[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 399 : Dò hỏi (c1991-c1995)
❮ sautiếp ❯Chương 1991: Dò hỏi
“Chuyện lớn trong đảo nổi?”Vẻ mặt Bạch Hâm hơi sửng sốt.
Có thể tiến vào cấm địa, hầu như đều là thần trong đảo nổi.
Nghe cách cô gái này hỏi thì dường như nàng không hề biết về đảo nổi.
Nói cách khác, cô gái này vẫn luôn ở trong núi Bất Chu?
Người có thể ở lại trong núi Bất Chu từ trước đến nay… đáp án đã được miêu tả sinh động ở trong đầu hắn.
Hiện tại, núi Bất Chu đã bị Vũ Thái Bạch kiểm soát chặt chẽ trong tay, nói cách khác, cô gái này hẳn là người phía Vũ Thái Bạch!
Cô gái thấy sắc mặt Bạch Hâm lóe lên thì cũng biết hắn đang suy nghĩ chuyện gì.
Mũi chân nàng giẫm nhẹ trên lưng trâu băng, giọng nói dần lạnh đi: “Đừng suy đoán thân phận của ta.
Nói cho ta biết, có chuyện lớn gì xảy ra?”
“Trên đảo nổi đúng là có xảy ra chuyện lớn!” Bạch Hâm vội vàng nói. “Hơn nữa, hơn nữa có liên quan đến La gia!”
Bạch Hâm đã biết cô gái là người của La gia, đương nhiên hiểu nàng đang truy hỏi chuyện gì.
Với lại gần đây đảo nổi cũng chỉ xảy ra một chuyện lớn, việc này không hề khó đoán, vì thế trong lòng hắn cũng hơi ổn định một chút.
Bạch gia bọn họ không có thù oán gì với La gia, chỉ cần hắn thành thật trả lời câu hỏi của cô gái này thì tính mạng của bọn họ vẫn được bảo đảm.
“La gia!”
Đúng như Bạch Hâm dự đoán, trong đôi con ngươi của cô gái lộ ra chút vẻ lo âu, xem ra vô cùng quan tâm đến La gia.
“Có tin đồn rằng một người con trai của La Tiêu từ trong vũ trụ lén đến đây, vào đảo nổi, trở thành người giấu tên đạt được thành tích chiến đấu đáng sợ ở đấu trường của các vị thần…” Bạch Hâm nói.
Sau sự kiện ngày Lăng, chuyện này đã được âm thầm lan truyền rộng rãi thông qua các vị thần tham gia sự kiện ngày Lăng đó, nên bây giờ cũng không được coi là bí mật gì.
Cô gái nghe xong, trên mặt đầy vẻ mừng vui không thể che giấu.
Nàng vẫn luôn chờ ca ca…
Nàng bảo Vũ Thái Bạch truyền ám thị cho La Chinh, hy vọng La Chinh có thể đi tới núi Bất Chu.
Theo nguyên tắc, sau khi xếp hạng đảo nổi, với năng lực của La Chinh thì hẳn là có thể tiến vào khe suối Vân Long.
Nhưng chuyện xếp hạng đảo nổi cũng đã qua gần một tháng, vậy mà nàng vẫn chưa thấy ca ca đâu!
Nhất định là đã xảy ra việc gì đó ngoài ý muốn…
Mà chuyện này, chưa chắc nàng đã hỏi thăm được.
Ví dụ như một khi La Chinh bị lộ, sợ rằng sẽ bị Mục gia, hoặc là Đông Phương gia và những nhà quyền thế bí mật thủ tiêu, các vị thần bình thường cũng không thể biết được.
Nhưng trong lòng nàng rất lo lắng, thế nên mới bày mưu kế, bao vây vài tên thần của Bạch gia ở đây.
Nhưng thật không ngờ, thần của Bạch gia vừa mở miệng đã nói rất rõ ra điều mà nàng muốn dò hỏi, nàng làm sao có thể bình tĩnh?
“Hiện tại hắn thế nào?” Cô gái lại hỏi.
“Sau đó hắn được mời tham gia sự kiện ngày Lăng, suýt chút nữa bị Mục Huyết Dung đánh chết” Bạch Hâm lại nói.
Nghe nói như thế, tim của cô gái khẽ đánh thịch một cái.
“Nhưng nghe nói đã bị đại viên mãn của Đông Phương gia ngăn lại, sau đó chẳng biết tại sao hắn lại đoạt được một báu vật quan trọng từ tay một đám đại viên mãn, rời khỏi cấm địa biển Thời Gian…” Bạch Hâm nói xong, trên mặt cũng thấy có vẻ khó hiểu.
Rất nhiều vị thần trên đảo nổi nghe thấy lời đồn đãi này đều cảm thấy rất vớ vẩn, không ít thần còn đưa ra nghi vấn của mình.
Nhưng thần cấp thấp cướp báu vật từ tay một đám đại viên mãn, việc này vốn đã khó có thể tưởng tượng.
Mà chuyện đã xảy ra trong ấn ngọc thì chỉ có những đại viên mãn kia mới biết.
Đương nhiên những đại viên mãn kia sẽ không nói quá trình đó, thần bình thường sẽ không thể biết được.
“Sau đó thì sao?” Cô gái lại hỏi.
Nàng rất rõ, một khi thân phận của ca ca đã bại lộ thì có ý nghĩa gì.
Những thánh nhân trong liên minh nhà quyền thế kia sẽ không thể bỏ qua cho ca ca.
“Sau đó Thi Tiểu Xảo, chủ nhân của Hồn Hoang làm thế giới im lặng, á thánh Hàm gia đã dẫn theo hắn, xuyên qua không gian, trốn thoát khỏi tay Thánh Hoàng Đông Phương” Bạch Hâm nhún vai.
Rất nhiều người đều thấy được cảnh này nên không ai nghi ngờ gì hết.
“Chạy trốn…”
Nghe được tin tức, khuôn mặt xinh đẹp nãy giờ đã đổi nhiều vẻ mặt của cô gái kia cuối cùng cũng ổn định lại, thở nhẹ ra một hơi, nở nụ cười bình thản.
“Hiện tại có thể thả chúng ra đi chưa?” Bạch Hâm hỏi.
Cô gái gật đầu, ngay sau đó ba con trâu băng từ từ đi về phía ba tên thần.
Ba tên thần cấp trung của Bạch gia nhìn thấy ba con trâu băng, sắc mặt bỗng căng thẳng hẳn lên, bọn họ sợ cô gái này sẽ giết người diệt khẩu.
Chỉ nghe thấy cô gái nhẹ giọng nói: “Những con trâu băng này có thể chở các ngươi đến cửa vào…”
Dứt lời, thân hình nàng nhảy lướt qua, bay một vòng trên không trung như tiên nữ, rơi thẳng vào trong hẻm núi phía sau ba tên thần, sau đó rơi tự do xuống đất, tay áo trên người tung bay phấp phới…
Khi nàng cách nước vô nguyên ở dưới đáy hẻm núi khoảng mười trượng, đà rơi xuống bất ngờ dừng lại, sau đó giống như một con chim sơn ca, bay về phía núi Bất Chu.
Phía Nam núi Bất Chu cao tới mức không thể leo lên.
Có người đã xây dựng từng ngôi nhà đá rộng lớn ở đây.
Số lượng những ngôi nhà đá này ngày càng nhiều, xem như hình thành một làng nhỏ.
Đây là làng ở trong cấm địa.
Cô gái nhẹ nhàng hạ xuống trong làng.
“La Yên tỷ tỷ! Tỷ trở về rồi!” Một bé trai ba tuổi trong làng lớn tiếng gọi cô gái.
Sau đó, những đứa trẻ không lớn không nhỏ khác cũng rối rít nhảy nhót: “La Yên tỷ tỷ đã trở về!”
La Yên cười với những đứa nhỏ đến chào nàng, bước vội về gian nhà đá lớn nhất.
“Đại sư ca!”
Nàng đẩy cửa ra mới nhìn thấy trong phòng đá còn có những người khác, ánh mắt đảo qua, chắp hai tay sau lưng cung kính gọi: “Nhị thúc, Tam thúc…”
“Yên Nhi đã trở về?”
“Thái Bạch lại để một mình cháu đi thăm dò tin tức, vậy làm sao được? Tam thúc ta cũng định đi tìm cháu về đấy!”
Nhị thúc và Tam thúc trong phòng đá chính là Nhị thúc La Bỉnh Quyền và Tam thúc La Tuấn Dật.
Ngoại hình của hai người không khác gì Nhị thúc và Tam thúc ở La gia trong quận Sùng Dương tại Đông Vực.
Lần đầu tiên La Yên được Vũ Thái Bạch dẫn vào núi Bất Chu thì cũng hoảng sợ khi gặp hai vị thúc thúc này, mãi lâu sau cũng không có lấy một vẻ mặt vui vẻ.
Thì ra lúc cha sắp xếp ở Đông Vực, cũng đã tạo ra “thế thân” của hai vị thúc thúc, mượn tên và ngoại hình của bọn họ.
Đối với chuyện đã xảy ra ở La gia Đông Vực, hai vị thúc thúc trong núi Bất Chu đương nhiên không biết tình hình…
Có thể nói, hai người bọn họ chẳng biết tại sao lại bị ca ca mình chụp cho một cái mũ đen trên đầu.
Cho nên khi lần đầu tiên nhìn thấy cháu gái nhỏ của mình, lại thấy La Yên mơ hồ tỏ thái độ thù địch thì đúng là cũng buồn bực hồi lâu.
Mãi sau này, khi La Yên giải thích một hồi, hai người mới cười khanh khách.
Chỉ đành nói, chiêu này của La Tiêu thật sự là chẳng hiền lành gì.
“Thiên phú và khả năng của La Yên, cũng không kém gì La Chinh… Thiếu hụt duy nhất chỉ là kinh nghiệm” Vũ Thái Bạch hờ hững nói. “Có một số việc, vẫn phù hợp để nàng tự đi làm”
“Đúng vậy!” La Yên hơi bất mãn nói với hai vị thúc thúc: “Hai thúc không thể quá lo lắng cho La Yên, như vậy cháu vĩnh viễn không thể trưởng thành được mất!”
La Bính Quyền và La Tuấn Dật chỉ có thể lắc đầu cười trừ.
Ngay sau đó, Nhị thúc mở miệng hỏi: “Vậy cháu hỏi thăm được tình hình thế nào rồi?”
“Ca ca đã tạo ra được một chút bất ngờ ở đảo nổi” La Yên bình tĩnh nói: “Thân phận của ca ca đã bị Mục Huyết Dung nhìn thấu”
“Cái gì?”
“Bây giờ nó thế nào?”
Vẻ mặt của Nhị thúc và Tam thúc cũng thay đổi.
Vũ Thái Bạch cũng có vẻ lo lắng.
Hắn nhìn ra, La Yên không hề buồn, xem ra tình hình sẽ không quá tệ.
“Sau đó, đã được Hàm Cửu Di cứu đi” La Yên trả lời.
Nghe nói như vậy, lúc này mấy người mới thở phào nhẹ nhõm.
Tiếp đến La Yên Thuật lại tin tức nàng nghe được một lần.
Nói xong, La Yên mới lộ vẻ lo lắng hỏi: “Không biết ca ca được Hàm Cửu Di đưa đi đâu…”
Nàng vẫn luôn nhớ mong, cứ tưởng có thể đoàn tụ với ca ca ngay, ai ngờ sau khi xếp hạng đảo nổi lại xảy ra chuyện rắc rối này.
Tâm nguyện tan vỡ, đương nhiên nàng không thấy vui vẻ gì.
*Waka là đơn vị duy nhất sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.
Các cá nhân, tổ chức khác sao chép, đăng tải tác phẩm dưới bất kỳ hình thức nào đều là hành vi vi phạm bản quyền.
Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.
Trân trọng!
Chương 1992: Lĩnh ngộ tự nhiên
La Chinh không thể đến núi Bất Chu khiến tình hình lập tức trở nên phức tạp, Vũ Thái Bạch cần phải phân tích lại lần nữaSau đó, hắn bảo La Yên kể lại toàn bộ tin tức mà mình đã nghe được lần nữa…
“Vật báu mà các đại viên mãn đang tranh giành ở cấm địa chắc chắn là chí bảo tín ngưỡng!”
“Chí bảo tín ngưỡng trong biển Thời Gian.
Ồ… ngay cả chí bảo tín ngưỡng cấp hai vốn dĩ cũng sở hữu năng lực không ngờ!”
Khi Nhị thúc và Tam thúc nghe tin La Chinh cướp được báu vật từ một đám đại viên mãn thì họ đều tỏ ra bất ngờ.
Ánh mắt Vũ Thái Bạch xuất hiện vẻ ngạc nhiên: “Với thực lực của La Chinh thì gần như không có khả năng giật được báu vật từ tay họ.
Chắc là có vận may nào khác…”
Vẻ mặt La Yên không có ý kiến, khóe miệng hơi nhếch lên rồi ngẩng đầu nói với Vũ Thái Bạch: “Ca ca vốn là người lợi hại nhất!”
Thấy dáng vẻ thông minh đáng yêu của La Yên, La Bính Quyền khẽ mỉm cười: “Ừm, ừm.
Thực sự trong mắt Yên Nhi ca ca luôn mạnh nhất…”
Vũ Thái Bạch lặng lẽ cười, ngay sau đó ngồi xếp chân tại chỗ, các ngón tay bắt đầu gập lại.
Từng luồng khí tức màu xám quay quanh tay phải của hắn, chúng là “lực tín ngưỡng” của thần đạo Đại Diễn.
Cách tính của thần đạo Đại Diễn tương đối khác biệt so với thuật bói mệnh.
Các loại thuật bói mệnh đều cố gắng muốn nhìn rõ bí ẩn sâu bên trong để tìm kiếm sự thật.
Cách này khá tiện nếu dùng trong vũ trụ, vì số mạng ở đó sẽ không có nhiều biến số.
Các thánh nhân khi tạo ra vũ trụ ít nhiều gì cũng để lại dăm ba lỗ hổng, thậm chí còn cố tình tung ra ám thị nào đó để người khác tính toán được tình hình đời sau ở mức độ nhất định.
Nhưng Thần Vực kiến tạo chặt chẽ hơn nhiều so với vũ trụ, nên gần như không thể tính toán được tương lai qua mấy lỗ hổng trong Thần Vực.
Tuy nhiên, phương pháp tính toán của thần đạo Đại Diễn lại không phụ thuộc vào Thần Vực.
Ngay khi bắt đầu tính toán, Vũ Thái Bạch sẽ dung hòa tất cả thay đổi có khả năng xảy ra vào thần đạo Đại Diễn.
Sau đó hắn tạo ra một thế giới tạm thời nhờ thần đạo Đại Diễn rồi quan sát sự thay đổi của thế giới này, cuối cùng có thể kiểm tra kết quả bên trong.
Chẳng hạn thế giới này có một con chim đang ấp trứng thì quả trứng chim được ấp ấy chắc chắn sẽ nở ra một chú chim nhỏ.
Đây là phương pháp giả thiết ra một nguyên nhân để tìm cho ra kết quả.
Khi Vũ Thái Bạch chiến đấu với Mục Huyết Dung, hắn cũng sẽ tham khảo tính cách, thần đạo Sát mà nàng tu luyện và các yếu tố khác trong đó như cách di chuyển cực nhanh của đại viên mãn, sau đó bắt đầu tính toán phương hướng mà nàng có thể tấn công…
Trong quá trình này, nếu lượng biến số càng lớn, số người tham gia càng nhiều thì tính toán sẽ càng khó khăn hơn.
“La Chinh, Hàm Cửu Di, Đông Phương Thuần Quân, Mục Huyết Dung, chí bảo tín ngưỡng…”
Ngón tay của Vũ Thái Bạch không ngừng co duỗi nhẹ nhàng, khiến từng luồng khí tức màu xám bắt đầu biến đổi hình dạng liên tục.
Trong mắt La Yên, Nhị thúc, Tam thúc, nó đang biến thành từng bóng người không rõ vẻ ngoài…
“Tiên Phủ…”
“Vù…”
Luồng khí tức màu xám kia lập tức biến thành một tòa Tiên Phủ cỡ nhỏ liên tục trôi nổi.
Tòa Tiên Phủ này giống y hệt công trình mà cùng Cố Bắc xây dựng nên.
“Ngự Thần Phong…”
“Tịnh Vô Huyễn!”
Nghe thấy lời thầm thì của Vũ Thái Bạch, khuôn mặt của Tam thúc La Tuấn Dật hiện lên vẻ khó hiểu: “Sao lại liên quan đến hai người Cố gia?”
La Bính Quyền trầm ngâm một lát rồi nói: “Chắc hai anh em Cố gia đã bắt đầu hành động.
Họ muốn điều khiển rừng Lang Tuyền, có khả năng rất cao là sẽ tình cờ gặp La Chinh khi đến Tiên Phủ!”
“Vèo vèo…”
Vũ Thái Bạch lật tay rồi bóp vụn tòa Tiên Phủ biến ra từ sương mù, khuôn mặt hắn hiện lên một nụ cười thản nhiên: “Nhị sư thúc nói rất đúng.
Hàm Cửu Di là người ngoài, nàng không biết kế hoạch của chúng ta.
Ngự Thần Phong… tuy có mạnh mẽ, nhưng đầu óc thì hơi không bình thường.
Tịnh Vô Huyễn lại là người biết sách lược của chúng ta.
Với năng lực của hắn, hẳn là dễ dàng đoán được hành động tiếp theo của chúng ta.
Đạo Tranh… Chắc La Chinh sẽ đến đất không chiến”
“Không phải là đợi vài ba năm nữa mới tới Đạo Tranh sao?” Trên mặt La Yên tỏ vẻ không hài lòng.
Vũ Thái Bạch cười nói: “Yên Nhi không đợi được à?”
“Ba năm rồi lại ba năm, đợi biết bao nhiêu năm rồi” La Yên giận dữ nói.
Dù tốc độ thời gian trong vũ trụ nhanh hơn nhiều so với Thần Vực, nhưng nàng đã rời khỏi La Chinh từ lúc ở Trung Vực rồi.
Nếu quy đổi mấy chục năm này theo tốc độ của Thần Vực thì cũng đã hơn sáu năm…
“Hai năm, thêm hai năm thôi, chúng ta chắc chắn có thể gặp hắn” Vũ Thái Bạch thản nhiên cười nói. “Nhưng… e rằng hắn không có thời gian lĩnh ngộ vật mà sư phụ giao cho”
“Để muội lĩnh ngộ đi!” La Yên cười nói: “Chắc chắn ta còn xuất sắc hơn ca ca! Đạo Tranh không cần ca ca phải ra tay! Một mình Yên Nhi làm là được!”
Thấy khuôn mặt của nàng đầy vẻ tự tin, mọi người đều lắc đầu cười.
Họ không hề nghi ngờ thiên phú của nàng.
Có lẽ Đạo Tranh lúc này sẽ là lần xuất sắc nhất từ trước đến nay.
*Waka là đơn vị duy nhất sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.
Các cá nhân, tổ chức khác sao chép, đăng tải tác phẩm dưới bất kỳ hình thức nào đều là hành vi vi phạm bản quyền.
Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.
Trân trọng!
Trong Tiên Phủ…
Ba huynh đệ La Chinh, Tịnh Vô Huyễn và Ngự Thần Phong ngồi thẳng lưng trong sảnh bên, lặng lẽ lẩm nhẩm chân ý Đạo Pháp Tự Nhiên mà La Niệm viết ra.
Đạo Chân Ý cũng không hề dễ lĩnh ngộ.
Với thiên phú của Hàm Cửu Di cũng chỉ có thể đọc được hai nghìn năm trăm chữ trong suốt mười ngày trước đó, gần như không thể thuộc nổi chữ thứ hai nghìn năm trăm lẻ một!
Nhưng khi đến ngày thứ mười một, tâm trí của nàng chợt được khai sáng.
Chỉ cần thời gian bốn ngày, nàng đã lĩnh ngộ được gần nửa bản đạo Chân Ý.
Lúc này Hàm Cửu Di đã không còn trông đợi vào khả năng phá vỡ rào cản nữa, tiếp đến chính là một quá trình gian khổ với nàng.
“Lấy nhất niệm ứng với vạn niệm, lấy dục làm…”
Trong khoảng thời gian này, La Chinh đã có thể đọc được hai nghìn bảy trăm chữ trong chân ý Đạo Pháp Tự Nhiên.
Tịnh Vô Huyễn và Ngự Thần Phong cũng không kém cạnh.
Tịnh Vô Huyễn đã cán mốc ba nghìn chữ trong thời gian bảy ngày ngắn ngủi, đại khái thì tốc độ còn nhanh hơn Hàm Cửu Di một chút.
Tuy nhiên hắn là một kẻ khá lý trí.
Mỗi khi thấy đã kiệt sức, hắn sẽ lập tức dừng lại.
Sau đó hắn mở cửa lớn của sảnh bên, lôi cần câu ra rồi yên tĩnh ngồi thả câu bên bờ hồ.
Mỗi lần ngồi xuống thường mất vài canh giờ, vì cả người đều rơi vào trạng thái lơ đãng trầm ngâm.
Còn Ngự Thần Phong…
“Bịch!”
Mới lúc nãy còn lặng lẽ nghiến răng đọc mà bây giờ Ngự Thần Phong đã ngã quỵ xuống đất rồi ngất đi.
“Ngu ngốc” Tịnh Vô Huyễn liếc nhìn hắn rồi lại tiếp tục lẩm nhẩm.
Thiên phú của Ngự Thần Phong mạnh hơn Tịnh Vô Huyễn một chút, nhưng hắn lại như chàng Ba liều mạng* vậy.
Hắn lì lợm muốn đuổi kịp mục tiêu nên chỉ tốn gần ba ngày đã vượt mốc hai nghìn năm trăm chữ, biểu hiện ấn tượng hơn cả Hàm Cửu Di!
* Chàng Ba liều mạng: Là biệt danh của Thạch Tú, một trong 36 Thiên Cương Tinh của 108 anh hùng Lương Sơn Bạc trong tiểu thuyết nổi tiếng Thủy Hử.
Nhưng dù sao lĩnh ngộ chân ý Đạo Pháp Tự Nhiên cũng phải làm một cách tự nhiên, tích tụ dần dần, nếu vội vàng đi đường tắt thì lại không ổn.
Thế nên sau hai nghìn năm trăm chữ, gần như hắn không thể tiến thêm được nữa.
Tiếp tục duy trì đến hai nghìn sáu trăm chữ thì đã vượt quá giới hạn của hắn.
Chuyện hắn ngất đi đã trở thành chuyện cơm bữa…
Nhưng sau khi Ngự Thần Phong ngất đi ngất lại hơn một trăm lần, hắn chợt như được tiêm máu gà, hăng tiết đọc từng chữ rõ ràng.
Tốc độ lĩnh ngộ lại bắt đầu tăng vọt, chẳng mất bao nhiêu ngày hắn đã phá tan cửa ải ba nghìn năm trăm chữ.
La Chinh và Tịnh Vô Huyễn cũng khá bất ngờ khi thấy cảnh tượng đó.
“Khả năng hành động theo bản tính của tên này cũng coi như là tự nhiên đi…” Tịnh Vô Huyễn chỉ đành bĩu môi.
Tuy nhiên hắn lại quen thuộc với dáng vẻ này của Ngự Thần Phong, bởi vốn dĩ thiên phú của Ngự Thần Phong đã mạnh hơn hắn rồi.
“Ha ha, đọc mấy con chữ quèn này có gì khó đâu” Ngự Thần Phong chép miệng rồi tiếp tục lẩm nhẩm ý tiếp theo.
Hắn đang dẫn đầu, tràn đầy vẻ khinh bỉ tiến độ của Đại sư huynh và tiểu sư đệ.
“Vẻ mặt này của ngươi là sao?” Tịnh Vô Huyễn không hài lòng nói.
La Chinh chỉ đành lắc đầu khi thấy dáng vẻ tự mãn của Ngự Thần Phong.
Hắn phải tập trung trí óc, yên lặng đọc để lĩnh ngộ.
Nhưng sau khi vượt qua hai nghìn tám trăm chữ, có vẻ hắn cũng gặp phải chướng ngại.
Dao động linh hồn càng lúc càng mạnh, càng lúc càng khó khăn…
“Chân ý Đạo Pháp Tự Nhiên này đều là tự lĩnh ngộ, không phải được tạo ra cho người đời sau mà là chân ý luôn luôn tồn tại…”
Khi đang đọc tới hai nghìn tám trăm chữ, bỗng có một ý nghĩ rõ ràng ập vào đầu hắn.
Ý nghĩ này vừa đến, hắn chợt cảm thấy như mình đã nắm được cơ hội quan trọng nào đó.
Người khác tu luyện chân ý Đạo Pháp Tự Nhiên tự nhiên đều nhập tâm vào thời đại, nhưng tấm Chân Ý này lại là Chân Ý tự nhiên thực sự, có thể vẽ ra mọi thứ!
“Tự nhiên, danh hiệu của đạo.
Không biết mà đúng, cũng không phải không đúng.
Vạn vật đều đúng, nhưng cũng không đúng.
Là tự nhiên, nhưng cũng có thể không phải tự nhiên.
Không có từ nào để gửi gắm, nên đành lấy tên tự nhiên” Chân mày của hắn khẽ nhướng lên, đôi mắt lóe sáng: “Thì ra là vậy…”
Chương 1993: Đả kích
Một luồng ánh sáng kỳ lạ như bắn vào trong đầu La ChinhĐạo Chân Ý vốn phiền phức vô cùng.
Khi đọc lên, chân ý ẩn chứa trong đó có thể tác động tới linh hồn, tự động khắc những từ đó trong linh hồn.
Vì không ngừng tiếp nhận đạo Chân Ý trong đó nên đương nhiên sẽ không thể đọc thêm được.
Cố gắng nhớ kỹ hơn mười nghìn từ một lúc là chuyện không thể nào, chỉ có thể vừa đọc vừa lĩnh ngộ, vừa ghi nhớ mà thôi.
Số lượng từ càng nhiều, đạo Chân Ý tỏa ra từ đó đều theo cấp số nhân, linh hồn càng bị ảnh hưởng mạnh hơn!
Nếu cố gắng chống đỡ, tiếp tục đọc thì cho dù là người mạnh mẽ nổi bật trong các đại viên mãn như Ngự Thần Phong cuối cùng cũng không thể chịu đựng nổi áp lực từ chân ý kia mà ngất đi.
Vừa ngộ ra xong, La Chinh phát hiện tất cả áp lực đều biến mất không còn gì nữa.
Sau đó hắn lại bắt đầu đọc bản chân ý Đạo Pháp Tự Nhiên kia.
Lúc này hắn cảm thấy dễ đọc vô cùng.
Trong quá trình đọc, La Chinh cũng có cảm giác linh hồn của mình bay đến một thế giới kỳ lạ.
Đó là một vùng biển hoang vắng…
Từng ánh sao chiếu xuống biển.
Vùng biển này dường như kéo dài vô tận, không thể thấy rõ bờ bên kia.
Hắn bước một bước qua đó, dưới chân bỗng xuất hiện một con thuyền nhỏ hư ảo.
Lúc này, trong lòng La Chinh lờ mờ có cảm giác yên bình.
Chỉ có dựa vào con thuyền nhỏ này thì hắn mới có khả năng đi vượt qua được vùng biển rộng lớn vô biên vô hạn này.
Trong sảnh bên…
Ngự Thần Phong vốn hăng máu như gà bị cắt tiết và Tịnh Vô Huyễn không ngừng bình ổn lại tâm tình của mình đều ngơ ngác nhìn tiểu sư đệ của bọn họ.
Mắt La Chinh đã hoàn toàn thất thần.
Chính là vẻ ngơ ngác, nhìn chằm chằm bản chân ý Đạo Pháp Tự Nhiên kia, tốc độ thong thả mà đều đều, không ngừng đọc: “Nếu không hướng đến thiền, không phổ biến những điều đố kỵ, không…”
“Người này… đã đọc được ba nghìn chữ” Ngự Thần Phong gãi đầu.
Sau khi hắn đột phá rào cản của mình thì có thể đọc đến ba nghìn năm trăm chữ.
Về mặt lĩnh ngộ chân ý Đạo Pháp Tự Nhiên, hắn chính là người dẫn đầu, bỏ xa Đại sư huynh và tiểu sư đệ.
“Không được, không được.
Không thể để người này vượt qua ta.
Hắn chỉ là thần cấp thấp mà thôi…” Ngự Thần Phong cũng bắt đầu lớn tiếng đọc.
Lĩnh ngộ đạo Chân Ý vốn là cả tâm hồn và thể xác đều phải tập trung, nào có thể phân tâm dù chỉ một chút.
Nhưng hắn càng lo lắng thì khi đọc càng gian nan…
Chỉ chốc lát sau, hắn bắt đầu cảm thấy đầu váng mắt hoa, áp lực linh hông phải gánh vác tăng lên gấp bội, không thể ngừng lại!
Trái lại, La Chinh…
Dường như hắn đã quên hết tất cả mọi điều.
Trên thế gian này chỉ còn lại bản thân hắn và bản chân ý Đạo Pháp Tự Nhiên kia.
Khi hắn lặng lẽ đọc, con thuyền nhỏ dưới chân cũng ngày càng mạnh lên, ngày càng được củng cố!
“Bốn nghìn chữ…” Lông mày Tịnh Vô Huyễn giật giật.
Ngự Thần Phong lại càng cạn lời.
Điều hắn kiêu ngạo nhất chính là thiên phú không thể địch nổi của mình.
Có lẽ đó là đồ đệ giỏi nhất ẩn giấu bên cạnh Cố Bắc.
Lúc trước, Ngự Thần Phong cảm thấy chẳng qua tiểu sư đệ có thể chất đặc biệt nên mới được Cố Bắc nhận làm đệ tử.
Dù sao La Chinh cũng chỉ là sinh linh thứ cấp, có cách biệt một trời một vực với hắn.
Nhưng bây giờ xem như Ngự Thần Phong hắn đã hiểu, thiên phú của tiểu sư đệ vốn còn hơn cả hắn!
Lại thêm một nén nhang nữa…
“Bốn nghìn năm trăm chữ” Tịnh Vô Huyễn thở dài. “Không biết cực hạn của hắn đến đâu”
“Hàm Cửu Di từng nói, cực hạn của nàng chính là bốn nghìn chín trăm chữ, cũng chính là nửa bản đạo Chân Ý.
Chắc cực hạn của hắn cũng tầm đó” Ngự Thần Phong lẩm bẩm.
Hắn đang tìm cách để chính mình có thể đuổi theo.
Nhưng La Chinh vẫn như trước, cứ thế đọc tiếp với tốc độ không nhanh không chậm…
Trong mắt hắn có ảo giác.
Thuyền nhỏ dưới chân chậm rãi lớn mạnh, dần dần xuất hiện cột buồm, mép thuyền, mái chèo lớn, tất cả kết hợp với nhau thành một chỉnh thể rất tự nhiên…
Chiếc thuyền chân ý này ngày càng hoàn thiện!
“Bốn nghìn bảy trăm chữ” Tịnh Vô Huyễn cười nói.
Hắn rất thích ý khi thấy bộ dạng buồn bực của Nhị sư đệ.
Người này nên bị đả kích một lần thật mạnh thì hắn mới biết được núi cao còn có núi cao hơn.
“Cũng chỉ đến thế thôi.
Đến bốn nghìn chín trăm chữ khả năng lớn hắn sẽ không thể vượt qua được nữa, ta cũng sẽ nhanh chóng đuổi kịp thôi!” Ngự Thần Phong khinh thường nói, sắc mặt cố gắng giữ bình tĩnh.
“Bốn nghìn tám trăm chữ…”
“Bốn nghìn chín trăm chữ…”
Tĩnh Vô Huyễn cũng đồng ý với cách nói của Ngự Thần Phong.
Bốn nghìn chín trăm chữ vốn là một cửa ải, có lẽ đại đa số người tu luyện đạo Chân Ý đều mắc kẹt ở cửa ải này.
Muốn tiến lên thì phải lĩnh ngộ tới độ sâu sắc tương ứng.
*Waka là đơn vị duy nhất sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.
Các cá nhân, tổ chức khác sao chép, đăng tải tác phẩm dưới bất kỳ hình thức nào đều là hành vi vi phạm bản quyền.
Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.
Trân trọng!
Lúc này, hắn và Ngự Thần Phong nhìn chằm chằm La Chinh, trong mắt đều có vẻ hồi hộp, vểnh tai lên lắng nghe tiếng La Chinh đọc.
Hai vị sư huynh đều muốn biết suy đoán của mình có đúng hay không.
Nhưng La Chinh vẫn duy trì tốc độ không nhanh không chậm, nhẹ giọng đọc…
“Năm, năm nghìn chữ…” Tịnh Vô Huyễn lẩm bẩm.
“Người này… Aaaaaaaa…” Ngự Thần Phong khổ sở kêu.
Hắn cảm thấy thật khó có thể chấp nhận được.
Hắn mới là đệ nhất thiên tài dưới trướng sư phụ chứ.
Sư phụ cũng đã nói, phóng mắt nhìn khắp các đại viên mãn trên đảo nổi thì thiên phú của hắn ít nhất cũng có thể xếp trong tốp ba, nhìn khắp Thần Vực cũng hiếm thấy thiên phú mạnh mẽ bậc này.
Đối với tiểu sư đệ này, Ngự Thần Phong cũng giúp đỡ kha khá.
Nhưng thiên phú hắn thể hiện ra trước mắt lại khiến Ngự Thần Phong cảm thấy mất cân bằng.
Chỉ chốc lát sau…
“Sáu nghìn chữ” Ngược lại, trong lòng Tịnh Vô Huyễn không đặt nặng chuyện này, thần thái trong đôi mắt càng lúc càng đậm. “Quả nhiên tầm mắt của sư phụ không phải thứ mà chúng ta có thể so sánh được.
Không biết nếu người biết được thiên phú tiểu sư đệ thế này thì sẽ cảm thấy thế nào!”
Ngự Thần Phong ngơ ngác nhìn chằm chằm La Chinh.
Hắn đã hoàn toàn chết lặng, không thể rên lên được tiếng nào, cũng không có bất kỳ phản ứng gì nữa.
“Bảy nghìn chữ…”
“Tám nghìn chữ…”
Trong nháy mắt khi La Chinh đọc đến tám nghìn chữ…
Bên ngoài cơ thể hắn tỏa ra một tầng ánh sáng màu trắng sạch sẽ rất nhạt.
Tầng ánh sáng này tinh thuần như thế, dường như có thể dung hợp với vạn vật.
Sau khi đọc đến tám nghìn chữ, rốt cuộc La Chinh cũng ngừng lại, đôi mắt mông lung đã nhắm, khoanh chân ngồi tại chỗ, không nhúc nhích, hoàn toàn nhập định.
“Xem ra chẳng bao nữa có lẽ tiểu sư đệ có thể lĩnh ngộ hoàn toàn chân ý Đạo Pháp Tự Nhiên… Hắn mới chỉ có tu vi thần cấp thấp.
Thiên phú thật đáng sợ” Tịnh Vô Huyễn cảm thán.
Ngự Thần Phong nhìn chằm chằm La Chinh, mãi một lúc lâu sau mới lên tiếng: “Đúng là tiểu sư đệ xấu xa! Con của đệ cũng xấu xa, đệ cũng xấu xa!”
Hắn thấy cháu trai La Niệm dịch ra một bản đầy đủ tâm pháp Chân Ý đã quá đáng lắm rồi.
Phải biết những chữ Phạn màu vàng đó đều là do sư phụ để lại.
La Niệm mới là đứa trẻ mười mấy tuổi? Vậy mà có thể dịch hết được.
Chuyện này vốn khiến người ta thật khó hiểu.
Hiện tại, La Chinh còn ở ngay trước mặt hắn, lĩnh ngộ chân ý Đạo Pháp Tự Nhiên đến mức độ này, như vậy càng khiến hắn khó có thể tiếp nhận…
Đúng lúc này, ngoài sảnh bên truyền đến tiếng “ầm ầm”.
La Niệm đưa con rối mà Ngự Thần Phong cho hắn xông vào sảnh bên.
Từ khi có con rối này, La Niệm rất vui vẻ, cả ngày mang nó đi dạo khắp Tiên Phủ.
“Suỵt!” Tịnh Vô Huyễn ý bảo La Niệm nhỏ giọng thôi.
Hiện tại La Chinh đã tiến vào trạng thái nhập định, không được quấy rầy hắn.
“Ồ, cha ta đâu?” La Niệm quét mắt trong sảnh bên một vòng, nhưng lại không thể phát hiện ra bóng dáng La Chinh.
Vẻ mặt Ngự Thần Phong trở nên kỳ quái, chỉ vào La Chinh nói: “Chẳng phải đây ư?”
La Chinh ngồi ngay ngắn trên sàn nhà sảnh bên.
Do ảnh hưởng của chân ý Đạo Pháp Tự Nhiên nên hắn chính là từng cái ghế, cái bàn, từng cây cột trong căn phòng này.
Chỉ cần không quan sát cẩn thận thì người ngoài khó có thể nhận thấy được sự tồn tại của hắn!
Đây chính là điểm thần kỳ của đạo pháp tự nhiên.
Chương 1994: Bỉ Ngạn Cảnh
La Niệm quay đầu nhìn chằm chằm La Chinh một lúc lâu rồi mới có thể tách hắn ra khỏi cảnh vật xung quanhĐây là một cảm giác rất thần kỳ.
Bởi vì La Chinh không phải ở trong trạng thái ẩn nấp, mà hắn thật sự vẫn đứng tại chỗ, hơn nữa còn không có bất kỳ sự che chắn nào.
“Cha, sao người lại biến thành cây cột…”
La Niệm hỏi.
“Hình như là biến thành cái ghế rồi” Ngự Thần Phong cười ha ha nói.
Tịnh Vô Huyễn bình tĩnh nói: “Đây là biểu hiện của chân ý Đạo Pháp Tự Nhiên.
Trạng thái rất kỳ diệu… thật sự khó có thể hình dung được.
Chẳng trách, chẳng trách bộ hài cốt kia lại có thể khiến thiên hạ không thể chiến đấu.
Đạo Chân Ý có thể trực tiếp nhằm căn nguyên của sinh mệnh…”
Mắt La Chinh chợt lóe, tất cả các ý niệm đều tan biến, đạo Chân Ý tỏa ra từ trong cơ thể hắn cũng hoàn toàn biến mất.
“Hài cốt? Đó là cái gì?” La Chinh lại hỏi.
Tịnh Vô Huyễn mỉm cười: “Đệ vẫn chưa biết mục đích của Đạo Tranh đúng không? Hoặc có thể nói, đệ không hiểu tại sao Tiêu Thánh để đệ tham gia Đạo Tranh?”
La Chinh lắc đầu.
Mấy năm nay, hắn đã quen với trạng thái này rồi.
Dường như những người xung quanh đều biết sự thật, chỉ có hắn là ngây ngô không biết gì.
Mỗi khi hắn hỏi tới, bọn họ đều tỏ ra cao thâm khó mà đoán lắc đầu, khiến hắn đoán tới đoán lui.
Điều này làm cho La Chinh chẳng còn lời nào để nói.
Vì thế, hiện tại La Chinh dứt khoát không hỏi gì hết.
Đến lúc thì những gì hắn nên biết đều sẽ được biết.
“Đạo Tranh mà huynh nói nhất định liên quan đến tranh đoạt thần đạo” Sau khi nghĩ một chút, La Chinh vẫn nói.
Tịnh Vô Huyễn gật đầu: “Đệ nói đúng!”
Trong Hỗn Độn, Thần Vực là một cá thể độc lập, hoặc nói nó giống như một hòn đảo cô lập!
Ngày càng có nhiều vị thần có được tuổi thọ vĩnh hằng, nên càng có nhiều suy nghĩ về thế giới này hơn.
Tìm kiếm trên mặt không gian, tìm kiếm trên mặt thần đạo…
Nhưng muốn tiến thêm một bước sau thần đạo thì lại gian nan biết bao?
Trừ một số ít người có được một bản thiếu của đạo Chân Ý ra thì còn lại dường như đều không thể nhích nổi một bước.
Nhưng những phần thiếu của đạo Chân Ý kia cũng khiến một bộ phận thánh nhân, á thánh, thậm chí đại viên mãn hiểu rõ rằng sau thần đạo thật sự tồn tại một thế giới rộng lớn, cũng chính là biển Chân Ý không bờ bến…
Làm sao để có thể vượt qua đại dương này đã trở thành câu hỏi để tất cả các vị thần phải suy nghĩ.
Mục đích của “Đạo Tranh” chính là để giải quyết câu hỏi đã được lưu truyền qua vô số kỷ nguyên thần này.
Mỗi lần tổ chức Đạo Tranh, các vị thần từ khắp nơi trong Thần Vực sẽ kéo nhau đến đó.
Có một số người còn mang theo các chữ Phạn màu vàng đi vào.
Một số người trong bọn họ trao đổi quan điểm của mình, biểu đạt suy đoán của mình về thế giới này, lý giải những thần đạo mới lạ.
Họ tranh luận, biện giải với nhau, lúc dữ dội thậm chí còn chỉ trích nhau…
Mục đích cuối cùng chính là hy vọng tìm được điểm đột phá trong thần đạo.
Nghe xong những lời này của Tịnh Vô Huyễn, La Chinh lại hỏi: “Vậy thì liên quan gì đến hài cốt?”
“Có” Tịnh Vô Huyễn mỉm cười. “Bởi vì Nhược Mộc lớn lên hết cỡ sẽ hòa thành một thể với bộ hài cốt kia.
Mà sở dĩ Nhược Mộc trở thành vực không chiến chính là vì bộ hài cốt kia, hoặc có thể nói chính là vì đạo Chân Ý tỏa ra từ bộ hài cốt kia khiến tất cả mọi người không thể ra tay ở trong đó… bao gồm cả thánh nhân!”
“Đạo Chân Ý của một bộ hài cốt mà lại có thể làm được đến mức này?” La Chinh há hốc miệng.
Tịnh Vô Huyễn gật đầu.
“Vậy bộ hài cốt đó mạnh tới mức nào mà lại có được đạo Chân Ý khủng khiếp như thế?” La Chinh kinh hãi.
Khi tu luyện một số thần đạo, khí thế tỏa ra có thể có được hiệu quả vô cùng độc đáo.
Ví dụ như thuật Đại Thống Trị.
Sau khi tu luyện thuật Đại Thống Trị đến mức giới hạn cao nhất, những gì trong khu vực xung quanh vị thần thi triển thuật này vốn không thể chống lại mệnh lệnh.
Vị thần thi triển thuật Đại Thống Trị yêu cầu mọi người không được ra tay trong đó thì những người chịu ảnh hưởng của thuật Đại Thống Trị sẽ không thể chống lại!
Nhưng bộ hài cốt trên Nhược Mộc kia không biết đã chết bao nhiêu năm rồi.
Vậy mà sau khi hợp thành một thể với Nhược Mộc lại có thể khiến thánh nhân cũng không thể ra tay?
Vậy thì lúc còn sống, rốt cuộc bộ hài cốt này… mạnh đến mức nào?
Nghe những lời này, Tịnh Vô Huyễn mỉm cười, nói ngay: “Mặc dù chỉ là suy đoán, nhưng đã có kết luận về tu vi của bộ hài cốt kia khi còn sống.
Có lẽ khi còn sống bộ hài cốt kia đã ngồi thuyền nhỏ Chân Ý, vượt qua được biển Chân Ý không bờ không bến kia”
“Vượt qua biển Chân Ý?” Mắt La Chinh lộ rõ một tia khao khát.
Mặc dù hắn đã đọc được tám nghìn chữ về đạo pháp tự nhiên Chân Ý, đã lĩnh ngộ được tám phần tâm pháp Chân Ý này, nhưng hắn vẫn chưa bắt đầu khởi hành trong biển Chân Ý!
“Đúng, vượt ra ngoài từ biển Chân Ý, đến thẳng Bỉ Ngạn” Tịnh Vô Huyễn thản nhiên nói: “Hắn là cường giả Bỉ Ngạn Cảnh”
“Bỉ Ngạn Cảnh!” Trong mắt La Chinh tỏa ra một tia sáng: “Vậy thì hắn là sinh linh vượt cấp sao?”
Tịnh Vô Huyễn lắc đầu: “Còn chưa có kết luận.
Qua những kỷ nguyên thần từ trước tới nay, bộ hài cốt kia luôn được Kiếm tộc tôn thờ như thánh vật.
Cho dù là bản thân Kiếm tộc, có lẽ cũng không thể tìm ra nguồn gốc của nó.
Cũng chính vì vậy, Kiếm tộc mới có thể kêu gọi toàn bộ người của Thần Vực tiến hành Đạo Tranh.
Sợ rằng Kiếm tộc là tộc có hứng thú với đạo Chân Ý nhất…”
La Chinh gật đầu: “Hóa ra đám người Kiếm tộc kia còn có lai lịch như vậy”
“Sợ rằng Đạo Tranh lần này còn có ý nghĩa khác.
Đặc biệt đối với đệ mà nói, phần đạo Chân Ý này của La Niệm thật sự đến quá đúng lúc” Tịnh Vô Huyễn thản nhiên nói.
“Đại sư huynh và Nhị sư huynh không tham gia sao?” La Chinh hỏi.
Ngự Thần Phong bị La Chinh đả kích, còn đang co đầu rút cổ đứng ở một bên lười nói chuyện.
Tịnh Vô Huyễn lắc đầu: “Đó không phải chuyện bọn ta nên làm.
Mục tiêu của ta chính là phải giúp cái tên ngu ngốc kia khống chế rừng Lang Tuyền” Vừa nói, Tịnh Vô Huyễn vừa chỉ vào Ngự Thần Phong ở cách đó không xa.
Ngự Thần Phong bất mãn, cả giận nói: “Có thể đừng mở miệng ra lại gọi ta là tên ngu ngốc được không?”
Tịnh Vô Huyễn nhún vai, cũng không để ý đến vẻ bất mãn của Ngự Thần Phong.
“Hai huynh khống chế rừng Lang Tuyền?” La Chinh ngạc nhiên hỏi.
Mặc dù La Chinh không biết cụ thể phải làm thế nào để khống chế một cấm địa, nhưng rừng Lang Tuyền là cấm địa cấp sáu, tuyệt đối không dễ bị khống chế như vậy.
Không có sự trợ giúp của thánh nhân, chỉ dựa vào thực lực của hai người thì cho dù Ngự Thần Phong và Tịnh Vô Huyễn có lợi hại đến mấy cũng sẽ là một thử thách gian nan.
“Thực sự rất khó” Tịnh Vô Huyễn nhún vai. “Nhưng trước khi rời đi, sư phụ đã nghĩ giúp bọn ta đối sách rồi” Tịnh Vô Huyễn vừa nói vừa chỉ xuống đất của Tiên Phủ.
“Ý huynh là thứ ở dưới đất này đủ để giúp các huynh khống chế rừng Lang Tuyền?”
La Chinh đột nhiên nhớ ra.
Lúc trước, khi hắn loại bỏ kết giới của Tiên Phủ khiến một đám thú dữ trong rừng Lang Tuyền kéo đến, giống như phía dưới Tiên Phủ có thứ gì đó có lực hấp dẫn mạnh mẽ đối với đám thú kia!
“Đệ biết?” Tịnh Vô Huyễn sửng sốt.
“Vâng, A Phúc nói với đệ rồi” La Chinh gật đầu. “Nhưng rốt cuộc dưới này chôn cái gì vậy?”
La Chinh cũng rất tò mò, không biết rốt cuộc phía dưới Tiên Phủ tồn tại thứ gì?
“Chuyện này… về sau đệ sẽ biết thôi” Tịnh Vô Huyễn lại chỉ cười chứ không nói.
La Chinh trợn mắt, không tiếp tục truy hỏi nữa mà đi tiếp tục lĩnh ngộ phần đạo Chân Ý kia, chuẩn bị cho Đạo Tranh vào hai năm sau…
La Niệm đùa giỡn với con rối của Ngự Thần Phong được một thời gian thì cảm thấy chán ngấy, bắt đầu mạo hiểm tiến vào hồ lô mà Tịnh Vô Huyễn tặng.
Xét cho cùng thì trong hồ lô kia có cả một thế giới lớn, sự vật muôn hình muôn vẻ, thậm chí còn có võ đạo, có truyền thừa.
La Niệm chỉ thỉnh thoảng nhảy ra từ trong hồ lô để báo bình an cho Ninh Vũ Điệp, còn lại phần lớn thời gian đều lang bạt ở thế giới trong hồ lô.
Hồ lô này vốn là một chí bảo để hỗ trợ tu luyện.
Hai năm nay, tu vi của hắn đã tăng lên nhanh chóng.
Nhưng chỉ mất gần bốn tháng, hắn từ Thần Đan Cảnh đã lên đến Hư Kiếp Cảnh, từ Hư Kiếp Cảnh đến Sinh Tử Cảnh lại chỉ mất nửa năm, tu vi đã gần theo kịp Ninh Vũ Điệp!
Trong hai năm này, Hàm Cửu Di từng ra ngoài một lần để tìm hiểu tin tức trên đảo nổi.
Sau khi nàng nghe nói điện Tử Hồn vẫn bị giải tán thì tâm trạng rầu rĩ không vui một thời gian.
Xét cho cùng, điện Tử Hồn cũng là tâm huyết của nàng, không dễ dàng gì mới nghịch chuyển được vận mệnh của điện Tử Hồn, vậy mà cuối cùng vẫn bị hủy trong tay mình.
Không biết Tịnh Vô Huyễn đã nói những gì với Hàm Cứu Di, nhưng đã giúp Hàm Cửu Di thông suốt hơn…
Hai năm nay, Tịnh Vô Huyễn và Ngự Thần Phong thỉnh thoảng sẽ ở lại Tiên Phủ để lĩnh ngộ đạo Chân Ý, nhưng phần lớn thời gian bọn họ đều ra ra vào vào nhiều nơi trong Tiên Phủ.
Mỗi lần tiến vào Tiên Phủ, cần câu trong tay Tịnh Vô Huyễn đều có thêm một sợi dây câu màu vàng nhạt.
Sau khi buộc chặt dây câu lên đình nghỉ mát trong Tiên Phủ thì hắn lại rời đi với Ngự Thần Phong.
Đầu kia của dây câu nhất định là được buộc ở đâu đó trong rừng Lang Tuyền, cụ thể là cột trên thứ gì thì La Chinh cũng có hỏi, nhưng Ngự Thần Phong lại chỉ hề hề giả ngốc, tươi cười thần bí.
Thế nên La Chinh dứt khoát không hỏi nữa…
Hai năm…
Đối với các vị thần mà nói thì cũng chỉ như cái nháy mắt của người thường mà thôi.
Phía tây Thần Vực, tuyết bay tán loạn.
Mùa đông lạnh lẽo, phía trên cây Nhược Mộc ở cực tây sắp nghênh đón một trận Đạo Tranh lớn nhất trong lịch sử.
Khi đại đa số các vị thần cho rằng Đạo Tranh năm nay vẫn giống như những năm trước, khi không thể tranh ra được nguyên do thì tình thế lại nhanh chóng diễn biến đến mức các vị thần không chuẩn bị kịp…
*Waka là đơn vị duy nhất sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.
Các cá nhân, tổ chức khác sao chép, đăng tải tác phẩm dưới bất kỳ hình thức nào đều là hành vi vi phạm bản quyền.
Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.
Trân trọng!
Chương 1995: Xuất phát
Lớp tuyết dày này đã thổi quét nửa Thần Vực, tính từ biển Thời Gian làm tâmĐó là trận tuyết lớn nhất trong kỷ nguyên thần này.
Một lớp tuyết rất dày bao trùm lấy rừng Lang Tuyền.
Những cái cây lớn màu trắng bạc cao hàng trăm trượng trông vô cùng đẹp đẽ.
Ninh Vũ Điệp, Huân, Tô Linh Vận và những người phụ nữ khác đứng ở cửa Tiên Phủ để tạm biệt La Chinh.
“Phu quân…”
Ninh Vũ Điệp muốn nói lại thôi.
Nàng biết La Chinh có quá nhiều chuyện phải làm, cho nên dường như tận dụng từng giây từng phút được ở bên cạnh hắn.
Nhưng ngày chia lìa đã nhanh chóng đến gần…
“Lần này đi xa, chắc sẽ không lâu lắm đâu” La Chinh khẽ cười nói.
Ninh Vũ Điệp lặng lẽ gật đầu: “Lần này, ta và Linh Vận sẽ vào tháp tu luyện…”
Lúc trước, với thiên phú của các nàng thì đã định sẵn là không thể chứng được thần đạo.
Thời gian trong tháp tu luyện bị nén lại rất nhiều, làm sao các nàng có thể vượt qua được những năm tháng nhìn như dài đằng đẵng ở trong đó, rồi mới có thể đoàn tụ với La Chinh?
Nhưng nhờ có Hàm Cửu Di giúp đỡ, thời gian bị nén trong tháp tu luyện bọn họ chịu khó rèn luyện, cuối cùng vẫn có hy vọng không nhỏ.
Bước tiếp theo chính là thay máu để tránh bị bảng đá thống trị trừng phạt.
“Nên đi rồi” Hàm Cửu Di đứng ở cách đó không xa, quay đầu thản nhiên nói.
“Ừm…”
La Chinh gật đầu, trong mắt xuất hiện vẻ không nỡ, sau đó quay đầu rời đi…
Vì cuộc Đạo Tranh này, La Chinh cũng đã chuẩn bị chu toàn.
Thỉnh thoảng, La Niệm bị lôi ra khỏi hồ lô để giải mã chữ Phạn màu vàng.
Tính tình của tên nhóc La Niệm này còn chưa ổn định.
Mặc dù hắn không kiên nhẫn với cha lắm, nhưng vẫn giải mã không ít vì sở thích của mình.
Có một lần hắn còn nói với La Chinh, hắn yêu đương với một công chúa thần quốc nào đó trong hồ lô…
Thế giới rộng lớn trong hồ lô này được coi là thế giới cấp một.
Những sinh linh tồn tại trong thế giới đó cũng là sinh linh thứ cấp.
Dưới sự bảo vệ của kết giới trong Tiên Phủ, thậm chí hắn có thể đưa sinh linh trong hồ lô vào Tiên Phủ.
Đối với chuyện này, La Chinh không tỏ thái độ gì nhiều.
La Niệm đã là người lớn, chuyện của bản thân con trai, tất nhiên La Chinh không kiểm soát.
Tuy nhiên, Ninh Vũ Điệp lại phản đối rất nhiều, thậm chí một lần còn đóng cửa hồ lô lại, không cho La Niệm đi vào.
Nhưng tên nhóc này mà đã bướng lên thì mẹ cậu cũng hết cách, cuối cùng vẫn phải trả hồ lô lại cho La Niệm.
Trong khoảng thời gian này, La Niệm lại chui vào trong hồ lô…
Ngay khi La Chinh và Hàm Cửu Di đi về phía cuối bức màn ánh sáng thì phía sau bỗng nhiên vang lên một tiếng gọi.
“Cha!”
La Niệm xuất hiện ở cửa Tiên Phủ, trong tay cầm hồ lô, trên mặt nở nụ cười.
“Tên nhóc thúi!”
La Chinh quay đầu lại, vỗ đầu La Niệm.
La Niệm rụt đầu, cười ha ha: “Những thần văn mà con giúp người giải mã rất kinh động trời đất, quỷ thần khiếp vía, thế nên đừng làm con trai thất vọng!”
Nhìn dáng vẻ mệt mỏi của La Niệm, La Chinh trực tiếp lắc đầu.
Từ nhỏ nó đã khá ưu việt, mà tính tình lại hoàn toàn khác La Chinh…
Sau khi tạm biệt La Niệm, tay La Chinh cầm lệnh bài chữ Tốn, xuyên qua kết giới của Tiên Phủ với Hàm Cửu Di.
Sau đó, Hàm Cửu Di đặt một tay lên vai La Chinh, chỉ nhẹ nhàng nói một tiếng: “Chuyển!”
La Chinh cảm thấy mọi thứ xung quanh như một tờ giấy bị vò nát, sau đó biến mất trước mắt mình.
Khoảng cách mà thánh nhân có thể dịch chuyển không gian lớn hơn gấp trăm lần so với đại viên mãn, nhưng cũng không thể xuyên qua hơn nửa Thần Vực trong khoảng thời gian ngắn được.
Thân hình của Hàm Cửu Di và La Chinh lập lòe nhiều lần mới tới gần cực tây…
*Waka là đơn vị duy nhất sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.
Các cá nhân, tổ chức khác sao chép, đăng tải tác phẩm dưới bất kỳ hình thức nào đều là hành vi vi phạm bản quyền.
Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.
Trân trọng!
Trên đường đi về phía tây này, tuyết càng ngày càng dày.
Nếu là ở thế giới người phàm thì chỉ sợ không biết đã đông chết bao nhiêu người rồi.
Nhưng trong Thần Vực, cho dù là cây cỏ thấp bé thì cũng hoàn toàn không sợ những trận tuyết lớn này…
Ba ngày sau…
Mười mấy vị thần cấp thấp đang đi về phía trước trong cánh đồng tuyết mịt mờ.
Những vị thần đó đều từ xa đến, trèo đèo lội suối, xuyên qua vô số thành trì, tốn mấy trăm đồng Thần vũ tệ, có thể nói là tán gia bại sản!
Có một số vị thần đã đạt được trình độ nhất định về giải mã chữ Phạn màu vàng, hoặc ngẫu nhiên có được đôi câu vài lời của tâm pháp Chân Ý, cảm thấy có thành tựu thế nên vì muốn tham gia “Đạo Tranh” cũng sẽ lên đường trước mấy năm.
Dù sao thì thời gian cũng không đáng giá đối với thần.
Việc lên đường trước có thể giảm không ít chi phí cho việc đi lại giữa các thần thành.
“Cuối cùng cũng đến rồi.
Đại ca, tiếp tục đi về phía trước chính là đất không chiến rồi!” Một vị thần trên người không mặc gì nhìn về nơi xa nói.
Khoảnh khắc tuyết chạm vào người hắn, bông tuyết bị tan ra ngay lập tức, đồng thời bắt đầu “xèo xèo” sôi lên. “Ừm.
Không biết vì sao ta cảm thấy lần Đạo Tranh này hình như không đơn giản…” Một người đàn ông cường tráng cầm đầu nhìn chằm chằm phía trước, lẩm bẩm.
Bên rìa của đất không chiến có một đường ranh giới rõ ràng, tiến vào trong đó thì được coi là bước vào phạm vi của Kiếm tộc.
“Tại sao Đại ca lại nói như vậy?” Có vị thần hỏi.
Người đàn ông cường tráng nhìn vùng tuyết trắng xóa cách đó không xa nói: “Mục đích Kiếm tộc tổ chức Đạo Tranh tất nhiên là hy vọng các vị thần có thể có đột phá lớn hơn trong thần đạo.
Nhưng trước đây Kiếm tộc từng có thái độ không quan tâm… Vậy mà dường như lúc này lại tích cực hơn rất nhiều, thậm chí còn thả ra các bảo vật tương đối hiếm lạ, thậm chí còn có một bản tâm pháp Chân Ý hai trăm linh hai chữ!”
“Chuyện này thực sự có chút không thích hợp” Một vị thần phụ họa.
Ngay khi nhóm thần này đang thảo luận thì ở vùng tuyết phía trước bỗng xuất hiện hai bóng dáng.
Hai bóng dáng này không dựa vào ngoại vật, bay lơ lửng giữa không trung!
“Thần cấp cao!”
Đám thần đi lại trong lớp tuyết kia nhìn lên trên không, trong lòng khẽ run lên.
Không biết tại sao trong lòng nhóm thần này lại dâng lên một tia bất an, mặc dù đất không chiến đã gần ngay trước mắt.
“Vèo!”
Hai người một đen một trắng lao tới trước mặt bọn họ.
Người đàn ông mặc đồ đen trong đó nhìn xuống dưới, giọng the thé, khẽ cười nói: “Hoan nghênh các vị thần không quản đường xá xa xôi vạn dặm đến với đất không chiến!”
Tu vi cao nhất trong nhóm thần phía dưới này chỉ là vị thần cấp trung dẫn đầu kia mà thôi, những người khác đều có tu vi thần cấp thấp.
Vị thần cấp trung dẫn đầu chắp tay với hai người phía trên: “Xin hỏi hai vị chính là người của Kiếm tộc?”
“Kiếm tộc?” Người đàn ông áo đen cười: “Đại khái coi là vậy đi”
“Tiểu đệ Tiêu Dã, thật vinh hạnh khi được gặp người của Kiếm tộc.
Chúng ta đã đi bộ hai năm để tới tham gia đại hội Đạo Tranh do Kiếm tộc tổ chức…” Tiêu Dã khách khí nói.
“Đại hội Đạo Tranh được tổ chức vì người trong thiên hạ này, tất nhiên ai cũng có thể tham gia.
Nhưng… muốn tham gia Đạo Tranh năm nay, sợ là phải giao chút phí qua đường,” Người áo trắng nói: “Giao tất cả Thần vũ tệ và tất cả chữ Phạn màu vàng trong tay các ngươi ra đây.
Đường của đất không chiến tự nhiên sẽ rộng mở đón các ngươi!”
Trong lòng Tiêu Dã và nhóm thần cấp thấp đã cảm thấy không ổn từ lâu.
Ai cũng có thể vào đất không chiến, nhưng bỗng nhiên lại xuất hiện hai gã thần cấp cao này thì không có điểm nào thích hợp cả.
Quả nhiên, bọn họ đã đoán trúng.
“Hai vị tiền bối là thần cấp cao, cũng chẳng khác gì nhân tài kiệt xuất trong Thần Vực.
Cướp những người như chúng tôi thì cũng hơi…” Tiêu Dã khổ sở nói.
Nhóm người bọn họ chỉ muốn tham gia Đạo Tranh, trải nghiệm một chút mà thôi.
Đụng tới chuyện này, coi như bọn họ xui xẻo.
“Đừng phí lời với bọn họ.
Mấy tên này chẳng được mấy lạng thịt, giết là xong” Tên áo trắng không kiên nhẫn nói.
Gã áo đen nhún nhún vai, nói với Tiêu Dã ở phía dưới: “Nghe thấy chưa? Đệ đệ ta mất kiên nhẫn rồi, cũng không muốn phí lời với các ngươi, giết chết toàn bộ!”
Trong lòng nhóm thần kia đều chùng xuống.
Nhìn đất không chiến còn cách đó không xa, trong lòng họ cũng cảm thán.
Cách đất không chiến còn chưa đến mười dặm nữa.
Chỉ cần tiến vào trong đó thì cho dù là thánh nhân cũng không thể làm gì được họ.
Nhưng không ngờ hiện tại họ lại bị hai người này ngăn cản, đúng là tai bay vạ gió.
Sau khi bọn họ nhận ra không thể thoát khỏi tai họa này thì tất cả đều thất vọng, ủ rũ lấy Thần vũ tệ trên người ra.
Đúng lúc này…
Trên cánh đồng tuyết mờ mịt cách đó không xa.
La Chinh và Hàm Cửu Di mỗi người khoác một chiếc áo choàng, đi tới đất không chiến.
Trong đất không chiến không cho phép dịch chuyển không gian, Hàm Cửu Di muốn tiễn La Chinh vào trong đó rồi mới rời đi.
Trước đó, tất nhiên nàng muốn tận lực ẩn giấu tu vi của mình, tránh dẫn tới những chú ý không cần thiết.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









