bên trong cơ thể, đương nhiên hắn sẽ đi thử.
Không ngờ hắn chỉ vừa mới đứng đó chưa được bao lâu thì bên cạnh đã vang lên một âm thanh chói tai: “Cút ngay, đó là vị trí của ta!”
Chương 2030: Máu lạnh
Tổng cộng có khoảng hai mươi đài cao chứa đựng nước suối Nhược Mộc như thế nàyLa Chinh phản ứng tương đối nhanh, hắn vừa lên đã chiếm mất một đài lớn nhất trong đó, tất nhiên sẽ khiến những người khác dòm ngó.
Người vừa nói chuyện là chân thần cấp cao của Đường gia – Đường Tu Kỳ.
Người này thân cao tám thước, da màu đồng cổ, đứng thứ ba mươi trong cuộc thi đấu của các chân thần cấp cao, thực lực không thể xem thường.
Đường gia am hiểu luyện khí, một nhánh họ Đường – nơi mà Đường Tu Kỳ sinh ra cũng nổi danh về luyện khí!
Hắn ta coi trọng giá trị của nước suối Nhược Mộc hơn bất cứ chân thần nào khác.
Lần này Đường Tu Kỳ phản ứng hơi chậm một chút, trơ mắt nhìn đám người kia chiếm cứ những bệ cao này, lập tức cảm thấy sốt ruột.
Nhìn lại một cái đã thấy La Chinh chiếm mất đài cao nhất, sao có thể nhịn được?
“Đồ ngu…”
Thấy Đường Tu Kỳ chạy lên đi tìm La Chinh gây chuyện, Đông Phương Quỷ cũng thầm mắng trong lòng.
Trước lúc tham gia Đạo Tranh, liên minh gia tộc quyền quý bọn họ bao gồm các đại viên mãn và các chân thần cùng tham gia trong chuyến đi này đã từng bí mật gặp mặt mưu tính.
Bây giờ không phải thời điểm động tay động chân.
Tuy Đông Phương gia là lãnh đạo của liên minh quyền quý, nhưng Đông Phương Quỷ cũng chỉ là một chân thần cấp cao.
Đường Húc và Đường Kiệt của Đường gia còn không đến nỗi nào…
Nhưng tên Đường Tu Kỳ này xốc nổi như vậy, đúng là tự chuốc vạ vào thân!
“Vị trí của ngươi?”
La Chinh hờ hững liếc mắt nhìn Đường Tu Kỳ.
La Yên đang bay lơ lửng sau lưng La Chinh chỉ lẳng lặng dựa vào vai La Chinh, gương mặt hiện lên vẻ trào phúng: “Bảo ca ca ta cút, muốn chết à?”
Sắc mặt Đường Tu Kỳ tức khắc sa sầm, tuy vừa rồi La Yên đã thể hiện năng lực hết sức đặc biệt, có thể cuốn hết tất cả Nha Thiền, nhưng thực lực chân chính ra sao cũng khó mà nói rõ, chưa chắc hắn ta đã phải sợ đôi huynh muội này!
Nhưng lấy một địch hai, hắn ta cũng không chắc cho lắm.
Hắn ta ngẩng đầu nói: “Đường Kiệt, Đường Húc! Các ngươi định xem trò vui sao?”
Lập tức có hai người lao vọt tới từ một nơi cách đó không xa.
Người đàn ông trung niên mặt mày đỏ bừng chính là Đường Kiệt, còn người trẻ tuổi còn lại chính là Đường Húc.
“Thật không biết ai mới là người muốn chết…” Đường Tu Kỳ gọi hai vị huynh đệ nhà mình tới, tất nhiên lòng tin cũng tăng vọt, cười gằn nói với La Yên.
Ai ngờ Đường Kiệt và Đường Húc lại tỉnh táo hơn Đường Húc rất nhiều.
“Tu Kỳ, tuy suối Nhược Mộc này vừa quý giá vừa tinh túy, nhưng cũng không phải thứ gì quá quan trọng!” Đường Kiệt nói.
“Đúng, chúng ta còn có chuyện quan trọng hơn phải làm” Lời này của Đường Húc không có chút uyển chuyển nào.
Chuyện rất quan trọng mà bọn họ nói chính là ngăn cản những người khác thu được truyền thừa của bộ hài cốt trong vùng Đạo Tranh.
Bản thân có lấy được hay không là một chuyện, nhưng tuyệt đối không thể để kẻ khác lấy được, nhất là người La gia…
Nhưng mà tính tình Đường Tu Kỳ lại vô cùng cố chấp, hai huynh đệ nhà mình đã không giúp thì thôi, lại còn khuyên hắn ta lùi bước, hắn ta không chịu nổi nhục nhã như vậy.
“Đường gia không có cái loại hèn nhát như các ngươi” Hắn ta tức giận lên tiếng mắng mỏ, sau đó muốn một mình ra tay với La Chinh.
Hắn ta nghĩ, chỉ cần mình vừa tấn công, Đường Húc và Đường Kiệt không thể nào thực sự sống chết mặc bay.
Mà một khi hai người này ra tay, các chân thần thuộc Đông Phương gia và Phương gia cũng sẽ ra sân.
Dù sao, loại trừ hai huynh muội này trước cũng là một sự lựa chọn sáng suốt.
Đường Tu Kỳ thoạt nhìn có vẻ như không có đầu óc, nhưng thực ra đều đã tính toán hết thảy.
Nhưng Đường Tu Kỳ đã tính sai một điểm, hắn ta vẫn quá xem thường thực lực của La Yên.
Ngay khi Đường Tu Kỳ vừa dứt lời, trên gương mặt La Yên bỗng nhiên hiện lên một nụ cười, ánh tím trong con ngươi không ngừng phun ra nuốt vào hệt như lưỡi rắn.
Ánh tím này là tia sáng cực kỳ nguy hiểm…
“Nếu ngươi không phải kẻ hèn nhát thì cứ ra tay là được” La Yên đột nhiên mỉm cười và nói.
“Vậy sao…” Đường Tu Kỳ nào chịu được sự khiêu kích của La Yên, lập tức muốn ra tay.
Chợt nghe La Yên nhẹ nhàng phun ra một chữ.
“Cắt”
Ngay lúc Đường Tu Kỳ đang duỗi tay ra, trong tay có hình ảnh một chiếc búa hư ảo đang dần dần ngưng tụ, cây búa này chỉnh là bảo vật bản mạng của hắn ta.
Nhưng búa mới ngưng tụ được phân nửa…
Hắn ta đã cảm giác được một luồng hơi ấm từ cổ mình truyền tới.
Sau đó thân thể đột nhiên nhẹ bẫng, cơ thể từ phần cổ trở xuống tách ra khỏi đầu, mà cảm giác ấm áp vừa rồi chính là do khoảnh khắc đầu lìa khỏi cổ khiến máu tươi điên cuồng phun ra tung tóe mà thành.
Xương cốt của chân thần cấp cao vô cùng rắn chắc.
Cho dù chỉ là một đốt ngón tay nhỏ đứt gãy cũng sẽ sinh ra âm thanh vang dội.
Muốn cắt cổ một chân thần cấp cao không phải chuyện dễ, dù sao xương cốt của chân thần cấp cao cũng có thể so với báu vật cấp thấp của Hồng Mông.
* Waka là đơn vị duy nhất tại Việt Nam sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.
Các cơ quan, tổ chức, cá nhân khác sao chép, đăng tải tác phẩm là vi phạm bản quyền.
Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.
Trân trọng!
Hiện tại sau khi La Yên phun ra một chữ, cổ hắn ta đã tách lìa một cách kỳ lạ, tất cả mọi người kể cả La Chinh đều đứng như trời trồng.
La Chinh cũng không ngờ La Yên nói ra tay là lập tức ra tay, không có một chút dấu hiệu nào, muội muội này…
Nếu có binh khí và ra tay với tốc độ nhanh nhất, La Chinh cũng nắm chắc chín phần có thể cắt đứt cổ của Đường Tu Kỳ.
Nhưng La Yên lại vừa thể hiện năng lực của mình.
Lần này vẫn khiến La Chinh hoàn toàn không hiểu nổi giống như lần trước.
Cổ của người này bị cắt đứt như thế nào…
“Tu Kỳ!”
Đường Kiệt và Được Húc biến sắc.
Nhìn thấy Đường Tu Kỳ đầu lìa khỏi thân, Đường Kiệt lập tức lao nhanh xuống dưới, bắt thân thể Đường Tu Kỳ lại.
Một bên khác, Đường Húc cũng bắt được đầu Đường Tu Kỳ.
Đối với chân thần thì đầu lìa khỏi thân cũng không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng nếu tách ra quá lâu sẽ gây thương tổn cho thân thể và thế giới bên trong thân thể…
“Không cần phải cứu” La Yên lạnh lùng nói, nàng nhắm thẳng vào đầu Đường Tu Lỳ, lại nhẹ nhàng phun ra một chữ “diệt”.
Khi giọng nói của nàng khẽ phun ra…
Đường Tu Kỳ vốn còn mở to hai mắt và cả quả đầu với gương mặt đầy hoảng sợ ngay lập tức mất hết sức sống.
Trong đôi mắt tràn đầy sợ hãi kia, con ngươi bỗng chốc phóng to, mọi dấu hiệu của sự sống đều tiêu tan, hẳn là đã chết.
“Này…”
“Ngươi!”
Hai người Đường gia đã rơi vào trạng thái hoảng loạn.
Kiếm Ngao dẫn theo người trong Kiếm tốc đứng giữ một bên, chứng kiến thực lực bậc này của La Yên, mặt mày ai nấy đều hiện rõ vẻ không thể tưởng tượng nổi.
Chỉ phun ra hai chữ đã giết chết một chân thần cấp cao, năng lực của cô gái này không khỏi có phần quá…
Đông Phương Quỷ đứng cách đó không xa vẫn có thể duy trì vẻ bình tĩnh nhưng sắc mặt các chân thần Phương gia, Lãnh gia, Mục gia đều vô cùng khó coi.
La Yên thật sự mạnh đến mức này, như vậy nhiệm vụ bề trên giao phó cho bọn họ căn bản không thể nào hoàn thành.
Sắc mặt của La Yên lại vô cùng bình tĩnh.
Chỉ là trong con ngươi lóe lên ánh tím, lạnh lẽo mà uy nghiêm.
Nàng khoan thai ngồi sát biên giới đài cao, nhìn các chân thần ở đây, thản nhiên nói: “Mặc kệ mục đích của các ngươi là gì, nếu trêu chọc đến ca ca của ta, đương nhiên sẽ chuốc lấy hậu quả như kẻ này”
Nam Lang Hoa nhìn La Yên, cảm thấy trong lòng rét lạnh từng cơn.
Lúc trước cô gái này nhìn dịu dàng đáng yêu như vậy, không ngờ một khi trêu chọc đến nàng thì sẽ trở nên kinh khủng nhường này…
Ngay cả La Chinh cũng không ngờ được La Yên sẽ phản ứng mãnh liệt như thế.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









