1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Bách Luyện Thành Thần
  4. Tập 390 : Biển sâu (c1946-c1950)

[Dịch] Bách Luyện Thành Thần

Tập 390 : Biển sâu (c1946-c1950)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1946: Biển sâu

La chinh cảnh giác quan sát xung quanh.

Hắn xác định không có gì nguy hiểmSau đó hắn chắp tay lạy một cái trước bộ hài cốt rồi lên tiếng: “Tiền bối dẫn ta đến nơi này, chắc chắn có điều gì đó khác thường! Sợ là La mỗ phải đắc tội rồi”

Hắn vốn không có thù oán gì với vị thần đại viên mãn Kiếm tộc này.

Bây giờ động chạm đến hài cốt của người này, tự nhiên hắn cũng cảm thấy vô cùng áy náy.

Đây là sự tôn trọng tối thiểu đối với người đã chết.

Huống hồ, đối phương còn là một vị thần đại viên mãn.

Cực Ác lão nhân thấy hành động này của La Chinh thì chỉ có thể lắc đầu.

Với phong cách làm việc của ông, chắc hẳn ông sẽ trực tiếp thu hết bộ hài cốt này lại, làm gì chú ý nhiều đến vậy?

Sau đó La Chinh lấy ba chiếc nhẫn ra khỏi tay bộ hài cốt.

Hắn cầm nó, xoay tròn trong lòng bàn tay hết lần này đến lần khác để quan sát.

Thế nhưng sau khi tìm hiểu một lúc lâu, hắn vẫn chưa thể tìm ra manh mối nào.

Cuối cùng, hắn rút một luồng khí hỗn độn ra, rót vào trong một chiếc nhẫn.

Sau khi khí hỗn độn được đưa vào, chiếc nhẫn lập tức tỏa ra một ánh sáng màu trắng, đồng thời cũng trở nên nóng bỏng lạ thường.

“Không ổn!”

La Chinh vội vã ném nhanh chiếc nhẫn kia đi.

Chiếc nhẫn kia xoay tròn trên không trung, nhanh chóng mở ra, hóa thành một thanh trường kiếm nhỏ, sau đó tiếp tục biến lớn!

Trong nháy mắt, nó đã biến thành một thanh kiếm bạc khổng lồ dài đến ba mươi trượng.

Thanh kiếm này ẩn chứa một luồng kiếm ý vô cùng sắc bén, giống như một chiếc thuyền bạc to lớn, lao về một bên.

“Vù…”

Trong khi lao đi, nó va chạm với không khí phát ra âm thanh vô cùng chói tai, sóng cát rất lớn dâng lên ở hai bên đường đi.

“Ầm!”

Một tiếng “ầm” vang lên, thanh kiếm bạc khổng lồ chui vào trong một đồi cát, tạo nên một hang động lớn trong đó.

Nó xuyên thủng đồi cát rồi tiếp tục chui qua đồi cát tiếp theo.

“Ầm ầm ầm ầm ầm…”

Mấy chục đồi cát liên tiếp bị thanh kiếm xuyên thủng, âm thanh chói tai kéo dài đến một nơi rất xa rồi dần biến mất…

Sức mạnh của thanh kiếm bạc kia đã chôn vùi hơn nửa người La Chinh ở trong cát.

Bộ hài cốt bên cạnh cũng hoàn toàn bị chôn vùi bên dưới.

Hắn lạnh lùng nhìn đồi cát cách đó không xa đang nhanh chóng sụp đổ, trên mặt lúc này đầy vẻ kinh ngạc.

“Thật lợi hại…” Quả thực La Chinh đã bị chấn động trước sức mạnh của thanh kiếm bạc khổng lồ này.

“Không ngờ chiếc nhẫn này lại mạnh kinh khủng như vậy” Cực Ác lão nhân cũng sững sờ.

Tuy Cực Ác lão nhân đã sống ở Thần Vực nhiều kỷ nguyên thần, nhưng ông cũng chưa từng có cơ hội được chứng kiến pháp bảo nào có sức mạnh đến mức này.

Trong Thần Vực có biết bao vị thần, nhưng có được mấy người là thần đại viên mãn?

Ba chiếc nhẫn này chính là pháp bảo hộ thân của thần đại viên mãn, mạnh mẽ thế này cũng không có điều gì là kỳ quái.

La Chinh lập tức cảm thấy rất đau lòng.

Pháp bảo có sức mạnh lớn đến thế mà hắn lại lãng phí mất một chiếc rồi.

Hắn đeo những chiếc nhẫn còn lại lên ngón tay mình, đặt hai tay xuống cát, đồng thời khuếch tán sức mạnh của mình ra.

“Rầm rầm rầm…”

Sức mạnh không ngừng khuếch tán, cát xung quanh hắn lập tức sôi trào.

Hắn khẽ quát một tiếng, những đống cát xung quanh hắn bị sức mạnh trong đó đẩy lui đi hoàn toàn, lộ ra bộ hài cốt bị chôn vùi trước đó.

Không biết vị thần đại viên mãn này đã sử dụng thủ đoạn gì.

Nhưng đã dẫn hắn đến nơi này thì chắc chắn phải có nguyên nhân.

Sau đó La Chinh lại tiếp tục quan sát tỉ mỉ bộ hài cốt một lần nữa.

Hắn phát hiện ra một vòng tròn màu đen ở phía đỉnh đầu.

Từ trong vòng tròn màu đen ấy dường như có dấu vết linh hồn dao động vô cùng mờ nhạt.

Thế nhưng linh hồn này cũng đã rất mong manh, dường như có thể tiêu tán ngay lập tức vậy!

“Bóng người màu trắng kia chắc là do vòng tròn này thả ra, sau đó bóng người ấy đã chui lại vào đây” La Chinh nhanh chóng đưa ra kết luận.

Hắn vừa đưa tay chạm vào vòng tròn màu đen kia thì lập tức có một âm thanh truyền ra từ trong đó.

“Nơi này… Sa mạc… Quá nguy hiểm… Đi về hướng bắc… Chú ý cái mâu màu đen”

Sau khi chết đi, linh hồn của vị thần đại viên mãn này sẽ không thể tồn tại vĩnh viễn.

Thời gian trôi đi, cho dù linh hồn có được giữ gìn cẩn thận thì cũng đã tan biến gần hết, tàn hồn được cất giữ trong vòng tròn màu đen kia chỉ còn là một luồng ý thức không ngừng lặp đi lặp lại mà thôi.

Mặc dù La Chinh nghe không hiểu lắm, nhưng hắn vẫn nghe đi nghe lại nhiều lần, cố gắng nhớ lại những tiếng được truyền ra từ vòng tròn màu đen kia.

Có nhiều chỗ La Chinh nghe không rõ, nhưng hắn hiểu được duy nhất một chuyện, đó là sa mạc này rất nguy hiểm, ngay cả thần đại viên mãn cũng sẽ chết ở đây.

Mà hắn lại chỉ là một vị thần cấp thấp, nếu gặp phải nguy hiểm kia thì chỉ sợ còn thê thảm hơn!

“Đi!”

Một ý nghĩ bất chợt lóe lên trong đầu hắn.

Thế nhưng trước khi rời đi, hắn lại liếc nhìn bộ hài cốt này lần nữa.

Hắn đưa tay ra, đánh xuống dưới đất liên tục, tạo thành một cái hố lớn, chôn thi hài của vị thần đại viên mãn này vào trong đó.

Cuối cùng người nọ cũng được yên nghỉ.

Vòng tròn màu đen kia rõ ràng cũng là một bảo vật linh hồn, nhưng trong đó đang chứa luồng ý thức cuối cùng của vị đại viên mãn này, cho nên La Chinh cũng không lấy đi.

Hắn lấy ba chiếc nhẫn, còn cái vòng tròn kia xem như là một chút dấu vết cuối cùng chứng minh vị thần đại viên mãn này từng tồn tại trên đời.

Sau đó hắn tiếp tục hóa thành một mũi tên lao nhanh về phía bắc…

Nhưng ngay sau khi La Chinh vừa rời đi, cát ở nơi chôn bộ hài cốt này không ngừng chuyển động.

Không biết do nguyên nhân gì mà bộ hài cốt được La Chinh chôn xuống dần hiện lên trên mặt cát, tiếp tục duy trì trạng thái ban đầu.

Mặc dù lấy được hai chiếc nhẫn vô cùng mạnh mẽ, nhưng tâm trạng La Chinh vẫn rất nặng nề, hắn vẫn rất cảnh giác với mọi thứ xung quanh.

Trong sa mạc rộng lớn này, La Chinh đã chạy rất nhanh về phía bắc liên tục hai đến ba canh giờ rồi, sắc trời cũng đang dần tối đi…

Trong thế giới này vốn không có mặt trời, ánh sáng chẳng qua chỉ chuyển từ sáng thành tối.

Một lúc lâu sau, bầu trời đã hoàn toàn tối đen, khắp nơi trong sa mạc đều bị nhấn chìm trong bóng tối, hắn không thể nhìn thấy được gì nữa.

Điều La Chinh không thể ngờ là khi bóng tối vừa buông xuống, sa mạc vốn dĩ vắng vẻ và yên tĩnh lập tức thay đổi.

Trên bề mặt của đồi cát lớn bắt đầu lóe lên ánh sáng màu vàng.

Từ xa nhìn lại, thật giống như là ánh đèn ở phía xa.

Mãi đến khi La Chinh nheo mắt lại, sử dụng Thanh Mục Linh Đồng thì mới phát hiện ra đó là ánh sáng từ những con sâu có hình dáng kỳ lạ đang ẩn nấp trên bề mặt của đồi cát.

Những con sâu kỳ lạ này giấu nửa thân thể trong đồi cát, chỉ để lộ một cái đầu xấu xí ra bên ngoài, không ngừng cử động trong không trung.

“Chuyện này…”

La Chinh dừng bước, sắc mặt thay đổi, miệng thầm than không hay.

Ngay lúc này, dưới chân hắn bỗng tỏa ra ánh sáng màu vàng, một con sâu kỳ lạ bắt đầu chui lên từ dưới mặt cát.

“Cục cục cục…”

Trong nháy mắt con sâu này xuất hiện, nó lập tức lao đi với ý định muốn cắn La Chinh.

“Chết đi!”

La Chinh đá một cước lên thân thể con sâu này, trực tiếp biến nó thành hai khúc, một nửa thân thể nó lăn xuống đồi cát.

Vừa giết được một con sâu thì sau đó xung quanh La Chinh liên tục lóe lên ánh sáng màu vàng, vô số những con sâu chui lên từ dưới mặt đất.

Chúng giống như cây cối, cứ sinh sôi nảy nở không ngừng.

Trong nháy mắt chúng đã bao vây La Chinh, như thể muốn ăn sạch thân thể hắn.

“Hừ!”

La Chinh lật tay, lập tức nắm lấy trọng kiếm Đại Thiên.

Ở nơi này hắn không thể vận dụng được thần đạo Đoạn Tình, nhưng chưa chắc hắn đã sợ mấy con sâu này.

“Vút vút vút…”

Từng đường ánh kiếm bay đi khắp bốn phương tám hướng, mấy chục con sâu kỳ lạ kia đều đồng loạt bị chém đôi, rơi xuống mặt đất, không ngừng ngọ nguậy.

Sau khi những con sâu kỳ lạ này bị chém chết, ánh sáng trên đỉnh đầu chúng cũng nhanh chóng tối đi.

Hắn vừa mới chém giết được một nhóm sâu thì lại có thêm nhiều con sâu khác không ngừng chui lên từ trong lòng cát.

“Những con sâu này vốn không thể giết hết, chúng ta mau rời khỏi nơi này” Cực Ác lão nhân nhắc nhở.

La Chinh không cố dây dưa thêm nữa.

Hắn cứ thế giết sâu, mở một lối để đi ra ngoài.

Trong sa mạc này chỗ nào cũng là mấy con sâu kỳ lạ này, chắc chắn đây chính là biển sâu rồi.

Chỉ cần dừng lại thì những con sâu này sẽ bao vây hắn ngay, vì vậy La Chinh chỉ có thể cắm đầu chạy thật nhanh.

La Chinh không có cách nào để cảm nhận phương hướng trong bóng tối, thế nên hắn cũng không biết mình đã đi đến nơi nào.

Trong bóng tối này, hắn đã chạy liên tục suốt mấy canh giờ liền nhưng cũng không biết mình đã chạy được bao xa.

Thật may, lúc này hắn lại nhìn thấy một cột sáng màu trắng ở trước mặt.

Ở phía dưới cột sáng đó dường như có mấy người đang mặc áo choàng, đầu đội nón, đứng sừng sững ở đó.

Hắn đã chạy trốn trên sa mạc mênh mông này lâu như vậy, nhưng xung quanh đều chỉ toàn là những con sâu kia, thế mà lúc này lại có thể nhìn thấy bóng người, nhất thời hắn cảm thấy vô cùng kích động.


Chương 1947: Nuôi chim ưng

Cột sáng lớn kia nhìn thì có vẻ rất gần, nhưng La Chinh đoán cũng phải mất hơn một nén nhang hắn mới có thể tiếp cận đượcKhi những người mặc áo choàng đứng xung quanh cột sáng nhận thấy sự xuất hiện của La Chinh ở cách đó không xa thì đều tỏ ra hơi bối rối.

Bọn họ không ngừng kêu gào gì đó về phía La Chinh, đồng thời cũng liên tục quơ tay múa chân về phía hắn.

La Chinh không hiểu được ngôn ngữ của họ, nhưng từ giọng điệu và hành động, hắn có thể đoán được ý cảnh cáo mạnh mẽ.

Thậm chí có hai trong số những người mặc áo choàng này còn giơ hai cây chĩa* nhắm vào La Chinh cách đó không xa.

* Cây chĩa: Là đồ dùng cán dài, đầu có một hoặc vài ba răng nhọn, sắc, thường dùng để đâm bắt cá.

Trông gần giống đinh ba, nhưng các đầu nhọn của cây chĩa thường bằng nhau.

La Chinh vẫn giữ bình tĩnh, tránh chọc giận đến bọn họ.

Hắn cũng không tiếp tục tiến lại gần bọn họ nữa mà âm thầm đứng ở một bên quan sát.

Mục đích duy nhất khi thần đại viên mãn bước vào thế giới này chính là muốn điều khiển được ấn ngọc kia.

La Chinh chưa biết gì nhiều về thế giới này, hắn phải mau chóng nắm bắt những tin tức có ích một chút.

Mà những người mặc áo choàng này chính là nhân tố quyết định!

Hiển nhiên những người này đều hiểu rất rõ về những con sâu kỳ lạ kia.

Khắp sa mạc này đều là những con sâu đó, nhưng trong phạm vi cột sáng kia bao phủ thì lại không có bất kỳ một con côn trùng nào…

La Chinh đứng đợi ở cách đó không xa một lúc.

Bỗng nhiên, hắn nghe thấy những tiếng kêu thật to truyền đến từ trên bầu trời.

Một đám bóng đen thùi lùi bay vút qua, chao liệng xung quanh cột sáng.

“Chim ưng?”

La Chinh ngẩng đầu nhìn lên.

Mặc dù sắc trời đã tối, nhưng hắn vẫn có thể phân biệt được bóng đen kia chính là những con chim ưng.

Bộ lông đen của chúng hòa quyện cùng với màu đen của màn đêm, đôi mắt đen cũng tỏa ra khí tức sắc bén, có sức công kích rất mạnh mẽ.

Người mặc áo choàng đứng dưới cột sáng móc ra một cây sáo màu xanh, hắn đưa cây sáo lên khóe miệng, nhẹ nhàng thổi.

Tiếng sáo của hắn dễ chịu và du dương, những con chim ưng kia lập tức bay về điểm sáng nơi xa ấy.

Chúng sà xuống, giương hai bộ móng vuốt sắc nhọn ra kéo những con sâu kia lên khỏi mặt cát.

Ngay sau đó, chúng lập tức nuốt chửng.

“Thì ra những người mặc áo choàng này nuôi chim ưng” Trong lòng La Chinh bỗng hiểu rõ.

Những con sâu trong sa mạc chính là nguồn lương thực dồi dào vô tận của những con chim ưng này.

Từng con chim ưng liên tục sà xuống, mấy con sâu kia vốn không có sức phản kháng, mỗi lần có một con chim ưng sà xuống, trong sa mạc lại mất đi một điểm sáng.

Quá trình này kéo dài khoảng nửa giờ.

La Chinh vẫn luôn duy trì một khoảng cách nhất định với những người mặc áo choàng kia.

Bọn họ thấy La Chinh cũng không hề có địch ý thì cũng không quá đề phòng nữa.

Bọn họ cũng không chú ý quá nhiều vào La Chinh mà chỉ chuyên tâm thổi cây sáo trong tay, chỉ huy những con đại bàng kia.

Nhưng đúng lúc này, một tiếng kêu rất lớn bỗng phát ra từ cuối chân trời.

“Kéc…”

Một ánh sáng màu vàng lao vụt tới!

Khi luồng ánh sáng màu vàng kia xuất hiện, những con chim ưng ở đây đều có vẻ hoảng sợ, bay tán loạn khắp nơi.

“Đại bàng màu vàng!”

Mắt La Chinh sáng lên.

Đó là một con chim đại bàng khổng lồ, dáng vẻ to hơn rất nhiều so với những con chim ưng đang ở đây.

Chiều dài hai đôi cánh của nó phải đến mấy chục trượng.

Nó sà xuống, đôi chân bóp nát đầu của một con chim ưng, rồi không chờ thi thể con chim ưng đó rơi xuống, nó đã nuốt chửng ngay giữa không trung.

“Kéc!”

Con đại bàng màu vàng này tỏ ra vô cùng hưng phấn, đôi cánh màu vàng không ngừng đập.

Nó lại tiếp tục tấn công.

Móng vuốt của nó siết chặt, tiếp tục xé xác một con chim ưng khác.

Những người mặc áo choàng nuôi chim ưng kia đều hoảng loạn, nuốt nước bọt đánh “ực” một cái, sau đó tiếp tục thổi những cây sáo trong tay.

Tiếng sáo vốn dễ nghe bỗng trở nên sắc nhọn và tàn bạo.

Những con chim ưng nhận được sự khích lệ từ tiếng sáo này đều rối rít bay lại, hóa thành một cơn lốc xoáy màu đen, lao nhanh về phía con đại bàng màu vàng kia!

Một con chim ưng không thể là đối thủ của con đại bàng màu vàng này được.

Thế nhưng nhiều con chim ưng cùng liên thủ thì lại có thể đánh một trận với đại bàng màu vàng.

Những con chim ưng này vẫn luôn duy trì tốc độ cực nhanh, liên tục tấn công con đại bàng màu vàng kia.

Phía trên bầu trời lúc này, những chiếc lông màu vàng không ngừng rơi lả tả…

“Kéc kéc…”

Có thể thấy, những con chim ưng đang chiếm thế thượng phong.

Nhưng lúc này lại có hai tiếng kêu lớn ở phía xa vọng lại, đồng thời có thêm hai luồng ánh sáng màu vàng bay tới.

Lần này có tới hai con đại bàng màu vàng!

Khi chứng kiến cảnh tượng này, những người mặc áo choàng lập tức cảm thấy luống cuống.

Khống chế đám chim ưng đấu với một con đại bàng màu vàng đã là quá sức với họ.

Đằng này, bây giờ họ lại phải đối mặt với ba con đại bàng màu vàng.

Chỉ sợ toàn quân sẽ bị tiêu diệt.

Hơn nữa, tốc độ của những con đại bàng màu vàng này cũng nhanh hơn chim ưng nhiều.

Trong sa mạc mênh mông mờ mịt này, dù có muốn trốn, cũng chẳng có chỗ nào mà trốn.

Đến khi những con chim ưng bị tiêu diệt hết, những người mặc áo choàng kia cũng sẽ bị đại bàng màu vàng xâu xé.

“Ô…”

Trong lúc đang bỏ chạy, một chim ưng bị một con đại bàng màu vàng bẻ gãy mất nửa cái cánh, thân thể lập tức lao xuống dưới sa mạc, đập vào người La Chinh đứng cách đó không xa.

“Kéc!”

Con đại bàng màu vàng kia kêu rít lên, sau đó nó lao nhanh xuống như một luồng sáng màu vàng!

Bề ngoài những con chim ưng đều hơi đặc biệt.

Trên cổ của chúng có một vòng lông màu trắng.

Khi đánh nhau với con đại bàng màu vàng lúc nãy, những con chim ưng này đều bay lượn rất mạnh mẽ.

Thế nhưng bây giờ, chúng lại có một kết quả thê thảm đến mức này! Máu tươi hòa với cát, dính chặt trên miệng vết thương.

Chúng vốn không có lực đánh trả, sâu trong đôi mắt ưng kia là sự tuyệt vọng đến cùng cực.

Nhìn thấy đôi mắt con chim ưng kia, tâm niệm La Chinh khẽ động, hai đầu gối hắn hơi chùng xuống.

Trong khoảnh khắc con đại bàng màu vàng sà xuống.

“Chính là lúc này!”

La Chinh đã hóa thành một luồng ánh sáng lao về phía con đại bàng màu vàng kia!

Không phải những con đại bàng màu vàng này không chú ý đến La Chinh.

Chúng cũng có linh trí.

Chúng ý thức được rằng hắn không cùng một phe với những người mặc áo choàng kia, nên cũng không để ý đến La Chinh nữa.

Nhưng chúng không ngờ La Chinh sẽ ra tay ngay lúc này!

“Vù!”

La Chinh đã căn chính xác thời gian, nên con đại bàng màu vàng kia chỉ có thể trơ mắt nhìn hắn xông đến mà không thể tránh đi được.

“Ầm!”

Đầu chính là nơi yếu nhất của loài chim, cho dù chim ưng và đại bàng màu vàng này đều là những loài sinh vật hung dữ, nhưng đầu của chúng lại không thể đỡ đòn công kích được.

Hơn nữa sức mạnh mà La Chinh bộc phát ra không hề nhỏ, cho dù là thần cũng không chịu nổi chứ nói gì tới những con đại bàng màu vàng kia?

Một tiếng trầm vang lên, đầu gối La Chinh hung hãn nện vào đầu của con đại bàng màu vàng!

Con đại bàng này thậm chí còn chưa kịp phát ra tiếng kêu nào thì thân thể đã văng sang một bên, lăn mấy vòng trên cát rồi bất động.

“Kéc, kéc!”

Nhìn thấy cảnh này, hai con đại bàng màu vàng còn lại đang đuổi giết những con chim ưng kia liền kêu lên hai tiếng thê lương.

Một con trong đó vì muốn báo thù cho đồng bọn nên đã tự ý lao xuống chỗ La Chinh.

Những người mặc áo choàng đứng dưới cột sáng đều cảm thấy lo lắng cho sự an toàn của La Chinh.

Họ vung cây sáo trong tay, hét lên những tiếng kỳ quái về phía La Chinh, ý muốn La Chinh hãy tránh đi.

Hai cánh tay La Chinh hơi mở ra, khóe miệng hơi cong lên.

Hắn đứng nguyên tại chỗ, không hề tránh né!

Trong nháy mắt nhìn thấy con đại bàng màu vàng khổng lồ kia lao tới, La Chinh lập tức tung ra một vòng công kích!

“Ầm!”

Cát bụi xung quanh bay mịt mù.

Một chiêu đánh mạnh xuống như vậy khiến cát vàng dưới chân La Chinh tạo thành một gợn sóng, nhanh chóng lan ra.

Những người mặc áo choàng đều sững sờ chứng kiến cảnh tượng này.

Cho đến khi cát bụi tan đi, cảnh tượng hiện ra đã khiến bọn họ đều cảm thấy vô cùng run rẩy.

Con đại bàng màu vàng nằm bất động ngay trước mặt La Chinh, đầu của nó đã hoàn toàn bị đánh nát sau cú đánh đó…

La Chinh siết tay thành nắm đấm, mỉm cười nhìn về con đại bàng màu vàng còn lại.

Nếu như nó bay ở trên trời, hắn không thể bắt được.

Nhưng nếu nó lao xuống, vậy thì chỉ có thể là con đường chết!

“Ầm!”

Con đại bàng màu vàng kia bay một vòng trên không trung, đôi mắt vàng rực nhìn chằm chằm về phía La Chinh.

Nhưng sau khi ý thức được mình không phải là đối thủ thì cũng chỉ đành rút lui!

Mãi đến khi con đại bàng màu vàng này đã bay đi xa, những người mặc áo choàng dưới chân cột sáng kia mới bắt đầu xì xào bàn tán, xông về phía La Chinh.

Hai người trong số đó giơ hai tay lên, đặt tay lên ngực, cúi đầu chào cung kính.

La Chinh nghe thôi cũng thấy nhức đầu.

Nhưng hắn biết, đại khái ý họ là muốn cảm ơn mình.

Mà những tên mặc áo choàng khác thì vây xung quanh những con chim ưng bị thương kia, một người trong số họ giúp những con chim ưng băng bó vết thương, những người khác thì lại có vẻ vô cùng bi thương.

Vòng lông màu trắng trên cổ của những con chim ưng này khá đặc biệt.

Đáng tiếc, sau khi bị gãy cánh, chỉ sợ chúng sẽ vĩnh viễn không thể vỗ cánh bay lên được nữa.

Sau khi xử lý vết thương cho những con đại bàng này xong, một người trong số những người mặc áo choàng nhặt cây sáo trúc lên và tiếp tục thổi.

Toàn bộ những con đại bàng trên bầu trời đều đồng loạt đáp xuống, tạo thành một vòng tròn trên mặt đất.

Một người mặc áo choàng trong đó vỗ một cái lên lưng con chim ưng, chào hỏi một tiếng về phái La Chinh.

“Ý là cho ta cưỡi con chim ưng này?” Lông mày La Chinh khẽ nhíu lại.

*Waka là đơn vị duy nhất sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.

Các cơ quan, tổ chức, cá nhân khác sao chép, đăng tải tác phẩm là vi phạm bản quyền.

Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.

Trân trọng!


Chương 1948: Gặp lại Mục Ngưng

Dù sao đi nữa thì sau khi giết hai con đại bàng màu vàng giúp những người mặc áo choàng kia, coi như La Chinh đã lấy được ấn tượng tốt của họVới La Chinh bây giờ, hắn cần tìm hiểu về thế giới này càng sớm càng tốt.

Có lẽ tìm hiểu qua những người mặc áo choàng này là sự lựa chọn duy nhất.

Không lưỡng lự quá nhiều, hắn bước ngay lên lưng chim ưng!

Đám người mặc áo choàng cũng đưa con chim ưng gãy cánh kia lên mình một con chim ưng khác.

Một người trong đó thổi một điệu sáo du dương.

Tất cả chim ưng chợt giương cánh bay lên trời, bay vào sâu trong bóng tối.

Những con chim ưng kia có sức lực rất tuyệt vời.

Chúng vỗ cánh bay liên tục suốt hai canh giờ trên bầu trời thì mới cần phải nghỉ ngơi một chút.

Mà chỗ chúng hạ cánh, lại toàn là những khu cắm trại đơn sơ.

Những người mặc choàng áo đều rất quen thuộc với các khu cắm trại đơn sơ đó.

Có vẻ chúng đều do họ tạo ra.

“Họ có vẻ biết chính xác đường ra khỏi sa mạc” La Chinh thầm nghĩ.

Nghỉ ngơi ở khu cắm trại đơn sơ kia khoảng nửa canh giờ, sau đó mọi người mới xuất phát tiếp.

Trên đường đi, La Chinh vẫn luôn thử giao tiếp với những người mặc áo choàng kia.

Tuy ngôn ngữ giữa các chủng tộc khác nhau rất nhiều, nhưng vì luôn có một chút quy luật trong đó nên hắn cũng không khó học mấy.

Sau khi nói chuyện một đêm, hắn cũng nắm được sơ sơ vài từ đơn giản của chủng tộc này, có thể thực hiện vài câu giao tiếp ngắn gọn.

Sau khi đi khoảng sáu bảy canh giờ.

Màn đêm bỗng xuất hiện một khe nứt màu vàng xuyên qua chân trời.

Khe nứt kia trông như một thanh kiếm dài vô tận vắt ngang qua bầu trời.

Nó nhanh chóng mở rộng, thế giới lập tức biến thành ban ngày chỉ trong nháy mắt!

Lần đầu La Chinh trông thấy cách thức biến đổi ngày đêm như thế.

Tất nhiên, hắn thấy vô cùng bất ngờ.

Còn với những người mặc áo choàng, bọn họ đã thấy mãi thành quen.

Cùng lúc đó, La Chinh cũng chú ý cảnh vật xung quanh đã thay đổi.

Bọn họ đã ra khỏi sa mạc rồi!

Ngồi trên lưng chim ưng nhìn xuống, mặt La Chinh cũng đổi sắc mấy lần!

Đi suốt từ sa mạc đến từng cái khe núi màu vàng đất.

Những khe núi đó được phân bố trên mặt đất như những vết rạn, mà trong đó là những con sâu kỳ lạ màu đen dài đến hai ba chục nghìn trượng, lớn khoảng trăm trượng đang thò đầu ra, di chuyển khắp nơi trong khe núi.

Vẻ ngoài của chúng không khác mấy con cô trùng trong sa mạc là bao.

Nhưng có lẽ, kích thước của chúng phải lớn hơn tới một nghìn lần.

Có khi sức mạnh chứa đựng trong chúng cũng phải lớn hơn tới cả nghìn lần.

Nếu thật sự tự hắn băng qua sa mạc kia bằng chính năng lực của mình thì có lẽ khó mà vượt qua được những khe núi kia…

“Rốt cuộc thì đây là thế giới quái quỷ gì vậy?” Nhớ lại vị thần đại viên mãn đã chết của Kiếm tộc, La Chinh cũng thầm giật thót.

Một người mặc áo choàng trên lưng một con chim ưng khác thấy hắn nhìn chăm chú vào những con sâu khổng lồ bên dưới thì lập tức nói: “Oa ma, na na lục!” Sau đó lại chỉ vào sâu lớn phía dưới rồi nói: “Na, na na tạp lỗ!”

La Chinh hơi gật đầu.

Câu đầu tiên người mặc áo choàng nói là đại bàng màu vàng kia rất nguy hiểm.

Câu thứ hai, ý là: Nhưng những con sâu khổng lồ màu đen kia còn nguy hiểm hơn!

Người mặc áo choàng vừa nói dứt lời thì La Chinh đã nghe thấy người ở bên cạnh gào lớn: “Hoắc hoắc, hoắc hoắc!” Nó có nghĩa là mọi người hãy cẩn thận!

Đúng lúc này, ở phía dưới cách đó không xa có bảy tám con sâu khổng lồ vốn đang bò trong khe núi chợt nâng người lên.

Không ngờ những con sâu lớn, dài đến trăm dặm này lại dựng thẳng cơ thể khổng lồ của mình, ngoác cái miệng đủ rộng để nuốt cả một ngọn núi ra rồi vọt về phía đám người La Chinh.

Những con chim ưng cũng sợ hãi khi thấy cảnh đó, ào ào tung cánh bay nhanh lên cao.

Do thay đổi độ cao đột ngột, một người mặc áo choàng đã lăn từ trên lưng chim xuống dưới!

Người kia còn chưa kịp thét lên tiếng nào thì tay của La Chinh đã vươn ra nhanh như chớp, túm lấy ông ta, dùng lực ném ông ta lên giữa không trung.

Khi lên đến độ cao chạm đỉnh, ông ta bắt đầu rơi xuống chính lưng chim ưng của mình.

Hành động của La Chinh vô tình khiến chim ưng bay thấp xuống một chút rồi lấy đà vọt lên cao.

Những con sâu kỳ lạ kia bay lên với tốc độ cực nhanh, vừa chớp mắt đã vọt về phía mọi người, dòng khí xung quanh bị khuấy đảo thành từng trận bão.

May là những con sâu kỳ lạ kia không biết bay, mà chiều dài cơ thể chúng lại có hạn.

Dù có kéo dãn hết cỡ thì chiều dài cơ thể chúng cũng chỉ lên được hai ba chục nghìn trượng là cùng.

Còn trời cao mặc chi bay, bầy chim ưng có thể đưa cơ thể mình lên độ cao vô hạn!

“Vút vút vút vút vút…”

Bầy chim ưng giang rộng đôi cánh của mình, gần như bay thẳng lên cao với một góc chín mươi độ.

Cuối cùng, độ cao của bầy chim cũng đã vượt qua chiều dài của những con sâu khổng lồ kia.

Những con sâu khổng lồ ấy không thể nuốt được đám người La Chinh, nên đành kéo nhau lùi về các ngả.

Cơ thể khổng lồ của chúng nện xuống khe núi, tạo ra chấn động dữ dội, khiến gần như cả thế giới đều rung lắc theo!

“Ô lạp lạp!”

Thoát khỏi những con sâu kỳ lạ kia, những người mặc áo choàng trên lưng chim ưng lập tức ăn mừng.

Họ đều có cảm giác như vừa thoát chết.

Người mặc áo choàng ở phía sau La Chinh cũng tỏ vẻ cảm ơn hắn.

Vì nếu không có La Chinh, e rằng ông ta đã rơi vào miệng con sâu kỳ lạ kia rồi.

La Chinh chỉ thản nhiên gật đầu.

Thực sự chuyện vừa rồi rất đáng sợ đối với những người mặc áo choàng, nhưng lại rất bình thường với hắn.

Hắn vẫn nhìn chằm chằm xuống dưới.

Thấy những vết như đất nứt trong khe núi càng lúc càng mở rộng.

Những con sâu khổng lồ kia chồng chất trong đó mỗi lúc một nhiều, sắc mặt hắn mỗi lúc một nghiêm trọng hơn.

Kích cỡ siêu lớn như vậy cần rất nhiều năng lượng để sống, tất nhiên chúng phải nuốt chửng một lượng đồ ăn lớn.

Nhưng trong sa mạc và chỗ khe núi này thì gần như không có sinh linh nào ngoài những con sâu kia.

Rốt cuộc chúng đã sống như thế nào?

Cảnh tượng tiếp theo càng khiến La Chinh thấy không thể hiểu nổi thế giới này…

Bên dưới khe núi, lũ sâu liên tục nối đuôi nhau ra xa, không gian càng lúc càng rộng, rồi cuối cùng tạo thành một vùng biển khổng lồ!

Nhưng vùng biển này không có lấy một giọt nước, mà chỉ là những con sâu quái lạ này đè ép vào nhau, chật như nêm.

Chúng cứ ngọ nguậy, uốn éo mãi không thôi.

Ngoài những con sâu màu đen thì còn có vài màu tím và xám lẫn lộn.

Cảnh tượng này thực sự khiến người khác phải rợn tóc gáy!

Đây mới là biển sâu thực sự!

May mắn là bầy chim ưng này chở mọi người bay ở nơi rất cao, nên bọn họ không thể trúng phải đòn tấn công bất ngờ của những con sâu kỳ quái kia.

La Chinh không nhịn được, bèn hỏi thăm gốc gác của những con sâu kia.

Nhưng hắn chưa làm chủ được ngôn ngữ của những người mặc áo choàng, nên dù hắn và người mặc áo choàng có huơ tay múa chân cả nửa ngày trời thì vẫn chưa nói được một nguyên nhân nào.

“Xem ra phải từ từ…”

Trên mặt La Chinh là vẻ bất đắc dĩ.

May là việc học ngôn ngữ của một chủng tộc không quá khó, dành ra mấy ngày chắc cũng tạm đủ.

Sau khi bay qua khỏi vùng biển đầy sâu kia, một thế giới còn bao la hơn đập vào mắt họ.

Sông núi màu xanh nối tiếp nhau, hồ nước như được điểm xuyết bằng đá quý.

Một cảnh tượng tràn ngập sức sống.

Không lâu sau, phía trước xuất hiện một tòa thành nguy nga.

Nó có hình như một cái đầu chim ưng khổng lồ.

Trên tường thành là từng hàng chim ưng đứng đậu nghiêm trang, sừng sững.

Tổng cộng lên đến hơn mười nghìn con!

“Vèo vèo vèo…”

Chim ưng chở đám người La Chinh bay lướt xuống, nhanh chóng đi vào trong tòa thành.

Không ngờ, khi La Chinh vừa nhảy xuống từ trên lưng chim ưng thì đã nghe thấy những tiếng ầm ĩ.

Sau đó hắn thấy hơn mười người mặc áo choàng khiêng mấy cây chĩa đến rồi vây lấy hắn!

Cùng lúc đó, miệng họ liên tục phát ra tiếng “Vô liệt a”.

La Chinh hiểu đó có nghĩa là “kẻ thù”.

“Kẻ thù à?” Hắn đứng tại chỗ rồi thản nhiên liếc nhìn những người mặc áo choàng kia.

Trong mắt hắn, những người này không đáng nhắc đến.

Nếu hắn muốn thì có thể giết sạch toàn bộ chỉ trong nháy mắt!

“U!”

Đúng lúc này, một con chim ưng lao đến nhanh như một thanh kiếm sắc bén màu đen.

Nó đứng sững trên mái nhà rồi lạnh lùng nhìn chằm chằm vào La Chinh.

Lông chim trên khắp người nó tỏa ra vẻ hung ác như những thanh kiếm sắc, ngay cả hắn cũng mơ hồ cảm nhận được nguy hiểm.

“Lông chim?” La Chinh chú ý đến một vòng lông màu trắng trên cổ nó.

Trông nó giống con chim ưng bị gãy cánh như đúc.

Chắc hẳn loại chim ưng có một vòng lông trắng trên cổ khá đặc biệt.

Những người mặc áo choàng trong thành tới vây quanh La Chinh, nhưng mấy người mặc áo choàng mà hắn đưa về cũng cố sức cãi cọ gì đó, họ còn hay chỉ vào con chim ưng bị đứt cánh.

Hắn nghe cũng hiểu, nói chung họ đang giải thích rằng hắn không phải là kẻ thù, thậm chí còn cứu con chim ưng kia, vân vân…

Sau khi giải thích một lúc, ác cảm của những người mặc áo choàng kia với La Chinh cũng đã giảm rất nhiều.

Họ buông cây chĩa trong tay xuống…

Thậm chí người mặc áo choàng đứng đầu còn hơi khom người với hắn, rồi chỉ về phía con chim ưng gãy cánh để thể hiện lòng biết ơn.

Có vẻ những con chim ưng có vòng lông trắng trên cổ thực sự rất quan trọng với họ.

Sau đó người mặc áo choàng đứng đầu làm thế mời, chắc ý là mời hắn vào thành làm khách.

Nhưng La Chinh đi theo những người này chưa được bao lâu, bước chân chợt dừng lại.

Hắn vừa quay đầu đã thấy ngay một bóng dáng màu đỏ ngồi một mình trong một chiếc lồng sắt cách đó không xa, khuôn mặt giấu giữa hai đầu gối.

“Mục Ngưng?” Khuôn mặt La Chinh có vẻ ngạc nhiên.

Hắn không ngờ Mục Ngưng cũng đến, càng không ngờ nàng lại bị nhốt ở đây!


Chương 1949: Tái tạo cánh gãy

Thực lực của những người mặc áo choàng đó không mạnh mà lại có thể bắt được Mục Ngưng ư?Tuy không thể sử dụng thần đạo trong thế giới này, nhưng thực lực của bản thân Mục Ngưng chắc chắn bọn họ không thể chống lại được.

Chắc là nhờ những con chim ưng kia…

La Chinh cũng vừa chú ý thấy vài con chim ưng không bình thường, thực lực của chúng mạnh hơn bình thường nhiều.

Có lẽ trong những người mặc áo choàng huấn luyện chim ưng có vài người vô cùng mạnh.

Thấy Mục Ngưng như vậy, hắn cảm thấy chẳng vui vẻ gì.

La Chinh ra dấu với người mặc áo choàng, ý bảo hắn ta đợi một lát rồi lập tức đi về phía chiếc lồng sắt kia.

Mục Ngưng thực sự không ý thức được rằng La Chinh đã đến, nàng vẫn giữ nguyên tư thế vùi mặt giữa hai chân.

“Cộc cộc cộc!”

La Chinh gõ vài nhịp vào hàng rào sắt.

“Cút ngay! Ta không ăn cái thứ ghê tởm kia của các ngươi!” Mục Ngưng không hề ngẩng đầu.

Sau khi những người mặc áo choàng kia giam nàng lại, có lẽ họ sợ nàng chết đói nên ngày nào cũng đưa đồ ăn tới.

Sao nàng có thể ăn nổi? Hơn nữa nàng đã là thần, vốn dĩ không cần ăn.

La Chinh khoanh tay, cười thản nhiên rồi nhìn chằm chằm vào Mục Ngưng mà không nói gì.

Mục Ngưng mơ hồ nhận thấy có gì đó không đúng.

Mỗi lần đưa cơm, những kẻ mặc áo choàng đáng chết kia đều nói liến thoắng cái gì đó mà nàng không hiểu rồi mới đi, sao lúc này lại yên tĩnh như vậy?

Vào khoảnh khắc nàng ngẩng đầu, đôi mắt lấp lánh màu đá quý hơi sững lại, ngây ngẩn cả người.

“Sao ngươi lại ở đây?”

Gương mặt nàng đầy vẻ bất ngờ pha trộn chút kích động và phấn khích.

“Sao ta lại không thể đến đây?” La Chinh thản nhiên hỏi.

Dù đã cứu Mục Ngưng hai lần nhưng hắn vẫn không có thiện cảm gì với người của Mục gia.

Mà Mục Huyết Dung vừa vào khe núi đã muốn chặn đường giết mình ngay lập tức.

Chuyện này chắc chắn là do Mục Ngưng tiết lộ thông tin với tỷ tỷ của nàng.

Trong mắt hắn, chuyện này chẳng khác gì Mục Ngưng lấy oán trả ơn!

“Nhưng sao ngươi lại đi cùng những người mặc áo choàng đó…” Mục Ngưng thấy những người mặc áo choàng phía sau không coi La Chinh như kẻ thù mà lại đối xử với hắn như khách mời.

La Chinh nhún vai không trả lời.

“Ngươi có thể cứu ta ra ngoài không?” Mục Ngưng lập tức nói thêm.

Nghe vậy, khuôn mặt của La Chinh hiện lên nụ cười: “Sao ta lại phải cứu kẻ thù của mình?”

Tuy hắn đã hiểu kẻ thù lớn nhất của mình là Đông Phương gia, nhưng mục tiêu đầu tiên của hắn vẫn là Mục gia.

Bởi dù sao kẻ hủy diệt vũ trụ Đại Diễn chính là Mục Hải Cực.

Vẻ mặt mừng rỡ của Mục Ngưng đông cứng lại.

Nàng không ngờ La Chinh lại nói ra một câu như vậy…

“Tỷ tỷ ta muốn giết ngươi, không phải ta…” Mục Ngưng khẽ cắn răng giải thích.

“Như nhau cả thôi” La Chinh khẽ cười nói rồi quay lưng bỏ đi.

“Rầm!” Mục Ngưng lập tức ép người lên hàng rào sắt rồi nói tiếp: “Ta không biết tỷ tỷ lại muốn giết ngươi, nàng chỉ sai ta điều tra thân phận người giấu tên của ngươi thôi.

Ta đâu biết ngươi là con trai của La Tiêu!”

“Như nhau cả thôi” La Chinh nói nhưng không quay đầu lại.

Hắn là con trai của La Tiêu, Mục Ngưng là con gái của Mục Hải Cực.

Mối thù này không thể hóa giải.

Người mặc áo choàng thấy cảnh tượng đó nên hỏi hắn bằng ngôn ngữ của họ: “Bạn à?”

“Không” La Chinh cũng dùng ngôn ngữ của họ để trả lời.

Sau đó hắn bỏ đi với những người mặc áo choàng kia, để Mục Ngưng tiếp tục ở lại trong lồng sắt.

Nàng rất bực mình.

Tính nàng và Mục Huyết Dung rất giống nhau, nên dù ở bất cứ đâu, đối mặt với bất cứ ai thì nàng vẫn luôn mạnh mẽ như thế!

Nhưng lần này nàng nhảy vào vầng sáng năm màu theo La Chinh, lạc vào thế giới kỳ quái này, nàng cũng đã trải qua khoảng thời gian khó khăn, suýt chút nữa đã chết trong tay những con đại bàng màu vàng kia.

Sau đó nàng lại chạm mặt đám chim ưng.

Trong cơn giận dữ, nàng đã giết chết ba con chim ưng trong số đó!

Ai ngờ sau đó lại có hai con chim ưng có vòng lông trắng trên cổ lao tới.

Chúng còn mạnh đến mức không thể tưởng tượng được.

Nàng không đấu không lại nên đã bị những người mặc áo choàng người kia bắt giữ.

Ngoài tỷ tỷ và cha thì dù có đối mặt với gia chủ Mục gia hay Thánh Hoàng khác, nàng vẫn luôn ngẩng cao đầu.

Từ trước đến nay, nàng đâu phải chịu thất bại như vậy bao giờ?

Nghĩ đến lúc tỷ tỷ xác nhận thân phận của La Chinh, nàng vẫn luôn chọn không tin, còn giải thích thay tên này một lúc.

Vậy mà trong hoàn cảnh đó, hắn lại thoải mái thừa nhận thân phận của mình!

Một mâu thuẫn vô cùng rối rắm lập tức hiện lên trong lòng, kìm nén không nổi nỗi chua xót dữ dội, nàng bất ngờ khóc oà lên trong lồng sắt.

La Chinh và những người mặc áo choàng kia đã bỏ đi rất xa, nhưng chợt nghe thấy tiếng khóc của Mục Ngưng, bước chân hắn cũng chậm lại, đôi mắt lộ vẻ không nỡ.

Tuy tính cách của Mục Ngưng rất mạnh bạo, nhưng xét tổng thể thì cũng không có ý xấu…

Mối thù giữa La gia và Mục gia, không nên dồn hết lên lưng nàng.

Tuy nhiên hắn cũng không rõ nàng đã gây thù chuốc oán gì với những người mặc áo choàng kia mà lại bị giam ở đây, thế nên cũng chỉ có thể thăm dò tình hình rồi tính tiếp.

Sau đó hắn được những người mặc áo choàng kia chiêu đãi một chầu, hơn nữa còn được sắp xếp nơi ở.

Họ đối xử với hắn rất tử tế, cũng không hạn chế tự do mà cho hắn được đi lại khắp nơi trong thành.

Sau vài ngày ở trong thành, hắn bắt đầu quen dần với ngôn ngữ của họ, về cơ bản đã có thể trao đổi và giao tiếp thuận lợi, đồng thời cũng hiểu rõ về những người mặc áo choàng kia hơn.

Họ tự xưng là Ưng tộc, là dân bản địa của thế giới này.

Bọn họ nuôi chim ưng để sinh sống qua nhiều thế hệ.

Nói cách khác, những con chim ưng này vừa là vũ khí, cũng là bạn bè của họ.

Còn những con chim ưng có quầng lông trắng trên cổ thì được họ gọi là “chim ưng vua”.

Chúng mạnh hơn nhiều so với chim ưng bình thường, là vũ khí mạnh mẽ nhất và cũng là tín ngưỡng tâm linh của cả tộc.

Vào ngày thứ tư, La Chinh để ý thấy có vài người Ưng tộc bị áp giải ra quảng trường bên cạnh thành.

Áo choàng trên đầu những người Ưng tộc này bị xốc lên, La Chinh ở nơi xa nhìn lại, vừa liếc mắt đã nhận ra đó là mấy người đã đưa hắn rời khỏi sa mạc.

Sau đó hắn thấy họ giơ cánh tay trái lên rồi cột vào lan can trên tường thành.

Một người Ưng tộc ở bên cạnh vác một thanh đao kiểu cổ, từ từ giơ lên, có vẻ như định chặt đứt cánh tay của những người Ưng tộc kia!

La Chinh nhíu mày nhảy lên.

Hắn đi trên mái nhà như chuồn chuồn đạp nước, rồi uyển chuyển đáp xuống đất.

Hắn hỏi bằng ngôn ngữ của người Ưng tộc: “Các ngươi muốn làm gì?”

Người ưng tộc đang vác thanh đao thản nhiên liếc nhìn La Chinh rồi nói: “Hành hình”

“Bọn họ phạm lỗi gì sao?” La Chinh hỏi tiếp.

“Bọn họ không bảo vệ được chim ưng vua, khiến nó bị gãy một cánh” Người hành hình trả lời.

“Chim ưng vua gãy cánh thì họ sẽ bị chặt tay, vậy nếu nó mất mạng thì sao? Chẳng lẽ họ cũng bị chôn theo à?” La Chinh trầm mặt hỏi.

“Đúng vậy” Người hành hình gật đầu.

“Không bảo vệ được chim ưng vua là lỗi của bọn ta”

“Bọn ta đồng ý chịu phạt”

“Bằng lòng chịu phạt”

Mấy người Ưng tộc đó đua nhau nói.

Chim ưng vua chính là niềm tin của người Ưng tộc nên không thể xảy ra chút sơ suất nào.

Nếu chim ưng vua chết, đúng là người nuôi ưng sẽ phải chôn cùng.

Đây là quy tắc của người Ưng tộc.

La Chinh không tiện can thiệp, nhưng hắn vẫn lên tiếng hỏi: “Có cách nào miễn phạt cho họ không?”

Người hành hình lắc đầu: “Không thể, trừ phi chim ưng vua có thể giương cánh bay cao trở lại”

Chim ưng vua bị gãy cánh thì sẽ trở nên vô dụng, mất sức chiến đấu mãi mãi, là thiệt hại nặng nề với Ưng tộc.

Nên người nuôi ưng phải vô cùng cẩn thận khi chăm sóc nó.

“Khiến chim ưng vua giương cánh bay cao sao?” Mắt La Chinh hơi lóe lên, trên mặt nở một nụ cười.

Với những người Ưng tộc này, bọn họ không thể tái tạo cánh chim ưng đã gãy, nhưng với La Chinh thì có lẽ không khó đến vậy.

Nếu có thể sử dụng thần đạo ở đây, hắn có thể dùng thần đạo Sinh Mệnh để giúp chim ưng vua mọc cánh lần nữa.

Nếu không thể ngưng tụ đạo uẩn của thần đạo, hắn vẫn còn kim đan có thể dùng được.

Sau khi suy tính, đầu La Chinh lóe lên hình ảnh của của Mục Ngưng.

Hắn hơi mỉm cười rồi hỏi: “Nếu ta có thể giúp chim ưng vua tái tạo lại chiếc cánh bị gãy thì các ngươi có tha cho họ không?”

“Ngươi có thể tái tạo được à?” Người hành hình nhìn chằm chằm vào La Chinh bằng ánh mắt khó tin.

La Chinh hơi gật đầu, nghiêm túc nói: “Chắc là được”

Người kia lại nhìn hắn bằng ánh mắt nghi ngờ.

Tuy không tin lời của tên người ngoài này lắm, nhưng người hành hình vẫn thả đao trong tay xuống: “Ta phải báo chuyện này với Đại Tù trưởng trước đã!”


Chương 1950: Giải thoát

Đại Tù trưởng trong lời người hành hình chính là người chỉ huy cao nhất của thành Ưng này“Ừ” La Chinh thản nhiên gật đầu.

Vậy nên người hành hình vội vàng bỏ đi, còn mấy người Ưng tộc đang chờ bị hành hình cũng nhìn hắn bằng ánh mắt kinh ngạc.

“Ngươi… thực sự có thể làm được?”

“Ngươi có thể tái tạo cánh gãy cho chim ưng vua sao?”

“Sao có thể!”

Những người Ưng tộc hơi kích động, nên giọng nói cũng run rẩy theo.

Họ bằng lòng chịu phạt!

Vốn dĩ làm chim ưng vua bị thương là lỗi lầm không thể tha thứ được, còn tệ hại hơn so cả việc tính mạng của họ bị đe dọa nữa.

Nên khi nghe La Chinh hứa hẹn như vậy, tất nhiên họ vui sướng không thôi.

Nhưng cùng lúc đó, họ cũng sợ hắn chỉ là kẻ lừa gạt, khiến họ mừng hụt một phen.

“Kéc…”

Chỉ chốc lát sau, một tràng tiếng chim ưng kêu lên.

Trên bầu trời xuất hiện một vệt đen.

Một con chim ưng giương cánh lượn một vòng rồi bay vút về phía La Chinh.

Ngay khi vệt sáng màu đen xuất hiện, tất cả chim ưng ở thành Ưng này đều im lặng lạ thường.

Những con chim ưng đậu ở các góc đều gập cánh lại, ưỡn ngực như những chiến binh đứng nghiêm điểm danh.

“Con chim ưng này, lớn quá” La Chinh ngẩng đầu nhìn.

Vòng lông trên cổ nó có màu vàng nhạt, còn khí thế lại khiến La Chinh cảm nhận được sự đe dọa mạnh mẽ.

Con chim ưng vua này… có sức chiến đấu ngang hắn!

Nó đáp xuống trước mặt hắn chỉ trong nháy mắt.

Một người Ưng tộc cường tráng nhảy xuống từ trên lưng nó.

Người Ưng tộc kia cởi chiếc áo choàng kỳ lạ ra, là một người đàn ông trung niên có trán rộng.

Người này chính là Đại Tù trưởng của thành Ưng.

Đại Tù trưởng đi đến trước mặt La Chinh rồi hỏi bằng ngôn ngữ của Ưng tộc: “Ngươi có thể tái tạo cánh gãy cho chim ưng vua?”

Khác với những người Ưng tộc kia, Đại Tù trưởng không hề nghi ngờ lời nói của La Chinh.

Dù sao chuyện này vẫn cần phải xử lý ngay.

“Có thể” Hắn gật đầu.

Nghe vậy, con chim ưng vua sau lưng Đại Tù trưởng kêu lên một tiếng “Kéc”.

Chắc nó hiểu lời La Chinh nói, đôi mắt ưng sắc bén của nó nhìn chằm chằm vào hắn.

Đại Tù trưởng nhìn sâu vào mắt La Chinh rồi hỏi: “Ngoài việc tha mạng cho những người này, ngươi còn yêu cầu nào nữa không?”

Trong mắt Đại Tù trưởng, tha mạng cho những người này vốn là chuyện đương nhiên.

Huống hồ vốn dĩ họ không có quan hệ gì với người đến từ bên ngoài này, nên đó không được tính là yêu cầu.

“Tất nhiên là có” Hắn hơi mỉm cười: “Thả cô gái mà các ngươi đã bắt giữ kia nữa”

Nghe lời đề nghị của hắn, khuôn mặt của Đại Tù trưởng có vẻ chần chừ: “Nàng giết chim ưng của bọn ta, là kẻ thù của bọn ta”

“Ta đảm bảo nàng sẽ không ra tay nữa” La Chinh nói.

Đại Tù trưởng suy nghĩ một chút rồi sau đó gật đầu.

Dù sao, nếu thả ra rồi mà còn định gây sự thì nàng cũng không phải đối thủ của thành Ưng này.

Được Đại Tù trưởng dẫn đường, La Chinh đi lên tòa tháp phía sau tường thành Ưng.

Mở cửa xong là thấy ngay con chim ưng vua gãy cánh lúc trước đang nằm đó.

Tuy vết thương đã được băng bó tỉ mỉ, nhưng nó không còn cơ hội chao liệng trên bầu trời nên trông nó có vẻ vô cùng buồn bã.

“Mời” Đại Tù trưởng ra hiệu.

La Chinh gật đầu, vỗ nhẹ tay.

Trong tay hắn lập tức có thêm một viên kim đan tròn vo màu trắng sữa, tỏa ra một luồng hương dịu ngọt.

Mùi hương vừa lan tỏa đã thu hút sự chú ý của con chim ưng vua và Đại Tù trưởng kia ngay.

Viên kim đan màu trắng sữa đó chỉ là một viên kim đan ngũ chuyển do La Chinh đổi được lúc ghé qua đảo nổi Hàm gia, có khả năng tái tạo các chi bị gãy của thần một cách nhanh chóng.

Lúc này, khi hắn cầm viên kim đan đi về phía chim ưng vua, con chim ưng vua đứt cánh chợt cảnh giác hẳn.

Nó không chỉ không chịu ăn viên đan dược này mà còn làm tư thế tấn công…

Không biết làm thế nào nên hắn đành quay đầu nhìn về phía Đại Tù trưởng.

Ngay sau đó, Đại Tù trưởng lấy ra một cây sáo trúc, thổi một đoạn.

Ưng tộc có thể giao tiếp với chim ưng vua qua cây sáo này.

Đoạn nhạc du dương khẽ thổi đến, quả nhiên con chim ưng vua đã bình tĩnh hơn nhiều, cuối cùng cũng ngoan ngoãn mở miệng ra.

La Chinh vươn tay bắn ra, kim đan vụt bay thẳng vào miệng chim ưng vua, được nó nuốt chửng…

Ngay sau đó, hắn mỉm cười mà lùi sang một bên.

“Kéc, kéc…” Chim ưng vua có vòng lông vũ màu vàng nhạt sau lưng Đại Tù trưởng kêu lên hai tiếng, đôi mắt hiện lên vẻ lo lắng.

Trên mặt Đại Tù trưởng cũng là vẻ lo lắng không thôi.

Hắn nhìn con chim ưng vua rồi hỏi: “Khi nào… có tác dụng?” Trong mắt ông ta, dù đan dược của La Chinh có tác dụng thần kỳ đến mấy thì cũng không thể mọc ra một cái cánh trong thời gian ngắn được.

Như vậy thì quá thần kỳ.

“Nhanh thôi” Hắn thản nhiên cười nói.

Cho dù là thần thì ăn được kim đan ngũ chuyển này cũng có thể nhanh chóng mọc lại các chi bị hư hại cơ mà.

Chẳng qua các chi gãy mới phục hồi lại này cần được rèn luyện lại lần nữa, vì dù sao nó cũng không thể bằng các chi vốn có được.

Nhưng trong thế giới này, phục hồi cánh gãy gần như đã có thể coi là kỳ tích.

Hắn vừa nói dứt lời thì cơ thể của chim ưng vua chợt run lên, lông vũ màu đen khắp người nó nhanh chóng bùng ra.

Ngay lập tức, vết thương vốn đã được băng bó kỹ giờ lại trào máu.

Một luồng năng lượng màu xanh trong hội tụ ở chỗ cánh gãy.

Xương cốt, cơ bắp, máu bắt đầu được bồi đắp, dần dần mọc ra với tốc độ mà mắt thường có thể thấy được!

“Nhanh, nhanh, nhanh quá… Đây thực sự là kỳ tích” Đại Tù trưởng mở to mắt, khuôn mặt đầy vẻ không thể tưởng tượng nổi.

“Kéc, kéc, kéc…” Chim ưng vua sau lưng Đại Tù trưởng cũng kêu lên vui mừng.

Chẳng mấy chốc, một cái cánh mới toanh đã mọc ra, từng chiếc lông vũ đen bóng cũng mọc theo!

“Vù vù…”

Chim ưng vua vẫy cánh, tạo ra từng đợt gió lốc.

Nó bay vòng quanh ra cửa sổ cạnh tòa tháp rồi chợt lao lên trời cao.

“Vô… Vô cùng cảm ơn…”

Vẻ phấn khích trên khuôn mặt của Đại Tù trưởng không còn gì có thể diễn tả nổi.

Hắn đưa tay phải lên ngực, cúi đầu thật mạnh về phía La Chinh.

Tiềm năng của chim ưng vua khi trưởng thành là vô tận, nên bị tổn thất bất cứ con chim ưng vua nào thì cũng là mất mát lớn với người Ưng tộc.

Dù sao thì trong hơn một nghìn con chim ưng thì mới có thể cho ra đời một con chim ưng vua!

Sau khi con chim ưng vua kia bay ra khỏi tòa tháp, nó bay đến đâu, từng tiếng reo vui của người Ưng tộc bên ngoài vang lên đến đó.

Cả đời họ chưa từng gặp được kỳ tích như vậy.

Sau bất ngờ thì chính là niềm vui sướng vô cùng…

Những tiếng hô ngạc nhiên truyền vào tai Mục Ngưng.

Nàng ngước nhìn chim ưng vua trên bầu trời, khuôn mặt đầy vẻ tủi thân.

Từ sau khi gặp La Chinh vào mấy ngày trước, tên đó không hề xuất hiện trước mặt nàng nữa.

Hắn đã rời khỏi thành của những người mặc áo choàng kia rồi sao?

“Thật nhẫn tâm, thấy chết mà không cứu!” Nàng nghiến chặt răng, oán hận nói: “Dù Mục gia và La gia là kẻ thù thì sao, ta cũng có xem ngươi là kẻ thù đâu…”

Không biết những người mặc áo choàng kia sẽ giam nàng đến bao giờ, không chừng có ngày lại bị hành hình rồi bị những con chim ưng khốn kiếp kia ăn thịt mất…

Nghĩ đến đây, lòng đã buồn lại càng buồn hơn.

Ngay cả người mạnh mẽ như nàng cũng suýt khóc.

Nàng thật sự không muốn chết oan ở cái nơi quái quỷ này.

Nhưng vào lúc này, một bóng người lặng lẽ xuất hiện.

Mục Ngưng nhận ra điều gì đó, vừa ngẩng đầu lên lần nữa thì bắt gặp La Chinh đang nở nụ cười thản nhiên đứng nhìn mình.

Nhưng trong mắt nàng, nét cười kia mang thoáng có vẻ khinh miệt.

“Ngươi còn đến làm gì?” Vẻ mặt Mục Ngưng nhanh chóng đen lại.

Không ngờ La Chinh chỉ vẫy tay rồi nói gì đó với những người mặc áo choàng kia.

Hai người mặc áo choàng đi đến, mở cửa lồng giam ra.

Mục Ngưng không rời khỏi lồng giam ngay lập tức mà đột ngột đứng dậy.

Nàng lui hai bước về phía sau, khuôn mặt càng lộ vẻ cảnh giác: “Ngươi định làm gì?”

“Thả ngươi” La Chinh thản nhiên nói.

“Thả ta ư?” Mục Ngưng thực sự không dám tin vào tai mình.

La Chinh nhún vai, không nói gì nữa rồi quay đầu bỏ đi.

Mục Ngưng đờ đẫn đứng trong lồng giam.

Rốt cuộc hắn đã dùng cách nào mà có thể khiến những người mặc áo choàng kia dễ dàng thả nàng ra như vậy?

Trong chớp mắt bóng dáng La Chinh biến mất ở lối rẽ, nàng mới chạy khỏi nhà giam rồi đuổi theo…

*Waka là đơn vị duy nhất sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.

Các cơ quan, tổ chức, cá nhân khác sao chép, đăng tải tác phẩm là vi phạm bản quyền.

Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.

Trân trọng!

Người Ưng tộc tổ chức một bữa tiệc thịnh soạn để cảm ơn La Chinh.

Mục Ngưng ngồi bên cạnh hắn.

Từ tù nhân biến thành khách quý, tâm trạng của nàng thay đổi rất nhiều.

Thấy những người Ưng tộc kia tôn kính với La Chinh như thế, nàng lại càng nghĩ mãi không hiểu.

Ngoài ra, có vẻ như tên này đã học được ngôn ngữ của người Ưng tộc trong thời gian ngắn.

Tên này có thể giao tiếp tự nhiên với họ, còn nàng thì lại ngẩn ngơ như kẻ điếc trong bữa tiệc.

Sau khi cụng ly vài lần, trong lúc ăn uống linh đình, La Chinh mới bắt đầu tìm hiểu những thông tin quan trọng về thế giới này từ Đại Tù trưởng.

Mục đích hắn giúp đỡ Ưng tộc chỉ để hy vọng có thể hiểu biết về bản chất của thế giới này càng sớm càng tốt.

Có thể thấy, rất có rất có khả năng thế giới này được xây dựng bởi ấn ngọc kia, chắc chắn nó có chỗ để điều khiển ấn ngọc.

Ngoài La Chinh, những vị thần đại viên mãn kia cũng đến thế giới này.

Tuy thần đại viên mãn của Kiếm tộc đã chết bất thường trong sa mạc, nhưng những người khác chưa chắc đã gục ngã dễ dàng như vậy.

Chắc chắc họ sẽ dùng mọi cách để tìm ra cách thức, hắn phải tận dụng thời gian.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
bộ này chương viết siêu chậm :Z . Mới check bên họ đâu đó khoảng hơn 17 chương mới thui bạn à ^^
https://audiosite.net
Mới check bộ này thiếu 1k chương :Z đã liên hệ cac CTV nhé hoàng anh ^^
https://audiosite.net
Mình sẽ ? CTV nhé bạn :)
https://audiosite.net
Chính xác thưa bạn ^^! - Bên TG họ nói sẽ ra phần 2 nhé bạn :) nên để cái kết mở đó bạn :D
https://audiosite.net
Dtu230 1 ngày trước
Truyện đến tập 138 hết chưa ad
https://audiosite.net
Bùi Thành Linh 2 ngày trước
Giọng đọc 2 còn ra không vậy ad
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 3 ngày trước
Ra thêm đi ad
https://audiosite.net
Saner 6 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Anh 6 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 tuần trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box