1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Bách Luyện Thành Thần
  4. Tập 398 : Dạy dỗ (c1986-c1990)

[Dịch] Bách Luyện Thành Thần

Tập 398 : Dạy dỗ (c1986-c1990)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1986: Dạy dỗ

Hiện tại, thấy bọn họ cứ xông lên như thế, trong lòng La Chinh vô cùng rối bờiKhi Thi Tiểu Xảo rời khỏi Tiên Phủ, kết giới cũng không thể ngăn cản được nàng.

Thế nhưng cho dù nàng đã phá kết giới để rời đi hay đã dùng tới một thủ đoạn đặc biệt nào đó để vượt qua thì La Chinh cũng không thể nào biết được.

Nếu một vị thần đại viên mãn có thể trực tiếp xé được tầng kết giới này, khiến không gian trong Tiên Phủ liên kết với không gian của Thần Vực thì hậu quả thật sự không thể nào tưởng tượng nổi.

Trong khi hắn còn đang suy nghĩ đắn đo thì A Phúc đã cũng vội vã lao ra nói: “Chủ nhân không cần lo lắng, bọn họ có thể tự vượt qua được tầng kết giới này”

Nghe thấy vậy, trong lòng La Chinh mới tạm thời trấn định lại.

Những người thân cận quan trọng nhất của hắn giờ đây gần như đều đang ở trong Tiên Phủ, đương nhiên hắn sẽ không để bọn họ xảy ra bất trắc.

Thấy khoảng cách của hai người trước mắt và kết giới càng lúc càng gần, thế nhưng tốc độ của bọn họ vẫn không chậm lại.

Nhị sư huynh bỗng đưa tay ra phía trước, lật xuống, trong bàn tay lập tức xuất hiện thêm một tấm lệnh bài nhỏ.

Lệnh bài chữ Tốn!

La Chinh liếc mắt nhìn tấm lệnh bài kia.

Tám tấm lệnh bài Khảm, Ly, Chấn, Tốn, Đoài, Khôn, Càn đều có những công dụng khác nhau, trong đó lệnh bài chữ Tốn chính là tấm lệnh bài đầu tiên mà La Chinh lấy được.

Tác dụng của tấm lệnh bài này dường như chỉ dùng để trốn hai con rối ở bên ngoài, bình an vào trong Tiên Phủ.

Sau khi La Chinh được A Phúc thừa nhận, lệnh bài chữ Tốn không còn có quá nhiều tác dụng với hắn, hắn có thể tùy ý tiến vào Tiên Phủ, càng có thể trực tiếp thông qua nút giao không gian trong cốc ở ngọn núi Đông Vực kia.

Sau đó, khi hắn lấy được lệnh bài chữ Cấn thì lại càng có thể về Tiên Phủ theo cách trực tiếp hơn.

Đương nhiên hắn cũng chưa từng nghĩ rằng lệnh bài chữ Tốn lại có sức mạnh như thế này.

Sau khi Nhị sư huynh sử dụng lệnh bài rồi tùy ý đánh vào kết giới, kết giới lập tức trở nên chập chờn, hút cả người hắn vào trong đó.

Cùng lúc đó, mục đồng cưỡi trâu xanh cũng giơ lên một tấm lệnh bài chữ Tốn, sau đó chui qua kết giới.

“Thùng, thùng, thùng…”

Trong nháy mắt, những con vượn kia lập tức đuổi theo bọn họ, đạp ra một cái hố to trên mặt đất bên ngoài kết giới.

Nhìn qua có vẻ chúng không cam lòng, điên cuồng đánh vào ngực, kích động nhe răng khiêu khích ở trước kết giới…

“Phù… Những con vượn chết tiệt này thật là khó chơi” Người đàn ông tóc dài thở hổn hển.

“Hàm An, Bình Huyễn, đã lâu không gặp” A Phúc nghênh đón, mỉm cười chào người đàn ông tóc dài.

Hàm An chính là nhũ danh của Nhị sư huynh Ngự Thần Phong, còn Bình Huyễn chính là nhũ danh của Đại sư huynh Tịnh Vô Huyễn.

Có vẻ A Phúc cũng khá thân thiết nên hắn luôn gọi tên cúng cơm của họ.

Ngự Thần Phong và Tịnh Vô Huyễn lập tức nhìn về phía tiếng gọi vừa phát ra, đôi mắt họ cùng lúc tập trung trên người La Chinh, sau đó di chuyển sang Hàm Cửu Di, Ninh Vũ Điệp và những cô gái khác ở phía sau lưng La Chinh.

Ở cách đó không xa, Mộ Minh Tuyết và Tô Linh Vận nghe tin cũng nhanh chóng chạy tới.

“Đây, đây không phải chính là tiểu sư đệ hay sao? Chẳng ngươi phải đã đi đến núi Bất Chu rồi à? Sao bây giờ lại ở trong Tiên Phủ này! Vị này… Vị này chính là á thánh Hàm gia!” Ngự Thần Phong trợn tròn mắt ngạc nhiên, đương nhiên hắn biết cái tên La Chinh này.

Tịnh Vô Huyễn cũng hơi sững sờ.

Sau khi nghe được những lời nói kia của Vũ Thái Bạch ở đảo nổi, hai người bọn họ lập tức hành động.

Rời khỏi đảo nổi Cố gia, bọn họ không hề biết những chuyện đã xảy ra trên biển Thời Gian, đương nhiên cũng không ngờ sẽ gặp mặt tiểu sư đệ La Chinh trong Tiên Phủ này.

“Hai vị, đã lâu không gặp” Hàm Cửu Di khẽ gật đầu.

Hàm Cửu Di, Tịnh Vô Huyễn và Ngự Thần Phong đều quen biết nhau.

“Đại sư huynh, Nhị sư huynh, lần đầu gặp mặt!” La Chinh chắp tay về phía hai vị kia.

Mặc dù đã sớm biết đến đại danh lừng lẫy của hai vị sư huynh này, nhưng đây gần như là lần gặp mặt đầu tiên của hắn.

Sau khi chào hỏi, La Chinh mời hai vị sư huynh vào trong phủ.

“Chờ một chút” Ngự Thần Phong bỗng nhiên phất tay, ánh mắt hắn nhìn chằm chằm về phía La Chinh không có một chút ý tốt nào: “Tiểu sư đệ! Ta nhớ lúc ấy ta đã từng nói, chờ sau khi ngươi có thể chạy đến Thần Vực, ta sẽ phải gặp gỡ thật đàng hoàng!”

Nghe tới đây, khóe miệng Tịnh Vô Huyễn hơi cong lên.

Hắn biết rõ tính cách của Hàm An, một khi người này đã muốn làm điều gì thì nhất định sẽ thực hiện, từ trước đến nay không có trường hợp ngoại lệ.

Nhưng hắn cũng không hề ngăn cản.

Mặc dù đầu óc của Ngự Thần Phong ít nhanh nhạy, thế nhưng khi ra tay cũng biết nặng nhẹ, đồng thời Tịnh Vô Huyễn hắn cũng rất muốn biết, rốt cuộc thực lực của tiểu sư đệ này tới đâu mà lại đáng để sư phụ giao cả tòa Tiên Phủ này cho hắn?

La Chinh còn chưa kịp mở lời, thân hình của Ngư Thần Phong đã biến mất, xuất hiện ngay sau lưng hắn.

Phân thân của Ngự Thần Phong ở Chân Tuyệt Lộ không được coi là quá lợi hại.

Thế nhưng bây giờ hắn lấy tu vi của thần đại viên mãn để ra tay.

“Vù…”

Khi Ngự Thần Phong xuất hiện ở phía sau La Chinh, hắn liền trở tay tung ra một chưởng.

*Waka là đơn vị duy nhất sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.

Các cá nhân, tổ chức khác sao chép, đăng tải tác phẩm dưới bất kỳ hình thức nào đều là hành vi vi phạm bản quyền.

Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.

Trân trọng!

Ở trong biển Thời Gian, La Chinh đã dùng ấn ngọc để áp chế tất cả các vị thần đại viên mãn.

Dù sao hắn cũng mới chứng được thần đạo, chỉ là một vị thần cấp thấp mà thôi, so với thần đại viên mãn thì thực lực cách nhau như trời với đất, nào có thể tránh được?

Hắn muốn phản ứng, nhưng bàn tay kia đã nặng nề đánh vào sau lưng La Chinh.

“Ầm!”

La Chinh cũng cảm nhận được một sức mạnh to lớn đổ dồn lên người, khiến cả người hắn không tự chủ được mà ngã nhào về phía trước.

Nhìn thấy sẽ ngã rất mất mặt, hắn nhanh chóng chống hai tay xuống đất, lộn một vòng rồi vững vàng đứng lên: “Nhị sư huynh, giờ không phải lúc để tranh tài…”

Tuy nhiên, Ngự Thần Phong vốn không nghe, hắn nghiến răng cười gằn nói: “Trước kia ngươi cũng có cho ta cơ hội thật tốt để nói chuyện đâu!”

Ở Chân Tuyệt Lộ, La Chinh sợ Ngự Thần Phong sẽ phản kích, nên cố hết sức chém một đao, tách ra hai luồng khí âm dương tạo thành thân thể thánh tộc.

Đến tận khi chỉ còn lại một chút hơi tàn, hắn mới để cho Ngự Thần Phong nói mấy câu.

Vì thế Ngự Thần Phong luôn ghim trong lòng…

Hắn nói là muốn cùng tranh tài với La Chinh, thế nhưng trên thực tế là muốn dạy dỗ La Chinh một lúc.

Vừa dứt lời, Ngự Thần Phong lập tức biến mất.

“Ầm!”

Một quyền nữa rơi vào giữa bụng của La Chinh, đánh bay La Chinh ra ngoài.

Khi La Chinh còn chưa rơi xuống đất, thân hình Ngự Thần Phong chợt lóe, tiếp tục xuất hiện phía dưới chỗ La Chinh sắp rơi, bày ra một tư thế vô cùng ung dung, đồng thời lại là một quyền đơn giản…

“Ầm ầm ầm…”

Chỉ thấy thân hình Ngự Thần Phong không ngừng lóe lên trong không trung, còn La Chinh thì giống như một quả bóng da không ngừng bị đánh tới đánh lui mà không có một chút sức mạnh nào để đánh trả.

“Có vẻ thực lực của tiểu sư đệ cũng rất bình thường.

Rất có thể sẽ bị đánh” Tịnh Vô Huyễn nhìn La Chinh ở giữa không trung, thản nhiên nói.

“Này! Mau dừng tay! Các ngươi xem Đại sư huynh là cái gì! Nào có ai vừa gặp mặt đã vội vã đánh người!” Ninh Vũ Điệp thấy La Chinh bị người thanh niên tóc dài kia đánh đập tới tấp, rõ ràng vô cùng đau lòng.

Ngược lại, Huân không nói gì.

Mặc dù không nhìn ra được tu vi của hai người kia như thế nào, nhưng nàng vẫn có thể cảm nhận được Ngự Thần Phong không có ý xấu, khi ra tay cũng biết nặng nhẹ, có chừng mực.

“Ầm, ầm ầm…”

La Chinh cũng hoa mắt chóng mặt khi bị đánh tới tấp như vậy.

Được bộ quần áo đồng tâm bảo vệ, công kích của Ngự Thần Phong không thể khiến hắn bị thương được.

Nhưng bị người khác trêu đùa như vậy cũng tương đối khó chịu.

Thế nhưng, ngay cả bóng dáng của Ngự Thần Phong hắn cũng không thể bắt được thì biết trả đũa như thế nào?

“Phía sau!”

Hắn lộn người giữa không trung, nhanh chóng xoay người, muốn bắt lấy Ngự Thần Phong.

Chỉ cần có thể bắt được người này thì dựa vào sức mạnh cũng có thể khiến hắn nếm mùi đau khổ…

La Chinh đã đoán đúng chính xác vị trí của Ngự Thần Phong, thế nhưng người kia đã nhanh chóng bơi đi như một con cá.

Nhẹ nhàng bơi đi rồi nhẹ nhàng trốn sang một bên, sau đó tiếp tục xuất hiện ở phía trên.

Hắn muốn dùng một cước đạp bay La Chinh đi!

“Bát Khúc Phi Yên!”

Bất đắc dĩ La Chinh cũng phải thi triển Bát Khúc Phi Yên, thân hình tung bay như tờ giấy vậy.

“Có tác dụng không? Hãy nhớ đây là công pháp Nhị sư huynh tiến cử cho ngươi!” Ngự Thần Phong cười vang, một cước này của hắn đá La Chinh ra xa.

Nhưng ngay khi vừa đá vào, hắn nhanh chóng cảm thấy có điều gì đó kỳ lạ.

Hắn nhìn thấy được một tia Chân Ý khó hiểu trên người La Chinh, trên mặt hắn vô cùng bất ngờ.

Chỉ bằng một tia Chân Ý sáp nhập vào thân pháp Bát Khúc Phi Yên, La Chinh đã vô cùng thư thái tránh được chiêu này của Ngự Thần Phong, sau đó nhanh chóng đưa tay giữ lấy một chân kia của hắn.

Cùng lúc đó, La Chinh mỉm cười nói: “Nhị sư huynh, đến lượt ta rồi!”


Chương 1987: Âm Dương Hỗn Độn

La Chinh còn đang đứng trên không trung, giờ bỗng lật người lại, chẳng khác gì hung hăng đạp Ngự Thần Phong xuốngLa Chinh đã chuẩn bị từ lâu, cho nên không thể xem thường sức mạnh bộc phát ra trong kích này của hắn được!

Mà Ngự Thần Phong lại không kịp đề phòng, thậm chí còn không kịp ra bất kỳ một động tác phản ứng nào khác!

“Ầm!”

Ngự Thần Phong nằm trong hố to, ánh mắt sững sờ.

Còn La Chinh vững vàng dừng ở bên miệng hố, trên mặt là một nụ cười thản nhiên, sâu trong ánh mắt mơ hồ có một tia hưng phấn.

Vừa vận dụng Bát Khúc Phi Yên, La Chinh cũng phát hiện ra dường như có thể tự dung hợp đạo Chân Ý!

Mặc dù khoảng thời gian này La Chinh cũng từng suy nghĩ đến chuyện đạo Chân Ý này, nhưng sảnh bên đã bị Hàm Cửu Di chiếm mất, hắn cũng không vội nên lĩnh ngộ về đạo Chân Ý vẫn còn rất nông cạn, kém xa La Niệm.

Thân pháp Bát Khúc Phi Yên vốn là di chuyển theo gió, nhưng khi vận dụng, La Chinh dường như lại dựa vào bản năng, dung hợp một tia đạo Chân Ý vào trong đó.

Hắn cũng chưa lĩnh ngộ được nửa phần giống như Hàm Cửu Di, thậm chí La Chinh cũng không ý thức được đạo Chân Ý chính là “đạo pháp tự nhiên”.

Hiện tại, sau khi nhận ra tia đạo Chân Ý này, hắn cũng cảm nhận được sự lợi hại của nó, đương nhiên rất hưng phấn.

Ninh Vũ Điệp còn đang vô cùng bất mãn, bây giờ thấy La Chinh đánh “Nhị sư huynh” rơi xuống dưới đất thì trên khuôn mặt lại nhanh chóng xuất hiện nụ cười, chỉ thiếu điều nói ra câu: “Đáng đời”.

“Đây là… Đạo Chân Ý! Ngươi ngộ ra từ đâu?” Hai mắt Tịnh Vô Huyễn đầy vẻ bất ngờ.

Ngự Thần Phong nghe nói vậy thì miệng hơi mở ra.

Sư huynh đã hỏi ra vấn đề hắn muốn hỏi, nên trên mặt cũng mơ hồ có vẻ tủi thân.

Mặc dù hắn chưa sử dụng thần cách, không cẩn thận bị La Chinh đắc thủ, nhưng dù sao hắn cũng là một vị thần đại viên mãn!

Hắn muốn dạy dỗ tên nhóc này một trận, nhưng kết quả lại không như những gì hắn tưởng tượng, thật là mất hết thể diện…

Có thể La Chinh chỉ là một tên nhóc xuất thân từ một vũ trụ nhỏ xíu, sau đó nhận được truyền thừa của Tiên Phủ, đi một vòng quanh Thần Vực thì lại gặp được cơ duyên lĩnh ngộ đạo Chân Ý? Như vậy thì làm gì có công bằng đâu nữa…

Truyền thừa của đạo Chân Ý ở Thần Vực quá ít, đừng nói đến những vị thần đại viên mãn bọn họ, cho dù là các thánh nhân cũng rất ít khi có cơ hội tiếp xúc.

Trên thực tế, Ngự Thần Phong và Tịnh Vô Huyễn đều đang tu luyện đạo Chân Ý.

Ban đầu, Cưu Thánh giao cho Cố Bắc một tấm chữ Phạn màu vàng.

Cố Bắc đã phải mất rất nhiều năm mới khám phá được huyền bí trong đó.

Thế nhưng, thứ khám phá ra được cũng chỉ là một bản thiếu sót.

Đó cũng chính là chân ý Âm Dương Hỗn Độn mà Cố Bắc đang tu luyện!

Thế nhưng Cố Bắc từng nói, bản chân ý Âm Dương Hỗn Độn này chỉ là một đoạn ngắn ở giữa mà thôi.

Bản ông lấy được là bản thiếu của thiếu…

Thế nhưng dựa vào thiên phú yêu nghiệt của mình, Cố Bắc đẩy trước đưa sau, bày ra thiên địa bát quái, lại để La Tiêu lấy Đại Diễn hỗ trợ suy tính, cuối cùng dần dần bổ sung thêm phần đầu và phần cuối.

Đạo Chân Ý, chỉ thiếu một chữ thôi cũng đã có thể sai nghìn dặm, hoàn toàn không có ý cảnh.

Tâm pháp Chân Ý mà Cố Bắc tu luyện dĩ nhiên không phải là đạo Chân Ý thực sự, thế nhưng chân ý Âm Dương Hỗn Độn tích chứa trong đó đã cực kỳ lợi hại.

Tất cả các thần đạo Tịnh Vô Huyễn và Ngự Thần Phong tu luyện đều được truyền từ Cố Bắc.

Bọn họ luyện theo bản “tâm pháp ngụy chân ý” mà Cố Bắc truyền lại nhưng cũng đã thu được lợi ích không nhỏ.

Trái lại với sự hưng phấn của hai vị đồ đệ, Cố Bắc lại vô cùng lo lắng nói: “Bản tâm pháp Chân Ý này chỉ như một chiếc thuyền nhỏ được vá lại mà thôi.

Khi phải đi qua đại dương dài vô tận kia, có lẽ ngày nào đó sẽ bị chìm mất.

Như vậy thì đã định trước sẽ không thể qua được đại dương này”

Thế nhưng, tu vi của Tịnh Vô Huyễn và Ngự Thần Phong mới chỉ là thần đại viên mãn.

Sau khi qua dòng sông thần đạo để đến đại dương thì cũng là chuyện phải được phong thánh đã, thế nên bọn họ cũng sẽ không suy nghĩ nhiều như vậy.

Được sư phụ truyền lại bản chân ý Âm Dương này đã là sự may mắn cực lớn đối với họ rồi.

Chỉ với bản chân ý không hoàn chỉnh này, hai vị thần đại viên mãn Tịnh Vô Huyễn và Ngự Thần Phong đã vô cùng nở mày nở mặt, gần như đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi.

Đương nhiên hai vị thần đại viên mãn này cũng vì thế mà kiêu ngạo.

Nhưng tiểu sư đệ vừa đến Thần Vực được một thời gian ngắn, làm sao hắn có thể tu được một đạo Chân Ý khác như vậy?

Thấy Đại sư huynh hỏi, La Chinh lúc ấy mới buông tay, bất đắc dĩ cười nói: “Hai vị sư huynh, mời vào phủ trước rồi nói chuyện sau!”

Ngự Thần Phong bò ra khỏi hố, sắc mặt hơi buồn bực.

Nhưng hắn vẫn chú ý đến sắc mặt của Đại sư huynh, thận trọng hỏi: “Hay chúng ta thử đấu lại một lần nữa…”

Hắn vừa dứt lời, Tịnh Vô Huyễn trừng mắt nhìn hắn: “Ngươi có thôi đi không?”

Lúc này Ngự Thần Phong mới im lặng, ngoan ngoãn đi phía sau Tịnh Vô Huyễn.

Trên đường vào Tiên Phủ, Tịnh Vô Huyễn hỏi tại sao La Chinh lại ở Tiên Phủ mà không đến núi Bất Chu.

La Chinh kể tóm tắt những chuyện xảy ra khi tiến vào đảo nổi một lần…

“Cái gì? Thì ra ngươi chính là người giấu tên!”

Khi La Chinh kể về những chiến thắng không ngừng của mình ở đấu trường của các vị thần, giọng Nhị sư bỗng vang lên như sấm sét, chấn động khắp quảng trường trong Tiên Phủ.

Tịnh Vô Huyễn bất đắc dĩ nhìn hắn: “Đừng để ý đến tên ngu xuẩn này, nói tiếp đi”

“Sau khi ta nhận được tin của Vũ Thái Bạch, đúng là đã định tiến vào núi Bất Chu, nhưng lúc đó lại đúng vào ngày Lăng, ta cũng được mời tham dự.

Trong cấm địa biển Thời Gian, đám người Mục Huyết Dung…” La Chinh tiếp tục nói.

Mãi sau khi hắn nói lấy được ấn ngọc thì Ngự Thần Phong lại hét lên: “Ngươi cướp ấn ngọc kia từ tay Mục Huyết Dung?”

Tịnh Vô Huyễn cũng không thể chịu được nữa.

Hắn đưa tay, chỉ vào phường luyện khí.

Luyện Thần Tử đang không ngừng ra vào, không biết đang bận làm gì…

“Một người sắt? Con rối? Thật, là con rối dở tệ…”

“Vèo vèo…”

Trên cần câu của Tịnh Vô Huyễn, dây câu vô hình cột vào chân của Ngự Thần Phong.

Tịnh Vô Huyễn rung nhẹ dây câu, Ngự Thần Phong bay vèo qua không trung, “ầm” một tiếng rơi thẳng vào hồ cá ở bên cạnh.

Khuôn mặt non nớt của Tịnh Vô Huyễn hiện lên vẻ khinh bỉ.

Hắn khẽ mỉm cười với La Chinh: “Tiểu sư đệ, tiếp tục đi”

La Chinh bất đắc dĩ nhìn Ngự Thần Phong, xem ra người này cũng thật đáng thương…

Sau đó La Chinh tiếp tục kể cho Ngự Thần Phong nghe về cách hắn trốn thoát.

Khi nói đến chuyện Thi Tiểu Xảo thi triển sức mạnh “sự im lặng của các vị thần”, một tia sáng trong mắt của Tịnh Vô Huyễn lóe lên: “Hóa ra lần đó là bởi vì ngươi”

Dưới ảnh hưởng từ “sự im lặng của các vị thần”, không một ai có thể trốn thoát.

Tịnh Vô Huyễn và Ngự Thần Phong đều biết điều đó, như vậy hắn cũng biết Thi Tiểu Xảo đã được thả khỏi địa lao.

“Vậy từ đâu mà ngươi hiểu ra được đạo Chân Ý?” Thứ duy nhất mà Tịnh Vô Huyễn không hiểu có lẽ chính là điều này.

Đạo Chân Ý khó như thế nào, hắn biết rất rõ.

Số lượng chữ Phạn được giải từ trước đến giờ cũng không ít, nhưng để giải mã được chính xác, nội dung lại có giá trị thì không nhiều!

“Chuyện này chắc hẳn ta phải cảm ơn con trai của ta” La Chinh khẽ mỉm cười.

Nghe nói vậy, Tịnh Vô Huyễn tỏ ra bối rối.

Mặc dù La Chinh chưa nói, nhưng khi nhìn đến giai nhân tuyệt sắc trong Tiên Phủ, thì Tịnh Vô Huyễn cũng biết La Chinh đã đưa người nhà mình đến Tiên Phủ rồi.

Đây chính là quyền lợi của La Chinh, dĩ nhiên hắn sẽ không hỏi.

Thế nhưng, đạo Chân Ý này thì liên quan gì tới con trai của sư đệ?

Sau đó La Chinh lập tức đưa Tịnh Vô Hoan vào trong sảnh bên, chỉ lên vách tường treo sáu chữ Phạn màu vàng nói: “Tâm pháp Chân Ý được con trai ta dịch từ những tấm chữ Phạn màu vàng do sư phụ để lại.

Lần này trở về Tiên Phủ ta cũng mới biết”

Nghe vậy, Tịnh Vô Huyễn cũng hơi sửng sốt, có chút hoài nghi không biết có phải mình nghe nhầm hay không, ánh mắt hắn rơi vào La Niệm đang ở cách đó không xa, trên mặt đầy vẻ khó tin: “Nó mới chỉ mười sáu tuổi ba tháng, lại là sinh linh thứ cấp, sao lại có thể dịch được chữ Phạn màu vàng kia?”

Hàm Cửu Di cười khẩy.

Trước đó nàng cũng không thể tượng tượng nổi như vậy nên lập tức nói: “Ngươi cho nó dịch một bản chẳng phải được rồi sao?”

Bản trước đó, Hàm Cửu Di đã cất kỹ rồi, nàng không chịu lấy ra.

La Niệm đi dọc theo con đường nhìn thấy một mục đồng đang cưỡi trên lưng trâu, sau đó lại thấy mục đồng này ném người đàn ông tóc dài vào hồ cá, hắn cũng rất tò mò.

Nghe thấy mọi người đang bàn tán về mình, tai hắn lập tức dựng thẳng lên.

“Cháu trai, có thể viết lại một bản dịch chữ Phạn màu vàng nữa được không?” Mục đồng hỏi.

La Niệm nở một nụ cười như có như không, nhìn có vẻ như đang thẹn thùng, nhưng giọng nói lại mang ngữ khí không thể thương lượng: “Có thể.

Dịch một bản cũng không khó, thế nhưng…” Cậu tiếp tục đổi giọng, trên mặt hiện lên vẻ giảo hoạt: “Có được lợi gì không?”

*Waka là đơn vị duy nhất sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.

Các cá nhân, tổ chức khác sao chép, đăng tải tác phẩm dưới bất kỳ hình thức nào đều là hành vi vi phạm bản quyền.

Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.

Trân trọng!


Chương 1989: Đất không chiến

Ban đầu, Cố Bắc viết chân ý Âm Dương Hỗn Độn vốn là dựa vào năng lực phát triển ngược của mìnhChỉ có một đoạn ở giữa giải mã chữ Phạn màu vàng, hơn nữa cho dù đoạn ở giữa là bản thiếu, nhưng cũng chưa chắc các chữ đều đúng hết.

Cho nên đương nhiên đạo Chân Ý ẩn chứa ở trong đó đã bị giảm nhiều!

Chân ý trong đạo pháp tự nhiên mà La Niệm giải mã vốn là bản đầy đủ, lại thêm thiên phú giải mã không gì không biết kia của La Niệm, đương nhiên hiệu quả hết sức kinh khủng!

Tịnh Vô Huyễn và Ngự Thần Phong giống như ma quỷ, cứ đọc theo từng chữ, từng chữ La Niệm viết ra.

Ánh mắt di chuyển theo ngòi bút của La Niệm, không hề muốn dừng lại!

Ninh Vũ Điệp thấy vậy thì khuôn mặt cũng đầy vẻ vui mừng.

Lúc trước, ngày tiên trong sách cũng nhắc tới giá trị của những chữ Phạn màu vàng này, nói rằng La Niệm tài ba cỡ nào.

Tai nàng nghe mãi sắp mọc kén đến nơi.

Mặc dù nàng cũng cảm thấy mừng thay cho La Niệm, nhưng dù sao vẫn mơ hồ có phần nghi ngờ lời nói của tiên trong sách.

Dẫu sao Niệm Nhi cũng còn nhỏ, cho dù có thiên phú thì sao có thể lập tức đạt được thành tựu khoa trương như thế?

Những vị thần kia là nhân vật như thế nào?

Bọn họ gần như coi thường sự tồn tại của các Thiên Tôn trong vũ trụ, nhưng trong mắt Ninh Vũ Điệp, Thiên Tôn lại là cường giả cấp cao.

Hiện tại La Chinh dẫn Hàm Cửu Di trở về Tiên Phủ, coi trọng phần Niệm Nhi giải mã như vậy.

Lúc trên giường, Ninh Vũ Điệp cũng từng hỏi dò xem Hàm Cửu Di kia mạnh đến mức nào.

La Chinh chỉ nói rằng trong Thần Vực này cũng tồn tại vô số thần, mà Hàm Cửu Di là sự tồn tại mà các vị thần đều ngưỡng vọng…

Là một người phụ nữ được các vị thần ngưỡng vọng như vậy mà lại có thể ngây người nửa tháng chỉ vì một bài giải mã của Niệm Nhi.

Làm sao không khiến nàng kiêu ngạo vì đứa con của mình?

Bây giờ trong Tiên Phủ bỗng xuất hiện hai vị sư huynh của phu quân.

Tính cách hai người này cũng cổ quái, nhưng khí thế lộ ra mơ hồ chẳng kém Hàm Cửu Di là bao, vậy mà bọn họ cũng ngây người vì bài giải mã của Niệm Nhi.

Xem ra đúng như tiên trong sách nói.

Bản tâm pháp Chân Ý gì đó này thật sự còn quan trọng hơn phu quân…

“Nhưng đối với ta, Niệm Nhi và phu quân mới là quan trọng nhất” Nàng lặng lẽ nhìn thoáng qua La Chinh và Niệm Nhi, trong lòng nghĩ như vậy.

Không bao lâu sau, La Niệm cũng đã viết ra một nghìn chữ…

Chẳng mấy chốc, hai người Tịnh Vô Huyễn và Ngự Thần Phong cũng gặp phải bình cảnh mà La Chinh đã gặp.

Những chữ kia trở nên cực kỳ khó đọc, đạo Chân Ý chứa trong đó không ngưng đánh vào linh hồn hai người.

Lần đầu tiên, Tịnh Vô Huyễn đọc được hơn một nghìn bốn trăm chữ.

Thiên phú của hắn cũng cực kỳ mạnh, tu vi lại sâu.

Hắn dường như vẫn còn có thể kiên trì, nhưng hắn vốn tiến lùi có căn cứ, cũng biết tu luyện đạo Chân Ý không thể quá cưỡng cầu.

Mà Ngự Thần Phong lại tiếp tục kiên trì, phồng quai hàm lên, khuôn mặt đầy vẻ đau khổ, miệng thở hổn hển, cắn răng đọc tiếp theo nét chữ của La Niệm…

Chắc là La Niệm sợ hãi bởi khí thế của Ngự Thần Phong nên cũng ngừng một chút, có phần lo lắng nhìn Ngự Thần Phong, sau đó lại viết tiếp.

Không ngờ Ngự Thần Phong cố gắng chống đỡ nên vô tình uy áp linh hồn tỏa ra cũng tăng lên một chút.

Mái tóc dài rối bù của hắn bắt đầu bay theo gió, ở giữa lông mày mơ hồ lộ rõ ra nét chữ.

Có vẻ hắn không khống chế được bản thân.

Nếu uy áp linh hồn của đại viên mãn được thúc giục ra hoàn toàn, Ninh Vũ Điệp, La Niệm và đám Huân ở đây làm sao chịu đựng được?

La Chinh và Hàm Cửu Di liếc mắt nhìn nhau, có vẻ lo lắng.

Hàm Cửu Di đã chuẩn bị ra tay bảo vệ mọi người…

Nhưng Tịnh Vô Huyễn chắc là đã quen với thói bạo lực khi đối xử với Ngự Thần Phong: “Thằng ngốc này, lại bị nhập ma!” Vừa nói xong, hắn đã vung cần câu trong tay lên, đập thật mạnh vào chữ trên trán Ngự Thần Phong.

“Bịch” một tiếng.

Ngự Thần Phong bị đập thẳng xuống đất, sau đó Tịnh Vô Huyễn kéo hắn ra ngoài sảnh bên…

*Waka là đơn vị duy nhất sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.

Các cá nhân, tổ chức khác sao chép, đăng tải tác phẩm dưới bất kỳ hình thức nào đều là hành vi vi phạm bản quyền.

Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.

Trân trọng!

Ngày thứ hai, trên trán Ngự Thần Phong sưng đỏ, vẻ mặt buồn bực, ngồi bên cạnh Tịnh Vô Huyễn không nói tiếng nào.

“Tiểu sư đệ, theo những gì sư phụ đã dặn dò năm đó thì khi ngươi bước vào núi Bất Chu, chúng ta cũng cần trở về rừng Lang Tuyền, nghĩ cách trở thành người điều khiển cấm địa này” Tịnh Vô Huyễn nhìn chằm chằm La Chinh nói.

Một tay hắn cầm cần câu, còn dây câu đã thò vào trong ao cá, câu những con cá vàng khổng lồ trong ao này.

“Bây giờ xảy ra chuyện ngoài ý muốn” La Chinh gật đầu.

Có lẽ Hàm Cửu Di hoàn toàn không phải là nhân vật chủ chốt trong sách lược của cha.

Cha chỉ hy vọng nàng có thể dìu dắt hắn, nhưng không hề tính đến chuyện sẽ xảy ra trong cấm địa biển Thời Gian, thành ra giữa đường lại có chuyện bất ngờ.

La Chinh không thể tiến vào núi Bất Chu, bây giờ còn dẫn Hàm Cửu Di về Tiên Phủ.

“Ta không rõ bước tiếp theo của Tiêu Thánh là gì, không biết tiểu sư đệ có biết không?” Tịnh Vô Huyễn hỏi.

Nói đến việc này, La Chinh đầy vẻ buồn bực, sau đó lắc đầu.

Chính là câu nói người trong cuộc u mê, người ngoài cuộc tỉnh táo.

Sợ rằng La Chinh là người nhập cuộc ngay từ đầu, nhưng cũng là người biết được ít tin tức nhất.

Lúc ở vũ trụ đã là như thế.

Thậm chí hắn còn biết ít hơn cả Hoa Thiên Mệnh…

Bây giờ đã tới Thần Vực, mặc dù đã có chỉ dẫn nhất định, nhưng nhìn qua thì hắn vẫn như con ruồi mất đầu, bay tứ tung!

Có lẽ bởi vì cha không có quyền kiểm soát Thần Vực mạnh như ở trong vũ trụ nên mới xuất hiện những chuyện xấu này, khiến hắn không thể thuận lợi tiến vào núi Bất Chu.

“Nói một câu hơi tệ thì mặc dù Tiêu Thánh thần thông quảng đại, thần đạo Đại Diễn cũng rất thần kỳ, nhưng mọi việc, mọi sự vật trong Thần Vực này có biến số vô hạn, ông ấy không thể không bỏ sót” Tịnh Vô Huyễn thản nhiên nói.

Hắn cũng đã nhìn thấu thời cuộc này. “Nếu nhìn vào thời điểm đệ tiến vào Thần Vực thì sắp xếp của Tiêu Thánh thật sự hợp lý.

Đúng lúc trận chiến xếp hạng đảo nổi và mở ra cấm địa biển Thời Gian…”

Đôi mắt nhìn rất hồn nhiên kia của Tịnh Vô Huyễn không ngừng lóe lên.

Cần câu của hắn khẽ rung, đầu cần câu trĩu xuống, có cá cắn câu.

Hắn nhấc nhẹ cần, sợi dây câu vô hình thật sự kéo lên một con cá chép lớn màu đỏ.

Hắn vẫy nhẹ cần lần nữa, lại ném con cá chép kia trở về trong ao, sau đó hắn nói tiếp: “Nếu như ta là Vũ Thái Bạch, chờ ngươi ở núi Bất Chu chắc chắn sẽ đưa ngươi đến nơi quan trọng nào đó”

“Mà nơi này, hoặc là đang mở, hoặc là đang tổ chức hoạt động nào đó…” Tịnh Vô Huyễn phân tích. “Thật ra thì cái này cũng không quá khó suy đoán.

Dựa theo thời gian Tiêu Thánh chọn giúp đệ tiến vào Thần Vực, Vũ Thái Bạch hẳn là sẽ đưa đệ đi… Nhược Mộc”

“Nhược Mộc?” La Chinh hơi sửng sốt.

“Nhược Mộc ở cực tây, nơi mặt trời lặn, đại bản doanh của Kiếm tộc, đất Đạo Tranh” Tịnh Vô Huyễn thản nhiên nói. “Còn hai năm nữa thì một vòng Đạo Tranh mới sẽ bắt đầu.

Nếu ta đoán không lầm, Vũ Thái Bạch sẽ đưa ngươi tham gia Đạo Tranh”

Nói đến đây, Tịnh Vô Huyễn nở nụ cười: “Có lẽ Vũ Thái Bạch cũng có một chút đạo Chân Ý để truyền dạy cho đệ…”

“Khà khà, nhưng cha đệ đã tính sót.

Đệ không đi núi Bất Chu, cũng lại tính sót đạo Chân Ý mà con trai đệ đã giải mã có khi còn trâu hơn phần cha đệ đã chuẩn bị cho đệ!” Ngự Thần Phong vất vả lắm mới im lặng được một lúc, cuối cùng không nhịn được mà nói chen vào.

“Câm miệng” Tịnh vô Huyễn cảnh cáo.

Ngự Thần Phong im bặt.

Những gì Tịnh Vô Huyễn suy đoán, La Chinh nghe có vẻ khó hiểu.

Hắn biết trong Thần Vực có bốn cây thần lớn, hình như Đông Phương gia đã chiếm Phù Tang ở cực đông.

Mà nhà quyền thế “Kiếm tộc” xếp thứ hai trong đảo nổi đúng là cũng chiếm một cây thần mộc lớn khác, Nhược Mộc ở cực tây.

La Chinh hỏi: “Nói cách khác, Vũ Thái Bạch nhất định sẽ đi Nhược Mộc ở cực tây?”

“Hơn phân nửa là vậy” Tịnh Vô Huyễn trả lời.

Điều La Chinh quan tâm không phải Vũ Thái Bạch, mà là La Yên.

“Nói vậy không đúng lắm.

Nếu Vũ Thái Bạch thật sự dẫn đệ đi Nhược Mộc ở cực tây, Đông Phương Thuần Quân mà đến thì làm sao?” La Chinh lại hỏi.

Trong mắt Ngự Thần Phong có vẻ khinh thường, giống như giễu cợt La Chinh rằng ngay cả điều này cũng không biết.

Nhưng hắn vừa mới định nói thì lời muốn nói đã phải im bặt vì cái trừng mắt của Tịnh Vô Huyễn.

Tịnh Vô Huyễn nói: “Rất đơn giản.

Khu vực mà Nhược Mộc ở cực tây quản lý là đất không chiến”


Chương 1990: Cô gái trên lưng trâu

Bốn cây thần lớn đứng sừng sững ở bốn góc đông tây nam bắc của Thần Vực, mỗi cây có một tư thế riêngĐông Phương gia dựa vào thần mộc Phù Tang mới có thể nhanh chóng phát triển lớn mạnh.

Nhược Mộc ở cực tây, lại sống ở Kiếm tộc xếp hạng hai trong đảo nổi của Thần Vực!

Tầm Mộc ở cực nam thì do giáo phái Huyền Nguyệt, điện Chiến Thần và lầu Thiên Hồn chiếm giữ.

Ba thế lực này liên hợp lại, chính là gia tộc Huyền Nguyệt xếp thứ ba trong các đảo nổi của Thần Vực.

Đây cũng là nguyên nhân tại sao nhà quyền thế của ba đảo nổi đứng đầu lại mạnh tới mức các nhà quyền thế bình thường khó có thể vượt qua.

Bởi vì ba nhà quyền thế lớn này đều dựa vào ba cây thần mộc lớn trong Thần Vực, nền tảng vốn có không phải thứ nhà quyền thế bình thường có thể so được.

Còn Kiến Mộc ở cực bắc là một thần mộc thay đổi thất thường.

Cứ cách mỗi một khoảng thời gian, Kiến Mộc sẽ có thay đổi.

Khi thì biến thành vùng băng tuyết, khi thì biến thành địa ngục lửa nóng chảy, căn bản không thích hợp để các tộc cư trú.

Mà trong kỷ nguyên thần này, Kiến Mộc đang diễn hóa ra từng luồng khí chết chóc nồng đậm, cho nên vùng đất của Kiến Mộc đã biến thành một vùng đất chết.

“Đất không chiến? Ý là sao?” La Chinh sửng sốt.

Hắn biết trong Thần Vực có bốn cây thần mộc lớn, nhưng bốn cây này đều đứng sừng sững ở vùng biên của Thần Vực, dĩ nhiên La Chinh không có cơ hội đi qua.

“Trong vùng đất của Nhược Mộc có một khả năng thần kỳ.

Khi khả năng này được kích hoạt, bất kỳ kẻ nào cũng không thể ra tay” Tịnh Vô Huyễn trả lời.

“Không thể ra tay ở trong đó?” La Chinh hơi khó hiểu. “Nếu ra tay, sẽ bị trừng phạt sao?”

Không ít thần thành trong Thần Vực cũng không cho phép chiến đấu.

Nếu chiến đấu sẽ bị bảng đá trừng phạt.

Chuyện này không có gì hiếm lạ.

Tịnh Vô Huyễn cười cười: “Không phải như đệ nghĩ.

Vùng đất không chiến vốn không thể chiến đấu.

Nếu đệ tiến vào trong đó sẽ bị lây nhiễm một loại ý cảnh kỳ lạ, không thể ra tay với những người khác”

“Cho dù là thánh nhân cũng không ngoại lệ?” La Chinh hỏi.

“Đúng, thánh nhân cũng không ngoại lệ” Tịnh Vô Huyễn bổ sung: “Hiện tại, đệ không thể tưởng tượng ra cảm giác này, nhưng đi rồi đệ sẽ biết”

“Đất không chiến thật đặc biệt…” La Chinh lẩm bẩm.

Như Tịnh Vô Huyễn phân tích, thời điểm hắn tiến vào Thần Vực rất quan trọng, cha nhất định sẽ có chút tính toán với điều này.

Vậy nếu cứ suy tính theo tuyến thời gian, bước tiếp theo hắn tất phải tham gia Đạo Tranh.

Hắn chỉ lo, không biết Vũ Thái Bạch và La Yên có nghĩ đến bước này hay không?

*Waka là đơn vị duy nhất sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.

Các cá nhân, tổ chức khác sao chép, đăng tải tác phẩm dưới bất kỳ hình thức nào đều là hành vi vi phạm bản quyền.

Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.

Trân trọng!

Cấm địa núi Bất Chu là một vùng rộng lớn.

Dãy núi cao tới mười nghìn trượng này kéo dài hơn mười nghìn dặm, bao quanh một ngọn núi lớn khó có thể tưởng tượng theo từng vòng, từng vòng.

Ngọn núi lớn bên trong chính là núi Bất Chu tiếng tăm lừng lẫy.

Phần lớn thời gian, các vị thần cấp thấp đều chỉ có thể thăm dò ở những dãy núi xung quanh.

Ở đoạn giữa một dãy núi trong đó…

Trong một khu rừng cổ thụ xanh ngắt bỗng nhiên chấn động dữ dội.

“Ầm ầm ầm…”

Ba bóng dáng lao nhanh ra khỏi rừng cổ thụ, chạy như điên xuống dưới chân núi.

“Đại ca, đi mau, ta bọc hậu!”

Tay một tên thần cấp trung trong đó cầm một cây đao lớn, cả người chồng chất vết thương, máu tươi nhuộm tấm áo choàng trắng như tuyết, nhìn qua có vẻ đã mệt lử, hoàn toàn dựa vào ý chí mạnh mẽ của mình để kiên cường chống đỡ.

“Đi! Phải đi cùng nhau!”

Một tên thần cấp trung khác hét lên.

Ba tên thần cấp trung này dồn sức xông xuống dưới lưng núi.

Tiếng soạt soạt trong rừng vang lên, theo đó là những đợt chấn động, bảy tám con trâu thô bạo chui ra từ trong rừng.

Toàn thân những con trâu thô bạo này nổi đầy bắp thịt rắn chắc, hai mắt đỏ thẫm, trên sừng trâu sắc nhọn còn có một ngọn lửa màu đen quay vòng.

Mặc dù thân hình chúng to lớn, nhưng lại rất nhanh nhẹn trên đường núi này.

Sau khi chui ra khỏi rừng cây, chúng vọt mạnh về phía ba tên thần cấp trung kia.

Loại trâu thô bạo này là thú dữ cấp ba trong núi Bất Chu – trâu băng, phân bố rộng khắp trong núi Bất Chu, tính tình nóng nảy, da dày thịt béo, mà lòng hận thù lại cực kỳ mạnh mẽ, rất ít vị thần muốn trêu chọc những con này.

Ba tên thần cấp trung kia là thần của nhà quyền thế Bạch gia.

Lần này thăm dò núi Bất Chu, trong lúc vô tình bọn họ bị lạc đội quân của mình, va chạm suốt dọc đường khiến họ trông cũng rất nhếch nhác.

Thật không ngờ bọn họ lại đụng phải đàn trâu băng này, không địch lại được chúng nên chỉ có thể điên cuồng chạy trốn.

Sau khi chạy như điên hơn mười dặm trên lưng núi gồ ghề, tên thần cấp trung dẫn đầu đột nhiên dừng bước.

“Nhị đệ, đệ đang làm gì thế!” Một tên thần phía sau hỏi.

“Không, không có đường…” Thần cấp trung dẫn đầu trả lời.

Phía trước bọn họ là một cái vực lớn…

Nếu là vực núi bình thường thì chẳng là gì với thần cấp trung.

Mặc dù thần cấp trung không thể bay lượn, nhưng những vị thần đến từ nhà quyền thế này luôn có một số phương pháp, độ cao hơn mấy chục nghìn trượng cũng chưa đến mức khiến bọn họ sợ hãi.

Nhưng nước chảy trong vực ở cấm địa núi Bất Chu đều là nước vô nguyên, rơi vào trong đó thì đừng hy vọng đứng lên.

Nếu cứ nhảy xuống, chắc chắn sẽ chết, không thể nghi ngờ!

“Lộc cộc, lộc cộc…”

Chẳng mấy chốc, những con trâu băng kia đã đuổi kịp.

Chúng bước từng bước, trong dấu chân còn lưu lại từng ngọn lửa màu đen, ép về phía ba tên thần cấp trung của Bạch gia.

“Đại ca, làm sao bây giờ!”

“Nhảy xuống không?”

“Không nhảy, nhảy xuống chắc chắn sẽ chết.

Liều mạng với những con trâu băng này biết đâu lại có một người thoát được!”

Nói xong, ba người đều tự lấy pháp bảo hộ mệnh ra.

Bọn họ đỏ mắt, thật sự định liều mạng với những con trâu băng này.

Nhưng ba tên thần cấp trung đã chuẩn bị một lúc lâu, lại chỉ thấy đám trâu băng kia đi qua đi lại trước mặt bọn họ, trừng con mắt màu đỏ rực của chúng nhìn bọn họ chứ không tấn công…

Ba tên thần đầy bụng nhiệt huyết liều mạng dần nghiêm túc lại.

Bọn họ mắt to trừng mắt nhỏ, hoàn toàn không hiểu trước mắt đã xảy ra chuyện gì.

“Rốt cuộc sao vậy?”

“Chúng không ra tay?”

“Trâu băng không hề có linh tính, cũng không có trí tuệ, việc này không thích hợp…”

Ngay lúc các vị thần của Bạch gia đang không hiểu gì, một giọng nói trong trẻo linh động đã vang lên.

“Các ngươi… là thần của nhà nào?”

Một chiếc giày vải nhỏ màu hồng nhạt chạm nhẹ trên đường núi, tay áo tung bay.

Một bóng dáng nhanh nhẹn lóe ra trong nháy mắt.

Đó là một cô gái mới khoảng mười bảy mười tám tuổi.

Mũi chân nàng đặt trên lưng trâu, nhìn xuống ba người với tư thái nhẹ nhàng.

“Ngươi, ngươi là ai?”

Ba tên thần cấp trung của Bạch gia nhìn chằm chằm cô gái trên lưng trâu, khuôn mặt đầy vẻ cảnh giác.

Tuy cô gái này là mỹ nhân tuyệt sắc, trên khuôn mặt thuần khiết kia cũng là nụ cười ôn hòa, vô hại với cả người lẫn vật; nhưng bỗng nhiên xuất hiện trong tình cảnh này, mà có vẻ những con trâu Băng kia còn nghe lệnh nàng thì nhìn thế nào cũng thấy hết sức quỷ dị…

“Trả lời ta, các ngươi đến từ nhà quyền thế nào?” Cô gái nhìn chằm chằm ba người, thản nhiên hỏi.

Trong tình huống trước mắt, ba tên thần cấp trung này không có lựa chọn nào nữa.

Dù sao cũng sẽ chết, quỷ dị như thế nào đi nữa thì cùng lắm cũng chỉ có chết.

Tên thần cấp trung dẫn đầu cắn răng nói: “Chúng ta đến từ Bạch gia! Nhà quyền thế Bạch gia! Ta là Bạch Hâm, đây là nhị đệ Bạch Cẩm, đó là tam đệ của ta…”

“Ta không hỏi tên các ngươi…”

Cô gái không ngờ vị thần cấp trung này vừa mở miệng đã giới thiệu một tràng dài, trên mặt nàng hiện vẻ bất đắc dĩ, đôi lông mày nhỏ khẽ nhíu, tỏa ra một luồng hơi thở mê người, sáng đẹp rạng ngời không thể tả.

“Ta chỉ muốn hỏi thăm các ngươi một vài chuyện.

Nếu các ngươi có thể thành thật trả lời, ta đảm bảo các ngươi có thể an toàn rời khỏi núi Bất Chu” Cô gái lại nói thêm.

Nghe thấy những lời này của cô gái, ánh mắt ba tên thần cấp trung của Bạch gia liền sáng lên.

Mặc dù bọn họ không biết thân phận của cô gái này là gì, nhưng nàng có thể khiến những con trâu băng vốn nóng nảy này bình tĩnh lại thì quả thật có năng lực để bọn họ rời đi!

“Chuyện gì? Nếu Bạch mỗ biết, nhất định biết gì nói nấy” Bạch Hâm chắp tay nói với cô gái.

“Sau khi đảo nổi quyết định thứ hạng, có xảy ra chuyện lớn gì hay không?” Cô gái nhìn chằm chằm bọn họ hỏi.

Trong đôi mắt lóe ra một tia sáng khác thường.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
bộ này chương viết siêu chậm :Z . Mới check bên họ đâu đó khoảng hơn 17 chương mới thui bạn à ^^
https://audiosite.net
Mới check bộ này thiếu 1k chương :Z đã liên hệ cac CTV nhé hoàng anh ^^
https://audiosite.net
Mình sẽ ? CTV nhé bạn :)
https://audiosite.net
Chính xác thưa bạn ^^! - Bên TG họ nói sẽ ra phần 2 nhé bạn :) nên để cái kết mở đó bạn :D
https://audiosite.net
Dtu230 2 ngày trước
Truyện đến tập 138 hết chưa ad
https://audiosite.net
Bùi Thành Linh 2 ngày trước
Giọng đọc 2 còn ra không vậy ad
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 3 ngày trước
Ra thêm đi ad
https://audiosite.net
Saner 6 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Anh 6 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 tuần trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box