1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Bách Luyện Thành Thần
  4. Tập 392 : Áp chế (c1956-c1960)

[Dịch] Bách Luyện Thành Thần

Tập 392 : Áp chế (c1956-c1960)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1956: Áp chế

Mục Ngưng ở cách đó không xa đã bò dậy khỏi mặt đấtThấy cảnh tượng này, trong lòng cũng rất rối rắm.

Nàng là người hiểu rõ Mục Huyết Dung nhất nên cũng biết một khi tỷ tỷ đã đưa ra quyết định thì không thể thay đổi!

Nếu là ngày trước, nàng hoàn toàn không dám thử đi thuyết phục tỷ tỷ.

Nhưng giờ phút này, không biết nàng lấy đâu ra dũng khí mà xông thẳng lên, chắn trước người La Chinh.

“Tỷ tỷ, xin… dừng tay!” Mục Ngưng cắn răng nói.

Ba người Mục Huyết dung, Đường Vãn và Phương Hận Thiếu đã chuẩn bị ra tay, nhưng không ngờ Mục Ngưng lại chạy ra ngăn cản.

Lúc trước Mục Ngưng đã ngăn cản Mục Huyết Dung một lần, lần này lại chắn trước người La Chinh như thế, quả thật khiến bọn họ không thể hiểu nổi.

“Có phải hôm nay cô gái nhỏ của Mục gia này uống nhầm thuốc không?” Đường Vãn cười khà khà, vẻ mặt dở khóc dở cười.

Phương Hận Thiếu không nói gì, chỉ nhìn về phía Mục Huyết Dung bên cạnh.

Mục Ngưng là muội muội của nàng, nên phải xem Mục Huyết Dung xử lý như thế nào.

“Mục Ngưng! Rốt cuộc muội bị làm sao vậy? Sao hôm nay cứ dây dưa mãi không dứt thế?”

Mục Huyết Dung nhướn mày.

Ở trước mặt nàng, Mục Ngưng luôn là đứa biết nghe lời, chưa bao giờ làm trái lời nàng.

Nhưng bây giờ đã là lần thứ hai!

“Muội, muội…” Mặt Mục Ngưng đầy căng thẳng, suy nghĩ một hồi lâu mới dè dặt nói: “Muội cảm thấy mọi người có thể nói chuyện tử tế mà!”

“Nói chuyện?” Mục Huyết Dung sửng sốt, sắc mặt càng u ám: “Muội đang kể chuyện cười à?”

“Ha ha ha ha, thật buồn cười” Đường Vãn há to miệng cười nói, Mục Huyết Dung hung hăng liếc nhìn hắn.

La Chinh nhìn bóng lưng mảnh khảnh của Mục Ngưng, khuôn mặt cũng đầy vẻ bất ngờ.

Hắn không ngờ Mục Ngưng sẽ đứng ra chắn trước mặt mình hết lần này đến lần khác như vậy.

Mục Ngưng cắn răng mở miệng nói: “Cho dù hắn thật sự là người của La gia, thật sự là con của La Tiêu thì cũng chưa chắc đã là kẻ địch của Mục gia chúng ta, vì sao lại cứ phải một mất một còn như vậy?”

Nghe thấy lời nói này của Mục Ngưng, Mục Huyết Dung càng nhíu chặt mày.

Nàng nhìn chằm chằm Mục Ngưng giống như nhìn một người xa lạ, một lúc lâu mới nở một nụ cười bất đắc dĩ: “Mục Ngưng, từ khi nào muội lại trở nên ngây thơ như vậy?”

“Muội không ngây thơ” Mục Ngưng lắc đầu, dứt khoát nói, “Muội chỉ muốn cho nhau một cơ hội”

“Ha ha” Mục Huyết Dung thật sự tức đến mức phì cười.

Nếu Mục Ngưng không phải là muội muội của nàng, bây giờ nàng đã dùng thanh kiếm ngắn kia chia muội ấy vô số mảnh rồi.

Nàng cười lạnh nói: “Cho một cơ hội? Muội thử hỏi xem tên nhóc kia có đồng ý không?”

Mục Ngưng liền quay đầu nhìn về phía La Chinh, trong đôi mắt ra vẻ cầu xin.

“Không thể” La Chinh trả lời quả quyết và dứt khoát, sắc mặt vô cùng bình tĩnh.

Thù hận giữa La gia và Mục gia không thể hóa giải, hắn và Mục gia không thể đàm phán trong hòa bình.

“Ngươi…”

Trong mắt Mục Ngưng hiện rõ vẻ thất vọng.

Thật ra với sự thông minh của Mục Ngưng, nàng đã sớm biết tỷ tỷ sẽ có phản ứng như thế nào, cũng biết thù hận giữa Mục gia và La gia hoàn toàn không dễ hóa giải như vậy.

Mâu thuẫn này liên quan đến sự tranh chấp giữa các Thánh Đường, sợ rằng sâu trong đó còn có bí mật lớn hơn.

Nhưng nàng vẫn không nhịn được mà thử một lần…

Nụ cười trên mặt Mục Huyết Dung càng lúc càng lạnh, ánh mắt lại lướt qua Mục Ngưng, dừng trên người La Chinh: “Thật là thú vị, không biết ngươi đã làm gì muội muội ta, trước kia Mục Ngưng không ngây thơ như vậy”

“Sợ là muội muội ngươi đã vừa ý tên nhóc La gia kia rồi?” Đường Vãn cười nhạo nói.

Vừa dứt lời, Mục Huyết Dung lại nhíu mày một lần nữa, còn Mục Ngưng thì như đứa nhỏ bị người khác đoán trúng nỗi lòng, trên mặt thoáng vẻ hoảng hốt.

La Chinh nhìn mái tóc đen như thác nước Mục Ngưng, con tim cũng khẽ rung động.

Sau đó hắn thở dài một hơi: “Ba vị thần đại viên mãn vây đánh một mình ta, ta thật sự cảm thấy vô cùng vinh hạnh.

Nhưng hình như các ngươi đã chọn nhầm chỗ” Nói xong, La Chinh nhẹ nhàng vung cánh tay lên, ngón cái đã úp lên cái nhẫn màu bạc trên ngón giữa.

Đồng thời ngón tay cũng chỉ về phía thần điện cách đó không xa, một chút ánh sáng màu bạc bị khúc xạ ra trông rất chói mắt.

Vừa rồi La Chinh cũng nghe thấy cuộc nói chuyện giữa Mục Huyết Dung và Đường Vãn.

Hai người Đường Vãn và Phương Hận Thiếu tham gia cuộc chiến, chỉ là sợ cuộc chiến giữa hắn và Mục Huyết Dung sẽ làm kinh động đến Vương xà Thiên Luân.

“Ba vị, còn muốn ra tay không?” La Chinh thản nhiên nói.

Sau khi bọn họ chú ý tới cái nhẫn trong tay La Chinh, sắc mặt liền thay đổi.

“Nhẫn Kích Không, ngươi lấy được từ đâu?”

Sắc mặt Mục Huyết Dung lại trở nên khó coi, dự cảm mãnh liệt đó lại dâng lên.

Bị Đông Phương Thái Thanh ngăn cản khi ở trong khe núi, nàng đã cảm thấy mạng của tên nhóc này thật lớn.

Hiện tại xem ra, dự cảm của nàng vô cùng chính xác.

“Này, Mục Huyết Dung! Lấy tính mạng của tên nhóc này có thật sự quan trọng như vậy không?”

“Đúng vậy! Chẳng nhẽ rời khỏi cấm địa biển Thời Gian mà tên nhóc này còn có thể trốn thoát khỏi mí mắt của Thánh Hoàng sao?”

“Các ngươi muốn đánh thì đi xa một chút! Đừng làm kinh động tới con rắn kia!”

Sau khi những vị thần đại viên mãn khác thấy cái nhẫn hình kiếm màu bạc trong tay La Chinh, bọn họ cũng rối rít lên tiếng ngăn cản Mục Huyết Dung.

Những vị thần đại viên mãn này đương nhiên nhận ra hai cái “nhẫn Kích Không” kia, cũng hiểu rất rõ về uy lực của nó.

Nếu La Chinh thật sự kích hoạt một trong những cái nhẫn Kích Không này, bắn về phía thần điện bên kia, vậy xem như xong đời.

Không biết phải đến năm tháng nào mới có thể tiến vào thần điện Thiên Luân lần nữa!

Ngực Mục Huyết Dung phập phồng, ánh mắt như một con rắn độc nhìn chằm chằm La Chinh, mũi thanh kiếm ngắn đang rung nhẹ.

Cho dù như vậy, nàng cũng muốn liên kết với Đường Vãn và Phương Hận Thiếu mạo hiểm một lần, bắt lấy La Chinh.

Mục Huyết Dung nàng chưa bao giờ bị bất cứ kẻ nào đe dọa!

Đúng lúc này…

Phương Hận Thiếu vươn tay ấn nhẹ thanh kiếm ngắn của Mục Huyết Dung.

“Ngươi làm gì…” Mục Huyết dung vừa mới định nói gì đó thì Phương Hận Thiếu đã làm một động tác bảo nàng im lặng, chỉ chỉ thần điện bên kia.

Hai đốm sáng lóe lên từ chỗ sâu trong thần điện Thiên Luân, sau đó một con quái vật lớn từ từ bò ra.

Đó là một con rắn màu đen khổng lồ, phần vảy trên bề mặt cơ thể nó phản chiếu ra ánh sáng có màu sắc sặc sỡ.

Đó đúng là Vương xà Thiên Luân mà bọn họ đã chờ từ lâu!

Trong nháy mắt khi con Vương xà Thiên Luân này xuất hiện, đàn tế trước mặt liền yên tĩnh không một tiếng động.

Thân thể mọi người đều cứng ngắc.

Những con chim én kia vốn đang “líu lo líu lo” ầm ĩ, lúc này cũng yên tĩnh lại.

Những đứa trẻ đang khóc om sòm cũng sợ hãi, sững sờ nhìn con rắn đen to lớn kia.

Người Ưng tộc, người Bàng tộc và người Én tộc đều đã quỳ xuống, vái lạy Vương xà Thiên Luân.

Nhưng những vị thần đại viên mãn có mặt ở đây thì làm gì có chuyện chịu lạy con rắn này?

Nếu không phải bởi vì nơi này không thể sử dụng thần đạo, bọn họ đã xông vào thần điện Thiên Luân, bắt con rắn lớn này từ lâu rồi.

Hơn nữa, những vị thần đại viên mãn này cũng là thần!

Ở thế giới trong có thể bọn họ, cho tới bây giờ chỉ có người khác quỳ lạy bọn họ chứ nào có chuyện bọn họ quỳ lạy người khác?

“Khố lỗ lỗ!”

Một người Bàng tộc cố gắng đè thấp giọng xuống hết mức, nhắc nhở Mục Huyết Dung và những vị thần đại viên mãn khác.

Người Én tộc và người Ưng tộc cũng ra hiệu cho các vị thần đại viên mãn khác và đám người La Chinh.

Trên mặt bọn họ đều là vẻ kinh sợ.

Bọn họ rất sợ hành động của đám người đến từ bên ngoài này chọc giận Vương xà Thiên Luân.

Những vị thần đại viên mãn này do dự một chút, cuối cùng vẫn khụy đầu gối của mình xuống.

Thế giới này là sân nhà của Vương xà Thiên Luân.

Để tiến vào thần điện Thiên Luân, bọn họ không thể không hạ mình.

La Chinh cũng quỳ một đầu gối xuống đất, hắn hơi ngẩng đầu cẩn thận quan sát Vương xà Thiên Luân đang bò chậm rãi kia.

Quả thật giống như người Ưng tộc đã nói.

Vương xà Thiên Luân rất cảnh giác, nó cẩn thận từng li từng tí, trườn cơ thể to lớn của mình ra khỏi thần điện.

Dọc đường đi, nó nhìn trước nhìn sau, dường như chỉ cần có bất kỳ biến động nhỏ nào thì sẽ lùi vào trong thần điện ngay.

Ngay lúc La Chinh đang quan sát Vương xà Thiên Luân, hắn bỗng nhiên cảm nhận được một ánh mắt bên cạnh đang nhìn mình.

Hắn hơi quay đầu, bốn mắt nhìn nhau với Mục Ngưng.

Mục Ngưng nhìn La Chinh với vẻ mặt vô cùng phức tạp, trong đôi mắt linh động kia giống như có bao điều muốn nói, hơi mơ màng nhưng lại có vẻ kiên định.

*Waka là đơn vị duy nhất sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.

Các cơ quan, tổ chức, cá nhân khác sao chép, đăng tải tác phẩm là vi phạm bản quyền.

Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.

Trân trọng!


Chương 1957: Chiến đấu kịch liệt

Hơn mười ngày chung sống ngắn ngủi, tính tình của Mục Ngưng cũng đã thay đổi không ít, khiến La Chinh hết sức bất ngờNhưng La Chinh cũng đồng ý với lời nói của Mục Huyết Dung.

Ân oán giữa Mục gia và La gia đâu dễ hóa giải như vậy? Ý nghĩ của Mục Ngưng quá ngây thơ.

“Vù vù, vù vù…”

Đúng lúc này, La chinh nghe thấy phía xa có âm thanh truyền đến.

La Chinh ngẩng đầu, phát hiện ra phía trước thần điện Thiên Luân xuất hiện một màn sáng.

Mà ở trên bề mặt màn sáng này lại có từng cây thương đen nhánh.

Bên trong những cây thương này ẩn chứa một luồng sức mạnh kỳ lạ, như thể bản thân những cây thương này được hình thành từ năm tháng.

“Cái mâu dài màu đen!”

La Chinh khẽ nhướn mày.

Trong nháy mắt, hắn nhớ lại lời nói mà vị thần đại viên mãn Kiếm tộc kia để lại “Coi chừng những cái mâu dài màu đen” Xem ra hẳn là lúc vị đại viên mãn của Kiếm tộc xông vào thần điện Thiên Luân đã chết vì những cây thương màu đen này.

Nhưng rốt cuộc trong cây thương này chứa sức mạnh gì mà chỉ trong một khoảng thời gian ngắn đã khiến vị đại viên mãn Kiếm tộc kia dường như chết đi từ rất nhiều năm rồi vậy?

Với năng lực của Mục Huyết Dung và nhóm thần đại viên mãn, nếu như có thể trực tiếp tiến vào thần điện Thiên Luân thì bọn họ sẽ không lãng phí thời gian sống trong Bàng tộc và Én tộc.

Hẳn là lần đầu tiên xông vào thần điện Thiên Luân, bọn họ đã thất bại.

“Nói như vậy, Đông Phương Thái Thanh cũng chết dưới những cái mâu dài màu đen này?” Trong lòng La Chinh suy nghĩ.

Sau đó hắn liền phủ định phán đoán của mình.

Dù sao vừa rồi Mục Huyết Dung còn nhắc tới chuyện Đông Phương Thái Thanh sẽ tìm đám người Phương Hận Thiếu để gây rắc rối.

Hôm nay, Đông Phương Thái Thanh không đến đây cùng bọn họ, chắc hẳn đã bị thương.

Chắc cũng là do cái mâu dài này làm bị thương.

La Chinh vừa lén quan sát con rắn kia vừa suy nghĩ.

Khi Vương xà Thiên Luân đi đến trước ánh sáng kia, nó bỗng nhiên thè ra cái lưỡi rắn nhỏ dài, phát ra tiếng “xèo xèo”, sau đó màn sáng bao phủ thần điện Thiên Luân từ từ tách ra một vết nứt.

Trong nháy mắt màn sáng này mở ra, không ít vị thần đại viên mãn đều ngẩng đầu lên, trong đôi mắt lóe ra một tia sát ý nhàn nhạt, như có như không.

“Xèo…”

Trong nháy mắt khi bọn họ lóe ra tia sát ý kia, thân hình của con Vương xà Thiên Luân cũng dừng lại một lát.

Thân hình to lớn của nó lập tức rút ra khỏi màn sáng, lùi vào trong, đồng thời ngẩng cao đầu, cảnh giác liếc nhìn xung quanh.

Phương Hận Thiếu thấy vậy thì khẽ phất tay, ra hiệu mọi người đừng vội vã.

Mặc dù những vị đại viên mãn này không thể sử dụng thần đạo, nhưng cũng không coi con Vương xà Thiên Luân này ra gì.

Bọn họ chỉ không thể phá giải màn sáng bao phủ xung quanh thần điện và những cây thương màu đen kia mà thôi, cho nên sau khi thấy màn sáng kia mở ra một khe hở, bọn họ đều không kìm nén được sát ý trong lòng mình.

Không ngờ con rắn này lại cảnh giác như thế, trong lòng các đại viên mãn cảm thấy hơi nặng nề, ai nấy lại cúi đầu xuống một lần nữa.

Đầu của Vương xà Thiên Luân kia liếc nhìn một vòng, thè lưỡi rắn xèo xèo, do dự một hồi lâu mới xua tan nghi ngờ trong lòng mà chui ra khỏi màn sáng một lần nữa, bò về phía tế đàn bên này.

Không biết thân Vương xà Thiên Luân này dài bao nhiêu.

Từ thần điện Thiên Luân, nó kéo dài một mạch đến đàn tế trước mặt mà vẫn không thể thấy được toàn thân nó, vẫn còn hơn nửa thân thể đều được giấu trong thần điện Thiên Luân.

“Xèo xèo!”

Sau khi đi lên trên đàn tế, nó thè lưỡi về phía người Ưng tộc, Bàng tộc và Én tộc ở bên dưới.

Các Tù trưởng của ba tộc kia hiểu ý, ào ào bế những đứa bé leo lên đàn tế, đặt bọn nhỏ đang sợ ngây người ở trên đó, sau đó bọn họ đi xuống dưới đàn tế, lại quỳ rạp trên mặt đất.

“Oa oa!”

“Con sợ…”

“Hu hu hu…”

Hầu hết bọn trẻ đều sợ ngây người, ngay cả muốn khóc cũng không khóc được.

Còn một số đứa trẻ thì kêu khóc một cách tuyệt vọng sau khi thấy con rắn lớn này.

“Xèo!”

Vương xà Thiên Luân nhìn thấy những đứa trẻ này, trong hai mắt đen như mực lộ vẻ tham lam.

Nó đột nhiên thè cái lưỡi dài nhỏ kia ra.

Cái lưỡi giống như dây thừng, cuộn lấy những đứa trẻ này.

Hầu hết các sinh linh đều chuyên chú nhất khi tấn công hoặc ăn uống, Vương xà Thiên Luân cũng không ngoại lệ.

Chờ Vương xà Thiên Luân nuốt hết những đứa trẻ kia rồi bắt đầu lùi về phía sau thì sợ rằng đã muộn…

La Chinh hiểu được đạo lý này, những vị thần đại viên mãn kia cũng hiểu được đạo lý này.

Đúng lúc này, Mục Huyết Dung vẫn luôn cúi đầu đột nhiên hét lên một tiếng yêu kiều: “Lên!”

Ngay sau đó, nàng liền biến thành một luồng ánh sáng đỏ tươi, xông thẳng về phía Vương xà Thiên Luân.

Thanh kiếm ngắn và đao cong trong tay nhanh chóng mở ra từ giữa hai tay nàng.

Nàng nhảy lên, hai món vũ khí kia giống như đôi cánh, theo nàng vẽ ra hai đường vòng cung xinh đẹp ở trên không.

Trừ Mục Huyết Dung ra, Phương Hận Thiếu, Đường Vãn và tất cả các vị thần đại viên mãn có mặt ở đây… cũng đều xông lên.

“Vèo!”

La Chinh cũng không hề do dự, sức mạnh dưới chân tuôn ra, sau khi đạp ra một cái hố cát lớn, hắn cũng theo sát phía sau!

Các người dân của Én tộc, Ưng tộc và Bàng tộc đều đứng lên, lộ vẻ phức tạp và phấn khích.

Ba tộc bọn họ bị Vương xà Thiên Luân áp bức đã nhiều năm, cứ mỗi tháng đến nửa năm sẽ phải cung phụng con cái trong tộc làm đồ ăn cho nó, trong lòng họ sớm đã hận Vương xà Thiên Luân thấu xương.

Nhưng nỗi sợ hãi của bọn họ về Vương xà Thiên Luân đã tích trữ suốt mấy đời, nên họ hoàn toàn không có động lực và năng lực phản kháng.

Nhưng những người đến từ bên ngoài này bỗng nhiên xuất hiện.

Những người này có sức mạnh mà bọn họ không thể hiểu được.

Nếu những người này thật sự có thể tiêu diệt được Vương xà Thiên Luân, có lẽ đây cũng một may mắn với bọn họ!

Trong những vị thần đại viên mãn này, động tác của Mục Huyết Dung là nhanh nhất.

Mọi người chỉ thấy một luồng ánh sáng màu đỏ tươi lướt qua trong nháy mắt rồi rơi xuống đầu Vương xà Thiên Luân!

“Phụt!”

Thanh kiếm ngắn trong tay nàng giống như cái đinh, vững vàng đâm vào đầu rắn, cố định bản thân ở trên.

“Xèo, xèo…”

Vương xà Thiên Luân bị đau nên lập tức ngẩng cao đầu, những đứa trẻ bị cái lưỡi của nó trói chặt cũng được kéo lên trên không.

Hiện tại bị đau nên Vương xà Thiên Luân ném ngay những đứa trẻ kia ra ngoài!

“Đỡ lấy bọn nhỏ!”

“Đỡ lấy con của chúng ta…”

Người Én tộc, Ưng tộc và Bàng tộc thấy vậy liền kinh hãi.

Mặc dù mặt đất là sa mạc toàn cát, nhưng rơi xuống từ độ cao như thế thì sợ rằng không chết cũng sẽ bị thương nặng!

“Líu lo…”

“U…”

Lúc này, những con én, đại bàng và chim ưng đều bay lên trên cao, đỡ được bọn nhỏ đang rơi nhanh xuống.

Lúc này các Tù trưởng của ba tộc mới yên lòng, quay đầu lại nhìn về phía Vương xà Thiên Luân, tất cả đều há hốc miệng!

Vương xà Thiên Luân bất khả chiến bại trong mắt bọn họ lại đang không ngừng lăn lộn, cố gắng thoát khỏi những người đến từ bên ngoài kia.

Nhưng bọn họ cực kỳ nhanh nhẹn, xoay quanh con rắn lớn này từ trên xuống dưới, không ngừng phát động tấn công về phía nó!

Đao cong trong tay Mục Huyết Dung đột nhiên bị kéo dọc theo đầu con rắn lớn, cả người cũng thuận thế ngã xuống.

Thanh đao cong tạo ra một vết thương dài đến hai mươi trượng, máu màu đỏ sậm không ngừng tràn ra từ trong đầu rắn giống như thác nước.

Sau khi nàng ngửi thấy mùi máu tươi nồng nặc này, biểu cảm trong hai mắt trở nên cực kỳ hưng phấn.

Mũi chân vừa mới chạm đất lại nhảy lên một lần nữa.

La Chinh không ngừng quay cuồng ở trên cái cổ dày rộng của con rắn lớn, trọng kiếm Đại Thiên quay quanh hắn chém ra từng ánh kiếm hình tròn.

Ánh kiếm đi qua nơi nào, thì trên người con rắn đều da tróc thịt bong đến đó.

Các vị thần đại viên mãn khác cũng tự thi triển thần thông của mình, tấn công Vương xà Thiên Luân.

Nếu bọn họ có thể sử dụng thần đạo, việc chém giết con Vương xà Thiên Luân này chỉ là chuyện giơ tay nhấc chân mà thôi.

Hiện tại, chỉ dựa vào sức mạnh của bản thân để chém giết thì vẫn hơi tốn sức…

“Vù vù vù…”

Đột nhiên, Vương xà Thiên Luân ngẩng cao đầu, bất ngờ đập lên đàn tế.

“Ầm ầm!”

Thân mình nó chấn động dữ dội, khiến không ít vị thần đại viên mãn đã rơi khỏi đầu rắn.

Chỉ có La Chinh, Mục Huyết Dung và Phương Hận Thiếu đã đâm vũ khí vào đầu rắn ở thời khắc mấu chốt, vững vàng cố định bản thân trên thân nó!

Sau đó Vương xà Thiên Luân liền kéo mấy người bọn họ vào trong thần điện Thiên Luân!

Đợi sau khi Vương xà Thiên Luân rút vào thần điện, lỗ hổng bảo vệ thần điện Thiên Luân bắt đầu từ từ khép kín.

“Mau đuổi theo!”

“Thừa dịp màn sáng kia chưa khép kín, xông vào!

“Vèo vèo vèo…”

Những vị đại viên mãn kia cũng theo sát phía sau xông qua qua màn sáng, nhảy vào trong thần điện.

Chênh lệch giữa thực lực của Mục Ngưng và những vị thần đại viên mãn kia quá lớn, nàng cũng không có sức mạnh và thân thể kinh khủng như La Chinh, cho nên không xông lên.

Nhìn thấy màn sáng kia đang không ngừng khép lại, nàng lấy cây sáo trúc trong tay ra gọi con chim ưng vương của Ưng tộc!

Đại Tù trưởng của ưng tộc thấy cảnh này, vốn muốn ngăn cản, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, sợ là bọn họ đã hoàn toàn đắc tội với Vương xà Thiên Luân, ván đã đóng thuyền.

Hiện tại chỉ có thể gửi gắm hy vọng lên đám người đến từ bên ngoài này, hy vọng bọn họ thật sự có thể chém chết Vương xà Thiên Luân.

Trong nháy mắt con chim ưng vương kia lao về phía Mục Ngưng, nàng xoay người nhảy lên trên lưng nó, một tay cẩm lấy lông vũ phía sau lưng chim ưng vương, hai mắt gắt gao nhìn chằm chằm lỗ hổng của màn sáng.

Mắt thấy lỗ hổng kia không ngừng khép lại, nhỏ đến mức chỉ vừa cho một người đi qua.

Nàng đột nhiên phát động lực dưới chân, giẫm lên con chim ưng vương, cả người co thành hình tròn, chui vào trong lỗ hổng trong lúc ngàn cân treo sợi tóc.

Nàng vừa tiến vào thì lỗ hổng của màn sáng kia đã hoàn toàn khép kín.


Chương 1958: Sâu trong thần điện

La Chinh nắm chặt thanh trọng kiếm Đại Thiên kia, cố định bản thân trên đầu rắnĐường đi xóc nảy bao nhiêu thì hắn bị va đập vào những thanh xà ngang trên mái thần điện kia bấy nhiêu, đôi khi còn bị ma sát với trần nhà…

Tuy nhiên dựa vào độ bền của thân thể thì va đập như vậy chẳng gây ra cho hắn bất cứ thương tích gì, chỉ có mái của thần điện Thiên Luân bị hắn va đập đến mức gồ ghề hẳn ra mà thôi!

“Ầm ầm ầm ầm…”

Mục Huyết Dung bám chặt ở bên kia, giống y như La Chinh.

Vị trí bám giữ của nàng cao hơn La Chinh một chút, dọc đường Vương xà Thiên Luân lùi về phía sau khiến đầu nàng cũng đã đâm vỡ không biết bao nhiêu thanh xà ngang.

Tuy Mục Huyết Dung là thần đại viên mãn, độ bền thân thể tốt hơn rất nhiều so với những vị thần bình thường, nhưng dù sao cũng không cứng cáp như thân thể của La Chinh.

Đã thế, La Chinh còn có một lớp áo đồng tâm bảo vệ bên ngoài thân thể.

Liên tiếp va đập như vậy, đầu nàng cũng nổ đom đóm.

Đá vụn tro bay lại càng khiến nàng mặt xám mày tro, trông có vẻ vô cùng chật vật.

La Chinh đang giữ ở đầu rắn bên kia, thờ ơ liếc nhìn, nở một nụ cười thản nhiên.

Mục Huyết Dung vừa nhận ra thì giận dữ quát: “Cười gì mà cười!”

La Chinh nhún vai, nét cười trên mặt càng rõ rệt.

Nàng đang định mở miệng mắng thì “ầm” một tiếng, đầu nàng đã nặng nề đâm vỡ một thanh xà ngang…

So sánh ra thì tình trạng của Phương Hận Thiếu đang treo bên dưới tốt hơn nhiều.

Thanh Phong Kiếm cắm vào bên thân rắn lớn, hắn nhón chân đứng trên chuôi kiếm, dù đầu rắn cử động liên tục thì hắn vẫn giữ được cân bằng, đứng vững như núi Thái Sơn.

Thấy dáng vẻ chật vật của Mục Huyết Dung, hắn cũng không nhịn được mà nở nụ cười theo.

Mục Huyết Dung nhất thời cảm thấy khó thở.

Với tính cách của nàng, có lẽ nàng sẽ quay người trèo sang bên kia đầu rắn rồi thẳng thừng đá La Chinh xuống.

Chẳng qua tốc độ con rắn này rút lui thực sự quá nhanh, nhỡ đâu bản thân sơ ý bị vứt xuống thì e rằng khó có thể đuổi kịp!

“Vèo vèo vèo…”

Vương xà Thiên Luân vẫn liên tục lùi sâu vào trong thần điện Thiên Luân.

Các vị thần đại viên mãn ở phía sau cũng điên cuồng đuổi theo suốt dọc đường.

Mà tốc độ của người đi sau cùng là Mục Ngưng vẫn còn cách biệt không nhỏ với các vị thần đại viên mãn khác.

Sau thời gian khoảng một nén nhang…

Không biết Vương xà Thiên Luân lùi xuống sâu dưới đất đã bao lâu mà xung quanh hoàn toàn chìm vào trong bóng tối.

La Chinh tóm chặt lấy chuôi của thanh trọng kiếm Đại Thiên, con ngươi sắc bén trong veo đảo quanh khắp nơi.

Phát hiện ra đây vẫn là bên trong thần điện Thiên Luân, hắn không ngờ rằng nó lại khổng lồ đến vậy.

Nếu tính theo khoảng cách mà vương xà Thiên Luân lùi ra sau thì phần được che giấu bên dưới sa mạc của thần điện Thiên Luân có lẽ phải sâu đến mấy trăm nghìn trượng.

Không biết công trình kiến trúc khổng lồ thế này được xây dựng trong sa mạc này như thế nào.

Sau thời gian một nén nhang nữa, La Chinh cảm thấy có một chút ánh sáng truyền đến từ phía trước.

Nương theo những tia sáng đó, hắn thấy điểm cuối của thần điện.

Mà ở cửa ra cuối thần điện lại có một cây cột lớn hình tròn kéo dài ra ngoài.

Xung quanh cây cột tròn đó là một thế giới…

Ánh sáng đủ màu trông như những sợi mì, quay quanh phía trên, phía dưới, bên trái, bên phải như đang quây lại thành mạng nhện.

“Đây là… lối đi thời gian lúc đó ư?” La Chinh hơi bất ngờ.

Mục Huyết Dung và Phương Hận Thiếu thấy cảnh này thì khuôn mặt cũng hiện lên vẻ bất ngờ, chắc chắn là bị choáng ngợp bởi nó rồi.

Họ bước vào thế giới trong ấn ngọc này qua lối đi thời gian, nên tất nhiên nhận ra những luồng sáng đó.

“Mấy con sâu kia…” Ánh mắt La Chinh hơi dừng lại.

Từng con sâu màu đen bò chậm chạp trên những tia sáng trông như sợi mì kia.

Lúc trước, khi La Chinh bước vào lối đi thời gian, hắn trơ mắt thấy hai vị thần bị chúng nuốt chửng hoàn toàn.

Thậm chí có lần con sâu màu đen đó còn chui ra khỏi lối đi thời gian, muốn kéo La Chinh về, nhưng cuối cùng bị hắn chém đứt đôi kẹp nên nó đành rút lui.

“Những con sâu đó có liên quan gì tới những con sâu Thiên Luân khổng lồ kia vậy?” Chân mày La Chinh hơi nhếch lên.

Cấu trúc không gian không có gì xa lạ với La Chinh và những vị thần đại viên mãn kia.

Đan điền của họ đều có một không gian hoàn thiện, có lẽ thế giới trong đó còn đầy đủ hơn thế giới trong ấn ngọc này.

Nhưng trong không gian, bình thường thời gian đều trôi đi theo tuyến tính.

Ngay cả kẻ điều khiển thế giới này cũng chỉ có thể tiến về phía trước, chẳng thể đảo ngược thế giới này về giây phút nào trong quá khứ được.

Bây giờ xem ra, chắc chắn cấu trúc thế giới của ấn ngọc này có mối liên hệ cực lớn với thế giới nên mới có thể mở được lối đi thời gian kia…

Sau khi Vương xà Thiên Luân quấn mình trên cây cột khổng lồ thì cuối cùng cũng dừng lại!

“Xì xì…”

Miệng nó để lộ ra dấu hiệu, đầu rắn khổng lồ đang ngẩng lên quanh cây cột chợt bắt đầu quay tròn như muốn vứt đám người La Chinh ra.

Xung quanh cây cột là một khoảng không trống rỗng, mà chiếm giữ trong những luồng sáng trông như sợi mì kia là những con sâu màu đen.

Nếu đám La Chinh thực sự rơi xuống thì có lẽ cũng sẽ bị kéo dài ra như sợi mì rồi dần dần bị những con sâu kia ăn thịt!

La Chinh, Phương Hận Thiếu và Mục Huyết Dung đều ý thức được nguy hiểm nên không hề lơ là chút nào.

Họ cầm chặt lấy chuôi kiếm của mình…

Nhưng dưới sự rung lắc không ngừng đó, La Chinh dần cảm thấy không ổn.

Thanh trọng kiếm Đại Thiên vốn còn cắm sâu vào đầu rắn bây giờ đang trượt ra từng chút một.

Nếu nó trượt đến giới hạn nhất định thì e rằng cả người lẫn kiếm sẽ bị văng đi!

Có lẽ Vương xà Thiên Luân cũng đã nhận ra nên đầu rắn càng lắc lư nhanh hơn.

Lắc như vậy sáu bảy lần, đầu rắn chợt hướng xuống phía dưới, lấy đà hất lên!

“Vù…”

Thanh trọng kiếm Đại Thiên của La Chinh trong đó cũng bắn ra theo.

Gần như cùng lúc đó, thanh kiếm ngắn của Mục Huyết Dung cũng bị văng ra, nàng và La Chinh đều rơi xuống!

Nhưng có lẽ Mục Huyết Dung đã có chuẩn bị từ trước.

Nàng lấy một sợi dây xích ra khỏi nhẫn tu di khi còn lơ lửng giữa không trung.

Nó vừa gắn kết với thanh đao cong trong tay nàng thì lập tức bất ngờ phóng lên phía trên, vòng quanh cột trụ khổng lồ rồi lại ghim thật sâu vào thân mình của Vương xà Thiên Luân.

Theo đó, cả người nàng cũng lướt lên trên.

Khi bay lại, Mục Huyết Dung bay xen qua La Chinh, cặp mắt tuyệt đẹp nhìn chằm chằm vào La Chinh cách đó không xa, khuôn mặt hiện lên một nét cười nhạo: “Đi chết đi…” Nàng thản nhiên cười nói.

Thấy La Chinh chết chắc, lòng dạ Mục Huyết Dung cũng nảy sinh chút cảm giác yên tâm khó tả.

Nhưng nàng lại thấy trong tay La Chinh đang rơi xuống ba bốn trượng kia chợt lóe lên một tia sáng màu bạc, sau đó nó hóa thành một thanh kiếm khổng lồ dưới chân hắn!

Trong tình cảnh cấp bách, La Chinh nhớ đến nhẫn Kích Không trong tay.

Hai chân hắn bất ngờ đạp xuống chuôi của thanh kiếm khổng lồ màu bạc này, bùng ra một luồng sức mạnh cực kỳ kinh khủng.

Cả người hắn bất ngờ vọt lên phía trên lần nữa.

Hắn nhảy một phát, vọt lên lưng Vương xà Thiên Luân lần nữa.

Cùng lúc đó, chiếc nhẫn Kích Không hóa thành thanh kiếm khổng lồ màu bạc lại biến thành một tia sáng, bay vọt đến hư không rồi nhanh chóng bắn vào những luồng sáng trông như sợi mì kia.

Vào khoảnh khắc nó bắn vào ánh sáng, nó cũng bị kéo dài thành một tia sáng màu bạc rồi di chuyển cực nhanh theo tia sáng kia.

Có một con sâu màu đen sống trong tia sáng không kịp tránh, bất ngờ bị tia sáng màu bạc đâm trúng rồi bị tiêu diệt ngay lập tức!

“Sống dai thật!”

Mục Huyết Dung hoàn toàn không ngờ La Chinh lại dùng cách này để lại quay về trên lưng Vương xà Thiên Luân.

Không để La Chinh kịp đứng vững, nàng đã thu lại dây xích trên thân rắn và xà ngang, sau đó đạp chân làm thanh đao cong nối liền với dây xích để nó cắm hẳn vào thân Vương xà Thiên Luân.

Như vậy có thể đảm bảo nàng sẽ không thêm xuống thêm.

Sau đó nàng cầm dây xích, biến thành một luồng sáng màu đỏ, xông thẳng về phía La Chinh!

La Chinh cũng không chịu thua, thanh trọng kiếm Đại Thiên trong tay hắn xoay nhẹ, hai người bất ngờ chiến đấu tiếp trên lưng Vương xà Thiên Luân.

Còn Phương Hận Thiếu đang ở đầu rắn cũng cảm thấy Thanh Phong Kiếm đang bị văng ra từng chút một.

Cứ cái đà này thì sớm muộn gì hắn cũng bị rơi.

Không kiềm lại được, hắn gào về phía Mục Huyết Dung: “Tốt xấu gì ngươi cũng cứu ta trước đi đã! Ta sẽ giúp ngươi lấy mạng tên nhóc kia!”


Chương 1959: Xoay ngược

“Ngươi tự chống đỡ trước đi!”Mục Huyết Dung không quay đầu lại.

Nàng ta kéo sợi dây xích, từng bước ép chặt La Chinh.

Đầu của Vương xà Thiên Luân lắc dữ dội.

Nhưng La Chinh và Mục Huyết Dung vẫn khá vững vàng.

La Chinh không ngừng trượt về phía sau trên phần lưng trơn láng của Vương xà Thiên Luân.

Trọng kiếm Đại Thiên tựa ở trước ngực hắn.

Đối mặt với đòn tấn công ác liệt của Mục Huyết Dung, La Chinh vừa đánh vừa lui, nhất thời Mục Huyết Dung không thể bắt hắn lại.

Nhưng Phương Hận Thiếu vốn bám vào đầu con rắn thì đang gặp nguy hiểm.

Cả người hắn bị treo ngược trên Thanh Phong Kiếm, bất cứ lúc nào cũng có thể rơi xuống…

Ngay lúc này, bỗng nhiên mấy vị thần đại viên mãn xuất hiện ở lối vào cái cột.

Mục tiêu của những vị thần đại viên mãn này là ấn ngọc.

Hiện tại, không dễ dàng gì mới vào được thần điện Thiên Luân, đâu có lý do để họ từ bỏ?

Nhưng tốc độ rút lui của con Vương xà Thiên Luân này thật sự quá nhanh, đương nhiên bọn họ không theo kịp.

Cũng may, mặc dù thần điện to lớn, nhưng chỉ có một lối đi.

Chỉ cần đuổi theo dọc đường đi này là được rồi.

“Phương Thiếu!”

Đường Vãn vừa đi vào liền nhìn thấy cảnh này, đôi mắt giống như chuông đồng trợn trừng lên: “Đừng lo, ta tới cứu ngươi!”

Mặc dù không thể sử dụng thần đạo, nhưng tất nhiên những vị thần đại viên mãn này có không ít pháp bảo bên người.

Đường Vãn vỗ nhẹ lên cổ tay mình, một cây nỏ màu đỏ sẫm lập tức xuất hiện bên cạnh hắn, ở phía sau cây nỏ còn có một cuộn tời lớn được bao quanh những từng vòng dây màu vàng đỏ.

Hắn nắm một đoạn dây, sau đó ném cây nỏ màu đỏ sẫm xuống dưới cái cột.

Sau khi cây nỏ màu đỏ sẫm rơi xuống, nó bị sợi dây màu vàng đỏ kéo lại, bật sang phía bên kia của cái cột như một con lắc.

Đường Vãn nhảy lên, vững vàng đón lấy cây nỏ màu đỏ sẫm, thắt sợi dây vàng đỏ thành nút thắt chết, đồng thời quỳ một chân xuống đất, nhắm thẳng vào đầu Vương xà Thiên Luân.

“Phập!”

Một mũi tên nỏ màu đỏ lóe lên, kéo theo sợi dây màu vàng bắn về phía Vương xà Thiên Luân.

Trong Thần Vực, thần đại viên mãn hiếm khi trang bị vũ khí như mũi tên nỏ này.

Nhưng thần đạo Hậu Thổ mà Đường Vãn tu luyện tương đối đặc biệt.

Tuy thần đạo này mạnh mẽ, phi phàm, nhưng không đủ linh hoạt, nên trong tay Đường Vãn luôn chuẩn bị các loại pháp bảo.

“Cơn Giận Lửa Thần” này cũng là một món chí bảo hồng mông cực kỳ lợi hại, những mũi tên nỏ được bắn ra đủ làm thần đại viên mãn bị thương.

“Vù…”

Dây nỏ lớn vẫn còn di chuyển.

Mũi tên nỏ có kích thước bằng cánh tay đã xuyên vào trong theo hàm dưới của Vương xà Thiên Luân, sau đó lại chui ra từ hàm trên của nó!

“Xè xè!”

Vương xà Thiên Luân ngẩng cái đầu to lớn, đột nhiên kêu lên một tiếng.

Nhưng mũi tên nỏ đã kéo sợi dây vàng đỏ xuyên qua miệng nó, vững vàng cố định nó lại.

Nó không thể kéo đứt sợi dây vàng đỏ đó, nên tất nhiên cũng không thể tiếp tục lui về phía sau!

Đường Vãn cầm cây nỏ to nặng bằng một tay, vặn cổ với khuôn mặt thư thái, phát ra âm thanh “rắc, rắc”, cười lớn nói: “Phương Thiếu, mau xuống thôi!”

Phương Hận Thiếu bị treo bên trên cả nửa ngày trời đã sợ hết hồn hết vía từ lâu.

Sau khi nhìn thấy sợi dây màu vàng đỏ được kéo căng thẳng tắp thì hắn nhảy lên.

Bám được vào sợi dây rồi, hắn trượt xuống theo sợi dây đó ngay.

Xét riêng về sức mạnh thì thật ra Phương Hận Thiếu nhỉnh hơn Mục Huyết Dung và Đường Vãn.

Nhưng tu vi của hắn đều dựa vào thần đạo mà bản thân tu luyện mới có thể phát huy.

Sau khi tiến vào nơi chết tiệt này, ngược lại hắn trở thành người yếu nhất.

“Người phụ nữ chết tiệt, thấy chết không cứu” Sắc mặt Phương Hận Thiếu tái xanh.

Hắn là vị thần đại viên mãn lợi hại nhất Phương gia, hắn luôn tự đánh giá mình rất cao, đâu có nghĩ sẽ mất mạng ở nơi này?

“Không phải người phụ nữ kia luôn như thế sao?” Đường Vãn toét miệng cười. “Mau tới giúp một tay, cố định con rắn này ở đây đi.

Thần điện Thiên Luân chỉ có con đường này là đi được, trung tâm điều khiển của ấn ngọc chắc là ở cuối cây cột lớn này!”

Dứt lời, Đường Vãn nghiêng đầu liếc nhìn những vị thần đại viên mãn khác.

Không phải tất cả thần đại viên mãn đều cùng chiến tuyến với bọn họ.

Vẫn có một số vị thần đại viên mãn đến từ nhà quyền thế ngoài liên minh.

“Muốn tiến thêm bước nữa thì nhanh tới giúp đi.

Ai có thể điều khiển được ấn ngọc kia thì phải dựa vào chiêu thức của bản thân rồi!” Đường Vãn lớn tiếng nói.

Những vị thần đại viên mãn kia nghe thấy lời của Đường Vãn thì trong mắt rối rít lóe ra tia sáng sắc bén.

Bọn họ không do dự nữa, tới tấp ra tay!

Cùng lúc đó, Mục Ngưng tiến vào màn ánh sáng sau cùng cũng vội vã đi tới.

Tốc độ của nàng chậm hơn rất nhiều so với những vị đại viên mãn khác.

Do chạy quá nhanh nên nàng còn đang thở dốc.

Trong nháy mắt nhìn lướt qua con rắn lớn, ánh mắt nàng rơi xuống người La Chinh và Mục Huyết Dung.

“Thế mà còn đánh…”

Thấy cảnh này, Mục Ngưng cũng đành chịu bó tay.

Nàng nhìn xung quanh, thấy những con sâu màu đen đang bò trên tia sáng năm màu, sắc mặt nàng cũng thay đổi mấy lần.

Nàng cũng tiến vào thế giới này theo lối đi thời gian, tất nhiên hiểu những con sâu màu đen kia có ý nghĩa gì.

Trong lúc không thể phản kháng, cho dù là thần đại viên mãn thì cũng sẽ bị chúng ăn thịt sạch sẽ.

La Chinh và Mục Huyết Dung không để ý đến động tĩnh của đầu rắn bên này, trận chiến giữa hai người càng ngày càng quyết liệt.

Mục Huyết Dung cố định bản thân dựa vào sợi dây xích, tỏ ra không hề kiêng dè.

Còn La Chinh đang trượt tới trượt lui trên cái lưng trơn láng của con rắn, vừa phải đảm bảo mình không bị trượt xuống, vừa phải đối phó với đòn tấn công của Mục Huyết Dung.

Đương nhiên hắn hơi mệt mỏi trong việc đối phó…

“Keng keng keng keng…”

Thân hình Mục Huyết Dung lượn vòng.

Trong nháy mắt, thanh kiếm ngắn kia chém ra hơn mười nhát.

Sự va chạm giữa thanh kiếm ngắn và trọng kiếm Đại Thiên bắn ra tia lửa tung tóe.

Trên thanh trọng kiếm Đại Thiên đã xuất hiện mười mấy vết mẻ và một vết nứt lan dọc theo thân kiếm.

Sắc mặt La Chinh càng ngày càng u ám.

Tuy thanh trọng kiếm Đại Thiên này rất dày và nặng, nhưng xét cho cùng thì năng lực của Luyện Thần Tử cũng có hạn, không thể so sánh với chí bảo hồng mông thực sự.

Nét cười trên mặt Mục Huyết Dung càng lúc càng đậm, gương mặt đó giống như một đóa hoa tươi yêu kiều, mỏng manh: “La Tiêu có thể bồi dưỡng được ngươi thành thế này chắc đã tốn không ít tâm tư.

Không biết kẻ nhập cư trái phép kia có xuất sắc giống ngươi không? Quân cờ đó đã đi đâu rồi?”

“Ầm!”

La Chinh siết chặt trọng kiếm Đại Thiên, xoay tay, dùng mặt sau của kiếm đập lên thanh kiếm ngắn của Mục Huyết Dung, đẩy nàng ta lùi lại mấy bước.

Hắn lạnh lùng nói: “Liên quan gì đến ngươi!”

“Đáng tiếc, tất cả đều đã được định sẵn.

Đừng nói ngươi là đã thần cấp thấp, cho dù ngươi có được phong thánh thì cũng không thể xoay chuyển được ván cờ này” Nàng ta vừa nói, kiếm hoa trong tay đột nhiên rung lên, thanh kiếm ngắn bắn ra một đóa kiếm hoa, lại lần nữa chém vào giữa trọng kiếm Đại Thiên.

“Rắc rắc!”

Vết nứt trên đại kiếm Trọng Thiên lại lan rộng ra.

“Thánh nhân?” Mắt La Chinh khẽ híp lại, lộ ra nụ cười châm chọc, lắc đầu: “Bàn cờ của ngươi quá nhỏ rồi, có một điều vĩnh viễn ngươi cũng không đoán ra!”

“Có ý gì?” Mục Huyết Dung nhìn biểu cảm không giống giả vờ của La Chinh, nàng ta tỏ vẻ nghi hoặc.

“Ngươi không cần biết” La Chinh nói xong, trọng kiếm Đại Thiên lại được vung lên, nhanh chóng di chuyển theo một độ cong kỳ lạ, lao thẳng tới cổ Mục Huyết Dung.

Mục Huyết Dung nhận ra hướng đi kiếm này của La Chinh.

Thân hình nàng ta chỉ nhẹ nhàng lay động đã dễ dàng tránh được.

Nhưng La Chinh chỉ khẽ mỉm cười, đột nhiên mũi kiếm xoay chuyển, chém về phía sợi dây xích dưới chân Mục Huyết Dung!

“Keng” một tiếng, sợi xích kia trực tiếp bị La Chinh chặt đứt.

Cùng lúc đó, dưới sự nỗ lực của nhóm người Đường Vãn thì cuối cùng đầu của Vương xà Thiên Luân cũng bị cố định trên cái cột.

Sau khi con rắn lớn không thể di chuyển, nó bắt đầu cuộn cơ thể của mình lại!

Mục Huyết Dung không đứng vững, nên trượt ngay xuống lưng con rắn…

“Phập!”

Trong tình thế gấp gáp, nàng ta lại đâm thanh kiếm ngắn vào cơ thể con rắn lớn.

Mà treo ở một bên khác, La Chinh đang đứng trên lưng con rắn, chĩa trọng kiếm Đại Thiên về phía Mục Huyết Dung, thản nhiên nói: “Có một số quân cờ không dễ bị loại bỏ như vậy”

Dứt lời, kiếm ý ngưng kết từ trọng kiếm Đại Thiên không ngừng phun ra.

Mắt thấy sau khi một đường kiếm ý kia bắn ra có thể đánh xuống Mục Huyết Dung, trong một khắc này, một thân hình màu đỏ nhanh chóng xông lên trước, một tay kéo lại La Chinh, mặt đầy vẻ cầu xin nói: “La Chinh! Đừng!”


Chương 1960: Buông tay

Sau khi Đường Vãn và các vị thần đại viên mãn cố định được đầu rắn, Mục Ngưng đã leo lên trướcNhưng thật không ngờ, nàng vừa leo lên thì thấy tỷ tỷ đang trong tình huống nguy hiểm.

Nàng chỉ có thể nhào lên, xin La Chinh nương tay.

La Chinh vững vàng đứng trên lưng rắn, cảm xúc không hề dao động.

Cô gái này cứ năm lần bảy lượt, bất chấp tất cả mà muốn giết hắn.

Hiện tại, hắn không có lý do nương tay!

Nhưng Mục Ngưng nhào lên như vậy, khiến La Chinh hơi do dự.

Ngay lúc hắn đang do dự…

Mục Huyết Dung ấn vào chuôi thanh kiếm ngắn, dùng sức lật người.

Sau khi cơ thể dẻo dai lăn một vòng trên không trung, một cây roi dài màu máu cuốn về phía La Chinh!

“Vút! “

Trong nháy mắt, La Chinh bị cây roi cuốn lấy, kéo xuống phía dưới!

“A!”

Mục Ngưng kinh hãi hét lên.

Theo bản năng, nàng kéo lấy La Chinh.

Hai người cùng rơi xuống dưới, còn Mục Huyết Dung thuận thế, quay người leo lên lưng rắn.

Khi Mục Huyết Dung và Mục Ngưng lướt qua, ánh mắt hai tỷ muội giao nhau…

Trong mắt Mục Ngưng tràn đầy vẻ kinh ngạc và sợ hãi, nhưng sắc mặt Mục Huyết Dung lại bình tĩnh, không chút gợn sóng.

Sau khi Mục Huyết Dung đứng vững trên lưng rắn, cây roi dài màu máu trong tay nàng ta lại thả xuống dưới.

Mũi roi phóng xuống cực nhanh, quấn lấy cánh tay phải của Mục Ngưng.

Mà Mục Ngưng lại đang giữ chặt lấy La Chinh.

Cứ như vậy, hai người bị treo lơ lửng giữa không trung.

La Chinh nhìn những con sâu màu đen đang bò trên những tia sáng ở phía dưới, sắc mặt hắn vô cùng u ám.

“Mục Ngưng, buông tay!” Mục Huyết Dung bình tĩnh nói.

Mục Ngưng giữ chặt La Chinh, ngước nhìn Mục Huyết Dung trên lưng rắn, lắc đầu, quật cường nói: “Không!”

“Vậy ngươi đi chết với hắn đi” Mặt Mục Huyết Dung không chút biểu cảm, lên tiếng uy hiếp.

Cô muội muội này từng ngoan ngoãn nghe lời, nhưng bây giờ lại nhiều lần nổi loạn chống lại.

Điều này khiến Mục Huyết Dung rất tức giận.

Nhưng dù sao thì trong lòng nàng ta vẫn yêu thương muội muội của mình, nói như vậy chẳng qua là để dọa Mục Ngưng mà thôi.

Nàng ta không thể để Mục Ngưng chôn theo La Chinh được.

Mục Ngưng chớp đôi mắt to tròn, cúi xuống nhìn La Chinh, trong lòng đầy áy náy.

Nàng chỉ nghĩ nhất định phải hóa giải mâu thuẫn giữa tỷ tỷ và La Chinh.

Nàng cũng biết hành động của mình vô cùng ngây thơ, nhưng cũng giống như Mục Huyết Dung, chuyện mà nàng đã nhận định thì nhất định phải làm được.

Nhưng nàng tuyệt đối không ngờ, mình không những không hóa giải được mâu thuẫn mà còn hại chết La Chinh.

Vì thế, tưởng tượng cũng biết cảm giác áy náy trong lòng nàng lúc này thế nào.

Đột nhiên, nàng nở một nụ cười thoải mái, sau đó nói với Mục Huyết Dung: “Được!”

Cánh tay phải của nàng nhẹ nhàng lắc, giãy ra khỏi cây roi của Mục Huyết Dung!

“Mục Ngưng!” Mặt Mục Huyết Dung biến sắc, hất cây roi dài lên lần nữa, nhưng đã không kịp.

“A a a…”

Lúc này đến lượt La Chinh buồn bực.

Dù sao ngươi cũng nên thuyết phục tỷ tỷ ngươi một chút chứ? Sao vừa nói một câu không hợp đã thả tay ra?

Từ góc độ này, sợ là không thể lại mượn lực của nhẫn Kích Không được.

Hắn và Mục Ngưng cùng rơi xuống ánh sáng bên dưới!

Trong nháy mắt, La Chinh và Mục Ngưng sắp rơi vào trong ánh sáng, mắt La Chinh chợt lóe, kích hoạt ra cái nhẫn Kích Không cuối cùng!

“Vèo!”

Nhẫn Kích Không hóa thành một thanh kiếm lớn màu bạc, chui vào trong ánh sáng, biến thành một tia sáng màu bạc bắn vào chỗ sâu.

Cùng lúc đó, La Chinh và Mục Ngưng cũng rơi vào trong ánh sáng kia.

Cơ thể của bọn họ bị sức mạnh của thời gian kéo dài ra, biến thành một hình thái khác, một sợi mì mỏng và dài, theo sát tia sáng màu bạc kia bắn vào trong.

Trong lối đi thời gian này, phiền phức nhất chính là những con sâu màu đen kia, đụng phải chúng thì chỉ có chết.

Nhưng uy lực của nhẫn Kích Không rất phi thường.

Nhẫn Kích Không La Chinh bắn ra trước đó đã biến thành một dải ánh sáng bạc trong lối đi này, trực tiếp nghiền nát những con sâu đen kia.

Hiện tại La Chinh và Mục Ngưng theo ở phía sau, tin rằng những con sâu đen phía trước cũng đã bị nghiền nát!

“Vù vù vù…”

Trong nháy mắt, hai người chảy xuôi về phía sâu trong hang động.

Mục Huyết Dung đứng trên lưng rắn sững sờ nhìn cảnh này.

“Cạch!” Một tiếng.

Cây roi dài trong tay nàng ta rơi xuống, nhưng dường như nàng ta không phát hiện ra.

Những vị đại viên mãn kia nhanh chóng đi qua…

Phương Hận Thiếu giận Mục Huyết Dung thấy chết không cứu, vốn muốn trách Mục Huyết Dung một trận, nhưng sau khi thấy cảnh này, miệng hắn cũng chỉ mấp máy, không nói gì.

Đám người Đường Vãn hơi lắc đầu.

Bọn họ đã quen với tính tình của Mục Huyết Dung.

Chấp niệm của nàng ta quá sâu, không biết tự thay đổi.

Thật ra thì trong lòng bọn họ cũng hiểu rõ.

Cho dù có mặc kệ La Chinh thì sau khi ra khỏi cấm địa biển Thời Gian hắn cũng không có đường sống.

Hiện tại, không dễ dàng gì mới diệt trừ được La Chinh, nhưng muội muội mình cũng đi theo.

Vụ này lỗ nặng rồi.

“Có lẽ sẽ không chết” Mục Huyết Dung sửng sốt một hồi lâu mới lên tiếng: “Tên nhóc kia rất xảo quyệt, cuối cùng đã đánh ra một cái nhẫn Kích Không để mở đường.

Những con sâu đen kia cũng sẽ bị nghiền nát toàn bộ…”

“Có lẽ vậy” Đường Vãn chỉ chỉ phía trước.

Có mấy đại viên mãn đã chạy xa theo lưng rắn rồi.

Sau khi đầu của Vương xà Thiên Luân bị bọn họ cố định, thân thể nó vẫn đang không ngừng ngọ nguậy, nhưng chú ý một chút thì nó đã không còn tính uy hiếp quá lớn nữa.

Mục Huyết Dung nhìn những vị thần đại viên mãn đang tiến lên kia, lạnh lùng hừ một tiếng.

Sau khi kéo sợi dây xích bị La Chinh chặt đứt lại, rút đao lưỡi cong từ trong cơ thể con rắn lớn ra, nàng ta cũng điên cuồng chạy sâu vào trong hang động…

La Chinh và Mục Ngưng không ngừng lướt qua ánh sáng.

Mặc dù không thể động đậy trong ánh sáng này, nhưng La Chinh và Mục Ngưng cũng có thể nhìn thấy cảnh vật xung quanh.

Bọn họ có thể thấy vô số con sâu đen đậu trên những tia sáng khác.

Cũng may những con sâu đen không ở cùng tia sáng với bọn họ.

Mặc dù chúng nhìn thấy Mục Ngưng và La Chinh, nhưng chúng không thể bò ra khỏi tia sáng của mình để đuổi theo.

“Chỉ hy vọng nhẫn Kích Không biến thành ánh sáng bạc sẽ không biến mất quá sớm” Trong lòng La Chinh nghĩ như vậy.

Chẳng qua nhẫn Kích Không này chỉ là một pháp bảo.

Nếu sau một thời gian ngắn tiến lên, tia sáng bạc đó biến mất thì chỉ sợ hắn và Mục Ngưng sẽ phải trực tiếp đối mặt với những con sâu đen kia.

Đến lúc đó, bọn họ bị ăn sạch sẽ cũng là điều tất nhiên.

Nhưng khi còn ở trong sa mạc, La Chinh từng sử dụng một cái nhẫn Kích Không.

Uy lực của nó khi bộc phát ra cũng cho La Chinh một ít lòng tin.

Nhẫn Kích Không biến thành ánh sáng lấp lánh màu bạc, không ngừng mở đường ra phía trước, không ngừng nghiền nát những con sâu màu đen kia.

Ước chừng qua thời gian uống cạn ly trà, La Chinh nghe thấy một tiếng “ầm” nổ vang.

Ánh sáng lấp lánh màu bạc được kích không giới hóa thành lại trở về hình dáng là thanh kiếm lớn màu bạc lần nữa, đập thẳng vào vách tường đối diện, phát ra một tiếng nổ!

Sau đó, La Chinh cũng cảm thấy cơ thể mình nhẹ đi.

Thân thể vốn bị kéo dài bắt đầu co lại, khôi phục, trong lòng nhất thời vui mừng: Nhanh như vậy đã chui ra!

“Ầm!”

Ngay sau đó, La Chinh liền đụng vào bức tường vô cùng kiên cố.

“A!”

Một tiếng thét chói tai vang lên, Mục Ngưng cũng chui ra khỏi luồng ánh sáng kia, nặng nề đập vào ngực La Chinh.

Sau đó, nàng sửa sang lại mái tóc, đỏ mặt lùi lại mấy bước, thấp giọng nói: “Thật xin lỗi, ta không nghĩ tỷ tỷ sẽ…”

La Chinh chỉ xua tay.

Hắn đã không thèm để ý chuyện vừa nãy nữa rồi.

Ngay sau đó, ánh mắt hắn nhìn sang một bên, nhất thời lông mày hơi nhíu lại.

Nơi này chắc hẳn là phía cuối của thần điện Thiên Luân.

Ở phần cuối này có dựng một bức tường đồng khổng lồ.

Trên bức tường đồng được vẽ một số họa tiết vô cùng độc đáo, mà tất cả hoa văn đều tụ lại ở trung tâm.

Một ấn ngọc nho nhỏ đang phát ra ánh sáng nhàn nhạt!

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Bùi Thành Linh 19 giờ trước
Giọng đọc 2 còn ra không vậy ad
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 2 ngày trước
Ra thêm đi ad
https://audiosite.net
Saner 4 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Anh 4 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 tuần trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 2 tuần trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 2 tuần trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 2 tuần trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 2 tuần trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box