[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 407 : Thay đổi nhỏ bé (c2031-c2035)
❮ sautiếp ❯Chương 2031: Thay đổi nhỏ bé
La Yên lạnh lùng và mạnh mẽ như một nữ thần điều khiển sự sống chếtCó điều, La Chinh cũng chú ý đến ngón tay hơi run của nàng khi nàng ngồi xuống cạnh mình.
Khi phát hiện chi tiết nhỏ ấy, La Chinh mỉm cười và lặng lẽ truyền âm bằng: “Yên Nhi, căng thẳng thì đừng miễn cưỡng bản thân, ca ca có thể ứng phó được”
La Yên chưa trải qua nhiều cuộc giết chóc, e rằng đây là lần đầu tiên nàng giết chết chân thần nên không quen cũng phải.
Có lẽ do được Vũ Thái Bạch dạy bảo nên La Yên mới biểu hiện như vậy.
Đúng là khó cho nàng…
“Yên Nhi không hề căng thẳng” La Yên cũng truyền âm trả lời bằng chân nguyên: “Ca ca mau hấp thu suối Nhược Mộc này đi, Yên Nhi không cần”
La Chinh khẽ cười trước dáng vẻ nghiêm túc của nàng.
Kế đó, hắn bỏ hai tay vào trong suối Nhược Mộc.
Bản thân suối Nhược Mộc là tinh hoa sinh mệnh của Nhược Mộc và có thể hòa hợp với mọi vật.
La Chinh vừa chạm vào chất lỏng xanh biếc ấy là nó đã hội tụ trong tay hắn rồi.
Nước suối Nhược Mộc trên đài bị La Chinh hấp thu với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy được.
La Chinh không để nước suối lan rộng trong cơ thể mình mà dẫn nó vào đan điền thông qua kinh mạch.
Đông Phương Quỷ cũng chiếm một đài ở bên cạnh.
Hai chân thần cấp cao khác của Đông Phương gia cũng ở sát mép đài, trong đó một người tên là Đông Phương Khí, người còn lại tên Đông Phương Tịch.
Lần này Đông Phương Thái Thanh đã tỉ mỉ lựa chọn ra ba chân thần trong Đông Phương gia.
“Quỷ ca, suối Nhược Mộc này…” Thiếu niên Đông Phương Tịch ở bên cạnh hỏi Đông Phương Quỷ.
“Không cần chừa cho ta, các đệ cứ hấp thu hết đi” Đông Phương Quỷ lắc đầu, cũng không quan tâm đến suối Nhược Mộc.
Đông Phương Khí thấy Đông Phương Quỷ có vẻ đầy tâm sự, hai mắt luôn hướng về La Yên bèn lặng lẽ truyền âm bằng chân nguyên: “Quỷ ca còn đang lo lắng về La Yên đó à? Hình như sức mạnh mà nàng ta sử dụng không phải là thần đạo, cũng không có dao động của đạo uẩn nữa, đúng là kỳ dị!”
Ai dè Đông Phương Quỷ lại lắc đầu: “Sai rồi, ta không lo lắng về La Yên”
“Không phải La Yên ư?” Đông Phương Khí sửng sốt, đảo mắt một vòng rồi hỏi tiếp: “Vậy là lo đám người Kiếm tộc kia à?”
Lần này Kiếm tộc đột nhiên giảm phân nửa số người của bên gia tộc quyền quý và thêm gấp đôi người của Kiếm tộc.
Hành vi này đã tuyên bố lập trường của Kiếm tộc và thể hiện mục đích chính của bọn họ là giúp đỡ huynh muội La gia lấy được truyền thừa của bộ hài cốt!
Kiếm Ngao dẫn đầu kia cũng không dễ trêu.
“Không” Đông Phương Quỷ tiếp tục lắc đầu.
“Vậy là ai chứ?” Đông Phương Khí khó hiểu.
Cậu biết Đông Phương Quỷ đa mưu túc trí, tuy chỉ là chân thần cấp cao nhưng lại rất được Đông Phương gia coi trọng, khả năng quan sát cũng lợi hại hơn chân thần bình thường rất nhiều.
Sau đó, cậu dời mắt sang La Chinh đang chậm rãi hấp thu suối Nhược Mộc: “Đừng nói là La Chinh đó nhé”
“Trả lời đúng rồi” Đông Phương Quỷ khẽ híp mắt.
Đông Phương Khí dở khóc dở cười: “Quỷ ca, tuy ta nghe nói La Chinh đó rất lợi hại nhưng tu vi cũng đến đó thôi mà, chúng ta cần sợ hắn hả?”
Đông Phương Tịch đang hấp thu suối Nhược Mộc cũng ngẩng đầu và nói với vẻ thản nhiên: “Việc hắn có thể đánh bại chân thần cấp thấp tại chúng thần võ giả thật sự làm ngươi ta khâm phục, bây giờ hắn trở thành chân thần cấp thấp nên cao lắm là đối đầu với chân thần cấp trung như Đông Phương Vũ Hạo hay bọn Mục Tâm thôi”
Đông Phương Vũ Hạo và Mục Tâm xếp hạng nhất nhì trong nhóm chân thần cấp trung của chúng thần ngọc bích.
Đông Phương Tịch cảm thấy mình đã đánh giá La Chinh rất cao.
Đông Phương Quỷ gật đầu: “Nhưng mà… hắn ta vẫn chưa ra tay kể từ lúc vào động cây”
“Muội muội có sức mạnh biến thái đến vậy rồi, hắn ta cần gì phải ra tay nữa?” Đông Phương Tịch lắc đầu, lại tiếp tục hấp thu suối Nhược Mộc.
Đông Phương Quỷ hiểu ý bọn họ, nhưng y vẫn cảm thấy có gì đó không đúng.
Vừa rồi y thấy Đường Tu Kỳ nhưng không ngăn cản do muốn quan sát thực lực hiện tại của La Chinh thông qua kẻ này.
Thế nhưng La Chinh còn chưa phản ứng mà Đường Tu Kỳ đã bị La Yên giết chết rồi.
Hiện giờ hai người của Đường gia còn trừng huynh muội La gia với đôi mắt đỏ rực, nhưng bọn họ không dám ra tay vì kiêng dè sức mạnh của La Yên.
“Đường Kiệt, Đường Húc, hai người qua đây” Đông Phương Quỷ truyền âm bằng chân nguyên.
Hai người Đường gia cùng nhìn về phía Đông Phương Quỷ.
“Nếu muốn báo thù thì phải bàn bạc kỹ hơn” Đông Phương Quỷ thản nhiên nói.
Tuy rằng mỗi người trong liên minh gia tộc quyền quý đều tự nhận nhiệm vụ nhưng trong cả đám người này lại không có dê đầu đàn, Đông Phương Quỷ cũng chỉ có thể sai khiến Đông Phương Tịch và Đông Phương Khí thôi.
Hiện giờ Đông Phương Quỷ đã nhận ra mình cần phải liên kết cả đám người này lại với nhau…
* Waka là đơn vị duy nhất tại Việt Nam sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.
Các cơ quan, tổ chức, cá nhân khác sao chép, đăng tải tác phẩm là vi phạm bản quyền.
Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.
Trân trọng!
Thế giới trong cơ thể La Chinh bắt đầu xuất hiện mưa màu xanh, những giọt mưa đều rơi quanh cây thế giới.
Vùng xung quanh cây sinh mệnh đang bắt đầu cấu thành một khối đất to lớn để hấp thu những giọt mưa ấy, thân cây cũng bắt đầu đong đưa.
“Ầm ầm…”
“Nhanh thật!”
Cây thế giới vốn đã cao mấy chục nghìn mét, bây giờ lại sinh trưởng nhanh chóng…
Tất cả cành khô bắt đầu kéo dài, thân chính to ra, rễ cây chôn sâu dưới đất không ngừng nhúc nhích khiến mặt đất quanh nó rạn nứt theo.
Chỉ trong chớp mắt, cây thế giới đã sinh trưởng đến hơn trăm nghìn mét, rễ cây dưới đất cũng tăng thêm gấp mười lần!
“Ồ?”
Khi cây thế giới bắt đầu to ra, hắn cảm nhận rõ thế giới trong cơ thể mình cũng lớn thêm một chút!
“Vèo!”
Hóa thân của La Chinh bên trong cơ thể thoắt cái đã đến sát rìa thế giới.
Hắn tập trung quan sát, vẻ khó hiểu ánh lên trong mắt, tiếp đó hắn nhẹ nhàng búng tay làm một sợi dây nhỏ lướt qua vùng ven này.
Thế giới trong cơ thể hắn có tổng cộng một nghìn lẻ tám mươi khối Phạn văn màu vàng xếp thành hàng theo cấp bậc, mỗi một Phạn văn màu vàng cách nhau mười ba nghìn dặm, không nhiều không ít.
Thế nhưng sợi dây nhỏ kia lại đo ra thêm một mét sáu!
Khoảng cách giữa các Phạn văn màu vàng tăng thêm một mét sáu, vậy tổng số khoảng cách tăng thêm giữa một nghìn lẻ tám mươi Phạn văn là một nghìn bảy trăm mét.
“Thế giới trong cơ thể mình mở rộng rồi” La Chinh kết luận.
Thế giới trong cơ thể không ngừng mở rộng khiến các Phạn văn trong đó cũng cách xa nhau hơn.
Phạm vi mở rộng vô cùng bé nhỏ nên La Chinh không thể phát hiện, nhưng cuối cùng hắn vẫn khẳng định điều đó.
“Suối Nhược Mộc chỉ là tinh hoa sinh mệnh của Nhược Mộc, tại sao lại có thể làm thế giới mở rộng chứ?”
La Chinh không nghĩ ra.
Thế giới bên trong đan điền của La Chinh khác với người thường, do đó hắn luôn phải tự tìm tòi cách đột phá tầng tu vi tiếp theo.
Hắn chỉ thử hút suối Nhược Mộc vào cơ thể thôi, nào ngờ lại có thay đổi nhỏ bé đó.
Chương 2032: Đạt đến
Thế nhưng, suối Nhược Mộc này quá hiếm có.
E rằng trong Kiếm tộc cũng không để dành bao nhiêuVừa rồi La Chinh đã hấp thu khoảng hơn mười bình suối Nhược Mộc, chỉ e Kiếm tộc cần tích lũy hơn một nghìn năm mới đủ.
Ấy thế mà thế giới chỉ mở rộng một chút thôi.
Dựa vào thứ này để mở rộng thế giới trong cơ thể là việc có vẻ không thực tế.
Sau khi làm hóa thân trong cơ thể tan mất, La Chinh lại đạp lên phi kiếm, khởi hành xuống phía dưới với La Yên và các chân thần.
Bọn họ càng đi xuống thì số sâu Nhược Lăng bám xung quanh càng giảm, cuối cùng biến mất hết…
Xung quanh trống rỗng và không chút sức sống, nhưng chân ý ác niệm tỏa ra từ vùng đất tuyệt sát lại ngày càng mãnh liệt!
Không ít người đỏ mắt và tỏa ra sát khí nồng nặc như thể nói chuyện không xuôi thì sẽ đánh nhau ngay vậy.
Đặc biệt là Đường Kiệt và Đường Húc vốn có thù hận với La Yên.
Bọn họ suýt mất khống chế và ra tay với La Yên mấy lần, có điều sau đó cũng cố gắng kiềm chế lại vì được Đông Phương Quỷ đút một viên thuốc.
Sau khi xác định an toàn, một số chân thần ngồi thiền và nhắm mắt nghỉ ngơi trên phi kiếm, đồng thời duy trì tốc độ hạ xuống ổn định.
“Ca xem kìa, bên dưới vách động có thật nhiều vòng!” La Yên chỉ xuống dưới.
La Chinh nhìn theo và tổng thấy những vòng màu trắng sữa đang quấn trên vách động rộng rãi.
“Đó là gì?” La Chinh ngạc nhiên hỏi.
“Vòng tuổi” La Yên mỉm cười.
Nàng biết nhiều hơn La Chinh, nói chính xác hơn là Vũ Thái Bạch đã truyền dạy rất nhiều tài liệu cho nàng trước khi đến Nhược Mộc.
“Vòng tuổi của Nhược Mộc à?” La Chinh lại hỏi.
“Đúng vậy.
Mỗi một thần kỷ nguyên Nhược Mộc sẽ mọc thêm một nhánh mới, đồng thời bên trong thân cây cũng có thêm một vòng tuổi thể hiện thời gian của Nhược Mộc” La Yên nghiêm túc giải thích.
Một số chân thần cách đó không xa nghe thế cũng thấy mới lạ.
Suy cho cùng, không phải ai cũng có tư cách vào đây, mặc dù tin tức này không quan trọng nhưng cũng không được lưu truyền ở bên ngoài.
Bốn thần mộc là nền móng của Thần vực, ra đời từ rất sớm.
Bởi vậy, có thể dựa vào đó để suy đoán đại khái thời gian ra đời của Thần vực.
“Yên Nhi biết nhiều thật” La Chinh cười.
La Yên nghe ca ca khen bèn nghiêng đầu, đắc ý đáp: “Đương nhiên rồi!”
Cả nhóm người không ngừng vượt qua từng vòng tuổi bên dưới suốt hai ngày đêm.
Đột nhiên, Kiếm Ngao nhắc nhở: “Sắp đến dưới đáy rồi, mọi người giảm tốc độ!”
Các chân thần nghe thấy vậy liền vô cùng kinh hãi.
Bọn họ vẫn luôn duy trì tốc độ cực cao khi lao từ đỉnh Nhược Mộc xuống.
Nếu không giảm tốc độ thì sẽ đâm thẳng xuống đáy, lực tác động sẽ làm cơ thể chia năm xẻ bảy!
May mà Kiếm Ngao nhắc nhở sớm.
Mọi người giảm tốc độ, từ từ hạ xuống, sau khoảng nửa canh giờ thì thấy đáy.
“Đến rồi!”
“Đó là vùng đất Đạo Tranh!”
“Đúng là gian nan mà…”
La Chinh hạ xuống đáy rồi dùng gót chân đạp nhẹ lên phi kiếm dưới người, khiến phi kiếm xoay một vòng rồi rơi vào tay hắn.
Trọng kiếm Đại Thiên của La Chinh đã bị hư hại trong cấm địa biển Thời Gian.
Tuy phi kiếm mà Kiếm tộc tặng cho trông bình thường nhưng cũng là chí bảo hồng mông, có thể xem như một loại vũ khí thay thế tạm thời.
“Các vị đã đến vùng đất Đạo Tranh thì không được đi lung tung mà phải theo sát bọn ta” Kiếm Ngao nói với mọi người.
“Hừ, vùng đất Đạo Tranh cất giấu di sản Bỉ Ngạn cảnh, Kiếm tộc các người đã bỏ mặc nó nhiều năm trời rồi, theo các người thì tìm ra cái rắm à?” Một chân thần cấp cao của Bạch gia cười khà khà.
Ngay sau đó, hai người khác của Bạch gia cũng tiếp lời: “Đúng vậy, không chừng bản thân Kiếm tộc không giành được nên lần Đạo Tranh nào cũng lừa gạt người ta, thế nên qua nhiều năm rồi mà không ai có thể tìm thấy di sản ấy!”
Hàm gia, Bạch gia này không lệ thuộc vào liên minh gia tộc quyền quý, không có quan hệ quá lớn với Kiếm tộc mà tự thành lập một khối liên minh gia tộc quyền quý riêng.
Ba người bọn họ đều nhận được một số tin tức nên mục đích của chuyến đi này là tìm ra di sản…
Kiếm Ngao nghe thế bèn cười lạnh: “Vậy thì Bạch gia cứ tự nhiên đi!”
“Đại ca, chúng ta đi!”
Ba chân thần Bạch gia lạnh lùng nói, kế đó rời đi theo một hướng khác.
Số rễ cây lộn xộn dưới đáy Nhược Mộc tạo thành kết cấu tầng bậc và có nhiều hố rắc rối phức tạp.
Chỉ chốc lát mà ba người Bạch gia đã biến mất trước mắt mọi người.
“Các vị muốn tự hành động thì có thể rời đi ngay bây giờ” Kiếm Ngao thản nhiên nói với những người còn lại.
Các chân thần cấp cao ở đây đều là nhóm người lợi hại nhất Thần vực.
Nghe thế, một tổ hai người và một tổ ba người khác lại tự đi.
Kiếm Ngao hy vọng Đông Phương Quỷ dẫn người của mình đi luôn, nhưng mà y và các chân thần thuộc liên minh gia tộc quyền quý Đường gia, Lãnh gia, Mục gia, Phương gia… đều đứng yên.
Xem ra bọn họ đều muốn đi cùng Kiếm Ngao.
“Cáo già” Kiếm Ngao làm như vô tình liếc sang Đông Phương Quỷ.
Sau khi phát hiện ánh mắt giễu cợt của y, hắn ta liền nghiêng đầu sang chỗ khác.
“Ấu trĩ” Đông Phương Quỷ cũng khẽ nói.
Mục tiêu lớn nhất của y không phải là kế thừa di sản mà là ngăn cản người khác nhận di sản ấy nên tất nhiên không nóng lòng thăm dò vùng đất Đạo Tranh này.
Sau đó, Kiếm Ngao đi đầu dẫn hơn trăm người đi theo một hướng.
Đáy Nhược Mộc có rễ cây với đủ mọi hình dáng, ngoài ra còn có một số thực vật kỳ lạ sinh trưởng ở nơi ẩm ướt và tối tăm.
“Cục cục…”
Bọn họ chưa đi bao lâu thì bỗng nghe thấy tiếng kêu kỳ quái ở phía trước.
Một số chân thần tập trung nhìn và phát hiện một bụi linh chi màu vàng nhạt.
Hơn hai mươi cây linh chi to cỡ cối xay và mọc thành bụi trông rất hấp dẫn.
“Linh chi này có linh khí!”
“Chắc chắn không phải là vật phàm!”
Bọn Nam Lang Hoa hơi rung động, muốn xông đến hái nhân lúc mọi người chưa kịp phản ứng.
Kiếm Ngao thấy thế bèn quay đầu gọi: “Mặc Nam sư đệ?”
“Ừm” Mặc Nam đứng sau Kiếm Ngao bước lên trước, kiếm trong tay bay ra nhanh như chớp.
“Đùng!”
Một tia chớp dung hợp với ánh kiếm, nói đúng hơn là tia chớp hoàn toàn dung hợp vào ánh kiếm.
Ánh kiếm bắn ra với tốc độ hơn trăm trượng chỉ trong chớp mắt, đâm xuyên qua cây linh chi.
“Bùm bùm…”
Linh chi bắt đầu vặn vẹo như điên khi ánh chớp màu xanh da trời lóe lên, đồng thời phát ra tiếng kêu thảm thiết.
Cây linh chi to như cối xay ấy hóa thành bóng ác quỷ và không ngừng vặn vẹo tại chỗ…
* Waka là đơn vị duy nhất tại Việt Nam sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.
Các cơ quan, tổ chức, cá nhân khác sao chép, đăng tải tác phẩm là vi phạm bản quyền.
Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.
Trân trọng!
Chương 2033: Thích ứng
Chướng khí màu xanh sẫm còn bay lượn quanh con quỷ đang vặn vẹo ấyChướng khí hơi lóe sáng lên như lân tinh, hiển nhiên có chứa chất kịch độc.
“Đó là vật nguy hiểm tên linh chi Thực Hồn, đến đại viên mãn cũng không thể chịu nổi khí độc của nó, các ngươi khẳng định mình muốn hái chứ?” Kiếm Ngao bình tĩnh hỏi.
Bọn Nam Lang Hoa đều tái mặt khi nhìn mấy thứ quỷ quái hung ác này và nghe Kiếm Ngao nói.
“Khí độc sắp bay đến rồi, muốn chết thì cứ ở lại đây đi” Dứt lời, Kiếm Ngao tiếp tục dẫn các đệ tử Kiếm tộc đi.
Các chân thần khác thấy thế bèn nối gót theo sau.
Sắc mặt của đám người Đông Phương Quỷ cũng trở nên khó coi khi thấy dáng vẻ thật sự của linh chi.
Tất cả gia tộc đều góp nhặt một số tài liệu và tin tức liên quan đến vùng đất Đạo Tranh, nhưng mà bọn họ không hiểu rõ về nó như Kiếm tộc.
Trong nơi nguy hiểm đáng sợ này, sơ ý một chút thôi là sẽ bỏ mạng.
Sợ rằng bọn họ không thể đề phòng nếu như Kiếm Ngao cố ý làm chuyện xấu.
“Ở đường rẽ phía trước, đi bên phải!”
Một rễ cây to lớn xuất hiện trước mặt mọi người và chia con đường thành hai ngã rẽ, bên phải là một hang động hẹp.
Sau khi nói xong, Kiếm Ngao chui vào đó mà không hề do dự…
Lúc này mọi người cũng không còn sự lựa chọn khác, La Chinh và La Yên cũng khom lưng chui vào hang như Kiếm Ngao.
Bọn họ đi vào trong một lúc lâu rồi đến một nơi trống trải.
Khung cảnh xung quanh đã thay đổi…
Mặt đất ẩm ướt biến thành đường đá xanh sặc sỡ, tuy rằng xung quanh vẫn có rễ cây nhưng cũng mơ hồ thấy được một số bức tường hơi sụp trong khe hở của rễ, có điều tường đã bị đám rễ cây mọc lung tung ăn mòn và đâm thủng.
Các chân thần đi thêm một đoạn đường đá, không gian trước mắt ngày càng trống trải, sương mù mờ mờ bao phủ đã hạn chế thị lực của bọn họ.
“Đáy Nhược Mộc lại rộng như vậy…”
La Chinh không ngờ vùng đất Đạo Tranh lại lớn đến thế.
Nghĩ lại thì đỉnh Nhược Mộc rất lớn, đứng trên đó chẳng thể thấy cuối đường.
Thân cây đã to thì đáy rộng cũng không lạ.
Bọn họ chưa đi được mấy dặm thì thấy một đường vòng cung trên đường đá kéo dài từ phía xa đến đây và chặn trước mặt các chân thần.
Kiếm Ngao nghiêng đầu nhìn mọi người một lát rồi nói: “Ở bên kia con đường này là một trong những cấm chế lợi hại nhất tại vùng đất Đạo Tranh, sự cảm ngộ chân ý của đạo của các vị sẽ cho thấy các vị đi được bao xa, sống sót được bằng khả năng của mình hay không.
Nếu bản thân không lĩnh ngộ nhiều chân ý của đạo thì có thể chờ ở đây”
“Lĩnh ngộ chân ý của đạo…”
Hai mắt La Chinh chợt lóe sáng.
Nếu Kiếm tộc đã gọi nơi này là vùng đất Đạo Tranh thì chắc chắn nó sẽ không thể bị chinh phục bằng chính sức mình như cấm địa bình thường.
Cuối cùng vẫn phải dựa vào chân ý của đạo sao?
Tuy nhiên, có lẽ việc sử dụng chân ý của đạo cũng chia thành nhiều loại, ví dụ như chân ý đạo pháp tự nhiên và chân ý âm dương hỗn độn thì khác hẳn nhau.
Chân ý nhất niệm thiện ác thì lại khác nữa…
Không biết bộ hài cốt kia tạo ra vùng đất Đạo Tranh để làm gì?
“Ca chờ ở đây đi” La Yên nháy mắt: “Yên nhi sẽ đi tiếp đoạn đường còn lại”
* Waka là đơn vị duy nhất tại Việt Nam sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.
Các cơ quan, tổ chức, cá nhân khác sao chép, đăng tải tác phẩm là vi phạm bản quyền.
Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.
Trân trọng!
Trước khi đến Kiếm tộc, Vũ Thái Bạch đã nói cho La Yên một vài tin tức, hiển nhiên La Yên cảm thấy ca ca không có tư cách tiếp tục đi sâu vào vùng đất Đạo Tranh.
“Tại sao ta không thể vào đó?” La Chinh cười.
La Yên suy nghĩ một lát mới khẽ đáp: “Bởi vì nơi này cần lĩnh ngộ sâu sắc về chân ý của đạo, nếu không thì… rất dễ bị tổn thương!”
“Lĩnh ngộ sâu sắc hả? Sâu đến cỡ nào?” La Chinh lại hỏi.
“Chuyện này…”
La Yên bất chợt nghẹn lời.
Nói cho cùng, chưa có ai nhận được truyền thừa của bộ hài cốt tại vùng đất Đạo Tranh.
Những người từng vào đó đều đã thất bại.
Ngay cả La Yên còn không dám khẳng định, lỡ như yêu cầu của cường giả Bỉ Ngạn cảnh kia là lĩnh ngộ một loại chân ý của đạo hoàn chỉnh nào đó thì sao?
“Ta có nghiên cứu về chân ý của đạo trong Tiên phủ” La Chinh đột nhiên mỉm cười: “Có lẽ không bằng những gì đại sư huynh truyền dạy, nhưng để vào đó thì không thành vấn đề!”
Mặc dù La Chinh nói vậy nhưng trong lòng vẫn còn hơi hiếu kỳ.
Lẽ nào chân ý của đạo cũng có quy luật học một hiểu trăm? Chỉ cần sửa một loại chân ý của đạo là sẽ nhận được sự thừa nhận từ loại chân ý của đạo khác ư? Nghĩ lại thì khả năng không cao lắm…
“Ca ca cũng tu luyện tâm pháp chân ý hả?” La Yên nhìn La Chinh bằng ánh mắt hoài nghi.
La Chinh gật đầu: “Yên tâm, ta không liều mạng như vậy đâu”
La Yên thấy La Chinh có ý định vào đó thì không nói gì nữa, bởi lẽ có nói cũng không cản được.
Nàng khẽ thở dài: “Vậy… ca ca nhất định phải theo sát ta, ta sẽ bảo vệ ca ca!”
“Ừ!” La Chinh cười gật đầu.
Kiếm Ngao và các chân thần khác đều đã vượt qua đường cung đó.
La Chinh và La Yên cũng theo sau.
Ngay khi vừa vượt qua nó, La Chinh lập tức cảm nhận luồng khí thế vô cùng phức tạp.
Khí thế kia ẩn chứa nhịp điệu mãnh liệt như thể có hai loại khác biệt đang chuyển đổi với nhau vậy.
“Sự dung hợp của chân ý thiện niệm và chân ý ác niệm trở nên kỳ diệu vô cùng…” La Chinh hơi sững sờ.
Một giây trước, chân ý của đạo còn khiến sát niệm trong lòng La Chinh tuôn trào, một giây sau, tất cả sát niệm đều bị chôn vùi bởi chân ý thiện niệm…
Trạng thái ấy cứ lặp đi lặp lại một cách khá kỳ diệu.
Ban đầu mọi người hơi không quen, một số chân thần còn chịu đựng đến đỏ cả mặt.
Chân ý nhất niệm thiện ác có thể ảnh hưởng đến tâm trạng của bọn họ, cảm xúc dao động quá lớn sẽ tàn phá tâm cảnh.
La Yên là người đầu tiên thích ứng được.
Nói rõ hơn thì nàng vốn không trải qua quá trình thích ứng.
Khi chân ý ác niệm bao phủ, ánh tím trong mắt nàng lóe lên và kéo dài liên tục.
Đến khi chân ý thiện niệm đến, ánh tím bắt đầu tan biến và tối dần…
“Ca ca có thể thích ứng chứ?” La Yên nghiêng đầu nhìn La Chinh.
La Chinh nhắm mắt cảm nhận một lát, quả thật tâm trạng của hắn đang dao động rất mạnh.
“Đạo pháp tự nhiên…”
“Lấy hằng niệm hóa vĩnh hằng, vạn pháp tự nhiên, không phải lấy ngộ đổi pháp…”
Bản thân chân ý Nhất Niệm Thiện Ác đã hóa thiện và ác thành hai niệm.
La Chinh thoáng vận chuyển một vài chân ý đạo pháp tự nhiên để đối mặt với nhịp điệu vô hạn gây ảnh hưởng đến tâm cảnh ấy.
Hắn không chống lại nó mà thuận theo tự nhiên.
Đến khi mở mắt lần nữa, hắn đã khôi phục như thường…
“Thích ứng nhanh vậy sao!” Sự tò mò hiện rõ trong mắt La Yên.
Người thường không dễ thích ứng với hỗn hợp chân ý nhất niệm thiện ác này, nàng không ngờ ca ca có thể làm được nhanh như vậy!
Chương 2034: Sợ hãi và ác niệm
Kiếm Ngao đã quen với nơi này mà còn phải tốn khoảng một nén nhang để thích ứngNhững người khác còn chậm hơn.
Một số chân thần bình thường đã tu luyện chân ý của đạo nào đó mới có thể đến được đây.
Thế nhưng chân ý của đạo lưu truyền trong Thần vực thường chỉ có từ chục đến trăm chữ không trọn vẹn, không thì giải mã chưa chính xác.
Hơn nữa, khả năng lĩnh ngộ cũng là nguyên nhân khiến bọn họ không thích ứng được chân ý thiện, ác không ngừng luân phiên ở đây.
Bọn họ khoanh chân ngồi xuống và cố gắng thích ứng, thậm chí là chống chọi hoặc dùng cách khác để ứng phó với chân ý.
Tuy nhiên, khí thế từ chân ý của đạo gần như không thể bị gạt bỏ bằng bất cứ cách nào khác, nếu không đâu có chuyện vùng đất không chiến tranh áp chế cả thánh nhân chứ.
“Ọe!”
Một chân thần cấp cao bỗng nhiên nôn ra, lảo đảo lùi ra ngoài đường này.
“Rầm!”
Một chân thần cấp cao khác trợn trắng mắt và té rầm xuống đất, hôn mê bất tỉnh.
Ban đầu là các chân thần đến từ gia tộc hàng đầu, sau đó một số con cháu nhà quyền thế cũng buộc phải rời khỏi đây.
Phải có mức lĩnh ngộ nhất định về chân ý của đạo thì mới có thể vào vùng đất Đạo Tranh, bằng không nửa bước cũng khó đi.
Chẳng qua các chân thần dám vào vùng đất Đạo Tranh đều có sự chuẩn bị, dù ít dù nhiều.
Sau gần một tiếng, khoảng bảy phần mười chân thần đã thích ứng với khí thế nơi này, Nam Lang Hoa cũng là một trong số đó.
Ba phần mười còn lại chỉ có thể ngóng chờ ở bên ngoài.
“Các vị đã thích ứng với chân ý của đạo ở đây thì có thể theo ta” Kiếm Ngao thản nhiên nói, ánh mắt như vô tình đặt lên người La Chinh.
Nội tâm của hắn ta hơi bị đả kích.
Có thể nói, việc thích ứng với khí thế của vùng đất Đạo Tranh chỉ trong thời gian một nén nhang đã phá kỷ lục của hắn ta.
Các đệ tử Kiếm tộc có ưu thế bẩm sinh tại vùng đất Đạo Tranh.
Ví dụ như ngày thường bọn họ có thể tiến hành huấn luyện trên cơ sở chân ý nhất niệm thiện ác.
Kiếm tộc đào một hố to tại nơi huấn luyện phía trên Nhược Mộc, cho đệ tử ra vào nhiều lần để tạo hoàn cảnh giây trước còn ở vùng đất không chiến tranh, giây sau lại trở về vùng đất tuyệt sát.
Bọn họ có thể mô phỏng hoàn cảnh chân ý thiện niệm và chân ý ác niệm tuần hoàn như vùng đất Đạo Tranh khi lặp lại hành động ra vào hố ấy.
Kiếm Ngao là người chịu khó nhất và đã sáng lập nên kỷ lục thích ứng trong hai nén nhang.
Lần này hắn ta còn tiến bộ lớn hơn khi chỉ bỏ ra một nén nhang là thành công, hắn ta vốn kiêu ngạo rằng mình là người nhanh nhất.
Ai ngờ, hắn ta vừa mở mắt thì thấy huynh muội La Chinh và La Yên đang chuyện trò vui vẻ mặc kệ đời, việc này hơi…
La Yên thì không nói, bởi nàng là người được Vũ Thái Bạch đề cử đầu tiên nên Kiếm tộc rất coi trọng nàng.
Thế nhưng ca ca của nàng lại là chân thần cấp thấp, Kiếm Ngao cũng chưa thấy vị ca ca đó để lộ bản lĩnh lợi hại gì, sao lại có thể nhanh như vậy chứ?
Đôi huynh muội này thật là người sau còn biến thái hơn người trước…
Kiếm Ngao bất đắc dĩ đi trước dẫn đường, thầm nghĩ biểu hiện của La Chinh đã lật đổ phán đoán của mình.
“Quỷ ca định khi nào ra tay, cứ tiếp tục thế này thì sẽ ngày một phiền phức hơn đó” Trong lúc đi theo đoàn, Đông Phương Tịch lặng lẽ hỏi.
Đông Phương Quỷ nhíu mày, lắc đầu: “Chờ thêm chút nữa, bây giờ chưa đến lúc”
“Thật ra số người bên ta chiếm ưu thế mà, ra tay ngay bây giờ cũng không muộn” Đông Phương Tịch lại nói.
Kiếm tộc chỉ có mười một người, cộng thêm huynh muội La gia thì là mười ba người.
Với sức kêu gọi của Đông Phương Quỷ, nếu các chân thần cấp cao của liên minh gia tộc góp sức thì vẫn có phần thắng không nhỏ.
“Không” Đông Phương Quỷ lắc đầu, bác bỏ đề nghị của Đông Phương Tịch: “Ta có kế hoạch khác”
Đông Phương Tịch trông thấy dáng vẻ chắc chắn của Đông Phương Quỷ nên đành đáp một tiếng rồi thôi.
Dưới sự dẫn dắt của Kiếm Ngao, mọi người tiếp tục đi thêm ba mươi dặm, sương mù trước mặt cũng trở nên dày đặc hơn.
“Vèo!”
Một cái bóng to lớn vụt bắn qua sương mù.
“Có mãnh thú!” Có người kêu to.
“Ta cũng thấy, hình như là một đôi cánh”
“Không đúng, ta thấy một quái vật hai sừng…”
La Chinh thì thấy một cái bóng.
Khi nghe mô tả của các chân thần, La Chinh tỏ vẻ khó hiểu: “Ta tuyệt đối không nhìn lầm, nhưng dường như mỗi người đều thấy thứ khác nhau, thế là sao?”
Không ít chân thần trở nên khẩn trương, cái bóng đang vùi lấp trong sương mù đã mang lại nỗi sợ hãi to lớn cho bọn họ…
Theo truyền thuyết thì thánh nhân đã từng bỏ mạng tại vùng đất Đạo Tranh này, huống hồ là các chân thần cấp cao chẳng khác gì một con kiến như bọn họ, sơ ý một tí là sẽ bị giết ngay.
“Đừng hoảng hốt” Kiếm Ngao cười hờ hững trong khi quan sát dáng vẻ khẩn trương của bọn họ: “Thứ trong sương mù đều là ác niệm trong lòng các ngươi, đó là thứ mà nội tâm các ngươi sợ hãi nhất…”
“Đó là ảo giác thôi sao?” La Chinh không kiềm được hỏi, trong lòng mơ hồ cảm thấy cái bóng kia sai sai.
“Hoàn toàn ngược lại, chân ý ác niệm mạnh mẽ trong vùng đất Đạo Tranh gần như sẽ tái hiện lại ác niệm của ngươi một cách hoàn mỹ, cho nên chúng ta sẽ đối mặt với ác niệm của bản thân tại giai đoạn này, chỉ khi đánh bại nó và gạt bỏ sự sợ hãi của mình thì mới có thể vượt qua” Kiếm Ngao bình tĩnh giải thích.
Không ít chân thần tái mặt vì lời giải thích ấy.
“Sao có thể thế…”
“Tái hiện hoàn mỹ ư?”
“Vậy là không thể qua đúng không?”
Vẻ mặt của các chân thần như Nam Lang Hoa đều khá là khó coi.
Ai cũng có nỗi sợ hãi của riêng mình, đồng thời xem nó như sự tồn tại tà ác nhất.
Một đứa bé từng bị chó cắn sẽ sợ con chó đó nhất.
Như vậy, nếu đứa bé ấy đến vùng đất Đạo Tranh này thì sương mù sẽ tái hiện hình ảnh con chó.
Thế nhưng nơi này toàn là chân thần cấp cao.
Nếu không phải là người từng trải qua trăm trận đánh thì cũng là nhân vật tinh anh trong Thần vực.
* Waka là đơn vị duy nhất tại Việt Nam sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.
Các cơ quan, tổ chức, cá nhân khác sao chép, đăng tải tác phẩm là vi phạm bản quyền.
Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.
Trân trọng!
Thứ làm chân thần cấp cao sợ hãi… chắc chắn không phải là bình thường.
Nghe thế, sắc mặt của Đông Phương Tịch và Đông Phương Khí cũng trở nên khó coi.
Hiển nhiên bọn họ cũng nhìn thấy thứ đáng sợ bên trong sương mù.
Đông Phương Tịch nhìn qua thì thấy Đông Phương Quỷ đang mỉm cười, thế là hỏi: “Quỷ ca thấy gì vậy?”
Đông Phương Quỷ nhìn chăm chăm vào Đông Phương Tịch một lát rồi đáp: “Ta đã không ở trong tộc mấy năm rồi, đệ biết ta đi đâu chứ?”
“Đi đâu… Chẳng phải Quỷ ca bế quan à?” Đông Phương Tịch tỏ ra tò mò.
Mấy năm trước, Đông Phương Quỷ đã giành được hạng nhất trong cuộc đấu của các chân thần cấp cao.
Sau đó, y đột nhiên biến mất, điểm tích lũy về không, đến các đệ tử Đông Phương gia cũng không biết y đi đâu…
Mãi đến khi vùng đất Đạo Tranh mở ra, sự xuất hiện đột ngột của Đông Phương Quỷ làm bọn Đông Phương Tịch khá là buồn bực.
Bọn họ cho rằng Đông Phương Quỷ đã bế quan trong thời gian đó, dù sao chuyện bế quan vài năm là rất bình thường.
“Không” Đông Phương Quỷ lắc đầu: “Ta luôn ở trong vực thẳm Ma Vực”
Chương 2035: Phân thân
Đông Phương gia không phái Đông Phương Quỷ đến đây một cách ngẫu nhiênĐây không phải lần đầu tiên cử hành Đạo Tranh cũng như lần đầu tiên các chân thần thuộc nhóm gia tộc quyền thế có tham gia.
Mục đích chính của liên minh gia tộc quyền thế là ngăn cản bất cứ ai nhận lấy truyền thừa của bộ hài cốt.
Cách đơn giản nhất là thả một loại mãnh thú mà không ai có thể chiến thắng tại vùng đất Đạo Tranh.
Đông Phương Quỷ không đến vực thẳm Ma Vực để rèn luyện mà để trải nghiệm cảnh tượng mình sợ hãi nhất dưới sự dẫn dắt của các đại viên mãn.
Thứ đáng sợ ấy cắm rễ tận đáy lòng Đông Phương Quỷ, sau đó y đã được phái đi tham gia Đạo Tranh lần này!
Hiện giờ, hạt giống sợ hãi ấy đang nảy mầm dưới sự ảnh hưởng của vùng đất Đạo Tranh.
“Trời ạ, vậy thứ trong sương mù là…?” Đông Phương Tịch trợn to mắt, ngơ ngác nhìn Đông Phương Quỷ.
Đông Phương Quỷ bất đắc dĩ lắc đầu, cười khổ: “Chúng ta sẽ chết hết”
“Thế mà còn để ta đến đây! Ta muốn quay lại!” Đông Phương Tịch tức giận.
Tuy rằng cậu ta biết vùng đất Đạo Tranh vô cùng nguy hiểm, nhưng việc biết rõ là phải chết mà vẫn để người trong gia tộc đến đây quá là ác độc rồi.
“Cho nên gia tộc đã từng bảo các đệ cất một phần hồn” Đông Phương Quỷ thành thật nói: “Gia tộc bồi dưỡng chúng ta với mong muốn sẽ nhận được hồi đáp trong tương lai.
Đạo Tranh lần này thật sự quá quan trọng, chúng ta phải đối mặt với nó”
Mí mắt Đông Phương Tịch giật giật.
“Đánh bại thứ mình sợ hãi, nói dễ hơn làm”
“Đúng vậy, thứ đáng sợ thường sẽ mạnh mẽ hơn bản thân mình!”
“Ta nói mà, tại sao bao năm trôi qua mà chưa một ai vượt qua vùng đất Đạo Tranh chứ? Giờ mới biết đây là nước cờ chết!”
Không ít người muốn lùi bước.
Không phải ai cũng có dũng khí đối mặt với thứ bản thân sợ hãi.
“Chỉ bảo các ngươi đối phó thì không thể nào đánh bại bọn chúng” Kiếm Ngạo cười khẽ: “Thế nhưng dũng khí trong lòng các ngươi cũng có thể trở thành sự trợ giúp lớn nhất đấy!”
“Thế là sao?” Có người hỏi.
Kiếm Ngao chỉ xuống đất.
Lúc này, mọi người phát hiện những đường cong phức tạp trên mặt đất đã hình thành những pháp trận đặc biệt.
“Sử dụng chân ý của đạo mà các ngươi đã lĩnh ngộ để hóa ra một phân thân mạnh mẽ, đó là thứ vùng đất Đạo Tranh ban tặng các ngươi” Kiếm Ngao tiếp tục nói với vẻ thản nhiên.
“Phân thân mạnh mẽ ư?”
“Nó có thể hoàn thành bằng sức tưởng tượng của mình sao?”
“Lĩnh ngộ chân ý của đạo sâu chừng nào thì phân thân lại mạnh mẽ chừng ấy phải không?”
Các chân thần đều thấy được một ít hy vọng.
La Chinh cũng tỏ ra hiếu kỳ: “Thứ mình nghĩ ra đều có thể hóa thành phân thân à?”
Kiếm Ngao lắc đầu: “Không, nó cũng như nỗi sợ vậy! Phân thân ấy là thứ mà tiềm thức của ngươi lệ thuộc nhất, cảm thấy được an toàn nhất”
“Thì ra là thế” La Chinh gật đầu.
Mọi người đều bước vào giữa pháp trận vì lòng hiếu kỳ.
La Yên mỉm cười với La Chinh, thân thể thoáng bay lên rồi giành lấy một pháp trận.
“Vù vù vù!”
La Chinh lập tức cảm nhận được luồng khí thế nhẹ nhàng tỏa ra từ người La Yên.
Hắn không thể phán đoán loại chân ý của đạo mà La Yên đã tu luyện dựa trên khí thế ấy, nhưng sự phi phàm của nó lại chứng tỏ La Yên có lĩnh ngộ sâu về chân ý của đạo!
Ánh sáng tím hội tụ tại dưới chân La Yên!
Ánh sáng ấy không ngừng nhúc nhích, cuối cùng hóa thành hình dáng của một người.
“Chắc hẳn người khiến La Yên tin tưởng và tạo cảm giác an toàn là Vũ Thái Bạch” La Chinh thầm nghĩ, đoán rằng phân thân sẽ là Vũ Thái Bạch.
Đợi đến khi nhìn thấy gương mặt và trang phục của người đó, La Chinh lập tức dở khóc dở cười.
Không ngờ đó lại là hắn!
Phân thân màu tím ấy không phải là La Chinh của hiện tại mà là khi còn ở Trung Vực.
So với La Chinh hiện tại, phân thân trông trẻ tuổi hơn, ánh mắt cũng non trẻ hơn.
Đó là hình tượng của La Chinh trong lòng La Yên!
Nếu nội tâm La Yên chỉ đánh giá sức mạnh thì Vũ Thái Bạch lợi hại hơn La Chinh rất nhiều.
Thế nhưng La Yên chưa gặp nguy cơ quá lớn kể từ khi vào Thần vực, hay nên nói nàng luôn ở trong trạng thái an toàn tuyệt đối khi ở tại linh sơn Bất Chu nên cũng không sinh lòng dựa dẫm Vũ Thái Bạch.
Lúc ở Trung Vực, La Yên đã trải qua nhiều đau khổ nên ca ca là hy vọng duy nhất của nàng.
Cho nên nàng dựa dẫm vào La Chinh nhất, cả về vẻ ngoài lẫn tư chất.
“Quả nhiên là ca ca” La Yên cười nói: “Không biết ai là người lợi hại hơn nhỉ? Ca ca có muốn so tài với hắn không?”
La Chinh màu tím kia đang cầm một thanh kiếm không tên, gương mặt toát lên khí khái anh hùng, ánh mắt vô cùng sắc bén.
Tuy rằng hình dáng được biến ra chỉ là “Thần Đan cảnh”, nhưng thực lực của phân thân không được quyết định bởi cảnh giới!
La Yên vừa dứt lời, La Chinh màu tím lập tức cầm kiếm đâm hướng La Chinh.
“Đừng có phá” La Chinh cười.
Đúng lúc này, không ít chân thần bên cạnh cũng hóa ra phân thân.
“Ồ! Hóa thân của ngươi là một con sói Hắc Minh!”
“Sao lại là con sói này! Rõ ràng ta đang nghĩ đến Thánh Hoàng đại nhân nhà mình mà!”
“Sao hóa thân của ta lại là một thanh kiếm chứ?!”
Thứ nhiều người dựa dẫm chưa chắc là sự tồn tại mạnh mẽ nhất.
Nó thường là thứ mà bọn họ từng dựa vào tại thời điểm mình yếu ớt nhất.
Vị chân thần kia từng được một con sói Hắc Minh cứu mạng nên trong đầu có ấn tượng sâu sắc về nó, do đó vô tình hóa ra phân thân như vậy.
Sự mạnh yếu của phân thân được quyết định bởi mức độ lĩnh ngộ chân ý của đạo.
Cho dù phân thân là thánh nhân nhưng không hẳn nó đã có sức mạnh của thánh nhân.
“Đến lượt ta” La Chinh nói xong liền bước vào pháp trận.
“Chân ý của đạo càng mạnh thì phân thân cũng càng mạnh hơn, chắc hẳn bộ hài cốt kia đã cố ý tạo ra quy tắc này” La Chinh nhắm mắt, tập trung suy nghĩ.
Bộ xương kia bố trí lá chắn này nhằm sàng lọc một người đủ để tổng hợp truyền thừa của mình.
Người đó phải cực kỳ nhạy cảm với chân ý của đạo.
Về việc tu luyện loại chân ý của đạo nào thì không quan trọng lắm.
Rốt cuộc mục đích của bộ hài cốt kia là gì?
Hắn vừa suy tư vừa bắt đầu niệm tâm pháp chân ý.
Theo sự vận hành của chân ý Đạo Pháp Tự Nhiên, La Chinh bắt đầu tỏa ra một loại hơi thở cực kỳ đặc biệt.
Trong Thần vực, có khá nhiều người vẫn còn mê mang về sự lĩnh ngộ chân ý của đạo.
Phần lớn chân thần nơi đây còn chưa lĩnh ngộ được một phần mười chân ý của đạo.
Bọn Kiếm Ngao, Đông Phương Quỷ, Mục Huyền và Phương Kính lĩnh ngộ nhiều chân ý của đạo hơn một chút vì có truyền thừa của gia tộc, nhưng cao lắm là hai phần mười mà thôi.
Không phải bọn họ không muốn lĩnh ngộ nhiều hơn, mà là do Thần vực hoàn toàn không có một bộ chân ý của đạo hoàn chỉnh để cho bọn họ lĩnh ngộ!
Thế nhưng La Chinh đã lấy được một bộ tâm pháp chân ý hoàn chỉnh.
Tuy hắn không lĩnh ngộ chân ý Đạo Pháp Tự Nhiên triệt để nên mãi vẫn không thể niệm được bước cuối của tâm pháp chân ý.
Thế nhưng hắn cũng đã lĩnh ngộ được chín phần mười rồi!
Khi La Chinh vận dụng tâm pháp chân ý, một hơi thở cực kỳ tự nhiên hóa thành luồng sáng và tập trung tại pháp trận dưới chân hắn.
Hơi thở ấy quá rõ ràng nên khiến tất cả mọi người đều chú ý.
(Hết tập 123)
* Waka là đơn vị duy nhất tại Việt Nam sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.
Các cơ quan, tổ chức, cá nhân khác sao chép, đăng tải tác phẩm là vi phạm bản quyền.
Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.
Trân trọng!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









