1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Bách Luyện Thành Thần
  4. Tập 391 : Vương xà Thiên Luân (c1951-c1955)

[Dịch] Bách Luyện Thành Thần

Tập 391 : Vương xà Thiên Luân (c1951-c1955)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1951: Vương xà Thiên Luân

Lúc đầu những người Ưng tộc này vẫn giữ những bí mật của mình, không cho La Chinh biếtMặc dù La Chinh đã cứu chim ưng vương đưa về đây, nhưng bọn họ cũng chỉ đối đãi với La Chinh như một người khách, chứ chưa hoàn toàn chào đón La Chinh.

Nhưng hiện tại, không ngờ La Chinh có thể sử dụng đan dược để tái tạo lại cánh gãy của chim ưng vương.

Đến lúc này, ý nghĩa đã hoàn toàn khác.

Trong lòng Đại Tù trưởng cũng nóng như lửa.

Một viên đan dược có thể cứu một con chim ưng vương tàn tật, hắn đang tính xem trong tay La Chinh có bao nhiêu viên đan dược thần kỳ kia.

Hắn không rõ lai lịch của La Chinh, nhưng điều này không quan trọng.

Nếu không thể trả giá được, thậm chí hắn còn có ý định cướp đoạt chỗ đan dược kia!

Tính toán trong lòng Đại Tù trưởng này, La Chinh cũng biết rõ.

Kim đan ngũ chuyển dùng để chữa thương, trong tay La Chinh còn có bảy tám viên, nếu người Ưng tộc thật sự có tâm tư muốn cướp đoạt, cái giá bọn họ phải trả tuyệt đối sẽ lớn hơn những gì bọn họ đạt được nhiều.

Hắn không ngừng hỏi thăm vị Đại Tù trưởng này, hình dáng của thế giới này cũng ngày càng rõ ràng ở trong đầu La Chinh.

Ở thế giới này có ba chủng tộc lớn.

Ưng tộc bọn họ là một trong số đó.

Chim đại bàng màu vàng mà La Chinh đã thấy trước đây là “Đại Bàng tộc” và một chủng tộc lớn khác là Én tộc.

Ba tộc này đều là loài chim được người trong tộc thuần dưỡng mới có thể sinh sống ở trong thế giới này.

Mà gia tộc của ba chủng tộc lớn này hầu như đều sinh hoạt quanh vùng sa mạc rộng lớn kia.

“Nguyên nhân bố trí cuộc sống sinh hoạt như vậy là bởi vì những con sâu kia?” La Chinh hỏi.

Đại Tù trưởng gật đầu: “Đúng.

Chim ưng của chúng ta ăn sâu Thiên Luân, cũng chỉ có những con chim ưng ăn sâu Thiên Luân mới có thể khỏe mạnh trưởng thành!”

Thì ra những con sâu kỳ quái kia được gọi là “sâu Thiên Luân”, La Chinh thầm nghĩ.

Cứ mỗi một khoảng thời gian, Ưng tộc sẽ đưa chim ưng của mình tới sa mạc Mục Ưng để chúng săn sâu Thiên Luân.

Mà La Chinh lại vừa vặn gặp người của Ưng tộc vào lúc này…

Mục đích của các con chim đại bàng màu vàng cũng như vậy.

Chúng cũng muốn săn sâu Thiên Luân.

Nhưng ba chủng tộc lớn trong thế giới này đã đấu với nhau suốt nhiều năm, những con chim đại bàng màu vàng kia cứ nhìn thấy chim ưng là nhào lên giết.

Vùng sa mạc đó là trung tâm của thế giới này, vị thần đại viên mãn của Kiếm tộc cũng chết ở trong sa mạc một cách kỳ lạ, đã vậy còn chết được rất nhiều năm rồi.

Nghĩ đến đây, La Chinh lại hỏi: “Ở trong thế giới này có tồn tại nơi nào đặc biệt không? Hoặc có thể nói, có ai từng thấy vật gì giống như ấn ngọc không?”

Hiện tại La Chinh hoàn toàn không biết cách kiểm soát ấn ngọc, thậm chí ngay cả thế giới này là thế nào hắn cũng không biết rõ.

Như vậy, hắn chỉ có thể tìm kiếm từng chút manh mối mà thôi…

“Ấn ngọc là cái gì?” Đại Tù trưởng hoang mang hỏi.

Nghe thấy vậy, La Chinh mỉm cười.

Trong chủng tộc này không có sự tồn tại của đồ vật như “ấn ngọc” này.

Vì thế La Chinh tiện tay bẻ gãy một cái chân bàn, dùng ngón tay làm dao, bắt đầu điêu khắc.

Ngón tay hắn không ngừng bay lượn, tách ra vô số vụn gỗ, một con rắn nhỏ từ từ được điêu khắc ra, mà phía dưới con rắn nhỏ là ấn ngọc vuông vắn.

Mục Ngưng bên cạnh thấy vậy thì trên mặt cũng đầy vẻ nghi hoặc.

Nàng không hiểu cuộc nói chuyện giữa La Chinh và những người mặc áo choàng này, cũng không biết La Chinh muốn làm gì.

Nhưng khối gỗ dần dần được hình thành, trong đôi mắt Mục Ngưng cũng lóe lên ánh sáng: “Hóa ra đó là ấn ngọc, hắn cũng muốn tìm cách để điều khiển thế giới này…”

Tuy Mục Ngưng cũng không biết thế giới này là thế nào, nhưng các vị đại viên mãn và các vị thần tiến vào thế giới này đều có một suy đoán đại khái.

Những suy đoán này bọn họ đều không hẹn mà gặp.

Tất cả đều đoán, chắc hẳn thế giới này là một khoảng thời không được ấn ngọc tạo ra, cách điều khiển ấn ngọc nhất định sẽ ở đây.

Sau khi La Chinh điêu khắc xong, hắn khẽ thở ra một hơi, sau đó đặt ấn ngọc này lên trên bàn mình, nhìn chằm chằm Đại Tù trưởng dò hỏi: “Chính là vật này”

Ấn ngọc mà La Chinh tạm thời dùng tay điêu khắc ra không sinh động như thật, nhưng bề ngoài cũng giống tám chín phần.

Sau khi Đại Tù trưởng thấy ấn ngọc khắc gỗ trên bàn La Chinh, đồng tử liền hơi co lại.

Mà những người Ưng tộc có mặt cũng nhìn ấn ngọc này với ánh mắt trang nghiêm, xì xào bàn tán.

Những người này phản ứng như thế khiến La Chinh hơi vui sướng.

Xem ra hẳn hỏi đúng nơi rồi.

Tuy Mục Ngưng ở bên cạnh nghe không hiểu lời những người này nói, nhưng nàng lại có thể hiểu được nét mặt của họ.

Những người này rõ ràng nhận ra ấn ngọc!

Đại Tù trưởng cân nhắc một lúc, sau đó mới lên tiếng: “Ta biết con rắn này”

“Ở đâu?” La Chinh bỗng nhiên nhướn mày.

Nhưng lúc này Đại Tù trưởng lại có vẻ do dự.

Sau khi cân nhắc một lúc, hắn mới khẽ thở dài: “Đây là Vương xà Thiên Luân trong thần điện Thiên Luân ở sa mạc.

Cách mỗi một khoảng thời gian, chúng ta sẽ đi hiến tế cho Vương xà Thiên Luân này.

Dâng bé trai, bé gái vào thần điện, để bảo đảm Vương xà Thiên Luân không giáng hình phạt…”

Nói tới đây, những người khác cũng tỏ vẻ bi thương.

Đối với một chủng tộc, việc thờ cúng là chuyện rất trang nghiêm, đồng thời cũng là cam tâm tình nguyện.

Nhưng đối với Ưng tộc, bọn họ hoàn toàn không bằng lòng làm vậy.

Bằng tộc và Én tộc sinh sống trong thế giới này cũng có tâm tình tương tự…

Thần điện ở chỗ sâu trong sa mạc, Vương xà Thiên Luân điều khiển sâu Thiên Luân khắp sa mạc.

Cách mỗi một khoảng thời gian, ba chủng tộc lớn sẽ phải đưa bé trai bé gái vào trong thần điện.

Kết cục của những bé trai bé gái này như thế nào, không cần nói cũng biết.

Vô số năm qua, không có một bé trai, bé gái nào còn sống mà rời khỏi thần điện Thiên Luân.

Bất kỳ chủng tộc nào cũng không muốn đưa con cháu của mình vào trong.

Nhưng mỗi lần như vậy, ba chủng tộc lớn đều cố gắng hết sức để bắt bé trai bé gái đưa vào đó.

Nếu như Đại Bàng tộc đưa mười bé trai bé gái, Ưng tộc bọn họ sẽ muốn đưa nhiều hơn mấy người.

Nếu chủng tộc nào đưa ít bé trai bé gái quá, hoặc đưa thiếu, Vương xà Thiên Luân sẽ trừng phạt…

Trong biển sâu kia có vô số sâu Thiên Luân khổng lồ tồn tại, nếu tự ý thả hơn trăm con ra, có lẽ thành Ưng sẽ bị hủy diệt chỉ trong nháy mắt! Chỉ cần Vương xà Thiên Luân thả tất cả sâu Thiên Luân trong biển sâu ra, hủy diệt cả thế giới cũng khá dễ dàng.

“Thì ra là thế…” La Chinh khẽ gật đầu.

Người trong thế giới này phải dựa vào những cuộc đi săn của đại bàng màu vàng, chim ưng và chim én kia mới có thể sinh tồn.

Chim săn sâu Thiên Luân mới có thể lớn, nhưng loài người lại phải cống nạp những đứa con của mình cho Vương xà Thiên Luân.

Nếu không, bọn họ sẽ bị tiêu diệt, cứ như vậy đã hình thành một vòng tuần hoàn.

Nói cách khác, loài người trong thế giới này sống thực tế là để nuôi dưỡng con Vương xà Thiên Luân kia!

Như vậy con Vương xà Thiên Luân có lẽ chính là chìa khóa để làm chủ ấn ngọc.

“Bình thường bao lâu các ngươi phải cung phụng một lần?” La Chinh lại hỏi.

“Không có thời gian cố định… Có lúc nửa năm một lần, có lúc một tháng một lần” Đại tù trưởng lộ vẻ bi thương.

Đồng thời những người khác trong điện cũng trầm mặc.

Một số người Ưng tộc cũng tỏ ra rất đau buồn.

Những năm gần đây, con cái bọn họ bị đưa vào thần điện không ít, đó đều là cốt nhục thân sinh của bọn họ, câu hỏi của La Chinh đã gợi lên chuyện cũ thương tâm của bọn họ.

“Xin lỗi” La Chinh thấp giọng nói.

Đại Tù trưởng thở dài một hơi: “Nhiều năm như vậy rồi, chúng ta cũng đã quen” Hắn chỉ vào tác phẩm điêu khắc của La Chinh trên bàn, nói: “Vương xà Thiên Luân là thần linh, không thể không thuận theo.

Cung phụng nó cũng là việc chúng ta phải làm để tồn tại! Sa Sa đáng thương của ta, nửa tháng sau cũng phải…”

Vừa nói được một nửa, Đại Tù trưởng lại tỏ vẻ bi thương.

Con gái của ông ta cũng bị chọn để đưa đi cung phụng.

Cô bé tên là Sa Sa kia mới sáu tuổi, còn chưa hoàn toàn hiểu chuyện, cũng không biết những người lớn đang nói gì.

Cô bé vẫn luôn ngồi cạnh Đại Tù trưởng, yên lặng chuyên chú ăn bữa tối của mình.

Nghe thấy cha nhắc tới tên mình, Sa Sa liền khẽ mỉm cười, nở một nụ cười xán lạn với cha.

“Nửa tháng sau sẽ cung phụng?” Trong mắt La Chinh có vẻ bất ngờ.

Đại Tù trưởng gật đầu: “Đúng!”

“Ta có thể tham gia không?” Ánh mắt La Chinh lóe lên.

Đại Tù trưởng kinh ngạc nhìn chằm chằm La Chinh, vẻ mặt có chút cảnh giác.

Mặc dù La Chinh đã giúp bọn họ chữa trị cho một con chim ưng vương, nhưng như vậy không có nghĩa là Ưng tộc bọn họ đã hoàn toàn tin tưởng La Chinh.

Dù sao ông ta cũng không rõ lai lịch của La Chinh thế nào, kể cả cô gái bên cạnh La Chinh kia.

Cho dù là cách ăn mặc hay khí chất thì dường như đều không phải người thuộc thế giới này.

Còn rốt cuộc bọn họ đến từ đâu, những người này cũng không đoán ra.

Thế giới sống nhỏ hẹp tạo nên thế giới quan nhỏ hẹp, cho dù Ưng tộc hay người Bàng tộc thì bọn họ đều không quan tâm đến chân tướng của thế giới này.

Bọn họ chỉ cần người của tộc mình có thể truyền thừa từ thế hệ này đến thế hệ khác là được.

La Chinh hiểu được sắc mặt của Đại Tù trưởng, xem ra có lẽ sẽ bị từ chối, vì thế La Chinh lặng lẽ lấy sáu viên kim đan ngũ chuyển ra khỏi nhẫn tu di.


Chương 1952: Cung phụng

Sau khi lấy những kim đan ngũ chuyển này ra, hương thơm tràn ngập cả đại điệnNhững người Ưng tộc khác chưa từng thấy sự thần kỳ của những viên đan dược này, nhưng Đại Tù trưởng thì đã thấy.

Sau khi Đại Tù trưởng thấy năm viên kim đan màu trắng ngà kia, hô hấp liền trở nên nặng nề.

Các chim ưng vương trong Ưng tộc bọn họ đã chinh chiến nhiều năm, số chết đi không ít, số không thể bay lượn sau khi bị thương còn nhiều hơn, trong đó thậm chí có chim ưng vương Kim Linh và chim ưng vương Huyết Linh là lợi hại nhất!

Năm viên đan dược mà La Chinh lấy ra, có thể giúp chúng khôi phục thực lực của bản thân.

Đối với Ưng tộc, như vậy thực lực được tăng cường rất nhiều.

“Dẫn ta đi, những thứ này là của các ngươi” La Chinh thản nhiên nói.

Đại Tù trưởng có vẻ dao động.

Đần đây xung đột giữa Ưng tộc và Bàng tộc càng lúc càng lớn, hai chủng tộc rất có thể sẽ xảy ra một trận chiến kịch liệt, bọn họ rất cần loại đan dược thần kỳ này.

“Ta đồng ý.

Nhưng những Đại Tù trưởng khác chưa chắc đã đồng ý” Đại Tù trưởng nói.

Ưng tộc vốn được chia thành năm bộ tộc, ngoài thành Ưng ra, còn có bốn bộ tộc khác.

Cho dù vị Đại Tù trưởng này đồng ý thì chưa chắc những Đại Tù trưởng khác sẽ đồng ý.

La Chinh nhíu mày.

Từ manh mối hắn có được hiện tại, thần điện Thiên Luân có lẽ là nơi duy nhất kiểm soát ấn ngọc, hắn không thể không đi!

Nhưng hắn từng đi qua sa mạc kia lâu như vậy, nếu không có người Ưng tộc chỉ dẫn, sợ rằng hắn không thể nào tìm được thần điện…

Nghĩ tới đây, hắn quay đầu nhìn về phía Mục Ngưng.

Trong tay Mục Ngưng đang cầm một chén rượu quý, nghiêng đầu nở một nụ cười châm biếm, nói: “Thì ra ngươi dùng những đan dược này để lấy lòng bọn họ”

Mục Ngưng nghe không hiểu đối thoại giữa La Chinh và những người Ưng tộc này, nhưng nàng nhìn hiểu thần thái và động tác.

Hình như những người Ưng tộc này rất hứng thú với đan dược trị thương, mà La Chinh hẳn là muốn lấy đan dược này để trao đổi gì đó với người Ưng tộc.

Nhìn sắc mặt của La Chinh, người Ưng tộc không hề đồng ý với yêu cầu của hắn.

“Ngươi còn thuốc trị thương nữa không? Cần loại Tái Tạo Đan, cho dù kim đan mấy chuyển cũng được” La Chinh nói.

Dù là kim đan tái tạo nhất chuyển, nhị chuyển thì đều có thể chữa khỏi vết thương của chim ưng vương, hắn chỉ mong có nhiều hơn chút.

“Có, hơn nữa ta còn có không ít” Mục Ngưng khẽ mỉm cười.

“Lấy ra” La Chinh đưa tay ra.

“Dựa vào cái gì?” Mục Ngưng hỏi.

Ánh mắt của La Chinh hơi trầm xuống: “Dựa vào, ta cứu ngươi ba lần!”

Ở trong cấm địa biển Thời Gian, La Chinh đã cứu Mục Ngưng hai lần.

Và ở trong thế giới này, hắn vừa mới thả nàng ra khỏi lồng giam.

Nếu không, không biết nàng ta còn phải đối mặt với số kiếp gì!

“Đó là ngươi tự nguyện cứu ta” Mục Ngưng khẽ cười nói.

La Chinh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt thanh lệ, hoạt bát và có vẻ đắc ý kia của cô gái, uy hiếp: “Đừng ép ta”

Cho dù là ở Thần Vực, Mục Ngưng cũng còn lâu mới là đối thủ của La Chinh.

Huống hồ trong thế giới này, Mục Ngưng không thể sử dụng thần đạo.

Tuy rằng đều là thần cấp thấp, nhưng thực lực của Mục Ngưng và La Chinh có sự chênh lệch khá lớn!

Thấy sắc mặt của La Chinh, Mục Ngưng có vẻ hậm hực.

Sau khi suy nghĩ một chút, nàng kiên định nói: “Ta có thể cho ngươi… Nhưng cho dù ngươi đi đâu, phải dẫn ta theo!”

“Không được” La Chinh lắc đầu.

Hắn không hề tin Mục Ngưng, huống hồ Mục Huyết Dung cũng ở trong thế giới này.

Dẫn Mục Ngưng đi theo sẽ là một mối họa ngầm.

“Vậy thì không cần phải nói nữa” Mục Ngưng khẽ thở dài một hơi, nói: “Có lẽ ta không phải là đối thủ của ngươi, nhưng ta lại có thể phá hủy những đan dược kia chỉ trong nháy mắt” Nói xong cuối cùng nàng ta mỉm cười, dùng ánh mắt khiêu khích nhìn La Chinh.

“Ngươi!” Ánh mắt của La Chinh khẽ run lên.

Lúc này Mục Ngưng bỗng dùng vẻ mặt vô cùng nghiêm túc nói: “Ta thề, ta sẽ không gây thêm phiền phức cho ngươi.

Hơn nữa tỷ tỷ ta muốn giết ngươi, nếu gặp phải tỷ tỷ ta, có lẽ ta… có thể thuyết phục tỷ ấy.

Cho dù ngươi là con của La Tiêu thì cũng không nhất định phải trở thành kẻ địch của Mục gia ta…”

Nghe vậy, trên mặt La Chinh hiện chút cổ quái.

Mặc dù thời gian hắn tiếp xúc với Mục Ngưng không lâu, nhưng cô gái này luôn có biểu hiện của người thông minh, sao bây giờ lại nói ra những lời thiếu suy nghĩ vậy? Trở nên ngây thơ thế này ư?

Người phụ nữ như Mục Huyết Dung hoàn toàn không thể bị thuyết phục.

Nguy cơ của hai gia tộc lớn mà lại chỉ cần dựa vào mấy câu nói của Mục Ngưng là có thể lắng xuống?

Đừng nói Mục Huyết Dung, cho dù là La Chinh cũng không mảy may bị thuyết phục…

Đã thế vẻ mặt Mục Ngưng còn vô cùng nghiêm túc.

“Đồng ý với ta” Mục Ngưng nhìn chằm chằm La Chinh nói.

La Chinh suy tính một lúc lâu, lúc này mới gật đầu, đồng thời nói thêm: “Nhưng ngươi phải nghe theo tất cả sắp xếp của ta”

Mục Ngưng nở nụ cười, vẻ mặt nghiêm túc kia lập tức biến thành biểu cảm của người chiến thắng, sau đó ngón tay dài của nàng khẽ búng một cái, từng viên kim đan nhảy ra khỏi nhẫn tu di của nàng.

Thời gian La Chinh tiến vào Thần Vực chưa được bao lâu, đan dược có được khi còn ở vũ trụ Đại Diễn không thể mang vào Thần Vực.

Trong Thần Vực hắn cũng chẳng thu thập nhiều kim đan, bởi muốn lấy được kim đan thì phải trao đổi với các nhà quyền thế.

Nhưng Mục Ngưng thì khác.

Nàng được sinh ra ở Thần Vực, lớn lên trong nhà quyền thế, đồ dự trữ trong nhẫn tu di phong phú khó mà tưởng tượng nổi!

“Những viên đan dược này đều có thể dùng để trị thương, nhưng dược tính lại khác nhau, hiệu quả cũng không giống nhau” Mục Ngưng nói.

Nàng ta lại lấy ra đủ loại hơn trăm viên kim đan từ trong nhẫn tu di của mình, trong đó có Huyết Mi Tái Tạo Đan nhị chuyển, cũng có Tu Thân Đan lục chuyển.

Một số viên tỏa ra mùi gay mũi, một số lại tỏa ra hương thuốc ngọt ngào.

Những viên kim đan này có lẽ hơi khác biệt về hiệu quả thuốc, nhưng đều có thể chữa trị thân thể của những con chim ưng kia.

Sau khi lấy được kim đan, La Chinh quay đầu nhìn về phía Đại Tù trưởng, nói ngay: “Chỗ đan dược này, đủ để ngươi thuyết phục những Đại Tù trưởng khác?”

Ánh mắt của Đại Tù trưởng dán chặt vào những viên kim đan, thận trọng gật đầu: “Được”

Vì lý do an toàn, La Chinh chỉ đưa mười lăm viên kim đan trong số đó cho Đại Tù trưởng, số đan dược còn lại La Chinh vẫn giữ, sau khi tới thần điện trong sa mạc hắn mới có thể giao cho Tù trưởng của người Ưng tộc.

Trong khoảng thời gian này, La Chinh chỉ đành chờ đợi.

Cũng trong khoảng thời gian này, La Chinh đã hiểu rõ về thế giới này hơn.

Thế giới này không hề lớn, trong sa mạc vô tận ở trung tâm hoàn toàn là thiên hạ của sâu Thiên Luân.

Cũng chỉ có một vùng đất đai xung quanh này thích hợp để sống, tiến ra vùng bên ngoài thì không thể sinh sống được.

Phân tích từ điểm này lại càng đào sâu phán đoán của La Chinh.

Thế giới này hoàn toàn không phải là một khoảng thời không nào đó của Thần Vực, đây chỉ là một khoảng thời không trong ấn ngọc mà thôi.

Nếu phán đoán của các vị đại viên mãn khác cũng giống như hắn, sợ rằng hiện tại đã tiến về phía thần điện Thiên Luân!

Dĩ nhiên, còn có một khả năng khác.

Rất có thể những đại viên mãn kia sớm đã phát hiện ra thần điện Thiên Luân và đã đi vào trong đó trước.

Ấn ngọc này chỉ xuất hiện khi Thời Mi bị đánh chết.

Và đương nhiên, khả năng mà ấn ngọc có cũng liên quan tới thời gian.

Có lẽ vị đại viên mãn của Kiếm tộc kia đã chịu ảnh hưởng của thần điện Thiên Luân nên mới chết trong sa mạc…

“Vèo!”

Một tia sáng màu tím bắn về phía La Chinh.

La Chinh đang ngồi trên đỉnh tòa tháp của thành Ưng.

Hắn không thèm nhìn một cái mà chỉ vung tay lên, bắt lấy tia sáng kia một cách chính xác.

Đó là một loại quả màu tím, to cỡ bàn tay, bề mặt có một lớp vỏ cứng trong suốt, phần thịt bên trong lại trong suốt, tỏa ra mùi thơm thoang thoảng.

“Mau ăn đi!”

Đồng thời, trên đỉnh đầu truyền đến một giọng nói.

La Chinh ngẩng đầu nhìn.

Mục Ngưng đứng trên lưng một con chim ưng vương, từ trên cao nhìn xuống.

Làn da nàng vốn trắng nõn, giờ lại được ánh sáng hoàn hảo chiếu rọi nên trông như tuyết vậy, cộng thêm mái tóc đen như mực, tỏa ra sức sống gần như vô hạn, vẻ đẹp khiến tim người ta phải đập thình thịch.

Sau khi Mục Ngưng phát hiện ra cách La Chinh kết bạn với người Ưng tộc thì cũng lấy ra không ít thứ tốt để mua chuộc họ!

Kết quả, đám người Ưng tộc này phát hiện Mục Ngưng còn hào phóng hơn La Chinh gấp trăm lần.

Từ trong chiếc nhẫn tu di nho nhỏ kia, nàng đã lấy ra thần văn có uy lực kinh người, còn có kim đan và pháp bảo với các công dụng khác nhau…

Chẳng mấy chốc, đãi ngộ của họ dành cho Mục Ngưng đã vượt qua La Chinh.

Người Ưng tộc thậm chí còn đưa tới một con chim ưng vương để Mục Ngưng điều khiển.

Sau khi học qua một chút, Mục Ngưng đã có thể sử dụng cây sáo trúc trong tay để điều khiển con chim ưng vương dưới chân! Trong khoảng thời gian này, nàng điều khiển con chim ưng vương kia du lịch khắp nơi xung quanh thành Ưng, mỗi lần đều mang về một vài thứ và đồ ăn kỳ lạ.

Người đầu tiên nếm thứ thức ăn tươi lại này là La Chinh.

Cũng may La Chinh không sợ độc, nếu không có lẽ đã sớm bị độc phát mà bỏ mạng rồi.

“Hu hu hu…”

Đúng lúc này, cách đó không xa truyền tới một tiếng khóc thương tâm.

Một người phụ nữ Ưng tộc ôm một bé trai đang rơi lệ.

Ngày mai, người Ưng tộc sẽ tập hợp để đi đến thần điện Thiên Luân.

Đến lúc đó, bé trai bé gái dùng để cung phụng sẽ được đưa đi cùng.

Có nghĩa là, bé trai kia sẽ vĩnh viễn rời xa mẹ cậu…

“Vèo!”

Mục Ngưng nhảy từ trên lưng chim ưng vương kia xuống, mũi chân đạp nhẹ, thân hình xoay tròn rồi ngồi xuống bên cạnh La Chinh.

Nhìn vào khuôn mặt hai mẹ con phía dưới, đôi môi hồng khẽ mím lại, trong đôi mắt đã có thêm chút bi thương.

Trước kia, vẻ mặt này rất hiếm thấy trên mặt Mục Ngưng.


Chương 1953: Thần điện

Mục Ngưng giống như đa số các thiên tài trong nhà quyền quý khácKể từ khi ra đời, gần như mỗi khoảng thời gian một nén hương trong cuộc đời đều đã được sắp xếp ổn thỏa.

Nàng khắc khổ tu luyện chẳng kể ngày đêm, lại cực kỳ sùng bái tỷ tỷ của mình, rất ít khi chú ý tới những việc vặt vãnh bên người, một lòng chỉ muốn trở thành Mục Huyết Dung thứ hai của Mục gia.

Mục Ngưng hiếm khi bình tĩnh để tìm hiểu những thứ tốt đẹp khác trên thế giới này.

Mấy ngày qua cũng coi như là một cơ hội nhỏ trong sinh mệnh của nàng.

Nàng cảm thấy thời gian của mình lập tức chậm lại, cũng có những cảm nhận hoàn toàn khác về việc xảy ra bên mình.

“Con rắn kia cũng quá tàn bạo, vì sao nhất định phải lấy bé trai bé gái làm thức ăn?” Mục Ngưng cau mày nói.

La Chinh liếc nhìn Mục Ngưng một cái: “Từ khi nào mà tiểu thư của Mục gia lại đa sầu đa cảm như vậy?”

“Ngươi!” Mục Ngưng hung hăng trừng mắt nhìn La Chinh.

La Chinh bình tĩnh nhìn về phía hai mẹ con kia, thản nhiên nói: “Chuyện như vậy, cho dù là ở Thần Vực hay trong vũ trụ, hầu như ngày nào cũng diễn ra tới nghìn vạn lần.

Xem ra đây là lần đầu tiểu thư Mục gia nhìn thấy nên đương nhiên có cảm giác mới mẻ”

Nghe nói như thế, trong lòng Mục Ngưng khẽ run lên, trong đôi mắt nhìn về phía La Chinh lộ ra vẻ phức tạp.

Tỷ tỷ nói hắn là người nhập cư trái phép, đến từ vũ trụ Đại Diễn.

Từ trong vũ trụ, bước từng bước leo đến Thần Vực, rốt cuộc trong đoạn đường này hắn đã trải qua những gì?

Càng ngày càng tò mò về La Chinh, trong lòng nàng cũng có một cảm giác khác thường.

*Waka là đơn vị duy nhất sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.

Các cơ quan, tổ chức, cá nhân khác sao chép, đăng tải tác phẩm đều là hành vi vi phạm bản quyền.

Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.

Trân trọng!

Ngày thứ hai.

Những đứa trẻ bị chọn từ thành Ưng được đưa lên lưng chim ưng.

Mấy trăm con chim ưng từ thành Ưng bay lên trời.

Dẫn đầu là mười ba con chim ưng vương, La Chinh và Mục Ngưng ngồi trên hai con chim ưng vương khác nhau.

Dưới sự dẫn dắt của Đại Tù trưởng, bọn họ bay lượn về phía tây bắc được một đoạn thì tới một miệng núi hình tròn.

Đó là một ngọn núi lửa không hoạt động, miệng núi lửa đã im lìm suốt trăm nghìn năm qua, hình thành một cái hồ nước đẹp.

Mà ở xung quanh hồ nước này đã có không ít chim ưng hạ xuống, những bộ tộc khác của người Ưng tộc cũng đã đến.

Ưng tộc được chia ra làm năm bộ tộc lớn Khang, Oa, Sào, Lang, Ngô.

Bộ tộc nơi La Chinh và Mục Ngưng đang đứng là bộ tộc Khang thị.

“Sao lại có hai tên người ngoài?” Đại Tù trưởng của bộ tộc Sào thị nhìn chằm chằm La Chinh và Mục Ngưng, nói.

Người ngoài đi vào thế giới này không chỉ có La Chinh và Mục Ngưng.

Ngoài thần đại viên mãn ra vẫn còn những vị thần khác.

Những bộ tộc này rất cảnh giác với người ngoài.

Một số vị thần giống như Mục Ngưng vậy, chỉ cần trái ý là ra tay giết người ngay.

Đương nhiên, điều này khiến những người dân ở đây phải đứng lên phản kháng.

Bộ tộc Sào thị bị hai vị thần tập kích, cuối cùng phải điều động mười một con chim ưng vương trong tộc mới tiêu diệt được hai vị thần kia!

Như vậy đương nhiên bọn họ chẳng có ấn tượng tốt đẹp gì với những vị thần ngoại tộc bỗng nhiên xuất hiện này.

“Bọn họ là bạn của chúng ta” Đại Tù trưởng của bộ tộc Khang thị nói.

“Bọn họ là kẻ địch”

“Không cho phép bọn họ bước vào thần điện Thiên Luân.

Nếu chọc giận con rắn kia, tộc chúng ta đều bị diệt”

Đại Tù trưởng của bốn bộ tộc khác đều phản đối.

Đại Tù trưởng của Khang tộc quay đầu lại liếc nhìn La Chinh.

Đây là chuyện bọn họ đã dự liệu từ trước.

Đợi sau khi La Chinh gật đầu với Đại Tù trưởng, Đại Tù trưởng của Khang tộc dẫn bốn Đại Tù trưởng còn lại sang một bên, lấy những kim đan trong tay ra.

Không lâu sau, mấy vị Đại Tù trưởng kia đã trở lại, nét mặt nhìn về phía La Chinh và Mục Ngưng đã thay đổi.

Những viên kim đan này quá quan trọng với bọn họ.

Dẫn bọn họ tới thần điện Thiên Luân là có thể nhận được những viên kim đan thần kỳ này, cuộc giao dịch này chắc chắn rất có lời.

Các Đại Tù trưởng cũng không nói thêm gì nữa.

Sau đó các Đại Tù trưởng của Ưng tộc không ngừng gào to, tất cả mọi người đều trở lại trên lưng chim ưng.

Theo tiếng thì thầm du dương, tất cả chim ưng đều vỗ cánh bay lên không trung, cảnh tượng rất hùng vĩ…

“Vèo!”

Một con chim ưng vương bay lên đầu đội ngũ chỉ trong nháy mắt.

Đầu của con chim ưng vương này nhỏ hơn những con chim ưng vương khác một chút, phần lông trên cổ lóe lên ánh sáng màu đỏ sẫm.

Khi lướt qua bên người La Chinh, mắt của con chim ưng kia chỉ thản nhiên liếc nhanh qua La Chinh, rồi bay đi!

“Con ưng này thật lợi hại” Mục Ngưng nhìn chằm chằm chim ưng vương nho nhỏ kia và nói.

La Chinh gật đầu.

Mặc dù những con chim ưng vương trưởng thành trong Ưng tộc này đã cho La Chinh uy hiếp không nhỏ, nhưng nếu đánh thật thì La Chinh cũng không quá sợ hãi.

Chỉ là khi đối mặt với con chim ưng vương nhỏ này, La Chinh lại không nắm chắc phần thắng.

Nhưng con chim ưng vương này muốn làm hắn bị thương thì cũng rất khó, chứ nói gì tới chuyện lấy mạng của hắn.

Hơn một nghìn con chim ưng bay lượn trên bầu trời, thỉnh thoảng sẽ truyền đến tiếng ồn ào hoảng sợ của trẻ em.

Năm bộ tộc lớn của Ưng tộc hiến tổng cộng mười bảy đứa trẻ.

Ban đầu, khi những đứa trẻ này cưỡi chim ưng thì cảm thấy vô cùng ngạc nhiên, cũng rất vui vẻ.

Nhưng dần dần chúng đã chán xem phong cảnh nên bắt đầu ầm ĩ.

Vẻ mặt những người đàn ông ở đây đều rất nặng nề.

Cứ cách một khoảng thời gian là lặp lại cảnh tượng sinh ly tử biệt như vậy một lần.

Trong quá trình nghỉ ngơi trên đường, Mục Ngưng thấy một bé trai trong đó cứ kêu khóc không thôi, liều mạng gọi mẹ.

Nàng tiến lên lấy ra một cái gương nhỏ.

Cái gương này có thể biến ra đủ màu sắc, tức khắc hấp dẫn sự chú ý của bé trai.

Đến khi các con chim ưng bay lên một lần nữa, Mục Ngưng dứt khoát ôm bé trai vào lòng, cùng ngồi trên một con chim ưng với nàng.

Mấy canh giờ tiếp theo, bọn họ bay qua vùng núi, sông, hồ, La Chinh lại thấy biển sâu khổng lồ kia!

Những con sâu to lớn kia vẫn lúc nhúc ở trong đó cả như trước, ngày lẫn đêm…

“A! Sao nơi này có sâu lớn đến vậy?” Mặt Mục Ngưng đầy kinh ngạc nhìn xuống phía dưới.

Sau khi vào thế giới này, nàng trực tiếp xuất hiện ở lãnh địa của người Ưng tộc, xem như may mắn hơn La Chinh.

Đương nhiên chính vì vậy nên nàng chưa từng thấy mấy con sâu Thiên Luân này.

Mặc dù hiện tại La Chinh đã có hiểu biết không ít về thế giới này, nhưng hắn cũng hết sức tò mò về lai lịch của những con sâu này.

Những con sâu khổng lồ này, cho dù đặt chúng ở Thần Vực thì cũng là một loài thú dữ không thể khinh thường.

Nước cạn khó nuôi giao long, đồng bằng khó giữ mãnh hổ.

Theo lý thuyết, trong thế giới như vậy tồn tại một hai con sâu lớn như thế cũng đã đạt đến giới hạn rồi.

Nhưng trong biển sâu này hình như phải có tới nghìn, chục nghìn con sâu Thiên Luân to lớn tụ tập, đương nhiên điều này khiến người ta cảm thấy khó hiểu.

Sau khi lướt qua biển sâu chính là vùng khe núi giống như vết sẹo trên mặt đất.

Qua khe núi chính là vùng sa mạc rộng lớn kia.

Thể lực của chim ưng cũng có hạn, liên tục bay suốt hai ba canh giờ thì chắc chắn phải dừng lại nghỉ một lát.

Người Ưng tộc thường xuyên đi trong sa mạc Mục Ưng, đương nhiên rất quen thuộc tuyến đường này.

Đi đi dừng dừng mất hai ngày hai đêm, cuối cùng mọi người đã thấy một tòa thành màu nâu vàng hiện ra trên sa mạc trơ trụi.

Xem ra nơi đó từng là một tòa thành, sau nhiều năm tháng, tòa thành này gần như đã sụp đổ, chỉ để lại bức tường trơ trụi quật cường sừng sững không ngã, bị bão cát dội rửa quanh năm suốt tháng.

Mà ở trung tâm tòa thành này có một đàn tế to lớn, phía sau đàn tế là một đại điện nguy nga.

Các Tù trưởng gọi đám chim ưng về.

Chúng sà xuống, thu cánh, dừng lại ở phía dưới tế đàn.

La Chinh nhảy từ trên lưng chim ưng xuống, ngẩng đầu nhìn về phía đàn tế này.

Ở trung tâm đàn tế, một pho tượng rắn đen lớn khổng lồ được đặt trên bàn.

Bề ngoài con rắn đen lớn giống như đúc với con rắn nhỏ trên ấn ngọc!

“Là con rắn kia” Mục Ngưng theo sát ở phía sau La Chinh nói.

“Vương xà Thiên Luân” La Chinh gật đầu, người Ưng tộc gọi con rắn này như vậy.

Các Tù trưởng và những người Ưng tộc khác cũng nhảy xuống khỏi lưng chim ưng, sau đó bế những đứa bé kia xuống.

Những đứa bé này khóc sướt mướt đòi mẹ, náo loạn suốt dọc đường đi.

Bây giờ đã mệt mỏi, nên cả đám đều ngã trái ngã phải mà ngủ, trên khuôn mặt nhỏ nhắn ngây thơ lộ vẻ bình yên.

Chúng không hề biết số phận bản thân sẽ phải đối mặt sắp tới!

Mục Ngưng nhìn khuôn mặt ngây thơ của bé trai đang ngủ say trong lòng, trong mắt có vẻ không đành lòng, khẽ nói: “Không có cách cứu những đứa trẻ này sao?”

“Tới đâu hay tới đó” La Chinh thản nhiên đáp lại.

Hắn hoàn toàn không biết Vương xà Thiên Luân này là loại thú hung dữ tới mức nào.

Nếu con thú hung dữ trong ấn ngọc này mạnh như con Thời Mi khi đó, đừng nói hắn không cứu được, cho dù là những đại viên mãn kia có đến đây thì cũng vô dụng.

Đúng lúc này, trên bầu trời truyền đến một tiếng chim hót “líu lo”.

Một đám mây ngũ sắc ở chân trời phía xa bay tới.

Cẩn thận phân biệt thì những đám mây ngũ sắc kia được tạo thành từ những con chim nhỏ nhiều màu sắc giống như bàn tay, một số người đứng trên những con chim nhỏ nhiều màu sắc kia.

“Là Én tộc đến” Đại Tù trưởng nói.

Cùng lúc đó, La Chinh cũng để ý đến ba vị thần đại viên mãn đứng sừng sững trong đám mây ngũ sắc kia.


Chương 1954: Cơ hội của Mục Huyết Dung.

“Chiếp chiếp chiếp chiếp…”Khi những con chim này cất tiếng kêu, đám mây ngũ sắc do chúng tạo thành cũng từ từ hạ xuống.

Các thành viên trong Én tộc cũng mang tới vài đứa trẻ để cúng tế Vương xà.

Mặc dù Én tộc không chiến đấu đến cùng với người Ưng tộc, nhưng cả ba tộc trong thế giới này đều không hòa thuận với nhau.

Những thành viên của Én tộc không hề khách khí với Ưng tộc, chỉ tập trung tại một chỗ cách đó không xa, nhìn qua bên này với ánh mắt lãnh đạm.

Thế nhưng ba vị thần đại viên mãn trong Én tộc thì ngược lại, họ bắt đầu chú ý tới La Chinh và Mục Ngưng, trên mặt cũng có vẻ bất ngờ.

“Đây không phải chính là cô con gái nhỏ nhà họ Mục hay sao? Sao lại có thể tiến vào nơi này được?” Người vừa lên tiếng lúc này chính là một thanh niên da đen, tên là Hách Triền, xuất thân từ gia tộc Huyền Nguyệt, một trong ba đại thế lực của lầu Thiên Hồn.

Gia tộc Huyền Nguyệt không cùng một phe với nhà họ Mục, khi nghe thấy vậy, trong mắt Mục Ngưng lập tức lộ ra một tia cảnh giác, nàng gật đầu nói: “Các ngươi có thể tới thì chúng ta đương nhiên cũng có thể!”

Hách Triền cười nhạt: “Thân là một vị thần mà cũng dám chạy lung tung trong thế giới này, lại còn có thể tiến vào lầu Thiên Hồn, thật khiến người ta phải ngạc nhiên!”

Mục Ngưng không lên tiếng, hiện tại nàng thậm chí còn chưa thể khống chế được ấn ngọc.

Nàng đang suy nghĩ xem làm cách nào để những đứa trẻ này không bị Vương xà ăn thịt.

La Chinh ở bên cạnh vẫn luôn giữ yên lặng, những vị thần đại viên mãn này có thể tìm được đến nơi đây thông qua Én tộc thì có lẽ hắn đã đoán đúng.

Điểm mấu chốt của ấn ngọc này chính là ở trong thần điện Thiên Luân đây.

Khi mọi người đã chờ đợi được một lúc, phía chân trời lại một lần nữa truyền tới từng tiếng kêu lớn.

“Kéc, kéc…”

Sau đó từ phía chân trời có một đám mây màu vàng lao tới.

Đó là một đám đại bàng màu vàng!

Tốc độ của những con đại bàng màu vàng này cực kỳ nhanh, chỉ trong chớp mắt nó đã đến gần và đáp xuống một bên cạnh đàn tế.

Những năm qua Én tộc rất ít khi trêu chọc Ưng tộc và Đại Bàng tộc, cho nên oán khí giữa hai tộc này cũng không quá lớn.

Thế nhưng Đại Bàng tộc và Ưng tộc thì khác.

Từ trước tới nay hai tộc vẫn luôn có không ít xung đột.

Một thời gian trước, Oa thị của Ưng tộc đã phái tám con chim ưng vương và hơn trăm con chim ưng khác, giết sạch một thôn của Đại Bàng tộc để trả thù.

Mà Đại Bàng tộc cũng dẫn không ít những con đại bàng màu vàng khác đi tiêu diệt các thành viên của Ưng tộc.

Trước đó La Chinh cũng đã nhìn thấy những con chim ưng bị con đại bàng màu vàng tập kích.

Hóa ra đó cũng là để trả thù.

Kẻ thù gặp mặt thể nào cũng sẽ đỏ con mắt, huống chi hai tộc này đã có mối ân oán sâu nặng nhiều đời.

Sau khi những con đại bàng màu vàng kia đáp xuống, chúng phát ra những tiếng kêu chói tai về phía La Chinh cùng với đám chim ưng.

“Kéc…”

Bị những con đại bàng màu vàng khiêu khích, những con chim ưng vương trong tộc cũng không chịu yếu thế.

“U…”

Các con chim ưng vương cũng đáp lại bằng những tiếng kêu cao vút.

Đám chim này cứ lần lượt vang lên những tiếng kêu khiêu khích lẫn nhau.

Trong cuộc chiến khiêu khích này, những đứa trẻ đang ngủ say kia cũng bị đánh thức, những cái miệng nhỏ bắt đầu ngoạc ra, khóc lớn, khiến cho nơi này lập tức trở nên vô cùng ồn ào.

“Ngoan ngoan ngoan, đừng khóc” Mục Ngưng ôm đứa trẻ đang khóc trong lòng, nàng vừa dỗ dành, vừa dùng ánh mắt tức giận nhìn về phía những con đại bàng màu vàng kia.

Mặc dù thành viên của Ưng tộc vẫn trừng mắt nhìn, nhưng chúng vẫn luôn giữ kiềm chế.

Nơi này dù sao vẫn là địa bàn của Vương xà Thiên Luân, ai dám chọc giận vị vua này chỉ sợ ngày tháng sau này sẽ không được yên ổn.

Ngay lúc này, trên lưng của những con đại bàng màu vàng kia lại có mấy bóng người nhảy xuống.

Khi La Chinh nhìn thấy người cầm đầu kia, ánh mắt hắn khẽ trầm xuống, “Mục Huyết Dung”.

Thế nhưng Mục Ngưng bên cạnh La Chinh thì lại tỏ ra vô cùng vui sướng, vô cùng mừng rỡ kêu lên: “Tỷ tỷ!”

Mục Huyết Dung vốn cũng chưa chú ý đến Mục Ngưng, nàng không biết muội muội của mình có thể đi theo đến nơi này.

Trong mắt nàng, những thổ dân này chẳng qua cũng chỉ như những con kiến mà thôi.

Sau khi nàng, Đường Vãn và đám người Phương Hận Thiểu tiến vào nơi này, bọn họ nhanh chóng tìm được mấu chốt của vấn đề, đồng thời đưa ra kết luận giống hệt La Chinh.

Nếu muốn khống chế ấn ngọc trong tay thì nhất định phải tiến vào được thần điện Thiên Luân.

Không phải chỉ có mỗi bọn họ, những vị thần đại viên mãn khác cũng có suy nghĩ giống y như vậy.

Nhưng ngay cả khi bọn họ có thể tìm được thần điện Thiên Luân thì họ cũng không có cách nào để tiến vào trong đó được.

Hai vị thần đại viên mãn trong số họ đã phải trả một cái giá đắt, thậm chí ngay cả Đông Phương Thái Thanh cũng đã bị thương nặng.

Bất đắc dĩ, bọn họ buộc phải tìm một giải giáp khác.

Sau khi thăm dò thế giới này, sự lựa chọn tốt nhất đó chính là gia nhập Đại Bàng tộc.

Dĩ nhiên, với thực lực của những vị thần đại viên mãn này, quá trình gia nhập Đại Bàng tộc của bọn họ cũng không khác của La Chinh là mấy.

Cho dù bọn họ không thể sử dụng được đạo uẩn thì tuyệt đối cũng không thể đối kháng lại được với những thành viên của Đại Bàng tộc.

Sau khi ở Đại Bàng tộc chờ đợi vài ngày, cuối cùng bọn họ cũng đã chờ được đến ngày cung phụng.

Hôm nay, họ đến thần điện Thiên Luân chỉ để chờ sự xuất hiện của Vương xà Thiên Luân.

Thế nhưng Mục Huyết Dung không ngờ sẽ gặp muội muội của mình ở nơi này.

“Mục Ngưng! Sao muội lại ở nơi này?” Sắc mặt Mục Huyết Dung cả kinh.

Nàng vừa dứt lời, lập tức phát hiện La Chinh cũng ở ngay bên cạnh, ánh mắt sắc bén nhanh chóng lóe lên một tia đỏ như máu, khóe miệng hiện ra một nụ cười nhạt: “Hay cho tên nhóc này, ngươi dám tiến vào nơi này thì đúng là tự tìm đường chết! Hôm nay ta xem còn ai có thể bảo vệ được ngươi!”

Vừa dứt lời, nàng hóa thành một luồng sáng màu đỏ lao nhanh về phía La Chinh.

Đối với chuyện giết chết La Chinh, nhận thức của Mục Huyết Dung vô cùng rõ ràng.

Chỉ cần có bất kỳ cơ hội nào, nàng nhất định sẽ ra tay quyết đoán.

Lúc trước Đông Phương Thái Thanh ở trước mặt nàng che chở cho La Chinh, mà nàng lại không tiện ra tay với ông ta.

Nhưng lần này Đông Phương Thái Thanh đã bị thương khi liên thủ để xông vào thần điện Thiên Luân, bây giờ hắn còn đang chữa trị trong Đại Bàng tộc, những vị thần đại viên mãn khác hẳn là cũng không dám ngăn cản nàng!

“Tỷ tỷ!”

Mục Ngưng thấy vậy thì vô cùng lo lắng, đặt nhẹ thằng bé xuống đất, nhanh chóng chắn trước người La Chinh!

Cũng trong lúc đó, thân hình La Chinh bỗng lóe lên, lùi nhanh về phía sau.

Tâm niệm vừa động, bộ quần áo đồng tâm cũng nhanh chóng được sử dụng, hóa thành một tấm màng bao bọc lấy toàn thân, đồng thời bên trong cơ thế hắn cũng bắt đầu tích tụ sức mạnh.

Hắn suy tính được những vị thần đại viên mãn có thể cũng sẽ đến, nên dĩ nhiên Mục Huyết Dung cũng nằm trong số đó.

Có thể chỉ cần Đông Phương Thái Thanh còn ở chỗ này thì chắc chắn Mục Huyết Dung sẽ không tùy tiện ra tay.

Dù sao thì Đông Phương Thái Thanh cũng đã cảnh cáo trước rồi.

Thế nhưng La Chinh không ngờ Đông Phương Thái Thanh lại bị thương nặng, không thể tới đây cùng với đám người Mục Huyết Dung.

“Thật phiền toái!” La Chinh khẽ nghiến răng.

Tốc độ lui về sau của hắn đã nhanh lắm rồi, thế nhưng luồng sáng đỏ của Mục Huyết Dung còn lao đến nhanh hơn.

Trong nháy mắt, nàng ta đã tiếp cận được La Chinh, năm ngón tay thon dài hóa thành móng vuốt sắc nhọn, nắm lấy La Chinh.

“Xẹt!”

Một tiếng chói tai truyền đến.

Nếu là trong Thần Vực, La Chinh bị Mục Huyết Dung nắm lên như vậy thì có lẽ đã tan xương nát thịt!

Một vị thần cấp thấp không thể chống đỡ được một kích toàn lực của thần đại viên mãn, cho dù cộng thêm cả bộ quần áo đồng tâm trên người La Chinh thì cũng không thể nào chống đỡ được.

Nhưng ở thế giới này, tất cả thần đạo đều không tồn tại, cũng không thể vận dụng đạo uẩn.

Thần đạo Tuyệt Sát mạnh mẽ nhất của Mục Huyết Dung cũng không thể nào ngưng tụ được.

Một cái nắm này của nàng chẳng qua chỉ rút sức mạnh của chín ngôi sao trong cơ thể ra, bộc phát một sức mạnh to lớn mà thôi.

Sức mạnh này khó có thể xuyên qua được quần áo đồng tâm, cho dù là có thể xuyên qua thì độ mạnh cũng sẽ giảm nhiều, chỉ dựa vào thân thể của La Chinh cũng có thể chịu đựng được!

Sau khi chú ý đến tấm màng mỏng kỳ lạ trên người La Chinh, trong mắt Mục Huyết Dung lóe lên một tia kinh ngạc.

Hai tay phía dưới mở ra, tay trái và tay phải xuất hiện thêm một thanh kiếm ngắn và một cái đao lưỡi cong: “Cho đù trên người ngươi có bảo vật gì thì ta cũng có thể xé xác được ngươi!”

Vừa dứt lời, nàng bước ra một bước, bóng người đã rất mơ hồ, đuổi theo La Chinh với tốc độ cực nhanh.

La Chinh không thể không lùi về phía sau, sắc mặt hắn dần khôi phục lại vẻ bình tĩnh.

Mục Huyết Dung mất đi sự trợ giúp của thần đạo nên cũng không còn đáng sợ như trước nữa.

Ở phương diện tốc độ, có lẽ nàng đã vượt xa La Chinh.

Nhưng nếu chỉ đọ về sức mạnh thuần túy, La Chinh chưa chắc đã phải sợ nàng ta.

“Nếu đã như vậy…”

La Chinh vừa suy nghĩ thoáng qua, trọng kiếm đại thiên chớp mắt đã xuất hiện trong tay hắn, nhưng dưới phản kích của hắn, hắn bỗng thấy một thân hình lướt qua.

Bởi vì La Chinh tránh né, Mục Huyết Dung đã chạy quanh thành một vòng lớn.

Không ngờ lúc này Mục Ngưng lại cắt ngang qua, chắn trước mặt Mục Huyết Dung.

“Tỷ tỷ!”

“Cút ngay!”

Mục Huyết Dung bị Mục Ngưng ngăn cản, lập tức nổi giận, nàng không ngờ muội muội mình lại có hành động như thế.

Nàng đang nóng vội muốn giết chết La Chinh, nào còn để ý đến Mục Ngưng nữa?

Thế nên nàng ra tay hất thẳng Mục Ngưng xuống đất.

Nhưng trăm triệu lần nàng cũng không thể nghĩ tới, sau khi hất Mục Ngưng xuống đất, đối diện lập tức truyền đến một tiếng thét.

La Chinh không chỉ không chạy trốn, ngược lại hai tay hắn cầm trọng kiếm, chém về phía đầu nàng.


Chương 1955: Giải quyết nhanh gọn

La Chinh đã lựa chọn đánh với một vị thần đại viên mãn thì tất nhiên cũng ôm tâm lý đập nồi dìm thuyền** Đập nồi dìm thuyền: tâm lý quyết đánh đến cùng, không còn đường lui.

Dựa theo tích Hạng Vũ đem quân đi đánh Cự Lộc, sau khi qua sông thì dìm hết thuyền, đập vỡ nồi niêu để binh sĩ thấy không có đường lui, phải quyết tâm đánh thắng.

Một chém nặng nề trở mình này, La Chinh cũng dốc hết toàn lực, vận chuyển nguồn sức mạnh đến cực hạn mà bản thân có thể chịu đựng!

Ở trong thế giới này, La Chinh không thể sử dụng đạo uẩn, đương nhiên không thể kết hợp với thần đạo Đoạn Tình.

Nhưng chỉ dùng kiếm pháp thì hắn cũng không yếu hơn Mục Huyết Dung, vả lại nàng ta cũng không thể sử dụng thần đạo.

Sức mạnh ẩn chứa trong một kiếm này cực kỳ đáng sợ, mũi kiếm vừa dày vừa nặng lướt qua trên không trung, tạo thành một luồng uy áp nặng nề, chém về phía trước mặt Mục Huyết Dung!

Mục Huyết Dung hừ lạnh một tiếng, tỏ vẻ khinh thường.

Nàng khẽ lật cánh tay trái gần như theo phản xạ có điều kiện, sau đó giơ cánh tay phải lên.

“Keng!”

Kiếm ngắn và đao cong của nàng đã đỡ được trọng kiếm Đại Thiên ở giữa không trung!

Nhưng chỉ giằng co được nửa nhịp thở, vẻ mặt Mục Huyết Dung đột nhiên thay đổi.

Nàng cảm thấy trên thân thanh trọng kiếm kia truyền tới sức mạnh gần như không thể chống đỡ được.

Trong khoảnh khắc đó, hai cánh tay nàng nặng trĩu, cả người nhanh chóng hạ xuống, hai chân bị chôn vùi trong cát vàng.

Bất đắc dĩ, nàng chỉ có thể rút thanh đao cong và kiếm ngắn ra.

Nhưng ngay trong nháy mắt nàng rút đao và kiếm ra thì đã mở ra sơ hở.

La Chinh bắt lấy cơ hội này mà tiếp tục lấn tới.

Sau khi trọng kiếm Đại Thiên vừa mới chém thẳng, hắn thuận thế vẩy lên, đâm về phía trước mặt Mục Huyết Dung!

Thanh trọng kiếm này nặng, thiên về bổ chém, không hề giỏi về sử dụng đâm kiếm.

Nhưng trong tình hình này, Mục Huyết Dung lại khó mà đỡ được chiêu này, chỉ có thể lùi về phía sau.

La Chinh đâu có dễ dàng buông tha cho Mục Huyết Dung như vậy?

Mục Huyết Dung lùi về phía sau với tốc độ cực nhanh, vẽ ra một đường chỉ ở trên sa mạc.

Mà gót chân La Chinh cũng đột nhiên bộc phát ra sức mạnh to lớn.

Cát bụi văng khắp nơi, từ dưới chân hắn nổ tung thành một cái hố lớn.

Nhờ vào sức mạnh khổng lồ, hắn cũng hóa thành một mũi tên sắc bén mà bắn đi.

Giờ phút này, tốc độ của hắn không kém Mục Huyết Dung chút nào.

“Được voi đòi tiên!”

Đừng nói một tên thần cấp thấp, cho dù là một số đại viên mãn có thực lực tương đối yếu thì cũng hiếm khi lọt được vào mắt Mục Huyết Dung.

Cũng chỉ có năm sáu vị đại viên mãn trong nhà quyền thế có thể chống lại nàng mà thôi!

Cô gái kiêu ngạo như nàng lại bị một tên thần cấp thấp dồn ép như thế này, nỗi sỉ nhục lớn đến chừng nào?

Cho dù nàng không thể dùng thần đạo, chỉ dùng chiêu thức và sức mạnh thì chắc chắn cũng có thể chế ngự được tên nhóc này!

Sau khi lùi về phía sau chừng mười trượng, nàng đột nhiên hạ thấp thân mình, thanh kiếm ngắn quấn lên trọng kiếm Đại Thiên, khều nhẹ.

Nàng định dùng kiếm pháp huyền ảo linh hoạt để đoạt lấy trọng kiếm của La Chinh, sau đó lại sử dụng đao cong để chém đầu La Chinh một lần nữa.

Trong cuộc đối đầu giữa thần với thần, võ kỹ và thân pháp hoàn toàn không thể quyết định thắng bại, cho nên các thần không hề quá chú trọng.

Dù vậy, thân pháp và võ kỹ vẫn được các vị thần của những nhà quyền thế lớn tu luyện, hơn nữa cũng tu luyện tới cấp bậc cao như trước.

Ở một vài thời điểm nào đó, việc này thường có thể phát huy được hiệu quả cực lớn, ví dụ như tình huống bây giờ!

Tuy sức mạnh của La Chinh rất lớn, nhưng lại dễ dàng bị Mục Huyết Dung dẫn dắt, trong lòng nàng ta hơi đắc ý.

Nhưng vẻ đắc ý của nàng ta chỉ kéo dài trong chốc lát.

Mục Huyết Dung không hề biết, thế yếu của La Chinh vừa vặn là thần đạo.

Hắn vẫn luôn không dám dùng thần đạo Đoạn Tình mà hắn chủ tu, khi tới thế giới này thì lại càng không thể sử dụng.

Nhưng nếu chỉ luận về chiêu kiếm, hắn cũng không thua kém bất kỳ kẻ nào, kể cả Mục Huyết Dung.

Trọng kiếm Đại Thiên vừa mới bị Mục Huyết Dung dẫn dắt kéo đi, thanh kiếm vừa dày vừa nặng thuận thế mà rung, sau đó lại trở về điểm ban đầu vô cùng chính xác, nó vẫn chỉ vào đầu Mục Huyết Dung như trước.

Nếu Mục Huyết Dung cố chấp không muốn xông lên, đao cong của nàng còn chưa chạm tới La Chinh thì có lẽ mũi kiếm đã xuyên qua đầu nàng rồi!

Mục Huyết Dung vốn đã chuẩn bị thế tấn công, nhưng lại bị La Chinh dùng trọng kiếm Đại Thiên dễ dàng hóa giải chỉ bằng một ngón tay.

Sau khi nàng nhanh chóng dừng lại, còn phải tránh đòn tấn công của La Chinh, thế nên khó chịu không nói nên lời.

Nàng rất không phục.

Sau khi tránh được mũi kiếm của La Chinh, thân hình quay lại, thay đổi chiêu thức mà đánh qua.

Không ngờ La Chinh vẫn cầm trọng kiếm Đại Thiên trong tay, tùy ý đưa ra đỡ.

Hắn đỡ cứ như đã hoàn toàn nhìn thấu Mục Huyết Dung, khiến nàng ta rơi vào tình cảnh tiến thoái lưỡng nan!

Một lần, hai lần, ba lần…

Liên tiếp mấy lần, La Chinh giống như một tên cường giả bình tĩnh, trêu đùa khiến Mục Huyết Dung phải thở hổn hển.

Giờ phút này, Mục Huyết Dung cũng cảm thấy bản thân muốn phát điên.

Đám người Phương Hận Thiếu, Đường Vãn khoanh tay đứng trên cát nóng bỏng mà nhìn.

Bọn họ không ra tay mà chỉ mang tâm trạng xem cuộc vui.

“Không ngờ tên nhóc họ La này lại có thể dùng chiêu kiếm để chống lại Mục Huyết Dung?” Khuôn mặt Đường Vãn đầy vẻ bất ngờ.

Có lẽ các vị thần đại viên mãn không hề ỷ lại vào mấy “chiêu thức” vụn vặt này.

Nhưng có thể lu luyện đến thần đại viên mãn, thì có mấy ai kém? Cho dù có kém đến đâu thì cũng không thể kém hơn một tên thần cấp thấp!

“Kiếm pháp rất huyền diệu, lấy một kiếm phá nhiều kiếm.

Mục Huyết Dung nói không sai, khả năng tên nhóc này đến từ vũ trụ rất lớn” Phương Hận Thiếu thản nhiên nói.

Võ giả có thể ra khỏi vũ trụ thì thiên phú thường sẽ không kém.

Có thể nói, những người này dựa vào năng lực của bản thân để trở thành “sinh linh trung cấp”.

Những người này vào bất kỳ một nhà quyền thế nào cũng rất được yêu thích.

Nhưng đám người Phương Hận Thiếu ít nhiều đều có chút khinh thường những “sinh linh thứ cấp” đi ra khỏi vũ trụ.

Những sinh linh thứ cấp này có một tật xấu chung, đó là quá mức coi trọng “thuật”.

Như chiêu kiếm, võ kỹ, thân pháp, vân vân… Những võ kỹ này chỉ có thể được coi như là “thuật”

Mà trên thực tế, “đạo” quan trọng hơn “thuật”, cũng lợi hại hơn thuật nhiều.

Đạo trong Thần Vực đương nhiên là nói tới ba nghìn thần đạo.

Những sinh linh thứ cấp ở vũ trụ bình thường đều dùng thuật là chính.

Trong những sinh linh thứ cấp tiến vào Thần Vực, không ít người vẫn sa vào thuật, đây là bỏ gốc lấy ngọn.

Các thần dân trong Thần Vực có nhiều cơ hội tiếp xúc với thần đạo hơn sinh linh thứ cấp, đương nhiên bọn họ không quá chú trọng về việc lĩnh ngộ võ kỹ.

Cho nên khi La Chinh vừa mới tiến vào Thần Vực, hắn thấy các võ kỹ mà những thần dân kia tu luyện đều vô cùng tệ hại…

Mục Huyết Dung và La Chinh đang giằng co chiến đấu thì các Tù trưởng của Én tộc, Ưng tộc và Bàng tộc liền lo lắng.

Ba tộc bọn họ đã sống cùng Vương xà Thiên Luân nhiều năm như vậy, biết rõ tập tính của nó.

Tính tình của con súc sinh kia rất bất ổn, chỉ cần hơi có vẻ bất kính một chút thôi thì đã chọc giận nó rồi, không lâu sau nó sẽ thả ra một hai con sâu Thiên Luân lớn, đi tàn sát bừa bãi khắp nơi.

Ba tộc này đều hận Vương xà Thiên Luân tới thấu xương, thế nhưng Vương xà Thiên Luân lại gần như kiểm soát tính mạng của tất cả mọi người trong thế giới này.

Ở trước thần điện Thiên Luân, bọn họ cũng chỉ có thể duy trì vẻ cung kính tuyệt đối.

Một người trong Bàng tộc thật sự không nhịn được, chạy tới dùng ngôn ngữ của Bàng tộc nói với Phương Hận Thiếu một hồi.

Trong đám thần đại viên mãn bọn họ, cũng chỉ có Phương Hận Thiếu thông thạo ngôn ngữ Bàng tộc.

Sau khi nghe thấy lời người Bàng tộc kia, Phương Hận Thiếu khẽ cau mày.

Người Bàng tộc này nói, Vương xà Thiên Luân trời sinh đã có tính đa nghi, vô cùng cẩn thận, nhỡ kinh động đến nó thì sợ rằng sẽ không hiện thân để lấy cống phẩm.

Bởi vì tranh chấp giữa Mục Huyết Dung và La Chinh làm hỏng việc, khó tránh mất nhiều hơn được!

Nghĩ tới đây, Phương Hận Thiếu liền bước nhanh về phía Mục Huyết Dung.

Thân hình Mục Huyết Dung như một con thoi màu đỏ tươi, quay xung quanh La Chinh, không ngừng tuần tra, tìm kiếm điểm sơ hở của hắn.

Tốc độ của nàng vẫn chiếm ưu thế tuyệt đối như trước, nhưng trong mỗi nháy mắt nàng phát động tấn công, thanh trọng kiếm lơ lửng bất định kia của La Chinh luôn chờ nàng đánh tới, đợi đến lúc nàng mệt mỏi thì sẽ tấn công.

Đến lúc ấy, nàng chỉ có thể cắn răng lùi về phía sau.

Lần này, Mục Huyết Dung vừa mới định xông lên thì Phương Hận Thiếu đã dùng tốc độ nhanh hơn nắm lấy cổ tay nàng, cứng rắn kéo nàng trở lại!

“Ngươi làm gì?” Khuôn mặt Mục Huyết Dung đầy vẻ tức giận, bực tức trách mắng Phương Hận Thiếu.

“Ngươi chiến đấu với tên nhóc kia ở chỗ này, sợ là sẽ kinh động tới thứ kia” Phương Hận Thiếu chỉ chỉ vào pho tượng Vương xà Thiên Luân to lớn.

Mục Huyết Dung đã quyết tâm muốn đánh chết La Chinh nên lạnh lùng nói: “Nếu đã như vậy, vì sao các ngươi không giúp? Các ngươi sợ Đông Phương Thái Thanh sẽ gây rắc rối cho các ngươi?”

Nghe thấy lời này, Phương Hận Thiếu nhìn La Chinh một cái: “Nói cũng đúng”

Đám Phương Hận Thiếu, Đường Vãn không hề quan tâm đến chuyện sống chết của La Chinh, chỉ cần Mục Huyết Dung đừng nổi điên làm ầm ĩ lên là được.

Tuy La Chinh dựa vào ưu thế của bản thân, thể hiện ra thực lực không tồi trong thế giới này, nhưng mấy vị thần đại viên mãn ra tay cùng một lúc thì chút thực lực mà La Chinh thể hiện ra kia cũng không đáng nhắc tới.

Nghe vậy, La Chinh thầm hoảng sợ.

Ngón giữa và ngón áp út đã hơi cong lên.

Trên hai ngón tay của tên đại viên mãn kia đeo nhẫn của Kiếm tộc, nếu như những đại viên mãn này thật sự định cùng tiến lên, sợ rằng hắn chỉ có thể chọn liều mạng.

“Giúp ngươi xử lý tên nhóc này nhanh hơn một chút, nhưng đổi lại, khi về đảo nổi ngươi phải cho ta chút lợi lộc” Đường Vãn cũng vác cây đao lớn kia đi chậm tới.

Ba vị thần đại viên mãn bao vây, muốn nhanh chóng giải quyết La Chinh.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
bộ này chương viết siêu chậm :Z . Mới check bên họ đâu đó khoảng hơn 17 chương mới thui bạn à ^^
https://audiosite.net
Mới check bộ này thiếu 1k chương :Z đã liên hệ cac CTV nhé hoàng anh ^^
https://audiosite.net
Mình sẽ ? CTV nhé bạn :)
https://audiosite.net
Chính xác thưa bạn ^^! - Bên TG họ nói sẽ ra phần 2 nhé bạn :) nên để cái kết mở đó bạn :D
https://audiosite.net
Dtu230 1 ngày trước
Truyện đến tập 138 hết chưa ad
https://audiosite.net
Bùi Thành Linh 2 ngày trước
Giọng đọc 2 còn ra không vậy ad
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 3 ngày trước
Ra thêm đi ad
https://audiosite.net
Saner 6 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Anh 6 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 tuần trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box