[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 389 : Ra tay (c1941-c1945)
❮ sautiếp ❯Chương 1941: Ra tay
Dáng người cao lớn của Đường Vãn không đáng giá nhắc tới ở trước mặt Thời Mi, nhưng đạo uẩn nồng đậm tràn ra từ cơ thể hắn lại khiến hắn sinh ra một cảm giác cực kỳ nặngHắn cứ như là một bức tường dày ngăn cách, chỉ một mình hắn là có thể ngăn cản Thời Mi.
“Grào!”
Con Thời Mi kia bỗng thét lên một tiếng hét chói tai.
Nó đã đánh nhau với đám đại viên mãn này trong thời gian rất lâu.
Chỉ dựa vào thực lực của chính mình, bất cứ một gã đại viên mãn nào cũng không phải đối thủ của nó.
Nó có thể nuốt hết những đại viên mãn kia chỉ trong vài nhịp thở…
Nhưng đám đại viên mãn kia phối hợp lại với nhau, giống như là một đàn sói liên tục chạy qua chạy lại, còn nó chỉ là một con trâu đực không biết làm thế nào mà thôi.
Dù nó sử dụng phương pháp nào, đều bị bọn họ hoàn toàn khắc chế, uổng có sức mạnh cực lớn, lại hầu như không phát huy được!
Sau khi Thời Mi gào lên một tiếng, đôi cánh dày rộng bỗng nhiên vỗ một cái, hai chân thô to đầy sức mạnh đạp một phát, đâm thật mạnh về phía Đường Vãn!
Dưới va chạm của đầu Thời Mi, không gian xung quanh liên tục bị xé rách ra vết nứt cực lớn, giống như hàm răng so le không đồng đều của quái vật.
Chẳng qua, không gian trong Thần Vực không chỉ rất chắc chắn, mà năng lực tự chữa trị cũng rất mạnh, những cái khe không gian nhỏ vụn kia vừa xuất hiện đã nhanh chóng được vá lại rồi biến mất.
“Ha ha, tới đi!”
Đường Vãn giương bàn tay to lên, chém cây đao màu tím ra.
Từng luồng sức mạnh màu vàng đất quay cuồng xung quanh cây đao, toát ra khí thế khiến người ta thấy đủ loại ảo giác.
Giống như không phải hắn chém ra một cây đao, mà là một ngọn núi vậy!
“Ầm!”
Hai luồng sức mạnh cực lớn va chạm vào nhau.
Không gian xung quanh liên tục bị xé rách, một số cái khe không gian giống như những mũi tên qua lại như thoi đưa, bắn về mọi phía…
May mắn các vị thần đã chạy trốn đến một bên khác của hẻm núi, nếu không những cái khe màu đen tán loạn xung quanh này đã đủ để cắt bọn họ thành hai nửa.
Thần đạo Hậu Thổ không phải là một thần đạo giỏi về tấn công.
Cho dù một đao kia của Đường Vãn cất chứa sức mạnh chấn động lòng người, vừa nặng nề vừa mạnh mẽ, nhưng vẫn không thể làm Thời Mi bị thương chút xíu nào!
“Grào!”
Thời Mi dùng đầu chống đỡ cây đao của Đường Vãn, bắt đầu đẩy mạnh về phía trước!
Cho dù Đường Vãn hòa làm một thể với mặt đất, vẫn không thể ngăn cản được!
Dưới sức đẩy mạnh của nó, Đường Vãn liên tục bị lùi về phía sau, hai chân hắn ma sát với mặt đất, lê ra hai cái rảnh.
Sau khi đẩy xa hơn mười trượng, Thời Mi đột nhiên vặn người một cái, vỗ bốp phát lên người Đường Vãn, đánh bay hắn ra bảy tám chục trượng…
Thời Mi có chỉ số thông minh rất cao.
Vừa nãy, nó đã lãng phí một mớ thời gian với Đường Vãn, nhưng cái gã đàn ông cường tráng này chẳng bị thương chút nào, ngược lại còn khiến những thần đại viên mãn khác nắm bắt cơ hội xông vào, ép nó phải kích hoạt cường hóa mới giải trừ được nguy cơ!
“Ồ, trở nên thông minh rồi” Thần đại viên mãn của Triệu gia nhàn nhạt nói.
“Không có tác dụng gì, chỉ cần nó không cuồng hóa, sẽ không có uy hiếp lớn mấy” Mục Huyết Dung khẽ vung hai thanh vũ khí trong tay lên, lập tức vẽ ra một đường cong duyên dáng trên không trung.
Trong nháy mắt, nàng xuất hiện trên đỉnh đầu Thời Mi, giống như chú bướm mềm mại, đậu lên một chiếc sừng trên đỉnh đầu Thời Mi.
Cùng lúc đó, Mục Huyết Dung giơ đoản kiếm và loan đao trong tay lên cao, rồi ngửa về phía sau giống như tư thế nhảy cầu trên cao.
“Chát!”
Trong nháy mắt khi ngửa ra, đôi mắt trong veo của nàng đã biến thành màu đỏ.
Cả người nàng lập tức hóa thành một vệt màu máu, liên tục bay múa xoay quanh người Thời Mi.
Ánh kiếm đỏ như máu chém liên tiếp lên người nó!
Thực lực của mỗi một đại viên mãn ở đây đều không yếu, vả lại đều tự có điểm đặc biệt của mình.
Nếu chỉ đơn giản xét về thực lực, có lẽ Mục Huyết Dung không phải mạnh nhất.
Nhưng nếu chỉ xét về lực sát thương thì Mục Huyết Dung tu luyện thần đạo Sát lại thuộc hàng đứng đầu.
Chỉ mình nàng mới có thể dễ dàng rạch được da thịt Thời Mi!
“Phụt phụt phụt phụt phụt…”
Mỗi một ánh kiếm lóe lên, Mục Huyết Dung liền có thể để lại một miệng vết thương sâu tận xương trên cơ thể Thời Mi.
Trong nháy mắt, trên người Thời Mi đã có hơn mười vết thương dài nửa thước.
Chút vết thương ấy với cơ thể khổng lồ của Thời Mi mà nói thì chẳng tính là gì.
“Grào!”
Thời Mi rống lên một tiếng.
Giây phút này, cơ thể khổng lồ của nó trở nên vô cùng nhanh nhẹn, nó điên cuồng uốn éo, hai móng múa may liên tục, phẩy vỗ lên người.
Nhưng dáng người Mục Huyết Dung cực kỳ nhanh nhẹn, sao có thể đập trúng?
Nàng vẫn cứ vung hai thanh đao và kiếm màu máu của mình, giống như đầu bếp mổ trâu, chính xác chặt đứt cơ bắp, kinh mạch phức tạp, thậm chí là một ít khớp xương cực nhỏ trên người Thời Mi.
Nhưng đại viên mãn khác trong hẻm núi đều không có ý định ra tay, mọi thứ đều làm theo từng bước của kế hoạch đã định ra trước đó.
Mà Mục Huyết Dung- người tu luyện thần đạo Sát chính là bước quan trọng nhất.
Tinh lực của con Thời Mi này hết sức dồi dào, năng lực tự chữa lành cũng cực kỳ mạnh.
Cho dù các đại viên mãn sử dụng thủ đoạn mạnh mẽ làm nó bị thương nặng thì vết thương của nó vẫn sẽ khỏi hẳn trong một khoảng thời gian cực ngắn.
Nhưng trong thanh đoản kiếm và loan đao của Mục Huyết Dung có chứa sức mạnh “Phá Huyết”.
Nếu cẩn thận dùng mắt thường quan sát, sẽ nhìn thấy miệng vết thương của con Thời Mi này có từng tia tơ máu màu đỏ chảy xuống.
Đây là sức mạnh Phá Huyết, chính sức mạnh đặc biệt đó ngăn cản miệng vết của Thời Mi tự lành!
Khi thấy vết thương trên người Thời Mi càng lúc càng nghiêm trọng, một đám thần tụ tập ở phía tây hẻm núi đều thở phào nhẹ nhõm.
“Con Thời Mi kia có khí thế đáng sợ như vậy, đáng sợ y như thánh nhân, hóa ra cũng không lợi hại cho lắm…”
“Cứ tiếp tục như thế, chỉ cần một mình Mục Huyết Dung là có thể giết chết nó!”
“Hoàn toàn không có sức chống lại luôn!”
Lúc nãy, những thần đó bị dọa mặt như màu đất, bây giờ rốt cuộc cũng yên tâm.
“Giết chết Thời Mi, không dễ dàng như vậy” La Chinh nhìn chằm chằm phía xa nói.
Một mình Mục Huyết Dung đối mặt Thời Mi chiếm lợi thế tuyệt đối, nhưng những đại viên mãn khác vẫn giữ dáng vẻ vận sức chờ tấn cồng, giống như lúc nào cũng có thể ra tay.
Kết hợp với việc họ cực cực khổ khổ dẫn Thời Mi vào tầng thứ nhất để xem thì chắc chắn chuyện này không đơn giản như vậy…
La Chinh vừa nói xong, trong đôi mắt con Thời Mi kia liền lóe ra ánh sáng năm màu.
Nó ngửa đầu rống lên một tiếng, cơ thể đột nhiên rung lên.
“Đủ rồi, nó định tiến hành quay ngược thời gian” Một thần đại viên mãn nhắc nhở nói.
Bóng dáng Mục Huyết Dung nhanh chóng dừng lại, khẽ đạp một phát lên người Thời Mi, rồi bay về phía sau.
Sau đó, Thời Mi cúi rạp người xuống, một vòng ánh sáng nhiều màu hóa thành cái kén khổng lồ, bao bọc lấy nó.
“Hóa ra nó có thể sử dụng quay ngược thời gian!”
Thấy cảnh đó, có thần bỗng nhiên hiểu ra.
Năng lực quay ngược thời gian của Thời Mi lấy từ thần đạo Thời Gian, về bản chất thì khác với nữ tộc trưởng Manh tộc.
Nó chỉ có khả năng quay ngược với chính mình mà thôi.
Lúc vết thương của bản thân con Thời Mi này đang khá nghiêm trọng, nó sẽ sử dụng thiên phú của mình tiến hành quay ngược thời gian.
Cơ thể nó sẽ bị một cái kén dày cộm bọc lấy rồi bắt đầu nhanh chóng quay ngược thời gian.
Những vết thương do Mục Huyết Dung gây ra trên cơ thể nó nhanh chóng biến mất, khôi phục thành trạng thái lúc đầu!
Bấy giờ, những thần đại viên mãn khác mới chuẩn bị ra tay.
Cứ cách một đoạn thời gian, con Thời Mi này có thể sử dụng một lần quay ngược.
Nhờ quay ngược thời gian, cho dù là từng bị thương nặng như nào, nó đều có thể bình yên vô sự khỏi phục như cũ.
Cho nên, đầu tiên bọn họ khiến Mục Huyết Dung ép nó dùng quay ngược thời gian.
Sau đó, trước khi nó sử dụng lần quay ngược thời gian tiếp theo thì giết chết nó.
Đây gần như là biện pháp duy nhất để giết chết Thời Mi…
Nếu không, một khi nó sử dụng quay ngược thời gian, vậy thì mọi cố gắng trước đó đều vô ích hết.
“Rắc rắc rắc…”
Sau mười nhịp thở, lớp kén bọc lấy Thời Mi bắt đầu vỡ ra.
Giây phút khi con Thời Mi kia phá kén ra, Đông Phương Thái Thanh quát lên: “Ra tay!”
Vừa nói xong, tất cả các thần đại viên mãn đều thúc giục thần cách trong cơ thể.
Trong chốc lát, đủ loại khí thế của đạo uẩn điên cuồng tràn ra, quanh quẩn trong khe núi, hình thành từng vòng gợn sóng mà mắt thường có thể thấy được!
Những thần bình thường cảm nhận được gợn sóng đó, ngay cả thở mạnh cũng không dám thở, linh hồn chịu sức ép cực lớn!
“Thuật Đại Nguyền Rủa!”
Một đầu lâu màu xanh xuất hiện trên đỉnh đầu Thời Mi.
Sau khi xuất hiện, nó liên tục đong đưa trên đỉnh đầu Thời Mi.
Thuật Đại Nguyền Rủa đó là do đại viên mãn của Lưu gia phát ra.
Khi sử dụng trên người Thời Mi, có thể khiến nó càng chịu thương tổn nhiều hơn.
Chương 1942: Ấn ngọc
Mỗi một thần đại viên mãn đều tu luyện một thần đạo đến cực hạnCó thể nói bọn họ đã hoàn toàn nắm giữ thần đạo mà mình tu luyện.
Nhiều đại viên mãn như vậy liên hợp lại với nhau, cho dù là thánh nhân cũng khó ứng phó được!
Nếu như là thú dữ cấp sáu “yêu quái núi Cương Linh” ở núi Bất Chu, hoặc là thú dữ cấp sáu “Minh Quỷ” của Hồn Hoang, thì hoàn toàn không cần nhiều đại viên mãn như vậy ra tay.
Chẳng qua, con Thời Mi này có được thần thông thuộc loại thời gian, nên khó mà giết chết được…
“Vèo…”
Một thần đại viên mãn phóng ra một cây thương bằng băng bắn thẳng về phía Thời Mi.
“Tuyết Ấn Thần Thương?”
La Chinh ngẩng đầu nhìn cây thương băng kia, hơi sửng sốt.
Lúc trước, La Chinh đã từng nếm mùi đau khổ của Tuyết Ấn Thần Thương trong đấu trường của các vị thần.
Người sử dụng nó chính là tên mập mạp của gia tộc Huyền Nguyệt, Huyền Nguyệt Mục.
Hôm nay, đại viên mãn sử dụng Tuyết Ấn Thần Thương cũng đến từ gia tộc Huyền Nguyệt.
“Sức mạnh của cây Tuyết Ấn Thần Thương này cũng ngang ngửa với tên mập kia…” La Chinh lộ vẻ kinh ngạc.
Sau đó là cây Tuyết Ấn Thần Thương thứ hai, thứ ba, thứ tư…
Sức mạnh ẩn chứa bên trong đều ngang nhau với cây Huyền Nguyệt Mục từng phát ra trước đó.
Thực lực của thần đại viên mãn mạnh đến đáng sợ, chắc không có khả năng chỉ ngang với thần bình thường đâu nhỉ?
Một màn kế tiếp mới khiến cho La Chinh hoàn toàn hiểu ra.
“Vèo vèo vèo vèo vèo vèo vèo…”
Trong chớp mắt, từng cây Tuyết Ấn Thần Thương được thần đại viên mãn kia ngưng tụ ra.
Sức mạnh của cây Tuyết Ấn Thần Thương thứ năm hơn xa cây thứ tư, cây thứ sáu càng mạnh hơn cây thứ năm, cây thứ bảy… Khi vị đại viên mãn kia phóng ra cây thứ mười ba, thì sức mạnh trong cây Tuyết Ấn Thần Thương đó, La Chinh đã không có cách nào hình dung được.
Cho dù không bị cây Tuyết Ấn Thần Thương đó đâm trúng, mà chỉ bị đụng vào một chút thôi thì hắn cũng nghi là chính mình sẽ tan xương nát thịt…
Đây là thực lực của đại viên mãn! Trong lòng La Chinh cực kỳ rung động.
La Chinh bị hình ảnh đó chấn động, tình huống của những thần khác cũng chẳng kém là bao…
Đạo uẩn bay múa đầy trời hóa thành đủ các đòn đánh, nện lên người Thời Mi ở phía xa!
“Những đạo uẩn kia, ta đều có thể nuốt vào”
La Chinh chợt nảy ra suy nghĩ.
Chỗ này đang hỗn loạn, sẽ không có người chú ý tới hắn.
Có lẽ hành động của hắn sẽ bị các thánh nhân bên ngoài cấm địa biển Thời Gian phát hiện, nhưng giờ hắn đã rơi vào đường cùng, đã bại lộ gần hết, có giấu giếm nữa cũng chẳng có ý nghĩ gì.
“Vù vù vù…”
Ngay lúc này, vòng tròn màu vàng trong mắt La Chinh lặng lẽ sáng lên, bắt đầu liên tục hấp thu đạo uẩn trong khe núi!
Dưới sự trợ giúp của thước Vô Lượng, bất kể đạo uẩn phức tạp cỡ nào, hắn đều có thể đọc hiểu hết.
Thắp sáng một vạch trên thước Vô Lượng, trong thước Vô Lượng chợt bắn ra một cột sáng đánh vào một khối vuông trên thần cách của hắn, rồi hóa thành một chùm ánh sáng chứa đạo uẩn, bắn thẳng xuống một chỗ của thế giới trong cơ thể.
Chỉ có điều, đọc hiểu được những thần đạo ấy không có nghĩa là La Chinh có thể phát huy hết ra.
Những thần thông mà các thần đại viên mãn kia sử dụng hầu như đều là cấp sáu, thậm chí là thần thông đã viên mãn.
La Chinh chưa tu luyện đến thần cấp cao thì không thể đụng vào chúng.
Nhưng mà thần thông ngoại đạo lại không có hạn chế tu vi.
Ví dụ như Tuyết Ấn Thần Thương là thần thông ngoại đạo của thần đạo Tuyết Ấn, La Chinh có thể thuận lợi phát ra nó.
Cái đó và Băng Phách Ma Diễm mà lúc trước La Chinh tu luyện là cùng một đạo lý, bởi vì Băng Phách Ma Diễm cũng là thần thông ngoại đạo.
Chẳng qua, hắn chỉ có thể giống tên mập mạp Huyền Nguyệt Mục kia, tối đa ngưng tụ ra được bốn, hoặc năm cây Tuyết Ấn Thần Thương, không có khả năng nháy mắt phóng ra được mười ba cây Tuyết Ấn Thần Thương được!
Giữa lúc La Chinh tập trung tinh thần đọc hiểu những đạo uẩn kia, bỗng nghe hắn thấy Chiến Minh hét lớn một tiếng: “Mọi người cẩn thận!”
“Ầm ầm!”
Một thần đại viên mãn triệu hồi ra một con rồng lửa khổng lồ, đập lên người Thời Mi, ngọn lửa bên trong dội ngược lại.
Đương nhiên, đại viên mãn kia không ngại uy lực còn sót lại của ngọn lửa kia, nhưng có một số thần bình thường làm sao mà chống cự được?
“Lời Hứa Sơ Khai!”
Nhìn thấy ngọn lửa cuồn cuộn lao đến, một số thần ý thức được chính mình không thể chống đỡ nổi, bèn cắn răng kích hoạt một Lời Hứa Sơ Khai.
Bên ngoài cơ thể bọn họ lập tức lóe lên một vòng sáng màu vàng.
Dựa vào vòng màu vàng đó có thể giúp bọn họ tránh đi tất cả năng lượng do đạo uẩn biến thành.
“Ai có pháp bảo phòng ngự!”
“Sử dụng một Lời Hứa Sơ Khai rất đáng tiếc!”
“Sắp mất mạng rồi còn sợ lãng phí cái gì?”
Đa số thần đều đang xem tình thế.
Tất nhiên, ngọn lửa đang cuồn cuồn lao tới kia rất lợi hại, nhưng vì thế mà dùng mất một Lời Hứa Sơ Khai thì rất đáng tiếc…
Đa số thần ở đây đều là nhân vật trung tâm của các nhà quyền thế, chắc hẳn trên người còn có mấy món pháp bảo phòng ngự mạnh.
“Ta có một cái chuông bảo vệ…”
“Ong ong ong…”
Vị thần kia kích hoạt pháp bảo phòng ngự của mình, một cái chuông lớn màu vàng xuất hiện lập tức bao phủ lấy hắn.
Nhưng nó chỉ có thể bảo vệ một mình hắn mà thôi.
Những thần khác đành phải tự nghĩ biện pháp.
“La Thiên Hành, mau tới đây!”
Hàm Bích La la lớn, trong tay nàng xuất hiện một chiếc vòng nho nhỏ, hiển nhiên đây là một pháp bảo phòng ngự không tầm thường.
“Hắn hẳn là không cần” Hàm Lưu Tô khẽ cười nói.
La Chinh gật đầu với Hàm Bích La, tuy ngọn lửa này rất mạnh, nhưng vẫn không thể thiêu rụi cơ thể hắn.
Hàm Bích La nhìn vòng vàng nói: “Lớn, lớn, lớn…” Chiếc vòng kia liên tục phóng to ra, bao phủ lấy ba cô gái Hàm gia vào bên trong.
“Ào…”
Chẳng mấy chốc, ngọn lửa kia đã nhồi đầy toàn bộ khe núi.
Những thần có pháp bảo phòng ngự thì nhờ vào chúng mà chống đỡ được.
Những thần không có thì đành phải bất chấp mà kích hoạt một Lời Hứa Sơ Khai.
Chỉ có một mình La Chinh là cả người lóe lên ánh sáng vàng, không ngừng hấp thu ngọn lửa đó.
Trong cấm địa Luyện Thần, Tượng Thánh từng rèn thể cho hắn, khiến cơ thể hắn được đề cao lên một cấp độ mới.
Vậy nên, cơ thể hắn càng trở nên kén chọn hơn với ngọn lửa.
Chẳng qua, cơ thể hắn có vì thế mà định hình hay không thì lúc trước Tượng Thánh chưa nói.
“Chữ Phạn màu vàng trên cơ thể tên kia là sao thế này…”
“Hắn đang hấp thu ngọn lửa Ma Long của Vũ Nam Thiên!”
“Ngay cả ngọn lửa do đại viên mãn phóng ra cũng không sợ!”
Mặc dù ngọn lửa kia chỉ là uy lực còn sót lại bị cuốn tới, nhưng cũng không thể khinh thường.
Thậm chí, có pháp bảo phòng ngự của vài thần còn bị thiêu rụi, bất đắc dĩ chỉ có thể kích hoạt “Lời Hứa Sơ Khai” để ngăn cản.
Mọi người thấy La Chinh trần trụi đứng trong ngọn lửa, đều ghé mắt mà nhìn.
Sau một lúc lâu, rốt cuộc ngọn lửa đó biến mất.
Cơ thể La Chinh cũng khôi phục bình thường, hắn giơ cánh tay lên đánh giá.
Dù hấp thu lửa Ma Long thì cơ thể hắn vẫn không có mạnh hơn.
Ánh mắt các thần đều nhìn về phía đông khe núi.
Dưới sự tấn công ác liệt như thế của các đại viên mãn, chắc hẳn con Thời Mi kia đã không có khả năng còn sống.
“Đã chết chưa?” Một thần nhìn về phía xa hỏi.
Ánh mắt mọi người đều tập trung về phía Thời Mi, nó nằm im không nhúc nhích trên mặt đất.
Bên ngoài cơ thể bị cháy đen thui, đôi cánh dài rộng sau lưng nát bét, không còn dáng vẻ hung ác như trước, nhìn có vẻ như đã chết.
Đám đại viên mãn cũng cẩn thận từng li từng tý đến gần Thời Mi…
Nhưng trong nháy mắt khi các đại viên mãn tới gần Thời Mi!
Nó lại bỗng nhiên mở mắt ra.
Trong đôi mắt nhiều màu sắc tràn ra vẻ điên cuồng.
Những ánh sáng đó nhanh chóng chảy về mỗi một miếng thịt, mỗi một sợi gân mạch, rồi bỗng hóa thành từng cây gai nhọn bắn thẳng ra xung quanh!
“Vèo vèo vèo vèo vèo…”
Giờ phút này, con Thời Mi kia biến thành một con nhím khổng lồ.
Mỗi một cây gai đều do sức mạnh thời gian nhiều màu biến thành.
Tình huống này xảy ra rất bất ngờ!
Mục Huyết Dung phản ứng nhanh nhất.
Gần như chỉ trong tích tắc, nàng lập tức sử dụng phương pháp dịch chuyển không gian.
Trong nháy mắt trước khi cơ thể nàng biến mất, cây gai nhọn do sức mạnh thời gian biến thành đã đâm vào ngực nàng!
Ngay sau đó, nàng xuất hiện ở một bên khác của khe núi, trên ngực xuất hiện một cái lỗ bằng nắm tay, máu tươi ồ ạt chảy ra ngoài.
Những đại viên mãn khác phản ứng không chậm, song ngoài một số ít chạy ra ngoài trước nên không bị thương thì còn lại phần lớn đều bị thương hoặc nhiều hoặc ít…
Xui xẻo nhất là đại viên mãn của Triệu gia và Tần gia, trực tiếp bị cây gai nhọn đó đâm xuyên đầu.
Bọn họ không chống lại được sức mạnh thời gian nên bị hủy diệt linh hồn.
Sau đó cơ thể cũng bị vô số gai nhọn xuyên thủng, ngã xuống tại chỗ!
Sau đó, Thời Mi thất tha thất thểu đứng lên.
Hình như, nó đã không còn sức để sử dụng quay ngược thời gian lần nữa, nên bèn phát ra một tiếng gào tuyệt vọng…
Tất cả những cây gai nhọn quay trở về trong cơ thể nó.
Cùng lúc đó, dưới chân nó tràn ra một vòng sáng nhiều màu.
Sau khi vòng sáng xuất hiện liền hút nó vào.
Các thần vẫn đang chìm trong sợ hãi, nhưng ngay lúc này, tất cả mọi người đều nhìn thấy giữa vòng sáng xuất hiện một ấn ngọc nho nhỏ.
Chương 1943: Con đường thời gian
Phía trên ấn ngọc điêu khắc một con rắn nhỏ tinh xảo.
Con rắn nhỏ ngửa đầu phun lưỡi rắn, nhìn rất sống độngToàn bộ ấn ngọc chỉ bằng cái ngón cái, không dễ thấy cho lắm.
Nhưng thị lực của các thần trong khe núi đều là loại nào? Cho dù một con muỗi nhỏ xíu cũng còn không thoát được…
Vì thế, bầu không khí trong khe núi bỗng trở nên vô cùng vi diệu.
Nếu như ở cấm địa khác, thần bình thường nhìn thấy cái ấn ngọc kia thì e rằng sẽ chen nhau xông tới, liều mạng cướp đoạt.
Nhưng trong khoảnh khác này, không có bất cứ kẻ nào hành động thiếu suy nghĩ.
Bao gồm cả Mục Huyết Dung, tất cả các đại viên mãn đều hiểu, một khi ra tay, chắc chắn sẽ trở thành đối tượng cho mọi người tấn công!
Chỉ có điều, sức mạnh thời gian mạnh mẽ tràn ra từ trong ấn ngọc cứ giày vò linh hồn mỗi một đại viên mãn!
Cho dù là chí bảo tín ngưỡng cấp một, cũng đáng để các thần đại viên mãn ra tay cướp đoạt.
Bởi vì nơi này là cấm địa biển Thời Gian!
Mọi chí bảo tín ngưỡng liên quan đến thần đạo Thời Gian, thường thường đều có tác dụng cực kỳ nghịch thiên.
Từ sức mạnh thời gian mà ấn ngọc tràn ra thì có thể thấy nó tuyệt đối không thể là chí bảo tín ngưỡng cấp một.
Ít nhất nó phải là chí bảo tín ngưỡng cấp ba hoặc thậm chí là cấp bốn.
Bên ngoài cấm địa biển Thời Gian…
Cho dù là đám thánh nhân nhàn nhã kia thì giờ phút này cũng khó giữ bình tĩnh được.
Bất kỳ một chí bảo tín ngưỡng nào trong cấm địa biển Thời Gian đều không phải là nhỏ, huống chi là ấn ngọc nhìn qua là biết không hề tầm thường kia.
Mặt ngoài, bọn họ tỏ ra không dao động, nhưng thực ra đều đang hồi hộp lây với đám đệ tử nhà mình.
“Cướp lấy ấn ngọc kia…”
“Không tiếc bất cứ giá nào!”
“Nhất định phải lấy ấn ngọc ra ngoài cấm địa biển Thời Gian!”
“Chú ý thủ đoạn…”
Đáy lòng đám thánh nhân đó cũng hết sức rối rắm.
Nhưng có thể khẳng định rằng, bất kỳ một đại viên mãn của nhà nào xông vào vòng sáng kia cũng đều sẽ bị vây đánh!
Cùng lúc bị hơn mười thần đại viên mãn vây đánh…
Dù là mạnh như đám Đường Vãn, Đông Phương Thái Thanh, hay Phương Hận Thiếu thì cũng chắc chắn phải chết.
Nhưng chậm một bước lại sợ bị người bên ngoài cướp đi, hoàn toàn mất cơ hội tranh đoạt!
Trong khe núi vẫn duy trì sự im lặng đến đáng sợ.
Trái lại, bầu không khí của đám thần ở bên khác của khe núi lại thoải mái hơn…
“Hình như bên kia xuất hiện một cái ấn ngọc!”
“Chí bảo tín ngưỡng của cấm địa biển Thời Gian à, ngươi nói xem bọn họ có ra tay đánh nhau không?”
“Chắc chắc sẽ!”
“Chỉ cần không bị vạ lây là tốt rồi”
Với tu vi của các thần thì hoàn toàn không có tư cách tham gia cướp đoạt, mọi người chỉ có thể nhìn chơi.
Ánh mắt La Chinh lướt qua khe núi, dừng lại trên ấn ngọc, trong mắt lộ vẻ hờ hững.
Nhìn tình hình này, có lẽ trong khe núi sắp xảy ra một trận tranh giành.
Chỉ là không biết là ấn ngọc kia sẽ thuộc về ai?
“Vòng sáng kia đang lan ra?”
Nhìn chằm chằm một lúc, La Chinh chú ý đến một chút biến hóa.
Sau khi Thời Mi chết thì vòng sáng nhiều màu và ấn ngọc kia xuất hiện.
Sau một lúc lâu, vòng sáng kia không chỉ không biến mất, mà còn chậm rãi mở rộng…
Trước đó, con Thời Mi kia phát ra sức mạnh thời gian cũng không liên tục, giống với nước biển trong biển Thời Gian.
Chính là do từng mảnh thời gian bất quy tắc ngưng tụ lại với nhau, bên trong phủ kín khe thời gian không theo quy tắc nào cả.
Nhưng sức mạnh thời gian quay quanh ấn ngọc lại không có cái khe, mà là một sức mạnh thời gian hoàn chỉnh.
Bây giờ, nó liên tục mở rộng ra như vậy, không biết sẽ xảy ra chuyện gì?
…
Đa số đại viên mãn đều đang giằng co, Đông Phương Thái Thanh là người đầu tiên phá vỡ im lặng: “Phẩm chất của ấn ngọc này vô cùng cao, nhất định là bảo vật quan trọng.
Nếu thế, chắc các vị ở đây đều sẽ không dễ dàng từ bỏ”
“Đương nhiên” Một gã trung niên mặc áo giáp trả lời.
Trong tay gã cầm một thanh kiếm vàng, trên thân kiếm có ánh sáng nhàn nhạt chuyển động.
“Theo ta, không thì chúng ta mang bảo vật quan trọng này ra cấm địa biển Thời Gian, để các Thánh Đường quyết định được không” Đông Phương Thái Thanh lại nói.
Những đại viên mãn phe Mục Huyết Dung và Đường Vãn đều giữ im lặng.
Bọn họ thuộc cùng phe với Đông Phương gia, nên đương nhiên chấp nhận đề nghị này.
“Đông Phương Thái Thanh, ngươi đang nói đùa hả? Sao ngươi không nói thẳng là kêu tụi này đưa ấn ngọc ra, hai tay dâng cho Thánh Hoàng nhà các người cho rồi!” Một đại viên mãn Kiếm tộc cười lạnh nói.
“Nói đúng đó, vậy tụi này còn liều mạng cái gì nữa? Có phải Đông Phương Thuần Quân nhà các ngươi sẽ cắt ấn ngọc này thành từng mảnh rồi phân ra không?” Người nói chuyện là một đại viên mãn của điện Chiến Thần.
Đông Phương gia chiếm tỷ lệ khá lớn trong các Thánh Đường, nhưng cũng không phải không có nhà quyền thế chống lại được.
Như Kiếm tộc và gia tộc Huyền Nguyệt đều là những thế lực không thể khinh thường…
Nếu ấn ngọc này đưa vào các Thánh Đường thì sợ rằng sẽ chỉ gây ra tranh chấp lớn hơn mà thôi!
Sắc mặt Đông Phương Thái Thanh lạnh đi, hỏi ngược lại: “Nếu vậy theo lời các ngươi, thì ấn ngọc này thuộc về ai?”
“Đương nhiên là ai cướp được, chính là của người đó!” Một đại viên mãn của gia tộc Huyền Nguyệt cười lạnh một tiếng, cơ thể lập tức biến mất tăm.
Có lẽ đại viên mãn ra tay đầu tiên sẽ gặp nguy hiểm nhất, nhưng tỷ lệ lấy được ấn ngọc cũng lớn nhất!
“Nằm mơ!”
“Ấn ngọc là của Đường gia ta!”
“…”
Toàn bộ đại viên mãn đều lập tức dịch chuyển đến chỗ ấn ngọc.
Kể cả đại viên mãn trầm ổn như Đông Phương Thái Thanh cũng như thế.
Nhưng ngay lúc này, một màn kỳ dị xuất hiện…
Hễ là thần đại viên mãn nào dịch chuyển đến trên vòng sáng nhiều màu kia thì đều không thể chạm vào ấn ngọc.
Cơ thể bọn họ chỉ nhoáng lên một cái phía trên ấn ngọc, đại khái vẫn giữ nguyên động tác chộp lấy ấn ngọc.
Trên mặt họ hiện lên vẻ kinh ngạc, rồi lập tức hóa thành một bóng mờ và biến mất!
Các thần trong khe núi đều lộ vẻ kinh ngạc.
Bọn họ nhìn thấy những đại viên mãn kia tranh nhau lên cướp ấn ngọc thì đều cho rằng sẽ có một cuộc tranh chấp lớn xảy ra.
Song dù thế nào thì bọn họ cũng không ngờ sẽ xảy ra chuyện như vậy.
“Người đâu!”
“Biến mất hết rồi…”
Đám Chiến Minh, Đông Phương Ninh trợn to mắt nhìn.
“Ấn ngọc ở chỗ kia!” Có thần hô lên.
“Vèo vèo vèo vèo…”
Một số thần không chút do dự vọt thẳng về phía đông khe núi.
Ánh mắt La Chinh lóe lên, cũng vọt tới.
Cuối cùng, tất cả các thần đều dừng lại xung quanh vòng sáng nhiều màu kia…
“Chắc hẳn vấn đề đến từ sức mạnh thời gian” La Chinh khẽ nói.
Hàm Thương Yên đứng cạnh gật đầu: “Đúng thế, tầng sức mạnh thời gian này bắt đầu dao động, chắc hẳn các đại viên mãn bị hút vào bên trong”
Lúc trước, vòng sáng nhiều màu vẫn vô cùng ôn hòa trải trên mặt đất.
Lúc này, nó đã biến thành một vòng xoáy màu sắc rực rỡ, thậm chí còn có gợn sóng lăn tăn trên bề mặt.
La Chinh nhặt một hòn đá trên mặt đất lên, kẹp trong tay, rồi chợt bắn về phía ấn ngọc kia!
“Vèo!”
Cục đá phát ra tiếng xé gió, nhưng nó vừa mới tiến vào phạm vi của vòng sáng thì liền biến mất.
Thấy cảnh đó, La Chinh khẽ nhíu mày.
Quả đúng là như thế…
Đám đại viên mãn kia có thể sử dụng phương pháp dịch chuyển không gian, cho nên khi dịch chuyển đến phía trên ấn ngọc mới bị vòng sáng nhiều màu hút vào bên trong.
Trên thực tế, chỉ cần đến bên cạnh vòng sáng nhiều màu thì đều không thể tránh khỏi bị hút vào!
“Những đại viên mãn đó chết hết rồi ư?” Có thần hỏi.
Nghe thấy vấn đề ấy, sắc mặt Hàm Bích La lập tức khó coi, tức giận nói: “Ngươi mới chết ấy!” Dù sao Hàm Thiên Tiếu cũng bị hút vào trong đó.
“Sẽ không” Đông Phương Ninh nhìn chằm chằm vòng sáng lạnh nhạt nói: “Sức mạnh thời gian kia là liên tục, chắc hẳn có thể an toàn mà thông qua, chỉ không biết sẽ thông theo hướng nào…”
Trên lý thuyết, biển Thời Gian của Thần Vực có thể đi thông tới bất kỳ một đoạn lịch sử nào.
Nhưng biển Thời Gian hình thành từ mảnh nhỏ thời gian, bên trong chứa vô số khe thời gian.
Cho nên bất cứ sinh linh nào rơi vào biển Thời Gian đều sẽ bị những cái khe đó cắt thành mảnh nhỏ, sau đó chúng sẽ rơi xuống các đoạn lịch sử khác nhau!
Chẳng qua, sức mạnh thời gian trước mặt là một con đường thời gian đầy đủ.
“Chúng ta đi vào không?” Một thần hỏi.
“Khà khà, có lẽ đám đại viên mãn kia tiến vào trong đó đều có đi mà không có về, các ngươi đi theo vào chẳng phải là chịu chết?” Có thần châm chọc nói.
Phần lớn thần đều lộ vẻ bất đắc dĩ, ấn ngọc kia xa tận chân trời, gần ngay trước mắt, thế mà lại không thể lấy được, không khỏi khiến con người ta cảm thấy buồn bực.
La Chinh nhìn chằm chằm vòng sáng nhiều màu kia.
Sau khi quyết định, hắn quay đầu liếc Hàm Lưu Tô, nói: “Ta cũng đi vào”
Hàm Lưu Tô nghe vậy, hàng mi dày khẽ run lên, “Tại sao?”
Hàm Sơ Nguyệt và Hàm Bích La đều nhìn về phía La Chinh, tùy tiện tiến vào trong đó có phần quá mạo hiểm.
La Chinh chỉ cười khẽ, mấp máy môi, nói gì đó với Hàm Lưu Tô.
Sau đó, hắn nở một nụ cười tự tin, nhảy vào vòng sáng nhiều màu kia trong tiếng hô hoảng sợ của các vị thần.
* Waka là đơn vị duy nhất sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.
Các cơ quan, tổ chức, cá nhân khác sao chép, đăng tải tác phẩm là vi phạm bản quyền.
Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.
Trân trọng!
Chương 1944: Sâu kẹp
“Tên nhóc kia nhảy thật rồi!”“Không coi tính mạng mình ra gì ư?”
“La Thiên Hành!”
Nhóm các vị thần không ngờ La Chinh nói nhảy là nhảy, trên mặt cả đám đều là vẻ kinh ngạc.
Hàm Sơ Nguyệt và Làm Bích La lại càng kinh ngạc hơn, đến mức các nàng còn dùng tay che miệng.
Một lúc lâu sau, Hàm Sơ Nguyệt mới nhỏ giọng hỏi: “Tỷ tỷ, hắn nói gì với tỷ vậy?”
Hàm Lưu Tô cúi dầu, vẻ mặt trầm tư.
Nghe thấy Hàm Sơ Nguyệt hỏi vậy, nàng ngẩng đầu cười, nhỏ giọng nói: “Kêu ta chờ hắn”
Thật ra Hàm Lưu Tô rất hiểu động cơ của La Chinh.
Nếu cứ như vậy rời khỏi cấm địa biển Thời Gian thì kết cục của La Chinh chính là cái chết.
Không cần nghĩ cũng biết, kết quả khi rơi vào tay Đông Phương Thuần Quân là như thế nào.
Mà Hàm Thanh Đế chắc chắn cũng không có khả năng bảo vệ hắn.
Mặc dù Hàm Cửu Di là á thánh, nhưng nàng cũng không thể đối phó được với Đông Phương Thuần Quân.
Bây giờ hắn làm vậy, có lẽ còn tìm được một chút cơ duyên, xoay chuyển cục diện trước mắt.
Đúng vào lúc này, lại có một bóng dáng màu đỏ thả người nhảy xuống vầng sáng năm màu kia, biến mất trong mắt mọi người, chỉ để lại từng vòng gợn sóng chậm rãi khuếch tán.
“Là Mục Ngưng!”
“Không ngờ nàng cũng đi vào…”
“Người trẻ tuổi thời này, ngày càng to gan!”
Hàm Lưu Tô thấy Mục Ngưng cũng tiến vào thì trên mặt xuất hiện một tia dao động.
Chẳng ai biết được vầng sáng năm màu này thông đến chỗ nào.
Có lẽ nó sẽ đi qua đoạn thời gian nào đó trong lịch sử, cũng có thể đó sẽ là một bí cảnh vô cùng nguy hiểm nào đó.
Nếu là vì La Chinh, nàng bằng lòng mạo hiểm.
“Soạt!”
Hàm Lưu Tô đang nghĩ vậy thì Hàm Sơ Nguyệt ở phía sau đã tóm được quần áo của nàng.
Sau đó bỗng nghe Hàm Sơ Nguyệt nhỏ giọng nói: “Tỷ tỷ, tỷ phải tin tưởng hắn.
Muội thấy hắn chắc chắn sẽ bình yên trở về…”
Hàm Sơ Nguyệt hiểu thấu suy nghĩ của Hàm Lưu Tô, cho nên mới ra tay ngăn cản trước.
Nàng sợ Hàm Lưu Tô cũng nhảy vào vầng sáng đó.
“Tỷ tỷ, đừng bỏ chúng ta lại” Hàm Sơ Nguyệt năn nỉ.
Thấy vẻ mặt năn nỉ của Hàm Sơ Nguyệt, Hàm Lưu Tô nhẹ thở dài.
Trước nay La Chinh đều có thể vượt qua nguy hiểm, gặp dữ hóa lành, hy vọng hắn có thể bình yên vượt qua.
Khoảng thời gian sau đó cũng có hai, ba mươi vị thần lục tục nhảy vào vầng sáng.
Cũng có một vài vị thần sử dụng các phương pháp của mình, muốn lấy ấn ngọc ra.
Nhưng bất cứ thứ gì khi đã tiến vào phạm vi của vầng sáng thì đều biến mất ngay, không có ngoại lệ.
Sau khi dùng hết các phương pháp, cuối cùng nhóm các vị thần đành từ bỏ, chỉ còn muốn được ra khỏi cấm địa biển Thời Gian…
Trong nháy mắt khi nhảy vào vầng sáng năm màu kia, La Chinh cảm thấy toàn thân đều mềm đi, như đã biến thành một sợi mì dài vô hạn, không ngừng trượt xuống dưới.
Cảnh sắc xung quanh cũng trở nên vô cùng quái dị.
Những vầng sáng năm màu kia cũng kéo dài tới vô hạn, hóa thành từng sợi mì với màu sắc rực rỡ.
Nếu cẩn thận phân biệt, La Chinh còn có thể thấy một vài sợi mì có “màu da”, chăm chú nhìn thêm một lúc lâu, hắn mới phân biệt được đó là những “vị thần” khác cũng nhảy vào vầng sáng.
Bọn họ cũng giống hắn, bị kéo dài thành một sợi mì và không ngừng trượt xuống theo ánh sáng này.
“Không biết lối đi không gian này sẽ dẫn đến nơi nào…”
La Chinh thầm suy nghĩ.
Nhưng cho dù có dẫn đến đâu thì cũng còn tốt hơn là ra khỏi cấm địa biển Thời Gian, rơi vào tay Đông Phương Thuần Quân.
Hơn nữa, thời gian và không gian vốn là hai khái niệm liên quan đến nhau…
Nếu như trong biển Thời Gian có vô số mảnh vỡ thời gian thì đồng thời sẽ có những không gian độc lập tương ứng.
Chẳng qua những không gian độc lập này đại diện cho quá khứ.
“Khụ khụ khụ khụ…”
Lúc này, La Chinh chợt nghe thấy một tràng âm thanh quái dị truyền đến.
Hắn di chuyển tầm mắt lên phía trên, thấy ngay một sợi mì đen tuyền đang trượt đến.
“Sâu?”
Tim La Chinh đập nhanh hẳn lên.
Đầu sợi mì màu đen kia tách đôi ra thành hai như lưỡi kìm, mặt sau của nó còn có ánh mắt đang phát sáng.
Ngoài ra, thân thể còn kéo dài ra thành hai hàng giống như hai chân, có cảm giác trông giống như con sâu nghìn chân vậy.
Sau khi La Chinh nhảy vào trong đó, hắn chỉ có thể di chuyển theo luồng sáng rực rỡ này, còn bản thân hắn không thể nhúc nhích được, các vị thần khác hẳn là cũng như vậy.
Nhưng không ngờ con sâu màu đen kia lại di chuyển đôi chân của mình, bơi lội trong dòng ánh sáng này.
Chỉ chốc lát sau, La Chinh đã nhìn thấy con sâu màu đen kia đã di chuyển tới một sợi mì màu da ở phía trên, sau đó kẹp nó lại như một cái kìm.
“Thứ này… muốn ăn vị thần kia?” Trong lòng La Chinh cảm thấy kinh hãi.
Trong hoàn cảnh này, ngay cả nói còn không thể chứ đừng nói tới chuyện phản kháng.
La Chinh nhanh chóng nhìn thấy một tia màu đỏ bắn ra từ một mặt của sợi mì màu da kia.
“Máu!”
Mắt La Chinh bắt đầu nhìn chăm chú.
Sau đó hắn thấy sợi mì màu da kia không ngừng bị con sâu màu đen này ăn mất.
Chiều dài của sợi mì màu da không ngừng ngắn lại, vị thần kia đã bị con sâu màu đen ăn mất từng tấc thịt.
“Khụ khụ khụ khụ…”
Sau khi con sâu màu đen này nuốt lấy một vị thần, nó bắt đầu di chuyển trong luồng sáng.
Giờ phút này, có lẽ tất cả các vị thần đều đang mong con sâu màu đen không chú ý tới mình.
Nhưng không lâu sau, con sâu kia vẫn chú ý tới một vị thần, bắt đầu di chuyển về phía vị thần đó, dần dần ăn từng tấc thịt của vị thần này…
“Không biết vị thần nào bị nó ăn như vậy, thật là xui xẻo” La Chinh thở dài một hơi.
Chết trong tình huống như vậy thì đúng là tức chết mà.
La Chinh đang nghĩ vậy, con sâu màu đen kia vừa mới di chuyển được một lát đã bắt đầu hướng về phía hắn.
“Thôi xong!”
Trong lòng La Chinh lập tức nặng trĩu.
Mắt thấy con sâu màu đen kia ngày càng gần mình, trong lòng hắn cũng ngày càng lo lắng.
Không biết con đường này phải đi bao lâu mới hết, nếu không rời khỏi đây, chỉ sợ bản thân sẽ phải chết.
“Khụ khụ khụ khụ…”
Những âm thanh kỳ lạ kia càng lúc càng lớn, con sâu màu đen to đùng kia ngày càng gần La Chinh, khiến hắn cũng vội chết đi được.
Đúng lúc này, hắn bỗng cảm nhận được một luồng ánh sáng đang truyền đến từ phía dưới.
La Chinh nhìn xuống, hắn thấy ngay luồng sáng của chính mình đột nhiên dừng lại, mà ở phía cuối luồng sáng còn có một vầng sáng rất nhỏ, giống như luồng sáng hắn đã thấy trong khe núi!
“Lối ra?”
Tim La Chinh đập mạnh.
Tuy tốc độ rơi xuống của hắn không chậm, nhưng tốc độ di chuyển của con sâu màu đen kia càng lúc càng nhanh.
Hắn cũng không biết bản thân có thể kiên trì được đến lúc ra hay không.
“Mau lên, mau lên chút nữa…”
Trong lòng La Chinh thầm giục.
Mắt thấy lối ra ngày càng gần, nhưng con sâu đen kia cũng đã đến đỉnh đầu mình mất rồi.
Đôi kẹp của nó chỉ còn cách đầu La Chinh trong gang tấc mà thôi.
Mắt hắn liếc qua đôi kẹp như cái kìm kia của nó, nhìn vào đôi mắt u ám lạnh lẽo kia, trong lòng lập tức cảm thấy sợ run người.
“Khụ khụ…”
Đôi kẹp kia đột nhiên mở ra, kẹp vào đầu hắn!
Toàn thân hắn cảm thấy đau đớn.
Đúng lúc này, La Chinh cảm thấy toàn thân mình bỗng được thả lỏng, sau đó khôi phục lại trạng thái tự do.
Hắn không kịp phân biệt hoàn cảnh xung quanh, thân thể lập tức cử động, xoay về một hướng khác.
Đồng thời, hắn phạt hiện ra một đôi kẹp thật lớn đang kẹp chặt bản thân.
Mà ở trên đôi kẹp này còn có những cây gai nhọn đâm thẳng vào đầu óc mình.
Không ngờ con sâu màu đen kia cũng chạy ra khỏi vầng sáng ấy với hắn, chẳng qua một nửa thân thể nó vẫn đang ở trong vầng sáng mà thôi.
Ngay sau đó, La Chinh cảm thấy đôi kẹp kia truyền tới một luồng sức mạnh thật lớn.
Không ngờ con sâu này lại muốn kéo hắn trở lại lối đi thời gian vừa rồi!
“Muốn chết!”
Vừa rồi La Chinh không thể nhúc nhích, nên chỉ có thể làm cá nằm trên thớt.
Nhưng tình huống lúc này đã khác nhiều rồi.
Hai tay hắn vừa quơ một cái đã bắt được đôi kẹp lớn kia, lập tức phát ra luồng sức mạnh rất lớn, kéo ngay con sâu này ra ngoài.
Đồng thời, suy nghĩ của hắn đã lôi Phật Hoàng Kiếm và Thiên Nha Kiếm xuất hiện!
Vừa mới tập trung tinh thần thì hai luồng sức mạnh gốc đã xuất hiện bên ngoài cơ thể hắn.
Suýt chút nữa đã bị con sâu màu đen này ăn thịt, đang trong cơn tức giận nên làm gì có chuyện La Chinh tha cho nó? Đương nhiên phải giết chết con sâu này rồi!
Không ngờ hắn đang tập trung thì hai luồng sức mạnh gốc vừa mới hình thành đã tan biến.
“Chuyện gì thế này?” Vẻ mặt La Chinh kinh ngạc không thôi.
Hắn phát hiện mình không thể vận dụng sức mạnh gốc được, hơn nữa ngay cả thuật phân tâm khống chế của thần đạo Tử Khí cũng không thể vận dụng!
May là đầu hắn nảy số cũng nhanh.
Nếu đã không thể vận dụng thì chỉ có thể bẻ cong đôi kẹp này.
Hai tiếng “rắc rắc” giòn vang, trực tiếp bẻ gãy đôi kẹp này…
Con sâu màu đen kia thấy La Chinh bộc phát ra sức mạnh kinh khủng như vậy thì con mắt tối tăm bỗng xuất hiện một tia kiêng kỵ.
Nó cũng không dám dừng lại chút nào, “vèo” một cái đã rút lui về trong vòng sáng ngay lập tức!
* Waka là đơn vị duy nhất sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.
Các cơ quan, tổ chức, cá nhân khác sao chép, đăng tải tác phẩm là vi phạm bản quyền.
Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.
Trân trọng!
Chương 1945: Hài cốt
Nghĩ đến những truyện vừa trải qua, trong lòng La Chinh vẫn còn cảm thấy sợ hãi.
Lúc nãy thật sự quá nguy hiểmNếu chậm thêm một chút nữa thôi thì chỉ sợ hắn sẽ bị con sâu màu đen này ăn thịt hết không còn một mảnh.
Sau khi nghỉ ngơi một lúc, dường như hắn chợt nhớ ra điều gì đó nên lập tức đưa tay ra, vận dụng thần thông Khoa Thế, rút nguồn sức mạnh ra và ngưng tụ lại.
Khi hắn khởi động sức mạnh ngưng hình, sức mạnh kia lập tức tán loạn, hoàn toàn không thể ngưng tụ thành hình được.
“Chuyện gì thế này?”
Hai mắt La Chinh khẽ nheo lại, trên mặt là vẻ kỳ quái.
Đáng lẽ ra không nên xảy ra chuyện này mới phải..
Sau đó có vẻ hắn lại nhớ ra một điều nữa.
Bàn tay phía dưới lập tức xòe ra ngưng tụ thành một ngọn lửa.
Ô vuông nhỏ chứa thần đạo Sồ Hỏa ở thế giới trong cơ thể hắn bắt đầu lóe lên những tia sáng lờ mờ, khí hỗn độn cũng liên tục được trút vào đó, không ngừng vận chuyển ra ngoài đan điền.
Nhưng trên tay hắn vẫn không hề xuất hiện một chút đạo uẩn nào!
Không phục nên La Chinh lại tiếp tục ngưng tụ những thần đạo khác.
Hắn đánh thêm vài thủ quyết, thế nhưng tình hình vẫn như trước.
Cho đến lúc này La Chinh mới công nhận một điều.
Hắn lẩm bẩm: “Trong thế giới này, thực sự không thể ngưng tụ được đạo uẩn ư? Không biết có phải là do ta không có cách nào để ngưng tụ đạo uẩn, hay là tất cả các vị thần khác cũng như vậy?”
“Bản thân ngươi không có gì bất thường, có lẽ là nguyên nhân là ở thế giới này” Giọng của Cực Ác lão nhân tiếp tục vang lên.
Khi La Chinh ném tượng Vạn Thú Kim Loan vào cấm địa biển Thời Gian, linh hồn Cực Ác lão nhân lại trở về đầu hắn lần nữa, cùng hắn đi đến nơi này.
Ông đã theo La Chinh tiến vào biển Thời Gian, trong suốt đoạn đường gian khổ này, quả thật đã được mở rộng tầm mắt.
Không chỉ được mở mang hiểu biết về các thánh nhân mà còn được nhìn thấy các cuộc chiến của những vị thần đại viên mãn, nhìn thấy được sáu đợt tấn công của hung thú.
Tất cả những chuyện này coi như đã đủ với ông rồi.
Tuy ông chỉ còn lại một chút tàn hồn, nhưng được cùng La Chinh trải qua những chuyện thế này thì cũng coi như không uổng phí cuộc đời.
La Chinh gật đầu.
Hắn cảm thấy những lời Cực Ác lão nhân nói đều rất có lý.
Suốt quãng đường này, ngoài việc gặp phải con sâu đen kia thì hắn cũng không gặp thứ gì khác, nên có lẽ đây chính là vấn đề của thế giới này.
Sau đó ánh mắt hắn nhìn xa xăm về bốn phía xung quanh.
Đập vào mắt hắn chỉ là một cảnh tượng mờ mịt, ngoài một vài bóng cây đang lay động thì những cảnh vật ở xa đều không nhìn rõ được.
“Vù vù vù…”
Ngay lúc này, một vầng sáng năm màu nhanh chóng thu nhỏ lại, gần như tiêu tán ngay lập tức, biến mất không còn gì, chỉ có một mảnh đất khô cằn xuất hiện.
Nếu vầng sáng năm màu kia là một lối đi thời gian, vậy hẳn là hắn đã đi tới một thời đại khác?
“Những vị thần khác cũng không ra ngoài cùng với mình..”
Lúc La Chinh rơi xuống, hắn thấy không ít vị thần đi theo hắn cũng rơi xuống theo.
Thế nhưng, mỗi người bọn họ lại ở trong vầng sáng khác nhau, vì vậy hắn không thể nào đoán được liệu bọn họ có rơi xuống các vị trí khác nhau trong cùng một thời đại hay không, hay là trực tiếp đến một thời đại khác mình.
Thậm chí rất có thể thế giới này chỉ là một khoảng thời không mà thôi.
Sau một lúc xem xét, La Chinh chọn một con đường rồi xuất phát.
Trên thực tế, ở nơi này không có bất kỳ con đường nào.
Thường thì những chỗ thế này mọi người rất ít thấy.
Dọc con đường hàng cây thưa thớt này, cây cối ở đây ngày càng thấp bé, bùn đất dưới chân cũng ngày càng khô cằn hơn.
Không bao lâu sau, cuối cùng hắn cũng đi xuyên qua được rừng cây này, lớp sương mù mờ mịt kia cũng đã tan biến, trước mắt hắn xuất hiện một sa mạc mênh mông.
Trước mắt La Chinh là những gò cát cao đến trăm trượng, nhìn lên vô cùng hùng vĩ.
“Có người?”
Khi La Chinh quan sát xung quanh, sau đó hắn nhìn thấy một bóng người màu trắng xuất hiện trên đỉnh của đồi cát thứ sáu.
Mặc dù mắt La Chinh rất tinh tường, nhưng bóng người kia lại quá mờ mịt, hắn không thể phân biệt rõ được bóng dáng, chẳng qua hắn cảm nhận được bóng người kia đang vẫy tay về phía hắn.
“Vù!”
Không do dự nhiều, thân hình hắn bỗng hóa thành một mũi tên, lao thẳng về phía đó.
Mặc dù không thể bay trên không, nhưng hắn vẫn có thể duy trì tốc độ rất nhanh khi đi trong sa mạc.
Một gò cát cao đến cả trăm trượng như thế mà hắn chỉ mất vài nhịp thở là có thể đi qua!
Khoảng mười nhịp thở sau, La Chinh đã lao đến đỉnh của gò cát thứ sáu.
Hai chân giẫm lên những hạt cát nóng bỏng, hắn nhìn xung quanh, trên mặt có vẻ nghi hoặc.
“Bóng người đó biến mất rồi…”
“Thật kỳ lạ.
Vừa rồi rõ ràng người ấy còn đang ở chỗ này” La Chinh nhíu mày.
Cực Ác lão nhân cũng quan sát cảnh vật xung quanh, không thể không lên tiếng nhắc nhở: “Nơi này có gì đó rất lạ, ngươi phải hết sức cẩn thận”
La chinh gật đầu, đồng thời quay đầu lại, sắc mặt hắn đột nhiên thay đổi.
“Rừng cây kia biến mất rồi?”
Hắn vừa mới tiến vào sa mạc này chưa lâu, vậy mà rừng cây phía sau đã biến mất không còn dấu vết!
“La Chinh, bóng người kia lại xuất hiện” Cực Ác lão nhân nhắc nhở.
Khi La Chinh quét mắt qua, hắn nhìn thấy trên đỉnh của gò cát cách đó không xa lại xuất hiện một bóng người lờ mờ.
Bóng người kia vẫn vẫy tay về phía La Chinh…
Trong đôi mắt hắn lóe lên sát khí: “Không cần biết ngươi là thần hay quỷ, dù thế nào ta cũng sẽ bắt bằng được ngươi!”
“Vù!”
La Chinh lại tiếp tục hóa thành một mũi tên, lao tới đỉnh của gò cát đó.
Mỗi bước chân hắn giẫm xuống đều tạo thành một trận mưa cát.
Nhưng khi hắn đuổi kịp đến gò cát kia, bóng người màu trắng đã lập tức biến mất và xuất hiện ở đồi cát xa hơn.
La Chinh không nhiều lời, tiếp tục đuổi theo bóng người phía trước!
Đã chạy mấy nghìn dặm, nhưng cảnh sắc xung quanh vẫn không hề thay đổi, vẫn là những gò cát nối tiếp nhau.
Ở nơi này, La Chinh không nhìn thấy được sự sống của bất kỳ sinh vật nào, thậm chí ngay cả một bụi cây xương rồng cũng không tồn tại.
“La Chinh, bóng người kia thực sự quá quỷ dị, hay chúng ta đừng đuổi theo nữa” Cực Ác lão nhân quan sát La Chinh đuổi theo lâu như vậy mà vẫn không thể đuổi kịp bóng người kia, trong lòng ông bắt đầu có chút lo ngại.
La Chinh cười to, hùng hồn nói: “Cứ cho là không đuổi nữa thì cũng không thể tìm được lối thoát, vậy thì lo ngại nhiều làm gì?”
Trong cấm địa biển Thời Gian, hắn cũng đã rơi vào đường cùng.
Ở trong cấm địa, hắn không thể sử dụng được lệnh bài chữ Cấn để di chuyển đến cấm địa khác.
Muốn sử dụng nó một cách thuận lợi ngay trước mặt thánh nhân dường như là chuyện không thể.
Trong tình huống không thể quay đầu lại, hắn cũng không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tiếp tục tiến lên phía trước.
Vừa dứt lời, ánh mắt hắn bỗng lóe lên: “Động tác của bóng người kia đã có sự thay đổi!”
Trước đó, bóng người kia đứng ở trên gò cát vẫy tay về phía La Chinh.
Nhưng lúc này, bóng người lại chỉ tay về phía sau ngọn đồi, dường như muốn nhắc nhở rằng có thứ gì đang tồn tại ở đó.
“Vù vù!”
Không một chút do dự, thân hình hắn lập tức lao nhanh đi.
Mãi đến khi hắn đứng lại trên gò cát đó thì bóng người màu trắng lại tiếp tục biến mất theo thường lệ.
La Chinh nhanh chóng phát hiện ra bóng người màu trắng đã ở trên một đồi cát khác, ngón tay hắn chỉ vào bộ xương người trên mặt đất, sau đó bóng người kia chui vào trong bộ xương ấy.
“Soạt…”
Trượt thẳng từ trên đỉnh gò cát xuống, La Chinh dần đến gần bộ xương người kia, vẻ nghi ngờ trên mặt hắn càng lúc càng đậm.
Cát trong sa mạc đều chảy xuôi theo chiều gió, nếu thật sự có người chết ở nơi này thì chẳng bao lâu sau thi thể sẽ bị cát chôn vùi, không thể nằm mãi ở trên bề mặt sa mạc được!
Hơn thế nữa, nhìn những dấu vết trên bộ xương thì không biết người này đã chết bao nhiêu năm rồi!
“La Chinh, nhìn tay của bộ xương người kia!” Cực Ác lão nhân nhắc nhở.
La Chinh liếc mắt nhìn sang.
Hắn thấy trên ngón tay của bộ xương kia có ba chiếc nhẫn màu đen nhạt.
Chiếc nhẫn đó được chế tạo vô cùng tinh xảo, giống như một thanh bảo kiếm được gấp lại.
“Đây chính là hài cốt của vị thần đại viên mãn Kiếm tộc kia?” La Chinh lập tức sững người.
Ở hẻm núi, La Chinh từng chú ý đến những vị thần đại viên mãn trong các nhà quyền thế này.
Vị thần đại viên mãn của Kiếm tộc này trước giờ đều chưa từng lên tiếng, thế nhưng bên trong ánh mắt hắn mơ hồ tỏa ra ánh mắt sắc bén để lại cho La Chinh ấn tượng vô cùng sâu sắc, trên tay phải của vị thần đó đeo ba chiếc nhẫn!
Lúc trước, khi La Chinh nhìn thấy ba chiếc nhẫn đó, hắn không hiểu vì sao người này lại đeo ba chiếc nhẫn tu di cùng một lúc.
Hắn cũng từng thầm hỏi Hàm Sơ Nguyệt về điều này.
Nàng đã giải thích cho hắn rằng đây không phải là nhẫn tu di dùng để chứa đồ.
Mà nó vừa là một vinh dự tối cao trong Kiếm tộc vừa là một pháp bảo cực kỳ lợi hại để bảo vệ tính mạng.
“Đúng là lúc trước vị thần đại viên mãn của Kiếm tộc này mặc một bộ quần áo màu trắng!”
Nhớ đến bóng người màu trắng trước đó, La Chinh mơ hồ cảm thấy bất an.
Những vị thần đại viên mãn bước vào vầng sáng này trước La Chinh khoảng một nén nhang.
Thời gian trôi qua cũng không lâu, vậy mà đã có một vị thần đại viên mãn chết rồi?
Thi thể của thần đại viên mãn không thể nào bị phân hủy dễ dàng như vậy?
Cho dù là xác của một vị thần bình thường nhất thì theo nguyên lý thời gian cũng phải mất đến nghìn vạn năm, thậm chí có thể hơn trăm triệu năm mới có thể phân hủy được, hơn nữa hài cốt sẽ luôn tỏa sáng lấp lánh như ngọc.
Có thể khiến xác của một vị thần đại viên mãn bị phân hủy, cuối cùng trở thành một bộ xương như vậy phải mất bao lâu?
Sợ là trải qua rất nhiều kỷ nguyên thần cũng khó có thể biến nó trở thành bộ dạng như vậy!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









