1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Bách Luyện Thành Thần
  4. Tập 405 : Nhất niệm thiện ác (c2021-c2025)

[Dịch] Bách Luyện Thành Thần

Tập 405 : Nhất niệm thiện ác (c2021-c2025)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 2021: Nhất niệm thiện ác

Dường như Vũ Thái Bạch đã lường trước phản ứng của Kiếm Vô Ngân nên chỉ khẽ thở dài: “Bởi vì người được chọn ban đầu không phải là Yên nhi, bây giờ nàng là lựa chọn duy nhất”Kiếm Vô Ngân mỉm cười, nhìn sang La Chinh: “Người được chọn ban đầu là hắn phải không?”

“Đúng thế” Vũ Thái Bạch gật đầu.

Lúc này Kiếm Vô Ngân mới đánh giá La Chinh.

Kiếm Vô Ngân có ấn tượng khá là sâu sắc với La Chinh tại đại hội ngày Lăng.

Ông cảm thấy Đông Phương Thuần Quân đã thật sự có ý mời chào nhân tài, nhưng tên nhóc yêu nghiệt này lại là con trai của La Tiêu.

Lúc đó Kiếm Vô Ngân cũng rất ngạc nhiên.

“E rằng chọn hắn thì xác suất sẽ cao hơn một chút, nhưng bây giờ đã không còn lựa chọn nào khác rồi” Kiếm Vô Ngân tỏ ra tiếc nuối.

La Chinh bỗng lên tiếng: “Ta có thể hỏi một câu không?”

“Mời nói” Kiếm Vô Ngân gật đầu.

“Tại sao không cho đại viên mãn tham gia Đạo Tranh lần này? Á thánh hay thánh nhân như ngài tự ra mặt cũng nhận được truyền thừa như nhau mà” La Chinh hỏi.

Kiếm Vô Ngân và Vũ Thái Bạch đều lộ vẻ khổ sở vì câu hỏi của La Chinh.

Ngay sau đó, Kiếm Vô Ngân giải thích: “Đạo Tranh chỉ là cách nói với các chân thần bình thường trong Thần vực thôi, mục đích cuối cùng của bọn ta vẫn là nhận được truyền thừa của bộ hài cốt kia và lấy được năng lực điều khiển tất cả hướng đi của Thần vực…”

Tại Thần vực, Kiếm tộc biết bí mật của bộ hài cốt kia đầu tiên.

Sau khi chiếm Nhược Mộc, chủng tộc này đã phát hiện điểm đặc biệt của thần mộc đó.

Không ai có thể ra tay trong khu vực Nhược Mộc, cũng tức là vùng đất không chiến tranh ngày nay.

Tuy nhiên, khi vào sâu bên trong Nhược Mộc thì sẽ gặp một khu vực hoàn toàn ngược lại, Kiếm tộc gọi nó là vùng đất tuyệt sát.

Thật ra “không chiến tranh” và “tuyệt sát” đều là cách gọi của bên ngoài thôi.

Chân ý của đạo tỏa ra từ bộ hài cốt kia là “Chân ý nhất niệm thiện ác”.

Thiện ác chỉ trong một ý nghĩ, bờ bên này bờ bên kia chỉ trong một suy tưởng.

Bởi vì thiện ác chỉ cách nhau một ý nghĩ nên việc Nhược Mộc phân hai loại chân ý tại hai khu vực không hề khó hiểu.

Tính đến nay, Kiếm tộc chỉ mới mở được vùng đất tuyệt sát bên trong Nhược Mộc.

Những vùng đất tuyệt sát khác còn đỡ, dù nguy hiểm nhưng Kiếm tộc cũng có cách hạn chế.

Ví dụ như bọn họ sẽ mở lớp ngoài của Nhược Mộc ra và dẫn “chân ý thiện niệm” vào để ngăn chặn chân ý ác niệm tại thời khắc mấu chốt.

La Chinh đã từng chứng kiến cảnh tượng ấy trong vùng đất tuyệt sát.

Tại thần kỷ nguyên thứ sáu mươi, một hố to rộng khoảng hai trăm dặm bỗng nhiên xuất hiện bên ngoài Nhược Mộc.

Sau khi hố to ấy vỡ nát, một con sâu dài hàng nghìn dặm đột nhiên chui ra ngoài!

Sâu lớn vừa chui ra ngoài đó bộc phát lượng ác niệm mạnh mẽ đến nỗi có thể chống lại thiện niệm từ Nhược Mộc.

Cơ thể to lớn của con sâu đã san bằng thần thành Diệt Kiếm và thần thành Cổ Kiếm của Kiếm tộc…

Thực ra con sâu đó to lớn nhưng cũng không phải là mãnh thú lợi hại với Kiếm tộc.

Dù sao khi ấy Kiếm tộc cũng có bản lĩnh rất đáng gờm, tính cả Kiếm Vô Ngân thì chủng tộc này có đến ba thánh nhân…

Thế nhưng ba vị thánh nhân và một số chân thần đại viên mãn chỉ có thể trơ mắt nhìn con sâu ấy phá hoại mọi thứ.

Bởi vì chân ý thiện niệm bao phủ cả vùng đất không chiến tranh nên các thánh nhân hoàn toàn không thể ra tay giết chết con sâu ấy.

Có điều Kiếm Vô Ngân cũng nghĩ ra một “cách ngu ngốc”.

Ông vung kiếm, phóng chân hỏa thành một lồng giam lửa để nhốt con sâu ấy lại.

Bởi vì Kiếm Vô Ngân không có ý giết con sâu nên tất nhiên không bị chân ý thiện niệm ảnh hưởng…

Con sâu lớn bị chân hỏa của Kiếm Vô Ngân buộc phải tìm lối ra khắp nơi, Kiếm Vô Ngân cũng cố ý chừa một lối ra trong vòng chân hỏa để dẫn con sâu vào Nhược Mộc…

Qua sự dẫn dắt cẩn thận, cuối cùng Kiếm Vô Ngân cũng dẫn con sâu vào một vùng đất tuyệt sát khác của Nhược Mộc.

Ngay khi con sâu tiến vào vùng đất tuyệt sát, Kiếm Vô Ngân và hai thánh nhân khác của Kiếm tộc cũng nối gót theo sau.

Ba thánh nhân không còn bị ràng buộc bởi chân ý thiện niệm nên đã ra tay giết chết con sâu dài hàng nghìn dặm đó!

Sau khi hóa giải tai họa lớn, Kiếm tộc bắt đầu thăm dò hố to mà con sâu kia đã chui ra.

Không ngờ bọn họ lại phát hiện rằng hố to đó sâu phải đến ba trăm triệu mét, kéo dài từ đỉnh thân cây Nhược Mộc xuống dưới.

Độ sâu ấy gần như bằng độ cao từ đỉnh Nhược Mộc đến đáy biển…

Nói cách khác, thân cây Nhược Mộc trống rỗng và có ẩn chứa điều khác thường.

Kiếm tộc không ngừng thăm dò, sau cùng phát hiện ra một bộ hài cốt và khí thế mãnh liệt từ nó.

“Ban đầu bọn ta không biết thân phận thật của bộ hài cốt ấy” Kiếm Vô Ngân nói với La Chinh.

La Chinh và La Yên ở bên cạnh nghe mê mẩn.

Không nhiều người biết về chuyện bí mật của Kiếm tộc, thế mà bây giờ Kiếm Vô Ngân lại kể tường tận như vậy.

“Làm thế nào các người biết thân phận của bộ hài cốt đó?” La Yên cười hỏi.

Kiếm Vô Ngân mỉm cười, nhìn sang Vũ Thái Bạch như muốn nói Vũ Thái Bạch nên giải đáp câu hỏi này.

Vũ Thái Bạch tiếp lời: “Sư tôn phát hiện, hay nên nói rõ hơn là sư tôn và Cưu Thánh cùng phát hiện… Bọn họ tìm ra một khối Phạn văn khá là đặc biệt, sau khi giải mã mới hiểu bản thân Thần vực là một chiếc thuyền, đồng thời biết thuyền trưởng đang ở phía tây Nhược Mộc”

La Chinh nghe đến đây bèn xen lời: “Xem ra xung đột lớn nhất giữa cha và Đông Phương Thuần Quân bắt nguồn từ đây nhỉ?”

“Đúng, nói cách khác thì chuyện này chỉ là một trong những nguyên nhân thôi” Vũ Thái Bạch gật đầu.

“Sao các người không lấy bộ hài cốt đi sau khi tìm thấy?” La Chinh hỏi.

Kiếm Vô Ngân cười khổ: “Đó là bộ hài cốt của cường giả Bỉ Ngạn cảnh, đâu phải muốn lấy là lấy.

Chúng ta chưa rõ lý do cường giả Bỉ Ngạn cảnh chết, nhưng cường giả đã bố trí một cấm chế mạnh mẽ tại đó! Thánh nhân cũng chỉ là một con kiến yếu ớt trước cấm chế ấy, trước đây ta đã bỏ mạng vì nó!”

“Bỏ mạng?” La Chinh hơi sững sờ: “Chẳng phải thánh nhân bất tử bất diệt sao?”

“Vũ trụ không hủy diệt thì thánh nhân sẽ không chết” Kiếm Vô Ngân cười: “Quả là vậy, bằng không lão hủ đâu thể đứng đây nói chuyện với các ngươi.

Bỏ mạng ở đây là trạng thái sống dở chết dở như người cha La Tiêu của ngươi, may mà sự tồn tại của vũ trụ đã giữ cái mạng của lão hủ…”

“Nếu cấm chế ấy mạnh mẽ đến nỗi có thể giết chết thánh nhân thì chẳng phải chân thần bình thường vào đó khác gì tìm đường chết à?” La Chinh lại hỏi.

Vũ Thái Bạch mỉm cười, lắc ngón tay và lắc đầu với La Chinh: “Thật ra ngươi nghĩ sai một chuyện rồi, không phải chúng ta muốn cướp truyền thừa của bộ hài cốt đó mà là bộ hài cốt đang tìm người truyền thừa thích hợp”

* Waka là đơn vị duy nhất tại Việt Nam sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.

Các cơ quan, tổ chức, cá nhân khác sao chép, đăng tải tác phẩm là vi phạm bản quyền.

Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.

Trân trọng!


Chương 2022: Chuẩn bị

Kiếm tộc không hề biết sự tồn tại của bộ hài cốt ấy khi chiếm Nhược MộcE rằng Kiếm tộc sẽ phải bỏ ra một thời gian vô cùng dài để từ từ tìm tòi và phát hiện bộ hài cốt dưới đáy Nhược Mộc…

Có lẽ là mười kỷ nguyên thần, mười nghìn kỷ nguyên thần, cũng có lẽ sẽ vĩnh viễn không phát hiện ra.

Tuy rằng chân thần và thánh nhân đều đã thoát khỏi ràng buộc thời gian và trở thành sinh linh vĩnh hằng, nhưng nếu Thần vực rơi xuống thì thứ vĩnh hằng cũng phải biến mất trong nháy mắt thôi…

Nhìn từ góc độ nào đi nữa, chuyện một con sâu lớn đột nhiên chui ra khỏi Nhược Mộc và tàn sát lung tung, cuối cùng bị các thánh nhân giết chết đều vô cùng khó hiểu.

La Tiêu và Cưu Thánh giải mã Phạn văn, suy đoán một thời gian rồi cũng tìm ra câu trả lời.

Bộ hài cốt kia đã cố ý tạo ra con sâu ấy nhằm khiến Kiếm tộc trên Nhược Mộc phát hiện sự tồn tại của mình.

Sau khi hiểu ý đồ của bộ hài cốt, bọn họ cũng hiểu đối tượng truyền thừa mà bộ hài cốt đang tìm kiếm chỉ có thể là chân thần.

Hơn nữa chân thần ấy còn phải có khả năng lĩnh ngộ chân ý của đạo phi phàm…

Nhưng mà không có nhiều chủng tộc trong Thần vực hiểu chân ý của đạo.

Kiếm tộc nghĩ ngợi mãi rồi quyết định bắt đầu tổ chức “Đạo Tranh”.

Bọn họ không có cách kiểm tra khả năng lĩnh ngộ chân ý của đạo của chân thần nên đành phải kiểm tra độ nhạy cảm của chân thần bằng linh kiếm chân ý, thật ra những cuộc kiểm tra ấy đều là hành động bất đắc dĩ.

“Tiếc là Kiếm tộc đã lãng phí quá nhiều thời gian…” Vũ Thái Bạch nói với giọng điệu hơi chỉ trích.

Một kỷ nguyên thần dài đến đáng sợ.

Trong bao nhiêu kỷ nguyên thần qua, tuy Kiếm tộc nói với người ngoài là tổ chức “Đạo Tranh” nhưng thực tế thì lại vô cùng cẩn thận với truyền thừa của bộ hài cốt.

Bọn họ không hy vọng người ngoài Kiếm tộc nhận được truyền thừa ấy.

Thế nhưng Kiếm tộc đã khảo nghiệm nội bộ vô số lần… Không chân thần nào có tư cách nhận được truyền thừa.

Tính đến lần Đạo Tranh trước đó, Kiếm tộc vẫn làm theo ý mình!

Bề ngoài thì tất cả chân thần trong Thần vực đều được tham gia Đạo Tranh, đồng thời hoan nghênh tất cả thiên tài trong các gia tộc quyền quý.

Thế nhưng thực tế lại khá là mâu thuẫn…

Nhìn chung, thái độ của Kiếm tộc là mình không chiếm được thì đừng ai nghĩ lấy được.

Cho đến hiện tại…

Vũ Thái Bạch khiến Kiếm tộc hiểu tầm quan trọng của truyền thừa.

Nếu cứ tiếp tục như vậy thì mọi người sẽ xong đời!

Kiếm Vô Ngân chỉ cười khan khi nghe câu chỉ trích của Vũ Thái Bạch: “Ta là thánh nhân của Kiếm tộc nên phải suy nghĩ cho lợi ích của tộc mình, sao có thể trơ mắt nhìn truyền thừa quan trọng nhường ấy rơi vào tay kẻ ngoại tộc chứ?”

Vũ Thái Bạch không hề hiểu cho bọn họ: “Theo quy mô của hỗn độn thì chúng ta đều ngồi trên một chiếc thuyền”

“Cho nên lần này Kiếm tộc bọn ta sẽ ra sức giúp đỡ con gái của La Tiêu nhận truyền thừa” Kiếm Vô Ngân cười hì hì, dáng vẻ lên mặt kẻ cả của ông không hề như một thánh nhân…

La Yên mỉm cười đầy tự tin và nói: “Yên tâm đi, lần này Yên Nhi nhất định sẽ không làm mọi người thất vọng!”

“Hy vọng là vậy” Kiếm Vô Ngân gật đầu.

La Chinh thấy dáng vẻ tự tin của La Yên thì thầm cảm khái.

Với thiên phú của muội ấy thì có lẽ không lâu sau sẽ bước vào cảnh giới đại viên mãn.

Vũ Thái Bạch và Kiếm Vô Ngân đều đặt hy vọng vào nàng, ca ca như hắn cũng phải ứng phó hết sức để trợ giúp muội muội nhận lấy truyền thừa…

* Waka là đơn vị duy nhất tại Việt Nam sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.

Các cơ quan, tổ chức, cá nhân khác sao chép, đăng tải tác phẩm là vi phạm bản quyền.

Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.

Trân trọng!

Quỹ đạo chuyển động của mặt trời trong Thần vực vô cùng kỳ lạ.

Quả cầu lửa có thể đốt cháy mọi vật mọc lên từ thần mộc Phù Tang rồi bay vút lên bầu trời Thần vực với tốc độ cực nhanh.

Nó đã bay qua hàng trăm vực nhỏ trong hai tiếng ngắn ngủi, rồi sau hai mươi bốn tiếng thì vượt qua cả Thần vực và rơi xuống ranh giới phía tây của Nhược Mộc.

Nhìn từ nơi cao của thần thành Hóa Kiếm sẽ thấy nửa bầu trời tây đỏ rực đến chói mắt như bị máu nhuộm, cho dù các chân thần chỉ thoáng nhìn qua cũng sẽ cảm thấy hai mắt đau xót.

Có người nói mỗi khi lặn về tây, mặt trời sẽ đốt trụi rễ cây Nhược Mộc ở sát mép đó.

Thế nhưng Nhược Mộc sẽ mọc ra vô số rễ mới trong vòng một ngày và cắm rễ trong biển rộng lần nữa…

Đốt cháy, mọc ra, đốt cháy, mọc ra lần nữa…

Thần vực có bao nhiêu ngày thì sự tuần hoàn này sẽ lặp lại bấy nhiêu ngày.

Trải qua đợt sàng lọc thứ hai, các chân thần cấp cao thứ hai dần được lựa chọn ra.

Rất nhiều chân thần đã phát hiện Đạo Tranh lần này có ý nghĩa khác những lần trước chỉ bằng cách tính số người tham gia Đạo Tranh.

Trước đây, số chân thần cấp cao được chọn tham gia Đạo Tranh từ nhóm chân thần bình thường tối đa chỉ đạt năm, sáu chục thôi.

Thế nhưng lần này lại hơn trăm người!

Ngoài những chân thần bình thường, con cháu nhà quyền thế trên đảo nổi cũng lần lượt vào đảo nổi của Kiếm tộc.

Nhờ có truyền tống trận, bọn họ có thể đến thần thành Hóa Kiếm trên đảo nổi Kiếm tộc trong thời gian rất ngắn.

“Ca ca, ta thật sự có một đứa cháu à?” La Yên mở to mắt nhìn chằm chằm La Chinh, xem ra nàng khá là hứng thú với đề tài này.

“Tất nhiên” La Chinh trả lời.

“À…” La Yên nghiêng đầu: “Không biết nên tặng gì cho cháu nhỏ khi gặp mặt đây”

La Chinh bĩu môi, tên nhóc tham lam kia không từ chối ai bao giờ, chỉ sợ La Yên sẽ bị tên nhóc ấy bắt chẹt thôi.

“Haiz, ta vốn định nhờ đại sư huynh dẫn đến rừng Lang Tuyền, nhưng Đại sư huynh bảo làm thế mạo hiểm quá, huống hồ ta còn phải tu luyện tâm pháp chân ý gì đó…” La Yên lắc đầu, hình như hơi tiếc nuối vì không được thấy cháu nhỏ của mình.

Tâm pháp chân ý mà Vũ Thái Bạch để lại trong linh sơn Bất Chu vốn thuộc về La Chinh, nhưng hắn ta không đợi được La Chinh nên cuối cùng giao trách nhiệm cho La Yên.

Sau khi hỏi La Chinh về chuyện cháu nhỏ, La Yên nhanh chóng dời hứng thú sang đại tẩu.

“Ca ca, bây giờ Yên Nhi có bao nhiêu chị dâu?”

“Muội thích ai nhất…”

“Huynh cảm thấy ai đẹp nhất?”

“Ừm… So với Yên Nhi hả?”

Hàng loạt câu hỏi làm mắt La Chinh nổ đom đóm, hoàn toàn không biết nên trả lời thế nào.

Sau một loạt câu trả lời tránh nhẹ tìm nặng, cuối cùng người của Kiếm tộc lại đến.

Không ít người đã tập hợp trong chủ điện của thần thành Hóa Kiếm.

Các tinh anh trong nhà quyền thế và chân thần cấp cao được sàng lọc từ nhóm bình thường đều tụ tập tại đây.

Đôi mắt của phần lớn chân thần cấp cao đều ánh lên vẻ không kiên nhẫn và hưng phấn.

Dưới sự dẫn dắt của Vũ Thái Bạch, La Chinh và La Yên cũng bước vào chủ điện rộng rãi đó.

Ngay khi bước vào, vô số tầm mắt đều nhắm về phía ba người, đại sảnh hơi ồn ào bỗng chốc trở nên yên tĩnh hẳn.

Phần lớn người tham gia tại chủ điện này đều biết Vũ Thái Bạch và đương nhiên, bọn họ không biết La Chinh…

Nam Lang Hoa vốn đứng trò chuyện hăng say với các chân thần cấp cao khác tại sát vách đại điện chợt thấy La Yên, kế đó hai mắt hắn ta bừng sáng: “Mau xem, đó là cô gái đặc biệt mà ta nói, chính là nàng! Không biết nàng thuộc gia tộc hàng đầu nào, nếu không có nàng thì e rằng ta không thể vượt qua đợt sàng lọc thứ hai rồi.

Để ta qua đó chào hỏi! Khà khà!”

Nam Lang Hoa không phát hiện bầu không khí kỳ lạ trong đại điện mà cứ đi thẳng về phía La Yên.


Chương 2023: Đấu khẩu

Bên trong đại điện này, nhóm chân thần xếp hàng ngồi theo số thứ tựKiếm tộc cũng chẳng hề hoan nghênh các thánh nhân của các gia tộc quyền quý khác hạ cố tới Nhược Mộc vực.

Vì thế những người hộ tống đệ tử tinh anh của các gia tộc quyền quý tới đây đều là đại viên mãn.

Từng nhóm tụ tập trên đầu bậc thang của đại điện, đều là đệ tử con cháu nhà quyền thế, có khoảng hơn hai trăm chân thần cấp cao, trong đó cũng có một số đại viên mãn.

Dưới bậc thang có hơn trăm chân thần cấp cao nữa.

Tuy rằng đa số chân thần trong hơn một trăm vị chân thần cấp cao này đều đến từ gia tộc hàng đầu.

Trong gia tộc có không ít đại viên mãn, thậm chí còn có á thánh tọa trấn, đặt trong Thần vực cũng thuộc về bá chủ một phương nhưng trong mắt đám đệ tử quyền thế, bọn họ vẫn thuộc về đẳng cấp cấp.

“Hai vị, lại gặp nhau rồi” Nam Lang Hoa mỉm cười.

La Chinh chỉ khẽ gật đầu với hắn ta, còn ánh mắt vẫn luôn nhìn chằm chằm vào bậc thang.

Ở trên bậc thang có không ít gương mặt quen thuộc.

Ví dụ như đám người Đông Phương Thái Thanh, Mục Huyết Dung và Hàm Thiên Tiếu.

Nam Lang Hoa để ý tới ánh mắt của La Chinh, hắn ta cho rằng La Chinh định chạy tới bậc thang, liền vội vàng nói: “Vị trí của chúng ta ở bên cạnh, phía trên là vị trí của đám quyền thế…”

Hắn ta mới nói được một nửa, đột nhiên một giọng nói trong trẻo, thanh khiết nhưng lạnh lẽo vang lên.

“Đúng là trùng hợp, trốn tránh đúng hai năm, có bản lĩnh thì trốn như rùa rụt đầu cả đời đi”

Mục Huyết Dung là đại viên mãn nên không thể trực tiếp tham gia Đạo Tranh được, lần này đi từ đảo nổi qua đây, trên người nàng ta mặc một bộ cung trang màu đỏ nhạt.

Mặc dù ăn mặc, trang điểm như vậy làm giảm đi một chút lão luyện và sát khí, nhưng bộ cung trang màu đỏ nhạt này cũng tăng thêm vài phần xinh đẹp động lòng người…

Nhưng nhóm chân thần cấp cao trong đại điện này, không ít thì nhiều cũng biết tính khí của Mục Huyết Dung rất nóng nảy, không dễ chọc, họ chỉ len lén liếc nhìn mấy lần rồi dời mắt sang chỗ khác.

Bọn họ không ngờ sau khi có ba người tiến vào cửa đại điện, Mục Huyết Dung lại dùng giọng điệu lạnh lẽo này làm khó dễ, không biết ai lại dám trêu chọc Mục gia, còn dám trêu chọc đại viên mãn của Mục gia nữa?

Nam Lang Hoa quay đầu nhìn thấy Mục Huyết Dung chậm rãi bước xuống, lập tức trở nên hoảng sợ hơn.

Lúc hắn ta tiến vào trong đại điện cũng không nhận ra Mục Huyết Dung, khi nghe những lời bàn luận khe khẽ của những người khác, Nam Lang Hoa mới biết cô gái này chính là Mục Huyết Dung đại danh đỉnh đỉnh.

Sắc mặt Nam Lang Hoa hết sức khó coi, hạ giọng hỏi: “Sao các người lại đắc tội với Mục gia?”

“Chuyện này không liên quan gì tới ngươi” La Chinh lạnh nhạt nhắc nhở một câu.

Miệng Nam Lang Hoa giật giật, dù biết lúc này lùi bước rất mất mặt, nhưng hắn ta biết rõ hơn ai hết, rằng những người trên bậc thang kia hắn ta không đắc tội nổi.

Nếu không xử trí kịp, e rằng Nam Lang gia bọn họ sẽ rước lấy họa diệt tộc, hắn ta chỉ đành ngoan ngoãn lui sang một bên.

Ánh mắt La Chinh nhìn thẳng về hướng Mục Huyết Dung, không nói gì, hắn chỉ giơ tay về phía mặt của Mục Huyết Dung làm một động tác nắm giả trong không trung.

Động tác này khiến rất nhiều người cảm thấy không hiểu.

Nhưng đám người Đông Phương Thái Thanh, Đường Vãn, Phương Hận Thiếu thì hiểu hàm nghĩa của động tác này.

Trước đây, La Chinh từng nâng cằm của Mục Huyết Dung lên nói mấy câu, e rằng đó là nỗi nhục lớn nhất mà cả đời này Mục Huyết Dung phải chịu.

Cho dù, Mục Huyết Dung thua Vũ Thái Bạch nhiều lần trong sân đấu chúng thần, nàng ta cũng chưa từng tức giận như thế.

Sau khi được La Chinh thả ra khỏi thế giới trong ngọc tỷ, Mục Huyết Dung đã bị sa sút tinh thần một thời gian, rất lâu sau nàng ta mới có thể phấn chấn lại.

“Ngươi”

Trong mạch máu trên chiếc cổ trắng như tuyết của Mục Huyết Dung, tiên huyết cấp tốc dồn tới.

Khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần kia đang không ngừng vặn vẹo.

Từng đợt sát niệm mãnh liệt tập hợp lại trong nội tâm nàng ta, nhưng dưới sự ảnh hưởng của chân ý thiện niệm trong vùng đất không chiến tranh, sát niệm trong lòng nàng ta nhanh chóng tiêu tán.

Quá trình này khiến Mục Huyết Dung khá khó chịu.

“Rốt cuộc đó là ý gì?”

“Làm một động tác giả lại có thể khiến Mục Huyết Dung giận tím mặt ư?”

Bất kể chân thần cấp cao xuất thân từ quyền thế hay đám chân thần cấp cao xuất thân bình dân đều đang thì thầm nói chuyện.

Nhất là Nam Lang Hoa, hắn ta nghĩ La Chinh chỉ là một chân thần cấp thấp, trước mặt Mục Huyết Dung chỉ như một con sâu nhỏ mà thôi.

Chỉ cần làm một động tác giả mà lại khiến Mục Huyết Dung giận tím mặt?

Những đệ tử của gia tộc quyền quý kia dù ít dù nhiều cũng từng nghe qua chuyện xảy ra ở cấm địa biển Thời Gian.

Nhưng chuyện xảy ra ở bên trong ngọc tỉ lại chưa từng được hé lộ ra ngoài.

Họ chỉ biết trong tay La Chinh nắm giữ ngọc tỉ kia, hốt gọn đám đại viên mãn này, còn họ cũng không hề biết cụ thể trong ngọc tỉ đã xảy ra chuyện gì.

Một lúc lâu sau…

Cảm xúc của Mục Huyết Dung mới ổn định lại.

Nàng ta ngẩng đầu lên, cười lạnh nói: “Sớm muộn gì cũng có một ngày, ngươi rơi vào tay ta.

Đến lúc đó ta sẽ phế ngươi, giam ngươi và muội muội ngu xuẩn của ta với nhau.

Ta sẽ từ từ tra tấn ngươi trước mặt nó, để nó hiểu cái gì gọi là hiện thực”

“Mục Ngưng? Nàng bị nhốt rồi ư?” La Chinh cau mày lại.

Mục Huyết Dung hừ một tiếng, không thèm trả lời câu hỏi của La Chinh.

Nàng ta cũng không thể dùng chuyện này để kích thích La Chinh.

Dù sao dưới cái nhìn của nàng ta, việc xấu trong nhà không nên đem ra ngoài nói.

Mục Huyết Dung vô cùng thất vọng về Mục Ngưng bởi chuyện xảy ra trong biển Thời Gian, nhất là sau khi nàng ta nhìn ra tâm sự của Mục Ngưng, nàng ta càng tức giận hơn.

Mục Huyết Dung hạ lệnh giam Mục Ngưng lại, cho tới giờ vẫn không cho phép Mục Ngưng bước chân ra ngoài một bước.

Nhưng tính tình của Mục Ngưng lại quật cường y hệt tỷ tỷ mình, cho tới giờ nàng vẫn không chịu cúi đầu nhận thua.

Ánh mắt của Mục Huyết Dung chậm rãi dời đến người Vũ Thái Bạch, lạnh giọng nói: “Ngươi tính toán cũng coi như không tệ.

Đáng tiếc lần này nhất định sẽ bại, không biết ngươi đã tính tới kết cục của mình chưa?”

Sắc mặt Vũ Thái Bạch vẫn bình tĩnh như nước.

Thực lực của Vũ Thái Bạch từng dẫn đầu trong đám chân thần đại viên mãn.

Trong đám chân thần đại viên mãn của các nhà quyền thế, người duy nhất có tư cách đối kháng với hắn ta, cũng chỉ có Đông Phương Thái Thanh mà thôi.

Hiện tại, sau khi hoàn toàn nắm giữ linh sơn Bất Chu trong tay, thực lực của Vũ Thái Bạch lại tiến thêm một tầng, hoàn toàn kéo dài khoảng cách với chân thần đại viên mãn, đủ để đối kháng với thánh nhân.

“Bại?” Vũ Thái Bạch chỉ nhàn nhạt hỏi ngược lại một câu: “Ngươi thua trong tay ta bao nhiêu lần, ta không nhớ rõ nữa rồi, người còn nhớ không?”

Nghe thấy thế, ánh mắt Mục Huyết Dung lại trầm xuống, lập tức nàng ta nghĩ tới điều gì đó, cười lạnh: “Vậy ta chúc lần này ngươi có thể thành công” Sau đó nàng ta liền bước lên bậc thang.

Mà trên bậc thang, đám chân thần cấp cao của gia tộc quyền quý trong liên minh Mục gia, Đông Phương gia, Đường gia, Phương gia nhao nhao quăng ánh mắt tràn ngập địch ý tới.

La Yên đứng ở phía sau La Chinh vẫn một mực im lặng.

Nàng đã không còn là cô thiếu nữ ngây thơ, không biết gì của ngày nào nữa.

Ca ca của nàng suýt chút nữa là chết trong tay cô gái này.

Nàng cũng biết, lần Đạo Tranh này nhất định đối phương đã chuẩn bị đầy đủ…

Đợi đến khi Vũ Thái Bạch dẫn La Chinh và La Yên bước lên bậc thang, tìm chỗ thuộc về La gia ngồi xuống, La Yên bỗng nhiên ghé sát mặt lại, nhỏ giọng nói: “Ca, e rằng tại thời điểm Đạo Tranh, đám người này đều sẽ nhằm vào ca”

La Chinh gật gật đầu, cười nói: “Đương nhiên là thế rồi”

Hắn bị nhằm vào không phải chỉ mới lần một lần hai, có thể nói hắn đã quen lâu rồi.

“Yên Nhi sẽ bảo vệ ca ca” Vẻ mặt La Yên hết sức nghiêm túc nói: “Bây giờ Yên Nhi có thực lực rồi, đợi đến khi vào trong vùng đất tuyệt sát, ca ca cứ đi theo ta là được.

Nếu ai dám động thủ, Yên Nhi sẽ… giết hết bọn chúng”

Trên gương mặt trắng trẻo dịu dàng của nàng hiện lên một vẻ kiên định.

Thấy La Yên nghiêm túc như vậy, trong lòng La Chinh dâng lên cảm giác đau lòng mà trước nay chưa từng có.

Nếu có lựa chọn, hắn tình nguyện đặt La Yên ở trong Tiên phủ sống bình yên, chứ không phải đi chém giết cùng với mình.

* Waka là đơn vị duy nhất tại Việt Nam sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.

Các cơ quan, tổ chức, cá nhân khác sao chép, đăng tải tác phẩm là vi phạm bản quyền.

Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.

Trân trọng!


Chương 2024: Đông Phương Quỷ

Từ khi La Chinh bước vào đại điện, diện tích của đại điện này bỗng trở nên nhỏ béHơn một nửa đám chân thần cấp cao trong đại điện không phải tham gia Đạo Tranh lần đầu, bọn họ không cho rằng Đạo Tranh lần này có gì khác biệt.

Có một vài người biết chuyện, thấy Vũ Thái Bạch xuất hiện cũng mơ hồ dự liệu được chuyện gì…

Có lẽ, lần Đạo Tranh này thật sự có chút khác biết.

Bầu không khí kỳ lạ trong đại điện kéo dài một lúc lâu, đến tận khi Kiếm Vô Ngân dẫn đám người Kiếm tộc bước vào.

Trên mặt ông lộ ra một nụ cười thản nhiên.

Sau khi bước vào đại điện, ánh mắt ông liền rơi trên đám người Đông Phương Thái Thanh.

Sau đó ông mỉm cười: “Thật ngại quá, lần này danh ngạch(*) mà Kiếm tộc cho nhóm quyền thế… giảm một nửa”

(*) Danh ngạch: chỉ người trong danh sách.

“Cái gì?”

Sắc mặt của đám chân thần đại viên mãn trong đại điện liên tục biến đổi.

Đám chân thần cấp cao thì đều bối rối…

Nhất là Đông Phương Thái Thanh, trong đôi mắt ông ta lóe lên một tia sáng, giống như muốn dùng ánh mắt để xuyên thủng Kiếm Vô Ngân vậy.

“Dựa theo giao ước, những lần Đạo Tranh trước, Kiếm tộc sẽ dành cho mỗi gia tộc quyền thế sáu danh ngạch.

Bây giờ đột nhiên giảm một nửa là có ý gì?” Đông Phương Thái Thanh lạnh lùng nói.

Đông Phương Thái Thanh có tính cách điềm tĩnh, đương nhiên ông ta sẽ không giống như Mục Huyết Dung thở hổn hển tranh cãi vô vị với La Chinh và Vũ Thái Bạch, ông ta là một người chỉ quan tâm tới kết quả.

Đông Phương Thái Thanh biết rõ lần Đạo Tranh này có hàm ý gì…

Lần Đạo Tranh này, đồ mà Đông Phương gia không lấy được, Vũ Thái Bạch cũng đừng mong chiếm được.

Vì thế những chân thần cấp cao mà ông ta dẫn tới đều là cường giả đỉnh phong trong Đông Phương gia.

Mục đích của những chân thần cấp cao này không phải là thu được truyền thừa của bộ hài cốt, mà là tiêu diệt sạch tất cả những mục tiêu có thể có khả năng giành được truyền thừa.

Trong đó, đương nhiên bao gồm cả La Chinh.

Kiếm Vô Ngân cười khà khà, lạnh nhạt liếc nhìn Đông Phương Thái Thanh: “Nực cười, từ lúc nào Kiếm tộc ta có giao ước như thế với Đông Phương gia các ngươi? Đường gia các người có không? Mục gia các người cũng có không?”

Kiếm Vô Ngân hùng hổ thốt lên mấy câu, hỏi một lượt đám đại viên mãn.

Đúng là như vậy, Kiếm tộc chưa từng có bất cứ giao hẹn nào với các gia tộc quyền thế.

Đạo Tranh mà người ta tổ chức, bất cứ chân thần nào trong Thần vực cũng có tư cách tham gia, Kiếm tộc chưa bao giờ cự tuyệt bất cứ người nào tới, chỉ cần có thể vượt qua hai lần sát hạch là được rồi.

Nhưng không biết vì sao, sau này Kiếm tộc bỗng nhiên cho quyền thế không ít danh ngạch.

Mỗi đảo nổi đều có chỉ tiêu sáu người, những người này đều được sàng lọc theo cách khác.

Nhưng đó là Kiếm tộc chủ động cho bọn họ, chỉ là lòng người luôn như thế, điều gì duy trì trong thời gian dài, liền cho là chuyện đương nhiên.

Nhưng bọn họ lại quên mất, đây vốn là Kiếm tộc chủ động cho họ, lúc nào người ta không muốn cho nữa thì đương nhiên sẽ không cho…

“Nói thật, nếu ta không cho các người danh ngạch nào thì các người cũng phải yên phận mà cút xéo khỏi đây” Kiếm Vô Ngân cười lạnh nói.

Đám người Đông Phương Thái Thanh, Mục Huyết Dung cau mày…

Bình thường người của Kiếm tộc đều rất thân thiện, ngay cả những thánh nhân này, lúc bình thường cũng sẽ không đối xử lạnh lùng với đám đại viên vãn bọn họ.

Nhìn thái độ lúc này của Kiếm Vô Ngân, bọn họ đã hiểu, Kiếm tộc đã lựa chọn đứng về phía Vũ Thái Bạch.

Mục Huyết Dung có ý định nói vài câu khí phách, nhưng bị Đông Phương Thái Thanh đứng bên cạnh lôi lại, lắc đầu.

Ở dưới mái hiên nhà người ta, không thể không cúi đầu, cho dù Mục Huyết Dung tranh luận dựa vào lý lẽ thì đã sao? Ngộ nhỡ khiến Kiếm Vô Ngân tức giận, thực sự không cho danh ngạch nào thì đó mới là phiền toái lớn nhất.

Mỗi gia tộc quyền quý bị giảm một nửa danh ngạch… Bọn họ cũng không thiếu người, chí ít vẫn còn một cơ hội nhỏ nhoi.

“Còn lại một nửa danh ngạch, đã là không tệ rồi” Đông Phương Thái Thanh nín nhịn đáp.

“Ha ha, vậy là tốt rồi”

Kiếm Vô Ngân liếc mắt nhìn chúng thần ở trong đại điện, sau đó lớn tiếng nói: “Chư vị tham gia Đạo Tranh, mọi người cũng đã hiểu sự nguy hiểm trong vùng đất tuyệt sát rồi chứ? Vùng đất tuyệt sát dùng cho Đạo Tranh còn nguy hiểm hơn ở đây nhiều.

Trong vùng đất tuyệt sát, thứ chúng ta bảo vệ không phải thực lực của các ngươi mà là chân ý của đạo.

Nếu như ai chỉ mới tu được vẻn vẹn vài câu chân ý của đạo, bây giờ có thể rút lui, không đến lúc chết lại nguyền rủa lão hủ”

“Không ai rút lui sao?” Kiếm Vô Ngân lại hỏi một lần nữa.

Tuy gần như không có chân thần nào muốn buông bỏ cơ hội không dễ giành được này, nhưng lần nào Kiếm tộc cũng theo lệ hỏi một lần.

Sau khi hỏi xong, Kiếm Vô Ngân phất tay một cái: “Xuất phát”

Sau đó, mọi người lục tục rời khỏi đại điện này, đi tới quảng trường ở ngoài cửa đại điện.

Sau khi Kiếm Vô Ngân rời khỏi đây, ông nhẹ nhàng vỗ tay một cái.

“Vèo vèo vèo vèo vèo vèo…”

Trên Nhược Mộc cấm bay.

Nhưng đó là nhằm vào người ngoại tộc.

Nhược Mộc này khổng lồ như vậy, bản thân người của Kiếm tộc chạy một vòng cũng phải mất mười ngày đến nửa tháng.

Nếu như chạy từ đầu này tới đầu khác thì còn phải mất đến nửa năm.

Bản thân người của Kiếm tộc có thể vận dụng một pháp bảo phi kiếm đặc biệt.

Sau cái vỗ tay của Kiếm Vô Ngân, vô số phi kiếm liền đột nhiên dừng lại.

“Mỗi người chọn một thanh kiếm, những thanh kiếm này không cần nhận chủ, chỉ cần rót thần thức vào trong đó là có thể điều khiển được” Kiếm Vô Ngân từ tốn nói.

La Yên nhìn thoáng qua đám phi kiếm, nàng nhẹ nhàng nhảy bật lên, đứng vững vàng trên một thanh phi kiếm.

La Chinh cũng chậm rãi bước lên một thanh phi kiếm, rót thần thức vào trong thân kiếm…

“Vù vù”

Hắn cảm nhận được thân kiếm rung lên kêu vù vù, sau đó nhẹ nhàng bay lên.

Có khoảng chừng một nửa số người trong nhóm chân thần cấp cao tới từ các gia tộc quyền quý phải ở lại.

Bởi vì Kiếm Vô Ngân chỉ chuẩn bị ngần này phi kiếm, cho dù có nhiều chân thần hơn cũng chẳng có cách nào đi được.

Thấy Kiếm Vô Ngân sắp xếp như vậy, Đông Phương Thái Thanh càng hiểu rõ hơn, e rằng lão già Kiếm Vô Ngân này đã bí mật mưu tính với Vũ Thái Bạch từ lâu.

“Quỷ” Bỗng nhiên, Đông Phương Thái Thanh hô lên một tiếng.

Có một người tóc bạc trắng, ước chừng ba mươi tuổi đứng trước người ông ta, quay đầu lại nhìn Đông Phương Thái Thanh.

Đây là đệ đệ ruột của ông ta – Đông Phương Quỷ.

Cũng là người bị Đông Phương Thuần Quân đặc biệt chọn lựa ra.

Bởi vì Đông Phương Quỷ là người nổi trội nhất trong nhóm những người đứng đầu chân thần cấp cao.

Có thể nói dưới đại viên mãn, Đông Phương Quỷ có năng lực đứng thứ nhất.

Mục tiêu của y chính là giết đám người mà Vũ Thái Bạch đưa tới…

Chính là La Yên và La Chinh.

* Waka là đơn vị duy nhất tại Việt Nam sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.

Các cơ quan, tổ chức, cá nhân khác sao chép, đăng tải tác phẩm là vi phạm bản quyền.

Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.

Trân trọng!

Đông Phương Thái Thanh không đoán ra được ai sẽ là người được Vũ Thái Bạch chọn ra để nhận truyền thừa của bộ hài cốt kia.

Vì thế, biện pháp tốt nhất chính là diệt trừ cả hai người.

Cho dù cuối cùng Đông Phương Quỷ có giết được La Chinh và La Yên hay không… y vẫn sẽ tự sát.

E rằng đây là lần cuối cùng ông ta thấy đệ đệ của mình.

“Yên tâm đi” Ánh mắt của Đông Phương Quỷ lặng lẽ lướt qua hai huynh muội La Chinh, trong mắt y không hề có chút ý coi thường nào.

Sau đó, y liền quyết tâm giẫm lên một thanh phi kiếm.

Chờ đến khi tất cả đám chân thần đứng trên phi kiếm sẵn sàng, Kiếm Vô Ngân cũng bước chân lên một thanh phi kiếm, lao về phía trước, đồng thời để lại một câu: “Đuổi theo”

“Vèo vèo vèo vèo…”

Đám người La Chinh cũng đạp phi kiếm bay lên, đuổi theo Kiếm Vô Ngân, bay ra phía ngoài thần thành Hóa Kiếm.

Vũ Thái Bạch đợi hai huynh muội La Chinh rời đi, hắn ta cũng quay đầu rời khỏi nơi đây.


Chương 2025: Mùi thối rữa

Bên trên thân chính của Nhược Mộc này có diện tích quá lớnTừ đầu này nhìn về phía đầu kia, không nhìn thấy điểm cuối đâu, mọi người đạp phi kiếm bay vút đi, giống như bay trên bình nguyên vậy.

Điều khác biệt duy nhất chính là phía dưới mặt đất không phải thảo nguyên, cũng chẳng phải sa mạc, đầm lầy, mà là lớp vỏ màu nâu xám của Nhược Mộc.

Mặc dù, thần thành Hóa Kiếm là thần thành trung tâm của Kiếm tộc, nhưng vị trí của nó cũng không phải chính giữa của Nhược Mộc, mà hơi lệch về hướng bắc so với vị trí trung tâm.

Hiện tại, cả đám người đi một mạch về hướng nam, sau khoảng thời gian đốt hết ba đến năm nén hương, liền thấy một vết nứt.

Vết nứt này chỉ là một cái khe bên trên Nhược Mộc mà thôi, nhưng trước mặt mọi người, nó giống như một hẻm núi lớn vậy.

Trường kiếm của Kiếm Vô Ngân nhẹ nhàng thay đổi phương hướng, hơi chếch xuống phía dưới, bay xuôi theo vết nứt này.

Chúng chân thần theo sát phía sau…

Khi liên tục đi xuống phía dưới, vết nứt này càng lúc càng rộng, đồng thời một vết nứt còn to hơn lại hiện ra trước mặt mọi người.

Những vết nứt này giao nhau, cuối cùng hình thành một cái khe lớn, lúc này La Chinh mới hiểu ra.

Đây giống như một vết thương của Nhược Mộc.

Chẳng lẽ do con côn trùng lớn kia tạo thành?

Lỗ thủng lớn chừng mấy trăm dặm, đứng trên phi kiếm nhìn về phía xa xa, không nhìn thấy đáy.

Chỉ một lát sau, Kiếm Vô Ngân liền đứng ở giữa khe, ông đã xác minh suy đoán của La Chinh.

“Đến nơi rồi, chư vị.

Lão hủ cũng chỉ có thể đi cùng mọi người đến đây mà thôi.

Từ đây xuống dưới là một cái hang lớn thẳng đứng, cao khoảng ba ngàn vạn trượng, trên đường đi có vô số nguy hiểm, bây giờ ai từ bỏ, có thể quay lại” Kiếm Vô Ngân thản nhiên nói.

Đám chân thần yên lặng đứng trên phi kiếm, trong không gian chỉ có tiếng gió thổi vù vù.

Đã đi tới bước này, chẳng có người nào là muốn từ bỏ.

La Yên đứng thẳng người, trên mặt là vẻ kích động và hưng phấn.

Đông Phương Quỷ và đám chân thần cấp cao của liên minh quyền thế Mục gia, Đường gia và Phương gia, dùng ánh mắt âm u nhìn về phía huynh muội La Chinh và La Yên, mỉm cười: “Chúc các ngươi may mắn”

“Vèo…”

Từng thanh phi kiếm xoay vòng, lao thẳng xuống dưới.

Kiếm Vô Ngân nhìn cái bóng của đám chân thần kia dần nhỏ đi, cuối cùng hóa thành từng chấm đen, biến mất trong hang động lớn.

Ông đứng ở phía trên hang động một lúc, thì ở một phương hướng khác, lại có mười hai thanh phi kiếm lao tới.

Những người này mặc đồ màu trắng, hiển nhiên là đệ tử của Kiếm tộc, hơn nữa còn đều là chân thần cấp cao.

“Tham kiếm Vô Ngân đại nhân”

Chân thần cấp cao cầm đầu quỳ một chân xuống phi kiếm, trường kiếm chẳng hề lắc lư chút nào, rõ ràng đây là người đã tu thuật ngự kiếm tới cực hạn.

“Tham kiếm Vô Ngân đại nhân…”

Mười một chân thần cấp cao khác cũng quỳ một chân xuống.

“Miễn lễ” Kiếm Vô Ngân nhẹ nhàng khoát tay áo, lập tức nói: “Các đệ tử quyền thế đã đi xuống, bây giờ tới phiên các ngươi.

Các ngươi là những đệ tử ưu tú nhất của Kiếm tộc ta.

Hy vọng các ngươi sẽ không làm ta thất vọng”

“Chúng ta sẽ dốc hết toàn lực” Gã chân thần cấp cao kia nghiêm túc đáp lời.

“Kiếm Ngao, nếu như các ngươi có thể giành được truyền thừa, nhất định phải cố gắng hết sức.

Có lẽ đây là cơ hội cuối cùng của chúng ta” Kiếm Vô Ngân lại nói: “Nếu như các ngươi không lấy được, hãy toàn lực phụ tá hai huynh muội La Chinh và La Yên.

Các ngươi nhất định phải cẩn thận đám liên minh quyền thế, nhất là Đông Phương gia”

“Chúng ta nhớ rồi” Chúng chân thần cùng đồng thanh trả lời.

Kiếm Vô Ngân đưa tay xuống dưới, từng sợi ánh sáng màu máu lấp lóe hiện ra.

Đó là một thanh huyết kiếm màu đỏ sậm, trên thân kiếm hiện ra hào quang yêu dị màu đỏ, nhìn một cái là biết, đó là tà kiếm.

Người của Kiếm tộc dùng kiếm vô cùng thận trọng, bọn họ khinh thường tà môn Ma đạo, rất ít khi sử dụng tà kiếm như thế này.

Đám chân thần kia vừa nhìn thấy huyết kiếm, sắc mặt liền biến đổi.

“Ta ban mười hai thanh kiếm Tai Kiếp này cho các ngươi, ở thời điểm quan trọng có thể dùng.

Hậu quả sử dụng thanh kiếm này thì các ngươi cũng biết rồi đó” Kiếm Vô Ngân nói đến đây, trên mặt toát ra một chút không đành lòng.

Kiếm Tai Kiếp là loại kiếm được một vị thiên tài đại viên mãn của Kiếm tộc phát minh ra vào ba mươi kỷ nguyên thần trước.

Tên đại viên mãn kia đã bị Kiếm tộc trục xuất, tất cả kiếm Tai Kiếp đều bị niêm phong, cấm sử dụng.

Thanh kiếm này quá âm tà, sử dụng chắc chắn phải chết, hơn nữa còn là bị các tai kiếp khốn khổ dằn vặt cho đến chết, thực sự không có chút nhân đạo nào.

Nhưng sử dụng kiếm Tai Kiếp có thể tăng thực lực bản thân lên cực nhanh trong khoảng thời gian ngắn.

Kiếm Vô Ngân hiểu lần Đạo Tranh này là cơ hội cuối cùng, không thể không ban kiếm Tai Kiếp đã được giải phong ấn cho đám chân thần cấp cao này.

Mỗi một gã chân thần cấp cao đi lên nhận một thanh kiếm Tai Kiếp.

Bọn họ hiểu rằng sau khi cầm kiếm, bản thân mình đã biến thành tử sĩ của Kiếm tộc, trên mặt hoặc ít hoặc nhiều cũng đều có một chút vẻ bi thương.

“Đi đi” Kiếm Vô Ngân quay đầu đi, không nhìn bọn họ nữa.

“Vèo vèo vèo…”

Mười hai vị chân thần cấp cao của Kiếm tộc cũng tiến vào trong khe sâu.

“Người tu kiếm đạo, vì muôn dân thiên hạ, chính trực không theo tà giáo, là vì…”

Giọng nói của Kiếm Vô Ngân theo gió vang rất xa, truyền tới tai của những đệ tử Kiếm tộc kia.

* Waka là đơn vị duy nhất tại Việt Nam sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.

Các cơ quan, tổ chức, cá nhân khác sao chép, đăng tải tác phẩm là vi phạm bản quyền.

Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.

Trân trọng!

Sau khi La Chinh tiến vào trong hang động, cảnh sắc chung quanh liền dần tối đi.

Đi dọc theo hang động xuống khoảng ngàn trượng, chân ý thiện niệm ở bên ngoài Nhược Mộc đã không thể truyền tới được nữa, thay vào đó là chân ý ác niệm.

“Đã tiến vào vùng đất tuyệt sát”

La Chinh bỗng cảm giác máu trong cơ thể đang sôi trào, ý chí chiến đấu mãnh liệt dần dần hiện lên.

“Ừm” La Yên khẽ gật đầu.

Đôi mắt nàng hơi nhắm lại, sau đó mở ra.

Trong đáy mắt tản ra hào quang màu tím nhạt.

Do tia hào quang màu tím nhạt này, trên khuôn mặt xinh đẹp kia của nàng lập tức lộ ra một chút quỷ dị.

Sau khi tiến vào vùng đất tuyệt sát, những chân thần khác cũng cảnh giác hơn, phi kiếm mà họ đang giẫm lên xoay ba trăm sáu mươi độ từ từ hạ xuống, đồng thời bản thân họ cũng tản thần thức ra, quan sát tỉ mỉ hoàn cảnh xung quanh.

Trong vùng đất tuyệt sát tầng ngoài của Nhược Mộc cũng đã ẩn giấu nguy hiểm không nhỏ rồi, huống chi nơi này lại là trung tâm của thân chủ Nhược Mộc.

Bốn phía yên lặng như tờ…

Thậm chí trong vùng không gian này, chẳng có cả khí lưu.

“Nhìn đi, côn trùng lớn”

Một gã chân thần cấp cao chỉ vào vách hang động.

Trong tầm mắt của mọi người xuất hiện một con côn trùng khổng lồ.

Chẳng ai nhìn thấy điểm cuối của cơ thể nó đâu, hình thể cũng vô cùng to lớn.

Cái hang động thẳng đứng này vô cùng rộng, nhưng thân thể của con côn trùng mập mạp, cồng kềnh này lại chiếm đến một nửa diện tích.

“Con côn trùng này đang ngủ say…” Có chân thần hạ giọng nói.

“Đừng sợ, những con côn trùng khổng lồ này chưa bao giờ tỉnh lại, chúng lớn lên trong lúc ngủ say, cũng sẽ tan biến trong giấc ngủ” Một chân thần khác nói.

Sau khi bọn họ xuống tiếp, con côn trùng khổng lồ thứ hai trên vách động cũng xuất hiện trước mắt mọi người.

Càng đi xuống, côn trùng khổng lồ càng nhiều.

Ba ngàn trượng…

Một vạn trượng…

Năm vạn trượng…

Từng dãy côn trùng khổng lồ đều đang ngủ say, không biết trong hốc cây sâu thẳm này có bao nhiêu côn trùng khổng lồ đang ngủ nữa.

Khi bọn họ hạ xuống độ sâu bảy vạn trượng…

Trong không khí bỗng nhiên tản ra một mùi thối rữa.

Tuy mọi người không biết nơi tản ra mùi này nhưng vẫn cảm giác được có gì đó không ổn.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
bộ này chương viết siêu chậm :Z . Mới check bên họ đâu đó khoảng hơn 17 chương mới thui bạn à ^^
https://audiosite.net
Mới check bộ này thiếu 1k chương :Z đã liên hệ cac CTV nhé hoàng anh ^^
https://audiosite.net
Mình sẽ ? CTV nhé bạn :)
https://audiosite.net
Chính xác thưa bạn ^^! - Bên TG họ nói sẽ ra phần 2 nhé bạn :) nên để cái kết mở đó bạn :D
https://audiosite.net
Dtu230 2 ngày trước
Truyện đến tập 138 hết chưa ad
https://audiosite.net
Bùi Thành Linh 3 ngày trước
Giọng đọc 2 còn ra không vậy ad
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 3 ngày trước
Ra thêm đi ad
https://audiosite.net
Saner 6 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Anh 6 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 3 tuần trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box