1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Bách Luyện Thành Thần
  4. Tập 397 : Ăn bảng đá (c1981-c1985)

[Dịch] Bách Luyện Thành Thần

Tập 397 : Ăn bảng đá (c1981-c1985)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1981: Ăn bảng đá

Trong Thần Vực, thỉnh thoảng các nhà quyền thế cũng có tranh chấp với các gia tộc, nhưng rất ít khi xảy ra chiến tranh quy mô lớnTrên biển Thời Gian, các nhà quyền thế sẽ duy trì sự ổn định của toàn bộ Thần Vực…

Trong Thần Vực có rất nhiều thần thành.

Phần lớn các thần thành đều do gia tộc chi thứ hai và chi thứ ba quản lý.

Mà gia tộc chi thứ nhất và gia tộc chi thứ hai thường lệ thuộc vào những nhà quyền thế nào đó.

Cho nên trên thực tế, các nhà quyền thế trong Thần Vực kiểm soát chín mươi phần trăm thần thành thông qua các gia tộc chi thứ nhất và chi thứ hai này.

Thần thành Cốt Ngọc bị lún xuống trong hố lớn là một tòa thần thành cỡ trung.

Thứ bảo vệ thần thành này chính là bảng đá bách giới.

Thần thành Cốt Ngọc này vốn nằm trong tay gia tộc chi thứ hai của Hà gia.

Mà hằng năm, Hà gia lại phải giao nộp Thần vũ tệ cho gia tộc chi thứ nhất là Lỗ gia.

Về phần Lỗ gia, họ là gia tộc chi thứ nhất trực thuộc thần mộc Phù Tang.

Cực đông có Phù Tang.

Mặt trời mọc hướng đông.

Mỗi ngày mặt trời đều nhô lên phía trên cây Phù Tang.

Là một trong bốn thần mộc lớn ở Thần Vực, thần mộc cao gần nghìn tỉ trượng này cũng đã trải qua những đổi thay của năm tháng.

Hiện nay, thần mộc Phù Tang đã bị Đông Phương gia chiếm cứ.

Dựa vào thần mộc Phù Tang, Đông Phương gia kiểm soát hàng trăm vực lớn nhỏ, hàng chục nghìn thần thành, vô số thần dân, võ giả chứng thần và thần…

Thậm chí một số gia tộc chi thứ nhất có á thánh cũng phải phục tùng!

Không ai dám mạo phạm tới vùng đất thuộc quyền quản lý của Đông Phương gia.

Một tòa thần thành Cốt Ngọc thì không tính là gì, nhưng toàn bộ thần thành đột nhiên bị lún xuống, biến mất.

Chuyện kỳ quái này đã khiến Đông Phương gia chú ý.

Cho nên mới có đội ngũ này đi thăm dò.

“Trước hết cứ quan sát xem đã” Một vị thần cấp trung trong đội ngũ quan sát hoàn cảnh xung quanh, thận trọng nói.

“Đúng.

Ai mà biết sức mạnh gì đã khiến thần thành lún xuống thế này!”

Cho dù một tòa thần thành bị lún xuống thì cũng không thể khiến những vị thần kia chết được.

Mặc dù hầu hết các thần đều không biết bay, nhưng sụt lún như vậy thì khiến họ bị thương cũng chỉ là xác suất rất nhỏ.

Vậy mà hiện giờ trong tòa thần thành Cốt Ngọc này lại âm u đến đáng sợ…

Ánh sáng mặt trời chiếu xuống từ trên miệng hố giống như tấm vải mỏng bao phủ lên thần thành.

Dưới ánh sáng mờ, mọi người không nhìn thấy rõ tình hình trong thần thành thế nào, vậy nên thần thành lại càng thêm thần bí và quỷ dị.

“Không cần quan sát nữa, phải nhanh lên chút mới đúng” Thanh niên dẫn đầu kia quay đầu lại, nở nụ cười xán lạn.

Trong đội ngũ có người không vui.

Một vị thần cấp trung khác ngẩng đầu, bỏ mũ xuống, bình tĩnh nói: “Thiên Kiếm, không được chống lại mệnh lệnh phía trên.

Lần đầu tiên thi hành nhiệm vụ ngươi đã tự tiện hành động, không sợ bị xử phạt sao?”

Vị thần cấp trung tên Thiên Kiếm kia quay lại cười, lắc đầu nói: “Không sợ” Nói xong, thân hình hắn chợt lóe, chiếc áo choàng đen phía sau khiến bóng dáng hắn hóa thành một bóng đen, nhảy lên, chui vào trong cái khe trên bức tường của thần thành Cốt Ngọc.

“Chúng ta cũng đi theo chứ?”

“Tên nhóc Thiên Kiếm kia hơi kỳ lạ…”

“Kệ hắn.

Trở về nhất định phải tố cáo hắn!”

Những vị thần cấp trung khác do dự một lúc ngoài tường thành, sau đó mới rối rít nhảy lên để vào trong.

Nhưng bọn họ đã không thấy bóng dáng Thiên Kiếm đâu nữa.

Sau khi vị thần cấp trung tên Thiên Kiếm kia tiến vào thần thành Cốt Ngọc, nụ cười trên mặt hắn đã biến mất, thay vào đó là vẻ nghiêm túc, cảnh giác.

“Vèo!”

Thân hình hắn chợt lóe, nhảy lên nóc của một tòa nhà.

Sau đó, hắn giơ ngón trỏ lên, nheo mắt nhìn về phía trước.

Bảng đá có tác dụng trong phạm vi hình tròn, phủ khắp bốn phương tám hướng.

Cho nên hầu hết các bảng đá đều được đặt ở trung tâm thần thành.

Hơn nữa, thần thành của Thần Vực đại đa số đều có dạng hình tròn, như vậy mới có thể tận dụng phạm vi bao phủ của bảng đá ở mức lớn nhất.

“Khoảng cách… đủ rồi”

Đo lường xong, hắn lẩm bầm một câu.

Sau đó, hắn giơ tay, rút ra một chiếc ống thổi lửa nhỏ.

Tạo hình của chiếc ống thổi lửa này rất đặc biệt, chất liệu không giống gỗ mà là kim loại gì đó màu vàng tươi.

“Bùng!”

Một ngọn lửa xuất hiện trong tay Thiên Kiếm, nhẹ nhàng sáng lên từ đầu ống thổi lửa.

“Tách tách tách…”

Ống thổi lửa giống như kim loại bắt đầu cháy, nổ nhẹ, đồng thời chuyển thành ánh sáng màu xanh lá cây kỳ lạ…

Khoảnh khắc thắp sáng ống thổi lửa, Thiên Kiếm liền hóa thành một cơn gió, lao về phía trung tâm của thần thành Cốt Ngọc!

Cứ thế đi thẳng, hắn linh hoạt nhảy lên, nhảy xuống qua những tòa nhà với nhiều hình dạng khác nhau.

“Lộp cộp…”

Mỗi khi hắn xông ra, một số thứ vốn ẩn náu trong thần thành Cốt Ngọc cũng bắt đầu rục rịch.

Nếu cẩn thận quan sát thì có thể phát hiện ra vô số con du diên* màu đỏ đen xen nhau nằm rải rác trong cái khe trên vách tường.

*Con du diên: một loài thuộc họ rết, có một số nơi ở Việt Nam gọi là con chôm chôm, có độc.

*Waka là đơn vị duy nhất sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.

Các cá nhân, tổ chức khác sao chép, đăng tải tác phẩm dưới bất kỳ hình thức nào đều là hành vi vi phạm bản quyền.

Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.

Trân trọng!

Cho dù ánh sáng chiếu trên người những con du diên này hơi yếu, nhưng cũng có thể chiếu ra màu sắc rực rỡ trên vỏ của chúng.

Con vật này chứa kịch độc, cho dù là thần thì cũng là uy hiếp trí mạng.

Xem ra những con du diên này rất muốn nuốt chửng Thiên Kiếm.

Nhưng hình như bọn chúng rất sợ ống thổi lửa trong tay Thiên Kiếm.

Chúng không những không nhào lên, mà ngược lại còn rối rít né tránh…

Qua mấy chục nhịp thở, Thiên Kiếm dốc toàn lực chạy như điên đã đến được trung tâm thần thành.

Chỉ thấy hắn tung người nhảy lên, bước vào những lầu các giữa thần thành, đập vỡ một vách tường trong đó.

Sau bức tường này là một khoảng sân không có mái che, vô số con du diên đỏ đen đang tụ tập trong sân này.

Thiên Kiếm nhẹ nhàng ném chiếc ống thổi lửa trong tay vào trong sân, sau đó hắn cũng nhảy vào theo.

“Sột soạt, sột soạt, sột soạt…”

Những con du diên kia rối rít bò ra bốn phương tám hướng, biến mất sạch sẽ chỉ trong nháy mắt.

Một bảng đá màu xanh xuất hiện ở cuối sân…

“Thịch!”

Thiên Kiếm đứng yên ở lối vào sân, hai mắt nhìn bảng đá, trong mắt có vẻ vui mừng.

Trên thực tế, bảng đá thập giới, bảng đá bách giới và bảng đá thiên giới đều là một loại vũ khí vô cùng đặc biệt, chỉ cần sửa đổi quy tắc trên bảng đá để bảo vệ mình là có thể ngăn địch bằng sức mạnh trong bảng đá.

Nhưng đại đa số người sau khi có được bảng đá này đều giao cho gia tộc mình, dựa vào đó để lập một tòa thần thành.

Chỉ thần thành mới có thể không ngừng kiếm Thần vũ tệ, lấy những bảng đá này làm vũ khí thì hơi lãng phí.

Sau khi tìm thấy bảng đá, Thiên Kiếm không rút nó lên khỏi mặt đất.

Ánh mắt vui mừng của hắn bắt đầu biến hóa, sâu trong con ngươi lóe lên một tia thèm khát và tham lam.

Sau đó, hắn ôm bảng đá, bắt đầu ăn nó!

Nguồn gốc của tất cả các bảng đá trong Thần Vực đều không rõ ràng.

Bây giờ nội dung trong chữ Phạn màu vàng đã được giải mã, nhưng cũng không có bất kỳ manh mối gì về bảng đá này.

Mà những bảng đá này lại không thể bị luyện hóa, cũng không thể bị cắt ra.

Vô số kỷ nguyên thần đã trôi qua tới nay, cho dù là một bảng đá thập giới cũng chưa hề bị phá hỏng!

Nhưng Thiên Kiếm lại cắn bảng đá, còn cắn được một khối, nhanh chóng nhai.

Ngay sau đó, hắn mạnh mẽ nuốt xuống.

Ống thổi lửa đã tắt.

Những con du diên vừa rồi còn đang sợ hãi đã bắt đầu ngoi lên.

Thấy vậy, Thiên Kiếm lại châm lên ống thổi lửa lần nữa.

Sau đó, hắn tiếp tục nhai nuốt bảng đá bách giới kia…

“A!”

Trong thần thành Cốt Ngọc liên tiếp vang lên những tiếng kêu thảm thiết.

Sau khi những vị thần cấp trung kia tiến vào thần thành thì bị những con du diên đen đỏ xen kẽ kia tấn công.

Độc tính của chúng vô cùng đáng sợ.

Một khi bị cắn trúng thì cho dù là thần cấp trung cũng không thể chống đỡ được mấy nhịp thở…

Trong nháy mắt, hơn hai mươi vị thần cấp trung lần lượt trúng độc, ngã xuống.

Vô số con du diên tạo thành một biển đỏ đen đan xen nhau, chặn đứng đường lui của bọn họ.

Đường đi duy nhất của bọn họ chính là con đường vừa rồi Thiên Kiếm dùng ống thổi lửa mở ra.

Những vị thần đi sau đành xông bừa xông bãi đến trung tâm của thần thành Cốt Ngọc.

Cuối cùng…

Chỉ có một vị thần cấp trung thoát khỏi đám sên kia, xông vào lầu các trong trung tâm thần thành, xuyên qua bức tường kia.

Hắn vừa cúi đầu đã nhìn thấy một cảnh không thể tưởng tượng nổi.

“Thiên Kiếm, ngươi, ngươi đang ăn cái gì…”

Bảng đá bách giới đã bị Thiên Kiếm ăn mất một nửa.

Hắn ngẩng đầu, khẽ mỉm cười: “Bảng đá.

Có muốn ăn không?”

“Ngươi, rốt cuộc ngươi là ai?” Vị thần cấp trung kia nhận ra có gì đó không ổn.

“Biết thì thế nào? Dù sao các ngươi cũng không trở về được…” Thiên Kiếm lắc đầu, tiếp tục cúi xuống gặm bảng đá.

Sau đó, vị thần cấp trung cũng cảm thấy sau lưng đau xót, một cơn tê dại dữ dội truyền tới.

Cả người hắn bắt đầu mất đi tri giác, sau đó liền bị vô số con du diên bao phủ.


Chương 1982: Chính nghĩa có hạn

Chỉ chốc lát sau, Thiên Kiếm đã ăn sạch bảng đá kia, phủi tay đứng lênNhìn xác chết của vị thần cấp trung kia, vẻ bất đắc dĩ hiện lên trong đôi mắt khí khái bức người của hắn…

Mọi chuyện xảy ra lúc này đều trái ngược với bản tính của hắn.

Nhưng nếu hắn đã bước lên con đường này, niềm tin cũng đã kiên cố vững chắc, không thể năng dao động được.

Mọi việc hắn làm đều vì mục tiêu muốn tiến về phía trước.

Để làm được điều đó, hắn sẽ không do dự mà tiêu diệt mọi chướng ngại vật trên đường!

“Xét về mặt tổng thể, các ngươi… coi như hy sinh vì con thuyền rách nát này đi” Hắn thì thào.

Khi hắn chuẩn bị rời đi, phía sau bỗng truyền đến một giọng nói yếu ớt vô cùng nhỏ.

“Cứu, cứu ta với…”

Nghe thấy âm thanh ấy, ánh mắt Thiên Kiếm lóe lên, nhướng mày.

Khi hắn đột nhiên quay lại thì thấy trên vách tường xuất hiện một cái lỗ nhỏ, âm thanh kia đúng là được truyền ra từ cái lỗ này.

“Thuật giấu khí tức cấp cao? Hay là có pháp bảo giấu khí tức đặc biệt?”

Với sức quan sát nhạy bén của hắn, nếu trên cửa sổ vách tường có một người sống, chắc chắn hắn sẽ không bỏ sót, trừ khi thủ đoạn ẩn nấp của người nọ quá tài tình.

Trong lúc xoay người, ánh mắt hắn lóe lên sát khí, thuận tay khẽ vỗ lên vách tường.

Vách tường sụp xuống…

Trên vách tường kép có một không gian cao cỡ nửa người, một cô gái mười lăm, mười sáu tuổi cuộn mình trong đó.

Cô gái này khoác một miếng voan mỏng trên người, ôm đôi chân lạnh run, trên cánh tay, hai chân đều có không ít vết trầy da, còn dính rất nhiều bụi, gương mặt cực kỳ xinh đẹp đáng yêu, đặc biệt là đôi mắt to lạ thường.

Nhưng mắt nàng lại không có thần, giống như vừa trải qua nỗi sợ hãi cùng cực, bộ dạng ỉu xìu như một đứa trẻ bị vứt bỏ.

“Cái áo mỏng này…”

Hắn giơ tay kéo tấm áo mỏng phủ trên người nàng xuống, nhẹ nhàng sờ thử: “Đúng là chí bảo hiếm thấy, gia tộc chi thứ nhất cũng chưa chắc có được…”

“Cứu ta với, xin ngươi…”

Cô gái lại năn nỉ lần nữa.

“Ngươi nhìn thấy?” Thiên Kiếm nhìn chằm chằm cô gái hỏi.

Cô gái hé miệng, nàng ý thức được điều gì đó nên vội lắc đầu: “Ta không thấy gì hết!”

Nghe vậy, Thiên Kiếm nhìn nàng chăm chú rồi cười, sau đó cầm tấm voan mỏng đang phủ trên người nàng đi: “Ngươi nói dối, ta không cứu ngươi được, tạm biệt”

Tiếp đó, Thiên Kiếm nhẹ nhàng lùi về phía sau, nhảy xuống, sau đó thuận thế bò lên cửa sổ, biến mất trước mắt nàng…

Cơ thể cô gái càng cứng ngắc hơn, hai tay nàng ôm lấy đầu gối, đôi chân dài đầy bụi khép chặt lại, trong mắt đầy vẻ bất lực.

Nàng mím chặt miệng, sợ mình sẽ bật khóc thành tiếng.

Nàng không nên cầu cứu người này…

Không ngờ hắn lại ăn được bảng đá bách giới, nhưng lại không có lòng cứu người, Rõ ràng hắn có thể cứu người áo choàng kia.

Giờ hắn lại lấy đi tấm lụa Huyền Vũ khiến mình không thể giấu đi hơi thở được nữa.

Đám sâu đáng sợ kia…

“Soạt soạt soạt…”

Cửa sổ phía trên truyền đến một loạt âm thanh khiến tim nàng đập nhanh.

Âm thanh kia như bước chân của thần chết, dần dần đến gần nàng.

“Hoắc đại sư đã chết, Giản hộ vệ cũng đã chết, ta cũng sẽ chết…”

Nàng đang rất sợ hãi.

Ba ngày trước là ngày gia đình nàng tụ họp, nàng vẫn là hòn ngọc quý trên tay, được mọi người hầu hạ xung quanh.

Nhưng giờ lại lẻ loi một mình đối mặt với nỗi sợ thế này.

“Soạt…”

Những con du diên đen đỏ đan xen với nhau theo cái lỗ lớn trên vách tường bị Thiên Kiếm đánh nát ra, chầm chậm bò về phía nàng.

Nàng nhắm đôi mắt như biết nói kia lại, thầm an ủi mình: Có lẽ chết cũng không đáng sợ như mình nghĩ…

Đúng lúc này.

“Bộp bộp…”

Có thứ gì đó nhỏ xíu rơi xuống sàn.

“Tách bùng…”

Cô gái mở mắt.

Nàng thấy ánh lửa le lói.

Nó giống như pháo bông, liên tục có những tiếng nổ nhỏ phát ra.

“Soạt soạt soạt…”

Khoảnh khắc ống thổi lửa bị ném vào đó, đám du diên kia giống như kiến bò trên chảo nóng, giẫm đạp lên nhau mà rút lui, điên cuồng chạy trốn ra khắp xung quanh.

Đám du diên chi chít trên vách tường lập tức chạy sạch.

Cô gái hơi sửng sốt, nhìn chằm chằm ống thổi lửa nhỏ kia mà ngẩn người.

“Bịch…”

Thiên Kiếm lại xuất hiện ở trước mặt nàng, khẽ thở dài một hơi, vươn tay về phía cô gái.

“Ngươi, ngươi cứu ta?”

Thấy hắn đã đi rồi nhưng giờ quay lại, nàng vô cùng bất ngờ.

“Ngươi không muốn sống?” Thiên Kiếm hỏi.

“Nhưng ta thấy…” Nàng thật sự rất khiếp sợ khi thấy Thiên Kiếm ăn bảng đá bách giới.

Rốt cuộc hắn là ai mà ngay cả bảng đá không gì phá nổi kia cũng có thể ăn được?

“Rất thành thật” Thiên Kiếm vươn tay, kéo nàng lên, vứt nàng lên lưng, cõng nàng.

Sau đó, hắn dùng mũi chân hất nhẹ ống thổi lửa kia.

Ống thổi lửa bay lên, bị hắn ngậm trong miệng.

Tiếp theo, cô gái thấy cảnh vật xung quanh lùi lại một cách nhanh chóng.

Hắn dùng tốc độ cực nhanh mà xuyên qua tòa thành bị lún xuống này, cặp chân dài nhỏ trên khuỷu tay hắn đung đưa theo gió.

“Ngươi tên gì?” Thiên Kiếm ngậm ống thổi lửa hỏi.

“Ta là Đông Phương Nghênh Thanh” Nàng nói.

Thiên Kiếm sửng sốt, tốc độ chạy chậm lại: “Ngươi là người của Đông Phương gia? Dòng chính hay chi thứ?”

Dòng chính của Đông Phương gia cũng giống Hàm gia, tất cả đều đã chuyển đến đảo nổi.

Chẳng qua, hai gia tộc vẫn có điểm khác nhau.

Đông Phương gia dựa vào thần mộc Phù Tang nên các chi, nhánh của gia tộc khá khổng lồ.

Dòng chính mà Đông Phương Thuần Quân dẫn dắt đúng là chi lớn nhất, nhưng sau khi dòng chính tiến vào đảo nổi, chi của Đông Phương gia ở lại thần mộc Phù Tang đa số đều là nhà quyền thế.

Trong thần mộc Phù Tang có ba vị thánh nhân của Đông Phương gia, đó cũng là nguyên nhân chủ yếu khiến bọn họ vượt xa các nhà quyền thế khác.

“Chi thứ…” Đông Phương Nghênh Thanh trả lời.

Đôi mắt Thiên Kiếm hơi híp lại, trên mặt có chút hối hận, trong lòng lại dấy lên sát khí.

Hắn vốn cho rằng nàng là con gái Hà gia, không ngờ lại là người trực thuộc Đông Phương gia.

Hắn không nên cứu cô gái này, nhất định phải giết nàng ta.

Hắn cõng Đông Phương Nghênh Thanh rời khỏi thần thành Cốt Ngọc, đi đến bên cạnh cái hố ở lối vào rồi thả nàng xuống…

Đông Phương Nghênh Thanh như cảm nhận được gì đó, đôi mắt to chớp chớp, hiện lên vẻ buồn bã, nhút nhát nhìn Thiên Kiếm: “Ngươi muốn giết ta, đúng không?”

“Đúng vậy” Thiên Kiếm bình tĩnh trả lời.

Nếu là người của gia tộc nhỏ, có lẽ Thiên Kiếm còn có thể cứu một mạng.

Nhưng người của Đông Phương gia thì lại khác.

Trên mặt Đông Phương Nghênh Thanh là vẻ đau thương buồn bã, đôi mắt biết nói kia cứ như vậy nhìn Thiên Kiếm.

Mắt thấy hắn giơ tay đặt lên trán mình, nàng có thể cảm nhận được sự mát lạnh nơi đầu ngón tay Thiên Kiếm.

“Ta, ta dùng tâm ma thề…”

“Ta sẽ luôn đi theo ngươi được không?”

“Ta sẽ không chống cự, cũng sẽ không tiết lộ bí mật của ngươi”

Nàng không ngừng năn nỉ.

Hắn tu luyện thần đạo Chính Nghĩa, theo đuổi lòng tin vào chính nghĩa cao thượng.

Nhưng chỉ riêng hai chữ “chính nghĩa” thôi cũng có Chính Nghĩa tuyệt đối và Chính Nghĩa có hạn.

Dù là ở trong “Đạo Tranh” cũng không có kết luận chính xác là loại nào.

Là Chính Nghĩa có hạn thì hắn phải giết nàng, bởi vì nếu không giết, khả năng hắn sẽ cứu thêm càng nhiều người hơn.

Còn Chính Nghĩa hoàn toàn thì hắn lại không có lý do giết nàng…

Thiên Kiếm nhìn ánh mắt của nàng, trong lòng hơi rối rắm.

Nàng không nói nữa, chỉ ra vẻ đáng thương mà nhìn hắn.

“Haiz…”

Thiên Kiếm thở dài một tiếng, buồn rầu vì nàng đã đưa ra một cái vấn đề khó khăn cho hắn, cuối cùng hắn nói: “Đi theo ta đi.

Lấy tâm ma ra thề thì ta sẽ không giết ngươi”

Đông Phương Nghênh Thanh như một đứa trẻ, ngoan ngoãn gật đầu, nở một nụ cười nhẹ nhõm.

*Waka là đơn vị duy nhất sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.

Các cá nhân, tổ chức khác sao chép, đăng tải tác phẩm dưới bất kỳ hình thức nào đều là hành vi vi phạm bản quyền.

Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.

Trân trọng!


Chương 1983: Con thuyền chân ý

Sau ngày Lăng, bầu không khí trên đảo nổi trở nên gay gắt lạ thườngCó rất ít vị thần tận mắt thấy Đông Phương Thuần Quân nổi giận lôi đình, nhưng chuyện đã xảy ra trong sự kiện ngày Lăng đã được lan truyền nhanh chóng giữa các đảo nổi lớn, trở thành những lời đồn được loan đi rộng rãi.

“Hóa ra thân phận của người giấu tên đã được vạch trần.

Không ngờ đó lại là con trai La Tiêu!”

“Đúng là kẻ tài cao gan lớn, không chỉ nhập cư trái phép, thoát khỏi sự giám sát của Khương gia mà còn đi thẳng đến Thần Vực!”

“Hơn nữa, hắn còn lấy được một cái ấn ngọc từ trong tay một đám đại viên mãn.

Nghe nói ấn ngọc tỷ kia là chí bảo tín ngưỡng cấp bốn!”

“Hắn có quan hệ gì với Thi Tiểu Xảo vậy? Vì hắn mà Thi Tiểu Xảo lại khiến Thần Vực im lặng…”

“Đừng quên, tên nhóc kia còn đang nắm giữ mạng sống của tất cả các đại viên mãn trong tay.

Hắn chỉ là một vị thần cấp thấp thôi đấy.

Chiêu này quả là nghịch thiên!”

Phần lớn thời gian, quan hệ giữa các nhà quyền thế với nhau đều khá ổn định.

Lượng lớn các vị thần đều giống như những chú kiến vất vả cần cù, đi tới đi lui giữa cấm địa và đảo nổi.

Lúc này đây, chuyện đã xảy ra nhanh chóng được loan đi khắp các đảo nổi trên biển.

Do không chỉ dính líu đến La Chinh mà còn liên quan đến á thánh Hàm gia.

Vốn chỉ cần ho một tiếng đã có thể chấn động cả thế giới, nên tất cả mọi người đều muốn xem rốt cuộc Đông Phương Thuần Quân có phản ứng như thế nào, Hàm Gia xử lý chuyện này ra sao và các đại viên mãn bị La Chinh đưa đi kia có thể bình an trở về hay không.

Nếu đám đại viên mãn kia thật sự bị La Chinh giết chết, chỉ sợ đây sẽ là chuyện long trời lở đất.

Chẳng bao lâu sau, đám đại viên mãn Mục Huyết Dung, Đông Phương Thái Thanh, Hàm Thiên Tiếu cuối cùng cũng trở về.

Hàm Thiên Tiếu vừa bước vào đảo nổi Hàm gia đã bị thánh hoàng Hàm gia gọi đi.

Ngày hôm sau…

Ba chị em Hàm gia tiến vào điện chính của điện Tử Hồn.

Các nữ đệ tử của điện Tử Hồn cũng lục tục tiến vào bên trong cung điện rộng lớn.

Mấy ngày nay, các đệ tử điện Tử Hồn cũng nghe được đủ loại tin đồn.

Ban đầu các nàng không tin, nhưng sau khi nghe được một số thông tin chính xác, lại thêm không thấy bóng dáng Hàm Cửu Di đâu thì các nàng mới dần hiểu.

Đúng là Hàm Cửu Di đã dẫn theo La Thiên Hành chạy trốn…

Điện Tử Hồn tồn tại là vì có Hàm Cửu Di, cũng bởi vì á thánh mạnh mà điện Tử Hồn cũng trở nên mạnh mẽ.

Nhưng bây giờ Hàm Cửu Di đắc tội với Đông Phương Thuần Quân, e rằng sẽ không thể quay trở về đảo nổi nữa.

Suốt quãng thời gian này, các nàng đều sống trong lo âu thấp thỏm.

Hàm Lưu Tô khoác một cái áo choàng lông dài, vẻ mặt bình tĩnh ngắm nhìn cửa lớn của điện Tử Hồn.

Trên mặt Hàm Bích La và Hàm Sơ Nguyệt cũng không có chút vui vẻ nào, một trái một phải nắm chặt lấy tay Hàm Lưu Tô.

Không lâu sau, các đệ tử của điện Tử Hồn cũng tập hợp đông đủ.

Sau đó, bóng dáng Hàm Thiên Tiếu xuất hiện ở chỗ ngồi cao nhất trong điện Tử Hồn, bình tĩnh tuyên bố: “Bởi vì á thánh Hàm gia phản bội Hàm gia, ba mươi nghìn đệ tử của điện Tử Hồn cũng trở thành kẻ phản bội! Hàm gia niệm tình cũ, không truy cứu tội phản bội.

Nhưng từ hôm nay, điện Tử Hồn sẽ giải tán, sát nhập vào thành Thánh Hoàng, tất cả các nữ đệ tử của Điện Tử Hồn đều phải ra khỏi đảo nổi, hạn trong hôm nay phải rời đi!”

Các nữ đệ tử trong điện Tử Hồn nghe thấy lời của Hàm Thiên Tiếu thì tất cả đều im lặng.

Hàm Thiên Tiếu lạnh lùng liếc nhìn các nàng, cười lạnh một tiếng, sau đó lập tức biến mất trước mắt mọi người.

Sau khi Hàm Thiên Tiếu rời đi, trong điện Tử Hồn vang lên một tiếng nức nở, tiếp đó các nữ đệ tử khác cũng bắt đầu khóc.

Chỉ thoáng chốc, mấy chục nghìn nữ đệ tử đều đã khóc thành tiếng…

Hàm Mộng đứng trước đám người này, vẻ mặt đau đớn, nàng cũng tự trách trong lòng.

Lúc trước, nếu nàng không dẫn La Thiên Hành vào đảo nổi thì có lẽ sẽ không xảy ra chuyện này, cũng sẽ không liên lụy đến Hàm Cửu Di.

Nhưng cẩn thận suy nghĩ lại thì nếu không có La Thiên Hành, e rằng điện Tử Hồn cũng không tránh khỏi số phận bị giải tán…

Nàng siết chặt tay, một nỗi tức giận xông thẳng lên đầu.

“Sư phụ không phản bội Hàm gia!”

Nguyệt Anh bà bà đứng trong góc hét lên một câu.

“Đúng vậy, sư phụ không phản bội Hàm gia!”

“Sao sư phụ có thể phản bội Hàm gia được.

Người là á thánh Hàm gia mà!”

“Cho dù ép chúng ta rời đi thì cũng không thể nói xấu sư phụ như vậy!”

Một số nữ đệ tử tức giận, nhưng không tìm thấy mục tiêu, cuối cùng tập trung ánh mắt vào Hàm Lưu Tô.

Ba chị em nàng được coi là con cháu dòng chính Hàm gia, lúc này đương nhiên trở thành mục tiêu của các nữ đệ tử ở đây.

Thấy các nữ đệ tử tức giận như vậy, Hàm Lưu Tô nhẹ nhàng giơ tay lên, ý bảo mọi người im lặng.

Nhưng sao các nàng lại nghe theo lời Hàm Lưu Tô được? Một số nữ đệ tử bị kích động, thậm chí còn mở miệng chửi Hàm Lưu Tô, chửi người Hàm gia…

Mắt thấy tình hình sắp không khống chế được, Nguyệt Anh bà bà mới lớn tiếng: “Mọi người yên lặng một chút, để xem rốt cuộc Trưởng công chúa muốn nói gì!”

Tuy mọi người trong điện Tử Hồn đều sợ Nguyệt Anh bà bà, nhưng họ đều biết bà ta rất trung thành với điện Tử Hồn và Hàm Cửu Di, nên các nàng vẫn sẽ nghe lời bà.

Đợi đến khi điện Tử Hồn yên lặng trở lại, Hàm Lưu Tô mới nhẹ giọng nói: “Các ngươi nói rất đúng, Cửu Di không phản bội Hàm gia chúng ta!”

Nghe thấy lời ấy của Hàm Lưu Tô, sắc mặt mọi người đều hơi kinh ngạc.

“Là Hàm gia phản bội Cửu Di” Hàm Lưu Tô khẽ nói.

Nếu Hàm gia thật sự có chút khí phách, đương nhiên sẽ phải cố gắng cật lực mà đấu tranh với Đông Phương Thuần Quân.

Nhưng phản ứng khúm núm, vâng vâng dạ dạ của phụ hoàng trước Đông Phương gia đã làm Hàm Lưu Tô hoàn toàn thất vọng…

“Gia tộc như thế, không ở lại cũng được.

Hôm nay nếu mọi người đã bị đuổi ra khỏi Hàm gia, ta cũng đi cùng mọi người!” Hàm Lưu Tô tiếp tục nói.

Hàm Sơ Nguyệt và Hàm Bích La nghe thấy vậy thì nhất thời cũng không phản ứng kịp.

Các nàng đều là con gái dòng chính Hàm gia, sao có thể nói đi là đi?

Các nữ đệ tử trong điện Tử Hồn lập tức chấn động.

Dù thế nào đi nữa, Hàm Lưu Tô cũng là Trưởng công chúa Hàm gia, là một trong những thiên tài nổi bật của Hàm gia, vậy mà nàng cũng muốn rời khỏi Hàm gia ư?

Thực ra, khi Hàm Cửu Di dẫn La Chinh bỏ chạy, trong lòng nàng đã có suy nghĩ này.

Chẳng qua nàng kìm nén đến hôm nay mới nói ra…

“Tỷ…”

“Lưu Tô tỷ tỷ…”

Hàm Bích La và Hàm Sơ Nguyệt đều kinh ngạc nhìn nàng.

Sau khi điện Tử Hồn bị giải tán, các nữ đệ tử đều tự thu dọn, rời đi.

Đúng là Hàm Lưu Tô đã làm theo lời mình nói.

Thậm chí ngay cả Hàm Sơ Nguyệt và Hàm Bích La cũng vùng dậy, cùng Hàm Lưu Tô cải trang, định trà trộn vào đám đệ tử kia, lặng lẽ rời khỏi đảo nổi.

Đáng tiếc, các nàng còn chưa ra khỏi đảo nổi thì đã bị Hàm gia chặn lại.

Đồng thời còn bị trông coi chặt chẽ.

Trong thời gian ngắn này, các nàng không thể ra khỏi đảo nổi, đồng nghĩa với việc bị cấm túc.

*Waka là đơn vị duy nhất sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.

Các cá nhân, tổ chức khác sao chép, đăng tải tác phẩm dưới bất kỳ hình thức nào đều là hành vi vi phạm bản quyền.

Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.

Trân trọng!

Trong sảnh bên của Tiên Phủ…

Không có gió mà làn váy màu tím nhạt của Hàm Cửu Di cũng bay phấp phới.

Trong miệng nàng lại lẩm bẩm đọc những con chữ kia…

Hơn mười nghìn chữ, với á thánh thì chỉ cần liếc mắt một cái đã nhớ kỹ trong đầu.

Nhưng vừa mới nghĩ trong đầu thì những con chữ thuộc tâm pháp Chân Ý vốn đã khắc sâu trong lòng lập tức biến mất sạch sành sanh, không thể nhớ được.

Thật sự muốn nhớ kỹ tâm pháp Chân Ý này thì chỉ có thể đọc từng chữ một, kiên trì được bao nhiêu chữ thì có thể nhớ kỹ bấy nhiêu!

Cho dù với tư chất của á thánh, muốn nhớ kỹ hết trang đạo Chân Ý này cũng không phải chuyện dễ dàng.

Ngày đầu tiên, nàng chỉ đọc được một nghìn bảy trăm chữ mà thôi.

Ngày hôm sau, nàng đọc được ba nghìn hai trăm chữ…

Ngày thứ ba…

Số lượng từ càng nhiều thì càng khó khăn.

Không phải khó đọc, mà là khó hiểu được chút Chân Ý trong tâm pháp ấy.

Trong vùng biển hư vô phía sau thần đạo kia, đạo Chân Ý chính là một con thuyền nhỏ vượt biển, có thể dẫn nàng đến nơi xa hơn.

Hiểu được đạo Chân Ý chính là quá trình đi lên con thuyền nhỏ kia.

Đến ngày thứ mười lăm, nàng đã có thể đọc một lèo bốn nghìn bảy trăm chữ, xấp xỉ nửa trang tâm pháp Chân Ý…

Mà khi nàng đọc đến đó, trong mắt đột nhiên lóe lên ánh sáng nóng bỏng, trên mặt là vẻ mừng rỡ.

Nàng cảm thấy bản thân đã bắt được một tia cơ hội, dường như có vẻ đã nắm trúng được điểm mấu chốt trong đó, bắt được mép của con thuyền nhỏ kia.


Chương 1984: Đạo pháp tự nhiên

“Ba nghìn thần đạo đều lấy quy tắc để nhập đạo.

Có thể nói phát huy quy tắc đến mức tận cùng.

Thần đạo được triển khai ra cũng có đủ mọi thể loại…”“Nhưng đạo pháp, suy cho cùng sẽ không thoát khỏi hai chữ ‘tự nhiên’…”

“Đạo pháp tự nhiên…”

Lúc này, Hàm Cửu Di đã cảm ngộ được rất nhiều.

Hai ngón tay thon dài của nàng nhẹ nhàng vung qua vung lại, từng luồng sức mạnh và khí màu tím chậm rãi lan ra đầy đại sảnh.

Ở Thần Vực, Hàm Cửu Di có quyền uy tuyệt đối trong thần đạo Tử Khí.

Thần đạo Tử Khí trời sinh đã thích hợp để bày trận.

Người xưa tu luyện thần đạo Tử Khí thường dùng khí màu tím để thai nghén ra đủ loại sinh linh, xếp thành nhiều loại trận pháp lớn.

Hàm Cửu Di nương theo lối suy nghĩ đó, kết hợp với sự trợ giúp của La Tiêu, khiến nó được phát huy mạnh mẽ hơn.

Lấy sự biến hóa của bốn kiếm trong kiếm trận Lục Thần làm nền tảng, đó là ý tưởng do La Tiêu đặt ra.

Ba mươi hai kiếm cùng biến hóa thì sẽ càng trở nên phức tạp hơn, nhưng cũng càng thêm sắc bén…

Chín mươi sáu kiếm là giới hạn cao nhất của kiếm trận Lục Thần, cũng là hình dạng hoàn mỹ nhất của nó.

Biến số và sát khí trong đó cũng lớn đến kinh người.

Ngoài kiếm trận ra, Hàm Cửu Di còn có các trận pháp khác như “trận Thiên Thú Long Tường”, “trận Quặc Điểu Mộng Hình” và “Tử Linh Phân Tranh”…

Để phát huy thần đạo Tử Khí đến một mức độ mạnh mẽ hơn, Hàm Cửu Di còn vất vả xây dựng một trận pháp khổng lồ hơn, muốn kết hợp thần đạo Tử Khí và nguồn sức mạnh hoàn mỹ lại với nhau…

Đây là một công trình lớn.

Trong đó số lượng có thể biến đổi lại càng tăng thêm vài cấp nữa.

Dù là Hàm Cửu Di thì muốn xây dựng được trận pháp này cũng cực kỳ khó khăn.

Cho nên mò mẫm lâu như vậy mà vẫn chưa có tiến triển gì nhiều…

“Để nắm giữ thì không dễ, muốn đi thì lại bị trói buộc, đọc lên ham muốn lại chỉ là ảo tưởng…”

“Không nắm giữ, không đi, không đọc nữa…”

“Tự ngộ”

Hàm Cửu Di không điều khiển đám khí màu tím kia, cũng không ngưng hình nguồn sức mạnh nữa mà để chúng tùy ý nổi lơ lửng trong sảnh…

Nàng lẩm bẩm, trong đầu bỗng hiện lên một ý tưởng kỳ lạ.

Sức mạnh vô hình và khí màu tím đều chầm chậm chảy xuôi trong sảnh.

Đôi khi khí màu tím bao trùm lấy sức mạnh, đôi khi lại là sức mạnh đẩy khí màu tím ra.

Đám khí màu tím ấy cứ như những đám mây trên trời, có lúc hóa thành hàng trăm nghìn con ngựa đang lao nhanh đi, có lúc lại hóa thành thiên thần ác quỷ, đủ các giống loài kỳ lạ.

“Trận pháp tuy huyền ảo xảo diệu, nhưng dù sao cũng là do suy nghĩ mà thành”

“Nếu bàn về sự ảo diệu, trên đời này có gì so được với sự ảo diệu của tự nhiên…”

“Vèo vèo vèo…”

Vào giây phút này, khí màu tím và sức mạnh bắt đầu hòa vào nhau, không còn hình dạng nào nữa, chỉ là chậm rãi quay xung quanh Hàm Cửu Di.

“Đó cũng là trận…”

Hàm Cửu Di nhìn cảnh ấy, trong đôi mắt toát ra thần thái kỳ dị.

Trận pháp trước mắt nhìn như không có hình dạng, nhưng chỉ cần hơi biến hóa một chút thì chỗ nào cũng là nguy cơ chết người.

Nếu nàng lấy ra thêm nhiều nguồn sức mạnh khổng lồ và khí màu tím hơn thì sức mạnh trong trận này sẽ khiến nàng khó có thể tưởng tượng nối.

“Tên của trận pháp này” Hàm Cửu Di suy nghĩ một lúc, nhướng mày.

Trận pháp vô hình kia lập tức mất đi sát khí, biến thành một đống hỗn độn, không hề có quy luật tự nhiên.

Nàng vỗ vỗ trán, cười nói: “Đây là ý nghĩ của tự nhiên, nếu gán ép đặt tên thì nó lại có hình thức và ràng buộc rồi.

Như vậy lại mất đi tính tự nhiên…”

Sau đó, Hàm Cửu Di tản đám khí màu tím và nguồn sức mạnh đi, khẽ vẫy tay, cẩn thận cất quyển tâm pháp Chân Ý mà La Niệm viết kia đi rồi mới đẩy cánh cửa lớn ở sảnh ra.

Lần cảm ngộ này của nàng đã mất nửa tháng…

Vừa đẩy cửa ra, ánh mặt trời lập tức chiếu vào.

Hình ảnh thế giới ánh vào mắt nàng đã có thay đổi.

Cây cối, ánh mặt trời, cá bơi trong hồ đều ẩn chứa đạo pháp tự nhiên, vô cùng vô tận Chân Ý.

Chỉ có lầu các này là sản phẩm nghệ thuật do con người điêu khắc chạm trổ mà thành là không có…

“Vèo vèo vèo…”

Trên sân thượng cạnh hồ nước đối diện sảnh, La Niệm mặc một bộ đồ trắng cầm thương múa.

La Niệm và trường thương vốn không có Chân Ý tự nhiên, nhưng khi Hàm Cửu Di nhìn hắn đâm một thương ra thì ánh mắt lộ rõ vẻ sự kinh ngạc.

*Waka là đơn vị duy nhất sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.

Các cá nhân, tổ chức khác sao chép, đăng tải tác phẩm dưới bất kỳ hình thức nào đều là hành vi vi phạm bản quyền.

Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.

Trân trọng!

Thuật dùng thương của La Niệm tốt thật đấy.

Có điều, trong mắt Hàm Cửu Di thì vẫn chưa đủ.

Nhưng một thương kia đâm ra đã mơ hồ ân chứa một chút Chân Ý tự nhiên.

Cũng bởi vì một chút Chân Ý tự nhiên ấy đã khiến thương pháp của La Niệm trở nên phi phàm!

“Đúng rồi, hắn dịch ra tâm pháp Chân Ý, cũng có thể đọc được một nghìn chữ thì cũng có chút cảm ngộ về đạo pháp tự nhiên.

Tên nhóc đó mới mười sáu tuổi, tuy tu vi không lợi hại, nhưng có thể hiểu được một chút Chân Ý rồi.

Sau này trưởng thành, e rằng còn lợi hơn cả cha hắn…” Trong mắt Hàm Cửu Di có vẻ khen ngợi.

Nàng đi lên phía trước, lại thấy vẻ mặt La Niệm tràn đầy tức giận liền hỏi: “Niệm Nhi, cha ngươi đâu?”

“Đang ngủ!”

La Niệm phun ra hai chữ xong thì lại tiếp tục vung trường thương trong tay.

Trường thương cứ như bánh xe, vang lên vù vù.

Hắn nghĩ rằng khi cha trở lại thì Tiên Phủ sẽ náo nhiệt hơn.

Nhưng không ngờ lại hoàn toàn trái ngược.

Dù là mẹ hay dì Huân, dì Vận, tất cả đều xoay quanh cha, hoàn toàn bỏ mặc mình.

Nhất là dì Huân, dì còn không thèm luyện thương với mình…

“Còn đang ngủ ư?”

Hàm Cửu Di ngẩng đầu nhìn bầu trời, dù là sáng sớm, nhưng mặt trời đã lên cao.

Lại nghĩ đến dáng vẻ thờ phì phì của La Niệm, trong lòng lập tức hiểu, trên mặt nở một nụ cười bất đắc dĩ.

Hóa ra, La Chinh vừa trở về Tiên Phủ, lại có mấy cô vợ xinh đẹp tuyệt trần kia, đương nhiên không thể nghỉ ngơi tốt được.

Chẳng qua, cơ thể đã tu thành thần, tinh lực gần như không cạn, cũng không đến mức giờ còn chưa rời giường nổi…

“Người trẻ tuổi đúng là không biết điều độ gì hết…”

Nàng thầm than một tiếng, nhảy lên đài cao, vòng eo khẽ lắc, cười nói: “Ta luyện thương với ngươi!”

La Niệm khó hiểu liếc nhìn Hàm Cửu Di: “Ngươi không có vũ khí thì luyện như thế nào?”

“Cứ đánh lại đây là được” Hàm Cửu Di thản nhiên nói.

La Niệm không do dự nữa, vung trường thương lên.

Mũi thương giống như con rắn độc đâm về phía Hàm Cửu Di.

Với tu vi hiện nay của La Niệm, đánh ra thương pháp thì thực tế hoàn toàn không đủ để người ta nhìn.

Mấy tháng trước Huân đều lười luyện với La Niệm.

Dù sao cao thủ Giới Chủ Cảnh đánh nhau với võ giả Thần Đan Cảnh cũng không phải là sự chênh lệch giữa người lớn và trẻ con, mà là người và cát thì đúng hơn, hoàn toàn không có khả năng so sánh.

Cho nên mỗi lần Huân đều tuy tiện đâm ra một thương, đánh bay trường thương của La Niệm, sau đó nhẹ nhàng đánh ngã cậu.

Thế nhưng từ khi La Niệm dịch được sáu trang chữ Phạn màu vàng thì tình hình lại khác!

Trong lúc không kịp đề phòng, La Niệm lại đâm một thương trúng Huân!

Tuy Huân ép tu vi xuống Thần Đan Cảnh, lại là lúc không kịp đề phòng nên mới bị đâm trúng một thương.

Nhưng điều này đã đủ khiến Huân vô cùng khiếp sợ.

Vì thế, Huân bắt đầu nghiêm túc với “đối thủ nhỏ” này, luyện tập cũng chuyên tâm hơn.

Ngay từ đầu, Huân còn có thể dùng một chiêu để áp chế La Niệm.

Nhưng từ khi La Niệm có thể “đọc” được nhiều tâm pháp Chân Ý hơn, hiểu sâu hơn về Chân Ý hơn thì cậu đã có thể so chiêu với Huân.

La Niệm đâm một thương qua, cơ thể Hàm Cửu Di khẽ xoay.

Động tác của nàng không nhanh, thậm chí trong đầu cũng không nghĩ gì nhiều, cơ thể giống như một ngọn gió, cứ thế tự nhiên tránh được một thương kia.

“Ồ…”

La Niệm cũng đã nhìn ra, trên người Hàm Cửu Di cũng ẩn chứa đạo Chân Ý đặc biệt.

Nhưng đạo Chân Ý mà nàng có được cao hơn cậu rất nhiều.

“Thêm lần nữa!”

Cứ luyện qua luyện lại như vậy sẽ rất có ích với La Niệm.

Cậu vốn đã hiểu sơ về đạo Chân Ý rồi, giờ lại càng có thể cảm ngộ thêm từ thân pháp của Hàm Cửu Di.

Đường đường là á thánh lại luyện võ với sinh linh thứ cấp Thần Đan Cảnh, quả thật là một hiện tượng kỳ lạ.

“Đạo pháp tự nhiên, dùng vô số ý nghĩ hóa vĩnh hằng.

Vạn pháp tự nhiên, nhất định phải dùng cảm ngộ để để hiểu pháp…” La Niệm đâm ra một thương, trong lòng cũng đã hơi hiểu ra.

Cuối cùng lại không nhịn được mà bắt đầu đọc tờ tâm pháp Chân Ý kia.

Nghe thấy cậu lẩm bẩm ngâm nga, Hàm Cửu Di mỉm cười, đôi môi đỏ thắm khẽ nhếch, cũng bắt đầu lặng lẽ đọc…


Chương 1985: Khách đến thăm

Ở tẩm cung trong phủHuân kề má vào ngực La Chinh, từ tốn thở đều.

Ở bên kia, Ninh Vũ Điệp co người dưới cánh tay hắn như một đứa trẻ, nằm ngủ ngon lành.

Với tu vi của các nàng thì không cần ngủ để bổ sung năng lượng cho bản thân.

Đa số thời gian trong năm họ chỉ cần xếp chân ngồi thiền là có thể duy trì tinh thần tỉnh táo.

Nhưng mấy ngày nay lại không giống thế.

Đôi khi ngủ cũng có thể gắn liền với một ý nghĩa đặc biệt.

Cánh tay La Chinh chỉ mới hơi cử động thì Huân đã lập tức mở mắt.

Nàng nhìn hắn bằng đôi mắt màu đỏ như một chú mèo con đang cảnh giác.

Ninh Vũ Điệp ở bên kia cũng thức giấc.

Ngay khi vừa hoàn hồn, nàng lập tức nhớ đến một đêm quá sức hoang đường hôm qua.

Khuôn mặt nàng không kìm được mà đỏ ửng lên, vô cùng ngượng ngùng: “Phu quân, hôm qua ta…”

Thấy Ninh Vũ Điệp muốn nói lại thôi, Huân cố ý thong dong nói: “Dám làm mà không dám nhận sao?”

Nghe vậy, vẻ mặt Ninh Vũ Điệp lập tức trở nên gượng gạo.

Miệng nàng mấp máy nhưng lại không biết nói gì, chỉ có thể lấy chăn bọc kín thân thể.

“Huân” La Chinh vỗ nhẹ đầu nàng.

Khuôn mặt của Huân đã hiện lên vẻ chơi ác thành công.

“Dậy thôi, không thì Niệm Nhi lại trách móc đấy” La Chinh cười khổ.

Khi hắn sửa soạn lại rồi đi ra ngoài thì đã nghe thấy những tiếng thương rít gào.

Vừa quay sang, hắn thấy cây thương dài của La Niệm đang lao nhanh như gió, không ngừng lao đến Hàm Cửu Di.

“Cửu Di xuất quan rồi sao?” Đôi mắt La Chinh hơi sáng lên.

Nhìn kỹ bước chân của Cửu Di, hắn có một cảm giác vô cùng khác biệt!

Thân hình nàng bước đi tự do như không hề tính toán.

Nàng nhẹ nhàng lướt đi như cánh bướm bay múa duyên dáng giữa thiên nhiên, không ngừng tung bay theo cây thương dài của La Niệm.

Cảnh tượng này thực sự hòa hợp một cách bất ngờ.

“Có vẻ đạo Chân Ý đã giúp Cửu Di gặt hái không ít” La Chinh nói.

Ninh Vũ Điệp đuổi kịp ngay sau đó.

Khi thấy La Niệm vừa tấn công Hàm Cửu Di vừa lẩm bẩm, đôi mày liễu lập tức nhíu chặt.

Nàng vẫn luôn sợ con trai gặp chuyện không may.

May mắn là Hàm Cửu Di chỉ luyện tập với La Niệm một lát.

Khi thấy La Chinh, nàng khẽ hất văng cây thương dài của La Niệm ra rồi đi đến cạnh hắn chỉ trong chớp mắt.

“Chúc mừng Cửu Di đã lĩnh ngộ được đạo Chân Ý cho mình” La Chinh cười nói.

Hàm Cửu Di thản nhiên liếc nhìn hắn rồi lắc đầu: “Chúc mừng sớm quá.

Ta mới chỉ lĩnh ngộ được một nửa phần đạo Chân Ý đó thôi.

Nhưng không ngờ ngươi quay về Tiên Phủ lại thư thả ghê đấy”

Nghe vậy, Ninh Vũ Điệp lập tức ngượng ngùng.

La Chinh khẽ mỉm cười.

Đại khái hắn biết Hàm Cửu Di muốn dùng giọng bề trên để dạy dỗ mình.

Đúng lúc đó, có một tràng âm thanh rung chuyển dữ dội truyền đến từ bên ngoài Tiên Phủ!

“Ầm ầm ầm ầm ầm!”

Như thể có vô số con quái vật khổng lồ đang chạy điên cuồng ở bên ngoài.

Mặt La Chinh chợt biến sắc, ánh mắt của Hàm Cửu Di cũng nhìn về phía cửa chính của Tiên Phủ.

“Chủ nhân, hình như có rất nhiều vật dữ đang chạy đến đây!” A Phúc thông báo cho La Chinh đầu tiên.

Hắn nheo mắt lại: “Đi xem sao!”

Hắn vẫn khá tin tưởng vào tòa Tiên Phủ mà sư phụ đã xây dựng.

Trước tiên là một lớp kết giới gần như không thể phá hủy.

Nó thậm chí còn có thể chia cắt Tiên Phủ ra khỏi Thần Vực, chắc chắn người trong kết giới không bị biến về thành chân nguyên!

Tuy vật dữ trong rừng Lang Tuyền rất ghê gớm, nhưng chúng vốn không thể bước vào Tiên Phủ.

La Chinh đi trước, hắn lập tức vọt ra ngoài Tiên Phủ rồi đứng trước lớp kết giới màu hồng nhạt kia.

Những cái cây khổng lồ trong rừng Lang Tuyền đang không ngừng bị đốn ngã.

Từng cây một ngã xuống, từng tràng tiếng bước chân hỗn loạn truyền đến như thể có cả một đội quân hùng mạnh đang lao nhanh trong đó.

“Đó là gì vậy?” Ninh Vũ Điệp bám sát sau lưng La Chinh, khuôn mặt nhỏ nhắn có vẻ lo lắng.

Nàng sống ở Tiên Phủ đã lâu, thỉnh thoảng cũng sẽ quan sát thế giới Thần Vực từ trong kết giới.

Nàng có thể ngẫu nhiên thấy vài giống vật dữ có khí thế đáng sợ, nhưng có lẽ chúng không dám đến gần kết giới, thế nên Tiên Phủ vẫn giữ được sự yên bình như chốn bồng lai tiên cảnh.

“Không rõ lắm, chắc là vật dữ của rừng Lang Tuyền lao đến đây” La Chinh nhíu mày.

Hắn không lo đám vật dữ này.

Thân phận của hắn và Hàm Cửu Di bây giờ vô cùng nhạy cảm.

Nếu để Đông Phương Thuần Quân phát hiện ra họ đang lẩn trốn trong Tiên Phủ thì tình hình sẽ càng phiền phức hơn.

“Ầm!”

Cái cây đứng gần kết giới nhất bị vỡ nát.

Chợt thấy có hai người chui ra khỏi thân cây rồi vọt về phía Tiên Phủ bằng tốc độ cực nhanh.

Mà theo sau hai người đó lại là một bầy vượn khổng lồ!

Con vượn khổng lồ nào cũng cao đến bảy tám trăm trượng như những ngọn núi lớn biết đi, đạp xuống đất một bước là tạo ra một cái hố cực lớn như có động đất.

Dù thân thể cao lớn đến thế, nhưng chúng vẫn vô cùng linh hoạt, dùng cả tay lẫn chân không ngừng điên cuồng đuổi theo sau hai người kia!

Dẫn đầu là một người có mái tóc dài tao nhã, không ngừng gào rú ầm ĩ suốt dọc đường chạy trốn: “Khốn kiếp, chọc trúng ổ khỉ mới đau! Ta đã bảo là đi Tiên Phủ trước rồi, tự nhiên lại rước lấy một đống phiền phức này!”

Sau lưng người này chính là một mục đồng.

Mục đồng ngồi trên lưng một con trâu xanh, mà con trâu cũng đang tung giò chạy điên cuồng.

“Chỉ có vài con lông vàng đuổi theo thôi” Mục đồng bình tĩnh nói.

Cùng lúc đó, mục đồng đứng trên lưng trâu xanh rồi vung chiếc cần câu trong tay.

Đôi mắt trẻ thơ của mục đồng khẽ nheo lại, lóe lên tia sát khí.

“Vèo!”

Đúng lúc này, chợt có vài đốm sáng vàng lóe lên từ giữa bầy vượn khổng lồ.

Thế mà lại có mấy con vượn màu vàng kim nhỏ nhảy xuống từ trên người vượn khổng lồ rồi vồ đến chỗ hai người kia.

Gọi nhỏ là so với những con vượn khổng lồ cao như núi khoảng bảy tám trăm trượng kia thôi.

Thực ra bốn con vượn vàng kim này cũng cao tới hơn ba trượng, lớn hơn nhiều so với mục đồng và người đàn ông tóc dài!

“Hừ!”

Mục đồng hừ lạnh, cần câu trong tay bất ngờ văng đi!

“Vù vù vù vù!”

Một sợi dây câu mảnh màu vàng kim chợt phóng ra!

“Chát chát chát!”

Khi dây câu đập vào thân thể của mấy con vượn màu vàng kim, trên người ba con lập tức xuất hiện lằn roi.

Máu tươi bắn thẳng ra từ đó.

Với thực lực của mục đồng, nếu ai bị sợi dây câu màu vàng kim này của cậu cắt trúng thì ngay cả thần đại viên mãn cũng sẽ bị thương nặng.

Nhưng khi nó cắt trúng người con vượn vàng kim kia lại chỉ tạo ra được một vết thương!

Thậm chí còn có một con vượn vàng kim đã tránh thoát được sợi dây câu này nhờ bản năng mạnh mẽ, rồi sau đó nhào đến trước mặt cậu.

Ngay khi nó vươn bàn tay to lớn đầy lông ra, muốn tóm lấy mục đồng thì cậu chỉ bình thản nói ra một chữ: “Chớp”.

Sau đó cậu bé và con trâu xanh đều biến mất tại chỗ.

“Không đợi ta à?”

Khi người đàn ông tóc dài thấy mục đồng thi triển dịch chuyển không gian trước mặt mình, hắn lộ vẻ bực bội rồi sau đó cũng bật nhảy và biến mất tại chỗ một cách quái dị.

Hai người lần lượt chớp lóe như thế khiến khoảng cách đến lớp kết giới của Tiên Phủ càng lúc càng được thu hẹp lại!

“Đây, đây là… Nhị sư huynh?”

La Chinh đang đứng sau Tiên Phủ, căng mắt nhìn hai người xông vọt đến.

Hắn không quen biết Tịnh Vô Huyễn.

Nhưng hắn từng giao đấu với Ngự Thần Phong ở Chân Tuyệt Lộ và có ấn tượng sâu sắc với vị Nhị sư huynh có tên mụ là Hàm An này.

Thế nên tất nhiên, hắn vừa liếc mắt đã nhận ra.

Khuôn mặt của Hàm Cửu Di đứng bên cạnh nở nụ cười thản nhiên: “Đúng là Tịnh Vô Huyễn và Ngự Thần Phong”

“Họ có thể vào không? Có cần ta mở kết giới ra không?” La Chinh chợt lo lắng khi thấy cảnh tượng đó.

Trước khi mở kết giới thì cần phải đưa mọi người trong phủ vào tháp tu luyện.

Nếu không, khi không gian trong phủ liên kết với bên ngoài, đám Ninh Vũ Điệp và Huân sẽ biến thành một luồng chân nguyên rồi biến mất.

*Waka là đơn vị duy nhất sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.

Các cá nhân, tổ chức khác sao chép, đăng tải tác phẩm dưới bất kỳ hình thức nào đều là hành vi vi phạm bản quyền.

Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.

Trân trọng!

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
bộ này chương viết siêu chậm :Z . Mới check bên họ đâu đó khoảng hơn 17 chương mới thui bạn à ^^
https://audiosite.net
Mới check bộ này thiếu 1k chương :Z đã liên hệ cac CTV nhé hoàng anh ^^
https://audiosite.net
Mình sẽ ? CTV nhé bạn :)
https://audiosite.net
Chính xác thưa bạn ^^! - Bên TG họ nói sẽ ra phần 2 nhé bạn :) nên để cái kết mở đó bạn :D
https://audiosite.net
Dtu230 2 ngày trước
Truyện đến tập 138 hết chưa ad
https://audiosite.net
Bùi Thành Linh 2 ngày trước
Giọng đọc 2 còn ra không vậy ad
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 3 ngày trước
Ra thêm đi ad
https://audiosite.net
Saner 6 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Anh 6 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 tuần trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box