[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 396 : Giải mã thiên phú (c1976-c1980)
❮ sautiếp ❯Chương 1976: Giải mã thiên phú
Những lời này của La Chinh đã nói rõ vai vế của Hàm Cửu Di.
Ninh Vũ Điệp cũng là một cô gái rất thông minh, trong lòng liền hiểu rõNàng liền đi lên phía trước đặt tay làm lễ: “Tiểu Điệp ra mắt tiền bối, không biết nên xưng hô với tiền bối như thế nào”
“Gọi ta một tiếng Cửu Di là được” Hàm Cửu Di cười nhẹ nói.
“Chào Cửu Di!” Ninh Vũ Điệp gọi một tiếng ngọt ngào.
Sau đó, từng người Tô Linh Vận, Mộ Minh Tuyết cũng hành lễ với Hàm Cửu Di.
“La Chinh, ngươi cũng phải giới thiệu cho ta một chút chứ” Hàm Cửu Di nhìn La Chinh nói.
La Chinh gật đầu, liền giới thiệu Ninh Vũ Điệp và từng cô gái khác cho Hàm Cửu Di biết.
Hắn giới thiệu một hồi, khóe miệng của Hàm Cửu Di liền nở một nụ cười như có như không.
Nghĩ đến thái độ của Hàm Lưu Tô trong đảo nổi, nàng ta âm thầm thở dài trong lòng, người này cũng không kém hơn cha hắn…
Khi La Chinh giới thiệu đến Ngọc bà bà, bà chỉ lạnh lùng gật đầu với Hàm Cửu Di, khô khan nói: “Ta là sư phụ của Ninh Vũ Điệp, ngươi là bạn của cha tên nhóc La Chinh kia, chúng ta ngang vai vế, hiển nhiên không cần cấp bậc lễ nghĩa gì chứ?”
La Chinh cười khổ, nói với Hàm Cửu Di: “Tình cách của bà bà luôn như vậy”
Ngược lại, Hàm Cửu Di sẽ không để ý, sau khi quan sát mấy cô gái một chút, nàng ta nói: “Các nàng chưa được chứng thần đạo, không thể thật sự bước vào Thần Vực?”
“Ừ” La Chinh gật đầu.
Trong ba cô gái, thiên phú của Mộ Minh Tuyết và Ninh Vũ Điệp không chênh lệch nhau mấy, thiên phú của Tô Linh Vận hơi yếu.
Nhưng lúc đó, trong cả vũ trụ chỉ có hơn mười người có thể nở hoa sen, có tư cách chứng thần đạo.
Hiện tại trong khoảng thời gian ngắn, cho dù bản thân các nàng đang ở trong Tiên Phủ, nhưng muốn tu thành võ giả chứng thần cũng không phải là chuyện dễ dàng như vậy.
“Đây cũng là một chuyện phiền phức” Hàm Cửu Di hơi nheo mắt.
Ngay sau đó, nàng ta vung nhẹ tay lên, trong tay đã xuất hiện ba viên đan dược màu xanh lá cây nhạt: “Kim đan Khai Ngộ này có thể nâng cao thiên phú lên rất nhiều, xem như là quà gặp mặt nho nhỏ, các ngươi hãy nhận lấy đi”
“Nâng cao thiên phú?” Trong lòng Ninh Vũ Điệp và những cô gái khác hơi kinh hãi.
Hàm Cửu Di nói: “Đúng”
Kim đan Khai Ngộ này là kim đan thất chuyển, hơn nữa còn là đan dược hàng đầu trong kim đan thất chuyển.
Đan dược như vậy cũng rất hiếm thấy trong nhà quyền thế, vật liệu cần để luyện chế được lấy từ trong Hồn Hoang.
Con nối dõi của các thánh nhân rất nhiều, đương nhiên họ sẽ chọn người có thiên phú mạnh nhất để bồi dưỡng.
Tuy nhiên, một số con nối dõi của các thánh nhân có huyết mạch rất đặc biệt, nhưng thiên phú lại tương đối kém, thậm chí ngay cả chứng thần đạo, có được thần cách cũng vô cùng khó khăn, do đó cần dùng kim đan Khai Ngộ để tăng thiên phú.
Nhưng đan dược này chỉ có hiệu quả một lần đối với một người.
Các nữ đệ tử trong điện Tử Hồn đều tu luyện thần đạo Tử Khí.
Xét về tổng thể, thiên phú của họ yếu hơn thiên phú của những đệ tử bình thường trên đảo nổi một chút.
Vậy nên đương nhiên, nàng ta đã tốn không ít tiền của để chuẩn bị mấy viên kim đan Khai Ngộ, đề phòng bất cứ tình huống nào.
Đến lúc này, nàng ta không keo kiệt chút nào, lấy ra toàn bộ.
“Kim Đan Khai Ngộ này không thể biến các ngươi thành thiên tài nhà quyền thế thật sự, nhưng cũng đủ để các ngươi chứng thần đạo” Hàm Cửu Di nói.
Thiên tài nhà quyền thế mà nàng ta nói, gần giống với sự tồn tại của cấp bậc Mục Ngưng, Hàm Lưu Tô kia.
“Nhưng, cho dù các ngươi được chứng thần đạo, ngưng tụ ra thần cách, thì sợ rằng vẫn không thể bước vào Thần Vực.
Đến lúc đó có lẽ phải nghĩ cách khác” Hàm Cửu Di tiếp tục nói.
Sau khi La Chinh tu thành thần cách cũng đã từng trải qua thay máu, nên mới có thể lẻn ra khỏi vũ trụ, thoát khỏi sự trừng phạt của bảng đá thống trị.
Nếu như ba cô gái Ninh Vũ Điệp, Tô Linh Vận và Mộ Minh Tuyết thật sự thành thần thì trong khoảnh khắc bước ra khỏi Tiên Phủ, các nàng sẽ vi phạm quy tắc thứ tám trăm ba mươi ba của bảng đá thống trị, dẫn tới sự trừng phạt của bảng đá.
“Nếu viên đan này thật sự có thể hiểu được thần đạo, Tiểu Điệp đã vô cùng biết ơn, những chuyện khác, chỉ cần làm những gì chàng ấy muốn!” Ninh Vũ Điệp mỉm cười nói.
Được chứng thần đạo, thành thần…
Trong vũ trụ, có thể nói đây là việc lớn không thể tưởng tượng nổi.
Những Thiên Tôn oai phong kia của vũ trụ cũng không có tư cách này.
Hiện tại, chỉ là một viên kim đan, đã trao các nàng có cơ hội này, tất nhiên ba cô gái đều vô cùng vui vẻ.
“Á thánh lại đến Tiên Phủ, A Phúc xin chào á thánh” Lúc này A Phúc cũng tiến lên, thi lễ rất cung kính với Hàm Cửu Di.
Hàm Cửu Di đã từng tới Tiên Phủ này, A Phúc đương nhiên nhớ rõ.
Sau đó, A Phúc dẫn mọi người vào Tiên Phủ…
Trên đường, Hàm Cửu Di nhìn xung quanh một lượt.
Đối với nàng ta thì đây là cơ hội thăm lại chốn xưa, tất nhiên trong lòng cũng có thêm mấy phần xúc động.
Khi A Phúc đang dẫn mọi người vào điện chính, từ trong sảnh phụ bỗng nhiên truyền đến một tiếng kêu to.
Ngay sau đó liền nghe thấy một tiếng “rầm rầm” vang lên, giống như tiếng có người ngã.
Nghe thấy âm thanh này, Ninh Vũ Điệp biến sắc, thân hình như chim én tiến về phía sảnh phụ, đồng thời trách cứ: “Đã nói đừng để Niệm Nhi gắng gượng nữa, các ngươi không nghe!”
Tiên trong sách mở cửa chính của sảnh phụ ra, vội vàng xông vào, thậm chí còn không kịp chào hỏi La Chinh.
“Niệm Nhi? Nó làm sao?”
La Chinh nhướng mày, đoàn người cũng vội vàng đi vào sảnh phụ.
Hắn liền thấy có giấy trắng bày đầy đất trong sảnh phụ, phía trên viết chữ lớn chừng bàn tay.
Một thiếu niên mặc áo trắng nằm trong lòng Ninh Vũ Điệp, tim La Chinh hơi thả lỏng, xem ra chỉ là hôn mê bất tỉnh.
La Chinh tiến lên trước, đưa tay nhẹ nhàng ấn trên trán La Niệm, từng đợt sức mạnh linh hồn từ từ ngấm vào trong đầu La Niệm.
Khi hắn chạm vào linh hồn của La Niệm, trên mặt liền lộ vẻ khiếp sợ.
Mới không gặp thằng nhóc này hơn hai năm, linh hồn lại mạnh mẽ như thế?
Linh hồn mạnh mẽ của La Niệm khiến La Chinh có chút khó hiểu.
Lúc trước, La Chinh lần lượt tu đến Bích Hồn Cảnh, Bạch Ngân Chiến Hồn, Hoàng Kim Chiến Hồn, cuối cùng mới tu thành Thần Hồn.
Cảnh giới linh hồn của hắn được tăng cường từng chút một như thế.
Linh hồn của La Niệm chưa tu luyện đến cảnh giới như vậy.
Dường như, linh hồn của cậu chỉ đơn thuần là mạnh mẽ mà thôi!
“Chẳng qua là linh hồn bị tiêu hao quá mức, không bị tổn thương linh hồn” La Chinh nói với Ninh Vũ Điệp.
Nghe vậy, Ninh Vũ Điệp vẫn rất bất mãn, trong đôi mắt đẹp kia đầy vẻ tức giận, trừng mắt nhìn tiên trong sách cách đó không xa: “Chính là ngươi! Mỗi ngày để nó đắm chìm trong những chữ Phạn này! Sớm muộn gì cũng có ngày mất mạng!”
Nàng rất yêu đứa con này của mình, nên đương nhiên không muốn La Niệm bị chút tổn thương nào, càng không muốn La Niệm mạo hiểm vì chuyện gì.
Hàm Cửu Di lặng lẽ bước đi trong sảnh phụ, lộ vẻ kinh ngạc: “Đứa nhỏ này… có thể dịch chữ Phạn?”
Tiên trong sách lại gần chào hỏi Hàm Cửu Di.
Lúc trước, Hàm Cửu Di đã mượn đọc sách cổ của Cố Bắc trong Tàng Thư Các, ông ta và nàng cũng coi như là người quen.
Sau đó, tiên trong sách cười ha ha: “Á thánh đừng coi thường đứa nhỏ này! Chủ nhân để lại nhiều chữ Phạn như vậy, đã được nó dịch ra ba phần rồi!”
“Cái gì!” Hàm Cửu Di lộ vẻ khiếp sợ.
Nhiều kỷ nguyên thần trôi qua như vậy, có không ít chữ Phạn màu vàng được lưu truyền trong Thần Vực.
Một số chữ Phạn màu vàng đã được dịch ra, nhưng hoàn toàn không có giá trị gì quá lớn.
Chữ Phạn thật sự quý hiếm đều lưu giữ trong các nhà quyền thế lớn, nhất là những chữ Phạn hiếm thấy bị một số thánh nhân thu thập được thì ngay cả bản in cũng không hề truyền ra…
Nhưng những chữ Phạn hiếm thấy kia, rất khó dịch.
Đến tận bây giờ, có rất ít chữ Phạn quý hiếm được dịch ra hoàn toàn.
Muốn giải mã một chữ Phạn thường đòi hỏi sự từng trải cực kỳ phong phú.
Cho dù là như thế, có đôi khi chữ Phạn được dịch ra cũng trống đánh xuôi, kèn thổi ngược, hết sức vô lý!
Cố Bắc thích du lịch trong Hỗn Độn, mà bởi vì Cưu Thánh, nên giá trị chữ Phạn mà ông cất giữ cũng rất cao.
Nếu thật sự có thể dịch ra một quyển thì có lẽ chính là sự tồn tại có giá trị phi thường.
Đứa nhỏ này lại có thể dịch được ba phần? Việc này thật sự khiến Hàm Cửu Di khó có thể tin.
Làm sao không khiến nàng kinh ngạc cho được?
Mà khi Hàm Cửu Di lần lượt nhìn qua từng chữ được La Niệm dịch ra kia, vẻ kinh ngạc càng hiện rõ trên mặt nàng.
“Đây… Đây là đạo Chân Ý?”
*Waka là đơn vị duy nhất nắm giữ bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.
Các cá nhân, tổ chức khác có hành vi sao chép, đăng tải tác phẩm dưới mọi hình thức đều vi phạm bản quyền.
Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.
Trân trọng!
Chương 1977: Biển Chân Ý
Hàm Cửu Di là á thánh trong Thần Vực, cho dù thực lực hay tầm nhìn đều thuộc tầng cao.
Chuyện có thể khiến nàng khiếp sợ như thế không nhiềuLa Chinh tò mò, hỏi ngay: “Đạo Chân Ý? Là cái gì thế?”
Hàm Cửu Di không trả lời câu hỏi của La Chinh.
Đôi con ngươi của nàng đảo qua đảo lại theo những chữ viết kia, vẻ kỳ lạ trong con ngươi càng lúc càng đậm, thậm chí còn có chút vui sướng không kiềm chế được.
Một lúc lâu sau nàng mới lên tiếng: “Ngươi tự đọc những chữ này một lần đi”
“Đọc một lần?” La Chinh không hiểu lắm.
Tiên trong sách bên cạnh cười khà khà: “Cái này đúng là rất khó đọc, ngay cả tiểu chủ nhân cũng không đọc được, sợ là chủ nhân cũng…”
Nghe vậy, La Chinh cảm thấy không phục.
Ý của tiên trong sách là con trai hắn đã vượt qua bản thân hắn rồi ư?
“Vậy ta thử xem!”
Ánh mắt La Chinh rơi trên con chữ được viết trên những tờ giấy trắng kia, nhìn tất cả những con chữ đó một lượt.
Những chữ này được viết bằng bút lông, tất cả đều là do La Niệm dịch được từ chữ Phạn màu vàng.
Nếu mở riêng từng trang ra xem thì chỉ được thấy được bản lĩnh thư pháp không tệ trên từng trang giấy mà thôi.
Nhưng La Chinh lướt nhìn những trang giấy kia, sau đó tự sắp xếp lại những con chữ này, trong lòng mơ hồ xuất hiện một chút cảm giác bất thường, con ngươi cũng hơi giãn ra một chút.
“Những chữ này!”
Ngay cả hắn cũng hơi sững sờ…
“Đọc đi!” Hàm Cửu Di cười nói.
Hai con ngươi của La Chinh hơi ngừng lại, bắt đầu đọc theo những chữ kia.
“Đạo pháp đương nhiên, biến ý niệm hằng ngày thành vĩnh hằng.
Vạn pháp đương nhiên, không phải là giác ngộ pháp bình thường, nếu…”
Những câu này không hề khó đọc.
Mà trong lúc đọc theo, trong lòng La Chinh cũng xuất hiện cảm giác vi diệu.
Cảm giác này rất giống lúc hắn tu luyện thần đạo.
Trong những câu chữ này ẩn giấu chi tiết huyền diệu và phức tạp nào đó, mà nó còn phức tạp hơn cả thần đạo.
Lúc đầu, La Chinh còn có thể đọc được.
Sau đó, mỗi lần hắn đọc đến một chữ thì sẽ cảm nhận được áp lực trên người nặng hơn một phần.
Khi hắn đọc được hơn một trăm chữ, cảm giác đầu lưỡi đã hơi run lên.
Khi đọc được hai trăm chữ thì giống như người say, lưỡi cứng đờ, đầu cũng căng ra.
Lúc đọc được năm trăm chữ, hắn càng cảm thấy linh hồn chấn động hơn một chút…
Hàm Cửu Di mỉm cười, nhìn phản ứng của La Chinh.
Khi La Chinh đọc được tám trăm chữ, ảo giác bắt đầu xuất hiện mờ mờ ảo ảo.
Dường như hắn đang đứng trong biển lửa, nhưng cũng lại giống như bản thân đang trần như nhộng đứng dưới trời băng đất tuyết, cắn răng chạy nhanh về phía trước…
Mỗi khi tiến lên một bước, hắn đều cảm thấy vô cùng đau đớn!
Nỗi đau này không phải là tấn công cụ thể vào linh hồn, hay là tổn thương về mặt thể xác, mà là một dạng áp bức mặt tinh thần.
Rõ ràng La Chinh cảm thấy con đường hắn đang đi rất ngắn, rất ngắn, gần như chỉ còn một bước nhỏ nữa thôi, nhưng đi mãi vẫn không thấy điểm cuối.
Mà điểm cuối lại có sức hấp dẫn cực lớn với hắn.
Dường như có phải trả bất cứ giá nào thì hắn cũng phải vượt qua được đoạn đường này.
Khi hắn cắn răng đọc được chín trăm chữ thì bỗng cảm thấy trong đầu vang “ầm” một tiếng, giống như có vật gì đó đánh vào linh hồn hắn.
Trời đất quay cuồng, hắn lùi về sau mấy bước rồi mới đứng vững, mắt hắn nhìn về phía những chữ kia với vẻ đầy khiếp sợ…
“Lần đầu tiên chủ nhân đọc những chữ này mà có thể đọc được chín trăm chữ đã là lợi hại lắm rồi” Tiên trong sách khẽ cười nói. “Nhưng hiện tại tiểu chủ nhân đã có thể đọc được một nghìn hai trăm chữ, hơn nữa còn vừa đọc vừa viết”
“Cái gì?” La Chinh trợn to hai mắt.
Hàm Cửu Di nghe thấy tiên trong sách nói vậy thì kinh ngạc nói: “Ngươi nói đứa nhỏ này có thể đọc được một nghìn hai trăm chữ?”
Tiên trong sách cười khà khà: “Nói chính xác là một nghìn hai trăm ba mươi sáu chữ.
Đây chính là kỷ lục mà tiểu chủ nhân vừa mới tạo ra!”
Thì ra mấy năm nay, La Niệm vẫn luôn giải mã những chữ Phạn màu vàng kia.
Những chữ Phạn màu vàng mà Cố Bắc để lại rất phong phú…
Theo suy đoán thì những chữ Phạn màu vàng này đều là từ sinh linh vượt cấp mà ra.
Cho dù là sinh linh gì, bộ tộc gì thì chắc chắn đều có văn hóa phức tạp.
Nội dung được ghi trong những chữ Phạn màu vàng này chưa chắc đã là công pháp để tu luyện, mà trong đó còn có nhiều thứ khác.
Ví dụ như một bản chữ Phạn màu vàng được La Niệm dịch lúc trước đã miêu tả một hồ nước màu xanh biếc rộng lớn vô biên vô tận trong Hỗn Độn.
Những chữ Phạn màu vàng được La Niệm dịch ra sau đó càng kỳ quặc hơn, trong đó thậm chí còn có thực đơn quái lạ, còn có du ký mạo hiểm ly kỳ cổ quái.
Những chữ Phạn màu vàng này không có giá trị quá lớn, chỉ có thể giúp bọn họ hiểu thêm về bộ tộc sinh linh vượt cấp thôi.
Nhưng sáu tấm chữ Phạn màu vàng treo trên vách tường sảnh bên lại xuất hiện cùng một lúc.
Trong quá trình dịch chữ, La Niệm đã phát hiện ra điểm kỳ lạ trong đó.
Sáu tấm chữ Phạn màu vàng này có tổng cộng sáu nghìn bốn trăm chữ, đọc riêng từng chữ trong bản ghi chép thì không có ý nghĩa gì quá lớn, nhưng khi nối liền lại Chân Ý đặc biệt.
Cũng chính Chân Ý này đã khiến đám La Niệm nổi hứng.
Từ đầu, Ninh Vũ Điệp và những người phụ nữ khác cũng đã thử đọc một đoạn văn tự này, nhưng thường chỉ đọc được sáu bảy mươi chữ thì không thể tiếp tục nổi nữa.
Duy chỉ có La Niệm là có thể đọc tiếp, một mạch đọc được ba trăm chữ, nhưng tiếp theo, áp lực mà La Niệm phải đối mặt tăng đột biến, khi tiếp tục lĩnh ngộ Chân Ý trong những con chữ này thì ngất xỉu ngay…
Ninh Vũ Điệp thương con nên không muốn cho La Niệm lĩnh ngộ phần con chữ kỳ lạ này.
Nhưng A Phúc và tiên trong sách lại hết sức ủng hộ La Niệm tiếp tục.
La Niệm thử hết lần này đến lần khác, dần dần cũng tìm ra một số quy luật trong đó.
Cho tới hiện tại cứ viết một chữ lại đọc một chữ.
Cứ thế kiên trì tới giờ, La Niệm đã có thể đọc được hơn một nghìn hai trăm chữ, coi như cũng là nghị lực đáng kinh ngạc!
“Điều này sao có thể… Đúng là ta cảm thấy linh hồn của Niệm Nhi mạnh hơn người bình thường không ít, nhưng nó không thể kiên trì được đến bước này!”
La Chinh hơi khó hiểu.
Hàm Cửu Di thấy La Chinh có vẻ không hiểu mới lập tức cười nói: “Bởi vì đạo Chân Ý này không phải là thử nghiệm xem linh hồn của ngươi có mạnh hay không, cũng không phải để tu luyện năng lực linh hồn của ngươi.
Nó đang giúp ngươi giác ngộ ra đạo của bản thân”
“Đạo của bản thân?” La Chinh sửng sốt.
Hàm Cửu Di khao khát ra mặt, giọng nói cũng dần trở nên kỳ ảo: “Đạo là con đường của người.
Trong vũ trụ, tất cả võ giả đều hy vọng có thể leo lên đỉnh võ đạo, đi đến điểm cuối của võ đạo.
Có thể nói, điểm cuối này ngươi đã đạt được rồi”
Nghe nói như vậy, trong lòng Ninh Vũ Điệp, Mộ Minh Tuyết và những người phụ nữ khác cũng im lặng.
Hiện tại các nàng chỉ là Thần Hải Cảnh, muốn đi hết con đường võ đạo này thì còn một chút khoảng cách nữa.
Cho dù trong vũ trụ hay trong Thần Vực, điểm cuối của võ đạo đều là Giới Chủ Cảnh, cũng chính là võ giả chứng thần.
Sau khi tới được bước này rồi, con người sẽ bước lên một cấp độ mới, bước vào thần đạo, tu thành thần.
“Vậy điểm cuối của thần đạo kia lại là cái gì?” Hàm Cửu Di bỗng nhiên nhìn chằm chằm La Chinh hỏi.
“Thánh nhân” La Chinh trả lời.
Nghe vậy, Hàm Cửu Di lắc đầu, nói chắc nịch: “Không”
“Còn có sự tồn tại mạnh hơn thánh nhân?” Mặt La Chinh đầy vẻ bối rối.
Thông qua những manh mối trước đây, La Chinh biết trong Hỗn Độn còn tồn tại sinh linh cấp cao hơn.
Nhưng theo lời Cưu Thánh nói, ngay cả hình dáng của những sinh linh kia ông cũng không biết rõ.
Nói đơn giản một chút thì chính là hoàn toàn không biết sinh linh vượt cấp là người hay là quỷ, thậm chí cũng khó mà xác định được chúng có thật sự tồn tại hay không.
Cưu Thánh đã nghiên cứu chữ Phạn màu vàng rất sâu, suy đoán và hiểu biết về Hỗn Độn chắc hẳn cũng hơn Hàm Cửu Di.
Mà trong những chuyến ngao du của sư phụ hắn – Bắc Thánh cũng cho thấy Hỗn Độn hoàn toàn trống rỗng.
Cho nên trong khái niệm của La Chinh, toàn bộ thế giới bị giới hạn trong Thần Vực rộng lớn này.
Hắn chưa từng nghĩ trong thế giới này có sự tồn tại nào mạnh hơn thánh nhân…
“Điểm cuối của thần đạo là một đại dương mênh mông vô biên vô hạn” Ánh mắt Hàm Cửu Di vô cùng xa xăm. “Trong đại dương mênh mông kia tràn đầy sự hiểu biết ở trình độ cao nhất về đạo, được gọi là biển Chân Ý”
*Waka là đơn vị duy nhất nắm giữ bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.
Các cá nhân, tổ chức khác có hành vi sao chép, đăng tải tác phẩm dưới mọi hình thức đều vi phạm bản quyền.
Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.
Trân trọng!
Chương 1978: Đầy trang
“Điểm cuối của thần đạo là một vùng đại dương vô biên vô hạn…”Nghe vậy, La Chinh hơi chấn động, ánh mắt cũng nhìn về những con chữ mà La Niệm đã viết kia.
Lúc hắn vừa mới lẩm nhẩm những dòng chữ này, quả thật hắn cũng cảm nhận được một cảm giác vô cùng kỳ diệu.
Chính cảm giác đó đã chèn ép hắn, khiến linh hồn hắn không chịu đựng được.
Đó được gọi là đạo Chân Ý?
“Nói cách khác, đạo Chân Ý cũng có rất nhiều loại? Giống như thần đạo?” La Chinh lại hỏi.
Nghe vậy, Hàm Cửu Di lắc đầu: “Hoàn toàn ngược lại…”
Thần Vực đã tồn tại vô số năm rồi.
Các thánh nhân đã tu luyện thần đạo tới trình độ cao nhất.
Sau khi xây dựng vũ trụ của mình, các thánh nhân đều bắt đầu khám phá Hỗn Độn ở ngoài Thần Vực, hy vọng có đột phá lớn hơn nữa.
Một số thánh nhân đi ngao du Hỗn Độn, sau mới phát hiện đó là một thế giới trống không.
Nơi đó vô biên vô tận, chỉ có từng luồng khí hỗn độn màu xám nâu, không tìm được bất kỳ nền văn minh nào ở ngoài đó.
Có mấy thánh nhân khá cố chấp, đến nỗi đã dành mấy chục, thậm chí hơn trăm kỷ nguyên thần lang thang ra nơi xa tới mức đáng kinh ngạc ở Hỗn Độn nhưng vẫn không thu hoạch được gì, cuối cùng chỉ có thể hậm hực quay về.
Khám phá trong không gian là như vậy, khám phá thần đạo cũng tương tự như thế.
Sau khi khám phá thần đạo, tu thành cấp viên mãn thì thực tế cũng đã đi đến điểm cuối của thần đạo.
Lúc này lại thấy con đường mình đi thực sự là một vùng đại dương hư vô.
Tất cả thánh nhân và đại viên mãn khám phá đến cùng nhưng cũng không thể lĩnh ngộ được gì từ trong đại dương hư vô kia.
Cho nên thần đạo trong Thần Vực bắt đầu phát triển một loạt các loại thần thông ngoại đạo ly kỳ quỷ dị, thậm chí còn tu luyện hai thần cách, hỗn hợp thần cách, vân vân…
Ngoài ra thì không có đột phá nào khác nữa…
“Sau đó trong lúc vô tình, á thánh của Nghiêm gia – Nghiêm Tịch lấy được hai tấm chữ Phạn màu vàng thuộc cùng một nhóm.
Hai tấm chữ Phạn màu vàng này khá hiếm, mà Nghiêm gia thì không ngừng dành thời gian, bỏ ra không ít chi phí, cuối cùng đã giải mã được hai tấm chữ Phạn màu vàng này, cũng lĩnh hội được đạo Chân Ý trong đó…” Đồng thời, Hàm Cửu Di nói: “Cũng không biết vì sao, Nghiêm gia lại để lộ tin tức này, vì vậy dẫn tới họa lớn diệt môn”
“Nghiêm gia có á thánh mà vẫn bị diệt môn?” La Chinh hít một hơi khí lạnh.
Hàm Cửu Di gật đầu. “Trên thực tế, đạo Chân Ý được ghi chép trong hai tấm chữ Phạn màu vàng mà Nghiêm Tịch phá giải hẳn là bản không hoàn chỉnh mà thôi.
Nhưng như vậy cũng đủ để náo động cả Thần Vực rồi.
Dẫu sao một chút đạo Chân Ý như vậy cũng đủ để các thánh nhân bước một bước nữa về phía trước.
Nghiêm gia không hề có thánh nhân, cũng không được tính là nhà quyền thế.
Mà Nghiêm Tịch lại chỉ là á thánh mà thôi, giết chết hắn vẫn tương đối dễ dàng”
“Vậy… là ai tiêu diệt Nghiêm gia?” La Chinh hỏi.
“Đông Phương gia, còn có Lãnh gia và Phương gia” Hàm Cửu Di trả lời.
“Quả nhiên” La Chinh khẽ nheo mắt.
Hàm Cửu Di vừa nói xong, ánh mắt lại dừng ở trên những chữ viết rồng bay phượng múa kia.
Trong đôi mắt mềm mại đáng yêu mơ hồ lộ ra vẻ hưng phấn. “Hiện tại rốt cuộc Thần Vực có bao nhiêu phần tâm pháp tu luyện Chân Ý? Mọi người đều chỉ biết khoảng năm phần được lưu truyền bên ngoài mà thôi.
Hơn nữa năm phần này đều là phần thiếu, không hề hoàn chỉnh! Chưa biết bản tâm pháp Chân Ý trước mắt này có được xem là bản đầy đủ hay không.
Nếu là bản đầy đủ, sợ rằng giá trị này không thể đo đếm được…”
Quả thật các thánh nhân đang đứng trên đỉnh của Thần Vực, nhưng nhân vật tu được đến tầng này, ai lại không muốn tiến thêm bước nữa?
Sau khi vượt qua Thần Đạo, bọn họ bỗng mất đi phương hướng, cuối cùng tu vi không thể tiến thêm, giống như rơi vào đại dương mênh mông, cho dù gắng sức bơi thế nào cũng không thể tiếp tục tiến về trước.
Bỗng nhiên phát hiện ra đạo Chân Ý này, làm sao các thánh nhân không coi trọng?
Cho dù là bản thiếu thì cũng đủ để bọn họ ra tay diệt cả tộc nào đó rồi.
Nếu xuất hiện một bản tâm pháp Chân Ý dùng để tu luyện, không biết sẽ gây ra chuyện lớn như thế nào nữa?
Nhưng trước mắt, La Niệm mới chỉ viết được hơn một nghìn chữ, Hàm Cửu Di cũng không biết tâm pháp này có phải là bản đầy đủ hay không…
“Nhóm sáu tấm Chữ Phạn màu vàng này có tổng cộng chín nghìn sáu trăm bảy mươi ba chữ, ta đã giải mã từng chữ một, đương nhiên đó là bản đầy đủ” Đúng lúc này, một giọng nói non nớt vang lên.
“Niệm Nhi tỉnh rồi!”
Lúc này, Ninh Vũ Điệp mới phát hiện La Niệm trong lòng đã lặng lẽ mở mắt.
“Niệm Nhi!”
La Chinh vui vẻ, mở miệng gọi.
Sau khi đứng lên, La Niệm tiến về phía La Chinh, kính cẩn hành lễ, gọi: “Cha!”
La Niệm mười sáu tuổi đã cao bảy thước, không thấp hơn La Chinh bao nhiêu.
Thiếu niên này đã gột sạch sự bướng bỉnh trên người, trở nên rất bình tĩnh.
Được Ninh Vũ Điệp dạy bảo, La Niệm đã sớm có tri thức, hiểu lễ nghĩa.
Thuở nhỏ, cậu với La Chinh ở chung thì ít mà xa cách thì nhiều, dù sao cũng có vẻ hơi xa lạ.
Nhưng cậu vẫn khá vui mừng khi lại nhìn thấy cha mình một lần nữa.
Hàm Cửu Di nhìn La Niệm, mở miệng cười nói: “La Chinh, con trai ngươi đúng là có giá trị lớn hơn ngươi rồi”
Nghe thấy đánh giá của á thánh, trên mặt đám người Ninh Vũ Điệp, Ngọc bà bà đều lộ vẻ vui mừng.
Chỉ từ bản tâm pháp Chân Ý hoàn chỉnh này mà xét thì lời nói của Hàm Cửu Di không hề sai.
Dẫu sao thực lực của La Chinh còn chưa đủ để thay đổi tình hình, nhưng bản tâm pháp hoàn chỉnh này mà bị lưu truyền ra ngoài thì sợ là có thể khuấy tung cả Thần Vực!
“Vị đại tỷ tỷ này là ai?” La Niệm bỗng nhìn chằm chằm Hàm Cửu Di hỏi.
Chỉ luận về vai vế, Hàm Cửu Di được xem là nhân vật cùng hàng với “ông nội” của La Niệm.
Nhưng nếu so về số tuổi thì căn bản không được coi là vậy.
Nghe thấy La Niệm gọi như vậy, La Chinh nhất thời không biết nên khóc hay cười, hắn cười nói: “Niệm Nhi không được vô lễ, con nên gọi…” La Chinh vốn muốn để cậu gọi là bà, nhưng nghĩ lại thì không thích hợp lắm.
Hàm Bích La cũng chỉ tương đương tuổi La Niệm, nhưng nàng cũng gọi một tiếng Cửu Di.
Nhưng nếu La Niệm gọi Cửu Di, thì vai vế loạn hết cả lên…
“Không cần để ý việc này” Hàm Cửu Di khoát tay. “Gọi ta một tiếng Cửu Di là được.
Nhóc thiên tài có thể viết hết toàn bộ chữ trong bản này cho Cửu Di xem được không?”
La Niệm đã từng này tuổi, nhưng vẫn luôn phải ở trong Tiên Phủ, ít có cơ hội ra ngoài, đương nhiên thích nghe người khác khen.
Mặc dù cậu không nhận ra được tu vi của Hàm Cửu Di, nhưng cậu cũng mơ hồ nhận ra, người phụ nữ này tuyệt đối không phải là nhân vật bình thường.
Cậu gật đầu, bước sang một bên, một tay cầm bút mực, viết lên những tờ giấy trắng được trải bằng phẳng trên mặt đất.
“Niệm Nhi, có muốn nghỉ ngơi một chút trước không?” Ninh Vũ Điệp hỏi.
La Niệm không đồng tình nói: “Không phải mẹ không biết, chỉ cần không đọc, không nghĩ về những chữ này thì không sao…”
Khi lần đầu tiên giải mã chữ Phạn màu vàng, La Niệm đã phát hiện ra bí ẩn trong nhóm chữ Phạn màu vàng này.
Nếu những chữ viết kỳ lạ này không được kết nối, đọc lên cùng nhau thì sẽ không có vấn đề gì.
Nhưng khi đã kết nối sẽ khiến cậu chóng mặt, căng não.
Vì vậy mỗi khi viết, La Niệm đều đối chiếu giải mã từng chữ một, như vậy cậu sẽ không bị áp lực.
La Niệm cầm bút trên tay, vẻ mặt trở nên vô cùng chăm chú, đối chiếu với sáu tấm chữ Phạn màu vàng kia, sau đó múa bút trên tờ giấy trắng tinh…
“Xoẹt xoẹt xoẹt…”
Trong sảnh bên, mọi người im lặng không lên tiếng, chỉ nhìn thiếu niên áo trắng kia đang múa ngòi bút như múa đao, nước chảy mây trôi.
Sau khoảng gần nửa giờ, tất cả hơn mười nghìn chữ xuất hiện trước mặt mọi người.
Thấy dáng điệu của con trai, trong lòng La Chinh cũng rất vui mừng.
Sau khi La Niệm viết xong, Hàm Cửu Di không kiềm chế được mà nhìn về phía La Chinh nói: “Có thể cho ta xem bản tâm pháp Chân Ý mà Niệm Nhi viết không?”
La Chinh còn chưa trả lời, La Niệm đã bĩu môi bất mãn nói: “Tâm pháp Chân Ý này là ta viết ra, Cửu Di nên hỏi ta mới đúng!”
Thấy vẻ mặt của La Niệm, Hàm Cửu Di mỉm cười: “Được, xin hỏi Niệm Nhi ta có thể xem không?”
“Dĩ nhiên là được, tính ta không nhỏ nhen như vậy” La Niệm nhún vai: “Nhưng cho ngươi xem thì ta được lợi gì?”
“Tên nhóc này…” La Chinh dở khóc dở cười.
Chương 1979: Luyện thương pháp
La Niệm nở một nụ cười gian xảo, đồng thời còn có một chút đắc ý mơ hồNhìn thấy vẻ mặt bướng bỉnh của La Niệm, La Chinh thầm than trong lòng.
Khi hắn mười sáu tuổi, tâm tình nặng nề hơn La Niệm nhiều.
Đó là do áp lực cha hắn ban cho.
Hắn mang áp lực đó theo suốt chặng đường đi về phía trước.
Chắc hẳn La Niệm không nằm trong tính toán của cha.
Nếu có thể vui vẻ trưởng thành tiếp, đó cũng là một tâm nguyện lớn của La Chinh.
“Lợi ích?” Mặt Hàm Cửu Di đậm ý cười, sau đó hỏi: “Ngươi muốn cái gì? Nếu như có, đương nhiên ta đồng ý với ngươi!”
Nghe vậy, La Niệm suy nghĩ rất nhanh: “Ta muốn một cây thương!”
“Thương?”
La Chinh hơi sửng sốt.
Ninh Vũ Điệp nhún vai, nói với La Chinh: “Con trai chàng mê luyện thương pháp, thường xuyên đi tháp tu luyện để luyện tập với Huân”
“Nó có thể luyện tập với Huân?” Trong mắt La Chinh lộ rõ vẻ ngạc nhiên.
Trước kia, La Chinh không thấy được La Niệm có thiên phú tu luyện võ đạo.
Cho dù hiện tại, tu vi của La Niệm cũng mới chỉ vừa vào Thần Đan Cảnh, còn một khoảng cách không nhỏ mới phá được Sinh Tử Cảnh, mở ra Thần Hải.
Năm đó tài nguyên La Chinh có được quá ít, tất cả đều phải là do hắn tự tranh thủ.
Nhưng trước khi đám Ninh Vũ Điệp vào Tiên Phủ, bọn họ cũng đã chuẩn bị đầy đủ.
Mà trong Tiên Phủ lại càng có thể tùy ý sử dụng các tài nguyên ở đây.
Cho nên tốc độ tu luyện của La Niệm cũng không được tính là nhanh, ngược lại còn quá chậm…
“Chỉ là luyện chiêu thức mà thôi” Ninh Vũ Điệp mỉm cười nói.
“Cho dù là luyện chiêu thức thì cũng không thể chứ” La Chinh nhìn La Niệm nói.
Thương pháp của Huân không hề phức tạp, nhưng khi sử dụng lại rất đáng sợ, vốn rất khó có thể luyện tập.
“Cha luôn coi thường người khác!” La Niệm bất mãn, trợn mắt nhìn La Chinh: “Nếu không phải cây thương kia của dì Huân quá tốt thì chưa biết chừng con còn có thể thắng dì rồi! Con cũng từng bảo Luyện Thần Tử giúp con rèn mấy cây thương, nhưng vẫn không bằng cây thương kia của dì Huân!”
“Thật vậy ư?” La Chinh còn vẻ nghi ngờ.
Sát Lục Thánh Thương mà Huân sử dụng là thánh vật của Yêu Dạ tộc, cho dù Luyện Thần Tử có luyện chế ra được cây thương xuất sắc hơn nữa thì sợ rằng cũng khó mà địch nổi Sát Lục Thánh Thương của Huân.
“Hừ!” La Niệm chỉ hừ một tiếng, dường như không thèm giải thích rõ với La Chinh nữa.
Lúc này Hàm Cửu Di mới nói: “Ta không dùng vũ khí, nhưng thương thì cũng có vài cây.
Có điều…”
Vừa nói xong, Hàm Cửu Di vung nhẹ tay, sáu bảy cây trường thương bỗng xuất hiện.
Đồng thời, đầu ngón tay bắn ra, từng luồng sương mù màu tím bao quanh, treo những trường thương này trên không trung.
Tài sản của á thánh rất phong phú, những cây trường thương này đều là chí bảo hồng mông, từ mũi thương đã mơ hồ lộ ra khí tức rất mạnh mẽ.
Mặc dù Ninh Vũ Điệp, Ngọc bà bà và đám người Mộ Minh Tuyết không dùng thương, nhưng trông thấy những trường thương này thì hai mắt đều sáng rõ như lửa đốt.
Đương nhiên hy vọng La Niệm có thể chọn được một cây thương tốt.
“Nhưng với trọng lượng của những cây trường thương này, sợ rằng Niệm Nhi không đủ khả năng để thể điều khiển” Hàm Cửu Di nói tiếp.
Vật chất trong Thần Vực nặng hơn trong vũ trụ rất nhiều, cho dù là võ giả chứng thần muốn sử dụng những cây thương này trong Thần Vực thì cũng rất miễn cưỡng chứ đừng nói La Niệm mới chỉ là Thần Đan Cảnh.
Sau đó Hàm Cửu Di lại phất tay một lần nữa, một cây trường thương màu xanh da trời trong suốt xuất hiện trước mặt mọi người.
Nàng khẽ đẩy trường thương kia, nó từ từ trôi về phía La Niệm. “Bản thân cây Không Vực Thần Thương này không hề nặng, hẳn là thích hợp với Niệm Nhi.
Nhưng bởi vì không nặng, cho nên không hề có cảm giác, cần một khoảng thời gian để thích ứng!”
Nhìn thấy trường thương đang từ từ bay đến, La Niệm nắm lấy nó trong tay.
“Vù vù!”
Cậu thuận tay vung một vòng, cây trường thương kia vung nhẹ như quạt gió.
Mũi thương đang múa kia mơ hồ muốn xé rách không gian xung quanh.
“Được! Chấp nhận! Ta đồng ý cho ngươi xem tâm pháp Chân Ý!” La Niệm cười cầm lấy trường thương chạy ra khỏi sảnh bên. “Ta đi tìm dì Huân”
Hàm Cửu Di muốn xem bản tâm pháp Chân Ý này, còn những người khác cũng đều rời khỏi gian sảnh bên.
Sau khi đóng cửa sảnh bên, lúc này La Chinh mới hỏi: “Đúng rồi, Niệm Nhi muốn đi đâu tìm Huân luyện thương pháp? Vì sao không thấy nàng ấy?”
Lần này La Chinh trở về, chỉ có Huân là chưa thấy đâu.
“Nàng ấy đang tu luyện trong tháp tu luyện” Ninh Vũ Điệp liếc nhìn La Chinh, lập tức trả lời.
Cho dù là Tô Linh Vận, Ninh Vũ Điệp hay Huân thì đều có tính cách riêng, nhưng các nàng cùng đau khổ chờ La Chinh ở chỗ này nên quan hệ chung sống cũng hòa thuận.
Chẳng qua ít nhiều gì vẫn có chút va chạm nho nhỏ, không thể thật sự hòa hợp như những người bạn thân.
Chỉ có Mộ Minh Tuyết là ngoại lệ.
Cho nên cho dù với Ngọc bà bà hay Ninh Vũ Điệp và Tô Linh Vận, Mộ Minh Tuyết đều có quan hệ rất tốt.
Ngay cả La Niệm cũng thân thiết với Mộ Minh Tuyết nhất.
Còn Huân…
Sự tồn tại trong Tiên Phủ của nàng khá thấp.
Nàng ấy dành phần lớn thời gian ở trong tháp tu luyện, thỉnh thoảng mới đi ra.
Nhưng có ra cũng chỉ trao đổi vài câu đơn giản, hỏi qua La Chinh đã trở về chưa, sau đó lại trở về tháp tu luyện…
La Niệm vốn hơi tò mò về Huân.
Khi cậu vô tình xông vào tháp tu luyện, thấy Huân cầm cây thương hai mũi vung lên như rồng rời khỏi biển.
La Niệm tò mò sinh ra hứng thú với việc luyện thương, do đó cậu vốn là người không hề có hứng thú với võ đạo cũng bắt đầu tu luyện.
Khi La Chinh đẩy cửa tháp tu luyện ra thì đột nhiên nghe thấy tiếng xé gió vù vù truyền đến.
“Dì Huân, hôm nay con lấy được một cây thương tốt, so chiêu với dì, hẳn là sẽ không hỏng đâu!”
La Chinh thấy La Niệm cầm cây Không Vực Thần Tương kia vung như hổ gầm, lao về phía bên kia.
Bên kia, một thân hình cao gầy nhanh nhẹn vung nhẹ Sát Lục Thánh Thương một vòng, chiêu thức cực kỳ đơn giản đã cản được một thương kia của La Niệm.
Trong nháy mắt, hai cây thương đã đánh ra mấy lần, từng tiếng vang giòn không ngừng vang vọng trong tầng thứ nhất của tháp tu luyện.
“Thương pháp của Niệm Nhi thế nào?”
Bàn tay nhỏ bé trắng như mỡ dê của Ninh Vũ Điệp lặng lẽ nắm lấy cánh tay của La Chinh cười nói.
“Quả thật có hiểu biết không tồi về thương pháp” La Chinh vô thức gật đầu.
Huân hạ thấp tu vi, chỉ đơn thuần dùng chiêu thức nhưng vẫn thật sự có thể áp chế La Niệm.
Chẳng qua từng chiêu thức của La Niệm đều có điểm vượt ngoài dự liệu của La Chinh.
“Leng keng leng keng…”
Trường thương va chạm với nhau, La Niệm vô cùng đắc ý: “Cây thương này sẽ không dễ bị hỏng đâu! Hì hì, cây thương này hẳn là lợi hại hơn thương của dì Huân!”
Mặc dù La Niệm là một đứa trẻ, tu vi chẳng đáng gì nhưng tính cách của Huân vốn rất nghiêm túc, rất chuyên tâm luyện tập với La Niệm, không hề phân tâm chú ý chuyện trước cửa.
Nàng khó hiểu hỏi: “Thuật luyện khí của tên Luyện Thần Tử kia tiến bộ nhanh vậy sao? Thương này… không thể là hắn luyện ra đi?”
Lúc trước, Luyện Thần Tử làm cho La Niệm bảy tám cây thương.
La Niệm không thể dùng chân nguyên bảo vệ thương nên chẳng được bao lâu đã bị gãy hoặc nứt trước sự tàn phá của Sát Lục Thánh Thương …
La Niệm bất ngờ đâm ra một thương, không gian xung quanh mơ hồ có dấu hiện bị đâm thủng!
Nơi này là Thần Vực, ngay cả Huân cũng không thể làm được điều này.
La Niệm có thể dễ dàng làm được, vậy cây thương trong tay cậu tuyệt đối không phải là vật bình thường, thậm chí còn vượt xa Sát Lục Thánh Thương trong tay Huân.
“Tên kia nào có bản lĩnh này” La Niệm bĩu môi nói. “Là Cửu Di cho ta! Hì hì!”
“Cửu Di? Trong phủ có người đến?” Huân hơi kinh hãi.
“Đúng vậy, là cha con dẫn về!” La Niệm tiếp tục nói.
Nghe vậy, Huân gần như nhìn về phía cửa theo bản năng, nào còn có hứng thú luyện tập với La Niệm?
Lúc này, nàng liếc mắt đã trông thấy La Chinh ở cửa, cơ thể hơi đờ ra.
Đúng lúc này, La Niệm đã đâm thương qua, không thể rút về.
Huân cong khóe miệng, lộ ra nụ cười đơn thuần.
Nàng không thèm nhìn lấy một cái, một tay khéo léo chuyển động, nắm được mũi của Không Vực Thần Thương, thuận thế kéo một cái.
Không Vực Trường Thương đã tuột ra khỏi tay La Niệm, bắn về phía bên cạnh. “Ầm” một tiếng, sau đó thương này “đinh” một cái, cắm trên vách tường.
“Dì Huân, dì chơi xấu…” La Niệm thấy vậy thì hơi uất ức.
Huân đâu để ý tới La Niệm, nàng biến thành một luồng gió mạnh, lao thẳng về phía La Chinh.
*Waka là đơn vị duy nhất nắm giữ bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.
Các cá nhân, tổ chức khác có hành vi sao chép, đăng tải tác phẩm dưới mọi hình thức đều vi phạm bản quyền.
Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.
Trân trọng!
Chương 1980: Thần thành lún xuống
Nàng xông về phía La Chinh với tốc độ cực nhanh.
Cơ thể hoàn mỹ không tì vết với tư thế vô cùng dẻo dai đã cuốn La Chinh ra khỏi tháp tu luyệnNinh Vũ Điệp đang nắm cánh tay La Chinh cũng bị kéo ra theo.
Vẻ mặt mỗi người mỗi khác…
Tô Linh Vận thấy Huân phi ra ào ào như thế thì chỉ có thể kinh ngạc lấy tay bụm miệng.
La Niệm há hốc miệng, sững sờ nhìn cảnh này.
Đôi lông mày đẹp đẽ của Ninh Vũ Điệp nhíu chặt lại.
Ngay sau đó, nàng thở phì phò, đáng lẽ phải đi ba bước nay đã biến thành hai, nhanh chóng vào tháp tu luyện, đóng cửa lớn của tháp tu luyện lại đánh “rầm” một tiếng, đồng thời lên tiếng trách: “Con còn nhỏ, nhìn cái gì mà nhìn!”
“Có phải con cố ý nhìn đâu” La Niệm không phục bĩu môi, “Hơn nữa con cũng mười sáu tuổi rồi…”
La Niệm lớn lên ở Vân Điện từ nhỏ.
Khi đó cậu còn có vài người bạn chơi trong Vân Điện.
Nhưng sau khi La Chinh đưa La Niệm vào Tiên Phủ vì lo lắng thì những ngày sau đó không tốt như vậy nữa.
Mặc dù, La Niệm thích giải mã chữ Phạn và luyện thương, nhưng dù sao mười lăm, mười sáu tuổi cũng là độ là tuổi khí huyết tràn trề.
Đã đến tuổi chớm yêu nên cậu rất tò mò với mọi chuyện trên thế gian này, cũng luôn hy vọng được ra ngoài Tiên Phủ một phen.
Cậu đã đề cập mấy lần, nhưng Ninh Vũ Điệp đều lấy lý do cậu còn quá nhỏ mà từ chối.
Trên thực tế, đến giờ La Niệm vẫn chưa rời khỏi phạm vi của Tiên Phủ…
Nếu kết giới của Tiên Phủ được mở ra, tất cả bọn họ vẫn phải trốn vào tháp tu luyện, nếu không sẽ bị tan rã thành chân nguyên, biến mất khỏi thế giới này.
Đây là giới hạn của sinh linh thứ cấp.
Nếu không có thần thông lớn thì vốn không thể thoát được, ngay cả La Chinh cũng phải lĩnh ngộ được thần đạo mới có thể vượt biên.
La Niệm không thể tiến vào Thần Vực được.
Mà quay về vũ trụ thì lại không phải chuyện đơn giản.
Hiện tại, điểm truyền tống của Tiên Phủ phụ thuộc vào lệnh bài chữ Cấn của La Chinh, nếu muốn vào vũ trụ Đại Diễn thì sợ là phải đi một quãng đường thật xa mới có thể tìm được lối vào vũ trụ Đại Diễn.
Có thể nói, khoảnh khắc đám Ninh Vũ Điệp tiến vào Tiên Phủ thì đã đồng nghĩa với việc bước chân vào một “hòn đảo cô lập”.
Rời khỏi hòn đảo cô lập là Tiên Phủ này, bọn họ đều không thể sống sót.
Yêu Dạ tộc vốn không có nhiều lễ tiết và quy tắc như Nhân tộc, thế nên Huân lại càng thiếu đi sự dè dặt của phái nữ.
Nàng thương nhớ La Chinh, đương nhiên sẽ nghĩ cách thể hiện ra.
Ví dụ như hiện giờ, nàng đang quấn lấy La Chinh như con bạch tuộc, hoàn toàn không để ý gì tới ánh mắt của những người khác.
Sau khi Tô Linh Vận, Mộ Minh Tuyết và những người phụ nữ khác nhìn thấy cảnh này, trên mặt họ đều là vẻ ngượng ngùng, đưa mắt nhìn sang chỗ khác.
“Leng keng, leng keng, leng keng…”
Lần đầu tiên Luyện Thần Tử rời khỏi phường luyện khí, không hiểu sao khi thấy La Chinh trở về Tiên Phủ thì trên vỏ cứng của cái đầu kim loại lại lóe ra ánh sáng nhạt.
Lão có lời muốn nói với La Chinh.
Nhưng sau khi thấy cảnh này, lão lại lặng lẽ quay về phường luyện khí…
Cách đó không xa, Ngọc bà bà cũng tức giận giống Ninh Vũ Điệp khi thấy cảnh này, miệng lẩm bẩm: “Có khao khát đến đâu thì cũng đâu đến mức giữa ban ngày ban mặt thế này.
Chẳng ra thể thống gì, chẳng ra thể thống…”
“Ta không muốn cơ thể này nữa” Huân túm La Chinh thật chặt, ghé vào tai hắn, nhỏ giọng nói.
La Chinh sửng sốt, nhưng cũng hiểu ý của Huân ngay.
Hắn chậm rãi ngồi dậy, ôm Huân vào lòng, cười nói: “Nói mấy lời ngốc nghếch gì vậy?”
“Cơ thể này đối với ta chính là trở ngại, chẳng còn ý nghĩa gì nữa” Huân nói.
Huân từng nương nhờ cơ thể La Chinh trong trạng thái tàn hồn, bám vào thân thể kiếm linh của hắn, đi theo hắn suốt một khoảng thời gian dài, cũng đã được rèn luyện nhiều lần.
Lần đầu tiên tách khỏi La Chinh, nàng không quen cho lắm, mà thời gian tách ra còn rất dài…
Để được tiến vào Thần Vực…
Hai năm qua nàng đã điên cuồng tu luyện trong tháp tu luyện.
Nàng có tu vi Giới Chủ, vốn chủ tu Sát Lục, muốn dựa vào năng lực của bản thân để lĩnh ngộ thần đạo Sát.
Nhưng nàng thiếu một số điều kiện tiên quyết nên căn bản khó có thể thực sự bước vào đạo này.
Hơn nữa, cho dù nàng có thật sự luyện được thần cách thì cũng không thể rời khỏi Tiên Phủ.
Bởi chỉ cần rời khỏi Tiên Phủ thì sẽ bị bảng đá trừng phạt, vì nàng chỉ là sinh linh thứ cấp.
Điều này khiến Huân không cam lòng!
“Sao lại không có ý nghĩa chứ, đồ ngốc” La Chinh giơ ngón tay dí nhẹ vào trán Huân.
Đôi mắt màu đỏ yêu mị của Huân sáng lên, nghiêm túc nói: “Phải ở bên cạnh chàng mới có ý nghĩa, cho nên linh hồn là đủ rồi.
Ta phải nghĩ cách xử lý thân thể!”
Thấy Huân có vẻ đang nói thật, La Chinh vội vàng khuyên: “Vậy cũng không được.
Hơn nữa, linh hồn của nàng là sinh linh thứ cấp, cho dù có nằm vùng trong cơ thể ta thì sợ là vẫn sẽ tan rã…”
“Vậy chàng dạy ta thần đạo để ta vào Thần Vực, để ta đi cùng chàng.
Hoặc chàng đừng rời đi nữa, ở lại trong Tiên Phủ…” Tâm tư nàng không phức tạp, dường như là muốn gì nói nấy, vì vậy không hề kiêng dè gì hết.
Thấy Huân ngây thơ như vậy, trong lòng La Chinh cũng dần dao động.
Đương nhiên La Chinh kiềm chế được dục vọng của bản thân, nhưng chẳng dễ gì mới trở về Tiên Phủ, lòng hắn cũng hoàn toàn được thả lỏng.
Chẳng qua giữa ban ngày ban mặt, trong Tiên Phủ lại không phải chỉ có hắn và Huân, dù sao cũng phải có chút thể thống…
Suốt mấy ngày liên tiếp, Hàm Cửu Di cũng chưa từng rời khỏi sảnh bên, luôn ở trong đó lĩnh ngộ tâm pháp Chân Ý mà La Niệm đã phá giải.
Những người như á thánh thì có khi chỉ cần một khắc là đã đủ để lĩnh ngộ, nhưng cũng có thể mất tới mấy năm cũng không đủ, thậm chí bế quan một hai kỷ nguyên thần cũng là chuyện bình thường.
La Chinh phân phó, không để ai quấy rầy nàng.
Hắn cũng rất hứng thú với đạo Chân Ý kia.
Nhưng nếu lần này đã trở lại, hắn cũng không vội.
Cùng lắm thì hắn bảo La Niệm viết lại một bản nữa là được.
Khoảng thời gian này cũng khá phong phú đối với La Chinh.
Ban ngày, hắn chỉ dạy La Niệm tu luyện võ đạo, hoặc có vấn đề gì La Niệm không hiểu, hắn sẽ tỉ mỉ giải đáp.
Ngoài ra, La Niệm cũng đưa cho La Chinh xem một vài nội dung chữ Phạn màu vàng mà mấy năm nay La Niệm giải mã.
Nội dung của những chữ Phạn màu vàng đó đều khác nhau một trời một vực, rất kỳ quái.
Chắc chắn thứ có giá trị nhất trong đó chính là bộ tâm pháp đạo Chân Ý La Niệm đã giải ngày đó.
Nhưng một số nội dung khác khiến La Chinh cũng có hiểu biết đại khái về “sinh linh vượt cấp”.
Khó có thể tưởng tượng được những sinh linh vượt cấp kia có hình dáng gì, lại tồn tại trong trạng thái nào.
Hắn hoàn toàn không thể nghĩ ra được.
Nhưng suy đoán theo nội dung trong những chữ Phạn màu vàng kia, La Chinh phát hiện rằng những sinh linh vượt cấp này không hề thần bí như hắn tưởng.
Thế giới của bọn họ cũng có cung điện, cũng có quan hệ xã hội phức tạp, cũng có cái chết, cũng có cường giả, cũng có lòng kính sợ cường giả, vân vân.
La Niệm cũng trao đổi những quan điểm của mình với La Chinh.
Mặc dù tu vi của cậu không sâu, nhưng cậu lại tìm hiểu được rất nhiều thứ có ích trong Tàng Thư Các.
Kiến thức của cậu rất rộng, sợ rằng nhiều vị thần từng sống rất nhiều kỷ nguyên thần cũng không sánh bằng.
Màn đêm buông xuống, La Chinh bồi hồi trong không khí dịu dàng.
Vừa về đã đắc tội với Ninh Vũ Điệp, nàng không thèm để ý tới hắn trọn một ngày.
Tính ghen tuông của nàng không thể thay đổi được, La Chinh phải dỗ dành thật lâu mới khiến nàng mỉm cười…
Cực đông của Thần Vực.
Trên sa mạc không bờ bến, hàng chục người khoác áo choàng không tay màu đen đang nhanh chóng đi về phía trước.
Những người này đều là thần cấp trung…
Phía sau người cầm đầu treo một thanh trường kiếm, dáng người thẳng tắp, bước chân vững vàng.
Dưới sự chỉ huy của người cầm đầu, bọn họ phát hiện ra một hố sâu một triệu trượng trên sa mạc.
Sau khi mọi người trượt xuống từ miệng hố, trong áo choàng màu đen bỗng truyền tới từng tiếng âm thanh kinh ngạc.
“Là thần thành Cốt Ngọc…”
“Cả tòa thần thành Cốt Ngọc đã lún xuống.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Sau khi người cầm đầu kia trượt xuống đáy hố, hắn ngẩng đầu lên, lộ ra khuôn mặt đầy khí khái.
Hắn nhìn thần thành bị lún xuống ở phía trước, sau đó thản nhiên nói: “Tìm được bảng đá trước đã rồi nói”
Dứt lời, hắn dẫn đầu đi về phía trước.
*Waka là đơn vị duy nhất sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.
Các cá nhân, tổ chức khác sao chép, đăng tải tác phẩm dưới bất kỳ hình thức nào đều là hành vi vi phạm bản quyền.
Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.
Trân trọng!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)








![[Audio] Trọng Sinh Đô Thị Cuồng Long [Audio] Trọng Sinh Đô Thị Cuồng Long](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Trong-Sinh-Do-Thi-Cuong-Long.jpg)
