[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 393 : Thế giới sâu (c1961-c1965)
❮ sautiếp ❯Chương 1961: Thế giới sâu
Nhìn ấn ngọc kia, trong lòng La Chinh không ngừng rung động, nhưng hắn cũng không đi lấy ấn ngọc, mà thận trọng quan sátChiếc cột lớn ở giữa hang động này kéo dài xuống dưới, nối liền với bức tường đồng.
Đây là cách duy nhất để lấy được ấn ngọc.
Trong những đường nét được chiếu trên bức tường đồng còn khắc hình những con sâu.
“Những đường nét này chính là lối đi thời không giữa khoảng trống xung quanh hang động…”
La Chinh quét mắt qua từng nét vẽ, nhanh chóng phát hiện ra một nét vẽ trong đó không có một con sâu nào.
Hắn quay đầu quan sát khoảng trống xung quanh hang, tìm thấy nét vẽ màu xanh tương ứng!
“Thì ra là như vậy… Chắc hẳn những nét vẽ này là đường tắt duy nhất để tiến vào hang động” Trong lòng La Chinh thầm nghĩ.
Như vậy suy ra, chắc hẳn trong thế giới này có một số gợi ý để những người cố gắng lấy ấn ngọc tìm được con đường tắt kia, lợi dụng đường tắt này mà tiến vào đáy hang động mới đúng!
Nhưng cho dù là những đại viên mãn kia hay là La Chinh thì đều không có kiên nhẫn đi tìm, mà trực tiếp xông vào thần điện Thiên Luân.
Mà La Chinh sử dụng nhẫn Kích Không, nhanh chóng mở ra một lối tắt!
“Có vẻ như đám Mục Huyết Dung muốn thông qua cây cột lớn này để xuống đến đáy hang cũng không phải chuyện dễ dàng như vậy” La Chinh liếc nhìn cây cột.
Giống như La Chinh đoán…
Một nhóm thần đại viên mãn cố định Vương xà Thiên Luân trên cây cột, giẫm lên cơ thể dài khoảng năm nghìn mét của con rắn khổng lồ này để tiến lên phía trước.
Khi đến phần đuôi của con rắn, một vị thần đại viên mãn không cẩn thận rơi xuống, bị đuôi của nó trực tiếp quét từ trên cây cột xuống, rơi vào trong ánh sáng, bị những con sâu đen ăn tươi nuốt sống.
Bọn họ tiếp tục đi xuống phía dưới cây cột, nhưng lại bị đánh lén hết lần này đến lần khác.
Mặc dù bọn họ là thần đại viên mãn, nhưng khi đối mặt với những thứ đang đánh lén kia thì không cẩn thận cũng sẽ rơi xuống, cho nên tốc độ đi về phía trước của bọn họ cực kỳ chậm…
Sau khi La Chinh đưa ra suy đoán, hắn cũng xác định đường đi.
Đó chắc hẳn là mắt xích cần thiết để đi lấy ấn ngọc.
Đến bước này rồi, hẳn là không còn gì nguy hiểm nữa.
Sau đó, hắn thận trọng đến gần ấn ngọc kia, đưa tay về phía nó.
Mục Ngưng ngồi sau lưng La Chinh, nhìn chằm chằm bóng lưng hắn.
Theo lập trường của Mục Ngưng và tính tình trong quá khứ của nàng thì khi đối mặt với ấn ngọc có ảnh hưởng lớn kia, nàng ắt phải ra tay cướp đoạt.
Nhưng trải qua những chuyện này đã khiến nàng nảy sinh nghi ngờ mãnh liệt đối với giá trị của bản thân.
Đặc biệt là hành động vừa rồi của tỷ tỷ…
Mục Huyết Dung sinh ra đã là thiên tài của Mục gia.
Mọi cử chỉ và cố gắng của nàng ta đều vì bán mạng cho Mục gia.
Chỉ cần đạt được mục đích, nàng ta có thể bất chấp tất cả.
Cho dù bản thân là muội muội ruột thịt thì tỷ tỷ cũng có thể hy sinh!
Nếu không xảy ra chuyện ngoài ý muốn, bản thân Mục Ngưng cũng sẽ đi lên con đường giống tỷ tỷ.
Trong điện Chân Sát của đảo nổi Mục gia, những đứa trẻ có tài năng của Mục gia được các vị thần giảng đạo ưu tú nhất Mục gia truyền thụ.
Mỗi một lời nói, mỗi một hành động đều có những yêu cầu nghiêm khắc.
Mục Huyết Dung tu thành thần, tu thành viên mãn, sau đó lại phấn đấu giành lượng điểm tích lũy lớn vì Mục gia, đưa gia tộc lên một bậc cao mới…
Tỷ tỷ đã đi qua con đường này, vậy nàng còn phải đi nữa sao?
Đột nhiên Mục Ngưng cảm thấy tất cả những điều này thật nhàm chán.
Sau khi đã thấy rõ mục tiêu theo đuổi lặp đi lặp lại một cách cứng nhắc như vậy, những mục tiêu này đã không còn giá trị đối với nàng.
Những giá trị từng vững chắc như một ngọn núi lớn đang không ngừng sụp đổ ầm ầm, thay vào đó là sự thoải mái khi được làm theo ý mình.
Lúc này, lòng nàng vô cùng thoải mái.
Thấy La Chinh chậm rãi đến gần ấn ngọc, nàng dặn dò: “Cẩn thận một chút…”
Nghe thấy Mục Ngưng dặn dò như vậy, La Chinh gật đầu.
Khi ngón tay của La Chinh chạm vào ấn ngọc kia, cứ như chạm vào điện, khiến hắn rụt trở lại!
“Sao vậy?” Mục Ngưng căng thẳng hỏi.
La Chinh sững sờ nhìn chằm chằm ấn ngọc kia, sắc mặt trắng bệch, căng thẳng càng nhiều hơn, không nhịn được mà thở hổn hển.
Một lúc lâu sau hắn mới lên tiếng: “Thật kỳ lạ, ấn ngọc đó…”
Vừa nãy chạm vào ấn ngọc, La Chinh nhìn thấy vô số con sâu lớn!
Sở dĩ dùng vô số để hình dung là vì số lượng của những con sâu kia nhiều đến mức khiến La Chinh sợ hãi!
La Chinh từng cưỡi chim ưng bay qua vùng trời biển sâu hai lần trong thế giới này.
Những con sâu lớn ấy để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng hắn và Mục Ngưng.
Bọn họ vẫn luôn không nghĩ ra được, rốt cuộc thì làm thế nào mà có thể tồn tại nhiều sâu tới như vậy? Bọn chúng ăn cái gì…
Số lượng sâu lớn ở biển sâu nhiều đến mức khó mà tưởng tượng được.
Chúng chen chúc dày đặc cùng một chỗ.
Mỗi con đều có chiều dài hơn trăm dặm, tư thế mà chúng quấn vào nhau không theo quy luật nào, nhìn một cái thôi cũng khiến da đầu tê dại.
Nhưng ngay khi La Chinh chạm vào ấn ngọc, hắn cảm thấy mình đã tiến vào tâm trí của một con sâu lớn.
Hơn nữa, hắn phát hiện số lượng những con sâu lớn ấy còn vượt xa phán đoán của hắn.
Ở giữa biển sâu còn có một vực sâu hình tròn.
Ở phía khác của vực sâu là một không gian rộng lớn hơn.
Không gian đó nở ra những nét vẽ với nhiều màu sắc khác nhau trong đầu La Chinh.
Mà phạm vi được hình thành bởi những nét vẽ này lớn đến mức La Chinh khó có thể tưởng tượng, sợ là toàn bộ Thần Vực cũng không bằng…
Mà vô số con sâu to lớn đang bò lổm ngổm trên những nét vẽ đầy màu sắc đó.
Bề ngoài của con sâu to màu đen dài hơn trăm dặm…
Con sâu to màu tím đen thì dài hàng nghìn dặm…
Mà cũng có con sâu to màu tím dài hàng chục nghìn dặm, thậm chí là hàng triệu dặm.
Đáng sợ hơn là phải có tới hàng trăm triệu con sâu lớn màu tím kia, và dường như những con sâu này đều trải rộng trên tất cả các tia sáng!
Cũng do nhìn thấy cảnh này nên La Chinh bị dọa sợ, hắn quả quyết buông lỏng tay khỏi ấn ngọc.
“Ầm… ầm… ầm!”
Ngay lúc này, vài tiếng nổ vang dữ dội lại truyền tới.
Chấn động mãnh liệt truyền từ cây cột tới dưới chân La Chinh và Mục Ngưng.
Mục Ngưng lộ vẻ hốt hoảng: “Đám người tỷ tỷ… sắp xông đến rồi”
La Chinh nhìn ra xa, một vài bóng đen đang ác chiến với những đại viên mãn ở phía xa.
La Chinh mơ hồ vẫn có thể nhìn thấy trong tay những bóng đen đó dường như có những thanh đao dài đầy màu sắc, hình như là sử dụng mảnh thời gian ngưng tụ lại thành đao…
La Chinh gật đầu, khuôn mặt đầy vẻ kiên nghị.
Hiện tại hắn không có lựa chọn nào khác, chỉ có thể nhanh chóng dung hợp với ấn ngọc này.
La Chinh cắn chặt răng, lại đưa tay ra chạm vào ấn ngọc.
Sau đó, hắn khoanh chân, nhắm mắt ngồi xuống.
“Ầm!”
Đột nhiên, La Chinh cảm thấy ý thức của mình bị hút vào trong đó.
Giờ khắc này, hắn có thể cảm nhận được ý thức của những con sâu to lớn kia.
Vô số con sâu to truyền cho La Chinh chỉ duy nhất một ý niệm, đó chính là “đói bụng”…
Có lẽ bị ảnh hưởng bởi ý thức của những con sâu lớn này nên La Chinh cũng có cảm giác đói bụng.
Trên thực tế thì hiện giờ La Chinh không cần ăn.
Ý thức của La Chinh không ngừng di chuyển giữa ý thức của những con sâu lớn này.
Hắn nhanh chóng chú ý tới thế giới ánh sáng rộng lớn khiến hắn sợ hãi kia.
Ở giữa thế giới ánh sáng, La Chinh phát hiện ra một con sâu nhỏ hơn một chút.
Con sâu này chỉ có kích thước vài chục dặm.
Trên bề mặt cơ thể màu nâu khảm nạm từng mảng vảy màu vàng nhạt, mà tại chỗ nó ở, những tia sáng đó không ngừng đan nhau, tạo thành một bánh xe ánh sáng hình tròn, còn nó nằm ngay giữa bánh xe ánh sáng này.
Sau khi nhận ra sự khác biệt của con sâu lớn màu vàng này, ý thức của La Chinh cũng bị hút vào đó ngay lập tức.
Thông qua ấn ngọc kia, ý thức của La Chinh gần như không hề gặp chút trở ngại nào.
Con sâu lớn có vảy vàng tiếp nhận La Chinh.
Ngay lập tức, La Chinh cũng hiểu được thông điệp của con sâu này.
Trừ đói bụng ra, cuối cùng La Chinh cũng thu được những tin tức khác.
Trong nháy mắt, hắn cũng đã hiểu rốt cuộc những con sâu lớn này ăn gì để sống…
“Ầm, ầm…”
“Điểm yếu của những cái bóng này là con ngươi ở giữa cơ thể của chúng!”
Trên bắp đùi trắng như tuyết của Mục Huyết Dung đã có thêm mấy vết thương.
Những cây đao trong tay những cái bóng kia được ngưng tụ từ các mảnh thời gian.
Các vết nứt thời gian chứa trong những mảnh vỡ đó gần như có mặt ở khắp nơi.
Những vị đại viên mãn này bị chém một đao, máu cũng chảy đầm đìa.
Không chỉ nàng ta mà ngay cả Đường Vãn, Phương Hận Thiếu cũng hết sức chật vật.
Trên đoạn đường xông tới đây, có không ít người bị thương.
“Gần đến chân cột rồi, mọi người kiên trì một chút!” Mục Huyết Dung lớn tiếng nói.
Nói xong, ngón tay nhỏ dài của nàng ta nhẹ nhàng phất một cái, một con chim nhỏ màu máu ngưng kết ra từ tay nàng ta.
Ngay sau đó, nó hóa thành một dòng máu mỏng, lao về phía một cái bóng khác.
Dọc theo con đường này, các vị đại viên mãn cũng sử dụng không ít pháp bảo mới có thể đến được đây.
Thấy sắp đi tới cuối con đường, những vị đại viên mãn này càng ngày càng vội vã.
*Waka là đơn vị duy nhất sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.
Các cơ quan, tổ chức, cá nhân khác sao chép, đăng tải tác phẩm là vi phạm bản quyền.
Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.
Trân trọng!
Chương 1962: Loại bỏ một nhịp thở
“Rắc rắc!”Một hạt ngọc màu đen ở chính giữa cái bóng kia bị con chim nhỏ màu đỏ tươi đâm xuyên qua.
Sau khi hạt ngọc kia vỡ vụn, cái bóng cũng nhanh chóng tán loạn rồi biến mất.
“Vèo!”
Sau đó, con chim nhỏ màu đỏ tươi kia lượn quanh một vòng lại trở về trong tay Mục Huyết Dung.
Nàng nở nụ cười, nhưng khi có vài cái bóng chợt lóe lên, Mục Huyết Dung bỗng biến sắc: “Trộm đi?”
Số lượng những cái bóng này vốn đang càng lúc càng ít, một số đại viên mãn đã không kiềm chế được, muốn tranh giành xông lên trước!
Mục Huyết Dung đạp mũi chân, hóa thành một luồng sáng màu đỏ, bay dọc theo hình trụ này!
Khi nàng càng lúc càng đi sâu vào, một bức tường đồng hiện ra trước mặt nàng, đồng thời Mục Huyết Dung cũng thấy Mục Ngưng và La Chinh ở phía dưới bức tường!
“Mục Ngưng!”
Mục Huyết Dung lộ vẻ vui mừng.
Dẫu sao, Mục Ngưng cũng là muội muội ruột của nàng, thấy Mục Ngưng bình an không có chuyện gì, đương nhiên nàng sẽ thấy vui vẻ.
Nhưng đảo mắt nhìn qua, ánh mắt nàng lại dừng ở La Chinh, đồng thời khi chú ý đến ấn ngọc trong tay hắn, đồng tử nàng liền co lại.
“Ấn ngọc!”
Giờ phút này, La Chinh đang ngồi xếp bằng dưới đất, nhắm chặt hai mắt, hiển nhiên là đang luyện hóa ấn ngọc kia.
Vẻ mặt của những thần đại viên mãn khác và Mục Huyết Dung giống nhau, sau khi thấy ấn ngọc kia, trong mắt liền hiện vẻ tham lam.
Vì ấn ngọc này, bọn họ đã bận rộn trong cấm địa biển Thời Gian lâu như vậy, sau đó lại lén vào không gian bên trong ấn ngọc này tìm kiếm hồi lâu.
Bây giờ ấn ngọc này gần trong gang tấc, ai chẳng thèm thuồng?
“Vèo!”
Mục Ngưng đã rút hai thanh đoản kiếm ra, chắn ở trước mặt La Chinh, đôi mắt vô cùng sắc bén.
Đối mặt với vài tên đại viên mãn, vậy mà nàng không hề lùi bước!
“Ồ, cô nàng Mục gia này lại đi giúp người ngoài, thật là đáng kinh ngạc đó” Một tên thần đại viên mãn nở nụ cười giễu cợt rồi lập tức nhìn về phía Mục Huyết Dung bên cạnh.
Sắc mặt Mục Huyết Dung đã vô cùng khó coi.
Ngay từ đầu gặp La Chinh, biểu hiện của muội muội đã rất mất tự nhiên, cũng không biết trúng tà gì.
Bây giờ lại chắn trước mặt La Chinh, việc này khiến nàng cảm thấy Mục Ngưng hết sức xa lạ.
“Rốt cuộc muội muốn làm gì?” Mục Huyết Dung quát.
Mục Ngưng giơ một thanh đoản kiếm ra phía trước và giữ một thanh đoản kiếm ở phía sau, giống như một con bọ ngựa sẵn sàng phát động tấn công bất cứ lúc nào.
Kiếm pháp, võ kỹ và thần đạo mà nàng tu luyện đều được truyền thừa giống Mục Huyết Dung.
Mục Huyết Dung thấy hành động của muội muội, chỉ cảm thấy rất ngây thơ, nàng lắc đầu: “Mục Ngưng, muội tránh ra đi, muội không nên tham gia vào việc này”
“Muội…”
Giọng nói của Mục Ngưng hơi run rẩy.
Nàng không hề sợ những đại viên mãn này, nhưng nàng không quen ngỗ ngược với tỷ tỷ, cho nên có chút kích động, hơi mất khống chế.
Mục Ngưng cố gắng bình tĩnh lại, mới khó khăn mở miệng nói: “Muội muốn làm gì, không cần tỷ tỷ ra lệnh!”
“Muội!” Trong đôi mắt của Mục Huyết Dung lóe lên chút giận dữ.
Nàng khó mà tưởng tượng Mục Ngưng sẽ nói ra lời như vậy trước mặt nàng, do vậy nhất thời có chút khó chấp nhận.
“Mặc kệ tỷ tỷ ngươi sắp xếp thế nào, nhưng nếu người không tránh ra thì đừng trách ta không khách sáo” Một tên đại viên mãn bên cạnh cười quái dị một tiếng, cái móc bạc trong tay hắn lóe ra luồng ánh sáng bạc, muốn tấn công về phía Mục Ngưng.
Mục tiêu của những đại viên mãn này là ấn ngọc kia, ai chắn đường sẽ bị diệt trừ.
Đừng nói Mục Ngưng là thần cấp thấp, cho dù Mục Ngưng là đại viên mãn bọn họ cũng không nể mặt chút nào.
“Không được!”
“Keng!”
Mục Huyết Dung vung đoản kiếm lên, ngăn cản tên đại viên mãn kia.
“Mục Huyết Dung, trông chừng muội muội của người cho tốt đi, đừng gây phiền phức cho ta” Hiển nhiên, tên đại viên mãn bị Mục Huyết Dung cuốn lấy cảm thấy rất bất mãn, hắn vung móc bạc trong tay, nói.
Mục Huyết Dung không thể trơ mắt nhìn muội muội của mình bị đánh chết, thế nên sao có thể cho phép tên đại viên mãn này ra tay?
Nhưng nàng chỉ có thể cuốn lấy một tên đại viên mãn, vài tên đại viên mãn khác đã nhân cơ hội vọt qua!
“Vèo!”
“Vù vù…”
“Vèo!”
Một thanh trường kiếm, một cây búa màu vàng, một thanh đao lớn, đều là chí bảo hồng mông hàng đầu.
Ba tên thần đại viên mãn này tấn công về phía Mục Ngưng cùng một lúc, muốn xé nát Mục Ngưng là điều vô cùng dễ dàng!
Hai tay Mục Ngưng cầm hai thanh kiếm, muốn ngăn cản đòn tấn công của ba tên đại viên mãn kia.
Mặc dù nàng biết tất cả những việc này chỉ phí công, nhưng trong lòng lại trào dâng một dũng khí không tên rất lớn.
Chính dũng khí này đã giúp nàng đứng ra chắn trước mặt La Chinh.
“Leng keng leng keng…”
Mục Huyết Dung liên tiếp tấn công dữ dội, ép đại viên mãn sử dụng móc bạc kia lui lại.
Khi nàng quay đầu thấy cảnh tượng kia thì chợt biến sắc, nhưng việc cứu muội muội đã là điều ngoài tầm với, chỉ có thể nghiến răng căm hận, định uy hiếp: “Các ngươi…”
Đúng vào lúc này, La Chinh mở hai mắt ra.
Hắn thấy Mục Ngưng giúp hắn đỡ đòn tấn công của ba tên thần đại viên mãn, song vẻ mặt hắn vẫn không chút thay đổi.
“Phụt! Phụt! Phụt!”
Chín ngôi sao trong cơ thể của ba tên đại viên mãn này đã hoàn chỉnh.
Cho dù không thể sử dụng thần đạo thì cũng không thể khinh thường đòn tấn công của bọn họ!
Sự chống cự của Mục Ngưng, giống như lấy trứng chọi đá!
“Keng keng…”
Cùng với hai tiếng vang giòn, hai thanh đoản kiếm trong tay Mục Ngưng gãy lìa.
Đồng thời, cây đao lớn và thanh trường kiếm kia cũng chém lên cơ thể Mục Ngưng, sau đó cây búa nặng kia cũng nện lên người nàng.
Cơ thể tràn đầy sức sống của Mục Ngưng lập tức trở nên vô cùng thê thảm.
“Muội muội!”
Cách đó không xa, Mục Huyết Dung vươn tay trong vô vọng, hai mắt mở to.
Mặc dù nàng đã tu thành đại viên mãn, nhưng vẫn rất yêu thương muội muội Mục Ngưng này.
Nếu như là vì đại cuộc, nàng có thể lựa chọn hy sinh tính mạng Mục Ngưng, thậm chí hy sinh tính mạng mình.
Nhưng nhìn thấy Mục Ngưng bị giết trước mặt mình, nàng vẫn khó mà chấp nhận nổi, trong mắt đầy vẻ bi thương.
Sau khi La Chinh mở mắt ra thì thấy cảnh tượng như vậy, song hắn lại rất bình tĩnh.
Hắn cầm ấn ngọc trên tay, xoay nhẹ một cái, một ý nghĩ chui vào trong ấn ngọc…
Bị ý nghĩ của hắn thúc đẩy, tất cả sâu lớn trong sa mạc, trong hẻm núi và trong biển sâu bắt đầu nhốn nháo cả lên, điên cuồng tìm kiếm đồ ăn.
Nhưng vấn đề là trong thế giới này không có đồ ăn chúng cần, những con sâu lớn này chỉ có thể nhốn nháo suông.
Nhưng theo biển sâu đi qua hang động, tất cả sâu lớn trong các không gian rộng lớn khác, vốn như pho tượng không nhúc nhích, giờ phút này lại ào ào bắt đầu tuôn ra.
Chúng nó bắt đầu điên cuồng cắn nuốt những tia sáng trên toàn thế giới!
“Nuốt hết một nhịp thở, cũng đủ rồi…” Ý nghĩ của La Chinh truyền vào trong đầu vô số con sâu lớn.
Sau khi ý nghĩ này truyền đi…
Tất cả mọi nơi trong Thần Vực đều phát hiện một chuyện rất kỳ dị.
Một thần vừa mới đánh chết một con thú hung dữ, nhưng trong nháy mắt, con thú hung dữ kia lại khôi phục trạng thái không hề hấn gì.
Trên một võ đài, một võ giả chứng thần sử dụng chiêu mạnh nhất, rõ ràng đã đánh đối phương hộc máu.
Nhưng trong nháy mắt, tất cả vết máu đều biến mất!
Trong quán rượu, có người ăn một mạch hết một món ăn, miệng vẫn còn lưu lại dư vị.
Nhưng trong nháy mắt, món ăn trên bàn kia lại trở về lúc chưa bị ăn một đũa…
…
Chuyện kỳ dị này xảy ra ở hầu như mọi nơi trên Thần Vực, cho dù là thánh nhân cũng không thể may mắn thoát khỏi.
Tiền đề là việc này đã xảy ra trong nháy mắt Mục Ngưng bị chém giết.
Mà Mục Ngưng vốn bị chém giết lại xuất hiện nguyên vẹn tại chỗ, trên người không có chút vết thương nào…
Ba tên đại viên mãn kia cầm vũ khí trong tay, trố mắt nhìn nhau.
Mục Huyết Dung cũng mở to hai mắt.
Cảnh tượng này đã hoàn toàn nằm ngoài sự hiểu biết của nàng.
Mục Ngưng cũng ngây ngốc nhìn bản thân, hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì.
Vừa rồi, nàng có thể cảm nhận được những vũ khí lạnh lẽo kia cắt lên thân thể.
Vì sao trong nháy mắt nàng đã khôi phục như cũ?
Chẳng lẽ là quay ngược thời gian?
Mục Ngưng nhanh chóng bỏ đi ý nghĩ này.
Quay ngược thời gian chỉ có thể sử dụng cho bản thân.
Hơn nữa thế giới này không thể sử dụng thần đạo, vừa rồi nàng hoàn toàn không cảm nhận được bất cứ quy tắc đạo uẩn nào!
*Waka là đơn vị duy nhất nắm giữ bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.
Các cá nhân, tổ chức khác có hành vi sao chép, đăng tải tác phẩm dưới mọi hình thức đều vi phạm bản quyền.
Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.
Trân trọng!
Chương 1963: Trang sách bị xé rách
Khoảnh khắc La Chinh điều khiển những con sâu lớn kia xóa đi chút thời gian đóBên ngoài cấm địa biển Thời Gian, Đông Phương Thuần Quân hơi nghiêng người, thân hình từ phía trước người ông hơi mờ đi một chút…
Nữ tộc trưởng Manh tộc cũng hơi cúi người, dường như tránh gì đó.
Những thánh nhân, á thánh khác đều hơi biến sắc.
“Hình như thời gian của Thần Vực xảy ra một số vấn đề?” Lãnh Diệu cau mày hỏi.
Đường Tôn gật đầu, hơi trầm mặc…
Tốc độ dòng chảy thời gian trong ấn ngọc khác với thế giới bên ngoài.
Mặc dù các đại viên mãn và La Chinh đã đi vào ấn ngọc gần hai mươi ngày, nhưng ngày Lăng trong biển Thời Gian vẫn chưa kết thúc.
“Một nhịp thở đã bị trộm” Trong đôi mắt của Đông Phương Thuần Quân đầy vẻ thận trọng, vẫn xuyên qua cấm địa biển Thời Gian mà dán mắt lên ấn ngọc kia.
“Xem ra đã có người lấy được ấn ngọc kia, đây là khả năng của nó ư?” Có thánh nhân hỏi.
Nữ tộc trưởng vẫn giữ im lặng, không nói gì.
Bọn họ không thể nhìn thấu bên trong ấn ngọc, đương nhiên không rõ tình hình trong đó.
Đã có người kiểm soát ấn ngọc kia, chắc hẳn kết quả sẽ sớm được công bố…
*Waka là đơn vị duy nhất nắm giữ bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.
Các cá nhân, tổ chức khác có hành vi sao chép, đăng tải tác phẩm dưới mọi hình thức đều vi phạm bản quyền.
Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.
Trân trọng!
Đáy hang động…
La Chinh đứng sừng sững tại chỗ, trên khuôn mặt hờ hững kia hơi lộ vẻ sợ hãi lẫn vui mừng.
Thông qua ấn ngọc kia, hắn cảm thấy thời gian đã thành một định nghĩa mới với hắn.
Nếu như hình dung thời gian của Thần Vực là một quyển sách, thì mỗi nhịp thở là một trang sách.
Mà mọi người cảm nhận được thời gian trôi qua, đó là do có một bàn tay vô hình đang không ngừng lật xem quyển sách kia.
Từng trang từng trang, hết nhịp thở này đến nhịp thở khác, hết nén nhang này đến nén nhang khác, hết ngày này qua ngày khác, hết tháng này qua tháng khác, hết năm này qua năm khác, hết kỷ nguyên thần nay qua kỷ nguyên thần khác, không ngừng lật sang trang sau với tốc độ không đổi.
Những con sâu khổng lồ kia là sâu nằm trên trang sách.
Nhìn từ thước đo thời gian, mỗi trang sách đều là một phần hoàn chỉnh, nhưng thuộc trạng thái tĩnh của Thần Vực.
Mà vừa rồi chẳng khác nào La Chinh sử dụng những con sâu kia để ăn trạng thái tĩnh của Thần Vực.
Chúng giống như một đám tằm tham ăn, trong nháy mắt đã ăn sạch một chiếc lá dâu, cũng chính là xé đi một trang trong quyển sách kia…
Đó là trang Mục Ngưng bị giết!
Trong trang sách này, có “nguyên nhân” Mục Ngưng bị giết, đó là nàng ấy bị vũ khí của ba tên đại viên mãn xé nát.
Sau khi “nguyên nhân” này xảy ra, Mục Ngưng sẽ chết, đây là “kết quả”.
Nhưng sau khi La Chinh xé rách trang kia, kể cả nguyên nhân được ghi chép trong trang sách kia cũng bị xé rách, cho nên “kết quả” cứ thế không còn tồn tại.
Vì vậy mọi người cũng thấy Mục Ngưng không chết!
“Ngươi… vừa mới làm gì” Mục Huyết Dung nhìn chằm chằm La Chinh.
Hiển nhiên nàng đã nhận ra, nguyên nhân sinh ra kết quả khác nhất định là do ấn ngọc.
Nhưng Mục Huyết Dung không phải thánh nhân.
Cảm giác của thánh nhân về thời gian nhạy bén hơn.
Bởi vì sau khi bọn họ xây dựng vũ trụ, sẽ so sánh tốc độ dòng chảy thời gian ở những thời điểm khác nhau.
Cho nên La Chinh mới chỉ dùng sâu lớn xé rách một nhịp thở mà đã bị các thánh nhân nhanh chóng phát hiện.
Mục Huyết Dung và các thần đại viên mãn khác không cảm nhận được điều này.
Cảnh tượng xảy ra trước mặt bọn họ đã vượt qua lẽ thường, khiến bọn họ không thể tưởng tượng nổi…
“Không có gì, chỉ xé một trang sách mà thôi” La chinh khẽ cười nói với Mục Huyết Dung.
Mục Huyết Dung bình tĩnh hỏi: “Nói linh tinh gì đó!”
“Giả thần giả quỷ, ta không tin không giết được ngươi!”
“Chỉ là do khả năng của ấn ngọc kia mà thôi, giết hắn, đoạt lất!”
Những thần đại viên mãn kia lại rục rịch một lần nữa.
La Chinh cầm ấn ngọc kia, mỉm cười: “Quên nói, có ấn ngọc này, là đã kiểm soát vùng thời không này, các ngươi… thật sự giết được ta sao?” Dứt lời La Chinh vươn tay nắm lấy cổ áo Mục Ngưng, kéo nhẹ về phía sau.
Mục Ngưng vẫn còn thất thần, đã bị La Chinh kéo vào trong bức tường đồng kia.
Dưới ánh sáng, bề mặt bức tường đồng kia lóe lên hoa văn phức tạp, hai người lập tức biến mất trước mặt những thần đại viên mãn này.
Chỉ còn lại Mục Huyết Dung và những thần đại viên mãn kia ngơ ngác nhìn nhau.
“Mẹ nó, vừa rồi đã xảy ra một chuyện khác thường.
Rõ ràng bóng quỷ kia đã bị ta giết, kết quả không hiểu sao lại sống lại, còn chém ta một đao!” Đường Vãn vác đao lớn xông đến, nhe răng nhếch miệng nói.
Ở ngực hắn có một vết thương sâu tận xương, máu tươi chảy ào ạt ra ngoài.
Thấy vẻ mặt mù mờ của đám người Mục Huyết Dung, Đường Vãn càng cảm thấy khó hiểu: “Người đâu? Không phải tên nhóc họ La kia đã bị các ngươi chặn lại sao…”
…
“Vù vù vù…”
La Chinh và Mục Ngưng biến mất, sau đó xuất hiện bên ngoài thần điện Thiên Luân trong nháy mắt.
Hắn túm Mục Ngưng lơ lửng trên không trung rất cao, nhìn xuống vùng trời đất này.
Vùng thời không trong ấn ngọc này được coi như là một vùng không gian được xây dựng độc lập.
Nó khác với vũ trụ.
Vũ trụ do thánh nhân xây dựng, dung hợp tâm huyết và hiểu biết của bản thân và dựa trên Thần Vực.
Cho nên, ở trong vũ trụ có thể sử dụng thần đạo.
Nhưng nơi này không thể.
Nếu như phải hình dung thì nơi này như một cánh cửa thời gian độc lập, cửa vào ngay ở giữa biển sâu.
Trong nháy mắt, Mục Ngưng đã lên tới độ cao chục nghìn trượng.
Thần điện Thiên Luân ở phía dưới đã biến thành một chấm tròn nho nhỏ.
Trong lòng nàng càng hoảng sợ, eo bắt đầu vặn vẹo, trượt xuống theo bản năng.
Dưới tình thế cấp bách, nàng bèn nắm lấy tay La Chinh.
La Chinh thuận thế ôm nàng vào lòng, nhìn xuống phía dưới, những dân bản địa kia vẫn đang quỳ lạy tại chỗ…
Những dân bản địa này biết bọn họ đã đắc tội với Vương xà Thiên Luân, sợ rằng sẽ khiến Vương xà Thiên Luân tức giận.
Nếu như những con sâu Thiên Luân trong biển sâu được thả ra, sợ rằng cho dù là Ưng tộc, Én tộc hay là Bàng tộc đều có nguy cơ diệt tộc.
Nhưng vấn đề là bọn họ hoàn toàn không có lựa chọn khác, chỉ có thể quỳ tại chỗ, cầu nguyện Vương xà Thiên Luân tha thứ.
Dẫu sao, những người đến từ bên ngoài kia và bọn họ không phải là người chung đường.
“Chúng ta đi xuống” La Chinh thản nhiên nói.
Mục Ngưng không hề đáp lại La Chinh, nàng bị La Chinh ôm vai như vậy, bắp thịt toàn thân trở nên cứng ngắc, ánh mắt nhìn đi nơi khác, gò má và bên tai sớm đã đỏ bừng.
“Vù vù…”
Đáp xuống nhanh chóng làm cuộn lên từng cơn gió mát nhẹ nhàng khoan khoái khiến tâm trạng của nàng bình tĩnh hơn một chút.
Đến tận sau khi đứng trên sa mạc, nàng mới tránh khỏi ngực La Chinh, trái tim vẫn như nai con chạy loạn, mãi không thể bình tĩnh.
Những người dân bản địa thấy La Chinh từ trên trời giáng xuống, ai cũng trợn to hai mắt, khuôn mặt đầy vẻ khó tin.
“Đại tỷ tỷ!”
Sau khi thấy Mục Ngưng, bé trai kia bèn chạy chậm một mạch đến, bổ nhào vào lòng nàng.
Lúc trước, những đứa trẻ này suýt chút nữa đã bị Vương xà Thiên Luân ăn.
Bởi vì thần đại viên mãn ra tay kịp thời, chúng mới may mắn thoát nạn.
Nhưng chính vì lần cung phụng thất bại này, nên tất cả dân bản địa đều thấy bất an.
Một Đại Tù trưởng của Ưng tộc tiến lên, lo sợ bất an hỏi: “Vương xà Thiên Luân thế nào…”
Nếu như Vương xà Thiên Luân bị đám cường giả đến từ bên ngoài này tiêu diệt thì còn thôi.
Song bây giờ chỉ có La Chinh và Mục Ngưng thoát ra, bọn họ tưởng rằng Vương xà Thiên Luân đã ăn hết những đại viên mãn kia.
Nếu quả thật là như vậy thì kết cục của ba tộc bọn họ sẽ vô cùng thê thảm.
Tất nhiên, Vương xà Thiên Luân sẽ không giết sạch người của tộc bọn họ, như vậy thì đầu tiên, nó sẽ mất đi đồ ăn mà ba tộc cung phụng.
“Về sau, các ngươi không cần phải cung phụng con rắn kia nữa” La Chinh trả lời.
“Cái gì!” Đại Tù trưởng kinh hãi.
Những người khác cũng trố mắt nhìn nhau.
Bọn họ không hiểu lời La Chinh nói cho lắm.
La Chinh không biết Vương xà Thiên Luân đã bị những đại viên mãn kia khống chế, hay đã bị giết hay chưa…
Nhưng La Chinh biết, Vương xà Thiên Luân là dựa vào ấn ngọc trong tay hắn để xua những con sâu kỳ quái kia tuôn ra khỏi biển sâu quấy rối.
Vương xà Thiên Luân cũng chỉ là kẻ bảo vệ ấn ngọc trong thần điện này mà thôi.
Bây giờ ấn ngọc đã rơi vào tay La Chinh, sự tồn tại của Vương xà Thiên Luân đã không còn ý nghĩa, nên tất nhiên không cần cung phụng con rắn lớn kia nữa.
“Ta, ta vẫn không hiểu lắm” Đại Tù trưởng kia lắp bắp nói.
La Chinh mỉm cười, lúc này mới nói: “Ngươi coi như con rắn kia đã chết rồi đi!”
Chương 1964: Đánh lén
“Cái gì!”“Vương xà Thiên Luân chết rồi?”
“Trời ạ…”
Cho dù là người dân Ưng tộc, Bàng tộc, hay là Én tộc thì đều vô cùng khiếp sợ khi nghe thấy lời La Chinh nói.
Con rắn lớn chết tiệt kia là ác mộng của ba tộc này!
Sở dĩ ba tộc này mâu thuẫn sâu sắc, nguyên nhân sâu xa vẫn là bởi vì Vương xà Thiên Luân.
Lúc đầu, cho dù là Én tộc, Bàng tộc hay Ưng tộc thì không có mâu thuẫn quá lớn.
Nhưng cách mỗi một khoảng thời gian phải cung phụng con cái của bọn họ cho Vương xà Thiên Luân, dù đặt ở bất kỳ chủng tộc nào, bất cứ ai cũng đều không thể chấp nhận được.
Cho nên, những chủng tộc này bắt đầu cướp bé trai bé gái của nhau để hiến tế cho Vương xà Thiên Luân.
Dần dần, giữa ba tộc bọn họ sinh ra mâu thuẫn gay gắt, biến thành thù hận không thể hòa giải.
Nếu như Vương xà Thiên Luân thật sự đã chết, tuy sự thù hận này sẽ không biến mất ngay, nhưng sẽ từ từ tan biến theo thời gian.
Có thể nói, Vương xà Thiên Luân là căn nguyên của sự thù hận giữa ba tộc bọn họ.
“Ngươi nói thật sao?” Đại Tù trưởng hỏi.
Đây chỉ là những lời nói một bên từ phía La Chinh, Đại Tù trưởng có phần khó mà tin nổi.
La Chinh mỉm cười, nắm lấy ấn ngọc trong tay, rót một ý nghĩ vào trong đó, đồng thời chỉ vào nơi cách đó không xa nói: “Ngươi nhìn bên kia…”
Đại Tù trưởng và những người khác đều nhìn qua với ánh mắt khó hiểu.
Nơi La Chinh chỉ ngoài một vùng sa mạc ra, gần như không có gì cả.
Khi bọn họ đang khó hiểu thì đột nhiên nghe thấy một loạt tiếng “soàn soạt soàn soạt soàn soạt” truyền đến từ trong lòng đất.
Trong vùng sa mạc kia gồ lên một cồn cát nhỏ, dường như có vật gì đó muốn chui ra khỏi mặt đất.
“Có gì đó muốn chui ra!”
“Có phải là sâu Thiên Luân không?”
“Không thể nào, sâu trong sa mạc sẽ không đi ra vào ban ngày…”
Những người đó nhìn chằm chằm vào cồn cát nhỏ kia.
“Hừm…”
“Chiếp chiếp…”
“U…”
Nhưng đám chim én, đại bàng và chim ưng kia lại lộ vẻ vô cùng cảnh giác, nhìn về phía cồn cát nhỏ kia.
Với sự nhạy bén của động vật lông vũ, chúng gần như chắc chắn là có sâu Thiên Luân chui ra.
“Rầm…”
Quả nhiên như chúng nó suy đoán.
Trong nháy mắt, hơn trăm con sâu Thiên Luân chui ra từ trong sa mạc.
Nhưng những con sâu Thiên Luân này không hề phát động tấn công.
Sau khi nhô một phần cơ thể lên khỏi gò cát, chúng lại không hề nhúc nhích chút nào nữa.
Đại Tù trưởng trợn to hai mắt nhìn chằm chằm những con sâu Thiên Luân kia, đột nhiên hỏi: “Ý của ngươi là, ngươi điều khiển được những con sâu kia!”
“Ừ, sâu Thiên Luân trong sa mạc, trong biển sâu đều nghe theo sự điều khiển của ta” La Chinh nói xong, hơi ép về phía những con sâu Thiên Luân kia.
Sâu Thiên Luân nhô ra từ trong cồn cát nhỏ kia liền lùi về trong lòng sa mạc.
La Chinh lập tức nói: “Sau này, không cần các ngươi cung phụng nữa.
Muốn cung phục thì cung phụng ta thôi, ha ha”
Đại Tù trưởng và tất cả mọi người đều tỏ vẻ không thể tưởng tượng nổi.
Một hồi lâu sau, vẻ mặt kia mới chuyển thành vẻ vui mừng khôn xiết, sau đó há to miệng hét: “Ha ha!”
“Ha ha!”
Phía trước đàn tế, mọi người đều phát ra tiếng gào thét.
Bọn họ đã chịu đựng sự uất ức bất đắc dĩ này quá lâu rồi.
Cứ cách một khoảng thời gian lại phải nộp con cháu của mình cho Vương xà Thiên Luân ăn.
Đối với tất cả người trong tộc, đây hoàn toàn là một sự tra tấn, một cơn ác mộng.
Bây giờ, bỗng nhiên được thoát khỏi cơn ác mộng, làm sao bọn họ không kích động cho được?
Hầu như trên mặt mỗi người trong tộc, đều đầy vẻ kích động.
Cảm xúc này lây sang đám đại bàng, chim ưng và phần đông chim én, khiến chúng nó cũng kêu lên theo.
Mục Ngưng ôm bé trai, nhìn chằm chằm La Chinh.
Trước khi đến thần điện Thiên Luân, nàng đã từng hỏi La Chinh, làm sao mới có thể cứu những đứa nhỏ này.
Khi đó La Chinh chỉ nói với nàng tới đâu hay tới đó.
Không ngờ trong lúc vô tình, hắn có thể giải quyết được mấy vấn đề này…
Đúng lúc này, một bóng người từ từ đi tới từ trong đám đông.
Nhịp bước của người kia rất kỳ lạ, cho dù là đi sát người, song lại không thu hút sự chú ý của mọi người, giống như một âm hồn lang thang.
Người kia liên tục xuyên qua phía sau mọi người, nhanh chóng đến gần La Chinh!
“Vèo!”
Trong nháy mắt đến gần La Chinh, tốc độ của người kia nhanh chóng tới cực hạn.
Trong khoảnh khác nằm rạp xuống, một giới đao trong suốt đã xuất hiện trong bàn tay người kia.
Trong thân giới đao trong suốt này, có từng tia sấm sét màu tím không ngừng di chuyển.
Thanh giới đao này đến từ “Hách Nguyệt Thiên Công”.
Trong số các chí bảo hồng mông hạng nhất trong Thần Vực, thứ hạng của nó cũng cực kỳ cao!
Mặc dù người kia không thể sử dụng thần đạo, nhưng vào giờ phút này hắn đã phát huy ra hết uy lực của thanh giới đao này, phối hợp với thực lực của bản thân, chém về phía cổ tay La chinh với tốc độ chính xác và nhanh chóng.
Cú đánh toàn lực này gần như không thể ngăn cản!
Cho dù là La Chinh cũng không thể phản ứng kịp, thậm chí hắn còn không kịp sử dụng quần áo đồng tâm.
Đến khi La Chinh phát hiện ra, giới đao kia đã chặt đứt cánh tay La Chinh!
“Phập!”
Trong nháy mắt, cánh tay La Chinh bay ra cùng với ấn ngọc kia.
“A!”
Mục Ngưng chỉ kịp thét một tiếng chói tai, lúc này mới thấy rõ người tới.
Đó là thần đại viên mãn của Hàm gia Hàm Thiên Tiếu!
Không phải tất cả thần đại viên mãn đều có thể tìm đúng đường sau khi tiến vào thế giới này.
Một số đại viên mãn đã phát hiện ra thần điện Thiên Luân trước.
Ví dụ như đại viên mãn của Kiếm tộc đã trực tiếp bỏ mạng trong sa mạc.
Hàm Thiên Tiếu cũng đã tìm kiếm trong vùng thời không này rất lâu.
Sau khi hỏi thăm một hồi, mới tìm được Bàng tộc, sau đó mới tìm được manh mối về thần điện Thiên Luân.
Nhưng khi ông ta đuổi tới đây, các đại viên mãn đã vào trong thần điện Thiên Luân.
Rơi vào đường cùng, Hàm Thiên Tiếu chỉ có thể ẩn nấp ở đây.
Ông ta tuyệt đối không ngờ, cuối cùng La Chinh lại là người lấy được ấn ngọc kia từ trong thần điện Thiên Luân.
Thêm nữa…
Cô nhóc Mục gia kia lại còn ôm thằng nhãi này, đã xảy ra chuyện gì…
Hàm Thiên Tiếu nhìn mà thấy bối rối, ông ta quyết định ra tay.
Cho tới bây giờ, Hàm Thiên Tiếu chưa từng xem La Chinh là người Hàm gia.
Tên nhóc này chỉ là một kẻ ngoại tộc đến từ chi thứ Hàm gia.
Cho dù hắn không phải là con của La Tiêu, Hàm Thiên Tiếu cũng không thể chấp nhận hắn.
Ngay khoảnh khắc La Chinh buông lỏng nhất, rốt cuộc Hàm Thiên Tiếu đã ra tay, hơn nữa còn là một kích đã thành công!
Trong nháy mắt bị chặt đứt cánh tay, La Chinh cũng cực kỳ bình tĩnh.
Hắn hơi ngả người ra sau, rồi lập tức bổ nhào tới trước với tốc độ cực nhanh.
Trong nháy mắt bắt được ấn ngọc kia, ý nghĩ của La Chinh lại truyền vào ấn ngọc một lần nữa!
Các con sâu lớn nằm trên vô số tia sáng lại bắt đầu hành động… Lần thứ hai cắn nuốt một nhịp thở.
Ngay sau đó, bóng dáng La Chinh lóe lên một cách vô cùng bất thường.
Cánh tay vốn chặt đứt lại lành lặn như cũ…
“Cái gì!” Trong nháy mắt, con ngươi Hàm Thiên Tiếu giãn to, sững sờ nhìn cảnh tượng này.
Một tay La Chinh cầm ấn ngọc, một tay lại kéo Mục Ngưng lao thẳng lên trời.
Hắn lơ lửng giữa không trung, nhìn xuống Hàm Thiên Tiếu phía dưới, mặt đầy vẻ uy nghiêm đáng sợ.
Hắn không ngờ sẽ bị đại viên mãn đánh lén, hơn nữa còn là Hàm Thiên Tiếu!
La Chinh hoàn toàn không có quá nhiều thời gian để nghiên cứu ấn ngọc này, cũng không biết có thể nhận chủ hay không.
Nếu như thật sự bị người này cướp lấy ấn ngọc, sợ rằng hắn sẽ mất hết tất cả.
Hàm Thiên Tiếu cũng không ngờ La Chinh phản ứng nhanh như vậy, có năng lực kỳ lạ như thế.
Sắc mặt ông ta thay đổi mấy lần, lúc này mới mở miệng nói: “La Thiên Hành! Ngươi là người của Hàm gia ta, lấy được ấn ngọc này thì đương nhiên nên nộp cho Hàm gia ta!”
Nghe vậy, La Chinh nở nụ cười lạnh, nhìn chằm chằm Hàm Thiên Tiếu lạnh lùng nói: “Nếu ngươi cảm thấy ta sẽ ngoan ngoãn giao ra thì đã không đánh lén ta rồi, cần gì phải nói nhảm như vậy?”
Hàm Thiên Tiếu híp mắt, đột nhiên lại nói: “Ngươi giao ấn ngọc cho ta, ta đảm bảo Mục gia không dám động vào ngươi…”
Nhưng hắn mới nói được một nửa, Mục Ngưng đã cười làm mặt quỷ với Hàm Thiên Tiếu: “Bản thân ngươi ngu ngốc thì đừng tưởng rằng người khác cũng ngu ngốc như ngươi.
Bịa lý do ngu ngốc như vậy mà ngươi cũng có thể nói ra được!”
La Chinh và Mục Ngưng mỗi người chẹn họng Hàm Thiên Tiếu một câu, quả thật làm Hàm Thiên Tiếu nghẹn họng không nói được lời nào, cơ mắt không ngừng giật giật, trong lòng cũng thầm nói đáng tiếc.
Vừa rồi là cơ hội tuyệt vời, nhưng ông ta lại không thể nắm chắc được…
Sau khi Hàm Thiên Tiếu suy nghĩ một chút, còn muốn mở miệng, La Chinh đã kéo Mục Ngưng chạy như bay.
Hắn mới lười dây dưa với những đại viên mãn này.
Suy cho cùng, lấy được ấn ngọc cũng chưa thể thả lỏng, hắn còn có chuyện quan trọng hơn phải làm.
Chương 1965: Mâu Tuế Nguyệt
Ởbiên giới vùng thời không nàyCó một thác nước như dải lụa treo trên vách núi, nước chảy xuống phía dưới bắn tung tóe.
Bốn phía được bao phủ bởi rừng rậm xanh bạt ngàn, phía bên vách núi lại có một khoảng sân tự nhiên hình bán nguyệt, cảnh vật khiến người ta cảm thấy vô cùng thoải mái.
Nhờ sự chỉ dẫn của Mục Ngưng mà La Chinh mới tìm được nơi này.
Lúc trước, sau khi Mục Ngưng mượn được con chim ưng vua kia, nàng đã bay lượn khắp bầu trời, cũng đi đến không ít nơi.
Trên vách núi, một cây bách cổ mọc nghiêng ra.
Mục Ngưng ngồi trên cây, nàng cởi giày, để lộ đôi chân thon dài trắng như tuyết.
Nàng nhẹ nhàng đá chân vào dòng nước chảy xiết trong thác nước, những giọt nước lấp lánh bắn lên đôi chân nàng, giống như được tô điểm thêm ngọc trai vậy.
Nàng thấy La Chinh đang ngồi xếp bằng trên sân thượng, đôi mắt to tròn ngẩn ngơ nhìn La Chinh.
Có một khắc nàng nghĩ rằng, cứ ở lại đây mãi như vậy cũng không tệ.
Trong thế giới nhỏ bé này không có phân tranh.
Những đấu đá, lục đục trong giới hào môn, tất cả đều cách xa nàng, tháo xuống lớp phòng vệ, trong lòng cảm thấy vô cùng thoải mái.
Những ngày như vậy khiến nàng rất lưu luyến.
Một khi rời khỏi thế giới trong ấn ngọc này, e rằng lại phải đối mặt với phiền não vô tận.
La Chinh phân ra một luồng linh hồn chui vào trong ấn ngọc.
Tất nhiên, hắn không biết tâm tư nho nhỏ kia của Mục Ngưng.
Ngược lại, việc La Chinh cần phải làm bây giờ là chuẩn bị thật tốt.
Một khi rời khỏi ấn ngọc thì phải trở về cấm địa của biển Thời Gian, mà sau khi trở về đó, hắn phải đối mặt với một đám thánh nhân.
Hiện tại thân phận của hắn đã bị lộ, vì vậy vấn đề đầu tiên hắn phải suy nghĩ là làm thế nào để có thể trốn thoát ngay trước mắt đám thánh nhân kia!
Lúc trước, hắn vội vã thao túng ấn ngọc này, nên cũng không có thời gian cẩn thận tìm tòi.
Những con sâu lớn nằm trên ánh sáng kia có thể nuốt vào một đến ba nhịp thở thời gian, năng lực này thực sự rất đặc biệt.
Nhưng suy nghĩ kỹ một chút, năng lực này cũng không phải mạnh lắm.
Tác dụng của nó với La Chinh trong giai đoạn hiện tại, chỉ đơn giản là khiến hắn sẽ không phải chịu bất cứ thương tổn gì trong khoảng thời gian ngắn.
Nếu hắn dốc toàn lực thúc giục thì những sâu kia có thể cướp đi ba nhịp thở, và trong thời gian này, bản thân hắn sẽ không bị thương chút nào.
Dĩ nhiên, những người khác cũng như vậy.
Nhưng nếu như những vị thần cấp cao kia, thậm chí là những thần đại viên mãn kia kéo dài thời gian đánh giết hắn, vượt qua ba nhịp thở, họ vẫn có thể đánh chết hắn.
Bởi vì thời gian ấn ngọc tác động được đã nhỏ hơn thời gian hắn bị thương.
Nói cách khác, hắn liên tục xé ba trang trong quyển sách thời gian, nhưng lại bị đánh chết ở trang thứ tư, như vậy hắn vẫn khó thoát khỏi cái chết.
Ấn ngọc này có thể thao túng biển sâu khổng lồ như thế, chắc hẳn không chỉ có một tác dụng như vậy.
La Chinh nhắm mắt suy tư, linh hồn không ngừng tìm tòi trong ấn ngọc.
Trước đây, khi linh hồn La Chinh chui vào trong ấn ngọc, hắn nhanh chóng khuếch tán ra, liên kết với đám côn trùng kia.
Nhưng lần này, La Chinh muốn thử tìm hiểu những thứ bên trong ấn ngọc này.
Hắn nhanh chóng phát hiện thấy hình như ở trung tâm ấn ngọc có một màn sáng nhỏ.
“Tiến lên!”
Vừa mới nghĩ đến, một luồng linh hồn La Chinh đã nhanh chóng đâm mạnh về phía màn sáng kia.
“Đùng!”
Nhưng trong lần va chạm này, linh hồn hắn lại bị cản lại một cách dễ dàng.
Sau khi suy nghĩ một lúc, La Chinh thay đổi cách làm, linh hồn không ngừng biến đổi, hóa thành một mũi khoan sắc nhọn, bắn về phía màn sáng kia lần nữa!
“Phốc!”
Trong nháy mắt, màn sáng kia đã bị phá ra.
Sau khi đánh vỡ màn sáng, La Chinh phát hiện bên trong có ba đốm sáng nhỏ, mỗi đốm sáng lại ẩn chứa một ký hiệu rất đặc biệt.
Vốn dĩ, ấn ngọc này đã rất nhỏ, mà những ký hiệu kia lại càng nhỏ như tro bụi.
Sau khi linh hồn chìm vào đốm sáng và hoàn toàn dung hợp với nhau, bỗng nhiên La Chinh có một cảm ứng mới.
“Hóa ra những chiếc mâu dài màu đen kia gọi là mâu Tuế Nguyệt”
Bỗng dưng, xung quanh tòa thần điện Thiên Luân trong sa mạc hiện ra một màn sáng, trên màn sáng đó hiện ra toàn bộ trường mâu màu đen.
Theo ý nghĩ trong đầu La Chinh, toàn bộ trường mâu màu đen đồng loạt dựng thẳng lên trong nháy mắt!
Nhìn qua, màn sáng kia giống như một con nhím khổng lồ!
Hàm Thiên Tiếu không thể truy lùng được La Chinh, chỉ có thể tiếp tục tìm kiếm xung quanh thần điện, nhất thời ông ta cũng không tìm được cơ hội tiến vào thần điện Thiên Luân.
Sau khi vòng qua đàn tế, bỗng nhiên ông ta thấy màn sáng xuất hiện, từng trường mâu màu đen dựng thẳng, lập tức khiến ông ta giật mình.
Hàm Thiên Tiếu từng nghe nói qua về sự lợi hại của những trường mâu màu đen này.
Bởi vì hắn đã từng đi qua Bàng tộc.
Hàm Thiên Tiếu không thể học được ngôn ngữ của Bàng tộc trong thời gian ngắn, đúng lúc ông ta đang phiền não, lại phát hiện Đông Phương Thái Thanh đang bị thương nặng.
Thực lực của Đông Phương Thái Thanh trong đại viên mãn sâu không lường được, cho dù là Mục Huyết Dung cũng hết sức kiêng kỵ, không ngờ lại bị thương nặng trong thế giới này, Hàm Thiên Tiếu cũng phải khiếp sợ.
Ông ta thấy da thịt trên ngực Đông Phương Thái Thanh đã sớm thối rữa, lộ ra màu trắng xám, vết thương kia giống như đã thối rữa vô số năm, thực sự rất kỳ lạ, muốn hồi phục cũng hết sức phiền toái.
Sau khi hỏi thăm Đông Phương Thái Thanh một phen, ông ta mới biết Đông Phương Thái Thanh bị thương là do một loại trường mâu màu đen gây ra.
Chỉ có điều, sau khi chạy tới thần điện Thiên Luân, ông ta lại chưa thấy được những trường mâu màu đen kia, bởi vì Vương xà Thiên Luân đã rời đi, màn sáng kia cũng theo đó ẩn đi rồi.
Không ngờ lúc này nó lại bỗng nhiên hiện ra, hơn nữa số lượng còn nhiều như vậy!
Khóe miệng La Chinh hơi cong lên, lại di chuyển mâu lần nữa, một thanh trường mâu màu đen liền bắt đầu không ngừng điều chỉnh góc độ.
Hàm Thiên Tiếu hơi buồn bực, ông ta cau mày nhìn theo chuyển động của trường mâu màu đen kia.
Bỗng, trường mâu màu đen nhắm thẳng vào Hàm Thiên Tiếu, nổ bắn về phía ông ta!
“Vèo!”
“Chết tiệt!”
Thấy trường mâu màu đen kia bắn tới, Hàm Thiên Tiếu cũng bị dọa giật mình, vội vội vàng vàng tránh sang bên cạnh.
Trường mâu màu đen kia gần như dán sát qua người ông ta mà bay đi, rạch một nhát lên áo gấm trên người ông ta.
Chờ đến khi ông ta bò dậy, áo gấm được làm từ sợi tơ vàng đã hóa thành một đám tro bụi.
Tuy bản thân trường mâu không có uy lực gì.
Nhưng sau khi bị trường mâu bắn trúng, trong chớp mắt thời gian như trôi qua năm tháng vô tận, áo gấm này không chịu nổi, tất nhiên sẽ bị thời gian làm mục nát.
“Phập!”
Cuối cùng, trường mâu màu đen bắn lên một vách tường.
Trong nháy mắt, bức tường kia cũng phủ đầy vết nứt, sau đó liền biến thành tro bụi.
Cát bụi lại trở về với cát bụi, dưới dòng chảy thời gian, mọi thứ đều hóa thành bụi trần.
Thấy cảnh này, Hàm Thiên Tiếu cũng thấy lạnh sống lưng.
Trên lý thuyết, tuổi thọ của thần là vô hạn.
Bởi vì thân thể sẽ không bị mục nát theo năm tháng, nói cách khác, sự đổi mới của thân thể đủ để triệt tiêu thời gian trôi qua.
Dưới sự cân bằng này, thần có thể tồn tại vĩnh viễn.
Nhưng trong nháy mắt mà phải trải qua năm tháng vô cùng vô tận như vậy, ai có thể làm được?
Khó trách sau khi Đông Phương Thái Thanh trúng một mâu, lại bị thương nghiêm trọng đến vậy.
Xem ra Đông Phương Thái Thanh đã giới hạn ảnh hưởng của trường mâu kia trong phạm vi nhỏ, nếu không e là Đông Phương Thái Thanh đã không chịu nổi rồi.
Hàm Thiên Tiếu đang suy nghĩ vấn đề này, liền thấy trường mâu màu đen bên trên lại bắt đầu không ngừng điều chỉnh phương hướng, nhắm về phía ông ta.
“Quỷ tha ma bắt!”
Ông ta chửi một câu sau, sau đó cắn răng bắt đầu chạy như điên về phía sa mạc đằng xa.
Còn La Chinh ở một bên, trên mặt nở một nụ cười lạnh nhạt.
Muốn giết Hàm Thiên Tiếu không khó, nhưng giết ông ta không có ý nghĩa gì.
Hơn nữa, La Chinh cũng cần dựa vào những đại viên mãn này để rời khỏi biển Thời Gian.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Chiến Lật Cao Không [Dịch] Chiến Lật Cao Không](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/06/Dich-Chien-Lat-Cao-Khong-Audio-Truyen.jpg)




