[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 394 : Rời đi (c1966-c1970)
❮ sautiếp ❯Chương 1966: Rời đi
Sau khi dung hợp với những ký hiệu bên trong ấn ngọc, khả năng khống chế của La Chinh đối với thời không trong ấn ngọc lại tăng lên một cấp độ nữa, mức độ gần giống như là khống chế cơ thể mình vậy!Đồng thời, hắn phát hiện sâu bên trong ấn ngọc còn có một màn sáng màu đỏ thẫm.
Bên ngoài màn sáng còn có hình một con bọ cạp nhỏ màu đen, xuyên thấu qua màn sáng màu đỏ nửa trong suốt này, La Chinh có thể thấy bên trong có một đốm sáng trôi nổi.
Hắn thử dùng linh hồn đánh vào màn sáng này, nhưng sau mấy lần thử đều không thể phá được, chỉ đành phải từ bỏ…
Với khả năng khống chế ấn ngọc như hiện tại, có lẽ hắn không thể đánh chết những thần đại viên mãn đó, nhưng bọn họ cũng đừng mơ tưởng đến chuyện rời đi.
Tự do của đám thần đại viên mãn này sẽ trở thành tiền cược để hắn bình yên rời khỏi biển Thời Gian.
Nghĩ tới đây, ánh mắt La Chinh quét về phía Mục Ngưng đang ngồi trên thân cây, thấy bắp chân tinh tế trắng nõn của nàng, trong lòng hắn truyền tới một chút xao động.
Mục Ngưng cũng nhận thấy ánh mắt của La Chinh, nàng khẽ mỉm cười, nhẹ nhàng vỗ một cái vào thân cây, sau đó xách theo giày, cả người nhảy lên một cái, dùng chân trần đứng trên sân hình bán nguyệt cùng La Chinh.
Đồng thời, nàng còn vốc nước té về phía La Chinh.
Đối mặt với những giọt nước liên tiếp bắn tới, La Chinh dùng ý nghĩ, làm toàn bộ những giọt nước kia bỗng lơ lửng giữa không trung, sau đó tụ lại một chỗ theo hình xoắn ốc, hóa thành một chiếc đao nước nhỏ xinh, được hắn cầm trong tay.
Thấy vậy, lông mày Mục Ngưng hơi giật giật.
Năng lực như vậy chỉ có thể làm được ở thế giới trong cơ thể mình mà thôi, xem ra thông qua ấn ngọc này, La Chinh đã nắm được quyền khống chế thế giới này trong tay, và quyền hạn cũng vô cùng cao.
“Phải rời khỏi đây thôi” La Chinh nói.
Mặc dù thời gian trong thế giới này trôi nhanh hơn trong Thần Vực rất nhiều, nhưng nếu cứ ngây ngốc ở đây quá lâu, e là ngày Lăng sẽ trôi qua mất.
Đến lúc đó, cấm địa biển Thời Gian cũng đóng lại, phải đợi tới ngày Lăng tiếp theo cấm địa mới có thể mở ra, e là phải sau tám năm…
Nghe thấy La Chinh nói, Mục Ngưng hơi giật mình, yên lặng một hồi.
Nàng cầm lấy giày, đi chân trần đến bên cạnh La Chinh.
Vóc dáng nàng cũng không tính là cao, nhưng bên trong cơ thể nhỏ xinh đó lúc nào cũng chứa đựng sức sống mạnh mẽ.
Nàng ngửa đầu nhìn La Chinh, gương mặt vô cùng nghiêm túc hỏi: “Ta muốn hỏi ngươi một lần nữa, mối thù giữa hai nhà Mục – La chúng ta, thật sự không có cách nào hóa giải sao?”
Nghe thấy Mục Ngưng hỏi như vậy, La Chinh hơi bất ngờ, ngay sau đó sắc mặt hắn trở nên lạnh lẽo: “Ta có thể bỏ qua cho Mục Huyết Dung một mạng, nhưng không có nghĩa là ta sẽ tha thứ cho Mục gia, tha thứ cho Mục Hải Cực”
Có lẽ đã sớm đoán được suy nghĩ của La Chinh, nên Mục Ngưng không có vẻ thất vọng gì, nàng chỉ cô đơn nói: “Vậy chúng ta là kẻ địch sao?”
“Có lẽ phải, cũng có lẽ không phải” La Chinh trả lời.
Nàng hơi hé miệng, có lẽ là còn muốn nói gì đó, nhưng La Chinh đã xoay người, nhẹ nhàng phất tay một cái.
Một vầng sáng ngũ sắc nhanh chóng hiện ra, đó là lối ra khỏi thế giới này, bây giờ cũng chỉ có La Chinh mới có thể mở ra được.
“Đi thôi” La Chinh buồn bực nói.
Lập trường của La Chinh vững như bàn thạch, không thể thay đổi chút nào.
Nhưng ngay cả như vậy, tâm trạng của hắn cũng sẽ phải chịu ảnh hưởng, trở nên hơi buồn bã…
Sau đó, La Chinh liền bước một bước vào trong vầng sáng.
Mục Ngưng nhìn La Chinh biến mất trước mắt liền đi theo hắn, vẻ mặt xinh đẹp tuyệt sắc của nàng cũng đượm vẻ mất mát, sau đó nàng nhắm mắt lại.
Mấy hơi thở sau, nàng thở ra một hơi thật dài, lại mở to đôi mắt, toàn bộ tâm tình trong con ngươi đã được quét sạch.
Những ngày qua, nhận thức của nàng đối với La Chinh đã thay đổi rất nhiều, nhưng không có nghĩa là tính cách của nàng sẽ thay đổi.
Nàng cũng giống như Mục Huyết Dung, một khi đã nhận định mục tiêu, thì thề sẽ không bỏ qua.
Lúc cần thiết, cũng sẽ không từ bất kỳ thủ đoạn nào, vì mục tiêu của mình có thể hy sinh tất cả.
“Thật sự không thể nào hóa giải sao?” Mục Ngưng bĩu môi, thì thào cười một tiếng, hai con ngươi tràn đầy sức sống dần nhuốm màu đen u ám, sau đó nàng không do dự chút nào mà nhảy vào trong vầng sáng.
Bên trong lối đi, La Chinh và Mục Ngưng lại lần nữa bị kéo dài, không ngừng lướt đi theo ánh sáng.
Không lâu sau, La Chinh lại phát hiện một con sâu màu đen nằm trên ánh sáng, con sâu kia lướt qua mấy tia sáng rồi chạy thẳng về phía La Chinh.
La Chinh dùng ý nghĩ một cái, con sâu màu đen liền dừng lại, đi về phía ngược lại.
Vậy là con sâu trong lối đi của thời không này đã bị La Chinh thao túng như thế.
“Xoạt!”
La Chinh cảm thấy cơ thể bị kéo dài lại lần nữa khôi phục bình thường.
Bỗng, hắn thấy một bức tượng xuất hiện trong thung lũng.
Bức tượng kia giống La Yên như đúc, vẫn luôn lặng lẽ đứng sừng sững trong thung lũng, bởi vì đám đại viên mãn và Thời Mi đánh một trận, khiến mặt ngoài bức tượng đã bị tàn phá thành từng mảng lỗ chỗ…
*Waka là đơn vị duy nhất nắm giữ bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.
Các cá nhân, tổ chức khác có hành vi sao chép, đăng tải tác phẩm dưới mọi hình thức đều vi phạm bản quyền.
Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.
Trân trọng!
Bên ngoài cấm địa biển Thời Gian.
Các thánh nhân vẫn đang chú ý tới ấn ngọc nhỏ bé này.
Lúc trước, bọn họ đã cảm nhận được dao động sinh ra sau khi thời gian cắn nuốt, họ hiểu rằng có người đã hoàn toàn khống chế được ấn ngọc này.
Các thánh nhân đều đang suy đoán rốt cuộc là ai đã khống chế ấn ngọc, đồng thời cũng đang tính toán đủ cách để ứng đối…
Vầng sáng kia chấn động một hồi, tất cả thánh nhân cũng nhìn chằm chằm vào ấn ngọc, đã đến lúc công bố kết quả.
Khi La Chinh xuất hiện trên vầng sáng, gần như toàn bộ thánh nhân đều sửng sốt, trong đôi mắt cơ trí vô biên của bọn họ lại đầy vẻ mờ mịt.
“Sao lại là hắn?” Trên mặt Hàm Thanh Đế lộ vẻ ngạc nhiên, thậm chí giờ phút này ông hoài nghi bản thân nhìn lầm.
Trên mặt Hàm Cửu Di cũng là vẻ khó tin, nhưng trong tròng mắt lại không giấu được niềm vui sướng!
“Vậy còn những thần đại viên mãn kia thì sao?”
“Tên nhóc này lại là người đầu tiên đi ra?”
“Là người đầu tiên đi ra, cũng chưa hẳn là người khống chế ấn ngọc…”
“Cũng phải, hắn chỉ là thần cấp thấp, làm sao có thể cạnh tranh với những đại viên mãn đó được”
Các thánh nhân cũng không biết bên trong ấn ngọc đã xảy ra chuyện gì, có thể là người đầu tiên đi ra từ trong ấn ngọc, nhưng không có nghĩa là thực sự nắm được ấn ngọc trong tay.
Dưới cái nhìn chăm chú của các thánh nhân, Mục Ngưng cũng bò từ trong vầng sáng kia ra ngoài…
Sau khi rời khỏi thế giới trong ấn ngọc, ấn ngọc trong tay La Chinh liền biến thành một luồng sáng hư ảo.
Theo ý nghĩ của hắn, ấn ngọc trên đất nhẹ nhàng rung một cái rồi đột nhiên bay về phía lòng bàn tay hắn, kết hợp thành một thể.
Bàn tay nắm ấn ngọc của La Chinh khẽ run lên, phần dưới ấn ngọc liền biến mất, hóa thành hình một con rắn nhỏ màu đen, lơ lửng trong lòng bàn tay hắn.
Thấy cảnh này…
Các thánh nhân bên ngoài cấm địa biển Thời Gian rơi vào yên lặng.
Trên mặt Đông Phương Thuần Quân lộ vẻ sắc bén, thản nhiên nhìn chằm chằm vào La Chinh.
“Không thể nào!” Cho dù là thánh nhân gặp phải chuyện gì cũng bình chân như vại cũng không thể giữ bình tĩnh, một vị thánh nhân trố mắt nghẹn họng nói.
“Ha ha ha!” Đường Luân cười to ba tiếng, nói với Hàm Thanh Đế: “Hàm gia các ngươi xuất hiện lớp lớp nhân tài đấy! Đứa nhỏ này thật là tiền đồ vô lượng, có điều hình như Thanh Đế ngươi rất vui lòng đưa hắn cho Đông Phương đại ca nhỉ?”
Hàm Thanh Đế nghe vậy, khóe mắt cũng giật giật.
Cho dù là ai cũng không ngờ, một đám đại viên mãn tranh đoạt ấn ngọc này, cuối cùng ấn ngọc lại rơi vào tay một tên thần cấp thấp, chuyện này thật sự quá bất ngờ.
Nhưng ý nghĩ của Hàm Thanh Đế xoay chuyển rất nhanh.
Thân phận La Thiên Hành thực sự quá phiền toái, mặc kệ hắn có thể nắm giữ được ấn ngọc hay không, thì người này cũng không thể ở lại Hàm gia!
Nhưng cứ như vậy nhường ấn ngọc này cho Đông Phương Thuần Quân, Hàm Thanh Đế lại khó tránh khỏi có chút không cam lòng.
“La Thiên Hành thực sự có tiền đồ vô lượng, nhưng lai lịch của hắn có chút không rõ ràng.
Nếu thật sự là con trai của La Tiêu thì phải xem Thuần Quân Đại Thánh muốn xử lý hắn như thế nào.
Chỉ có điều, hắn lấy danh nghĩa người Hàm gia tranh đoạt ấn ngọc này, vậy hẳn ấn ngọc này phải thuộc về Hàm gia ta chứ?” Hàm Thanh Đế lạnh nhạt nói, ánh mắt đang nhìn về nữ tộc trưởng cách đó không xa.
Lời này ngoài mặt là ông nói với Đông Phương Thuần Quân, trên thực tế là nói cho nữ tộc trưởng Nhật Manh tộc nghe.
Bây giờ ai cũng muốn giành lấy ấn ngọc này, những thánh nhân này sẽ không đánh nhau tại đây luôn đấy chứ?
Chương 1967: Chạy nhanh
Gây chuyện trên đảo của người Nhật Manh tộc không phải là một quyết định hay cho lắm, dù có là thánh nhân cũng vậyNữ tộc trưởng đeo mặt nạ nên mọi người không thể thấy rõ được biểu cảm của nàng, nhưng giọng nói vang vọng vẫn truyền tới: “Người Nhật Manh tộc ta mở ra sự kiện ngày Lăng, mời những đứa trẻ có cơ duyên tới nơi này.
Ai có thể nhận được cơ duyên trong cấm địa biển Thời Gian thì đó chính là sự may mắn và năng lực của bọn họ! Tên nhóc đó đã lấy được ấn ngọc, vậy thì hắn muốn đưa cho người nào thì sẽ đưa cho người đó”
Đông Phương Thuần Quân cười ha hả, “Ý kiến này quả thực rất hay, Thanh Đế huynh, sợ là lần này huynh sẽ phải từ bỏ những thứ mình yêu thích rồi!”
Nghe vậy, sắc mặt Hàm Thanh Đế hơi trầm xuống.
Nếu như Hàm Thiên Tiếu có thể lấy được ấn ngọc này, thì sợ là Đông Phương Thuần Quân cũng không có mặt mũi nói như vậy.
Thân phận của La Chinh vô cùng nhạy cảm.
Trong thời gian ngắn, Hàm Thanh Đế không thể nào nghĩ ra cách để đối phó.
Đây giống như một miếng thịt mỡ vốn dĩ thuộc về Hàm gia, nay lại chỉ có thể trơ mắt nhìn nó bị cướp mất.
Cảm giác này thật khiến người ta cảm thấy vô cùng rối rắm.
Cho dù Hàm Thanh Đế đã là một thánh nhân cao quý cũng vậy.
Thế nhưng, suy nghĩ của ông chỉ dao động trong chốc lát.
Trên khuôn mặt anh tuấn nở nụ cười châm biếm, vô cùng rộng lượng nói: “Ánh mắt của đại thánh Thuần Quân đúng là phi phàm, có thể nhìn rõ được chân lý, sợ là trước đó đã biết rằng đứa trẻ này sẽ lấy được ấn ngọc.
Lần này, ta chỉ đành nhịn đau mà từ bỏ thứ mình yêu thích vậy”
Ông lắc đầu, trên khuôn mặt lộ vẻ thán phục với Đông Phương Thuần Quân.
Đông Phương Thuần Quân khẽ gật đầu, nhìn chăm chú Hàm Thanh Đế với ánh mắt hơi thưởng thức: “Trong Thần Vực này, người khiến Đông Phương Thuần Quân ta khâm phục không nhiều lắm, thế nhưng Thanh Đế ngươi lại là một trong số đó.
Chắc hẳn sau này Hàm gia sẽ rất phát triển”
Hiện tại, dưới sự giúp đỡ của La Chinh, Hàm gia đã lớn mạnh hơn nhiều.
Dù cứ tiếp tục phát triển theo tốc độ này thì vẫn không thể đẩy Đông Phương gia xuống, mà chỉ có thể chèn ép Lãnh gia, gia tộc Huyền Nguyệt và các gia tộc khác mà thôi.
Quả thực, ẩn ý trong lời của Đông Phương Thuần Quân vô cùng thâm thúy.
Khi nghe những lời này, thánh nhân Lãnh gia chỉ lộ chút khinh thường, không nói gì.
Mà phía dưới các thánh nhân…
Các thần tiến vào cấm địa biển Thời Gian đều đã rời khỏi cấm địa.
Tất nhiên, bọn họ không thể thăm dò chuyện vừa xảy ra trong cấm địa, nhưng bọn họ có thể nghe được rõ ràng cuộc nói chuyện giữa các thánh nhân.
Đông Phương Ninh, Chiến Minh và các vị thần khác đều cảm thấy vô cùng kinh ngạc.
“Là La Thiên Hành lấy được ấn ngọc sao?”
“Đúng là hắn đã đi vào vầng sáng kia, nhưng trước đó các thánh nhân cũng đều đi vào mà!”
“Sao tên nhóc kia lại may mắn đến thế chứ? Nếu không thì hắn có tư cách gì mà lấy được ấn ngọc ngay trước mặt các thần đại viên mãn chứ? Chỉ cần lộ mặt là đã bị giết rồi!”
Trong mắt của những thần này, đại viên mãn là sự tồn tại không thể chiến thắng.
Chẳng qua bọn họ không hề biết rằng, quy tắc thời gian trong ấn ngọc đã ngăn cách tất cả đạo uẩn trong Thần Vực.
Vì thế, các thần đai viên mãn chỉ phát huy được chưa đầy một phần trăm sức mạnh, nên chỉ đành dựa vào sức lực đơn thuần mà thôi.
Mà xét về sức lực thì La Chinh tuyệt đối không yếu thế khi đối đầu với các thần đại viên mãn.
“Tỷ tỷ, La Chinh… thành công?” Trên khuôn mặt thanh tú của Hàm Sơ Nguyệt cũng đầy vẻ bất ngờ.
Hàm Bích La cũng lộ vẻ không thể tin nổi: “Tên kia, thật sự là…”
Ở phủ Hàm Thiên, nàng đã nhìn ra được sự tài giỏi của La Chinh.
Thế nhưng, sự tài giỏi đó chỉ là so với những võ giả bình dân mà thôi, chứ còn lâu mới so được với con em của những nhà quyền thế.
Nhưng người này lại có thể tạo ra kỳ tích khó tin ngay trước mắt nàng.
Con tim nhỏ bé của nàng vô cùng rung động, quả thực không thể hình dung được La Chinh làm thế nào…
Hàm Lưu Tô đứng giữa hai nàng, ngơ ngác nhìn lối vào của cấm địa biển Thời Gian, trên mặt không có bất kỳ một chút vui mừng nào.
Cho dù La Chinh có thể lấy được ấn ngọc thì thế nào?
Hắn dám chống lại Đông Phương Thuần Quân sao?
Nghe ý tứ của cha, chắc là ông cũng không dám tranh đoạt ấn ngọc kia cùng với Đông Phương Thuần Quân rồi.
Đại khái là ông muốn giao cả ấn ngọc và La Chinh cho Đông Phương Thuần Quân.
Nếu trước đó, Đông Phương Thuần Quân chỉ có chút hứng thú đối với La Chinh, thì bây giờ khả năng cao là Đông Phương Thuần Quân sẽ cướp đi ấn ngọc, sau đó giết chết La Chinh.
Kết quả như vậy gần như không thể chống lại.
Hàm Lưu Tô nghĩ đi nghĩ lại, nhận thấy dường như nàng chỉ có thể trơ mắt nhìn chuyện này xảy ra, mà không có chút sức mạnh nào ngăn cản.
Thế nhưng, trong lòng nàng vẫn luôn cầu nguyện, La Chinh chính là đứa con của kỳ tích.
Nàng hy vọng La Chinh có thể vì nàng mà biểu diễn kỳ tích thêm một lần nữa!
Trong cấm địa…
La Chinh đưa Mục Ngưng trở về theo đường cũ.
Quãng đường này vô cùng thuận lợi.
Chắc hẳn những oán linh Thời Gian kia đã bị các thần đi trở về dẫn đi.
Con đường đến thần miếu Thời Gian hoang vu trống vắng.
Đoạn đường này La Chinh không đi nhanh…
Hắn cũng đang nghĩ đến những khả năng có thể xảy ra khi rời khỏi cấm địa biển Thời Gian.
Mục Ngưng không nói gì, nàng chỉ nhẹ nhàng đi bên cạnh La Chinh.
Sau khi đi ngang qua thần miếu Thời Gian không lâu, La Chinh liền nhìn thấy những khối vàng nằm rải rác trên mặt đất, chính là bức tượng Vạn Thú Kim Loan bị cắt thành từng miếng vàng nhỏ.
Trước đó, vì muốn dẫn những oán linh kia đi, La Chinh còn chưa có cơ hội để thu hồi nó lại.
Lúc này, hắn dùng suy nghĩ, dung hợp tất cả những khối vàng này lại với nhau, nhanh chóng hóa thành bức tượng Vạn Thú Kim Loan như cũ.
Vốn dĩ, bức tượng này là để đưa cho Cực Ác lão nhân dùng làm thân xác.
Thế nhưng, bây giờ không phải là thời điểm để cân nhắc những chuyện vụn vặt này.
Mang theo bức tượng Vạn Thú Kim Loan này tiếp tục đi về phía trước không được bao lâu, rốt cuộc cũng gặp phải một đám oán linh Thời Gian.
La Chinh dừng bước, hắn lập tức thì thầm với Mục Ngưng: “Vẫn cách cũ, ta dẫn những oán linh Thời Gian kia đi, còn ngươi đuổi theo phía sau là được…”
Ai ngờ Mục Ngưng lại không quan tâm đến những oán linh kia, hỏi ngược lại: “Có thấy lo lắng không?”
“Lo lắng cái gì?” La Chinh thấy khó hiểu, hỏi ngược lại.
“Chính là việc phải đối mặt những thánh nhân kia” Mục Ngưng nói.
La Chinh nhún vai, không trả lời.
Bức tượng Vạn Thú Kim Loan bên cạnh bỗng hóa thành một luồng sáng vàng lao nhanh về phía đám oán linh Thời Gian kia.
Cho đến khi chúng nhốn nháo chạy tán loạn, đi theo tượng Vạn Thú Kim Loan, La Chinh quát lạnh một tiếng: “Chạy!”
“Vù!”
Mục Ngưng và La Chinh vội vã bỏ chạy!
Sau khi dẫn những oán linh Thời Gian kia đi, phía trước không còn quá nhiều trở ngại.
Nhân cơ hội này, hai người tăng tốc chạy nhanh về phía trước.
Thế nhưng, bọn họ không thể ngờ, sau khi chạy được một lúc, con đường phía trước lại xuất hiện thêm một đám oán linh Thời Gian.
“Làm thế nào đây?”
Mục Ngưng nhìn đám oán linh cản đường phía trước, đứng sau La Chinh một đoạn hỏi.
Bức tượng Vạn Thú Kim Loan đã dẫn một đám oán linh Thời Gian đi.
Nếu bây giờ làm nó chuyển hướng bay về phía La Chinh bên này thì sợ là sẽ tạo thành thế gọng kìm.
Nhưng nếu không dẫn đám oán linh phía trước kia đi thì căn bản không có cách để vượt qua được con đường phía trước.
“Xông lên!” La Chinh bình tĩnh nói.
Mục Ngưng biết La Chinh muốn sử dụng ấn ngọc, nhưng nàng vẫn cảm thấy hơi khó hiểu.
Nàng không biết làm sao La Chinh lại làm được.
Dường như, dù có bị thương nặng thế nào đi chăng nữa thì vẫn có thể hồi phục như cũ trong chốc lát.
Mặc kệ ra sao thì nàng vẫn luôn vô cùng tin tưởng vào La Chinh.
Cho dù những oán linh Thời Gian đáng sợ đến đâu, nàng vẫn không hề chút do dự nào.
“Vù, vù!”
Thời điểm khi bọn họ tiếp cận những oán linh Thời Gian kia, chúng giống như một đám ruồi không đầu, bay lượn điên cuồng, nhanh chóng lao về phía La Chinh và Mục Ngưng.
Lúc này, các thánh nhân trong cấm địa biển Thời Gian đều cố gắng vươn đầu nhìn chăm chú cảnh tượng trước mắt.
Bọn họ biết đến sức mạnh của ấn ngọc, hình như là có thể cướp đoạt một chút thời gian.
Nhưng họ chưa từng tận mắt nhìn thấy La Chinh thi triển, cho nên vô cùng tò mò.
Nhìn thấy một đám oán linh Thời Gian đông nghịt lao tới…
Suy nghĩ của La Chinh chợt lóe.
“Cắn nuốt ba nhịp thở…”
Những con sâu khổng lồ nằm trên ánh sáng điên cuồng cắn nuốt sạch sẽ ba nhịp thở kia.
Bằng một suy nghĩ đó, La Chinh lại tiếp tục xé bỏ ba trang sách thời gian.
Dưới ánh mắt chăm chú của các thánh nhân, dường như La Chinh và Mục Ngưng không thể tránh được những oán linh Thời Gian tiếp cận, hơn nữa nếu chẳng may bị kéo vào khe thời gian thì sẽ bị tan xác.
Nhưng thân hình của bọn họ lại chợt lóe lên, vô cùng khó hiểu mà xông qua đám oán linh Thời Gian kia, tiếp tục chạy nhanh về phía trước.
Hình như đám oán linh Thời Gian kia cũng có chút sững sờ.
Sau khi khựng lại một chút, chúng tiếp tục điên cuồng đuổi theo La Chinh và Mục Ngưng.
Chương 1968: Gặp vua
Trong nháy mắt, khi nhìn thấy La Chinh khởi động năng lực này, Đông Phương Thuần Quân hơi nhíu màyTrong mắt ông là vẻ bất đắc dĩ, thân hình lại mờ đi lần nữa, tránh khỏi bị cắn nuốt thời gian.
“Quả nhiên, tên nhóc này đã xóa sạch một khoảng thời gian!”
“Sức mạnh của ấn ngọc kia…”
“Mới vừa rồi, ta cảm nhận được thời gian trong vũ trụ bị kém ba giây so với Thần Vực! Không biết đó đã là sức mạnh cực hạn của ấn ngọc chưa, nhưng cho dù là vậy thì ấn ngọc kia cũng vô cùng đáng sợ!”
Thời gian của vũ trụ trôi nhanh hơn rất nhiều lần so với thời gian của Thần Vực, thế nhưng bằng cách tính toán tốc độ cao, vẫn có thể dễ dàng tính ra được khoảng thời gian biến mất đó.
Đối với các thánh nhân mà nói thì chuyện đó không có gì là khó cả.
Các thánh nhân nhìn chằm chằm vào La Chinh với đôi mắt nóng bỏng.
Sức mạnh ấn ngọc này trao cho La Chinh không quá nghịch thiên, thế nhưng nằm trong tay người càng mạnh thì càng lợi hại.
Trong ba giây, hoàn toàn bất khả chiến bại.
Nếu để các thánh nhân có được thì thường sẽ gây nên hậu quả vô cùng đáng sợ, không thể tưởng tượng nổi.
Có thể nói, đây được xem như là một bảo vật gặp mạnh thì càng mạnh hơn.
Hơn nữa, chưa chắc đó đã là sức mạnh cực hạn của ấn ngọc kia!
Hàm Thanh Đế cố gắng bình tĩnh, nhưng tận sâu trong ánh mắt vẫn chứa đựng sự không cam lòng.
Nhường một món bảo vật tín ngưỡng như vậy cho Đông Phương Thuần Quân, ai có thể cam lòng cho được.
Nhưng hiện tại, ông chỉ có thể nhẫn nhịn mà không có bất kỳ sự lựa chọn nào khác.
…
Những oán linh Thời Gian còn lại vẫn điên cuồng đuổi theo La Chinh và Mục Ngưng.
Sau khi chạy hết tốc lực liên tục mấy chục nhịp thở như vậy, cuối cùng hai người cũng lao khỏi con đường chính của cấm địa biển Thời Gian, nhảy vào con đường nhỏ do Thủy Diệu Thiên Tinh mở ra.
“Ông ông ông…”
Những oán linh Thời Gian kia không xông vào theo, chúng chỉ quanh quẩn bên ngoài con đường nhỏ này mà thôi.
Sau khi hai người đến khu vực an toàn, lúc này mới hơi chậm lại.
Sau khi luẩn quẩn hồi lúc bên ngoài, những oán linh Thời Gian kia mới chen chúc nhau rời đi.
Lúc này La Chinh mới thận trọng quay trở lại, tìm được bức tượng Vạn Thú Kim Loan bị cắt thành mảnh vụn ở giữa đường, dung hợp nó thành một thể, rồi tiếp tục quay lại con đường nhỏ kia.
Đi theo con đường nhỏ này, hắn phát hiện lối ra của Thủy Diệu Thiên Tinh.
Mục Ngưng nhìn chằm chằm vào La chinh, thì thầm: “Chúc ngươi may mắn…” Sau đó nàng bước vào cửa, chui ra ngoài trước một bước.
Sau khi Mục Ngưng rời khỏi cấm địa biển Thời Gian được một lúc, nàng lập tức cẩm nhận được khí thế của những thánh nhân kia đều dồn hết lên người mình.
Thế nhưng từ nhỏ đến giờ, nàng từng gặp không ít thánh nhân, nên vẫn có thể ung dung, ưỡn ngực, mắt nhìn thẳng đi về phía bọn họ.
“Đứa nhỏ nhà họ Mục, sao Mục Huyết Dung lại không ra ngoài cùng với ngươi? Sao ngươi và La Thiên Hành lại có thể lấy được ấn ngọc?” Đường Luân đứng ở giữa các thánh nhân cúi đầu mở miệng hỏi.
Mục Ngưng ngẩng đầu nhìn thẳng vào Đường Luân, nàng thành thật trả lời: “La Thiên Hành tình nguyện thả ta ra ngoài trước”
“Tại sao?” Trong đôi mắt của Đường Luân đang rực cháy hừng hực, dường như có thể nhìn xuyên thấu tâm tư bên trong của Mục Ngưng.
Những thần bình thường nếu bị các thánh nhân nhìn như vậy, sợ rằng đã vô cùng hốt hoảng, thế nhưng Mục Ngưng chỉ cười nhẹ: “Thánh Hoàng bá bá, hắn nắm trong tay ấn ngọc kia, tương đương với việc nắm trong tay sinh tử của tất cả mọi người.
Hắn muốn ai sống ai chết đâu phải do ta quyết định.
Còn lý do vì sao La Thiên Hành lại bỏ qua cho ta, ta cũng không thể nào giải thích được.
Nói không chừng là vì dáng vẻ xinh đẹp của ta thì sao?”
Mục Ngưng vô cùng thông minh.
Mặc dù nàng nói nửa đùa nửa thật, nhưng vẫn xóa bỏ được sự nghi ngờ của Đường Luân.
Mấu chốt chính là nói cho các thánh nhân ở đây, bao gồm cả Đông Phương Thuần Quân rằng, mạng sống của tất cả đại viên mãn trong ấn ngọc đều do La Chinh nắm giữ!
Cứ như vậy, các thánh nhân sẽ phải thấy e dè, đành phải chừa cho La Chinh một đường sống.
“Hừ, nha đầu Mục gia mồm miệng thật lanh lợi, tỷ tỷ của ngươi cũng vậy, ngươi cũng thế” Đường Luân hừ một tiếng, ông ta không nói thêm bất cứ điều gì nữa.
Mục Ngưng khẽ mỉm cười, nghiêng đầu cúi người về phía Đường Luân: “Cảm ơn Thánh Hoàng bá bá đã khen ngợi!”
Sau đó, Mục Ngưng tụ tập một chỗ cùng với những thần khác…
Mục Ngưng vừa xoay người nhìn về phía lối ra thì lập tức thấy có gì đó không ổn. “Thủy Diệu Thiên Tinh” ở giữa chín ngọn tháp hiện ra từng gợn sóng, thân hình La Chinh chui ra ngoài.
Tất cả ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía hắn.
Ánh mắt của các thần còn đỡ, thế nhưng ánh mắt của thánh nhân thì như hóa thành thực chất, hình thành nên một ngàn tỷ sức mạnh đè ép lên người La Chinh.
Nếu là trong vũ trụ, có lẽ ánh mắt của những thánh nhân này có thể “nhìn” những dãy núi kéo dài thành bụi phấn, có thể “nhìn” những ngôi sao trên bầu trời thành mảnh vụn, thậm chí có thể “nhìn” những vị thần cấp thấp bình thường thành một khối thịt nát.
Sức mạnh lớn đến như vậy đè ép lên La Chinh, khiến cả người hắn trở nên rất chậm chạp.
Thế nhưng, hiện tại thân thể hắn đã vô cùng mạnh mẽ, không thua kém gì so với thần đại viên mãn, cộng thêm bộ quần áo đồng tâm, nên nó không gây được quá nhiều tổn thương cho hắn.
Chín ngôi sao trong cơ thể hắn đang từ từ chuyển động, đẩy lui sức mạnh đang đè ép trên người đi mấy phần, cho đến khi có một âm thanh truyền đến.
“Tên nhóc! Đường Vãn đâu? Mau thả hắn ra, nếu không ta sẽ lấy chân hỏa rút hồn phách của ngươi ra luyện!” Đường Luân nhìn chằm chằm vào La Chinh, lạnh giọng nói.
Trước đó, Mục Ngưng đã từng nhắc nhở, La Chinh có thể nắm giữ mạng sống của những thần đại viên mãn bên trong kia.
Nhưng Đường Luân lại rất nóng tính, đương nhiên ông ta sẽ không cho phép bất kỳ ai thương tổn Đường Vãn.
Đây chính là đứa con trai giỏi giang nhất của ông ta.
Đối mặt với La Chinh, Đường Luân không cảm thấy cần kiêng nể gì.
Ông ta ngồi trên ngai vàng lửa rộng rãi, hai mắt hừng hực cháy, nhiệt độ trong mắt vô cùng nóng bỏng, dường như có thể thiêu cháy người ta vậy.
Đừng nói đến những thần cấp thấp, cho dù là thần cấp cao cũng không thể chống đỡ nổi nếu không dùng đến những thủ đoạn của mình.
Thế nhưng, La Chinh lại vẫn đứng bất động, sự thiêu đốt này không tính là gì với hắn cả…
Ánh mắt của La Chinh xuyên qua đám người, nhìn về phía Mục Ngưng, nàng gật nhẹ đầu một cái với hắn.
Hắn biết, Mục Ngưng cố ý gạt thánh nhân.
“Thánh Hoàng đại nhân, La mỗ chưa hiểu ý của ngài” La Chinh bình tĩnh nói.
“Cuồng vọng! Dám giả ngu như vậy ở trước mặt ta, đúng là không biết sống chết!” Đường Luân đập mạnh tay lên ngai vàng, ngọn lửa trên tay vịn kia lại tiếp tục bùng lên mạnh mẽ.
Sức mạnh của ngọn lửa nhanh chóng lan ra ngoài, có thể dễ dàng thiêu hủy cả hòn đảo này.
Lãnh Diệu bên cạnh nhắc nhở: “Đường Luân huynh, chớ nóng giận!”
Ông ta vừa dứt lời, sự lạnh lẽo vô hình lập tức lan ra, vây quanh thân thể Đường Luân.
Dưới sự lạnh lẽo vô hình ấy, mọi người chỉ cảm nhận được một cảm giác nhẹ nhàng khoan khoái mà thôi.
Lửa trên ngai vàng thu nhỏ lại trong phút chốc.
Hiển nhiên, ngọn lửa kia của Đường Luân đã bị sự lạnh lẽo kia tiêu trừ.
“Đường Luân, chú ý, ngươi cũng chỉ là người được mời đến tham gia sự kiện ngày Lăng mà thôi!” Nữ tộc trưởng Manh tộc cảnh cáo.
“Hừ!”
Đường Luân hừ lạnh, ông ta không nói thêm bất kỳ điều gì nữa.
Lúc này, rốt cuộc Đông Phương Thuần Quân đã chịu lên tiếng.
So với tính cách dễ nổi nóng của Đường Luân thì Đông Phương Thuần Quân lại hòa nhã hơn rất nhiều.
Ông khẽ mỉm cười với La Chinh, khiến người ta cảm giác giống như gió xuân, không có chút dáng vẻ cao ngạo nào.
“Ngươi họ La?” Đông Phương Thuần Quân hỏi.
“Phải” La Chinh trả lời.
“Ngươi chính là con trai của La Tiêu?” Đông Phương Thuần Quân mỉm cười nói.
“Phải” La Chinh lại tiếp tục gật đầu.
Trong cấm địa biển Thời Gian, Mục Huyết Dung gần như đã xác định được thân phận của hắn.
Hắn có thể trà trộn trong đám thần đại viên mãn, nhưng căn bản không thể qua mắt được những thánh nhân ở nơi này.
Cho nên La Chinh thản nhiên thừa nhận.
Hàm Cửu Di khẽ thở dài, trong lòng than thở, hiển nhiên tên nhóc này vẫn có mấy phần quang minh lỗi lạc của cha hắn.
Nhưng khi có nhiều thánh nhân như vậy, cho dù ta có muốn dẫn ngươi đi cũng chưa chắc đã rời đi được…
Trong lòng nàng ta đã sớm đưa ra quyết định, phải đưa La Chinh đi bằng được.
Thuật dịch chuyển không gian của thần đại viên mãn có thể không lưu lại dấu vết nào.
Thế nhưng thuật dịch chuyển không gian của các thần đại viên mãn không đi được xa lắm trong Thần Vực.
Mà thuật dịch chuyển không gian của á thánh và thánh nhân lại vô cùng mạnh.
Nếu như cho nàng ta một cơ hội thôi, nàng ta nắm chắc sẽ đưa được La Chinh đi.
Thế nhưng, liệu rằng Đông Phương Thuần Quân sẽ cho nàng ta cơ hội sao?
*Waka là đơn vị duy nhất nắm giữ bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.
Các cá nhân, tổ chức khác có hành vi sao chép, đăng tải tác phẩm dưới mọi hình thức đều vi phạm bản quyền.
Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.
Trân trọng!
Chương 1969: Không có lợi thế
La Chinh thoải mái thừa nhận thân phận của mìnhNhững thần khác lập tức xôn xao…
“Hắn thật sự chính là con của La Tiêu!”
“Khó trách hắn có thực lực như vậy!”
“Con của Thánh Hoàng thì giỏi lắm sao, ngươi không phải sao? Ta không phải sao…”
Có ít nhất ba mươi phần trăm các vị thần ở đây là truyền nhân dòng chính của Thánh Hoàng.
Nếu như ở ngoài biển Thời Gian thì quả thực là rất hiếm, thế nhưng trong biển Thời Gian thì lại không được xem là gì…
Thế nhưng xét về thực lực mà nói, những truyền nhân dòng chính này vẫn có sự chênh lệch tương đối lớn so với La Chinh.
Hàm Lưu Tô siết chặt hai nắm tay đến toát mồ hôi, nàng không biết La Chinh sẽ phải đối mặt với những gì sau khi thừa nhận chuyện đó.
Mục Ngưng vẫn giữ sự trầm tĩnh, đôi môi mỏng của nàng khẽ mím lại, lông mày cũng nhíu chặt.
“Tốt lắm, con trai của La Tiêu quả nhiên rất ngay thẳng!” Đông Phương Thuần Quân khen ngợi.
La Chinh đứng sừng sững tại chỗ, sắc mặt không có bất kỳ biến hóa nào.
“Nếu như ngươi đồng ý, ta sẽ không so đo đến những mâu thuẫn trước kia với La Tiêu, nhận ngươi vào Đông Phương gia ta làm đệ tử, ý ngươi thế nào?” Đông Phương Thuần Quân mỉm cười nói.
Nghe vậy…
Trong mắt của không ít thánh nhân lóe lên chút quái dị, bọn họ hoàn toàn không hiểu Đông Phương Thuần Quân đang nghĩ gì.
Trước đó, Đông Phương Thuần Quân không biết thân phận thật của La Chinh thì thôi.
Thiên tài như vậy ai cũng muốn nhận làm đệ tử.
Nhưng tên nhóc này là con của La Tiêu!
Hắn chính là con trai kẻ thù của Đông Phương Thuần Quân.
Nhận một tên như vậy làm đệ tử, chẳng phải là nuôi sói trong nhà sao?
Các thần khác cũng xì xào bàn tán…
“Người này thật là may mắn!”
“Thánh Hoàng Đông Phương bỏ qua những hiềm khích lúc trước, đồng ý nhận hắn làm đệ tử…”
“Ta cho là hắn chết chắc rồi!”
Hàm Lưu Tô nhìn chằm chằm La Chinh, nàng hy vọng La Chinh có thể đồng ý.
Mặc dù có thể Đông Phương Thuần Quân sẽ có ý đồ không tốt, nhưng đây gần như chính là con đường duy nhất mà La Chinh có thể lựa chọn!
Chỉ có điều, Hàm Lưu Tô biết với tính cách của La Chinh, chắc chắn hắn sẽ từ chối.
Lời Đông Phương Thuần Quân nói cũng khiến La Chinh cảm thấy vô cùng bất ngờ.
Hắn ngước nhìn về phía Đông Phương Thuần Quân lạnh giọng nói: “Có thể khiến Thánh Hoàng Đông Phương nhận làm đệ tử, thật là một vinh hạnh vô cùng to lớn”
Đông Phương Thuần Quân gật đầu, vẫn tỏa ra hơi thở như gió xuân, khiến tất cả mọi người chìm đắm trong bầu không khí ấm áp như mùa xuân.
“Cảm ơn ý tốt của Thánh Hoàng Đông Phương, nhưng ta không muốn” La Chinh quay lại trả lời.
Khi nghe La Chinh thốt lên lời này, gần như tất cả mọi người đều dùng ánh mắt ngơ ngác nhìn hắn…
Trong mắt bọn họ, La Chinh chính là tù nhân đang chờ thi hành án, khó khăn lắm mới có cơ hội được ân xá.
Hơn nữa, cơ hội này người bình thường căn bản không thể có được, thế nhưng hắn lại mà từ chối thẳng thừng không do dự chút nào.
Đây chính là tự tìm đường chết rồi.
Đông Phương Thuần Quân hơi khựng lại, nhưng nhanh chóng trở nên bình thường, dùng giọng kiên định hỏi: “Vì sao?”
La Chinh lên tiếng.
Sự thù hận bị kìm nén trong người được giải phóng ra, ánh mắt khẽ xoay chuyển nhìn về phía Đông Phương Thuần Quân.
Trong đôi mắt của La Chinh lộ ra sát ý nhàn nhạt, trầm giọng nói: “Năm đó ngươi lật đổ La gia ta, giết chết cha ta, mối thù này chưa còn chưa trả! La Chinh ta làm con, thù này không thể không báo! Sao có thể nhận kẻ thù làm thầy!”
Khí thế của hắn thua kém rất xa so với thánh nhân.
Nếu so sánh với các thánh nhân, sự chênh lệch đó giống như ánh sáng của đom đóm với mặt trăng và mặt trời vậy.
Nhưng trong khí thế của hắn có sự kiên cường cứng rắn, cho dù nhỏ bé như thế nào đi nữa thì vẫn khiến những người khác không dám xem thường.
Các thần khác đều ngẩn người.
Lá gan của người này lớn thật…
Có lẽ người duy nhất có thể so sánh với La Chinh chỉ có Vũ Thái Bạch trong đấu trường của các vị thần.
Nhưng lý do vì sao Vũ Thái Bạch lại có khí thế cứng rắn đến vậy, là bởi vì hắn nắm trong tay núi Bất Chu.
Nếu hắn trốn trong núi Bất Chu thì đến cả các Thánh Hoàng cũng không làm gì được hắn.
La Chinh chỉ là một thần cấp thấp, lại dám chạy đến trước mặt các thánh nhân khiêu khích ngông cuồng như vậy, thật khiến người ta tức lộn ruột.
“Hắn muốn chết sao?”
“Có lẽ theo như lời Mục Ngưng nói, bản thân hắn cho rằng nếu dùng những thần đại viên mãn kia làm con tin thì các thánh nhân sẽ không dám làm gì hắn nữa!”
“Nghĩ lại thì, nếu hắn có thể giết sạch những thần đại viên mãn kia trong nháy mắt, vậy đây đúng là một tổn thất cực lớn với các nhà quyền thế!”
Kiếm tộc, gia tộc Huyền Nguyệt, và các thánh nhân của những nhà quyền thế khác đều vui sướng nhìn cảnh này.
Đến cả Đông Phương gia, Đường gia, Phương gia cộng thêm một vài thánh nhân của nhà quyền thế khác đều hơi sững sờ, sau đó cười ồ lên.
“Ha ha ha…”
“Tên nhóc này…”
“La Tiêu trái lại có chút bản lĩnh!”
Trong mắt của các thánh nhân, La Chinh quả thực vô cùng ưu tú, nhưng thực lực của hắn còn chưa là gì.
Quan trọng hơn, trước khi thành thánh nhân, hầu hết các thần chỉ có thể tu luyện đến đại viên mãn.
Mà đại viên mãn làm sao có tư cách chống lại các thánh nhân.
Từ điểm này mà nói, dù thiên phú của La Chinh có mạnh thế nào đi chăng nữa, vẫn không thể khiến bọn họ cảm thấy sợ hãi.
Cho nên trong mắt những vị thánh nhân ở nơi này, lời của La Chinh giống như lời của một đứa trẻ sáu tuổi chưa hiểu sự đời, quả thực là một chuyện cực kỳ buồn cười.
Đông Phương Thuần Quân không lộ vẻ tức giận chút nào, vẫn thản nhiên nhìn chăm chú La Chinh, thoải mái nói: “Ngươi cảm thấy có cơ hội này sao? Hay là nói, ngươi có chắc chắn rời khỏi được nơi này không?”
Nếu những thánh nhân này có thể để một thần cấp thấp trốn thoát, vậy chẳng phải là làm trò cười cho cả thiên hạ hay sao?
Ngay trước mặt tất cả mọi người, La Chinh chậm rãi giơ cánh tay phải lên: “Ta có lý do để rời khỏi nơi này!”
Trên tay hắn có khắc một hình con rắn nhỏ màu đen, nó chính là do ấn ngọc kia biến thành: “Đường Vãn, Mục Huyết Dung, Phương Hận Thiếu, Đông Phương Thái Thanh… Các thánh nhân không đến mức không thèm để ý đến tính mạng của những đại viên mãn này chứ?”
Nghe La Chinh nói vậy, mọi người đều hơi biến sắc.
Bồi dưỡng được một đại viên mãn không dễ dàng gì.
Hầu hết các nhà quyền thế đều có một đến hai thần đại viên mãn.
Họ gần như đều là lính tiên phong có địa vị vô cùng quan trọng trong những nhà quyền thế này.
“Vùng thời không trong ấn ngọc đã bị ta nắm trong tay, muốn giết bọn họ là điều vô cùng đơn giản” La Chinh lạnh giọng nói.
Mặc dù bề ngoài hắn vẫn tỏ ra bình thường, nhưng lúc này trong lòng lại vô cùng hồi hộp.
Tính mạng của những thần đại viên mãn kia gần như chính là thứ duy nhất La Chinh có thể dựa vào bây giờ.
“Thằng nhóc kia, Kiếm tộc ta không thù không oán gì với ngươi.
Mặc kệ ngươi định làm gì, trước hết hãy thả người của Kiếm tộc ta ra đã!” Một thánh nhân của Kiếm tộc nhìn chằm chằm La Chinh và nói.
La Chinh chắp tay với thánh nhân kia nói: “Người của Kiếm tộc khi bị thu vào ấn ngọc đã chết rồi, chỉ còn lại một đám hài cốt mà thôi”
“Cái gì!”
Các thánh nhân của Kiếm tộc đều đồng loạt biến sắc.
“Nếu có cơ hội, ta sẽ trả lại hài cốt của hắn cho ngươi” La Chinh bình tĩnh nói.
La Chinh cũng không muốn đắc tội với những nhà quyền thế khác trên đảo nổi.
“Thằng oắt con, nếu ngươi dám gây chút thương tổn nào với Đường Vãn, ta sẽ không bỏ qua cho ngươi” Đường Luân lạnh lùng nói.
“Vậy thì phải xem các vị thánh nhân có để cho ta rời đi hay không.
Nếu như La mỗ có thể bình an rời khỏi nơi này thì tất nhiên tính mạng của những đại viên mãn kia cũng sẽ an toàn” La Chinh đáp lại.
Mỗi thánh nhân đều rơi vào trầm mặc, có một vài thánh nhân nhìn về phía Đông Phương Thuần Quân.
Tên nhóc này nắm ấn ngọc trong tay, đúng là đã trở nên vô cùng khó giải quyết.
Muốn hy sinh nhiều đại viên mãn như vậy chỉ vì một thần cấp thấp thôi sao?
Thấy phản ứng của các thánh nhân, trong lòng Hàm Cửu Di cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút.
Nàng ta chưa từng nghĩ tới câu chuyện sẽ diễn biến theo hướng này.
Phải chăng La Chinh định dựa vào tính mạng của những đại viên mãn này để chạy thoát sao?
Trong lúc suy nghĩ của Hàm Cửu Di đang xoay chuyển thì Đông Phương Thuần Quân đã lên tiếng, trên mặt ông ta lộ vẻ châm biếm, cười nhạt nói: “Đúng như lời ngươi nói, ngươi đã nắm trong tay tính mạng của hơn hai mười thần đại viên mãn.
Thế nhưng đối với Đông Phương Thuần Quân ta mà nói, đó chỉ là mất đi một Đông Phương Thái Thanh mà thôi.
Trước giờ, ta chưa bao giờ chịu sự uy hiếp của bất kỳ một người nào, chính vì thế cho nên ta không quan tâm!”
Ông ta vừa dứt lời, sắc mặt của ba tỷ muội Hàm gia đều hơi đổi, trong lòng Hàm Cửu Di cũng trầm xuống.
Đông Phương Thuần Quân tỏ thái độ như vậy, cũng có nghĩa là lợi thế của La Chinh không có một chút giá trị nào cả.
Chương 1970: Bước đường cùng
Đôi mắt đẹp của Hàm Cửu Di lặng lẽ liếc qua Đông Phương Thuần QuânBất cứ lúc nào Đông Phương Thuần Quân đều có thể ra tay…
La Chinh có thể lấy tính mạng của hơn hai mươi đại viên mãn trao đổi để rời đi, thủ đoạn này gần như hoàn mỹ.
Lấy thực lực của thần cấp thấp có thể nói là đã làm đến cực hạn.
Đáng tiếc vẫn chưa đủ…
Hàm Cửu Di chỉ có thể thở dài một tiếng trong lòng.
Đúng lúc này, bầu trời vốn tối om bắt đầu phát ra ánh sáng.
Nữ Tộc trưởng vẫn luôn trầm lặng không nói thản nhiên tuyên bố: “Ngày Lăng, kết thúc”
Dường như nữ Tộc trưởng không hề để ý tới sống chết của La Chinh.
Dù La Chinh lấy được ấn ngọc, bị các thánh nhân uy hiếp, nàng ta cũng không nói một lời.
“Rào… rào…”
Lối đi màu xanh lam xuất hiện ở giữa chín tòa tháp bắt đầu từ từ tiêu tan.
Sự chú ý của các thánh nhân tạm thời chuyển từ La Chinh sang chín tòa tháp kia.
“Chính là bây giờ!”
Ở sâu trong con ngươi Hàm Cửu Di lóe ra một chút quyết đoán.
Nàng ta không thể để con trai của La Tiêu chết ở chỗ này!
Nàng ta đạp mũi chân bay lên trời cao.
Một màn sương mù hình tròn màu tím lan rộng ra trong không trung theo mũi chân của nàng ta…
“Thuật Đại Tử Khí, tuyệt địa Tử Thiên, Mê Thần Hóa Vụ!”
Vào lúc tất cả các thần và thánh nhân còn chưa kịp phản ứng, sương mù màu tím kia đã lan rộng cả đảo nhỏ trong nháy mắt.
Những sương mù này hóa thành từng không gian hình tròn, bao phủ tất cả các thánh nhân và thần ở trong đó!
Tất cả các thánh nhân giữa không trung bỗng nhiên bị từng vòng sương mù dày đặc màu tím bao phủ.
Trong nháy mắt bị bao phủ, dường như quy tắc không gian xung quanh hoàn toàn thay đổi.
Mỗi một vòng sương mù màu tím đều là một không gian độc lập, mọi mối liên hệ với thế giới đã hoàn toàn biến mất…
“Tuyệt địa Tử Thiên buông xuống? Á thánh Hàm gia nổi điên cái gì vậy?” Một thánh nhân khẽ cau mày.
“Hàm Cửu Di, ngươi đang làm cái quái gì vậy!” Hàm Thanh Đế biến sắc, hét to nói.
“Ha” Có thánh nhân chỉ cười khẩy một tiếng.
Mê Thần Hóa Vụ này quả thật là chiêu thức kỳ diệu, thậm chí có thể bao vây thánh nhân.
Nhưng các thánh nhân bị nhốt trong đó không hoảng hốt chút nào!
“Vèo!”
Lợi dụng sương mù màu tím dày đặc này, Hàm Cửu Di đã xuất hiện bên cạnh La Chinh.
Nàng ta nắm lấy tay La Chinh, chỉ nói: “Đi!”
Vừa dứt lời liền muốn thi triển dịch chuyển không gian rời khỏi nơi này!
Nếu như Hàm Cửu Di có thể dùng dịch chuyển không gian dẫn La Chinh rời khỏi nơi này, liên tục dịch chuyển không gian mấy lần nữa, là có thể trốn thoát khỏi tay Đông Phương Thuần Quân.
Thành bại chỉ nhìn trong một lần hành động.
Đông Phương Thuần Quân cũng rơi vào màn sương dày đặc, nhưng sắc mặt của ông ta không thay đổi chút nào…
Trong màn sương dày đặc, ông ta chỉ từ từ giơ một tay lên, nhắm hai mắt lại…
Tay khẽ lắc lư trong màn sương cuồn cuộn bốc lên, giống như ngắm trúng con cá trong nước.
Trong nháy mắt khi Hàm Cửu Di túm lấy La Chinh thi triển dịch chuyển không gian, Đông Phương Thuần Quân liền cảm nhận được luồng dao động trong không gian đó, ông ta lập tức duỗi tay bắt lấy!
Cho dù là đại viên mãn, hay là thánh nhân thi triển dịch chuyển không gian trong Thần Vực thì đều gần như không hề có chút độ trễ nào.
Thường thường chỉ cần nghĩ một cái, cả người đã biến mất.
Chẳng qua, khoảng cách mà dịch chuyển không gian của thánh nhân đi được xa hơn đại viên mãn rất nhiều lần.
Nhưng trong nháy mắt Hàm Cửu Di và La Chinh vừa mới dịch chuyển không gian, cú chộp của Đông Phương Thuần Quân lại chộp trúng Hàm Cửu Di, cứng rắn túm bọn họ xuống.
Chiêu thức này không thể nói là không kỳ lạ!
Trong khoảnh khắc khi La Chinh phát hiện Đông Phương Thuần Quân muốn túm lấy Hàm Cửu Di, hắn bèn thi triển khả năng của ấn ngọc kia một lần nữa.
Ý nghĩ lóe lên, thúc giục những con sâu kia cắn nuốt hết ba nhịp thở này!
Đông Phương Thuần Quân nở nụ cười lạnh.
Một trảo mà ông ta vươn lên trời cao kia cũng trở nên vô cùng mơ hồ!
Thời gian ba nhịp thở lại bị La Chinh xóa sạch một lần nữa.
Dựa theo phán đoán của La Chinh, trong ba nhịp thở này, bất kỳ tổn thương nào do Đông Phương Thuần Quân tạo thành, đều sẽ không có kết quả gì!
Nhưng lần này, khả năng của La Chinh lại mất hiệu lực…
Hắn điều khiển những con sâu kia xé nát cả trang sách, chỉ để lại duy nhất một góc chết nhỏ bé không đáng kể so với cả Thần Vực.
Góc chết này được cứng như sắt vàng, hoàn toàn không thể cắn nuốt được…
Góc chết này nằm ở bên cạnh La Chinh và Hàm Cửu Di, chính là dấu móng vuốt mơ hồ không thể tả kia!
“Két két két két két két…”
Cùng với tiếng không gian bị xé rách, màn sương mù dày đặc cuồn cuộn kia liền tan không còn một mảnh!
Mọi người lập tức nhìn thấy rõ ràng.
“Hàm Cửu Di!”
“Cửu Di…”
Đám người Hàm Thương Yên và Hàm Lưu Tô biến sắc.
Trong mắt những thần khác cũng đầy vẻ bất ngờ…
Trên đỉnh đầu La Chinh xuất hiện một vết nứt không gian màu đen, mà Hàm Cửu Di thì ngã xuống bên cạnh La Chinh.
Trên khuôn mặt xinh đẹp mềm mại đáng yêu kia đầy vẻ thống khổ, bên hông nàng ta có ba dấu móng vuốt màu đen.
Phía trên dấu móng vuốt đang tỏa ra từng luồng hơi thở màu đen.
Trên tay Đông Phương Thuần Quân cũng có hơi thở màu đen nhàn nhạt tỏa ra.
Ông ta từ từ rút tay về, lắc nhẹ tay phải, thản nhiên nhìn Hàm Cửu Di cười nói: “Á thánh của Hàm gia còn chưa chặt đứt triệt để tình yêu ư? Vì La Tiêu mà chịu hy sinh mọi thứ của bản thân, cứu mạng thằng nhóc này, thật sự khiến người ta hơi kinh ngạc đó”
Hàm Cửu Di nửa ngồi dưới đất, phụt một tiếng, phun ra rất nhiều máu tươi, vẻ mặt không cam lòng.
Tay nàng ta vẫn nắm chặt La Chinh như trước, cười thảm một tiếng, nói với La Chinh: “Xin lỗi… thất bại rồi…”
Muốn chạy trốn trước mặt Đông Phương Thuần Quân, gần như là chuyện bất khả thi.
Thậm chí La Chinh còn sử dụng sự giúp đỡ của ấn ngọc, song vẫn không thể tránh được một trảo kia của Đông Phương Thuần Quân.
Giờ phút này, Hàm Thanh Đế nắm chặt tay, ông ta nhíu mày nhìn chằm chằm Đông Phương Thuần Quân, trong lòng mơ hồ xuất hiện một chút ý định giết người.
Chắc là cảm nhận được cảm xúc của Hàm Thanh Đế, Đông Phương Thuần Quân đầy vẻ ung dung khẽ mỉm cười với Hàm Thanh Đế: “Thanh Đế huynh, á thánh của Hàm gia các ngươi muốn dẫn tên nhóc này chạy trốn, thế là có ý gì?”
Nghe thấy Đông Phương Thuần Quân hỏi vậy, vẻ mặt Hàm Thanh Đế hơi cứng lại, nắm tay đang xiết chặt lại buông lỏng, hơi lúng túng nói: “Ta, ta cũng không rõ tại sao Hàm Cửu Di lại như vậy!”
Đông Phương Thuần Quân cười ha ha, bước từ trên trời xuống, chậm rãi đi về phía Hàm Cửu Di, đồng thời cao giọng nói: “Người không biết không trách, nhưng Thanh Đế huynh cũng biết tính tình của Đông Phương Thuần Quân ta.
Ta ghét nhất là có người quấy nhiễu chuyện của ta, á thánh của Hàm gia muốn chết thì đừng trách ta!”
Hàm Lưu Tô, Hàm Thương Yên nhìn chằm chằm Phụ hoàng của mình…
Dù sao Hàm Cửu Di cũng là á thánh của Hàm gia!
Phụ hoàng sẽ không thật sự thấy chết mà không cứu chứ?
Hàm Thanh Đế nhìn chằm chằm Đông Phương Thuần Quân, thân thể cứng đờ.
Thấy Đông Phương Thuần Quân lững thững đi về phía Hàm Cửu Di, ông ta khó khăn gật đầu, nói một cách miễn cưỡng: “Đương nhiên phải làm như thế, tùy ý đại thánh Đông Phương xử trí”
Nghe vậy, Hàm Lưu Tô tức bể phổi, không nhịn được lớn tiếng: “Cha! Sao cha có thể như vậy!”
Hàm Sơ Nguyệt, Hàm Bích La và Hàm Thương Yên đều nhìn Hàm Thanh Đế giữa không trung với vẻ mặt khó có thể chấp nhận…
Hàm Cửu Di và La Chinh thấy Đông Phương Thuần Quân lững thững đi tới, trong đôi mắt đầy vẻ tuyệt vọng.
*Waka là đơn vị duy nhất nắm giữ bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.
Các cá nhân, tổ chức khác có hành vi sao chép, đăng tải tác phẩm dưới mọi hình thức đều vi phạm bản quyền.
Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.
Trân trọng!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Dịch] Vô Cực Ma Đạo [Dịch] Vô Cực Ma Đạo](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/07/Dich-Vo-Cuc-Ma-Dao-Audio-Full.jpg)



